Tại học viện Estenia, những người có tài năng lẫn sức mạnh đều luôn có cho mình một đặc quyền khi thi đỗ học viện, đó là sẽ được cho nhập học sớm hơn người khác, sau ngày triệu hồi tinh linh thì hôm sau có thể đi học ngay.
Quyền lợi này chỉ được áp dụng cho ba người đứng đầu danh sách đầu vào.
Điều ấy không bắt buộc vì đó là quyền lợi, có nhận hay không thì tùy vào bản thân họ.
Và sau ngày triệu hồi thì thiếu niên kia và Death đã về nhà mang theo ít tư trang rồi vào lại trong trường (thiếu niên kia đem theo vài thứ cá nhân nhưng không đáng kể).
Quay lại ngược dòng thời gian một chút vào chiều hôm qua.
Sau khi tất cả những người khác đều đi về thì thiếu niên kia cũng định đi về nhưng lại bị tinh linh kia tóm cổ áo lại.
- Này, đi đâu vậy.
- Tinh linh vừa nắm cổ áo thiếu niên vừa hỏi như thể sợ cậu chạy mất.
- Đi... về... chứ...
đi đâu, thả tôi... ra...nhanh.
- Cậu ta cố gắng tiến về phía trước nhưng không được, một sự cố gắng vô ích đầu tiên khi triệu hồi tinh linh.
- Lực của ngươi không bằng một ngón tay của ta nữa mà muốn chạy.
Nhưng mà...
Death buông cổ áo của cậu nhóc ra, khiến cậu ngã nhào xuống đất.
- Ngươi không biết người đứng đầu danh sách có thể học liền sau khi triệu hồi tinh linh hả?
Ta nghĩ nó có ghi sẵn trên tờ điền thông tin dự thi chứ nhỉ?
Thiếu niên đứng dậy phủi đi lớp bụi dính trên quần áo sau cú ngã lúc nãy, cậu ta hơi nhíu mày lại hình như là hơi khó chịu vì cách làm của Death, cậu còn chẳng thèm quay lại nhìn cô, chẳng thèm đáp lời mà cứ phủi bụi trên quần áo dù đã sạch sẽ.
- Im lặng là xem như ta đúng nha.
Có phải ngươi định về nhà đúng không?
Nếu phải thì về lấy ít đồ rồi quay lại đây ở kí túc xá luôn để mai học.
Ngươi chưa được chia phe nên muốn ở đâu cũng được, đợi hai ngày sau khi chia phe xong hết rồi dọn sang phòng được chỉ định, mà ở phòng đôi hơi mệt đó nên ngươi chuẩn bị tinh thần trước đi.
Tinh linh gần như chẳng quan tâm mấy đến cảm xúc của đối phương, cô chỉ nói, nói hết những thứ mình muốn ra trong một lần rồi đợi người khác phản ứng.
- Ừm - Tiếng đáp của cậu đầy lạnh lùng như tinh linh mùa đông.
Death nói nhiều bao nhiêu thì cậu ta đáp càng chán bấy nhiêu, dù lúc nãy rất hứng thú với những thứ mà cô ta nói.
- Mà viên ngọc lúc nãy còn giữ không, viên ngọc ta ném vào đầu ngươi lúc ta mới được triệu hồi ấy.
Thiếu niên kia không phủi bụi nữa mà lục trong túi quần lấy ra viên ngọc quay người lại giơ lên cho Death xem.
Viên ngọc có màu sắc rất đẹp với ba màu xanh biển; vàng; hồng tùy theo góc độ mà có trạng thái màu khác nhau, càng nhìn càng thấy đẹp, cứ như là bị mê hoặc.
- Viên ngọc này đúng không?
- Cậu nói với giọng phấn khởi như thể Death vừa hỏi trúng ý cậu.
- Đúng, viên ngọc đấy là mạng của ta đấy, đập nát nó giúp ta được không nhóc?
- Được thôi...
Ủa?
Đây là "sinh mạng" của ngươi hả?
- Thiếu niên có lẽ rất sốc khi nghe thấy câu nói của tinh linh kia.
- Đúng rồi, đập nó đi, làm sao cũng được miễn nó không còn nguyên vẹn thì thôi.
Death nói chuyện nghe rất bình thản, gương mặt không cảm xúc ấy rất khó để người khác biết cô ấy nghĩ gì.
- Điên hả?
Sinh mạng vỡ rồi thì làm sao sống được.
- Ta muốn về Xứ sở trên Mây, lúc ngươi triệu hồi ta là lúc đó ta đang kể chuyện về Nữ Hoàng Alle cho tất cả mọi người ở không gian triệu hồi đấy, đang kể đến cao trào tự nhiên bị triệu hồi xem có giận không?
