Khác Bệnh Tật? [Allluffy - All x Luffy]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
400631718-256-k284561.jpg

Bệnh Tật? [Allluffy - All X Luffy]
Tác giả: TABICUTIE
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"đừng bỏ cuộc,và đừng rời bỏ chúng tôi"



zoro​
 
Bệnh Tật? [Allluffy - All X Luffy]
•1


#Occ

*Ace còn sống

*Sabo đã khôi phục trí nhớ vào 2 năm trước

____________________

*rì rào*

Tiếng sóng biển êm tai vào buổi chiều yên tĩnh, con tàu có chiếc đầu hình sư tử lên đênh trên biển, những đợt sóng nhỏ vỗ vào mạng thuyền khiến cho nó lắc lư nhẹ, người con gái với mái tóc cam nổi bật nằm phơi nắng trên ghế dài,ly nước cam được cô đặt trên bàn với hơi nước bốc lên, những viên đá lạnh trong ly lắc lư theo nhịp của con tàu,kế bên cô là một cô gái khác có vẻ lớn tuổi hơn nhưng không kém phần xinh đẹp,mái tóc đen được buộc gọn với vài lọn tóc con khẽ rũ xuống trông thật mĩ miều,cô đọc một cuốn sách nói về lịch sử trông thật cuốn hút,phía dưới boong tàu,ba người một lớn,hai nhỏ đang ngồi tụ lại với nhau như đang chế tác thứ gì đó thú vị,cậu tuần lộc nhỏ,đôi mắt lấp lánh cùng với anh mũi dài ngắm nhìn con robot mini mà Franky vừa mới chế tạo, người con trai tóc xanh rêu phía xa chỉ ngước nhìn một cái rồi quay mặt tiếp tục tập luyện,nâng nhưng cây tạ trông nặng nề mà lại rất nhẹ nhàng đối với anh,ở mũi tàu, người có thân hình đồ sộ không kém với nước da xanh trơn lán khác biệt đang điều chỉnh hướng đi của tàu,có vẻ tận hưởng mùi hương của biển và gió,gần gốc cây trên boong tàu,Brook với cây đàn của mình,nhẹ nhàng chơi một bản nhạc,hoà theo đó là tiếng sóng biển và các con chim mồng biển như thể là một ca khúc điểm nhấn cho buổi chiều tà yên tĩnh.Đột nhiên cánh cửa phòng bếp mở toang,một chàng trai tóc vàng che đi một bên mắt với đôi lông mày hình xoắn trông thật kì lạ bước ra,anh hô lớn gọi mọi người vào dùng bữa,tất cả dừng hành động của mình lại rồi không nhanh không chậm đi về phía nhà bếp,lạ thật,hôm nay lại yên tĩnh đến lạ, bình thường giờ này phải có ai đó hét toáng lên đòi ăn hoặc làm ầm đủ thứ nhỉ?

Đúng rồi,có lẽ đã thiếu thứ gì đó... hoặc ai đó

"Luffy đâu rồi?"

Nami nhìn vào khoảng trống chưa ai ngồi mà hỏi,quả thật hôm nay rất yên bình,yên bình đến mức khiến người ta cảm thấy lo lắng,như thể sự tĩnh lặng của biển trước khi thứ ập tới là một cơn bão cuồn loạn cuốn trôi hết những thứ ngáng đường vậy

"Không phải sáng giờ cậu ta luôn chơi với ba người Ussop sao?"

Sanji có phần thờ ơ hỏi, đặt những đĩa thức ăn nóng hổi lên bàn

"Làm gì có?

Sáng giờ chỉ có tôi với Chopper và Franky chơi chung với nhau thôi"

Ussop trả lời,cậu mũi dài nhìn hai người Franky và Chopper chỉ đợi cái gật đầu của họ,thật sự sáng giờ họ đã câu cá,đi bơi,phá hoại,chế tạo mà không có Luffy có mặt...

"Có lẽ cậu ấy ở trên phòng tập thể?"

Robin gợi ý,chắc chắn rồi,không ai thấy cậu ta ở đâu cả,điều này có lẽ rằng cậu ta đã ở trên phòng phá phách thứ gì đó cũng nên,Sanji nghe thế thì thở dài,đúng rồi, buổi trưa cậu ta cũng vậy, không thấy tới bếp để ăn,nghĩ tới thì thấy bực,sao hôm nay lại bỏ bữa nhỉ?

Tận hai lần cơ đấy, nhưng rồi lại thấy thật kì lạ và bất an,không chỉ riêng anh,mà mọi người cũng vậy

"Đầu tảo, ngươi đi kêu cậu ta tới đây ăn đi"

"Sao phải là tôi??"

Zoro bực bội với cách xưng hô của Sanji, nhưng nói đi cũng phải nói lại,nếu Sanji không kêu thì anh ta cũng sẽ tự mình đi đến phòng,sao có thể đột nhiên yên tĩnh dễ dàng như vậy được

Bước đến hành lang dẫn tới căn phòng tập thể cho nam,đột nhiên Zoro cảm thấy bụng dạ quằn quại vì lo lắng và nỗi bất an khó hiểu, mở cửa ra, lướt ngang khắp phòng chỉ để thấy cục u nhỏ trên chiếc võng ,anh đi tới nghe thấy tiếng thở nhẹ và lọn tóc đen tuyền hơi lộ ra khỏi chăn ,anh thở dài nhẹ nhõm gõ vào đầu người kia để đánh thức,thấy Luffy hơi cựa người ngồi dậy,anh quay lưng đi ra phía cửa

"Nhanh lên, tên cuốn lông mày kia sẽ phát điên nếu cậu cứ đột nhiên bỏ bữa như vậy đấy"

Zoro vừa đi vừa nhắc nhở mà không để ý người con trai phía sau đang có biểu hiện lờ đờ uể oải ngồi dậy,Luffy cảm thấy đầu mình đau nhói lạ lẫm,cậu không biết mình đã ngủ được bao lâu rồi,chỉ biết mình đang rất đói và tạ ơn trời vì có người đánh thức cậu dậy để nạp năng lượng,cậu loạng choạng đứng dậy đi ra phí cửa,tầm nhìn cứ lúc nhoè đi rồi lại rõ ràng thật khó chịu khiến cậu cảm thấy say và gần như buồn nôn,may thay dạ dày cậu đã chẳng còn gì để nôn khi sáng giờ cậu đã chẳng bỏ thứ gì vào bụng,cậu nghĩ...có lẽ biểu hiện này là do cậu đói nhỉ?

"Đồ ngốc này,sáng giờ ngủ li bì trong phòng mà chẳng ăn gì hết"

Sanji bực bội khoanh tay,chỉ có Nami và Jinbei cảm thấy biểu hiện lạ thường của Luffy

"Cậu có đang ổn không?

