Ngôn Tình Bẫy Ngọt Dụ Dỗ Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bẫy Ngọt Dụ Dỗ Em
Chương 20: 20: Cố Vấn Thẩm


Sở Sở đứng trước mặt Thiên Tú, kính cẩn mà chào hỏi:
_ Chào Thẩm tiểu thư.
_ Chào cô, Sở Sở, người đã xuất sắc vượt qua ba vòng tuyển chọn và một vòng phỏng vấn kín của tòa thị chính mà về đích.

Chúng tôi đánh giá rất cao ở cô.

Mong rằng thời gian sắp tới cô sẽ hoàn thành nhiệm vụ được giao.
_ Vâng, tôi sẽ cố gắng hết sức cống hiến cho thành phố.
_ À phải rồi, tôi xin tự giới thiệu tôi là Thẩm Thiên Tú, phụ trách làm công tác tham mưu.

Cô có thể gọi tôi là cố vấn Thẩm.

Công việc của cô từ bây giờ sẽ là thư kí thị trưởng, bao gồm sắp xếp các công việc, soạn văn bản, giấy tờ, các đơn khiếu nại đặc biệt.......!Vì cô đã từng làm thư kí cho các công ty lớn vậy nên điều này chắc có lẽ tôi sẽ không cần phải nhiều lời nữa.

Hãy làm thật tốt nhé!
_ Vâng, cố vấn Thẩm.
_ Công việc hiện tại là chuyển giao giữa người mới và người cũ, vậy nên tôi cũng đã nhờ thư kí cũ cùng cô hợp tác và hướng dẫn tất cả nên không cần phải lo lắng.

Nếu còn cần giúp gì nữa thì cứ trực tiếp nói với tôi.
Thiên Tú chợt nhìn đồng hồ trên tay, cũng không còn sớm nữa, có lẽ là tan ở đây được rồi.
_ Đã sáu rưỡi rồi, hôm nay kết thúc ở đây thôi.

Cô hãy quay về nghỉ ngơi đi, công việc của cô sẽ bắt đầu vào bảy rưỡi sáng mai.- Cười.
_ Vâng, vậy tôi xin phép.
Cũng chẳng để bản thân quay trở về nhà nghỉ ngơi, Tú Tú đã lên xe, cùng tài xế riêng đến trụ sở bộ Hải quân.
Đương nhiên không phải vì lạm dụng chức vụ hay quyền hạn của một cố vấn cố tình đi tìm ngài thị trưởng, hay hẹp hơn là con gái ngài tổng tư lệnh đi tìm ba để khoe mẽ đâu, nơi này vốn dĩ không phải người nào cũng có thể vào được.
Nhưng chẳng phải ông Thẩm đang giữ hai chức vụ quan trọng trong thành phố hay sao, việc tuyển chọn thư kí cho tòa thị chính chính xác cần được báo cáo chứ, cũng chưa kể Thiên Tú là đại diện cố vấn tham mưu của thành phố, nếu là việc gấp thì......
Gương mặt cô mang nét lạnh lẽo, thâm trầm mà lướt nhanh đến thang máy.

"Cộc......!cộc"
_ Thưa ngài tổng tư lệnh, cố vấn Thẩm đến.
_ Ừ, cho vào.
Bên trong vọng ra là giọng ông Thẩm.

Thiên Tú bước vào, lễ phép và trang nhã cúi đầu chào:
_ Chào ngài Tổng tư lệnh, chào ngài Thượng tướng, tôi thật sự thất lễ rồi.
_ Không đâu, chào cố vấn Thẩm.

Cũng vừa hay công việc của tôi đã xong.

Mà cố vấn đến đây hẳn là có chuyện quan trọng từ tòa thị chính rồi.

Vậy nên tôi xin phép đi trước.
_ Vâng.- Cô cười, nụ cười đó chuyên nghiệp, có lẽ đã trở thành thương hiệu của Tú Tú.
_ Con đến đây là thông báo đã tìm được thư kí mới rồi sao?
_ Phải, con đến là để thông báo với ba chuyện này.- Đặt CV của Sở Sở lên bàn.- Ba cũng nên xem qua một chút đi ạ.

_ Chỉ cần là Thiên Tú con chọn hẳn là ta rất tin tưởng vào thực lực của người mới rồi.

Để lọt vào mắt xanh của con đâu có dễ, ta cũng không lấy làm lạ.

_ .......- Cô chỉ cười mỉm, tỏ vẻ rất hài lòng.
_ Mà mấy ngày nay ta cũng bận không quá chăm lo đến gia đình, ở nhà vẫn ổn chứ con gái.
_ Tất cả đều ổn thưa ba, Thành Thụy cũng đạt được một thành tích nho nhỏ trên trường.
_ Thế à, phải có thưởng rồi.

Haha.
_ Mà tối qua con thấy ba mẹ về cũng muộn, hai người đã đi đâu vậy ạ?
_ À, là đi dự kỉ niệm 25 năm ngày cưới của bạn mẹ con đó.

Nhắc mới nhớ chúng ta cũng chuẩn bị kỉ niệm 24 năm ngày cưới rồi đây.
_ Vậy chắc chắn con sẽ sắp xếp một vài ngày nghỉ để tình cảm ba mẹ lại càng thêm mặn nồng rồi.

Không mấy để cả nhà cùng nhau đi du lịch nhỉ?
_ Ừ, ta sẽ xem xét nếu công việc không quá bận.

Mà phải rồi, cái hôm sau khi xem bóng đá con đã đi cùng cậu Thiếu tướng hay sao?
_ Dạ vâng, con đã dẫn anh ấy đến khu phía bắc để xem quân sự nơi đây......!"cũng có không để ý mà làm anh ấy bị thương".

Sao vậy ba?
_ Ừm, cậu ta đã rất khen con đấy.
_ Thật vậy sao ạ?- Cặp lông mày hơi nheo lại, cười phân vân.
_ Ừ, mà báo chí đang rầm rộ vụ con và Khải Uy đang lén lút thân mật với nhau, con định xử lí thế nào?

_ Đám báo lá cải đó thật sự là con không muốn ăn đâu ba.

Nếu họ làm quá lên thì thật sự con sẽ cho sập trang luôn.

Nhưng tại sao lại cần phải giải thích một điều không có thật như vậy chứ, đối với con hoàn toàn vô nghĩa.
_ Ừ, mà tên công tử đó vẫn đang đeo đuổi con hay sao? Ta thấy có hơi rắc rối đó.
_ Ba à, không cần lo về vấn đề đó đâu ạ.

Mấy chuyện vặt vãnh đó con có thể tự lo được.
_ Ừm, nói vậy ta cũng yên tâm hơn rồi.

Mà có lẽ một thời gian tới nữa ta sẽ bận công việc ở trụ sở, nên ở tòa thị chính tất cả nhờ vào con.

Nếu có khó khăn hãy liên lạc ngay với ta nhé?
_ Con sẽ cố gắn chu toàn tất cả.
"Cộc.......!cộc", thanh âm bên trong vọng ra "vào đi", người bên ngoài cũng tự đẩy cửa mà đi vào, kính cẩn đứng trước mặt:
_ Ngài Tổng tư lệnh, ngài cho gọi tôi.
 
Bẫy Ngọt Dụ Dỗ Em
Chương 21: 21: Nhìn Chằm Chặp


Thiếu tướng bước vào, ngay lập tức đôi mắt không an phận mà hướng về Thiên Tú, cô gái đoan trang và đầy nhã nhặn nhưng lại tạo vẻ khá lạnh lùng, cũng không nhìn anh.
_ Chào Thẩm tiểu thư.
_ Vâng, chào ngài thiếu tướng.
_ Phải rồi cậu đi lại bàn làm việc đi, có nhiệm vụ cho cậu đây.- Lật bản đồ.- Cậu nhìn thấy vùng vịnh này chứ? Đó là nơi sắp tới để khai thác giao thông ở đây.

Nơi này không chỉ là huyết mạch để giao lưu văn hóa mà còn là nơi trung chuyển rất phát triển.

Nhưng trước hết để thực hiện được điều đó thì nhất định phải đi tuần tra và chắc chắn không còn sai sót và điều gì bất khả thi.......
Chà chàng trai trẻ à, đôi tai thì ngoan ngoãn mà nghe lời của chỉ huy căn dặn, nhưng nhìn mà xem ánh mắt đó không phải là đang đổ dồn sự chú ý đến quý cô đang ngồi kia đấy chứ?
Ừ chà chà, nhìn chằm chặp vào dáng vẻ đầy yêu kiều và nhã nhặn ấy đi, cô đang nhấp từng ngụm trà và cầm tài liệu trên tay để rà soát.

Mẫu người con gái này cũng thật quyến rũ đi.
Bắt gặp thấy một người vốn rất nghiêm túc và chăm chú đến từng chút một trong công việc như ngài thiếu tướng vậy mà cũng có lúc lơ là ấy chứ.
Ông Thẩm khẽ ho khan một tiếng, lúc này anh ta mới quay lại, gật đầu tỏ vẻ hiểu hết những điều vừa nói.
_ Đừng nghĩ rằng tôi không biết gì đấy nhé, bắt gặp cậu Henry lơ là nhìn trộm con gái tôi khi làm việc.
_ Thật sự thì đúng là tôi đang nhìn con gái ngài mà, nhưng là nhìn chính diện chứ không vụng trộm.

_ Hửm, ừm, mà hai người cũng đã từng đi với nhau rồi mà, đâu còn lạ lẫm gì nữa?
_ Đúng là vậy thưa ngài, ........!tôi cũng không có ý muốn đánh giá hay phán xét về những cô gái đâu bởi điều đó thật là thô lỗ.

Nhưng mà nếu được thì tôi cũng muốn bày tỏ một chút, cô Thẩm có một điều gì đó rất đặc biệt.

Hoặc có lẽ chính sự đặc biệt đó đã thu hút tôi.
_ Haha, ta rất thích những người thẳng thắn đấy.

Dù sao cô bé Thiên Tú ngay từ nhỏ đã bộc lộ những khía cạnh rất thú vị.

Thật không ngoa khi nói Tú Tú đã một phần làm rạng danh cho Thẩm gia, chắc là một phần thưởng khi gia đình tôi đã làm việc tốt nhỉ?
_ Oh, ra là vậy.

Cô Thẩm cũng quá xuất sắc rồi.

Điều này cũng không quá khó để nhận ra đâu thưa ngài.
_ Mà cậu thiếu tướng đây nói vậy hẳn là đang để ý đến con gái tôi rồi hay sao? Dù gì thì gió tầng nào gặp mây tầng ấy mà.

Nếu mà là hai người, thích thì phải tiến tới giành cho bằng được chứ.
_ .........- Henry chỉ cười nhẹ bà không có ý muốn trả lời câu hỏi đó.

Ông Thẩm nhìn đồng hồ rồi nói với Tú Tú:
_ Con gái à, con ở lại tiếp chuyện với thiếu tướng nhé.

Ta có công việc phải ra ngoài.

E là tối nay không về, nhớ nói mẹ.

_ Vâng, ba đi cẩn thận, mà ba nhớ mang theo ô nhé, dự báo thời tiết hôm nay nói sẽ có mưa đấy ạ.

_ Ừ, ta biết rồi, cảm ơn con.
_ Ngài tổng tư lệnh đi ạ.
Ông Thẩm gật đầu rồi cũng khoác áo đi ra ngoài.

Trong phòng hiện giờ chỉ còn lại hai người.

Nếu là bình thường thì Thiên Tú cũng rất thân thiện và niềm nở mà trò chuyện xã giao, nhưng mà hôm nay cũng có hơi lạ.
Lạ ở chỗ là từ đầu đến cuối đều im lặng mà sắp lại CV cho vào cặp.

Henry dựa người trên bàn, chỉ quan sát như chờ đợi một điều gì đó.

Nhưng rõ ràng không thể cứ thế mà đi được, điều này vốn được cho là không phép tắc.
_ Ngài thiếu tướng, anh cũng ra ngoài chứ?- Quay người lại nhìn anh, cũng không vẻ nên nổi nét cười.
Henry thì ngược lại, vẫn lịch thiệp mà không quên tặng quý cô xinh đẹp một nụ cười đẹp trai khi hoàng hôn đang dần buông.

