Ngôn Tình Bên Em Tháng Đổi Năm Dời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bên Em Tháng Đổi Năm Dời
Chương 100: Phiên ngoại 10


<i>Edit: Claret</i>

<i>Beta: Claret</i>

Cuối cùng Du Tuỳ nghĩ đến fan, cũng vì sau khi xong nhiệm vụ này mình còn có thể trở về Thẩm gia, anh cõng Thẩm Mộ Xuy l*n đ*nh núi, hoàn thành nhiệm vụ rồi mới về ngủ.

Cả đoạn đường đạo diễn cũng không thể nói gì, cơ bản là không muốn nói tới hai người nữa.

Ông chỉ trưng ra một biểu cảm hai người thích làm gì thì làm đi.

Sau một ngày rưỡi ghi hình, ba cặp khách mời ít nhiều cũng cãi nhau về một số vấn đề nhỏ, tất nhiên -- trừ việc ăn uống ra, điểm này thì Thẩm Mộ Xuy và Du Tuỳ không có gì để cãi cọ.

Fan rất thích cặp đôi này, nhưng một số lại thấy họ dính nhau quá, có vẻ hơi giả tạo.

Cho dù thế nào thì Thẩm Mộ Xuy và Du Tuỳ cũng không hề để ý.

Cuộc sống là của họ, tình yêu cũng là của họ, chẳng cần giả vờ, cũng chẳng cần ra vẻ làm gì. Bình thường hai người ở chung với nhau cũng như vậy mà.

Ngày quay cuối cùng ở cổ trấn kết thúc, tổ tiết mục sắp xếp cho mọi người về nhà nghỉ ngơi.

Ban đầu tổ tiết mực định sắp xếp live tất cả một lượt, nhưng mọi người thấy làm thế thì ít chủ đề và cũng chẳng còn gì thú vị nữa, xem xong rồi cũng không xem lại, lại thêm có những nghệ sĩ không sắp xếp được lịch trình nên mới đổi thành kết thức một lần quay thì nghỉ ngơi mấy ngày rồi mới đến địa điểm ghi hình tiếp theo.

Thẩm Mộ Xuy ngạc nhiên nhìn đạo diễn.

Đạo diễn nói: "Địa điểm ghi hình lần thứ hai là ở nước ngoài, cũng là chuyến đi nước ngoài duy nhất của chúng ta. Thế là thỏa mãn mong muốn của số đông nhé, mọi người muốn uống vang đỏ hóng gió biển đúng không?"

Mọi người: "..."

Thẩm Mộ Xuy tất nhiên hơi lo lắng.

Cô vô thức quay lại nhìn Du Tuỳ: "Anh được không?"

Du Tuỳ siết chặt tay cô, không lên tiếng.

Thẩm Mộ Xuy có chút bối rối, cô ngước lên nhìn đạo diễn: "Đạo diễn, đã chốt địa điểm thật rồi à?"

Đạo diễn gật đầu: "Có gì không được à?"

Thẩm Mộ Xuy ngừng lại, nhìn vẻ mặt phấn khích của Dư Âm và Bối Nguyệt, lắc đầu: "Không có gì đâu."

Thực ra đạo diễn hỏi ý ba cặp khách mời rồi mới chốt địa điểm.

Mới bắt đầu đã phỏng vấn, hỏi mọi người muốn đi đâu. Thẩm Mộ Xuy chọn cổ trấn nên mới đến nơi này, Dư Âm muốn đến bãi biển, lâu lắm rồi cô ấy không hóng gió biển. Còn Bối Nguyệt muốn tìm một nơi thoải mái để nghỉ ngơi nên điểm đến thứ ba vẫn chưa công bố.

Đương nhiên Thẩm Mộ Xuy sẽ không nói là trong lòng cô buồn vì họ chọn bãi biển, mỗi người đều có nơi họ muốn đi, tất nhiên cô sẽ không phản đối, huống hồ Dư Âm và những người khác cũng không biết Du Tuỳ sợ nước, không thể ra biển.

Thấy họ vui vẻ, cô lại càng lo cho Du Tuỳ hơn, cô không thể nói mình không đi biển được,

Dư Âm giật mình nhìn cô: "Thẩm lão sư, em cứ nói đi, có sao đâu, em không muốn đi biển à?"

"Không ạ." Thẩm Mộ Xuy cười nói: "Em chỉ xác định lại thôi."

Cô tinh nghịch nháy mắt: "Em phải về nhà sắm quần áo, đi biển kiểu gì cũng phải mua đồ đẹp mới được."

Cô vừa nói lời này sự chú ý của mọi người cũng bị dời đi.

"Đúng đúng đúng, phải mua thêm đồ bơi."

"Còn cả..."

Ba người xúm vào thảo luận, còn bạn trai thì... bị bỏ quên một bên rồi.

Fans xem livestream âm thầm mặc niệm cho ba người đàn ông đáng thương.

Trên đường về cũng không có livestream.

Sau khi lên máy bay, Thẩm Mộ Xuy tựa lên vai Du Tuỳ hỏi nhỏ: "Sẽ có chuyện gì không anh?"

Du Tuỳ siết chặt tay cô, lắc đầu: "Không sao đâu em"

Anh nhìn ánh mắt lo lắng của Thẩm Mộ Xuy, cúi đầu cười một tiếng: "Em yên tâm, anh vẫn kiểm soát được mà."

""Thật không đấy?"

Du Tuỳ gật đầu, hôn lên má cô: ""Thật."

Anh nói: "Nếu anh không kiểm soát được thì vẫn còn em."

Nghe anh nói vậy Thẩm Mộ Xuy lập tức cười híp mắt: "Em sẽ luôn bên anh, anh đừng sợ."

"Được."

Sau khi về nhà, điều đầu tiên Thẩm Mộ Xuy muốn là nghỉ ngơi.

Cô nhanh chóng vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân, tắm xong cô thấy thoải mái hơn nhiều. Tuy chương trình đã tạo điều kiện tốt nhất có thể cho bọn họ, nhưng dù sao thì vẫn không bằng nhà mình được. Về mặt này Thẩm Mộ Xuy vẫn thích mình sạch sẽ thơm tho hơn chút nữa.

Du Tuỳ thu dọn đồ đạc xong thì Thẩm Mộ Xuy từ phòng tắm bước ra, cô còn đang ngân nga một bài hát.

Thẩm Mộ Xuy cố tình dựa vào người anh: "Du Tuỳ, anh ngửi thử xem, người em còn mùi gì không?"

Yết hầu Du tuỳ lên xuống, anh nhìn cô gái nhỏ mặc váy ngủ sẫm màu tôn lên nước da trắng ngần, trông cô càng thêm xinh đẹp quyến rũ.

Trên người cô có hương thơm ngọt ngào khiến người ta rất muốn lại gần cắn một miếng.

Ánh mắt Du Tuỳ tối đi hai phần, anh phối hợp cúi đầu xuống ngửi thử, khàn giọng nói: "Thơm."

Anh ôm cô trong lòng, thì thầm: "Thơm lắm."

Thẩm Mộ Xuy cười vui vẻ.

"Có thật không?"

Cô ôm lấy cổ Du Tuỳ: "Thế anh hôn một cái đi."

Du Tuỳ cúi xuống hôn, ánh mắt sáng rực nhìn cô: "Em không mệt à?"

Thẩm Mộ Xuy chớp mắt.

Du Tuỳ khẽ cười, đột nhiên cúi đầu, mạnh mẽ hôn cô.

Nếu không mệt thì làm việc gì đó cho mệt vậy.

Bạn gái đưa tới tận miệng thế này rồi, sao Du Tuỳ lại không phối hợp được chứ.

Thẩm Mộ Xuy "ưm ưm" hai tiếng, chưa kịp phản đối Du Tuỳ đã ra tay rồi.

Cuối cùng, suy nghĩ của cô bay đâu hết, cô nghĩ mãi không ra tại sao mình chỉ nhờ Du Tuỳ ngửi mùi trên người thôi mà đã tiến triển đến bước này rồi.

Thẩm Mộ Xuy không thể chống cự, ban đầu cô còn hơi khó chịu, nhưng dần dần cả cơ thể cô chìm đắm trong động tác của Du Tuỳ, suy nghĩ của cô bị anh dẫn dắt, bị anh giày vò, toàn bộ tâm trí cô đều bị anh chiếm mất.

...

Sau khi kết thúc Thẩm Mộ Xuy đi tắm, lần nữa bước từ phòng tắm ra.

Cô mở mắt nhìn người ôm mình, chọc chọc cánh tay anh: "Hồi nãy em không có ý đó đâu."

"Hử?"

Du Tuỳ nhướng mày, giọng anh khàn khàn: "Ý nào cơ?"

Thẩm Mộ Xuy bĩu môi: "Em...có quyến rũ anh đâu."

Du Tuỳ cười: "Anh biết."

Anh hôn lên mắt cô: "Nhưng anh vừa thấy em là bị quyến rũ mất rồi."

Thẩm Mộ Xuy: "..."

Không biết tại sao rõ ràng cô rất ngượng, nhưng nghe Du Tuỳ nói vậy cô lại thấy rất vui.

Cô cố kìm khoé miệng đang nhếch lên để che giấu sự phấn khích của mình.

"Ngủ đi."

"Ừm."

Anh ôm cô vào lòng, dịu dàng nói: "Ngủ ngon."

"Ngủ ngon."

Giấc ngủ này Thẩm Mộ Xuy là giấc ngủ thoải mái nhất trong mấy ngày qua.

Có lẽ là do vận động thể lực trước khi ngủ nên cô ngủ một giấc đến lúc tự thức dậy, tâm trạng còn vô cùng thoải mái.

Cô nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh.

Hiếm khi Du Tuỳ còn chưa ngủ dậy.

Thẩm Mộ Xuy nhướng mày, giơ tay nghịch lông mi của anh.

"Du Tuỳ."

Du Tuỳ "Ừm", nắm lấy tay cô nhét vào chăn: "Em đừng nghịch."

Thẩm Mộ Xuy cười vùi đầu vào lòng anh: "Em đói."

Du Tuỳ mở mắt ra nhìn cô.

Cô gái nhỏ trong lòng anh mỉm cười, đôi mắt sáng như sao. Tim đập nhanh hơn, anh cúi đầu hôn cô, bình thản hỏi: "Em muốn ăn gì?"

"Hồi ở cổ trấn tự nấu cơm nhiều rồi, giờ mình ra ngoài ăn đi."

Du Tuỳ nhìn cô: "Em muốn ra ngoài ăn gì?"

Anh dậy đi rửa mặt, tiện tay kéo Thẩm Mộ Xuy vào phòng tắm luôn. Hai người đứng cùng một chỗ, cùng nhìn vào gương làm cùng một động tác.

Cùng nhau đánh răng, cùng nhau rửa mặt, mỗi điều nhỏ nhặt thôi cũng vô cùng đáng quý.

Đánh răng rửa mặt sạch sẽ xong, Thẩm mộ Xuy bảo mình muốn ăn KFC.

Du Tuỳ im lặng mấy giây rồi vẫn đồng ý với "Người bạn nhỏ."

Hai người ra đường, mặc dù đã ăn mặc xuề xoà rồi nhưng ở một nơi có nhiều người trẻ tuổi như KFC thì vẫn bị nhận ra.

Chẳng mấy chốc, trên mạng xuất hiện những bức ảnh Thẩm Mộ Xuy và Du Tuỳ đến KFC cùng nhau.

Nhiều cư dân mạng tò mò...Hoá ra nghệ sĩ cũng giống chúng ta, cũng đi ăn KFC.

Cũng có không ít cư dân mạng phản đối Du Tuỳ, sao lại dẫn Thẩm lão sư của tụi này đi ăn KFC được thế! Không hợp lý tí nào, mãi mới được về nhà, đáng lẽ phải đưa Thẩm lão sư đi ăn một bữa thịnh soạn chứ.

Du Tuỳ hiếm khi đăng bài Weibo.

Du Tuỳ V: Bé con nhà tôi tự nhiên thèm ăn, không ngăn lại được.【hình ảnh】

Thẩm Mộ Xuy nhận danh hiệu "bé con" này.

Thẩm Mộ Xuy V: Tại tôi tại tôi, tôi chỉ là một đứa nhỏ thích ăn KFC thôi mà. Mọi người không thấy bánh tart trứng ở KFC siêu ngon sao? Aaa tui thích lắm đó ~~

Hai người vừa đăng Weibo xong, lập tức có rất nhiều fan bị bọn họ ngược đến đau cả mề.

【Túm quần lại là hai anh chị đang nói tiếng gì vậy? Huhuhu lại còn "bé con nhà tôi" nữa cơ, Tuỳ Thần xem Thẩm lão sư như em bé mà nuôi đấy hả? 】

【Trong chương trình đã bị hai người ngược, ngoài chương trình vẫn bị hai người người, huhu em đã khóc rất to đấy.】

【Hai người này sến quá rồi đó!】

【Cuộc sống khó khăn quá, em cần thêm chút động lực bằng sự ngọt ngào của Tuỳ Thần và Thẩm lão sư.】

【Không nói nhiều, mị không có bạn trai mua cho nhưng mị tự mua được bánh tart trứng, tự gọi đồ ăn được nhé.】

【Cẩu lương mang tên bánh tart trứng hôm nay đã tớiiiii】

Thẩm Mộ Xuy thấy bình luận thì bật cười, thảo luận với Du Tuỳ.

"Đây cũng gọi là cẩu lương nữa hả anh?"

Du Tuỳ lấy khăn giấy lau khoé miệng cho cô, suy nghĩ một chút rồi nói: "Không tính."

Đây là cuộc sống thường ngày của họ mà thôi.

Thẩm Mộ Xuy vui vẻ lướt bình luận: "À đúng rồi, lát nữa anh có việc à?"

"Ừ, anh đến trường quay."

Thẩm Mộ Xuy gật đầu, đáng thương: "Em cũng thế, em phải đến công ty, thể nào chị Lộ cũng nói em một trận cho coi."

Du Tuỳ bật cười, ôm lấy cô: "Chị Lộ nói em thì em mách anh."

"Sau đó thì sao?"

Du Tuỳ nghĩ nghĩ: "Anh sẽ giúp em."

Hai mắt Thẩm Mộ Xuy sáng lấp lánh: "Được, được."

Du Tuỳ nói được làm được.

Ăn sáng xong, hai người thay đồ rồi cùng nhau ra ngoài.

Nhưng trước khi Du Tuỳ đến trường quay, anh phải đưa công chúa nhỏ đến công ty trước.

Lý Lộ xuống đón, lúc đầu chị không thấy Du Tuỳ, vừa định giảng cho Thẩm Mộ Xuy một bài thì tiếng Du Tuỳ bên cạnh vang lên.

"Chị Lộ."

Lý Lộ: "Cậu cũng đến à?"

Du Tuỳ cười, chỉ Thẩm Mộ Xuy: "Em đưa Ngủ Ngủ tới."

Lý Lộ liếc nhìn nghệ sĩ nhà mình: "Vất vả rồi."

Du Tuỳ thản nhiên: "Không vất vả đâu, chỉ xin chị Lộ để cho một đường đi thôi."

Lý Lộ: "..."

Cô thấy Thẩm Mộ Xuy đang nháy mắt với mình, dở khóc dở cười: "Thôi được rồi, chị không bắt nạt bạn gái cậu đâu, em ấy cũng là báu vật trong tay của chị mà, cậu cứ đi làm việc của cậu đi."

"Cảm ơn chị Lộ."

Du Tuỳ đi rồi, Lý Lộ mới nhéo nhéo mặt cô, cảm giác rất đã, không nhịn được nói: "Giờ Thẩm lão sư thông minh thật, cũng biết mách người yêu cơ đấy."

Thẩm Mộ Xuy cười hì hì, ôm lấy tay chị nũng nịu: "Đâu có đâu, em biết chị Lộ sẽ nói một đằng nghĩ một nẻo mà, em chỉ bảo Du Tuỳ nhắc chị có chút xíu thôi."

Lý Lộ liếc cô: "Hai cô cậu bày trò như thế, chị còn nói được gì nữa."

Chị hừ một tiếng: "Dù sao thì bây giờ...cả nước đều biết hai cô cậu yêu nhau ngọt ngấy như nào rồi."

Thẩm Mộ Xuy rất vô tội.

"Không phải yêu nhau đều như vậy hết à?"

"Làm gì có ai phát ngấy giống hai cô cậu."

Thẩm Mộ Xuy lại càng vô tội: "Em đã yêu đương bao giờ đâu, sao mà biết người ta có phát ngấy như thế không."

Lý Lộ: "..."

Chị không nói lại được Thẩm Mộ Xuy.

Chị day mi tâm, trừng mắt nhìn: "Em bớt cãi bướng đi."

Thẩm Mộ Xuy lại nói tiếp: "Hơn nữa, từ bé đến giờ em chỉ thích mỗi Du Tuỳ, mà cuộc đời cũng chỉ dài từng ấy, sao lại không trân trọng chứ? Lúc nào nên ngọt ngào thì ngọt ngào, cần thể hiện thì thể hiện, chẳng lẽ không đúng sao?"

Cô luôn như thế, khi có được rồi thì phải trân trọng, yêu thương hết mình.

Đừng để mình phải hối tiếc.

Lý Lộ: "Không phải."

Chị dừng lại nhìn cô: "Cô đây là định thồn cẩu lương vào mồm chị đấy hả?"

Thẩm lão sư càng vô tội hơn: "Em có đâu, em chỉ nói sự thật thôi mà."

Lý Lộ: "..."

Đây mới là điều khiến chị càng bực mình này!!!
 
Bên Em Tháng Đổi Năm Dời
Chương 101: Phiên ngoại 11


Nghịch ngợm đủ rồi, Thẩm Mộ Xuy nghiêm túc nói chuyện công việc với Lý Lộ.

