Khác BEING TRASH BUT ALSO BEING A HERO [Trans]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
357,414
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
322913234-256-k296091.jpg

Being Trash But Also Being A Hero [Trans]
Tác giả: Sunny_1111
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

•Tên truyện: Being trash but also being a hero (Là một kẻ vô lại nhưng cũng là một anh hùng)
•Author: @xThatOneSimpx
•Trans: •Ốc• @Anhanhdangyeu1111 (@Sunny1111)
•Tình trạng gốc: 12/?
•Tình trạng dịch: 12/?
(27/09/2022=>--/--/----)

GIỚI THIỆU:

"Gì cơ?

Thần Chết?

"

"Đúng vậy, ngài ấy nói rằng hãy đột nhập vào căn cứ của Arm trên một hòn đảo và giải cứu một người quan trọng ..."

"Haaaa...

"

__________________

Đây là một AU về "The Birth Of A Hero", nơi mà Cale bị đánh bởi Choi Han.

Và Ron, Bearox đã rời khỏi Cale.

Tuy nhiên Cale đã được chữa trị bởi sức mạnh cổ đại của anh ấy, thứ mà anh ấy có trong AU này và Cale còn có trong mình một tổ chức bí mật theo dõi mọi hành động của Arm.


!!

Tôi Không Sở Hữu Truyện "Trash Of The Count's Family" Cũng Như Ảnh Bìa Của Truyện !!

[ Trans (Ốc):Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi đâu khác.

Chỉ đúng khoảng 85-90% do sự dụng gg dịch kết hợp kiến thức tiếng Anh hạn hẹp của tôi.]

Nguồn: https://www.wattpad.com/story/307344866-being-trash-but-also-being-a-hero



trashofthecountsfamily​
 
Có thể bạn cũng thích !
Being Trash But Also Being A Hero [Trans]
Tác giả & Nguồn




Tác giả: xThatOneSimpx

•Người dịch: @Anhanhdangyeu1111

❏ Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng tôn trọng người viết và người dịch bằng cách đọc tại Wattpad ở:

_Bản Việt: @Anhanhdangyeu1111

_Bản Anh: xThatOneSimpx

•Nguồn:


/Không tìm được ảnh bìa gốc của truyện nên tạm thời tui để một ảnh khác cho đến khi tìm lại được thì sẽ thay... /
 
Being Trash But Also Being A Hero [Trans]
[Thông Tin Về AU]


Trước khi tiếp tục, sau đây là một số thông tin bao quanh về AU này.

Choi Han đã đánh Cale và Ron cùng Bearox đã rời đi cùng với Choi Han.

Họ sau đó đã gặp Rosalyn, Lock và cuối cùng là thế tử Alberu.

Tuy nhiên Cale đã được chữa trị trong lúc gần như chết chỉ trong một ngày bởi 'Sinh Lực Trái Tim'- một trong những sức mạnh cổ đại của anh ấy. *

Cale có trong tay một tổ chức bí mật với những thành viên mà tôi sẽ không bật mí tại đây và bạn sẽ biết khi đọc truyện^^.

Cale có tất cả những sức mạnh cổ đại của anh ấy ngay từ đầu. (Coi như câu chuyện này bắt đầu khi Pendric vẫn còn sống tuy nhiên anh và nhóm Choi Han đã không gặp nhau.

Sẽ được giải thích trong truyện.)

Cale đã cứu làng Elf và có được tất cả những sức mạnh cổ đại của anh ấy^^.

Tôi hy vọng những dòng trên sẽ có ý nghĩa với bạn và cũng mong bạn sẽ thích câu chuyện này!

Ngoài ra cảm ơn vì đã đọc!

Lời của Translator:

Đây là bộ truyện đầu tiên tôi dịch, bản dịch được thực hiện bởi trình độ tiếng Anh không cao lắm của tôi kết hợp với gg dịch nên câu văn nhiều lúc khá lủng củng, vấp chính tả hay đại loại vậy.

Vậy nếu bạn muốn góp ý về mảng đó, hãy tự nhiên bình luận.

Tôi sẽ nhanh chóng sửa khi beta lại truyện.
 
Being Trash But Also Being A Hero [Trans]
Chapter 1


Chương 1: The God Of Death Messenger

Choi han và nhóm của anh ấy đứng trước thế tử Alberu.

Cage, một cựu linh mục giao tiếp được với thần chết, người mà vẫn được thần chết yêu mến đã đến với một thông điệp.

Thông điệp của thần chết.

"Vậy...

Thần chết muốn chúng ta đột nhập vào căn cứ của Arm trên một trong những hòn đảo và giải cứu một ai đó hay một thứ gì đó... quan trọng...?"

Alberu hỏi.

"Tch...

Tôi sẽ rất vui nếu đúng như vậy, nhưng nếu chúng ta không thể thoát khỏi căn cứ của Arm trong khi chúng ta ở đó thì việc đi đến đó gần như vô dụng."

Choi Han nói.

"Thần chết nói người hoặc thứ quan trọng đó rất cần phải thoát khỏi Arm."

Cage nói với vẻ mặt nghiêm túc , cô ấy hiếm khi trông như vậy, do đó cả nhóm quyết định rằng họ sẽ làm theo những gì Thần Chết yêu cầu.

"Được rồi, vậy chúng ta nên làm theo kế hoạch nếu muốn mọi chuyện diễn ra một cách tốt đẹp và không một vấn đề sẽ xảy ra, tôi nói đúng chứ?

"

"Đúng là như vậy thưa điện hạ.

"Rosalyn đáp lại lời Alberu trong khi liếc nhìn Choi Han.

Anh ấy nên làm theo kế hoạch vì Thần chết đã yêu cầu họ trong khi tìm được ai đó hoặc một thứ gì đó quan trọng.

_______________________

Đã khoảng hai ngày kể từ khi họ bắt đầu chuẩn bị.

"Này, đừng có gọi tên thiếu gia của ta bằng cái miệng dơ bẩn của ngươi, đồ khốn."

Ron nói trong khi lườm Choi Han.

'Họ luôn như vậy khi nhắc đến phế vật nhà Henituse đó.

' Lock nghĩ trong khi quan sát cuộc chiến giữa Ron và Choi Han.

Đây đã là lần thứ 20 trong tuần này rồi.

Hai người họ dạo gần đây đánh nhau khá thường xuyên kể từ khi Cale Henituse mất tích vào khoảng 3 tuần trước.

Một số người cho rằng, cậu ta đã chết, một số nói cậu ta đã bỏ trốn, một số nghĩ cậu ta đã bỏ chạy và một số còn lại lại nghĩ cậu ta đã bị bắt cóc.

Không một ai biết chuyện gì thực sự đã xảy ra.

" Im đi ông già, cả hai người tôi và ông đều biết hắn ta tồi tệ như thế nào!

Tôi cá 100% rằng hắn đã bị ai đó giết bởi cái hành vi tồi tệ đó của mình " Choi Han đáp lại Ron.

Ngay bây giờ, nếu bạn nhìn vào vị sát thủ già, bạn sẽ thấy rằng ông ta rất muốn giết Choi Han ngay lúc này bởi những gì anh ấy nói.

Tuy nhiên ông ấy đã ngăn lại bản thân không làm việc đó.

Không giống như Ron, Beatrox chỉ trừng mắt với những người nói xấu Cale và sau đó người đó sẽ mất tích một cách bí ẩn.

Và nếu họ có thể quay lại, họ sẽ giả vờ như bản thân không hề biết Cale Henituse là ai và cả việc cậu ta là một tên khốn nạn....Yeah...

Nó khá là đáng sợ đấy.

Tất cả mọi người trong nhóm của Choi Han đều biết những gì gã ta làm nhưng không một ai nói hay làm gì về việc đó.

Trong khi Ron và Choi Han đang tranh cãi...

Tại một nơi nào đó thuộc đất nước Roan....

"Tôi đã nói với họ những gì thần chết muốn, tuy nhiên tôi đã sửa đổi nó theo cách chúng ta lên kế hoạch.

"Cage nói.

Một nhóm người mặc áo choàng đứng trước mặt cô.

Cage cũng khoác trên mình một chiếc tương tự.

"Meeooooww...

"

"Meeoww...

"

Hai con mèo con kêu lên, một con nằm trong tay người bên phải, con còn lại thì nằm trong tay của người phía bên trái.

Và cũng có một người đứng giữa bọn họ và đối diện với Cage.

"Vậy mọi chuyện đang diễn ra theo đúng kế hoạch đúng chứ?

"Người ở giữa cũng như trước mặt Cage hỏi.

" Đúng, họ sẽ cứu ngài ấy thoát ra và chúng ta sẽ mang ngài ấy trở về trước khi họ có thể hỏi bất kì một thứ gì.

Họ sẽ không biết ai cướp anh ấy khỏi họ.

"Cage nói.

"Nhưng nếu họ tìm kiếm ngài ấy thì sao?

Cage đã nói ngài ấy là đối tượng quan trọng, thậm chí ngay cả Thần Chết cũng muốn họ giải cứu ngài ấy.

" Người phía bên trái nói trong khi vuốt ve chú mèo nhỏ trên tay.

"Đừng quá lo lắng về điều đó.

Chúng ta sẽ nghĩ ra một cái gì đó hoặc ngài ấy sẽ nghĩ ra nó.

Sau tất cả ngài ấy là một người thông minh.

"Người ngồi bên phải nói.

"Đúng vậy.

"Cage nói.

"Vậy thì được rồi, chúng ta sẽ tiếp tục quan sát và sẵn sàng cho việc đó.

"Người ở giữa nói.

"Được thôi, tôi sẽ gặp lại mọi người vào lúc khác.

"Cage nói và ngay khi cô ấy quay đi, ba người kia và hai chú mèo con được bao quanh bởi ánh sáng và biến mất.

Một tiếng thở dài phát ra từ Cage khi cô ấy kéo mũ áo choàng qua đầu rồi rời đi.

'Anh ta luôn va phải vào rắc rối, phải không?

'Cage nghĩ.

End Chapter 1
 
Being Trash But Also Being A Hero [Trans]
Chapter 3


Chapter 3: It's You?

Nhóm anh hùng đặt chân trước căn cứ của Arm trong khi đang trốn.

"Được rồi Rosalyn, đến lượt cậu.

" Choi Han thì thầm.

Ngay lập tức một mana màu đỏ rực bắt đầu bao quanh Choi Han, Lock, Rosalyn, Ron và Beacrox.

Tất cả họ trở lên vô hình ngay lập tức.

"Nó có lẽ đủ tốt rồi, ta đi thôi.

"Lock thì thầm khi anh ấy cùng mọi người bắt đầu lẻn vào trong căn cứ.

Khi họ đến gần tới cánh cửa hơn, tất cả đều nghe thấy cuộc trò chuyện giữa hai lính canh của Arm trong khi đang đứng ngoài cánh cửa.

"Mày nghĩ ai đó sẽ tới chứ?

" Tên lính canh A hỏi.

"Đúng vậy, chỉ huy của chúng ta sợ hãi anh ấy và thậm chí còn đi xa đến mức bắt cóc anh ấy, đưa anh ta vào giấc ngủ và xích anh ấy lại, có thể nói anh ấy rất quan trọng" Người lính B nói.

'Xích anh ta lại?

Đưa anh ấy vào giấc ngủ?

Anh ta có thực sự đủ mạnh để khiến Arm sợ hãi anh ta đến vậy không?

' Choi Han suy nghĩ trong khi cùng Đoàn người nhanh chóng lẻn vào căn cứ.

___________________________

"Họ đang đi vào ... hãy chuẩn bị mọi thứ giúp họ rời đi cùng ngài ấy và chúng ta có thể đưa ngài ấy trở lại với ta càng nhanh càng tốt" Một phụ nữ mặc áo choàng nói.

Ba người mặc áo choàng gật đầu, mana vàng, xám và hồng bắt đầu bao quanh họ.

Sau đó, người phụ nữ nhìn về phía một nhóm người lớn hơn.

Họ trông không quan trọng hơn bốn người kia.

Cả nhóm đều gật đầu và biến mất trong bóng tối.

"Meeoow .."

Một con mèo con với bộ lông màu bạc kêu lên.

Đó là một tín hiệu để giữ yên lặng và bắt đầu di chuyển.

__________________________

Khi vào bên trong căn cứ, Choi Han và nhóm của anh có thể nhìn thấy một cánh cửa sắt lớn được bao quanh bởi 5 người đàn ông Bộ tộc gấu và 3 người đàn ông Bộ tộc sư tử.

Cũng có ít nhất 20 người của Arm.

Tất cả đều trông như thể đang bảo vệ cánh cửa sắt và bất cứ thứ gì bên trong.

"Từ cuộc trò chuyện bên ngoài, có vẻ như thứ quan trọng đó là một người cực kỳ nguy hiểm đối với Arm mà ngay cả 'chỉ huy' của họ cũng sợ anh ta" Rosalyn thì thầm.

"Chúng ta có thể làm điều này một cách lặng lẽ, tuy nhiên sẽ mất một khoảng thời gian và chúng ta không có nhiều như vậy" Beacrox nói trong khi nhìn vào kẻ thù và cánh cửa sắt.

"Hãy tấn công chúng ngay bây giờ và đảm bảo rằng chuông báo động không kêu, nếu không chúng ta sẽ gặp rắc rối."

