Ngôn Tình Bầu Trời Sao Của Thiên Kim Thật

Bầu Trời Sao Của Thiên Kim Thật
Chương 60: Hôn Lễ


Vài năm sau.
Lại đến thời gian tốt nghiệp mỗi năm một lần.
Nắng hè năm nay chói chang lạ thường, tiếng ve kêu râm ran không ngừng ngoài cửa sổ khiến người ta mơ màng buồn ngủ.
Sinh viên năm cuối bận rộn tìm kiếm cơ hội thực tập sau khi tốt nghiệp, hay thi lên thạc sĩ.

Từ lâu Trịnh Tây Tây đã xác định sẽ làm nghiên cứu sinh của trường, năm ba cô đã vào phòng thí nghiệm, người hướng dẫn là giáo sư Quách cô quen.
Nhưng cái này không có nghĩa gần đây Trịnh Tây Tây rất rảnh mà ngược lại vì chuẩn bị cho hôn lễ, thử váy cưới, ứng phó những lời trêu chọc, chào hỏi của bạn bè… ngày tháng của Trịnh Tây Tây cũng không nhẹ nhàng hơn các sinh viên năm cuối khác.
Trịnh Tây Tây và Cố Duẫn đã thảo luận về việc kết hôn sau tốt nghiệp, dù sao năm nay Cố Duẫn đã 28 tuổi, nếu anh phải đợi thêm vài năm nữa thì thật sự anh sẽ biến thành ông già mất.
Hôn lễ của Cố Duẫn và Trịnh Tây Tây được tổ chức ở Văn Thành.
Hai người gặp nhau ở Văn Thành nên hôn lễ cũng được chọn ở đây.
Nơi diễn ra hôn lễ là ở một trang viên tư nhân của Cố Duẫn, sau khi cầu hôn thành công Cố Duẫn đã bắt tay sắp xếp, chuẩn bị.

Mất gần ba năm mới biến trang viên thành hôn lễ như ý muốn, bước vào quả thật giống như bước vào thế giới cổ tích trong tưởng tượng.
Người cầm quyền Cố Thị kết hôn, vì chúc mừng, cùng ngày, tất cả các sản phẩm của Cố Thị đều được giảm giá ở các mức độ khác nhau, đồng thời còn có nhiều hoạt động rút thăm trúng thưởng, từ tai nghe trị giá hàng nghìn tệ, đến cả ipad cao cấp giá mấy vạn hay ngay cả siêu xe mấy trăm vạn, chỉ cần may mắn thì đều có thể bốc trúng.
Cư dân mạng vốn dĩ chỉ biết Cố Thị hiếm khi giảm giá, lần này đột nhiên bị thứ gì kí.ch thích nên giảm giá, hơn nữa hoạt động rất sôi nổi, bốc thăm trúng thưởng làm người ta hoa cả mắt nên mọi người đã dậy từ sáng sớm để đợi bốc thăm, ai cũng muốn trở thành người may mắn.
Mãi đến khi thông báo chính thức được công bố thì các cư dân mạng mới biết Cố Duẫn kết hôn.
Kể từ khi Cố Duẫn xuất hiện trên TV, rating của cuộc phỏng vấn đó đã tăng kỷ lục, Cố Duẫn trở thành bạn trai quốc dân, rất nhiều người muốn gả cho anh, vì không biết weibo của Cố Duẫn nên chỉ sau một đêm tài khoản chính chủ của Cố Thị đã thu hút được một lượng lớn “bà chủ phấn”.
Nhưng bản thân Cố Duẫn lại rất ít nói, từ lần duy nhất xuất hiện trên đài truyền hình đến giờ, anh chưa từng xuất hiện trước công chúng dưới ống kính của đài truyền hình hay giới truyền thông bao giờ.
Ngoài việc thỉnh thoảng nhìn thấy tên anh trên các bản tin tài chính, cư dân mạng không thể tìm cách đến gần hoặc nhìn thấy Cố Duẫn, nhưng những năm gần đây, Cố Thị thường xuyên hành động, dưới sự lãnh đạo của Cố Duẫn, tập đoàn lại lên một tầm cao mới.
Vì vậy, cuộc phỏng vấn đó thỉnh thoảng được đưa ra thảo luận, nó đã trở thành một tác phẩm kinh điển.

Cố Duẫn cũng trở thành mơ ước không thể đạt được của nhiều cư dân mạng.
Không ngờ bây giờ lại có tin Cố Duẫn sắp kết hôn.
Các fan nữ tan nát cõi lòng, đồng thời vô cùng tò mò về cô dâu, thậm chí có người còn huy động vốn từ cộng đồng thuê paparazzi và giới truyền thông săn tin.
Đương nhiên, tan nát cõi lòng cũng không ngăn được bọn họ điên cuồng mở các đợt rút thăm trúng thưởng và giành các vé giảm giá.
Mọi người đều nói với giới truyền thông và paparazzi, thậm chí còn nói chỉ cần ai có thể vào hôn lễ phát sóng trực tiếp, thì một người một phiếu bình chọn sẽ đưa bọn họ ra mắt ngay lập tức.

Các phóng viên truyền thông cũng muốn vào, trèo qua hàng rào, thực hiện các cảnh quay trực tiếp bằng máy bay không người lái, muốn trà trộn phục vụ đi vào… Ai cũng cố gắng hết sức, thậm chí còn bỏ tiền ra để có được một chỗ ngồi từ người có giấy mời…
Nhưng ngay cả như vậy, mọi người cũng không đạt được mục đích.