Cô vẫn chuẩn bị cho kế hoạch concert của mình, mặc dù bảo bình thường cô hơi lười nhưng với việc cần làm, Thẩm Mộ Xuy vẫn tập trung cao độ.

Cô xem bảng sắp xếp công việc, hỏi nhỏ: “Chị chọn xong rồi à?”

Lý Lộ gật đầu: “Địa điểm xong rồi.” Chị nhìn Thẩm Mộ Xuy, nói: “Em định tổ chức mấy đêm thế? Trừ ở đây ra, em đã nghĩ đến những thành phố nào nữa chưa?”

Những nơi khác vẫn chưa được quyết định, Thẩm Mộ Xuy mới chỉ định tổ chức ở thành phố cô đang ở thôi.

Nhưng những fan trên Weibo…Cơ bản là nơi nào cũng có fan muốn cô tổ chức concert, hơn nữa còn có không ít lượt thích và bình chọn.

Tất nhiên Thẩm Mộ Xuy không thể chiều ý tất cả mọi người được, cô chỉ có thể chọn vài thành phố thôi.

So với concert, trọng tâm nửa cuối năm của cô phải đặt ở chuyến lưu diễn cello với dàn nhạc. Năm ngoái cô đã không đi khiến nhiều người thất vọng rồi, rất nhiều bạn bè nước ngoài và du học sinh đều kêu gào muốn xem cô lưu diễn cùng dàn nhạc.

Đó là hai cảm giác khác hẳn nhau.

Nghĩ đến đấy, Thẩm Mộ Xuy lập tức cảm thấy hơi áp lực.

Nhưng cô thích hết, dù là concert hay lưu diễn cello cô đều rất thích, cô muốn chú tâm vào cả hai nên tất nhiên sẽ tốn nhiều thời gian và sức lực.

“Thành phố S đi.”

Cô ngước lên nhìn Lý Lộ: “Đây là nơi chắc chắn phải tổ chức.”

“Còn chỗ nào nữa?”

Thẩm Mộ Xuy lại nói thêm mấy thành phố nữa, Lý Lộ gật đầu: “Chị sẽ đi thương lượng.”

“Được rồi, thế bài hát định như nào?”

Thẩm Mộ Xuy gật đầu: “Em đang tập rồi.”

Cô nghĩ một chút, nhìn Lý Lộ: “À đúng rồi, chị hỏi Tiếu Lạc thử xem cậu ấy có thời gian không, đêm nhạc đầu tiên mời cậu ấy làm khách mời.”

Lý Lộ: “…”

Chị im lặng, nghi ngờ nhìn Thẩm Mộ Xuy.

Thẩm Mộ Xuy rất khó hiểu: “Chị nhìn em như thế làm gì?”

Lý Lộ: “Em không mời Du Tuỳ làm khách mời, không sợ Du Tuỳ ghen à?”

Thẩm Mộ Xuy bật cười: “Sợ chứ.”

Cô đắc ý nói: “Nhưng em dỗ được.”

Lý Lộ: “…”

Ồ, chị lo thừa rồi.

Chị không nên lắm miệng.

Thấy biểu cảm của chị Lộ, Thẩm Mộ Xuy dở khóc dở cười: “Đây là công việc.”

Cô nhẹ nhàng nói: “Tiếu Lạc là nghệ sĩ công ty mình, giờ rất nổi tiếng, hơn nữa trọng điểm là bây giờ rất nhiều người có thành kiến với những nghệ sĩ bước ra từ chương trình tuyển chọn tài năng, chung quy là thấy họ dựa vào khuôn mặt để kiếm tiền. Tất nhiên những người như thế vẫn có, nhưng không thể vơ đũa cả nắm được.”

Thẩm Mộ Xuy muốn mời Tiếu Lạc đến làm khách trong đêm nhạc, để mọi người nghe cậu ấy hát live.

Cho dù fans của cậu giờ đông thật, nhưng vẫn chưa đến độ mở được concert. Tổ chức concert tốn thời gian tốn sức lực, nên Thẩm Mộ Xuy nghĩ, cứ bồi dưỡng trước đã, đến lúc ổn rồi có thể nhờ Lý Lộ thu xếp cho Tiếu Lạc.

Sau đó, cô lại nói thêm tên mấy nghệ sĩ trong công ty nữa, Lý Lộ ghi lại từng người một để kiểm tra lịch trình của họ, xem có mời đến được không.

Bàn chuyện công việc xong, Thẩm Mộ Xuy lười biếng nằm xuống.

Thấy cô nằm ngáp trên sofa, Lý Lộ dở khóc dở cười: “Em không đi gặp Du Tuỳ à?”

Thẩm Mộ Xuy lắc đầu: “Anh ấy bảo tí nữa đến đón em về nhà.”

Lý Lộ: “…Thế chị đi làm việc đây, có gì em tìm Tiểu Văn nhé.”

“Vâng ạ.”

Lý Lộ đi rồi, Thẩm Mộ Xuy lấy điện thoại ra, cô mở chương trình tổng nghệ của mình, xem say sưa.

Lúc quay cô không xem được, tối qua lại không có thời gian, bây giờ cô mới tìm phòng live của mình và Du Tuỳ, nhấn vào đó.

Giờ cô chỉ xem phát lại thôi nhưng sóng comment vẫn còn rất nhiều.

Vừa nhấn vào, cô đã bật cười vì sự ngơ ngác của mình.

Cả buổi chiều Thẩm Mộ Xuy nằm trên sofa xem, lúc Du Tuỳ đến đón, hai mắt cô đã díp cả lại nhưng lại vẫn cố xem.

Du Tuỳ nhìn rồi giơ tay xoa tóc cô: “Em thấy thế nào?”

Thẩm Mộ Xuy ngẩng lên nhìn anh: “Vui lắm ạ.”

Cô dang tay ra làm nũng với anh: “Em muốn ôm.”

Du Tuỳ mỉm cười, ôm cô vào lòng.

“Hôm nay em không ngủ trưa à?”

“Ừm.” Thẩm Mộ Xuy tắt điện thoại, ngáp một cái rồi dụi dụi vào ngực anh: “Giờ em hơi buồn ngủ, muốn về nhà ngủ.”

Cô ôm lấy cổ Du Tuỳ, nhẹ nhàng hỏi: “Anh hết bận chưa?”

“Hết rồi.”

Du Tuỳ cúi đầu nhìn cô: “Em không muốn đi mua sắm hả?”

Thẩm Mộ Xuy nghe vậy thì sững sốt: “Em bảo muốn đi mua sắm hồi nào?”

Du Tuỳ: “…”

Hai người nhìn nhau, cô sững người một lúc, chớp chớp mắt: “Ý anh là…em nói lúc trong chương trình ấy hả?”

“Ừm.”

Thẩm Mộ Xuy bật cười, hôn lên má anh: “Được rồi, thế thì đi dạo một vòng, dù sao lâu rồi cũng không mua đồ.”

Du Tuỳ không bóc mẽ cô.

Đúng là đã lâu Thẩm Mộ Xuy không dạo phố mua đồ, nhưng quần áo của những thương hiệu nổi tiếng mỗi mùa đều sẽ được giao đến nhà cô. Cô không phải đi mua, người ta đưa đến nhà cô chỉ cần chọn là được.

Nhưng bạn trai đã nói vậy rồi, tất nhiên Thẩm Mộ Xuy sẽ không từ chối.

“Vậy thì đi.”

“Được.”

Hai người rời khỏi công ty, đến cửa hàng quen thuộc nhất.

Thẩm Mộ Xuy và Du Tuỳ ăn mặc khiêm tốn, hai người cũng không nghĩ lại có ai phát hiện họ đi dạo phố thế này đâu, đi một lát cũng không ai phát hiện.

Bước vào cửa hàng, Thẩm Mộ Xuy kéo vành mũ xuống, nhỏ giọng nói chuyện với Du Tuỳ: “Du Tuỳ, anh có cảm giác gì không?”

“Hả?” Du Tuỳ nhìn cô.

Thẩm Mộ Xuy cong môi cười: “Cảm giác như kiểu tụi mình là mật vụ đang làm nhiệm vụ đặc biệt vậy á.”

Du Tuỳ bật cười.

“Có.”

Anh sờ vành tai đỏ ửng của cô, nói nhỏ: “Nhưng không giống mật vụ.”

Thẩm Mộ Xuy tròn mắt nhìn anh: “Thế giống gì?”

Du Tuỳ liếc nhân viên gần đó vẫn chưa đi, nói thầm với cô: “Yêu đương vụng trộm.”

Thẩm Mộ Xuy: “…”

Cô nghẹn lời, vội vàng đẩy Du Tuỳ ra.

“Anh nói cái gì vậy.”

Dù lâu thế rồi nhưng cô Thẩm vẫn không mặt dày bằng Du lão sư được.

Du Tuỳ cười trầm.

Thẩm Mộ Xuy đỏ bừng tai, nhân viên bán hàng bên kia đã đi tới.

“Xin chào.”

Cô ấy đưa váy cho Thẩm Mộ Xuy: “Đây là số đo chị cần ạ.”

Thẩm Mộ Xuy đứng lên, nhân viên bán hàng thấy hai người họ mà trong lòng vô cùng phấn khích, nhưng lại đang trong giờ làm việc nên không thể không giả bộ bình tĩnh.

“Cảm ơn em”

Du Tuỳ nhìn cô: “Em đi thử đi.”

Thẩm Mộ Xuy “Vâng” một tiếng.

Mua xong váy, Thẩm Mộ Xuy thấy thế cũng đủ rồi. Cô không kén quần áo lắm, cô chỉ muốn đi chơi với Du Tuỳ thôi.

Đang định về thì đột nhiên Du Tuỳ sờ sờ vành tai cô, nói nhỏ: “Xong rồi à?”

“Vâng”

Thẩm Mộ Xuy ngước lên nhìn anh: “Sao thế, anh muốn mua đồ à?”

Du Tuỳ ngừng lại, ra hiệu cho cô: “Em còn mấy thứ nữa chưa mua mà”

“Đâu có đâu?”

Thẩm Mộ Xuy không thấy mình thiếu cái gì mà.

Du Tuỳ đảo mắt, hất cằm về hướng một cửa hàng: “Chúng ta đi biển.”

Anh nhắc nhở trắng trợn.

Thẩm Mộ Xuy: “..”

Cô nhìn theo ánh mắt của anh nhìn sang, mặt lập tức đỏ bừng.

“Anh...”

“Anh làm sao?” Du Tuỳ hôn lên vành tai cô, khàn khàn nói: “Ngủ Ngủ.”

“Dạ?”

“Em không mua đồ bơi à?”

Thẩm Mộ Xuy: “…”

Lưu manh thế này, cô đúng là hết cách.

“Mua chứ…Nhưng mà em ngại lắm.”

Du Tuỳ rất bình thản: “ Ngại gì chứ, đừng sợ.”

Thẩm Mộ Xuy: “…”’

Cô vẫn cố chống cự, nói nhỏ: “Hay thôi để em đi với Cố Thư?”

“Thế không muốn đi với anh nữa à?”

“Đâu có.” Đối diện đôi mắt sâu thẳm của anh, Thẩm Mộ Xuy nhất thời không thốt ra nổi câu từ chối.

Du Tuỳ cúi đầu, hôn cô qua lớp khẩu trang, kề sát lại tai cô.

“Không đi mua với anh cũng được.” Anh dừng một chút, nhắc nhở: “Nhớ mặc cho anh xem nhé?”

Thẩm Mộ Xuy: “…”

Từ lúc bước ra khỏi cửa hàng, cả người Thẩm Mộ Xuy cứ như bị bỏng.

Mặc kệ anh nhìn gì đi nữa, làm sao cô lại xấu hổ vậy chứ.

Về đến nhà, Du Tuỳ giục cô đi mua áo tắm với Cố Thư, Thẩm Mộ Xuy cũng hết cách, im lặng nhắn tin cho Cố Thư.

Thẩm Mộ Xuy:【Cố đại tiểu thư, ra ngoài không?】

Cố Thư:【Đi đâu?】

Thẩm Mộ Xuy: 【…Nô tỳ có lời muốn thưa.】

Cố Thư: 【Bổn cung cho phép ngươi nói.】

Thẩm Mộ Xuy:【Định dạo phố mua ít quần áo.】

Cố Thư: 【Không phải hôm nay cậu đi dạo phố với Du Tuỳ à, hai người còn lên hot search nữa đấy, biết không?】

Thẩm Mộ Xuy: 【Hả?】

Lúc Thẩm Mộ Xuy bò vào Weibo thì ảnh cô và Du Tuỳ ở trung tâm thương mại hôm nay đã bị cư dân mạng nhiệt tình tung lên Weibo rồi.

Hai người tay trong tay, đội mũ đeo khẩu trang, chỉ có đôi mắt lộ ra bên ngoài, nhưng nhìn bóng lưng thì rất quen thuộc.

Lại thêm có một ảnh chụp Thẩm Mộ Xuy đeo khẩu trang mới lên, Du Tuỳ thừa cơ hôn một cái, ảnh này vừa được tung lên, fans lập tức kêu gào lâu rồi không thấy hai người tình cảm vui vẻ.

【Aaaaaaaaaaa cuối cùng lại có đường mới rồi!!!】

【Huhuhu hai anh chị bị làm sao ấy, trong chương trình tình cảm thì cũng thôi đi, hết chương trình rồi vẫn dính nhau như thế, xin hai anh chị cưới mau lên!!】

【Trời ạ, tui cũng tò mò không biết bao giờ cô Thẩm với Tuỳ Thần kết hôn nữa, chúng tui không đợi nổi nữa rồi.】

【Không dám tưởng tượng Tuỳ Thần kết hôn xong sẽ thành thế nào, giờ nhìn xem, chưa gì đã bị vợ quản nghiêm rồi.】

【Huhuhu Tuỳ Thần của em ơi, hai người dạo phố để mua đồ đi biển sao?】

【…Mọi người nhìn kìa, có một ảnh Tuỳ Thần và Thẩm lão sư cùng nhìn về một phía, bên đó là một tiệm bikini đó!!! Chưa kể đến bikini của nhãn hiệu này rất đẹp và vô cùng gợi cảm, Thẩm lão sư mua đồ bơi ấy à, khà khà khà!】

【Lầu trên thật đen tối.】



Thẩm Mộ Xuy nhìn bình luận càng ngày càng nghiêng về vấn đề kia, cô vỗ vỗ khuôn mặt đỏ bừng.

Cô nhìn người đàn ông đang nấu cơm trong bếp, hơi bực mình, nhưng xấu hổ càng nhiều hơn.

Vừa lúc Cố Thư lại nhắn tin đến.

Cố Thư:【Hai cậu không vào tiệm bikini nên cậu hẹn tớ đi dạo phố mua bikini phải không?】

Cố Thư:【Không phải cậu ngại đi với Tuỳ Thần đấy chứ? Cũng may hai cậu chưa vào đấy, nếu không thì khu bình luận giờ đã bị cấm rồi, hai cậu cũng công khai ra ngoài đấy nhỉ.】

Thẩm Mộ Xuy: 【Tụi tớ đâu có đâu!】

Thẩm Mộ Xuy: 【Rõ ràng tụi tớ ngụy trang kỹ lắm mà.】

Cố Thư: 【Fan đều là hoả nhãn kim tinh biết chưa, có điều cậu hẹn tớ đi mua áo tắm, tớ cũng thấy hứng thú đấy, khà khà khà. 】

Thẩm Mộ Xuy: 【…】

Không biết tại sao nhưng qua màn hình thôi cô cũng cảm thấy Cố Thư không đứng đắn.

Nhưng cho dù vậy, hôm sau Thẩm Mộ Xuy và Cố Thư vẫn xuất hiện ở cửa hàng áo tắm.

Mặc dù trước kia Thẩm Mộ Xuy cũng có mua, nhưng đại đa số được nhãn hàng đưa đến tận nhà. Nhưng đi mua nghiêm chỉnh thì đây là lần đầu tiên cô vào tiệm mua sắm.

Cố Thư y như một khách quen, vào cửa hàng kéo Thẩm Mộ Xuy ra sau nhiệt tình thảo luận, còn bàn cái này hay cái kia gợi cảm hơn, Thẩm Mộ Xuy nghe vậy thì hơi ngạc nhiên.

Cô quay lại nhìn Cố Thư.

“…Tớ biết sao anh Diên Tu muốn nhốt cậu lại rồi.”

Cố Thư: “Im miệng.”

Thẩm Mộ Xuy: “Bình thường cậu cũng vậy à?”

Cô cười xấu xa, cũng nhây lắm: “Cậu nói tớ nghe đi, có phải cậu đến đây nhiều lần lắm rồi phải không?”

Cố Thư: “Cái này thì không có thật, chỉ đến mấy lần thôi mà.”

Cô ấy ngừng lại một chút, kề sát tai Thẩm Mộ Xuy nói nhỏ: “Chị đây bình thường toàn mua trên mạng.”

Thẩm Mộ Xuy: “…”

Thật xin lỗi, là cô không đủ trình.

Cố Thư dương dương tự đắc nhìn cô đỏ mặt, chỉ vào một bộ áo tắm màu đỏ, nói: “Bộ kia gợi cảm cực, cậu mà mặc kiểu gì cũng rất tuyệt.”

Thẩm Mộ Xuy: “…Tớ từ chối, hơn nữa chắc chắn Du Tuỳ không cho tớ mặc đâu.”

Cố Thư cười nhẹ, nói thầm: “Đấy là không cho cậu mặc ra ngoài thôi, ở nhà cậu mặc cho Du Tuỳ xem đúng không?”

Cô ấy quá hiểu mấy cẩu nam nhân này, gằn từng chữ, còn nghiến răng nghiến lợi: “Trong lòng các anh lại đang phát thèm.”

