Cập nhật mới

Đam Mỹ Bé Con Thân Ái

Bé Con Thân Ái
Chương 99


Sư mẫu mở miệng muốn nói thêm với Cố Khái Đường vài câu, nhưng khách khứa bên ngoài quá nhiều, hai người ở lâu trong phòng bếp e rằng không phải phép, cho nên cuộc đối thoại rất nhanh đã kết thúc.

Mấy năm nay làm giảng viên ở trường đại học, Lưu Hạo Nhiên luôn cần mẫn công tác, hơn nữa khá nổi tiếng, ông ở bên ngoài diễn thuyết thù lao đều được tính bằng giờ, kiếm được không ít tiến, cho nên mặc dù lần phẫu thuật này tốn hơn một trăm vạn, cũng không ảnh hưởng gì đến nhà họ Lưu.

Cố Khái Đường ở nhà Lưu Hạo Nhiên ăn cơm trưa, món ăn vô cùng phong phú.

Sau khi phẫu thuật, sức khỏe Lưu Hạo Nhiên suy yếu, không thể cùng ăn chung với khách, chỉ có thể ăn những món chuẩn bị trước. Nhưng để giữ lễ với khách khứa, ông vẫn ngồi trên bàn cơm. Sư mẫu ngồi bên người Lưu Hạo Nhiên, Cố Khái Đường ngồi bên cạnh sư mẫu.

Bởi vì ngồi gần cho nên Cố Khái Đường phát hiện khi dùng cơm sư mẫu vô cùng tập trung tinh thần, toàn bộ lực chú ý đều ở trên người hồng, sự cẩn thận tỉ mỉ khiến Cố Khái Đường xúc động.

Bàn tay gắp rau của Lưu Hạo Nhiên không thể khống chế mà run rẩy, ông cũng sẽ đổ canh lên người, mỗi lần đều là sư mẫu thay ông lau khô, cho dù đổ nhiều lần cũng không nổi giận, hơn nữa phản ứng vô cùng nhanh chóng, không để nước canh dính trên người Lưu Hạo Nhiên quá một giây.

Sau khi ăn cơm xong thì ăn hoa quả tráng miệng, sau khi sư mẫu dùng nước lạnh rửa sạch sẽ, còn dùng nước nóng khử trùng một chút, bởi vì nước lạnh không rửa sạch vi khuẩn ở bên ngoài.

Sau khi ăn xong, Cố Khái Đường tự nguyện ở lại giúp bà thu dọn.

Sư mẫu trước tiên dìu Lưu Hạo Nhiên trở về phòng nghỉ ngơi, sau đó lấy một chậu nước, dùng khăn tỉ mỉ lau tay, chân cho ông.

Làm những việc này, động tác của bà rất trôi chảy, nhìn ra được sau khi Lưu Hạo Nhiên bị bệnh, bà vẫn chăm sóc ông như vậy.

Chờ Lưu Hạo Nhiên nằm xuống, Cố Khái Đường liền theo sư mẫu đi vào trong phòng bếp, đứng bên cạnh chậu rửa chén. Hắn hỏi một câu: "Cô chăm sóc thầy như vậy, hẳn rất vất vả?"

Sư mẫu nói" "Vất vả chứ. Thầy em luôn lo lắng sẽ làm phiền cô, cho nên mỗi ngày đều muốn đi tìm chết, ha ha ha."

Sư mẫu hả hả cười, khuôn mặt phúc hậu nâng lên, dường như đang nói chuyện gì buồn cười lắm, nhưng nội dung lời nói khiến Cố Khái Đường hơi ngượng ngùng.

"Vậy..." Cố Khái Đường dừng một chút, chẳng biết nói gì cho phải.

Sư mẫu cười thật lâu, mới rốt cuộc dừng lại, bà xoa một chút nước mắt trên khóe mi, nói: "Bất quá cùng rất công bằng. Lúc còn trẻ hai người yêu đương, mọi người đều nói cô không xứng với thầy em, hiện tại rốt cuộc ngược lại rồi."

Lưu Hạo Nhiên là tuổi trẻ thành danh, gia cảnh giàu có, lại cưới người vợ tướng mạo bình thường, còn không sinh được con. Lúc đó hai người bị ngăn cản so với Cố Khái Đường không phải là nhỏ.

Nhưng nhìn thấy Lưu Hạo Nhiên và sư mẫu sống chung, cũng sẽ hiểu ra Lưu Hạo Nhiên vì sao lại khăng khăng muốn lấy bà.

Những người khác đều không rõ, chỉ người trong cuộc mới hiểu được đối phương rốt cuộc có yêu mình hay không, yêu sâu đậm bao nhiều.

Chuyện của Cố Khái Đường và Đậu Tranh cũng là đạo lý như vậy.

Cuộc sống của thế hệ trước khiên Cố Khái Đường cảm thấy ấm áp, trên môi mang theo ý cười đi về nhà, song khi hắn mở cửa, sắc mặt liền thay đổi.

Hắn thấy Đậu Tranh đạp lên băng ghế, ngửa đầu nhìn bóng đèn hỏng trên trần nhà, trên tay y cầm bóng đèn, liên tục xoay tròn, hình như đang lắp vào.

Nghe thanh âm mở cửa, Đậu Tranh cũng không cúi xuống nhìn, chỉ hỏi: "Hải Đường, anh về rồi à, Tiểu Dã nghe lời không?"

"..." Cố Khái Đường sợ mình sẽ hù tới Đậu Tranh, đi tới bên cạnh y, nhẹ giọng hỏi: "Mẹ đâu rồi?"

"Mẹ về nhà chính rồi."

Cố Khái Đường đỡ chân Đậu Tranh, nói: "Em đi xuống trước đi."

"Chờ một chút," Đậu Tranh nói, "Xong ngay đây."

Cố Khái Đường cũng không dám hối y, chờ Đậu Tranh làm xong, y cũng không đi xuống, chỉ nói: "Anh mở công tắc đi, xem có sáng không."

Cố Khái Đường nói: "Không cần xem, em đi xuống đi đã."

Đậu Tranh khó hiểu nhìn hắn, nghe lời gật đầu: "Được rồi."

Đậu Tranh vừa mới từ trên băng ghế xuống, liền thấy Cố Khái Đường nhíu chặc lông mày, lớn tiếng hỏi: "Em đang làm cái gì vậy?"

"Hả?" Đậu Tranh mờ mịt nói, "Em... sửa đèn."

Cố Khái Đường hỏi: "Vì sao không chờ anh về làm."

"Anh sao biết làm chứ." Đậu Tranh nói, nâng tay Cố Khái Đường lên, "chụt chụt" hôn vào tay hắn hai cái, cười nói: "Cố Khái Đường nhà em không cần làm mấy việc nặng nhọc này."

Tay Cố Khái Đường vẫn còn run, hắn nói: "Anh không làm được thì mời thợ sửa. Em làm vậy không sợ ngã sao? Anh chưa về, trong nhà không có ai, em..."

Đậu Tranh nhìn hắn tức giận cực kỳ, mặc dù có chút không lường được nhưng vẫn luôn miệng nhận lỗi, đảm bảo lần sau sẽ không làm nữa.

