Cập nhật mới

Khác Bất tri tâm | Cảm hứng lịch sử Việt Nam

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
362190302-256-k117082.jpg

Bất Tri Tâm | Cảm Hứng Lịch Sử Việt Nam
Tác giả: ByMuSThy
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

🏰Triều đại: Nhà Hồ - một triều đại quân chủ, Hồ Quý Ly lên ngôi năm 1400 sau khi giành được quyền lực từ tay nhà Trần và chấm dứt khi Hồ Hán Thương bị quân Minh bắt vào năm 1407 - tổng cộng là 7 năm.

Quốc hiệu Đại Việt đã đổi thành Đại Ngu năm 1400.

📜 : Hóa ra là đồng hành lâu như vậy cũng chẳng bằng bẩm lộc từ thượng ban.

Một bên là nước, nếu đi theo chàng chẳng khác gì dòng máu này sẽ không tồn tại.

Mặc vậy nhưng trái tim bên trong ta vẫn thổn thức lâu ngày chưa nguôi.
________

Và đây sẽ là đứa con đầu tiên của Khải Minh, sẽ không thể nào tránh nổi những lần vấp ngã.

Dù còn non trẻ, nhưng vẫn hằng ngày mong được công nhận.

Nếu bạn có nhu cầu góp ý hoặc hỏi thêm vui lòng nhắn tin trực diện cho mình.

Mình sẽ rất chào đón rằng những ý tưởng của mình sẽ được đóng góp.

Mọi thắc mắc về ý tưởng hoặc thông tin xin hãy nhắn tin trực tiếp hoặc gửi tin nhắn cho trang cá nhân facebook của tác giả.



đạiviệt​
 
Bất Tri Tâm | Cảm Hứng Lịch Sử Việt Nam
Lời giới thiệu


Lời mở đầu ban đầu cũng sẽ là thứ mà dễ khiến người đọc cảm thấy tò mò cùng với đó là sự phấn khích ở một khoảng lưng chừng nhất định.

Và mình cũng rất vui mừng mọi người đang đọc những câu văn này để đón chờ sản phẩm của chính mình.

₊ ⊹ 🏛️⋆ ⌛ ⋆ 📜⋆ 🕰️ ⋆ 💭 ⊹₊

Những điều mình sẽ lưu ý khi mọi người đọc:

Những hành động, chi tiết hư cấu đều sẽ không liên quan tới các nhân vật lịch sử hay suy nghĩ về nhân vật lịch sử để xuyên tạc.Nếu mà bạn có nhu cầu tìm hiểu, hãy tìm hiểu các trang báo hoặc nguồn chính thống hoặc mình sẽ để đề xuất ở bên dưới.

Nếu bạn có nhu cầu góp ý hoặc hỏi thêm vui lòng nhắn tin trực diện cho mình.

Mình sẽ rất chào đón rằng những ý tưởng của mình sẽ được đóng góp.

Cùng với đó có thể nhắn tin để chia sẻ cảm xúc.

Đôi lời về ý tưởng sắp tới:

❝🎻⁂🪵⤶.·͙*̩̩͙⚰️📜❞

"Họa hổ họa bì nan họa cốt

Tri nhân tri diện bất tri tâm"

Đây là hai câu mà mình rất thích và cảm thấy có thể áp dụng khá nhiều vào cuộc sống hiện nay.

Sống với cái thế kỉ có vẻ như chỉ biết được phần nổi của tản băng chìm thì quả là khó để đọc được suy nghĩ của người khác.

Mỗi hôm lòng người đổi thay, ta cớ sao xoay kịp theo người?

Vậy nên cốt truyện của mình sẽ có chút gắn liền với câu này.

Những bài hát mình đề xuất mọi người nghe khi đọc:

♫⋆。♪ ₊˚♬ ゚.

Bóng Phù Hoa: Bài hát của DTAP và Phương Mỹ Chi

Buồn nhẹ nhàng thôi: Bài hát của Masew

Hư không: Bài hát của KHA

Trái đất ôm Mặt trời: Bài hát của GREY D, Hoàng Thùy Linh, và Kai Đinh

Hoặc các bài nhạc mang âm hưởng chút dân gian như: Mời trầu (Masew), Điêu toa (Masew),.. nói chung mình khá đề cử các bài nhạc của Masew.