Vỡ viên ngọc là ta mất sinh mạng hiện tại và có thể quay lại Xứ sở để kể chuyện tiếp.
Nghe thấy vậy thì thiếu niên kia hoảng loạn lấy tay của tinh linh kia trả lại viên ngọc rồi nói:
- Mạng ngươi thì ngươi tự đập đi, ta mà đập thì khác gì ta giết người đâu chứ.
Cô ta nhìn viên ngọc trong tay mình, soi dưới ánh nắng của buổi chiều tà, viên ngọc ấy thật sự rất đẹp, cô ấy còn xoay viên ngọc để nhìn ngắm nó, đôi mắt cô ấy dịu lại, khác hẳn với lúc nãy.
Màu sắc từ viên ngọc như truyền cho một ấy một sự tĩnh lặng nào đó.
- Ngươi biết tại sao ta muốn ngươi đập nó không?
- Lúc nãy ngươi nói rồi mà, hỏi lại à?
- Thiếu niên khó hiểu đáp.
- Lý do chỉ có một phần thôi, lý do thật sự thì là do viên ngọc này hơn cả ngàn năm qua chẳng có ai có thể làm gì nó, một vết xước cũng không.
Ngay cả ta muốn đập nó vỡ ra cũng không thể.
Mọi tinh linh được sinh ra đều mang trong mình một viên ngọc này, nhưng không ai có viên ngọc nào khó đập vỡ hơn của ta cả, trừ Nữ Hoàng Alle vì độ cứng gần nhau.
Viên ngọc này là lý do ta không thể nào chết được.
- Ngươi kể ta nghe chuyện này làm gì.
Nó có liên quan đến bây giờ đâu?
Hiện tại là thứ đáng quan tâm hơn chuyện ấy đó.
- Không liên quan đến bây giờ nên ta mới kể, chuyện ta kể sau này ngươi nghĩ lại mới thấy nó dễ hiểu chứ không phải bây giờ.
- Cô nói chuyện khó hiểu thật.
Tinh linh nào cũng như vậy thì cả nhân loại phải nghiên cứu thêm cách chữa bệnh nhức đầu do những câu khó hiểu của cô đấy.
- Có thể.
- Vậy bây giờ tôi về nhà lấy ít đồ, cô ở đây nhìn "sinh mạng" của mình đi.
Viên ngọc trong tay của Death đột nhiên biến mất, có thể là cô ấy đã cất nó ở "chiều không gian ma thuật".
- Cho ta đi cùng đi, vừa đi ta vừa kể cho ngươi nghe sự vĩ đại và lòng bao dung của Nữ Hoàng Alle cho ngươi nghe.
- Nữ Hoàng ngươi kể nhiều như thế mà sao không thấy ngươi kể về Đức Vua Wasser vậy, một câu cũng không.
- Vừa đi ta vừa nói cho nghe, lấy đồ xong quay lại đây trời gần tối rồi nên khẩn trương lên.
- Ừm.
Cả hai vừa đi vừa nói chuyện (chủ yếu là Death nói) rất nhộn nhịp.
Họ đi qua các ngõ phố, đường cậu nhóc đi được lót đá, từng viên đá đan xen nhau vừa khít tạo thành những lối đi, có những chiếc xe ngựa chạy đi chạy lại, dòng người vào buổi chiều trông vẫn thật tấp nập.
Có vẻ cậu nhóc đây xuất thân cũng thuộc dạng khá giả, chí ít thì Death đã nghĩ vậy.
- Ngươi muốn nghe chuyện về Đức Vua thì ta kể, nói trước là toàn nói xấu thôi đấy vì ta ghét tên đó và năm đứa con của hắn lắm.
- Sao vậy?
Chẳng phải ngươi cũng đã từng làm việc cho Đức Vua à, một trong ba tinh linh mạnh nhất gì đó của Xứ sở ấy?
Death bắt đầu tuôn trào những dòng cảm xúc của mình dành cho Đức Vua Wasser bằng tất cả lời nói và ngôn từ của bản thân:
"Tên đấy sẵn sàng làm mọi thứ để được trị vì Xứ sở trên Mây, vương miện của người đứng đầu khi được đội lên đầu của Vua hay Nữ Hoàng đều thay đổi hình dạng theo từng cá nhân, nhưng tên Wasser đấy đội vương miện thì nó chẳng thay đổi gì cả, nó vẫn ở hình dạng cũ khi Nữ Hoàng Alle còn đội nó, chứng tỏ vương miện còn chẳng chấp nhận hắn nói gì là đến cả một Xứ sở.
