[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 170,943
- 0
- 0
Bệnh Nan Y - Incurable Disease - Lộng Giản Tiểu Hào
60. Làm chân tay giả cho anh, làm tín đồ của anh
60. Làm chân tay giả cho anh, làm tín đồ của anh
"Cậu dám lừa tôi?"
Cái màn "hòa giải thế kỷ" mà Sở Giang Lai vẫn nuôi mơ tưởng trong đầu rốt cuộc chẳng hề xảy ra.
Tiễn cảnh sát đi xong, sắc mặt của Sở Thu Bạch còn u ám hơn cả lúc ban đầu.
"Anh Thu Bạch, nghe em giải thích."
Sở Giang Lai cố tỏ ra ôn hòa, giọng nói mềm nhũn như không mang chút uy hiếp nào, vừa tiến lại gần vừa hạ giọng nhận sai "Em biết em sai rồi, anh đừng giận, này..."
Cậu vừa bước tới bên sô-pha, còn chưa kịp ngồi xuống thì đã bị Sở Thu Bạch thình lình túm chặt cổ áo.
Vị anh trai vốn dĩ ôn nhu nho nhã lại bất ngờ trở tay bẻ ngoặt cánh tay cậu ra sau, sau đó dùng lực nắm tóc ép mặt cậu úp mạnh xuống đệm sô-pha.
Trước mắt Sở Giang Lai, đôi chân dài thẳng tắp của anh vì động tác quá gấp gáp mà lộ ra ngoài vạt áo choàng ngủ.
Sở Thu Bạch để trần đôi chân, ngồi vắt ngang hẳn lên người cậu, một chân đặt sát ngay mặt, chân còn lại co lên, đầu gối chặn ngang hông hắn.
Bàn tay của anh giữ chặt lấy cánh tay cậu, giọng lạnh lùng chất vấn "Tại sao lại bịa ra mấy lời dối trá vô nghĩa đó hả?"
Sở Giang Lai bị cảnh tượng đôi chân trắng nõn buông thõng ngay bên người làm cho nhất thời ngẩn ngơ, không nói ra được một lời.
Đây rốt cuộc là loại phúc lợi gì vậy?
Bị "tra khảo" theo kiểu này thì chẳng phải là phúc phận cho kẻ phạm nhân hay sao.
Nếu biết trước anh sẽ cưỡi thẳng lên người mà ép hỏi tội như thế này thì cậu nên gọi cảnh sát tới từ lâu mới phải.
"Em đâu có lừa anh mà."
Trong lúc vừa khẩn cầu bản thân đừng để máu mũi trào ra làm mất hết hình tượng trước mắt anh trai, cậu vừa cố tình hạ giọng ấm ức.
"Rõ ràng là anh hiểu lầm em.
Em đã nói rằng em chưa từng làm, nhưng anh nhất quyết không chịu tin."
Cho dù tứ chi bị bẻ quặt, thân mình bị ép dán xuống đệm, con chó con này vẫn không quên nhiệm vụ dỗ dành để chủ nhân nguôi giận, giọng lại càng thấp đi "Anh Thu Bạch... anh thật sự giỏi quá, chân dài ghê đấy!"
Nhưng nếu anh vẫn nắm chặt tay em thế này, còn cứ dùng mông cọ sát vào hông em nữa, thì em không dám chắc hôm nay anh có thể yên ổn mà ngồi vững trên sô-pha đâu.
Khốn kiếp, đôi chân ấy đẹp đến mức chỉ muốn ôm trọn trong lòng mà giữ chặt lấy...
"Anh Thu Bạch..."
"Đừng mở miệng nói mấy lời vô nghĩa đó nữa!"
Sở Thu Bạch siết mạnh hơn cánh tay cậu.
Nhưng bị ép úp mặt xuống, khóe môi Sở Giang Lai lại càng cong lên trong nụ cười hưng phấn, giọng thì ngược lại càng lộ vẻ tủi thân "Rõ ràng là anh đã oan cho em, người chịu thiệt hại chính là em cơ mà..."
"Thế còn quả bom kia thì sao?"
Con người phải có lương tâm, có lương tâm mới tìm được cái cớ tử tế để biện minh cho sự vô sỉ của mình.
