Khoa Huyễn Bạo Long

Bạo Long
Chương 20


Edit: Động Bàng Geii

..o0o..

Đỗ Thương ôm Rosa lên, nắm lấy tay Auland: "Các con có bị thương không?"

Auland lắc đầu: "Thiếu chút nữa là bị thương, cũng may là không có chuyện gì."

Đỗ Thương trách mắng: "Làm bậy."

Rosa ôm lấy cổ Đỗ Thương, cà cà: "Nhớ ba ba quá."

Trái tim Đỗ Thương lập tức tan ra, mềm mại, ấm áp, "Ba ba cũng nhớ Rosa."

Rosa lén lút ở sau lưng Đỗ Thương giơ một ngón tay cái về phía Auland, Auland cũng làm một ngón cái đáp lại. Đỗ Thương không thấy, một lòng quan tâm hai đứa nhỏ: "Đã ăn gì chưa? Có đói bụng hay không? Muốn ăn ở bên ngoài hay về nhà ăn?"

Rosa: "Về nhà ăn."

Auland: "Không về nhà."

Đỗ Thương: "Hả? Vậy các con tự thương lượng với nhau đi."

Rosa và Auland không hề có tiếng động mà giao tiếp, Rosa: Em muốn ăn cơm ba ba nấu.

Auland: Cha có ở đó, em không ăn được.

Rosa suy nghĩ một chút: Anh nói đúng. Sau đó nó liền ôm lấy Đỗ Thương làm nũng: "Ba ba, chúng ta ăn ở ngoài đi."

Đỗ Thương: "Được, nghe các con."

Rosa: "Ba ba, gã là ai?"

Đỗ Thương nhìn theo hướng mà Rosa chỉ, liền thấy Lục Nham đang đứng ở cách đó không xa nhìn bọn họ, thần sắc không rõ ràng. Lục Nham đi tới, nhìn xem hai đứa nhỏ và Đỗ Thương có quan hệ gì, ý tứ sâu xa không rõ mà cười nói: "Mày còn thay người ta nuôi con nữa à?"

Auland và Rosa nhất thời trầm mặt xuống, bọn nó bị phủ nhận là con ruột của ba ba, điều này chọc giận đến tụi nó. Nếu như không có Đỗ Thương ở đây, hai đứa nó nhất định sẽ không để yên cho Lục Nham rời đi.

Đỗ Thương: "Không cần để ý tới gã, là một tên thần kinh thôi. Các con vĩnh viễn là con của ba ba, ba ba thương các con nhất."

Trên gương mặt không cảm xúc của Rosa lộ ra màu hồng phấn ngại ngùng: "Con cũng yêu ba ( ̄3 ̄)."

Đỗ Thương chọn một nhà hàng gần đây, mang theo hai đứa nhỏ đi ăn. Trong suốt quá trình đó Auland có rời đi một lần, nó nói muốn đi nhà vệ sinh. Đỗ Thương ngẩng đầu lên: "Ba đưa con đi?"

Auland từ chối: "Không cần." Đường đường là thái tử chí tôn không lẽ đi vệ sinh cũng cần ba ba kè kè theo sau sao?

Đỗ Thương biết rõ thằng con lớn nhà mình sĩ diện cao, vì vậy nhìn thấy nó tiến vào phòng vệ sinh rồi mới miễn cưỡng yên tâm. Thật ra năng lực của Auland rất mạnh, nhưng mà bên ngoài có rất nhiều cám dỗ, Đỗ Thương không nhịn được mà nóng ruột nóng gan. Đối với loại quan tâm lo lắng này của y, Auland rất hưởng thụ, có thể nhận.

Nhưng mà Đỗ Thương không hề biết, đó chính là sau khi Auland vừa vào phòng vệ sinh xong liền biến mất, lần thứ hai xuất hiện là đang ở dưới bãi đỗ xe đồng thời hướng về phía nào đó mà đi. Lục Nham đang gọi điện thoại, nghe ngữ khí hình như là đang dỗ dành ai đó: "...Cậu yên tâm, tất cả những người ngáng đường cậu, tớ đều sẽ thay cậu giải quyết."

Auland đứng ở sau lưng gã, nghe vậy liền lộ ra nụ cười quái dị. Vốn là muốn động thủ liền thay đổi chủ ý, nó muốn nhìn bộ dáng tức giận của cha nó một chút, vì vậy không có g**t ch*t Lục Nham. Chỉ là động tay động chân một chút trên phanh xe của gã, nếu như chết người, thì nhiều lắm là kế hoạch chọc giận cha nó bị thất bại. Còn nếu mạng lớn không chết, vậy thì sẽ chết càng thê thảm hơn.

Lục Nham bỗng nhiên xoay người lại, sau lưng trống không. Trong một phút chốc nào đó lúc nãy, gã đột nhiên cảm thấy có một loại cảm giác hoảng sợ vì bị nhìn chằm chằm. Tựa như đứng bên lề của một cái hố biển không thấy đáy, đằng sau bỗng nhiên xuất hiện một đôi mắt khổng lồ của một con quái vật ẩn sâu trong bóng tối.

"Alo? Lục Nham? Lục Nham cậu đâu rồi?"

Lục Nham một bên nghe điện thoại một bên mở cửa xe: "Tớ sẽ thay cậu giải quyết, đừng lo lắng, không cần sợ."

Tống Niên an tâm cười: "Cảm ơn cậu, Lục Nham."

Auland trở về chỗ ngồi, Rosa nhảy tới dùng ánh mắt nghi hoặc. Auland tiến tới bên tai Rosa nói nhỏ: "Anh đang cứu em, tốt nhất đừng nên biết." Nếu không con bé liền bị giận chó đánh mèo.

Nghe vậy, Rosa cũng từ bỏ lòng hiếu kỳ của mình. Bản năng nói cho nó biết, chuyện nguy hiểm mà không có lợi ích gì thì tốt nhất là sống chết mặc bây, dù sao đến cuối cùng đều có thể nhìn thấy được, còn lòng hiếu kỳ ấy à, cái này có thể khống chế được, không phải thứ quan trọng gì. Vì thế Rosa cũng không có hỏi lại.

Đỗ Thương cười nói: "Hai anh em thì thầm cái gì đó? Có cái gì mà ba ba không thể biết được à?"

Rosa ngoan ngoãn: "Ba ba, cha đâu rồi?"

Đỗ Thương sờ mũi một cái: "Ở nhà. Khụ, để ba gọi ổng tới đây —— Ân, ổng phải chăm sóc thằng út, để ba hỏi một chút." Không lâu sau, một người đàn ông suất khí ngời ngợi trên tay ôm thêm một đứa nhỏ liền xuất hiện ở trước cửa nhà hàng, hướng về phía bọn họ đi tới.

Jude phát hiện Auland và Rosa, mặt không cảm xúc, nhưng càng đi tới gần, khí thế trên người lại càng lạnh lẽo kh*ng b*. Tay Auland và Rosa hơi run lên, càng ôm chặt lấy Đỗ Thương. Đỗ Thương cau mày, trừng Jude: "Anh giận cái gì?"

Jude ngồi xuống, trầm giọng nói: "Bọn nó tự ý hành động!"

Đỗ Thương: "Anh có tư cách nói người khác hả?"

Lông mày Jude nhíu lại: "Ta là người trưởng thành, đi tìm bạn đời của mình."

Auland: "Tụi con đi tìm ba ba."

Jude và Auland nhìn nhau trong chốc lát, Auland cúi đầu không nói lời nào. Đỗ Thương lén lút nhéo Jude một cái: "Bình thường một chút."

Jude nhàn nhạt liếc y một cái, thu lại khí thế: "Về nhà rồi nói sau."

Ánh mắt của Đỗ Thương rất nhanh liền bị đứa bé mập mạp trắng nộn trong vòng tay của hắn hấp dẫn: "Cục cưng có thể biến hình rồi sao?"