Ron vừa nói vừa cầm lấy hai con dao găm của mình.

Cả nhóm bắt đầu tiêu diệt kẻ thù trong khi họ vẫn còn tàng hình.

Rosalyn không thể làm gì kẻ thù trong khi cô ấy phải tập trung vào việc giữ cho cả nhóm vô hình vì vậy cô ấy có trách nhiệm đảm bảo rằng không để bất kì ai chạm vào nút báo động.

Trong khi Rosalyn đang làm điều đó thì phần còn lại của nhóm đang tiêu diệt kẻ thù.

Khi họ đã hạ gục tất cả, Rosalyn thu sức mạnh của mình lại và đi đến cửa sắt.

"Chúng ta mở cái này như thế nào?"

Lock hỏi.

"Em không nghĩ tác động vật lý vào nó sẽ hiệu quả" Anh ấy nói thêm.

"Có thể là mana?"

Beacrox hỏi.

"Ở đây.

Có lẽ nó cần một chìa khóa."

Choi Han vừa nói vừa chỉ tay về phía ngoài cùng bên phải của cánh cửa sắt, nơi có một lỗ nhỏ dường như để đút chìa khóa vào.

Ron nói: "Tôi khá chắc chắn rằng một trong những nhân gấu kia có chìa khóa.

Sau khi lấy được chìa khóa từ một trong những nhân gấu, họ mở cánh cửa sắt.

"Cái ... cái gì ..?"

Ron lẩm bẩm.

Tất cả đều khá ngạc nhiên.

Những gì họ thấy là không thể nào chối cãi.

Ở giữa căn phòng, những sợi xích đỏ như máu được bao quanh bởi một cơn lốc mana đỏ.

Và ở giữa chúng là một người có mái tóc đỏ.

Anh ấy đang ngủ.

Kẻ vô lại nhà Henituse.

Cale henituse ở giữa cơn lốc mana và những sợi xích đỏ như máu.

"Anh ấy chính là người quan trọng ư ..?"

Choi Han lẩm bẩm.

"CÓ KẺ ĐỘT NHẬP!

HÃY BÁO ĐỘNG CHO NGƯỜI KHÁC!"

Ai đó hét lên và cả nhóm thoát ra khỏi suy nghĩ của họ.

Họ cần phải ra ngoài càng nhanh càng tốt.

VÀ họ cần phải đưa anh ta đi cùng.

Rosalyn bắt đầu niệm mana của mình và Lock biến thành hình dạng điên cuồng của anh ta.

Choi Han để hào quang màu đen lên thanh kiếm của mình.

Ba người họ sẽ cố gắng giải thoát Cale ra khỏi cơn lốc và dây xích trong khi Ron và Beacrox đảm bảo rằng không ai đến gần họ.

Rosalyn, Choi Han và Lock đều tấn công cùng một lúc vào cơn gió lốc và xiềng xích cùng một lúc.

Một vụ nổ lớn đã xảy ra, và khi tất cả khói bay hết, họ có thể nhìn thấy thiếu niên tóc đỏ đang nằm ở đó giữa phòng mà không hề có một vết xước.

"Không!

Ngăn chúng lại!

Chúng ta cần giữ hắn ở đây!

Nhanh chóng bắt chúng!"

Một thành viên của Arm hét lên.

Choi Han nhanh chóng đặt Cale lên lưng và Rosalyn dịch chuyển họ ra bên ngoài căn cứ.

Cả nhóm bắt đầu bỏ chạy càng nhanh càng tốt.

Lý do Rosalyn không dịch chuyển nhóm đến một nơi nào đó an toàn mà là bên ngoài căn cứ bởi vì cô ấy đã sử dụng quá nhiều năng lượng của mình khi giúp Cale thoát khỏi cơn lốc và xiềng xích.

___________________________

"Họ đã ra ngoài.

Nhanh chóng bám theo họ.

Làm cho họ vô hình mà họ không biết."

Một người mặc áo choàng vừa nói vừa nhanh chóng bắt đầu di chuyển.

Chú mèo con màu bạc đi theo anh ta trong khi sương mù bắt đầu bao quanh nó và những người còn lại trong nhóm người mặc áo choàng.

___________________________

"Chúng ta đã đủ xa chưa?"

Lock hỏi.

Cả nhóm đã ngừng chạy và đang quay lại xem họ có còn bị truy đuổi hay không.

"Tôi nghĩ là đủ rồi.."

Ron nói.

Khi chắc chắn, cả nhóm đều nhìn vào người thiếu niên tóc đỏ bây giờ đang nằm trên mặt đất khi Choi Han đang đảm bảo rằng họ không bị theo dõi với thanh kiếm trên tay.

"Chúng ta có chắc anh ấy là người Quan trọng đo hay không?"

Choi Han hỏi.

Rõ ràng anh ta đang khó chịu trước tình hình hiện tại.

Ngay lúc đó họ nghe thấy tiếng rên rỉ.

"Mnhg ... ugh ..."

Đôi mắt của Cale từ từ mở ra và điều đầu tiên anh ấy nhìn thấy là người quản gia cũ của mình, con trai quản gia, cựu công chúa của vương quốc Breck, một thành viên của Bộ tộc sói và kẻ đã đánh anh ta suýt chết.. .

"H-hả ..? ..."

Cả nhóm nhìn vẻ mặt bối rối của Cale.

Họ ngay lập tức biết rằng anh ta không biết chuyện gì đã xảy ra hoặc anh ta đang làm gì trên mặt đất với họ xung quanh anh ta.

Vào lúc đó, tất cả họ đều nghe thấy một giọng nói của một người đàn ông.

Một giọng nói trầm ấm.

"Ah!!

Ngài đây rồi!"

Một nhóm người mặc áo choàng xuất hiện trong một màn sương mù.

Nhóm Choi Han xung quanh Cale căng thẳng và sẵn sàng chiến đấu, nhưng một giây sau họ chỉ phát ra những âm thanh bối rối.

"Huh?"

Họ nhìn thấy Cage khi một trong những người kéo áo choàng của họ xuống.

"Cage, cô đang làm gì ở đây?!"

Rosalyn hỏi.

Cale là người bối rối nhất trước những gì đang xảy ra.

"Đây có phải một giấc mơ ..?"

Anh tự nghĩ.

Anh nhớ mình đã ngủ quên trong phòng của mình và sau đó đột nhiên anh tỉnh dậy trên mặt đất được bao quanh bởi Choi Han và nhóm của anh ta và sau đó ngạc nhiên hơn nữa là Cage xuất hiện với một nhóm người khác nhau.

Trước khi Cale có thể hỏi chuyện gì đang xảy ra, hai người xuất hiện sau lưng anh.

Hai người họ để cho anh ta xem họ là ai dưới chiếc áo choàng mà không cần cởi nó ra.

Bây giờ Cale đã có một ý tưởng về những gì đang xảy ra.

Cage và những người khác đang tạo ra một sự phân tâm để đưa anh ta ra khỏi đây.

Đó là điều chắc chắn.

Hai người phía sau giúp Cale đứng dậy.

Anh ta không phản đối vì anh ta biết họ và không cần phải sợ hãi khi cảnh giác với họ.

Cale sau đó bối rối và nhìn về phía Rosalyn.

Những gì cô ấy hét với Cage thật kỳ lạ.

"Cô phản bội chúng tôi?!

Điều này có nghĩa là gì?"

Rosalyn hét lên.

'Phản bội ..?

Gì vậy ..?

"Cale nhìn người bên phải vẫn đang ôm anh và giúp anh đứng vững.

Người đó lắc đầu như muốn nói với Cale rằng họ sẽ giải thích sau.

"Cale!

Em nhớ anh!"

Con mèo con màu bạc thì thào.

Nó đã nhảy vào một trong hai người đang giúp đỡ Cale và tiếp cận anh ta.

"Ah..?"

Cale chỉ kêu lên một tiếng bối rối tuy nhiên anh vẫn để con mèo con cọ vào má mình.

End Chapter 3

Lời tác giả: Các bạn nghĩ câu chuyện cho đến nay như thế nào?

Tôi hy vọng bạn thích nó! ^^
 
Being Trash But Also Being A Hero [Trans]
Chapter 2


Chapter 2: The Presentation

"Chúng ta gần như đã hoàn thành việc chuẩn bị.

" Alberu nói.

Hiện tại nhóm anh hùng đang đứng ở phòng làm việc của Alberu.

Cựu linh mục Cage cũng có mặt tại đây.

"Thần Chết có nói gì khác trong khi chúng ta chuẩn bị hay không?

"Rosalyn hỏi trong khi cô ấy cùng mọi người còn lại nhìn về phía Cage.

"Không, không có chuyện gì quá quan trọng, hắn ta chỉ nói rằng mọi người cần phải thành công.

"Cale nói.

"Ah......

Tôi hiểu rồi.

" Ron nói.

"Vậy thì vì chúng ta đã chuẩn bị gần xong, nên chúng ta sẽ ổn và tìm được bất cứ người hay thứ gì đó quan trọng đấy".

Choi Han nói với giọng không có nhiều năng lượng.

"Huyng nói đúng.

"Lock nói ngay sau Choi Han.

"Ah, thưa bệ hạ...

Về chuyện chúng ta đã trao đổi vài tuần trước...

Ngài có bất kì thông tin của thiếu gia của thần hay không?

"Ron nói, cười trên khuôn mặt ông dần dần biến mất.

"Thần cũng muốn biết điều đó.

" Beacrox lên tiếng.

"Không...

Ta đã điều khá nhiều người của ta đi điều tra nhưng vẫn chưa có gì xảy ra cho đến hiện tại.

Ngay cả vùng Henituse cũng không có thông tin gì hữu ích.

"Alberu trả lời hai người họ.

"Ông vẫn còn tìm kiếm hắn ta sao?

Tch.

"Choi Han chậc lưỡi nói.

"Vâng, chúng tôi vẫn.

Bây giờ thì ngậm miệng lại, đồ khốn.

"Ron trả lời Choi Han, nụ cười trên môi nhạt dần đi.

Còn Beacrox chỉ im lặng và không nói gì.

'Họ lại như thế tiếp rồi.

' Đó là những gì mà Rosalyn, Lock và cả Alberu nghĩ.

'Họ đang tìm kiếm ngài ấy sao?

Mình nghĩ nó sẽ khá là cần thiết sau này.

'Cage nghĩ.

________________________

"Vậy họ đang tìm kiếm thiếu gia?

"Một người khoác áo choàng nói.

Họ lại tụ tập với nhau một lần nữa.

Ba người mặc áo choàng cùng hai chú mèo con và cả Cage ngay trước mặt họ.

Tuy nhiên hiện tại có một cục đen nhỏ* đang trong vòng tay của người mặc áo choàng ở giữa.

"Họ tốt nhất đừng làm bất cứ điều gì với anh ấy.

" Cục đen nhỏ nói.

"Họ sẽ không.

"Cage lên tiếng trấn an.

"Và khi họ sắp chuẩn bị xong, chúng ta cần bắt đầu kế hoạch của chúng ta và cách căn cứ của Arm càng gần càng tốt để có thể mang ngài ấy đi ngay lập tức khi họ vừa giải thoát ngài ấy.

"Người ở phía bên phải nói.

" Vâng, chúng ta cần phải làm thế.

"

"Meeeoooowwwww"

"Meeooww"

Hai chú mèo kêu lên như báo hiệu.

Đến lúc đi rồi.

Cục đen nhỏ trở lên vô hình còn Cage đã quay đi và chạy để trốn nhanh nhất có thể.

Ba người mặc áo choàng nhanh chóng được bao phủ bởi mana màu xám và dịch chuyển đi mất cùng hai chú mèo con và cục đen nhỏ đang tàng hình.

"Hmm?

Mình nghĩ là đã nghe thấy cái gì đó?....

Lạ thật.

"Lỡ Lock nói trong khi quay lại và đi mất.

'Suýt nữa thì...

'Cage đã nghĩ trong lúc trốn.

'May là không phải ai khác ngoài Lock...

Nếu không chúng ta sẽ bị tìm thấy ngay nếu đó là những người khác.

'Cage thầm nghĩ rồi chậm rãi đi ra khỏi nơi trốn và chạy đi.

________________________

"Tiếng động lạ?"

Rosalyn hỏi.

"Vâng, em nghĩ em đã nghe thấy tiếng người nào đó nói chuyện và vài ánh sáng gì đó nhưng em không chắc lắm.

"Lock trả lời.

"Lạ thật đấy...có lẽ chúng ta cần phải cẩn thận hơn từ bây giờ.

"Choi Han nói khi đặt tay lên thanh kiếm ngay bên cạnh của mình.

Ba trong họ đang tập luyện cùng nhau.

Ngày mai chính là ngày họ đi đến căn cứ của Arm.

"Không biết chúng ta sẽ cứu gì thoát khỏi căn cứ của Arm nhỉ.

"Lock tò mò hỏi.

"Không chắc, chúng ta cũng không biết nó là người hay đồ vật.

"Rosalyn trả lời.

"Dù nó là gì, tôi chỉ muốn lấy nó ra khỏi đó và sử dụng nó hoặc nhờ sự giúp đỡ của họ để thoát khỏi Arm."

Choi Han nói.

'Ah...

Lợi dụng ngài ấy sao?

Tch...