Người trèo qua tường bị bảo an phát hiện, máy bay không người lái bị tóm, suýt chút nữa đã vào đồn cảnh sát uống trà vì đột nhập vào nhà riêng, ngay cả muốn làm phục vụ cũng không thể tiến vào, mọi người ai cũng mất mát.
Nhưng hôm nay là ngày đại hỷ của Cố Duẫn, người phụ trách cũng không làm khó bọn họ, ngược lại còn đưa bọn họ kẹo mừng và một bao lì xì rồi đuổi họ đi.
Nhóm paparazzi cũng phát huy tinh thần bay qua mái nhà và bức tường nhưng ngay cả cửa bọn họ cũng chưa vào được mà cũng nhận được một túi kẹo cưới và một bao lì xì sau đó được mời về.
Chủ nhà quá lịch sự nên bọn họ cũng ngại tiếp tục làm loạn.
Sáng vừa thức dậy Trịnh Tây Tây đã bị chuyên viên trang điểm và stylist lăn lộn trong phòng, tất nhiên, Cố Duẫn còn bận hơn cô, anh đã dậy từ sáng sớm, sau đó cùng đội tổ chức hôn lễ kiểm tra lại quy trình lần nữa, từ đồ ăn, khách khứa…
Cha mẹ và ông nội của Cố Duẫn đều đã qua đời, Trịnh Tây Tây và Trịnh gia gần như đoạn tuyệt quan hệ qua lại, cả hai bên đều không có cha mẹ giúp đỡ nên tự mình chuẩn bị mọi thứ đương nhiên sẽ có phần vất vả hơn.
Tằng Ngữ và Phạm Tri Tri được Cố Duẫn đón đến đây từ rất sớm, hai người ở trong phòng cùng Trịnh Tây Tây.
Tằng Ngữ bình thường là một người rất không nghiêm túc, không biết có phải cô ấy bị cảm xúc tốt nghiệp ảnh hưởng không mà sau khi ở bên cạnh nhìn một lúc cô ấy đột nhiên ôm Trịnh Tây Tây: “Tớ và Tri Tri xem như nhìn hai cậu yêu nhau, cậu và anh Cố đều không dễ dàng, bây giờ hai người kết hôn, Tây Tây, sau này cậu nhất định phải hạnh phúc.”
Phạm Tri Tri cũng đi tới ôm hai cô: “Có thể nhìn thấy cậu và Cố Duẫn tu thành chính quả, cuộc sống đại học của tớ cũng viên mãn.”
“Các cậu sao thế, các cậu.” Trịnh Tây Tây chớp mắt: “Tớ vất vả lắm mới trang điểm xong, các cậu đừng làm tớ khóc.”
“Được, không khóc không khóc.” Tằng Ngữ lau nước mắt: “Tớ chỉ cảm thấy… hơi xúc động.”
Lúc trước lần đầu tiên cô ấy gặp Trịnh Tây Tây, Trịnh Tây Tây vẫn là một cô gái vừa học vừa làm, nỗ lực tiến về phía trước nhưng trong mắt lại không có nhiều ánh sáng.

Mãi cho đến khi cô gặp được Cố Duẫn, cả người cô mới sống lại.
Bây giờ cô sắp kết hôn với Cố Duẫn, không hiểu sao Tằng Ngữ cũng cảm thấy vừa xúc động lại vui mừng.
Lúc này, nơi tổ chức hôn lễ đã tập trung rất nhiều khách mời.
Phàm là những người có chút danh tiếng ở Văn Thành thì đều vội vàng đến dự tiệc cưới, Trịnh gia cũng đến.
Những người khác thấy ba Trịnh đều vội vàng chạy tới chúc mừng, có Cố Duẫn là con rể, Trịnh gia còn lo phát triển không tốt sao? Cố Thị tùy tiện hỗ trợ và dìu dắt thôi cũng đủ để Trịnh gia leo lên một bậc cao hơn.
Cố Duẫn kết hôn với Trịnh Tây Tây, mặt ba Trịnh cũng sáng hơn, mặc dù Trịnh Tây Tây không trở về Trịnh gia, nhưng không ai biết chuyện này cả.
Ba Trịnh lịch sự nói cảm ơn mọi người, thỉnh thoảng còn ứng đáp một số lời khen của mọi người, bầu không khí hoà thuận vui vẻ.
Lúc này có người nói: “Trịnh Nho, chỗ ngồi của anh chắc không phải ở đây đi, anh là ba của Trịnh Tây Tây, ba vợ của Cố Duẫn, chắc hẳn ngồi đằng trước, tôi thấy Đoạn gia đã đến rồi.”
“Ừ đúng rồi, chỗ này là ai sắp xếp thế, sao lại xếp bố vợ ở đây, để tôi gọi người đến.”
Trong lòng ba Trịnh đã có dự cảm không tốt, mặc dù Cố Duẫn mời ông ta đến nhưng cũng không nói là mời với tư cách ba vợ, sau khi đến đây, ông ta được đối xử như một vị khách bình thường.

So với việc được tôn kính với tư cách là ba của Trịnh Tây Tây, ông ta lại càng cảm thấy Cố Duẫn dùng phương thức này nói ông ta biết sau này Trịnh Tây Tây sẽ có một cuộc sống rất tốt, hơn nữa điều này không liên quan gì đến ông ta.
Ba Trịnh vốn muốn ngăn cản bọn họ gọi người tới, nhưng người ở đây quá nhiều, hơn nữa bây giờ bọn họ rất nhiệt tình nịnh bợ ba Trịnh, ai cũng rất tích cực, khi phục vụ nghe nói chỗ ngồi có vấn đề, cũng rất coi trọng chuyện này, nhanh chóng đi tìm người phụ trách, sau đó có được đáp án, không sai, chỗ ngồi của ba Trịnh chính là ở đây.
Người lớn trong nhà phải ngồi ở trên, có người Đoạn gia, thậm chí còn có thầy hướng dẫn của Trịnh Tây Tây, nhưng không có Trịnh gia.
Những người khác cũng nghe ra một chút hương vị.
Gần đây Cố Thị phát triển quá nhanh, nhưng Trịnh gia vẫn vậy.