Nhưng hiển nhiên Sở Giang Lai chẳng hề có thứ đó.
Nhắc đến trò "ác ý đùa cợt" với chứng cứ rành rành kia, cậu chẳng hề lộ vẻ áy náy, chỉ nhún vai trong tư thế bị bẻ quặt, tiếng cười trầm thấp vang lên từ gương mặt bị ép sát vào sô-pha.
"Được rồi, được rồi, chuyện quả bom đúng là em làm.
Nhưng mà con đàn bà đó dám cả gan xuất hiện bên cạnh anh, chướng mắt em quá!
Em chỉ dọa cô ta một chút thôi, chứ vốn không có ý định giết thật, như vậy thì có vấn đề gì đâu chứ?"
Không biết nhận thức được vấn đề mới là vấn đề lớn nhất của cậu.
Thuốc tây mà Tông Minh kê lần này quả thật có hiệu quả.
Thuốc bắt đầu ngấm, Sở Thu Bạch cảm thấy mệt mỏi, lười đôi co thêm, liền buông tay.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Sở Giang Lai, anh lạnh mặt đứng dậy quay thẳng về phòng ngủ.
Lần này anh cẩn thận khóa cửa.
Bốn mươi lăm phút sau, Sở Thu Bạch đã chỉnh tề quần áo bước ra ngoài.
Sở Giang Lai vẫn ngồi nguyên trên sô-pha, máy tính xách tay đặt trên đùi, như thể đang chăm chú làm việc.
Nhưng vừa nhìn thấy anh trai ăn mặc gọn gàng, Sở Giang Lai lập tức bỏ máy tính xuống, mày nhíu chặt "Anh định ra ngoài sao?
Đi đâu?
Để em lái xe đưa anh đi."
Sở Thu Bạch chẳng buồn đáp, chỉ cầm điện thoại đi thẳng đến cửa.
Sở Giang Lai vội vàng đuổi theo, túm lấy cánh tay anh, giọng đầy gấp gáp "Anh Thu Bạch."
"Tôi không phải."
Sở Thu Bạch mạnh mẽ hất tay hắn ra, ánh mắt lạnh như băng "Cậu rõ ràng biết, tôi không phải anh trai của cậu."
Bị nhìn thẳng bằng ánh mắt ấy, tim Sở Giang Lai lập tức như treo lơ lửng.
"Sao lại không phải?"
Sở Thu Bạch nhếch môi cười lạnh "Ai lại đi lên giường với anh ruột của mình?"
"Là em."
Sở Giang Lai không hề coi đó là nhục nhã, trái lại còn mang theo sự tự hào, bàn tay vẫn nắm chặt cánh tay anh không buông "Anh muốn đi đâu?
Bên ngoài nguy hiểm lắm, nói cho em biết, em sẽ đi cùng anh."
"Người Mexico kia muốn giết chính là cậu, đâu phải tôi.
Thế tại sao tôi lại không được ra ngoài?"
Sở Thu Bạch giật mạnh khỏi tay hắn "Có cậu kè kè bên cạnh, chẳng phải tôi sẽ trở thành Lâm Thiếu Hoa kế tiếp hay sao?"
Làm sao anh có thể trở thành Lâm Thiếu Hoa kế tiếp được?
Lâm Thiếu Hoa hiện giờ vẫn còn đang nằm trong bệnh viện.
Nếu người gặp chuyện là Sở Thu Bạch, thì Sở Giang Lai cho dù phải chết cũng sẽ bảo vệ anh đến cùng.
"Đừng bao giờ nói thế về bản thân."
Tránh điềm gở vốn là trí tuệ của người xưa, những lời xui xẻo tuyệt đối không thể tùy tiện thốt ra, lỡ đâu thành thật thì chẳng phải là tự rước họa.
Sở Giang Lai kiên trì lại đưa tay níu lấy anh, giọng đáng thương như cầu khẩn "Anh Thu Bạch, đừng đi."
"Buông tay ra."
"Em không buông."
Trong mắt cậu lóe lên một tia u ám không hợp với vẻ ngoài đáng thương ấy "Anh Thu Bạch, đừng cãi nhau với em nữa.