Ngươi tốt nhất nên xem xét lại ngôn ngữ của mình.' Một người mặc áo choàng đứng trong bóng tối đã nghĩ trước khi một mana màu hồng bao quanh anh ta và anh ấy đã biến mất.

End Chapter 2
 
Being Trash But Also Being A Hero [Trans]
Chapter 4


Chapter 4: What Happened?

"Haaaa ...

Ừm thì...tôi không nhớ bất cứ thứ gì từ khi tôi ngủ nhưng ... tôi nhớ hai đứa, chắc vậy?"

Cale nói.

Rosalyn nhìn lại xem Cale có ổn không.

Sau đó cô ấy nao núng.

"Thiếu gia!"

Cale nghe thấy Rosalyn hét lên tên của mình nhưng anh không quan tâm đến điều đó.

Điều anh quan tâm là toàn thân anh đang vô cùng đau nhức.

'Chết tiệt!

Chuyện gì đã xảy ra thế?' Cale nghĩ thầm khi cố gắng ngẩng đầu lên, nhưng trước khi có thể làm được điều đó, anh đã nghe thấy một người ở bên phải mình thì thầm điều gì đó.

"Nếu ngươi cảm thấy như thể sẽ ngất xỉu.

Ta sẽ nói rằng tốt nhất là hãy làm vậy."

Người đó thì thào.

Cale nhìn họ rồi khẽ gật đầu trước khi toàn thân tê dại và bất tỉnh.

Rosalyn nhìn thấy hai người ôm Cale từ cả hai phía và một con mèo áp sát vào mặt anh trong khi anh đang bất tỉnh.

Sau khi Rosalyn hét lên vì Cale, nhóm anh hùng nhìn về phía anh.

"Này!

Bỏ hắn xuống!"

Choi Han hét lên khi bắt đầu chạy về phía 3 người và con mèo con.

Anh ta bắt đầu vung kiếm về phía hai người bên cạnh Cale, nhưng một người nào đó với thanh kiếm cùng hào quang vàng đã ngăn anh ta lại.

"Hah!

Ta thách nhà ngươi cố gắng đến gần đó đấy!"

Người phụ nữ mặc áo choàng hét lên khi chặn Choi Han lại.

Vào lúc đó nhóm người mặc áo choàng, Cale và con mèo con được bao quanh bởi ánh sáng và dịch chuyển đi.

"Chết tiệt!"

Choi Han hét lên.

"Cage đã làm gì cùng họ ?!"

Rosalyn cũng hét lên, cô ấy khá ngạc nhiên.

Tất cả người của nhóm anh anh hùng đều như vậy.

"Tôi muốn biết thiếu gia của TÔI phải làm gì với chuyện này ..."

Ron lẩm bẩm.

___________________________

"Vậy, ngươi đang nói với ta rằng ...

Người quan trọng đó là Cale Henituse và khoảnh khắc mọi người thoát khỏi đám người của của Arm, một nhóm người mặc áo choàng xuất hiện với Cage và đưa anh ta đi?"

Alberu hỏi, anh ấy đang rất đau đầu vì tất cả những điều này.

"Vâng thưa điện hạ .."

Choi Han trả lời.

"Họ không giam anh ta trong phòng giam thông thường mà ... anh ta bị giam ở trong một căn phòng đặc biệt với một cánh cửa sắt..có lẽ đã bị phù phép ma thuật và khi tác động vật lí vào nó sẽ không có tác dụng ...

Ngoài ra anh ta còn bị xích bởi chuỗi ma thuật màu đỏ và bị bao quanh bởi một cơn lốc màu đỏ tương tự.

" Beacrox đã bổ sung thêm.

"Mọi người có phát hiện ra điều gì khác không?

Bất cứ điều gì cũng được?

Như những gì Cale henituse đang sở hữu hay có thể làm được điều đó mà Arm rất là... dè chừng?"

Alberu hỏi.

Anh ấy cần phải tìm ra mọi thứ ở đó.

Nếu họ không thể có được Cale Henituse hoặc anh ta sẽ không hợp tác cùng với họ, ít nhất họ cần biết họ cần gì.

"Điều duy nhất chúng tôi nghe được là ...

'Chỉ Huy' của Arm khá sợ Cale henituse và nhìn cách họ nói ... có vẻ như 'Chỉ Huy' của Arm sẽ không dễ dàng bỏ qua, ngay cả khi Cale Henituse được tự do.

" Choi Han cho biết, và nhận được cái gật đầu từ cả Lock và Rosalyn.

"Haaa" một tiếng thở dài thoát ra từ miệng của Alberu, tuy nhiên anh ấy không phải là người duy nhất bị đau đầu.

Đầu Ron và Beacrox đầy những câu hỏi.

Và tất nhiên họ không có bất kỳ câu trả lời nào.

Ron muốn biết cậu chủ trẻ của mình đã làm gì mà lại vướng vào mớ hỗn độn này.

Ông ta rời khỏi Cale chỉ để Cale không phải vướng vào mớ hỗn độn này và có thể sống một cuộc sống yên bình.

Tuy nhiên, tâm trí của Beacrox đang tự hỏi từ khi nào thì Cale lại vướng vào nó.

Có lẽ đã ...

3 tháng kể từ khi họ để anh ấy một mình và anh ấy dành ít nhất..4 tuần trong Căn cứ đó của Arm khi được thông báo là anh ấy mất tích vì anh ấy đã không trở về nhà cả tuần và phải để Cage đến gửi cho họ tin nhắn của thần 3 tuần sau khi anh ta bị coi là mất tích.

Cả Ron và Beacrox đều thoát khỏi dòng suy nghĩ của cả hai khi Rosalyn nói.

"Ít nhất thì chúng ta cũng biết rằng Cage là một trong những người đã mang thiếu gia đi và có một kiếm sư với hào quang vàng.

Con mèo con cũng vậy.

Tôi chắc chắn rằng con mèo đó là một thành viên của Bộ tộc mèo.

Lớp sương mù bao quanh nó dày nhất và mỗi khi con mèo di chuyển, sương mù thoát ra giữa bộ lông của nó.

" Rosalyn nói những gì cô nhận thấy và những gì họ biết.

"Chúng ta sẽ cần xem xét những gì chúng ta biết và bắt đầu điều tra bất kỳ cá nhân nào có một kiếm sư với hào quang vàng hoặc một nữ tu sĩ Giao tiếp trước đây từ nhà thờ Thần chết."

Alberu nói.

___________________________

"Ưm .."

Một tiếng rên rỉ phát ra.

Mọi người nhìn người phát ra tiếng rên rỉ.

"Thiếu gia!

Người tỉnh rồi?"

Trong phòng có thể nghe thấy giọng một ông già.

Cale mở mắt và nhìn xung quanh.

Anh ta được bao quanh bởi một vài người từ tổ chức của mình.

Hannah, một nhà kiếm thuật.

Gashan, một pháp sư từ Bộ tộc Hổ.

Maes, Một đứa trẻ của Bộ lạc sói, là một trong số 10 đứa trẻ ít nhất mà cậu đã gặp một lần.

Eruhaben, một con rồng cổ đại.

Rasheel, một con rồng khác, con này trẻ hơn Eruhaben ít nhất một trăm tuổi.

Debori, một con rồng trẻ.

Mila, một con rồng trưởng thành khác.

Cage, một nữ thần quan giao tiếp trước đây của Nhà thờ Thần Chết.

Hai con mèo con, một con màu đỏ gọi là Hong và một con mèo bạc tên là On.

Và cuối cùng ......

Một Raon Miru đang thổn thức.

Một con rồng đen 5 tuổi luôn nói rằng mình sẽ hủy diệt thế giới nếu có chuyện gì xảy ra với Cale.

"Chuyện gì đã xảy ra thế...?"

Cale hỏi khi nhìn quanh.

"Arm đã bắt cóc ngài khoảng 4 tuần trước.

Chúng tôi đã đưa ra một kế hoạch và đã lợi dụng nhóm 'anh hùng' để ... giải cứu ngài và đưa ngài trở lại "Gashan thản nhiên đáp lại.

"Con người!

Ngươi thật ngốc!"

Raon nói trong khi ngoáy mũi.

"Em út nói đúng!

Cale thật ngốc!"

Hồng vừa nói vừa gật đầu.

Cale thở dài.

"Đó là lý do tại sao tôi thức dậy trên mặt đất bị bao vây bởi nhóm người họ?"

Cale hỏi và nhận được cái gật đầu từ Cage.

"Tên khốn xui xẻo" Eruhaben thì thầm trong hơi thở.

"Thưa thầy, cơ thể của cậu Ổn chứ?

Khoảnh khắc Eruhaben-nim và tôi đỡ ngài lên thì cơ thể cậu đã lạnh và khi Eruhaben-nim đề cập đến việc ngất xỉu và nghỉ ngơi thì cơ thể cậu đã tê liệt trong một giây."

Mila nói, vẻ lo lắng hiện rõ trong giọng cô ấy.

"Tôi cảm thấy tốt hơn rất nhiều sau đó khi tôi thức dậy trên mặt đất nếu tôi thành thật."

Cale cười nhẹ nói khi anh ngồi trên chiếc giường êm ái.

"Lúc đưa tôi về, mọi người đã mang theo bao nhiêu người vậy?

Khi đó tôi thấy khá nhiều người."

Cale tò mò hỏi.

"Ồ, tất cả mọi người trừ Hong và Raon đã ở đó, Fressia và nhóm sát thủ của cô ấy cũng ở đó, và Mary cũng ở đó" Cage nói.

Freesia là một sát thủ đã chạy trốn khỏi một sát thủ tài ba.

Cô ấy có khá nhiều sát thủ đồng hành với cô ấy, những người cũng chạy trốn.

Mary là một tử thần mà Cale đã từng gặp khi anh đến thăm Vùng đất chết hay còn được gọi là Sa mạc chết chóc.

Mary đã giúp Cale và nhóm của anh ta một chút trong đó khi họ đang tìm kiếm manh mối về một sức mạnh cổ xưa trên trái đất.

Nó không phải ở đó một cách tự nhiên và sau đó được tiết lộ là nằm trong Lãnh thổ Stan, giống như sức mạnh cổ xưa của Cale ở lãnh thổ Henituse.

"Tôi hiểu rồi .."

Cale nói.

"Con người!

Bây giờ ngươi đã tỉnh táo, giờ chúng ta phải làm gì đây?

Tên điên khùng kia đã liên lạc với chúng ta rằng liên minh phương bắc đã bắt đầu lên kế hoạch cho nhiều thứ hơn và muốn tấn công vào năm tới!

Cây thế giới và Thần chết đã nói chuyện không ngừng khiến họ lo lắng cho ngươi vì họ cũng không thể nhìn thấy tương lai của ngươi.

" Raon nói.

Cale chỉ biết thở dài.

Đúng vậy, anh ấy đã trở lại thế giới thực.

End Chapter 4
 
Being Trash But Also Being A Hero [Trans]
Chapter 5


Chapter 5: Something Unexpected

Cale hiện đang đi dạo quanh Biệt thự nằm trong Dạ Lâm của mình.

Mặc dù anh ta có một Biệt thự dưới lòng đất khi thu thập sức mạnh cổ xưa thứ 4 của mình, Siêu Đá, Anh ấy có một căn Biệt thự được xây dựng bí mật ở góc xa phía đông của Dạ Lâm.

Cale đã xây dựng nó ở đó bằng tiền của riêng mình để cha anh ấy không phát hiện ra nó.

Cale hiện đang đi dạo trong biệt thự phía đông Dạ Lâm và nghĩ xem mình nên làm gì tiếp theo.

Có nên làm phiền Arm vì mình đang rảnh rỗi hay không nhỉ?

Hay có nên trốn thêm một chút nữa để Arm bắt đầu phát điên khi tìm kiếm mình không ta?

He, Cale thậm chí còn không biết thủ lĩnh của Arm là ai nhưng dường như anh đã mang đến Rất Nhiều sự đau đầu cho người đó.

"Thiếu gia Cale, chúng ta nên làm gì với Arm?

Chúng đang trở nên nguy hiểm hơn.

Ngài không thể đến lãnh thổ Henituse bây giờ bởi quá nguy hiểm."

Fressia nói khi cô ấy tò mò về những gì người chỉ huy của cô ấy sẽ làm.

Giống như anh ấy quyết định bỏ qua sự thật rằng các anh hùng có thể tìm kiếm bởi anh nghĩ rằng họ sẽ không đủ ngốc để thực sự cố gắng tìm một người gọi là 'Rác Rưởi' , người có lẽ thậm chí sẽ không giúp họ.

"Tôi đang nghĩ về nó .."

Cale trả lời với vẻ thờ ơ.

"Con người!

Con người!"

Raon bay vào phòng gọi Cale, chú rồng nhỏ có vẻ khẩn cấp nhưng không Arm, vì Raon không dịch chuyển đến chỗ họ.

"Gì vậy Raon?"

Cale hỏi.

"Con người, Dabori dường như đã phát hiện ra điều gì đó khi huấn luyện thuộc tính của mình như ngươi đã nói với anh ta!

Anh ta đã nói điều gì đó về manh mối và thời Cổ đại và khi anh ta làm vậy thì Linh mục Cage bắt đầu phát điên như khi Thần Chết nói chuyện với cô ấy!"

Raon giải thích.

Haizz...