Jude: "Chỉ là tạm thời thôi, không thể duy trì lâu được."

"Để tôi ôm một cái." Đỗ Thương ôm lấy cục cưng, hôn nó một cái, thích vô cùng.
 
Bạo Long
Chương 21


Tiểu bạo long biến thành cục cưng phun ra bọt nước, gào gào kêu to, trắng trẻo còn có hơi mập mạp. Auland và Rosa lẳng lặng nhìn em trai nhà mình một hồi, sau đó cùng quay đầu nhìn về phía Jude: "Tụi con chào cha."<b>
Jude liếc về phía hai đứa nó: "Không bị thương?"

Auland: "Bọn con lấy cỗ máy ổn định thời không từ sở nghiên cứu ——"

"Nếu như sở nghiên cứu đã nghiên cứu ra được cỗ máy ổn định dòng chảy thời không, bọn họ đã sớm thống trị tân thế giới rồi, vương tọa của con cũng đã không còn từ lâu." Jude lạnh lùng đánh gãy lời nói dối của Auland.

Uy h**p lớn nhất ở trong tân thế giới cũng không có cách nào khống chế được dòng chảy thời không, một khi sở nghiên cứu có thể khống chế được dòng chảy này, thì chính quyền ở tân thế giới nhất định sẽ bị rối loạn. Tệ nhất là sở nghiên cứu sẽ nhảy ra một tên trở thành người nắm giữ chính quyền, mà một người khát vọng vương vị như Auland nhất định sẽ không cho phép chuyện này xảy ra như vậy, mặc dù nó chỉ mới có bảy tuổi.

Nhưng đối với bạo long mà nói, bảy tuổi đã đủ để tụi nó trưởng thành rồi.

Auland và Jude nhìn nhau, đều là đồng tử dựng thẳng màu vàng óng lúc ẩn lúc hiện, cuối cùng là Auland chịu hết nổi trước. Nó thừa nhận: "Cỗ máy kia không ổn định, chỉ có thể sử dụng được một lần."

Nghe vậy, Đỗ Thương ngẩng đầu lên: "Vậy nguy hiểm không?"

Auland: "... Vốn đã nguy hiểm sẵn rồi."

Đỗ Thương tức giận: "Lá gan của mấy đứa cũng quá lớn rồi đó!"

Rosa: "Ba ba, tụi con không có chuyện gì mà."

Đỗ Thương: "Nếu như có chuyện, thì ba cũng chẳng có biết. Lúc đó con cũng không có cơ hội ở đây nói với ba câu này đâu." Y tức giận, ôm tiểu bạo long vô tri ở trong lòng chặt hơn, đối với bản mặt ngây thơ vô tội của hai đứa nó, căn bản không thể tức giận được. Vì thế chỉ có thể đem hết lửa giận đổ lên đầu của Jude: "Thượng bất chính![1]"

[1] Đây là vế đầu của câu "Thượng bất chính hạ tắc loạn" ý bảo cấp trên/người trên mà làm bậy thì cấp dưới/người dưới không thể nghiêm chỉnh được.

Jude: "..."

Hắn nhìn về phía Auland và Rosa, hai đứa nhỏ ngoan ngoãn nhận sai: "Ba ba, tụi con sai rồi."

Jude: "..."

Đỗ Thương đá Jude ra chỗ khác ngồi, để hai đứa nhỏ ngồi bên cạnh mình, thỉnh thoảng quở trách tụi nó: "Cha mấy đứa còn chưa có trưởng thành, làm cái gì cũng không có suy nghĩ. Mấy đứa đừng có học ổng, nhớ chưa hả?"

Rosa: "Nhớ rồi ạ."

Đỗ Thương: "Auland?"

Auland: "Dạ."

Jude: "Ta mà chưa trưởng thành, thì em có thể sinh ra được ba đứa này hay sao?"

Đỗ Thương bỗng nhiên đá hắn một đá: "Não khủng long của mấy người chỉ lớn bằng quả hạch đào[2] mà thôi."

[2] quả hạch đào aka quả óc chó:v

Jude cười lạnh: "Cái em nói chính là bọn khủng long cấp thấp của mấy triệu năm về trước, gien của ta so với người bình thường còn cao cấp hơn."

"À. Cho nên anh chạy lung tung vào dòng chảy của thời không là đã trải qua cân nhắc kỹ lưỡng lắm rồi hả?"

Jude: "Đúng."

Đỗ Thương: "Hở?"

Jude chăm chú nhìn y: "Nếu không thì làm sao có thể tìm được em chứ?" Đối với hắn mà nói, tìm bạn đời và đưa đối phương trở về chính là suy nghĩ cực kì chín chắn đồng thời là quyết định sáng suốt nhất. Không lẽ mặc kệ bạn đời của mình rong chơi ở thế giới khác à? Không có bạn đời, lúc ph@t tình thì phải làm sao (cái này là điểm mấu chốt đúng không?:v)? Mấy đứa nhỏ thì tính sao đây? Còn hắn làm sao bây giờ?

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng xong, đây chính là điều mà một khủng long trưởng thành nên làm.

Đỗ Thương: "Anh mất bao lâu để cân nhắc chuyện này?"

Jude trầm mặc trong giây lát, từ chối trả lời vấn đề này. Trên thực tế từ lúc hắn phát hiện Đỗ Thương mất tích đến lúc tìm được hành tung của y, thì hắn cũng chẳng hề tốn bao nhiêu thời gian để lo nghĩ về mức độ nguy hiểm của dòng chảy thời không, tìm bạn đời chính là lựa chọn của bản năng, tựa như bản năng ăn cơm uống nước vậy.

Có lẽ đôi khi kích thước não bộ của khủng long nhỏ bằng quả hạch đào thật sự ảnh hưởng đến hắn, ngay cả gien cấp cao cũng không thể bù đắp chỗ thiếu sót này.

"Trung thành và yêu duy nhất bạn đời chính là khuyết điểm lớn nhất, nhưng mà cũng không phải là không chịu đựng được." Jude nâng cằm lên, hai mắt thâm thúy nhìn Đỗ Thương. Ngữ khí ngạo mạn mà khi nghe vào tai lại càng ngạo mạn hơn, trong nhận thức của bọn họ quả thật là như vậy, đây chính là một khuyết điểm rất lớn. Mà một quân vương bạo long ngạo mạn ngông cuồng như hắn lại chưa từng nghĩ sẽ loại trừ điểm thiếu sót này, trên lưng bọn họ gánh thêm một cục nợ, nhưng lại vui vẻ mà chịu đựng.

Auland và Rosa mặt không cảm xúc: "Ồ đã hiểu!"

Tiểu bạo long: "Ngao?"

Đỗ Thương ho nhẹ vài tiếng: "Ăn cơm đi."

Jude duỗi chân dài ra, ở dưới bàn đá đá cẳng chân Đỗ Thương. Đỗ Thương né tránh, chưa yên tĩnh được bao lâu, Jude liền thuận theo bắp chân của y chậm rãi bò lên phía trên, cọ cọ vào nơi giữa hai ch@n. Hai má Đỗ Thương nóng lên, đột nhiên kẹp chặt chân lại, phẫn nộ trừng Jude. Trong mắt hình như còn mang theo ánh nước, sóng sánh vô cùng, hô hấp của Jude có chút nặng nề, chậm rãi điều chỉnh lại.

Trên mặt hắn tựa như không có việc gì, dưới chân lại tiếp tục tác oai tác quái, cởi bỏ kìm hãm của Đỗ Thương, đè lên bộ vị quan trọng mà không ngừng trêu chọc. Hô hấp của Đỗ Thương tăng nhanh, hai má càng thêm đỏ bừng. Hai mắt của Jude sáng quắc nhìn chằm chằm y, đang muốn tiến thêm một bước nữa, bỗng nhiên Auland đụng rơi cái nĩa ở trong tay của Rosa.

Auland: "Rosa, đi nhặt đi."

