Đam Mỹ Bật Hack Yêu Đương Của Hệ Thống

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bật Hack Yêu Đương Của Hệ Thống
Chương 99: Quân Nhân Văn Nghệ Giữa Các Vì Sao (14)


Edit: Min

Đào Nguyện và Zorley quay lại phòng.

"Cornin là bạn trai cũ của em?" Zorley hỏi với giọng điệu chắc nịch.

"Không hổ là đại đội trưởng trẻ tuổi nhất của đội tác chiến đặc biệt, năng lực nhìn thấu thật đáng kinh ngạc. Em còn chưa nói gì mà chú đã đoán được rồi." Đào Nguyện nịnh nọt hắn với vẻ mặt ngoan ngoãn.

"Vì sao lúc trước không nói cho tôi biết?"

"Tại em sợ. Nếu chú biết em từng hẹn hò với cháu họ của chú, trong lòng chú sẽ cảm thấy có một mối quan hệ như vầy thì chúng ta không nên ở bên nhau." Đào Nguyện giải thích, "Hơn nữa, chuyện của em với anh ta rất ít người biết. Khi đó bọn em vẫn là quan hệ giữa huấn luyện viên và học sinh, với cả chưa công khai đã kết thúc rồi. Bất kể là trong lòng anh ta hay trong lòng em, bọn em đều không coi đó là tình yêu."

"Vậy chuyện hồi nãy là sao? Tôi nghe nói nó đã có người yêu rồi mà, tại sao còn tới tìm em?" Không phải Zorley đang chất vấn cậu, mà là hắn thật sự cảm thấy khó hiểu.

Đào Nguyện im lặng sắp xếp lời nói của mình trong một lúc, rồi kể cho hắn nghe một cách ngắn gọn những gì đã xảy ra cũng như những điểm mấu chốt.

"Cho nên, giờ nó muốn tìm em để nối lại tình xưa?" Zorley hỏi.

"Nhìn dáng vẻ của anh ta thì chắc là thế rồi." Đào Nguyện nói.

"Vậy ý em sao?" Zorley không quan tâm họ chia tay vì hiểu lầm hay Cornin đau khổ nhiều bao nhiêu, hắn chỉ muốn biết suy nghĩ của Đào Nguyện thôi.

"Ý của em là, mặc kệ em có ở bên chú hay không, em cũng không đời nào quay lại với anh ta." Đào Nguyện nói với giọng nghiêm túc và khẳng định, "Giờ em đã ở bên chú rồi, việc tái hợp với anh ta lại càng không thể. Tính cách của em chính là sẽ không bao giờ quay đầu lại. Chia tay là chia tay. Bất kể lý do chia tay là gì, điều đó chỉ có thể chứng minh rằng mối quan hệ này đã không vượt qua được thử thách, hoàn toàn không đáng để quay lại với nhau lần nữa."

"Nếu như nó đột nhiên bị thương và không sống được bao lâu nữa, muốn em trải qua khoảng thời gian cuối cùng với nó, em có đồng ý không?"

"Không." Đào Nguyện vẫn trả lời một cách khẳng định không chút do dự, "Cho dù chỉ là một hai ngày, em cũng sẽ không đồng ý với anh ta. Em có thể là một người tương đối máu lạnh và tàn nhẫn, đồng thời em cũng có sự cố chấp của riêng mình trong cách xử lý tình cảm. Em nghĩ thứ gì cũng có thể cho đi, chỉ có tình cảm là thứ duy nhất mà em không muốn bố thí. Nếu bảo em trải qua khoảng thời gian cuối cùng với anh ta vì anh ta không sống được lâu nữa, em chắc chắn sẽ không làm được. Nhất là khi em đã có người yêu rồi thì em tuyệt đối không thể làm cái chuyện không khác gì phản bội này."

Sau khi nghe Đào Nguyện nói xong, trong lòng Zorley không hiểu sao lại cảm thấy nhẹ nhõm. Hắn không hề đau buồn về những gì đã xảy ra trong mối tình trước đó. Song đối với Đào Nguyện, mặc dù chưa xảy ra chuyện gì cả nhưng hắn vẫn không khỏi lo lắng. Cái cảm giác sợ mất đi này khiến hắn hoảng loạn hơn bao giờ hết.

Zorley mạnh mẽ ôm lấy Đào Nguyện và nói: "Em nhất định phải nhớ kỹ lời của mình. Bất luận vì lý do gì mà muốn chia tay với tôi, tôi cũng sẽ đau khổ đến phát điên, dù chỉ một ngày cũng không được."

"Chú yên tâm đi, chỉ cần chú không nói chia tay với em, em sẽ không chia tay chú đâu." Đào Nguyện úp mặt vào vai hắn, hỏi: "Thế nếu như người yêu cũ của chú muốn lấy quay lại với chú, chú có đồng ý không?"

"Không đâu." Zorley cũng không có chút do dự, rất nghiêm túc nói: "Tôi chưa từng yêu ai nhiều như em cả, nếu mất đi em sẽ khiến tôi đau đớn hơn cả việc trái tim bị xé nát. Dẫu có xảy ra chuyện gì, không ai có thể khiến tôi chia tay em."

..............

Cornin đến gặp quân pháp trưởng để nhận hình phạt. Quân pháp trưởng chỉ cảnh cáo gã một lần vì tình tiết không nghiêm trọng, sau đó đưa gã vào phòng tạm giam hai ngày, trong thời gian đó gã không được ăn cũng không được uống. Vả lại còn khuyên gã sau này đừng làm những việc như thế nữa, nếu không sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tương lai của gã. Cho dù gã có gia tộc chống lưng nhưng nếu hồ sơ không sạch thì cũng khó mà thăng tiến.

Cornin không ngờ Đào Nguyện lại hẹn hò với Zorley, gã đã chịu đả kích rất nặng nề, bởi vì Zorley không chỉ là trưởng bối của gã mà còn là đối tượng gã không bao giờ vượt qua được. Nghĩ đến cảnh phải giành người yêu với Zorley, sự tự tin của gã liền giảm không phanh rồi biến mất tăm.

Nhưng gã lại không cam lòng mà từ bỏ như thế. Gã cảm thấy mình quen Roche trước, cho dù họ có chia tay thì cũng là do Hermin gài bẫy gã, gã chỉ là người bị hại vô tội thôi, nên phải được tha thứ mới đúng. Quan trọng nhất là dẫu đã biết Đào Nguyện và Zorley đang ở bên nhau, tình yêu trong lòng gã vẫn không hề giảm đi một chút nào, gã cảm thấy mình thật sự rất yêu rất yêu Đào Nguyện, cho nên không thể từ bỏ được.

Các phân đội trưởng dưới quyền của Zorley đều rất phấn khích sau khi họ rời đi. Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Dịch Bân, họ cảm thấy chắc hẳn anh đã biết chuyện từ lâu nên tìm mọi cách để moi được vài lời từ miệng anh. Dịch Bân yêu cầu họ không được nói với bất kỳ ai khác về chuyện này, bởi vì anh nghĩ Zorley và Đào Nguyện nhất định là có lý do nên mới không công khai.

Nếu đã tới biên giới các chòm sao, các Quân nhân Văn nghệ cũng sẽ bắt đầu biểu diễn các tiết mục an ủi dành cho các binh lính tại căn cứ đóng quân. Mỗi phân đội sẽ đến căn cứ biểu diễn, việc biểu diễn bao nhiêu buổi cũng đã được sắp xếp rồi. Thế nên cuộc sống bận rộn của những Quân nhân Văn nghệ chính thức bắt đầu.

Đi biểu diễn ở các hành tinh khác nhau trong hơn 20 ngày liên tục, fan cũng như người ái mộ Đào Nguyện tăng lên với tốc độ chóng mặt. Các binh lính điên cuồng tặng quà cho cậu, những video có lượt truy cập nhiều nhất trong một năm đều là của cậu. Mà video có lượt click cao nhất chính là vở diễn Red and White Rose của cậu, các binh lính đều mãnh liệt yêu cầu muốn xem mấy màn tiếp theo.

Vì vậy, ngoài kế hoạch ban đầu, phân đội của Đào Nguyện đã diễn thêm một vài màn kịch của vở Red and White Rose với quy mô lớn trong khi diễn các tiết mục ngắn. Chớp mắt đã một tháng trôi qua, các Quân nhân Văn nghệ cũng được nghỉ phép, có thể nghỉ ngơi vài ngày.

Các tàu của hạm đội tiếp viện Sao Đế Quốc cũng đã tới biên giới các chòm sao. Vật phẩm mà hạm đội tiếp viện Sao Đế Quốc mang đến chủ yếu là đạn dược, vũ khí trang bị,v.v...

Hạm đội Hùng Sư lần này đến biên giới các chòm sao để hỗ trợ bảo vệ biên giới, chỉ huy tối cao của hạm đội là phó hạm trưởng Wernid, cũng chính là anh cả của Zorley, anh ấy lớn hơn Zorley hai mươi tuổi. Wernid cùng phó hạm trưởng hạm đội tiếp viện Gennaton là bạn tốt của nhau, vả lại Gennaton còn là huấn luyện viên của Zorley khi hắn vẫn là tân binh, mấy năm nay mới được thăng lên làm phó hạm trưởng của hạm đội tiếp viện.

Cho nên khi Gennaton tới, Wernid đích thân mang theo Zorley cùng một số sĩ quan đi nghênh đón anh ta, một đám người chuẩn bị cùng nhau dùng bữa.

Chỉ là khi ngồi vào bàn cơm, Zorley mới biết rằng hoá ra Dean cũng tới, hơn nữa bây giờ Dean còn là một trong những thư ký của Gennaton.

Lúc bắt đầu ăn cơm, ngoài việc nhắc lại những chuyện đã qua, trong lời nói của Gennaton đều có ý muốn tác hợp Zorley và Dean, tuy không nói rõ huỵch toẹt ra nhưng cũng ám chỉ rất rõ.

Đợi anh ta nói xong, Zorley mới mở miệng nói: "Sau khi trở về Sao Đế Quốc khi nhiệm vụ hỗ trợ lần này kết thúc, em sẽ kết hôn. Nếu huấn luyện viên có thời gian, em muốn mời thầy đến tham dự hôn lễ của em."

"Kết hôn?" Gennaton kinh ngạc hỏi: "Mấy năm nay em có yêu ai đâu, sao lại đột nhiên muốn kết hôn?"

"Em có yêu đương, chỉ là không công khai thôi." Zorley trả lời.

"Vậy đối tượng kết hôn của em là......."

"Là con trai út của nhà Duvis, Roche." Wernid trả lời thay Zorley.

"Con trai út của nghị viên trưởng Duvis?" Gennaton nhìn Wernid hỏi.

"Đúng vậy." Wernid gật đầu.

Gennaton ngẫm nghĩ một lúc rồi nói Zorley: "Do mẹ em sắp đặt đúng không? Tuy hai nhà môn đăng hộ đối nhưng khi tiến tới hôn nhân thì tình cảm mới là quan trọng nhất. Hai người không muốn yêu mà sống với nhau chẳng phải là đang tra tấn nhau ư?"

"Quả thật mẹ em rất hài lòng về em ấy, mà em cũng rất yêu em ấy, chính em đã đề nghị kết hôn với em ấy. Đây là lần đầu tiên em yêu một người sâu đậm như thế. Em không muốn bỏ lỡ em ấy nên muốn cưới em ấy sớm." Zorley nói với vẻ mặt nghiêm túc.

Nghe Zorley nói xong, Gennaton quay đầu nhìn thoáng qua Dean, nhất thời không biết nên nói cái gì. Người ta đã nói là mẹ người ta rất hài lòng rồi, mà bản thân người ta cũng rất muốn kết hôn với người mà người ta rất yêu, anh ta có thể nói gì nữa giờ? Nhưng lần này anh ta dẫn Dean theo chính là để tác hợp cho hai người họ, nếu không thành công, anh ta sẽ không thể thực hiện lời hứa với em trai mình.

