[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Báo Thù Ký
Chương 80: Sự ngọt ngào cuối cùng
Chương 80: Sự ngọt ngào cuối cùng
Chương 80: Sự ngọt ngào cuối cùng
- Hiên Vũ tỉnh lại.
Tướng công, không được ngất!
- Nàng bực bội vỗ vỗ mặt y.
Đây là lần thứ mười lăm Thanh Nghi thất bại trong cuộc chiến công thành.
Đồng đội duy nhất bỏ rơi nàng khi đang ở đỉnh cao sự nghiệp.
Thanh Nghi bực bội leo xuống khỏi người Hiên Vũ.
Chỉ còn một khoảnh khắc nữa thôi là nàng được phá xử thân rồi.
Thà ngay từ đầu y đừng ngoan cố chiều nàng, thì bây giờ Thanh Nghi đâu chịu cảnh “hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình”.
Nàng sờ bên dưới hạ thân ẩm ướt, thất vọng vô độ.
Quân nhu đã cấp, nhưng tướng công chẳng thể xông trận thì cũng như không.
So với lần đầu tiên viên phòng, bây giờ Thanh Nghi đã bình tĩnh hơn hẳn.
Đối với tình trạng đèn cầy trước gió, không biết khi nào tắt như Hiên Vũ, nàng đã chẳng nóng ruột làm ầm lên.
Những lúc thế này, cứ để Hiên Vũ ngủ say.
Sáng hôm sau thức dậy, y sẽ hoàn hảo khoẻ mạnh.
Thanh Nghi mặc đồ vào, tránh cho Hiên Vũ phải kinh hãi vào buổi sáng.
Nàng nằm xuống ôm y, trong lòng bất mãn, không cam tâm.
Làm thiếu phu nhân một tháng, vết chu sa vẫn chưa được xoá.
Ai nhìn nàng cũng đưa đến ánh mắt thương hại, khiến Thanh Nghi muốn nổi điên.
Nàng không sợ mọi người nói gì mình, chỉ lo lắng họ dám dùng ánh mắt kia nhìn Hiên Vũ.
Bất kỳ ai làm tổn thương lòng tự trọng của y, Thanh Nghi quyết giết không tha.
Thanh Nghi chẳng phải cô gái ngây thơ, nàng là người trưởng thành trong hắc đạo.
Sư phụ Thanh Nghi đã sớm cho tay nàng nhuộm máu người, không việc xấu gì không lôi Thanh Nghi vào.
Nếu có ngây thơ, thì đó là do Thanh Nghi giả vờ thế.
Vì hạnh phúc của bản thân, nàng sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào.
Bây giờ Hiên Vũ là người quan trọng nhất, là phu quân còn quý giá hơn tính mạng của Thanh Nghi.
Để bảo vệ y, Thanh Nghi không ngại hy sinh tất cả.
Bản thân nàng, tình yêu của đời nàng, đều có thể đánh đổi để làm y hài lòng.
Ngày đó dưới đáy vực sâu, nàng đã thấm thía cảm giác mất đi Hiên Vũ.
Vậy nên dù y tỉnh lại, tàn tật thế này, vẫn tốt hơn không còn trên cõi đời.
Thanh Nghi cảm thấy ông trời đã ưu đãi mình quá lớn.
Nàng giơ tay lần theo vết sẹo bên thái dương của phu quân.
Mỗi lần chạm vào dấu vết này, Thanh Nghi đều nhắc nhở bản thân đã nợ Hiên Vũ quá nhiều.
Nàng đưa ánh mắt mông lung nhìn bóng đêm mịt mù.
“Cả hai người đều sống, vì vậy mình không hề hối hận vì những chuyện đã qua.”
Nàng trở lại quá khứ không phải biến cố ngẫu nhiên, mà là một tiến trình mặc định của lịch sử.
Nàng ở đây để giúp Quân Lâm sống đến sáu mươi tuổi, đồng thời bảo đảm hắn sẽ trở thành Ngọc chân nhân đỉnh đỉnh đại danh.
Tinh Quang dưới thời Ngọc chưởng môn phát triển rực rỡ, gần như thống trị võ lâm.
Hắn cũng là thái sư phụ được người đời muôn vàn kính trọng.
Nếu Thanh Nghi ích kỷ chọn Quân Lâm, thì tương lai sẽ rẽ về hướng nào?
Liệu ông nội có gặp được bà nội và sinh ra hậu nhân nhà họ Vương?