Thẩm Mộ Xuy: “…”

“Tớ nghĩ không đâu.”

Cố Thư nhìn nhân viên phục vụ: “Chị ơi, nhờ chị lấy bộ này theo số đo của cậu ấy, lấy thêm bộ màu đen kia, thêm cả bộ này nữa…”

Cố Thư chỉ chỉ mấy bộ xong, mỉm cười nhìn hai nhân viên phục vụ: “Gói lại hết giúp em.”

Thẩm Mộ Xuy: “…”

Cô còn chưa kịp ngăn cảm thì Cố Thư đã nhờ người ta gói lại năm sáu bộ.

“Cố Thư.”

Cố Thư nhíu mày: “Cậu không mua cũng không sao, tớ mua cho cậu là được.”

Cô nháy mắt mờ ám với Thẩm Mộ Xuy: “Để Du Tuỳ đừng cảm ơn tớ quá.”

Thẩm Mộ Xuy: “…”

Mãi đến lúc xách mấy cái túi ra khỏi cửa hàng, cô vẫn không phản ứng kịp.

Sao lại mua mất rồi!

Sao cô lại tin Cố Thư nói linh tinh cơ chứ?

Như thế vẫn chưa đủ, Cố Thư quyết định làm đại gia một phen, mua áo tắm xong còn kéo Thẩm Mộ Xuy đi mua mấy bộ váy ngủ và các loại nội y rồi mới thôi.

Du Tuỳ đến đón cô.

Thấy người yêu mặt đỏ bừng, anh nhướng mày: “Sao mặt em đỏ quá vậy?”

Anh vừa tiến lại gần vừa hỏi nhỏ: “Mua xong rồi à? Mua mấy bộ, cho anh xem…”

Tay còn chưa chạm đến túi đã bị Thẩm Mộ Xuy vỗ cho một cái, thẹn quá hoá giận: “Không cho anh xem.”

Tác giả có lời muốn nói:

K<i>hông lâu sau đó, Cố Thư nhận được quà đáp lễ của Tuỳ Thần.</i>

<i>Thẩm Mộ Xuy: Tất cả là tại Cố Thư huhuhu.</i>
 
Bên Em Tháng Đổi Năm Dời
Chương 102: Phiên ngoại 12


<i>Edit: HY</i>

<i>Beta: Claret</i>

Du Tuỳ chưa kịp phản ứng thì Thẩm Mộ Xuy đã la lên rồi.

Anh giật mình nhìn công chúa nhỏ nhà mình, lại nhớ đến vừa nãy Cố Thư nháy mắt với anh, bỗng nhiên bắt được trọng điểm.

Du Tùy im lặng, yết hầu lên xuống áp sát mặt Thẩm Mộ Xuy: “Giờ anh không được xem à?”

Thẩm Mộ Xuy im lặng.

Anh cúi đầu, cởi đai an toàn, thuận thế thổi một hơi bên tai cô, cất giọng trầm khàn hỏi: “Thế về nhà rồi cho anh xem nhé?”

Thẩm Mộ Xuy bị Du Tuỳ trêu đến mức đỏ bừng mặt.

Cô cố kìm trái tim đang đập nhanh của mình, đẩy anh ra xa: “Ôi, anh phiền quá, về nhà đi đã.”

Du Tuỳ cười, hôn lên tai cô: “Được.”

Dọc đường về, Thẩm Mộ Xuy gửi cho Cố Thư hàng loạt icon cảm xúc.

Cố Thư chỉ nhắn lại “Hahaha” liên tục khiến Thẩm Mộ Xuy cạn lời, không trả lời lại được.

Về đến nhà, Thẩm Mộ Xuy sốt ruột quá nên cũng không để Du Tuỳ cầm túi hộ, cô vội vàng chạy vào thang máy, sau đó lên lầu vào nhà.

Lúc Du Tuỳ thấy cô định trốn về nhà cô, anh giơ tay định kéo Thẩm Mộ Xuy về nhà mình.

Thẩm Mộ Xuy vùng vẫy một hồi, thấy không thoát được thi đành phải bỏ cuộc.

Vào nhà, Du Tuỳ liếc thấy cô vẫn một mực bảo vệ cái túi, anh cũng không nhắc lại đề nghị muốn xem lúc nãy nữa.

Thẩm Mộ Xuy bảo vệ như thể nó là con mình vậy.

Anh híp mắt, xoa đầu cô: “Anh đi nấu cơm đây, em muốn ăn gì?”

Thẩm Mộ Xuy đỏ mặt nhìn anh: “Gì cũng được ạ.”

Cô chớp mắt nhìn anh: “Anh không hỏi à?”

“Hỏi gì?”

Du Tuỳ biết rồi còn cố hỏi: “Không phải em không muốn cho anh xem à?”

Nói thế oan quá đi mất.

Thẩm Mộ Xuy nghe, biết thừa Du Tuỳ đang bẫy mình nhưng cô vẫn nhảy vào, cô mím môi, đỏ mặt nói: “Lát nữa cho anh xem.”

Nghe vậy, trong mắt Du tuỳ ánh lên ý cười.

Anh nhẹ nhàng nói: “Được rồi, không vội.”

Du Tuỳ vào bếp nấu cơm, Thẩm Mộ Xuy xung phong đảm nhận chức phụ bếp.

Hai người phối hợp ăn ý, chỉ một lúc là xong.

Ăn cơm xong, hai người lại cùng nhau rửa bát

Dọn dẹp xong xuôi, Du Tuỳ hỏi cô có muốn xuống lầu đi bộ không, Thẩm Mộ Xuy ăn nhiều, tất nhiên sẽ không từ chối. Đi dạo sau khi ăn tối là niềm vui nho nhỏ của họ.

Lúc này về đêm gió vẫn hơi lạnh, cảnh vật xung quanh của tiểu khu trước giờ vẫn rất đẹp.

Lúc Thẩm Mộ Xuy và Du Tùy về, cô kéo Du Tùy nói công việc sắp tới, Du Tùy cũng có một bộ phim khác, lại còn là tác phẩm lớn.

Thẩm Mộ Xuy ôm anh, nhẹ nhàng nói: “Vậy nghĩa là chương trình kết thúc rồi tụi mình sẽ không có nhiều thời gian bên nhau nữa sao?”

Du Tuỳ bật cười, nhéo má cô: “Không đâu.”

Giọng anh theo cơn gió thổi vào tai.

“Em có thể đến thăm ban, nếu anh có thời gian cũng sẽ về thăm em.”

“Cũng đúng.” Thẩm Mộ Xuy cong mắt cười: “Dù sao em đi đâu cũng có thể làm việc mà.”

“Tốt, khen thưởng một cái nào.”

Cả hai hôn nhau một lúc, sau đó mới trở về nhà.

Về nhà rồi Du Tuỳ cũng không quên thứ mình muốn.

Anh mỉm cười nhìn Thẩm Mộ Xuy.

Thẩm Mộ Xuy cạn lời, dù cô rất xấu hổ nhưng vẫn để Du Tuỳ xem Trước khi cho anh xem, cô cứ lẩm bẩm mãi: “Không phải em muốn mua đâu, là do Cố Thư đưa đấy.”

Du Tùy cầm một bên túi, lúc nhìn thấy thứ bên trong là gì lập tức nheo mắt lại.

Yết hầu anh di chuyển, nặng nề mà trả lời: “Anh biết.”

Thẩm Mộ Xuy: “…Anh biết thật.”

Du Tùy bật cười, ôm cô vào lòng, thuận thế nhấc cô ngồi lên mặt bàn.

“Biết mà.” Anh hôn lên khoé môi cô: “Mua đồ thiếu vải thế, còn định mặc ra ngoài sao?”

“…Đâu mà.”

Thẩm Mộ Xuy phản bác: “Em không đâu nhé.”

Du Tuỳ hiểu ra, dài giọng: “Thế là mặc cho anh xem đúng không.”

Thẩm Mộ Xuy: “…”

Cô xấu hổ muốn phản đối, nhưng lại không biết phản bác làm sao.

Nếu không mặc cho Du Tuỳ xem thì chẳng lẽ cô định mặc để mình tự ngắm à.

Du Tuỳ nhìn khuôn mặt ửng đỏ của cô, ánh mắt tối sầm, anh cúi đầu, hôn lên khoé môi cô, dỗ dành: “Em đi thay thử đi.”

Thẩm Mộ Xuy không hề bị lay động.

Du Tuỳ kề sát bên tai cô: “Ngủ Ngủ, em mặc cho anh Du Tuỳ xem đi, có được không?”

Cả người Thẩm Mộ Xuy run lên, Du Tuỳ trêu như thế cô không chịu nổi đâu.

Cô run rấy, ậm ờ “Ừm” một tiếng.

Thẩm Mộ Xuy đi thay một bộ mà Du Tuỳ chọn, chẳng bao lâu đã bước ra.

Nhìn cô gái nhỏ thẹn thùng, đôi mắt Du Tuỳ như thể bùng lửa, Thẩm Mộ Xuy chưa kịp phản ứng đã rơi vào vòng tay của anh.

Cô rên nhẹ một tiếng, hơi xấu hổ nhưng lại rất hưởng thụ sự phục vụ của Du Tuỳ.

Trong phòng hơi thở hai người cuốn lấy nhau, cuộn trào mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Đến cuối cùng, Thẩm Mộ Xuy cũng không nhớ mình bị lật qua lật lại bao nhiêu lần nữa. Cô chỉ nhớ mang máng là người đàn ông kia thì thầm bên tai cô những câu nói mà thường ngày cô chưa bao giờ được nghe.

“Ngủ Ngủ.”

“Hửm…”

Du Tuỳ hôn lên đôi mắt đẫm nước của cô, khàn giọng hỏi: “Em thích không?”

Thẩm Mộ Xuy không trả lời.

Nhưng Du Tuỳ luôn có cách khiến cô mở miệng.



Trong lúc mơ mơ màng màng, Thẩm Mộ Xuy dường như thấy rèm cửa thoáng đung đưa rồi lại tĩnh lặng, hệt như cô lúc này.

Đợi tới khi kết thúc Thẩm Mộ Xuy đã thiếp đi trong lòng Du Tuỳ.

Không kịp nói câu nào.

Quá mệt mỏi.

Thẩm Mộ Xuy ngủ một mạch đến 12 giờ trưa.

Lúc cô thức dậy, hai chân như đeo đá, không thể cử động nổi.

Giãy dụa mấy giây, Thẩm Mộ Xuy bỏ cuộc, cuốn chăn lăn qua một bên lấy điện thoại, đợi Du Tuỳ vào.

Cầm điện thoại lên một cái là cô gửi cho Cố Thư mấy con dao ngay.

Cố Thư: 【Hahahahahahaha, Thẩm lão sư của chúng ta dậy rồi đấy à, thế nào, còn sống không? 】

Thẩm Mộ Xuy: 【Đồ bi3n thái.】

Cố Thư: 【Sao lại nói thế, sao cậu không nói Tùy Thần nhà cậu bi3n thái ấy.】

Thẩm Mộ Xuy chẳng buồn nói lại nữa, nhưng vẫn khẳng định Cố Thư rất xấu tính.

Hai người tâm sự một lúc, Cố Thư cũng “nghiêm túc” lên.

Cố Thư: 【Sao rồi, có thúc đẩy cuộc sống vợ chồng của hai cậu hài hoà hơn không?】

Thẩm Mộ Xuy đỏ mặt: 【Bọn tớ vốn rất hài hoà mà!】

Cố Thư: 【Chậc chậc, nhưng thêm xíu lạc thú thì càng tốt chứ sao.】

Thẩm Mộ Xuy: 【Đấy là thú vui xấu xa của cậu thì có.】

Cố Thư: 【Đàn ông ai chẳng thích, cậu đừng nói tớ nha, nhìn bộ dạng không dậy nổi của cậu hôm nay là biết Du Tuỳ thích cỡ nào rồi.】

Thẩm Mộ Xuy: 【…】

Cô cũng hết cách nói lại.

Bởi vì, hình như Du Tuỳ có hơi thích và kích động thật

Cô vùi đầu dụi vào gối, trên gối toàn là mùi hương của Du Tuỳ, cô không biết…liệu có phải đàn ông ai cũng thích vậy không.

Nghĩ đến những chuyện đêm qua, mặt Thẩm Mộ Xuy lại đỏ lên.

Cố Thư còn dụ dỗ cô kể không ít chuyện, Thẩm Mộ Xuy liếc một cái đã vội vàng tắt điện thoại đi.

Sao trước đây cô không biết mình có đứa bạn xấu tính như vậy nhỉ?

Đúng lúc có người đẩy cửa vào.

Thẩm Mộ Xuy hé mắt nhìn, thấy nụ cười của Du Tuỳ được hai giây rồi lại rụt về

Du Tuỳ cười nhẹ, ngồi xổm trước mặt cô: “Dậy rồi à?”

“Ừm…” Thẩm Mộ Xuy hừ một tiếng: “Hôm nay anh đừng có trêu em, không là anh xong đời đấy.”

Du Tùy cười nhẹ: “Được, dậy rửa mặt thôi, anh có làm món em thích nhất đấy.”

Thẩm Mộ Xuy: “…”

Cô được Du Tuỳ bế lên, không nhịn được phải nhắc nhở anh: “Anh đừng tưởng làm món em thích là em sẽ tha thứ cho anh, đêm qua anh quá đáng lắm, em đã nói không được rồi, anh lại cứ …”

Cô lầm bầm oán trách.

Du Tuỳ dỗ dành cô gái nhỏ yếu ớt, hôn lên khoé môi cô: “Xin lỗi, anh sai rồi.”

Anh ngừng lại, nói nhỏ: “Chủ yếu là tại em đẹp quá, anh không nhịn được. Là lỗi của anh.”

Thẩm Mộ Xuy: “…”

Lại còn sai với đúng gì nữa, cô cứ thấy như đây là lỗi của mình ấy

Cô giận dỗi liếc Du Tuỳ.

“Im miệng, bây giờ anh không được phép nói gì hết.”

Du Tuỳ cũng không so đo với cô, đàn ông được thoả mãn rồi nói chuyện gì cũng dễ.

Ăn trưa xong, Thẩm Mộ Xuy ôm gối nằm trên sofa, đằng sau cô là Du Tuỳ.

“Em vẫn buồn ngủ à?”

Thẩm Mộ Xuy rầm rì hai tiếng: “Không buồn ngủ, nhưng em cũng không muốn dậy.”

Du Tùy xoa đầu cô: “Không muốn dậy, vậy tối có muốn đi xem phim không?”

“Rạp chiếu phim?”

Mắt cô sáng rực lên.

Du Tùy “Ừm” một tiếng: “Đúng vậy, em muốn đi không?”

“Đợi đã…” Thẩm Mộ Xuy đột nhiên nhớ ra, nhìn Du Tùy: “Là phim của Thanh Uyển phải không anh?”

“Ừm.” Tưởng Chu mới vừa hỏi trong nhóm, em nhìn thử đi.

Thẩm Mộ Xuy lấy điện thoại xem, đúng thế thật.

Tưởng Chu muốn bao hết rạp cho vợ mình, hỏi có muốn đi xem phim không, hôm nay bắt đầu chiếu rồi.

Thẩm Mộ Xuy gật đầu không do dự: “Đi đi, tụi mình đi cùng họ à?”

Du Tùy nhìn cô: “Sao cũng được, chúng ta cũng có thể hưởng thụ thế giới hai người.”

Thẩm Mộ Xuy cười: “Không cần, thuận tiện gọi Cố Thư và những người khác luôn, em muốn đánh người.”

Du Tùy che miệng ho khan, đồng ý: “Được.”

Buổi tối, khi Thẩm Mộ Xuy nhìn thấy Cố Thư ở rạp chiếu phim, lập tức không chút do dự nhéo lỗ tai cô ấy.

“Cố Thư!”

Cố Thư cười xấu xa, nhìn cô từ trên xuống dưới: “Ôi, Ngủ Ngủ của chúng ta có thể ra ngoài xem phim rồi sao, không thể tin được.”

Thẩm Mộ Xuy: “… Cậu im ngay, không được nói gì cả.”

Cố Diên Tu nhìn Thẩm Mộ Xuy.

Thẩm Mộ Xuy: “… Ha ha, Em chỉ đùa với cậu ấy thôi.”

Cố Diên Tu bật cười: “Các em nghịch quá.”

Thẩm Mộ Xuy bĩu môi, lôi kéo tay Cố Thư: “Xong rồi, Cố Diên Tu ở đây tớ không dám bắt nạt cậu đâu.”

Cố Thư hất tóc: “Đúng vậy, giờ anh ấy là bùa hộ thân của tớ đấy.”

Thẩm Mộ Xuy: “Nhưng giờ anh ấy bị bạn trai tớ kéo đi rồi, tớ lại bắt nạt được cậu.”

Cố Thư ngạc nhiên, ngước nhìn sang.

Cố Diên Tu bị Du Tùy kéo đi thật… Đi mua bắp rang. Đây đúng là cái loại được ăn no rồi mà không biết trả ơn người, lại còn để lại chiến trường cho bạn gái mình nữa.

“Các cậu đúng thật là một đôi…”

“Gì?”

“Một đôi quá đáng.”

Thẩm Mộ Xuy: “Có mà cậu quá đáng ấy.”

Cố Thư cười hì hì, thì thầm bên tai cô: “Đêm qua cậu mặc bộ nào thế?” Cô dừng lại một chút: “Hay để tớ gửi vài link mua trên mạng cho cậu nhé, cậu muốn mua cũng không ngại nữa.”

Thẩm Mộ Xuy: “…”

Đến lúc vào rạp chiếu phim rồi cô cũng không thèm nói chuyện với Cố Thư nữa.

Điện thoại rung lên, tất cả đều là tin nhắn Cố Thư gửi đến.

Du Tùy ngồi bên cạnh cô, tò mò nhìn: “Em không xem tin nhắn à?”