Cố Khái Đường trầm mặc một hồi, thở dài: "Quên đi, cũng không phải em sai."

"Không, đều là lỗi của em." Đậu Tranh vô tội la lên, "Bất quá em cũng không nghĩ ra chỗ nào, anh nói em nghe đi."

Cố Khái Đường nhìn khuôn mặt hốt hoảng của Đậu Tranh, giơ tay sờ sờ đầu y, Cố Khái Đường cảm giác mình nhất định có chút thần kinh rồi, Đậu Tranh đã làm sai điều gì đâu.

Cố Khái Đường khàn khàn giọng: "... Anh là trách mình không có cách nào luôn ở bên em."

Đậu Tranh mở to hai mắt nhìn Cố Khái Đường.

Y đứng yên một hồi không nhúc nhích, sau đó đột nhiên níu lại gáy Cố Khái Đường, hung hăn hôn một cái.

Cố Khái Đường cũng không giận, thậm chí còn ôm thắt lưng Đậu Tranh, đè lên y, kéo y tới phòng ngủ, đóng cửa lại.

Đậu Tranh từng chút từng chít một hôn l**m lỗ tai Cố Khái Đường. Thanh âm của y ướt át, đối với Cố Khái Đường đều là thương yêu.

Đậu Tranh thở gấp hào hển, cần cổ căng lên, kích động đến không kiềm nổi.

Y nói: "Hải Đường, Hải Đường. Trước kia em ở quê chỉ có một mình em, cả ngày ngồi nhìn ra cửa sổ, cũng không có ai nói chuyện, cô đơn muốn chết. Nhưng em vẫn không cảm thấy mình vì anh mà chịu thiệt, tình yêu của em dành cho anh một chút cũng không giảm."

Cố Khái Đường nhìn vào mắt Đậu Tranh.

"Khi đó em đã không trách anh, hiện giờ anh ở bên cạnh em, không, anh ở đầu trái tim của em... em còn oán hận gì nữa đâu, em sao nỡ trách anh?" Đậu Tranh dừng một chút, hỏi, "Đều em em nguyện ý, Hải Đường, anh có hiểu không?"

Cố Khái Đường nhìn đôi mắt trong suốt đen bóng của y, ánh mắt kiên định không gì sánh được.
 
Bé Con Thân Ái
Chương 100


Cổ họng của Cố Khái Đường giống như bị cái gì đó làm cho nghẹn lại, phía sau lưng và cái cổ đều trở nên nóng bỏng, cơ thể như bị thiêu đốt đến miệng đắng lưỡi khô, không khỏi thở dài.

Cố Khái Đường cúi đầu, nắm cầm lấy tóc Đậu Tranh, dùng đầu ngón tay tnh tế v**t v* y. Cố Khái Đường nhẹ nhàng hôn lên má, lên mắt, lên mũi, sau đó hôn lên môi y.

Đậu Tranh nhiệt tình đáp lại, chân y kẹp lấy hông Cố Khái Đường, cả người gần như treo trên giường, lồng ngực dính sát vào Cố Khái Đường.

Hô hấp của hai người đều rối loạn, không khí trở nên đậm đặc, Cố Khái Đường một lần lại một lần thâm tình xoa xoa mặt Đậu Tranh, thanh âm của hắn khàn khàn, nói: "Anh cũng vậy, Đậu Tranh."

Không cẩn thận tiếp xúc với người này, có lẽ sẽ thấy y thô lỗ, bạo lực, tùy tiện. Trước kia Cố Khái Đường cũng tuyệt đối không nghĩ tới, Đậu Tranh có ngày sẽ trở thành người đã định trước nắm tay mình đi hết cuộc đời.

Nhưng bây giờ hắn đột nhiên phát hiện, những đặc điểm của người bạn đời lý tưởng mà thời niên thiếu tưởng tượng ra, Đậu Tranh toàn bộ đều có. Cố Khái Đường nhìn thấy Đậu Tranh đối xử với người yêu tinh tế dịu dàng, dũng cảm không sợ điều gì, thậm chí đến chết cũng không thay đổi.

Không có người nào thích hợp với hắn hơn y cả.

Cố Khái Đường nghĩ như vậy, chậm rãi ngừng v**t v*, hắn cúi thấp đầu, dùng trán dán lên trán Đậu Tranh.

Cố Khái Đường thấp giọng nói: "Anh yêu em."

...

Một năm lại một năm trôi qua, sân bay phụ cận.

Một bé trai có đôi mắt sâu, tóc xoăn lảo đảo từ cổng sân bay đi ra. Bé con nhìn qua chỉ khoảng hai, ba tuổi, nhưng nói chuyện rất lưu loát. Bé con ngửa đầu nói: "Dắt tay cục cưng đi."

Đậu Tranh lộ ra vẻ mặt ghét bỏ, nói: "Con mới nãy khóc xong lấy tay lau nước mũi chứ gì? Ba ba không dắt tay đâu."

Bé trai vội vã lắc đầu, không để lời của Đậu Tranh ở trong lòng, rất nhanh đã chạy vè phía trước, cầm tay cậu bé cao hơn mình một cái đầu, hỏi: "Anh, bao giờ chúng ta về nhà vậy?"

Bé trai kia thoạt nhìn mi thanh mục tú, một đôi mắt to, tóc dài mà mảnh. Bé con không ngần ngại chút nào nắm lấy tay em trai, nói: "Anh không biết."

Cố Khái Đường nhìn chằm chằm hai đứa con của mình, một lát sau, hắn chậm rãi nói: "Bây giờ tạm chưa về nhà, chúng ta qua nhà ông bà nọi. Tiểu Mãn, một lát gặp ông nội bà nội nhớ phải chào nhé."

Đứa nhỏ gọi là Tiểu Mãn khoa trương gật đầu, dùng âm thanh kéo dài nói: "Được ạ —— "

Vừa vào cửa nhà, cha mẹ Cố Khái Đường đã tiến lên đóng chào, liên tục nói: "Chuyến đi thế nào?"

Cố Khái Đường gật đầu, nói: "Rất vui, mấy đứa nhỏ cũng không quậy gì."

Mẹ Cố ngồi xổm trước mặt Tiểu Dã, hôn lên gò má bé con, hỏi: "Có nhớ ông nội bà nội không nào?"

Tiểu Dã còn chưa lên tiếng, bé trai tóc xoăn đã tiến lên phía trước, nghiêng đầu hôn lên má bà nội. Mẹ Cố cười đến nheo mắt, dùng sức hôn lên mặt Tiểu Mãn. Không đợi ai hỏi, Tiểu Mãn đã chu miệng ngọt ngào nói: "Con nhớ bà nội lắm."

Hai cậu bé ở trong phòng khách chạy tới chạy lui, người lớn ngồi trên ghế sô pha nói chuyện phiếm.

Ba Cố nhìn Cố Khái Đường, hỏi: "Con đến viếng thầy Lưu chưa?"

Bàn tay đang cầm tách trà của Cố Khái Đường chợt dừng lại, hắn chậm rãi nói: "Chiều nay con sẽ qua đó."