Rồi còn mối hận thù giữa hai người bạn vì sao lại xảy ra ?
Thế giới có sụp đổ và chính bản thân nàng có biến mất?
Mỗi khi băng khoăn, những câu hỏi đáng sợ này sẽ ám ảnh Thanh Nghi.
Nàng không thể tự do sống theo ý mình như bản thân vẫn tưởng.
Bất kỳ quyết định nào cũng đều kèm theo áp lực khủng khiếp.
Mọi người thường bị quá khứ trói buộc, còn thứ đe doạ nàng lại nằm ở tương lai.
Bất chợt Thanh Nghi rùng mình khi liên tưởng đến những thứ quá hãi hùng.
Nàng nép gần Hiên Vũ để nương tựa vào hơi ấm của y.
Đây là quyết định đúng đắn nhất, là nơi an toàn nhất.
Có đại sư huynh trong đời, nàng không sợ ngay cả khi bầu trời sập xuống.
Hiên Vũ hình như cũng cảm nhận được, nên y trở người ôm chặt lấy Thanh Nghi.
Cả hai đều hài lòng khi được ở cạnh đối phương.
Tưởng như mặt trời có tắt cũng chẳng vấn đề gì khi họ đã ở chung một chỗ.
Thanh Nghi ngoan ngoãn nhắm mắt, tìm đến cõi mộng.
Trên môi Hiên Vũ ẩn ẩn nụ cười, đắm chìm trong ngọt ngào, ngất ngây.
^_^
Chỉ một tiếng động nhẹ ngoài hành lang cũng khiến Thanh Nghi giật mình sực tỉnh.
Lần này là âm thanh gõ cửa ầm ầm, cộng với giọng khẩn trương của quản gia.
Thanh Nghi liếc nhìn ánh sáng len qua khe cửa.
“Giờ này vẫn còn sớm, lão Nguyễn đến có việc gì?”
Hiên Vũ hình như cũng vừa bị đánh thức, y nheo mắt nhìn ra ngoài, gương mặt còn ngáy ngủ.
Nàng cười nhẹ, giọng an ủi.
- Huynh ngủ tiếp đi, để muội ra xem thế nào.
Thanh Nghi bước xuống giường, tay với lấy áo khoát dài mặc vào.
Nàng vừa mở cửa, quản gia lập tức hối hả thông báo.
- Thiếu phu nhân, nhị thiếu gia đánh ngã hộ viện, sau đó bỏ đi rồi!
- Cho người đuổi theo chưa?
- Nàng lo lắng hỏi.
- Vẫn ... vẫn chưa.
Lão nô gấp quá nên chạy đến đây báo ngay mà quên suy tính.
- Kêu nhóm Lâm Phương dẫn theo những người có kinh nghiệm truy tìm tung tích Trúc Phong.
Nếu tìm được thì cứ âm thầm theo bảo hộ rồi báo tin về.
Có lẽ tâm tình nhị thúc không tốt nên ra ngoài cho khuây khoả.
Ông mau đi đi, để càng lâu càng dễ mất dấu hơn.
- Lão nô đã rõ.
Nguyễn quản gia nghe lời Thanh Nghi phân phó, lập tức đi thi hành.
Nàng nhìn theo dáng ông, thở dài, rồi khép cửa lại.
Thanh Nghi muốn chui lên giường, tìm lại giấc ngủ.
Sáng sớm tinh mơ thế này, nằm trong chăn mới là vương đạo.
Thế nhưng Hiên Vũ đã hoàn toàn tỉnh giấc.
Hẳn nhiên y cũng đã nghe đoạn trao đổi giữa Thanh Nghi và quản gia.
- Muội đã biết chuyện à?
Nghe nàng xử lý rành mạch, không hề ngạc nhiên hay thắc mắc lý do Trúc Phong bỏ đi, Hiên Vũ cũng đoán được vài phần.
Tuy hôm qua không cho ai đến gần đại sảnh, nhưng huynh đệ họ cũng có phần ồn ào.
Hiên Vũ lại quên mất nương tử mình có thói quen hóng chuyện.
Lẽ ra thấy Thanh Nghi nhiệt tình như vậy, y đã phải nghi ngờ.
- Huynh đừng buồn.
- Nàng ôm Hiên Vũ an ủi.
- Nhị thúc trẻ người non dạ, nên hành động sốc nổi.
