Ngôn Tình Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú

Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 60


Giản Việt cởi dây an toàn ra, một tay chống lên vô lăng, khẽ nhếch môi mỏng lên, cứ như vậy nhìn Hà Lạc chơi đùa t*** h***t của cô.

t*** h***t của cô quả thật đã sưng lên, cho dù trải qua nghỉ ngơi nửa ngày, cũng không làm cho chỗ kia tốt hơn một chút.

Vì để cho Giản Việt có thể nhìn thấy rõ ràng hơn, Hà Lạc cố ý dùng ngón tay mở hai mép hoa ra ở trước mặt anh, lộ ra đường đi hồng phấn bên trong, t*** h***t của cô rất ít lông, mỗi lần thay đổi đều có thể được nhìn thấy bằng mắt thường.

t*** h***t không thể chịu được nghịch ngợm, xoa mấy lần đã chảy ra rất nhiều nước, làm ướt ngón tay của Hà Lạc.

“Có phải đã sưng hay không, hức hức, ở đây khó chịu quá.” Một chân của Hà Lạc gần như duỗi tới trước mặt Giản Việt, cô cởi giày ra, dùng ngón chân nhẵn nhụi cọ vào người anh, hy vọng anh có thể đáp lại.

Giản Việt chỉ nhìn cô như vậy, duỗi thẳng lòng bàn chân ra, cọ qua lại côn th*t đang c**ng c*ng giữa háng của anh.

“Thật cứng, cái gì cứng như vậy chứ.” Lúc Hà Lạc nói chuyện, giọng nói còn mang theo men say, nhưng lại tăng thêm không ít mị hoặc.

Anh rất thích ăn chiêu này

Giản Việt cầm lấy đôi chân không an phận của cô: “Là côn th*t em thích nhất’’.

Chỉ riêng mấy chữ này, đã làm cho t*** h***t mẫn cảm của Hà Lạc lại chảy ra nhiều nước dâm, dòng điện tê dại chạy khắp cơ thể

“Em không tin, trừ phi anh lấy ra cho em xem…” Hà Lạc câu dẫn anh, còn muốn nhiều hơn nữa.

“Ngay cả thời gian về nhà cũng không đợi được?” Giản Việt cấu chân cô một cái, Hà Lạc có chút sợ ngứa, lòng bàn chân bị người ta dùng sức bóp một cái như vậy, nửa người mềm nhũn.

“Đừng dùng sức như vậy.” Hà Lạc c*n m** d*** “Vậy anh lấy ra cho em xem nhé? ”

“Em ”chơi” anh đi, anh sẽ lấy ra cho em xem luôn.” Giản Việt mỉm cười, giọng nói cũng không giống như đang đùa giỡn

Hà Lạc tỉnh dậy, đột nhiên ý thức được đây là ở trên xe, vừa rồi cô chỉ mượn rượu mà phát tiết, không muốn ở nơi này l*m t*nh với Giản Việt, vừa nghe anh nghiêm túc, ngược lại cô thu mình lại một chút.

“Ảnh hưởng không tốt đâu, vẫn đang trên đường đấy lỡ bị nhìn thấy thì làm sao bây giờ?……”

“Lúc em xoa t*** h***t d*m đ*ng, chẳng lẽ không nghĩ tới sao?” Giản Việt nói xong, trên tay đã bắt đầu chậm rãi c** th*t l*ng ra.

Nhìn thấy côn th*t màu đỏ tím không thể chờ đợi được mà phóng ra, ngay cả Hà Lạc cũng không nhịn được nuốt nước miếng, đem lời vừa rồi trong lòng muốn nói nuốt trở về.

Giản Việt nâng cửa kính xe lên, ngay cả một chút khe hở cũng không để lại, trước kính chắn gió có một miếng vải có thể kéo xuống, như vậy cho dù đối diện có xe chạy tới, dưới ánh sáng lờ mờ cũng nhìn không rõ người bên trong rốt cuộc đang làm cái gì.

“Em muốn tự mình chủ động tới ăn côn th*t hay là muốn vểnh mông lên để anh làm’’

“Có thể không chọn được không?” Hà Lạc nhìn dáng vẻ như sói đói của anh, không hiểu sao lại sợ hãi, cô muốn thu chân lại, nhưng đã bị Giản Việt giữ chặt.

Ghế ngả về phía sau, nhường chỗ cho hai người.

Hà Lạc vừa xoay người muốn bỏ chạy, nhưng đã bị anh ôm lấy eo.

Cả người cô ngồi trên đùi Giản Việt, tư thế không thoải mái, thậm chí có thể nói là không tự nhiên, chứ đừng nói chi là chân còn chạm vào côn th*t cứng rắn, nóng đến mức Hà Lạc kêu một tiếng.

Cô vô thức ngả người về phía sau, không cẩn thận đụng phải còi xe một tiếng, phát ra âm thanh chói tai.

“Ngoan, không muốn lát nữa anh đâm mạnh vào, em cứ thả lỏng đi.”
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 61


Hà Lạc cố gắng giãy dụa, nhưng cũng vô dụng, cô hoàn toàn bị kẹt ở vị trí này, lộ da thịt trắng đến chói mắt, t*** h***t tràn đầy nước dâm.

Hô hấp của Giản Việt dần dần trở nên nặng nề, anh cầm c*n th*t t* lớn ở giữa háng, đặt lên t*** h***t của cô, cọ xát qua lại, hai mép hoa tách ra.

“Ưm a…”

kh*** c*m tê dại đã bao trùm toàn thân thật lâu, chỉ là t*** h***t bị đùa bỡn như vậy làm cho Hà Lạc sướng tê cả người, cô không dám lộn xộn chút nào, một tay chống lên vai Giản Việt, nhìn anh dùng q** đ** không ngừng k*ch th*ch t*** h***t sưng đỏ của cô.

Đỉnh q** đ** bị nước dâm làm ướt, nhìn qua rất sáng bóng.

Không hiểu sao có chút mê người.

“Đừng, đừng cọ ở đó…” Chân Hà Lạc mềm nhũn yếu ớt, không thể chịu nổi t*** h***t bị cọ vào như vậy, nơi đó nhìn qua đỏ lên một mảng, ngay cả hột le nhô lên đặc biệt rõ ràng

“Hửm? Em có bị sưng không? Vừa rồi còn không phải như thế này sao, bởi vì rất sung sướng hử?” côn th*t Giản Việt làm thật sâu ở g*** h** ch*n của cô, cho dù ướt như vậy, dường như anh vẫn không thỏa mãn.

Ban đầu t*** h***t tách ra, giống như là có ý nghĩ tự chủ, bắt đầu ngậm lấy côn th*t thọc vào trong t*** h***t.

Giản Việt vốn dĩ muốn ma xát thêm một lát nữa, bởi vì phía sau bị kẹp đến sướng, anh không chút lưu tình, hơi cong hông lên, theo v*ch th*t mềm mại trơn nhẵn kia, đâm thẳng c*n th*t t* lớn vào.

Trải qua nhiều lần l*m t*nh dục, t*** h***t của Hà Lạc dường như cũng bị lỏng ra, dưới tình huống ướt nhanh, t*** h***t có thể ngoan ngoãn không trở ngại mà ăn được côn th*t lớn của anh.

Không nghĩ tới lần này lại xâm nhập sâu như vậy, hai người đều dừng lại thở hổn hển, không có động tác nào khác.

“Chậm một chút. Aaaaaa……. aaaa…”

t*** h***t phía dưới bị côn th*t đâm chặt, lại đáng thương phun ra đầy nước dâm

Phản ứng nhạy cảm của cô luôn tạo cho người đối diện sự k*ch th*ch trực quan nhất.

Có nhiều nước chảy ra trên cùng, sao lại ngon như vậy chứ?

Giản Việt vốn không muốn làm quá nhanh, nhưng một khi côn th*t bắt đầu đâm vào, anh hoàn toàn không khống chế được, mỗi một cái đều đâm vào rất sâu, côn th*t màu đỏ tím cả thân cây đâm vào, sức lực vừa nặng vừa sâu, gần như mỗi một lần đều thọc vào miệng t* c*ng của Hà Lạc.

Thân thể Hà Lạc bởi vì chân mềm nhũn không có sức lực, không tự chủ được mà trượt mông trầm xuống, t*** h***t đem cả côn th*t ăn vào, kh*** c*m giống như sóng triều cuốn tới, cô không chịu nổi, ý đồ tự mình vặn vẹo mông, kéo tiết tấu trở về.

Vô dụng.

Lúc cô đong đưa mông ăn côn th*t, Giản Việt càng ngày càng dùng côn th*t như muốn đâm thủng t*** h***t của Hà Lạc, chạm vào huyệt nhỏ mẫn cảm nhất.

“Không được… Thật sướng… A… Đừng quá nhanh rồi… Quá sướng..” Ngay cả giọng nói của Hà Lạc cũng run rẩy

Bộ dáng run rẩy của cô càng k*ch th*ch d*c v*ng thuần túy của đàn ông.

Giản Việt đưa hai chân cô gác lên cánh tay anh, gần như ôm lấy cô, để cô lấy tư thế mông treo lơ lửng, ở ghế lái lấp đầy t*** h***t d*m đ*ng đầy d*m d*ch của cô.

Hà Lạc ngoại trừ ôm chặt cổ anh, không còn làm gì khác.

“Xem t*** h***t d*m đ*ng phía dưới của em còn dám quyến rũ anh nữa hay không.”

“Dám chứ, sao lại không dám.” Hà Lạc bị làm đến sắp khóc, nhưng giọng nói lại khó có được sự kiên định.

“Cái miệng phía trên rất cứng, nhưng phía dưới này…” Giản Việt một lần nữa tiến vào thật sâu, phát ra một tiếng thở dài hưởng thụ, “Rất mềm. ”

Theo tiết tấu tăng nhanh, loại cảm giác k*ch th*ch này càng thêm rõ ràng
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 62


Giản Việt véo mông cô một cái, ý bảo Hà Lạc điều chỉnh tư thế, sắc mặt anh căng thẳng, mơ hồ cảm giác được nếu tiếp tục duy trì tư thế này, anh sẽ b*n t*nh rất nhanh…..

Hà Lạc quỳ gối nằm sấp giữa hai chỗ ngồi, hiển nhiên quần áo trên người hai người vẫn còn chỉnh tề, nhưng phía dưới đều đẫm ướt một mảng, cô chủ động vểnh mông lên cao một chút.

Lúc côn th*t điều chỉnh động tác, từ chỗ hai người kết hợp trượt ra, thấy mông cô cao lên, Giản Việt nhịn không được đưa tay tát mạnh vài cái.

Trên mông trắng nõn lập tức lưu lại dấu tay đỏ bừng, nhìn đặc biệt k*ch th*ch ánh mắt người khác, sau khi d*c v*ng hoàn toàn lên cao, Giản Việt chỉ cảm thấy ngay cả gân xanh trên côn th*t cũng nổi to lên.

côn th*t chống vào mông Hà Lạc bắt đầu cọ xát từ trên xuống dưới, nhìn nước dâm mùi tanh dính đầy từng tấc trên thân thể cô, Hà Lạc bị làm không lâu sau đong đưa mông, “Đừng cọ nữa, anh trực tiếp tiến vào có được không? ”

Vừa dứt lời, Giản Việt đã thỏa mãn yêu cầu này của cô.

Hà Lạc bị đâm đến cả người đều nhào về phía trước, trong t*** h***t chặt chẽ đột nhiên bị côn th*t nhét đầy vào, d*m đ*ng đến phun nước dâm, cô kêu lên một tiếng, t*** h***t gắt gao kẹp chặt côn th*t.

Giản Việt năng lực tốt như vậy, cũng bị kẹp chặt k** r*n một tiếng đau đớn, thiếu chút nữa đã đem t*nh d*ch ở trong túi trứng b*n r*.

“t*** h***t lẳng lơ, chút công phu như vậy muốn anh kẹp bắn hử, không dễ dàng như vậy đâu.” Giản Việt khẽ thở ra một hơi, hai tay nắm lấy mông cô, bắt đầu động đậy côn th*t giã phầm phập trong t*** h***t của cô.

Cho dù là hiện tại không gian có hạn, rất nhiều động tác không làm được, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến phát huy của Giản Việt.

Thân thể cường tráng của anh có sự khác biệt rất lớn về thể lực giữa hai người, tần suất thọc vào rút ra nửa ngày, Giản Việt vẫn không hề giảm tốc độ chậm lại, ngược lại càng thêm dữ tợn hơn.

Mông bị nắm lấy rồi tát mạnh, đỏ cả mảng

Càng không cần nói đến t*** h***t mong manh của cô, bị đâm mạnh đến nước dâm chảy xuống, vừa đỏ vừa sưng.

t*** h***t bị đâm mạnh đến mức dữ dội, Giản Việt vẫn còn cảm thấy không đủ, mỗi lần tiến vào, đều phải để cho côn th*t dừng lại ở chỗ sâu một lúc, xoay một vòng, làm cho v*ch th*t chặt chẽ ở bên trong của cô cảm nhận được gân xanh trên thân côn th*t.

“A… Thật lớn… Thật đầy…”

Hà Lạc cắn ngón tay mình, bởi vì cái miệng nhỏ nhắn bị chặn, ngay cả tiếng rên lẳng lơ cũng có chút không rõ.

“Sắp b*n r* rồi.”

Bị tiếng kêu của cô k*ch th*ch, Giản Việt tần suất thọc vào rút ra càng ngày càng nhanh dần dần cảm giác được sung sướng đã đạt tới đỉnh cao.

“Bắn…… Bắn vào cho em… Được không…”

“Muốn anh bắn ở đâu?”

Hà Lạc đung đưa cái mông, đón hùa theo tiết tấu Giản Việt, mông trong va chạm lay động hết đợt này đến đợt khác, ngay cả xe cũng lung lay theo.

“Ha… Ư aaa… Đương nhiên là bắn vào… Bắn đầy vào t*** h***t… Aaaaa….’’