Luffy"

Câu hỏi như một ráo nước lạnh đánh tỉnh mọi người,sao lại hỏi câu đó?

Có gì không ổn sao?

Mọi người đồng loạt nhìn cậu chỉ để thấy cái lắc đầu trấn an của Luffy

"Chắc do tớ đói thôi"

Câu nói trấn tỉnh cũng khiến mọi người đỡ lo lắng đi phần nào,đúng rồi, Luffy thì sao mà có chuyện gì được chứ,cậu ấy chỉ là đang đói thôi...nhỉ?

"Mì Ramen của Sanji ngon thật đó"

Ussop vừa khen vừa gắp từng sợi mì với topping ngon mắt vào miệng mà cảm thán,mọi người đã bắt đầu ăn và bàn về hòn đảo tiếp theo họ sẽ ghé và những vật tư thiết yếu cần mua,riêng Luffy, người thường ngày năng nổ chỉ ngồi đó,tay cầm đũa không động lấy một sợi mì nào,chỉ nhìn chăm chăm vào bát mì nguyên si chưa động đũa,Zoro luôn để ý cậu suốt cuộc trò chuyện liền khó chịu lên tiếng

"Này!

Có thật sự là không sao chứ?!"

Tiếng nói lớn bên tai khiến Luffy như tỉnh mộng ngước đầu lên,để nhìn thấy những ánh mắt lo lắng của mọi người, cảm thấy áy náy và có lỗi khi khiến đồng đội lo lắng,Luffy lại định tiếp tục trấn an thì thấy vẻ hoảng sợ của mọi người,cậu cảm thấy mũi mình như có gì đó mát lạnh chảy xuống

Luffy ngước xuống nhìn,bát mì với nước súp hấp dẫn đang được điểm nhấn bởi những đóm đỏ như cánh hoa hồng đỏ rực hoà vào bát mì,trong ánh mắt sững sờ và sợ hãi của mọi người,cuối cùng cậu phá tan nó bằng cách nôn một ngụm máu đỏ tươi nóng hổi rồi đôi mắt nhoè dần và ngã xuống,tất cả người ngồi ở đó đều không cử động,vì họ quá sợ hãi,sợ đến mức không thể cử động được nữa

"LUFFY!!"

Tiếng kêu thất kinh của mọi người vang lên, Zoro ngồi bên cạnh kịp thời đỡ lấy cơ thể mềm oặt của cậu, thời gian như ngừng lại,nội tạng của Zoro như thể bị ai đó moi ra và bóp chặt khi anh nhìn thấy cơ thể và gương mặt vô hồn của Luffy,nếu như cậu đang ngủ,thật sự đó là giất ngủ ám ảnh nhất anh từng thấy, nhưng không,Luffy không ngủ,cậu ta đột ngột ngã khỏi ghế với gương mặt vô hồn đang bắt đầu tái nhợt,cơ thể như con rối bị đứt dây

"L-Luffy..?"

Anh khẽ kêu,chỉ để nghe thấy sự im lặng đến đáng sợ của cậu

"Chopper!"

Nami hét lên,kéo cậu tuần lộc nhỏ đang chìm trong sự sợ hãi và sững sờ trở về hiện thực, Chopper như thể sắp khóc mà hoảng loạn chạy tới bắt mạch cho Luffy, kiểm tra nhịp tim của cậu,nhóc hoảng hốt khi nhịp tim yếu đến nỗi dường như sẽ ngừng đập bất cứ lúc nào,cậu như sắp phát khóc tới nơi nhưng liền nén lại,vì cậu biết mình cần phải làm gì đó để cứu Luffy ngay bây giờ thay vì khóc lóc như thường lệ

"Mau đem anh Luffy đến phòng khám nhanh!

Anh ấy đang rất nguy kịch!!"

Nhóc không còn quan tâm lớn nhỏ,liền hét to ra hiệu,Zoro nhanh chân lẹ tay bế thốc Luffy mà chạy vào phòng bệnh với vận tốc nhanh nhất có thể mà không kinh động tới Luffy











Gần một tiếng trôi qua,tại phòng bệnh của Chopper,không gian yên tĩnh đến đáng sợ, tiếng thở yếu ớt khẽ vang lên cùng tiếng lạch cạch của những hũ thuốc và đồ dùng đang được Chopper cất gọn vào kệ

Trong nhà bếp,Sanji rít một hơi mạnh từ điếu thuốc để mong rằng mình có thể giảm bớt đi sự căng thẳng của bản thân,anh cất đi những đĩa thức ăn còn dang dỡ của mọi người, hẳn chuyện vừa rồi đã khiến mọi người không còn muốn ăn gì nữa,kể cả anh,đi tới bát mì của Luffy, nước mì giờ đã nhuốm đầy máu tươi khiến tim anh như bị siết chặt,nghĩ lại cảnh cậu phun ngụm máu lớn trước khi vô lực ngã xuống thật khiến anh ám ảnh, giờ mọi người cũng đang lo lắng không thôi,dù tình trạng của Luffy đã đến mức tạm ổn, Chopper chắc cũng đã rất mệt nhỉ?,anh vẫn không hiểu,không,mà là tất cả mọi người đều đang rất bối rối và bàng hoàng trước điều sảy ra đột ngột như vậy ,rõ ràng mới hôm qua cậu còn cười nói vui vẻ,cùng Ussop chọc ghẹo Nami cho cô nàng tức điên lên mà dí cả hai để rồi bị Sanji đá cho một trận rồi miễn bữa phụ,vậy mà giờ lại thành ra thế này đây,là do ăn trúng thứ gì đó sao?

Nghĩ thế,Sanji liền lật đật kiểm tra thức ăn và các nguyên liệu anh đã cho vào,tất cả đều bình thường,không có gì cả, nhưng...là tại thứ gì đã kích động vào chứ?

Nghe thấy tiếng của Chopper,mọi người liền tiến tới phòng bệnh với vẻ mặt khó coi,vặn vẹo vì lo lắng

"Sao rồi?

Cậu ấy ổn chứ?"

"Nhịp tim không còn quá yếu như ban đầu nữa,nó gần như đã ngừng đập, nhưng hiện tại đã ổn định...thật ra là vẫn tạm chấp nhận được"

"Tạm chấp nhận..?"

Vẻ mặt khó coi của mọi người không hề giấu giếm mà phơi bày hết ra, "tạm chấp nhận" nó không phải từ mà họ mong đợi nhất,họ muốn giống như những lần khác,Luffy sẽ chiến đấu đến mức gần như đã bước một chân vào cửa tử,nhưng hôm sau cậu vẫn sẽ tỉnh dậy,hô hào đòi ăn và quậy phá khắp nơi,chứ không phải từ "tạm chấp nhận" như bây giờ,cậu đã bị gì chứ?,tại sao lại đến mức này?