Dean trông rất bình tĩnh, anh ta mỉm cười và nói Zorley: "Chúc mừng ngài."

"Cảm ơn." Zorley gật đầu.

Sau đó, mọi người tiếp tục ăn uống và trò chuyện về những việc khác, hai giờ sau mới giải tán.

Mặc dù Gennaton không nói thêm lời nào với ý mai mối nhưng trong lòng anh ta vẫn không định từ bỏ. Anh ta muốn đợi sau này sẽ tìm cách tạo cơ hội cho hai người quay lại với nhau.

................

Sau khi Hermin biết anh trai mình sẽ đến, cậu ta vừa mừng vừa lo trong lòng. Cậu ta nộp đơn xin phân đội và nhận được phê chuẩn được lên tàu chính của hạm đội tiếp viện để gặp anh trai.

"Anh!" Hermin kích động ôm chặt lấy Dean - người mở cửa cho cậu ta.

"Vào đi." Dean vỗ vỗ lưng cậu ta.

"Anh à, lâu rồi không gặp anh, em nhớ anh lắm luôn." Hermin nói.

"Anh cũng rất nhớ em. Tuy thường xuyên videocall với em nhưng anh vẫn muốn được tận mắt nhìn thấy em hơn." Dean rót cho cậu ta một ly nước, ngồi xuống cạnh cậu ta rồi xoa đầu cậu ta hỏi: "Em và Cornin thế nào rồi? Quan hệ vẫn ổn chứ?"

"Bọn....., bọn em, chia tay rồi." Herman cúi đầu nói.

"Chia tay?" Dean hơi sửng sốt, nói: "Tại sao lại chia tay?"

"Anh ấy nói rằng trong lòng anh ấy vẫn yêu Roche, nếu miễn cưỡng ở bên em sẽ khiến cả hai cùng đau khổ, cho nên chia tay em. Em đã nói cho anh ấy biết chuyện em bỏ thuốc anh ấy rồi và em cũng đã xin lỗi anh ấy rồi." Tuy Hermin nói ra một cách bình tĩnh nhưng trong lòng vẫn cảm thấy nhói đau.

"Thật ư?" Dean nhìn cậu ta nói: "Như vậy cũng tốt. Tình yêu có được bằng thủ đoạn đê hèn rất khó có kết quả tốt đẹp. Kết thúc sớm, hai đứa cũng được giải thoát sớm. Hermin, sau này đừng làm những chuyện như thế nữa, sẽ gặp quả báo."

"Từ nay em sẽ không làm như vậy nữa, em nhất định phải tìm một người thực sự yêu thương mình." Herman rơm rớm nước mắt nói.

"Vậy mới đúng chứ." Dean xoa đầu cậu ta nói.

Sau khi Dean biết được những gì Hermin đã làm, anh ta đã rất tức giận và dạy cho cậu ta một trận, nhưng khi Hermin khóc lóc cầu xin anh ta, anh ta cũng chỉ có thể giúp cậu ta che giấu, bởi vì Hermin là em trai duy nhất của anh ta, đồng thời cũng là người thân duy nhất của anh ta. Cha mẹ họ mất sớm và để lại cho họ một số tài sản rất lớn, có thể khiến họ cả đời không phải lo cơm ăn áo mặc. Hermin gần như được Dean nuôi lớn nên rất dựa dẫm và tôn trọng anh ta.

"Anh, còn chuyện này nữa, anh Zorley......." Hermin do dự mở miệng, không biết nên nói thế nào.

"Em nên gọi ngài ấy là thiếu tướng Zorley. Anh với ngài ấy đã chia tay mấy năm rồi, em gọi như thế là không thích hợp."

Bình thường người yêu hoặc bạn đời của anh trai thì em trai cũng nên gọi là anh.

"Thiếu tướng Zorley, ngài ấy......."

"Ngài ấy muốn kết hôn đúng không? Anh biết rồi." Dean đáp một cách bình tĩnh.

"Kết hôn?! Ngài ấy sắp kết hôn ư?!" Herman kinh ngạc mở to hai mắt.

"Sao thế? Đây không phải là cái em muốn nói à?" Dean nghi hoặc nhìn cậu ta.

"Em chỉ biết họ đang quen nhau thôi chứ không biết rằng ngài ấy lại muốn cưới Roche." Herman nói với vẻ mặt hoảng loạn.

"Roche?" Dean cảm thấy cái tên này rất quen thuộc, "Người sắp kết hôn với thiếu tướng Zorley tên là Roche, người mà Cornin vẫn yêu kia cũng tên là Roche, bọn họ không phải là cùng một người đó chứ?"

"Là cùng một người." Hermin nói như sắp khóc đến nơi, "Làm sao bây giờ? Thiếu tướng Zorley sắp kết hôn với Roche rồi, vậy anh phải làm sao đây?!"

"Làm sao bây giờ cái gì?" Dean nói, "Anh và ngài ấy chia tay lâu như vậy, ngài ấy lại yêu rồi kết hôn là chuyện rất đỗi bình thường mà? Đâu phải nếu ngài ấy kết hôn là anh sẽ sống không nổi đâu."

"Anh à, anh đừng giả vờ mạnh mẽ trước mặt em. Em biết trong lòng anh vẫn luôn yêu thiếu tướng Zorley. Khó khăn lắm anh mới khôi phục tình trạng độc thân, chắc hẳn rất muốn được ở bên ngài ấy lần nữa đúng không? Em cứ tưởng rằng thiếu tướng Zorley không yêu đương trong nhiều năm là vì đang đợi anh, nhưng không ngờ ngài ấy lại muốn kết hôn. Anh đi tìm ngài ấy và nói rõ ràng mọi chuyện đi, nói rằng anh chia tay ngài ấy là do có nỗi khổ. Ngài ấy chắc chắn sẽ tha thứ cho anh."

"Ngài ấy luôn biết lý do anh chia tay ngài ấy, anh cũng hỏi ngài ấy có thể đợi anh không, ngài ấy nói......." Dean nhắm mắt lại, cố nén đau lòng nói, "Ngài ấy nói kết thúc là kết thúc, nếu anh đã quyết định chia tay với ngài ấy, ngài ấy sẽ không đợi anh."

.............
 
Bật Hack Yêu Đương Của Hệ Thống
Chương 100: Quân Nhân Văn Nghệ Giữa Các Vì Sao (15)


Edit: Min

Lý do Dean chia tay với Zorley là vì anh ta muốn quay lại với bạn trai cũ, bởi vì bạn trai cũ Kayden của anh ta đã bị nhiễm virus trong một lần làm nhiệm vụ, bác sĩ nói hắn dù có dựa vào thuốc để duy trì mạng sống thì nhiều nhất cũng chỉ sống được vài năm mà thôi.

Dean và Kayden biết nhau từ khi còn rất nhỏ rồi đến với nhau, nhưng do gia đình Kayden phản đối, mà Kayden lại không dám chống đối gia đình nên cả hai phải chia tay.

Sau khi Dean buông bỏ tình cảm với Kayden, anh ta gặp Zorley, thích hắn và sau đó theo đuổi hắn. Lúc ấy, Dean đã là một Quân nhân Văn nghệ rất nổi tiếng rồi, anh ta theo đuổi Zorley, Zorley thấy anh ta cũng không tồi nên không từ chối anh ta, vì thế hai người liền ở bên nhau.

Dean nhìn ra được mẹ của Zorley không hài lòng lắm với mình, nhưng mẹ hắn không có phản đối việc họ ở bên nhau, điều này làm anh ta thở phào nhẹ nhõm. Ai dè anh ta với Zorley mới ở bên nhau được nửa năm, còn chưa mặn nồng lắm thì Kayden gặp chuyện, sau đó tới cầu xin anh ta quay lại. Trong lúc anh ta đang do dự, Kayden đột nhiên ôm lấy anh ta, và rồi bị mẹ của Zorley bất ngờ xuất hiện bắt gặp.

Kayden bị nhiễm virus và chỉ còn sống được vài năm nữa, ước nguyện cuối cùng và cũng là mong ước lớn nhất của hắn là được ở bên Dean những ngày còn lại. Người nhà của Kayden cảm thấy đau lòng vì hắn sống không lâu, muốn giúp hắn hoàn thành tâm nguyện nên họ cũng đã cùng nhau tới cầu xin Dean.

Dean đã sớm buông bỏ tình cảm với Kayden, anh ta yêu Zorley, hơn nữa sau khi ở bên Zorley, anh ta càng yêu sâu đậm hơn. Nhưng Kayden cùng người nhà của hắn cầu xin anh ta như thế, anh ta thật sự không nỡ từ chối, cũng không đành lòng để Kayden rời đi trong tiếc nuối.

Lúc Zorley đến hỏi anh ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì và vì sao mẹ hắn lại tức giận như vậy, Dean đã đề nghị chia tay với hắn. Zorley hỏi anh ta đã suy nghĩ thấu đáo chưa, hắn sẵn sàng tin anh ta, nhưng nếu anh ta vẫn nhất quyết đòi chia tay thì mọi chuyện coi như kết thúc tại đây.

Dean chịu đựng nỗi đau tan nát cõi lòng, nhất quyết chia tay với Zorley, thế nên Zorley đã đồng ý.

Trước khi đi đăng ký kết hôn với Kayden, Dean thật sự quá nhớ Zorley nên đã dùng máy liên lạc liên lạc với Zorley, kể hết mọi chuyện cho hắn nghe, sau đó hỏi hắn có thể đợi anh ta mấy năm không. Dean cứ tưởng Zorley ít nhất sẽ an ủi mình, nhưng Zorley lại nói rằng sẽ không đợi anh ta một cách không hề do dự, kết thúc là kết thúc.

Dean đau lòng trước sự vô tình và lạnh lùng của Zorley, sau khi khóc lóc khổ sở mấy ngày, anh ta cảm thấy mình đã chọn làm việc này thì nhất định phải kiên trì, sau đó anh ta không liên lạc với Zorley nữa.

Mấy năm nay anh ta toàn tâm toàn ý làm bạn ở bên cạnh Kayden, khi Kayden ngày càng yếu đi, anh ta lại chăm sóc hắn chu đáo khiến người nhà của Kayden vô cùng cảm động. Và loại virus mà Kayden bị nhiễm cũng đã có biện pháp điều trị trong vài năm qua nên hắn không chết.

Kayden nhìn ra được mấy năm nay Dean vẫn luôn tơ vương Zorley, vì thế quyết định buông tay, đồng thời nhờ anh trai mình nghĩ cách tác hợp Dean và Zorley.

Dean trong lòng vẫn yêu Zorley da diết, biết hắn những năm gần đây không hề yêu ai, cũng cho rằng những lời trước đó của hắn chỉ là lời giận dỗi, thực ra hắn vẫn đang đợi mình, vì thế mang theo kỳ vọng đi tới biên giới gặp hắn. Nhưng khi trên bàn ăn nghe tin hắn sắp kết hôn, tuy anh ta cười nói chúc mừng nhưng trái tim anh ta lại rỉ máu. Đây là điều chắc chắn, hoá ra hắn thực sự nghiêm túc khi nói rằng hắn sẽ không đợi anh ta.

..............

Đào Nguyện đang nằm trong lòng Zorley và đang sử dụng máy liên lạc để gửi tin nhắn cho mẹ của Zorley. Mẹ của Zorley đang hỏi cậu về những thứ sẽ được sử dụng trong đám cưới, thứ nào cậu cũng thích hết. Đào Nguyện thấy bà chọn lựa rất thích thú bèn trò chuyện với bà về kiểu dáng nào sẽ tốt hơn.