Thẩm Mộ Xuy là kiểu người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế với tin nhắn, khi có tin nhắn đến, nếu có thời gian chắc chắn sẽ xem, nhưng giờ lại không xem…Du Tuỳ hơi ngạc nhiên.

Thẩm Mộ Xuy “ừm” một tiếng, cúi đầu: “Không xem.”

Du Tùy nhướng mày, nhìn tai cô đỏ lên thì cười nhẹ: “Còn ngại sao?”

Thẩm Mộ Xuy liếc nhìn anh.

Du Tùy xoa tai cô: “Đừng ngại, em mà còn ngại thì anh lại muốn hôn em nữa đấy.”

“…”
 
Bên Em Tháng Đổi Năm Dời
Chương 103: Phiên ngoại 13


<i>Edit: HY</i>

<i>Beta: Claret</i>

Du Tuỳ chưa kịp phản ứng thì Thẩm Mộ Xuy đã la lên rồi.

Anh giật mình nhìn công chúa nhỏ nhà mình, lại nhớ đến vừa nãy Cố Thư nháy mắt với anh, bỗng nhiên bắt được trọng điểm.

Du Tùy im lặng, yết hầu lên xuống áp sát mặt Thẩm Mộ Xuy: “Giờ anh không được xem à?”

Thẩm Mộ Xuy im lặng.

Anh cúi đầu, cởi đai an toàn, thuận thế thổi một hơi bên tai cô, cất giọng trầm khàn hỏi: “Thế về nhà rồi cho anh xem nhé?”

Thẩm Mộ Xuy bị Du Tuỳ trêu đến mức đỏ bừng mặt.

Cô cố kìm trái tim đang đập nhanh của mình, đẩy anh ra xa: “Ôi, anh phiền quá, về nhà đi đã.”

Du Tuỳ cười, hôn lên tai cô: “Được.”

Dọc đường về, Thẩm Mộ Xuy gửi cho Cố Thư hàng loạt icon cảm xúc.

Cố Thư chỉ nhắn lại “Hahaha” liên tục khiến Thẩm Mộ Xuy cạn lời, không trả lời lại được.

Về đến nhà, Thẩm Mộ Xuy sốt ruột quá nên cũng không để Du Tuỳ cầm túi hộ, cô vội vàng chạy vào thang máy, sau đó lên lầu vào nhà.

Lúc Du Tuỳ thấy cô định trốn về nhà cô, anh giơ tay định kéo Thẩm Mộ Xuy về nhà mình.

Thẩm Mộ Xuy vùng vẫy một hồi, thấy không thoát được thi đành phải bỏ cuộc.

Vào nhà, Du Tuỳ liếc thấy cô vẫn một mực bảo vệ cái túi, anh cũng không nhắc lại đề nghị muốn xem lúc nãy nữa.

Thẩm Mộ Xuy bảo vệ như thể nó là con mình vậy.

Anh híp mắt, xoa đầu cô: “Anh đi nấu cơm đây, em muốn ăn gì?”

Thẩm Mộ Xuy đỏ mặt nhìn anh: “Gì cũng được ạ.”

Cô chớp mắt nhìn anh: “Anh không hỏi à?”

“Hỏi gì?”

Du Tuỳ biết rồi còn cố hỏi: “Không phải em không muốn cho anh xem à?”

Nói thế oan quá đi mất.

Thẩm Mộ Xuy nghe, biết thừa Du Tuỳ đang bẫy mình nhưng cô vẫn nhảy vào, cô mím môi, đỏ mặt nói: “Lát nữa cho anh xem.”

Nghe vậy, trong mắt Du tuỳ ánh lên ý cười.

Anh nhẹ nhàng nói: “Được rồi, không vội.”

Du Tuỳ vào bếp nấu cơm, Thẩm Mộ Xuy xung phong đảm nhận chức phụ bếp.

Hai người phối hợp ăn ý, chỉ một lúc là xong.

Ăn cơm xong, hai người lại cùng nhau rửa bát

Dọn dẹp xong xuôi, Du Tuỳ hỏi cô có muốn xuống lầu đi bộ không, Thẩm Mộ Xuy ăn nhiều, tất nhiên sẽ không từ chối. Đi dạo sau khi ăn tối là niềm vui nho nhỏ của họ.

Lúc này về đêm gió vẫn hơi lạnh, cảnh vật xung quanh của tiểu khu trước giờ vẫn rất đẹp.

Lúc Thẩm Mộ Xuy và Du Tùy về, cô kéo Du Tùy nói công việc sắp tới, Du Tùy cũng có một bộ phim khác, lại còn là tác phẩm lớn.

Thẩm Mộ Xuy ôm anh, nhẹ nhàng nói: “Vậy nghĩa là chương trình kết thúc rồi tụi mình sẽ không có nhiều thời gian bên nhau nữa sao?”

Du Tuỳ bật cười, nhéo má cô: “Không đâu.”

Giọng anh theo cơn gió thổi vào tai.

“Em có thể đến thăm ban, nếu anh có thời gian cũng sẽ về thăm em.”

“Cũng đúng.” Thẩm Mộ Xuy cong mắt cười: “Dù sao em đi đâu cũng có thể làm việc mà.”

“Tốt, khen thưởng một cái nào.”

Cả hai hôn nhau một lúc, sau đó mới trở về nhà.

Về nhà rồi Du Tuỳ cũng không quên thứ mình muốn.

Anh mỉm cười nhìn Thẩm Mộ Xuy.

Thẩm Mộ Xuy cạn lời, dù cô rất xấu hổ nhưng vẫn để Du Tuỳ xem Trước khi cho anh xem, cô cứ lẩm bẩm mãi: “Không phải em muốn mua đâu, là do Cố Thư đưa đấy.”

Du Tùy cầm một bên túi, lúc nhìn thấy thứ bên trong là gì lập tức nheo mắt lại.

Yết hầu anh di chuyển, nặng nề mà trả lời: “Anh biết.”

Thẩm Mộ Xuy: “…Anh biết thật.”

Du Tùy bật cười, ôm cô vào lòng, thuận thế nhấc cô ngồi lên mặt bàn.

“Biết mà.” Anh hôn lên khoé môi cô: “Mua đồ thiếu vải thế, còn định mặc ra ngoài sao?”

“…Đâu mà.”

Thẩm Mộ Xuy phản bác: “Em không đâu nhé.”

Du Tuỳ hiểu ra, dài giọng: “Thế là mặc cho anh xem đúng không.”

Thẩm Mộ Xuy: “…”

Cô xấu hổ muốn phản đối, nhưng lại không biết phản bác làm sao.

Nếu không mặc cho Du Tuỳ xem thì chẳng lẽ cô định mặc để mình tự ngắm à.

Du Tuỳ nhìn khuôn mặt ửng đỏ của cô, ánh mắt tối sầm, anh cúi đầu, hôn lên khoé môi cô, dỗ dành: “Em đi thay thử đi.”

Thẩm Mộ Xuy không hề bị lay động.

Du Tuỳ kề sát bên tai cô: “Ngủ Ngủ, em mặc cho anh Du Tuỳ xem đi, có được không?”

Cả người Thẩm Mộ Xuy run lên, Du Tuỳ trêu như thế cô không chịu nổi đâu.

Cô run rấy, ậm ờ “Ừm” một tiếng.

Thẩm Mộ Xuy đi thay một bộ mà Du Tuỳ chọn, chẳng bao lâu đã bước ra.

Nhìn cô gái nhỏ thẹn thùng, đôi mắt Du Tuỳ như thể bùng lửa, Thẩm Mộ Xuy chưa kịp phản ứng đã rơi vào vòng tay của anh.

Cô rên nhẹ một tiếng, hơi xấu hổ nhưng lại rất hưởng thụ sự phục vụ của Du Tuỳ.

Trong phòng hơi thở hai người cuốn lấy nhau, cuộn trào mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Đến cuối cùng, Thẩm Mộ Xuy cũng không nhớ mình bị lật qua lật lại bao nhiêu lần nữa. Cô chỉ nhớ mang máng là người đàn ông kia thì thầm bên tai cô những câu nói mà thường ngày cô chưa bao giờ được nghe.

“Ngủ Ngủ.”

“Hửm…”

Du Tuỳ hôn lên đôi mắt đẫm nước của cô, khàn giọng hỏi: “Em thích không?”

Thẩm Mộ Xuy không trả lời.

Nhưng Du Tuỳ luôn có cách khiến cô mở miệng.



Trong lúc mơ mơ màng màng, Thẩm Mộ Xuy dường như thấy rèm cửa thoáng đung đưa rồi lại tĩnh lặng, hệt như cô lúc này.

Đợi tới khi kết thúc Thẩm Mộ Xuy đã thiếp đi trong lòng Du Tuỳ.

Không kịp nói câu nào.

Quá mệt mỏi.

Thẩm Mộ Xuy ngủ một mạch đến 12 giờ trưa.

Lúc cô thức dậy, hai chân như đeo đá, không thể cử động nổi.

Giãy dụa mấy giây, Thẩm Mộ Xuy bỏ cuộc, cuốn chăn lăn qua một bên lấy điện thoại, đợi Du Tuỳ vào.

Cầm điện thoại lên một cái là cô gửi cho Cố Thư mấy con dao ngay.

Cố Thư: 【Hahahahahahaha, Thẩm lão sư của chúng ta dậy rồi đấy à, thế nào, còn sống không? 】

Thẩm Mộ Xuy: 【Đồ bi3n thái.】

Cố Thư: 【Sao lại nói thế, sao cậu không nói Tùy Thần nhà cậu bi3n thái ấy.】

Thẩm Mộ Xuy chẳng buồn nói lại nữa, nhưng vẫn khẳng định Cố Thư rất xấu tính.

Hai người tâm sự một lúc, Cố Thư cũng “nghiêm túc” lên.

Cố Thư: 【Sao rồi, có thúc đẩy cuộc sống vợ chồng của hai cậu hài hoà hơn không?】

Thẩm Mộ Xuy đỏ mặt: 【Bọn tớ vốn rất hài hoà mà!】

Cố Thư: 【Chậc chậc, nhưng thêm xíu lạc thú thì càng tốt chứ sao.】

Thẩm Mộ Xuy: 【Đấy là thú vui xấu xa của cậu thì có.】

Cố Thư: 【Đàn ông ai chẳng thích, cậu đừng nói tớ nha, nhìn bộ dạng không dậy nổi của cậu hôm nay là biết Du Tuỳ thích cỡ nào rồi.】

Thẩm Mộ Xuy: 【…】

Cô cũng hết cách nói lại.

Bởi vì, hình như Du Tuỳ có hơi thích và kích động thật

Cô vùi đầu dụi vào gối, trên gối toàn là mùi hương của Du Tuỳ, cô không biết…liệu có phải đàn ông ai cũng thích vậy không.

Nghĩ đến những chuyện đêm qua, mặt Thẩm Mộ Xuy lại đỏ lên.

Cố Thư còn dụ dỗ cô kể không ít chuyện, Thẩm Mộ Xuy liếc một cái đã vội vàng tắt điện thoại đi.

Sao trước đây cô không biết mình có đứa bạn xấu tính như vậy nhỉ?

Đúng lúc có người đẩy cửa vào.

Thẩm Mộ Xuy hé mắt nhìn, thấy nụ cười của Du Tuỳ được hai giây rồi lại rụt về

Du Tuỳ cười nhẹ, ngồi xổm trước mặt cô: “Dậy rồi à?”

“Ừm…” Thẩm Mộ Xuy hừ một tiếng: “Hôm nay anh đừng có trêu em, không là anh xong đời đấy.”

Du Tùy cười nhẹ: “Được, dậy rửa mặt thôi, anh có làm món em thích nhất đấy.”

Thẩm Mộ Xuy: “…”

Cô được Du Tuỳ bế lên, không nhịn được phải nhắc nhở anh: “Anh đừng tưởng làm món em thích là em sẽ tha thứ cho anh, đêm qua anh quá đáng lắm, em đã nói không được rồi, anh lại cứ …”

Cô lầm bầm oán trách.

Du Tuỳ dỗ dành cô gái nhỏ yếu ớt, hôn lên khoé môi cô: “Xin lỗi, anh sai rồi.”

Anh ngừng lại, nói nhỏ: “Chủ yếu là tại em đẹp quá, anh không nhịn được. Là lỗi của anh.”

Thẩm Mộ Xuy: “…”

Lại còn sai với đúng gì nữa, cô cứ thấy như đây là lỗi của mình ấy

Cô giận dỗi liếc Du Tuỳ.

“Im miệng, bây giờ anh không được phép nói gì hết.”

Du Tuỳ cũng không so đo với cô, đàn ông được thoả mãn rồi nói chuyện gì cũng dễ.

Ăn trưa xong, Thẩm Mộ Xuy ôm gối nằm trên sofa, đằng sau cô là Du Tuỳ.

“Em vẫn buồn ngủ à?”

Thẩm Mộ Xuy rầm rì hai tiếng: “Không buồn ngủ, nhưng em cũng không muốn dậy.”

Du Tùy xoa đầu cô: “Không muốn dậy, vậy tối có muốn đi xem phim không?”

“Rạp chiếu phim?”

Mắt cô sáng rực lên.

Du Tùy “Ừm” một tiếng: “Đúng vậy, em muốn đi không?”

“Đợi đã…” Thẩm Mộ Xuy đột nhiên nhớ ra, nhìn Du Tùy: “Là phim của Thanh Uyển phải không anh?”

“Ừm.” Tưởng Chu mới vừa hỏi trong nhóm, em nhìn thử đi.

Thẩm Mộ Xuy lấy điện thoại xem, đúng thế thật.

Tưởng Chu muốn bao hết rạp cho vợ mình, hỏi có muốn đi xem phim không, hôm nay bắt đầu chiếu rồi.

Thẩm Mộ Xuy gật đầu không do dự: “Đi đi, tụi mình đi cùng họ à?”

Du Tùy nhìn cô: “Sao cũng được, chúng ta cũng có thể hưởng thụ thế giới hai người.”

Thẩm Mộ Xuy cười: “Không cần, thuận tiện gọi Cố Thư và những người khác luôn, em muốn đánh người.”

Du Tùy che miệng ho khan, đồng ý: “Được.”

Buổi tối, khi Thẩm Mộ Xuy nhìn thấy Cố Thư ở rạp chiếu phim, lập tức không chút do dự nhéo lỗ tai cô ấy.

“Cố Thư!”

Cố Thư cười xấu xa, nhìn cô từ trên xuống dưới: “Ôi, Ngủ Ngủ của chúng ta có thể ra ngoài xem phim rồi sao, không thể tin được.”

Thẩm Mộ Xuy: “… Cậu im ngay, không được nói gì cả.”

Cố Diên Tu nhìn Thẩm Mộ Xuy.

Thẩm Mộ Xuy: “… Ha ha, Em chỉ đùa với cậu ấy thôi.”

Cố Diên Tu bật cười: “Các em nghịch quá.”

Thẩm Mộ Xuy bĩu môi, lôi kéo tay Cố Thư: “Xong rồi, Cố Diên Tu ở đây tớ không dám bắt nạt cậu đâu.”

Cố Thư hất tóc: “Đúng vậy, giờ anh ấy là bùa hộ thân của tớ đấy.”

Thẩm Mộ Xuy: “Nhưng giờ anh ấy bị bạn trai tớ kéo đi rồi, tớ lại bắt nạt được cậu.”

Cố Thư ngạc nhiên, ngước nhìn sang.

Cố Diên Tu bị Du Tùy kéo đi thật… Đi mua bắp rang. Đây đúng là cái loại được ăn no rồi mà không biết trả ơn người, lại còn để lại chiến trường cho bạn gái mình nữa.

“Các cậu đúng thật là một đôi…”

“Gì?”

“Một đôi quá đáng.”

Thẩm Mộ Xuy: “Có mà cậu quá đáng ấy.”

Cố Thư cười hì hì, thì thầm bên tai cô: “Đêm qua cậu mặc bộ nào thế?” Cô dừng lại một chút: “Hay để tớ gửi vài link mua trên mạng cho cậu nhé, cậu muốn mua cũng không ngại nữa.”

Thẩm Mộ Xuy: “…”

Đến lúc vào rạp chiếu phim rồi cô cũng không thèm nói chuyện với Cố Thư nữa.

Điện thoại rung lên, tất cả đều là tin nhắn Cố Thư gửi đến.

Du Tùy ngồi bên cạnh cô, tò mò nhìn: “Em không xem tin nhắn à?”

Thẩm Mộ Xuy là kiểu người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế với tin nhắn, khi có tin nhắn đến, nếu có thời gian chắc chắn sẽ xem, nhưng giờ lại không xem…Du Tuỳ hơi ngạc nhiên.

Thẩm Mộ Xuy “ừm” một tiếng, cúi đầu: “Không xem.”

Du Tùy nhướng mày, nhìn tai cô đỏ lên thì cười nhẹ: “Còn ngại sao?”

Thẩm Mộ Xuy liếc nhìn anh.

Du Tùy xoa tai cô: “Đừng ngại, em mà còn ngại thì anh lại muốn hôn em nữa đấy.”

“…”
 
Bên Em Tháng Đổi Năm Dời
Chương 104: Phiên ngoại 14


<i>
 
Bên Em Tháng Đổi Năm Dời
Chương 105: Phiên ngoại 15


Edit: HY

Beta: Claret

Thẩm Mộ Xuy không biết fans còn sống hay không, nhưng Du Tuỳ còn sống hay không thì cô biết.

Sau khi thể hiện xong, cô lo lắng nhìn Du Tùy: “Không sao thật chứ?”

Du Tùy gật đầu: “Không sao thật mà.”

Anh nhìn về phía chân trời, mắt bình tĩnh, không chút dao động.