Trong các dịp Cố Duẫn gặp ba Trịnh, hai người cũng không thân thiết lắm, hay đúng hơn là hơi xa cách.
Nghĩ đến chuyện cũ Trịnh gia và những tin đồn trên bàn ăn, những người khác cũng hiểu ra một chút, chắc là lúc Trịnh Tây Tây vừa trở về không được Trịnh gia đón nhận, bây giờ phong thủy đổi rời, Cố Duẫn là chồng Trịnh Tây Tây, bây giờ đương nhiên sẽ không muốn gặp lại Trịnh gia.
Đoán ra điều này, những người khác ngoài mặt vẫn vừa nói vừa cười với ba Trịnh, nhưng sự thân thiện trong lòng lại lập tức tiêu tan.

Thậm chí bọn họ còn sợ nếu quá thân thiết sẽ không tốt với quan hệ với Cố Duẫn, nên bọn họ vô thức cách xa.
Ba Trịnh đương nhiên cũng cảm nhận được, trong lòng ông ta thấy khó chịu, có lúc ông ta cảm thấy Cố Duẫn làm không đúng mực, có lúc ông ta lại cảm thấy Trịnh Tây Tây thật sự rất bướng bỉnh, lúc trước ông ta có ý tác hợp cô và Cố Duẫn, vốn là đôi bên cùng có lợi, ông ta cũng không hại cô, bây giờ cô kết hôn với Cố Duẫn nhưng lại cố tình không chịu về nhà.
Trịnh gia mấy năm nay phát triển không tốt, lúc trước Trịnh gia và Lương gia hợp tác, hai bên đầu tư rất nhiều tiền nhưng kết quả không như ý, bây giờ đôi bên đều muốn trách móc, hợp tác rất không thoải mái.
Nếu quan hệ của Trịnh Nghi và Lương Tân tốt thì bọn họ có thể hòa giải, nhưng hai người hoàn toàn không có tình cảm, mỗi khi tham gia chỉ càng khiến mâu thuẫn trở nên gay gắt hơn, cảm giác hai bên xé rách mặt nhau chỉ là vấn đề thời gian.
Bây giờ Trịnh Hoài cũng không nghe lời, anh ấy vốn làm việc ở công ty của gia đình rất tốt, ba Trịnh cũng đã vạch ra lộ trình thăng tiến cho anh ấy, kết quả Trịnh Hoài đột nhiên từ chức dọn ra ở riêng, ông ta đã làm mọi cách nhưng Trịnh Hoài vẫn kiên quyết đi theo con đường riêng của mình.
Thấy bạn cùng lứa tuổi với Trịnh Hoài đều kết hôn, đính hôn, gia đình cũng giới thiệu rất nhiều người có gia thế tốt cho anh, bọn họ cũng có hứng thú với Trịnh Hoài, nhưng Trịnh Hoài không chọn ai trong số họ, bây giờ những cô gái đó đều đã kết hôn với người khác.
Ba Trịnh không ngờ, nhưng trong trường hợp này, ông ta chỉ có thể căng da đầu xã giao.
Những người ngồi cùng bàn đều vui vẻ xem trò cười, lúc trước không thiếu lần Trịnh Nho mượn mặt mũi của Cố Duẫn ra vẻ với bọn họ, bây giờ bọn họ muốn nhìn xem sau này Trịnh Nho còn có thể ra vẻ kiểu gì.
Những gì đã xảy ra trong tiệc cưới sẽ không truyền tới chỗ Trịnh Tây Tây.
Càng gần đến thời gian tổ chức hôn lễ, Trịnh Tây Tây càng khẩn trương.
Tằng Ngữ an ủi cô nói: “Đừng khẩn trương, anh Cố đang ở phía trước đợi cậu.”
Trịnh Tây Tây nói: “Chính vì vậy mình mới khẩn trương.”
Chỉ cần nghĩ đến Cố Duẫn thì dù cô có bình tĩnh thì tim sẽ tăng tốc, mặt đỏ lên, cô sẽ cảm thấy… Khẩn trương và vui vẻ.
Trịnh Tây Tây mặc váy cưới màu trắng, tay cầm một bó hoa, mái tóc của cô được búi lên, để lộ những đường nét trên khuôn mặt xinh đẹp, hơn nữa kết hợp với chuyên viên trang điểm dệt hoa trên gấm, cô xinh đẹp như tiên nữ.
Người chủ trì buổi lễ đã bắt đầu nói chuyện, sau đó Cố Duẫn lên sân khấu, Trịnh Tây Tây ở phía sau cánh cửa nghe thấy giọng nói của anh, giọng trầm và từ tính, như thể đang ở ngay bên tai cô.

Bàn tay vốn đang sắp phát run vì khẩn trương bỗng ngừng lại.
Đây là hôn lễ của cô và Cố Duẫn.
Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ kết hôn sớm như vậy, thậm chí khi mới vào đại học cô còn không có ý định yêu đương.
Cô từng cho rằng, cô sẽ một mình vượt qua mọi khó khăn, nỗi đau, nỗi buồn và những giọt nước mắt cô lặng lẽ rơi trong chăn sẽ không có ai quan tâm.
Cô từng cho rằng mình là một cô gái xui xẻo, không được người ta thích, không ai thương cũng chẳng ai yêu nên chỉ có thể học cách dựng gai khắp người để tự bảo vệ mình.
Cô từng cho rằng mình sẽ không may mắn như vậy, gặp được một người thích cô và cô cũng thích anh đến vậy.
Cố Duẫn.
Cô may mắn biết bao, đời này có thể gặp được một người tốt như anh.
Sau khi Cố Duẫn đi lên, Trịnh Tây Tây bắt đầu lên sân khấu.
Cô mặc váy cưới, dưới sự hỗ trợ của Tằng Ngữ, cô bước lên thảm đỏ phía trước.
Cố Duẫn đứng ở phía trước, hôm nay anh lại đẹp trai lên một tầng cao mới, trên cổ đeo một chiếc nơ không chút cẩu thả, nhìn rất có khí chất.
Trịnh Tây Tây đi bước đầu tiên về phía anh, xung quanh có vô số quả bóng bay bay lên không trung, Cố Duẫn nhìn cô, đưa tay về phía cô, cô nắm làn váy, mọi thứ xung quanh mờ ảo, chỉ có cô bước từng bước một, đi về phía anh.
Khoảng cách không quá dài, nhưng Trịnh Tây Tây cảm thấy cô đã đi rất lâu, lâu đến mức Cố Duẫn trực tiếp bước xuống, đi tới bế cô.
Dưới sân khấu vang lên những tiếng vỗ tay vang dội.
Trịnh Tây Tây vòng tay qua ôm cổ anh, nhỏ giọng nói: “Anh làm gì thế?”
“Anh không muốn để em đi một mình lâu như vậy.” Hai mắt Cố Duẫn đen nhánh, giọng nói khàn khàn: “Nếu có thể, anh hy vọng có thể cùng em đi từ bước đầu tiên.”
Cô từng ăn nhờ ở đậu trong một thời gian dài như vậy, sau khi trở về Trịnh gia cô cũng không nhận được sự ấm áp mình xứng đáng có được.