Đào Nguyện vừa nói chuyện với mẹ của Zorley bằng tin nhắn, vừa mở miệng nói với Zorley: “Hôm nay em nghe được một chuyện, rằng Dean, nhân vật huyền thoại của Quân nhân Văn nghệ, hình như cũng đi theo tàu của hạm đội tiếp viện đến hành tinh này.”

Trên thực tế, chuyện Hermin đi gặp anh trai của mình đã lan truyền và Rumja đã nói với cậu sau khi hay tin.

“Hôm qua tôi đi ăn tối với huấn luyện viên cũ của tôi, hiện giờ là phó hạm trưởng hạm đội tiếp viện. Nghe ý của phó hạm trưởng là muốn tác hợp tôi với Dean, hy vọng tôi và Dean sẽ quay lại với nhau.”

“Thật sao?” Đào Nguyện ngẫm nghĩ rồi nói “Phó hạm trưởng hạm đội tiếp tế cũng là anh cả của chồng Dean đúng không?”

“Phải.” Zorley cúi đầu nhìn cậu nói: “Em giận à?”

“Không có.” Đào Nguyện cười nói: “Em chỉ đang nghĩ, gia đình này thú vị thật đấy, lại còn muốn mai mối cho em dâu để hoà giải với người em dâu yêu. Xem ra Dean rất được nhà họ yêu quý và coi trọng. Nhưng hơn hết vẫn là xuất phát từ lòng biết ơn đối với anh ta.”

“Họ nghĩ thế nào là chuyện của họ, nhưng muốn lấy tình cảm của tôi để báo đáp ân huệ của gia đình họ là không thể nào. Dù bây giờ tôi không ở bên em thì cũng không có khả năng quay lại với cậu ta, huống chi hiện tại trong lòng tôi đã không thể chứa ai khác ngoài em.”

Đào Nguyện ngẩng đầu nhìn hắn, hắn cúi đầu hôn chụt một cái lên môi Đào Nguyện.

“Em biết trong lòng chú đang nghĩ gì, em cũng nghĩ giống như chú vậy. Người khác nghĩ thế nào kệ họ, chúng ta chỉ cần kiên định với chính kiến của mình là được.”

Zorley lại hôn lên môi Đào Nguyện, Đào Nguyện cũng hôn lại hắn. Hai người yêu nhau càng sâu đậm thì càng không cần giao tiếp bằng ngôn ngữ để hiểu được suy nghĩ của nhau.

Đào Nguyện đã hiểu tất cả những gì mà Dean trải qua, Dean là một người rất thánh thiện, việc trái lương tâm nhất mà anh ta đã làm là giúp em trai Hermin của mình giữ bí mật chuyện bỏ thuốc Cornin.

Có một số người sẵn sàng để những người thân thiết nhất hoặc yêu quý nhất của mình phải gánh chịu nỗi đau, nhưng lại dành sự quan tâm và lòng tốt cho những người không quá quan trọng. Dean chính là loại người này. Rõ ràng đã không còn yêu Kayden, nhưng anh ta lại sẵn sàng chia tay với Zorley để ở bên Kayden những ngày cuối cùng. Lúc ấy, Zorley không thể nào không tức giận hay khổ sở được, chỉ là tình yêu không quá sâu đậm nên giận cũng nhanh mà quên anh ta cũng nhanh. Nếu như nguyên chủ Zorley yêu Dean sâu đậm, vậy thì hắn nhất định sẽ rất thống khổ, mà nỗi thống khổ này là do lòng tốt của Dean dành cho Kayden gây nên.

Còn suy nghĩ của Đào Nguyện là cậu thà làm tổn thương đám người râu ria đó một nghìn, một vạn lần còn hơn để người thân yêu nhất của mình phải chịu một chút thương tổn. Cậu không có tình cảm cao cả như thế, cũng không có một trái tim trinh nguyên, lòng tốt và tình cảm, sự quan tâm và đồng hành của cậu chỉ dành cho những người cậu yêu thương thôi. Nếu không phải người cậu yêu thật lòng thì dù người đó có đáng thương đến mấy, cậu cũng sẽ không đồng ý bầu bạn với hắn chỉ vì đồng cảm với hắn.

Thế nên, nếu chia tay Zorley là do chính Dean tự quyết định, vậy thì hai người bỏ lỡ là bỏ lỡ, Đào Nguyện tuyệt đối sẽ không nhường Zorley hiện tại cho anh ta. Với cả, Zorley cũng có cùng suy nghĩ với cậu, họ thà để người khác bị tổn thương hàng ngàn lần chứ không bao giờ để người mình yêu phải chịu ấm ức. Trong lòng họ cái gì cũng có thể cho đi, duy chỉ có tình cảm là không được bố thí cho người khác.

Đào Nguyện ôm vai Zorley th* d*c, đợi khi hô hấp thông thuận hơn, cậu nhấc chăn lên rồi gối đầu lên cánh tay của Zorley, nói: “Hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ rồi, ngày mai em phải đến toạ độ A11 ngoài hành tinh để biểu diễn. Bởi vì nơi đó tương đối xa, cộng thêm hiếm khi được qua đó biểu diễn, cho nên bọn em phải biểu diễn thêm hai tiết mục nữa và ở lại đó một đêm.”

“Hành tinh A11 ở rìa ngoài cùng của chòm sao, do nó nằm ở vị trí tọa độ đặc biệt, mà hiện tại các quốc gia đều đang sống trong hoà bình, chắc chắn sẽ không xảy ra chiến tranh bất ngờ nên đây được xem là một nơi rất an toàn, bởi vậy không có nhiều quân đội đóng quân. Nhưng vì thỉnh thoảng lại có bão đá nên nếu lỡ gặp phải nó thì nhất định phải cẩn thận tránh đi."

“Em cũng được huấn luyện đạt tiêu chuẩn mà, điều này em biết chứ.” Đào Nguyện nói.

..............

Sáng sớm hôm sau, Đào Nguyện trước tiên trở về ký túc xá, sau đó đến nhà ăn ăn sáng, rồi cùng toàn phân đội ngồi phi thuyền tới tọa độ hành tinh A11 dưới sự bảo vệ của binh lính.

Đào Nguyện lên phi thuyền và tìm vị trí ngồi xong mới phát hiện một trong những chỉ huy binh lính bảo vệ bọn họ lần này lại là Cornin.

Có điều đây thật sự là trùng hợp, Cornin không có bản lĩnh sắp xếp như thế này, chỉ là tình cờ được giao cho phân đội của gã mà thôi.

Đám người ngồi bên cạnh Hermin đều mỉm cười nháy mắt ám chỉ với Cornin khi thấy gã đi tới, song Hermin lại không hề có ý cười, cậu ta chỉ liếc nhìn Cornin một cái rồi cúi đầu nhìn máy liên lạc của mình.

Mấy người đó cho rằng cậu ta mắc cỡ, bởi vì đây không phải là nơi có thể cười nói ầm ĩ nên họ không tiếp tục đùa giỡn với cậu ta nữa. Nhưng khi bọn họ nhận ra Cornin - người đang canh gác cửa trước - từ đầu tới cuối không hề nhìn Hermin mà cứ nhìn sang hướng khác, thì bọn họ rất khó hiểu trong lòng.

Theo hướng nhìn của Cornin, bọn họ phát hiện người gã nhìn ấy vậy mà là Đào Nguyện, trong lòng đều đang tức giận bất bình cho Hermin.

“Phân đội trưởng Cornin bị gì vậy chứ? Cậu ở ngay đây, thế mà anh ta lại nhìn Roche với ánh mắt đó, quá đáng thật đấy!” Leghi hạ giọng, nói với Hermin bằng giọng rất nhỏ.

“Đúng đó Hermin, bộ cậu không tức giận hả? Tôi thấy mà tức thay cậu luôn đó. Dù thế nào đi nữa, nhìn giống cái khác trước mặt người yêu là quá thiếu tôn trọng cậu. Cậu nhất định phải làm ầm lên với anh ta một trận mới được.”

“Tôi nghĩ không thể trách phân đội trưởng Cornin được, muốn trách thì trách cái tên Roche kia kìa. Ỷ có gương mặt đẹp đi đâu cũng quyến rũ người khác, kể cả người đã có người yêu cũng không tha, đúng là không biết xấu hổ.”

“Chính xác, đến cả phân đội trưởng Cornin mà cậu ta cũng dụ dỗ, quá đáng thật, bộ không biết tém tém chút hả? Nhất định phải làm tất cả binh lính đều mê mẩn mình thì lòng cậu ta mới thoải mái ư?”

Hermin há miệng, do dự một hồi, cuối cùng vẫn không có nói ra chuyện mình và Cornin đã chia tay rồi. Bởi vì cậu ta biết nếu mình nói ra, bọn họ chắc chắn sẽ dò hỏi nguyên nhân, cậu ta lười viện lý do để đối phó với bọn họ.

Cornin không dám nhìn chằm chằm Đào Nguyện một cách quá trắng trợn, nhưng sau khi nhìn đi chỗ khác một lúc, gã vẫn không kiềm được mà muốn quay lại nhìn cậu một cái.

Đào Nguyện đương nhiên nhận ra ánh mắt của gã, trong lòng cảm thấy người này thật phiền phức, bèn dứt khoát lấy ra bịt mắt mát xa mắt đeo vào, sau đó hạ lưng ghế xuống rồi nằm ngủ.

Rumja cũng hạ lưng ghế xuống, thấp giọng hỏi Đào Nguyện: “Phân đội trưởng Cornin bị gì vậy? Sao cứ nhìn cậu miết thế? Không phải anh ta đang quen Hermin à?”

“Ai biết anh ta bị cái gì, chắc là có bệnh đó.” Đào Nguyện nói.

Rumja lại vươn đầu ra ngoài nhìn Cornin, thầm nghĩ nếu anh ta thật sự có bệnh, sao cái bộ dáng này lại giống bệnh tương tư thế nhỉ?

Bởi vì Đào Nguyện đã hạ lưng ghế và nằm xuống, Cornin không thể nhìn thấy cậu trong tầm mắt nữa, nên gã chỉ đành khoanh tay và cúi đầu đứng canh cạnh cửa. Đúng là gã mắc bệnh tương tư, trong khoảng thời gian này, gã vì nhớ nhung mà đau khổ, chỉ có thể liều mạng luyện tập, làm bản thân mệt mỏi đến mức không còn sức lực để suy nghĩ. Mỗi lần đặt mình vào huấn luyện, gã đều vô cùng cảm ơn việc huấn luyện đánh giá ý chí cho tân binh. Bởi vì chỉ cần tập trung huấn luyện, gã sẽ không thể suy nghĩ được chuyện khác.

Cornin cũng không ngờ rằng mình sẽ được sắp xếp để hộ tống các Quân nhân Văn nghệ. Khi nhìn thấy Đào Nguyện, nỗi nhớ da diết trong lòng gã lại bùng nổ, tình yêu cũng trở nên sâu đậm đến mức khiến gã cảm thấy đau lòng. Lúc hay tin Dean cũng đến biên giới các chòm sao, gã không khỏi âm thầm thắp lên hy vọng trong lòng, hy vọng Zorley sẽ quay lại với Dean, bởi vì gã cho rằng như vậy mình sẽ có cơ hội giành lại trái tim của Đào Nguyện.

Sau khi phi thuyền đến hành tinh A11, nhóm Quân nhân Văn nghệ xuống phi thuyền tập hợp. Sau đó, dưới cái nhìn của những người lính đóng quân, họ kéo vali nhỏ đến hội trường biểu diễn để bắt đầu chuẩn bị cho buổi biểu diễn.