Còn nữa, năm đứa con của hắn tuổi chúng thua cả ta mà đứa thứ nhất và thứ ba được ở vị trí kế vị nếu tên Wasser chết, đứa thứ hai và thứ tư thì đứng chung với ta thành ba kẻ mạnh nhất Xứ sở trong khi bọn chúng thua ta về tuổi lẫn sức mạnh.
Ngươi nhớ ta có nói một ngàn năm trước ta đánh bay hơn một nửa Xứ sở trên Mây chứ, ta đánh nhau với bốn đứa con của hắn đấy, nếu không có người cản ta là ta đập chúng nhừ xương rồi băm ra cho đám dị thú ăn rồi.
Chúng chỉ giỏi mỗi chuyện cậy quyền của cha chúng thôi chứ tài giỏi gì.
Mà quên nói nữa, đứa con thứ năm của hắn bị hắn hấp thụ để tăng sức mạnh cho bản thân đấy.
Tên đấy chẳng đáng làm vua.
Ta đánh nhau với bốn đứa kia vì chúng bảo Nữ Hoàng Alle yếu hơn tên Wasser kia.
Nghe thấy là ta đấm chúng ngay, lũ vô dụng mà cứ thích khoác lác thì ta đấm cho vỡ sọ..."
- Thôi thôi, được rồi.
Tới nhà ta rồi, đừng kể nữa.
- Thiếu niên cầu xin Death sau hơn một giờ tuôn trào mọi sự tức giận của mình trên đường đi về nhà cậu.
- À, ta quên chưa nói nhỉ.
Triệu hồi được ta thì bắt buộc ngươi phải tuân theo điều kiện của ta nếu ngươi không muốn bị ta giết.
- Hả??
- Nghe cho rõ đây nhóc.
*Đầu tiên, là không được cắt ngang khi ta đang nói, ta ghét tên nào thấy người khác đang nói chuyện mà chen miệng vào.
Tên hiệu trưởng của các ngươi lúc trước bị ta đấm gãy ba cái răng vì ta đang cãi nhau với tinh linh của hắn vì chuyện này.
*Điều hai, khi nào ta cho nói mới được nói, ta nói và ngươi nghe.
Ngươi nói thì ta nghe, công bằng thế là cùng.
*Điều ba, là không cho ta biết tên ngươi và tất cả những người khác cũng không được nói tên ngươi vì sau khi ngươi chết thì ta sẽ quay về Xứ sở trên Mây nên nếu ta dính quá nhiều tới mặt đất thì cơ thể ta sẽ không thể nhẹ như bây giờ để di chuyển trên Xứ sở.
*Điều bốn, cũng là điều cuối cùng, những ai ở cạnh ta đều không thể chết nhưng không có nghĩa là ta luôn hỗ trợ ngươi.
Ngươi phải tự thân vận động, khi nào ta thấy tình hình không ổn thì mới ra tay, còn bình thường thì miễn.
Sau khi nghe xong một loạt những điều trên thì thiếu niên kia vô cùng sốc, gương mặt cậu ta vô cùng nhăn nhó, không hiểu vì sao mình phải nghe một loạt toàn những chuyện chấn động như thế.
Những thứ luật nghe rất vô lý với cậu và trên hết rằng tại sao cậu phải nghe chứ?
"Mình triệu hồi ra cái gì thế này, bây giờ trả được không nhỉ?
Không biết có ma thuật hay ma trận nào có thể trả con này về được không ta?
Không nghe theo nhỏ này là mình chết hả?
Triệu hồi ra nhỏ này khác gì cầm dao hai lưỡi đâu trời?
Mẹ ơi cứu con, con chưa muốn theo mẹ.
Chị ơi cứu em khỏi nhỏ này được không?"
Một loạt những suy nghĩ trong đầu của cậu ta xuất hiện.
Mặt cậu lúc nhìn buồn không ra buồn, giận không ra giận, nhìn cứ hề sao ấy.
- Không nói gì là ta xem như đồng ý.
Mà nè, ngươi nói tới nhà của ngươi mà ta có thấy gì ngoài cái nhà to to sau cái cổng cao chót vót kia đâu.
- Thì đó là nhà ta mà.
- Thiếu niên chán nản nói.
Tinh linh im lặng một chút, có lẽ não phản ứng hơi chậm với thông tin này.
- Thật hả?
- Death hỏi với khuôn mặt ngu ngơ.
- Ta nói xạo cho ngươi giết ta à?
- Làm ta tưởng ngươi là do muốn thoát nghèo nên đăng ký sai tuổi để được thi rồi phấn đấu để vào Bộ ma pháp đổi đời cho ngươi lẫn gia đình chứ.
- Ngươi nói ai chứ ko phải ta.