Cô đi một mình lâu như vậy, đến bên cạnh anh, quãng đường sau này dù mưa gió, lầy lội, hay đầy hoa, anh đều sẽ nắm chặt tay cô, không bao giờ để cô bị bỏ lại một mình.
Cố Duẫn ôm cô bước đi vững vàng, Trịnh Tây Tây vòng tay ôm cổ anh, nhìn anh chăm chú, những tiếng vỗ tay vốn ồn ào đều ngừng lại, nhìn cô dâu chú rể trên thảm đỏ.
Đứng dưới sân khấu, Trần Minh Viễn hơi xúc động nói: “Ngay cả Cố Duẫn cũng đã cưới vợ.”
Chu Âm Lan đứng bên cạnh anh ấy, phụ họa nói: “Đúng vậy, tôi còn tưởng cậu ta định cô đơn cả đời, không ngờ lại nhanh như vậy.”
“Có lẽ do tìm được chân tình.”
Rốt cuộc một người từng sống chó như vậy, không có khả năng anh sẽ tán tỉnh các cô gái.
Một vlog bắt đầu phát trên sân khấu.
Trong video, Trịnh Tây Tây mặc một chiếc váy sáng màu, đi chân trần, đứng trước cửa sổ quay lưng về phía máy quay, trên tay cầm một cuốn sách.
Để bảo vệ sự an toàn của vợ, Cố Duẫn còn làm một bức tranh gạch mosaic dưới chân Trịnh Tây Tây.
Mọi người: “…”
Cố Duẫn không xuất hiện trong video, có lẽ anh đang cầm máy quay quay phim, chỉ có tiếng nói: “Tây Tây, em đang đọc gì vậy?”
“Đọc thơ.” Trịnh Tây Tây quay đầu, cười nói: “Bồi dưỡng một chút khí chất văn thơ.”
Nhận thấy Cố Duẫn đang quay cô, Trịnh Tây Tây bĩu môi: “Anh, sao anh lại quay em.”

“Đương nhiên vì em đẹp.” Anh dừng một chút: “Dù sao đã bắt đầu quay rồi, em có muốn đọc một khúc không?”
Nói xong anh lại nói thêm: “Đọc một câu thơ tình.”
Trịnh Tây Tây lườm anh một cái, dáng vẻ không tình nguyện, nhưng vẫn mở tập thơ trên tay ra, bắt đầu đọc: “Gửi Cố Duẫn.”
“Tịch Mộ Dung, một cây nở hoa thụ.”
“Làm thế nào cho anh gặp được em,
Vào thời khắc em đẹp nhất,
Vì điều ấy,
Em đã cầu Phật từ năm trăm năm trước,
Cho hai ta được kết duyên trần.
Thương tình, Phật chẳng phân vân:
Biến em thành cây mọc bên đường anh hay lui tới.
Dưới ánh dương cây đã nở đầy hoa.
Từng bông là nỗi niềm kiếp trước em mong đợi!
Khi anh đến gần
Anh có nghe thấy không:
Lá rung rinh,
Là nỗi lòng em thiết tha chờ đợi…”
“Anh nghe thấy.” Giọng Cố Duẫn đột nhiên vang lên, khiến cô không đọc hết mấy câu còn lại.
“Vì không để em khổ sở.” Cố Duẫn cười nhẹ một tiếng: “Sau này mỗi 500 năm anh cũng sẽ ở bên em.”
——–
Em gái Tây Tây: “Thật sự muốn biến thành lão quái vật sao~”
—-
Đoạn thơ còn lại anh Cố không muốn Tây Tây đọc:
“Khi cuối cùng anh không ngó tới
Phía sau anh rụng xuống đất rồi
Người yêu ơi!
Đó là thứ em trân quý trên đời
Đó không phải cánh hoa,
Mà là trái tim em khô héo rụng rơi!”.
 
Bầu Trời Sao Của Thiên Kim Thật
Chương 61: Phiên Ngoại 1 Cuộc Sống Tình Yêu Của Hai Gà Con Tiểu Học


⟪1⟫
Trịnh Tây Tây cảm thấy yêu đương lúc đi học đại học thật sự không phải hành động sáng suốt.

Nhưng người anh trai nào đó, bề ngoài trông có vẻ giống một tổng tài nghiêm túc, trầm ổn, về đến nhà…
“Tây Tây, anh đã về.


Trịnh Tây Tây đang bận giải đề, cô có thói quen làm hết bài tập về nhà vào ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, như vậy mấy ngày còn lại cô có thể thoải mái vui chơi nên cô chỉ quay đầu lại đáp một câu: “Vâng.


Cố Duẫn lại nói lại: “Anh đã về!”
Trịnh Tây Tây: “Vâng.