Dẫu là vậy thì Thiên Tú cũng không đáp trả, chỉ lẳng lặng đóng cửa.
Đi dọc hành lang ra thang máy cũng vậy, không hề hé môi nửa lời, hai người không có bất kì tương tác hay một câu nói xã giao nào.

Bầu không khí bên trong thang máy khá ngột ngạt đến mức một nhân viên vào chung phải vội chạy ra ngay khi thang máy vừa mở để biết thế nào là được thở.
Henry cũng chỉ liếc nhìn cô một cái, đôi mắt có hơi phức tạp.

Nếu là đúng như những gì anh đang suy nghĩ trong đầu bây giờ thì có lẽ Tú Tú đang là dễ thương?
_ Thẩm tiểu thư, để tôi đưa cô về nhé?
_ Cảm ơn anh, tôi không cần đâu.

Chút nữa người của tôi sẽ đến đón ở ngoài cổng.
_ Giày cao gót sẽ làm cô không mấy dễ chịu khi đi bộ cả một đoạn khá dài đâu.
_ Vừa nãy tôi đến được mà, so với lúc về cũng là như nhau.

Vậy nên tôi nghĩ mình ổn.

Nói rồi Thiên Tú đi ra ngoài.

Dẫu cho lời nói kia có là quan tâm hay không đi chăng nữa thì ngay từ đầu đôi chân dài của Tú Tú cũng là một lợi thế để khẳng định mình có thể làm chủ được mọi cuộc chơi mà.
Đi được một đoạn thì "lộp độp", những hạt mưa đầu tiên rơi xuống, chết thật, vừa dặn ba mang ô xong mà mình lại quên không đem theo, đúng là hài hước thật.

Nhận thấy, cô sải bước dài chân thật nhanh đến cổng.
 
Bẫy Ngọt Dụ Dỗ Em
Chương 22: 22: Mưa


Nhưng rõ ràng rằng người tính không bằng trời tính, nếu Thiên Tú đang nghĩ bước nhanh đến cổng thì sẽ gặp xe của mình ư? Không không, mưa là hiện tượng của thời tiết mà, tốc độ đi của cặp kiếm nhật đâu bằng tốc độ mưa rơi.
Những giọt nước trên trời đang dần trở nên nặng trịch, thực sự là trời mưa khá to rồi, từ đầu đến chân Thiên Tú đã ướt hết, hôm nay lại cũng không đem theo áo khoác ngoài nên cảm thấy hơi lạnh.
Lúc này từ đằng sau, đèn pha ô tô chiếu sáng vào Tú Tú, quay lại, người đàn ông nhanh chóng xuống xe cởi áo khoác ngoài trùm vào cho cô, Henry nhỏ giọng ghé sát vào tai cô:
_ Vào trong xe nhé?
_ Như vậy không phải sẽ làm ướt xe anh sao?
_ Tôi cũng ướt rồi.

Với cả tôi cũng không phải chỉ có một chiếc.

Lên đi tôi đưa về.
Giọng nói nhẹ nhàng và đầy ôn nhu như vậy mới khiến cô an tâm mà ngồi vào trong.

Henry vừa vào cũng đẩy nhanh tốc độ đưa Thiên Tú về vì nghĩ rằng nếu trời mưa lớn hơn sẽ khó để di chuyển hơn.

"Hắt xì", anh quay lại nhìn cô, lo rằng quý cô Thẩm mà nhỡ có bị cảm, thật sự sẽ mang lại cảm giác bất an cho ngài tổng tư lệnh.

Vậy nên đang trên tuyến đường về Thẩm gia, lập tức anh ta quay đầu xe.
_ Anh định đi đâu vậy?
_ Tới nơi của tôi.
Thiên Tú im lặng, dường như cô cũng hiểu ý người đàn ông này, chỉ thấy cô kéo áo khoác ôm chặt lại.

Đến khách sạn cao cấp:
_ Ra là anh ở khách sạn sao?
_ Ừm, vào nhanh không sẽ bị cảm đấy.
"Ting", thang máy vừa mở.

Tú Tú cũng không quá bất ngờ khi thấy nguyên tầng này được bố trí như một căn hộ thông minh, vì là phòng tổng thống nên được trang hoàng rất đẹp.
Bày trí theo phong cách châu âu, có hơi cổ điển với đèn chùm nhưng hiện đại vẫn là chiếm ưu thế.

Thực chất thì khách sạn này là đắt đỏ bậc nhất không chỉ ở thành phố mà còn là trong nước vì vốn dĩ là dành cho giới thượng lưu hay các quan chức cấp cao mà.
_ Phòng tắm ở trong phòng của tôi, vậy nên cô Thẩm nhanh chóng thay đồ đừng để bị cảm.

Khăn choàng tắm cũng để sẵn trong phòng rồi.

Tôi sẽ ở ngoài này đợi.
"Tí tách.......!tí tách", Thiên Tú để vòi hoa sen xả xuống tóc, nhắm nghiền đôi mắt, phả vào không khí một hơi ấm nóng.

Bình thường thì bản thân vô cùng thích những ngày trời mưa lớn vào chiều tối như vậy, hơi lạnh ẩm bên ngoài, bên trong được ngâm trong bồn nước nóng rải đầy hoa hồng, bên cạnh là nến thơm thư giãn đầu óc cùng một ly trà hoa quả nhiệt đới mát lạnh.
Ưm, chỉ mới nghĩ đến đây thôi mà sự dịu ngọt đã bao trùm khắp cả cơ thể cô luôn rồi.

Nhưng mà hiện tại đang ở nhà một người lạ, anh ta còn đang dính nước mưa nữa.
Haizzzz, thật là nghĩ lại thì hành động tinh tế vừa rồi của Henry, bản thân cô cũng đánh giá rất cao.

Một người vừa trưởng thành, lại lịch thiệp, tinh tế, chưa kể lại đẹp trai, tài giỏi như vậy có thật hay sao? Dù là người quảng giao khá tốt như Thiên Tú cũng chưa từng gặp ai đạt được đến mức gần như là hoàn hảo đến vậy.
Nhưng rõ ràng nếu vạn vật không có vết nứt thì tại sao ánh sáng có thể chiếu vào được chứ? Hẳn là ai cũng có điểm yếu mà, nhưng bây giờ chỉ thấy điểm yêu thôi.
Yêu? À ý là yêu thích, là sự ngưỡng mộ chứ không phải tình cảm nam nữ.

"Mình thật là nhạy cảm quá rồi".
Nếu có người bạn như vậy hẳn là tốt chứ nhỉ? Bạn à? Xem nào Tú Tú gần như không hề có bạn thân, chẳng hiểu sao người như vậy lại không có nổi một người nhỉ? Là do tính cách hay là do gia thế đây?
Không mà trả lời được câu hỏi đó ắt sẽ tìm được phương pháp thôi.

Nhưng mà bây giờ thế này thì cũng tốt, giao lưu với rất nhiều người giỏi hơn mình, lại có thể giúp đỡ những người kém hơn mình hẳn đã là những điều có ích.
Tạm bỏ qua tình bạn thế còn chuyện tình yêu thì sao? Chắc với gương mặt này hẳn là trải qua ít nhất một mối tình chứ?

Không, một phần ba cuộc đời, đúng hơn là 23 năm qua không biết hương vị tình yêu là trái ngọt hay trái đắng, cũng không biết thăng trầm cảm xúc là gì, có thể là nhớ người yêu đến nỗi đau lòng, là tận hưởng cảm giác có người bao bọc, chở che à?
Người ta nói độc thân lâu như vậy chắc hẳn là kiếp trước đã không nợ duyên ai nên vẫn chưa tìm được.

Phải chăng kiếp này chỉ bắt đầu và kết thúc với duy chỉ một người nhỉ?
Trước giờ những thứ này Thiên Tú cũng đâu hề để ý nhiều sao đột nhiên bây giờ lại suy nghĩ mấy thứ đó làm gì chứ.

"Hahaha, tự nhiên cũng thấy mình hài hước thật nè".
Hừm, hoặc có lẽ là mình cứng rắn quá nên chuyện yêu đương không hợp chăng, hoặc là để đi vào một mối quan hệ cần phải có sự chắc chắn và người đó phải đem đến một cảm giác an toàn nhỉ?
Nghĩ nhiều quá, ngâm nước cũng đã nửa tiếng rồi, ra ngoài sấy khô tóc rồi về thôi.
"Cạch" nhìn chung quanh căn phòng cũng không thấy Henry.

Anh ta nói bên ngoài đúng là ở bên ngoài thật này, không vào phòng ngủ của chính mình luôn.
 
Bẫy Ngọt Dụ Dỗ Em
Chương 23: 23: Rung Động


_ Ngài thiếu tướng à, tôi tắm xong rồi.
Trong phòng nói vọng ra, thực tình thì nghe giống kiểu mời gọi hơn là thông báo ấy nhỉ.

Cũng tiện máy sấy bên cạnh nên Thiên Tú vừa hong khô tóc, đồng thời nhìn ra phía bên ngoài.
Vừa nãy cũng may thật đấy.

Nhìn mà xem hiện tại mưa đã trắng xóa cả một vùng.

Nếu vừa rồi còn có ý định về nhà chắc phải ngồi qua đâu đó rồi ấy chứ.

Nghĩ lại vẫn là Henry xử lí tình huống nhanh chóng.
Bên trong tòa này đúng là rất dễ chịu, ngắm mưa lớn đến thế mà không nghe tiếng như muốn đấm vào tai, ngược lại chỉ như tiếng nước chảy từ một con kênh nào đó, khá nhẹ nhàng.

Nhưng mà thích cảnh này vì ở nhà ai hay là do trong lòng đã từ lâu không được ngắm nghía?

Khoảng độ 15 phút sau Henry cũng từ trong phòng tắm bước ra, Thiên Tú chỉ mải chăm chú sấy tóc cũng không để ý, hay là đang suy tư gì nhỉ?
_ Tiểu thư vẫn chưa hong khô tóc hả?
Cô quay lại, vậy mà trước mặt lại là một cảnh ưm.....! khá bỏng mắt đấy, Henry à, tại sao lại có thể chỉ cuốn mỗi cái khăn tắm mỏng manh quanh hông chứ?
Rõ là để lộ thân hình khá đô, ừ thì thân trên có múi, ui, không đếm đâu, nhắm mắt cũng biết mấy mà, chưa kể nét quyến rũ nhất lại là tóc ướt vuốt lên, vài cọng không ngoan mà rũ xuống.

Nhìn xem dù cho có xấu hổ đi cũng thật ngon mắt.
Mà khoan nếu là tạp chí, người mẫu dù cho có mặc mỗi đồ lót thì Tú Tú cũng lướt qua một cách bình thường, nhưng đây là hình thật, còn đang sừng sững trước mặt thì.......! biết làm sao đây?
Chết thật trái tim thiếu nữ đột nhiên đập chệch choạc đi một nhịp, gương mặt hơi ửng đỏ và thì tai đã tía đi.

A thật là, sao lại bị vướng vào tình huống khó xử như thế chứ.
Thiên Tú cũng tắt máy sấy, đứng hình một chút rồi day day giữa trán, làm ơn đi mang đồ vào đi mà, anh làm như vậy thật sự........!nếu anh không xấu hổ thì người xấu hổ là tôi đó.
_ Cô Thẩm sao vậy?
_ Anh......!anh mặc đồ vào được không?
_ Hả? Không phải chúng ta đều mang đồ giống nhau hay sao? Đều là khăn tắm mà?
_ .......!- Cô chỉ dám che mặt lại rồi quay ra phía cửa kính lớn.
_ Có cần tôi giúp gì không?
_ Không cần đâu ạ, tôi có thể tự làm được mà.
_ .......!Tóc cô còn chưa khô cơ mà.
Henry cũng chẳng hề để tốn thời gian mà ngay lập tức cầm máy sấy lên, bàn tay to lớn xoa phần tóc trên đỉnh, Thiên Tú cũng bất ngờ, nhưng vẫn im lặng, chỉ dám thở đều.
_ Thực ra nếu Thẩm tiểu thư không muốn thì vì phép lịch sự tôi nên là không tự ý làm mới phải.