- Đã hai mươi ba mà còn sốc nổi gì nữa.
- Y bỗng nổi giận.
- Thì ra trong lòng nó huynh là người ích kỷ, chỉ muốn giành giật gia tài.
Muốn nó ở yên, tu tâm dưỡng tính thì lại bắt chước người ta bỏ nhà đi.
Muội còn cho người tìm Trúc Phong làm gì, cứ để nó sống theo ý thích.
- Nhưng nhị thúc bị trọng thương.
Để Trúc Phong ở bên ngoài, huynh có thể yên tâm sao?
- Nó chỉ giả vờ thôi.
Thương tích lúc trước đã khỏi hẳn.
- Nhưng hôm qua huynh lại đánh Trúc Phong bị nội thương tiếp.
- Chuyện này muội cũng biết?
- Hiên Vũ kinh ngạc hỏi.
- Muội xin lỗi vì đã rình nghe huynh nói chuyện.
- Thanh Nghi, sau này nàng tuyệt đối không được cãi lời của ta.
- Y tức giận, gằn từng chữ.
- Dạ thưa tướng công, thiếp hiểu rồi!
- Thanh Nghi dịu dàng phục tùng.
Hiên Vũ bực bội, không có tâm tình nào ngủ lại.
Vì vậy Thanh Nghi cũng đành thức theo, nàng xoay sang việc phục vụ buổi sáng cho tướng công.
Thanh Nghi đỡ Hiên Vũ ngồi dậy, xoa bóp một chút cho tay chân y bớt cứng.
Sau đó nàng rót nước mang tới gần giường lau mặt cho tướng công.
Nàng giúp Hiên Vũ thay y phục, chải tóc, mang giày.
Thanh Nghi tận tuỵ như một nàng hầu thật thụ.
Quả thật sư phụ đã huấn luyện nàng thành một thục nữ chuyên nghiệp thành công.
Hiên Vũ ngồi tại giường, nhìn nàng tất bật đi qua đi lại.
Khi Thanh Nghi chuẩn bị dìu y đứng dậy, Hiên Vũ liền kéo nàng vào lòng.
Y nắm tay Thanh Nghi đưa lên môi hôn.
- Nương tử, muội vì huynh mà vất vả quá.
- Đêm qua đã giao ước, giữa phu thê không cần cảm ơn.
- Nàng nhắc nhở.
- Lẽ ra muội xứng đáng có được một phu quân tốt hơn Nam Cung Hiên Vũ.
Thanh Nghi vuốt ve khuôn mặt y, sau đó cười ngọt ngào.
- Muội hạnh phúc khi ở bên huynh.
Thật mà!
- Huynh biết muội ở nhà một mình rất nhàm chán.
- Y thở dài.
- Nhưng chờ thêm một thời gian nữa, sau khi mọi chuyện ổn định lại, huynh giao mọi thứ cho Trúc Phong, rồi cùng muội ngao du thiên hạ.
- Được, muội sẽ cùng huynh đi đến cùng trời cuối đất, khám phá hết cực lạc thiên nhai.
Hai người bọn họ cùng trao nụ hôn buổi sáng.
Từ khi trở thành vợ người ta, Thanh Nghi bắt đầu quen với nghi thức tình yêu của y.
Mới chớp mắt mà nàng đã gần mười chín tuổi.
So với lần đầu tiên được Quân Lâm ôm vào lòng, nàng đã thành thục nhiều.
Lời hứa sẽ gả cho sư phụ đã tan thành mây khói.
Giờ đây Thanh Nghi chỉ biết ở nơi xa cầu khấn cho sức khoẻ của người.
Sang năm mới, Quân Lâm sẽ mười bảy tuổi.
Người ta nói thiếu niên mới lớn biến đổi rất kinh hồn.
Sư phụ nàng vốn là người trưởng thành sớm.
Nhưng Thanh Nghi vẫn tò mò muốn biết Ngọc Quân Lâm mười bảy tuổi sẽ như thế nào.
Nào ngờ, ước vọng đó lại biến thành sự thật.
Nàng sắp có cơ hội tái ngộ cùng người xưa.
^_^
Nam Cung lão gia về nhà, rất tức giận khi nghe chuyện hai huynh đệ cãi nhau.
Thanh Nghi phải nhận lãnh trách nhiệm khắc phục hậu quả mà tướng công đã gây ra.
- Cha, hay để con dâu đi tìm nhị đệ về.
- Nàng lên tiếng.