Rosa lạnh lùng nhìn chằm chằm Auland, không có tiếng động mà nhìn nhau.

Đỗ Thương bừng tỉnh, cái nĩa ở trong tay cũng theo phản xạ mà đâm vào cái chân đang làm loạn ở phía dưới. Jude ăn đau, vội vã rút về, lúc này đã không còn cách nào lộn xộn nữa. Bởi vì Đỗ Thương đề phòng hắn, cho nên bữa cơm này mới thuận lợi kết thúc được.

Nửa chừng, Đỗ Thương đi lấy nước ấm. Jude nhìn về phía Auland và Rosa, ánh mắt thản nhiên mà ý tứ lại sâu xa: "Mấy đứa làm ba nhỏ rất lo lắng, lo mà đi giải thích với y, để y an tâm."

Rosa nhìn về phía Auland, Auland: "Dạ biết." Vì vậy Rosa cũng gật đầu.

Jude: "Mà mấy đứa mang theo bao nhiêu cái máy ổn định thời không?"

Auland duỗi hai đầu ngón tay ra, Jude cau mày: "Không có cỗ máy trở về?"

Auland lắc đầu.

Jude: "Thêm phiền."

Auland và Rosa nhìn nhau, dồn dập cúi đầu. Bọn nó thừa nhận bọn nó tăng thêm gánh nặng, trên thực tế cũng không có giúp được chuyện gì.

Một hồi sau, Jude thở dài: "Không có chuyện gì là tốt rồi."

Auland và Rosa ngẩng đầu lên, bỗng nhiên nở nụ cười, cùng nhau gọi một tiếng: "Cha."

Jude: "Ừm."

Tiểu bạo long: "Ngao?"

Đỗ Thương cầm theo nước ấm trở về, rót cho mỗi người một ly, đôn đốc bọn họ uống hết.

—————

<b><i>Tác giả có lời muốn nói: </i></b><i>Ân... Cảm giác sắp kết thúc rồi ha ha ha ha ha ha.</i>
 
Bạo Long
Chương 22


Căn phòng mà Đỗ Thương thuê bao gồm một phòng ngủ và một phòng khách, vừa vặn để Auland và Rosa ngủ ở phòng còn lại. Cục cưng đang ngồi trên xe về nhà thì xì xì một tiếng biến thành tiểu bạo long, mê man gào to hai tiếng, nhìn chằm chăm nóc xe ngơ ngác nửa ngày, xoay người bò đến bên đùi của Đỗ Thương không chịu nhúc nhích lấy nửa bước.

Đỗ Thương đang lái xe, ở đây chỉ có mình y biết lái xe. Thấy thế liền gọi Jude: "Anh ôm nó lên đi."

Jude vươn tay ra ôm lấy tiểu bạo long, muốn đưa ra đằng sau để Auland và Rosa trông giữ. Nhưng hai đứa nó lại đồng loạt nhìn chằm chằm ra ngoài cửa xe không tiếng động mà phản kháng, Jude không thể làm gì hơn là ôm tiểu bạo long vào ngực.

Tiểu bạo long: "Ngao ngao?"

Đỗ Thương: "Nhớ đừng để nó ngậm ngón tay."

Jude: "Con của ta làm sao có thể ngu như vậy." Một giây sau hắn liền thấy đứa con ngây thơ không có ngu như vậy của mình đem móng vuốt để vào miệng. Jude: "... Đây chính là kết quả của việc thiếu dinh dưỡng."

Đỗ Thương: "Anh trách tôi?"

Jude: "Đâu có. Ý ta là nó cần phải trở về tân thế giới, hiện tại bổ dưỡng vẫn còn kịp." Nếu không cứu vớt chỉ số thông minh của nó, thì làm sao có thể thừa kế một tòa thành được?

Đỗ Thương do dự một chút, thấp giọng dò hỏi: "Còn có thể trở lại sao?"

Jude: "Đương nhiên là có thể."

Đỗ Thương: "Bọn nhỏ thì sao? Có thể gặp nguy hiểm không?"

Jude nắm chặt tay y: "Có ta ở đây."

Trong lòng Đỗ Thương khẽ dao động, nói: "Tôi đang lái xe, anh buông tay ra đi."

Jude ngượng ngùng buông tay: "Cho dù là có tai nạn đi nữa cũng chẳng sao, khủng long đều da dày thịt béo. Ta sẽ bảo vệ em."

"Cảm ơn, xe của tôi còn chưa mua được một năm." Đỗ Thương đem lời nói của Jude đều chặn lại, dùng kính chiếu hậu nhìn hai đứa nhỏ ở phía sau: "Mấy đứa mệt hả?"

Auland hơi rũ mắt: "Có hơi mệt." Từ trong dòng chảy an toàn trở ra, trên thực tế đã tiêu hao hơn nửa tinh lực của tụi nó. Rosa đã bắt đầu nhắm mắt lại, cái trán dựa vào trên cửa xe ngủ.

Đỗ Thương: "Vậy thì ngủ đi."

Auland kiên trì mở mắt ra, thân là thái tử không thể ngủ gật được, quá mất mặt. Đỗ Thương biết đứa lớn nhà mình mắc bệnh thái tử nặng, tự đặt ra một trăm tám mươi quy củ cho bản thân. Y thở dài: "Nơi này không phải là tân thế giới, không có vương vị kế thừa. Ngủ đi, Auland."

Auland suy nghĩ một chút, thừa nhận ba ba nói rất có lý. Vì thế nó thỏa hiệp: "Dạ rồi."

Jude vừa há miệng, Đỗ Thương đã lập tức bảo hắn ngậm miệng: "Đừng làm ồn đến tụi nó."

Jude nhìn Auland, Rosa ở phía sau còn có tiểu bạo long đang ở trong lồ ng ngực mình đánh một giấc khò khò, không có tiếng động mà thở dài. Hắn rất muốn nói với Tiểu Gina, chất lượng giấc ngủ của khủng long rất tốt. Mà nếu nói thẳng ra như vậy, Tiểu Gina nhất định sẽ thẹn quá hóa giận.

Trở về bãi đỗ xe của chung cư, Đỗ Thương ôm Rosa, còn Jude cõng Auland, ôm tiểu bạo long, hai người hướng về phía nhà của mình. Trên đường gặp phải các hộ gia đình cùng chung một tòa nhà, ánh mắt của các hộ gia đình thỉnh thoảng liếc về phía của tiểu bạo long chân thực nằm trong lồ ng ngực của Đỗ Thương.

Biểu tình của Đỗ Thương và Jude quá mức tự nhiên, cho nên mọi người cũng đều cho rằng đây chỉ là một mô hình chân thực mà thôi. Tiểu bạo long không an phận duỗi chân ra, trong cổ họng còn phát ra tiếng gào nho nhỏ, bi bô, đáng yêu đến nổi tâm can của Đỗ Thương đều tan ra.

Hộ gia đình: "(⊙_⊙)"

Hộ gia đình: "?"

Hộ gia đình: "∑(Д)!!!"

Đinh! Cửa thang máy mở ra, Đỗ Thương đi ra ngoài trước, sau đó Jude cũng ra sau. Cửa thang máy đóng lại, biểu tình của các hộ gia đình vẫn cứ như thế này: ∑(Д)!!!

Đỗ Thương mở cửa vào nhà, sau đó Jude cũng lần lượt đưa Auland và Rosa vào căn phòng nhỏ. Auland và Rosa cố gắng mở mắt ra, mơ mơ màng màng nói: "Ba ba ngủ ngon."

Đỗ Thương hôn tụi nó một cái: "Ngủ ngon."

Bọn nó lại hướng về Jude nói: "Cha ngủ ngon."

Jude thấp giọng: "Ngủ ngon."