"Cũng ghé thăm sư mẫu của con đi, bà ấy chỉ có một mình, con mang theo mấy đứa nhỏ, qua đó chơi với bà."

Viền mắt của Cố Khái Đường nhất thời ướt át, hắn sợ người khác nhìn thấy, vẻ mặt trấn định dùng tay che một chút. Cố Khái Đường nhanh chóng ổn định tâm tình, nói: "Được ạ."

Ngực Đậu Tranh buồn buồn, thấy Cố Khái Đường như vậy so với thầy mình mất còn khó chịu hơn. Đậu Tranh nhìn vành mắt Cố Khái Đường, nhịn không được muốn cùng hắn rơi lệ. Mặc kệ là qua bao nhiêu năm, lực ảnh hưởng của Cố Khái Đường đối với Đậu Tranh đều không phải chuyện nhỏ.

Đậu Tranh vội vã quay đầu nhìn con trai, muốn dời tâm tình. Nhưng vừa nhìn y đã vỗ bàn, quát một tiếng: "Tiểu Mãn, con đang làm gì đó?"

Bé trai tóc xoăn đứng trên băng ghế, khom người, vươn tay kéo chậu thủy tinh nuôi cá vàng trên bàn. Nghe lời này xong, bé con cũng không sợ hãi, chỉ lom lom nhìn Đậu Tranh.

Đậu Tranh đứng lên đi tới trước mặt Tiểu Mãn, chợt nhìn thấy cằm và vạt áo trước ngực bé con dính đầy nước.

Đậu Tranh giận tím mặt nhìn không được vung tay lên: "Con... con lại uống nước hồ cá nữa?!"
 
Bé Con Thân Ái
Chương 101


Thanh âm bên này rất lớn, ba mẹ Cố vội vã chạy đến kiểm tra tình hình, chỉ thấy Đậu Tranh đặt Tiểu Mãn nằm trên đầu gối, đánh hai cái trên mông bé.

Tiểu Mãn rơi lệ hô to: "Con sai rồi, con biết sai rồi."

Mẹ Cố vội vã nói với Đậu Tranh: "Đứa nhỏ biết sai rồi, buông nó ra đi."

Đậu Tranh nói: "Miệng nó nói thế, lần sau lại tái phạm."

"Vậy cũng đừng đánh..."

"Không quản tiểu tử này lại muốn tạo phản."

"..."

Tiểu Dã nhìn Tiểu Mãn tủi thân ghé trên đùi Đậu Tranh rơi lệ, mở miệng nói: "Ba ba, đừng đánh em con mà."

Đậu Tranh quay đầu nhìn Tiểu Dã, phát hiện đôi mắt đầy trông mong của con lớn, y thở dài, đành buông Tiểu Mãn xuống đất.

Tiểu Dã từ nhỏ nghe lời hiểu chuyện, từ lúc có trí nhớ tới giờ chỉ bị đánh mông một lần, không giống Tiểu Mãn, ba ngày hai trận.

Đều nói nếu có con nhỏ, ba mẹ sẽ càng thương yêu đứa bé hơn, con lớn sẽ ghen tị, thậm chí oán hận cha mẹ.

Nhưng trong nhà Cố Khái Đường hoàn toàn không xuất hiện tình huống này. Thấy Tiểu Mãn dạy mãi không sửa, liên tiếp phạm sai lầm, bị Đậu Tranh dạy dỗ đánh vài cái là chuyện nhỏ, ngay cả Cố Khái Đường khi tức giận cũng sẽ mắng mấy câu. Thời gian dài, Tiểu Dã trở nên vô cùng đau lòng em trai mình.

Sinh nhật ba tuổi của Tiểu Mãn, Tiểu Dã thậm chí còn mang tiêu bản bọ một sừng mà mình cất giữ nhiều năm tặng cho bé. Hai anh em cùng nhau trân trọng đặt ở đầu giường của mình, đêm đó Tiểu Mãn sờ tóc anh trai, nói: "Anh, anh giống như đặc biệt thương em phải không?"

Tiểu Dã nhìn bé con một cái, hỏi: "Vì sao?"

"Anh cho em... sâu nhỏ."

"Không phải sâu nhỏ," Tiểu Dã nói, "Là bọ một sừng, tên nó là Quả Đông."

Tiểu Mãn mơ hồ gật đầu, lúc đó bé con không có cách nào biểu lộ tâm tình của mình, mơ hồ chỉ biết bé đối với anh trai mình sùng bái, tin tưởng không gì sánh đợc.

Một nhà Cố Khái Đường sau khi ăn cơm trưa xong liền xách theo quà, chuẩn bị tới nhà thầy cô.

Mẹ Cố đang chuẩn bị quà cáp, bà có chút thương cảm nói: "Sư mẫu con năm nay là cái tết đầu tiên không có chồng bên cạnh làm bạn, con qua đó an ủi bà ấy một chút."

Cố Khái Đường đáp ứng, lại không biết làm sao xoa dịu bà.

Hắn còn nhớ rõ ngày Lưu Hạo Nhiên trở bệnh nguy kịch, sư mẫu nói cho Cố Khái Đường "Ông ấy không sao đâu", khi đó bà tự tin và lạc quan khiến người khác không nhịn được tin tưởng. Nhưng ai ngờ kết quả lại như vậy chứ?

Cố Khái Đường và Lưu Hạo Nhiên làm thầy trò một quãng thời gian, quan hệ thân thiết, tất nhiên sẽ đến tang lễ. Trong lễ tang, sư mẫu tóc cũng không chải kịp, bà nhìn thấy Cố Khái Đường, cái gì cũng không nói được, chỉ có thể che mặt, ô ô khóc lên.

Loại đau đớn này... kỳ thực căn bản không có cách nào an ủi.

Tới gần tết âm lịch, trong thành phố Bắc Kinh ít người, xe cộ cũng không đông đúc như bình thường. Cố Khái Đường quan sát tình huống ở phía trước, nghe hai đứa trẻ ở phía sau nói chuyện. Ngoài trời đông giá rét, bên trong xe lại ấm áp như mùa xuân.

Gõ cửa nhà sư mẫu, một hồi lâu mới có người ra mở.

sư mẫu ngẩng đầu lên, nhìn thấy Cố Khái Đường, nở nụ cười nói: "Là Tiểu Cố à?"

Nói xong, bà liền cúi đầu nhìn hai đứa bé, thở dài nói: "Ai chà, mấy đứa nhỏ xinh xắn như thế này, con trai của em à?"

Cố Khái Đường gật đầu, trong tay hắn xách quá nhiều quà tặng, hẳn trước tiên nên vào cửa, thế nhưng sư mẫu có chút hoảng hốt, cho nên Cố Khái Đường đành chủ động nhắc: "Đồ để chỗ nào đây ạ?"

Sư mẫu lúc này mới kịp phản ứng, vội vã mở rộng cửa mời bốn người đi vào.