- Ai biết đâu, thấy mấy đứa khai man tuổi toàn có ý định vậy nên ta tưởng ngươi theo số đông.
Thiếu niên cuối mặt xuống tỏ vẻ thất vọng vô cùng rồi nói:
- Ta thi vào để chứng tỏ với cha ta là ta cũng đáng được kì vọng như chị ta thôi chứ nhà ta chả nghèo hiểu chưa, thấy kể chuyện về lịch sử nghe hay lắm mà mấy cái này suy nghĩ nông cạn thế, bị đày xuống làm triệu hồi đúng rồi.
Mới nói xong thì cậu nhóc đã ăn một cú đấm của Death vào thẳng mặt.
- Biết tại sao bị đấm không?
Death trừng to hai mắt nhìn vào cậu ta và cộng thêm chất giọng đáng sợ kia nữa thì cậu ấy ngã luôn xuống đất, miệng thì lắp bắp nói.
-B...
B...
B...
Biết...
Biết...
- Biết gì?
Trả lời.
Nhanh.
-Vì... vì... tôi... tôi... bảo... cô ngốc... n... nên... mới bị... bị đày xuống đây.
Tr... tr... trong... khi... khi... cô nói là... là... cô quá... mạnh... nên bị...
Đức...
Vua... ua...
Wass...
Wass... ser...
đày xuống.
- Ừm, tốt.
Coi như ngươi biết nhìn nhận cái gì sai cái gì đúng.
Death nắm lấy cánh tay của cậu nhóc đang ngồi sợ hãi vì ánh mắt và giọng nói của Death, cô ấy kéo thiếu niên kia đứng dậy rồi phủi đi bụi dính trên áo của cậu nhóc.
- Cái lúc nãy cho ta xin lỗi, ta có tật xấu là hay đánh người khác khi ai dám nói sai về ta lắm, nói xấu tốt gì thì ta không biết nhưng nói sai thì ta nghe được là hay lao vào đánh cho chừa.
Xin lỗi, không cố ý.
Giọng của Death lúc này có lẽ là đang cố gắng nói chuyện nhẹ nhàng hết sức có thể.
Gương mặt thì quay lại trạng thái ban đầu là không cảm xúc.
Thiếu niên kia cũng hơi ngỡ ngàng vì thái độ xoay chuyển quá nhanh của Death.
- À ừm, không sao cả chỉ hơi đau một chút thôi.
- Vậy thì tốt, sợ ngươi bị gãy cái răng nào chứ.
Há miệng ra xem nào.
- Không sao, không sao, bây giờ vào nhà để chuẩn bị đồ thôi, mặt trời sắp lặn hết rồi.
- Ừm.
Thế là cả hai tiến vào nhà của thiếu niên kia, thiếu niên với lấy tay xoa xoa vào chỗ bị đấm lúc nãy, dù đau nhưng cậu vẫn cố tỏ ra là không sao.
Còn Death, dù là nhà của người khác thì cô ấy luôn đi trước và còn thiếu một bước chân nữa là có thể vào nhà thì cô ấy lại đứng khựng lại rồi nhìn xuống chân mình.
Thiếu niên bước lên thềm nhà nhưng thấy Death vẫn đứng ở ngoài và nhìn xuống chân mình, cậu ta khó hiểu hỏi.
- Cô sao vậy, không vào hả.
Sợ vào nhà người khác hay sợ nhà tôi khó tính.
Không sao đâu nhà tôi chỉ có tôi với cha và một chị gái thôi, mẹ tôi mất hồi hai năm trước rồi, nhà vắng lắm.
- Ừm, nhưng mà từ lúc được triệu hồi tới giờ thì ta luôn đi chân trần, nãy giờ đi trên đường nên chắc giờ chân bẩn lắm.
Không vào đâu, ngươi vào đi ta ở ngoài.
- Thì ra là vậy, không sao đâu.
Vào nhà rửa chân rồi đi bình thường.
Nhà tôi có người hầu mà.
- Lũ giàu đáng ghét.
Cậu có lẽ đã thật sự cạn lời với cô, những câu nói ngẫu nhiên đó chẳng cho người ta có cơ hội để đoán - Có làm gì ngươi đâu?
- Thiếu niên gãi đầu hỏi.
- Ta nói gì kệ ta, luật ta có nói mà.
"Nếu mà có thì sự việc không như này rồi."
Đó là câu nói xuất hiện trong đầu của thiếu niên đầu tiên khi Death thốt ra câu vô lý đến đáng sợ vừa rồi.
Thiếu niên thở dài rồi nắm lấy cánh tay của tinh linh kia rồi lôi vào nhà, nhưng kéo mãi cô ấy vẫn đứng yên một chỗ dù cậu nhóc đã dùng hết sức để kéo.