Tiểu bạo long cũng được đặt lại vào khoang dinh dưỡng, Đỗ Thương tiến vào phòng ngủ, Jude liền tiện tay đóng cửa lại sau đó ôm lấy Đỗ Thương, đặt y lên ván cửa li3m d ái tai của y. Đỗ Thương mẫn cảm rúc vai lại: "Ngày mai còn phải đi làm."

Jude cười khẽ: "Xin nghỉ."

Đỗ Thương trợn mắt: "Tôi còn phải kiếm tiền, hiện tại tôi đang nuôi anh đó." Y lẩm bẩm: "Còn phải nuôi thêm hai đứa nhỏ nữa, may là tụi nó không cần phải đi học."

Bàn tay của Jude dọc theo vạt áo của y tiến vào, thừa dịp y còn đang lẩm bẩm tính toán liền trực tiếp công thành đoạt đất, chờ Đỗ Thương phản ứng lại thì đã sớm tổn thất mấy chục tòa thành rồi.

"Giơ tay lên."

Đỗ Thương vươn tay lên, quần áo đều bị cởi đến dưới nách, sau đó là bị kéo ra ném tới một góc ở trên tủ quần áo. Thắt lưng bị rút ra, quần đều rơi ở dưới chân, hô hấp Đỗ Thương dồn dập, bỗng nhiên nắm lấy tay của Jude, nhỏ giọng nói: "Không cho anh vượt quá hai lần."

Phía sau truyền đến tiếng cười khẽ, giọng nói của Jude khàn khàn gợi cảm, cắn d ái tai của y nói: "Ta bảo đảm."
 
Bạo Long
Chương 23


Đôi mắt của Jude biến thành màu vàng óng, đặc biệt sáng lấp lánh trong màn đêm, cũng hiện lên một chút quỷ dị. Nếu không phải đã sớm quen với nó, Đỗ Thương tuyệt đối sẽ bị đôi mắt này dọa cho một trận, nhưng một khi đã quen với nó rồi thì sẽ phát hiện kỳ thật đôi mắt này rất là đẹp.

Đôi mắt quỷ dị ma mị, vừa đối diện với nó liền sa vào trong giấc mộng ngập tràn sắc thái mỹ lệ. Trái tim của Đỗ Thương khẽ rung lên, cái eo cũng mềm nhũn, phần lưng bị đặt trên ván cửa, tựa vào rất gần với Jude. Hơi thở của hai người quấn quýt lấy nhau, nóng rực phả trên da, mẫn cảm đến da gà cũng nổi lên.

Đỗ Thương hơi co vai lại, ôm đầu của Jude, ngước cái cổ lên, tựa như thiên nga nghển cổ, lại giống như một con cừu non chủ động hiến thân. Con ngươi hơi nheo lại, khóe mắt lại ửng hồng, đôi mắt hơi mở ra, vô tình tràn ra tiếng r3n rỉ. Jude vùi đầu ở trước lồ ng ngực y, từ cổ li3m xuống một đường đến ngực, cắn vào cái điểm nhỏ màu đỏ nhô ra, lúc gặm lúc li3m, thay phiên ra trận.

"A... Ưn..." Đỗ Thương nhạy cảm càng ôm chặt đầu của Jude hơn, eo mềm chân cũng mềm, vì thế vỗ vỗ lưng của Jude: "Đứng không được..."

Một tay Jude ôm lấy eo của Đỗ Thương, hàm hồ nói: "Ta ôm." Một bên ôm một bên áp y lên cửa, trọng lượng cả người Đỗ Thương đều rơi trên cánh tay kia, chân còn đang run rẩy, bởi vì quá mức k1ch thích.

Đỗ Thương nức nở, mắng hắn: "Anh không thể nhanh hơn sao?"

Jude cây ngay không sợ chết đứng: "Ai bảo em nói không thể vượt quá hai lần? Nếu làm nhanh như em nói, không phải vừa mới cho vào miệng đã không còn gì rồi sao?"

Đỗ Thương liền đánh hắn hai cái, Jude trực tiếp li3m y đến không còn khí lực, chỉ có thể há mồm rên ư ư a a. Hai tay Jude đều muốn vuốt v e, nhưng lại rất bất tiện, vì thế liền trực tiếp đặt Đỗ Thương ở trên mặt đất, sau khi để cho y nằm xuống rồi liền nắm lấy cẳng chân của y. Chân của Đỗ Thương vừa thon lại vừa dài, trắng mịn, đường cong đặc biệt đẹp gợi cảm, cái mông trần bóng nhẵn kia là điểm trí mạng nhất. Mông nhiều thịt, mới kéo xuống một chút liền lộ ra, vỗ một cái rồi lại bắt lấy nhào nặn, tràn ngập nhục d*c.

Jude cúi người hôn cái chân cùng cái bụng của y, sau đó lè lưỡi ra, tựa như con rắn men theo sào huyệt của mình trườn vào, xúc cảm dính ướt từng chút li3m láp da dẻ của Đỗ Thương. Đỗ Thương rùng mình một cái, ngửa mặt r3n rỉ, hai tay cào cấu lung tung, bắt lấy quần áo bị ném ở dưới đất, siết chặt nó.

Có lúc Jude tựa như một nhân loại bình thường, khoác lên một bộ da người hoàn mỹ đẹp đẽ mê hoặc y, nhưng một khi c ởi quần áo rồi, nằm ở trên giường trầm mê vào tình d*c liền lộ ra nguyên hình. Tr@n trụi, một tên khủ ng bố, bạo long hung tàn, cho dù đang trong quá trình giao phối cũng rất nóng lòng muốn công thành đoạt đất, dùng một loại phương thức cường thế cướp đoạt khiến cho người khác phải kinh hãi.

Jude thích nhất là li3m Đỗ Thương đến ướt thành một mảnh, khiến toàn thân y đều tràn đầy khí vị của một mình hắn, chứng tỏ người này đã có chủ, không thể trốn tránh cũng không cho người khác mơ ước tới.

Hai cánh mông y bị bàn tay cường thế của hắn mở ra, từ phần eo trở xuống đều bị nâng lên, nhất là bộ vị tư mật kia lại bị bại lộ dưới đôi mắt vàng óng của Jude. Trong phòng không có mở đèn, nhưng bóng tối đối với Jude mà nói hoàn toàn không có vấn đề gì cả, hắn vẫn có thể nhìn rõ được. Dịch trơn lạnh lẽo đổ giữa khe mông, Đỗ Thương giật mình, sau đó là hai ngón tiến vào, mới bắt đầu còn có một chút trướng, cũng may đã thành thói quen rồi.

Đỗ Thương nhíu mày, mím môi không chống cự. Jude thăm dò ở bên trong, hai ngón tay cố gắng kéo giãn hậu huyệt, sau đó liền mô phỏng theo động tác giao cấu rồi tăng nhanh tốc độ, tiếng nước phốc phốc vang lên. Đỗ Thương càng lúc càng thở dồn dập: "Anh... Anh nhanh lên..."

Jude: "Nhanh cái gì?" Đỗ Thương không nói lời nào, cắn môi nghẹn ngào. Jude cúi người áp ở trên người y, hắn vừa nặng vừa khỏe như thế, ép Đỗ Thương đến nổi cũng không thể thở được, nhưng hắn vẫn còn muốn hỏi y: "Em không nói, ta làm sao biết em muốn gì."

Chân của Đỗ Thương quấn lấy bên hông của Jude, eo cũng không ngừng vặn vẹo, đuổi theo ngón tay của Jude: "Vào đi, anh vào đi..."

"Vào chỗ nào?" Jude được voi đòi tiên.

Đỗ Thương lập tức đỏ cả mắt, nhấc chân muốn đạp hắn: "Không muốn làm thì cút."