Hà Lạc ngửa đầu, Giản Việt còn chưa b*n t*nh mà cô đã cao trào trước một bước.

t*** h***t co rút cùng đủ loại k*ch th*ch, Giản Việt rốt cuộc chống đỡ không nhịn nổi nữa gầm lên bắn t*nh d*ch ra, côn th*t đột nhiên bắn trong chốc lát, trực tiếp rót đầy t*** h***t của cô.

Lúc côn th*t rút khỏi huyệt nhỏ, t*nh d*ch đặc sệt theo t*** h***t hồng phấn đang mở rộng chảy xuống.

Hai người thu dọn đồ đạc xong trở về nhà cũng đã được nửa tiếng

Trương Hạo gọi điện thoại tới hỏi Giản Việt có đến không, trước đó đã gọi một lần, nhưng lúc ấy Giản Việt đang làm việc, hai người đều không chú ý.

“Hứa Nhân rất lo lắng, cho nên để tôi gọi điện thoại hỏi một chút, không đúng, tiệm thịt nướng này cách nhà cậu nhiều nhất là mười phút lái xe, cậu về đến nhà như thế nào vậy?”

Giản Việt nhìn thoáng qua Hà Lạc bị làm đến chân mềm nhũn, tâm trạng rất tốt.

“Lúc về cô ấy nói đói bụng, tôi lại dẫn cô ấy đi ăn chút gì đó.”

“À, không ngờ Hà Lạc lại có thể ăn nhiều như vậy’’.

“Ừm, rất có sức ăn đó…” Giọng nói Giản Việt có ý tứ sâu xa.

Hà Lạc sờ sờ mặt, vừa nóng vừa bỏng.

Tốt xấu gì cũng chỉ là một cuộc điện thoại mà thôi, còn trêu cô nữa hả?.
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 63


“Muốn ăn chút trái cây không?”

Hà Lạc vừa ăn xong thịt nướng, bây giờ cũng không đói, nhưng vừa nghe tới trái cây, lại cảm thấy trong bụng còn có thể chứa thêm một chút không gian, lập tức gật đầu.

Giản Việt đi vào phòng bếp rửa sạch trái cây, cắt miếng rồi bày ra đĩa, lúc quay đầu phát hiện Hà Lạc không ở phòng khách nữa mà nằm trên giường ngủ thiếp đi.

Hà Lạc ngủ luôn thích quấn mình như nhộng tằm, chỉ lộ ra một cái đầu nhỏ ở bên ngoài để hít thở không khí.

Giản Việt thấy hai má cô nóng đến đỏ bừng, cầm điều khiển từ xa, giảm nhiệt độ điều hòa xuống một chút.

Giản Việt không nhịn được, tiến lại gần hôn lên môi cô, đánh thức cô dậy.

“Nơi đó còn đau không?”

Một lúc sau Hà Lạc chậm rãi trả lời: “Không… Không đau nữa…”

“Muốn ngồi dậy ăn chút trái cây không? Anh cắt rồi đấy ”

“Em đánh răng rồi, không muốn ăn nữa… Giản Việt”. Hà Lạc mệt đến mức ngay cả hai mắt cũng không mở ra được: “Ngày mai anh còn phải dậy sớm mở cửa hàng đấy, chúc ngủ ngon…”

Rõ ràng rất mệt mỏi, nhưng vẫn lấy tinh thần trả lời anh

Giản Việt mỉm cười sờ sờ trán cô: ” Vậy thì chúc ngủ ngon. ”

Nửa đêm Hà Lạc tỉnh dậy lại vì lạnh, cô thay đổi tư thế, đặt tay và chân lên người Giản Việt, anh giống như một lò sưởi nhỏ, vừa ấm vừa nóng, cô dán qua chen chúc, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.

Giản Việt ngủ rất nông, cô mới động đậy anh đã phát hiện.

Cặp vú của Hà Lạc đang dán sát vào cánh tay anh, bởi vì lúc ngủ cô kh*ng m*c ** ng*c, giữa thân thể bọn họ chỉ cách một lớp vải mỏng, Giản Việt có thể cảm nhận được hình dáng cặp vú đầy đặn của cô.

Anh đưa tay lên nhào nặn một lúc, cặp vú ở khe hở ngón tay tràn ra bốn phía, một bàn tay lại không cầm được, cũng không biết có phải vú bị Giản Việt chơi đến lớn hay không.

Anh sợ đánh thức Hà Lạc nên động tác rất nhẹ nhàng.

Cuối cùng Giản Việt vẫn không nhịn được, thò tay qua lớp váy ngủ đi tìm n*m v* của cô, há miệng cắn một lát.

côn th*t giữa háng dần dần thức tỉnh, vừa cứng rắn lại sưng đến khó chịu.

Anh suy nghĩ một chút, không dám làm càn mà cầm lấy côn th*t kia, tìm được vị trí ở hai chân Hà Lạc khó khăn lắm mới chen vào

côn th*t bị mắc kẹt trong cơ thể của cô, loại sung sướng này không kém bao nhiêu lúc trực tiếp tiến vào.

Giản Việt khẽ thở dài một hơi, nhịn đến trên trán đều đổ mồ hôi, nhưng không đánh thức cô dậy, ở tư thế này ôm cô vào trong ngực, ngủ say một đêm.

Sáng sớm Hà Lạc tỉnh lại, Giản Việt đã thay quần áo xong, đang chuẩn bị ra ngoài chạy bộ buổi sáng.

Thoáng nhìn thấy bóng dáng của anh, nhớ tới giấc mộng xuân triền miên mạnh mẽ trong đêm, Hà Lạc chột dạ, kéo chăn vội vàng che mặt lại.

“Gì vậy? Thấy anh vẫn còn ngại hả? ”

“Không phải, Giản Việt, em…. Dường như em có một giấc mơ……”

“Giấc mơ gì?”

Hà Lạc do dự một chút, ấp úng nói ra hai chữ: “Mộng xuân…..”

Giản Việt mỉm cười: “Là bởi vì mấy ngày nay anh không cho em ăn no sao? ”

“Thật chân thật….. giống như đã xảy ra vậy…” Hà Lạc đỏ mặt, cô cũng không biết vì sao mình lại mơ thấy mộng xuân này, cũng không có khả năng mấy ngày nay cùng Giản Việt thường xuyên quan hệ t*nh d*c như vậy, t*** h***t đều bị sưng lên, còn đang không làm nổi.

“Với ai?” Âm thanh của Giản Việt cũng gần hơn một chút.

“Không biết.”

Giản Việt vén một góc chăn chăn lên, tầm mắt dừng trên gương mặt Hà Lạc, làm cho cô không có chỗ nào để che giấu, giọng nói lạnh lùng của anh, không hiểu sao lại mang theo một loại từ tính khó tả, trêu chọc lỗ tai cô: “Trong mơ là ai đang l*m t*nh với em, em cũng không nhớ sao? ”

Hà Lạc liên tiếp thua trận, cuối cùng cũng thừa nhận.

‘’Anh, là anh được chưa!’’ Hà Lạc hừ một tiếng, cố gắng cứu lấy thể diện: “Ngoài đời làm với anh, trong mơ còn muốn làm với anh, thật không có ý nghĩa gì cả! ”

“Vậy em còn muốn làm với ai nữa hửm?”

Đột nhiên điện thoại đổ chuông vào lúc này.

Là số điện thoại của Lý Diệp Hiên.

“……”

Hà Lạc: Tại sao anh ta lại cố tình gọi điện thoại vào lúc này hả?????!!!!
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 64: Vừa nghe điện thoại vừa bị trêu đùa liếm ngực (1)


“Sao không trả lời điện thoại vậy?”

Tay của Hà Lạc dừng lại, nhớ lại lần trước cô nghe điện thoại, Giản Việt liều lĩnh động côn th*t thọc vào t*** h***t của cô, nếu không phải cô kịp thời nhịn xuống thiếu chút nữa đã bị bà Lưu nghe thấy, cô mở miệng nhắc nhở: “Lát nữa anh không được làm phiền em nghe điện thoại đấy…”

“Ừm.” Giản Việt thản nhiên nói một tiếng, rồi lại ngồi xuống trước mặt cô.

Bóng dáng cao lớn của anh làm cho Hà Lạc một loại cảm giác áp lực.

Hà Lạc nhận được điện thoại này dưới ánh mắt chăm chú của Giản Việt.

“Anh Diệp Hiên.” Hà Lạc không nghĩ nhiều, xưng hô quen thuộc thốt ra khỏi miệng.

Diệp Hiên lớn hơn cô 3 tuổi, từ khi còn bé Hà Lạc vẫn luôn gọi anh ta là anh trai, xưng hô này cũng gọi thành quen rồi.

Đương nhiên đây không phải trọng điểm, trọng điểm đây là cách gọi vốn quen thuộc của Hà Lạc, nhưng giờ cô cảm thấy không được tự nhiên khi nói từ này…

“Chào buổi sáng Lạc Lạc, nghe giọng nói này lúc này của em, em còn chưa tỉnh ngủ sao?’’

“Dạ…”

“Vậy anh gọi điện đến không quấy rầy em đấy chứ.” Lý Diệp Hiên ở đầu dây bên kia mỉm cười, nghe ra được tâm trạng anh ta không tệ.

“Không có…” Hà Lạc nuốt nước miếng, đột nhiên không biết nên nói chuyện với Lý Diệp Hiên như thế nào.

Sau khi nói thêm vài câu, Hà Lạc rốt cục hiểu được vì sao cô lại không được tự nhiên như vậy rồi, là bởi vì Giản Việt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cô.

Cô giơ tay lên, chặn đôi mắt sâu thẳm của Giản Việt.

Đừng nhìn nữa.

Lý Diệp Hiên còn đang ở đầu dây bên kia nói; “Em một mình ở đó có phải rất chán hay không? Nói mới nhớ, Lạc Lạc, em thật sự quá tùy hứng rồi, một mình chạy ra bên ngoài tự lập, làm cho chú dì đều rất lo lắng cho em đấy. Lần này anh gọi đến, cũng là phụ trách kiểm tra tình hình cuộc sống của em, nếu không chăm sóc tốt cho bản thân, anh cũng sẽ không đồng ý cho em sống ở bên ngoài đâu. ”

“Sao anh nói y hệt hệt mẹ em vậy. Em cũng không phải trẻ con, làm sao còn không biết chăm sóc bản thân chứ. ”

“Cho dù bây giờ em bao nhiêu tuổi, ở trong mắt anh em vẫn là trẻ con’’.

Lý Diệp Hiên nói xong, lại hỏi Hà Lạc có muốn ăn gì không.

Mấy ngày nữa anh sẽ cùng Hà Lục Khải tới đây, thuận tiện mua luôn.

Sự thân mật và quan tâm này, Giản Việt nhìn thấy tất cả.

Thành thật mà nói, anh rất ghen tị.

Người đàn ông ở đầu dây bên kia, bởi vì từ nhỏ đã cùng Hà Lạc lớn lên, giữa hai người có tình cảm đặc biệt.

Mí mắt anh rũ xuống, lông mi quét qua lòng bàn tay Hà Lạc, khiến cô cảm thấy có chút ngứa ngáy, đang định thu tay lại thì bị Giản Việt giữ lại.

Hà Lạc được ôm vào một vòng tay ấm áp và vững chắc.

Nhận thấy sự khác thường của anh, Hà Lạc quay đầu muốn nhìn anh một chút, nhưng Giản Việt đã dán vào lưng cô.

Đôi môi của anh dán vào vành tai cô, hơi thở ấm áp phả vào má Hà Lạc.

Anh hôn cô, đôi môi mỏng khẽ mở ra, ngậm vành tai cô.

Động tác rất nhẹ nhàng.

Hà Lạc rất sợ ngứa, ngoại trừ bên eo ngứa, cô sợ nhất là bị người khác chạm vào lỗ tai, nhất thời cô hít sâu một hơi, nhịn không được r*n r* ra tiếng

“Ưm…”

Không phải anh đã nói không được ảnh hưởng đến việc cô nghe điện thoại sao?

Có lẽ Giản Việt hiểu được ý tứ trong ánh mắt cô, đôi môi tiến đến bên tai cô nhẹ giọng nói: “Anh chưa từng đồng ý, không động tay động chân với em…”

Đáng ghét!

Điều đã đi sâu nhất là thói quen của Giản Việt.

“Lạc Lạc, em không thoải mái sao? Vừa rồi có âm thanh gì vậy?’’ Lý Diệp Hiên nghi ngờ nói.

“Không, không có gì hết, chỉ là có một con muỗi đốt em thôi”

“Bây giờ thời tiết rất nóng, nhiều muỗi lắm. Đúng rồi, em có thể mua chút hương đuổi muỗi, không có mùi, cũng rất tiện lợi…”

Đầu dây bên kia Lý Diệp Hiên còn muốn nói gì đó, nhưng Hà Lạc hoàn toàn không nghe thấy.

Cặp vú trước ngực cô đang được x** n*n dưới bàn tay rộng lớn của Giản Việt, bị bóp đến biến dạng.

Hà Lạc thở hổn hển, cả người tê dại, dựa vào trong ngực anh.

Anh đùa bỡn đầu v* mẫn cảm của cô còn không nói, còn ra sức l**m vành tai của cô.

Quả thực là…

Muốn chết luôn….
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 65: Vừa nghe điện thoại vừa bị trêu đùa liếm ngực (2)


Bên trong Hà Lạc không mặc gì cả, cô có thể cảm giác được lòng bàn tay của người đàn ông nóng bỏng, năm ngón tay anh cong lên, nắm qua nắm lại trên cặp vú mềm mại, thậm chí bởi vì phản ứng thân thể tê dại của cô, xoa bóp càng thêm hăng hái, động tác gần như có thể nói rất l* m*ng, đồng thời xoa n*m v*, còn phải vừa véo vừa xoa đầu v* của cô.