Trước mắt là biển rộng mà mọi người thích nhất, nước biển xanh thẳm, thỉnh thoảng một con sóng theo gió cuộn vào, sóng to gió lớn, làm cho mọi người bất giác chìm sâu vào.

Du Tuỳ mơ màng nhớ lại, năm ấy anh đã từng theo ra biển rất nhiều lần.

Trước đây, Du Tùy thích biển nhất, thậm chí lúc còn nhỏ, anh từng nói với bố mình rằng khi lớn lên sẽ chinh phục biển cả. Nhưng sau lần đó, anh đột nhiên lại sợ hãi nơi mà mọi người đều khao khát và yêu thích này

Anh im lặng nhìn mặt biển, nhìn chúng xuôi theo chiều gió, thỉnh thoảng lại nổi lên gợn sóng, trong lòng bình tĩnh hơn trước rất nhiều.

Anh nghiêng mắt, thấy ánh mắt lo lắng của cô gái nhỏ bên cạnh, cười an ủi.

“Em đừng lo.”

Anh đưa tay, nhéo mặt Thẩm Mộ Xuy: “Anh không sao mà.”

Thẩm Mộ Xuy chớp mắt: “Thật không?”

“Thật.”

Du Tùy ôm cô: “Không sao thật mà.”

Anh cũng phát hiện, chỉ cần ở bên cạnh Thẩm Mộ Xuy, biết có một người đang đợi anh như thế, có lẽ anh không sợ đến vậy.

Thẩm Mộ Xuy nắm lấy tay anh: “Nếu không vượt thì mình thôi đi anh.”

Du Tùy trả lời: “Anh không sao thật mà.”

Anh dừng một chút, nhỏ giọng nói: “Cảm thấy hơi khang khác.”

“Khác chỗ nào anh.”

Du Tùy nghiêng đầu cười, lắc đầu: “Tự nhiên hơi xúc động.”

“Hả?”

Thẩm Mộ Xuy nháy mắt, không hiểu Du Tùy xúc động ở chỗ nào.

Du Tùy hơi chần chừ, nhìn nhân viên quay phim ở phía sau: “Chút nữa nói cho em nghe.”

Thẩm Mộ Xuy: “… Vâng.”

Dư Âm và Đinh Ngạn ở sau nhìn, hơi bất an.

“Tùy Thần, anh thật sự không sao chứ?”

“Tùy Thần nếu không ổn thì nói mọi người cùng xuống.” (???)

“Đúng đấy đúng đấy. Đây là du thuyền mà, còn đầy phòng ấy. Lều trại của hai người sơ sài quá, tối có muốn lên đây ngủ không?”

Thẩm Mộ Xuy vừa định từ chối thì Du Tuỳ đã quay lại nhìn nhân viên công tác: “Như vậy được không?”

Nhân viên công tác ngạc nhiên: “Không phải…Tuỳ Thần sợ nước sao?”

Du Tùy mỉm cười: “Vẩn ổn, khắc phục là được.”

Nhân viên công tác: “…”

Đạo diễn nói: “Được!”

Thẩm Mộ Xuy lắc cánh tay Du Tùy: “Anh không sợ sao, đêm nay không gặp ác mộng chứ?”

Vừa dứt lời, không chỉ fans trên sóng livestream giật mình, mà nhân viên công tác cũng ngạc nhiên không kém.

“Tùy Thần tối hôm qua gặp ác mộng à?”

“Tối hôm qua không ngủ sao?”

“Sao lại vậy chứ.”

Du Tùy dở khóc dở cười, nhìn mọi người lo lắng cho mình: “Không sao, chỉ là một giấc mơ mà thôi.”

Thẩm Mộ Xuy lo lắng.

Chỉ vì chuyện này mà người xem đều tỏ vẻ đau lòng.

【 Huhuhu chắc chắn là nửa đêm gặp ác mộng!! Tui biết ngay mà, thật ra người bình thường khi đối mặt với nỗi sợ của bản thân, giờ thì thấy không sao nhưng sau này chắc chắn sẽ nhớ đến.】

【 Còn gặp ác mộng! Huhuhu đau lòng quá!】

【 Sao tổ chương trình lại để họ đi biển vậy chứ. 】

【 Huhuhu Thẩm lão sư bị ác mộng của Tuỳ Thần làm tỉnh giấc à, nếu tui nhớ không nhầm thì từng có ai đó nói Thẩm lão sư ngủ say lắm, nhất là khi ở cạnh người thân, đến mức bị đánh thức thì chắc chắn là Tuỳ Thần khó chịu lắm.】

【 Thế mới nói đây là tình yêu thanh mai trúc mã, không giống bình thường.】

【 Huhuhu rốt cuộc là vì sao Tùy Thần lại sợ nước vậy. 】

【 Để tôi bật mí một chuyện, mọi người còn nhớ trong tập đầu tiên có anh Lý xuất hiện không, đó là em trai Tùy Thần đấy, mà mọi người đều biết anh ấy thuộc công ty nào rồi chứ? Vậy nên nghĩ thử xem, mọi người đã hiểu chuyện gì chưa. 】

*

Cư dân mạng nhiệt tình thảo luận, nhờ vào gợi ý nhỏ ấy.

Lúc Thẩm Mộ Xuy và Du Tùy đang dùng bữa trưa, đạo diễn đột nhiên gọi: “Tùy Thần.”

Du Tùy ngước lên nhìn.

“Chuyện gì vậy đạo diễn?”

Đạo diễn lo lắng nhìn anh: “Bây giờ cậu nhìn thấy biển thì không sao chứ?” Ông gãi đầu nói: “Xin lỗi, tổ chương trình chúng tôi không tính đến chuyện này.”

Các khách mời đều kinh ngạc, không hiểu ý của đạo diễn.

Lúc này, một nhân viên công tác ám chỉ: “Xem Weibo hot search.”

Thẩm Mộ Xuy cũng giống như những người khác, click mở hot search.

Topic hàng đầu chính là # thương Du Tùy #.

Đôi mắt cô lóe lên, click mở vào xem.

Là một tài khoản trên Weibo có chứng nhận cho người nổi tiếng đăng bài nói về lý do Du Tùy sợ nước.

Tài khoản này đi sâu vào thân thế Du Tùy, kéo theo hàng loạt tin tức nóng hổi, thân thế từ nhỏ đến lớn của anh, cùng với tai nạn trên biển năm đó, còn nhiều rất nhiều rất nhiều nữa.

Văn chương viết hết sức cuốn hút, cũng như chân thật, phân tích rõ ràng những điều mà Du Tùy và Thẩm Mộ Xuy không nói trước mặt mọi người.

Không phải họ làm ra vẻ, cũng không phải không nói, chỉ là không biết nên nói thế nào, những chuyện thế này chỉ cần nói ra thôi chắc chắn sẽ nhận được sự đồng tình của mọi người.

Họ không muốn dùng cách này thu hút sự chú ý của mọi người, đây là chương trình về tình yêu, không cần làm đặc biệt hơn.

Đọc xong bài viết, hai mắt Thẩm Mộ Xuy đỏ bừng.

Cô biết mọi chuyện, biết cả những khó khăn năm ấy của Du Tuỳ, nghĩ một lần mà ướt gối cả đêm, nhưng giờ nhìn lại, dường như hình ảnh Du Tuỳ gặp chuyện hồi nhỏ, cả bộ dạng khổ sở của anh, tất cả đều hiện lên trước mắt cô một lần nữa.

Không chỉ mình cô khó chịu mà còn có hàng tỉ fans khác nữa.

【Huhuhu em khóc đến chết mất thôi!! Thì ra Tuỳ Thần của em hồi nhỏ khổ thế ư!!】

【 A tui nhớ chuyện này nè, tai nạn trên biển năm đó còn chấn động một thời gian, mặc dù không phải tàu du lịch nhưng nó gây ra nhiều thiệt hại. Hồi bé tui xem bản tin, nghe nói lúc ấy chỉ có một người sống sót, đó còn là mẹ Tuỳ Thần nữa!!! Huhuhu!!】

【 Trong nhà tôi có người làm công nhân đóng tàu, tôi hỏi rồi, nghe nói năm ấy ba Tuỳ Thần liều mạng để mẹ anh sống sót, nhưng sau bà ấy lại bị tâm thần, đấy cũng là lý do tại sao từ bé Tuỳ Thần đã sống ở nước ngoài, cùng mẹ mình học tập, chữa bệnh, kết quả…Mẹ Tuỳ Thần tự sát năm anh vừa tròn 18 tuổi.Huhuhu lúc ấy Tuỳ Thần đau khổ biết bao nhiêu.】

【 Huhuhu khóc chết mất, tui không bao giờ nói Thẩm lão sư làm giá nữa đâu, Thẩm lão sư thương Tuỳ Thần nên mới vậy thôi!!!】

【Lầu trên, nước mắt của cô thì đáng mấy đồng chứ!!】

【 Hức từ giờ Tuỳ Thần đừng ra biển nữa, anh và cô Thẩm chơi trong lều đi, đừng đi đâu nữa.】

【 Lầu trên bảo chơi trong lều làm tui cười chết rồi đây này.】

【 Cmn, tui đang khóc mà các thím quay xe đi tận đâu rồi!! Quá đáng thế!!!】



Cư dân mạng ai nấy đều đau lòng Du Tuỳ, vài vị khách mời xem xong hai mắt cũng hồng hồng.

“Sao trước đây Tuỳ Thần không nói.” Dư Âm sụt sịt: “Nếu sớm biết vậy, lúc được hỏi muốn đi đâu du lịch thì chắc chắn tôi không nói muốn ra biển đâu.”

“Đúng vậy đúng vậy, chúng ta đều đi trên bờ thôi, đừng tới gần biển.”

Du Tùy bật cười, lau nước mắt cho Thẩm Mộ Xuy, trầm giọng nói: “Không sao cả.”

Anh dừng một chút: “Không cần thông cảm đâu, đều đã qua nhiều năm như vậy, thật ra sớm đã không còn cảm giác gì.”

“Sao có thể chứ.”

Đạo diễn nói: “Sao hôm qua Thẩm lão sư không nói! Nếu biết trước, chắc chắn tôi không cho mọi người xuống biển đâu.”

Thẩm Mộ Xuy liếc mắt nhìn đạo diễn: “Làm sao tôi biết đạo diễn lại có ý tưởng này chứ.”

Đạo diễn: “…Tôi sai rồi.”

Thẩm Mộ Xuy: “Hừ.”

Du Tùy bật cười, nhìn cô: “Đừng.”

Thẩm Mộ Xuy nháy mắt, vội an ủi mọi người: “Đừng lo lắng, Tùy Thần của mọi người không sao đâu.”

Cô sung sướng nói: “Còn nữa, không phải bây giờ bên cạnh Tùy Thần còn có tôi sao.”

“Đúng không?”

Du Tùy cười cưng chiều, phụ họa cô: “Đúng vậy.”

Mười ngón tay hai người đan vào nhau, anh dịu dàng nói: “Có Thẩm lão sư ở đây, tôi thấy rất vui.”

Anh và Thẩm Mộ Xuy nhìn nhau: “Nên mọi người đừng thương hại tôi quá làm gì.”

Thẩm Mộ Xuy gật đầu: “Đúng vậy, người yêu tôi thì tôi thương là được rồi, mọi người tranh thủ đi ăn đi.”

Mọi người: “…”

Nói chuyện có xíu thôi mà, ở đây ai chẳng có người yêu, sao cô cứ nhất định phải nhét cẩu lương cho tụi tôi thế!

Giận ghê!!!

Nhờ có Thẩm Mộ Xuy điều chỉnh bầu không khí, bữa cơm trưa này vẫn rất thú vị.

Ăn cơm xong, mọi người đều trở về nghỉ ngơi.

Thẩm Mộ Xuy như thường lệ nhìn Du Tùy đang nói chuyện điện thoại, ở bên cạnh ríu rít.

“Nói gì vậy?”

“Lý Thừa có phải đang tỏ vẻ đau lòng cho anh không, anh nói với cậu ấy, để cậu ấy thương anh mà đưa chúng ta đi ăn đi, huhu em không muốn ăn mì gói nữa.”

“Vẫn chưa nói xong á?”

Thẩm Mộ Xuy tròn mắt nhìn bạn trai.

Du Tùy cúi đầu hôn cô một cái, nói: “Xong ngay đây.”

Thẩm Mộ Xuy bĩu môi, nhịn không được hô lên với người phía bên kia: “Lý Thừa, trả bạn trai tôi đây, hai người nói chuyện sắp nửa tiếng rồi đấy.”

Fans trên sóng livestream bị Thẩm Mộ Xuy chọc cho cười chết.

Rõ ràng lúc đầu còn buồn, đã bị lời cô vừa nói, chớp mắt đã vui trở lại.

【 Thẩm lão sư thật sự quá đáng yêu. 】

【 ha ha ha ha ha ha em trai à, đừng độc chiếm bạn trai của Thẩm lão sư nhà tụi này nhé, người ta muốn đi ngủ trưa rồi kia kìa.】

【Lầu trên ơi, chị nghi ngờ cưng đang quay xe, chị còn có chứng cứ nữa đấy. 】

【 Huhuhu Tùy Thần chiều Thẩm lão sư quá đi, mị chịu không nổi!! 】

【 Thích đôi này quá ha ha ha ha. 】



Cúp điện thoại, Du Tùy ôm người vào lòng.

“Sao em nghịch quá vậy hả?”

Thẩm Mộ Xuy cười hì hì: “Em có nghịch đâu.”

Cô ôm cổ Du Tùy, ngẩng đầu hôn lên: “Lý Thừa nói gì vậy anh?”

Du Tùy trầm tư vài giây, bỗng dưng cười: “Không có nói gì cả.”

Nghe vậy, Thẩm Mộ Xuy chép miệng, chui đầu vào cổ anh cọ, làm nũng nói: “Du Tùy ca ca thật quá đáng, còn bí mật với Ngủ Ngủ nữa.”

Du Tuỳ bị cô làm cho bật cười.

Anh dừng một chút, nhỏ giọng nói: “Có đội tàu ở gần đây.”

Thẩm Mộ Xuy chớp mắt, không hiểu ý Du Tùy.

Một lúc sau, đôi mắt cô trợn to, nháy mắt sáng lên: “Lý Thừa ở đây sao?”

“Không có.”

“Vậy có người đưa chúng ta đi ăn không?” Thẩm Mộ Xuy kêu khổ: “Em muốn uống trà sữa, huhu còn muốn ăn khoai viên nhỏ, đói quá.”

Du Tùy dở khóc dở cười, nhéo má cô.

“Không.”

Thẩm Mộ Xuy: “… Ơ.”

“Nhưng chúng ta có thể đi mua.”

Nghe vậy, Thẩm Mộ Xuy ngạc nhiên nhìn anh.

Du Tuỳ cọ chóp mũi cô, thì thầm hỏi: “Thẩm lão sư, có muốn ra biển cùng anh không?”

Tác giả có lời muốn nói: A a a, Tùy Thần sẽ đưa chúng ta ra biển sao!!!
 
Bên Em Tháng Đổi Năm Dời
Chương 106: Phiên ngoại 16


<i>Edit: Nguyên An.</i>

<i>Beta: Lemon</i>

Kiểu dò hỏi này, đương nhiên là Thẩm Mộ Xuy đồng ý mà không cần nghĩ ngợi.

Mắt cô sáng rực lên, vui vẻ nhìn Du Tùy: “Nhưng mà……chúng ta ra biển như thế nào?”

Du Tùy mỉm cười, cúi đầu nhìn cô: “Đi ngủ một giấc đã rồi lát nữa em sẽ biết.”

Thẩm Mộ Xuy: “!!!”

Cô nhìn nụ cười trên mặt Du Tùy, trong lòng có phỏng đoán.

“Có du thuyền hả anh?”

Du Tùy: “Có.”

Khóe môi Thẩm Mộ Xuy cong lên, hoàn toàn không thể kìm nén vui vẻ.

Còn fans ở phòng livestream thì đã ghen tị đến khóc rồi.

Hu hu hu, rõ ràng buổi trưa còn đang đau lòng Du Tùy, sao bây giờ đã ăn chanh rồi vậy!!

Hai người quay lại lều bạt ngủ trưa, lúc này Du Tùy mới giải thích.

Sau khi Lệ Thừa thấy anh có thể khắc phục được chuyện xuống nước thì lập tức bảo người bạn ở gần đó đưa du thuyền qua, mặc dù cậu ấy không ở đây nhưng dù sao cũng đều là người làm về tàu thuyền, cũng là đại ca trong ngành, muốn liên hệ bạn bè gần đó đưa một chiếc du thuyền tới không phải việc gì khó.

Cứ như vậy, buổi chiều du thuyền mới đến chỗ họ.

Thẩm Mộ Xuy nghe Du Tùy nói, nằm trong lòng anh ngoan ngoãn gật đầu.

“Vậy thì vấn đề của em đến rồi.” Đôi mắt cô sáng lên, nhìn Du Tùy: “Chỉ có hai người chúng ta thôi hay là mọi người cùng nhau lên du thuyền vậy anh?”

Du Tùy khựng lại, cúi đầu nhìn cô: “Em muốn mọi người đi cùng nhau hay chỉ có hai chúng ta.”

Thẩm Mộ Xuy cũng không sợ có livestream, thành thật nói: “Lần đầu tiên anh đưa em ra biển, chắc chắn là em hy vọng chỉ có hai người chúng ta, nhưng mà chị Dư Âm và những người khác có……mắng chúng ta hay không đây, hu hu hu.”

Du Tùy mỉm cười: “Không đâu.”

Anh suy nghĩ, nói: “Buổi chiều tổ đạo diễn đã sắp xếp du thuyền đi vòng quanh biển rồi, chúng ta chỉ không lên cùng một con thuyền với mọi người mà thôi.”