Cô có đồng ý để tôi làm tiếp hay không?
_ ..........!Tôi phải trả lời sao đây ạ? Nếu anh Henry đã giúp, tôi không muốn phải thô lỗ đâu.

Cảm ơn anh ạ.
_ "Câu trả lời dễ thương ấy chứ".

- Lúc này anh ta cười rất ôn nhu, chắc có lẽ Tú Tú không thể cảm nhận được biểu cảm này.- Nhưng mà sấy tóc phía sau thì khó lắm đấy vì tóc cô Thẩm vừa dày vừa dài thế này cơ mà.

Nhưng lại rất mềm lại mượt.

_ A, vâng, cảm ơn anh.
_ Nếu sấy tóc từ phần chân tóc xuống sẽ không khiến tóc bị xơ.
Tay Henry luồn xuống phía dưới đẩy ngược tóc lên một cách nhẹ nhàng, nhưng hình như là đụng phải phần nhạy cảm của cô rồi.

Cô khẽ rên lên một tiếng rồi cứ như ngậm cái gì ở miệng mà người thì run lên.
Nhưng rõ là lí trí của Thẩm tiểu thư rất mạnh mà, chút đó làm sao có thể khiến cô bị cuốn đi cơ chứ.

Nhanh chóng giọng nói đã trấn áp suy nghĩ:
_ Tôi nghĩ như vậy là được rồi đấy ạ.
_ Sao cơ? Tôi làm cô Thẩm khó chịu ở đâu à?
_ Không có, chỉ là tôi thấy ổn rồi vậy nên anh cũng hong khô tóc rồi nhanh mặc quần áo vào không sẽ dễ bị cảm đấy ạ.
Đôi chân đã nhận được ý thức từ não bộ mà nhanh nhẹn vụt ra khỏi căn phòng có mùi ám muội đó.
Một lúc sau thì trời cũng đã ngớt mưa rồi này, chỉ còn lại lác đác vài hạt cứng đầu ở lại.

Thiên Tú cũng chuẩn bị quay về nhà mặc kệ là đang mang khăn choàng tắm trên người.

"Ting", cô thấy động nên cũng ra mở cửa:
_ Xin chào tiểu thư, tôi đến để đưa đồ ăn.- Phục vụ đẩy bàn hai tầng tiến vào phòng ăn, trước khi rời khỏi gian tầng này cũng không quên câu "Chúc hai vị có một bữa tối ngon miệng".
_ Vâng, cảm ơn.
Trong lúc Tú Tú đang không biết có nên vào phòng gọi Henry ra hay không thì anh ta đã ra ngoài, mặc quần áo chỉnh tề, cười:
_ Cô Thẩm không phiền ở lại đây dùng bữa tối với tôi chứ? Đồ ăn cũng là phần hai người mà, tôi cũng không muốn bị lãng phí đâu.
_ ........!Vâng.
Rõ là anh ta đã nói vậy mà lại đi từ chối thì thật không phép tắc và rất không nhân đạo rồi.
Henry tươi cười, lịch thiệp kéo ghế cho cô, thực sự thì hành động đó cũng đã đủ để cô cho bản thân một lí do để ở lại rồi.
_ Cô Thẩm uống được rượu chứ? Làm ấm người một chút.
_ Bình thường thì tôi cũng không uống rượu đâu.
_ Ra là vậy, tôi thì lại hoàn toàn trái ngược với cô Thẩm, bên kia hẳn là có cả một tủ chỉ để chỗ cho rượu.
 
Bẫy Ngọt Dụ Dỗ Em
Chương 24: 24: Ở Lại


_ Hừm, nếu cô Thẩm không uống thì tôi cũng không uống vậy.

Dù sao đổi gió một chút cũng thật thú vị mà.
Anh ta nói vậy không phải là bản thân Tú Tú là người ái ngại hay sao, vì cô mà dừng một điều hiển nhiên của chính mình.

Thật là, tại sao lại ép tôi một cách khôn ngoan thế nhỉ?
_ Ngài thiếu tướng à, anh là chủ của không gian này mà, cũng chưa kể là anh đã giúp đỡ tôi.

Chính ra là tôi nên theo anh mới đúng.

Vả lại đây là rượu mời chứ không phải rượu phạt nên anh không cần nhất thiết phải nương theo tôi đâu hoặc đại loại là một chuyện tương tự vậy.
Đồng tử anh ta có hơi giãn nở, hình như là có bất ngờ thì phải.

Là Henry đang ngơ ra nhìn cô.

Cô gái này trong mắt anh đúng là khó đoán mà.

Nhưng rất nhanh đã lấy lại tâm trạng, rót rượu cho Thiên Tú:
_ Kính anh một ly.
_ Cô Thẩm cũng vậy.
Henry một hơi uống cạn ly rượu.

Ngược lại nhìn về phía này Thiên Tú chỉ nhấp từng chút một.

Cảm nhận đầu tiên khi chạm vào đầu lưỡi là vị chua nhẹ, đến khi tràn vào khuôn miệng lại là vị đắng bao trùm lấy, lưỡi thì tê rân rân, tiễn dòng nước xuống đến cổ họng đã chuyển hết sang vị ngọt thanh.
Ưm, cũng có ngon nhưng mà hình như còn thiếu thiếu gì đó, phải chăng là muốn uống thêm nhỉ? Chiều theo ý bản thân mà nhấm nháp thêm hai ngụm nữa thì hết ly.
_ Nhìn tiểu thư uống hết ly như vậy, hẳn là rất ngon đi.
_ Dạ, vâng, có lẽ vậy.
_ Đây là rượu loại nhẹ nên không dễ say đâu.- Rót tiếp vào ly cho cô.- Thực tình thì khi gặp tiểu thư vào chiều nay, tôi cảm nhận có điều gì đó rất khác lạ so với mọi ngày.
_ "Đúng là tôi tỏ rõ thái độ đến thế kia mà".
_ Phải chăng tôi có thể hỏi là vì sao không?
_ "Hỏi là vì sao à? Chẳng có lẽ việc tốt anh đang làm tôi lại dám chỉ tay kẻ xấu cũng chính là anh hay sao? Bị phớt lờ ngay từ đầu hẳn đã là không có lần hai gặp mặt nhau rồi.

Nhưng mà phải nói làm sao đây, tôi hình như cũng là người dễ tha thứ ấy chứ".
_ Sao tiểu thư lại nhìn tôi chằm chằm như vậy chứ, mặt tôi đang dính gì sao?
_ Không có đâu.

Chỉ là tôi đang suy nghĩ về chuyện khó chịu vào trưa nay thôi.

Chẳng hiểu tại sao lại bị ngó lơ như vậy nhỉ, rõ là tôi cũng chào họ bằng cả body language mà.
_ "Ra là vì điều đó nên mới tỏ vẻ xa cách à, cũng dễ thương ấy chứ".

Ai lại nỡ làm vậy với một quý cô xinh đẹp như vậy nhỉ?
_ "Nói vậy nghĩa là anh ta cũng hoàn toàn không biết hay sao?".

Ngài thiếu tướng này, hồi trước anh có từng bị cận thị hay không?
_ Không có, nhưng mà từ nhỏ mắt tôi đã không được tốt nên thường xuyên phải uống các loại thuốc hỗ trợ, sau này thì nếu làm việc nhiều quá mắt sẽ dễ mờ và chung quanh hầu như là một màu trắng xoá đấy.

_ Ra là vậy.

"Nghĩa là trách nhầm rồi".
Sau khi kết thúc bữa ăn tối, Thiên Tú cũng hơi loay hoay một chút, vì đồ chưa tới nữa.

Hay là cứ đặt đại một bộ nào đó bên ngoài rồi nhờ phục vụ lấy cũng được.

Để đồ thế này ra ngoài khách sạn nói không xấu hổ thì cũng nhục nhã đến chết mất.
_ Oh, hình như là ngoài trời đã mưa trở lại hay sao, cô Thẩm cũng tự mình nhìn xem.
_ "Trời hôm nay đúng là trêu ngươi mà.

Đến lúc định về lại tiếp tục mưa? Là an bài à?"........!Vậy là hôm nay tôi phải ở bên ngoài sao? Cũng không sao, chắc khách sạn này còn phòng thôi.

Chút nữa tôi sẽ thuê phòng khác vậy.
_ Tiểu thư nói vậy hẳn là không ưa ở cùng với tôi nhỉ?- Gương mặt có chút buồn bã, nhìn cô.
_ Hả, à không, tất nhiên là không rồi thưa anh.

Chỉ là nam nữ thụ thụ bất thân mà, vậy nên.......!"nói sao đây, tự nhiên lại cứng họng".
_ Sợ tôi đụng tay đụng chân hay làm trò biế.n thái với cô ư?- Ánh mắt tỏ rõ vẻ mong chờ câu trả lời.
_ Không, tôi tin tưởng ở anh Henry chứ, nhưng mà dẫu sao thì chúng ta hiện tại trên thực tế là một mối quan hệ nào đó.......!vẫn chưa là bạn bè thân thiết........!vậy nên.......

_ Haha, tôi hiểu ý cô Thẩm mà, cũng không thể ép cô ở lại được.

Ở phòng khác tôi sợ rằng cô không được an toàn thôi.

Với cả hiện tại tiểu thư còn chưa mặc đồ chỉnh tề nữa.
_ .........!
_ Cô Thẩm không cần cảm thấy khó xử đâu, tối nay cứ dùng phòng của tôi đi, tôi sẽ ở ngoài này.
_ Đến đêm thì trời cũng lạnh mà.......
_ So với một cơ thể của lực lượng hải quân thì chút lạnh không thể thẩm thấu qua xương được đâu.

À với cả nếu cô thấy không thoải mái khi đi ngủ bằng khăn choàng tắm thì có thể lựa một cái áo somi nào đó của tôi cũng được.
_ A, vâng, cảm ơn anh.

Vậy thì chúc anh ngủ ngon.
_ Cô Thẩm cũng vậy nhé, ngủ ngon, mơ đẹp.
Sau khi cô quay lại phòng cũng gọi điện cho bà Thẩm thông báo vì trời mưa lớn nên hôm nay sẽ ở bên ngoài, cũng từ đây Thiên Tú mới nhận ra cái "hắt xì" lúc chiều ấy, hình như là do bác tài xế đợi tận hơn 30 phút nhắc nhở, chứ hoàn toàn là không phải dấu hiệu của việc bị cảm đâu.
 
Bẫy Ngọt Dụ Dỗ Em
Chương 25: 25: Drama


Trong phòng của ngài thị trưởng, cũng rất hiếm khi thấy Thiên Tú ngồi ngơ ra như vậy, bình thường cũng là tất bật làm, không nhìn thấy thời gian rảnh, vậy mà hôm nay trông có vẻ giống như đang trì hoãn công việc để chiều theo ý nghĩ của mình ấy nhỉ.
Nhìn xuống bộ váy rồi lại nhìn vào chìa khóa trên bàn, sao đây ta, tự nhiên trong lòng lại có chút rạo rực đấy.

Nhớ lại tối qua thì cũng không có gì quá đặc biệt.
Nhưng mà hình như là mặc áo sơ mi đen của Henry thật, vải lụa nên rất thoải mái đến mức vừa leo lên giường đã ngủ một giấc đến sáng, mà hiện tại thì Tú Tú cũng đang giữ áo của anh ta.
Đến khi thức dậy hơi nhức đầu một chút, nhẹ bước ra khỏi phòng, vậy mà bên ngoài đã trống không.

"Ting", Thiên Tú cứ khịu nịu mở hé cửa, vì cũng không có đồ lót để mặc nên không dám mở hẳn.
Ra là nữ phục vụ đem đồ ăn sáng và quần áo hong khô kèm theo một món quà tới, cô chỉ nhận nhanh chóng cảm ơn rồi đóng cửa.
Để xem món quà là gì nào, bên trong là một bức thư, thời đại nào rồi mà vẫn dùng thư tay à, cũng có chút dễ chịu cho một ngày mới ấy chứ.