Cale chỉ thở dài khi nghe thấy 'manh mối', 'Thời cổ đại' và 'Thần chết'.

Sự kết hợp đó không bao giờ là tốt.

___________________________

"Choi Han tập hợp những người khác lại, chúng ta CẦN tìm Cale Henituse càng nhanh càng tốt."

Alberu nói khi ngồi xuống ghế trong phòng làm việc của mình.

Anh ấy đã dành cả ngày cuối cùng để suy nghĩ về việc phải làm gì với Cale và tình hình đã xảy ra.

'Tuy nhiên, nó có thể chỉ là một chiêu trò để đưa Cale Henituse ra khỏi căn cứ đó ...

Ngay cả như vậy ... tại sao họ lại đi xa đến thê chỉ để cứu anh ta?

Và ...

Tại sao họ lại bắt cóc anh ta vào lúc anh ta được giải thoát?

' Đó là suy nghĩ của Alberu.

'Thông thường bạn sẽ không đi xa đến mức nói dối Thái tử và những sinh vật mạnh nhất trong vương quốc để giải thoát một người vô dụng ngay cả khi họ có ý nghĩa rất lớn với họ.

Nó có thể gây ra nhiều hậu quả, nhưng quan trọng nhất là họ sẽ không bắt cóc người mà bạn muốn giải thoát ngay khi họ được giải thoát nếu họ thực sự vô dụng.

Vì vậy, nó chỉ có ý nghĩa nếu Cale Henituse thực sự biết điều gì đó.

Và nó không chỉ là một cái gì đó.

Sẽ rất nghiêm trọng nếu Cage thậm chí nói dối về việc Thần Chêt yêu cầu 'Alberu nghĩ và chìm đắm trong suy nghĩ của mình.

Alberu được đưa ra khỏi dòng suy nghĩ của mình khi anh nghe thấy tiếng gõ cửa.

Choi Han chắc hẳn đã trở lại với những người còn lại trong nhóm.

"Vào đi" Alberu nói thẳng.

Cánh cửa mở ra và Rosalyn, Lock, Choi Han, Ron và Beacrox bước vào trong.

"Điện hạ, ngài đã quyết định làm gì?"

Rosalyn hỏi.

"Chúng ta sẽ cố gắng tìm Cale henituse."

Alberu nói, bình tĩnh.

"Cái gì ?!

Điện hạ, anh ta chỉ là một tên thiếu gia rác rưởi!

KHÔNG CÓ CÁCH nào để anh ta thực sự biết một điều quan trọng!"

Choi Han cáu kỉnh, hai tay anh nắm chặt lại.

"Này!

Hãy cẩn thận những gì ngươi nói về thiếu gia của TÔI, đồ khốn!"

Ron hét vào mặt Choi Han khi anh ta kề dao găm vào cổ Choi Han.

"Bình tĩnh, Ron, Choi Han" Rosalyn nói.

"Thái tử hẳn là có lý do chính đáng, không phải sao?"

Cô ấy nói khi nhìn về phía Alberu.

Ron rời con dao găm của mình ra khỏi cổ Choi Han.

Choi Han chỉ phát một tiếng 'tch' bất mãn.

"Cô nói đúng, cô Rosalyn."

Alberu bắt đầu.

"Hãy nghe kỹ và suy nghĩ về điều đó.

Nếu Cale Henituse thực sự LÀ một thiếu gia rác rưởi, người KHÔNG biết gì về cách đánh bại Arm, tại sao Cage lại nói dối chúng ta chỉ để giải thoát cho anh ta và sau đó tự mình bắt cóc anh ta?

Điều đó thật không hợp lý."

Alberu nói.

"Điện hạ nói đúng ..."

Rosalyn lầm bầm trong nhưng đủ lớn để mọi người nghe thấy cô ấy.

Vào lúc đó, Lock nhớ ra điều gì đó đã xảy ra khi họ chuẩn bị giải thoát Cale khỏi Căn cứ của Arm.

"Noona!

Hyung!"

Lock nói.

"Hai người có nhớ những gì em đã nói với mọi người ở sân tập khi chúng ta chuẩn bị giải thoát thiếu gia khỏi căn cứ của Arm không?"

Lock hơi khẩn cấp.

Mặc dù Choi Han và Rosalyn phải mất một phút để nhớ rằng cuối cùng cả hai đều nhận được nó.

"Ah!

Ý của em là lần nghe được gì đó phía sau cung điện?"

Choi Han cho biết.

Ron, Beacrox và Alberu, những người lần đầu tiên nghe thấy điều này, đã rất thích thú.

Đó có thể là một manh mối.

Một cái gì đó .... quan trọng.

"Đúng vậy!

Em đã nói với bạn rằng em nghe thấy giọng nói của Cage và nhìn thấy ánh sáng.

Tuy nhiên, em khá chắc chắn rằng mình đã nghe lén ít nhất một chút cuộc trò chuyện của họ.

Em quên mất điều đó", Lock nói.

"Vậy thì cậu hãy nói rõ nó hơn chứ, Lock ?"

Beacrox hỏi khi nhìn về phía cha mình.

Ron và Beacrox giao tiếp bằng mắt và cả hai đều hiểu thông điệp của nhau.

'Nó liên quan đến thiếu gia.

Chúng ta phải làm gì đó về điều này '.

"Điều đầu tiên tôi nghe thấy là một người có giọng nói như trẻ con nói điều gì đó về việc 'tốt hơn là đừng làm tổn thương anh ấy'.

Sau đó, tôi nghe họ nói về mọi chuyện đang đi đúng kế hoạch.

Và ngay khi tôi chuẩn bị đến gần hơn để đảm bảo rằng tôi đang nhìn và nghe chính xác thì tôi nghe thấy tiếng meo meo, khi tôi kiểm tra thì mọi thứ đã biến mất.

" Lock giải thích.

"À ... sau đó kế hoạch chắc chắn là làm thế nào họ đưa anh ta khỏi chúng ta.

Tốt hơn hết là 'đừng làm anh ta bị thương' ...

Tôi ... không chắc chắn về .."

Alberu nói

"Họ nói về chúng ta tốt hơn là không làm tổn thương ai đó hay họ tốt hơn là không làm tổn thương ai đó?"

Beacrox lầm bầm.

"Dù đó là gì, chúng ta cũng có thể hỏi người mà chúng ta bắt gặp.

Chúng ta sẽ mang Cale Henituse trở lại với chúng ta và cố gắng có được ai đó từ nhóm đấy.

Thật tốt nếu chúng ta có ai đó để đưa ra câu hỏi và thực sự nhận được câu trả lời."

Alberu nói.

Cả nhóm chỉ biết gật đầu và lắng nghe Albeu giải thích rằng họ sẽ làm gì và làm cách nào để đưa Cale Henituse, một kẻ rác rưởi sinh ra đầu tiên của bá tước Henituse , trở lại để anh ấy có thể giúp họ.

End Chapter 5

Lời của tác giả: Ừmmmm thì....Tôi biết là đã 2 tuần kể từ lần cập nhật cuối cùng và tôi xin lỗi, tuy nhiên tôi nghĩ sẽ mất khoảng 3 tuần để cập nhật lại vì ...

Tôi đã đăng chương này từ PC của mình nhưng tôi không thể viết trên PC của tôi ... và tôi vẫn chưa có lại điện thoại của mình ...

Tôi xin lỗi và mong các bạn thông cảm!
 
Being Trash But Also Being A Hero [Trans]
Chapter 6


Chapter 6: What?

Sau khi thảo luận về kế hoạch, Alberu, Choi han, Lock, Beacrox, Ron và Rosalyn đã trở lại nơi mà Cale đã bị đưa đi khỏi họ.

Điều đầu tiên họ cần cho kế hoạch là để Rosalyn cảm nhận được Mana của kẻ thù, nếu bọn họ là một pháp sư cấp thấp hơn thì nhóm sẽ có thể theo dõi họ nhưng nếu đó là một pháp sư hạng trung thì Rosalyn sẽ có thể cảm nhận được sức mạnh của người đó và nhận ra họ ngay lập tức, điều này sẽ rất hữu ích để biết được đó là ai và họ đang ở đâu nếu họ tình cờ gặp họ.

"Cô Rosalyn, cô có thể bắt đầu không?"

Alberu hỏi.

"Tất nhiên, thưa điện hạ" Rosalyn đáp lại, và ngay sau đó cô bị bao vây bởi ma lực đỏ.

Tuy nhiên nó đã không diễn ra như họ mong đợi.

"Huh..?"

Rosalyn thốt lên một tiếng bối rối.

Điều này khiến cả nhóm nhìn cô với vẻ ái ngại.

"Sao vậy noona?"

Lock hỏi một cách vô tư.

"Đó là .... tôi không hề cảm thấy bất kỳ năng lượng nào xung quanh đây ... không thể nào năng lượng có thể tiêu hao nhanh như thế này ngay cả đối với một pháp sư cấp cao nhất ...

Chỉ có pháp sư kiến trúc hoặc rồng mới có thể tiêu hao năng lượng nhanh như vậy...

"Rosalyn đáp lại và giải thích khi năng lượng xung quanh cô ấy bình tĩnh lại và tan biến hay đúng hơn là vô hình, mất thời gian để thực sự tiêu tan.

"Sao ..?

Vậy thì ... chúng ta phải làm gì bây giờ?!"

Choi Han nói, giọng khó chịu.

"Tôi ... không biết..tôi thực sự không thể cảm nhận được gì khác ngoài mana của chính mình và mana của Choi Han" Rosalyn nói.

"haaaaaa" Alberu thở dài khi đang cố nghĩ một cách nào đó để có thể tìm ra ai đã đưa Cale đi cùng chúng.

BANG!

Một tiếng nổ lớn đã được nghe thấy và một nhóm..có lẽ là sát thủ đã bao vây các anh hùng.

"Cái gì?!"

Beacroc ngạc nhiên hét lên.

Ngay cả Ron- Một trong những sát thủ giỏi nhất- cũng không biết một nhóm đang ẩn náu ở đây.

"Ngươi là ai?!"

Alberu hỏi.

Các anh hùng bối rối và nhìn xung quanh.

"Đừng lo lắng.

Bọn tôi không muốn làm tổn thương mấy người."

Một người phụ nữ cho biết.

Cô ấy bỏ áo choàng xuống khỏi đầu.

Cage xuất hiện cạnh cô ấy.

"Xin chào!

Rất vui được gặp lại"

"Cage ..?!"

Choi han nói, anh ấy tỏ ra ngạc nhiên khi ngạc nhiên khi gặp lại cô.

"Freesia ...

Chúng ta có thể làm việc này nhanh không?

Chúng ta hiện khá bận" Cage nói.

Nhóm Choi Han đổ dồn ánh mắt nhìn về phía người phụ nữ bên cạnh Cage.

"Vâng vâng ...

đưa cho họ bức thư ... dù gì thì Billos muốn gửi nó cho họ và sau cùng hắn ta trả khá nhiều ... tất nhiên thiếu gia đã nhận công việc đó ..."

Freesia lầm bầm với Cage , Cô ấy không vui khi đến đây và làm những việc lặt vặt của Billos nhưng ôi thôi.

Freesia, Tên sát thủ đi lại gần nhóm anh hùng.

"Ngươi muốn gì?!"

Choi Han hét lên khi rút kiếm ra.

"Bình tĩnh đi ...

đó chỉ là một bức thư mà thôi.

" Freesia nói khi cô ấy rút một tờ giấy ra khỏi áo choàng và chỉ nó về hướng các anh hùng.

Alberu bước tới và nắm lấy tờ giấy.

Khoảnh khắc Freesia buông bức thư, cô, Cage và những sát thủ khác có thể đã tan biến.

"Điện hạ ... tờ giấy nói gì ..?"

Beacrox hỏi.

Anh ta và những người khác đi tới phía sau Alberu và nhìn trộm qua vai anh ta.

Thông điệp họ nhận được cho biết ...

[Xin chào,

Tôi biết chúng ta không trò chuyện nhiều nhưng tôi đảm bảo với bạn rằng không có gì phải lo lắng.

Tôi đang gửi cái này cho bạn như một lời đề nghị.

Hãy đến gặp tôi tại xxxxx.

Vào lúc xx: xx.

Ngày Xxx theo lịch Felix .

Tôi có thể biết hoặc không biết nơi bạn có thể tìm thấy 'Thùng rác Henituse' ở đâu.

Hãy đến và xem bạn có tin tôi không.

Ah!

Nếu bạn không muốn gặp tôi vì những người tôi đã cử đến để mang bức thư này đến cho bạn..đừng lo lắng.

Họ không biết những gì được viết ở đây.

Họ chỉ nghĩ đó là về một số thứ của Merchant.

-Billos, Đứa con hoang của thương gia.]

"Huh?"

Alberu thốt lên một cách bối rối khi đọc qua tin nhắn.

"Loại chó chế-" Choi han bắt đầu hét lên nhưng bị chặn lại giữa chừng vì nhận xét của Lock.

"Không phải Billos là người đã nói chuyện với Hyung trước sự cố ở quảng trường sao ..?"

Đó là câu hỏi của Lock.

"Tôi tin đó là anh ta ... nhưng làm sao anh ta biết được thiếu gia.?"

Rosalyn trả lời câu hỏi của Lock bằng một câu hỏi khác.