Thẩm Mộ Xuy vô cùng vui vẻ, gật đầu không hề do dự: “Vậy được ạ!”

Cô không thèm để ý người khác có nói cô ích kỷ hay không, cô chính là người ích kỷ đấy.

Lần đầu tiên, cô muốn ở riêng với Du Tùy, chỉ muốn có một thế giới lãng mạn thuộc về hai người họ.

Buổi chiều sau khi ngủ trưa dậy, người Lệ Thừa nhờ đã đưa du thuyền đến rồi.

Hơn nữa, chiếc du thuyền cũng không nhỏ, không phải là kiểu sơ sài mà là kiểu rất sang trọng.

Thẩm Mộ Xuy nhìn, vô cùng phấn khích.

Các khách mời khác cũng vô cùng hâm mộ.

“Tùy Thần đỉnh quá đi.”

“Tùy Thần thật sự ổn chứ?”

“Tùy Thần đưa Thẩm lão sư đi nhớ chú ý an toàn đó nha.”

Du Tùy cười cười, nói ngắn gọn: “Yên tâm.”

Anh nghiêng đầu, nhìn cô gái nhỏ đứng cạnh: “Em thích đến vậy à?”

“Thích lắm ạ.”

Du Tùy xoa xoa tóc cô, cười: “Chúng ta đi lên thuyền thôi.”

Hai người lên thuyền, Thẩm Mộ Xuy rất vui vẻ.

Chẳng qua, giây tiếp theo nụ cười trên mặt cô đã cứng lại rồi.

Cô chớp chớp mắt, nhìn người lái nhường chỗ, lại nhìn Du Tùy: “…… Ý của anh là anh lái hả?”

Cô vô thức hỏi: “Anh có bằng lái thuyền à?”

Du Tùy: “……”

Anh nhìn gương mặt không thể tin nổi của Thẩm Mộ Xuy, dở khóc dở cười: “Em không tin anh như vậy à?”

“Không phải.”

Thẩm Mộ Xuy cũng ý thức được bản thân vừa mới phản ứng quá khích. Cô ho một tiếng, vội vàng nói: “Ý em là không có bằng lái thì không thể lái, không an toàn đâu.”

Du Tùy mỉm cười: “Anh biết.”

Anh nhịn không được hỏi: “Nhìn anh giống người hấp tấp như vậy hả?”

Nghe vậy, ánh mắt Thẩm Mộ Xuy hơi trốn tránh, lẩm bẩm: “Chuyện này em cũng không chắc, ngộ nhỡ anh chỉ vì tạo lãng mạn và bất ngờ cho em, hấp tấp cũng là chuyện bình thường.”

Du Tùy: “……”

Fans xem livestream bị Thẩm Mộ Xuy chọc cười chết rồi.

Có ai lại nói bạn trai mình như vậy.

【Ha ha ha ha ha Thẩm lão sư đáng yêu quá đi, Tùy Thần không thể phản bác lại luôn kìa.】

【Ngộ nhỡ anh chỉ vì tạo lãng mạn và bất ngờ cho em, hấp tấp thì sao, ha ha ha ha Thẩm lão sư đã nhìn thấy chân tướng!! Đàn ông yêu vào thì chỉ số thông minh đều bằng không!】

【Ha ha ha ha ha ha cười chết mị rồi, nhìn biểu cảm của Tùy Thần kìa, bất lực quá.】

【Thẩm lão sư online nhắc nhở: Các tài xế già phải có bằng lái mới được lên xe nhé!】

【Tích tích tích tích, mị có bằng lái, khi nào Thẩm lão sư và Tùy Thần cho chúng ta lái một chiếc xe đây nhỉ!】

……

Du Tùy bị Thẩm Mộ Xuy chọc vui vẻ một hồi lâu, mới dở khóc dở cười: “Có.”

Anh nghiêm túc nói: “Tuy trước kia sợ, nhưng anh cũng có bằng lái thật.”

Du Tùy sợ biển, cũng không muốn nhìn thấy biển, nhưng thứ đã có trong xương cốt, dù anh sợ hãi, kháng cự như thế nào đi nữa thì cũng sẽ có đôi khi anh không kìm được mà muốn tiếp xúc với nó.

Cho nên trong một khoảng thời gian trước đây, để tìm biện pháp khắc phục cho anh, sau khi suy nghĩ mọi cách Lệ Thừa đã cùng Du Tùy ra biển một lần, chỉ là sau khi trở về Du Tùy vẫn gặp ác mộng liên tục.

Sau đó nữa, thi đậu chứng chỉ xong Du Tùy liền yên tâm ở giới giải trí.

Thật ra anh biết——sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày anh trở về, đi thực hiện ước mơ từ thời thơ ấu.

Làm việc anh khát khao nhất khi còn nhỏ.

Bây giờ ý nghĩ quay lại công ty của anh không lớn, còn hành trình sao trời biển rộng, anh muốn—— đưa công chúa nhỏ đi cùng anh là tốt rồi.

Những chuyện khác, Du Tùy muốn thuận theo tự nhiên.

Nghe Du Tùy nói vậy, Thẩm Mộ Xuy càng sùng bái anh nhiều hơn vài phần.

“Sao cái gì anh cũng biết thế?.”

Du Tùy cười nhìn cô: “Ngủ Ngủ của chúng ta cái gì cũng biết.”

“Không đâu.”

Thẩm Mộ Xuy ôm anh làm nũng, cọ cọ nói: “Ngủ Ngủ chỉ biết ăn với ngủ thôi.”

Du Tùy gõ gõ đầu cô: “Đừng nghịch nữa, em có muốn đứng cạnh nhìn một lát không?”

“Muốn ạ.”

Du Tùy biết lái thật, người lái thuyền chỉ cần nói đơn giản một lần anh xong thì Du Tùy đã tự lái được.

Trên màn hình livestream, trong mắt Thẩm Mộ Xuy chỉ có động tác lái thuần thục của Du Tùy.

Động tác như vậy làm mọi người xem đến sửng sốt, trong mắt Thẩm Mộ Xuy càng lấp lánh ngôi sao.

Người đẹp trai như vậy, đỉnh như vậy là bạn trai cô ư!!

Du Tùy nghiêng đầu nhìn cô: “Em vui vậy hả?”

Thẩm Mộ Xuy không che giấu chút nào: “Em rất vui.”

Cô nhìn vùng biển xanh thẫm trước mặt, nước biển vô cùng trong xanh, so với thường ngày cô nhìn thấy cũng sâu thẳm hơn rất nhiều.

Nhìn chằm chằm một lát xong, Thẩm Mộ Xuy cũng livestream gọi video cho Thẩm Tinh Châu.

Thẩm Tinh Châu: “……Chị, chị đang làm gì đấy?”

Thẩm Mộ Xuy chớp chớp mắt: “Em đang đi học hả?”

“Không có, em đang ở ký túc xá.”

Thẩm Mộ Xuy ừ hử hai tiếng: “Em ở kí túc xá làm gì thế?”

Thẩm Tinh Châu: “…… Chị nói đi?”

Cậu ghét bỏ nói: “Chị!! Chị với anh Du Tùy có thể đừng phát cơm chó như thế được không, chị nhìn chị đi, một chút rụt rè của con gái cũng không có, lần sau về nhà ba không cho chị vào nhà đâu.”

Thẩm Mộ Xuy chớp chớp mắt, lại chớp mắt: “Á à, em đang xem livestream của chị hả.”

Thẩm Mộ Xuy vui vẻ: “Mau nói đi, có phải Du Tùy siêu siêu đẹp trai đúng không.”

Thẩm Tinh Châu: “Em không nói.”

“Không được, nếu em không nói, lần sau em muốn chơi chị sẽ không cho Du Tùy dạy em.”

Thẩm Tinh Châu: “????”

Cậu là em trai ruột thật sao.

Du Tuỳ nghiêng đầu, nhìn chàng trai trên màn hình cười cười: “Buổi chiều em không có tiết học à?”

Thẩm Tinh Châu gật đầu: “Vâng, anh Du Tùy giỏi thật.”

Du Tùy nhướng mày, nhàn nhạt nói: “Câu này của em qua loa quá.”

Thẩm Tinh Châu: “…… Hừ.”

Thẩm Mộ Xuy đứng cạnh cười: “Thẩm Tinh Châu, em có muốn đến đây chơi không.”

Thẩm Tinh Châu: “Không muốn, em không muốn đến ăn cơm chó của hai người đâu.”

Thẩm Mộ Xuy không hề nghĩ ngợi, nói: “Hầy, chuyện này không phải dễ lắm sao, chị giới thiệu bạn gái cho em.”

Vừa nói câu này xong, fans xem livestream nhiệt tình gửi làn đạn.

【Thẩm lão sư nhìn em nhìn em!! Em bằng lòng làm em dâu chị!!】

【A a a a a a a đây là lúc báo danh!! Em trai đang xem livestream đúng không, em trai có nhìn thấy làn đạn của bọn chị không!! Nhìn chị nhìn chị!!】

【Em trai tìm chị đi! Chúng ta cũng cùng nhau tạo cơm chó!!】

【Em trai ơi, ở đây!!!】

【Em trai, chị cũng biết kéo đàn cello!】

【Em trai ơi, chị cũng thích chị gái và anh rể em! Tìm chị tìm chị!】

……

Giờ phút này Thẩm Tinh Châu đang ngồi xem livestream, nhìn làn đạn bay qua trước mắt, hoài nghi nhân sinh hai giây.

Nghĩ nghĩ, cậu xoay camera điện thoại vào phần bình luận, nói với Thẩm Mộ Xuy.

“Chị xem chị mới làm chuyện tốt gì này.”

Thẩm Mộ Xuy xem rõ làn đạn xong lại càng vui vẻ.

Cô quay đầu, nhìn camera: “Làm em dâu của tôi, được thôi, tới báo danh đi, chỉ cần biết ăn là được.”

Các fan:???

Thẩm Mộ Xuy bật cười: “Nhưng tôi nói trước, Thẩm Tinh Châu nhà chúng tôi rất lạnh nhạt, còn lạnh nhạt hơn cả Du Tùy.”

Các fan:???

Thẩm lão sư, người yêu trong mắt chị đúng là có sự thiên vị.

Du Tùy lạnh nhạt bao nhiêu chúng tui còn không biết sao!!

À, cũng không đúng, đối với Thẩm lão sư thì không lạnh.

Các fan ăn chanh, nghĩ thầm.

++++

Trêu Thẩm Tinh Châu xong, Thẩm Mộ Xuy nhận được tin nhắn của mẹ cô.

Chu Túy Túy:【Đừng có trêu người khác nữa, cả nhà đều đang xem chương trình của con đó, còn nữa…… lên chương trình với Du Tùy thì bớt lại chút, bây giờ nhìn con giống y như người không có tay chân, làm gì cũng phải để Du Tùy chiều.】

Thẩm Mộ Xuy:【Con có thế đâu!】

Tuy nói như thế nhưng Thẩm Mộ Xuy cũng không dám quá nghịch ngợm.

Tưởng tượng đến cảnh cả nhà đều đang xem chương trình cô với Du Tùy, trong lòng cô liền run lên, ngộ nhỡ sau này họ muốn lấy chuyện này ra trêu chọc thì cô chịu không nổi đâu.

Sau khi hai người ra biển dạo một vòng, Du Tùy đưa Thẩm Mộ Xuy đến cảng bên kia để mua đồ cô muốn ăn.

Tổ chương trình có phát tiền, chẳng qua nơi họ quay hầu như không bán gì cả, có tiền cũng mua không được.

Vừa bước chân lên đất liền, Thẩm Mộ Xuy đã cảm thấy bản thân an toàn hơn không ít.

Tuy tin tưởng Du Tùy nhưng sóng biển cứ một đợt rồi một đợt, vẫn làm người ta hơi sợ hãi.

“Em muốn ăn gì?”

Đôi mắt Thẩm Mộ Xuy sáng lấp lánh: “Uống trà sữa, ăn kem ốc quế.”

Du Tùy: “???”

Anh cúi đầu, nhìn ánh mắt Thẩm Mộ Xuy đang cười đắc ý, đau đầu xoa xoa giữa mày.

“Em——”

“Du Tùy ca ca.” Thẩm Mộ Xuy kéo dài âm cuối, ôm anh chỉ chỉ một cửa tạp hóa ở đối diện: “Mua kem ốc quế cho em đi.”

Du Tùy bật cười, vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều nói: “Được, đều theo ý em.”

Thẩm Mộ Xuy cười đắc ý.

“Cảm ơn Du Tùy ca ca.”

Du Tùy nhéo nhéo mặt cô, theo ý cô mua kem ốc quế, mua vị trà sữa Thẩm Mộ Xuy muốn uống, còn tiện tay mua đồ ngọt cho cô.

Lần đặt chân lên đất liền này, có thể nói là Thẩm Mộ Xuy đã ăn uống no nê.

Lúc hai người trở về, cũng không quên mang trà sữa và đồ ngọt cho các khách mời khác.

Lần này, cả hai đã tiêu sạch tiền rồi.

Chẳng qua hai người không thèm để ý, dù sao chuyến đi này Thẩm Mộ Xuy đã thấy thỏa mãn.

Sau khi trở về, mọi người ở trên đảo chơi thêm hai ngày.

Nhiệm vụ và cuộc sống hàng này giữa các đôi yêu nhau khiến mọi người cười vui vẻ, xem livestream của họ, dù không có nội dung gì cả, chỉ có những tương tác nhỏ thôi cũng cảm thấy vô cùng vô cùng ngọt ngào, xem xong tâm trạng liền khoan khoái.

Không thể không nói, đường ngọt quá đi!!

Huhuhu, chỉ muốn luôn ăn đường, mãi mãi không ngừng.

Sau khi kết thúc điểm dừng chân ở bờ biển này, nhóm người về nhà nghỉ ngơi một tuần, mỗi người bận rộn với công việc của mình.

Tiếp theo đó là đến điểm ghi hình cuối cùng.

Nơi dừng chân cuối cùng này lại làm Thẩm Mộ Xuy gặp được một niềm vui bất ngờ.
 
Bên Em Tháng Đổi Năm Dời
Chương 107: Phiên ngoại 17


<i>
 
Bên Em Tháng Đổi Năm Dời
Chương 108: Phiên ngoại 18



 
Bên Em Tháng Đổi Năm Dời
Chương 109: Phiên ngoại 19


Edit: HY

Kế hoạch cầu hôn bị nói ra trước mặt mọi người, khi chương trình còn chưa kết thúc, trên mạng đều đã biết hết.

Du Tùy muốn cầu hôn Thẩm lão sư.

Tối hôm ấy, trên Weibo bay đầy hot search của hai người.

Những tương tác ngọt ngào giữa hai người, cùng với những ánh nhìn trìu mến, vân vân, vui nhất vẫn là kế hoạch cầu hôn tỉ mỉ của Du Tùy, đã bị em trai vô tình nói ra, không chừa lại chút bất ngờ nào cả.

Lúc ấy Thẩm Mộ Xuy cười đến rớt nước mắt.

Cô sửng sờ vài giây, quay đầu nhìn Du Tùy.

Vẻ mặt Du Tùy hơi cứng, nắm chặt nắm tay nhìn Thẩm Tinh Châu.

Thẩm Tinh Châu: “…”

Đêm đó, lúc kết thúc chương trình, người đứng bên ngoài quán rượu cũng có thể nghe được tiếng kêu cứu của Thẩm Tinh Châu.

“Thực xin lỗi anh Du Tùy!”

“Em không cố ý đâu mà anh Du Tùy.”



Sau đó, cũng không biết lúc nào xưng hô đã thay đổi.

“Anh rể!”

Sau khi Thẩm Mộ Xuy nghe thấy cách xưng hô này cũng cảm thấy không được tự nhiên.

Cố Thư đang ở nhà, cũng nhìn thấy trên livestream, nhịn không được vội gọi cho Thẩm Mộ Xuy hỏi.

“Ha ha ha ha ha bây giờ hai anh em họ đang làm gì thế?”

Thẩm Mộ Xuy bật cười, chuyển mắt nhìn hai người dưới lầu: “Chắc là đang giao lưu tình cảm.”

Cô cười: “Tớ đoán chắc từ giờ về sau nếu Du Tùy có chuyện gì… Cũng sẽ không nói cho Thẩm Tinh Châu biết đâu.”

Cố Thư gật đầu: “Chắc như bắp rồi, Thẩm Tinh Châu thật quá đáng, chút chuyện này cũng không giấu được.”

Thẩm Mộ Xuy: “… Có lẽ là nhất thời kích động?”

Cố Thư chậc một tiếng, không tin: “Tớ thấy Thẩm Tinh Châu cố ý chắc luôn, nghe Du Tùy cầu hôn cậu, tính cuồng chị gái lập tức phát tác.”

Thẩm Mộ Xuy cười.

“Không đến mức ấy đâu.”

Đương nhiên, cô cũng không phủ nhận, không chừng Thẩm Tinh Châu cố ý.

Nhưng mà nhìn hai người dưới lầu khoát vai nhau, cô lại thấy buồn cười.

Cố Thư hét lên: “Vậy khi nào thì cầu hôn thế, tớ cũng muốn đến hiện trường.”

Thẩm Mộ Xuy bật cười, nhìn cô: “Cậu muốn đến để trêu tớ chứ gì?”

“Đúng vậy.” Cố Thư trả lời đúng lý hợp tình.

Thẩm Mộ Xuy: “… Muốn đến thì cứ đến đi.”

Cô cười: “Chắc ngày mai ba mẹ tớ vẫn còn ở đây đấy.”

Cố Thư nháy mắt: “Được.”

Cúp điện thoại, Thẩm Mộ Xuy gọi Du Tùy.

Du Tùy từ dưới lầu đi lên, nhìn cô: “Có muốn ra ngoài đi dạo một lát không em?”