"Xin lỗi đã đánh thức cô Thẩm dậy, nhưng mà đọc được bức thư này hãy gọi lại cho tôi nhé!".
Đọc xong bức thư này cô đột nhiên tủm tỉm cười, cứ như hai người đang yêu nhau vậy, ngón tay nghe lời mà bấm số dù có thể là trong đầu chưa suy nghĩ đến.
"_ Tiểu thư dậy rồi, vẫn đang còn sớm so với giờ làm việc tại tòa thị chính nhỉ?

_ Vâng.
_ Tối qua cô ngủ ngon chứ?
_ Vâng.
_ Đồ ăn đến rồi cô Thẩm cũng mau ăn đi kẻo nguội đó.
_ Vâng.
_ Cô Thẩm sao đấy à, mới sáng sớm nên chưa tỉnh giấc hẳn ha?
_ .........
_ Cô có còn ở đó không vậy?
_ Vâng.
_ "Sao vậy nhỉ? Chỉ nói một từ "vâng" thì cũng dễ thương đấy, nhưng mà......" Cô Thẩm không phiền thì nhận lấy món quà nhé, còn có thể cầm chìa khóa phòng cho tôi được chứ?
_ Vâng.
_ Vậy nhé, gặp lại tiểu thư sau.
_ Vâng, chào anh".
Mình sao lại tự nhiên không nói được từ nào vậy chứ.

Chỉ vâng như thế, giống kiểu chờ đợi.......!đợi? Thật là.......!hài hước ghê, người ta chỉ quan tâm một chút thôi mà từ tối qua đến giờ vẫn cứ ngơ ngơ ra.

Mình là độc thân lâu quá nên bị bệnh tâm trạng à? Người ta cũng chưa có tấn công nữa, cũng chẳng có động thái gì là muốn tiến tới, lịch thiệp và sự tử tế vốn là điều nên có mà.

Mới chỉ chút đó đã suýt cuốn mình vào hay sao?
Tỉnh táo lại đi nào, điều đó chắc chắn là không rồi, vì chút chuyện cỏn con mà không làm việc luôn à.

Mà loại suy nghĩ này chắc không phải là cảm giác muốn được yêu đâu nhỉ?
_ Cố vấn Thẩm, đây là tập hồ sơ mà chị thư ký cũ đã đưa cho tôi, tôi đã soạn xong rồi.

Cô xem cần phải chỉnh sửa gì nữa hay không? Nếu không có sai sót gì thì ngài thị trưởng kí là xong thôi.
_ Ừm, cô để đây đi.
_ Có một chuyện đang nổi từ sáng đến giờ, không biết là cố vấn đã xem qua chưa?
_ Gì vậy?
_ Trên trang nhất sẽ hiện ấy mà.
_ Được rồi, tôi sẽ xem, cô hãy quay về làm việc đi.
_ Tôi xin phép.
Sở Sở cũng nhanh chóng ra khỏi phòng, cũng không tò mò xem đó là vấn đề nổi cộm nào, Tú Tú xem cho xong tập hồ sơ một cách kĩ lưỡng trước, tránh để có sai sót.
Một lúc sau khi vươn vai một cái mới nhớ ra lời Sở Sở nói, cô bắt đầu lên mạng, trên gương mặt cũng không hề tỏ ra một chút nào ngạc nhiên, ngược lại chỉ nở một nụ cười trừ, tưởng không đến chứ.

Thông tin Chủ tịch câu lạc bộ bóng đá có hành vi tác động vật lý với cầu thủ mới kí hợp đồng X đang bị rò rỉ bởi một tài khoản mật danh trên mạng, là một đoạn ghi âm ngắn với nội dung đại loại là muốn quan hệ t*nh d*c hay đúng hơn là quấy rối.
Bên phía trụ sở bóng đá cũng không có thêm thông tin hay bất cứ đính chính nào, cũng phải hiện tại ông ta là người đứng đầu mà.

Ông ta không nói nghiễm nhiên không ai nói hộ.

Nhưng thông tin thế này mà được lên trang nhất xem ra không phải là chuyện bình thường rồi.

Đột nhiên có người khui hộ ly beers, nếu không cạn hết ly là không tôn trọng rồi.

Rõ là cơ hội để mọi người hành động đây.
Nghĩ lại thì thấy có điều kì lạ, nếu là Selina cũng chỉ là một bằng chứng nhỏ liên quan đến sự b**n th** của lão mập đó, đơn giản hóa thì chỉ là topping trên đĩa drama này, Thiên Tú là một đoạn băng l*m t*nh nhưng bị che mặt cùng một số hiểu biết từ nhiều nguồn tin khác nhau.
Vậy mà người này dám làm một trận vang rền thế kia hẳn là bất mãn lắm.

Thời gian này không được chậm trễ rồi.
Tú Tú gọt táo bày ra đĩa, Tiêu Diệp Quân một bên tựa người vào ghế, lướt điện thoại:
_ Hôm nay vụ của ông chủ tịch này rầm rộ hẳn lên, đi nơi nào cũng thấy.

Đùng một cái là hít drama không kịp thở.
_ Vâng, người nào tìm được cuộn ghi âm đó cũng thật là giỏi anh nhỉ?
_ Anh lại không nghĩ thế, hoặc đây là kế hoạch từ trước thì sao? Dẫu sao có chuẩn bị mới có kết quả chứ.
 
Bẫy Ngọt Dụ Dỗ Em
Chương 26: 26: Villa


_ Chuẩn bị sao? Ừ nhỉ, sao em lại không nghĩ ra chứ, dạo này đầu óc em hơi lỗi rồi, phải đi chỉnh lại thôi.
_ Haha, em nói cái gì thế, đang cầm dao đấy, từng tùy tiện "múa" vậy chứ.
_ Vâng, anh ăn đi này.
_ Ừm, ngày mai là ngày nghỉ, chúng ta đi chơi nhé?
_ Đi chơi ấy ạ? Vâng, cũng được, mai em rảnh mà.
_ Kể ra mới nhớ từ lúc anh về tới giờ hay đứa mình cũng chẳng đi đâu chơi cùng nhau cả, hai ngày nghỉ lận nên đi chơi cho thỏa thích.
_ Vâng, thế anh tính đi đâu? Ở đây cũng chưa lâu nhưng mà anh nhanh thuộc đường, em cũng nể phục anh đấy.
_ Haha, cảm ơn bé cưng đã quá khen.

Đi biển nhé?
_ Vâng, đi đâu cũng được, miễn là anh vui vẻ.
_ Bé cưng à, em biết ở nhà cùng chơi với em là anh cũng đủ vui vẻ rồi mà, đâu cần phải ra ngoài.

Nhưng anh muốn em được thư giãn chứ.

Dù sao thì hơn em một tuổi nhưng anh cũng chưa đi làm mà tiếp tục việc học, còn em đã trở thành một cô cố vấn rồi.

Điều này đã khiến em chững chạc rất nhiều so với độ tuổi này đấy.
_ Ý anh là "khen" em già trước tuổi hay sao?- Cười.
_ Không phải, mà chính xác là anh rất ngưỡng mộ em.

Gu của anh là những cô gái như vậy.
_ Vậy thì em biết tại sao anh đang độc thân rồi.

Anh là đang đợi em đó à?
_ Ừm, đúng đấy bé cưng.- Nháy mắt.
_ Em cũng có khiếu hài hước đấy chứ.

Nhưng mà tình yêu là sự bù trừ mà.

Với gương mặt baby và tính cách có phần hơi trẻ con, nuông chiều như anh sẽ có người phù hợp với anh thôi.

Mà không phải đàn ông lấy vợ ở độ tuổi này còn khá sớm hay sao?
_ Haha, sớm hay muộn chỉ là vấn đề về thời gian, đối với anh hợp là lấy luôn chứ.

Vậy là hai ngày tới chỉ có hai chúng ta đi thôi sao?
_ Vâng, vì mẹ em đi spa và cùng bạn bè vui vẻ, tiểu Nhị đi học thêm nên có mình em thôi mà.

Tùy anh nhé vì nếu anh muốn rủ thêm anh trai hay chị gái nào cũng được.
_ Thế ra ngoại thành nhé, vừa nãy anh cũng có đặt một căn ở đó rồi.
Xuất phát từ sáng muộn ngày thứ bảy, hai người cũng chỉ mang một ít đồ vì đi ngắn ngày nên không cần vali cho nặng nhọc.

Đến một căn villa nhỏ gần biển, Thiên Tú vươn vai một cái, hít thở bầu không khí trong lành.

Vì phải ra khỏi thành phố mất khoảng hơn một tiếng đi xe nên cũng đến giờ trưa.
Tầm chiều trên bãi biển mới nô nức người, có vẻ trời hôm nay nắng dịu, lại có gió thổi nữa, mát rượi, cảm giác vô cùng thoải mái.
_ Không ra tắm biển hả Tú Tú? - Tiêu Diệp Quân đã mặc sẵn quần bơi, cầm chai nước uống, nhìn cô.
_ Vâng, anh cứ.......!
Cô quay lại, anh......!anh à, đừng tùy tiện vậy chứ, đúng là ngoài kia họ mặc đồ bơi nhưng mà việc đứng gần một người đàn ông chỉ mặc mỗi quần bơi như anh thì........!em biết chúng ta là anh em và hồi trước còn tắ.m chung, nhưng điều đó cách đây đã 20 năm, là 20 năm rồi đó anh.
_ Ngại gì chứ bé cưng, không phải là điều này là bình thường à?
_ .......!Bình thường.

Vâng, tất nhiên rồi.- Đột nhiên cô nhớ lại lúc Henry quấn cái khăn tắm ngang hông, ngượng đến chết mất.
_ Này, này, em ổn không đấy, đỏ hết mặt rồi này.- Chạm tay vào má cô.
_ Em là đang xấu hổ đó anh.- Lườm.
_ Xấu hổ? Đây, thích thì cứ chạm.- Diệp Quân cầm tay Thiên Tú đặt lên cơ bụng mình.
_ Á, á, á, anh à, em không đùa đâu.
_ Tự nhiên trong đầu anh lại nghĩ, em mà cũng có biểu cảm như vậy sao?
_ Anh nói gì chứ? Em không phải khúc gỗ, hiển nhiên là có nhiều cảm xúc rồi.
_ Vậy à, từ khi về đến giờ, anh nhìn em ở góc độ nào em cũng vậy.

Phải chăng hình tượng là thứ em rất để tâm đến?

_ .......!Em phải nói sao đây anh, .........!chắc có lẽ ngay từ đầu nên là vậy mới cách tốt nhất chứ.

Dù sao em cũng phải trở thành một người mạnh mẽ, và đủ sự trưởng thành thì mới bảo vệ được bản thân và những người mình yêu thương.
_ ........!"Em ấy......!suy nghĩ chín chắn hơn là mình đã nghĩ.

Con người em thực sự vẫn chỉ như tờ giấy trắng thôi nhỉ Tú Tú, em cũng muốn được làm trẻ con mà, chỉ là hoàn cảnh đã không cho phép hay thực sự chính em đã tự lựa chọn cánh cửa cho bản thân?".
Một hồi thì cũng chỉ có Diệp Quân là xuống hồ bơi, một mình giữa hồ trong căn villa, Thiên Tú nằm trên ghế, bắt đầu ngắm nhìn hoàng hôn đang dần buông phía xa kia, nhìn như kiểu mặt biển đang muốn nuốt chửng cả mặt trời đỏ chót vậy.
Anh ta cũng ngắm nhìn vẻ mặt rạng ngời của cô, cười, thư giãn để bản thân ngâm trong hồ, buổi chiều như vậy mà có thêm ly rượu nữa thì thật là tuyệt vời.
_ Trông em có vẻ thích thú nhỉ?
_ Về việc ngắm nhìn hoàng hôn đang dần buông sao ạ?
_ Ừm.
_ Vâng, chắc có lẽ là đã từ khá lâu rồi em mới lại có cảm giác như vậy.
_ Thật là muốn thời gian bây giờ trôi chậm lại một chút nhỉ? Hay là ngưng đọng luôn thì càng tốt.
_ Tất nhiên là không rồi anh, điều đó thì thật là nhảm nhí đấy.- Lườm yêu anh một cái, cười.- Mà lần này anh về đây cũng không chỉ là thăm gia đình em và làm bài luận thôi đâu nhỉ?
 