Câu hỏi này sắp làm xong, viết thêm mười phút nữa, hai ngày cuối tuần sẽ thoải mái.

Cố Duẫn đi tới, duỗi tay sờ trán cô, đôi mắt phượng hơi nhăn: “Tây Tây, em không đúng.


Trịnh Tây Tây chỉ có thể ngẩng đầu, giọng điệu của Cố Duẫn cao lên: “Anh nghi ngờ em bị đánh tráo.



Anh nheo mắt, chắc chắn nói: “Bạn gái thật của anh, nghe thấy tiếng anh sẽ lập tức chạy tới.


Trịnh Tây Tây: “…”
⟪2⟫
Một ngày nọ, Trịnh Tây Tây dậy sớm trang điểm.

Hôm trước Cố Duẫn xử lý công việc đến rạng sáng nên hôm sau anh dậy muộn hơn Trịnh Tây Tây, sau khi tỉnh dậy, anh vẫn chưa tỉnh táo, ôm bạn gái đè trong phòng hôn một lúc.

Trịnh Tây Tây ưm ưm một lúc cuối cùng Cố Duẫn cũng buông ra, Trịnh Tây Tây oán trách nói: “Anh, anh ăn hết son em vừa bôi rồi.


Cố Duẫn nghĩ: “Vậy lần sau anh sẽ để ý chút…”
“Lau sạch son môi cho em trước rồi mới hôn.


Trịnh Tây Tây: “…”
⟪3⟫
Trịnh Tây Tây học lái xe sau năm hai, sau khi trải qua rất nhiều nỗ lực ở trường dạy lái cô cũng lấy được tấm bằng lái xe.

Vì thế một ngày nọ sau khi tan học, Trịnh Tây Tây lái xe, dùng tốc độ ốc sên xuất phát từ dinh thự Dục Minh, lộ trình năm phút đến Cố Thị đón bạn trai tan làm mất gần 20 phút.

Trịnh Tây Tây cảm thấy kỷ lục này đã không tệ, vì cô mất quá nhiều thời gian tìm bãi đỗ xe và chỗ đỗ xe, nếu không thì đã tiết kiệm thêm một ít thời gian nữa.

Trịnh Tây Tây ngồi trong xe gửi tin nhắn cho Cố Duẫn: “Anh ơi, lúc tan làm anh có thể xuống thẳng dưới cổng công ty, sau đó nhắn tin cho em, em sẽ đến đón anh.


Lúc lâu sau, Cố Duẫn gửi tin nhắn tới: “Anh xong rồi.


Trịnh Tây Tây vội vàng xuất phát, lái xe ra khỏi bãi đậu xe, rẽ trái rẽ phải đến trước tòa nhà công ty chờ.

Cố Duẫn đã đợi hơn mười phút, ban đầu anh còn cho rằng Trịnh Tây Tây muốn gây bất ngờ cho anh nên không xuất hiện.

Sau khi đợi một lúc, Cố Duẫn bắt đầu nghi ngờ bạn gái anh có phải cho anh leo cây không.

Cố Duẫn đang định gọi điện thoại hỏi chút, một chiếc xe chạy tới dừng ở trước mặt anh, hạ cửa sổ xe xuống.

Trịnh Tây Tây ngồi trên ghế lái, khuỷu tay chống trên cửa sổ xe, nâng chiếc kính râm trên mặt lên, cười nói: “Anh chàng đẹp trai này, anh đi đâu thế? Có muốn tôi chở anh đi không?”
Cố Duẫn nhìn cô, phối hợp diễn: “Vậy cảm ơn chị gái nhỏ tốt bụng này.


“Anh chàng đẹp trai này anh thật có phúc.

” Trịnh Tây Tây nâng cằm, rất vui vẻ nói: “Hôm nay là lần đầu tiên tôi lái xe.


Cố Duẫn đã mở cửa ghế phụ ngồi vào, đang thắt dây an toàn, nghe vậy động tác thắt dây an toàn của anh khựng lại: “Bây giờ anh xuống xe còn kịp không?”
“Đương nhiên có thể.

” Trịnh Tây Tây vén tóc, cười tủm tỉm nói: “Nhưng anh sẽ không có diễm phúc nữa.


Cố Duẫn thở dài, buồn bã nói: “Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu…”
“Vậy anh yên tâm.

” Trịnh Tây Tây lại điều chỉnh chỗ ngồi một lần nữa: “Với tốc độ này của em sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, không giống mấy tài xế già…”
“Hử? Tài xế già thì làm sao?” Cố Duẫn đột nhiên nhìn sang, đuôi mắt hơi câu, mang theo chút ý tứ sâu xa.

Không hiểu sao mặt Trịnh Tây Tây lại đỏ lên: “Đừng nhìn em.


“Vì sao?”
Cô vươn tay giữ mặt anh, xoay người anh: “Em nói không muốn nhìn là không muốn nhìn.


Trịnh Tây Tây khởi động xe, lái xe về nhà một cách suôn sẻ.

Trịnh Tây Tây tháo dây an toàn, ngẩng đầu, Cố Duẫn vẫn ngồi trong xe không nhúc nhích.

Trịnh Tây Tây nghi ngờ nhìn anh một cái.

“Anh còn chưa trả tiền.

” Cố Duẫn dù bận nhưng vẫn ung dung: “Anh không xu dính túi, chỉ có thể bán nhan sắc.


“…”
Trịnh Tây Tây thành thạo lấy điện thoại từ trong túi anh ra, dùng điện thoại của anh gửi lì xì cho mình, tự nhận lấy, sau đó trả điện thoại cho anh, giơ điện thoại của mình lên: “Cảm ơn, đã nhận tiền.


“Dịch vụ hôm nay đến đây là hết.

Nhớ đánh giá năm sao cho tài xế Trịnh nha.