Sáng sớm tỉnh ngủ cơ thể còn có chút chậm chạp, nhưng rất nhanh dưới sự đùa bỡn của Giản Việt trở nên cực kỳ mẫn cảm.

Anh nhéo n*m v*, Hà Lạc sẽ run rẩy theo.

Giản Việt l**m m*t vành tai của cô, cuộn lại rồi cho vào miệng, đ** l*** **t *t dọc theo vành tai cô bắt đầu đảo quanh.

“Đừng…” Lúc Hà Lạc nói những lời này mang theo nức nở, rất nhỏ.

Lý Diệp Hiên ở đầu dây bên kia không nghe thấy động tĩnh, còn tưởng rằng không có tín hiệu, không ngừng liên tục hỏi Hà Lạc có nghe thấy không, nhưng anh ta không chú ý tới cảnh tượng mập mờ đang phát sinh bên này.

“Không có tín hiệu sao? Nói chuyện thế nào mà không có âm thanh gì vậy, alo, Lạc Lạc, em có thể nghe được không? Kỳ lạ…’’

“Đúng rồi, anh Diệp Hiên, em nhớ mấy ngày nay hoa chưa tưới, nếu không tưới có thể sẽ khô héo. Chúng ta….Lần sau chúng ta lại nói chuyện…”

Hà Lạc thừa nhận lý do này rất tệ, cũng rất đột ngột, nhưng không tìm được lý do nào tốt hơn.

Lý Diệp Hiên không hiểu sao nhìn cuộc đối thoại bị gián đoạn.

Sau khi cúp điện thoại, Hà Lạc cầm tay Giản Việt đưa đến bên miệng, hung dữ cắn một cái.

Nhưng cơ bắp của anh rất cứng rắn, ngay cả bàn tay cũng như làm bằng đá vậy, chẳng những không thể làm cho anh cảm thấy đau đớn, còn làm đau răng của mình.

“Em muốn cắn anh thế nào cũng được, nhưng không được gọi anh ta là anh trai nữa.” Giản Việt không thu tay lại, mặc kệ để cô cắn tay mình.

“Anh chỉ vì cái này thôi sao?” Hà Lạc ngẩn người, sau đó mới đoán ra được: “Cho nên…. Anh ghen với anh ta hả? ”

“Anh cho rằng biểu hiện của anh đã đủ rõ ràng rồi’’.

Hà Lạc mỉm cười, lại cảm thấy phản ứng của anh rất thú vị: “Diệp Hiên từng có bạn gái, anh ấy không thích em, chẳng qua bọn em lớn lên cùng nhau, quan hệ tốt hơn những người khác. Sao anh lại ăn giấm của anh ta vậy? Lục Khải là em trai của em, nhưng hay dính người lắm, đến lúc đó anh nhìn thấy, chẳng phải cũng muốn ăn dấm của em ấy sao?”

Giản Việt hôn lên môi cô: “Cái này không giống nhau. ”

n** m*m m** trong lòng Hà Lạc bị cảm động: “Được, em đồng ý với anh, anh không thích em gọi anh ấy như vậy, em sẽ không gọi nữa. ”

Lúc này Giản Việt mới ngoan ngoãn ngồi xuống, yên tĩnh ôm cô vào lòng.

“Quên đi, anh đã đánh thức em dậy rồi, em cũng theo anh ra ngoài đi bộ đi, mấy ngày nay thắt lưng mềm nhũn, sắp gãy đến nơi rồi”

Hà Lạc từ trên giường đứng dậy, thay quần áo xong, lúc đi vào phòng tắm rửa mặt, Giản Việt cũng đi theo vào.

Không nói lời nào, chỉ ôm eo cô.

“Sao tự nhiên dính người vậy?”

“Bây giờ anh có cảm giác nguy hiểm.” Tay Giản Việt siết chặt.

Hà Lạc thiếu chút nữa không thở nổi, lại bị lời nói của anh chọc cười, tay cô nghiêng về phía bả vai, sờ khuôn mặt tuấn tú của anh: “Anh soi gương xem đi, anh đẹp trai như vậy còn có cảm giác nguy hiểm gì chứ. ”

“Nhưng em tốt như vậy.” Giản Việt nói xong, lại ở trên tóc cô, cổ và đầu vai hạ xuống từng nụ hôn nóng bỏng.

Hà Lạc bị hôn đến ngứa ngáy: “Anh đang làm gì vậy. Aaaa… Mới sáng sớm…”

“Làm dấu ấn.” Giản Việt hôn cô lung tung, cọ cọ cô: “Như vậy lúc anh ở cùng một chỗ với em, người khác liếc mắt một cái là có thể nhìn ra em là của anh. ”

“Động một lần nữa em sẽ tức giận. đấy” Hà Lạc cứng mặt, nhưng không có tác dụng gì, cô đành phải hắng giọng: “Em tức giận, có thể sẽ dễ dàng coi trọng người đàn ông khác đó nha…. ”

“Không được.” Giọng nói Giản Việt nghiêm túc, tay anh di chuyển đến giữa chân của cô, “Tối hôm qua trong t*** h***t của em còn bị t*nh d*ch của anh rót đầy rồi, em là của anh. ”

…… Đùa thế này cho ai xem chứ!!!

Anh không thể nghe thấy gì cả!

“Chú Giản Việt.” Hà Lạc đột nhiên nhảy ra một câu.

“Hử?”

“Như vậy từ thân phận của anh, so với Lý Diệp Hiên còn lâu hơn một thế hệ, có hài lòng không?”

“Đàn ông thích được gọi là ba hơn.” Đôi môi mỏng của Giản Việt khẽ nhếch lên: “Em kêu một câu cho anh nghe một chút. ”

”……”

Điển hình là được voi đòi tiên đây nè!!! Gây rối một cách vô lý vl!!
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 66: Cảm giác áp bức ập tới


Hà Lạc cũng thay một bộ đồ thể thao, nhưng cô không muốn chạy thật sự cô không chạy nổi.

Lúc mới bắt đầu, Giản Việt còn phối hợp với tiết tấu của cô, chạy chưa tới mười phút, Hà Lạc nằm dài trên băng ghế nói cái gì cũng không thèm đi.

Trong lúc nghỉ ngơi, cô nhìn Giản Việt đi vòng qua vòng lại, và cuối cùng đến chỗ Hà Lạc sau khi chạy được năm km.

Hai người tùy tiện ăn chút bữa sáng, trên đường trở về, nhìn thấy có cửa hàng đồ nội thất đã khai trương.

Hà Lạc nhớ tới căn nhà được trang trí tốt, bây giờ giống như tờ giấy trắng, còn cần rất nhiều đồ trang trí, bèn lôi kéo Giản Việt đi vào một chút.

Cô là người sợ phiền toái nhất, lúc từ thành phố nội thất đi ra, gần như cần giải quyết tất cả những thứ trước mắt trong cửa hàng này.

Vốn dĩ tối hôm qua Trương Hạo nghe nói Hà Lạc đang sửa nhà, còn định để Hứa Nhân rảnh rỗi dẫn cô đi dạo mấy chỗ bán đồ nội thất quen thuộc.

“Oa, hai người ra ngoài ăn một bữa sáng mà thôi, đã làm việc một cách thỏa đáng rồi sao.” Trương Hạo giơ ngón tay cái lên cho Giản Việt: “Vốn tưởng rằng phong cách lúc trước trang trí nghèo nàn như trong nhà cậu, cũng rất độc đáo rồi, không nghĩ tới Hà Lạc còn lợi hại hơn cậu. ”

“Cảm ơn đã khen.”

“Đúng rồi Giản Việt, mấy ngày nữa không phải là ngày 1 tháng 5 sao, bạn cũ thời Trung học kia nói là muốn tổ chức họp mặt gì đó, cậu không xem WeChat nên có thể không biết, đến lúc đó có nên qua gặp nhau không?” Trương Hạo thăm dò hỏi.

Giản Việt không thích tham gia tiệc tùng, hàng năm của bạn học đều ít thấy bóng dáng của anh, nhưng những bạn nữ kia luôn ngóng trông chờ đợi, mặc kệ có độc thân hay không, Giản Việt có thể xuất hiện cho dù ngồi bên cạnh giống như linh vật cũng được.

Giản Việt liếc cậu ta một cái: “Lần này là ai mua chuộc cậu à? ”

Trương Hạo cười hì hì, “Vẫn là giác quan của cậu tốt, cái gì cũng không giấu giếm được cậu rồi. Cậu cho rằng tôi muốn dẫn cậu đi lắm à, mỗi lần cậu đi đều cướp hết nổi bật, nhưng tôi không có biện pháp gì cả, rất nhiều người đặc biệt gửi tin nhắn đến bảo tôi nhất định phải kéo cậu đi theo. ”

“Nói chuyện sau đi.”

Trương Hạo vừa nghe, ừm, không từ chối cũng còn có hy vọng.

Thời gian nói nhanh cũng không nhanh, nhưng trong nháy mắt đã đến ngày 1 tháng 5

Căn nhà của Hà Lạc đã được lắp đặt bảy tám phần, nhưng cái bếp mới mua trong phòng bếp bởi vì để lại không gian quá ít, chỉ có 1 cm, cô sợ khi đi vào sẽ bị xước nên không dám gánh vác trách nhiệm này, cho nên đành phải lui về đổi lấy khoảng tiền, vậy nên trong thời gian ngắn phòng bếp còn không dùng được.

Sau khi Lý Diệp Hiên xác nhận lại thời gian xuống máy bay, Giản Việt đã lái xe đưa Hà Lạc ra sân bay đón người.

Thật ra Lý Diệp Hiên đã nói qua, không muốn để Hà Lạc chạy một chuyến tới đón, gửi địa chỉ xong, anh ta và Hà Lục Khải bắt taxi qua là được.

Chuyện anh ta càng không nghĩ tới là, ngoại trừ Hà Lạc, còn nhìn thấy bên cạnh cô có một người đàn ông cao lớn đẹp trai.

Khuôn mặt tươi cười của cô trước kia anh ta chưa từng thấy.

Quan trọng hơn là, trên người người đàn ông này có một loại cảm giác áp lực.

Khi đàn ông gặp nhau, gần như chỉ là một giây đối mặt, cũng đã hiểu rõ tâm tư của nhau.

Hà Lục Khải cũng nhìn thấy, nhưng không để ý, tháo tai nghe ra nhảy tới trước mặt Hà Lạc ôm cô lên quay một vòng, Hà Lạc hoảng sợ.

‘’Hà Lục Khải!!!’’’

“Chị, em chỉ muốn chị xem một chút, gần đây em đã cao lên rồi.” Hà Lục Khải buông cô xuống, vẻ mặt đắc ý chờ khen ngợi.

Cậu vừa nói xong, Hà Lạc đột nhiên nhận ra rằng em trai của cô so với lần trước thật sự cao hơn không ít.

Trước đây mới đến lông mày Hà Lạc, bây giờ đã cao hơn cô nửa cái đầu.

“Lạc Lạc, anh tự mình tới đây là được rồi, sao còn để cho người ta đi cùng em một chuyến vậy?” Diệp Hiên chậm rãi đi ở phía sau, xách vali của hai người, mặc dù là đi du lịch, nhưng anh ta vẫn mặc bộ vest lịch sự, nhìn qua trông rất gọn gàng và chỉnh tề: “Vậy trước tiên tự giới thiệu một chút, xin chào, tôi là Lý Diệp Hiên, là thanh mai trúc mã của Hà Lạc. ”

Hà Lục Khải vội vàng giơ tay định trả lời, thấy không ai để ý tới cậu, lại mạnh mẽ chen ngang một câu: “Tôi tên là Hà Lục Khải! ”

“Người này là bạn bè của em, Giản Việt.”

“Xin chào.” Giản Việt khẽ giật đầu, lời nói ngắn gọn, ngay cả một chữ cũng không muốn nói nhiều.

Thanh mai trúc mã, bạn bè.

Thân phận của bọn họ dường như có sự khác biệt rõ rệt.
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 67: Thể lực có sự chênh lệch


Mọi người cùng Hà Lạc còn chưa về đến nhà, cô nhận được điện thoại của bà Lưu, hỏi xem Lý Diệp Hiên và Lục Khải đã tới chưa.

“Mọi người đến rồi, bọn họ đang trên đường, chuẩn bị đến chỗ con ở một lát.”

“Đến là được rồi.” Bà Lưu dặn dò một lần, mặc dù Hà Lục Khải được nghỉ ra ngoài chơi, nhưng cũng không thể để cậu chỉ chơi, đặc biệt là điện thoại di động.

Lúc trước bởi vì cậu ở trong chăn vụng trộm cày điện thoại di động, mắt cũng sắp hỏng luôn rồi, còn nói nếu Hà Lạc không khuyên được, ngay trước khi đi ngủ phải tịch thu điện thoại di động của Hà Lục Khải, không nghe lời thì lấy chổi siêu sáng đánh nó là được.

“Mẹ, mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi, con biết rồi, con sẽ nhớ kỹ.” Hà Lạc bất đắc dĩ, cô thoáng nhìn thấy Hà Lục Khải đang điên cuồng xua tay ở ghế sau, dùng miệng khẩu hình bảo cô đừng nói quá nhiều, vội vàng cúp máy.

“Các con ai nấy càng lớn mà vẫn không làm cho người ta bớt lo, mẹ nói một hai câu, đã ghét bỏ mẹ phiền rồi.” Bà Lưu vừa cằn nhằn, trong điện thoại còn truyền đến tiếng lẩm bẩm của bố của Hà Lạc.

“Hiếm thấy con trai được đi ra ngoài chơi mấy ngày, sao bà có thể dài dòng nửa ngày như vậy, tâm trạng tốt đều bị bà cằn nhằn, có thể không chê bà à?’’

“Á à, ông già chết tiệt này, hai đứa nhỏ chính là do ông làm hư đấy.”

Nói đến đây, đôi vợ chồng già bắt đầu cãi nhau một lần nữa.