Các binh lính đóng quân trên hành tinh A11 rốt cuộc cũng chờ được Quân nhân Văn nghệ đến nơi này biểu diễn, bọn họ đều vô cùng phấn khích và kích động. Kỳ thực, phân đội Quân nhân Văn nghệ được phân đến đây biểu diễn vốn không phải phân đội của Đào Nguyện. Nhưng vì hành tinh này quá xa xôi, hơn nữa điều kiện cũng tương đối gian khổ, cho nên bọn họ đã yêu cầu mời Đào Nguyện - người được chào đón nhất hiện nay cùng phân đội của cậu tới đây biểu diễn, và lãnh đạo đã đồng ý.

Thật ra bọn họ chủ yếu là muốn nhìn Đào Nguyện. Bọn họ đã xem những video đó vô số lần rồi, nghĩ rằng nếu như được tận mắt xem cậu diễn một lần, nhất định sẽ thỏa mãn.

Số buổi biểu diễn của Quân nhân Văn nghệ cũng là một trong những tiêu chí để đánh giá thăng chức. Vì Đào Nguyện quá nổi tiếng với các binh lính nên phân đội của họ đã biểu diễn nhiều buổi hơn so với dự kiến ban đầu. Mặc dù biểu diễn rất vất vả, nhưng trong lòng những người khác đều vô cùng vui vẻ, bởi vì điều này có nghĩa là họ có nhiều khả năng được thăng chức hơn những phân đội khác.

Có người cảm thấy may mắn khi được ở cùng phân đội với Đào Nguyện, nhưng cũng có một số người chỉ cảm thấy ghen tị trong lòng, chứ không hề cảm kích vì Đào Nguyện đã mang đến cho họ nhiều cơ hội biểu diễn hơn.

Đào Nguyện không quan tâm họ nghĩ gì trong đầu, một số người sinh ra đã ti tiện rồi, một mặt yên tâm thoải mái hưởng thụ những lợi ích do người khác mang đến cho mình, một mặt lại đố kỵ vì người khác giỏi hơn mình. Lòng người thực sự là thứ phức tạp nhất.

.............
 
Bật Hack Yêu Đương Của Hệ Thống
Chương 101: Quân Nhân Văn Nghệ Giữa Các Vì Sao (16)


Edit: Min

Các Quân nhân Văn nghệ của phân đội một đang chuẩn bị trong phòng nghỉ ở hậu trường, người thì hoá trang, người thì mở giọng, người thì làm nóng cơ thể.

Dean đến trạm hành tinh A11 để giao súng ống đạn dược, anh ta đến vào một ngày trước và sẽ rời đi vào ngày mai. Khi còn là Quân nhân Văn nghệ, anh ta thân với phân đội trưởng phân đội một, cho nên sau khi xong việc của ngày hôm nay, anh ta liền tới tìm hắn nói chuyện.

Herman từ trên sân khấu đi xuống, thấy anh trai mình đang đứng ở đằng kia nói chuyện với phân đội trưởng thì cậu ta rất vui vẻ và định đi đến đó, nhưng lại bị mấy người khác kéo lại.

"Hermin, hiếm khi anh trai cậu đến đây, chi bằng kêu anh ấy lên sân khấu biểu diễn đi. Anh ấy là huyền thoại của Quân nhân Văn nghệ chúng ta, chắc chắn có rất nhiều cựu binh muốn xem anh ấy biểu diễn."

"Các tân binh chắc chắn cũng muốn xem anh ấy biểu diễn. Video anh ấy biểu diễn mấy năm trước đến giờ vẫn được các binh lính bấm vào xem đó."

"Đúng đó Hermin, bảo anh cậu biểu diễn một lần đi, để ai kia mở rộng tầm mắt, cho cậu ta biết ai mới là huyền thoại thực sự của Quân nhân Văn nghệ, giải cứu cậu ta khỏi sự quá kiêu ngạo luôn."

"Đúng rồi, phải đè bẹp cái khí thế kiêu ngạo của cậu ta, cho cậu ta biết thế nào là núi cao còn có núi cao hơn, bằng không cậu ta sẽ thật sự cho rằng bản thân giỏi hơn tụi mình chút xíu là giỏi hơn tất cả mọi người."

Herman cúi đầu ngẫm nghĩ, trong lòng rất đồng tình với lời nói của họ. Trải qua nhiều buổi biểu diễn trong khoảng thời gian này, cậu ta đã nhận thức được hiện thực một cách sâu sắc rằng mình sẽ không bao giờ vượt qua được Đào Nguyện. Nhưng trong thâm tâm cậu ta vẫn không khỏi cảm thấy đố kỵ cùng không cam lòng. Nếu cậu ta không thể vượt qua Đào Nguyện bằng chính sức lực của mình, cậu ta cảm thấy để anh mình xả giận thay mình cũng là một ý không tồi.

Vì thế Hermin gật đầu với họ, rồi đi đến chỗ Dean và phân đội trưởng.

"Anh." Hermin gọi sau khi đến gần.

Dean quay qua nhìn cậu ta, mỉm cười gật đầu với cậu ta.

"Anh, mấy năm rồi em không thấy anh biểu diễn, hay là anh nhân cơ hội này lên sân khấu biểu diễn một lần đi?" Hermin lại quay đầu nhìn phân đội trưởng nói: "Phân đội trưởng, em nghĩ nhất định có một số cựu binh rất nhớ màn trình diễn của anh em. Anh xem có thể dành chút thời gian cho anh em biểu diễn một đoạn ngắn được không ạ?"

"Cái này......." Phân đội trưởng nhìn Hermin rồi lại nhìn Dean, không biết nên trả lời như thế nào mới tốt.

"Nói bậy bạ gì đấy?" Dean trừng mắt nhìn Hermin nói: "Anh đã không ca hát nhảy múa bao lâu rồi hả? Đã không còn thạo nữa rồi, em muốn nhìn anh làm trò cười à?"

"Không phải, em chỉ cảm thấy, diễn suất của anh, nhất định hay hơn bất cứ ai khác, nên em mới......." Hermin thấy anh mình có chút tức giận bèn vội vàng giải thích.

"Anh là người, không phải thần. Đã mấy năm trôi qua, bình thường anh cũng không có luyện tập, làm sao còn giữ được trạng thái như trước chứ." Dean vừa tức vừa bất đắc dĩ với Hermin, chỉ có thể vỗ vỗ trán nói: "Em đó, anh nói cái gì em cũng nghe tai này lọt qua tai kia, chỉ biết nghe người khác xúi giục thôi. Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, là bớt suy nghĩ lung tung lại và làm tốt những việc mình nên làm đi. Sao em không chịu nghe vậy hả?"

"Không phải đâu anh, anh nói gì em cũng nghe mà." Hermin phản bác.

"Nếu em thực sự lắng nghe và làm được mọi việc thì có chết anh cũng yên tâm." Dean nhìn cậu ta nói.

"Anh đừng nói vậy, sau này em sẽ nhớ kỹ lời anh nói, cũng nhất định sẽ làm theo lời anh nói mà." Hermin vừa nghe anh trai nói như vậy, lập tức hai mắt đỏ lên, hứa với anh mình.

"Cậu đừng giận, Hermin vẫn được lắm, chỉ là hơi dễ tin người. Dù sao em ấy vẫn còn trẻ, sau này sẽ ổn thôi." Phân đội trưởng hoà giải nói.

Herman thở dài nói: "Nếu nó không chịu khổ một chút, sau này vẫn sẽ luôn là cái tính cách này."

Herman cúi đầu, cố kìm nén không được khóc, điều cậu ta không muốn nghe nhất là anh trai nói về cái chết.

Nhìn bộ dáng của Hermin, trong lòng Dean có chút không đành lòng, vốn muốn an ủi cậu ta, nhưng lại nghĩ cậu ta đã lớn vậy rồi, cũng nên nhớ dai hơn, bèn lắc đầu xoay người rời đi.

Phân đội trưởng cũng nhìn Hermin một cái rồi đi theo tiễn Dean.

Đào Nguyện vừa vặn từ phòng thay đồ đi ra, chạm trán với hai người, sau đó chào phân đội trưởng: "Phân đội trưởng."

Dean và phân đội trưởng đều kinh ngạc trước bộ váy đỏ của Đào Nguyện, họ sững sờ một lúc mới định thần lại.

"Đây là Roche của phân đội bọn mình." Phân đội trưởng giới thiệu hai người, "Đây là anh của Hermin và cũng là bạn của tôi, Dean."

"Xin chào." Đào Nguyện gật đầu với Dean.

"Xin chào." Dean cũng cười gật đầu với Đào Nguyện.

"Cậu sắp lên sân khấu đúng không? Mau đi chuẩn bị đi." Phân đội trưởng nói với Đào Nguyện.

"Vâng." Đào Nguyện lại gật đầu với Dean, sau đó đi ngang qua anh ta.

Dean không nhịn được quay đầu lại nhìn bóng lưng của Đào Nguyện, lúc nhìn thấy vòng eo thon cùng đôi chân dài miên man của Đào Nguyện, trong lòng anh ta không khỏi cảm thấy hâm mộ. Khi ở độ tuổi này, anh ta không có vóc dáng đẹp như thế.

Phân đội trưởng cũng quay đầu lại với anh ta, sau khi nhìn Đào Nguyện đi vào, hắn mới nói với Dean: "Cái danh huyền thoại của Quân nhân Văn nghệ của cậu sắp bị cậu ấy thay thế rồi. Mức độ nổi tiếng của cậu ấy bây giờ còn mạnh hơn cậu hồi đó nữa."

Dean cười nói: "Bị thay thế là chuyện sớm hay muộn mà, mình đã không quan tâm đến những điều này từ lâu rồi. Khi biết những đánh giá của binh lính về cậu ấy, mình còn nghĩ rằng nếu như mình là Quân nhân Văn nghệ cùng thời với cậu ấy, cậu ấy nhất định sẽ là một đối thủ đáng gờm, và sẽ là động lực để mình cố gắng hơn nữa. Nhưng sau khi xem các video biểu diễn của cậu ấy, mình lại hơi mừng vì cậu ấy không phải Quân nhân Văn nghệ cùng thời với mình. Bởi mình phải thừa nhận rằng dù mình có cố gắng đến đâu cũng không thể đạt đến trình độ của cậu ấy. Nếu mình và cậu ấy là Quân nhân Văn nghệ cùng thời, thì mình chỉ có thể là đệ nhị thôi chứ không thể là đệ nhất được."

"Cậu đấy, chẳng thay đổi chút nào cả, chịu thua mà cũng một cách thẳng thừng như thế." Phân đội trưởng cười nói.

"Có thay đổi một chút mà, chỉ là mình không thể tìm lại được phong thái tự tin như trước nữa. Càng lớn tuổi thì càng có nhiều lo lắng hơn."

"Cậu còn chưa đến 30 nữa là, còn đang ở độ tuổi đẹp nhất, sao mà cứ như ông cụ non thế?"

"Tuổi tác trong lòng không liên quan đến thời gian, nó chỉ liên quan đến những gì đã trải qua thôi." Dean nói với hắn, "Mình có một chuyện muốn nhờ cậu. Hermin nhiều tâm tư, nó thích dùng thủ đoạn để đạt được mục đích của mình. Mình hy vọng cậu có thể nghiêm khắc dạy bảo nó thay mình ở cách làm người, lúc nên phạt thì không cần nương tay, kẻo sau này nó lại mắc lỗi lớn."