Những nguồn mình đề xuất mọi người nghe khi tìm hiểu:

Về thời nhà Hồ:https://danviet.vn/nha-ho-sup-do-nh...ong-tai-goc-chiem-thanh-20230517084430163.htm

Về Hồ Quý Ly: https://nguoikesu.com/nhan-vat/ho-quy-ly

Về Hồ Nguyên Trừng:https://nguoikesu.com/nhan-vat/ho-nguyen-trung

Về Hồ Hán Thương: https://nguoikesu.com/nhan-vat/ho-han-thuong

________________________

Và đây sẽ là đứa con đầu tiên của Khải Minh, sẽ không thể nào tránh nổi những lần vấp ngã.

Dù còn non trẻ, nhưng vẫn hằng ngày mong được công nhận.

Mong các bạn sẽ thật mong chờ bé nó để mình sẽ có thêm cơ hội để khai thác về những nhân vật lịch sử bị đánh giá thấp hay chìm một chút.

Tìm hiểu thêm về họ chưa bao giờ khiến mình nản cả hehe =))))

Mọi thắc mắc về ý tưởng hoặc thông tin xin hãy nhắn tin trực tiếp hoặc gửi tin nhắn cho trang cá nhân facebook của tác giả.

⤹˚˖♬୭

Mong các bạn sẽ có trải nghiệm tốt về Bất tri tâm,

Thân gửi những niềm hân hoan xuyên suốt cho độc giả,

Khải Minh.
 
Bất Tri Tâm | Cảm Hứng Lịch Sử Việt Nam
Chương 1


"Nàng ơi, con mình xinh quá đi mất" - Một người đàn ông kêu lên.

Nhìn thoáng qua thôi cũng biết chỉ là kẻ khổ trần gian nhưng lại ôm một đứa con đầu lòng đỏ hỏn trong vòng tay âu yếm.

Ai cũng sẽ có được cơ hội làm cha dù kẻ đó có từ chối bởi những hạn chế của xã hội.

Ông ấy biết không hề sai lầm khi những ngón tay của đứa con gái bé bỏng đó đang chạm vào làn da thô ráp của ông.

"Chàng này, thế..con mình tên gì chàng nhỉ?"

- Người phụ nữ hỏi.

Bà thật lòng cảm thấy trái tim mình đang được nở rộ mà bỏ qua hết bao nhiêu bí bách lấp ló bên hiên nhà.

Giờ thì ngôi nhà mái tranh này còn cả sự xuất hiện một thành viên mới khiến cho họ cũng có thêm chút tia nắng để sưởi ấm ngày đông.

"Nương nương nhà mình..Hmm..Tôi nghĩ ra được con nó sẽ tên là Thảo, nàng ạ, thế còn nàng thì sao?"

Người đàn ông đó vui vẻ với cái tên mà mình nghĩ ra.

Bởi ông ấy biết rằng sự chào đời này chính là một sự thiêng liêng mà chúa trời ban tặng cho cặp vợ chồng quá đỗi mớ lộn xộn.

Người phụ nữ đó chỉ biết mỉm cười, phụ nữ mà cưới được tấm chồng như vậy thì người ta thường nói rất phúc.

Và giờ quả nhiên phúc lành của bà đang ổn an với điều bình phàm.

"Tôi thì lại nghĩ con bé sẽ tên là Điệp, nghe không nữ tính hơn hả chàng?"

Người đàn ông ngẫm một lúc, bà nói một ý và ông cũng là một kiểu.

Nhưng vợ với chồng thì phải tìm được một cách mới có thể hòa hợp rồi bình đạm mới như nước chảy róc rác qua những tảng đá lớn nhất.

Ông bèn lấy một que củi ra rồi viết ra trên mẩu đất nâu trầm, một tay bế con.

"Tên của con sẽ là Quyển Điệp Thảo, được không nàng?"

Người đàn ông mỉm cười và trao cho vợ ông cái nhìn trân trọng và yêu thương theo nhiều cách khác nhau.

Vợ ông không biết chữ và ông thì cũng chỉ biết mà đi học lỏm.

Nhưng giờ thì vì con gái, ông quyết sẽ đổi phận của chính mình.

Cái phận với tang thương ngẫu lục với trò dâu biển ngậm ngùi, họ là người Miêu không được vốn chấp nhận ngay cả trên nước Minh mà lưu lạc ở Vân Nam, đương nhiên gia đình người như vậy cũng chẳng ngoại lệ mà hằng ngày mong mỏi để được sống trên một mảnh đất nương tựa.

Tưởng chừng vậy ấy thế đêm qua đến cả mưa khuya cũng chẳng thể rọc rách những mảng nắng óng ánh trong giấc mơ mang tên con - Điệp Thảo.