Cãi nhau trở thành thói quen hàng ngày của nhà họ Hà, người khác càng cãi nhau càng náo loạn không thể tách rời, bố mẹ Hà Lạc thì hoàn toàn không giống nhau, nhiều năm hôn nhân sống qua ngày, trạng thái tình cảm còn liên tục tăng lên.

Bố Hà thấy nói không nói lại được bạn già, chỉ một lúc sau đã ngoan ngoãn ngậm miệng.

Lúc này bà Lưu mới nhớ tới điện thoại còn chưa cúp máy, vội vàng giải thích với Hà Lạc: “À đúng rồi, Lạc Lạc, nhà con không phải còn có một phòng sao? Để cho Diệp Hiên và Lục Khải ở mấy ngày không cần chen chúc, không nên ra ngoài ở khách sạn, vừa đắt vừa không có lời. Phải biết lần này cậu ấy dẫn Lục Khải ra ngoài, tiền vé máy bay cũng tiêu hết luôn, làm cho mẹ cũng xấu hổ, con phải chăm sóc người ta thật tốt đấy. ”

Hà Lạc ngẩn người, nhưng cô không đồng ý, đầu tiên cô nghiêng đầu nhìn thoáng qua Giản Việt đang lái xe.

Miệng có chút khô khốc, cô l**m môi, cô cảm thấy mẹ sắp xếp không thích hợp.

Vốn còn muốn thương lượng thêm một chút, ai biết bà Lưu căn bản không cho Hà Lạc có thời gian thương lượng, bà nói một tiếng: ‘’Ôi súp gà của mẹ sắp sôi rồi.’’ sau đó vội vàng cúp điện thoại.

Mọi người đến trước cửa khu phố nhỏ của Hà Lạc.

Giản Việt vươn tay ra định giúp đỡ xách vali, Lý Diệp Hiên liên tục từ chối nói không cần phiền phức như vậy

Ai biết chờ đến gần mới phát hiện khu phố nhỏ của Hà Lạc này không có thang máy.

Tuy rằng vóc dáng anh ta coi như khỏe, nhưng một mình xách hai cái vali có chút khó khăn.

“Để tôi giúp anh xách đi, nhà cô ấy sống ở tầng cao nhất.”

Lý Diệp Hiên nâng đến lầu hai, đầu đầy mồ hôi, vừa nghe ở tầng cao nhất, nuốt nước miếng, chung quy vẫn không có mặt mũi gì cả, bảo Giản Việt giúp xách một cái vali.

Giản Việt cầm một cái, bước chân nhẹ nhàng bước lên lầu

Hà Lục Khải ở phía sau liên tục tán thưởng: “Oa, anh Giản khỏe thật đó, cái vali kia rất nặng! Em cùng anh Diệp Hiên thiếu chút nữa đã xách không xong, vậy mà anh cầm một tay nâng lên thoải mái như vậy! ”

Lý Diệp Hiên không hiểu sao cảm thấy xấu hổ.

Căn nhà của Hà Lạc được sửa sang và bảo trì rất đơn giản, nhìn qua gọn gàng thoải mái hơn rất nhiều.

Phòng khách mới lắp mấy cái đèn trang trí, ánh sáng trên hành lang không được tốt lắm, Hà Lạc định bật đèn lên, nhưng sờ nửa ngày, không biết công tắc nào tương ứng với đèn nào.

“Giản Việt, đèn hành lang là cái nào vậy?”

Vừa dứt lời, một bàn tay thon dài từ bên cạnh vươn tới, bật đèn hành lang và lối vào một cách chính xác.
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 68: Sự thiên vị của cô


Lý Diệp Hiên liếc nhìn Giản Việt một cái, cho dù không nói rõ ràng, anh ta cũng có thể thấy quan hệ giữa anh và Hà Lạc không bình thường.

Vừa lái xe chở cô ra sân bay đón người, còn biết rõ công tắc nguồn ngôi nhà mới của cô…..

Nhưng ngoài miệng anh ta cũng không nói gì, mà cùng Lục Khải mang hành lý cất vào phòng khách trước, lấy quà cùng đặc sản quê hương đưa cho Hà Lạc.

Ngoài ra còn có mấy chai tương ớt do mẹ Hà Lạc tự làm, bình lọ đóng hộp rất nhiều.

Khó trách vừa rồi lúc xách lên, vali nặng như vậy.

“Aida, hai người đến là được rồi, sao còn mang theo nhiều thứ như vậy?”

“Giữa chúng ta còn cần khách sáo như vậy sao?” Lý Diệp Hiên lấy ra một hộp bánh ngọt đưa cho cô, ‘’ Dì nói ăn xong tương ớt rồi sẽ làm bánh cho em, biết em ăn ở bên ngoài không quen, mới đặc biệt mang đến cho em. Nếu em thực sự muốn cảm ơn anh, buổi tối đưa anh đi ăn tối là được rồi. ”

Hà Lạc nhìn thấy bánh ngọt quen thuộc, lông mày cong lên rất vui vẻ, lập tức mở ra một túi, lại dùng lá trà Lý Diệp Hiên mang đến pha một tách trà nóng, rót cho mỗi người một ly.

Một miếng bánh ngọt và một ngụm trà.

“A, thật thích” Hương vị và hương thơm quen thuộc, làm cho Hà Lạc thoải mái đến mức hai mắt nhắm lại: “Trước kia lúc ở nhà, em cảm thấy chán ăn, cũng không có cái gì tốt cả. Nhưng người vừa ra ngoài, còn có thể ăn được món ăn quen thuộc, đã cảm thấy rất tốt đẹp. ”

Lý Diệp Hiên cầm lấy ly trà uống một ngụm, giọng bình thản nói: “Bởi vì con người luôn hoài niệm mà. ”

Một câu nói bình thường không có gì lạ, nhưng làm cho Giản Việt vẫn không lên tiếng, ngước mắt nhìn lại.

Hà Lạc không cảm giác được cái loại mũi nhọn ẩn giấu trong không khí này, cô cười hì hì đưa cho Giản Việt một miếng; “Anh cũng nếm thử đi, em thấy ở đây chưa bán cái này, em nghĩ chắc anh chưa từng ăn qua. Có thể ăn trực tiếp sẽ ngọt hơn một chút, nhưng uống với trà quê hương của bọn em, tất cả mọi thứ đều trở nên vừa miệng. ”

Giản Việt nhận lấy, dưới ánh mắt háo hức của cô, cắn một miếng.

Vỏ rất mỏng, nhân bánh ngọt ngào, và đậu phộng giã nhỏ.

“Thế nào vậy?”

“Cũng không tệ lắm.”

“Anh uống một ngụm trà đi.” Hà Lạc nói xong, lại vội vàng rót cho anh một ly mới.

Thật ra bánh ngọt đối với Giản Việt mà nói cũng không tính là mỹ vị, nhưng bởi vì là Hà Lạc đưa tới, lúc ăn trong lòng có thêm vài phần ngọt ngào.

Khuôn mặt căng thẳng của Giản Việt như băng tuyết tan chảy, anh mỉm cười, nói: “Rất ngon. ”

“Như vậy là được, vừa rồi cũng không tệ lắm, bây giờ lại biến thành rất ngon.” Ngoài miệng Hà Lạc nói như vậy, trong lòng cũng không giận.

Hà Lục Khải ở bên cạnh bất mãn k** r*n một tiếng, “Chị gái, chị thiên vị quá đấy, sao Anh Giản Việt lại có dịch vụ VIP vậy? ”

“Em không có tay chân sao? Có cần chị mày chăm sóc đặc biệt không?” Hà Lạc chậc chậc một tiếng: “Nhìn em cả ngày toàn ở nhà ăn ăn, tuổi còn nhỏ đã sắp có bụng bia rồi đó. ”

Hà Lục Khải vừa nghe đã không vui: “Cái gì mà bụng bia chữ! Đây là cơ bụng nhé! Chị biết cơ bụng là cái gì không? Em đoán chị chưa từng thấy trong đời! ”

Sao cô chưa từng thấy chứ!

Hà Lạc thậm chí đã sờ qua, nhưng lời nói đến miệng, vẫn bị cô nuốt trở về.

Quên đi, không thể cùng trẻ con tranh chấp chuyện này.

Trong đầu cô hiện lên đường cong cơ bắp vừa cứng rắn vừa săn chắc của Giản Việt, vẻ mặt bất giác đỏ bừng, ngoài mặt không chút biến sắc rót cho bản thân một tách trà, thật ra là đang kìm nén cảm xúc trào dâng trong lòng.

Hà Lục Khải rất đắc ý: “Nhìn kìa, chị cũng không cãi được em mà. ”
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 69: Hôn lưỡi


“Nếu em thích thì lần sau anh sẽ mang cho em nhiều hơn’’

“Một mình em không ăn hết được, đợi lát nữa lại chán.” Hà Lạc khẩu vị nhỏ, cho dù có thích ăn hơn nữa, cũng chỉ là nếm thử một miếng.

“Vậy khi nào em muốn ăn, thì kêu anh gửi cho em.”

Ánh mắt Lý Diệp Hiên bất giác lại lướt qua Hà Lạc, đánh giá Giản Việt bên cạnh cô.

Dù sao cũng là gương mặt mới lạ, trước kia cũng không nghe Hà Lạc nhắc tới sự tồn tại của Giản Việt, bất kể là về diện mạo hay khí thế, anh ta đều có loại cảm giác áp lực khiến người ta không thể bỏ qua. Lý Diệp Hiên luôn cảm thấy Hà Lạc qua lại với anh, cần phải sinh lòng cảnh giác.

Anh ta tùy ý hỏi vài câu, hỏi Giản Việt năm nay bao nhiêu tuổi rồi, lại hỏi anh làm công việc gì.

Lúc đầu Hà Lạc còn chưa cảm thấy khác thường, về sau càng nghe càng cảm thấy Lý Diệp Hiên đang kiểm tra hộ khẩu, chủ đề thảo luận rõ ràng đã vượt qua ranh giới.

Mặc dù Giản Việt trả lời tất cả các câu hỏi, nhưng nhìn qua tâm trạng không tốt.

“Xem ra, anh Lý đây đối với tôi rất không yên tâm nhỉ’’.

Lý Diệp Hiên mỉm cười, từ trong túi lấy ra một gói thuốc lá: “Yên tâm, tôi không có ý gì khác, chỉ là tò mò anh và Hà Lạc quen nhau như thế nào, trước kia hình như tôi cũng chưa từng nghe cô ấy nhắc tới anh…”

“Chúng tôi vừa gặp đã quen.”

Giọng nói Giản Việt nhàn nhạt, dường như cũng không cảm thấy xúc phạm, dễ dàng trả lời mấy câu hỏi có gai của Lý Diệp Hiên.

Hà Lạc cảm thấy có gì đó không đúng, muốn hòa giải: “Cái đó…”

Lý Diệp Hiên không muốn Hà Lạc kẹp ở giữa khó xử, rút ra một cái đưa cho Giản Việt, xem như cho một bậc thang: “Tôi là người không biết nói chuyện, có chỗ nào đắc tội xin bỏ qua, dù sao Lạc Lạc là một cô gái, ra ngoài vẫn cần phải để ý nhiều hơn. ”

Giản Việt giơ tay ra hiệu, từ chối.

“Thế nào? Thuốc lá của tôi không phù hợp với anh à? ”

“Tôi không có thói quen hút thuốc.”

Hơn nữa, cục diện này chỉ sợ sẽ không khống chế được nữa, Hà Lạc vội vàng đi ra giải vây: “À, em nhớ gần đây có một công viên giải trí vừa mới được sửa xong, buổi chiều chúng ta có thể qua đi dạo một chút, khó có được tới đây một chuyến, thời gian quý giá, vẫn là muốn dẫn mọi người đi chơi vui vẻ một chút. “

Hà Lục Khải ở bên cạnh liên tục lắc đầu, khoanh chân nằm trên ghế: “Mọi người muốn đi thì đi đi, em không đi đâu, trời nắng như vậy, đi ra ngoài phơi nắng mệt lắm. ”

‘’Thằng nhóc thối này, không phải em muốn tới đây chơi sao? Bây giờ, em còn nói em không muốn đi ra ngoài! “Hà Lạc thiếu chút nữa xắn tay áo lên.

“Em chỉ là không muốn ra ngoài phơi nắng thôi, hơn nữa em cũng không phải trẻ con, còn đi công viên giải trí gì chứ, sẽ bị chê cười…..” Từ nhỏ Hà Lục Khải đã chứng kiến tính tình của Hà Lạc, trong lòng cậu vẫn có một chút sợ cô, nhưng sự phản nghịch của tuổi dậy thì khiến cậu có mấy lá gan có thể cãi nhau.

Hà Lạc cuối cùng cũng hiểu được mẹ mỗi ngày ở nhà đều tức giận đến đau đầu điên cả người.

Sau đó vẫn là Lý Diệp Hiên đi ra nói vài câu, Hà Lục Khải chính là một cái ổ nằm ngang, ở trước mặt người ngoài đã sợ hãi, lại thấy mình bị bốn phía bị tấn công, lấy không được lòng, cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Trong bầu không khí này, Giản Việt quả thực càng giống người ngoài vậy, anh vốn ít nói, bây giờ bộ dáng không nói một lời, nhưng dường như càng ngày càng lạnh lùng.

Gần đến giờ cơm trưa, lúc Hà Lạc từ toilet đi ra, nhìn thấy Giản Việt đã mặc quần áo, dường như muốn rời đi.

‘’Anh không ở lại ăn cơm trưa sao?”

“Không, mọi người ăn đi.”

“Hả? Vậy anh đã giúp em một ngày rồi, em thậm chí còn không cho anh ăn một bữa ăn nào.’’ Hành lang không có ai, Hà Lạc đi qua ôm lấy thắt lưng anh: “Có phải quá tàn nhẫn không? ”

“Nếu em muốn cảm ơn anh, em có thể đổi cách khác’’. Giản Việt nắm lấy tay cô, nhéo nhéo.