Lúc còn làm việc danh tiếng của Lưu Hạo Nhiên rất cao, khi sức khỏe suy yếu, ông đề cử Cố Khái Đường vào sở sự vụ, đem Cố Khái Đường giao cho người phụ trách, nói đây chính là đệ tử cuối cùng của mình. Năng lực làm việc của Cố Khái Đường rất mạnh, vừa tốt nghiệp, lương của hắn đã khiến người khách trố mắt nghẹn lời.

Nhưng ở trong mắt sư mẫu, Cố Khái Đường vẫn là nghiên cứu sinh trẻ tuổi, an tĩnh đi phía sau Lưu Hạo Nhiên, tỉ mỉ quan sát thầy mình làm việc.

Chỉ cần nhìn Cố Khái Đường, bà liền nhớ đến người chồng tráng niên mất sớm của mình.

Sư mẫu cúi đầu, vuốt lại phần tóc xõa xuống. Bà nghe thấy Cố Khái Đường hỏi đến dự định trong tết năm nay, liền nói: "Cô định về bên chỗ ông bà."

Không cần ở đây một mình, thật sự quá tịch mịch.

,M^1S
 
Bé Con Thân Ái
Chương 102


Ở nhà sư mẫu một hồi, bốn người mới lái xe trở về nhà. Càng gần tết âm lịch, càng có nhiều người đến nhà họ Cố thăm hỏi, Cố Khái Đường quyết định về nhà thu dọn một chút đồ đạc, đem theo quần áo trong nhà và đồ dùng hằng ngày, mấy ngày nữa sẽ ở lại nhà ba mẹ.

Tiền Cố Khái Đường kiếm được ngày càng nhiều, mẹ hắn nói với Đậu Tranh, đàn ông trong tay có nhiều tiền sẽ học thói xấu, cho nên mẹ Cố vẫn luôn hạn chế số tiền mặt trong tay ba Cố, bà bảo Đậu Tranh cũng quản con trai mình như thế.

Lời này nói ra thật không chút khách khí, nhưng đối với Đậu Tranh đàn ông lẫm lẫm liệt liệt mà nói tựa như gió thoảng bên tai. Hạn chế tiền trong tay Cố Khái Đường? Sau đó thì sao, để chỗ nào? Để trong tay Đậu Tranh? Vậy càng thêm thiên hạ đại loạn.

Đậu Tranh đối với Cố Khái Đường đều nhu thuận vô điều kiện, tiền lương của hai người tùy hắn xử lí. Thực ra cách nghĩ của Cố Khái Đường và mẹ Cố như nhau, cầm nhiều tiền trong tay không tốt lắm, cho nên công tác không được mấy năm liền mua nhà mới, dời đến khu biệt thự gần chỗ công tác.

Một nhà bốn người ở nhà dọn dẹp suốt một ngày, hôm sau đã có khách đến thăm. Đó là một người đồng nghiệp của Cố Khái Đường, lớn hơn hắn chừng mười tuổi, có con gái bằng tuổi Tiểu Dã. Người kia biết con gái mình và con trai Cố Khái Đường bằng tuổi, học chung trường tiểu học, quan hệ giữa hai nhà càng thêm gần gũi. Nghe nói Cố Khái Đường tết âm lịch phải về nhà lớn, vội vã mang theo con gái đến thăm, tránh cho khoảng cách xa không có biện pháp thăm hỏi.

Vị đồng nghiệp nam mang theo một thân khí lạnh đi vào nhà, hắn đưa tay sờ đầu con gái, nói: "Tinh Tinh, đi tìm Tiểu Dã chơi đi."

Bé gái gọi là Tinh Tinh gật đầu, cô bé hoảng hốt chào hỏi Cố Khái Đường và Đậu Tranh xong liền đi tới phía bên Tiểu Dã.

Tiểu Dã biểu tình nhàn nhạt, chờ cô bé đến bên, Tiểu Dã liền mang theo cô bé đến thư phòng, xem bộ dáng chính là muốn... tiếp tục làm bài tập.

Đậu Tranh thở dài, y biết Cố Khái Đường và đồng nghiệp đây là muốn bàn chuyện công việc, sợ Tiểu Mãn nghịch ngợm quấy rối Cố Khái Đường và khách khứa, liền nắm tay Tiểu Mãn, nói: "Để ba với chú nói chuyện, con, theo ba ba đi ngủ."

Tiểu Mãn nhíu mày, khoa trương uốn éo người, nói: "Không ngủ đâu."

Đậu Tranh căn bản không nghe bé con nói chuyện, nâng cái mông bé con, ôm bé về phòng.

Ngoại trừ lý do sợ bé quấy phá, Đậu Tranh ép Tiểu Mãn ngủ trưa cũng bởi vì y nghĩ đại não trẻ em phát triển đều là khi đi ngủ. Tiểu Dã vì sao thông minh như vậy chứ? Không chỉ vì ba của bé thông mình, càng là vì khi Tiểu Dã còn bé đặc biệt thích ngủ. Đậu Tranh quyết định để em trai duy trì thói quen tốt của anh trai, cho nên vô luận Tiểu Mãn không muốn thế nào, Đậu Tranh luôn dỗ bé ngủ trưa.

Nhưng Tiểu Mãn là một đứa bé tinh lực tràn đầy mười phần, mỗi lần dỗ đi ngủ trưa cũng mất mấy tiếng đồng hồ. Hôm nay cũng vậy, Đậu Tranh ôm Tiểu Mãn trong ngực, Tiểu Mãn lải nhải không ngớt, nói chuyện với Đậu Tranh, sau lại gào khóc, phiền tới mức Đậu Tranh muốn đánh một trận.

Tiểu Mãn nỗ lực cùng Đậu Tranh nói chuyện, Đậu Tranh nhắm mắt không để ý tới. Rất nhanh Tiểu Mãn đã thấy buồn chán, bé con đứng lên, nói: "Con muốn chơi với anh."

Đậu Tranh gầm lên: "Chơi cái rắm! Con nằm xuống đây cho ba ba."

Tiểu Mãn nói: "Con không nằm."

"Không nằm thì qua góc tường phạt đứng."

"..."

Tiểu Mãn cân nhắc một chút, khóc lóc nằm trên giường, nói: "Con muốn ngủ với anh...."

Đậu Tranh "ừ" một tiếng, lau nước mắt Tiểu Mãn, ôm bé con vào lòng.

Cố Khái Đường tiễn khách đi ra, Tiểu Mãn cũng vừa tỉnh ngủ, bé con xoa đầu, tóc xoăn ngã trái ngã phải, mơ màng chào tạm biệt khách. Cố Khái Đường cảm thấy buồn cười, liền ôm lấy Tiểu Mãn từ trong lòng Đậu Tranh.

Tiểu Mãn ôm cổ Cố Khái Đường, cúi đầu dựa vào ngực hắn, nỏi: "Ba, con nhớ ông nội bà nội."

Cố Khái Đường không biết nói gì. Mỗi lần Tiểu Mãn bị Đậu Tranh dạy dỗ xong, câu đầu tiên chính là nhớ ông nội bà nội, nếu không chính là nhớ anh hai, hơn nữa nhất định lúc nói thì hai mắt rưng rưng lệ, dùng giọng nũng nịu, khiến người khác thương vô cùng.