"Cậu khổ thật đấy, bản thân chưa bao lớn mà đã phải lo cho đứa em trai này. Bây giờ nó đã trưởng thành rồi, cậu vẫn phải nhọc lòng vì nó, haizz......." Phân đội trưởng thở dài nói, "Em trai cậu so với cậu hồi đó kém xa về mọi mặt. Bất kể là tài nghệ hay cách làm người đều chẳng học được gì từ cậu. Giờ nó chỉ muốn đấu với Roche thôi, mà mình thấy tính cách của Roche cũng không phải dạng dễ chọc, không có như cậu luôn nhường nhịn và ít khi so đo với người khác đâu. Quan trọng nhất là lai lịch của Roche đủ mạnh và đủ sâu, nếu Hermin vẫn cứ không biết trời cao đất rộng như thế, lỡ thực sự chọc giận Roche, rất có thể sẽ ngã một cú đau điếng trên tay cậu ấy."

"Cho nên mình mới ở đây để nhờ cậu, cậu hãy nể tình bạn của chúng ta mà dạy dỗ nó nghiêm khắc giúp mình. Điều mình lo lắng nhất là nó dành hết tâm trí cho mấy cái suy nghĩ vụn vặt rồi bị người ta đem ra làm chim đầu đàn hủy hoại mà không biết. Mình là người thân duy nhất của nó, nó là đứa em trai duy nhất của mình, mình không lo cho nó thì còn ai có thể lo cho nó đây? Với cả hiện tại mình cũng chỉ có thể nhờ cậu giúp mình để ý nó nhiều chút thôi."

"Mình sẽ cố hết sức." Phân đội trưởng cũng không dám hứa hẹn gì với anh ta, làm những việc như giáo dục con cái hộ người khác đâu có dễ.

"Cảm ơn cậu." Dean nói lời cảm tạ với hắn một cách chân thành, "Cậu đừng cảm thấy áp lực, dù cho cuối cùng nó thật sự phạm phải sai lầm lớn thì cũng là do nó tự làm tự chịu, không trách ai được. Thôi mình đi trước, tối nay lại đến tìm cậu, chúng ta tâm sự chuyện ngày xưa. Giờ mình vẫn còn rất hoài niệm quãng thời gian làm Quân nhân Văn nghệ của chúng ta đó."

Phân đội trưởng mỉm cười gật đầu, sau đó nhìn Dean rời đi.

Dean vừa đi vừa nhìn lên trời, cố gắng không để nước mắt rơi xuống. Thời gian đã mài mòn hết dũng khí cùng sự tự tin của anh ta, khoảnh khắc nhìn thấy Đào Nguyện, anh ta ngay cả dũng khí và tự tin để so sánh mình với cậu cũng không có. Nếu là trước đây, có lẽ anh ta vẫn còn tự tin để so tài với cậu, cho dù thua, anh ta cũng sẽ không hối hận.

Anh ta bỏ lỡ Zorley, Zorley tìm được một người tốt hơn, ngoại trừ cảm thấy bi ai cho mình thì anh ta còn có thể làm gì chứ?

Đào Nguyện quay trở lại phòng nghỉ lớn, cậu vừa mới ngồi xuống trước bàn trang điểm thì Rumja đã bước đến gần cậu và ra hiệu cho cậu nhìn Hermin.

Đào Nguyện quay đầu nhìn thoáng qua, thấy Hermin đang cúi đầu lau nước mắt, bèn hỏi: "Anh trai tới thăm cậu ta, cậu ta cảm động tới phát khóc à?"

"Cậu ta đi nói chuyện với anh mình, bảo anh ấy lên sân khấu biểu diễn, kết quả bị anh mình dạy cho một bài học nên khóc. Chính đám người chơi thân với cậu ta bảo cậu ta đi đó, chắc họ cũng xấu hổ lắm, hiện giờ cậu ta đang khóc một mình ở đó mà chẳng ai thèm an ủi cả."

"Thật à?" Đào Nguyện cười nói, "Xem ra đầu óc của cậu ta quả thực không thể so sánh được với anh trai mình. Anh cậu ta đã mấy năm không làm Quân nhân Văn nghệ rồi, làm sao còn phong độ như xưa chứ. Bây giờ anh ta mà lên sân khấu biểu diễn thì một nhân vật huyền thoại như anh ta sẽ rơi khỏi thần đàn trong trái tim của những người lính. Là một nhân vật huyền thoại, binh lính chắc chắn sẽ đặt rất nhiều kỳ vọng vào anh ta. Thay vì biểu diễn trên sân khấu làm hủy hoại danh tiếng đó giờ của mình, anh ta nên tiếp tục giữ hình tượng bí ẩn của nhân vật huyền thoại trong trái tim của những người lính thì tốt hơn."

"Với cái chỉ số IQ đó của cậu ta mà muốn đấu với cậu." Rumja lắc đầu nói: "Tôi không khỏi có chút đồng cảm với cậu ta."

Đào Nguyện nhanh chóng sửa lại lớp trang điểm, đứng dậy nói: "Có gì đâu mà thông cảm, ai cũng phải chịu trách nhiệm về hành động của mình, đây là chuyện đương nhiên. Mọi hậu quả xấu do chính hành động của mình gây ra đều không đáng được thông cảm."

Đào Nguyện đi đến sân khấu, trước khi bức màn mở ra, cậu đã chuẩn bị xong tư thế.

Khi buổi biểu diễn bắt đầu và Đào Nguyện bắt đầu múa, các binh lính bên dưới phấn khích như sắp phát điên vậy.

Đào Nguyện múa ba lê, váy ngắn màu đỏ cùng đôi chân dài gợi cảm đến mức muốn xịt máu mũi.

Zorley, người đang xem chương trình phát sóng trực tiếp trên máy tính, cũng sắp phát điên rồi. Hắn biết Đào Nguyện sẽ biểu diễn ba lê, nhưng không ngờ cậu lại ăn mặc như thế này. Rõ ràng hắn đã xé cái váy đỏ này rồi cơ mà, tại sao cậu vẫn còn một cái giống y hệt chứ?

Chỉ cần nhìn đến đôi chân dài thẳng tắp, thon thả, trắng nõn của Đào Nguyện, lại nghĩ đến cảnh tượng Đào Nguyện ngày đó cũng mặc chiếc váy màu đỏ này và bị đè ở dưới người mình, thì Zorley đã hứng rồi. Hắn cảm thấy Đào Nguyện chắc chắn biết hắn sẽ xem cho nên mới cố ý mặc chiếc váy này để biểu diễn.

Sau khi Đào Nguyện biểu diễn xong, Zorley thở hổn hển, đứng dậy đi vào phòng tắm tắm nước lạnh để hạ nhiệt.

Họ biểu diễn đến tận khuya và hầu như ai cũng lên sân khấu biểu diễn, trong khi đó một mình Đào Nguyện biểu diễn đến hai tiết mục. Các binh lính xem đến mức như bị mê hoặc, cảm thấy như cuộc đời này không còn gì để hối tiếc cả.

Đi đến ký túc xá tạm thời để nghỉ ngơi, lúc họ đang định lên lầu, Đào Nguyện lại nhìn thấy Cornin cùng những binh lính canh gác ở dưới lầu. Đào Nguyện vốn không hề có tình cảm gì với gã, nhưng gã cứ nhìn cậu bằng ánh mắt đó thật sự khiến cậu rất phản cảm.

Sau khi lên lầu tắm rửa sạch sẽ, Đào Nguyện và Rumja đều nằm trên chiếc giường đơn của mình, hàn huyên vài câu rồi chìm vào giấc ngủ.

Vài giờ sau, tất cả mọi người trong tòa nhà đều chìm vào giấc ngủ say, song lại bị đánh thức bởi tiếng chuông báo động và tiếng nổ bất ngờ.

Đào Nguyện và Rumja bật ngồi dậy cùng một lúc, Rumja hoảng sợ hỏi: "Vừa rồi có phải là tiếng nổ không? Tôi không phải đang nằm mơ chứ?"

"Là tiếng nổ mạnh, chuông báo động đã vang lên rồi. Mau mặc quần áo vào và mang theo tất cả vũ khí!" Trong khi đang nói chuyện, Đào Nguyện đã xuống giường, mở vali và bắt đầu mặc quần áo.

Trong hành lý của họ, ngoài quân phục của Quân nhân Văn nghệ còn có một bộ quân phục tác chiến mọi lúc cũng như các loại vũ khí thuận tiện để mang theo.

Rumja cũng mở vali ra, nhanh chóng mặc quân phục vào, đội lá chắn bảo vệ phần đầu xong thì kiểm tra các loại vũ khí trong các túi của quân phục. Quân phục chiến đấu và lá chắn bảo vệ phần đầu của họ có thể bảo vệ cơ thể ở một mức độ nhất định. Thế nên, một khi rời tàu, họ phải mang theo vali của mình, bởi vì bên trong có quân phục chiến đấu, mà trong quân phục chiến đấu lại có các loại vũ khí có thể cứu sống họ hoặc tự sát vào những thời điểm quan trọng.

Bọn họ vừa mới chuẩn bị xong mọi thứ thì nghe thấy tiếng chuông cửa gấp gáp, Rumja lập tức chạy tới mở cửa, nhìn binh lính bên ngoài hỏi "Đã xảy ra chuyện gì vậy?!"

"Mau xuống lầu tập hợp đi trốn!" Binh lính không kịp giải thích với Rumja, nhanh chóng truyền đạt xong liền chạy đi kiểm tra xem trong các phòng khác còn ai hay không.

Đào Nguyện và Rumja nhanh chóng chạy xuống lầu, trên cầu thang cũng có không ít người đang chạy xuống.

Tất cả Quân nhân Văn nghệ tập trung ở dưới lầu, phân đội trưởng liên tục kiểm kê nhân số để xem còn ai chưa xuống không.

Đào Nguyện đảo mắt liền nhìn thấy Dean đứng cùng Hermin, cậu sửng sốt trong chốc lát, sau đó mới nhớ đến Dean tới đưa vũ khí đạn dược, mà đây là toà nhà ký túc xá giống cái duy nhất trong căn cứ, nên buổi tối anh ta cũng sẽ ở lại đây.

Bọn họ vẫn chưa biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sau khi mọi người đã đến đông đủ, phân đội trưởng liền dẫn bọn họ nhanh chóng lên xe chiến đấu đi đến một nơi an toàn để ẩn nấp dưới sự bảo vệ của binh lính.

Trong khi đang di chuyển, họ lại nghe thấy tiếng nổ vang lên liên hồi và xa xa vẫn còn có những tia lửa bắn tung tóe trong không khí sau vụ nổ.

Xe chiến đấu của họ vừa lái đi không bao xa, liền nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng động lớn, bọn họ đồng loạt quay đầu lại nhìn, tòa nhà ký túc xá mà họ ở đã bị những vật thể không xác định rơi xuống đè bẹp và phá hủy hai tầng trên cùng.

Đào Nguyện nghĩ thầm, không phải bây giờ tất cả các quốc gia đều đang sống trong hoà bình ư? Hơn nữa, cho dù muốn khai chiến cũng sẽ không có quốc gia nào ngu ngốc đến mức tấn công hành tinh này. Chẳng lẽ là......, bọn cướp giữa các vì sao?
 
Bật Hack Yêu Đương Của Hệ Thống
Chương 102: Quân Nhân Văn Nghệ Giữa Các Vì Sao (17)


Edit: Min

Kìm nén sự căng thẳng và lo lắng trong lòng, Zorley bước nhanh vào đài chỉ huy của khoang chỉ huy trên tàu, nhìn màn hình lớn trên đài và hỏi những người lính ở bàn điều khiển: “Tình hình hiện tại thế nào?”

“Bọn tinh tặc này số lượng rất lớn, hơn nữa còn buộc bọn chúng hạ cánh rải rác, một số đã nổ tung ở trên không trung, nhưng số lượng quá nhiều, một số nhỏ đã bị cưỡng ép hạ cánh thành công.” Binh lính nhanh chóng trả lời.

“Quân nhân Văn nghệ thì sao? Đã chuyển đến nơi an toàn chưa?” Đây là điều mà Zorley nóng lòng muốn biết nhất.