- Con biết Trúc Phong đi đâu sao?
- Nam Cung Nghê quan tâm hỏi.
- Dạ, Lâm Phương vẫn đi theo bảo vệ nhị đệ cũng như thường xuyên báo cáo tình hình về.
Tuy tướng công nói cứng nhưng vẫn quan tâm lo lắng cho Trúc Phong lắm.
- Nàng nhanh chóng chuyển hết công lao cho Hiên Vũ.
- Nhị đệ đang ở Mãn Phần, chỗ của tam muội.
Có lẽ Trúc Phong đã biết lỗi rồi, giờ chỉ thiếu một cái cớ để quay về thôi.
- Được, vậy việc này nhờ hết vào con vậy.
Nhiều khi huynh đệ xử sự với nhau không khéo léo bằng chị em.
- Đại lão gia gật gù.
- Con nhớ nhắc là cha muốn nó quay về xin lỗi đại ca.
Tính tình của hai đứa ta còn chưa rõ sao.
Thanh Nghi mỉm cười, gật đầu nhận lệnh.
Hoá ra Nam Cung lão gia vẫn sáng suốt, biết phân xử đúng sai.
Sự ngang tàng của Trúc Phong và tính cách bình lặng của Hiên Vũ, ai nấy đều rõ.
Nếu có xảy ra xung đột, chắc chắn do Trúc Phong gây chuyện chứ không phải đại ca hắn.
Tối hôm đó Hiên Vũ trầm mặc, không nói lời nào với Thanh Nghi.
Nàng phải dịu giọng năn nỉ.
- Tướng công giận thiếp tự mình làm chủ, không hỏi ý kiến huynh sao?
- Nàng đối diện với tấm lưng của trượng phu mà đối đáp.
- Tuỳ tiện tìm vài người đi gọi nhị đệ về là được, cần gì phải đích thân muội đi.
- Hiên Vũ cất tiếng.
- Đừng để ta nói trúng, muội cũng chỉ tìm cớ đi ra ngoài thôi.
Rõ ràng Thanh Nghi ở Nam Cung phủ đã nhàm chán hết cỡ rồi.
Thanh Nghi giật mình, không ngờ y đoán trúng hết.
Thế nhưng nàng rất giỏi xoay sở và lừa gạt mọi người.
Thanh Nghi tiếp tục nắm vai Hiên vũ mà lay lắc, giọng cũng trở nên nũng nịu hơn.
- Trúc Phong cứng đầu thế nào huynh cũng biết mà.
Phải có muội đi bắt thang cho nhị đệ leo xuống, Trúc Phong mới không mất mặt, mà chịu về nhà.
Huynh đệ cãi nhau chớ nên giận dai, sứt mẻ tình cảm hết.
Đây là nhiệm vụ đầu tiên của con dâu nhà Nam Cung, huynh để muội đi đóng góp chút công sức cho gia đình đi.
- Chỉ đơn giản như thế?
- Xem ra Hiên Vũ đã bị tác động.
- Nếu không phải vì gia đình, muội muốn đi xa huynh làm gì?
Lòng muội vẫn còn phân vân đây nè.
Đi về mất hơn mười ngày, người muội lo lắng nhất vẫn là tướng công.
- Đừng xem ta như phế nhân.
Huynh biết tự chăm sóc bản thân.
- Hiên Vũ bực dọc nói.
- Vậy tướng công đồng ý cho nương tử đi rồi hả?
- Ừ, thì cứ đi đi.
Lôi thằng em ngỗ ngược ấy về cho huynh dạy dỗ thêm lần nữa.
Xem lần sau nó còn dám bỏ nhà đi không?
- Tướng công à, huynh thật nghiêm khắc nha.
Trước giờ muội chưa từng thấy.
- Bây giờ biết huynh nghiêm khắc rồi thì muội cảm thấy thế nào?
- Dĩ nhiên là uy phong lẫm lẫm, khiến tiện thiếp thêm phần ngưỡng mộ.
- Ma lanh lắm, lại còn dẻo miệng nữa.
Hiên Vũ bật cười, sau đó quay lại đối mặt với Thanh Nghi.
Y đưa tay véo mũi nàng, làm Thanh Nghi phải uốn éo lãng tránh.
Đây có lẽ là đêm ngọt ngào cuối cùng giữa hai người bọn họ.
Sau này sóng gió lại nổi lên, không ai còn là chính mình của ngày xưa.