- Không vào đâu, làm bẩn nhà người khác thấy bản thân vô ý thức lắm.
- Vào đi, có chết đâu.
- Không là không, phản bác ta là ta đấm như ở ngoài cổng nhà ngươi đấy.
Thiếu niên cố gắng hết sức kéo, nhưng đang kéo thì tay của thiếu niên tuộc khỏi cách tay của Death nên ngã lăn ra thềm cửa.
- Vừa lắm.
Cậu nhóc đứng dậy rồi đi lại gần tinh linh nói.
- Khoan đã nha, nãy giờ ta thấy sai sai.
Lúc mới được triệu hồi ta thấy ngươi lơ lửng nhưng khi mượn được cây bút của chị kia thì ngươi đi bình thường dưới đất.
Vậy bây giờ ngươi bay lên lại đi, không chạm đất nên không bẩn nhà đâu.
Nãy giờ ngươi không nghĩ ra hả.
- Hừm, vậy ta đưa ngươi câu bút, gặp lại cô nhóc tóc bạch kim kia thì trả lại giúp ta.
- Ừm, ta biết rồi.
Death tay đưa bút, mắt thì mở to nhìn chằm chằm vào thiếu niên.
Thiếu niên lập tức sửa lại câu vừa nói ngay.
- Được, được hai ngày nữa gặp lại tôi trả ngay.
- Ừm.
Cô ta trở lại với dáng vẻ bình thường của mình, thiếu niên thì tim muốn nhảy ra ngoài, nhưng vẫn không quên nhận lấy cây bút mà Death đưa cho.
Sau khi tay của cô ấy buông khỏi hoàn toàn chiếc bút kia thì cơ thể cô ấy lại lơ lửng như lúc ban đầu, lúc này trời nổi gió nhẹ, cơ thể của Death lập tức bị cuốn theo nhưng cũng may được thiếu niên nắm tay lại kịp thời nên chưa bị cuốn đi quá xa.
- Vậy vào nhà thôi.
Cậu bước vào nhà, còn Death thì lơ lửng trên không, tay thì bám vào vai của cậu nhóc để không bị cuốn bay theo chiều gió.
Khi vừa bước vào nhà thì cậu nhóc được những người hầu trong nhà sắp hàng chào đón, chị gái của cậu ấy khi nghe người hầu thông báo cậu về thì cũng lật đật chạy xuống để chào đón cậu.
Người chị có mái tóc màu đen pha một chút nâu, cô ấy mặc một chiếc váy dài hơn đầu gối một chút có màu màu nâu sáng hơn màu tóc, và các họa tiết được làm nổi bật bằng màu trắng .
Đôi mắt đen, như than vậy, Death thấy thế.
Giờ đây Death mới để ý tới ngoại hình của cậu thiếu niên kia.
Mái tóc và đôi mắt như người chị, trang phục thì như người bình chứ không phải hạng giàu có gì, chỉ là một cái áo nâu sáng hơn màu tóc và một cái quần màu đen, như thể cố che đi thân phận thật sự.
- Em trai nhỏ của chị về rồi à, chị đợi em sáng giờ luôn đó nha.
Kia là tinh linh của em đúng không, nhìn thấy quen ta.
Quên nữa, em có tham quan học viện chưa, nhìn đỉnh lắm đúng không.
Mà sao mặt em bị gì vậy, đứa nào đánh em nói chị, chị làm được gì nó thì làm hết.
Chị gái của cậu nhóc chào đón cậu về rất nồng nhiệt, ngó nghiêng xem cậu nhóc có chỗ nào không ổn, có lẽ cô ấy rất quý em trai mình.
- Em không sao ạ, mặt em bị thế chỉ là do em chọc chó rồi bị nó nó đuổi theo nên em chạy rồi ngã thôi ạ.
- Cậu trả lời một cách đầy gượng gạo, vì nếu bây giờ mà nói do Death làm thì cũng không hay cho lắm.
- Ái chà, em chị vẫn thích ghẹo động vật như xưa nhỉ, không sao cả miễn em không bị cắn là được rồi.
Lần sau có gì dùng ma pháp bay cho dễ em nhé, đỡ bị ngã.
- Dạ
Người chị rất quan tâm thiếu niên kia, gương mặt cô ấy luôn tươi cười, thiếu niên kia khi nói chuyện với chị của mình thì trên môi cũng cười nhẹ.
Có lẽ đây là hơi ấm gia đình chăng.
- Chị cho em hỏi, cha có ở nhà không ạ?
- Có, cha đang làm việc đó.
Giờ đi khoe thành quả của em đi, cả tinh linh này nữa.
Chắc chắn cha tự hào lắm đó nha.