Bây giờ anh không thể tự ý hành động được..."
"Tại sao lại không thể?"
"Bởi vì bên ngoài rất nguy hiểm."
"Thế còn cậu thì sao?
Cậu an toàn chắc à?"
Khuôn mặt Sở Thu Bạch lại nở nụ cười lạnh lẽo thấu xương, dễ dàng đâm thẳng vào tim Sở Giang Lai.
"Sở Giang Lai, cậu tự cho mình an toàn lắm sao?
Vậy tại sao tôi lại bị bắt cóc, tại sao lại bị lột sạch quần áo, bị đè như chó trên giường kia?"
Anh cười, tim như tê dại, kiên quyết rút cánh tay khỏi bàn tay cậu vẫn đang nắm chặt "Đừng tự dối mình nữa.
Sở Giang Lai, cậu còn nguy hiểm hơn cả những kẻ ngoài kia.
Tôi thà chết ngoài đường, cũng không muốn tiếp tục ~ưm..."
Môi anh đột ngột bị chặn lại dữ dội.
Tất cả những lời cay nghiệt chưa kịp thốt ra đều bị nuốt ngược trở vào.
Đừng nói nữa.
Làm ơn.
Tim Sở Giang Lai co rút đau đớn như bị lưỡi dao rạch ra từng vết nhỏ.
Hắn mất hết lý trí, điên cuồng hôn lên đôi môi ấy, chỉ mong chặn lại từng câu từng chữ lạnh lùng vô tình như dao cắt kia.
"Chát."
Khuôn mặt tuấn mỹ của cậu bất ngờ bị cú tát nặng nề đánh lệch sang một bên.
Đó không chỉ là một cái tát đơn thuần, mà như đòn trừng phạt cuối cùng, món quà tàn nhẫn nhất mà Sở Thu Bạch để lại cho cậu.
"Cút!"
Chỉ một chữ ngắn ngủi nhưng lại chứa đầy lửa giận, như thể đã tuyên bố mối quan hệ của hai người đến đây là kết thúc.
Những ảo tưởng mong manh, rằng chỉ cần cúi đầu xin lỗi, chỉ cần nói vài lời hối hận thì có thể được tha thứ, rốt cuộc cũng vỡ tan như mây khói.
Sở Giang Lai quay đầu, bàn tay run rẩy che lên gò má đang sưng đỏ, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm gương mặt lạnh lùng của Sở Thu Bạch.
Trong tai cậu chỉ còn lại tiếng ù ù, như thể cả thế giới sụp đổ.
Anh sắp đi rồi.
Sắp không giữ nổi anh nữa.
Phải nghĩ cách gì đó, phải tìm biện pháp, bằng mọi giá phải giữ anh lại, không được để anh rời đi.
Cánh tay hắn đưa ra, lại túm chặt lấy anh.
Sở Thu Bạch quay đầu, đôi mắt đỏ ngầu tia máu nhìn thẳng gương mặt kinh hoảng ấy.
Anh muốn sập cửa bỏ đi cho xong, thế nhưng đối diện ánh mắt thất lạc chứa đầy đau thương kia, bước chân anh bỗng trở nên nặng nề, chẳng thể nào nhấc nổi.
Trong căn nhà này, anh như thể đã bỏ quên lại một phần vô cùng quan trọng của chính mình, một mảnh thân thể không thể tách rời.
Bị buộc phải để nó lại đây, anh chỉ có thể giả vờ bình thản mà rời bước.
Thế nhưng thiếu nó, anh biết bản thân sẽ chết không toàn thây.
Không sao, chỉ là một cái xác thôi, toàn vẹn hay không cũng chẳng đáng gì.
Sở Thu Bạch, đừng mê tín.
Anh cố sức nhấc chân, giằng tay ra khỏi cậu, từng bước từng bước đi ra ngoài.
Quyết tuyệt bỏ mặc tên ngốc kia đứng ngẩn ngơ trong phòng khách, để mặc cậu ôm chặt lấy trái tim đã rách nát, suy tàn của mình.
Một trái tim thôi, mất thì mất, có gì to tát chứ.
Cùng lắm cũng chỉ là mấy lạng máu thịt, vốn chẳng đáng giá bao nhiêu.