Jude mắt lanh tay lẹ nắm lấy cái chân kia đột nhiên không nói tiếng nào liền thẳng tắp tiến vào, Đỗ Thương hét lên một tiếng, âm thanh gấp gáp ngắn ngủi, viền mắt lập tức đỏ hoe. Jude hôn chân y một cái, để lên bả vai, cúi người xuống điên cuồng tấn công, va chạm, đỉnh đến Đỗ Thương cũng phát ra tiếng nghẹn ngào đứt quãng. Mới đầu còn có thể bắt kịp được nhịp điệu, nhưng thời gian từng lúc trôi qua, Đỗ Thương đều đã bắn hai lần rồi, vậy mà Jude vẫn còn chưa kết thúc, y bắt đầu cảm thấy hoảng loạn.

"Anh... Nhanh, nhanh lên —— A!" Đỗ Thương ân ân a a gọi, mắt cũng trợn ngược lên, tốc độ của Jude càng lúc càng nhanh, khiến Đỗ Thương cũng không nói nên lời. Chân của Đỗ Thương mở lớn ra, mặc cho Jude nằm úp sấp trên người y muốn làm gì thì làm. Đôi môi khép mở, nước miếng đọng bên khóe miệng, cả người đều bị ngâm ở bên trong d*c vọng vô hạn, trong đầu không ngừng nổ tung, khiến toàn thân y đều bay bổng giữa bầu trời, linh hồn bồng bềnh phiêu du, thoải mái đến không nghĩ ra được bất cứ thứ gì.

Vật thô cứng nóng như lửa linh hoạt ra vào trong cơ thể kia, không ngừng đâm chọt, va chạm, hung ác đến mức khiến Đỗ Thương đều muốn văng ra. Đỗ Thương hơi chếnh choáng, khóc hỏi hắn: "Đã đủ chưa?"

Jude ôm lấy y, thay đổi tư thế khác, từ phía sau tiến vào, đi vào càng sâu hơn. Kh0ái cảm tê dại cả da đầu trực tiếp bùng nổ trong đầu y, Đỗ Thương không ngừng run rẩy, khóc lóc hỏi hắn xong chưa. Đáng tiếc, mãi đến khi y mê man, nói không nên lời khóc không ra tiếng, Jude vẫn còn chưa kết thúc.
 
Bạo Long
Chương 24


Lúc bạn y gọi tới, Đỗ Thương còn đang rúc ở trong ổ chăn ngủ ngon lành. Jude lạnh lùng nhấn tắt cái điện thoại không ngừng vang lên kia, quay đầu lại tiếp tục ôm Đỗ Thương ngủ. Đỗ Thương mơ hồ hỏi: "Tiếng gì vậy?"

Jude: "Đồng hồ báo thức."

Đỗ Thương im lặng nửa ngày, đột nhiên tỉnh táo: "Đã tới giờ đi làm rồi hả?"

Jude đè y trở lại: "Không có, trời còn chưa có sáng." Rèm trong phòng đều bị kéo lại, phòng ngủ tối đen như mực, quả thật không phân biệt được trời đã sáng hay chưa. Đầu óc Đỗ Thương trống rỗng, chậm rãi nhắm mắt lại ngủ tiếp.

"A." Y cọ cọ lồ ng ngực Jude, uể oải ngủ tiếp.

Bạn y gọi thêm ba bốn lần nữa, Jude trực tiếp kéo hắn vào danh sách đen luôn. Auland và Rosa mặc đồ ngủ nhìn cửa phòng ngủ đóng chặt ở trước mặt không nói gì, bọn nó nhớ hôm qua Đỗ Thương còn nói muốn làm bữa sáng cho tụi nó.

Rosa: "Làm sao đây anh?"

Auland: "Về ngủ tiếp đi."

Rosa: "Ngủ tới khi nào?"

Auland trầm ngâm một hồi: "Buổi trưa."

Rosa: "Dạ."

Buổi trưa, bạn y đổi số khác gọi tới. Đỗ Thương bừng tỉnh, vừa nhận điện thoại liền bị hắn hỏi thăm tới tấp. Sửng sốt một chập y mới biết thì ra bản thân mình vô cớ bỏ việc nửa ngày, mà trong khoảng thời gian nửa ngày đó Tống Niên còn chạy tới công ty y làm loạn, Vinh Tấn cũng tới công ty. Kết quả hiện tại bạn y liền bị lầm thành người thứ ba, thiếu chút nữa còn khiến hắn tức đến nhập viện.

"Ánh mắt của tôi có thể kém như vậy sao? Tôi thà coi trọng khủng long tiền sử cũng sẽ không coi trọng tra nam!"

Đỗ Thương mặt không cảm xúc nói: "Tra nam và khủng long không thể nào so sánh được."

Bạn y: "Đỗ Thương, cậu đừng nói với tôi là cậu còn lưu luyến quá khứ nha?"

Đỗ Thương: "Cậu đã từng gặp qua Jude rồi đấy, cậu cảm thấy tôi sẽ lưu luyến quá khứ sao?"

Bạn y nghẹn lời không trả lời được: "Được rồi, hiện tại mặc kệ cậu đang làm cái gì. Nhanh tới công ty làm việc đi."

"Ừm. Xin lỗi, đã liên lụy cậu."

Bạn y đã không còn giận từ lâu, rống xong một trận cũng không còn cảm giác gì. Cơn giận của hắn chủ yếu là do đôi cẩu nam nam Tống Niên và Vinh Tấn gây ra, nếu mà phát ti3t với Đỗ Thương thì cũng chẳng ra làm sao. "Bỏ đi, cũng chẳng liên quan gì tới cậu."

Đỗ Thương: "Chuyện Tống Niên và Vinh Tấn tôi sẽ đích thân giải quyết."

"Giải quyết càng sớm càng tốt, thật giống như giẫm phải cứt chó vậy. Cực kì buồn nôn."

Cái trán Đỗ Thương co giật một chút, trước đó là y chủ động giẫm đống cứt chó đó đấy. Sau khi cúp điện thoại, y vén chăn lên xuống giường, đi ra khỏi phòng ngủ, Jude đang ở trong phòng khách dạy dỗ Auland, Rosa và tiểu bạo long.

Auland và Rosa mặt không cảm xúc, chỉ có khi nào nói chuyện liên quan đến vinh quang, vương tọa, và tài sản thì tụi nó mới có thể lộ ra ánh mắt hưng phấn, tiểu bạo long thì lại phát ra những tiếng "Ngao ngao" không có ý nghĩa. Bởi vì có nó hưởng ứng, phối hợp, động viên cho nên liền nhận lại được ánh mắt tán thưởng của Jude, đương nhiên cũng nhận lại được sự ghét bỏ từ anh cả và chị cả nhà mình.

Nghe thấy tiếng cửa mở, Jude ngẩng đầu lên: "Cơm trưa ở trên bàn, đã hâm nóng lại rồi."

Đỗ Thương hơi ngạc nhiên: "Chuẩn như vậy à?"

Jude đắc ý: "So với em thì ta càng hiểu rõ thân thể của em hơn, ta biết chắc vào khoảng tầm giờ này em nhất định sẽ tỉnh dậy."

Đỗ Thương: "... Câm miệng."

Y rửa mặt xong xuôi liền thay quần áo ăn bữa trưa, lần lượt hôn trán ba đứa nhỏ rồi chuẩn bị rời đi. Jude chặn đường y, nâng cằm lên ngạo mạn nhìn y, không có một tiếng động mà dò hỏi "Của ta đâu?"

Đỗ Thương biết nếu như y không hôn, buổi chiều cũng đừng hòng đi làm. Vì vậy liền hôn cằm Jude một cái, Jude miễn cưỡng chấp nhận: "Về sớm một chút."
 
Bạo Long
Chương 25


Bởi vì bỏ việc nửa ngày, cho nên Đỗ Thương phải làm việc đến tám rưỡi mới tan ca. Trong lúc đó Jude có gọi điện thoại đến, nói muốn tới đón y tan tầm, liền bị y không nể mặt mũi mà bác bỏ, hắn âm thầm tức giận, không thèm gọi điện thoại cho Đỗ Thương nữa.