- Thôi ạ, em chỉ hỏi thôi.
- À mà quên nữa.
- Cô nàng nhìn về phía Death, để tay lên trước ngực rồi dõng dạc xưng tên.
- Xin lỗi vì đã quên xưng tên với cô tôi tên là...
Một cô gái khác chạy từ phía sau nhà cắt ngang lờ cô nàng.
- Cậu chủ về rồi ạ?
Một cô cái có mái tóc màu trắng như hoa cúc hối hả đi vào, cô mặc chiếc váy màu xanh lá, trông như một bông hoa nhỏ.
Theo như vẻ ngoài thì cô ấy là tinh linh vì tai của cô ấy dài hơn người bình thường.
- Flora đấy à, đang tưới cây ở vườn hoa hả?
- Thiếu niên hỏi.
- Vâng, cậu đoán đúng rồi ạ.
Death khi nhìn thấy tinh linh kia liền nhận ra đó là người quen của mình - Ủa, Flower đúng không?
- Death chỉ vào cô nàng Flora kia hỏi - Ngươi được triệu hồi ở đây à?
- Ể, ngài No Death.
Xin lỗi vì không nhìn ra cô, mong cô tha lỗi.
- À không sao đâu, thấy ngươi sống tốt thì ta vui rồi.
Không ngờ được gặp lại ngươi ở dưới mặt đất.
- Vâng, tôi cũng không nghĩ là gặp được cô No Death ở đây.
- Flora rất hào hứng khi nói chuyện với Death.
- Cô quen Flora hả Death?
- Thiếu niên thắc mắc nhìn Death hỏi.
- Đúng vậy, trước khi ta bị đày xuống thì Flower đã từng theo ta, hầu hết những người theo ta đều không có năng lực chiến đấu nên ta đều dạy họ cách chiến đấu dựa trên sức mạnh của họ.
Sau khi ta bị đày xuống thì tất cả những người theo ta đều bị đày xuống chung, tên vua kia toàn làm khó ta vì ta có hai lá bài kế vị, ghét thật.
- À, ra vậy.
Thì ra là người quen...
"Mà hai lá bài kế vị là cái gì vậy?"
- Bọn tôi ai cũng biết ơn cô No Death đây rất nhiều, nhờ cô ấy mà cho dù chúng tôi có thể chiến đấu bảo vệ bản thân lẫn người thân.
- Ái chà, thì ra toàn là người quen với nhau nhỉ, vậy thì ăn mừng vì gặp lại thôi nào.
Hôm nay ăn mừng cho Flora vì gặp được người quen nha.
Chủ của Flower rất hào hứng khi nói về việc ăn mừng, trông cô ấy như có một năng lượng tích cực rất đặc biệt, dù là mới gặp cũng đã có ấn tượng rất tốt, chả bù lại cho đứa em vừa khai man tuổi vừa trông nhạt nhẽo này.
- Em cám ơn cô chủ ạ.
Vậy để em chuẩn bị.
- Flora định lao vào bếp thì bị chị gái của thiếu niên nắm tay lại ân cần nói.
- Tiệc ăn mừng là của em mà, nhân vật chính của tiệc không được vào bếp, để chị với người hầu chuẩn bị cho.
Em với quý cô No Death ra vườn nói chuyện đi, xong thì chị gọi vào.
- Vậy thì em cám ơn ạ.
Nói xong thì Flora lại nắm lấy bàn tay của Death đang đặt lên vai thiếu niên kia và kéo ra vườn, vừa đi Flora vừa nói.
- Ngài lơ lửng như thế này chắc cũng gặp khó khăn lắm nhỉ, để tôi tìm vài viên đá cho ngài đem theo bên mình.
Lơ lửng như thế dễ bị cuốn bay lắm đó.
Thấy cả hai đã đi ra ngoài vườn rồi thì chị gái của thiếu niên mới nhìn cậu ấy nói.
- Tắm rửa đi Liebe, rồi xuống ăn cùng mọi người.
Chắc sáng giờ mệt lắm rồi ha, nhưng mà tắm xong vẫn phải phụ một chút đó, đừng trốn nhé.
- Chị Flei, vậy cha có ăn cùng không chị.
Ánh mắt của người chị gái nhìn đi chỗ khác, nụ cười trên môi cô ấy cũng không còn nữa, hai tay của cô ấy cọ vào nhau như đang có một điều khó nói.
Một lúc sau cô ấy thở dài rồi lấy xoa đầu cậu em của mình nói.
- Không sao đâu, có chị ở nhà thì không có gì xảy ra với em cả.
Em cứ tin chị.
Ánh mắt thiếu niên mang vẻ đượm buồn, đây có lẽ là một thứ cảm xúc không thể nào chia sẻ được.