Bàn tay Sở Giang Lai chụp vào khoảng không, trái tim hắn chấn động dữ dội.
Một nỗi sợ hãi chưa từng có chạy dọc sống lưng, như luồng điện khiến da thịt tê dại.
Lý trí của câu đã chết.
Mọi kỹ năng đàm phán từng học đều hóa thành tro bụi, kéo theo sự sụp đổ của chút tỉnh táo cuối cùng.
"Anh Thu Bạch, đừng đi, ở lại bên em, xin anh..."
Trong lòng cậu gào thét đến tuyệt vọng.
Nhưng từ trước đến nay, lời nói và lòng dạ của cậu chưa từng khớp nhau.
Cho dù bị đánh đập, bị bỏ đói, bị nhốt trong nơi tối tăm chật hẹp, cậu vẫn không thật sự bộc lộ cảm xúc thật sự.
Sở Giang Lai đã quen sống trong lớp vỏ giả dối.
Không đau cũng kêu đau, không sợ cũng giả vờ sợ, đói đến chết cũng nói không sao, lạnh đến run rẩy cũng cố gắng chịu đựng.
Cậu giỏi tính toán, giỏi nói dối, giỏi đưa ra những lời xin lỗi giả tạo để đạt được mục đích.
Cậu cái gì cũng biết, chỉ duy nhất không biết yêu.
Thế giới này quá ồn ào, nhơ nhớp, đầy rẫy sự dơ bẩn.
Cậu chưa từng yêu ai, thậm chí còn chẳng biết yêu chính bản thân mình.
Một cảm xúc lạ lẫm dâng lên nơi lồng ngực, dồn lại thành khối nghẹn lớn chặn ngang cổ họng, khiến hắn nghẹn ngào, câm lặng.
Phải gắng gượng hết sức, hắn mới có thể thốt ra âm thanh khàn khàn, nặng nề "Anh Thu Bạch, nếu cảnh sát biết chính mẹ đã bắt cóc Văn Nhân, anh nói xem... bọn họ sẽ làm gì?"
Bước chân Sở Thu Bạch khựng lại, anh quay phắt người, ánh mắt tối tăm và oán hận chiếu thẳng vào cậu "Ý cậu là gì?"
Anh đã dừng lại!
Chỉ nhờ câu nói ấy thôi, Sở Giang Lai đã níu được anh quay đầu, kéo anh trở về bên cạnh mình, chỉ còn một bước là có thể chạm đến gương mặt ấy.
Khoảng cách gần ngay trong gang tấc.
Bàn tay hắn run rẩy giơ lên, ngón tay khẽ lướt qua gò má anh.
"Bảo bối, đừng nhìn em bằng ánh mắt ấy.
Văn Nhân thật sự không ở trong tay em, em cũng chưa từng giết ai.
Nhưng anh vẫn phải ngoan, nếu không muốn mẹ phải ngồi tù thì..."
Trong thoáng chốc, Sở Thu Bạch thấy đầu óc quay cuồng, mất hết trọng lực.
Thuốc Tông Minh kê quả thật có tác dụng phụ quá lớn.
Nó khiến anh ngủ được, khiến anh bình tĩnh, khiến anh tê dại, nhưng cũng làm anh run rẩy, tim đập hỗn loạn, đầu đau buốt, bụng dạ buồn nôn.
Nhìn vào gương mặt Sở Giang Lai, toàn thân anh chỉ còn lại cảm giác run rẩy, choáng váng, buồn nôn.
Tiếng thở gấp nặng nề vang lên trong căn phòng, trần nhà như chao đảo, đầu óc trống rỗng, đôi mắt mờ nhòe.
Tất cả hòa trộn vào nhau, biến thành nỗi đau của yêu lẫn hận, biến thành sự ngứa ngáy khó kìm của dục vọng, hòa cùng nhịp tim loạn xạ, thành cơn mộng mị ban ngày kéo dài.
"Anh Thu Bạch, nói với em đi.
Nói rằng anh yêu em, sẽ không rời xa em, sẽ mãi mãi ở bên em."
"..."
"Mẹ cả đời làm phu nhân giàu sang, e rằng ngay cả nấu mì gói cũng không biết.