Cố Khái Đường nói: "Ngày mai, hoặc là ngày mốt đi qua ông nội bà nội được không?"

Tiểu Mãn gật đầu, lắc người đi xuống, nói chuyện với Tiểu Dã.

Đêm đó, dùng xong cơm tối, Cố Khái Đường mở máy tính ra làm việc. Lòng bao dung của Đậu Tranh với Tiểu Mãn tăng dần theo từng năm, chỉ cần bé không chơi điện không nghịch lửa, không ăn bậy uống bậy, Đậu Tranh rất ít khi ra tay đánh. Nhưng những chuyện liên quan tới Cố Khái Đường, tỷ như Tiểu Mãn đụng bậy vào máy vi tính của hắn, Đậu Tranh sẽ nổi trận lôi đình, sợ đến mức Tiểu Mãn vừa nhìn thấy Cố Khái Đường ngồi vào bàn máy tính sẽ tránh đi rất xa.

Cố Khái Đường dùng hai tiềng đồng hồ xử lý xong công chuyện, khi đó đã là tám giờ tối, Đậu Tranh và Tiểu Mãn ngồi ở phía sau xem Tiểu Dã làm bài tập, không khí trong phòng vô cùng yên lặng.

Cố Khái Đường hưởng thụ bầu không khí trong nhà, hắn nhích về phía sau, đột nhiên nhớ tới bộ nhớ trong điện thoại sắp đầy, liền đứng dậy đi lấy, hắn định sẽ đem ảnh trong điện thoại lưu hết vào máy tính.

Lúc Cố Khái Đường học đại học có lưu wechat của một vị thầy giáo, phát hiện bên trong đều là ảnh chụp của con thầy, hơn nữa tần suất post bài rất cao, hầu như mỗi ngày đều có năm sáu video, có video vô cùng nhàm chán, chỉ là đứa nhỏ ôm quả táo nói hai câu, cũng làm cho vị giáo sư kia hô to gọi nhỏ, mừng rỡ như điên.

Cố Khái Đường nghĩ, có gì thú vị đâu chứ?

Hiện tại hoàn toàn có thể lý giải. Trong điện thoại di động của hắn toàn là hình người nhà, một tấm cũng không nỡ xóa.

Đợi lưu ảnh mười phút, Cố Khái Đường tùy ý lên mạng. Hắn nhớ Đậu Tranh có một cái weibo, bên trong hình như post rất nhiều ảnh người một nhà.

Cố Khái Đường vì sao lại biết chứ? Đương nhiên là vì hai người sớm chiều ở chung, thân mật như vậy thì còn có bí mật gì. Ngay cả tài khoản weibo của Đậu Tranh, Cố Khái Đường cũng biết, chỉ là vì lúc trước quá bận rộn, không có thời gian xem qua mà thôi.

Vừa vặn lúc này nghỉ tết, Cố Khái Đường liền có thời gian, Cố Khái Đường đăng nhập tài khoản dùng cho công viêc ngày trước, thuận tiện xem của Đậu Tranh.
 
Bé Con Thân Ái
Chương 103


Cố Khái Đường mở ra trang weibo của Đậu Tranh, vốn định xem mấy tấm hình rồi sẽ đi ra ngoài chơi với Tiểu Dã, nhưng mà hắn phát hiện những hình ảnh Đậu Tranh post lên đều đã qua xử lý, cho nên hắn không xem được. Cố Khái Đường trong lòng cảm thấy kỳ quái, ngược lại nhìn trang chính của Đậu Tranh, xem một hồi liền xem tận mấy tiếng đồng hồ.

Sau đó Đậu Tranh gõ cửa phòng hắn, mới khiến Cố Khái Đường ngừng kéo chuột xuống dưới xem tiếp.

Đậu Tranh kỳ quái hỏi: "Sao anh còn chưa đi tắm? Hơn mười giờ rồi."

Cố Khái Đường ý vị thâm trường nhìn y một cái.

Đậu Tranh cúi đầu nhìn vạt áo của mình, thấy không có dính cái gì bần, cảm thấy càng kỳ quái.

Cố Khái Đường không nói gì, hắn cầm quần áo ngủ, đi tới phòng tắm.

Mười giờ, Tiểu Dã và Tiểu Mãn đã ngủ say. Cố Khái Đường lau mái tóc còn ướt, bây giờ trời đã quá lạnh, cho nên hắn dùng máy sấy sấy tóc một hồi.

Cố Khái Đường một đầu óc nửa khô trở lại hòng ngủ, liền thấy Đậu Tranh nằm trên giường chơi điện thoại. Nghe được bước chân Cố Khái Đường, Đậu Tranh ngẩng đầu, còn chưa lên tiếng, Cố Khái Đường đã tắt đèn.

Đậu Tranh kinh ngạc hỏi: "Ngủ sớm vậy? Anh không đọc sách hả?"

Cố Khái Đường "Ừ" một tiếng, mò lên giường.

Đậu Tranh nghĩ, vừa rồi Cố Khái Đường ngồi trước máy tính làm việc lâu như vậy nhất định mỏi mệt. Nếu hắn muốn đi ngủ, vậy đi ngủ thôi.

Khắp phòng một mảnh đen kịt, Đậu Tranh chống khuỷu tay chuẩn bị nằm xuông, bên tai đột nhiên có tiếng gió thổi qua. Một giây tiếp theo, hơi thở mang tho vị đạo của Cố Khái Đường truyền tới.

Đậu Tranh mới ý thức được Cố Khái Đường đang dán vào gần mình, y vươn tay ôm lấy mái tóc mềm mại chưa khô hẳn của người nọ, Đậu Tranh chăm chú ôm Cố Khái Đường, đem mặt chôn vào tóc hắn, hít một hơi thật sâu.

Động tác của Cố Khái Đường dừng lại, hắn không muốn đè lên người Đậu Tranh, dù sao Cố Khái Đường cũng là một người đàn ông hơn một trăm cân (1 cân = 0,5 kg), toàn bộ đè lên sẽ khiến y khó chịu.

Nhưng Cố Khái Đường không địch lại sức mạnh của Đậu Tranh, hai người dán lại chặt chẽ, Đậu Tranh bị đặt giữa giường và thân thể Cố Khái Đường, lúc hôn môi, Đậu Tranh thiếu chút nữa không thở nổi.

Cố Khái Đường vươn tay mò vào vạt áo Đậu Tranh, theo bụng hướng lên chỗ ngực s* s**ng.

Thân thể Đậu Tranh run lên, vội vàng mở nút áo, đồng thời không chế bản thân không được phát ra thanh âm quá lớn.

Cố Khái Đường mở miệng hỏi: "Vì sao lại gọi anh là tiến sĩ?"

"..." Đậu Tranh ngẩn ngơ, trong nhất thời y không phản ứng kịp.

Cố Khái Đường nói tiếp: "Năm đó thầy Lưu bệnh nặng, cho nên anh không học lên tiến sĩ. Chuyện này em nên biết."

Trên lưng Đậu Tranh nhất thời toát ra rất nhiều mồ hôi, cũng không phải mồ hôi lạnh, vì thân thể y vẫn luôn khô nóng. Đậu Tranh đột nhiên hiểu ra, y hỏi: "Anh xem weibo của em?"