"Cậu ấy...là lí do gì lại thành ra như vậy?"

Jinbei cất giọng hỏi để phá vỡ bầu không khí nặng nề và cũng để thay mọi người hỏi câu hỏi mà tất cả đang muốn biết nhất

"Là do một loại côn trùng cắn, nước bọt của nó chứa lượng lớn chất kịch độc,khi bị nó cắn,chất độc sẽ âm thầm lan vào trong các tĩnh mạch,đợi đến thời điểm thì nó sẽ phác tác,nếu chậm trễ,có thể...sẽ không cứu được"

Chopper giải thích,giọng của nhóc ấy nghẹn ngào sắp khóc

"Nhưng thảo dược để giải độc lại rất hiếm,và em thì không có nó,em chỉ có thể làm chậm sự lây lan của chất độc chứ không thể làm biến mất hoàn toàn....em..vô dụng quá"

Cậu nức nở khóc,tình trạng càng tệ hơn khi biết được loại thảo dược có thể chữa được lại rất hiếm,chỉ có thể làm chậm sự lây lan của độc, nhưng họ biết,sẽ không bao lâu nữa sẽ chẳng còn thứ gì có thể chặn được chất độc...và họ có thể sẽ mất Luffy mãi mãi,nghĩ tới đó,tim mọi người như quặn thắt lại vì sợ hãi và lo lắng

"Không sao đâu Chopper,em đã làm rất tốt rồi"

Robin an ủi

"Đúng rồi,Luffy chính là người siêu cấp kiên cường mà,làm gì có thứ gì khiến cậu ấy bỏ cuộc được"

Franky góp phần an ủi cậu nhóc, cũng như vực dậy tinh thần bất an của mọi người

"Ừm, giờ thân nhiệt của anh Luffy đang tăng lên,chị Nami có thể giúp em lấy khăn ẩm để chườm lạnh cho anh ấy không?"

"Ừ,cứ để chị làm,còn em tiếp tục theo dõi tình trạng của cậu ấy đi"

Cứ thế mọi người tản ra với những dòng suy nghĩ riêng của mình,họ thật sự rất lo lắng,không thể biết được tương lai sẽ ra sao,dù đã được trấn an và tự trấn an bản thân, nhưng họ vẫn không thể ngừng suy nghĩ và bất an...
 
Bệnh Tật? [Allluffy - All X Luffy]
•2


Màn đêm buông xuống,Zoro ngồi cạnh giường Luffy,đêm nay anh sẽ trông cậu để thời gian còn lại cho Chopper nghỉ ngơi,cậu nhóc cũng đã mệt rã người sau mọi chuyện mà ngủ gật gù trên bàn nghiên cứu

nhìn người con trai đang nằm trên giường trông thật yên tĩnh,không còn những tư thế quái đảng hay tiếng gọi mớ ngủ thường ngày,mà chỉ còn tiếng thở nhẹ đều đều,đôi khi lại ngắt quãng vì cơn đau

sự yên tĩnh xa lạ đến bất an khiến Zoro cảm thấy ngột ngạt khó chịu,anh đã quen với sự ồn ào của thuyền trưởng,chứ không phải tiếng thở nhẹ và thân ảnh yếu ớt như bây giờ, vẻ mặt anh khó coi như không dám nhìn thẳng vào người trước mắt, như thể sợ bản thân sẽ không chịu nổi mà phát điên lên

"Chết tiệt"

Anh rủa thầm,mọi chuyện diễn ra quá đột ngột,đến mức ngay khi nhìn cậu vô lực trên vòng tay mình,anh chẳng thể làm gì khác ngoài sững sờ và sự sợ hãi vốn đã ấp ủ trong lòng cuối cùng cũng bùng nổ,nếu lúc đó có kẻ dám phục kích,hay tẩm độc vào thức ăn trước đó,anh thề bản thân sẽ xé toạc kẻ đó ra làm mồi cho hải vương

"Hm.."

Tiếng kêu khẽ yếu ớt của Luffy như đánh thức anh khỏi dòng suy nghĩ của mình,anh ngước mắt lên,thấy cậu nhóc trên giường đang mặt mày nhăn nhó khó chịu khiến anh bối rối không biết nên làm gì,thấy cậu đổ mồ hôi,anh liền lấy khăn muốn lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên gương mặt đó

"!?"

Zoro có phần sững sờ khi ngón tay vô tình chạm vào trán của cậu,anh hoảng hốt vứt tấm khăn ra một bên mà đặt bàn tay mình lên vần trán của Luffy

cái cảm giác nóng như thể muốn thiêu đốt và nướng chín cả bàn tay khiến tim Zoro như ngừng đập,sốt cao quá, nhiệt độ cơ thể tăng lên rất nhanh

anh vội vã chạy đi thay nước và khăn chườm,sau đó có phần lúng túng nhúng khăn vào nước,vắt khô rồi lau mặt cho cậu trước khi cuốn lại và đặt nó lên trán cậu,cảm nhận được nhiệt độ mát lạnh khiến cơ mặt nhăn nhó của Luffy hơi giản ra một chút

lúc này Zoro mới dám thở phào nhẹ nhõm,bây giờ trông Luffy thật mỏng manh,giống như thể một bông tuyết nhỏ,chỉ một tác động liền khiến cậu tan chảy

"Chưa ngủ à?"

Cánh cửa đột ngột mở ra, người con trai tóc vàng đi vào với tách cà phê nóng hổi vừa mới được pha không lâu,anh nhìn Luffy trên giường hiện vẫn đang chìm trong hôn mê

"Ừ, nhiệt độ cậu ta đột nhiên tăng cao,nên tôi phải đi thay khăn chườm,còn ngươi?"

"Làm gì có ai ngủ được sau chuyện này ,mọi người vẫn còn đang thức trắng ở trong phòng đây"

Sanji có phần sa sầm mặt khi nghe Zoro nói cậu đột nhiên sốt cao như vậy,chất độc dù được làm chậm sự lây lan, nhưng vẫn không thể khiến nó dừng lại.

