[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Báo Thù Ký
Chương 39: Trái tim lỗi nhịp
Chương 39: Trái tim lỗi nhịp
Chương 39: Trái tim lỗi nhịp
Sau khi bày tỏ hết nỗi lòng, giữa hai người bọn họ lại xuất hiện một thứ tình cảm mới mẻ.
Thanh Nghi chấp nhận Hiên Vũ như một vị huynh trưởng, người mà nàng có thể tin tưởng bằng toàn bộ mạng sống của mình.
Hiên Vũ không hề nhắc lại cảm xúc của bản thân với Thanh Nghi thêm một lần nào nữa.
Hắn chọn cách ở bên cạnh nàng như một người bạn, người anh, ngươi đồng đội chí cốt.
“
Sau này nếu gặp bất cứ khó khăn gì, nên nhớ huynh vĩnh viễn sẽ theo phe của muội.”
Chính vì lời hứa này, Thanh Nghi mới có thể để Hiên Vũ chăm sóc mình.
Hắn hiểu rõ trái tim nàng đang hướng về ai, hắn không lùi bước mà tự nguyện ở lại.
Trên thế giới, chỉ có những vị anh hùng mới có thể hành động được như Hiên Vũ.
Mong muốn nàng được hạnh phúc, không quan tâm nàng sẽ chọn kẻ nào.
Hiên Vũ mua một chiếc xe ngựa nhỏ, loại mà người điều khiển có thể ngồi trong khoang.
Phương bắc đã bước vào mùa đông lạnh lẽo, chẳng bao lâu sau họ sẽ thấy tuyết rơi trên đường.
Hắn đã chuẩn bị rất nhiều áo ấm cùng lương thực dự trữ.
Trong xe cũng có thêm một chiếc lò lửa nhỏ, đủ để sưởi ấm cho hai trái tim đơn côi.
- Sư huynh, đến thôn Thảo Mộc còn bao nhiêu xa?
- Nàng đưa mắt lim dim nhìn hàng cây xơ xác hai bên đường.
- Nơi đó còn xa hơn kinh thành nữa, có lẽ chúng ta cần đi hơn mười ngày nữa mới tới.
Vẫn chỉ có một bóng lưng cô liêu xoay về phiá nàng.
Hiên Vũ hầu như chỉ ngồi xa ngoài mép cửa, hứng chịu hết toàn bộ giá rét trên đường.
Chiếc màn che phất phơ phất phơ theo từng cơn gió.
Mặc dù hắn đã chọn một chiếc xe ngựa rất nhỏ, nhưng Thanh Nghi vẫn cảm thấy không gian bên trong rộng rãi, và có phần lạnh lẽo.
Nàng đẩy lò sưởi đến gần Hiên Vũ hơn, giúp hắn cảm thấy ấm áp thêm phần nào.
- Đem vào trong đi, gió sẽ thổi tắt lửa.
- Có bóng lưng của huynh chắn lại, cơn gió nào mà thổi được vào tận đây.
- Thân thể muội mỏng manh, nên cần sưởi ấm nhiều hơn huynh.
Đem lò lửa vào đi.
- Huynh ngồi phía ngoài lạnh lẽo, chắc cần sưởi ấm hơn muội.
- Thanh Nghi nhích dần ra ngoài cửa.
- Muội ở gần lò lửa lắm, nên cứ để nó ở đây là được rồi.
Hiên Vũ làm gì, chắc chắn sẽ nghĩ đến lợi ích của Thanh Nghi trước tiên.
Nàng suy tính hành động, luôn quan tâm thêm phần của hắn.
Thân thiết như người một nhà, khách sáo như bạn tâm giao.
Có nhiều chuyện vốn đã hiểu rõ, nhưng họ vẫn cố tình tranh cãi hơn thua.
Lý lẽ đưa ra càng nhiều, tình cảm đôi bên lại càng sâu đậm.
Hiên Vũ nói “Ta không sao”, sự áy náy trong lòng Thanh Nghi lại càng lớn dần thêm.
^_^
Nàng đi khắp đại giang nam bắc, nhưng chưa từng bước chân đến rừng Ám Dạ.
Trong mắt Thanh Nghi, đây chỉ là một chốn hẻo lánh không người, chả có gì đáng quan tâm.
Thế nhưng nàng rất ngạc nhiên khi nhìn hàng quán hai bên đường cứ nối tiếp hết cụm này đến cụm khác.
Ám Dạ nổi tiếng sản sinh ra rất nhiều trân bảo, thuốc quý độc nhất thế gian, vậy nên có rất nhiều người đến đây mua hàng chở về Thần Châu bán.
Vượt qua đoạn đường dài vất vả, khách lạ sẽ vô cùng kinh ngạc khi phát hiện ra một thị tứ sầm uất ngay giữa rừng.
Nơi đây là thủ đô của đại phu, phố nào cũng thấy hiệu thuốc và cửa hàng của thần y.
Đệ nhất thần y, cải tử hoàn sinh thần y, tinh anh thần y, thần y chính tông ...