Cố Khái Đường gật đầu, bỗng nhiên nghĩ tới trong bóng tối, y không thể thấy được động tác của mình, cho nên mới cúi đầu "Ừ" một tiếng.

Toàn thân Đậu Tranh đều sôi trào, hận không thể tìm một cái hố chui xuống. Kỳ thực lần đầu tiên Đậu Tranh post ảnh chụp của Cố Khái Đường đã nghĩ tới có thể sẽ bị hắn nhìn thấy, nhưng từng chuẩn bị tâm lý cũng không có nghĩa bây giờ y có thể thản nhiên đối mặt.

Đậu Tranh mơ hồ nói: "...Cũng không phải em gọi... bọn họ đều gọi như thế..."

Cố Khái Đường không nói gì, hắn kéo tay Đậu Tranh, kéo y từ trên giường ngồi dậy, sau đó dùng lực lật lại, để Đậu Tranh đưa lưng về phía Cố Khái Đường, quỳ trên giường.

Đậu Tranh đổ mồ hôi đầy trán, trong lòng liên tục bồn chồn, hồi tưởng gần đây mình có post chuyện gì quá đáng hay không. Nghĩ không lâu, Đậu Tranh phát hiện weibo của y toàn bộ đều là....

Mặc dù Đậu Tranh và Cố Khái Đường yêu nhau nhiều năm, lúc này lại khẩn trương giống hệt như ngày đầu tỏ tình. Yết hầy Đậu Tranh căng lên, nói không ra lời, tùy ý để Cố Khái Đường sắp xếp tư thế.

Cố Khái Đường chậm rãi cúi người, tiến đến bên tai Đậu Tranh, nói: "Thì ra em càng thích tư thế từ phía sau tiến vào mà không phải ngồi trên người anh."

Lỗ tai Đậu Tranh nhất thời như thiêu như đốt, y ấp úng, không biết nói gì cho phải.

Cố Khái Đường thấy thú vị cực kỳ. Hắn công tác bận rộn, bình thường ít có cơ hội tâm sự với Đậu Tranh, hầu như không có cách nào lý giải Đậu Tranh rốt cuộc thích gì muốn gì.

Nhưng trên weibo Đậu Tranh thẳng thắn cực kỳ, hơn nữa lời lẽ ngắn gọn đến khiến người ta hài lòng.

Hai người bọn họ, một người nghĩ có thời gian muốn nhìn kỹ nội dung weibo một chút, một người nghĩ có thời gian liền đem weibo xóa sạch.

—— lần đầu tiên, ý nghĩ của bọn họ trái ngược nhau.

----------------------------------------
 
Bé Con Thân Ái
Chương 104


Phía sau Đậu Tranh là Cố Khái Đường, nơi trướng to, nóng hổi của Cố Khái Đường đè lên hậu huyệt Đậu Tranh, chỗ tương thiế mang theo nhiệt độ kinh người, khến Đậu Tranh không nhịn được run rẩy.

Y trở tay ôm cổ Cố Khái Đường, tiến đến bên tai hắn hỏi: "Anh xem được nhiều ít?"

Cố Khái Đường không trả lời.

Đậu Tranh nỏi: "Vậy anh có thấy được em từng nói tư thế nào em đều thích? Em thích nhất là anh, câu này anh có nhìn thấy không?"

Đậu Tranh ở trên mạng luôn luôn dùng những lời lẽ khoe khoang, trước đây Cố Khái Đường chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này, bởi vì Đậu Tranh từ trước tới giờ chưa từng nói qua. Trong thực tế Đậu Tranh chưa từng khoe khoang gì với ai, cho nên vừa xem Cố Khái Đường liền cảm thấy kinh ngạc.

Trên thực tế, đối với ngôn ngữ như vậy của Đậu Tranh, Cố Khái Đường càng cảm thấy an tâm. Hắn công tác không được mấy năm, bận rộn thực sự là thân bất do kỷ (tự mình không khống chế được). Cố Khái Đường làm người khiêm tốn, cảm thấy trên người mình, khuyết điểm thật đếm không hết. Hắn nghĩ ngay cả như vậy, Đậu Tranh vẫn cảm thấy hạnh phúc, như vậy chính là yêu mình đến thế nào...

Bởi vậy cho dù Cố Khái Đường không đọc được, hắn cũng cúi đầu "Ừ" một tiếng, Cố Khái Đường đỡ lấy vai Đậu Tranh, nói: "Anh cũng thích em nhất."

Hai người đàn ông thành niên biểu lộ mấy lời như học sinh tiểu học, người ngoài nghe thấy nhất định tròn xoe mắt, nhưng những lời này càng làm cho Đậu Tranh đ*ng t*nh đến khó nhịn.

Trong phòng truyền đến tiếng r*n r* và th* d*c đè nén, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng, khiến kẻ khác khí huyết sôi sục....

Ngày hôm sau khoản bảy giờ, Cố Khái Đường thức dậy từ trên giường đi xuống. Hắn tới bên giường mặc quần áo, động tác thật nhẹ nhàng, nhưng vẫn đánh thức Đậu Tranh, bị y nắm lấy cánh tay.

Đậu Tranh còn không hoàn toàn thức giấc, mơ mang hỏi: "Anh đi đâu vậy?"

"Anh ra ngoài một chút."

"Em cũng đi." Đậu Tranh lên tinh thần, nâng người dán lên Cố Khái Đường.

Tính cách của y mười phần dính người, nhất là đối với Cố Khái Đường, hận không thể cả ngày dán lên người hắn.

Cố Khái Đường kéo tay y, chờ Đậu Tranh buông tay ra, Cố Khái Đường liền cúi xuống hôn một cái lên lòng bàn tay y.

Cố Khái Đường nói: "Anh đi rất nhanh liền về, em ở nhà chơi với Tiểu Mãn đi."

Đậu Tranh híp mắt, nhìn Cố Khái Đường đổi một thân tây trang, nửa ngày sâu, y "Ừ" một tiếng thật dài.

Cố Khái Đường đến cửa hàng mua một bó hoa tươi, lái xe đến nghĩa trang.

Sau khi đăng kí thăm mộ, cuối cùng Cố Khái Đường đứng trước một mộ bia mới tinh.

Bởi vì khí trời rất lạnh, cho nên trước đó rất ít người lui tới, xung quanh an tĩnh, chỉ nghe tiếng gió thổi.

Cố Khái Đường lẳng lẳng đứng nơi đó, một lúc lâu, hắn mới đặt bó hoa trong tay xuống, sau đó ngồi xuống trước mộ bia.

Trước đây Lưu Hạo Nhiên giảng bài cho Cố Khái Đường hay học sinh khác đều đi xuống phía dưới. Mặc dù dưới đất hiện giờ chỉ còn tro cốt của ông, Cố Khái Đường vẫn tới gần một chút, ngồi xuống, phản phất như là trở về ngày đó, gần hơn một chút.

Cố Khái Đường nhẹ giọng nói: "Thầy ơi... em bây giờ rất tốt."