“Vậy thì anh… Anh lại gần một chút? ”

Tim Giản Việt khẽ đập, nghe cô nói, quả nhiên cúi đầu tiến lại gần.

Hà Lạc nhanh chóng kiễng mũi chân lên hôn lên môi anh một cái.

“Thế nào? Bây giờ không sợ bị ai nhìn thấy nữa à? ”

Hai má Hà Lạc nóng lên: “Thấy thì làm sao? Cũng không phải cái gì không thể nhìn thấy…”

Giản Việt lại đột nhiên lại nhớ tới lúc hôm nay cô giới thiệu.

Câu đó, bạn bè

Chứ không phải bạn trai tôi.

Anh nghẹn uất ức một ngày, lại nghĩ đến giữa cô và người đàn ông khác có quan hệ thanh mai trúc mã.

“Khẩu thị tâm phi.” Giản Việt lạnh nhạt nói.

Anh bóp cằm Hà Lạc kèm theo một nụ hôn lưỡi sâu rất mãnh liệt.
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 70


Hà Lạc luôn cảm thấy nụ hôn này khác với các lần trước.

“Lát nữa mọi người ăn xong chuẩn bị ra ngoài, thì gọi điện thoại cho anh”

Lúc Lý Diệp Hiên đến gần vừa vặn nghe được một câu này, anh ta nhìn thoáng qua khoảng cách quá mức gần gũi giữa hai người, lễ phép kiềm chế tiếp nhận đề tài, “Vậy sao chúng tôi lại không biết xấu hổ chứ? ”

Hà Lạc lấy tay lau khóe miệng ướt đẫm, không hiểu sao có chút chột dạ.

“Giản Việt, hôm nay anh vất vả một ngày rồi, tôi nghĩ trong cửa hàng của anh còn có rất nhiều việc phải bận. Chúng tôi sẽ tự mình bắt taxi là được, sẽ không làm phiền anh nữa. ”

Giản Việt không nói gì, mà chuyển ánh mắt đến trên người Hà Lạc, chờ cô trả lời.

Kỳ thật Lý Diệp Hiên nói cũng có lý, thế nhưng Hà Lạc gật gật đầu, “Cũng … Cũng không tiện để cho anh bỏ lại chuyện của mình đi cùng chúng tôi cả ngày. ”

Đôi môi mỏng của Giản Việt mím lại.

Anh không thích sự lịch sự này.

“Được, có gì cần liên lạc với anh’’

“Vậy tôi đưa anh đi”

Lý Diệp Hiên thấy anh muốn đi ra ngoài, bèn chuẩn bị tiễn anh, ai biết động tác của Hà Lạc còn nhanh hơn anh ta, anh ta muốn đi theo nhưng lại cảm thấy vô ý nên đành phải dừng bước.

Anh nhíu mày, cũng không phải Giản Việt không biết đường ra ngoài, có cần thiết phải đưa ra ngoài không?

Hà Lạc vẫn cẩn thận đi theo phía sau Giản Việt, cô muốn nói chuyện, nhưng lại không biết nên nói gì.

‘’Sắp lên xe rồi, em không chuẩn bị về sao?” Giản Việt đặt tay lên cửa xe, bên môi lộ ra ý cười nhợt nhạt.

“Bình thường Diệp Hiên không như vậy.” Hà Lạc thở dài, “Em cũng không biết cái gì, có lẽ chờ anh ấy tìm hiểu thêm một chút, rồi sẽ thay đổi quan điểm về anh. ”

“Hà Lạc” Giản Việt bảo cô ngẩng đầu lên, “Đi theo anh như vậy, chỉ là muốn nói với anh chuyện này thôi sao? ”

“Em không muốn anh mất vui.” Hà Lạc lại tiến lại gần, vòng qua eo anh, vùi vào trong ngực Giản Việt.

Thật ra sau nụ hôn sâu kéo dài vừa rồi, Giản Việt đã không còn cảm xúc gì nữa, nhưng nhìn bộ dáng sợ anh bị tổn thương, lại cảm thấy mềm lòng.

“Anh cũng không ở cùng một chỗ với anh ta, anh ấy gây ấn tượng gì đối với anh cũng không quan trọng.”

“Nhưng em để ý, em muốn mọi người bên cạnh cũng giống như em, có thể nhìn thấy anh rất tốt.” Cảm xúc của Hà Lạc có chút mất mát.

“Chỉ cần em thích là đủ rồi.” Giản Việt sờ đầu cô, đột nhiên nghĩ lại: “Đương nhiên… Có lẽ để cho anh hôn em, anh sẽ dễ chịu hơn nhiều. ”

“Thật sao?”

“Ừ…” Giản Việt nhìn đôi môi hồng phấn của cô, nhớ tới hương vị mềm mại ngọt ngào kia, ánh mắt bèn trầm xuống.

Hà Lạc l**m l**m môi, có chút ngượng ngùng, nhưng đợi nửa ngày Giản Việt không chủ động.

Cô nửa ngẩng đầu lên, nhỏ giọng nói một câu, “Vậy anh hôn em đi. ”

“Đi đến ghế sau.” Giọng nói của anh khàn khàn, dường như trong bất giác đã nhiễm một phần d*c v*ng

Hà Lạc còn giống như một con thỏ con không hề đề phòng, đối với nguy hiểm sắp tới cũng không phát hiện.

Bàn tay Giản Việt chậm rãi di chuyển đến bên vòng eo thon thả của cô, ở nơi đó mà v**t v*.

Hà Lạc có chút ngơ ngác, hôn môi thôi mà như thế nào còn muốn đến ghế sau vậy?

Xe của Giản Việt đậu ở góc gara, lối ra vào đều ở phương hướng khác, bình thường rất ít người sẽ đi qua nơi này.

Chưa kể, ánh sáng ở đây rất mờ.

Đúng là một nơi rất tuyệt.
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 71


Hà Lạc vừa mới ngồi vào thì đã bị Giản Việt áp đảo, cửa xe đóng lại, lập tức ngay cả âm thanh cũng trở nên yên tĩnh, ghế sau xe chỉ còn lại hô hấp của hai người, cho dù bên ngoài thật sự có người đi ngang qua, khả năng cũng không biết chuyện gì đang xảy ra ở đây.

Giản Việt hôn cô, một bên còn vươn tay từ dưới quần áo cô thăm dò, nắm lấy cặp vú mềm mại trắng nõn của cô, cách áo ngực cũng không thể hoàn toàn cảm nhận được sự trơn nhẵn của đ** g* b*ng kia, anh bèn lột áo ngực xuống, phóng cặp vú ra, bàn tay dùng sức x** n*n.

Cảm giác thật sự là quá tốt, sức lực trên tay anh không tự chủ được nặng hơn một chút, ngay cả hô hấp cũng trở nên nặng nề.

Cái miệng nhỏ nhắn của Hà Lạc hoàn toàn bị chặn lại, tiếng r*n r* đều trở nên vỡ vụn, cô bị hôn đến không tìm được phương hướng, chứ đừng nói là cái vú còn đang bị anh đùa bỡn.

“Anh… Anh không có việc gì phải làm sao? ”

Làm thế nào …

Tại sao anh vẫn còn sức lực để làm những thứ này vậy?

Giản Việt cầm n*m v* của cô, ngón tay nhéo một cái, chỗ mẫn cảm bị v**t v* như vậy, Hà Lạc không thể kiềm chế được, chứ đừng nói thân thể cô dưới sự đụng chạm của Giản Việt luôn có thể dễ dàng có phản ứng, g*** h** ch*n cô ướt đẫm một mảnh, ngay cả tiếng r*n r* từ trong miệng tràn ra cũng không kiềm chế được.

“Cho anh nửa giờ.”

Lúc đầu chỉ muốn hôn cô một cái, nhưng sau khi nhìn cô mềm mại thơm ngon như vậy, côn th*t giữa háng Giản Việt đã sưng to lên, gấp gáp muốn tiến vào t*** h***t nhu nhược của cô, lúc nào anh cũng nhớ tới t*** h***t d*m đ*ng nhiều nước kia.

“Nhưng mà…”

‘’Chẳng lẽ em không muốn côn th*t của anh đâm vào sao?’’ Giản Việt nhẹ giọng hỏi một câu

Hà Lạc quả thực không có phản kháng nào đối với những lời này của anh, hai má cô đỏ bừng lên, hình như còn chưa chú ý, nhưng bàn tay Giản Việt mạnh mẽ xoa xoa ngực cô, sức lực mạnh mẽ kia, trong nháy mắt cũng trêu chọc t*nh d*c của cô, chứ đừng nói sau khi Giản Việt nhìn thấu suy nghĩ của cô, ngón tay thon dài thăm dò đến g*** h** ch*n Hà Lạc.

Cô thích mặc váy, nhưng bây giờ sở thích này rất thuận tiện cho Giản Việt

Tay anh lật váy lên, đem váy Hà Lạc xốc lên cao, lộ ra t*** h***t đầy đặn bị q**n l*t bao bọc.

Còn chưa bắt đầu, Hà Lạc đã bị Giản Việt hôn đến ướt đẫm, khi tay anh c** q**n lót ra, khảy hai mép hoa, chỗ đó đã ướt đến không ra gì.

“Đã ướt như vậy, em không muốn làm sao?”

Hà Lạc không tự chủ được mà th* d*c, có lẽ bởi vì ở trên xe, giác quan của cô tiếp nhận k*ch th*ch cũng mãnh liệt hơn

“Em…” Hà Lạc còn chưa nghĩ ra phải trả lời như thế nào.

Nhưng q**n l*t của cô bị cởi ra, g*** h** ch*n cảm giác được lạnh lẽo, t*** h***t đầy đặn kia lộ ra trong mắt Giản Việt, anh cho Hà Lạc đủ kiên nhẫn, cũng không vội tiến vào, mà dùng ngón tay gẩy hột le, từ từ thọc vào t*** h***t.

Tầm mắt Giản Việt luôn nhìn chằm chằm t*** h***t của Hà Lạc, nhìn ngón tay của mình từng chút từng chút thọc vào t*** h***t ướt sũng của cô như thế nào, lại đem mỗi một phản ứng trên thân thể Hà Lạc đều thu hết vào mắt.

Cô quá ướt đẫm.

Mỗi lần đưa ngón tay thọc vào một cái, sẽ chảy ra nhiều nước hơn, chỉ một lúc, khi ngón tay tiếp tục thọc vào rút ra, sẽ phát ra tiếng phốc làm cho người ta xấu hổ.

“Anh… Đừng nhìn nơi đó như vậy… Được không…”

Ngay cả bây giờ, Hà Lạc vẫn không thể thích ứng với ánh mắt thẳng thắn của Giản Việt.

Chứ đừng nói là dưới động tác như vậy, cô cảm thấy…

Thật xấu hổ….
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 72


“Vậy em dang hai chân ra một chút.” Giản Việt thấp giọng nói.

Hà Lạc lắc đầu.

“Không muốn? Nhưng nếu em không mở ra, làm sao anh có thể tiến vào sâu hơn được?’’ Giản Việt từ từ đưa ngón tay chậm rãi tăng lên hai ngón, giống như côn th*t có tiết tấu, cứ vài lần thọc vào t*** h***t của cô vào một mảnh ướt đẫm.

Nước dâm chảy nhiều đến nỗi làm ướt cả băng ghế sau của xe.

Hà Lạc bị thọc đến thoải mái, cho tới bây giờ cô chưa từng nghĩ tới đối với ngón tay của Giản Việt có phản ứng lớn như vậy, cô nắm lấy cánh tay rắn chắc của anh, hai chân dường như không khống chế được mà mở rộng ra, t*** h***t hồng phấn lộ ra phun nước dâm trong suốt, mà cô làm như vậy chỉ đơn thuần hy vọng bàn tay của Giản Việt có thể giống như côn th*t kia, thọc vào sâu hơn một chút.

Cho dù đầu óc có lắc thành cái trống bỏi* vậy thì đã làm sao?

Phản ứng của cơ thể mới là thật nhất, hoàn toàn không lừa được người khác.

Ngón tay Giản Việt đẩy nhanh tốc độ thọc vào t*** h***t, thậm chí còn dùng ngón tay ấn vào hột le của cô, nhưng ngay khi Hà Lạc sắp bị hai ngón tay của anh đùa bỡn đến cao trào, anh đột nhiên dừng động tác

Ngón tay từ trong t*** h***t của cô rút ra, nơi đó bèn phun ra một bong bóng lớn nước dâm, thậm chí còn co giật hai lần, nhìn qua thật uất ức đáng thương.

Hà Lạc chỉ cảm giác được sự trống rỗng bên trong cơ thể muốn chiếm trọn cô, ánh mắt cô mê ly, nhìn anh đưa ngón tay thon dài xinh đẹp đưa lên mũi.

Dường như đang ngửi thấy hơi thở của cô.

Sau đó, dưới ánh mắt Hà Lạc nhìn chăm chú, đôi môi mỏng của Giản Việt khẽ mở ra, trực tiếp ngậm lấy ngón tay dính đầy nước dâm kia.

Hà Lạc che mặt, loại cảm giác xấu hổ thật lớn này làm cho cô trong nháy mắt đỏ mặt lên.

Làm thế nào anh có thể ăn vào thế hả!

Nơi đó còn dính nước dâm nơi riêng tư của cô…

Nhưng anh lại ăn vào…..

“Có muốn làm không?” Giản Việt lại hạ thấp giọng hỏi một câu.

“Anh đừng… Đừng hỏi nữa…” Hà Lạc từ gò má đến vành tai cô đỏ bừng, ngay cả giọng nói cũng mang theo ngượng ngùng.

Thấy cô không mở miệng trả lời, Giản Việt cúi người hôn lên đôi môi Hà Lạc lần nữa, lúc này khi môi và răng của họ chạm vào nhau, có thêm một chút mùi tanh.

Anh m*t lấy lưỡi của cô, cả người Hà Lạc tê dại, chưa kể Giản Việt đang dùng lưỡi khuấy động miệng cô, cô nhắm mắt đáp lại nụ hôn nồng nhiệt của anh.