Thanh Nghi hoa cả mắt khi nhìn mớ bảng hiệu treo lố nhố suốt cả con đường.
So với lễ hội vía bà ở núi Thất sơn, nơi này nhộn nhịp đông đúc không kém.
- Sư huynh, ở đây có nhiều thần y như vậy, chúng ta phải tìm ai mới đúng.
- Thanh Nghi lo lắng ngó dáo dát xung quanh.
- Cũng không rõ Quân Lâm ở nơi nào trong cái thị tứ này nữa.
- Từ từ tìm, cũng sẽ tìm ra thôi.
- Hắn nhẹ giọng an ủi nàng.
Bọn họ đánh xe đến một khách điếm có vẻ sạch sẽ tươm tất nhất trong trấn.
Tiện Nghi quán là một cái tên dễ làm người ta yên tâm.
Xe ngựa vừa dừng lại, đã có tiểu nhị chạy ra giúp Hiên Vũ giữ ngựa.
- Khách quan, đến trọ phòng xin vào thẳng sảnh chính.
Hành lý sẽ được mang vào sau.
- Tay tiểu nhị nhanh nhảu chỉ dẫn.
- Cảm ơn, nhờ cậu giữ giúp.
Hiên Vũ bước xuống xe, sau đó cẩn thận bế Thanh Nghi ra.
Tuy nàng luôn một mực bảo mình không sao, nhưng hắn nhất quyết không cho Thanh Nghi tự đi.
Cổ chân là chỗ khớp thường xuyên cử động nhất, vết thương cũng vì vậy mà lâu lành.
Hiên Vũ muốn nàng được tĩnh dưỡng thật tốt.
Bất kể dừng lại trọ nơi đâu, hắn cũng dùng chế độ đãi ngộ với hài nhi mà đối xử với Thanh Nghi.
Nàng được quấn trong mấy tầng áo bông, tròn một cục như chú gấu khổng lồ.
Hiên Vũ nhẹ nhàng nhấc nàng lên, bế trên tay mà không hề nhíu mày lấy một cái.
Người trong khách điếm chỉ thấy được một khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu lú ra khỏi lớp áo khoát lông thú dầy cộm.
Họ biết mọi người đến đây để cầu y, nên không hề ngạc nhiên khi Hiên Vũ bế Thanh Nghi vào.
Nàng vừa được đặt xuống ghế đã có người bưng tới hai ly trà nóng.
Trong lúc nhân viên nhà trọ sắp xếp phòng, bọn họ thoải mái ngồi trong sảnh chờ hành lý của mình được mang vào.
- Khách quan, mời đi lối này.
- Tiểu nhị thông thạo giới thiệu những tiện ích của nhà trò.
- Ở đây chúng tôi có luôn dịch vụ cán khiêng dành cho khách hàng khó di chuyển.
Các đại phu cũng có thể gọi tới khám chữa trị tại khách điếm mà không cần phải đến y quán chờ đợi.
- Vậy hãy mời vị đại phu tốt nhất của trấn đi.
- Hiên Vũ trả lời.
Hắn lại một lần nữa bế Thanh Nghi lên tay, quen thuộc như thể đó là nhiệm vụ hàng ngày của mình.
Ở chỗ đông người, Thanh Nghi tự nhiên cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Mọi người đang nhìn vào họ, ánh mắt cảm thông xen lẫn ngưỡng mộ.
Thanh Nghi không dám đón nhận sự quan tâm.
Nàng úp mặt vào vai Hiên Vũ, tránh đi những ánh mắt tò mò kia.
Buổi chiều, nhà trọ đã giới thiệu ngay một đại phu đến khám bệnh cho khách.
Bọn họ giới thiệu toàn thôn Thảo Mộc này đều là người cùng họ Thành, tất cả là bà con thân thuộc, trình độ của y sư nào cũng chất lượng như nhau.
Hiên Vũ nghe giải thích cũng chỉ biết gật đầu đồng ý tiểu nhị và đại phu
Khám qua vết thương của Thanh Nghi, đại phu dễ dàng đưa ra kết quả chẩn đoán.
- Do được giữ gìn tốt nên khả năng bình phục vô cùng lạc quan.
Tuy nhiên, vết sẹo trên chân lại là một vấn đề thật sự nghiêm trọng.
- Xin hãy tận lực chữa trị.
- Hiên Vũ sốt ruột nói ngay.
- Cũng không phải không có cách, nhưng dược liệu sử dụng e rằng hơi khó tìm.
- Chi phí không thành vấn đề.
- Hắn dứt khoát trả lời.
Có mấy chữ này của đại gia, đại phu vui vẻ đưa liệu pháp ra ngay.
Một là thuốc uống, bồi dưỡng khí huyết gân xương; hai là thuốc thoa ngoài, liền sẹo mờ dấu, bảo đảm mịn màng như da em bé.
Thanh Nghi trố mắt nhìn Hiên Vũ tiêu tốn cả xấp tiền dầy cộm đổi lấy mấy thứ rau cỏ khô queo quắc.