Bạn y đã sớm tan làm hòa nhập vào cuộc sống về đêm phong phú của hắn, nhân viên trong bộ phận của y là tan làm trễ nhất, nhưng cũng đã lần lượt trở về nhà. Mãi cho đến khi người cuối cùng đến tạm biệt với y, Đỗ Thương mới ý thức được thời gian đã rất muộn, vội vàng làm nốt phần công việc còn lại rồi thu dọn đồ xuống lầu.

Đi đến bãi đỗ xe yên tĩnh, Đỗ Thương bỗng nhiên dừng bước chân lại, ngẩng đầu lên nhìn Lục Nham đột nhiên xuất hiện ở đối diện. Phía sau truyền đến tiếng bước chân, y quay đầu lại nhìn, phát hiện lối đi ở phía sau cũng đều bị chặn lại.

Đỗ Thương thả lỏng cổ tay: "Bắt cóc? Vậy thì hơi ít người rồi đấy, Lục Nham."

Lục Nham cười đến dữ tợn: "Bắt lấy nó, chỉ cần sống... Sống là được." Nói cách khác, còn có ý, chỉ cần sống là được, bị thương hay tàn phế cũng chẳng sao.

Đôi mắt Đỗ Thương nheo lại nguy hiểm, tính toán giáo huấn Lục Nham một trận. Trước đó còn chưa có ý định là vì Lục Nham còn chưa chân chính chọc giận y, hiện tại Lục Nham rõ ràng muốn thương tổn y, trả thù mà không có một lý do nào. Kỳ thật Đỗ Thương là người có thù tất báo, phía sau có ba bốn người nhào đến bắt lấy y, một mình y cũng có thể chấp được đám người này.

Kinh nghiệm mười mấy năm ở tân thế giới cũng không phải là công cốc!

Đỗ Thương đem mấy tên đó đạp bay ra, ra tay rất hiểm, không chút lưu tình mà đem bọn chúng đánh ngã trên mặt đất kêu gào. Sau đó đi tới chỗ Lục Nham, Lục Nham sợ hãi không ngừng lùi lại. Đỗ Thương từng bước tiến tới, trước tiên dọa Lục Nham: "Tôi thật sự chịu anh đủ rồi. Vinh Tấn, Tống Niên, tình yêu hận thù gì đó giữa mấy người một chút cũng không hề liên quan đến tôi. Tôi không có chọc ghẹo gì mấy người, mấy người lại tới chọc giận tôi, tôi không nói lời nào, mấy người liền thấy tôi dễ ăn h**p có đúng không?"

Lục Nham sợ đến ngã nhào trên mặt đất, Đỗ Thương đi qua đạp gã mấy đá còn chưa hết giận, dựng đầu Lục Nham dậy cho gã ăn thêm mấy đấm. Lục Nham bỗng nhiên lấy thứ gì đó ra phun lên mặt Đỗ Thương, Đỗ Thương ngửi phải thứ này, đầu óc choáng váng, lúc muốn đánh lại Lục Nham liền cảm thấy tay chân đều bủn rủn, bóng tối bao phủ bầu trời, khiến y nháy mắt mất đi ý thức.

Lục Nham vừa sợ vừa căm hận nhìn Đỗ Thương, sai người đưa y đi.

Lúc Đỗ Thương tỉnh dậy liền phát hiện bản thân đang ở trong một kho hàng cũ nát, đại khái giống như mấy kho hàng mà bọn bắt cóc dùng trong phim ảnh vậy. Tay chân của y bị trói lại, thử ngọ nguậy mấy lần, dây trói lại càng chặt hơn. Trên bụng và khóe môi đau rát, hẳn là do thằng nhãi Lục Nham kia thừa dịp y hôn mê mà đánh lén.

"Tê ——" Đỗ Thương hút vào một ngụm khí lạnh.

Cửa kho hàng đột nhiên mở ra, Lục Nham từ bên ngoài đi vào, Tống Niên đi theo phía sau gã. Tống Niên rất gầy, da dẻ tái nhợt, sắc mặt tiều tụy, thần sắc lại có chút điên cuồng, lúc nhìn thấy Đỗ Thương lại có chút kích động. Bởi vì kích động, trên mặt còn đang bệnh lại hiện ra một vệt ửng hồng hưng phấn, ngực hắn không ngừng phập phồng, hắn tiến tới trước mặt Đỗ Thương tát y mấy cái.

"Đỗ Thương! Sao mày không chịu buông tha cho Vinh Tấn? Tại sao còn muốn quấn lấy anh ấy?" Hắn một bên chất vấn một bên đánh Đỗ Thương.

Đỗ Thương dùng đầu lưỡi đỉnh hai bên má đau đến tê dại của mình, ánh mắt thăng trầm nhìn chằm chằm Tống Niên. Vốn Tống Niên còn đang phát rồ nhìn thấy ánh mắt này đều bị dọa cho hết hồn, sốt ruột hoảng loạn bắt lấy Lục Nham: "Hủy diệt nó! Khiến Vinh Tấn hoàn toàn từ bỏ nó, chán ghét nó, căm hận nó! Lục Nham, cậu giúp tôi hủy diệt nó đi!"

Lục Nham cũng sợ Đỗ Thương, nhưng lại càng chán ghét y hơn. Gã an ủi Tống Niên, bởi vì ánh mắt ngập tràn sát khí của Đỗ Thương khiến gã thay đổi chủ ý muốn hủy diệt y. So với việc để cho kẻ mình ghét tiếp tục sống trên đời này, thì không bằng trực tiếp giế t chết xử lý sạch sẽ càng tốt hơn.

Đỗ Thương cười khẽ: "Anh muốn giết tôi?"

Lục Nham trầm mặc, thừa nhận. Tống Niên có chút sợ, nhưng nghĩ tới Vinh Tấn, hắn liền trở nên trầm mặc.

Ý cười của Đỗ Thương càng sâu hơn: "Tôi cũng muốn giết hết mấy người."

Lục Nham tóm lấy cổ áo của Đỗ Thương: "Hiện tại mày đang nằm trong tay tao, tao muốn dằn vặt mày như thế nào đều được! Mày đừng có mà chọc giận tao!"

Đỗ Thương gật gật đầu: "Anh muốn dằn vặt tôi, thì phải xem anh còn mạng hay không."

Lục Nham cau mày, vừa định nói cái gì đó liền nghe thấy Đỗ Thương lẩm bẩm: "Anh ấy tới rồi..."

Ai tới?

Đỗ Thương nhếch cao khóe môi cười: "Bạo long của tôi."

Bạo long? Lục Nham vừa định cười nhạo liền nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng kêu thảm thiết, gã quay đầu lại nhìn, cửa kho hàng liền ở trước mặt gã vỡ nát thành một đám tro bụi. Đó là cửa sắt được làm từ vật liệu cứng rắn, cho dù là bom cũng không có cách nào khiến nó nổ tung thành một đám bụi phấn được.

Cảm giác áp bách mãnh liệt truyền tới khiến Lục Nham gần như không có cách nào đứng thẳng được, Tống Niên sợ hãi đến không ngừng ch ảy nước mắt, nắm chặt lấy tay của Lục Nham khóc thút thít run rẩy. Trước cửa kho hàng xuất hiện một thân ảnh, phảng phất như đang đứng ở trung tâm vòng xoáy, áp lực cực lớn cùng với khí thế kinh người khiến Tống Niên và Lục Nham đều không dám nhìn thẳng. Bọn họ tựa như nhìn thấy một quái vật khổng lồ đứng ở phía sau y, nhìn xuống nhân loại nhỏ bé như con kiến, bất cứ lúc nào cũng có thể đạp chết bọn họ được.

Đỗ Thương có chuyện, Jude liền là người đầu tiên phát hiện ra, nếu như không phải vì hắn chưa quen thuộc với thời đại Trung Sinh cùng với một số quy tắc ở thế giới này, thì hắn cũng sẽ không đến trễ như bây giờ.