"Chúng ta sẽ phải điều tra chuyện này .."

Alberu nói khi bỏ lá thư vào túi.

"Chúng ta ... có nên đi gặp anh ấy không..?"

Lock hỏi.

"Chúng ta sẽ suy nghĩ về điều đó .."

Ron là người trả lời.

___________________________

'Aigoo ...

Billos sẽ tới đây khoảng hai ngày sau ... tại sao mình lại đến đây sớm như vậy ...?' Cale tự nghĩ khi xem hai chị em Bộ Lạc Mèo và Raon đang chơi đùa.

Cale đã được gọi bởi Raon vào ngày hôm qua vì Dabori đã tìm thấy thứ gì đó trong khi tập luyện.

Đó là một công cụ gây nhiễu loạn ma thuật chưa được kích hoạt.

Đó là lý do tại sao Cale quyết định gọi cho Billos- Một thương gia đã giúp đỡ Cale hết lần này đến lần khác- để đến xem sức mạnh của một công cụ gây rối ma thuật như thế nào và có thể ... nếu nó thuộc về một trong các hiệp hội thương gia.

"Thiếu gia Cale..chúng tôi đã chuyển bức thư từ Billos cho những người mà anh ấy muốn."

Freesia nói.

Cale thấy rằng cô ấy có một biểu hiện kỳ lạ trên khuôn mặt của mình.

'Anh ấy gửi thư cho ai để cô ấy có biểu hiện như vậy ..?' Cale nghĩ.

'Eh .. chắc nó không quan trọng lắm..có lẽ là một người kỳ lạ khác' Cale quyết định loại bỏ cảm giác kỳ lạ.

"Tốt, ngươi đi trước nghỉ ngơi đi.

Sau này chúng ta còn có khá nhiều việc phải làm."

Freesia cúi đầu khi khuôn mặt cô ấy thay đổi thành một nụ cười nhỏ "Vâng, thiếu gia-nim!"

Sau đó cô ấy bỏ đi.

'Đột nhiên mình có cảm giác không ổn...' Đó là những gì Cale nghĩ cuối cùng trước khi quay người đi về phòng để nghỉ ngơi.
 
Being Trash But Also Being A Hero [Trans]
Chapter 7


Chapter 7: Getting Help

Billos.

Đó là tên của đứa con hoang của Hiệp hội Lính đánh thuê Flynn khá nổi tiếng.

Hắn ta đã cử các sát thủ của Cale đi làm việc vặt để đưa một lá thư cho nhóm anh hùng.

Các sát thủ tự nhiên không biết nó là về cái gì.

Cale cũng vậy.

___________________________

"Kính chào Bệ hạ, Thế tử Alberu Crossman."

Billos vừa nói vừa cúi đầu.

"Xin chào Billos."

Là sự đáp trả của Alberu.

"Tại sao ngươi gửi cho chúng ta một bức thư về Cale Henituse?"

"Đi thẳng vào vấn đề mà thấy .."

Billos nghĩ.

Hắn ta nhìn Alberu và ra hiệu cho những chiếc ghế phía sau anh ta.

"Hãy để chúng thần ngồi và nói chuyện, thưa Thế Tử."

Alberu, cũng như Choi Han và Ron, những người vốn dĩ đã thay thế Alberu, ngồi xuống ghế trước một chiếc ghế sang trọng nơi Billos đã ngồi vào ghế của mình.

"Tôi đã từng liên lạc với Thiếu gia Cale trước khi anh ấy mất tích.

Gần đây anh ấy đã liên lạc với tôi để gặp anh ấy."

Billos nói.

"Và ngươi quyết định gọi cho chúng ta vì ..?"

Alberu hỏi.

"Bởi vì thưa điện hạ..Tôi đã nhận được thông tin rằng ngài và nhóm của ngài đang tìm kiếm Thiếu gia và ... xem như là .... tôi có liên hệ với anh ấy ...

Tôi nghĩ tôi có thể mang ngài theo."

Billos nói.

"Bạn muốn gì để đáp lại sự giúp đỡ của chúng tôi?

Hoàn toàn KHÔNG có chuyện bạn làm điều này miễn phí."

Choi Han ngắt lời trước khi Billos kịp nói gì khác.

"Điều đó thật dễ dàng thôi Choi Han-nim.

Tôi cần được bảo vệ.

Như bạn có thể biết ..

Tôi là một đứa trẻ khốn nạn.

Tôi không thể gọi anh trai mình là" anh trai "và cha mình là" cha ".

Vì vậy tôi có khá nhiều sát thủ trong tay."

Billos giải thích.

Sau đó hắn ta đứng dậy và lấy một tờ giấy trên kệ.

Khi bắt đầu ngồi xuống, hắn đặt tờ giấy trước mặt ba người.

"Ngài có thể đồng ý và ký vào bản hợp đồng này hoặc có thể từ chối nhưng tin tôi đi, ngài sẽ không bao giờ tìm được chỗ ẩn nấp của Thiếu gia."

Billos vừa nói vừa đặt tay lên tờ giấy.

Ron liếc nhìn Alberu và Choi Han.

Hai người còn lại liếc nhìn eachother và Ron.

"Haizz..."

Sau đó, Alberu thở dài.

Họ không còn cách nào khác.

Hoặc là nhờ sự giúp đỡ của một tên khốn ... hoặc là ... không tìm thấy bất cứ thứ gì ..

Họ chỉ có một sự lựa chọn ..

"Chúng ta đồng ý."

Alberu đã đồng ý thỏa thuận của Billos.

Billos mỉm cười và bỏ tay ra khỏi hợp đồng.

"Tuyệt vời.

Hãy ký vào đây, thưa Điện Hạ."

__________________________

"Vì vậy, chúng ta sẽ khởi hành vào sáng mai và đến nơi sau hai ngày kể từ ngày nghỉ phép."

Billos nói.

Hăn ta và ba người đã ký hợp đồng và bây giờ họ đang nói về những gì họ đã lên kế hoạch.

Alberu, Rosalyn, Choi Han, Lock, Ron, Beacrox, Billos và 4 thuộc hạ của Billos đều chuẩn bị rời đi để đến điểm hẹn của Cale.

Kế hoạch sau đó khá đơn giản.

Cả nhóm sẽ hỏi Cale những gì họ cần trong khi Billos lo bất cứ thứ gì Cale cần anh ta.

Thế thôi.

Sau khi tất cả, họ chắc chắn rằng nó sẽ làm việc cho họ.

Phải không..?

___________________________

Một ngày sau.

"Thiếu gia Cale.

Billos di chuyển ngay bây giờ.

Anh ấy sẽ đến đây trong khoảng hai ngày nữa."

Maes nói.

Cale hiện đang thư giãn trong phòng của mình.

On, Hong và Raon đang chơi ở đâu đó.

Maes đang báo cáo những gì Freesia đã khám phá về mọi thứ và bất cứ điều gì.

Và những đứa trẻ còn lại của Sói đang tập luyện.

"Giờ đây, hành động của Arm đã trở nên kỳ lạ.

Họ bắt đầu cố gắng chiếm lấy toàn bộ thế giới ngầm của lục địa phía đông.

Chúng tôi không biết họ muốn đạt được điều gì."

Maes đã hoàn thành báo cáo.

Cale gật đầu với anh ta.

"Cảm ơn vì đã báo cáo.

"Vâng Thiếu gia-nim!"

Maes nói trước khi rời đi.

"Haa .."

Cale khẽ thở dài.

'Những tên khốn này cho đến nay là gì?' Anh ấy cảm thấy như cuộc sống buông thả của mình đang đứng ở phía xa vẫy tạm biệt anh ấy một lần nữa ... nhưng lần này có lẽ sẽ lâu hơn rất nhiều...

A / N: xin lỗi vì chương ngắn !!

Tôi đang làm phần mở đầu của reaction fic cho fic này và ôi trời!

Nó khó khăn hơn tôi tưởng!

Có rất nhiều nhân vật để cung cấp cho hộp thoại !!

Dù sao đi nữa!

Như tôi đã từng nói ...

Một số bạn sẽ khóc trong chương tiếp theo hoặc 2 (tùy thuộc vào thời lượng của chúng)
 
Being Trash But Also Being A Hero [Trans]
Chapter 8


Chapter 8: How Could You?

Cale đã nhận được một thông cáo mới từ Maes.

Hiện tại Billos sắp có mặt tại điểm hẹn.

Tất cả những gì Cale phải làm bây giờ là kiên nhẫn chờ đợi, tuy nhiên anh ấy đã có cảm giác tồi tệ về điều này.

'Tại sao mình cảm thấy có điều gì đó tồi tệ sắp xảy ra ..?'

Cale chỉ là không hiểu.

Ý tôi là không giống như 'Anh hùng' Choi Han, người thậm chí không thể bảo vệ gia đình mình khỏi làng Harris, nhưng lại nghĩ rằng anh ấy có thể bảo vệ cả một vương quốc chết tiệt sắp có chuyện xảy ra, phải không?

.

.

.

Đúng không...?

.

.

.

Oh...chàng trai tóc đỏ đã sai ...

.

.

.

Cale bảo Hans hãy mở cửa sau khi nghe thấy tiếng gõ và ngay khi cánh cửa mở ra .... anh ấy đã được chào đón bởi Billos ... và không chỉ anh ấy mà cả nhóm anh hùng.

TOÀN BỘ...

Cale chỉ ngồi đó nhìn từng thành viên trong nhóm vừa đến.

'Cái quái gì?!

Cái này là cái gì?!'

"Chào thiếu gia-nim!"

Billos vừa nói vừa cúi đầu một chút.

"Thiếu gia-nim...

Chúng ta có nên tiêu diệt tất cả bọn họ ..?"

Freesia thì thầm với Cale.

Đương nhiên Cale không ở trong phòng một mình.

Anh ấy đã được Freesia, chú rồng nhỏ vô hình Raon , Maes, Hans và Dabori, người chỉ ở đây, nên anh ấy sẽ ngừng than vãn về việc không được bao gồm.

Cale hơi lắc đầu trước sự băn khoăn của Freesia.

"Billos ...

Tại sao họ lại ở đây?"

Mặc dù Cale không nhận ra giọng nói của anh ta nghe lạnh đến mức nào mà những người khác trong phòng đã làm.

-Con người!

Ngươi đang tức giận hay là cáu kỉnh?

Giọng nói của ngươi như thể hiện một trong hai hoặc cả hai!

Raon nói trong tâm trí của Cale.

'Anh ấy đang nói gì bây giờ ..?' Nhưng tự nhiên, Cale là một kẻ khốn nạn, không thể hiểu được Raon đề cập đến điều gì.

"Thưa thiếu gi-"

"Chúng tôi đến đây tìm anh"

Billos đã bị cắt lời bởi Alberu.

"Tại sao mấy người lại tìm tôi?"

Lông mày của Alberu khẽ giật lên trước sự thiếu tôn trọng mà Cale đang thể hiện.

Mặc dù có thế tử trong văn phòng nhưng Cale vẫn ngồi trong khi Alberu lại phải đứng.

Và Cale đã không bao giờ nói điều gì đó như 'Thưa Điện hạ', không, anh ấy thậm chí hoàn toàn phớt lờ anh ta.

"Anh nên biết tại sao chúng tôi ở đây, phải chứ?"

Choi Han nói, mặc dù lời nói của anh ấy có vẻ tôn trọng, nhưng giọng điệu của anh ấy khác xa nó khá nhiều.

"Tôi không hề.

Mấy người đã đến trong khi không được mời.

Còn Billos.

Ngươi đã không nói cho ta về những người đó nên ...ngươi đã phớt lờ hợp đồng, ta sẽ chấm dứt nó."

Cale vừa nói vừa đứng dậy.

Maes và Hans đứng trước anh ta để đảm bảo rằng những vị khách không mời kia sẽ không đến gần trong khi Freesia và Dabori đứng phía sau.

Raon đương nhiên ở bên cạnh Cale, nắm lấy tay áo của Cale.

Lock đã im lặng một cách bất ngờ, có một lý do cho điều đó.

Maes là một đứa trẻ từ Bộ tộc mà Lock đã cho là đã chết.

Ít nhất ...

đó là những gì Lock nghĩ.

Điều Lock không biết là Freesia và các sát thủ của cô đụng độ một nhóm người của Arm với những đứa trẻ bộ tộc Sói bị bắt, và có thể giải thoát khoảng 10 người trong số họ trong một trận chiến trước khi Arm và những đứa trẻ sói bị bắt còn lại dịch chuyển đi.

Cale bị Choi Han cản đường.

"Anh sẽ không được rời đi cho đến khi anh trả lời chúng tôi!"

'Aigooo....

Chàng trai nhạy cảm này xin hãy tránh xa tôi ra..

'

Là những gì Cale muốn nói nhưng ...tiếc là anh không thể nói như vậy ..

"Haaa..."

Vì vậy, thay vào đó anh thầm thở dài một cách mệt mỏi.

Nhưng trước khi có thể nói bất cứ điều gì khác ...

BOOOOOOM!

BOOOOOM!

Mặt đất rung chuyển khi những tiếng nổ xuất hiện.

"Gì vậy?!"

"Thiếu gia-Nim để chúng ta phải đi ngay!"

-Con người, chúng ta phải rời khỏi đây!

'Aigoo lại cái gì nữa ?!'