Nhìn gương mặt khó coi của Zoro,anh thở dài một hơi,anh biết gã ta đang rất lo lắng,anh cũng vậy,không ai là không lo lắng sau chuyện này, nhưng nó không có ích gì,điều họ cần nhất bây giờ là phải tin tưởng,đồng hành cùng Luffy

"Cậu ta vốn rất mạnh mẽ,nên sẽ không dễ chết đến vậy đâu"

Nói rồi,anh cũng vội đi ra ngoài,phòng bệnh của Chopper cấm hút thuốc,nên anh đã ra sau đuôi tàu,bật lửa châm thuốc,anh rít mạnh một hơi rồi nhìn lên trời,hôm nay bầu trời không còn sao nữa

giống như đôi mắt của Luffy khi chất độc bắt đầu tấn công từng mạch máu của cậu,đôi mắt vô hồn không thuộc về Luffy mà họ biết,thật khiến người khác ám ảnh

• Sáng Hôm Sau

Tại một nơi nào đó trên biển, con tàu Moby Dick , người đàn ông với mái tóc đen có phần dài tới gáy,thân hình cao lớn mạnh mẽ với vết sẹo to trên bụng được khâu lại trông thật kinh khủng, như thể anh ta đã từng chết đi với vết sẹo lớn như vậy trong quá khứ, giữ chặt chiếc mũ cao bồi trên đầu

Anh ngước xuống nhìn tấm thẻ đã cháy đến mức chỉ dừng lại ở một mẩu nhỏ,đối với Ace,nó thật mỏng manh, chỉ sợ một tác động nhỏ liền khiến mẩu giấy cháy rụi,đồng thời người sở hữu nó, người mà anh yêu quý nhất,sẵn sàng đứng ra để hứng trọn đòn chí mạng của kẻ địch chỉ để bảo vệ người đó...sẽ biến mất

"Ace..."

Macro gọi,anh biết Luffy đang đứng trước cửa tử,chỉ là vẫn chưa bước vào,anh biết Ace đang rất lo lắng,đêm hôm đó anh đã hét toáng lên khi nhìn thấy mẫu giấy đột nhiên bốc cháy dữ dội

anh dường như thiêu đốt cả con tàu vì nỗi sợ hãi và tức giận của mình, Macro cũng không biết Luffy đã bị gì, có thể bị phục kích, hoặc đánh nhau với một kẻ địch nào đó rồi sau đó bị thương nặng

Dù gì thì mẩu giấy cũng đã ngừng cháy, nhưng Ace vẫn đang rất sợ,bàn tay có phần run rẩy khó mà kiểm soát được,hôn lên mẩu giấy nhỏ vẫn còn vết cháy,anh thì thầm thẩn khiết

"Luffy...anh xin em,đừng xảy ra chuyện gì nữa...nhé?"

• Trở về Thousand Sunny

Luffy vẫn trên giường bệnh,mắt nhắm nghiền,kế bên cậu là Zoro,anh vẫn ngồi bên cậu canh chừng,tay nắm chặt kiếm để sẵn sàng chiến đấu nếu có kẻ phục kích,tay còn lại nắm chặt tay cậu

Như thể sợ cậu sẽ biến mất lúc anh chìm vào giấc ngủ vậy

Đột ngột,đôi bàn tay nhỏ khẽ động trong cái nắm chặt bảo vệ của anh khiến Zoro nhíu mày bừng tỉnh, người đầu tiên anh nhìn khi vừa thức dậy là Luffy,mí mặt cậu khẽ động như thế sắp thức dậy

"Luffy?"

Anh mỉm cười,mong chờ thứ xảy ra tiếp theo là tiếng la oai oái than đói và những trò đùa nghịch ngợm của cậu

Nhưng không

Cậu từ từ mở mắt,không nhìn ai cả,cậu chăm chăm nhìn lên trần,không nói gì,yên tĩnh và yên tĩnh,hơi thở cậu khì khò như mắc thứ gì đó trong cổ họng khiến cậu khó thở

Rồi cậu ho,bắt đầu bằng những cơn ho nhỏ,khe khẽ,rồi dồn dập,sau đó trở nên dữ dội hơn,cơ thể cậu run lên dữ dội trong cơn ho,mắt nhắm nghiền đau đớn

Tim Zoro như ngừng đập khi thấy cảnh tượng trước mắt,anh không biết phải làm gì ngoài việc vuốt lưng và trước ngực cậu chỉ mong rằng cơn ho sẽ dịu đi đôi chút

"C-chopper...

Chopper!!!"

Anh hét toáng lên khi thấy Luffy cuối cùng cũng nôn được thứ mắc trong cổ họng mình,nhìn chất lỏng đỏ lừ đặt sệt trên chăn,anh hoảng sợ,hoảng sợ hơn bao giờ hết là khi Luffy vẫn không ngừng ho

Lần thứ hai anh hoảng sợ,là lần anh thấy Kuma chạm vào Luffy,anh sợ,anh rất sợ,khi đó anh đã thề sẽ nộp đầu mình cho hắn chỉ để cho Luffy không bị giết,còn lần này là khi anh thấy,anh thấy cậu trước mặt,ho một cách tuyệt vọng,máu trong miệng vẫn chưa khô và bắt đầu chảy xuống cổ và áo

Chopper đang ngủ gật cũng bừng tỉnh,hoảng hốt khi nghe tiếng ho của cậu mà chạy tới,cậu bé nhanh chóng bắt đầu nhiệm vụ của mình

Những người khác cũng hoảng hốt chạy vào,cảnh trước mắt khiến họ sững sờ,dù Luffy cuối cùng cũng đỡ cơn ho lại, nhưng vết máu loang lổ trên tấm chăn trắng muốt đã nói cho họ biết,vừa rồi cậu đã đau đớn đến mức nào

Luffy vẫn trở lại và chìm trong cơn hôn mê,yên lặng,dù không ai nói gì nhưng trong lòng tất cả đều đang nặng trĩu,như gánh cả ngàn cục tạ trên người ,đây là lần thứ 2 họ thấy Luffy nôn ra máu rồi,cho thấy chất độc vẫn đang lây lan,nhưng chậm,những trận ho như vậy sẽ tiếp diễn nhiều hơn nữa,có lần hai thì sẽ có lần ba,tư khác

Nghĩ tới đó,mọi người không hẹn mà cùng nhau lo lắng không thôi,chỉ nôn nóng đến ngay hòn đảo mới để tìm thảo dược hoặc sự giúp đỡ

"Cố lên Luffy...khi tới đảo mới,chúng tôi sẽ giải độc cho cậu"
 
Bệnh Tật? [Allluffy - All X Luffy]
•3


"Khoan đã!

Nhưng Sabo à, cậu định đi đâu thế không biết, nhiệm vụ còn chưa làm xong nữa!!"

"Nhiệm vụ?