Là vì giờ đây con gần phụ thân, gần phụ mẫu hơn bao giờ hết, gần ngay cả trong những mộng mơ đơn phương của con.

Đêm đen cho ta tiếc nuối, tình thương làm ta dừng chân, thiên hạ được nay mất mai, gió đông đem lòng người dầm ướt một nỗi đợi bi ải.

Ta mong mỏi chỉ đến hết một đêm, nào ngờ bỗng vừa dứt đã có tiếng chuông kêu lên.

"Không ổn rồi, giặc lại đến"

Người lão hủ có thể được coi là già dặn nhất làng bước ra và liền yêu cầu mọi người đều phải có cái giáo trên tay.

Riêng phụ nữ và trẻ nhỏ sẽ được di cư lại đến vùng khác hay chỉ còn cách mà tự vẫn bởi là người Miêu quyết không làm nô lệ.

Duy chỉ có những người yếu thế biết rằng số phận họ chẳng bao giờ để họ chịu yên, mặc ra sao đi chăng nữa may ra ông trời đã tán thưởng kiên định mà ưu ái ướm lên dân tộc này.

"Lập tức cho xây hàng rào bao vây."

Ông ra lệnh và mười lăm đến mười sáu trai tráng của làng lập tức làm vậy nhưng không ngờ quân Minh đã xông thẳng vào với kỵ binh hào nhoáng vốn có mà đạp đổ biết bao mái ấm của ngôi nhà tranh khiến cho khung cảnh chỉ là một màu ánh sáng của lửa.

"Con ơi, xin con hãy sống, yêu con nhiều."

Thế rồi bà thả đứa con của mình ở một cái giếng.

Cho nó vào cái xô rồi chầm chậm thả giây xuống, nhưng ngay sau đó dùng đuốc lửa đốt cháy sợi dây đi.

Chỉ để cho đứa trẻ cắn chặt miếng vải máu.

Một người phụ nữ dù sao còn cả tương lai phía trước nhưng ngay mắt bà chỉ có cái kết giữa sinh và tử.

Bà cầm cây đuốc lửa giữa sự chú ý của chính người mà yêu bà tận xương.

Ấy thế mà đã rọc rách tấm màng bọc an toàn của bản thân, để rồi thế giới sẽ mở ra trước mắt sinh linh nhỏ bé muôn vàn cảm ngộ.

"Không, nàng ơi, xin nàng đừng..

Nếu như không, thì sao tộc mình trốn được cơ chứ, chàng ơi?"

Người đàn bà đó nói rồi ném vào một kỵ binh khiến chúng đổ dồn ánh mắt vào người phụ nữ nhỏ bé đó.

Kiếp duyên chưa trọn nhưng đã hóa hư không, vợ chồng như vậy dù chỉ phút chốc đã hóa hoa trong lòng.

Người đàn ông không chịu được cảnh vậy liền cầm giáo lên mà cản chút đường cho vợ mình.

Ông liền bị chúng hất văng ra xa.

"Lũ Miêu tộc bọn người cũng chỉ là lũ mọi, còn dám làm loạn với lệnh thiên?"

Tên giặc người Minh đó kéo ông ta lên và ghì thanh gươm vào cổ.

Ông chỉ biết đó có thể là ý trời.

Cũng chẳng còn mấy giây nữa thôi thì một nam nhân cũng sẽ chỉ làm cây cho máu mủ mình có thể hít khí thiên thanh mà mường tượng ra người đã được làm đấng sinh thành trong giây lát.

Khoảnh khắc khi chính ông ngoái đầu nhìn về phía vợ mình chạy thoát, ngỡ như thấy nàng đang dang tay chào đón mình trở về với hiên nhà nắng nhoà và những nụ cười của đứa trẻ thơ đang khoe mình trước tương lai.

Tệ hơn cả, lão tử đây đã quên mất bản thân từng tôn sùng mặt trời nhỏ trong vòng tay nhiều đến thế nào từ khi thấy con mình cử động để lưu lạc lại những niềm vui hoan lạc.

Liệu con có hay mỗi khi con cười, những ngấn sóng ồn ào đậy trời đắp đất trong lòng cha đã thôi bổ nhào, chỉ yên ả lăn tăn và hát vang khúc đồng ca vô nghĩa.

Nhưng giờ không ai bên con, phụ mẫu con đi rồi.

"Dù là cơn gió, mong được che chở cho con, Điệp Thảo."

Đã bao lần muốn dắt tay đưa gia đình quay về những ngày mà ta chưa từng có mái ấm, để con biết rằng, từ ngày nàng đến, nàng đã thay đổi đời ta nhiều như thế nào.