Cố Duẫn: “…”
Một lúc sau, Trịnh Tây Tây tiến đến, hôn Cố Duẫn một cái, cười cong mắt nói: “Quên không nói, tài xế Trịnh phải nhận tiền boa, hơn nữa, em rất thích… vẻ ngoài của anh.

”.
 
Bầu Trời Sao Của Thiên Kim Thật
Chương 62: Phiên Ngoại 2 Cuộc Sống Phát Cơm Tró Của Hai Gà Con


Bây giờ Trịnh Tây Tây đang là nghiên cứu sinh ở Văn Đái, trong phòng thí nghiệm chỉ có ba nữ sinh, còn lại đều là nam sinh.

Khi Trịnh Tây Tây vừa vào phòng thí nghiệm, tất cả các nam sinh trong phòng thí nghiệm còn nhộn nhạo một lúc vì đại mỹ nữ đến, nhưng chưa đến nửa ngày sau bạn trai của mỹ nữ xuất hiện nên tâm trạng nhộn nhạo của mọi người bị chọc thủng như bong bóng xì hơi.

Bạn trai của mỹ nữ đẹp trai cao ráo, còn hơi quen quen.

Lập tức có có người tinh mắt nhận ra: “Cố… Cố…”
Cố Duẫn đặt tay lên vai Trịnh Tây Tây: “Chào mọi người, tôi là Cố Duẫn, là bạn trai Tây Tây.


Mọi người từng ngồi hóng chuyện: “…”
Không tốt, sắp rớt cằm rồi.

Mỹ nữ không đến lượt họ, nhưng tạo quan hệ với bạn trai của mỹ nữ là rất cần thiết.

Cho nên bây giờ mọi người gặp Trịnh Tây Tây đều hỏi: “Bao giờ Cố tổng đến? Có muốn ở lại ăn tối không? Nhà ăn sẽ phục vụ anh ấy suất ăn cao cấp giá 8 tệ.


“Năm nay anh tốt nghiệp, đàn em, em bảo Cố tổng nhà em cho anh đi cửa sau đi, anh không có yêu cầu gì, cũng không cần Cố tổng quá quan tâm, chỉ cần tùy tiện cho anh trăm vạn tiền lương một năm là được.


“Aissss, hôm nay là ngày đầu tiên không gặp Cố tổng, nhớ anh ấy quá.


Trịnh Tây Tây: “…”
Các anh quá khó hiểu!
Năm ba Trịnh Tây Tây chính thức vào phòng thí nghiệm, đến năm cuối, cô từ một con cún học đại học biến thành một con cún nghiên cứu, hầu như tất cả mọi người trong phòng thí nghiệm đều biết chuyện của cô và Cố Duẫn.

Cuối cùng giáo sư hướng đẫn đến dự hôn lễ của Trịnh Tây Tây, còn mang kẹo cưới về, sau đó nhẹ nhàng nói một câu: “Em gái Tây Tây của các cậu đã kết hôn, nhìn các cậu xem, chẹp chẹp ~~”
Các nam sinh: “……”
Vậy thầy tuyển thêm nhiều nữ sinh hơn đi, trong phòng thí nghiệm toàn hòa thượng, ba cô gái duy nhất đều đã có bạn trai, chúng tôi có thể làm gì?
Nhưng Trịnh Tây Tây và Cố tổng đã kết hôn, bọn họ chính là nhà mẹ đẻ nha, sau này phải ôm đùi, cảm thấy mức lương trăm vạn một năm không phải trong mơ nữa.

Không ai trong phòng thí nghiệm dám có ý gì với Trịnh Tây Tây, nhưng những người khác thì không chắc chắn.

Ví dụ như một người anh em ở phòng thí nghiệm cùng tầng luôn thích chạy sang chỗ họ.

Đối phương đến từ trường khác, ngày đầu tiên gặp Trịnh Tây Tây ở hành lang, sau đó hầu như ngày nào anh ta cũng đến thăm.

Rõ ràng mọi người không quen, hướng nghiên cứu cũng khác nhau, nhưng anh ta luôn có thể tìm các loại lý do khác nhau để đến đây, mỗi lần anh ta đến thì đều ngồi cạnh Trịnh Tây Tây, nói có vấn đề muốn hỏi Trịnh Tây Tây.

Trịnh Tây Tây kêu: “Đàn anh Giang.


Đàn anh Giang thấy người này sao lại đến, lập tức thân thiết chạy đến cạnh anh ta, kéo anh ta ngồi xuống cạnh mình: “Tới đây, người anh em này muốn hỏi gì, anh Giang sẽ nhiệt tình giải đáp cho cậu.


“Không phải.

” Người đó vừa đi vừa né: “Tôi muốn hỏi Trịnh Tây Tây.



“Thật trùng hợp, bây giờ đàn em không rảnh, đàn anh Giang tôi lớn hơn cậu mấy tuổi, ăn cơm nhiều hơn mấy năm, tóc rụng nhiều hơn, cậu thắc mắc gì cứ hỏi tôi.


Người đó giãy giụa một lúc vẫn không chịu đi: “Tôi không hỏi nữa.


“Vậy đi thong thả, không tiễn.

” Đàn anh Giang đẩy người về phía cửa, đóng cửa lại, lập tức biến thành vẻ mặt chán ghét: “Người này có bệnh.


“Đúng vậy, không có bệnh thì chính là đầu óc có vấn đề, hoặc là hỏng não.

” Một đàn anh khác nói tiếp: “Tôi đã nói với cậu ta đàn em đã kết hôn rồi mà ngày nào cậu ta cũng đến, nếu đàn em còn độc thân, tôi sẽ là người đầu tiên hành động, đến lượt cậu ta à?”
“Khụ khụ…” Đàn anh Giang ho một tiếng: “Võ Thành, nói chuyện chú ý chút, nói bừa cái gì thế.