Nó không quan trọng bằng em trai tôi"

Mặt trời cuối cùng cũng lên cao, mọi người tại khu cách mạng thức giấc, tiếp tục nhịp sống của bản thân, lũ trẻ đua nhau ăn sáng đùa nghịch trước khi lại bắt đầu buổi tập luyện nghiêm khác của người cá Hack

Tại dãy phòng dành cho mọi người ở đây, giống như một khu ký túc xá, có tiếng cãi vã và lôi kéo của hai người, một nam một nữ, hình ảnh cô gái bám chặt vào hông của người đàn ông cao lớn trưởng thành với mái tóc vàng nhạt nổi bật đang cố lê bước đi khiến người ta có phần hiểu nhầm

"Sabooo!cậu không thể bỏ nhiệm vụ để đi được đâu aaa!"

"Cô mau buông tôi ra,Koala,tôi cần phải ra khơi ngay lập tức"

"Nếu anh bỏ đi như vậy thì ngài Dragon sẽ tức giận đó anh biết không!?"

"Mặc kệ ngài ấy"

Koala như không tin vào tai mình,cô chợt trượt tay vô tình khiến cho người kia té nhào ra sau,anh ta đầy vẻ bực tức nắm chặt thứ gì đó trong tay mình không buông

"Nay cậu lại làm sao thế không biết?

Cậu tính đi đâu?"

Koala chóng nạnh nhìn người đàn ông tóc vàng trước mắt,đối với cô,anh ta luôn gây ra đủ loại rắc rối dù nghiêm túc trong công việc nhưng có nhiều lúc lại quá tùy hứng,Sabo xoa xoa đầu thở dài,trông như rất hoảng loạn

" Tôi cần phải đến một nơi,nhanh...chuẩn bị thuyền đi,nhanh lên!"

Anh hớt hải đứng dậy,lại loạng choạng muốn chạy đi,từ sáng tới giờ anh đã làm ầm đủ kiểu, người cá Hack đang dạy cho lũ trẻ nghe thấy tiếng ồn của anh chỉ lắc đầu bất lực

Koala hốt hoảng khi anh vẫn không từ bỏ quyết định của mình mà chạy đi,cô hét lên bất lực

"Khoan đã!

Nhưng Sabo à, cậu định đi đâu thế không biết, nhiệm vụ còn chưa làm xong nữa!!"

Nghe tới đó,cuối cùng Sabo cũng quay đầu lại,ánh mắt giờ đã thất thần và chứa đựng sự tuyệt vọng trong đó,anh lẩm bẩm hỏi lại

"Nhiệm vụ?

Nó không quan trọng bằng em trai tôi"

Anh chạy đi,để lại Koala đầy bối rối nhưng vẫn chạy theo quyết hỏi cho ra lẽ,hồi giữa đêm anh đã thức trắng ngồi ở bàn làm việc mà lầm bầm lẩm bẩm thứ gì đó khi vừa mới làm nhiệm vụ về,không cho ai ngủ nghê gì,bây giờ sáng ra lại hét toáng lên như thể gặp thần chết mà chạy loạn làm ầm cả lên khiến người khác phải giật mình tỉnh ngủ

"Con tàu sẽ được cho ra khơi không lâu, nhưng mà ngài định đi ngay bây giờ luôn sao?"

"Ừ,nhanh chóng,tôi không muốn chậm trễ thêm một giây nào nữa"

Sabo giọng lạnh tanh, gương mặt chứa đầy sự lo lắng,cuối cùng Koala cũng đuổi kịp,cô thở hổn hển hỏi

"Có chuyện gì xảy ra vậy?

Cậu vừa bảo em trai,nghĩa là gì?"

Sabo đang chờ tàu chuẩn bị khởi hành quay người lại, gương mặt thất thần đầy sự lo âu,anh chìa tay ra,để lộ thứ mà anh đã nắm chặt từ đầu đến giờ,là một mẫu giấy nhỏ bị cháy xém chỉ còn lại một ít

"Luffy...Luffy của tôi,em trai của tôi"

Anh lấp bấp nói,Koala nhìn kĩ vào mẫu giấy nhỏ kia như chợt hiểu ra

"Là giấy sinh mệnh?!"

Cô cuối cùng cũng hiểu vì sao anh ta lại hoảng loạn đến mức đó,Luffy là em trai của anh ta,là người anh ta điên cuồng yêu thương nhất,cũng chính là đức tin của anh,vì thế không có lí do gì khiến anh không hoảng sợ khi nhìn thấy mảnh giấy sinh mệnh vốn còn nguyên vẹn đầy sức sống lại chỉ còn một mẫu nhỏ bị cháy

Mỏng manh đến mức sợ chỉ một tác động nhỏ là có thể sẽ cháy rụi

Tàu cuối cùng cũng xong,Sabo nhanh chóng nhảy lên,không muốn chậm trễ thêm bất cứ một giây nào nữa,anh không sợ bị Dragon quở trách,anh chỉ sợ mất Luffy,chắc chắn ngài ấy sẽ hiểu cho hành động của anh

"Khoan đã!

Tôi cũng sẽ đi chung"

Koala đột nhiên lên tiếng khiến Sabo có phần bất ngờ, nhưng cuối cùng anh vẫn gật đầu,đến khi Koala lên tàu,con tàu nhanh chóng ra khơi trong sự mong ngóng lo lắng không yên của Sabo







Trong phòng bệnh của Chopper, người cá xanh to lớn Jinbei ngồi cạnh giường nơi Luffy vẫn đang hôn mê,ông thở dài,vẻ mặt chứa sự lo lắng khó tả,không ai biết khi nào cậu sẽ tỉnh dậy, họ không dám nghĩ tới việc Luffy sẽ chẳng thể tỉnh dậy lần nữa

Ông và Brook,người đã từng mất đi thuyền trưởng thật sự rất sợ phải thấy cảnh tượng đó một lần nữa, nhìn Luffy trên giường hơi thở đều đều yếu ớt,Jinbei đưa bàn tay vây cá của mình chạm vào trán của cậu

Bàn tay to lớn như ôm trọn gương mặt nhỏ tiều tụy của Luffy,cảm giác mát lạnh của làn da của Jinbei khiến gương mặt Luffy có phần thả lỏng hơn,ông mỉm cười, một nụ cười mang mác buồn

"Ông Jinbei"

Giọng nói nhỏ phát ra,là tuần lộc Chopper,nhóc mang một thao nước nhỏ và một cái khăn tới,vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt và bộ lông bết dính lù xù chưa được chải chuốt của nhóc

Chopper lửng tửng đi lại,đặt xô nước lên ghế rồi nhúng khăn vào và vắt sạch,không ai nói gì,chỉ có tiếng lạch cạch của thao nước và tiếng vắt mạnh của Chopper,nhóc xếp khăn ướt lại gọn gàng rồi lau mặt cho Luffy trước khi đắp nó lên trán cậu

"Anh Luffy hiện đang sốt cao quá...biểu hiện giống như chị Nami hồi hai năm trước vậy..."