Cậu ta chỉ "dạ" rồi rời khỏi bàn tay của người chị đang xoa đầu mình rồi đi lên lầu.
Gương mặt của người chị lúc này mang một nỗi ân hận, đôi mắt cô ấy gần như là sắp khóc nhưng lại cố kiềm nén mà đi vào bếp chuẩn bị bữa ăn.
...
Flora kéo Death một mạch ra thẳng vườn rồi một tay nắm tay Death, tay còn lại tìm trong mấy chậu hoa để tìm viên đá nào đẹp cho quý cô tinh linh lơ lửng không đáp đất kia, sau vài phút lục lọi mấy chậu hoa thì Flora cũng tìm được viên đá hình tròn to gần bằng nửa bàn tay.
Viên đá hơi bẩn nên Flora lau bằng váy của mình rồi đưa cho Death.
- Ngài No Death cầm viên này đi.
- Ừm, cám ơn Flower.
"Con nhóc thật sự là dùng váy làm đồ lau mấy viên đá cuội này à"
Death nhận lấy viên đá thì lập tức cơ thể cô ấy liền bị hút xuống đất.
Đang trong tư thế lơ lửng thì bị rơi xuống đất bị bẩn là điều không thể tránh khỏi.
Death đứng dậy phủi đất dính trên chiếc váy màu xanh nhạt của mình.
Flora cũng vụng về gấp gáp phủi đất cho Death và miệng thì sợ hãi nói:
- Xin lỗi, xin lỗi, tôi vô ý quá.
- Không sao đâu, đất thôi mà.
Vậy được rồi.
Flora nghe lời Death không phủi nữa, Death nhìn ngắm xung quanh khu vườn.
Khu vườn được trồng rất nhiều hoa: hoa hồng, hoa cúc trắng, hoa chuông,...
Vườn hoa rất đẹp và phát triển rất tốt chứng tỏ người chăm sóc chúng rất tỉ mỉ.
- Ngươi trồng và chăm sóc hết nhiêu đây sao, Flower?
- Vâng, đúng vậy.
Chúng rất đẹp đúng không ạ?
- Ừm, đẹp lắm.
Nếu có hoa...
Death chưa kịp nói hết thì Flora đã nhanh chóng đáp.
- Nếu có hoa Iris thì sẽ đẹp hơn đúng không ạ?
Xin lỗi nếu tôi cắt ngang khi ngài đang nói.
Death không tức giận mà còn cười rất vui vẻ nói, đây là nụ cười tự nhiên nhất của cô từ sáng đến giờ, cứ như là được xõa khỏi vai diễn vậy.
- Flower hiểu ý ta thật đấy.
Nhưng mà hoa đó rất khó trồng và chăm sóc.
Trên Xứ sở ta chỉ trồng một vườn nhỏ mà đã rất khó rồi.
- Loài hoa ấy tôi cũng rất muốn trồng nhưng lại không có hạt giống và tôi cũng chưa từng chạm vào nó nên tôi không thể nào có thể cho nó nở hoa trong khu vườn này.
Màu hoa Iris giống như màu tóc của ngài vậy, nếu như trồng được thì chắc chắn khu vườn này sẽ đẹp hơn nữa.
- Nghe hay thật đó, ta cũng muốn thấy.
Mà ngươi ở đây có ổn không?
- Có ạ, cô chủ đối xử rất tốt với tôi.
Cậu chủ thì rất dễ thương.
- Vui nhé, thế bây giờ ngươi đã thuần thục việc chiến đấu bằng những cánh hoa rồi chứ?
- Vâng, tôi đã rất thuần thục rồi ạ.
Nếu ngài muốn kiểm tra thì tôi sẵn sàng rồi ạ.
- Hiểu ý ta đấy, để ta kiểm tra xem ngươi đã mạnh lên đến mức nào.
Cả hai người đứng đối diện nhau.
Flora đi lùi lại phía sau, cách Death một khoảng lớn rồi dừng lại, cô ấy lấy tay bẻ một cành hoa cúc trắng.
- Tôi đã sẵn sàng thưa quý cô No Death.
Flora có vẻ khá tự tin với sức mạnh của mình hiện tại.
- Trạng thái tốt, cảm xúc ổn định.
Ngươi khá hơn hồi ba năm trước rồi nhỉ?
- Vâng, vậy tôi xin phép đánh trước.
- Ừm.
Flora chỉ bông hoa mình mới bẻ lúc nãy chỉ về phía của Death niệm chú.
- Hoa.
Tức thì, rất nhiều bông hoa cúc trắng đã mọc xung quanh Death.
Những bông hoa ấy mọc trên đá, phải, chúng mọc trên đá.