Bẫy Ngọt Dụ Dỗ Em
Chương 27: 27: Mở Lòng


_ .......!Ừm, mà mục đích đặc biệt nhất là muốn chơi cùng em và ôn lại những kỉ niệm xưa cũ.......! Ước gì chúng ta vẫn là hai đứa trẻ, em vẫn sẽ luôn bảo vệ anh, và anh vẫn luôn nghe lời em.

Lúc ấy thật sự vui biết bao.
_ Nghe anh luôn nhắc về quá khứ, hẳn là anh rất nhớ nhỉ? Anh thích hồi đó đến vậy à?
_ Ừm.
_ Nhưng ai rồi cũng phải trưởng thành thôi.

Anh nhìn xem dù có không muốn thì hiện tại chúng ta cũng có những đường đi riêng cho mình mà.
_ Em nói vậy làm anh có hơi nhói lòng đó.
_ Em thực sự có lỗi khi đã quá thực tế, từ khi anh đi thì em cũng không có người bạn nào bản thân đủ tin tưởng để gọi là bạn thân cả.

Nhưng dù sao mọi chuyện cũng đã qua rồi.

Em có lẽ bây giờ cũng cảm thấy khá hài lòng đi.
_ Vậy những ngày tháng qua em vẫn vậy, vẫn không........- Nhìn đôi mắt có ánh buồn, vẫn xa xăm nhìn, anh cười, chuyển chủ đề.- Mà có hai đứa ở trong một căn villa như kiểu hưởng tuần trăng mật ấy nhỉ?
_ Anh đang đùa linh tinh cái gì vậy, là em đi cùng anh đấy.
_ Anh thích những lúc em thể hiện những biểu cảm như vậy, nhìn trông rất dễ thương.
_ Từ dễ thương không có hợp với em đâu.
_ Anh đi tắm cái đã, chút nữa cùng nhau nấu ăn nhé.
_ Vâng, anh.
Và cứ thế trong bầu không khí dễ chịu vào buổi tối ngày hôm đó, hai anh em đã trò chuyện rất vui vẻ, mọi sự bối rối trong lòng đã dần được gỡ bỏ, Thiên Tú cũng đã dần mở lòng và chấp nhận người anh trai có phần trẻ con nhưng rất chiều chuộng cô này.
Những điều trong quá khứ có thể được khơi ra, đó là những điều tốt hay điều xấu, điều hay hay điều quê thì đến cuối cùng họ vẫn là anh em, đó mới chính là thứ không thể chối cãi.
Sáng sớm, khi bình minh lên, Tú Tú đã một mình đi dạo ngoài bờ biển, sự dịu êm và bình yên đến thế này phải chăng mới chính là điều mà cô vẫn luôn đi tìm kiếm?
Ngồi xuống một lúc lâu trên bãi cát, để từng nhịp sóng nhẹ nhàng xô đẩy vào đôi chân thon dài của mình, ngửa cổ lên nhìn bầu trời, vậy mà là gương mặt của Tiêu Diệp Quân nhìn cô, cười:
_ Anh không ngủ tiếp à?
_ Không, anh cũng đâu có thói quen dậy muộn, vả lại hôm qua cũng ngủ sớm mà.
_ .......
_ Nãy giờ chỉ có em đi dọc một mình ở đây thôi à?
_ Vâng, và bây giờ là có cả anh đấy.
Sau hai ngày nghỉ, cuối cùng thì Thiên Tú cũng đã quay trở lại công việc của mình.

Vốn nghĩ những dư âm vẫn còn mãi đọng lại trong tâm trí, sẽ khiến bản thân nhớ mãi.......!
Nhưng không, ngay khi ngồi vào bàn làm việc, mở báo điện tử lên, cả một đống tin tức ập tới.

Gì đây, mới không sử dụng thiết bị điện tử vài ngày thôi mà chưa gì suýt nữa biến thành người tối cổ luôn rồi.
Lại là vụ ở trụ sở bóng đá à, hết cha giờ lại đến con hay sao, hai cha con nhà này rất biết cách thu hút báo chí ấy nhỉ.
Vừa hồi trước là ông chủ tịch bị gửi đoạn ghi âm ấy phát tán trên mạng, giờ lại đến tên con trai được cho là vì tội cố ý uống rượu, lái xe đụng trúng người ta vào tối hôm qua à.
Cũng vốn chẳng định để tâm đến vì dù sao có bằng chứng thì pháp luật cũng vào cuộc thôi.

Bên ngoài cứ rầm rầm cái gì rồi lại nghe thấy ai lớn tiếng khắp cả gian tầng này:
_ Bắt tên đó lại, không để hắn tự tiện vào, bắt lại.
_ Bỏ ra.
_ "Gì mà ầm ầm ngoài kia thế nhỉ?"
Thiên Tú mở cửa, "rầm, rầm", vệ sĩ bên ngoài đã nhanh chóng khống chế một người đàn ông nào đó ngã ra đất.

_ Bỏ tôi ra, tôi cần nói chuyện với Thẩm Thiên Tú.

Bỏ ra, đau.
_ Ai lại dám cả gan gọi đầy đủ tên của tôi vậy? Các anh dừng tay lại một chút đi.
Đám vệ sĩ cũng lôi tên đó đứng dậy, nhìn kĩ thì đây không phải là tên công tử kia hay sao.

Đã bảo đã không ưa thì đừng xuất hiện rồi, vậy mà vẫn mặt dày đeo đuổi, bám theo đến tận tòa thị chính, hẳn là dai còn hơn đỉa đói đi.
_ Thẩm tiểu thư, tôi có chuyện muốn nói.
_ Thưa cố vấn Thẩm, tên này đang bị tình nghi là người gây ra tội trạng tối ngày hôm qua, coi chừng rất nguy hiểm, tôi mong cô hãy cẩn thận mà giao anh ta cho cảnh sát thì hơn.
_ Được rồi, các anh cứ ra ngoài trước đi, cần gì tôi sẽ trực tiếp gọi, không cần lo cho tôi.
_ Vâng, vậy chúng tôi mong cô chú ý, xin phép cố vấn.
Bọn họ đóng cửa ra ngoài, Thiên Tú đưa đôi mắt đầy sự ghét bỏ và ghê tởm, tối mặt ngồi xuống sofa, hắn thì vẫn quỳ dưới đất, còn rơi nước mắt.
_ Nếu chỉ đến để diễn cảnh nước mắt thì khăn giấy có bên ngoài, không cần vào phòng thị trưởng như vậy.
_ Cố vấn Thẩm à.......!tôi thực sự xin lỗi.
Hắn ta dường như là đang dập đầu cầu xin, cô cũng bất ngờ với hành động này, mày nhíu lại, đồng tử giãn nở nhẹ, tên này bị sao vậy?
Đưa đôi mắt dò xét nhìn tổng thể tên đó một lượt, đường đột như vậy, đến lại còn dập đầu xin lỗi, hẳn đã là không phải chuyện bình thường, hay là vì vụ của chính hắn ta đây?
 
Bẫy Ngọt Dụ Dỗ Em
Chương 28: 28: Bê Bối


_ Xin lỗi về những việc tôi đã từng làm với cô, là do tôi ngu si, không nhận thức được, là do tôi thiếu hiểu biết nên mới làm ra những hành động như vậy.

Xin cố vấn Thẩm hãy tha thứ cho tôi.
_ ........
Thiên Tú vẫn im lặng, không nói một lời nào, biết trước sẽ có kết cục như ngày hôm nay mà vẫn đâm đầu? Lúc này tên đó vì không nghe đến cả nửa chữ cắn đôi của cô nên đành ngẩng đầu lên, nước mắt cũng giàn ra mà thi nhau rơi xuống.
_ Xin cố vấn Thẩm hãy cứu lấy tôi.
_ Anh có biết bản thân đang lảm nhảm cái gì hay không?
_ Tôi hiểu mà, là........!là vụ giết người đó........!xin cô hãy suy xét vụ này, hãy tìm ra chứng cứ.

Tôi chắc chắn đây là một vụ dàn sếp, không phải là do tôi tự gây nên.
_ Anh xem, ở nhà anh còn cái mạng nào thì trả cho người ta.

Còn nếu không còn thì phải chấp nhận thôi.
_ Tôi chắc chắn người đó có động cơ để đẩy tôi vào đường cùng.
_ Nói như thể anh biết người giật dây là ai ấy nhỉ, biết thì nói tôi nghe thử đi.

Biết đâu tôi lại giúp được anh không chừng.
_ ........
Tên đó đột ngột im lặng, tóc tai rũ xuống che cả gương mặt, sự lộn xộn của hắn lúc này khác hoàn toàn với sự hào nhoáng của một tên công tử có tiếng trong thành phố là biết cách ăn chơi.
Cô cũng không muốn hỏi nữa, việc nhà người ta nhúng tay vào làm gì, huống hồ hắn còn đang đắn đo suy nghĩ xem có thể nói ra hay không thì dẹp luôn đi, kết thúc điều cuối cùng là sự trả giá cho kẻ xấu mà thôi.
Trận đấu bóng đá vào đầu giờ chiều nay cũng bị hoãn vì bê bối của cha con Chủ tịch.

Tú Tú bấm tivi trong phòng thị trưởng, xem ông ta sẽ làm cách nào để thoát khỏi đám săn tin.
"_ Thưa ngài Chủ tịch, đoạn ghi âm được phát tán có phải là của ông không ạ?
_ Xin ông hãy cho biết có phải người trong đoạn ghi âm đó là cầu thủ trẻ mới kí hợp đồng gần đây của trụ sở phải không ạ?
_ Xin ông hướng về phía bên này một chút, đây có phải là giọng nói của ông không, hãy làm rõ đi ạ.
Đám báo chí quay túm lại chỗ ông ta, không chỗ nào không kín lại, trên đầu là mic, còn có cả flycam,.......!trước cửa đại sảnh của trụ sở bóng đá.
Trước sự dồn dập đó ông ta chẳng những không hề có cảm giác như đang bị thẩm tra mà ngược lại có vẻ bình tĩnh mà trả lời, cứ như là quen việc này như cơm bữa.

_ Nhân đây thì tôi cũng xin khẳng định bằng cả mạng sống của chính tôi, đó hoàn toàn không phải là giọng nói của tôi.

Mọi người trong trụ sở, kể cả là nhân viên hay huấn luyện viên, các cầu thủ, ..........!đối với tôi họ như là đại gia đình vậy, không có chuyện tôi lại đối xử với họ như vậy.

Hoặc đây cũng có thể là do sự đố kị từ cá nhân nào đó đã cố tình làm ra những trò này.
_ Tại sao ông lại nói như vậy, nghĩa là đã điều tra ra rồi hay sao?

_ Tôi nghĩ vụ việc này cũng không quá lớn nhưng cũng không thể để họ ở ngoài vòng pháp luật.

Tuy nhiên thì tôi không thể bật mí đó là ai được.

Có lẽ họ cũng cần công việc mà, tôi đã đích thân đến và nói chuyện với người đó với mong muốn rằng họ có thể thay đổi.
_ Ngài thật là cao thượng.
_ Là một con người của công chúng, lan tỏa điều tốt đẹp chính là sứ mệnh.
_ Nhưng thưa ông, ngày hôm qua có phải con trai ông đã đi về khuya đúng không ạ?
_ Điều đó tôi hoàn toàn không biết vì tôi đã ở lại trụ sở để làm việc.
_ Có nguồn tin cho rằng đã có người nhìn thấy biển số xe của thiếu gia đâm vào người phụ nữ rồi bỏ chạy, xin ông hãy cho chúng tôi biết con trai của ông hiện tại đang ở đâu và tại sao lại không lên tiếng? Có phải đã ngấm ngầm thừa nhận tất cả hay không?
_ Xin mọi người hãy bình tĩnh, cảnh sát vẫn đang trong quá trình điều tra sự việc, nếu nó làm sai đã có pháp luật xử lí nghiêm minh.