"Còn không mau đuổi theo con tiện tì đó?"

Nghe tựa như một tiếng gầm gừ chỉ vì ông ta đã bị cây giáo ghim vào cánh tay.

Mấy tên còn lại nghe được thì táo loạn chẳng khác mấy chú kiến lạc đàn.

Bây giờ quay đầu chỉ còn thấy một ngôi làng đang cháy với ánh lửa phũ phàm thống khổ.

Các dãy sao băng ráo riết lao về hố đen vũ trụ, họ vụt sáng, họ rạng rỡ nhưng suy cho cùng thì họ cũng chỉ là những đốm sáng lập loè mà chịu nỗi thống khổ tìm cách chạy trốn.

Mây mù giăng lối báo hiệu một cơn bão lớn hơn đang cuồn cuộn phía bên kia bầu trời vào bình minh hôm đó, người dân bị trói siết đến cổ tay còn ứa vết máu.

Nhưng không ai biết chút gì về đứa bé kia còn sống hay đã tử tuyệt thành sinh linh gặp bố mẹ nó.

Chỉ biết giờ cả làng chỉ còn tro tàn, dốc hết sức mình chạy qua màn mưa dằng dặc với đôi bàn chân như bị đâm thủng bởi đá.
 
Bất Tri Tâm | Cảm Hứng Lịch Sử Việt Nam
Chương 2


Sang ngày hôm sau vì chỉ còn tàn dư thảm khốc của cuộc tàn sát đầy thảm thương.

Có những người chết chẳng kịp nổi để mà nhắm mắt thanh thản, những kẻ bị đâm thủng quá tấc trên người.

Tự hỏi rằng bản thân họ đã làm gì quá đáng trên cuộc sống này?

Nhưng nếu đã vô tình thì ông trời vẫn thương họ mà để máu mủ được giữ sống.

Chỉ trong chốc lát hoàng hôn ngày hôm ấy.

Vốn qua nhanh nhưng không hiểu sao cứ hễ khi chiều về mọi dáng vẻ của cuộc sống trong mắt người dân rìa Đại Việt đều trở thành giai điệu chậm rãi với những nốt trầm vờn bắt và níu chân những nốt cao bay bổng, nhưng không phải với mẹ con Nguyệt Thanh tìm về lại cái gốc gác của mình.

"Bà chủ, cậu chủ, xin hai người nghỉ tạm, từ từ rồi hẵng đi tiếp"

Họ đi qua một ngôi làng cảm giác như thể là ma.

Họ đâu có biết điều đã xảy ra với dân tộc đáng thương ấy, chỉ biết đành dựng chiếc chiếu nhỏ bên cạnh rồi thắp sáng ngọn lửa lên trước khi tối mèn nuốt chửng.

Một người phụ nữ nghe thấy tiếng trẻ con khóc được một hồi, một cậu bé nhỏ dạ bị thức tỉnh cái tính tò mò ngổn ngang.

"Sinh mẫu, người có nghe thấy tiếng khóc không ạ?"

Khi đó, người mẹ ấy mới thực sự lắng nghe, bà hơi chồm người dậy chút để tìm xem chính xác địa điểm phát ra âm thanh.

Tên người là Cảm Lãm làm liền cốc đầu cậu bé và khiến cậu kêu lên tiếng nhỏ.

"Cậu chủ, không dám có đâu.

Ngôi làng này rõ ràng bị giết cả rồi mà.

Không nhầm thì đấy là người từ nhà Minh sang.

Xin phép bà chủ, tiểu nhân đi tìm ít củi về kẻo muộn."

Anh chắp tay lại như cúi chào rồi bước đi.

Bà ấy nghe vậy thì lại thôi.

Cái số ấy mà, trời cho nổi mụn con mà chồng mất thì đúng là chêu ngươi.

Đứa con trai của bà không kìm lại sự kích thích của bí mật nữa, rón rén bước lại gần để đi tìm nơi phát ra âm thanh đó.

"Con định đi đâu, Thiên Hành?"

Bà vội vã bước theo nhưng ánh mắt vẫn cẩn thận nhìn xung quanh và canh chừng dân làng.

Bước chân trưởng thành và đi qua từng xác người thối rữa, có những linh hồn vô tội như thể nhìn vào được tâm can bà muốn gì, khi thực sự bước được tới cái giếng cạn đầy máu bủa vây.

Thiên Hành nhìn xuống dưới đáy giếng ẩm và rõ ràng bên trong có tiếng của một đứa bé.

"Sinh mẫu, con muốn thấy em ấy."