Chopper cuối cùng lên tiếng,đặt thao nước ra một bên ,ánh mắt nó khẽ rũ xuống

"Hừm..."

Jinbei hừm một tiếng,như thể thở dài , Chopper ngước lên người cá to lớn với vẻ lo lắng

"Ông cũng nên đi ăn uống gì đó đi Jinbei"

Cậu thuyết phục, nhưng người cá vẫn không động,ông chỉ khẽ lắc đầu,ăn uống không còn quan trọng bằng Luffy đối với mọi người ở đây nữa, Chopper cũng chợt cảm thấy thật nực cười

Bản thân nhóc cũng chẳng chịu ăn uống gì mà lại đi khuyên nhủ người khác,nhóc chỉnh lại mấy sợi lông rối bù của bản thân trước khi bỏ ra ngoài

"Tôi biết mọi người đang rất lo lắng cho Luffy, nhưng...chúng ta vẫn cần phải ăn uống thứ gì đó để còn sức bảo vệ thuyền trưởng"

Nhóc quay lại,nói nhỏ rồi đóng cửa lại mà đi đến phòng bếp,nơi Sanji đang chuẩn bị bữa ăn trong vô thức dù biết chẳng ai chịu vào ăn lấy một miếng

"Sanji..."

Chopper gọi, nhưng anh dường như chẳng nghe thấy,chỉ lo chìm đắm vào suy nghĩ của bản thân,dưới mắt anh là một quần thâm rõ rệt cho thấy sự mất ngủ của anh

Cậu nhóc chỉ có thể thở dài bất lực đi ra ngoài

"Em đi kêu mọi người vào ăn đây"

Chopper chạy đến phòng của hoa tiêu,vì nó biết cô là người có thể vực dậy tinh thần của mọi người hiện giờ

Cốc Cốc Cốc

"Tôi đang bận rồi"

Giọng cô trầm khàn vang lên,từ chối không cho ai vào, nhưng khi nghe tiếng gọi của Chopper,Nami thở dài mở cửa,ánh mắt mệt mỏi nhìn nhóc tuần lộc trước mặt

"Chị Nami à,chị nên ăn gì đó đi,trông chị tiều tụy quá,cả mọi người nữa"

"Chopper,chị hiện không muốn ăn gì hết,em đừng làm phiền chị nữa"

"Nhưng nếu chị và mọi người cứ như vậy thì làm sao phản ứng kịp với mấy trường hợp bất chấp chứ?"

Nami có hơi sững lại,đúng rồi,bọn họ đã tiều tụy hẳn đi trông thấy,nếu có kẻ địch tấn công thì sức đâu mà phản lại

"Còn nữa,nếu nhỡ anh Luffy tỉnh dậy mà thấy mọi người như thế này vì anh ấy thì ảnh sẽ buồn lắm cho coi"

"..."

"Thôi được rồi"

Cô thở dài gật đầu, Chopper nói đúng,nếu mà Luffy tỉnh dậy rồi thấy thuyền viên của mình thành ra thế này vì cậu thì chắc rằng cậu sẽ tự dằn vặt bản thân cho coi,cô không nỡ nhìn cảnh đó chút nào đâu

"Mọi người à"

Cô đứng trên boong tàu vỗ thay thu hút sự chú ý,Ussop - Franky đang chán trường nghịch mấy con ốc mượn hồn trên tàu, Robin ngồi thất thần nhìn ra biển, brook ngồi ở góc tàu và zoro ngủ để lấy sức,tất cả đều giật mình bởi giọng của Nami

"Có chuyện gì sao Nami?"

Ussop ngước ánh mắt thiếu ngủ của mình lên nhìn cô

" Mọi người nghe đây,dù biết ai cũng đang rất lo lắng cho Luffy, nhưng dù vậy thì chúng ta vẫn không nên thờ ơ với sức khoẻ của bản thân"

"Kẻ thù có thể xuất hiện ở khắp mọi nơi,nếu cứ lơ là như vậy thì nhỡ bị tấn công bất ngờ thì người gặp nguy hiểm nhất chính là Luffy"

" Còn nữa,đã là thành viên của cậu ta, chúng ta biết rõ tính của Luffy,mọi người hẳn sẽ không muốn nhìn cậu ấy vừa mới tỉnh dậy là đã phải tự dằn vặt với bản thân khi thấy mọi người như vậy đâu nhỉ?"

Nami nói,giọng nghiêm túc nhưng ánh mắt vẫn không khỏi xót xa khi thấy sự mệt mỏi của mọi người,Zoro liếc nhìn một cái rồi thở dài đứng dậy

"Chúng ta cần phải giữ sức để tìm thảo dược trên đảo mới nữa"

Anh bỏ lại một câu rồi vác theo ba thanh kiếm của mình lên phòng bếp,mọi người đồng loạt nhìn nhau như ngộ ra,Robin cũng rời khỏi ghế, vuốt mái tóc có phần rối không hợp với một người điềm đạm gọn gàng như cô

"Yohoho...tôi cũng đói quá,dù không có dạ dày nhưng tôi vẫn phải nạp nhiều năng lượng để bảo vệ cậu Luffy"

" Ừm!chúng ta đã được Luffy bảo vệ nhiều rồi,giờ đã đến lúc chúng ta bảo vệ lại cậu ấy!"

Ussop xoay bả vai cười với Franky đang giơ ngón cái tán thành,cả hai cũng cùng nhau lên đến phòng bếp, Chopper khịt khịt mũi xúc động,cuối cùng họ cũng chịu đi ăn gì đó rồi

Nami mỉm cười có phần nhẹ nhõm khi thấy mọi người đều được vực dậy tinh thần lên nhiều rồi,bây giờ thứ họ cần làm chính là đồng hành cùng Luffy,không phải cứ chìm vào nỗi lo âu mãi như thế được.

_____________________

Trời đất quỷ thần thiên đụng ơi,tuôi viết truyện mà tuôi quên mất mình là tác giả,thế là quên luôn chuyện ra chap tận mấy tháng trời,đến khi nhận thông báo có bạn like truyện của mình thì tuôi mới nhớ ra mình cũng là tác giả ༎ຶ⁠‿⁠༎ຶ

Sorry sorry mọi người nhiều vì cái tật não cá vàng này của tuôi nha

Vì lúc nhận ra minh quên ra chap nên tuôi vội viết chap mới với cái đầu rỗng toác chưa có ý tưởng mới nên chuyện hơi bị xơ xài á,sorry lần nữa nha huhu!!
 