Thẩm Mộ Xuy cười: “Được ạ.”

Cô vờ như không biết gì cả, khóe môi đang cười cũng kìm lại, nháy mắt: “Vậy đi dạo một lát đi, khó lắm mới không có máy quay.”

Du Tùy đưa tay xoa đầu cô: “Được.”

Hai người dạo quanh trấn nhỏ một vòng, vô tình gặp được Thẩm Nam và Chu Túy Túy cũng đang đi dạo, còn Thẩm Tinh Châu… Bị bắt ở lại quán rượu phụ giúp việc, ai mượn cậu làm sai chi.

Sau đó, màn cầu hôn đúng thật được thực hiện vào ngày kế tiếp.

Buổi tối hôm sau, tuy rằng Thẩm Mộ Xuy vẫn luôn vờ như không biết chuyện này, hoặc đã biết trước rằng hôm nay Du Tùy sẽ cầu hôn, nhưng khi cô trở về, nhìn những người được Du Tùy mời đến, nhìn kế hoạch cầu hôn tỉ mỉ của anh, vẫn là không khống chế được nước mắt lưng tròng.

Người đàn ông này cho cô tất cả ấm áp của anh.

Mặc dù đã bị Thẩm Tinh Châu tiết lộ chuyện cầu hôn, nhưng anh vẫn làm cô rất bất ngờ.

Trước mặt Thẩm Mộ Xuy đều là những người thân quen cũng như quen biết, trong số ấy có người đã nhìn cô lớn lên.

Họ đứng ở trước mặt, nhìn hai người, chúc phúc cho hai người.

Cầu hôn xong, tuy rằng trên mạng không thể thấy hết toàn bộ quá trình, nhưng ngày thứ ba sau khi kết thúc chương trình, không ít dân cư mạng ở sân bay đã phát hiện trên tay Thẩm Mộ Xuy có thêm một chiếc nhẫn.

Trong lúc nhất thời ai nấy đều sôi nổi chúc mừng Du Tùy cầu hôn thành công, sau đó mọi người lại bắt đầu tò mò hôn lễ hai người tổ chức ở đâu, khi nào.

*

Trước ngày cưới, Thẩm Mộ Xuy và Du Tùy chọn một ngày tốt đến Cục Dân Chính đăng ký kết hôn.

Cùng ngày, hai người cũng không đợi tin hot trên mạng, đã công bố tin tức tốt lên Weibo.

@ Thẩm Mộ Xuy V: Gả cho Du Tùy ca ca. 【 ảnh chụp 】.

@ Du Tùy V: Cưới Ngủ Ngủ về nhà. // chuyển phát @ Thẩm Mộ Xuy V: Gả cho Du Tùy ca ca. 【 ảnh chụp 】.

Hai người vừa đăng lên, không ít cư dân mạng khóc thút thít.

【 Huhuhu cuối cùng cũng đã kết hôn!!! Em khóc đây, Tùy Thần hãy đối xử tốt với Thẩm lão sư của chúng em nhé. 】

【 Huhuhu anh trai tôi thích bảy năm đã cưới người khác, Thẩm lão sư cũng phải đối xử tốt với anh ấy nhé. 】

【 a a a a a a a chúc mừng chúc mừng!!! Quá xứng đôi!! 】

【 Chuyện khác không nói, em chỉ muốn hai người sống thật tốt, mãi mãi ngọt ngào, huhuhu hai người đã làm cho em lại một lần tin tưởng trên thế giới này thật sự có tình yêu đẹp. 】

【 Thanh mai trúc mã quá tuyệt vời, Thẩm lão sư và Tùy Thần phải mãi hạnh phúc đó! 】



Hôm nay, không ít cư dân mạng đã bật khóc.

Rất nhiều fans đều đã theo dõi Du Tùy từ lâu, tuy rằng nói anh có thực lực, nhưng sức hấp dẫn mọi người vẫn như cũ.

Thời điểm khi mới ra mắt, không ít người bị hấp dẫn bởi gương mặt của Du Tùy, anh cũng không suôn sẻ ngay khi mới ra mắt, đương nhiên so với nhiều người khác thì anh có vẻ thuận lợi hơn nhiều.

Nhưng fans lâu năm cũng biết anh đã từng gian nan thế nào, bây giờ nhìn anh rốt cuộc đã kết hôn, cưới cô gái mà anh yêu nhất, sao lại không kích động mà nước mắt lưng tròng cho được.

Ngày này, # Thẩm Mộ Xuy Du Tùy nhận giấy kết hôn # trở thành người chiến thắng, vẫn luôn nằm trong top 5 hot search.

Làm mọi người điên cuồng hết cả lên.

Nhận giấy hôn thú xong, Thẩm Mộ Xuy bận rộn với buổi biểu diễn, còn Du Tùy… Bận chuẩn bị hôn lễ.

Anh phụ trách toàn bộ quá trình, không để cho Thẩm Mộ Xuy phải bận tâm gì cả.

Cố Thư đến tìm Thẩm Mộ Xuy, cô còn đang chuẩn bị cho buổi biểu diễn vào ngày mai.

Nghĩ đến đó, cô chọt vào má Thẩm Mộ Xuy, nhẹ giọng hỏi: “Du Tùy không đến tìm cậu sao?”

Thẩm Mộ Xuy buồn cười nhìn cô: “Tìm tớ để làm gì?”

Cố Thư: “… Ngày mai là biểu diễn rồi, hồi hộp không?”

“Không sao.” Thẩm Mộ Xuy bình tĩnh: “Lúc trước cũng đã từng đi diễn mà.”

Khi nói đến công việc, Thẩm Mộ Xuy luôn rất bình tĩnh.

Cô có năng lực, cũng không cần thấy khẩn trương hay lo lắng.

Cố Thư hiểu rõ, mình lo lắng là dư thừa.

Cô ấy an tĩnh ngồi bên cạnh một lúc, mới lên tiếng hỏi: “Vậy tớ hỏi thêm một câu nữa, Du Tùy bận chuẩn bị cho hôn lễ à?”

“Đúng vậy.”

“Hôn lễ tổ chức ở đâu?”

Thẩm Mộ Xuy kinh ngạc, ngước mắt nhìn cô: “Tớ chỉ có thể nói cho cậu biết thời gian, còn địa điểm thì tớ cũng không biết.”

Cố Thư đờ mặt, khó tin hỏi: “Giữ kín đến thế à?”

Thẩm Mộ Xuy cười: “Đúng vậy, cậu thấy tớ lợi hại không.”

Cố Thư: “… Quá lợi hại.”

Thẩm Mộ Xuy cong môi: “Chủ yếu là do tớ bận quá, Du Tùy nói cầu hôn chưa làm tớ bất ngờ được, hy vọng hôn lễ thì có thể, cho nên đến hôn lễ diễn ra tớ chỉ cần có mặt là được, còn lại cứ để anh ấy sắp xếp.”

Cố Thư: “… Thật ghen tị, huhuhu sao Tùy Thần lại tốt như thế chứ.”

Thẩm Mộ Xuy buồn cười nhìn cô ấy: “Lời này có cần tớ nói lại với anh Duyên Tu không?”

Cố Thư đơ một giây: “Không cần đâu.”

Cô sợ lắm.

Thẩm Mộ Xuy cười.

Tối đó, Du Tùy đến đón cô về nhà.

Thẩm Mộ Xuy lên xe, quay đầu nhìn người đàn ông không chịu tiết lộ một chút bí mật nào cho mình.

“Hôm nay Cố Thư có hỏi em một câu.”

“Hử?”

Thẩm Mộ Xuy cười: “Cậu ấy hỏi hôn lễ chúng ta tổ chức ở đâu.”

Cô chọc cánh tay anh, nháy mắt: “Du Tùy ca ca, bây giờ anh không tính nói cho em biết luôn sao?”

Yết hầu của Du Tùy trượt lên xuống, không có lực kháng cự lúc cô làm nũng.

Ánh mắt anh trầm xuống vài phần, nhỏ giọng nói: “Thêm một thời gian nữa em sẽ biết.”

Thẩm Mộ Xuy bĩu môi, tỏ vẻ bội phục đối với kiểu đàn ông giữ kín như bưng này.

Cô thở dài, quay đầu nhìn ngoài cửa xe: “Được rồi.”

Hôm sau là buổi biểu diễn đầu tiên của Thẩm Mộ Xuy.

Thời điểm vừa mở bán vé, chỉ qua mười mấy giây đã bán sạch toàn bộ.

Hôm nay, không ít fans đã đến hiện trường.

Thẩm Mộ Xuy danh khí cùng nhân khí đều quá cao, chưa kể cô còn là vợ của Du Tùy, rất nhiều fans của Du Tùy cũng đến chỉ để gặp cô một lần.

Đêm đó, sân vận động nổi tiếng nhất thành phố rất sôi động, suốt đêm không ngừng high.

Buổi biểu diễn đầu tiên của Thẩm Mộ Xuy vô cùng thuận lợi và thành công.

Rất nhiều fans vẫn chưa đã thèm, tối đó cô nhận được rất nhiều lời khen trên mạng.

Tất cả mọi người nói, chỉ có nghe trực tiếp mới biết Thẩm Mộ Xuy lợi hại thế nào.

Âm điệu, giọng nói của cô đều làm mọi người lưu luyến không quên, nghe hoài không chán.

Như vậy còn chưa đủ, cuối buổi biểu diễn Du Tùy còn xuất hiện với tư cách là một khách mời đặc biệt khác và có một màn song ca với Thẩm Mộ Xuy.

Hơn nữa!!!

Du Tùy cũng đã cầu hôn Thẩm Mộ Xuy một lần nữa trước sự chứng kiến của hàng ngàn fans hâm mộ!

Lần trước, là trước sự chứng kiến của bạn bè người thân, lần này là fans chứng kiến.

Du Tùy hứa hẹn ở trước mặt mọi người.

Sau khi xem buổi biểu diễn này, fans hô hào quá đáng giá.

Quá đáng giá.

Thẩm Mộ Xuy bật khóc, cô hoàn toàn không hề biết Du Tùy và staff của cô còn có kế hoạch như thế sau lưng cô.

Có thể là chuyện cầu hôn lần trước không gây được bất ngờ, làm Du Tùy vẫn luôn canh cánh trong lòng, mới có chuyện như hôm nay.

Sau khi kết thúc, cô khóc òa trong ngực Du Tùy.

“Sao anh không nói gì trước cho em hết vậy?”

Du Tùy bật cười, lau đi nước mắt ở khóe mắt cô, cúi đầu hôn lên, giọng nói mang theo ý cười: “Nói ra thì còn gì là bất ngờ chứ?”

Thẩm Mộ Xuy ngẩng đầu nhìn anh: “Nhưng đột ngột như thế, anh xem em khóc đến thế này, ngày mai trên mạng chắc chắn đều là hình ảnh em khóc cho xem.”

“Xấu chết đi được.”

“Không đâu.”

Du Tùy dỗ dành cô: “Ngủ Ngủ của anh là đẹp nhất, không xấu chút nào.”

Thẩm Mộ Xuy huhu hai tiếng: “Anh gạt em.”

Du Tùy cười, ôm cô: “Không có, em có vui không?”

“Vui đến khóc sưng mắt, anh đoán xem.”

Du Tùy cười, xoa đầu cô.

*

Một tuần sau khi buổi biểu diễn kết thúc, cũng gần hôn lễ bọn họ.

Ba ngày trước hôn lễ, Thẩm Mộ Xuy mới biết được địa điểm tổ chức ở đâu.

Cô không nghĩ đến, Du Tùy chọn hẳn một hòn đảo để tổ chức hôn lễ.

Anh bao hết cả hòn đảo, không cho phép bất kỳ người ngoài nào ra vào.

Thẩm Mộ Xuy đã từng nói, lúc tổ chức hôn lễ cô không muốn công khai với quá nhiều người, tất cả Du Tùy đều làm được.

Đảo tư nhân, tất cả mọi người đáp thẳng máy bay đến nơi, sau đó Lệ Thừa phụ trách cho người dùng tàu biển chở khách vào, về cơ bản ngoại trừ một số phóng viên truyền thông chụp từ trên không, những người khác không có cách để vào được.

Hơn nữa hòn đảo này, là nơi mà lúc trước Thẩm Mộ Xuy rất thích, nhưng vẫn chưa có cơ hội đến.

Cả hai đã đến từ ba ngày trước, Thẩm Mộ Xuy nhìn khung cảnh trên đảo, vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ.

Còn về người thân của hai người, cũng lần lượt đến vào hai ngày sau đó.

Vào đêm trước hôn lễ, Thẩm Mộ Xuy và Du Tùy tổ chức một bữa tiệc tối và mời mọi người đến tham dự.

Trên đảo có đủ chỗ ở, ai đến cũng không nhận quà cáp, miễn sao người đến là tốt rồi.

Sau bữa tiệc tối, Thẩm Mộ Xuy và Du Tùy tách ra.

Đây là phong tục của gia đình bọn họ, tuy rằng đã nhận giấy, nhưng trước một đêm hôn lễ vẫn là không thể gặp mặt.

*

Sáng hôm sau, ánh nắng tươi đẹp.

Gió thổi trên đảo hết sức thoải mái, ánh mặt trời ló dạng.

Thẩm Mộ Xuy dậy sớm, bị chuyên viên trang điểm lăn qua lộn lại.

Cố Thư và Giang Thanh Uyển cùng vài người khác cũng đều đến đây, sau khi nhìn thấy bộ váy cưới trong phòng của cô, cả hai đều hết sức ngạc nhiên.

“Oa, chiếc váy cưới này có phải do Tùy Thần đặt làm riêng không?”

Thẩm Mộ Xuy gật đầu: “Đúng vậy.”

Cố Thư gật đầu: “Wowww nhìn cậu đẹp quá đi, Du Tùy chiều chuộng cậu như một cô công chúa vậy.”

Thẩm Mộ Xuy cười: “Cậu không sợ bị anh Duyên Tu nghe thấy à.”

Cố Thư: “Đây là hôn lễ của cậu, tớ chắc chắn phải khen Tùy Thần rồi.”

Vài người nói nói cười cười trong phòng.

Không thể không nói, Du Tùy là thật sự rất cưng chiều Thẩm Mộ Xuy.

Chỉ cần là cho cô, tất cả đều là tốt nhất.

Việc đón dâu cũng tương đối thuận lợi, mọi người cũng ý thức chỉ gây chút khó dễ rồi thôi.

Khi Thẩm Mộ Xuy hồi thần lại, cô đã được Thẩm Nam nắm tay đứng đối diện Du Tùy, tiếng nhạc vang lên, cô từ từ tiến về phía anh.

Tâm nguyện nhiều năm, hôm nay, đã thực hiện được.

Cô phải gả cho Du Tùy, người đã ở trong trái tim cô từ khi cô mới ba tuổi.

Nhìn người đàn ông cao đứng cách đó không xa, Thẩm Mộ Xuy nháy mắt, cố gắng không để bản thân mình khóc.

Cuối cùng, khi lời thề được tuyên bố, cả hai cũng đã khóc.

Thẩm Mộ Xuy nhìn người đeo nhẫn cho mình trước mắt, bên tai đều là lời anh nói.

—— Anh sẽ cho em tất cả những gì anh có.

—— Anh yêu em.

Ngón tay Thẩm Mộ Xuy run rẩy, nước mắt rơi.

Cô nhìn người thân của mình cách đó không xa, nhìn những ánh mắt vừa vui vừa mừng của họ, hoàn toàn khống chế không được bản thân mình.

Du Tùy hôn lên tay cô, nhỏ giọng nói: “Ngủ Ngủ, anh Du Tùy cưới em về nhà.”

Thẩm Mộ Xuy giọng nói khàn khàn “Dạ”.

Bờ cát, nước biển, sóng và gió, những người thân, bạn bè tất cả đều là nhân chứng cho lời thề của hai người.

Nhìn hai người ở bên nhau, Chu Túy Túy vô thức đỏ mắt, tối hôm trước Thẩm Tinh Châu cũng hung dữ nói với Du Tùy rằng “Phải đối xử tốt với chị của cậu, nếu không cậu sẽ không bỏ qua cho anh”, còn về phần Thẩm Nam, ông lại càng cưng chiều hơn công chúa nhỏ duy nhất trong nhà.

Ông cũng không uy h**p gì Du Tùy, chỉ nói câu: Hy vọng từ giờ về sau, con bé gả cho con thì vẫn là một cô công chúa.”

Du Tùy trịnh trọng hứa hẹn gật đầu: “Chắc chắn rồi ạ.”

Anh hôn lên mắt Thẩm Mộ Xuy, thấp giọng nói: “Em vĩnh viễn là tiểu công chúa duy nhất của anh.”

Thẩm Mộ Xuy cười, khóe môi nhếch lên: “Em yêu anh, Du Tùy.”

Từ nhỏ cô nghĩ đến, có một người như Du Tùy bên cạnh thì thật tốt, bây giờ —— tâm nguyện nhiều năm của cô đã được thực hiện.

Thẩm Mộ Xuy cảm tạ tất cả.

Cô cảm ơn Du Tùy đã không bị những chuyện lúc trước đánh bại, cảm ơn anh trở về, cảm ơn họ lại được gặp nhau lần nữa.

Cảm ơn anh… Thích cô, yêu cô, chiều cô.

.....

Buổi tối.

Hai người đều đã kiệt sức.

Thẩm Mộ Xuy nép vào lòng Du Tùy, nhẹ ôm anh: “Du Tùy ca ca.”

Du Tùy nhướng mày, cúi đầu hôn cô, nhắc nhở: “Gọi anh là gì?”

Thẩm Mộ Xuy đột nhiên cười, ôm anh cọ cọ, ngọt ngào mà hô lên tiếng gọi mà bản thân đã muốn gọi từ lâu: “Ông xã.”