Cậu trai nhỏ đó chỉ xuống dưới đáy giếng và bà cũng nhìn thấy một sinh linh ngây thơ trong giếng dù trời mù mờ biết bao nhiêu.

Bà đốt thử một mảnh lá khô để thả xuống.

Chiếc lá vừa rơi vừa cháy để lộ một cái đầu nhỏ có mái tóc hung.

Dù có chần chừ đi chăng nữa thì đó vẫn sẽ là một sinh mạng, ai lại tuyệt tình tước nó khỏi cuộc sống xanh ngát chờ đợi?

"Hành, con đợi sinh mẫu nhé."

Người phụ nữ tên Nguyệt Thanh liền nhanh chóng liều lĩnh dù có phải một người thân của đứa nhỏ hay không nữa.

Bà cởi buộc lại cái áo để cho đỡ vướng víu và trèo xuống ôm lấy đứa bé.

Khi nâng đứa con nít có chút ẩm trong vòng tay, hình như nó cảm nhận được cái sức mạnh của một người mẹ mà cũng chỉ sụt sịt rồi dịu dần.

Nguyệt Thanh thấy vậy thì bà chẳng biết sao nữa, còn đứa quý tử kia thì lo lắng vì không thấy cả hai người đang làm gì.

Mà lúc đó lại có vài người lính đi tuần tra nên cậu bé kêu lớn:

"Sinh mẫu ơi!

Sinh mẫu!"

Thiên Hành kêu lớn và tiếng vọng lại.

"Rồi rồi!"

Bà vừa khóc thầm vì hạnh phúc giờ ngập tràn thân thể đã qua bao khổ ải, khiến những giọt nước mắt cũng rơi xuống trên má đứa trẻ nhỏ.

Bà thấy một dòng kí hiệu đã được viết lên trên tấm vải buộc ở cổ tay.

Nhưng đây không phải ngôn ngữ của bà, bà chẳng biết tài nào để đọc nữa.

Và bà chỉ biết bàn tay bé nhỏ đó đang từ từ chạm vào tay to lớn của bà.

"Oe..oe.."

Đứa trẻ đó chỉ như khóc để làm nũng khiến bà bật cười và khi bà chơi với nó lúc thì cũng khiến nó cười lên rất nhiều.

Một nụ cười chẳng có cái răng nào hết.

"Đi thôi nhé?

Ta và con sẽ cùng nhau ra khỏi cái giếng này."

Rồi bà cố gắng bám vào những phiến đá nhưng nó vốn quá trơn trượt.

Nó cứ ẩm ương khiến không thể nào lên nổi.

Phía trên thì cậu quý tử liên tục thôi thúc.

Bỗng tên người làm vừa nãy thấy Thiên Hành lo lắng như khóc vậy thì chạy lại hỏi cậu.

"Cậu chủ?

Cậu sao thế?

Chú Lãm, chú cứu sinh mẫu con.."

Đôi mắt tuy có chút gì đó chút thờ ơ hay quân tử mang chí lớn thì báo hiếu với sinh mẫu vẫn nên là thứ hàng đầu để tròn đạo.

Anh ấy thấy thế thì liền tìm xung quanh và loanh quanh mãi mới thấy có cái giây nhưng lại có chút ngắn mà móc chẳng qua nổi cái cột gì để kéo.

"Bà chủ, người hãy cứ cố nắm chặt lấy ạ!"

Tuy bà Thanh rất ngại những giờ thì còn một sinh mạng nữa nên mặc để cho cái dây đó cứa vào lòng bàn tay rồi xây xát.

Bà vẫn cố gắng nắm thật chặt nó.

Ở bên trên, Cảm Lãm và Thiên Hành cùng nhau cố kéo vì cả hai thực sự đang rất cố gắng.

Bà thấy vậy thì cũng bám lấy thành rồi cố gắng trèo lên nốt.

Khi lên đến nơi, khuôn mặt của bà đỏ ửng lên vì mệt, thở nỗi bở hơi tai.

Bà liền vừa mệt vừa thở và ra hiệu cho người làm.

"Lãm, Lãm ơi, ra đây bế đứa nhỏ này cho ta"

Anh thấy vậy cũng nhanh chóng chạy ra mà nâng niu đứa trẻ nhỏ.

Không phải là chưa làm bao giờ nhưng đứa trẻ này vừa gần đã thấy một mùi tanh của máu và ẩm ướt.

Thiên Hành thấy vậy cũng không dám gần mà bèn lùi lại đằng sau.

"Hành?

Con sao thế?

Ta tưởng con muốn gặp em ấy?"