Nàng chụp tay hắn kéo lại, cực lực phản đối hành vi tiêu xài hoang phí như thế này.
- Muội không cần!
- Nàng lắc đầu nguầy nguậy.
- Ta tình nguyện.
- Hắn cười khẽ.
- Vết thương đã không sao, cần gì tiêu tốn nhiều tiền như vậy.
- Nàng méo mặt van xin hắn thu hồi quyết định.
- Đây là tiền của Nam Cung gia, muội coi như xài của Trúc Phong để hả giận đi.
Thanh Nghi cắn môi suy tính.
Nếu là tiền của Trúc Phong, nàng thật muốn tiêu hoang cho y tán gia bại sản.
Nhưng Hiên Vũ cũng họ Nam Cung, Thanh Nghi cảm thấy mình không thể lợi dụng lòng tốt của hắn nữa.
Đã đến được nơi muốn tới, nàng phải qua cầu rút ván sao?
Trong lúc Thanh Nghi chưa thể thông suốt, Hiên Vũ đã hoàn thành xong việc mua bán của mình.
Hắn nhoẻn miệng cười khi nhìn thấy khuôn mặt căng thẳng suy tính của nàng.
Thanh Nghi không biết ngoài trừ nụ cười ngu ngốc, vẻ đăm chiêu trẻ con của nàng càng đáng yêu gấp bội.
Hiên Vũ bất chợt giơ tay xoa đầu Thanh Nghi, nàng liền giật mình nhìn lên.
“Bộ mặt mình giống hề lắm à, sao sư huynh cứ cười như hướng dương nở rộ vậy?”
Trái tim nàng bỗng đập trật một nhịp.
^_^
Hiên Vũ hứa sẽ đi dò la tung tích Quân Lâm, nếu Thanh Nghi chịu ngoan ngoãn nghỉ ngơi trong nhà trọ.
Thuốc vào, vết thương lành, nàng có thể miễn cưỡng tự đi lại một mình.
Chỉ còn một chút xíu đau nhức bên trong, cùng chỗ kéo da non làm Thanh Nghi ngứa ngáy không chịu nổi.
Vậy mà Hiên Vũ vẫn khẩn trương, bắt nàng không được xuống giường, cho đến khi hắn xác nhận là vết thương đã hoàn toàn bình phục.
Một ngày, hai ngày ...
đến ngày thứ ba là Thanh Nghi bùng nổ.
Trên đường phải ngồi trong xe ngựa đã bức bí lắm rồi, đến nơi còn muốn bắt nhốt nàng trong phòng sao?
Nàng là ai cơ chứ, là hắc đạo tuấn tài từng đánh nhau sức đầu mẻ trán chỉ để giành một cái bánh bao.
Biết bao nhiêu lần Thanh Nghi bị thương, nặng có nhẹ có, nhưng chỉ cần băng bó sơ sài cũng đã vượt qua hết thôi.
“Nhà giàu đứt tay bằng ăn mày đổ ruột.”
Nàng tự coi bản thân mình không việc gì, chỉ có Hiên Vũ là làm quá mọi chuyện lên thôi.
Thanh Nghi đấu tranh, muốn được bình thường hoá hoạt động hàng ngày.
Nàng chỉ có thể làm bé ngoan trong thời hạn ngắn, nể mặt Hiên Vũ bấy nhiêu thời gian là cùng cực sức chịu đựng rồi.
- Muội muốn đi dạo phố.
- Thanh Nghi rên ử ử như con chó con tội nghiệp.
Đánh được, hung hăng được, dĩ nhiên giả vờ đáng thương nàng cũng làm được.
Ngoài thủ đoạn đê hèn, kỹ năng diễn xuất cũng là một chiêu thức quan trọng giúp sinh tồn trên giang hồ.
- Được rồi, được rồi.
- Hiên vũ thở dài đầu hàng.
- Đến chiều ta sẽ dắt muội đi.
Thanh Nghi mừng rỡ hò reo vì thắng lợi của cuộc đấu tranh.
Nàng thật sự coi Hiên Vũ là huynh trưởng, dần dần ỉ lại, muốn ăn hiếp hắn.
Mối tình cảm thân thuộc gia đình khiến nàng hạnh phúc.
Khi nhìn thấy Thanh Nghi cười, niềm hạnh phúc cũng lan toả sang Hiên Vũ.
Có lẽ hắn rất ngu ngốc, cho rằng chỉ bấy nhiêu là đã đủ.
Nhưng bản chất con người vốn tham lam, Hiên Vũ dần phát hiện ra mình càng khao khát nàng hơn.
Ranh giới của sự thoả mãn từ mức “được ở bên cạnh” đã nâng lên thành “được sở hữu”.
Trong cuộc chiến ái tình, làm gì có chuyện chưa đấu tranh đã vội đầu hàng.
“Mọi thứ chỉ mới bắt đầu, ta đâu dễ dàng chịu thua.”