Là một người cha khi thấy con mình nếu là phạm phải điều tối kị như vậy là tôi đáng trách, vì vậy xin.........
"Phụt", Tú Tú thẳng tay tắt ngúm tivi, giả dối, điều đó đã chứng minh qua ánh mắt của ông ta rồi.

Có xem nữa chỉ càng thêm khó chịu.

Cô vẫn suy nghĩ lại, là túng quẫn quá đến nỗi phải nhờ một người ngoài cuộc hay sao?
Cũng quá là kì quái đi, ông ta nói cứ như là bản thân không những vô tội, mà còn tạo ra vẻ cao thượng, yêu thương con trai dù trước đây đã từng rất nhiều nguồn tin cho hay hai người thường xuyên xảy ra mâu thuẫn.
_ Ba à, ba xem vụ ở trụ sở gần đây rồi chứ?
_ Ừm, ta cũng có xem qua rồi.

Thật là dạo gần đây ta cũng đang bận ở chỗ vùng vịnh sắp tới nên cũng không để ý mấy đến chuyện ở trong thành phố.

Vẫn là phải nhờ đến con rồi.
_ .........
_ Xem ra vụ lần này cũng lớn hơn ta nghĩ, không ngờ chỉ trong vài ngày mà hai cha con chủ tịch bóng đá luôn xuất hiện trên các trang báo điện tử.
_ Ba à, không phải lúc trước là ông chủ tịch đó cũng đã từng vướng vào vòng lao lý mất đi tất cả nhưng mà tại sao có thể vực dậy và quay trở lại vị trí cũ như vậy?
 
Bẫy Ngọt Dụ Dỗ Em
Chương 29: 29: Thêm Bằng Chứng


_ Ba đang nghĩ gì vậy?
_ Không có gì, ta đang suy nghĩ xem động cơ gây ra điều đó là gì thôi.
_ Ba à, ba nhớ giữ gìn sức khỏe đi nha, dù sao nơi này không phải con cứ muốn đến là có thể đến được, ba nên nghỉ ngơi một chút thì hơn.
_ Ừm, cảm ơn con gái, có khỏe mới làm được chứ.

Bận một chút thôi, xong việc lại quay về làm với cô cố vấn ấy mà.
_ Mà ba.

Thiếu tướng Henry có đang ở trong trụ sở không?
_ Không, cậu ấy được nhận nhiệm vụ đi tuần ở vùng vịnh mà chắc vài ngày nữa mới về.

Mà con muốn tìm cậu ta là có việc gì vậy?
_ A, vậy ạ, không có gì đâu ba.
_ Ư chà, vừa nhắc đến thôi mà gương mặt hơi ửng hồng lên rồi này.

Bình thường con không dễ để người ta nắm bắt được cảm xúc đâu.

Đừng nói với ba là đến tìm Henry đó.
_ Làm gì có chuyện như vậy đâu ạ, con chỉ là có vài chuyện cần nói.
_ Nếu mà cậu ta làm rể Thẩm gia thì cũng tốt mà, ba ưng rồi, chắc mẹ con cũng vậy.
_ Ba à, con còn chưa nghĩ đến chuyện đó đâu, thôi ba làm việc đi, con quay về đây.
_ Gái của ba đừng xấu hổ vậy chứ, về cẩn thận đấy.
_ Vâng.
Thiên Tú rời khỏi phòng của ngài tổng tư lệnh, ông Thẩm ngồi im lặng, hướng mắt ra ngoài cảng biển, dường như đang suy nghĩ đến một điều xa xăm nào đó.
Bên kia, tên chủ tịch câu lạc bộ dùng chân đá một cước vào bụng của cầu thủ mới kí hợp đồng, người đã tung bằng chứng trên mạng xã hội, cậu ta ôm bụng, lăn qua lăn lại trên sàn nhà, vẻ mặt cam chịu chỉ thốt lên từ "ư ư".
_ Mày cũng ngon đấy nhỉ, giỏi đấy.

Vì không muốn quay mông làm trò tình ái với tao mà giở trò nạn nhân đó à? Hử.
Kéo tóc cậu ta, lườm như muốn nổ con mắt.

Lại nói cầu thủ trẻ này mới tròn mười tám tuổi, thân hình nhỏ con, có lẽ chưa phát triển hoàn toàn.
_ Vừa vào một cái đã hống hách thật nhỉ.

Tao ưu ái cái gương mặt đẹp hơn hoa này mà tiền đã trả nhiều hơn trong hợp đồng, còn để mày tham gia với giới thượng lưu, sắp tới còn định cho mày ra sân kia mà, vậy mà mày nhìn xem tao đã phải khốn đốn như thế nào hả.

Vì đoạn ghi âm chết tiệt đó mà tao đã phải hi sinh cả thằng con trai của mình.

Rốt cuộc là tên nhãi nhép nào bảo mày làm cái trò như vậy?
_ Khụ, không một ai cả, tôi chỉ muốn mọi người biết được bộ mặt thật của ông.......
"Chát", không để cậu ta nói hết câu, cái bạt tai trời giáng đó phang hẳn vào gương mặt không dám phản kháng kia, trên khóe miệng đã chảy máu.

Ông ta vô cùng bạo lực mà liên tiếp đập tới tấp cho hả dạ.
_ Sao, vẫn còn nhìn tao bằng ánh mắt đó kia à? Mày chỉ cần đơn giản quay mông cho tao thôi mà khó khăn đến thế sao.

Thôi được rồi mày không muốn cũng được, chỉ cần khai ra tên đầu xỏ bắt mày làm tao sẽ làm ngơ coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra, hoặc bằng không thì ngày hôm nay tao sẽ cho người h**p mày tới chết.

"Rầm", lúc này Khải Uy mở toang cả cửa lớn ra, cầm điện thoại trên tay quay lại video mà thở d.ốc, lao thẳng vào trong, thư kí nam giật mình mà đứng hình ngay tại chỗ, ông ta thì đang dùng tay ghì chặt vào cổ của cầu thủ đó, đè lên người.
_ Khải Uy à, cậu........!cậu đang làm cái gì vậy? Mau bỏ xuống đi.
_ Thả cậu ta ra, ông đang làm cậu ấy nghẹt thở đấy.
_ Tôi thả, cậu cũng mau tắt máy đi.
_ .........
Khải Uy cũng tắt điện thoại, ông ta vội đứng dậy, dùng giọng quyền uy mà ra lệnh:
_ Mau đưa điện thoại đây.
_ .........
_ Đã nói là đưa đây.
"Rầm", ông ta đè Khải Uy xuống sàn, cố với lấy điện thoại, anh nhanh chóng đá cho tên đó một cước vào chỗ hiểm, ông ta đau đớn ngã ra đất nhưng vẫn to tiếng nạt thư kí nam bắt anh lại.
_ Còn đứng đơ người ra đó làm gì, lấy lại điện thoại cho tôi.
_ Vâ.......!vâng.
Khải Uy lồm cồm bò dậy, chỉ lắc đầu hướng về phía thư kí nam như muốn anh ngừng làm những điều sai trái, ánh mắt đó khiến cậu ta không nỡ bước tiếp.

Chớp thời cơ mà thoát ra ngoài, hiện tại cho dù cầu thủ trẻ đó có ở chỗ tên chủ tịch thì ông ta cũng sẽ không dám làm gì vì căn bản đoạn video đó đang ở trong tay Khải Uy.

Sực nhớ ra người có thể giúp anh trong vụ này chính là cố vấn Thẩm.
Sáng sớm tại trụ sở cảnh sát thành phố, cô gái đeo khẩu trang, đội chiếc mũ phớt cùng blazer, từ đầu đến chân một màu đen, ngang nhiên mà bước vào.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô gái ấy nhưng hoàn toàn không làm gì, trái với điều đó có vẻ như cô không quan tâm mà vào thẳng thang máy lên phòng cục trưởng cục Cảnh sát.
"Cộc.......!cộc", không gấp gáp mà gõ cửa, từ bên trong vọng ra tiếng "Vào đi" cô ấy mới đi vào.
_ Chào ngài.
_ Ra là cô Selina.

Hôm nay cô lại đích thân đến đây hẳn là một chuyện hiếm thấy.
_ Vốn dĩ tôi cũng không muốn đến đâu, lại còn là ban ngày nữa, cảm giác trực tiếp như vậy khá phiền.

Nhưng mà những gì cần thiết để kết thúc vụ án lần này đã có hết ở đây rồi.
 
Bẫy Ngọt Dụ Dỗ Em
Chương 30: 30: Bộc Bạch


Selina đặt chiếc túi giấy lên bàn, cảnh sát trưởng mở ra xem sơ bộ, gật đầu, đúng là không đùa được với cô gái kì lạ này mà, việc nào cũng có thể hoàn thành, nếu không mở chiếc khẩu trang kia ra lại không biết chừng là một tên đàn ông thì sao.
_ Cô làm tốt lắm.

Tiền thưởng sẽ sớm chuyển cho cô nhanh thôi.

Vì xuất sắc nên cộng thêm ưu tiên nhé.

Vậy thì xong vụ lần này tạm thời cô Selina cứ nghỉ ngơi một thời gian nhé?
_ Không phải làm nữa mà vẫn có tiền để ăn hẳn là thích rồi.

Nhưng mà tôi cũng chỉ mới trở lại đường đua, đột ngột bảo dừng là tôi sẽ dừng sao?
_ Từ khi cô Selina hỗ trợ bắt các tội phạm cấp cao hay giới thượng lưu thì thành phố này gần như đã sạch sẽ rồi.

Nguyên liệu đã đến, phải chế biến thế nào lại là khâu của người khác rồi.

Tôi muốn cô nghỉ ngơi cũng chỉ là muốn cô chuẩn bị tốt cho những thứ hay ho sắp tới.
_ .........!- Lườm.- "Thứ hay ho".

Thôi đến đây được rồi, không còn việc thì tôi đi đây.
_ Cô Selina giữ gìn sức khỏe.
Thiên Tú ở trong phòng thị trưởng nhớ lại chuyện hồi chiều qua khi gặp Khải Uy, anh ta đã đến dưới đại sảnh ngồi chờ hơn một tiếng để gặp cô.

Cũng không trách được vì lúc đó đang có cuộc họp.
Hai người đã hẹn nhau ra ngoài cafe, thoạt nhìn anh ta có vẻ hơi bối rối khi không biết phải mở lời như thế nào, cô ngược lại chỉ cười, vẫn dịu dàng và tao nhã như mọi khi:
_ Ngôi sao hẹn tôi ra ngoài này có vấn đề nào không vậy?
_ ........!Cô Thẩm cũng xem những vụ gần đây rồi chứ? Tôi có thứ này muốn giao nó cho cô.
Khải Uy cẩn thận đặt đoạn video trên bàn, Tú Tú cầm lên xem qua một lượt, nhìn bàn tay đã thu lại hình nắm đấm, cô an ủi mà vỗ nhẹ vào tay anh.
_ Đây là một bằng chứng rất quan trọng, anh không cần lo đâu, hãy nói cho tôi biết còn chuyện nào hay không?
Nhìn vào đôi mắt ánh lên tia hy vọng, anh ta cũng như có một sức mạnh nào đó trở nên tự tin hơn mà bộc bạch:
_ Chuyện đã đến nước này rồi thì cũng chẳng còn gì tôi phải xấu hổ nữa.

Thực tình tôi cũng đã suýt chút nữa như cầu thủ trẻ này bị lạm dụng, xâm phạm thân thể.
Khải Uy đỡ trán, cũng không dám nhìn thẳng, dáng vẻ khác hoàn toàn trên sân cỏ, giống như là bị rơi xuống sự tuyệt vọng vậy.

Thiên Tú cũng không thể làm ngơ, cô chạy lại bên cạnh anh ta, vỗ vai và ân cần:
_ Dù có khó khăn gì cứ nói hết với tôi đi, đừng nên để trong lòng, sẽ rất khó chịu.