Chỉ có tình mẫu tử là hiểu nhau đến bất ngờ, bà ấy thấy biểu hiện bất thường của con trai thì cũng có vẻ hiểu.

Không phải ai cũng có thể hiểu nhau ngay lần đầu gặp mặt.

"Em ấy bẩn quá..Con không muốn gần" - Cậu bé nói và lấy tay bịt mũi lại.

Bà ấy nghe vậy cũng chỉ biết cười.

Thiên Hành ấy mà, chỉ qua cũng là một đứa trẻ đôi lúc bị cuốn vào cơn bão rồi phải trưởng thành.

Đôi lúc nó còn biết bảo vệ cho mẹ khiến ai cũng bất ngờ.

Bà liền chỉ vào những kí hiệu trên tấm vải.

"Lãm, cậu biết chữ này ý nghĩa gì?

Dạ?"

Cảm Lãm nhìn bà, không ngờ bà vẫn nhớ anh vốn đã thử tìm tòi việc học chữ.

Anh nhìn lại rồi cùng họ bước lại về đống chiếu và đám củi lửa ban đầu.

"Dạ thưa bà chủ, do tiểu nhân chưa học tài cao hiểu rộng chỉ có thể thấy được có chữ Thảo vế sau."

Anh cung kính đáp rồi đưa lại đứa bé cho bà ấy.

Đôi mắt anh mong mỏi được Bà Thanh công nhận.

Vốn từ nhỏ đã đi theo hầu hạ bà nên cuộc sống anh cũng chẳng mong gì nhiều ngoài sự công nhận một người tựa như máu thịt với vai vế là chị.

"Vậy con bé tên là Thảo?"

- Bà nói và gật đầu nhìn theo.

Mái tóc thật không giống người của nước Đại Việt.

Một màu hung có chút kì lạ như ngọn lửa đang cháy.

Rất lâu về trước, chỉ cần nhìn thấy một màu đỏ đồng thôi đã mang lại cho bà một trải nghiệm thị giác vô cùng mạnh mẽ như thế này: những búp tóc uốn cẩn thận xõa xuống lưng lấp lánh dưới ánh mặt trời - không phải màu đen tuyền, cũng không phải màu óng, mà là một màu gì đặc biệt với ánh chiều tà.

Và thế là, bà đã mơ về mái tóc ấy mỗi đêm cho đến tận hôm nay.

"Bách Thảo.."

Bà nói trong vô thức nhưng có lẽ dạo gần đây người phụ nữ Nguyệt Thanh đã vô tình bắt gặp được nỗi ám ảnh bấy lâu của bản thân ở đứa trẻ nhỏ khi mà ánh nắng chiếu đổ xuống trên núi của Đại Việt.

Cái thứ mà ông trời đã lắng nghe rồi gửi xuống với đời.

Nhưng Thiên Hành muốn chấm dứt sự im lặng này đi.

"Sinh mẫu, mang cô ai tử này về, rồi biết làm thế nào che giấu em ấy ạ?"

Tên người làm đang chỉnh đốm lửa thì thấy cậu chủ mình nói vậy cũng gật gật.

"Thật đấy ạ, thưa bà chủ, kể cả đứa trẻ này nhận người làm dưỡng mẫu, tiểu nhân chỉ e sẽ sinh lòng đố kị, bấy lâu đời vậy cũng sinh ra tiếng đồn.

Với..

đất nước của chúng ta..

Chú Lãm! con đã nói rồi, con chắc chắn rằng sẽ không chuyện gì xảy ra với Đại Việt hết!"

Cảm Lãm nghe vậy cũng chỉ biết cười trừ mà quay lại nướng nốt củ khoai cho mọi người cùng ăn.

Nguyệt Thanh nghe vậy thì cũng chừng án mông lung, nhưng đây là một sinh mạng.

Mà ai tích vô biên¹.

Mặc dù nào đây nữa cũng phải cứu.

Bây giờ trong tay bà có quyền quyết định cuộc đời của đứa trẻ.

Nó tỉnh dậy và Thiên Hành liền chạy lại ra sau lưng mẹ mà ngắm nghía.

Đôi mắt lim dim từ từ mở ra, và cái đầu tiên nó làm chính là khóc.

Trong buổi hoàng hôn vậy mà khóc là có điềm lắm đây nên bà đứng dậy ngay mà dỗ dành nó.

Thiên Hành khó chịu mà đi ra tâm sự với anh hầu.

"Cô ai tử đó..đúng là biết lắm chiêu trò."