Nghe nói trong tù phải lao động cải tạo, phải đạp máy khâu.
Kim máy khâu sắc lắm, nhỡ đâm thủng tay thì chảy bao nhiêu máu?
Anh Thu Bạch, anh không muốn bà ấy thê thảm đến vậy chứ?"
"Sở Giang Lai!
Ưm..."
"Ừ, em đây."
Sở Giang Lai lại cúi xuống hôn lên môi anh, khóe môi vẽ nên nụ cười tàn nhẫn "Nói đi, gọi tên em.
Nói rằng anh yêu em, sẽ không bỏ rơi em."
"Sở Giang Lai..."
Sở Thu Bạch như kẻ sắp chết đuối, nắm chặt lấy cánh tay cậu, khàn giọng gọi tên.
Âm thanh ấy như có thực thể, hóa thành móng vuốt xuyên qua lồng ngực, chộp lấy trái tim Sở Giang Lai.
Trái tim hắn siết chặt, ánh mắt găm chặt vào gương mặt tuyệt vọng đỏ bừng của anh.
Sở Thu Bạch cau mày, tầm mắt xuyên qua hắn rơi vào hư vô.
Đôi môi mím chặt, rồi chậm chạp mở ra khép lại, đôi mắt trống rỗng bỗng nhắm nghiền.
Anh bị cơn đau như thủy triều nhấn chìm, mắt như hồ nước tràn đầy, chẳng thể chứa thêm, đành trốn tránh mà khép lại.
"Anh... yêu em.
Sẽ vĩnh viễn không rời bỏ em."
"Trong lòng anh, Sở Giang Lai quan trọng hơn Văn Nhân, hơn Hàn Thụy Cầm, hơn tất cả mọi người trên thế giới cộng lại.
Anh Thu Bạch ngoan, nói đi, nói cho em nghe..."
"Trong lòng anh...
Sở Giang Lai... quan trọng hơn Văn Nhân... hơn Hàn Thụy Cầm... hơn tất cả mọi người trên thế giới cộng lại..."
"Cả đời này, Sở Thu Bạch chỉ yêu duy nhất một người là Sở Giang Lai."
"Cả đời này...
Sở Thu Bạch... chỉ yêu... một mình Sở Giang Lai."
Yêu đến mức trái luân thường, hận đến tận máu thịt mịt mờ.
Bệnh này vốn có thuốc chữa, nhưng chính anh không chịu uống, để nó kéo dài, mục ruỗng, biến thành căn bệnh không cách nào gọi tên.
Sở Giang Lai giả dối, xảo quyệt, thủ đoạn tàn nhẫn, giỏi lừa gạt...
Thế nhưng, Tiểu Đông Qua à, dẫu em làm sai bao nhiêu chuyện, thì anh trai cũng sẽ không bao giờ rời bỏ em, không bao giờ vứt bỏ em.
Anh sẽ mãi yêu em, chỉ yêu mình em, trung thành với em, mãi là nô lệ chỉ biết phục tùng em, mãi mãi ở bên cạnh em.
Anh nguyện làm hòn đá dưới ngai vàng của em, làm khúc gỗ trên vương trượng của em, làm tay chân giả cho em, làm tín đồ của em, làm kẻ gánh lấy cả niềm vui lẫn nỗi buồn của em.
Dù phải lang bạt khắp nhân gian cũng không nỡ rời xa, dù có hóa lạnh lẽo cũng tình nguyện biến thành bộ xương chưa tan.
Tiểu Đông Qua à, từ rất lâu rồi, anh đã chẳng còn đường nào để đi nữa.
Thứ duy nhất có thể chia cắt chúng ta, chỉ còn cái chết.
Sở Thu Bạch, kẻ đã bị tình yêu cướp sạch, ngẩng đầu mong chờ, từng khắc từng khắc trông ngóng cái chết công bằng mau chóng phủ xuống.
Cái chết vĩnh hằng vừa tĩnh lặng, vừa tàn khốc, vừa từ bi ấy sẽ là sự giải thoát duy nhất.
Và nó, đã ở ngay sát bên anh.
---
Editor: Beta 14:03 (6925)