_ Tôi có thể thoát được và có được những thứ như ngày hôm nay chính là do huấn luyện viên, ông ấy đã cứu rỗi cả một đội bóng.

Mặc dù tôi biết ông ấy thường bị chủ tịch rầy la và có nguy cơ cho thôi việc, hợp đồng hết hạn của huấn luyện viên là vào cuối năm nay vậy nên những điều ghê tởm mà ông chủ tịch đang làm như là ăn mừng sớm vậy.
_ .........
_ Nhưng bây giờ thì có lẽ mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi, tôi mong ánh sáng của pháp luật có thể trừng trị sự thối nát, ghê tởm của ông ta.

Nếu cô Thẩm cần tôi cũng có thể làm nhân chứng hoặc một ai khác tương tự tôi.
_ Anh nói vậy thì đoạn ghi âm phát tán trên mạng là do anh sao?
_ Đúng vậy, chính là tôi.

Tôi muốn trở nên mạnh mẽ vì là đội trưởng.

Dù sao bóng đá cũng là môn thể thao đồng đội, không có chỗ cho sự yếu đuối.
_ Trước hết thì có lẽ anh nên nghỉ ngơi thì hơn, dù sao bị tâm lý sẽ khó vực lại tinh thần.

Nếu anh cần gì cứ liên lạc với tôi nhé.
Sau cuộc trò chuyện ấy Thiên Tú còn biết thêm được thì ra sau khi hai người gặp nhau và ở trong tiệm bánh, để thu hút sự chú ý hơn của cánh báo chí và các hãng quảng cáo, ông ta đã bắt Khải Uy phải đến gặp cô, nhưng anh ta đã từ chối.
Còn một điều đáng ngạc nhiên hơn là hai người đã từng học với nhau hồi năm cấp hai, hồi đó hình như là khác lớp, anh đã ấn tượng với cô khi nhìn thấy sự dễ thương và xinh đẹp lúc đưa nước cho anh, hình dáng ấy đã khiến Khải Uy yêu thầm suốt những năm tháng của tuổi học trò.

Và khi gặp lại tình cảm đó vẫn không thay đổi, nhưng lần này ngưỡng mộ là phần nhiều hơn so với trái tim rung rinh của chàng trai tuổi mới lớn.

Dẫu sao cũng là người mình đã từng thích gặp lại vẫn luôn có ấn tượng đặc biệt và niềm vui khó tả.
Tối đến, tự nhiên tiểu nhị đòi ra ngoài đi dạo bên cảng biển, có lẽ chỉ đơn giản là nó thích thế nhỉ.

Thiên Tú lái xe đưa nó đi.
Đi bộ dạo quanh một chút để hít khí trời trong lành, gió thổi lồng lộng từ phía xa kia, mát mẻ hình như có chút lành lạnh.

Hai chị em ngồi xuống một chỗ, lúc này tiểu nhị mới không im lặng được mà nói:
_ Chị à, lâu rồi chúng ta mới ra ngoài này nhỉ?- Cậu ta thở ra một hơi nhìn xuống biển.
_ Ừm.- Quan sát gương mặt của đứa em trai này, cô mím môi lại không cười, nhẹ bảo.- Thành Thụy này, sao hôm nay trông em có vẻ tâm trạng thế nhỉ?
_ Chỉ là........!em cũng không biết nữa.
 
Bẫy Ngọt Dụ Dỗ Em
Chương 31: 31: Vẫn Là Tinh Tế


_ Tâm trạng của mình mà không biết là sao đây?
_ Chắc là em muốn giải trí một chút sau những giờ học căng thẳng thôi.
_ Ừm, em không cần học cố quá đâu, chỉ cần giống với anh họ là được rồi.
_ Hả anh Tiêu Diệp Quân, em còn chưa chạy kịp bằng, anh ấy học giỏi lắm luôn ấy, em phải cố nhiều hơn mới theo kịp được a.
_ Đùa thôi mà, tư duy của mỗi người là khác nhau, chỉ cần bây giờ Thành Thụy nói thử xem hôm nay tại sao nhất định phải ra ngoài này thì biết đâu chị lại có thể giúp đỡ được nhỉ?
_ .......!Em không muốn khinh thường chị hay gì đâu, nhưng chị cũng chưa trải qua loại chuyện này bao giờ thì sao có thể giúp em được.
_ Nhóc con à, trước khi trở thành người lớn ta cũng phải trải qua tuổi tâm sinh lý thất thường như nhóc đó.

Mà không nói thì về nhé?
_ Thế chị đã bao giờ bị người ta giận chưa?
_ Giận? Người nào giận mới được chứ.
_ Thì là một cô gái có quan hệ đặc biệt với em thôi.
_ Giống với kiểu người yêu sao?

_ ........
_ Không nói nghĩa là thừa nhận.

Có lúc nào sao không nói gì thế, im lặng là không hay đâu đó.

Chị đâu có cấm cản yêu đương, chị cũng muốn xem người ta như thế nào để còn tư vấn chứ.
_ Thì bây giờ em nói rồi mà.
_ Để xem nào, chị cũng không muốn biết lí do sâu xa khiến em bị cô bé đó giận đâu nhé, nhưng mà thiết nghĩ là đàn ông, à quên em bé Thành Thụy chưa là đàn ông.
_ Chị à.......
_ Ừ nên ga lăng và tinh tế, chủ động nhận sai trước đi cho dù mình không sai rồi từ từ chiếm lấy trái tim người đó.
_ Chị nói chung chung như kiểu từng yêu ấy nhỉ?
_ Haha, không nhớ chị viết văn cũng hay à?
_ Nhưng mà nếu yêu con gái khó quá thì em yêu con trai nhỉ, dù sao cũng là cùng giới hẳn là hiểu hơn rồi.

Ôi chết, em nói gì vậy nhỉ?
Thành Thụy vội bịt miệng nhìn biểu cảm chị gái mình có chút ngạc nhiên, Thiên Tú cười:
_ Yêu con trai ấy hả? Nếu là chị không những không phản đối mà ngược lại còn ủng hộ hết mình ấy chứ.

Thời đại nào rồi mà còn sợ điều này.

Đã là tình yêu chỉ cần sự chân thành từ hai trái tim thôi.
Nghe câu nói này của chị, bất giác tiểu nhị có hơi đơ người ra rồi, đúng là những điều nói với chị không bao giờ thất vọng.
_ Tuy nhiên đừng để tình cảm chi phối quá nhiều đến việc học, vì nên nhớ em vẫn có cả tương lai dài phía trước.
"Cộp.......!cộp", nghe động, Thành Thụy quay lại, dáng người đàn ông cao lớn đổ bóng xuống, cậu ta nhanh nhẹn chào:
_ Chào ngài.

_ Chào thiếu gia.
Thiên Tú vì nghe giọng nói mà cũng vội đứng lên, có hơi loạng choạng vì ngồi khá lâu rồi, anh ta vươn tay ra đỡ lấy tay cô.
_ Cảm ơn ngài thiếu tướng.
_ ........- Tiểu nhị nhìn thấy chị mình có chút bối rối như vậy trước mặt một người đàn ông thì có vẻ hình như là lần đầu rồi.

Nếu ở lại thật đúng là cản đường.- Chị à, em đi dạo một chút nhé, hai anh chị cứ nói chuyện đi ạ.
_ Không, Thành Thụy đi đâu đấy........- Tiểu nhị dứt câu thì đi ngay và luôn mặc kệ chị có kêu đi chăng nữa.
_ Hai chị em ra ngoài này để tâm sự mà đột nhiên tôi lại đến phá hỏng như vậy, thật là có tội mà.
_ A không đâu, chúng tôi chỉ là đang thư giãn hít khí trời chút thôi.

Mà không phải vài ngày nữa anh mới được về hay sao?
_ Sao cô Thẩm lại biết vài ngày tới tôi mới được về nhỉ? Tôi không nhớ là có nói.
_ .......!Là tôi hỏi ngài tổng tư lệnh, hôm trước có đến trụ sở vì muốn gặp anh để trả lại chiếc chìa khóa, tôi vẫn còn giữ........
Lúc này gió đột nhiên thổi một cái làm tóc cô bay và chiếc váy cũng đung đưa, Henry vươn tay vuốt nhẹ mái tóc cho cô, Thiên Tú cũng không hề nghĩ nhiều nhưng sao lại đỏ đến mức anh ta buông lời chọc yêu:
_ Đỏ hết cả tai rồi này cô Thẩm.
_ .......
Henry cũng không nói chỉ cởi áo khoác ngoài rồi đắp lên bờ vai trắng nõn nà đó, nhẹ nhàng:

_ Trời cũng có chút lạnh rồi mà cô Thẩm mặc hơi mỏng manh quá.
_ Vâng, cảm ơn anh.
Một luồng máu ấm nóng chảy tràn vào trái tim cô, nó đập có chút nhanh hơn bình thường, hay là vì lần đầu tiên nhỉ? Mùi hương nước hoa từ áo anh như đang ôm cô vậy, cảm giác an toàn?
Henry thở ra một hơi ấm nóng, nhìn xa xăm phía biển khơi kia, cười:
_ Trời mát đến lạnh như vậy nếu được vùi mình vào chiếc giường ấm áp hẳn là rất thoải mái đi.- Nhìn cô.- Nhưng nếu có hai người thì sẽ không bị cô đơn đâu nhỉ?
_ Vâng, dù sao thì điều quan trọng nhất trong cuộc sống không phải làm những thứ bản thân cảm thấy thỏa mãn, vì điều đó chỉ đơn giản là sở thích và cảm giác, nhưng nếu là vì người khác thì chắc chắn là không cảm thấy cô đơn nữa rồi.
Tú Tú khẽ vuốt tóc, không nhìn anh mà nói.

Khoảnh khắc xinh đẹp này không may đã lọt vào đôi mắt xanh của Henry, dường như tim anh đập chậm mất một nhịp.
_ Ngài thiếu tướng đi xa như vậy hẳn là rất nhớ gia đình mình ở Ý nhỉ?
_ Tôi cũng không biết đây có phải là cảm giác nhớ hay không nữa.

Dù sao đến một đất nước mới mẻ cũng là để tìm "gia đình" mà.
 
Bẫy Ngọt Dụ Dỗ Em
Chương 32: 32: Ngại Ngùng


_ Gia đình........
Nhìn thấy vẻ mặt cô hiện rõ vẻ khó hiểu vì câu nói đó mà ngó qua anh, Henry chỉ cười bông đùa, có ý không muốn trả lời:
_ Tùy cô Thẩm nghĩ nhé.
Ngưng lại một chút thì Thiên Tú vẫn là mạnh dạn nói tiếp:
_ Ngài thiếu tướng này, có thể để tôi mời cơm anh một bữa hay không? Tôi cũng muốn cảm ơn anh cho thật tử tế, nếu nói suông thì thật sự khiến tôi ái ngại.
_ .........- Nhận thấy ánh mắt mong chờ, anh lắc đầu cười như tỏ một vẻ hiển nhiên.- Tại sao lại từ chối một quý cô xinh đẹp kia chứ, huống hồ người đó lại là cô Thẩm.
_ Vâng, nếu anh đã nói vậy thì anh sắp xếp lịch thế nào ạ?
_ Ở tòa thị chính sẽ thường tan tầm vào lúc năm giờ nhỉ?
_ Vâng, cũng tùy từng hôm, có khi nhiều việc quá còn phải ở lại đến qua tám rưỡi tối.

Mà điều anh muốn hỏi có vấn đề gì với giờ giấc ở tòa thị chính ạ?
_ Là để đón cô Thẩm, dù sao cả hai cùng đi tại một thời điểm, một không gian không phải tiện hơn sao?