Anh nghe vậy chỉ biết cười, hóa ra dù đứa nhóc này có lớn hay anh hùng xuất niên thiếu bao nhiêu thì suy cùng vẫn chỉ là chưa kịp lớn.

Anh khều khều ra cái củ khoai đã nướng chín mà cẩn thận bóc vỏ.

"Cậu chủ, chúng ta còn chưa về gia môn mà cậu đã định bất cộng đái thiên²với muội muội tương lai rồi sao?"

- Thiên Hành nghe vậy thì giận quá đi à mà bụng cậu kêu lên rồi cầm qua khoai lên ăn.

Cảm Lãm hiểu mà, nhưng chỉ là anh chưa từng hết coi Thiên Hành là một huynh đệ nhỏ.

"Muội hay em gì thì cũng đừng hòng mà làm phiền ta, chẳng qua ta nể bách thiện hiếu vi tiên³ với sinh mẫu, nhớ lấy, Bách Thảo."

Cảm Lãm nghe vậy thì không ngờ Thiên Hành được học cao hiểu rộng.

Cái đầu tiên phải thấy vui mừng vì cậu chủ thành thạo lên nhiều, nhưng mà nếu để trù người khác thì..

"Kể cả khi có làm gió cho đời, đồng cam cộng khổ là cái người sẽ phải chịu với ta không thì họa vô đơn chí, đến phúc bất trùng lai⁴."

Cậu trẻ nói và quay đầu nhìn mẹ dỗ dành đứa trẻ kia ngủ.

Dù sao trong lòng cậu thì vẫn tự nhủ mình phải bù đắp cho đứa nhỏ.

Một người mất cha, người kia thiếu cả cha lẫn mẹ, những tâm hồn đồng điệu theo cách nào đó.

Khi ấy đốm lửa thay cho mặt trời choàng lên vài ánh sáng cho cả bốn người họ.

Trong lòng mỗi người sẽ có những trắc ẩn mà tương lai sẽ thấy, vì từ hôm nay họ có thêm một thành viên kề cạnh.

___________

Giải thích:

1.

Ai tích vô biên = Vô cùng thương tiếc.

2.Bất cộng đái thiên = Thù không đội trời chung.

3.Bách thiện hiếu vi tiên = Trăm cái thiện chữ hiếu đứng đầu.

4.Họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai = Xui xẻo thường dồn dập đổ đến, may mắn thường không đến lần nữa.
 
Bất Tri Tâm | Cảm Hứng Lịch Sử Việt Nam
Chương 3


Được lúc sau, Thiên Hành đã ngủ say như một đứa trẻ thì bà mới quay trở lại.

Đặt hai đứa trẻ lại nằm cùng nhau, cậu bé nhăn mặt khó chịu nhưng cũng chấp nhận ôm lấy nó.

Dù sao thì cái mùi máu và ẩm cũng đã giảm dần đi vì Nguyệt Thanh đã rửa qua bớt người Bách Thảo.

Bà thấy hai đứa ôm nhau ngủ yên bình rồi thì mới lại chỗ anh hầu và lúc này mới thấy anh ta vẫn giữ một củ khoai lại cho mình.

"Cảm Lãm, ta nên làm sao để yêu thương cả hai đứa đây?"

- Bà hỏi và trong đôi mắt dù phản lại chút màu đỏ của đám lửa cháy hừng hực.

"Dù sao thì..Chồng ta mất rồi, nhưng mà tướng công nhà ta, chắc sẽ thích con bé này lắm nhỉ?"

Bà tự cười với bản thân.

Khi người ta yêu ấy mà, yêu đến sâu đậm thì có mấy ai quên đi được người mình đã trao chứ.

Ai không có trái tim đủ chữ tình thì sẽ không thể nào biết cảm nhận và yêu thương thứ hương thơm rất đỗi tốt lành từ bà đây?

"Bà chủ, người sẽ ổn thôi, tiểu nhân bên người từ bé nên tiểu nhân rõ.

Người sẽ ổn!"

Cái lời khẳng định đó như chắc nịch đối với bà.

Lúc này chỉ thực sự người phụ nữ đó chỉ biết cười, dù mất chồng, ấy vậy mà vẫn có một người đệ ở bên an ủi.

Hiếm có khi nào hay dễ chấp nhận một người như vậy, đều là con người nhưng có vẻ cái cách để tha thứ cho nhau lại quá khó.

"Người thì làm sao hiểu rõ đây, hửm? tên tiểu nhân nhà ngươi giờ còn đòi dạy ta sao?"