Cale bắt đầu tự hỏi điều gì đã xảy ra ...

Nhưng thực sự không thể nghĩ về nó bây giờ.

BOOOOOOOM!

BOOOOM!

Các vụ nổ liên tục xảy ra nên anh phải rời đi.

"Dabori!

Raon!

Dùng vòng tròn dịch chuyển đi!

Nhanh lên!"

Cale gọi hai con rồng càng nhanh càng tốt.

Đương nhiên, anh ta sẽ để Kẻ phản bội và các Anh hùng ở lại đây và tự tìm cách rời đi.

Họ không có lợi với Cale bây giờ...và Billos đã phản bội anh ta bằng cách đưa họ đến đây.

"Đợi đã!"

"Giữ hắn lại!"

"Thiếu gia Cale!"

"Cale Henituse!"

Nhóm các anh hùng hét lên với Cale và nhóm của anh ấy.

Điều cuối cùng Cale nhìn thấy là một mảng lớn của khối trụ rơi xuống từ phía trên Billos.

Anh ta chỉ có thể đoán rằng Billos sẽ bị thương hoặc chết, tuy nhiên anh ta không cần phải nghĩ về điều đó vì Billos đã chứng minh mình là một kẻ phản bội.

Một ánh sáng rực rỡ xuất hiện xung quanh Cale và nhóm của anh ta, tất nhiên kể cả Raon*, và họ dịch chuyển trở lại nơi ẩn náu ở Dạ Lâm.

[*Phần này tôi ghi bừa.

Nguyên văn là:" A bright light appeared around Cale and his group, Naturally Raon was included, and they teleported away back into the FoD hideout.

"]

Cale và nhóm người đi cùng anh không phải là những người duy nhất ở đó nhưng Cale biết rằng nếu chuyện như thế này xảy ra, Eruhaben hoặc Mila sẽ đảm bảo rằng mọi người đã dịch chuyển đi.

Họ có thể sẽ bỏ Rasheel lại để anh ta tự mình làm điều đó.

Dù gì thì anh ta cũng là một con rồng, họ có thể làm việc cùng nhau theo lệnh của Cale, tuy nhiên cuộc cạnh tranh 'ai là con rồng mạnh nhất' vẫn diễn ra.

Xét cho cùng, đó là bản chất của Rồng.

Cale mở mắt ra ở sân sau của Biệt thự Dạ Lâm.

Anh ấy nhìn xung quanh và có vẻ như mọi người đều ổn.

"Maes, Freesia, tôi muốn hai người đi xem những người khác có ở đây không.

Hãy chắc chắn rằng sẽ thông báo cho tôi ngay lập tức kể cả chỉ còn thiếu một người.

"Cale nói và hai người được nhắc tới đã di chuyển ngay lập tức.

"Thiếu gia-nim.

Bây giờ chúng ta về phòng đi."

Hans đề nghị.

"Tôi sẽ đi và đảm bảo rằng mẹ tôi không sao trước đã!"

Đó có phải là những gì Dabori đã nói khi vẫy tay chào tạm biệt Cale và nhanh chóng biến mất để tìm kiếm mẹ của mình.

Raon gỡ bỏ lớp tàng hình và nhìn Cale.

"Con người yếu đuối!

Quản gia Hans nói đúng!

Chúng ta nên vào phòng và nghỉ ngơi một lát!

Ngươi có vẻ khá bực mình với lũ khốn đó!"

Lông mày của Cale nhíu lại hai lần sau khi nghe những từ 'Phòng của chúng ta' và 'Lũ khốn' .. nhưng anh đã bỏ qua nó.

Rốt cuộc thì anh không thể phản đối.

Phòng của anh ta cũng là phòng dành cho trẻ em và Billos cùng nhóm Anh hùng là những tên khốn.

"Phải..vậy thì đi thôi."

Cale nói, quay người đi vào biệt thự .

Raon và Hans tự nhiên làm theo.

'Tch...

Không ngờ cái kết của Billos sẽ đến ngay sau khi anh ta làm điều gì đó như thế này ...

Đúng là ... tên khốn thực sự và bất hạnh.

'

Đó là suy nghĩ cuối cùng của Cale trước khi bước vào Biệt thự.

End Chapter 8.
 
Being Trash But Also Being A Hero [Trans]
Chapter 9


Chapter 9: Damn It All

Nhóm anh hùng và Billos hiện đang đứng giữa tòa biệt thự sắp sụp đổ.

Cale và những người của anh ấy đã được ánh sáng bao quanh và biến mất.

"Chết tiệt!

Chúng ta cần thoát ra khỏi đây!"

Alberu nói khi nhìn xung quanh.

Tại thời điểm đó, họ có thể nghe thấy tiếng nứt vỡ phía trên họ.

UỲNH!

"AAAAHHH!"

Tiếng kêu đầy đau đớn của Billos vang lên khi trần nhà rơi xuống và điều cuối cùng họ nghe thấy là tiếng hét của hắn ta.

Alberu cũng có thể nhìn thấy máu bên dưới miếng trần nhà vừa rơi xuống.

"Ôi trời!"

Rosalyn vừa nói vừa che miệng.

"Billos!"

Choi han hét lên.

Ron và Beacrox chỉ nhìn chằm chằm vào tảng trần nhà đó.

BOOOOOM!

Nhưng họ thậm chí không có thời gian để nghĩ về nó.

Những vụ nổ vẫn tiếp tục.

"Cô Rosalyn!

Cô có thể dịch chuyển chúng tôi ra khỏi đây không?"

Ron hỏi một cách bình tĩnh nhất có thể, tuy nhiên có thể thấy ông ấy cũng đang hoảng loạn.

"Tôi có thể thử, tuy nhiên nó không được đảm bảo hoạt động trong một nền đất không ổn định như vậy!"

Rosalyn trả lời khi cô ấy chuẩn bị.

"Ít nhất chúng ta cần phải thử nó!"

Lock nói.

Cả nhóm đến gần nhau để Rosalyn có thể dịch chuyển họ ra ngoài.

BOOOOM!

Nhưng nó không thành công vì một vụ nổ khác đã làm cho quả cầu rung chuyển và kết quả là vòng tròn bị vỡ.

"Nó sẽ không hoạt động nếu điều này tiếp tục!"

Rosalyn nói.

BOOOOOOOOM!

"Agh!"

"Chết tiệt!"

Lần này, một vụ nổ lớn hơn đã phát ra và một số người trong số họ đã ngã xuống.

"Chúng ta cần chạy!"

Choi han cho biết.

"Nó có vẻ là lựa chọn duy nhất."

Beacrox nói.

Rosalyn, Lock và Ron đã đứng dậy và bắt đầu chạy ra ngoài nhanh nhất có thể cùng với Choi Han, Alberu và Beacrox.

BOOM!

BOOM!

Các vụ nổ vẫn tiếp tục và tòa nhà rung chuyển.

Một vài mảnh của nó bắt đầu vỡ ra và rơi xuống cản đường họ chạy.

Họ có thể nhìn thấy một cửa sổ đủ lớn để họ có thể nhảy qua, nhưng vấn đề là thời gian và nếu họ không may mắn sẽ bị chặn lại bởi cú rơi.

Từng người một, tất cả chúng bắt đầu chạy nhanh hơn.

"Chúng ta có thể thoát khỏi đây nếu chúng ta có thể nhảy ra ngoài qua cửa sổ này!"

"Chà, tôi đoán chúng ta có đủ may mắn, chúng ta chỉ ở tầng đầu tiên, không quá cao"

Lock trả lời Beacrox.

Choi Han đập người vào cửa sổ để làm vỡ nó và ngã ra ngoài.

Cú ngã của anh khá thô bạo nhưng cũng đỡ bị thương hơn phần nào nhờ có cái cây chắn ngay bên ngoài.

Alberu, Rosalyn, Ron, Lock và Beacrox đều nhảy ra ngoài.

"Có vẻ như mọi người đã ra ngoài ...

Hãy nhanh chóng đi trước khi bất kỳ ai kích hoạt vụ nổ này có thể nhìn thấy chúng ta* ...."

Ron nói khi nhìn về phía khu rừng trước mặt họ.

*Nguyên văn:" Let's go quickly before anyone that sets off these explotions sees us"

*[Tôi nghĩ Author đánh nhầm từ 'explosion' (sự nổ) thành 'explotions' (khám phá?) Đấy là theo suy nghĩ của tôi, nếu có sai thì mong mọi người góp ý]

"Đúng vậy, nhanh chóng đi thôi ... tôi thấy có người ở đó .."

Rosalyn nói.

Và thế là cả nhóm chạy vào rừng ẩn náu một lúc.

___________________________

"À tôi hiểu rồi..vậy mọi người không sao cả."

Cale nói.

Mặc dù khuôn mặt của anh ta tỏ ra thờ ơ nhưng giọng nói của anh đã cho thấy điều trái ngược.

"Đồ khốn xui xẻo ..."

Eruhaben bình luận.

Eruhaben và một vài người khác cũng ở bên trong tòa nhà cùng với Cale và nhóm anh hùng, tuy nhiên tất cả họ có mặt rải rác quanh tòa nhà.

May có Mila, Eruaben và Rasheel, những người nói rằng cảm thấy 'hào phóng' khi mọi người bên trong ngôi nhà được chia ra và không cùng nhau với Cale đã được dịch chuyển đến Biệt thự ở Dạ Lâm.

"Ai đã kích hoạt vụ nổ?"

Gashan lầm bầm trong hơi thở của mình, mặc dù nó vẫn đủ lớn để mọi người khác nghe thấy.

'Có lẽ đó là Arm ... bây giờ tôi đã ...

được "giải thoát", chúng có lẽ đang rất hoảng loạn ... chúng có thể phát hiện ra tôi ở đây vì họ đã theo dõi các Anh hùng ..

Haaa ...' Tuy khuôn mặt của Cale có vẻ thờ ơ nhưng tâm trí anh giờ đang khá hỗn loạn.

Cale hiện đang cố gắng giải quyết mọi chuyện.

'Họ có thực sự nghĩ rằng tôi sẽ giúp họ khi họ không có gì để trả lại?

Tôi đã nói điều đó nhiều lần với mọi người ...

Tôi không phải là người tốt ...

Không có gì trên thế giới này là miễn phí ...

'

Cale khẽ thở dài.

"Chúng ta sẽ suy nghĩ về mọi thứ sau ...

đã muộn và tôi chắc chắn rằng mọi người đã kiệt sức ..."

Cale nói khi đứng dậy.

Gashan và Eruhaben gật đầu và rời khỏi phòng.

Cale nhìn về phía Raon, Hong và On đang nói chuyện với nhau trên giường.

'Haaa ...

Các anh hùng ... họ thực sự rất ngu ngốc ...' Cale nghĩ khi bước lên giường và ngồi xuống.

"Con người , chúng ta sẽ đi ngủ bây giờ chứ?

Ngươi có vẻ mệt mỏi!"

Raon nhận xét và nhận được cái gật đầu từ Hong.

"Vâng vâng ... chúng ta sẽ đi ngủ bây giờ" Cale vỗ nhẹ cho từng đứa trẻ và nằm xuống.

Raon thoải mái ngả mình trên chiếc gối bên cạnh Cale, và gần như có thể chạm vào mặt Cale trong khi On và Hong đều nắm lấy mỗi bên Cale và nằm xuống bên cạnh anh.

'Mình thực sự cần nghĩ về cách có thể lợi dụng họ...

Nếu họ thực sự vô dụng, mình sẽ chỉ cần đảm bảo rằng họ không gây cản trở ...'

Đó là suy nghĩ cuối cùng của Cale khi anh nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ cùng với những đứa trẻ xung quanh mình.

End Chapter 9

Author: Xin lỗi vì nó ngắn 😓, tôi đã quyết định cập nhật nó ngày hôm nay để cập nhật chắc chắn là trong tuần này, nhưng hơn một giờ nữa là Chủ nhật rồi ...

Vì vậy, tôi xin lỗi ...

Tôi tôi đang cố gắng quay lại lịch trình ban đầu của mình, đó là bản cập nhật mỗi 3/4 ngày nhưng kể từ khi tôi lấy lại điện thoại và tất cả những gì động lực của tôi nói: Vâng không, đó là Kỳ nghỉ hơn một tuần, chúng tôi không làm việc bây giờ. .

CŨNG!

Tôi vẫn đang làm phần mở đầu cho phản ứng này, Tôi mất nhiều thời gian vì tôi không giỏi viết phần mở đầu cho phản ứng.

Mong các bạn không phiền và thích chương này

(Bản thân tôi cũng rất thích sự đau khổ của nhóm anh hùng nhưng chắc chỉ có mình tôi thôi:>)
 
Being Trash But Also Being A Hero [Trans]
Chapter 10


Chapter 10:

Shhhh- shhhhh-

Cành cây lay động theo gió.

Đó là điều duy nhất được nghe thấy trong sự im lặng này.

Haaaa .... haaaaa ...

Sau đó có thể nghe thấy tiếng thở nặng nhọc khắp khu rừng.

Haaaaa..haaaa ... haaaaa ...

"Nhiều máu quá..."

"Dùng nhiều lực hơn đi."

"Anh đang cố đây!"

Giọng nói của những người khác nhau có thể được nghe thấy.

"Suỵt!

Im lặng đi!