_ ........!Theo ý của anh đi vì anh sẽ làm chủ mà.
_ "Chủ" trong "chủ nhân" ấy hả?
_ Vâng, là người làm chủ ấy ạ.
Có vẻ như khoản này thì Tú Tú có hơi ngây thơ rồi đấy nhé, anh ta đột nhiên không nhịn được mà cười một cái, dễ thương ấy chứ.
_ Oh, mãi nói chuyện với anh tôi quên mất cũng đã đến giờ tôi phải về rồi.- Cởi áo khoác đưa Henry.- Cảm ơn anh.
_ ........- Đôi mắt Henry hình như có hơi không nỡ......!nhận lấy, Thiên Tú quay đi, anh ta đột ngột nắm cổ tay cô.- Cô Thẩm về cẩn thận nhé.
_ Vâng.- Cười nhìn anh.- Ngài thiếu tướng cũng vậy nhé.
Trên xe đưa Thành Thụy về nhà, nhóc đó cứ nhìn Tú Tú suốt, biểu cảm khác lạ mọi ngày, cũng vui hơn nữa.
_ Chị biết là em đang nhìn chị đấy nhé.
_ Vâng, chính xác là em đang nhìn chị mà, trước khi đưa em đi tâm trạng chị cũng bình thường, lúc đưa về nhìn có vẻ vui vẻ gấp nhiều lần.
_ Chị vui sao nhóc con? Ừ, thì đúng đấy, chị cũng không thể phủ nhận sự thật mà.
_ Chị đang yêu à?
_ Hả.- "Kít", xe phanh gấp.- Em nói linh tinh cái gì đấy.
_ Giật mình, chị làm em hú hồn đấy, sao đột nhiên chị nhạy cảm vậy?
_ Dừng đèn đỏ mà.- Trấn tĩnh lại tinh thần.
_ Thì em hỏi là chị đang yêu à?
_ .......!Yêu? Thế nào thì được gọi là yêu?
_ Thì cảm nhận sự hạnh phúc và vui vẻ bên cạnh người làm trái tim mình đập nhanh ấy.
_ ........!Lại huyên thuyên rồi, không nói vấn đề này nữa nhé.

Haizzzzz.
_ Ui nhìn xem quý cô Thẩm cũng biết ngại ngùng kìa.

Thật hết nói nổi mà, nó học cách chọc ghẹo này từ ai đây, chắc chắn là anh họ rồi, cái hay ở Tiêu Diệp Quân không học lại học cách chọc chị gái sao, nhóc con đáng chết này.
Một buổi họp báo lớn đang diễn ra tại trụ sở bóng đá vào đúng tám giờ sáng, phóng viên, các thợ săn ảnh như bao vây kín lấy cả tòa nhà bên ngoài vì giới hạn báo đài bên trong.
Thông tin được quần chúng rất quan tâm, đang được phát trực tiếp trên các công nghệ thông tin đại chúng.

Thiên Tú cũng từ xa mà nhìn lên màn hình lớn.
Ông chủ tịch câu lạc bộ đứng nghiêm chỉnh, bộ mặt tỏ vẻ bị thương và buồn bã trước mặt mọi người trong phòng mà cúi gập người chín mươi độ.
Đứng đằng sau có ngài phó chủ tịch và cảnh sát trưởng cùng một số nhỏ lực lượng cảnh sát trong phòng.
Gương mặt Tú Tú không hề biến sắc, một mình uống ngụm trà, cũng không hồi hộp chờ đợi câu nói của ông ta.

Chỉ cần cảnh sát trưởng nói một câu thôi thì lập tức những điều này đã đi vào dĩ vãng và cuộc điều tra này coi như kết thúc.
"_ Lời đầu tiên tôi muốn xin lỗi tất cả mọi người vì thời gian vừa qua đã có những điều không phải.

Tôi cũng đã nhận được tin con trai tôi chính là người gây ra vụ án ngày hôm đó, trước pháp luật tôi mong phân xử một cách phân minh và tôi tuyệt đối không bao che cho sự việc này.
Ông ta ch** n**c mắt, nước mắt của sự giả tạo? Hay đúng hơn là nước mắt cá sấu nhỉ? Nhìn cũng cảm thấy ngứa mắt quá đi.
_ Ngày hôm nay tôi muốn tổ chức họp báo là để thông báo một tin tức quan trọng..........!tôi xin phép rời khỏi ghế chủ tịch và nhường lại cho người có thể làm tốt hơn là ngài phó chủ tịch.

Cảm ơn các bạn đã luôn tin tưởng và đồng hành với chặng đường của đội bóng do tôi gây nên và xin lỗi vì chưa hoàn thành trách nhiệm của mình, đã để hoãn những trận đấu gần đây.

Lời cuối cùng xin cảm ơn và tạm biệt.
Ông ta bước xuống bục là bên dưới nhao nhao cả lên, đám săn ảnh thừa cơ tung cả đống tin tức, phóng viên thì liên tục hỏi như kiểu thẩm tra, tranh nhau tiếng nói trong căn phòng, một màn này khiến cô nhức óc mà day trán.
Lúc này cảnh sát trưởng mới đứng lên, gương mặt nghiêm nghị:
_ Xin mọi người trật tự.

Tôi xin được thay mặt cục trưởng cục Cảnh sát xin được thông tin đến mọi người.

Chúng tôi đã xác minh được chiếc xe ngày hôm đó là của thiếu gia, con trai ngài chủ tịch, hiện tại đang trong thời gian xét xử để có bản án thích hợp nhất với việc cố ý sự dụng nồng độ cồn khi lái xe.
 
Bẫy Ngọt Dụ Dỗ Em
Chương 33: 33: Công Viên


Cảnh sát trưởng dừng lại một chút rồi tiếp tục nói:
_ Vấn đề thứ hai là về đoạn ghi âm đã phát tán trên mạng, hiện nay chúng tôi đang tiến hành điều tra, bóc tách cũng như cố gắng hoàn tất để phân xử một cách minh bạch và công bằng nhất cho những người có liên quan.

Như vậy bên phía chúng tôi vẫn chưa có kết luận cuối cùng nên mong các trang thông tin đại chúng hãy cẩn thận những phát ngôn hay bài báo của mình để tránh gây ra những hệ lụy tâm lí cho những người có liên quan."
Nghe đến đây Tú Tú cũng tắt tivi, cảm thấy như vậy là đủ rồi.

Căn bản cô cũng tin tưởng vị cảnh sát trưởng này vì từ khi ông ta lên làm thì gần như trong thành phố cũng sạch sẽ những tội phạm là quan chức.

Chưa kể cũng là người trẻ nhất khi lên chức ở độ tuổi tứ tuần.
Nhưng mà nghe lời ông chủ tịch kia nói thì có vẻ vẫn không chịu nhận tội về mình nhỉ, giống như kiểu người cha đau đớn khi thấy con mình phạm phải sai lầm, vì con mà từ bỏ sự nghiệp ấy.

Nhưng mà lời nói của viên cảnh sát kia giống như vả vào mặt một cách đau đớn ấy.
Thôi thì đợi một thời gian xét vụ của ông ta cũng không sao, mọi bằng chứng Thiên Tú cũng đưa hết cho Selina rồi, mà được biết cô ta cũng là một mật vụ ngầm trong sở cảnh sát nên đương nhiên là yên tâm.

Cứ vậy đi, kết thúc một cách êm đẹp.
Vài ngày nữa lại diễn ra trận bóng đá bị trì hoãn, Khải Uy cũng muốn cô đến xem trận đấu mà.

Chắc chắn rồi, đã nhắc thì sẽ đến chứ.
Tự nhiên cảm giác hơi nôn nao trong lòng, cũng thấy lạ lạ ấy nhỉ, chờ vào buổi chiều nay khi Henry đến đón à, ừ thời gian trôi cũng lâu lâu........
Đúng năm giờ Henry đã đứng đợi ở đại sảnh, cô cũng không muốn tạo vẻ vội vàng mà điềm nhiên đi xuống, thấy anh cô mới bước dài chân đi lại.
_ Chào ngài thiếu tướng, anh đợi lâu không vậy? Xin lỗi đã để anh phải chờ nhé.
_ Chào cô Thẩm, đừng lo, đợi một chút không chết người đâu, nào ra xe nhé.
Vẫn lịch thiệp anh mở cửa xe cho cô vào trong, có điều đây lại là con Rolls-Royce đúng bản đen nhám mà cô thích.

Mà thực ra chỉ cần đen là đã có điểm cao.
_ Nhìn biểu cảm của cô Thẩm kìa, thích loại xe này lắm ha?
_ Thật sự rất đẹp, tôi rất thích.- Rạng rỡ.
_ Nếu cô Thẩm thích đến vậy thì tôi cũng chẳng ngần ngại mà đưa cô đến tòa thị chính vào mỗi sáng và đón về vào mỗi chiều đâu.
_ Nếu vậy thì cũng thích chứ, nhưng mà tôi coi đây là đùa vui thôi nha.

_ Tôi cũng không biết đùa mà, những lời tôi nói với cô Thẩm là sự thật đấy.
_ Uhm........!Vậy bây giờ anh tính sẽ đi đâu vậy?
_ Cô Thẩm nhìn xem, trên bầu trời kia là màu gì?
_ Màu của hoàng hôn một sự pha trộn màu sắc đẹp.

Anh muốn đi ngắm hoàng hôn à?
_ Ừm, dù sao cũng phải có cảm giác yên bình đầy xinh đẹp chứ.
Henry dừng lại tại công viên, hai người ngồi xuống chiếc ghế cạnh dòng sông, phía bên kia và đằng sau đều nghe thấy tiếng trẻ con cười đùa nhưng khá nhỏ và trong những nơi nhiều cây lại có một đám thanh niên đang dựng trại.
Cảnh tượng hoàng hôn đẹp đến nao lòng, một sự yên ả đến kì lạ, còn có cả những cặp đôi đang chỉ tay trên bầu trời rồi cười khúc khích trông rất hạnh phúc.
Tú Tú im lặng, chỉ liếc nhìn anh một chút rồi lại hướng xuống nhìn lòng sông.
_ Cô Thẩm à, chúng ta ra ngoài này là để ngắm hoàng hôn mà, tại sao lại nhìn xuống dưới thế kia.
_ Tôi đang cố vươn người ra để xem sự nhiễu bóng của làn nước khi mặt trời đang dần lặn xuống.
_ Haha, cô Thẩm cũng có suy nghĩ thú vị ấy chứ.
_ Vâng và anh đã cười rồi này, tôi cũng có khiếu hài hước đấy chứ.- Henry gật đầu.- Mà anh đang có tâm trạng gì hay sao? Trông ngài thiếu tướng cứ có một vẻ nào đó gọi là........!hoài niệm hay lưu luyến........!?

_ Chỉ là cũng đã lâu rồi kể từ khi tôi ở Ý, thì đây là lần đầu ở đất nước này tôi được ngắm hoàng hôn với một người khác giới.
_ Ra vậy, anh thích hoàng hôn ở điểm nào?
_ Bởi vì đó là thời điểm chuyển giao giữa ban ngày và ban đêm và cũng là thời điểm lãng mạn nhất trong ngày, cô Thẩm cũng nghĩ vậy chứ?
_ Tôi cũng không biết nữa, đột nhiên anh nói như vậy làm tôi cảm giác có chút là lạ.
_ Hoàng hôn trông thật yên bình, sự xinh đẹp thầm lặng, cùng với sự khéo léo gói ghém một nỗi buồn man mác như muốn gợi lại điều gì đó đã rất cũ kĩ.

Mỗi khi muốn lục lại ngăn kí ức ấy để biết mình tại sao lại tồn tại thì chỉ cần một tia nắng cuối ngày thôi là đủ rồi.
Thiên Tú lộ vẻ thâm trầm hiếm có khi ở bên cạnh Henry, phải chăng là cô đang cảm thông và có ý muốn an ủi anh à? Cũng chẳng biết là vô tình hay cố ý, bàn tay anh đặt trên tay cô một cách nhẹ nhàng.
Trái tim Tú Tú đập nhanh một nhịp, là tình huống chưa được liệt kê từ trước, nếu bình thường có lẽ cô sẽ nhẹ nhàng vỗ vai người khác đấy, cũng có thể cho lời khuyên nhưng lần này Thiên Tú đột ngột thu tay về.
 
Back
Top Bottom