Cảm giác trống rỗng ở t*** h***t càng sâu, có lẽ là nhìn ra suy nghĩ của Hà Lạc, ngón tay Giản Việt dò xét, dùng ngón tay v**t v* mép hoa mềm mại hồng phấn nhiều nước kia, gần như không cần động tác gì, t*** h***t sẽ vững vàng bao vây vật lạ thăm dò vào.

Cho dù nước dâm chảy ra hoàn toàn làm ướt ngón tay Giản Việt, nhưng ngón tay kia của anh muốn thọc vào rút ra trong t*** h***t quá mức chặt chẽ, vẫn có chút gian nan.

Da đầu của anh tê dại, hoàn toàn không thể tưởng tượng được, nếu lúc này là côn th*t của anh tiến vào, sẽ bị t*** h***t của Hà Lạc kẹp vào đến sướng.

Giản Việt yêu chết từng tấc trên người cô.

“Anh…” Hà Lạc rốt cục nhịn không được nữa, nắm lấy cánh tay anh, “Anh ‘’làm’’ em có được không? ”

Giọng nói của cô trở nên mềm nhũn, nhìn qua thật tủi thân đáng thương.

Rõ ràng biết Giản Việt cố ý chờ cô nói những lời này, nhưng vẫn không khống chế được

“Thời gian hình như không còn nhiều…”

“Anh tiến vào đi, bắn hết cho em được không?”

Tay Hà Lạc v**t v* côn th*t cứng rắn giữa háng của Giản Việt, vẫn còn một lớp vải nên có thể cảm nhận rõ ràng cái đó bùng nổ mạnh mẽ.

Mỗi lần chào hỏi vật khổng lồ giữa đáy quần của Giản Việt, cô đều có ảo giác mình sắp bị làm đến chết.

Không thể thừa nhận, cô đã nghiện chuyện l*m t*nh với Giản Việt rồi.
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 73


Đối với phản ứng của Hà Lạc, Giản Việt rất hài lòng, anh luôn thích nhìn bộ dáng lẳng lơ của cô mở cái miệng nhỏ nhắn th* d*c, bị t*nh d*c nhuộm đỏ cả mắt.

“Giản Việt…. Cầu xin anh…”

Khi ngón tay liên tục thọc vào t*** h***t của cô, d*c v*ng khát khao của thân thể Hà Lạc cũng tăng lên tầng tầng lớp lớp.

Cả người cô tê dại, t*** h***t phun ra rất nhiều nước dâm, kèm theo tiếng r*n r* mềm mại của Hà Lạc, thân thể cô không kiềm chế được mà run rẩy, giống như bị tiến vào chỗ nào đó, thân thể cô quá mẫn cảm, anh không cần nghi ngờ, dưới tư thế này thọc vào rút ra thêm vài lần, người phụ nữ nằm dưới thân sẽ trực tiếp đạt tới cao trào.

“Bao cao su ở trong túi anh, em tự lấy ra rồi đeo vào cho anh đi.” Giản Việt lướt nhìn hai chân cô tách ra, da thịt cô trắng nõn, nhưng t*** h***t chảy nhiều nước dâm không chịu nổi, bị đùa bỡn một lúc t*** h***t có chút đỏ bừng, tràn đầy nước dâm, lông mu đều bị ướt theo, nhìn qua có chút lộn xộn, lại không hiểu sao làm cho người ta vội vàng muốn tiến vào.

côn th*t giữa chân anh cứng đến không được, nếu như không lôi nó ra, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Ví dụ như, đâm trực tiếp vào t*** h***t mềm mại không thể tưởng tượng được của cô …

Nếu Giản Việt không kiểm soát tốt sức lực, thân thể cô yếu ớt như vậy, thật sự sẽ bị anh làm đến chết.

Anh muốn làm như vậy, nhưng vẫn còn một tia tỉnh táo còn tồn tại.

Hà Lạc trong lúc hoảng hốt cảm giác mình nghe nhầm, cô rất kinh ngạc, “Tại sao anh lại mang theo….Loại đồ vật như vậy…”

“Bởi vì tùy thời tùy chỗ đều có xúc động muốn làm em.” Giản Việt lôi côn th*t giữa chân ra, trên thực tế còn không đợi anh động thủ rút ra, c*n th*t t* lớn kia đã gấp không chờ nổi nhảy vào trong tầm mắt hai người, “Chuẩn bị phòng ngừa hậu họa về sau. ”

Cũng không biết có phải đêm nay Giản Việt nghẹn quá lâu hay không, Hà Lạc luôn cảm thấy gân xanh trên côn th*t nổi lên nhiều hơn vài sợi, dưới ánh sáng mờ ảo có vẻ thật đáng sợ.

côn th*t đáng sợ trong tầm mắt Hà Lạc lại run rẩy, nhìn qua đặc biệt oai phong, q** đ** còn đang chảy ra t*nh d*ch trong suốt

Chỉ có Hà Lạc mới biết được, cùng khí chất trong sáng lạnh lùng của Giản Việt hoàn toàn khác nhau.

Mặc dù từng có kinh nghiệm một lần, nhưng tay Hà Lạc vẫn có chút vụng về, lúc xé bao cao su ra, còn khẩn trương đến mức run rẩy.

“Anh nhịn một chút được không, hình như em không đeo vào được.”

Giản Việt nghe cô nói, ngoan ngoãn lấy tay cầm côn th*t màu đỏ tím kia, theo lý thuyết, trước lạ sau quen, Hà Lạc lại trêu chọc nửa ngày, ngay cả miệng cũng không thể chống lại.

“Kỳ lạ rốt cuộc là vấn đề ở chỗ nào chứ…”

“Bởi vì côn th*t quá lớn.” Giản Việt hời hợt nói.

Hà Lạc nói không nên lời trước câu trả lời này, nhưng nhìn c*n th*t t* lớn trong tay anh, lại cảm thấy lời nói của anh quả thật có lý.

“Không biết xấu hổ…”

Hà Lạc rũ mắt, vẫn cố gắng đeo bao cao su vào.

Bàn tay nhỏ bé của cô cũng nhiều lần mò liên tục với côn th*t

Giản Việt thở ra một hơi, sau khi bị cô giày vò một lúc, rốt cục cũng không chịu nổi nữa, anh đè tay cô lại, “Quên đi, vẫn là để anh làm. ”

Nếu để Hà Lạc tiếp tục như vậy, cũng không cần chờ đeo xong, anh trực tiếp tiếp đè cô ra mà làm rồi.

Cùng với một tiếng hít thở nặng nề, Giản Việt đeo bao cao su lên.

Hà Lạc đã nằm xuống, cô vẫn không nhúc nhích, cảm xúc nhìn qua thậm chí có chút giống như từ cõi chết trở về.

“Chủ động mở t*** h***t ra một chút, nếu không anh làm sao tiến vào được đây?”
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 74


Nhưng trên thực tế, Giản Việt căn bản cũng không có chờ Hà Lạc chuẩn bị xong mà trực tiếp nắm côn th*t thọc lung tung vào t*** h***t của cô, sau khi hai mép hoa bị nước dâm làm ướt, hết thảy động tác đều trở nên rất thành thạo, chỉ là không hề có quy luật tùy ý đâm thọc vào như vậy, chỉ đem q** đ** to lớn thọc vào đó.

Hà Lạc cũng không biết anh là cố ý hay cố tình, mỗi lần q** đ** thọc vào t*** h***t, cả người cô đều tê dại, sướng đến không chịu nổi, nhưng hết lần này tới lần khác Giản Việt không có ý định trực tiếp thỏa mãn khẩu vị của cô, mà tiếp tục di chuyển thắt lưng ma sát t*** h***t của cô.

t*** h***t bị ma sát đến nước dâm chảy ra, còn chưa tiến vào cũng có thể nghe thấy âm thanh côn th*t cọ xát.

Rất d*m đ*ng.

Giản Việt cầm côn th*t tùy ý trêu đùa hai mép thịt của cô, nhìn mép thịt hồng phấn kia theo động tác mà thay đổi, có mấy lần côn th*t hung hăng chạm vào chỗ mẫn cảm, Hà Lạc c*n m** d***, thiếu chút nữa cao trào.

Thân thể đối với loại động tác gần như thô bạo này rất mẫn cảm, lại không thể nói là thích hay là bài xích, chỉ là kh*** c*m tê dại ở t*** h***t lại nhiều hơn.

Chắc là thích đi…

Hà Lạc đối với bản thân d*m đ*ng như vậy, cảm thấy rất ngại ngùng.

Cô theo bản năng muốn kẹp chặt hai chân, nhưng ai biết Giản Việt đột nhiên nâng một chân của cô lên trên vai, côn th*t đâm thẳng vào, nương theo sự bôi trơn của nước dâm cùng màn dạo đầu đầy đủ, côn th*t rất thuận lợi cả thân tiến vào, tiến thẳng vào chỗ sâu nhất của t*** h***t.

“A…Đầy quá…” Hà Lạc lập tức cảm giác được t*** h***t bị côn th*t nhét đầy, giữa hai người ngay cả một khe hở cũng không có, đầy đến mức cô sắp tràn ra ngoài.

Chắc là màn dạo đầu quá lâu, khiến lúc Giản Việt vừa tiến vào, tiết tấu có chút không khống chế được, mạnh mẽ hướng về phía trước làm một lúc, thiếu chút nữa đẩy Hà Lạc về phía trước, cô hét lên một tiếng, luống cuống tay chân bắt lấy ghế xe.

“Nhiều nước như vậy, trực tiếp tiến vào có cảm thấy côn th*t lớn không?”

“A…” Hà Lạc nức nở một tiếng, nhưng vẫn ở trong va chạm đem ý nghĩ chân thật nhất nói ra, “Rất lớn….. côn th*t thật lớn….’’

Toàn bộ thân xe đều run rẩy trong va chạm kịch liệt này.

Loại cảm giác rõ ràng sợ bị người ta phát hiện, rồi lại không kìm chế được trầm luân trong đó.

Hà Lạc nhát gan, hai má đều đỏ bừng, “Anh…..Vào sâu quá… A…..Không được… Sẽ… Sẽ bị phát hiện…”

Giản Việt cách quần áo của cô, một tay khống chế cặp vú của cô không ngừng lắc lư.

Áo ngực rất mỏng, nhiệt độ nóng bỏng trong lòng bàn tay theo tiếp xúc truyền tới.

Anh dùng sức nắm chặt, tuy rằng không nhìn thấy, nhưng cũng có thể rõ ràng cảm nhận được b** ng*c mềm mại kia bị bóp đến biến dạng.

“Em đừng kêu ra tiếng là được rồi.”

“Aaaa…Em không làm được… A… Anh đâm sâu bên trong…”, Hà Lạc thành thật trả lời.

Phản ứng này của cô thật sự càng k*ch th*ch lí trí của đàn ông, côn th*t của Giản Việt đâm thẳng vào, không có rút ra, mà thắt lưng dùng sức đâm mạnh một cái, đem côn th*t đâm thật sâu phá vỡ v*ch th*t bên trong, đâm vào chỗ sâu hơn, còn vẽ vòng tròn xoay vòng, để t*** h***t của cô có thể thưởng thức được kích thước của côn th*t tốt hơn

“Bên trong em thật tuyệt, anh sẽ vào sâu hơn nhé, bé con? ”

“A… Không, em không… Không được…Sâu quá… Sẽ hỏng mất..”

Lúc Hà Lạc nói chuyện mang theo nức nở, đó là thuốc k*ch th*ch của Giản Việt, căn bản không có biện pháp nào ngăn cản anh.

Một tay anh giữ chân Hà Lạc, một tay vén vạt áo lên, như vậy mới có thể nhìn rõ bộ dáng côn th*t màu đỏ tím ra vào trong t*** h***t của cô.
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 75


Hai túi trứng theo động tác không ngừng đánh vào t*** h***t của Hà Lạc, mặc dù cô không tốn chút sức lực nào nhưng khi bị va chạm vẫn khiến chân cô run lên, hai mép hoa đầy bọt trắng bay tung tóe, vừa đau vừa tê, dòng điện từ chỗ kết hợp của hai người chạy lan đến toàn thân làm cô sướng đến không chịu nổi, ngay cả nước dâm trong t*** h***t cũng ùng ục chảy ra ngoài.

Giản Việt tăng nhanh tốc độ, tiếng hít thở của anh cũng càng nặng nề, nghe như sắp b*n t*nh.

“Lạc Lạc, đứng lên một chút.”

Giản Việt bảo Hà Lạc điều chỉnh tư thế, quỳ gối ở ghế sau xe, sau đó một lần nữa cầm côn th*t đâm mạnh vào t*** h***t hồng phấn của cô.

Sau khi bị đâm liên tiếp mấy lần, Hà Lạc lúc đầu còn nửa quỳ, nhưng sau đó cô thật sự không còn sức lực, nửa người mềm nhũn ngã xuống đất, kh*** c*m mạnh mẽ gần như nhấn chìm cô.

Dù từ góc độ nào đó côn th*t cong lên tiến vào, điều đó khiến Hà Lạc sướng đến mức không thể kiềm chế được, hai chân cô mềm nhũn, lưng đau nhức, chẳng còn chút sức lực nào để chống chọi, dưới sự va chạm của Giản Việt, cô giống như một con búp bê vải để anh sung sướng muốn làm thế nào thì làm.

Cho dù như vậy, Giản Việt vẫn có thể đỡ cái mông vểnh lên của cô liên tục thọc vào rút thẳng lên tần suất cao, phần eo và bụng mạnh mẽ lắc lư qua lại, cho dù Hà Lạc đã lắc đầu làm cho anh chậm một chút, anh cũng không không thể hiện bất kỳ sự thương xót nào, ngược lại làm cô khóc đến run rẩy cả người, tăng nhanh tốc độ thọc vào rút ra.