Du Tùy hôn lên khóe môi cô từ từ đi xuống, giọng nói khàn khàn: “Anh yêu em, vợ của anh.”

“Em cũng vậy.”

Mãi mãi.
 
Bên Em Tháng Đổi Năm Dời
Chương 110: Phiên ngoại 20


<i>
 
Bên Em Tháng Đổi Năm Dời
Chương 111: Phiên ngoại 1: Cố Thư x Cố Duyên Tu


Phiên ngoại 1: Cố Thư x Cố Duyên Tu

<i>Edit: Nguyên An.</i>

<i>Beta: Lemon</i>

Lúc Cố Thư tỉnh lại, cả căn phòng đều lộn xộn.

Quần áo nam nữ nằm đầy trên mặt đất.

Cô nghiêng đầu, nhìn người đàn ông đang ngủ say bên cạnh, toàn bộ những hình ảnh tối qua lập tức ập vào tâm trí khiến cô không thể nào ngăn lại được.

Cô hít sâu một hơi, thừa dịp người bên cạnh còn đang ngủ say, cố gắng di chuyển cơ thể đau nhức, xuống giường nhặt quần áo mặc vào.

Thấy trên người sạch sẽ, tối qua trước khi ngủ cô nhớ là đã tắm qua rồi.

Cố Thư không dám thở mạnh, thay quần áo xong chạy nhanh như chớp.

Hoàn toàn không nhìn lại người đàn ông đang nằm trên giường.

Cố Duyên Tu duỗi tay định chạm vào người bên cạnh, nhưng chạm được chỉ là nửa bên giường trống rỗng.

Anh khựng lại, đôi mắt sắc bén mở ra.

Sau khi nhìn rõ mọi thứ trong phòng, anh chẳng nói gì mà chỉ cười nhạo một tiếng.

*

Thẩm Mộ Xuy ngạc nhiên nhìn Cố Thư đột ngột chạy ra nước ngoài.

“Cậu cứ chạy như vậy à?”

“Nếu không thì sao đây?”

Cố Thư nằm trên sô pha lăn qua lăn lại, bụm mặt không muốn nói: “Chẳng lẽ tớ phải ở lại trong nước ư, tớ sẽ chết mất.”

Thẩm Mộ Xuy nhìn dáng vẻ nhát gan này của cô, cũng không muốn nói thêm gì.

Cô im lặng một lúc, thầm nhắc nhở: “Nhưng cậu phải biết…… Trốn tránh không giải quyết được chuyện gì cả, anh Duyên Tu sớm muộn cũng sẽ đến tìm cậu thôi.”

Cố Thư: “……không đâu.”

“Tại sao?”

Cố Thư nhướng mày, mỉm cười: “Anh ấy không đến chính là không đến.”

Cô nàng lại ôm gối ngồi dậy, nói dễ hiểu: “Vả lại, anh ấy bận việc sắp ra nước ngoài rồi.”

Thẩm Mộ Xuy: “……”

Cô nghẹn họng, nhìn người thề thốt trước mặt, suy nghĩ: “Cho nên cậu biết Cố Duyên Tu sẽ không đuổi theo cậu nên mới trắng trợn đến nương nhờ tớ như vậy?”

Cố Thư chớp chớp mắt, trịnh trọng: “Gì mà nương nhờ cậu chứ, tớ cũng không cần cậu nuôi tớ.”

Cô nằm trên sô pha: “Chỉ ở nhờ thôi mà.”

Thẩm Mộ Xuy: “……”

Cô suy nghĩ, nói chân thành: “Cậu tránh một lúc chứ không tránh được cả đời đâu, nếu thích anh Duyên Tu sao lại không nói rõ ra đi?”

“Hai người đã ngủ với nhau rồi, tức là anh Duyên Tu cũng có ý với cậu đúng không.”

“Đó là vì anh ấy uống say.”

Cố Thư đỏ mặt nói: “Tớ cố ý quyến rũ.”

Thẩm Mộ Xuy: “……”

Nếu không phải thừa dịp Cố Duyên Tu uống rượu quá nhiều, cô sao có thể làm được.

Nghe đến đây, cuối cùng Thẩm Mộ Xuy cũng nghe ra được chút gì đó.

Cô khó tin, đánh giá Cố Thư, tóm lược lại câu chuyện: “Cho nên chuyện này là vì cậu biết anh Duyên Tu được điều đi nơi khác rất lâu, sau đó lợi dụng lúc đưa tiễn, chuốc say người ta, cuối cùng làm thịt người ta luôn?”

Cố Thư đưa lưng về phía cô, ấp a ấp úng: “Sao có thể nói là tớ làm thịt anh ấy được chứ.”

Thẩm Mộ Xuy mắt chữ a mồm chữ o: “Như thế mà còn chưa nói là vậy à?”

Cố Thư: “…… xem như là vậy đi.”

Thẩm Mộ Xuy không nói gì, cô vỗ vỗ đầu Cố Thư: “Tốt nhất là cậu nên bảo đảm lần sau thấy anh Duyên Tu thì cậu vẫn còn mạng đi.”

Cố Thư: “……”

Cô cũng không dám bảo đảm.

Khóc. qwq.

*

Hai người Cố Thư và Cố Duyên Tu đều họ Cố, nghe họ giống như có quan hệ huyết thống với nhau, nhưng trên thực tế thì không phải.

Cũng không thể nói là không có, hai nhà vẫn có lui tới.

Không có cùng quan hệ huyết thống là sự thật, chẳng qua Cố Thư và Cố Duyên Tu đã quen nhau từ nhỏ, kiểu quen biết này bắt nguồn từ việc họ đều là người trong cùng một vòng, Cố Thư lúc nhỏ cũng giống Thẩm Mộ Xuy, vừa nghịch ngợm vừa hay gây chuyện.

Chẳng qua Thẩm Mộ Xuy bình thường rất ít thông đồng làm bậy với họ, cô thường dồn hết tâm trí vào thế giới âm nhạc của mình, hiếm khi ra ngoài chơi.

Nhưng Cố Thư không giống thế, Cố Thư là một người thích mấy chỗ đông vui náo nhiệt, chỗ nào có náo nhiệt chỗ đó sẽ có bóng dáng của cô.

Cố Duyên Tu lớn hơn Cố Thư tám tuổi, anh họ Cố Thư có quan hệ tốt với Cố Duyên Tu nên từ nhỏ cô đã đi theo sau mông Cố Duyên Tu mà lớn lên.

Mỗi ngày cô đều gọi anh Duyên Tu dài anh Duyên Tu ngắn, so với anh họ còn thân thiết hơn.

Vì thế, anh họ Cố Thư nhiều lần mắng cô là con nhóc vong ân bội nghĩa, rõ ràng anh ấy mới là người đối xử tốt với cô nhất, vậy mà từ nhỏ Cố Thư đã coi trọng Cố Duyên Tu hơn.

Còn Cố Duyên Tu…… thái độ của anh với Cố Thư nói đặc biệt cũng không hẳn, nhưng nói không đặc biệt thì cũng không phải.

Ít nhất, không ai có thể giống như Cố Thư, có thể giẫm lên điểm mấu chốt của Cố Duyên Tu một lần lại một lần mà chưa bị trừng phạt.

Tóm lại, người ngoài nhìn vào quan hệ hai người là anh trai em gái, chỉ có Cố Thư tự biết, cô không xem Cố Duyên Tu là anh trai.

Khi còn nhỏ thì có thể là thế, nhưng từ lúc mười mấy tuổi, tâm tư thiếu nữ đã toàn thay đổi.

Lúc Cố Thư học cấp 2, Cố Duyên Tu đã sắp tốt nghiệp đại học rồi.

Anh học đại học trong nước, thỉnh thoảng có ghé qua chỗ Cố Thư, chàng trai soái ca đẹp trai khiến các bạn gái trong lớp hét lên. Vậy còn chưa đủ, có rất nhiều người còn muốn thông qua Cố Thư nghe ngóng chuyện của Cố Duyên Tu.

Có lẽ từ lúc đó, tất cả tâm tư của cô đều thay đổi.

Khi thấy anh cô sẽ thẹn thùng, sẽ đỏ mặt, tâm tư thiếu nữ hoàn toàn không thể che giấu.

Lúc nhìn thấy anh cười với nữ sinh khác sẽ rất khó chịu, không vui, vô duyên vô cớ phát cáu.

Đôi khi cô làm ầm ĩ còn có thể đánh Cố Duyên Tu một trận.

Khoảng thời gian tan học đó, trong nhà Cố Thư có chuyện. Cô cũng không nhõng nhẽo, không cần tài xế đưa đón, dần dần người đưa đón cô từ anh họ đã đổi thành Cố Duyên Tu.

Mặc dù—— đến bây giờ cô cô cũng không biết tại sao Cố Duyên Tu lại đồng ý đưa đón mình.

Sau đó nữa, Cố Duyên Tu ra nước ngoài du học.

Tâm tư của Cố Thư không dừng lại mà vẫn luôn nhớ nhung.

Chẳng qua cô còn tốt hơn nhiều so với những người yêu thầm khác, ít nhất cô có tất cả phương thức liên hệ của Cố Duyên Tu, thỉnh thoảng sinh nhật hay ngày lễ, còn có thể nói thẳng bảo Cố Duyên Tu tặng quà.

Cố Duyên Tu thật sự cưng chiều Cố Thư như em gái, ngoại trừ những việc vượt giới hạn, cô muốn gì anh đều đồng ý.

Tiếp đó, chính là lúc này đây.

Cố Duyên Tu du học về nước, tiếp nhận công ty, vì muốn mở rộng thị trường nước ngoài nên anh xin chuyển đi.

Cố Thư quả thực không nhịn được nữa, nhìn những người phụ nữ vây quanh anh, lại nghĩ đến người bạn cạnh cô luôn nhắc mãi.

Nói một người đàn ông như Cố Duyên Tu, ra nước ngoài rồi sẽ bị phụ nữ nước ngoài ép khô ăn sạch, vân vân.

Năm ấy Cố Thư 18 tuổi, ý định hiến thân, thất bại.

Năm 20 tuổi, cô vẫn thất bại, 21 tuổi, Cố Thư tuyệt đối không thể thất bại nữa.

……

Nghĩ đến những hình ảnh làm người ta mặt đỏ tía tai đó, Cố Thư cọ cọ gối, hỏi nhỏ: “Ngủ Ngủ.”

“Hả?”

Cố Thư mím môi: “Tớ phải chứng minh một chuyện.”

Thẩm Mộ Xuy tò mò nhìn cô: “Cậu nói đi.”

Cố Thư “A a a a” hai tiếng: “Dáng người Cố Duyên Tu tốt hơn nhiều so với trong Tiểu Hoàng Mạn!!”

*Tiểu Hoàng Mạn: 小黄漫 nền tảng đọc truyện tranh người lớn*

Thẩm Mộ Xuy bị sặc.

Cô kinh ngạc nhìn Cố Thư, nghẹn họng.

Hơn nửa ngày sau, Thẩm Mộ Xuy đỏ mặt, nhịn không được nói: “Cậu đủ rồi đấy.”

Cố Thư huhuhu: “Tớ còn không thể nói ư, tớ chỉ có một người chị em hiểu tớ như cậu, tớ không chia sẻ với cậu thì chia sẻ với ai được.”

Thẩm Mộ Xuy bó tay, cười nói: “Được được được, cậu cứ chia sẻ với tớ.”

Cô cười cười, chống tay nói: “Lần sau anh Duyên Tu nhìn thấy cậu thì cậu sẽ xong đời.”

Cô nhìn Cố Thư hồn nhiên, nhắc nhở: “Tớ luôn cảm thấy, anh ấy sẽ không tha cho cậu dễ dàng như vậy đâu.”

Cố Thư “Hừ” một tiếng: “Tớ không cần anh ấy tha.”

Mắt cô sáng rực lên, nói khoác không biết ngượng: “Tốt nhất là anh ấy trói tớ lại, tớ rất sẵn lòng.”

Thẩm Mộ Xuy: “???”

Cô nhìn Cố Thư từ trên xuống dưới, không nhịn được hỏi: “Cậu có khuynh hướng chịu ngược à?”

“Tớ không có.”

Cố Thư vô cùng hưng phấn: “Cậu không hiểu được đâu.”

Thẩm Mộ Xuy nhún vai.

Cô không hiểu, người này đã yêu thầm thành ma, sao cô có thể hiểu được.

Khoảng thời gian tiếp theo, Cố Thư đều ăn vạ ở chỗ Thẩm Mộ Xuy.

Thỉnh thoảng sẽ đến trường học với cô, trêu ghẹo vài anh đẹp trai trong trường, cuộc sống trôi qua rất thoải mái.

Rảnh rỗi liền tranh thủ kéo Thẩm Mộ Xuy ra ngoài chụp ảnh, kỹ thuật nhiếp ảnh của Cố tiểu thư cũng không phải là nói suông.

Tóm lại, không có Cố Duyên Tu, thực ra cuộc sống của Cố Thư rất tốt.

*

Trong văn phòng ngột ngạt, người đàn ông ngồi ngay ngắn trên sô pha màu đen, khuôn mặt lạnh lùng.

Trợ lý đứng bên cạnh run bần bật, nhìn ảnh chụp chồng chất trên bàn trà, không dám thở mạnh.

Cậu ta ho một tiếng, nói nhỏ: “Tổng giám đốc Cố, đây là tư liệu về cô Cố, người chúng ta đã quan sát cô ấy một khoảng thời gian rồi, cô Cố làm việc và nghỉ ngơi không theo quy luật lắm, có lúc ở nhà cả ngày, có lúc đến trường cô Thẩm, còn có lúc…… Một mình đến quán bar.”

Nói xong câu cuối, trợ lý ước gì mình là một người câm.

Cố Duyên Tu không nói gì, ngón tay thon dài cầm một bức ảnh, nhìn người trong ảnh đang tươi cười vui vẻ, anh nheo mắt lại.

Xem ra chơi rất vui.

Yết hầu anh lăn lăn, hỏi: “Mọi chuyện đều xử lý xong rồi?”

“Vâng, tình hình ở đây tạm thời đã ổn định.”

Cố Duyên Tu đã hiểu, cậu nói khẽ: “Đặt một vé máy bay ngày mai đi.”

Trợ lý khựng lại, vội vàng nói: “Vâng.”

Ngày tiếp theo, Cố Thư vừa mới trêu ghẹo anh chàng đẹp trai dưới lầu xong, ăn mặc xinh đẹp đi ra ngoài liền thấy được người đàn ông đứng cách đó không xa.

Hai người nhìn nhau, nụ cười trên mặt Cố Thư cứng lại.

Cô chớp chớp mắt, lại chớp mắt, giả vờ không thấy anh, cúi đầu gọi điện thoại cho Thẩm Mộ Xuy.

Điện thoại còn chưa kịp gọi thì cổ tay đã bị người khác bắt lấy.

“Này……” Cố Thư lập tức căng thẳng: “Anh làm gì thế? Giữa ban ngày ban mặt ——”

Cố Duyên Tu nhìn cô, khóe môi cong lên: “Em nói đi.”

Cố Thư: “……”

Nếu em biết thì em còn hỏi anh làm gì?

Cô cười gượng một tiếng, vội vàng nói: “Ôi anh Duyên Tu sao anh lại tới đây thế, tới thăm Ngủ Ngủ hả, Ngủ Ngủ đến trường đi học rồi, muốn em đưa anh đến đó tham quan chút không?”

“Không cần đâu.”

Cố Duyên Tu vô cùng lạnh lùng, lướt nhìn cô từ trên xuống dưới: “Anh tới tìm em.”

Cố Thư: “……”

Cô đã biết, hôm nay không nên ra ngoài mà.

Cũng không biết vừa nãy trêu ghẹo anh chàng đẹp trai kia có bị thấy không nữa, tưởng tượng đến đây da đầu Cố Thư đã tê dại.

“Tìm em?”

Cô muốn dời đi sự chú ý: “Tìm em làm gì chứ?”

Cô cười cười: “Công việc của anh Duyên Tu thế nào rồi, anh có khỏe không?”

Cố Diên Tu nhìn dáng vẻ nhát gan của cô, ngừng một lát rồi hỏi: “Cố Thư.”

“Hả?”

“Lúc chuốc say anh, đưa anh vào khách sạn, sao không thấy em nhát gan như vậy?”

Cố Thư: “!!!”

“???”

Chuyện này có thể giống nhau à?

Cố Thư trợn tròn mắt nhìn anh.

Hai người im lặng nhìn nhau, không hiểu sao, Cố Thư bỗng hết sợ.

Làm cũng đã làm rồi, có gì phải sợ, cô cũng không tin Cố Diên Tu có thể giết mình.

Nghĩ xong, vẻ mặt Cố Thư lạnh lùng: “Em nhát gan khi nào?”

Cô nàng chỉ vào khách sạn cách đó không xa nói: “Anh Duyên Tu, đừng nói là anh uống say, cho dù bây giờ anh tỉnh táo, em với anh vào khách sạn, em cũng sẽ không sợ.”

Nghe vậy, Cố Duyên Tu một tay đút túi nhìn chằm chằm cô, thâm thúy cười một tiếng: “Phải không.”

Cố Thư bị ánh mắt này của cậu nhìn không thoải mái, nhưng vẫn rất tự tin: “Đương nhiên rồi!”

Cố Diên Tu mỉm cười, cúi người gần sát tai cô rồi thổi một hơi, nói khẽ: “Nếu thế thì, chúng ta đi thôi.”

Cố Thư: “???”

Tác giả có điều muốn nói: Được rồi.

Chương tiếp theo, khách sạn play bắt đầu.
 
Bên Em Tháng Đổi Năm Dời
Chương 112: Phiên ngoại 2: Cố Thư x Cố Duyên Tu


Phiên ngoại 2: Cố Thư x Cố Duyên Tu

<i>
 
Back
Top Bottom