Bệnh Tật? [Allluffy - All X Luffy]
•4


Một buổi trưa nọ,tất cả thành viên băng mũ rơm đang nháo nhào cả lên thi nhau chạy tới phòng khám của Chopper khi nghe tin Luffy cuối cùng cũng tỉnh dậy sau nhiều ngày hôn mê

người đầu tiên xông vào là Nami,sau đó tới Zoro và những người khác theo sau,họ nhìn Chopper và Robin đang từ từ đỡ người yếu ớt trên giường ngồi dậy ,trái tim đang treo lơ lửng suốt mấy ngày của họ cuối cùng cũng được nhẹ nhỏm

"LUFFY!"

Tất cả đều đồng thanh hét lên đầy vui sướng, suốt nhiều ngày chờ đợi như thể cả thập kỉ,họ cuối cùng cũng có thể thấy vị thuyền trưởng quý giá của cả băng tỉnh dậy

-Quay lại vài giờ trước

Chopper như thường lệ đi vào trong phòng bệnh để lau người và kiểm tra sức khoẻ của thuyền trưởng vẫn đang hôn mê trên giường bệnh,theo sau có Robin,tay cô cầm khăn lau và một thau nước ấm sẵn sàng phụ giúp bác sĩ nhỏ

Cậu bé đặt thau nước xuống kế bên giường Luffy và nhờ Robin lấy một bộ quần áo mới để thay,còn Chopper cũng bắt đầu thay bộ đồ mới cho thuyền trưởng,chiếc áo bệnh nhân trắng tinh được điểm nhấn bởi các chấm đỏ nhỏ dính gần ở cổ áo

cậu nhóc khẽ nhíu mày, Luffy không tỉnh lại, nhưng đôi lúc lại có những cơn ho dữ dội,và lần nào cũng có chất lỏng đặc sệt đỏ lừ không ít không nhiều chảy ra từ khoé miệng khi bị sặc,điều này càng khiến Chopper lo hơn

Cứ như vậy thì máu dự trữ sẽ hết,và đường đến đảo mới còn rất xa,có lẽ cậu sẽ phải nhờ Jinbei giúp cung cấp cho những trường hợp khẩn cấp cần phải truyền máu cho Luffy

Trong khi đó,Robin mang theo bộ quần áo mới khác đi tới đưa cho bác sĩ nhỏ,cậu đặt bộ đồ cô đưa kế bên trước khi cởi hẳn bộ đồ cũ của Luffy ra,sau đó,cả hai cùng nhăn mặt khi nhìn những vết bầm tím thấy rõ trên làn da giờ đã trở nên nhợt nhạt của Luffy

Cơ thể cậu hiếm khi có những vết bầm,trừ việc kẻ thù dùng haki để tạo ra như Grap thì hầu như chẳng có gì khiến cơ thể cậu bầm dập như vậy,có nghĩa là chất độc đã bắt đầu lây lan mạnh hơn,tay,đùi và bụng đều chi chít những vết bầm với kích cỡ khác nhau nhưng đa số đều biểu hiện rất rõ trên người cậu lúc này

" Nhanh quá...

Dù có thuốc của em làm chậm tiến độ rồi nhưng.."

Chopper lo lắng nói,giọng hơi run nhẹ nhưng cậu liền nhanh chóng lắc đầu, rõ là không muốn nghĩ tới diễn biến tiếp theo trong đầu

Chopper nhanh chóng lau sạch cơ thể cho Luffy trước khi mặc lại áo mới cho cậu ấy, sau đó yên tâm quay đi để thay dịch truyền mới, trong lúc đó, Robin ngồi kế bên giường bệnh, tay vuốt ve nhẹ trán của cậu

Như thói quen xoa đầu thuyền trưởng của mình hằng ngày, ánh mắt cô mang mác nỗi buồn sâu thẳm,trong lòng lại gợi lên nỗi sợ cô đơn, Luffy là người đã cứu cô, là ánh sáng đã xuất hiện khi cô dần chìm vào bóng tối, và cũng chính là ánh mặt trời rực rỡ của cả băng

vì thế đương nhiên sẽ chẳng ai muốn trở về lại nơi bóng tối sâu thẳm một lần nữa khi đã được chìm đắm vào cái ấm của mặt trời,cô biết rõ

Nhưng giờ đây,ánh mặt trời của họ được coi là kiên cường nhất lại yếu ớt trên giường bệnh như vậy,khiến tất cả đều không thể ngừng sợ hãi và lo lắng hơn

Cô khẽ cúi xuống, vuốt nhẹ lọn tóc trên trán cậu xuống

"Luffy,cậu đã cứu tôi,cứu mọi người ở đây khỏi vũng đầm lầy, cậu phải có trách nhiệm với điều đó..."

"Vậy nên...Luffy,đừng bỏ rơi chúng tôi,nhé?" — cô cười mỉm ,giọng nhẹ như gió chất chứa nỗi buồn và nỗi sợ thầm lặng

"??"

Sau đó,đột nhiên cô chợt nhận ra gì đó bất thường xảy ra,với một người tinh ý như Robin,cô liền phát hiện cơ mặt Luffy có chút thay đổi,bàn tay của cậu cũng khẽ nhúc nhích,có lẽ lại bắt đầu một cơn ho khủng khiếp nào khác?nhưng không

Mí mắt Luffy khẽ rung nhẹ rồi từ từ mở ra,ban đầu liền bị ánh đèn phòng khám làm cho chói mắt mà híp lại

"Luffy?!"

Nghe Robin gọi,Luffy cuối cùng cũng mở mắt ra liếc nhìn người ngồi kế bên giường,giọng thều thào

"R..Ro...b..bin?"

Chopper từ phía xa nghe thấy liền quay phắt lại nhìn, miệng cậu bé đường như muốn rớt hẳn xuống đất,cậu xúc động hét lên

"Anh Luffy!!"

Chopper chạy nhanh tới, móng guốc ở chân chạy nhanh va xuống nền gỗ tạo ra nhiều tiếng lộp cộp như tiếng pháo hoa nổ khe khẽ từ xa,cậu chạy nhanh như thể sợ chậm một chút liền không thấy Luffy nữa vậy

"C-...h...Ch-..o"

Luffy cố gọi tên của bác sĩ nhỏ và khiến cậu nhóc lo lắng khi thấy thuyền trưởng của mình đang muốn ngồi dậy sau khi vừa mới tỉnh không lâu, Chopper cố đè cậu xuống trở lại giường bệnh vẻ mặt vừa hạnh phúc đến rơi cả nước mắt lại vừa giận dỗi trách móc

"Anh Luffy à,anh vừa mới tỉnh dậy nên đừng chuyển động mạnh!"