Khi hắn nhìn thấy vết thương trên người của Đỗ Thương, bỗng nhiên thu lại khí tức kh ủng bố của mình. Nhưng điều này càng khiến cho hắn càng kinh khủng hơn, tựa như một Ma Vương bước ra từ trong địa ngục, mỗi bước đi đều có vô số vật chất bị phân giải. Điều này biểu thị lửa giận của hắn đã đạt đến cực điểm.

Ngay cả Đỗ Thương cũng chưa bao giờ nhìn thấy Jude tức giận đến như vậy.

Jude ôm Đỗ Thương vào lòng, dây trói trên tay y cũng lập tức biến thành vô số mảnh vỡ. Jude nhìn Lục Nham và Tống Niên, tựa như một con khủng long cao hơn trăm thước nhìn xuống một con côn trùng giun dế.

"Thương tổn vương hậu của ta, vốn là phải xử quyết bằng hình phạt treo cổ. Thế nhưng thương tổn bạn đời của bạo long, hẳn là cần phải ăn ——"

Đỗ Thương đột nhiên ngẩng đầu lên trừng Jude, anh dám ăn?! Có thấy bẩn hay không hả?

Jude: "—— Dùng hình phạt thiêu sống!"
 
Bạo Long
Chương 26


Đỗ Thương không ngăn cản Jude trả thù Lục Nham và Tống Niên, y cũng không phải thánh mẫu.<b>
Lúc ánh lửa bốc lên, Đỗ Thương đột nhiên nói: "Đừng giết bọn họ."

Jude cụp mắt lẳng lặng nhìn y, Đỗ Thương nói tiếp: "Giết họ thì quá tiện nghi cho họ rồi, giữ lại cho họ một cái mạng."

"Được." Trên thực tế Jude cũng không có ý định trực tiếp gi ết chết Lục Nham và Tống Niên, trực tiếp giế t chết kẻ địch là quá nhân từ với chúng rồi. Sống không bằng chết mới là sự trả thù tốt nhất. "Về nhà thôi, hôm nay Auland và Rosa không ăn được bữa tối của em, rất giận dỗi."

Đỗ Thương ôm cổ Jude, hai má cà cà vào lồ ng ngực của hắn, giọng nói cũng trầm hơn: "Trở về sẽ nói rõ với anh sau."

Jude đi về phía trước, đạp lên ánh trăng, bước chậm trên con đường yên tĩnh, cảm giác có chút lãng mạn. Đỗ Thương im lặng nửa ngày lại đột nhiên nói: "Lúc nào thì trở về Samael đây?"

"Em muốn về lúc nào thì về lúc ấy." Jude bỗng nhiên dừng lại, đồng tử cũng thu nhỏ lại: "Em muốn trở lại?"

Đỗ Thương: "Ừm."

Jude nghi hoặc, rồi lại nghĩ thông suốt: "Em nhớ lại hết rồi sao?"

Đỗ Thương: "Trước đó đã bắt đầu nhớ ra rồi, chỉ là có chút hỗn loạn không có tổ chức mà kết hợp lại. Vừa rồi nhìn thấy anh xuất hiện, bỗng nhiên liền nhớ ra được hết tất cả." Y càng siết chặt tay, ôm càng chặt hơn, "Xin lỗi, đã quên mất em yêu anh."

Khóe môi Jude lẳng lặng nhếch lên, liều mạng kiềm nén bản thân sau đó làm ra một hình tượng phù hợp với một quân vương lãnh khốc tàn bạo. Giọng của hắn hơi run lên, thế nhưng lại rất đắc ý kiêu ngạo. Hắn tận lực duy trì bộ dáng lãnh khốc vô tình của mình: "Ta không thể tha thứ cho em được, em dám đem tình yêu của một quân vương chê bai đến không ra gì hết, đem sự sủng ái và dung túng của hắn đối với em ném xuống đất giẫm đạp, cũng ỷ vào hắn chiều chuộng em mà không làm tròn chức trách của một vương hậu, tùy ý tổn thương hắn, sỉ nhục hắn. Ta không có cách nào tha thứ cho em được."

Hắn nói đến hứng khởi, lại có chút kích động.

Mặt của Đỗ Thương chôn ở trong ngực Jude, bóng tối che đậy không thể nhìn thấy rõ biểu tình của y được. Giọng của y bình tĩnh đến mức không nghe ra được cảm tình gì mà dò hỏi Jude: "Vậy anh muốn em bồi thường như thế nào?"

"Có bồi thường nhiều đến cỡ nào cũng không thể bù đắp cho thương tổn của ta, trừ phi mỗi ngày em đều nói yêu ta..."

Đỗ Thương: "Được."

"Mỗi ngày hôn ta, không cự tuyệt yêu cầu giao phối của ta, không thể cự tuyệt yêu cầu khác của ta, không cần phải chạy ra ngoài chợ đêm buôn bán nữa. Thật sự là chẳng quan tâm đ ến chồng con gì hết, nhất là chồng của em!" Jude nói tới hăng say, tựa như là đem hết tất cả những chỗ mà mình bất mãn từ trước tới giờ đều nói ra: "Em biết bản thân mình quá trớn đến cỡ nào không? Giao phối không phải là nghĩa vụ của bạn đời hay sao? Mỗi ngày không giao phối thì đã đành, vậy mà cứ hễ tới lúc đó thì em lại nói mệt, sau đó liền từ chối. Nhưng chỉ cần em không đem hết tinh lực đặt lên cái chợ đêm kia, thì hoàn toàn có thể giao phối mỗi ngày được luôn đó. Được rồi, ta thông cảm cho em, vậy còn chuyện cách hai ngày một đêm, một đêm còn chưa tới hai lần kia nữa! Ta cũng không thể ra ngoài nói với đám cẩu tặc của ba khu kia, khủng long mà không có làm mỗi đêm cũng có thể gọi là khủng long sao?"

Đỗ Thương: "Trước kia thật khổ cực cho anh. Nhưng cái chuyện buổi tối không thể làm quá hai lần kia, có lần nào anh nghe không?"

Jude cười lạnh: "Lúc em ở chợ đêm nghe thấy người khác cò kè mặc cả không lẽ không cảm thấy mất hứng hả?"

Đỗ Thương xa xôi nói: "Há, nếu oán khí lớn như vậy, không bằng cắt đứt hứng thú luôn, như vậy sẽ không còn bị mất hứng nữa."

Jude trầm mặc chốc lát, cố gắng đánh trống lãng sang chuyện khác: "Auland nói nếu em có chuyện, nó liền lập một vương quốc bạo long tại thế giới này luôn." Cho dù mục đích là trả thù, Auland vẫn luôn kiên trì với giấc mộng kế thừa vương vị của nó.

Tiểu bạo long từ trong bụng của mình đẻ ra, Đỗ Thương đương nhiên biết Auland nói được là làm được.

"Nhanh về nhà thôi."

Jude đáp một tiếng ôm chặt lấy Đỗ Thương, để y nhắm mắt lại sau đó tầm sáu, bảy giây, liền xuất hiện ở một con phố gần nhà. Lúc tiến vào tòa nhà, Jude hỏi Đỗ Thương: "Trước kia mất trí em nói em sợ ta... Có thật không?"

Đỗ Thương: "Có hơi hơi."

Trái tim Jude chìm xuống: "Bởi vì mới đầu ta giam giữ em? Em liền sợ ta bảy năm?"

Đỗ Thương: "Không phải."

Jude: "Vậy thì là gì?"

Đỗ Thương đột nhiên véo cổ Jude một cái: "Em chỉ là một người bình thường, vậy mà anh còn kéo em lên giường cày cấy cả đêm, anh nói em có sợ hay không?! Người khác một tuần chỉ có hai, ba lần mà một lần thì đúng là một lần, còn anh thì hai ngày một lần, một lần liền cả đêm, cái bụng cũng sắp bị chọt tới hư thúi bảo anh dừng thì anh càng hưng phấn hì hục hơn! Vậy mà bây giờ anh còn dám hỏi tại sao em thấy sợ hả?!"