“Kẹp thật chặt…” Giản Việt dùng hai tay bóp chặt mông cô, da thịt trắng nõn căn bản không chịu nổi giày vò, bất quá véo vài cái đã để lại những dấu vết đỏ rõ ràng.

Anh giơ tay tát vào mông cô hai cái.

Rất nhanh, trên đó in hình năm bàn tay, nhìn qua đặc biệt mê người.

Chưa kể côn th*t của Giản Việt còn đang thọc vào rút ra trong t*** h***t của cô, hình ảnh kia phối hợp với tiếng rên kêu mềm mại của Hà Lạc khiến da đầu Giản Việt tê dại, thiếu chút nữa đã b*n r*, anh làm đến nỗi cả người đều ra mồ hôi.

Nó nhớp nháp dính dính, dưới thân căn bản không phân biệt được là mồ hôi của mình hay là mồ hôi của đối phương

Hà Lạc luôn cảm thấy lần này Giản Việt cố ý muốn nhịn không b*n t*nh, để cho côn th*t không kiêng nể gì mà giã phầm phập trong t*** h***t của cô, một tay cô thò ra phía sau nắm lấy Giản Việt, một bên nhỏ giọng mềm giọng hỏi anh, “Anh… Hôm nay anh bị sao vậy? ”

“Ghen.” Giản Việt nhất thời bật ra hai từ trong miệng.

Anh không chỉ ghen, mà còn ghen tị nữa.

Chỉ là thời gian nửa ngày, thiếu chút nữa anh tức điên rồi.

Hà Lạc vừa nghe, biết Giản Việt đang chỉ ám cái gì, “Ừm… Em không có nói gì đâu… Anh đừng hiểu lầm…”

Đang đến lúc kịch liệt thì điện thoại di động của Hà Lạc đột nhiên vang lên.

Giờ này bình thường không có ai gọi cho cô.

Nghĩ đi nghĩ lại, khả năng Lý Diệp Hiên gọi ra là rất lớn.

Dù sao Hà Lạc từ lúc vừa ra cửa nói muốn đưa Giản Việt về một chút, đến bây giờ đã qua gần hai mươi phút, cũng đủ đưa đến trước cửa nhà Giản Việt rồi quay về rồi.

Hà Lạc không muốn trả lời điện thoại, cô vươn tay ra cố gắng nhặt cái túi xách nhỏ rơi xuống đất kia.

Ai ngờ lại bị Giản Việt nhặt được.

“Anh… Trả lại cho em… Ưm….. Aaa…”

“Số điện thoại của Lý Diệp Hiên à, theo dõi em thật rất chặt nhỉ, một lát nữa sẽ gọi điện tìm người sao?” Giản Việt khẽ cười một tiếng.

Hà Lạc lắc đầu, bảo anh cúp máy trước.

Tiếng chuông vẫn vang lên, ầm ĩ đến mức lòng người hoảng hốt.

“Không muốn trả lời sao?”

“Không…” Hà Lạc vừa nói ra miệng, Giản Việt cũng đã thay cô nhận điện thoại, hơn nữa còn đặc biệt thân mật đưa điện thoại di động đến bên miệng cô
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 76


Lý Diệp Hiên ở đầu dây bên kia hỏi: “Lạc Lạc, sao em đi lâu như thế còn chưa về vậy? ”

Hà Lạc c*n m** d***, chịu đựng va chạm mạnh của Giản Việt, t*** h***t run rẩy, đồng thời điều chỉnh lại nhịp thở của mình, gượng gạo thốt ra một câu, “Em đi mua chút đồ, sắp về rồi. ”

“Không cần phiền như vậy, muốn mua cái gì, đợi lát nữa anh đi mua là được.”

“Được…”

Hà Lạc đưa tay giật lấy điện thoại, cúp máy, cô rất hiểu rõ tâm tư của Giản Việt.

Nhưng cô bị đâm mạnh đến chân mềm nhũn, căn bản không có sức lực chống lại với anh.

“A… Không chịu được nữa… Giản Việt…” Hà Lạc liên tục cầu xin tha thứ, cô quỳ xuống nằm sấp, t*** h***t bị đâm mạnh đến nước chảy ròng ròng, ngay cả mông cũng bị tát đỏ lên, cô thở hổn hển, bởi vì vận động kịch liệt mà đổ mồ hôi.

Trong nháy mắt đó, cô quả thật muốn bất chấp tất cả, bị nghe thấy thì nghe thấy đi.

Hà Lạc không quản được nhiều như vậy

Cô đỏ mặt và phát ra tiếng r*n r* không thể kiểm soát được từ cái miệng nhỏ nhắn của mình.

Giản Việt đưa điện thoại trước mặt cô, điện thoại đã sớm cúp máy, anh từ phía sau vòng qua ôm lấy cô, “Tiếng rên Lạc Lạc kêu trên giường dễ nghe như vậy, làm sao anh nỡ để người đàn ông khác nghe được chứ. ”

“Lần sau còn làm như vậy…” Hà Lạc cảnh cáo nói, “Em….. Em sẽ không làm với anh…”

Tuy rằng một tiếng cảnh cáo này của cô, tai của Giản Việt nghe được có chút mềm nhũn, không có lực uy h**p gì cả.

“Còn bây giờ thì sao? Bây giờ em có muốn làm hay không?’’ Giản Việt nói xong, thế nhưng thật sự đem côn th*t từ trong cơ thể cô rút ra.

t*** h***t trong nháy mắt cảm giác vô cùng trống rỗng, huyệt nhỏ co rút lại hai lần, giống như là không nắm rõ tình huống gì, đang liều mạng mời côn th*t đâm mạnh vào một lần nữa.

“Làm… Làm xong trước rồi nói sau…” Hà Lạc nóng nảy.

Cô xoay người, ôm lấy vai Giản Việt, để t*** h***t ngồi trên côn th*t cứng rắn cong người đi vào.

Váy đem chỗ hai người kết hợp hoàn toàn che khuất, không nhìn rõ như thế nào, nhưng cảm giác vừa vặn đặc biệt rõ ràng, hai người đồng thời nhẹ nhàng rên lên tiếng.

Giản Việt ôm eo cô lại, tỏ vẻ tán thưởng chủ động của cô: “Thật sự rất lẳng lơ, bây giờ em đã biết phải ngồi ăn côn th*t như thế nào rồi. ”

“Đều là anh dạy hết đấy.” Mặt Hà Lạc đỏ bừng, giống như quả táo chín, khiến người ta nhịn không được muốn cắn một miếng.

“Anh rất thích em lẳng lơ như thế này.” Tay Giản Việt xoa đôi môi cô một lúc, sau đó trái tim anh vừa đập mạnh, tiến lại gần hôn lên môi cô.

Anh m*t lấy lưỡi cô, đồng thời côn th*t cũng đang hướng lên trên làm t*** h***t của Hà Lạc, hai cái miệng nhỏ nhắn trên dưới của cô đều bị chặn lại, thậm chí ngay cả âm thanh r*n r* cũng không phát ra được, giống như một con mèo con, yếu ớt yếu đuối.

Bị Giản Việt đâm mạnh vào một lúc như vậy, Hà Lạc chịu không nổi, t*** h***t bị k*ch th*ch, trực tiếp đưa lên cao trào

côn th*t Giản Việt bị t*** h***t kẹp chặt đến sưng lên, thừa dịp t*** h***t đang co rút, tăng nhanh tần suất thọc vào rút ra, lại đâm hơn trăm cái, rốt cuộc không kìm được mà b*n t*nh.

Anh bắn rất nhiều, tuy rằng cách một tầng bao cao su, cũng không trực tiếp bắn vào trong t* c*ng của Hà Lạc, nhưng cô vẫn có thể cảm giác được cảm giác bị nhét đầy t*nh d*ch như này.

Vẻ mặt cô thỏa mãn nằm trước lồng ngực anh, sau khi cao trào một lần, cả người đều kiệt sức, hoàn toàn không muốn động đậy.

‘’Nhúc nhích cái mông ra nào, ăn sâu như vậy, làm sao anh rút ra được ” Giản Việt vỗ mông cô.

Hà Lạc mặc kệ, “Chính anh tiến vào như thế nào, cứ rút ra như thế, nhưng đừng để em lại động một lần nữa. ”
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 77


“Vậy dứt khoát làm thêm một lần nữa đi, dù sao nếu em không vội, anh muốn ở lại lâu hơn một chút.” Giản Việt hôn lên vành tai cô, “Nước nhiều thật, quá sướng. ”

Không đề cập đến thời gian còn được, nhắc tới thời gian, Hà Lạc nhớ ra Lý Diệp Hiên cùng em trai của cô còn đang ở nhà, nếu như cô kéo dài thời gian quá lâu mà không về, nhất định hai người sẽ nghi ngờ.

Hà Lạc đẩy Giản Việt ra, mềm giọng nói: “Vậy anh động nhanh nên một chút, em phải về rồi…”

“Buổi tối đi dạo xong muốn về thì nhớ gọi điện thoại cho anh, anh sẽ đi đón hai người.” Giản Việt xoa tóc của cô.

Hà Lạc gật đầu.

Cô thật sự không còn sức lực, thậm chí còn có chút mệt mỏi, chính là kiểu mệt đến kiệt sức, đến nỗi cô còn không dùng khăn giấy lau sạch vùng kín của mình mà để Giản Việt làm cho cô.

Khi bao cao su được lấy ra khỏi côn th*t của Giản Việt, mắt thường có thể nhìn thấy một gói lớn t*nh d*ch đặc sệt màu trắng.

Giản Việt thu dọn xong hiện trường, Hà Lạc ngồi bên cạnh nhìn anh, loại cảm giác mỗi khi làm xong không cần động tay này vẫn rất thoải mái, nhưng vui vẻ không bao lâu thì cô thấy Giản Việt thuận tay thu dọn q**n l*t nhỏ của Hà Lạc vào trong túi.

“Giản Việt anh làm gì đấy!”

“Đã bẩn rồi, em còn muốn mặc sao?” Giản Việt đưa q**n l*t nhỏ kia đến trước mặt cô, lắc lắc.

Hà Lạc nhìn thoáng qua, quả nhiên có chút khó coi …

Tuy rằng tay anh thon dài đẹp mắt, nhưng Hà Lạc hoàn toàn không có cách nào xem nhẹ thứ trên tay anh.

“Đó cũng là đồ của em, trả lại cho em đi.” Hà Lạc tức giận đến lỗ tai đỏ lên.

“Ai nhặt được chính là của người đó.”

Cũng không biết vì sao, khi Giản Việt nói ra những lời này, Hà Lạc đột nhiên cảm thấy anh giống như một con quỷ ngây thơ vậy.

“Bẩn chết đi được, anh không ghét bỏ à, tự dưng để trong túi vậy” Hà Lạc tức giận đi đến cũng tiêu tan, nhưng chỉ vài giây đã bị anh chọc cười

“Là đồ của em sao anh có thể ghét bỏ chứ?” Giản Việt nhướng mày, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ em ghét bỏ anh sao? ”

Hà Lạc nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh, thừa nhận cũng có chút ngượng ngùng, ngay cả giọng nói cũng trở nên nhỏ hơn, “Đương nhiên em không ghét bỏ anh…”

Đẹp trai như vậy, lại tốt nữa, cô thích còn chưa kịp, làm sao có thể ghét bỏ chứ?

“Vậy em cầm của anh, chúng ta trao đổi với nhau.”

Hà Lạc ngẩn người, sau đó mới chậm rãi phản ứng lại, chắc chắn rằng thứ mà Giản Việt muốn trao đổi với cô chính là q**n l*t của đối phương.

“Ai muốn trao đổi cái thứ này với anh chứ! Em…..”

“Vậy chắc em đang ghét bỏ anh rồi.” Giản Việt lạnh nhạt nói.

Bây giờ Hà Lạc không cần phải nghi ngờ gì nữa, cô chắc chắn khẳng định, Giản Việt chỉ có bề ngoài là lạnh lùng kiêu ngạo, đó là ảo tưởng mê hoặc người khác, trên thực tế anh chính là một con quỷ ngây thơ!

“Đổi được không?”

Giọng nói Hà Lạc có chút yếu ớt, “Đổi…”

Là một quỷ ngây thơ cũng không có biện pháp gì, đàn ông của mình phải tự mình cưng chiều thôi.

Lúc Hà Lạc từ trên xe Giản Việt xuống, dưới váy không mặc q**n l*t, quá lạnh lẽo, cô không khỏi kẹp chặt hai chân, nhưng điều khiến cô càng thêm ngượng ngùng là chiếc túi xách nhỏ trên tay còn để q**n l*t của Giản Việt…

Túi xách nhỏ là để trang trí, dùng ở phương diện khác cũng không suy nghĩ nhiều lắm.

Sau khi nhét một chiếc q**n l*t nam không nên xuất hiện chút nào, nếp gấp của chiếc túi gần như bị bung ra, gần như có một ảo giác muốn nổ tung.

Hà Lạc nắm chặt điện thoại di động trong lòng bàn tay, lại yên lặng cầu nguyện trong lòng, cái túi xách nhỏ này có thể chống đỡ đến khi về nhà, không cần lúc cô đi được một nửa nó đã căng đến mức bung ra.

Như vậy cô sẽ bị coi là con gái b**n th** mà bắt đi luôn!!
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 78


Lý Diệp Hiên thấy cô trở về hai bàn tay trắng, không khỏi nghi ngờ.

“Không phải em nói đi mua sắm sao? Còn đồ đâu? ”

Bước chân Hà Lạc dừng lại, khó trách lúc mới vào cửa luôn cảm thấy cái gì không ổn, nhưng cô chỉ lo kiểm tra tóc và quần áo có lộn xộn hay không, nhưng lại quên hết chuyện khác..