Một người khác nói: “May mà Võ Thành không có cơ hội ra tay, nếu không sợ đàn em Tây Tây sẽ cuốn gói chạy mất, các cô gái trong phòng thí nghiệm sẽ giảm một người, bây giờ chúng ta chỉ còn hai đàn em nữ.


“Này, Trương Kiến Huy, cậu có ý gì?”
“Ý trên mặt chữ, muốn tôi tỉ mỉ giải thích à?”
Võ Thành kéo ghế: “Cậu ngồi yên đó đừng đi đâu, đợi tôi đến đánh cậu.


Đàn anh Trương đi nhanh như bay: “Vậy chắc chắn tôi phải đi.


Đàn anh Giang già nhất xoa huyệt Thái Dương: “Các cậu đủ rồi, hai tay mơ các cậu nói gì thế? Có thời gian rảnh không bằng dọn dẹp bản thân đi, Trương Kiến Huy, tất của cậu rách rồi, không đổi được đôi mới hả?”
Trương Kiến Huy ngày nào đến phòng thí nghiệm cũng thay dép lê, đi vòng quanh với một đôi tất rách.

“Không thể.

” Trương Kiến Huy nói: “Đây là đôi cuối cùng trong số mười đôi tất còn lại.


“…”
“Các cậu nhịn một chút, đợi ngày kia của hàng tôi mua tất có đợt giảm giá, tôi sẽ mua thêm hai mươi đôi nữa, tôi sẽ cho các cậu thấy lỗ thủng lọt ngón chân.


“…”
Võ Thành bịt mũi lùi lại, nói tiếng lòng của mọi người: “Có thể ném cậu ta ra ngoài không? Đừng để phòng thí nghiệm của chúng ta ô uế.


Trịnh Tây Tây vừa làm việc vừa nghe bọn họ bắt bẻ nhau.

Mấy đàn anh này ngày nào cũng thích ba hoa chích chòe, trong lời nói thì như người khổng lồ còn hành động thì như chú lùn.

Ví dụ như đàn anh Trương kia, anh ấy nói muốn theo đuổi đàn chị ở phòng thí nghiệm bên cạnh gần nửa tháng nay rồi nhưng đến nay cũng chỉ mới dừng ở lời nói, chỉ có thể bất lực tức giận trong phòng thí nghiệm.

Hai người duy nhất có bạn gái trong phòng thí nghiệm là hai đàn em học kì này vừa vào đây, điều này khiến một đám đàn anh rất mất mặt, nghe nói hôm đó bọn họ đã chặn hai đàn em này…
Sau đó vây ở một chỗ kêu đàn em chỉ cách có người yêu.

Cùng ngày, bọn họ đóng cửa ở cùng nhau.

Các cô gái tò mò, hỏi nguyên nhân.

Đàn anh Giang đã nhìn thấu cuộc đời đau khổ nói: “Hai người bọn họ một người có mặt mũi một người có tiền, chúng ta có cái gì?”
“Thông minh.

” Trịnh Tây Tây buột miệng nói ra: “Chúng ta học khoa vật lý, cực kỳ thông minh.


Đàn anh Giang: “…”
Muốn bắt đầu tích cóp tiền mua tóc giả cho tương lai.

Ngày nào cũng ở với họ, Trịnh Tây Tây cũng phải luôn cảnh giác để đề phòng mình biến thành đại hán thủng lỗ chân.

Hôm thứ năm, Cố Duẫn ít việc, tan làm từ rất sớm nên anh quyết định sẽ đến Văn Đại đón vợ đi ăn cơm.

Trưa anh đã gọi điện cho Trịnh Tây Tây hỏi cô lịch trình buổi chiều.

Biết Cố Duẫn sẽ đến, Trịnh Tây Tây người đã mấy ngày không gội đầu như gặp đại dịch.

Hai ngày này cô bận làm thí nghiệm nên không có thời gian để ý đến hình tượng của bản thân.

Trưa Trịnh Tây Tây lập tức chạy về ký túc xá gội đầu tắm rửa, thay quần áo đẹp, sau đó trang điểm nhẹ, lại trở về là một tiểu tiên nữ.

Người trong phòng thí nghiệm vừa thấy dáng vẻ này của Trịnh Tây Tây là đoán được có chuyện gì, trêu chọc nhau: “Quá khổ rồi, chúng ta đều thảm, chúng ta không có bạn gái thì thôi, ngay cả đàn em nhỏ cũng không để chúng ta vào mắt.


“Đúng vậy.

” Một người khác lập tức nói tiếp: “Là chúng ta không xứng, đàn em gặp chúng ta không cần gội đầu nhưng gặp chồng mới ăn diện.


“Em vốn không nghĩ như vậy…” Trịnh Tây Tây nói.

Mọi người vừa nghe thấy than khổ đã thành công nên càng hăng hái: “Bọn anh không tin.


“Nhưng nghe các anh nói vậy.

” Trịnh Tây Tây tiếp tục nói xong câu trước: “Em cảm thấy các anh nói rất có lý.


Mọi người: “…”
Sau khi về phòng thí nghiệm, cả chiều Trịnh Tây Tây ngồi thống kê và phân tích dữ liệu, đợi đến khi cô nhìn thấy tin nhắn của Cố Duẫn thì đã qua một lúc lâu.

Trịnh Tây Tây vội vàng trả lời tin nhắn, sau đó thu dọn đồ đạc và đi ra ngoài.

Kết quả ra khỏi phòng thí nghiệm, ở trước thang máy cô lại đụng phải người thường xuyên đến phòng thí nghiệm của bọn cô.

“Trịnh Tây Tây, thật trùng hợp.

” Đối phương ngạc nhiên, vui mừng nói, lập tức đi đến: “Em cũng đi ăn cơm à? Vậy cùng nhau đi đi.


“Không được.

” Trịnh Tây Tây lui về phía sau một bước: “Chồng tôi đang đợi tôi ở dưới.


“Đừng gạt anh.