Những cánh hoa xung quanh rời khỏi cây và bay về phía của Death, những cánh hoa bay xung quanh cô ấy, âm thanh mà những cánh hoa bay xung quanh không giống như những cánh hoa bình thường mà nó là những tiếng "vút" như những con dao được phóng đi vậy.
Chúng chỉ bay xung quanh như ngăn cho Death không thể di chuyển.
Cô ấy quan sát một lúc thì cũng bắt đầu hành động.
- Mẹ ơi.
Death không niệm chú bình thường mà chỉ kêu "Mẹ ơi", sau tiếng gọi ấy xung quanh cô ấy tỏa ra một luồng khí mạnh thổi bay hết những cánh hoa.
Nhưng những cánh hoa ấy không buông tha cho cô, chúng quay lại ghim vào người cô.
Những vết ghim đều không phải là là những vết thương chí mạng nhưng chúng lại cắm sâu vào trong da thịt gây cảm giác đau đớn tột cùng.
Nhưng với Death lại cảm thấy nó rất bình thường thậm chí còn khen ngợi khả năng điều khiển những cánh hoa ổn định hơn trước.
- Cánh hoa kiểm soát ổn định thật, đòn này nếu như là trước kia thì lúc nãy khi những cánh hoa bị thổi bay thì ngươi đã sợ thua mà đầu hàng.
- Ký ức khó quên thật.
- Phải.
Vừa dứt lời, những cánh hoa khác bắt đầu bay tứ tung khắp xung quanh, chúng cắt da thịt của Death không thương tiếc, những vết thương do những cánh hoa cắm vào tiếp tục sâu hơn.
Cánh hoa bay tứ tung kia cứ như là con dao cắt những miếng thịt, chúng liên tục và không ngừng nghỉ.
Chỉ trong vài phút cơ thể Death đã được bao phủ bởi những vết thương chằng chịt và những vết máu.
Làn da trắng của Death và chiếc váy màu xanh nhạt càng làm nổi bật màu đỏ của máu.
Death không làm gì, cô ấy cứ như là tấm bia để Flora thử sức mạnh của mình vậy, chỉ đứng yên rồi nhìn những vết thương trên cơ thể mình rồi hỏi.
- Chiêu mạnh nhất đâu Flower.
Death nghiêng đầu hỏi Flora bằng chất giọng sắc đá của mình.
- Vâng, tôi dùng nó ngay đây.
Những bông hoa cúc trắng mọc lên khắp xung quanh Death, những cánh hoa bay khắp xung quanh tạo thành một cơn lốc hoa, khi bị cơn lốc hoa bao phủ thì chỉ có chết.
Ma pháp phòng thủ chưa chắc đã có tác dụng vì chỉ cần rút ma thuật này khỏi cánh hoa để chúng rơi vào bên trong vùng phòng thủ rồi tiếp tục truyền ma thuật vào thì những cánh hoa sẽ biến lại thành những lưỡi dao nhỏ với số lượng không thể đếm được.
Một lúc sau cơn lốc dừng lại, cơ thể của Death lúc này đã bị bào đi rất nhiều da thịt, có thể nói bây giờ chỉ còn lại phần bên dưới lớp da.
Death biến ra viên ngọc "sinh mạng" rồi để nó ở trước ngực.
Viên ngọc tỏa ra ánh sáng bao bọc cơ thể Death rồi tan biến, sau khi ánh sáng kia tan biến thì Death cũng quay lại dáng vẻ ban đầu.
- Chiêu được đó, truyền nhiều ma thuật vào những cánh hoa thì còn mạnh hơn nữa, chắc ngươi luyện tập chung với chị của thằng nhóc kia nhiều lắm đúng không.
- Ngài đoán lúc nào cũng đúng.
A!
Trời cũng đã tối rồi, tôi với ngài đi vào trong ăn tối thôi.
- Ta không ăn nên ở ngoài được không?
- Thôi mà, ngài ăn chung cho vui.
- Nhưng...
Flora nắm tay Death để kéo cô nàng đi như lúc nãy nhưng bây giờ Death đứng yên một chỗ, không nhúc nhích.
Flora ra sức kéo nhưng không được.
- Ngài No Death, ngài vào đi mà.
Tôi xin ngài luôn đó.
Death bất lực, dù không muốn nhưng khi Flora cầu xin như thế thì cũng phải đi cho có lệ.
- Flower, buông ra đi.
Ta vào.
- Vâng.
Flora buông tay, Death đi trước và Flora theo sau.
Trong lúc đi họ nói chuyện về khoảng thời gian còn ở trên Xứ sở.
Flora nói chuyện rất nhiệt tình, Death thuận theo cũng nói nhiều không kém.