Cái giọng điệu vui vẻ đó chẳng còn chút gì gọi là quyền lực nữa cả.

Dù sao họ vẫn là những người có cùng tâm hồn và cùng nhau trải qua bao sóng gió của cuộc đời.

Cảm Lãm thấy vậy thì ngại lắm vì anh ấy thường sẽ hiểu theo hai nghĩa.

Đây chẳng phải tài năng gì mà đôi khi còn khiến anh ấy nghĩ rằng có thể chính mình bị một căn bệnh nghĩ quá nhiều.

Điều này khiến cho Cảm Lãm như chẳng dám nói gì, vì anh ấy đã quá láo toét chăng?

Hay do anh ấy quá bông đùa?

Họ chìm vào im lặng, nhưng nụ cười trên môi của Nguyệt Thanh chưa tắt đi hẳn.

Anh muốn phá vỡ không khí này dù nó rất bình yên với giọng điệu nhẹ nhàng có chút trầm.

Anh ở đây muốn nói để tâm sự, để lại là người nhà đưa người bảo tỷ mình chút lời khuyên về cái số phận quá trớ trêu.

"Bà chủ, tiểu nhân thấy..người yêu ông chủ vậy, thì người yêu cô chủ nhỏ kia và cậu chủ còn nhiều hơn thế nữa.

Ý ngươi là sao, Lãm?"

Bà ấy dừng hẳn đi mà nhìn lên anh với vẻ tò mò.

Nguyệt Thanh chỉ là chưa từng nghĩ sẽ yêu một cô gái bé nhỏ mà bà vô tình thấy được, hay là phiên bản nhỏ bé hòa trộn giữa hai dòng máu hiện thân của Thiên Hành.

Hai đứa nhỏ đó sẽ cùng mang họ của nhà Trương, cùng lớn lên, cùng nhận được yêu thương..

"Người yêu một người mất nhiều đến thế, người sẽ hẳn phải yêu người sống nhiều hơn gấp bội."

Cảm Lãm nói khiến cho bà đứng hình một lúc.

Bà vẫn muốn phủ nhận đi cái sự thật rằng chồng bà mất rồi, phải, có thể rằng Trương Đình Hưng đã tử khi trên trận cùng với quan gia Duệ Tông.

Khổ nỗi mãi rằng người ta cứ đồn thổi, ai lại muốn con mình không có một người sinh phụ đi bao giờ?

Mặt bà lại căng thẳng đi mà ngồi ngược lại với đám lửa, hướng mình ngả về sau để nhìn lên ánh trăng.

"Cảm Lãm, đừng bán tín bán nghi theo muôn người nữa."

Nguyệt Thanh ngắm nghía vẻ đẹp trăng đêm tròn vành vạch.

Nếu người ta đồn thổi rằng tướng công của bà đã mất, vậy coi như bà chẳng thể giữ một người đàn ông cho chính mình để mãi đồng quy vô tận.

Ấy thế nhưng Thiên Hành thì sao cơ chứ?

Chẳng nhẽ ông trời lại còn có thể tước đi niềm vui của một đứa trẻ?

Và cả sau này, Bách Thảo.

'Mọi điều vốn muốn nói với chàng, nhưng nghĩ lại thì nó lại như muốn trào ra từ khóe mắt, mãi mãi không hề chẳng tham mà nhắc lại, cùng người đi qua từng ấy hân hoan hay đắng cay.

Suy ra cùng đều là những chư vị của cuộc sống khiến chính ta - một người có thể trở thành góa phụ chẳng bao giờ muốn hối tiếc.

Vậy nên nếu có mong chàng cứ nơi thiên đường của tuyệt thế trần gian, ông trời mà còn thương, ta tức khắc lên cùng chàng.

Và chàng sẽ thích biết mấy, Thiên Hành đang ôm một đứa trẻ, vậy là Hành của chúng ta sẽ thành một bảo huynh, biết che chở, biết yêu thương, ta nguyện bảo vệ hai đứa.

Vậy thì lúc lên trời với chàng, ta sẽ kể chàng nghe, hai đứa đã trải qua gì, và ta háo hức được nhìn chàng thích con mình trưởng thành.'

Bà cứ nhìn thế mãi, và nhìn khi cả vạt trăng chiếu xuống hai đứa nhỏ trong tiếng lí tí nhào lộn của lửa, tận hưởng nốt gió lướt thướt đi ngang rồi liên hồi.

Chấp niệm bà gửi nơi chồng tan vào trong gió.

'Hai đứa ơi, phải làm sao đây?

Phụ mẫu lo quá..'
 
Back
Top Bottom