“Ba phút trước truyền đến tin tức rằng các Quân nhân Văn nghệ đã thành công di chuyển đến nơi an toàn ẩn nấp rồi ạ.” Binh lính đáp.

Zorley xoay người, sải bước về phía phó hạm trưởng Wernid đang ngồi trên ghế chỉ huy ở giữa, nói với hắn: “Những tên tinh tặc bị ép hạ cánh thành công chắc chắn muốn đợi cho đến khi bão đá qua đi rồi mới đào tẩu. Lỡ như để bọn chúng tìm ra nơi ẩn náu của Quân nhân Văn nghệ và bị bọn chúng bắt làm con tin thì chúng ta sẽ hoàn toàn bị động.”

“Cậu muốn dẫn người qua đó?” Wernid nhìn hắn, thay hắn nói ra mục đích chính khi nói những lời này.

“…… Xin hãy cho phép tôi dẫn quân đến cứu viện.” Zorley nghiêm túc cầu xin.

“Cậu là đại đội trưởng của đội hành động đặc biệt mà lại yêu cầu tự mình dẫn binh đi đối phó một đám tinh tặc ư? Lý trí của cậu đâu rồi?” Wernid nhìn hắn nói: “Các đơn vị đóng quân trên các hành tinh gần hành tinh A11 nhất đều đã phái quân đến đó rồi. Cậu đừng lo. Một đám tinh tặc dưới sự tấn công của quân chính quy chúng ta sẽ không trụ được lâu đâu.”

“Nếu đó là một trận chiến trên không, ngay cả mười băng tinh tặc cũng không trụ được dưới sự tấn công của quân chính quy chúng ta. Nhưng mà hiện tại đã có tinh tặc buộc phải hạ cánh thành công, chiến đấu trên bộ có quá nhiều biến số, cho dù chúng ta có chiếm thế thượng phong đi chăng nữa, lỡ như bọn chúng tìm được nơi ẩn náu của Quân nhân Văn nghệ trước, thì…….”

Zorley còn chưa kịp nói xong, binh lính trên đài điều khiển đã khẩn trương báo cáo với Wernid “Báo cáo phó hạm trưởng! Nơi trú quân A11 đã bị khống chế! Mấy con tàu tinh tặc đang liều mạng yểm hộ cho những tinh tặc buộc phải hạ cánh thành công, ngăn cản quân tiếp viện của chúng ta tiếp cận.”

Zorley siết chặt nắm tay, cố gắng giữ bình tĩnh nói với Wernid: “Xem ra là thủ lĩnh của bọn tinh tặc đã bị buộc phải hạ cánh thành công, các con tàu của chúng đến để kéo dài thời gian cho thủ lĩnh của chúng, chỉ cần kéo dài đến khi bão đá đi qua, bọn tinh tặc bị ép phải hạ cánh thành công sẽ an toàn.”

Wernid cụp mắt suy nghĩ, với tư cách là tổng chỉ huy của Đội quân phụ trợ hạm đội Hùng Sư, hắn không thể dễ dàng đưa ra bất kỳ mệnh lệnh chiến đấu nào, vả lại hắn biết rất rõ rằng Zorley nóng nảy như vậy là vì lòng ích kỷ của bản thân.

“Phó hạm trưởng! Chỉ có đội hành động đặc biệt của chúng ta đi chấp hành nhiệm vụ lần này thì khả năng thành công mới lớn hơn thôi!” Thấy hắn không nói lời nào, Zorley càng thêm sốt ruột, hiện tại quan trọng nhất là phải nắm chặt thời gian, không thể trì hoãn nữa.

“Quân nhân Văn nghệ trên hành tinh A11 là thành viên của hạm đội Hùng Sư chúng ta. Việc chúng ta cử người đi cứu bọn họ là điều đương nhiên và chính đáng. Cậu dẫn người xuất phát đi, nhưng cậu phải biết rằng, chúng ta đã cử đến đội hành động đặc biệt, vậy thì nhiệm vụ giải cứu lần này nhất định phải thành công.”

“Rõ!” Zorley ngay lập tức xoay người, gần như chạy khỏi khoang chỉ huy.

Dịch Bân đã dẫn người chuẩn bị lên đường xong, nhìn thấy Zorley chạy tới, anh lập tức chạy lên đón và hỏi: “Đại đội trưởng, nhiệm vụ đã được phê chuẩn chưa?”

“Lập tức xuất phát!” Zorley không nhiều lời, trực tiếp ra lệnh xuất phát.

Tất cả mọi người lên t** ch**n cấp tốc, trên t** ch**n có hơn hai mươi cơ giáp, lấy tốc độ nhanh nhất khởi hành đến hành tinh A11.

Zorley rất cấp bách trong lòng, ước gì có thể biến thành một tia sáng và bay thẳng đến hành tinh A11. Không tận mắt nhìn thấy Đào Nguyện mạnh khỏe thì hắn không tài nào yên tâm được. Hắn cũng không dám gửi tin nhắn cho Đào Nguyện, bởi hắn sợ tín hiệu sẽ bị bọn tinh tặc đã khống chế nơi đóng quân chặn lại và sẽ làm lộ nơi ẩn náu của họ.

Phân đội Quân nhân Văn nghệ của Đào Nguyện, còn có Dean, đang trốn ở tầng dưới cùng của căn cứ dưới lòng đất, còn binh lính bảo vệ bọn họ thì đang ở tầng trên.

Cornin dẫn người xuống phát thức ăn và nước uống cho họ.

“Mọi người đừng lo lắng. Chỉ là một đám tinh tặc mà thôi. Dưới sự tấn công của quân chính quy chúng ta, bọn chúng sẽ không kiên trì được lâu đâu. Quân cứu viện sắp đến rồi.” Cornin nhìn những Quân nhân Văn nghệ, an ủi họ.

Đào Nguyện mở chai nước, uống một ngụm, sau đó bỏ nước và thức ăn vào túi lớn nhất của quân phục chiến đấu. Cậu liếc nhìn máy liên lạc đã tắt, máy liên lạc của họ không thể bật lên được nếu chưa đến thời khắc mấu chốt nhất.

“Cậu sợ không?” Rumja nhỏ giọng hỏi Đào Nguyện.

“Có hơi lo lắng, nhưng không sợ.” Đào Nguyện có dự cảm rằng Zorley nhất định sẽ đến cứu cậu.

Cornin liếc nhìn Đào Nguyện một cái rồi quay người bước lên trên.

Dean quay qua thấy Hermin có vẻ rất căng thẳng bèn nắm tay cậu ta an ủi: “Yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu."

Hermin gật đầu, mặc dù đã thông qua tất cả các loại huấn luyện thực chiến khi còn đi học, nhưng khi đối mặt với tình huống thực tế, cậu ta vẫn không khỏi có chút căng thẳng.

Hiện tại tuyệt đối không được ngủ, Đào Nguyện đành nhắm mắt dưỡng thần, cố gắng duy trì thể lực, trong bất kỳ tình huống nào cần chiến đấu, sẽ không làm được nếu không có đủ tinh thần.

Dean liếc nhìn Đào Nguyện đang nhắm mắt dưỡng thần, rồi nhìn Hermin đang căng thẳng đến mức sắc mặt tái nhợt, anh ta thở dài trong lòng, thầm nghĩ chỉ dựa vào sự điềm tĩnh này thôi, Hermin đã không thể so với người ta rồi, mặt khác thì khỏi phải nói. Nhưng ngay cả bản thân anh ta cũng nghĩ rằng mình kém người ta thì làm sao anh ta có thể yêu cầu Hermin giỏi hơn được đây?

Thời gian chờ đợi là khó khăn nhất, vài giờ trôi qua mà cứ như đã mấy ngày rồi vậy.

Nghe thấy tiếng bước chân vội vã, Đào Nguyện chợt mở mắt ra.

“Các binh lính cứu viện chúng ta đến rồi, mọi người đi lên đi!” Binh lính lớn tiếng thông báo.

Tất cả mọi người đứng dậy, sau đó bắt đầu lần lượt đi lên trên.

Zorley cùng các binh lính đứng ở cửa ra vào bí mật của căn cứ ngầm, cơ giáp và các binh lính giương cao vũ khí tản ra, Zorley nhìn những người không ngừng đi ra từ cửa ra vào.

Dean vừa đi ra ngoài thì nhìn thấy Zorley, anh ta hơi sửng sốt. Thấy Zorley đang nhìn về phía mình, còn tưởng rằng ánh mắt hai người sẽ chạm nhau, nhưng nhìn kỹ lại mới phát hiện tầm mắt của Zorley lướt qua anh ta, đang nhìn về phía sau anh ta.

Dean biết hắn muốn nhìn ai nên chỉ có thể nén chua xót, cúi đầu bước sang một bên chờ đợi.

Hermin đi ra cũng nhìn thoáng qua Zorley, sau đó đi đến bên cạnh Dean, nắm cánh tay anh ta nói: “Anh…….”

Dean vỗ vỗ tay cậu ta, ý bảo cậu ta đừng nói gì cả.

Sau khi Đào Nguyện từ bên trong bước ra và bắt gặp ánh mắt của Zorley, hai người nhanh chóng đi về phía đối phương.

Zorley ôm chặt lấy Đào Nguyện, hắn chưa từng nơm nớp lo sợ như thế này bao giờ, cho đến thời khắc này, trái tim hắn vẫn đang đập rất nhanh. Chỉ khi cảm nhận được sự tồn tại chân thật của người trong vòng tay mình, cái cảm giác lo lắng, sợ hãi này mới từ từ biến mất.

Những người khác nhìn họ ôm nhau đều ngây như phỗng, cả hai ôm nhau như một đôi tình nhân, bọn họ vừa kinh ngạc vừa ngạc nhiên, tự hỏi chẳng lẽ hai người đã ở bên nhau rồi ư? Sao bọn họ chẳng biết gì hết vậy?

Khi Cornin đi ra thì thấy cảnh này, gã siết chặt nắm tay, trái tim nhói đau khiến gã nghiến răng không nhìn họ mà quay đầu sang một bên.

“Em không sao chứ? Có bị thương không?” Zorley ấn vào người Đào Nguyện, cẩn thận kiểm tra cơ thể cậu, rồi lại quan sát sắc mặt của cậu.

“Em không có bị thương, em cùng những người khác vẫn luôn trốn ở dưới lòng đất, đến bây giờ mới đi ra, sao có thể sẽ bị thương được? Anh đừng lo.” Đào Nguyện nhìn hắn nói.

“Đại đội trưởng, bão đá đang đến gần, đến căn cứ sơn động rồi nói sau.” Dịch Bân nhắc nhở Zorley.

“Bảo tất cả mọi người mau lên chiến xa.” Zorley nói xong liền kéo Đào Nguyện đi đến chỗ cơ giáp của hắn.

Sau khi chiến xa đến, mọi người lên xe với tốc độ nhanh nhất, binh lính của đội hành động đặc biệt dùng cơ giáp nâng chiến xa lên, sau đó cất cánh bay đến căn cứ sơn động để ẩn nấp.

Ngồi trên chiến xa bị cơ giáp nâng bay trên không trung phi chắc chắn không vững vàng thoải mái bằng ngồi phi thuyền, nhưng vào thời điểm khẩn cấp như thế này, bọn họ không rảnh lo có thoải mái hay không, mà cho dù không thoải mái thì cũng chỉ có thể chịu đựng thôi.

Chỉ có Đào Nguyện ngồi trong khoang điều khiển cơ giáp của Zorley, tò mò đánh giá không gian đầy những bộ điều khiển cao cấp cùng các loại màn hình lớn nhỏ khác nhau. Đây là lần đầu tiên cậu tiến vào khoang điều khiển cơ giáp theo nghĩa thực sự, cho nên khó tránh khỏi sẽ cảm thấy tò mò.