"Chỗ thầy giới thiệu em vào rất nể mặt thầy, đối xử với em rất khách khí. Có vị tiền bối cho đến nay cũng chưa từng bảo em đi rót nước cho hắn."

"Thầy... trước kia em không hiểu chuyện, làm rất nhiều chuyện sai lầm, cũng không kịp xin lỗi...."

Ngón tay Cố Khái Đường run rẩy từ trong túi lấy ra một hộp thuốc lá, thoạt nhìn mới mua, bao bì còn chưa bị mở. Hắn lấy ra một điếu, đặt lên miệng, châm lửa.

Bởi vì lâu ngày không hút thuốc, qua một lúc lâu, hắn mới hút một hơi thứ hai.

Trời đông giá rét lạnh lẽo, ngồi trước mộ bia rất nhanh đã bị lạnh đến tê dại. Nhưng hắn dường như không để ý, nhẹ giọng thầm thì gì đó.

Nhân viên chăm sóc mộ bia nhìn tình huống này, tùy ý để Cố Khái Đường thoạt nhìn anh tuấn cao ngất ở chỗ đó lẩm bẩm như bệnh nhân tâm thần.

Trước khi đi, Cố Khái Đường đặt hộp thuốc lá chỉ lấy một điếu, cung kính đặt tới trước mộ bia.

Cố Khái Đường nói: "Em sẽ tiếp tục đi học, có thời gian sẽ đến thăm sư mẫu. Thầy đừng lo lắng... em đi đây ạ."

Gần tới tết âm lịch, trường tiểu học của Tiểu Dã đã sớm cho nghỉ. Thân thích mang theo trẻ con đến thăm nhà, nhà họ Cố trở nên vô cùng nào nhiệt.

Cố Khái Đường làm chủ nhân trẻ tuổi trong nhà, phải tới phòng khách nói chuyện với khách khứa. Hắn không có thời gian chơi với con mình, nhưng cũng không cần quá lo lắng.

Bởi vì không biết lý do gì, những đứa trẻ khác vô cùng yêu thích Tiểu Dã.

Chỉ nghe đứa trẻ nhà bà con khác ríu ra ríu rít nói: "Mẹ ơi con muốn đi tìm anh Tiểu Dã..."

"Em Tiểu Dã đâu rồi?"

"Anh Tiểu Dã ơi, anh xem kẹo trái cây của em này...."

Tiểu Dã bị bao vây, thường thường nói mấy câu, thoạt nhìn chơi rất vui vẻ.

Cố Khái Đường biết Tiểu Dã có ý thức làm anh trai, biết chăm sóc Tiểu Mãn, cho nên rất yên tâm mặc cho các bé chơi đùa.
 
Bé Con Thân Ái
Chương 105


Trên thực tế Tiểu Dã đã làm rất tốt, bé con biết nghĩ cho người khác, ai gọi bé, bé cũng sẽ đáp lại, thoạt nhìn an tĩnh, thực tế rất ấm áp săn sóc.

Chỉ là em trai Tiểu Mãn nhỏ tiểu, muốn độc chiếm cao, nhiều trẻ con như vậy, bé nhất định phải tới được gần anh trai. Một ngày nào đó, có những bạn nhỏ khác đứng vây quanh Tiểu Dã, bé con liền không tiếng động dùng thân thể đẩy đối hương, nỗ lực đem người khác chen đi. Bé con nhỏ tuổi, vóc dáng cũng thấp thường thường chen không lại những đứa trẻ lớn hơn, lúc này bé sx gào khóc lên.

Cố Khái Đường đành chạy tới, khom lưng vỗ vỗ phía sau Tiểu Mãn.

Tiểu Mãn khóc lóc kể lể: "Đây là anh trai con, anh ơi, huhu..."

Năng lực biểu đạy của bé con không quá mạnh, nói mấy câu liền nghẹn lại, nhưng gương mặt đỏ bừng, tay vung vây, nỗ lực biểu đạt sự bài xích đối với những đứa nhỏ khác.

Cố Khái Đường không cảm thấy Tiểu Mãn như vậy là tốt, cho nên ôm bé qua một bên, chuẩn bị dạy bảo bé mấy câu.

Không ngờ Cố Khái Đường vừa ôm Tiểu Mãn lên, Tiểu Dã đã chạy qua bên đó. Bé con lôi kéo cánh tay Cố Khái Đường, khẩn cầu: "Ba, đừng mắng em con."

Tiểu Dã lên tiểu học, Cố Khái Đường càng tôn trọng bé, Đậu Tranh cũng vậy. Có một lần Đậu Tranh lén lút nói với Cố Khái Đường, Tiểu Dã hiện tại càng ngày càng giống hắn, chỉ cần bé con nhìn Đậu Tranh như thế, Đậu Tranh liền không nỡ mắng.

Cố Khái Đường nhìn vào đôi mắt Tiểu Dã, phát hiện quả đúng như thế. Đứa bé quá nghe lời hiểu chuyện, bé con ngoan như vậy, ai mà nỡ đánh mắng?

Cố Khái Đường ôm Tiểu Mãn đặt lên đầu gối, ý bảo Tiểu Dã cũng đi qua. Hắn nói với Tiểu Mãn: "Tiểu Mãn, con phải biết tôn trọng người khác. Tiểu Dã là anh trai con, điều này sẽ không thay đổi, nhưng cũng là anh của em bé khác, con hiểu không?"

Tiểu Mãn gật gật đầu, rất nhanh đã bổ dung: "Chính là anh trai con."

"..." Cố Khái Đường thở dài nói, "Vậy con với anh đi chơi đi, không được đánh nhau đấy."

Tiểu Dã và Tiểu Mãn đều là những đứa trẻ không khiến phụ huynh lo lắng. Nhưng Tiểu Mãn hoàn toàn không giống Tiểu Dã, bé con rất dính với anh trai, Tiểu Dã lại ngoan như thế, đi chơi cùng nhau chắn chắn không gây chuyện lớn gì.

Cố Khái Đường cũng từng uyển chuyển hỏi Tiểu Dã, đệ đệ dính con như thế, con có phiền không.

r1 như lẽ thường tình nói: "Không đâu ạ."

Cố Khái Đường sờ sờ lưng Tiểu Dã.

Tiểu Dã tiếp tục nói: "Em trai là... đồ chơi của con. Nếu như con phiền em, ai sẽ nuổi em chứ."

"..." Bàn tay đang vuốt phía sau lưng bé con trượt xuống, Cố Khái Đường nhìn điệu bộ nghiêm túc của Tiểu Dã, dĩ nhiên không còn lời nào để nói.

Phải biết, ngày trước lúc muốn sinh Tiểu Mãn, Cố Khái Đường quả thực có nói em trai chính là đồ chơi của anh trai.

Cố Khái Đường còn tưởng Tiểu Dã từ từ lớn lên sẽ hiểu được, ai ngờ cho tới tuổi này, Tiểu Dã vẫn là....

Xem ra Tiểu Dã đối với lời nói của mình tin tưởng đến thế. Cố Khái Đường tâm tình phức tạ hôn nhẹ đỉnh đầu Tiểu Dã, không nói thêm gì nữa.