Dù chúng ta không nghe thấy tiếng nổ nữa nhưng không có nghĩa là người của Arm đã biến mất!"

- Alberu thì thầm.

Choi Han, người đang băng bó vết thương ở chân của Rosalyn, và Lock, người đang căng thẳng và bảo Choi han hãy dùng lực nhiều hơn.

Cả hai nghe vậy liền khẽ gật đầu.

Sau khi họ nhảy ra khỏi cửa sổ của tòa nhà và bỏ chạy, một quả bom đã đáp xuống ngay bên cạnh khiến họ rơi xuống, mặc dù hầu hết đều chỉ có vết bầm tím hoặc trầy xước, nhưng Roaslyn đã không may rơi xuống một tảng đá khá nhọn.

Cả nhóm hiện đang giữ im lặng nhất có thể trong khu rừng cách tòa nhà bị nổ khoảng 100 m.

Các vụ nổ cuối cùng đã dừng lại nhưng Alberu thấy sẽ tốt hơn nếu họ giữ im lặng nhất có thể.

Ron và Beacrox đã lén quay lại để xem người của Arm có còn ở đó không trong khi những người còn lại ở lại để bảo vệ và giúp đỡ Rosalyn.

"Haaa .... haaa..."

Rosalyn nửa tỉnh nửa mê vì mất máu, chỉ thở ra một hơi thật sâu, tay run run khi ngồi bên thân cây.

Shhhh- shhhhh-

Tại thời điểm đó..

Tap tap tap tap.

Họ nghe thấy ai đó đến gần họ.

Tap tap...

Nó đang đến gần hơn và gần hơn.

Tap tap...

Bước chân chỉ càng lúc càng lớn.

Choi han ngay lập tức nắm lấy thanh kiếm của mình và phát ra luồng aura đen, Lock cũng đã sẵn sàng để biến hình.

Trong lúc đó, Alberu đã đảm nhận công việc của Choi Han trong việc cầm máu vết thương của Rosalyn.

"Haaaaa......"

Rồi tất cả đều nao núng.

"Cage...?"

Choi han lầm bầm.

Hào quang xung quanh thanh kiếm của anh ngày càng nhỏ hơn cho đến khi nó hoàn toàn biến mất.

"Hả?

Mọi người làm gì ở đây ..?"

Cage vừa hỏi vừa gãi má.

"Ờ ...?"

Alberu nhìn lên cô ấy.

"Cô Cage?

Cô đã không ở đó khi tòa nhà bắt đầu nổ ..?"

"A!

Tôi nhìn thấy nhưng không có trong đó!"

Cage nói.

Cô mỉm cười nhanh với họ và quay lại.

' Chết tiệt!

Chết tiệt!

Chết tiệt!

Mình không hy vọng mấy người này ở đây~!!!!

Ahhhh!

'

Lý do Cage quay lưng lại với họ là vì cô ấy đang gặp khủng hoảng nội bộ.

Cô không mong đợi họ ở đó.

Cô ấy có thể trông bình tĩnh nhưng thực tế cô ấy đang đổ mồ hôi hột không ngừng.

Lý do duy nhất khiến cô ấy không bị dịch chuyển đi như những người khác trong nhóm của Cale là vì cô ấy có việc phải làm.

Cage đã được dịch chuyển ra khỏi phạm vi của vụ nổ nên không có gì xảy ra với cô ấy, nhưng cô ấy phải đi vào rừng và tìm thứ gì đó.

Nó tuy không quá quan trọng nhưng nó vẫn cần thiết.

"Cage, đừng quay đi như vậy!

Cô không thấy Rosalyn bị thương sao?

Ít nhất hãy giúp chúng tôi một chút!"

Lock đã cầu xin Cage trước khi cô ấy có thể bỏ đi.

'Chết tiệt..'

Đó là suy nghĩ duy nhất của Cage khi cô quay lại.

"Nghe nàyyyy ~ Tôi biết các anh hùng các bạn và tất cả nhưng ..

Tôi thực sự không có thời gian ~!

Hãy đi đến phía đông của khu rừng!

Sau khoảng 10 phút, mấy người sẽ gặp một ngôi làng.

Ở đó sẽ có người có thể giúp đỡ.

Bây giờ Tôi rất cần phải rời đi!"

Cage nói nhanh và bỏ đi một cách điềm tĩnh.

"Có ... một ngôi làng?"

Alberu lầm bầm khi nhìn Rosalyn.

Cô ấy đã bất tỉnh nhưng máu chảy chậm lại rất nhiều.

Đó là một điều tốt.

Alberu nhìn về phía Choi han, người cũng làm như vậy và họ gật đầu với nhau.

Tốt hơn là bạn nên nghỉ ngơi trong một ngôi làng, sau đó sẽ là trong một khu rừng nguy hiểm với những kẻ-biết-gì bên trong.

Choi han bế Rosalyn lên.

"Look, cậu ở phía trước, Điện hạ ở sau tôi.

Tôi tin rằng đó sẽ là cách an toàn nhất cho chúng ta nếu có kẻ địch tiếp cận."

Choi Han giải thích khi nhận được cái gật đầu từ Lock.

"Ron và Beacrox thì sao?"

Alberu hỏi khi đứng sau Choi Han.

"Họ sẽ tìm đường đến chỗ chúng ta.

Ron rất giỏi và Beacrox cũng vậy."

Lock nói khi bắt đầu di chuyển cùng những người khác phía sau.

'Tôi thề rằng tôi sẽ giết tên khốn tóc đỏ đó khi tôi gặp lại anh ta!' Choi Han nghĩ.

'CHÚNG TÔI không chỉ giải thoát cho anh ta, anh ta còn trả lại tiền cho chúng tôi nếu một tòa nhà phát nổ và một người bạn thiệt mạng!

"

Choi han siết chặt Rosalyn, người đang bất tỉnh trong vòng tay anh, chặt hơn một chút khi mắt anh tối sầm lại.

______________________

Cale, người hiện đang trong phòng làm việc của mình để xem xét các thủ tục giấy tờ, thở dài.

'Tại sao mình lại nổi da gà nhỉ?'

Anh đặt tay lên gáy khi nhìn vào lò sưởi trước mặt.

'Có lẽ không có gì đâu ...

Phải không.....

Nhỉ...?'

Haaaa.

Một tiếng thở dài thoát ra khỏi miệng Cale khi anh nhìn lại đống giấy tờ mà bản thân đang phải bận rộn với nó.

Anh ấy đã thành thói quen trong việc viết các kế hoạch của mình, các vấn đề có thể xảy ra và kết quả của các kế hoạch của mình hoặc anh ấy sẽ viết về những sự kiện sắp xảy ra trong tương lai và đốt nó đi.

Khi Cale chuẩn bị bắt đầu viết lại, anh nghe thấy tiếng gõ cửa.

"Thiếu gia Cale, tôi đến báo cáo tình hình về Tòa nhà ở phía tây."

Tòa nhà ở phía Tây.

Mặc dù nó thực sự là một mê cung rất sâu và giống như hang động thay vì một tòa nhà, người ta gọi nó là một tòa nhà.

Nó nằm ở phía tây xa xôi của rừng và hầu như không có ai ở đó.

Ngay cả khi ai đó làm vậy, nó đã được phép bảo vệ của 3 con rồng khác nhau và một công cụ ma thuật ảo ảnh để che giấu lối vào.

Hang động được Cale sử dụng để ẩn náu và giam cầm người của Arm hoặc bất kỳ kẻ thù nào khác và thẩm vấn họ ở đó.

Anh để Cage chăm sóc các tù nhân theo cách cô muốn, có thể là giết họ hay thả họ ra, anh không quan tâm miễn là anh có thông tin anh cần.

Ngay cả khi anh ta không thực sự thích ý tưởng giết người ..

"Vào đi."

Cánh cửa mở ra và Cage bước vào trong.

Cô có một vài tờ giấy trong tay.

"Chúng tôi đã gặp tai nạn bên trong hang động."

Cô vừa nói vừa đóng cửa và đến đứng trước bàn mà Cale đang ngồi.

"Tai nạn?"

Cale hỏi.

"Là kẻ thù tấn công?

Có ai bị thương hay không?

"

"Thì ra Arm đã gài nhiều thuốc nổ bên trong các thành viên.

Họ không chỉ ngậm trong miệng như trước mà giờ còn có một ít trong quần áo của họ.

Đặc biệt hơn là nằm ở đâu đó giữa tay và vai của họ.

Thật không may, một số tù nhân của Arm đã nổ tung trước khi chúng ta biết thông tin của Arm hay cả vụ nổ tòa nhà vừa rồi.

"

'Gì?' Cale nhìn Cage.

Gương mặt thờ ơ nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ bối rối.

'Tôi vẫn không hiểu tại sao họ lại hy sinh mạng sống của mình chỉ vì một vài thông tin nhỏ nhoi đó..' Cale nghĩ khi nét mặt cau có.

"Vụ nổ có gây thiệt hại gì trong hang động không?

Với cả có ai bị thương không?"

Trước những câu hỏi của cale, Cage lắc đầu.

"Hang động bị phá hủy một chút nhưng nó không quá tệ như ngài nghĩ đâu, Thiếu gia, và không có người bị thương nặng."

'Bị thương nặng ....

Vậy là vẫn CÓ MỘT SỐ người bị thương..nhưng..không nghiêm trọng là tốt ..' Cale nhắm mắt và thở dài.

'Tôi vẫn cần những người đó.

Tôi không thể làm tất cả điều này một mình !!

'

"Còn gì nữa không Cage?"

Cale hỏi và Cage lắc đầu.

"Không, trừ khi anh muốn uống!"

Cô mỉm cười và lôi ra một chai rượu đặt chiếc áo choàng của mình.

Cale chỉ đơn giản là nhìn cô ấy với vẻ thờ ơ.

"Chúng ta có thể uống rượu vào lần sau nhé, thế nào?"

"Tất nhiên rồi, Thiếu gia Cale!

Vậy thì tôi xin phép..."

Cage cúi đầu chào và bước ra khỏi phòng.

'Điều này thực sự đang trở thành một mớ hỗn độn ...

BAO GIỜ MÌNH CÓ THỂ LƯỜI BIẾNG ĐÂY?!'

End Chapter 10

[Trans: Hehe anh không bao giờ có được cuộc sống buông thả của anh đâu, Cale-nim ạ 🙂.....]
 
Being Trash But Also Being A Hero [Trans]
Chapter 11


Chapter 11:

Bên trong ngôi làng, nhóm anh hùng đã tụ tập cùng nhau trong một quán trọ với bộ đôi Molan.

"May là có một cửa hàng đồ dùng cho du khách, nếu không chúng ta sẽ có một cuộc hành trình dài để đến một ngôi làng khác và mua một lọ thuốc ..."

Alberu lẩm bẩm một mình và cũng tự hỏi rằng làm thế nào mà anh lại rơi vào tình huống này. .

Lý do thực sự duy nhất mà Alberu đến là để thuyết phục Billos làm việc với anh cùng nhóm của anh ấy, sau đó anh ấy buộc phải đi gặp Cale Henituse nhưng anh ấy cũng bị cuốn theo.

Sau đó, anh ấy kết thúc trong mớ hỗn độn này.

Haaaaa ...

Một tiếng thở dài buông ra khỏi miệng khi anh dựa lưng vào ghế.

May mắn là nhà trọ đủ lớn để nhóm anh hùng có cho mình 3 phòng ngủ.

Phòng đầu tiên dành cho Alberu, phòng thứ hai dành cho Choi Han, Lock, Rosalyn và phòng thứ ba dành cho Ron và Beacrox.

Alberu nhìn chằm chằm mặt trăng ngoài cửa sổ, đồng thời nghĩ cách thoát ra khỏi mớ hỗn độn này càng nhanh càng tốt và quay trở lại cung điện.

Anh ta muốn tìm thêm thông tin về Cale và có thể xem xét Cage và những người thân cận với cô ấy.

Sau cùng thì Alberu cần phải nhanh chóng tìm ra cách để tìm ra những gì mọi người xung quanh Cale và ... anh ta là thù hay bạn?...

Anh ấy không biết nữa.

Nhưng nó thậm chí không quan trọng?

Họ có THỰC SỰ cần anh ta không?

Họ đã làm tốt trước đây khi không có anh ấy, phải không?

"Haaaaa, chuyện này khiến tôi phát điên lên ..."

Alberu lầm bầm khi đặt tay lên trán.

Anh ấy đang đau đầu vì suy nghĩ nhiều chuyện này.

_____________________________

"Tôi có nên bỏ qua chúng và bắt đầu di chuyển không?"

Cale lầm bầm khi nhìn chằm chằm vào hang động trước mặt.

Anh đến cái hang đã phát nổ bên trong vì một thành viên của Arm.

'Haaa ... may mắn là không ai bị thương nặng, nếu thế thì điều này có thể đã kết thúc tồi tệ.

' Anh nghĩ khi bước ra khỏi Hang và nhìn về phía Raon, người luôn ở bên anh.

"Con người, tôi không thích điều này.

Tên khốn da trắng đó đang làm phiền tôi !!"

Raon hét lên khi vỗ bàn chân của mình khắp nơi.

'Ai dạy thằng bé nói những lời như vậy ...?' Cale lắc đầu nhẹ và quyết định không nghĩ về điều đó.

Bây giờ không phải lúc cho việc đó.