" C- ..cho....ch...pp..?"

Nghe Luffy cố thều thào tên mình khiến Chopper vừa vui mừng vừa lo lắng biết bao

"Đừng có gọi tên em nữa, anh nghỉ một chút, em lấy nước ấm cho"

Chopper nói xong liền đỡ cậu dựa lưng vào gối, chân nhỏ nhanh chóng chạy thoăn thoắt đi lấy nước, lòng không khỏi vui mừng

Robin cũng không rảnh mà chạy nhanh ra ngoài, giọng cô to hơn thường ngày, mắt khẽ nheo lại nói với những người bên dưới

"Mọi người!"

Nghe thấy tiếng kêu của cô, họ ngước lên nhìn , chưa kịp hỏi lí do cô gọi liền bị cắt ngang

"Luffy...

Luffy tỉnh rồi"

Cả bọn lập tức giật mình, như thể vừa bị giật điện, Nami và Jinbei ở mũi tàu không chậm mà chạy như bay tới, vẻ mặt hớt hải mừng rỡ

" Cô nói sao?!

" — tất cả đồng thanh

" Luffy tỉnh lại rồi, mau, mau vào trong đi"

Robin lập lại, lần này nhắc nhở thêm, nhưng chẳng cần nhắc, tất cả đã tranh nhau lên cầu thang, cả hành lang tàu chật kín bởi họ

Cánh cửa bật mở, ai ai cũng muốn nhìn thuyền trưởng của mình, trước mắt họ, Luffy nửa thân trên dựa vào gối, tay đỡ ly nước đang được Chopper đút uống

"LUFFY!!!"

Bọn họ không hẹn mà đồng thanh kêu lên, nụ cười trên môi chẳng thèm giấu diếm, tất cả chạy vào trong phòng khám đến chật kín

Zoro luống cuống kế bên, xem coi thuyền trưởng có đau chỗ nào hay không

Nami nhanh chóng vạch tay áo cậu ra xem những vết bầm có giảm đi hay không, nhưng nó vẫn vậy, đậm hơn,cô hơi trầm lại, nhưng dù gì cuối cùng thuyền trưởng cũng tỉnh lại, vui mừng khôn xiết quay qua

" Luffy cậu đói không?,hay kêu Sanji nấu gì cho cậu ăn nhé"

Nami nhẹ hỏi, thấy Luffy vẫn còn lờ đờ uể oải không thôi,mặt cũng đỏ do sốt,cậu gật đầu

Sanji hiểu ý liền nhanh chóng chuẩn bị gì đó, có lẽ giờ bụng cậu rất yếu, nên ăn gì đó lỏng như cháo, hoặc súp — Sanji nghĩ

"Luffy xem này!

Tôi với Franky đã tạo cái này cho cậu khi tĩnh lại"

Ussop hớn hở đưa ra một con thuyền hình Going Merry bằng gỗ nhỏ bằng lòng bàn tay

Luffy vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu vì sao mình ở đây,mọi người lại quay quần bênh cạnh lạ thường

Nhớ lần cuối ngất đi là khi bản thân thấy máu mũi nhỏ giọt vào bát mì,sau đó mọi thứ tối dần và bản thân liền ở trong phòng bệnh

Luffy lê đôi chân nặng nề lạ thường của mình xuống giường, muốn đi ra ngoài,ở đây có mùi thuốc sát khuẩn khiến cậu khó chịu

Chưa kịp bước xuống một bước,cậu đã cảm thấy đầu mình đau như búa bổ,nặng dần như sắp ngã,trong cơn bối rối,cậu được Zoro bên cạnh đỡ lấy

Lông mày Zoro nhíu lại,liền khiển trách trước hành động của thuyền trưởng

"Cậu nghĩ cái gì vậy?

Bản thân đã không ăn gì trong 5 - 6 ngày rồi còn đòi đi đâu?"

Chopper gật đầu đồng ý

"Anh chỉ được truyền dịch suốt mấy ngày đó,làm gì còn sức mà đi"

Sau một lúc nghe mọi người kể lễ,Luffy nhận ra tình trạng của bản thân, nhưng thay vì lo lắng,cậu cảm thấy day dứt không thôi,bản thân là thuyền trưởng mà lại yếu đuối như vậy,còn khiến đồng đội lo lắng

"Tớ thấy ổn hơn rồi"

Cậu mỉm cười vui vẻ nói, nhưng đối với tình trạng bây giờ,nụ cười trấn an của cậu càng thêm ngượng nghịu hơn bao giờ hết

Mọi người nhíu mày,lại nữa,lúc nào cũng vậy,luôn nói bản thân ổn trong khi tình trạng thì tồi tệ đến mức này rồi

"Đồ ăn tới rồi..."

Sau một lúc lâu nghỉ ngơi khoẻ được một chút cũng là lúc Sanji đi vào

Anh phải chen qua nhiều người để đến giường của Luffy,phòng bệnh của Chopper nhỏ quá,cứ muốn đi vào liền phải chen chúc nhất là khi phòng đông người thế này

"Sao...lại là cháo?"

Luffy bối rối hỏi, những bữa thịt nướng thơm ngon của cậu đâu hết rồi?

Chỉ có một bát cháo bí thịt bằm trước mặt

"Bụng cậu giờ yếu lắm,thịt gì tầm này nữa"

Sanji cúi xuống ngang tầm mắt với cậu, tay đưa bát cháo

"Ăn được không?

Hay để tôi đút"

Luffy như thói quen,bưng bát cháo lên húp một hơi sạch bong,mọi người thở phào,cái cách ăn này là Luffy chứ ai nữa

Chắc chắn là khoẻ rồi

.

.

.

.

"Luffy?!

Không sao chứ"

Mọi người hớt hải khi cậu đột nhiên ôm bụng đau dữ dội,tay bịt chặt miệng ho liên tục, có Robin nhanh tay lấy một chiếc chậu tới

Ngay lập tức tiếng nôn thốc nôn tháo phát ra, chiếm trọn cả thính giác của họ,đầu họ ong ong cả lên

Luffy rõ là vẫn ổn mà?

Ban nãy vẫn còn cười được

Sao giờ lại thế này?

_______

Tui thấy tui xứng đáng làm con tác giả lười nhất năm rồi đs

Với lại tui sắp ra truyện mới, tổng hợp chủ yếu là mấy cái fic ngắn về alllu

Dành cho mí bạn thích câm giàm, đen tối , ngọt,đủ kiểu hết nhô

Trái Cấm [AllLuffy - All x Luffy - One Piece]

(⁠.⁠ ⁠❛⁠ ⁠ᴗ⁠ ⁠❛⁠.⁠)
 
Back
Top Bottom