Quần áo của Hà Lạc dường như nhăn nheo hơn trước khi ra khỏi cửa, cô ấp úng xoay chuyển đề tài, “Cái này, em vốn muốn mua chút hoa quả về, nhưng Giản Việt lại cảm thấy không cần lãng phí tiền bạc, muốn ăn cái gì đến cửa hàng của anh ấy lấy là được. Em không đồng ý, chúng tôi vì chuyện này mà trên đường còn cãi nhau một lúc…”

“Đúng vậy, cũng ngại luôn lấy chỗ tốt của người ta.” Lý Diệp Hiên sau đó lại thăm dò hỏi, “Tuy nhiên, Giản Việt đối xử với em không giống như bạn bè bình thường, anh ấy đang đuổi theo em hả? ”

“Coi là như vậy đi.”

Lý Diệp Hiên mím môi, “Anh biết, loại chuyện này anh không nên can thiệp quá nhiều, nhưng tốt xấu gì anh cũng nhìn em lớn lên, anh hy vọng em có thể để ý một chút, không nên dễ dàng tin tưởng một người không biết rõ nguồn gốc, mọi việc phải tiếp xúc nhiều hơn rồi mới quyết định. ”

Tuy rằng lời nói của anh ta mang theo thành kiến khó hiểu, nhưng từ góc độ của Lý Diệp Hiên, quả thật là một lời nhắc nhở thiện ý.

Hà Lạc cũng không tức giận, “Em biết rồi. ”

Giản Việt là loại người như thế nào, cô vẫn tin tưởng suy nghĩ của mình.

Lúc chủ đề kết thúc, hai người đứng đối mặt với nhau, đột nhiên không tìm được chủ đề nào để nói, không khí vừa hạ nhiệt liền có chút ngượng ngùng.

“Em đi tắm rửa thay quần áo trước, vừa mới ở bên ngoài phơi nắng một vòng, đổ mồ hôi không ít’’.

“Được, anh vừa gọi món bên ngoài, chờ em tắm xong có thể ăn” Lý Diệp Hiên lại bổ sung thêm một câu, “Anh gọi đều là đồ ăn em thích, yên tâm đi. ”

“Cảm ơn…” Hà Lạc không giải thích được chỗ nào không được tự nhiên, nhưng luôn cảm thấy không dám nhìn đối diện với ánh mắt Lý Diệp Hiên.

Trước kia hình như chưa từng để ý những chi tiết này, nhưng sau lần này gặp lại, những thứ vốn rất vi diệu kia đều bị phóng đại.

Một ánh mắt của Lý Diệp Hiên, đều có thể làm cho cô cảm thấy cả người đều không biết làm thế nào

Hà Lạc tắm rửa xong đi ra, tầm mắt quét một vòng, Hà Lục Khải cũng không có ở phòng khách, kỳ lạ người kia đâu rồi?

“Em ấy về phòng nghỉ ngơi rồi, nói là lát nữa sẽ ăn sau.”

“Vậy thì làm sao được, đến giờ ăn tối mà không ngoan ngoãn ra ngoài ăn cơm, chờ em đi gọi nó ra.”

Thật ra Hà Lạc không muốn ở một mình với Lý Diệp Hiên trong phòng khách, vì vậy tìm cớ đi bộ đến phòng khách gọi cậu ra ngoài ăn cơm.

Cậu đang nằm trên ghế sofa để chơi trò chơi.

Lúc Hà Lạc mò vào phòng, cậu vừa đánh xong một ván.

“Mẹ nó! Trò chơi rác rưởi gì thế, không chơi nữa! ”

Nghe được những lời này, dùng chân cũng có thể đoán ra Hà Lục Khải thua rất thảm.

Người nghiện trò chơi để lớn dùng mô tả cậu không thể thích hợp hơn.

“Đã đến giờ ăn cơm rồi còn mải chơi game, mẹ đã phân phó để chị nhìn chằm chằm vào em, không thể để em mỗi ngày đều chơi điện thoại di động như vậy.” Hà Lạc thấy cậu còn không chịu dời chỗ ngồi, muốn lấy điện thoại di động của cậu

Hà Lục Khải vội vàng xin lỗi, “Chị, bây giờ mẹ không ở bên cạnh, sao lại nghiêm khắc như vậy. Để cho em chơi tiếp đi, nếu chị đói bụng thì cùng anh Diệp Hiên ăn trước đi, không cần chờ em. ”

” Trò chơi có thể làm cơm ăn sao?” Hà Lạc khoát tay, “Em còn dám để cho mọi người chờ em?’’

Hà Lục Khải đột nhiên vẻ mặt thần bí, “Cái này chị không biết à. ”

Thằng nhóc thối này không giấu được chuyện gì, có động tĩnh gì đều viết trên mặt.

“Có chuyện gì à?” Hà Lạc nhíu mày một chút.

“Đương nhiên là có rồi.” Hà Lục Khải đắc ý, cậu từ nhỏ đến lớn, địa vị trong nhà vẫn rất ổn định, bây giờ cuối cùng cũng xoay chuyển được, đương nhiên phải nắm chắc. Cậu duỗi ba ngón tay ra, “Hứa với em ba việc, em sẽ nói cho chị biết.”

“Có nhiều điều kiện như vậy, kỳ thật không biết cũng không sao…” Hà Lạc nói xong, quay đầu đi ra ngoài, thật đúng là dứt khoát quyết đoán

Hà Lục Khải làm sao nhịn được, cả người ngứa ngáy đến không chịu nổi, sao chịu cứ để cô đi như vậy, vội vàng lại gọi cô trở về, cuối cùng lại giãy dụa một chút, “Vậy nửa tháng cho em thêm tiền tiêu vặt, cái này cũng không quá đáng đi. ”

“Cái này cũng được.” Hà Lạc giảo hoạt mỉm cười.

Nụ cười này, làm cho Hà Lục Khải không hiểu sao lại có loại ảo giác mình như một tên ngốc…

“Em sẽ cùng anh Diệp Hiên khiêu chiến với chị, không phải là em thích chơi game, mà mục đích chính của lần này là để tác hợp cho chị cùng anh Diệp Hiên.”

Hà Lạc còn may mắn không uống nước, nếu không cô nhất định sẽ bị sặc, cô nhíu mày, “Chủ ý của mẹ à? ”

“Nếu không còn ai ở đây nữa?”

“…… Chị đã nói rồi, chuyện gì xảy ra đều có nguyên nhân của nó.” Lúc trước Hà Lạc nhận điện thoại, nghe bà Lưu nói những lời kia, cô cảm thấy không thích hợp, bây giờ mọi chuyện đều hợp lý.

“Chị, em thấy chị nhận lời đi, Anh Diệp Hiên đối với em cũng tốt, nếu anh ấy làm anh rể của em, em rất hài lòng.” Hà Lục Khải đúng là người xem drama không ngại chuyện lớn, đương nhiên cậu có thể nhìn ra chị mình đối với Lý Diệp Hiên căn bản không có ý tứ phương diện đó

“Chết tâm đi, không có khả năng đâu.” Hà Lạc vỗ vỗ bả vai cậu, “Lời của anh rể tương lai, chị đã giúp em tìm xong rồi. ”

“Gì?”

Hà Lục Khải mở to hai mắt, đây là cục diện mà cậu hoàn toàn chưa từng tưởng tượng ra.

“Chị đang nói dối em đúng không, mẹ nói chị là con gái lớn tuổi, mỗi ngày đều lo lắng không chịu nổi, nếu chị thật sự tìm được anh rể, làm sao mẹ có thể không biết vậy?”

“Mẹ đương nhiên không biết rồi bởi vì mấy ngày nay chị vừa mới tìm được mà.” Hà Lạc sờ sờ cằm.

Hà Lục Khải không kiềm chế được hóng hớt trong lòng, “Tìm như thế nào? Ai vậy? Nói cho em biết được không? Em hứa sẽ không nói chuyện với bất cứ ai ở khắp nơi đâu. ”

“Ay da, đều là người một nhà, không cần xa lạ như vậy.” Hà Lạc giơ một ngón tay lên, lắc lắc, “Một tháng cho chị tiền tiêu vặt, chị sẽ nói cho em biết chuyện gì đang xảy ra. ”

“…” Cả người Hà Lục Khải ngây dại.

Chị gái tốt của cậu đã đặt sẵn cái bẫy cho cậu nhảy xuống.

Đây không phải là chị gái của cậu, đây là gian thương thì có!!.
 
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc Tú
Chương 79: Để bụng


Đừng nói Hà Lục Khải, ngay cả sau khi Hà Lạc thốt ra hai chữ kia, trong lòng cũng sửng sốt.

Hình như cô không nghĩ tới cô lại đặt Giản Việt vào vị trí anh rể tương lai của Hà Lục Khải một cách tự nhiên thuận lợi như vậy …

Nhưng lại nói tiếp, Hà Lạc và Giản Việt vẫn chưa chính thức xác nhận quan hệ người yêu, hai má cô không hiểu sao nóng lên không thể giải thích được, trong đầu cô mỗi ngày đều có thứ gì đó, cô ghét kết hôn đến mức này sao?

Lý Diệp Hiên thấy đồ ăn sắp nguội, hai người còn chưa có động tĩnh gì, bèn đi đến cửa phòng chỉ đếm trên đầu ngón tay gõ cửa.

“Thế nào rồi? Vừa rồi không phải còn kêu đói sao, bây giờ lại không đói bụng nữa hả?”

‘’Ngay bây giờ đây’’ Hà Lạc gói ghém những cảm xúc hỗn loạn của mình.

Hà Lục Khải ngả người ra sau, nửa mê nửa tỉnh trên ghế sô pha, chợt nhận ra, “Chị, em không phải đồ ngốc, dù chị không nói ra em cũng đoán ra được là ai.”

“Không được ở trước mặt mẹ nói lung tung một câu, bằng không em chờ đó cho chị’’

Tuy nói bình thường bà Lưu vẫn thúc giục gấp gáp, nhưng nếu biết Hà Lạc đột nhiên có một người đàn ông và có ý định kết hôn, bà nhất định sẽ bùng nổ.

Hà Lạc muốn từ từ rồi nói, cho cô một chút thời gian chuẩn bị tâm lý.

“Dám làm mà không dám nhận chị đúng là hèn nhát.” Hà Lục Khải biết không đấu được cô, vẫn phải cố ý nói một câu.

Hà Lạc đang chuẩn bị thu thập cậu một chút, Hà Lục Khải thấy chuyện không đúng, nhanh như chớp bỏ chạy.

Lý Diệp Hiên thấy bọn họ lần lượt đi ra, trên mặt Hà Lạc còn tức giận, bèn giáo dục Hà Lục Khải.

“Khó được gặp nhau một lần, sao còn chọc chị em tức giận vậy?”

“Em nào đâu dám chứ, có phải là chị em lớn tuổi hay không, hơn nữa…”

Hà Lạc hừ lạnh một tiếng, “Em thử nói ra một câu xem? ”

Bốn chữ ‘Thời kỳ mãn kinh’ đều đến bên miệng, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt của Hà Lạc, Hà Lục Khải cứng rắn nói chuyện nuốt trở về, “Chị em xinh đẹp và tốt bụng như vậy, làm sao em có thể tức giận được? Thôi nào chị, đây là món thịt xào ớt yêu thích của chị đấy. ”

Một bữa ăn, cuối cùng đã kết thúc trong hòa bình.

Vào buổi chiều, một vài người ra phố đi bộ gần đó dạo chơi.

Thời tiết rất nóng, chưa đi được mấy bước, Lý Diệp Hiên để cho bọn họ nghỉ ngơi tại chỗ một chút, anh ta chạy đến cửa hàng b*n n**c phía trước mua nước.

Hà Lạc vừa nhìn, thật ra cũng không nhất thiết phải như vậy, cùng nhau đi qua mua là được, ai biết bị Lý Diệp Hiên nhanh chân như vậy, lúc anh ta trở về thậm chí còn mua mấy cây kem, là hương vị sô cô la cô thích ăn nhất.

Hà Lục Khải tiến đến bên tai cô, nhỏ giọng nói: “Chị, sao trước kia sao không phát hiện Anh Diệp Hiên để ý đến chị như vậy. ”

Hà Lạc còn chưa mở miệng, chỉ nghe cậu bổ sung thêm một câu.

“Anh ta cũng không đẹp trai lắm.”

“…….” Đôi mắt của Hà Lạc thiếu chút nữa trực tiếp trợn ngược:”Hà Lục Khải, nếu em không nói được thì không cần nói.”

Hà Lạc đi dạo chưa được bao lâu thì hai chân mềm nhũn, thể lực của cô không khỏe, đối với chuyện đi dạo phố cũng không có hứng thú, Hà Lục Khải càng mất tinh thần phấn chấn, Lý Diệp Hiên nhìn hai người so sánh không khỏi lắc đầu.

“Anh thấy ai cũng đều mệt mỏi rồi, chúng ta bắt xe trở về đi’’

Vừa dứt lời, cô liền thấy màn hình điện thoại di động của mình sáng lên, cô cầm điện thoại lên nói vài câu, giữa lông mày nở nụ cười không tự chủ được.

“Sao lại trùng hợp như vậy, đúng lúc em muốn về thì có cuộc gọi của anh. Được rồi, chúng tôi sẽ đợi anh ở đây.”

“A, không cần, tài xế của chúng ta đã tới rồi.” Hà Lạc cúp điện thoại, trên gương mặt vốn mệt mỏi kia lại tinh thần không ít.

Lý Diệp Hiên hủy taxi, thu điện thoại di động vào trong túi, trong lòng lại có chút khó chịu

“Lạc Lạc, trong tiệm của người ta cũng có nhiều chuyện, đừng làm phiền anh ta chạy tới chạy lui như vậy, làm cho chúng ta xấu hổ.”

“Đúng vậy đúng vậy.”

Hà Lạc nhìn thoáng qua Hà Lục Khải vui sướng khi người gặp họa, không hiểu sao lại nổi giận, em trai ngốc này rốt cuộc đứng phía nào hả?

Cô mỉm cười, đem sợi tóc trượt xuống phía sau tai, “Giản Việt là bạn trai của em, anh ấy đã nói rồi, không cần khách sáo với anh ấy như vậy. ”
 
Back
Top Dưới