"Con người, ngươi cũng mệt mỏi với tên khốn đó đúng không?

Đó là lý do ngươi lắc đầu à?

Ta cá là ngươi đang đau đầu đấy!

Và ta hứa với ngươi là chúng ta sẽ làm cho tên khốn chết tiệt kia đau đầu hơn những gì hắn cho ngươi!"

Raon hét lên khi Cale lại thở dài.

Raon, chỉ là một đứa trẻ và vẫn là một con rồng nhỏ, mặc dù nó hành động ác độc hơn nhiều nhưng Cale sẽ muốn... hay thoải mái với ....

Nhưng...haaa, Cale có thể làm gì chứ, phải không?

"Raon, hãy dịch chuyển đến lục địa phía đông.

Tôi nghĩ đã đến lúc để xem ...

Tên Bud nổi tiếng đó."

Cale nói.

Anh ấy vẫn chưa gặp Vua Lính Đánh Thuê và tra hỏi những gì hắn ta có thể biết về White Star, hoặc Arm.

"Chắc chắn rồi, con người!"

Raon đáp lại khi lượng mana màu đen bắt đầu bao quanh anh ta và một vòng tròn ma thuật xuất hiện bên dưới anh ta và Cale.

Sau đó cả hai biến mất trong tia sáng đó và dịch chuyển đến lục địa phía đông.

_____________________________________

Một ánh sáng trắng lóe lên trong khu rừng khi mặt trời bắt đầu lặn.

Một bóng người ló ra khỏi khu rừng và nhìn chằm chằm vào biệt thự trước mặt họ.

"Ha ..!"

Một sự nghi ngờ chế giễu thoát ra khỏi miệng người đó khi họ sửng sốt trong sự hoài nghi và bối rối.

'Tôi nghĩ tôi nhìn thấy một người tóc đỏ giống như White Star!

Không phải biệt thự!

' Người đàn ông nghĩ khi nhìn chằm chằm vào biệt thự.

Sự hoài nghi vẫn hiện rõ trên khuôn mặt ông ta.

"Haaa ...

Selina ... cô kéo ta vào chuyện gì đây?"

Người đó đặt bàn tay nhợt nhạt của mình lên trán và luồn nó vào mái tóc trắng của mình.

Đôi mắt đỏ của ông ánh lên vẻ thích thú cùng nghi ngờ khi cười khúc khích.

"Giờ chúng ta nên chờ đợi.

Sau cùng, ta chắc chắn rằng ngay cả vị thủ lĩnh vĩ đại của Sunset cũng sẽ ngạc nhiên khi gặp thủ lĩnh của ma cà rồng ... và một công tước từ vương quốc cuối cùng ..."

Fredo lầm bầm khi một nụ cười sảng khoái trên khuôn mặt nhợt nhạt của ông ta.

Bàn tay Fredo buông xuống khỏi tóc khi búng ngón tay biến thành một con chim đen, rồi bay lên ngọn cây.

Chỉ là vấn đề về ngày tháng, có thể là vài giờ, cho đến khi ông ta có thể gặp được thủ lĩnh của tổ chức Sunset, Cale Henituse.

Author : xin lỗi vì chương ngắn!

Tôi thực sự bị và ý tôi là, THẬT SỰ bị ốm khi thực hiện nó, trong khi tôi cũng đang nghiên cứu về phản ứng!

Tôi đã mệt đến mức phải đến bệnh viện và phải nằm ở đó khoảng 2 ngày.

Đừng lo lắng!

Hiện tại tôi hoàn toàn ổn và nếu tôi không cập nhật thì có lẽ là do tôi lại bị ốm trở lại 🤦‍♀️.

BẤT CỨ LÚC NÀO!

Tôi đã gặp khó khăn về việc đặt tên cho tổ chức của Cale.

Mặc dù tôi phát ngán với những cái tên, nhưng tôi đã cố gắng tìm ra cái tên phù hợp nhất có thể và Sunset là thứ xuất hiện trong tâm trí tôi. (Tôi thích điều Cale không phải là người nghĩ ra cái tên này, mà là những đứa trẻ, cụ thể hơn là Raon, ẻm ý đã nghĩ ra nó ngay khi nhìn mặt trời lần đầu tiên và cả mái tóc của Cale cũng khiến Raon nhớ đến hoàng hôn .)

[Trans: Ult tôi có lẽ sắp ngất vì các kiểu xưng hô của từng người.]

[Anyway hiện tại bản dịch đã ngang bản gốc nên sẽ không có chương mới hằng ngày nữa.

Và khi nào Author-nim ra chapter mới, tôi sẽ tiếp tục xách mông đi dịch tiếp cho mọi người đọc.]
 
Being Trash But Also Being A Hero [Trans]
Chapter 12


Chapter 12:

"Thực sự mình không thể tin được ...."

Alberu lẩm bẩm khi đứng trước mặt cha mình.

Alberu và các anh hùng đã trở lại cung điện khoảng một ngày trước.

Tuy nhiên, vào buổi sáng, một người hầu đã đến để chuyển một thông điệp từ nhà vua, Zed Crossman, cho Alberu.

Zed muốn gặp Alberu.

Ngay bây giờ trước khi Alberu đứng trước mặt cha mình, vua của Roan, với một tờ giấy trong tay.

Trên tờ giấy có một bông hồng đỏ với nền đen.

Nhưng điều thu hút sự chú ý của Alberu không phải là gia huy.

Không.

Đó là cái tên phía trên nó, được viết bằng màu đỏ như chất lỏng gợi nhớ đến máu của Alberu.

'Thames'

"Alberu."

Zed gọi Alberu, mắt anh ta đang run lên và nắm tay thì nắm chặt lại mà không nhận ra.

Hoàng tử nhanh chóng đứng yên một lần nữa và trả lời Cha mình.

"Vâng, thưa phụ hoàng ?"

"Chính xác là ta đã nói rằng con đã bắt đầu xem xét một thứ gì đó, chính xác là Thames."

Giọng Zed lạnh lùng và thờ ơ, nhưng alberu đã nhìn thấy nó.

Hoàng tử trẻ nhìn thấy đôi mắt của cha mình rung động trong giây lát khi nhắc đến gia đình Thames.

"...

Con đã xem xét kỹ rồi, thưa cha ..."

Alberu trả lời, lần này anh không thể nói dối.

Anh biết rằng nhà vua đã phát hiện ra.

Cách tốt nhất bây giờ là trung thực.

Tuy nhiên, khi hoàng tử chờ đợi câu trả lời của cha mình, chỉ có thể nghe thấy một tiếng thở dài và tiếng bước chân ngay sau đó.

Alberu bối rối nhìn theo Cha mình bằng ánh mắt của mình.

"Đến đây, đi theo ta."

Nhà vua đưa tay đề cập khi liếc nhìn Alberu, người tự nhiên đi theo.

'Cái này về cái gì?

Thames có quan trọng không?

Có phải mình đã tìm ra cái gì đó ... mà mình không nên biết..?

Mình vẫn... không hiểu ...

Chuyện này chắc có vấn đề không nhỏ, nếu không cha đã không gọi điện đến gặp mình.

'

Khi Alberu đi theo nhà vua, tâm trí anh tràn ngập những suy nghĩ mà ngay cả bản thân anh cũng không hiểu hết.

Chuyện gì đã xảy ra?

Tại sao Thames lại quan trọng như vậy?

Alberu thậm chí chưa bao giờ nghe nói về Thames, cho đến khi anh tình cờ nghiên cứu về Cale Heni -....

Thames.

Cale Thames.

Nhưng ....

Thames có liên quan gì?

Họ có quan trọng đối với vương quốc không?

Có thể với chính hoàng gia?

Hay .... chính gia đình Crossman trong đó?

'Không ... tôi hơi tin rằng họ có thể quan trọng đối với vương quốc hoặc thậm chí hoàng gia..nhưng ... không phải bản thân gia đình Crossman khi không có danh hiệu hoàng gia.

Điều đó là không thể .... phải không?

'

Hoàng tử khẽ lắc đầu để loại bỏ những suy nghĩ 'vô bổ' này ra khỏi đầu.

Thames có thể quan trọng, nhưng chúng không thể quan trọng ĐẾN MỨC ĐÓ.

Phải không...?

__________________________________

"Vậy ... ngài là Sunsets?

Tổ chức đã cung cấp cho chúng tôi một số thông tin hay Arm?"

Một người đàn ông tóc xanh, đeo kính và mắt xanh lục hỏi.

Người đàn ông ngồi thẳng, với vẻ mặt trầm trọng.

Đối diện với anh ta là Cale trong tư thế thoải mái, như thể anh ta đang đi nghỉ mát ở đâu đó.

"Đó là tôi.

Hửm?

Anh mong đợi một người mạnh hơn?

Tôi yếu, tôi nghĩ anh sẽ biết khi nhìn thấy tôi chưa bao giờ đến gặp anh cho đến khi anh yêu cầu lần thứ 10."

Một tiếng thở dài thoát ra khỏi miệng Cale khi rùng mình dọc sống lưng vì nghĩ đến tất cả các bức thư và tin nhắn được chuyển từ người của Cale cho anh ấy.

"Không, tôi đã nghĩ rằng ngài sẽ không mạnh, nếu không ngài đã được biết đến trên toàn thế giới rồi, điều làm tôi ngạc nhiên là Cale Henituse là ngài."

Người đàn ông tóc xanh- Bud Illis- vừa nói vừa lắc đầu tỏ vẻ không tin.

"À, tôi không phiền, tôi đã có thông tin của mình, gặp anh và cũng như gặp một người bạn nhậu mới."

Tư thế nghiêm túc của Bud sụp đổ trong một giây khi anh ngả người xuống chiếc ghế dài và nhắm mắt lại.

"Haaaa, dù sao thì, tôi ở đây là có lý do.

Tôi biết anh có một số thông tin về Arm mà ngay cả tôi cũng không biết.

Hãy nói cho tôi biết càng nhiều càng tốt về White Star."

Cale nói, mặc dù với vẻ mặt thờ ơ.

Bud hơi rùng mình dọc sống lưng khi anh cầm lấy ly rượu và tự rót một ít vào ly.

Sau đó Bud cầm ly rượu trên tay và nhìn xuống nó.

Nhìn chằm chằm vào rượu và di chuyển ly theo vòng tròn, anh bắt đầu giải thích.

"Tất cả những gì tôi biết là White Star là thủ lĩnh, kẻ chủ mưu đằng sau mọi chuyện đang xảy ra.

Và anh ta rất mạnh.

Có thể mạnh hơn cả hai lục địa.

Tôi chỉ biết anh ta có ít nhất 2 sức mạnh cổ xưa.

Đó là tất cả những gì tôi biết."

Sau lời giải thích, Bud ngừng di chuyển chiếc ly và nhìn lên Cale, người vẫn im lặng.

"Hắn ta trông giống ngài, tóc đỏ, mắt nâu ...

điểm khác biệt là hắn có đeo một chiếc mặt nạ trắng từ mũi cho đến trán."

Cale bắt đầu cảm thấy rùng mình hơn cả sống lưng.

'Gì?

Anh ấy trông giống tôi?

Gì?

Chết tiệt!

Cuộc sống bình yên của tôi!

Cuộc sống tồi tệ của tôi!

'

"Haaa, tôi hiểu rồi ...

đó là những gì tôi cần biết ..."

Cale nói khi đứng dậy.

Bud theo dõi hành động của Cale và cũng đứng lên.

Sau đó anh ta đưa tay về phía Cale để bắt tay.

Cake bắt tay Bud và nói "Tôi đoán là tôi sẽ quay lại để làm nhiều việc hơn, đừng lo lắng, nếu tôi tìm thấy một cái gì đó về Arm hoặc ... bất cứ điều gì khác có thể có ích cho anh, tôi sẽ gửi người đến.

"

"Cảm ơn!

Tôi sẽ xem những gì tôi có thể làm cho ngài khi ghé qua!"

Bud đáp lại khi cả anh và Cale đều buông tay nhau ra.

Sau đó, Cale đột nhiên bị ánh sáng bao quanh và dịch chuyển ra xa, để lại Bud bàng hoàng đứng đó như một tên ngốc.

"Haha ... hahahahaha ... hahahahaha!"

Sau đó Bud bắt đầu cười.

"Ai mà biết được một gã nổi tiếng vì gây náo loạn khi say rượu lại giấu một bí mật như vậy ... và cũng thú vị như vậy ..."

Bud lầm bầm khi nhấp một ngụm rượu.

_____________________________________

'Nhân loại!

Người đeo kính kỳ quái đó nói rằng tên khốn da trắng trông giống như anh!

Điều đó có giúp chúng ta tìm thấy anh ta dễ dàng hơn không?

Và làm thế nào để chúng tôi biết ai trong số các bạn là thật nếu anh ta trông giống như bạn và cả hai bạn chiến đấu ?!

' Raon, người đã dịch chuyển Cale ra khỏi cuộc họp với Bud, bắt đầu nói luyên thuyên.

Trong khi Raon tiếp tục, Cale ngồi trên ghế trong phòng của mình.

Hiện anh đang bị khủng hoảng tinh thần.

'TÔI CHỈ MUỐN MỘT CUỘC SỐNG LƯỜI BIẾNG THÔI MÀ!'

End Chapter 12
 
Back
Top Bottom