Giao thừa, cả nhà tề tụ cùng một chỗ.

Tiểu Dã lảo đảo giơ lên một chén bánh chẻo, bưng đến bàn cơm. Ba Cố sốt ruột đi theo sao, nói: "Bảo bối, con đừng bưng, để ông nội."

Tiểu Dã nói: "Không có việc gì, không có việc gì."

Tiểu Mãn thích thú đi vòng quanh anh trai, học khẩu khí của Tiểu Dã, nói: "Không có việc gì, không có việc gì."

Cố Khái Đường vốn muốn đi qua hỗ trợ, nhưng đi phân nửa lại bị Đậu Tranh kéo tới một góc.

Hắn còn tưởng Đậu Tranh có lời gì muốn nói, đi tới dưới rèm cửa, lại bị Đậu Tranh kéo áo, hôn một cái.

Gần đây vẫn luôn ở nhà ba mẹ, không thể quấy rầy ba mẹ nghỉ ngơi, Cố Khái Đường và Đậu Tranh đều luôn trải qua những ngày thanh tâm quả dục. Thường ngày ở nhà, tần suất hai người ân ái rất cao, đột nhiên như vậy, Đậu Tranh có chút không nhịn được.

Đậu Tranh đem đầu lưỡi hung hăng bỏ vào miệng Cố Khái Đường, thở hổn hển ôm lấy cổ hắn, Cố Khái Đường v**t v* lưng Đậu Tranh trấn an, giữa những nụ hôn, hắn khó khăn nói: "Sắp... ăn cơm... rồi..."

Đậu Tranh há miệng tựa như muốn cắn Cố Khái Đường, một lúc lâu sau, y run rẩy rời ra, Đậu Tranh nói: "Em nhịn không được."

Cố Khái Đường đi công tác công được, Đậu Tranh chỉ có thể thông qua điện thoại nghe thấy âm thanh của hắn. Bây giờ Cố Khái Đường đang đứng ngay trước mặt y, quá dằn vặt người khác rồi....

Trong ngực Cố Khái Đường nóng lên, suy nghĩ một chút, hắn tiến đến bên tai Đậu Tranh, an ủi: "Đêm nay, tiếng pháo lớn. Em nhỏ giọng một chút là được."

Đậu Tranh gật đầu, nghiêng người về phía trước, giống như làm nũng dùng chỗ cứng rắn cọ cọ Cố Khái Đường.

Cố Khái Đường sờ sờ phía dưới của y, không thể làm gì khác, đành mở cửa ra.

Gió lạnh đến tận xương, bọn họ đứng ngay cửa sổ, nhưng cũng không oán hận gì. Cố Khái Đường muốn gió lạnh có thể dập đi khô nóng trong thân thể cả hai.

Ăn xong bánh chẻo, rất nhanh đã đến thời khắc đếm ngược.

Người một nhà đến bên cửa sổ, vừa xem TV đếm ngược, vừa ngắm pháo hoa đẹp đẽ bên ngoài.

Cố Khái Đường nhẹ nhàng nắm lấy tay Đậu Tranh.

Đậu Tranh trong nháy mắt bị dắt tay, cũng cố sức nắm lấy.

Hai người không hẹn mà cùng nhau nhìn về đối hương.

Trong con ngươi bọn họ đều phản chiếu màu sắc rực rỡ của pháo hoa bên ngoài, thân ảnh của đối hương trong mắt có vẻ phá lệ rõ ràng.

Cố Khái Đường và Đậu Tranh đều nở nụ cười.

Đậu Tranh nắm lấy tay Cố Khái Đường, hôn lên mu bàn tay hắn. Lúc kết thúc đến ngược, giữa tiếng pháo hoa đì đùng, Đậu Tranh dùng khẩu hình nói với hắn: "Năm mới vui vẻ."

Cố Khái Đường khẽ mỉm cười, hắn nắm lại tay Đậu Tranh, hôn lên chiếc nhẫn màu trắng trên tay y.

Mang theo tâm tình quý trọng thương yêu, Cố Khái Đường nhẹ giọng nói: "Năm mới vui vẻ."

====

Phụ chương:

Sau khi Cố Khái Mai kết hôn, hàng năm vào ngày tết âm lịch đều ở nhà chồng, giao thừa xong mới về nhà.

Chín giờ sáng hôm đó, Cố Khái Mai và Hoa Khang phong trần mệt mỏi trở về nhà, vừa vào cửa, Cố Khái Mai đã cho Tiểu Dã và Tiểu Mãn một cái hôn ngọt ngào, sau đó hỏi mẹ: "Anh đâu rồi mẹ?"

Mẹ Cố hạ giọng: "Đừng quấy rầy bọn họ, tối hôm qua huyên nào, tới tận sáng sớm mới ngủ. Mấy đứa thanh niên này... thiệt tình..."

Cố Khái Mai sửng sốt một chút, mới phản ứng được, một lúc sau, cô cười ha hả.

HOÀN

��
 
Bé Con Thân Ái
Chương 106: Lời editor


Type một chữ HOÀN quả thực vừa mừng muốn chết, cũng tiếc nuối muốn chết.

Thực sự là quyết định liều lĩnh khi bắt đầu một bộ truyện đầu tay hơn 100 chương, mỗi chương đều dài lê thê. Thực sự tình tiết truyện này không nhiều, nhưng tiểu tiết thì vô kể, cho nên mới dài như thế. Vốn định hoàn thanh trong 3 tháng, nhưng thực tế thì... (hổ thẹn vô cùng). Trong thời gian đó, có những lúc làm xong cả chương lại quên lưu, bàn phím hỏng, tăng ca liên tục không có thời gian, bệnh quấn người.... thực sự cảm ơn comment nhắc bài và động viên của các bạn cho mình thêm động lực để tiếp tục. Vừa edit vừa beta, thực sự không dễ, cho nên lỗi vẫn nhiều như lá mùa thu. Có thời gian nhất định phải sửa lại.

Ban đầu làm truyện cũng bởi vì cho con em đọc (Nó không đọc được bản QT), không ngờ lại có nhiều bạn ủng hộ và yêu thích như thế. Mỗi comment và bình chọn, mỗi lượt đọc mình đều rất quý trọng. Mặc dù có một đoạn thời gian không thể trả lời hết comment, hoặc là biết có lỗi chính tả, lỗi ngữ pháp ấy, nhưng cũng không có cách nào sửa được vì quá bận, mong các bạn thông cảm.

Cảm ơn các bạn đã thương yêu câu chuyện này, thương yêu Đậu Tranh, Cố Khái Đường, Tiểu Dã, Tiểu Mãn... thực sự là một bộ truyện đầu tay khiến mình hài lòng, bởi vì Quỷ Sửu xây dựng nhân vật đời thường và đáng yêu, nếu để ý bạn sẽ thấy trong Bé con thân ái không có một nhân vật phản diện nào. Tình yêu, tình thân, tình thầy trò, tình cảm đồng nghiệp,... đều đẹp đẽ và thân thuộc vô cùng.

Chúc các bạn năm mới vui vẻ
 
Back
Top Bottom