” Anh ta căn bản không tin: “Em mới bao nhiêu tuổi, em cho rằng em đeo nhẫn là có thể lừa anh sao? Anh có thể đợi em, đợi đến khi em nguyện ý chấp nhận lời theo đuổi của anh.


Trịnh Tây Tây: “…”
Người này nghe không hiểu tiếng người à?
“Có lẽ anh đã từng gặp chồng tôi.

” Trịnh Tây Tây lười giữ thể diện cho anh ta: “Anh ấy cao hơn anh, đẹp trai hơn anh, giàu hơn anh, cái gì cũng hơn anh, anh theo đuổi tôi tôi cũng kệ anh.


Trịnh Tây Tây vừa nói xong thì cảm thấy có gì không đúng, cô quay đầu lại phát hiện cửa thang máy không biết đã mở từ lúc nào, Cố Duẫn từ bên trong đi ra.

Trịnh Tây Tây: “…”
Lời nói bậy của cô chắc không bị anh nghe thấy đâu.

Cô đang định nói gì đó thì nghe thấy tiếng cười của Cố Duẫn, ôm lấy vai cô: “Vợ tôi nói đúng.


“…”
Trịnh Tây Tây và Cố Duẫn đều đeo nhẫn cưới bên tay trái, hơn nữa rõ ràng là một cặp.

Nhưng vì hàng ngày đeo nhẫn không tiện lắm nên không phải ngày nào Trịnh Tây Tây cũng đeo, hôm nay cô đi ăn cơm với Cố Duẫn nên mới cố ý đeo.

Nam sinh nhìn Trịnh Tây Tây, lại nhìn Cố Duẫn, kinh ngạc.

Người có thể khiến Trịnh Tây Tây nói bậy không cần nghĩ cũng biết chắc chắn không phải người tốt.

Cố Duẫn tiến lên phía trước một bước: “Cậu muốn làm tiểu tam, theo đuổi vợ tôi?”
“Tôi…”
Cố Duẫn từ trên cao nhìn anh ta, gằn từng chữ nói: “Cậu xứng sao?”
Mặt nam sinh tái mét.

Nếu là người khác nói những lời này thì có lẽ lực sát thương sẽ không lớn lắm nhưng Cố Duẫn mang khí tức lớn như vậy, điều kiện các phương diện khác đều đè bẹp anh ta, nên lời Cố Duẫn nói ra đặc biệt làm người ta không có chỗ trốn.

Nam sinh chỉ có thể hậm hực rời đi.

Trịnh Tây Tây và Cố Duẫn cùng bước vào thang máy.

Trịnh Tây Tây nói: “Anh, anh lên đây từ lúc nào vậy?”
“Còn gọi anh?”
Trịnh Tây Tây đỏ mặt: “Ông, ông xã.


“Ông xã.

” Cố Duẫn duỗi tay, lòng bàn tay sờ mặt cô, thở dài nói: “Anh già vậy sao?”
Trịnh Tây Tây rũ mắt, xấu hổ nói cực nhỏ: “Chồng.



“Ừ.

” Cố Duẫn nắm tay cô, đặt tay cô vào lòng bàn tay.

Hai người nắm tay nhau đi ra ngoài, gặp đàn anh Giang đang đợi thanh máy dưới tầng.

Đàn anh Giang: “Chạy mau.


Có người tới giết chó.

Trịnh Tây Tây: “…”
Cố Duẫn chào hỏi mấy người họ, bọn họ chỉnh cổ áo, rất nghiêm túc chào lại, khi đến thang máy, xa xa vẫn có thể nghe thấy giọng nói không ổn định của họ.

“Nhìn thấy không? Mặt.


“Có ghi âm không, ghi âm không?”
Trịnh Tây Tây: “…”
“Mấy người trong phòng thí nghiệm rất hoạt bát.

” Cố Duẫn nhận xét.

Trịnh Tây Tây rất ghét bỏ: “Quá hoạt bát.


“Anh, anh muốn ăn gì?”
Cố Duẫn nhìn cô.

Trịnh Tây Tây thỏa hiệp, kéo tay áo anh, nhỏ giọng nói: “Chồng, anh muốn ăn gì?”
Cố Duẫn cong môi: “Muốn ăn bát mì xa xỉ giá tám đồng của các em.


Dừng chút, anh nói tiếp: “Xứng với sắc đẹp của vợ anh.


Trịnh Tây Tây: “…”
Đến nhà ăn, cuối cùng Trịnh Tây Tây cũng có thể trải nghiệm cảm giác một lần làm tổng tài bá đạo, cô đặt thẻ sinh viên vào tay Cố Duẫn, hào phóng nói: “Anh muốn quẹt gì cũng được.


Hai người gọi món mì phiên bản cao cấp và một ly sữa đậu nành, một ly sữa đậu đỏ, cuối cùng đã chi hơn 20 tệ.

Trịnh tổng bá đạo bình tĩnh lấy lại thẻ.

Lúc ăn cơm, Trịnh Tây Tây đặt chân dưới bàn cạnh Cố Duẫn, bữa ăn xa hoa với giá tám tệ dường như trở nên ngon miệng lạ thường.

Ăn tối xong hai người đi dạo.

Tối Cố Duẫn còn chuyện khác phải làm, Trịnh Tây Tây cũng muốn tiếp tục xử lý số liệu nên sau khi đi dạo, Trịnh Tây Tây tiễn Cố Duẫn đến cổng trường.

Cố Duẫn ngồi trong xe, cách cửa sổ xe nói chuyện với Trịnh Tây Tây.

Trịnh Tây Tây: “Đi đường cẩn thận.


Cố Duẫn: “Còn gì nữa?”
Trịnh Tây Tây nghĩ, vòng qua cửa sổ xe nhanh chóng hôn một cái lên môi Cố Duẫn: “Còn… Về nhà sớm chút, anh Cố.

”.
 
Back
Top Dưới