Đào Nguyện đứng dậy đi đến cạnh chỗ Zorley đang ngồi, từ màn hình trước mặt, cậu có thể nhìn thấy tình huống bên ngoài ở 360 độ, còn có các nút điều khiển nhấp nháy được sắp xếp chặt chẽ, khiến Đào Nguyện cảm thấy rất có mới mẻ.

Zorley kéo Đào Nguyện ngồi lên đùi mình, ôm cậu hỏi: “Lúc ở căn cứ ngầm chờ đợi, em có sợ không?”

“Em biết anh nhất định sẽ đến cho nên em không sợ. Chỉ là thời gian chờ đợi làm người ta cảm thấy rất lâu.” Đào Nguyện nhìn hắn nói.

Zorley ôm mặt cậu, hôn một cái thật kêu vào môi cậu, hành động này không chỉ để an ủi cậu mà cũng là đang an ủi trái tim của chính hắn. Zorley tự nhủ, người này giờ đang ở trong vòng tay mình, em ấy bình an vô sự và không ai có thể thương tổn em ấy cả.

Đào Nguyện đáp lại nụ hôn của hắn, khi hắn càng hôn càng sâu, cậu bám vào vai hắn, phát ra tiếng r*n r* kháng nghị.

Căn cứ sơn động so với căn cứ dưới lòng đất lớn hơn rất nhiều, tầng ngầm có thể chứa được cơ giáp của họ, đồng thời chứa được nhiều người hơn.

Sau khi tiến vào căn cứ sơn động, ai cũng cảm thấy xây xẩm mặt mày, bụng cồn cào, sắc mặt rất tệ khi xuống xe.

Khi tập trung tại một khoảng đất trống, họ nhìn cơ giáp cuối cùng tiến vào, so với những con cơ giáp khác, nó trông cao cấp và ngầu hơn, vì vậy họ không khỏi liếc nhìn thêm vài lần.

Zorley điều khiển cơ giáp thành tư thế quỳ một gối xuống, hắn bước ra khỏi khoang điều khiển trước rồi đưa tay đón Đào Nguyện ra ngoài, sau đó một tay ôm Đào Nguyện, một tay kéo máy nâng. Sau khi chạm mặt đất, hắn mới buông Đào Nguyện ra.

Những người khác thấy cảnh này đều có tâm tình rất phức tạp, có đố kỵ, có hâm mộ, có căm ghét. Khoang điều khiển của cơ giáp là một nơi vô cùng thiêng liêng đối với chiến binh cơ giáp, về mặt tâm lí, việc bất kỳ ai khác ngoài kỹ sư cơ giáp bước vào đó là điều khó có thể chấp nhận được

Mà Zorley lại là đại đội trưởng đội hành động đặc biệt, cơ giáp của hắn đương nhiên là cơ giáp tốt nhất toàn hạm đội. Được một lần vào trong tham quan là ước mơ của bao người nhưng không thể nào thực hiện được. Bây giờ nhìn Đào Nguyện bước xuống từ khoang điều khiển cơ giáp của Zorley, trong lòng họ tất nhiên là vừa hâm mộ vừa ghen tị rồi.

“Đại đội trưởng.” Dịch Bân đi đến trước mặt Zorley báo cáo: "Mọi thứ đã được kiểm tra và không tìm thấy điều gì bất thường.”

Zorley nhìn lướt qua những Quân nhân Văn nghệ rồi nói với Dịch Bân: “Trước tiên hãy khởi động tất cả các thiết bị phòng thủ, cử người canh giữ các chốt, sau đó sắp xếp một nơi cho họ nghỉ ngơi. Phải mất ít nhất vài ngày để cơn bão đá đi qua, cậu cho người chia thức ăn và nước uống trước rồi hẵng phát cho mọi người.”

“Rõ!” Dịch Bân nhận lệnh rời đi, sau đó đi chỉ huy những người lính chiến đấu trên bộ chuyên bảo vệ Quân nhân Văn nghệ trước đó, để họ đi đến các vị trí khác nhau.

Ở đây, Zorley chính là chỉ huy tối cao, mọi người phải tuân theo mệnh lệnh của hắn.

Dưới sự dẫn dắt của các binh lính, nhóm Quân nhân Văn nghệ chuẩn bị đến khu nghỉ ngơi để nghỉ ngơi. Mặc dù Dean không phải là Quân nhân Văn nghệ cũng không phải là người của hạm đội Hùng Sư, nhưng trong tình huống này, anh ta cũng được coi là một Quân nhân Văn nghệ nên được sắp xếp giống bọn họ.

Dean quay đầu lại liếc nhìn cơ giáp của Zorley, anh ta luôn có một điều ước từ rất lâu rồi, đó là hy vọng được ngồi trong khoang điều khiển cơ giáp của Zorley, trải nghiệm cảm giác bay trong một chiếc cơ giáp. Hiện tại, điều ước này e là cả đời cũng không thực hiện được.

Hermin nhìn vẻ mặt cô đơn của Dean, rồi lại quay đầu nhìn bóng lưng Đào Nguyện đang được Zorley dẫn đi mà cảm thấy đau lòng thay cho anh trai mình. Trước đó cậu ta nghĩ rằng mình không hề hối hận về những gì mình đã làm, nhưng bây giờ, cậu ta thấy mình bắt đầu hối hận rồi. Cậu ta nghĩ, giá như mình không cướp Cornin khỏi Roche, vậy thì Roche và Cornin đã không chia tay, anh cậu ta và Zorley có lẽ vẫn còn cơ hội quay lại với nhau.

Họ mới đến căn cứ sơn động chưa tới nửa giờ, bão đá đã đổ bộ hành tinh này.
 
Bật Hack Yêu Đương Của Hệ Thống
Chương 103: Quân Nhân Văn Nghệ Giữa Các Vì Sao (18)


Edit: Min

Căn cứ sơn động dù sao cũng chỉ là nơi trú ẩn tạm thời, điều kiện tuyệt đối không thể so sánh với căn cứ đồn trú và t** ch**n.

Tất cả Quân nhân Văn nghệ đều được sắp xếp trong một phòng nghỉ lớn, song điều kiện của phòng nghỉ cũng không tệ lắm, bên trong sạch sẽ thoáng mát, mỗi người đều có một chiếc giường rất thoải mái, bên cạnh giường đặt một chiếc ghế sô pha nhỏ cùng một chiếc bàn thấp, hơn nữa còn có cả một tủ quần áo nhỏ. Kéo các vách ngăn bên hông và trước lên là sẽ có không gian riêng tương đối rộng rãi.

Phân đội trưởng dẫn người đi lấy nước và thức ăn, sau đó đặt lên chiếc bàn thấp của từng người.

Sau khi Dean và Hermin rửa mặt xong, họ trở lại giường chuẩn bị nghỉ ngơi.

Hermin liếc nhìn nước cùng hộp cơm được đậy kín đặt trên bàn thấp, nói với Dean: “Anh, ăn chút gì đi rồi hẵng ngủ.”

Dean lắc đầu, cởi giày, vén chăn nằm xuống nói: “Anh không đói, em ăn đi, anh muốn ngủ một lát.”

“Anh à…….” Hermin cúi đầu, cậu ta muốn an ủi anh mình nhưng không biết nên nói gì.

“Anh buồn ngủ rồi. Em muốn nói gì thì chờ anh dậy rồi nói.” Dean nằm đưa lưng về phía Hermin, lúc anh ta nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài xuống gối.

Hermin cũng kéo vách ngăn phía trước lại, sau đó cởi giày lên giường, mặc dù cảm thấy rất mệt mỏi nhưng cậu ta không buồn ngủ chút nào. Cậu ta ngồi bó gối trên giường, trong lòng thầm nghĩ tại sao đường tình duyên của hai anh em họ lại khó khăn như vậy chứ.

Mà trong thâm tâm Dean lại biết rất rõ, hết thảy đều là lựa chọn của chính họ, hậu quả do mình gây ra chỉ có thể tự mình gánh chịu.

Đào Nguyện được Zorley đưa đến phòng nghỉ của hắn, sau khi ăn cơm và tắm rửa xong, Đào Nguyện ngủ thiếp đi trên giường của Zorley. Cả một đêm không chợp mắt, hiện tại cả người thả lỏng nên cơn buồn ngủ lập tức kéo đến, vừa đặt lưng xuống giường, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Sau khi nghe tất cả các báo cáo và đảm bảo rằng có thể kiên trì đến khi cơn bão đá trôi qua mà không gặp vấn đề gì, Zorley trở lại phòng nghỉ.

Thấy Đào Nguyện đã ngủ rồi, Zorley ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt Đào Nguyện, làn da mềm mại mịn màng khiến hắn không khỏi nở nụ cười. Sau đó lại không nhịn được mà lo lắng cho tương lai của mình. Bởi vì trải qua chuyện lần này, chỉ cần Đào Nguyện rời xa hắn, hắn nhất định sẽ lo lắng cho cậu.

Tuy lần này Đào Nguyện không bị thương, nhưng Zorley vẫn rất đau lòng khi cậu gặp nguy hiểm như vậy.

Zorley cởi áo khoác lên giường, vén chăn lên nằm xuống, sau đó ôm Đào Nguyện vào lòng, trái tim cũng cảm thấy như được lấp đầy vậy. Hắn ngửi hương thơm trên người Đào Nguyện, nhắm mắt lại tận hưởng khoảnh khắc này, thậm chí còn ước rằng nếu họ có thể ở bên nhau mãi mãi trong tư thế này thì tốt quá rồi.

Đến bây giờ Zorley vẫn không biết hương thơm trên cơ thể Đào Nguyện từ đâu mà ra, các sản phẩm tắm và chăm sóc da hắn đặt trong phòng tắm đều không có mùi thơm. Vả lại loại hương thơm này có thể khiến cho tâm hồn và cơ thể người ta đặc biệt dễ chịu, dường như nó không thể điều chế bằng máy móc hay nhân tạo được.

Hắn nghĩ bụng, đây rốt cuộc là mùi hương gì? Có chút giống hương hoa cỏ cây, cũng có chút giống hương thơm của nước suối tinh khiết nhất trên đỉnh núi tuyết. Hắn không thể phân biệt được mùi hương đó là gì, sau đó dần chìm vào giấc ngủ với những hoài nghi.

.........

Đào Nguyện tỉnh dậy sau khi đã ngủ đủ giấc, cậu nằm trong vòng tay của Zorley, hai người câu được câu không trò chuyện với nhau, thi thoảng còn hôn lên má và môi của nhau. Chỉ tựa vào nhau thế này thôi cũng làm cho họ cảm thấy bình dị và hạnh phúc.

Đào Nguyện cắn nhẹ một cái lên cằm của hắn, lập tức bị hắn ngậm lấy môi l**m m*t cùng khẽ cắn, đầu lưỡi hai người cọ xát vào nhau, cứ như đang đùa giỡn vậy.

Đào Nguyện đè lại bàn tay đang s* s**ng g*** h** ch*n mình, nhìn hắn nói: “Nếu sau này có cơ hội, chú dùng cơ giáp đưa em đi chơi đây đó được không? Em muốn trải nghiệm cảm giác được ngồi trong khoang cơ giáp bay qua mặt biển cùng núi cao rừng sâu. Được một lần như thế trong đời thôi là đủ rồi.”

“Nếu em muốn trải nghiệm cảm giác ngồi trên cơ giáp, tôi có rất nhiều cơ hội để đưa em đi trải nghiệm. Đây không phải là một mong muốn xa vời nào đó không thể thực hiện được, và sẽ không bao giờ chỉ có một cơ hội duy nhất trong đời.”

“Chú tự ý chở em bằng cơ giáp như vậy có bị coi là lạm quyền không? Lỡ bị ai đó phát hiện rồi ảnh hưởng đến sự thăng tiến của chú thì không tốt chút nào.” Mặc dù Đào Nguyện rất muốn trải nghiệm cảm giác ngồi trên cơ giáp, nhưng cậu không muốn làm ảnh hưởng đến tiền đồ của hắn chỉ vì niềm vui của riêng mình. Thế nên cậu thà để lại sự tiếc nuối trong lòng còn hơn để hắn vì mình mà lưu lại dấu ấn không tốt.

“Để các binh lính có thể nuôi dưỡng tình cảm bền chặt cũng như sự ăn ý hơn với cơ giáp, hằng năm chúng tôi đều có một khoảng thời gian được tự điều khiển cơ giáp đến những nơi mình muốn đến. Nhưng điều kiện tiên quyết là không được để cho người khác phát hiện, hơn nữa còn phải đem cơ giáp nguyên vẹn trở về. Đến lúc đó, tôi sẽ đưa em đi cùng, cho dù lãnh đạo biết cũng không sao, chỉ cần những người khác không biết là được.”

“Các chú còn phải bồi dưỡng tình cảm với cơ giáp nữa cơ á?” Đào Nguyện không có kiểm tra thông tin về phương diện này nên cảm thấy hơi kỳ lạ khi nghe nó.

“Chủ yếu là để các chiến binh cơ giáp trong lúc chiến đấu có thể điều khiển cơ giáp y như đang điều khiển cơ thể của chính họ.”

“Vậy bây giờ em có thể đi xem một chút không? Chú nói cho em biết về những thứ trong buồng lái và chúng dùng để làm gì nha chú?” Đào Nguyện ngẩng đầu lên, hỏi hắn với vẻ mặt đầy chờ mong.

“Được.” Zorley cúi đầu hôn chụt một cái lên trán cậu, trong mắt tràn đầy cưng chiều.

Sự yên tĩnh trong sơn động hoàn toàn trái ngược với khung cảnh hỗn loạn do những tảng đá bay lên bởi gió bão siêu mạnh bên ngoài. Tiếng gió hệt như tiếng gầm của quái thú, những tảng đá bay trong không trung đập vào khắp nơi, hình ảnh như vậy, chỉ nhìn qua màn hình thôi cũng đã thấy rợn người rồi.

Bất cứ thứ gì ở bên ngoài đều sẽ bị gió bão cuốn đi. Căn cứ sơn động này được xây dựng chuyên dụng để phòng tránh bão đá nên nó an toàn hơn những căn cứ dưới lòng đất. Bọn tinh tặc ẩn nấp không bắt được Quân nhân Văn nghệ làm con tin, sau khi bão đá kết thúc, chúng nhất định sẽ nhanh chóng chạy trốn.

Quân nhân Văn nghệ ngủ đủ giấc rồi bèn bắt đầu tự tìm việc để làm, vì có đội hành động đặc biệt bảo vệ nên tâm tình của họ thả lỏng hơn rất nhiều, chỉ cần chờ cơn bão đá đi qua là có thể được đưa về tàu tại căn cứ đóng quân rồi.

Do từ trường của bão đá chặn tín hiệu liên lạc, bọn họ không thể kết nối với mạng bên ngoài, chỉ có thể chơi một số game, nói chuyện phiếm hoặc ngồi ngẩn người để giết thời gian mà thôi.

Nội dung cuộc trò chuyện của họ chính là mối quan hệ giữa Đào Nguyện và Zorley, tất cả đều bị sốc khi biết hai người đang hẹn hò, hơn nữa họ thậm chí còn chẳng biết điều đó. Mặc dù bọn họ muốn nói rằng Đào Nguyện không xứng với một nam thần như Zorley, nhưng khi nghĩ đến gia thế môn đăng hộ đối cùng với ngoại hình cũng rất xứng đôi của cả hai, cộng thêm gần đây Đào Nguyện biểu hiện xuất sắc được nhiều người biết đến, bọn họ thật sự nghĩ không ra Đào Nguyện có chỗ nào không xứng với Zorley.

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, họ vẫn cảm thấy ghen tị và khó chịu trong lòng.

Bọn họ nghĩ đến cảnh tượng Đào Nguyện bước xuống từ khoang điều khiển cơ giáp của Zorley, đột nhiên có người đề nghị muốn lại gần nhìn những cơ giáp đó, sau đó bèn đi nhờ phân đội trưởng hỏi giùm xem bọn họ có thể đứng xa xa nhìn một chút hay không. Chỉ cần nhìn thôi đã thỏa mãn rồi, tuyệt đối sẽ không tới gần.

Dưới sự nhờ vả và van nài của họ, phân đội trưởng đành giúp họ đi hỏi thử. Đương nhiên binh lính trông coi cơ giáp không thể tự quyết định được, vì vậy bèn đi xin chỉ thị của Dịch Bân. Dịch Bân nghĩ bụng chỉ đứng xa xa nhìn một cái thôi cũng không phải chuyện gì to tát. Hơn nữa, ít nhất cũng phải vài ngày nữa thì bão đá mới ngừng. Mà cơ giáp cũng không có khả năng sẽ đột nhiên khởi động. Bọn họ muốn nhìn thì cứ cho bọn họ nhìn thôi. Thế nên anh đã trực tiếp đồng ý mà không báo cáo với Zorley. Song vẫn dặn dò một câu rằng đừng để bọn họ đến gần, càng không được dùng tay chạm vào. Bởi vì về mặt tâm lý, chiến binh cơ giáp với cơ giáp là một, nên không thích bị người khác chạm vào lung tung.

Nghe phân đội trưởng nói rằng có thể đi xem, những Quân nhân Văn nghệ đó rất vui vẻ. Bình thường, bất kể là trong căn cứ hay trên tàu thì cơ giáp đều có chỗ đậu riêng biệt, bọn họ rất khó có thể nhìn thấy. Hiếm khi có cơ hội được nhìn cho đã, vì vậy cả bọn hào hứng cùng nhau chạy qua.

Khi nghe nói rằng có thể đi xem cơ giáp, trong lòng Hermin vô cùng muốn đi xem, nhưng thấy anh mình ngồi trên sô pha đọc sách bằng máy liên lạc, không có ý muốn đi, thế nên cậu ta cũng không đứng dậy ngay.

“Anh, anh không đi xem hả? Em nhớ anh từng nói rằng một trong những lý do khiến anh trở thành Quân nhân Văn nghệ là bởi vì biết đâu sẽ có cơ hội được tiếp xúc gần với cơ giáp mà. Bình thường ở căn cứ và trên tàu đều rất khó có cơ hội được nhìn thấy cơ giáp ở khoảng cách gần như vậy, bỏ lỡ sẽ tiếc lắm đó.” Hermin nhìn anh mình nói.

“Anh không muốn đi. Anh đã qua cái tuổi ham vui rồi, không xem cũng không cảm thấy tiếc nuối đâu. Có điều đây quả thực là một cơ hội hiếm có, em muốn đi xem thì đi với họ đi. Không cần để ý đến anh, anh đọc sách một lát.”

“Anh à, em biết anh nhất định cũng muốn xem, đi thôi, chúng ta cùng đi xem đi.” Hermin đi qua kéo tay anh mình.

“Em tự đi đi, anh chỉ muốn nghỉ ngơi thôi, không muốn đi đâu hết.”

“Còn đến mấy ngày có thể nghỉ ngơi lận mà, chúng ta đi xem một lát rồi về liền. Cứ coi như là đi với em đi, một mình anh ở đây, em xem cũng không yên tâm.” Hermin biết anh trai của mình thích cơ giáp đến mức nào, cho nên không muốn anh trai bỏ lỡ cơ hội hiếm có này.

Dean thở dài, đành đứng dậy và đi ra ngoài cùng cậu ta. Đúng là anh ta rất thích cơ giáp, cũng rất muốn nhìn những cơ giáp đó, nhưng bắt anh ta thưởng thức cơ giáp với tâm trạng phiền muộn và đau khổ, anh ta thà ở một mình trong một thời gian.

Phân đội trưởng dẫn nhóm Quân nhân Văn nghệ đi xem cơ giáp, dừng lại cách cơ giáp ở một khoảng cách nhất định, bảo bọn họ đứng ở chỗ này nhìn, không được tiến lên trước, nếu không thì tất cả sẽ bị cấm nhìn và trở về ngủ tiếp.

Đây là lần đầu tiên bọn họ cùng lúc nhìn thấy nhiều cơ giáp như thế, hơn nữa còn ở trong phạm vi gần như vậy, cho nên bọn họ đều vừa hưng phấn vừa kích động.

“Bây giờ tôi thật sự cảm thấy đời này không còn gì hối tiếc. Có thể nhìn thấy nhiều cơ giáp ở khoảng cách gần như thế này, quả thực không uổng công mấy năm trời tôi cố gắng trở thành Quân nhân Văn nghệ mà.”

“Giá như tôi có thêm vài đôi mắt nữa, một đôi nhìn không có đủ gì sất!”

“Nhiều cơ giáp như vậy đậu cùng một chỗ, thật quá chấn động. Dù chỉ đứng im ở đấy, chúng vẫn tràn ngập cảm giác uy vũ và khí phách.”

“Ngầu quá đi à, tôi thật sự rất muốn thử điều khiển một lần.”

“Điều khiển một lần? Loại chuyện này chỉ có nằm mơ mới thực hiện được thôi. Ngay cả binh lính cũng chỉ có một số rất ít người có thể trở thành đội viên của đội hành động đặc biệt, mà có trở thành đội viên của đội hành động đặc biệt đi chăng nữa, thì cũng phải mạnh hơn các đội viên khác mới có thể trở thành chiến binh cơ giáp. Cả đám Quân nhân Văn nghệ chúng ta cả đời này đừng nói là điều khiển cơ giáp, vào khoang điều khiển nhìn một cái cũng không có khả năng.”

“Nó đó, hiện tại có thể nhìn như vậy đã là một cơ hội cực kỳ hiếm có rồi, chúng ta cũng coi như là gặp họa được phúc. Nhân lúc hiện tại tranh thủ xem cho đã đi, đối với tốp Quân nhân Văn nghệ sắp xuất ngũ sau hai, ba năm nữa như chúng ta mà nói, cơ hội này có thể chỉ có một lần trong đời thôi.”

“Chiếc nào cũng trông thật khí phách, nhưng nếu phải so sánh, vẫn là cơ giáp của thiếu tướng Zorley nhìn ngầu hơn.”

“Đương nhiên rồi, người ta là đại đội trưởng của đội hành động đặc biệt mà lại. Ngài ấy điều khiển cơ giáp tốt nhất trong hạm đội của chúng ta đó.”

“Chiếc cơ giáp này rất xứng với thiếu tướng Zorley. Nếu thiếu tướng Zorley chỉ cần cơ giáp, không cần yêu đương kết hôn thì tốt rồi.”

“Mặc dù ý tưởng của cậu không tồi, nhưng không thực hiện được đâu. Giờ người ta đã có người yêu rồi, nói không chừng sẽ kết hôn sớm thôi.”

“Không thể nào! Sao bọn họ có thể kết hôn sớm vậy được?”

“Người ta kết hôn hay không không liên quan gì đến các cậu? Các cậu có thể chấp nhận hay không cũng có liên quan gì đến người ta?” Phân đội trưởng nhìn những người đó nói: “Đừng có tự mình đa tình nữa.”

Những người đó bị phân đội trưởng nói như vậy, mặc dù trong lòng vẫn cảm thấy không phục, nhưng cũng không dám tiếp tục nói những lời đó nữa, chỉ có thể nghiêm túc nhìn những chiếc cơ giáp, nghĩ thầm nhất định phải nhân cơ hội này xem cho đã mới được.

............
 
Back
Top Bottom