Jude đực ra nửa ngày, phẫn nộ trừng Đỗ Thương một hồi, dời tầm mắt đi suy nghĩ trong chốc lát, nhẹ nhàng nói: "Vậy thì em cứ ở đó mà tiếp tục sợ đi."

Đỗ Thương: "..."

Vẫn là ly hôn thôi.

Loại khủng long này không có cũng được.

———————

<b><i>Tác giả có lời muốn nói:</i></b><i> vừa mới bắt đầu tui đã đắp nặn ra một khủng long công rất lãnh khốc, trời mới biết lúc viết liền không có cách nào khống chế mà trở nên trung nhị, quan trọng là còn cảm thấy rất đáng yêu. Nín cười, Jude là một tên trung nhị rất nghiêm túc.</i>
 
Bạo Long
Chương 27: Hoàn


Đỗ Thương bởi vì bị thương, sau khi trở về chỉ có thể hứa mang Auland và Rosa đi chơi lần sau. Auland và Rosa ở trước mặt y ngoan ngoãn đáp ứng, nhưng sau lưng lại âm trầm mài dao xoèn xoẹt.<b>
Jude nhìn bọn nó một cái, chỉ để lại một câu: "Đừng giế t chết."

Auland và Rosa mặt không cảm xúc, gật đầu đáp ứng.

Ngày hôm sau Đỗ Thương mới nhận được tin của Lục Nham và Tống Niên, bọn họ không có chết, nhưng bị thương tàn phế và hủy dung. Chân của Lục Nham bị đập gãy, Tống Niên bị hủy dung cũng tổn thương luôn một con mắt. Vinh Tấn bận bịu chăm sóc hai người họ, không kịp truy cứu những người khác.

Đỗ Thương bồi dưỡng thân thể tốt lại xong liền xin nghỉ phép với bạn mình, cùng Jude và ba đứa nhỏ đi chơi. Chơi đến cực kì vui vẻ, nhưng vừa mới trở về bãi đậu xe liền bị Vinh Tấn chặn lại.

Vinh Tấn đỏ mắt, phẫn nộ chất vấn tại sao Đỗ Thương lại tàn nhẫn trả thù Lục Nham và Tống Niên đến như vậy. Đỗ Thương hơi nhíu mày, lúc bấy giờ mới biết thì ra Lục Nham và Tống Niên đem hết lỗi lầm đổ lên đầu y đồng thời che giấu chuyện bắt cóc kia.

Đỗ Thương mỉm cười: "Bọn họ... Sống không bằng chết có đúng không?"

Vinh Tấn đầy mặt khiếp sợ đau đớn: "Em thật sự hận anh đến như vậy sao?"

Đỗ Thương lười đáp lại gã, chỉ dùng một nụ cười càng xán lạn. Y nói: "Bọn họ là vì anh nên mới bắt cóc tôi —— a, bọn họ không có nói cho anh biết chuyện bọ họ bắt cóc tôi, muốn hủy diệt tôi, giết tôi đúng không? Tự làm tự chịu mới nhận lại kết quả như thế, quả thật là thảm hại, cho nên mới không có mặt mũi để nói. Bất quá bọn họ cũng là vì anh, cho nên anh phải có trách nhiệm nha, tuyệt đối đừng trốn tránh."

Vinh Tấn chau mày, không rõ nhìn Đỗ Thương. Nụ cười của Đỗ Thương càng lúc càng tươi hơn, ngẩng đầu lên nói với Jude: "Đi thôi." Vinh Tấn còn muốn chặn y lại, nhưng dưới ánh mắt của Jude lại không thể nhúc nhích, trơ mắt nhìn bọn họ đi xa.

Mà Auland và Rosa đột nhiên ngẩng đầu lên, thu lại ngụy trang lộ ra đôi đồng tử dựng thẳng màu vàng óng mặt không cảm xúc mà nhìn Vinh Tấn, đem gã dọa cho một thân mồ hôi lạnh ướt sũng cả người.

Jude có chút khó chịu: "Ánh mắt trước kia của em thật kém."

Đỗ Thương cười: "Hiện tại cũng đâu có khác gì đâu."

Jude cau mày, rất không vui mà nhìn Đỗ Thương. Mãi đến khi vào nhà rồi mà vẫn còn nhìn y, không nói lời nào. Lúc Đỗ Thương tiến vào phòng tắm liền thấy hắn đang đứng ở trước cửa chờ, lúc y đi ra hắn vẫn còn đứng ở ngoài nhìn chằm chằm. Đỗ Thương sắp xếp cho mấy đứa nhỏ ngủ, hắn liền ở phòng khách chờ, thẳng cho đến khi Đỗ Thương tiến vào phòng ngủ, Jude liền ở bên giường nhìn chòng chọc y.

Đôi đồng tử dựng thẳng màu vàng óng kia, tựa như đôi mắt lạnh băng của con rắn, bất kể là ai bị loại ánh mắt này nhìn chăm chú cũng không thể ngủ được. Đỗ Thương thở dài, nói: "Vừa nãy chọc anh thôi, thật ra sau khi thích ứng với tân thế giới thì gien cũng được tiến hóa, cho nên ánh mắt cũng tốt hơn không ít. Nếu không thì làm sao có thể để ý anh được?"

Đường nét căng thẳng trên mặt Jude rốt cuộc cũng dần dần nhu hòa đi, Đỗ Thương tiếp tục nói: "Ánh mắt này của em, từ chỉ cần nhìn một đống cứt là thỏa mãn, hiện tại phải nhìn thấy anh mới có thể thỏa mãn được. Anh là bạo long anh tuấn nhất."

Jude nín cười, nâng cái cằm kiêu căng ngạo mạn lên nói: "Ví dụ thật kém sang. Nhưng mà vẫn có thể miễn cưỡng chấp nhận được."

Đỗ Thương không có tiếng động mà thở dài: "Lên giường ngủ đi."

Lúc này Jude mới cởi dép ra lên giường ôm Đỗ Thương ngủ, lúc nửa đêm, hắn đột nhiên mở mắt nhìn về phía cửa phòng ngủ. Đồng tử dựng thẳng màu vàng óng ở trong màn đêm thật quỷ dị mà cũng thật mê hoặc, một hồi sau hắn nhắm mắt lại lần nữa, đem Đỗ Thương càng ôm chặt hơn.

Auland và Rosa lén lút chuồn ra khỏi nhà, hai thân ảnh nhỏ bé lướt nhanh qua lại trong thành phố, những tên say rượu và người đàn ông lang thang nhìn thấy một màn này đều cho là hoa mắt. Bọn nó lần theo vào mùi vị của Vinh Tấn mà xuất hiện ở trên mái của bệnh viện, sau đó tìm được nơi gã đang ở.

Vinh Tấn ở trong phòng bệnh làm bạn với Tống Niên và Lục Nham, gần đây gã vì hai người này mà sứt đầu mẻ trán, buồn bực không thôi. Trên mặt Tống Niên đều là những vết tích kh ủng bố, mù một con mắt, lại bởi vì điều này mà càng trở nên điên rồ hơn, cả ngày quấn lấy Vinh Tấn.

Bởi vì Tống Niên bị hủy dung, người nhà họ Tống lại càng ỷ vào Vinh Tấn hơn, không cho phép gã vứt bỏ Tống Niên vào lúc này. Quan hệ của Vinh Tấn và Tống Niên ở trong vòng này là công khai, cho nên bây giờ gã cũng không thể tách ra được, mặc dù trước đó gã đã đưa ra lời chia tay. Nhưng Lục Nham, Lục Nham là vì cứu Tống Niên nên mới bị gãy chân tàn phế, cũng trở thành trách nhiệm mà Vinh Tấn không thể vứt bỏ được.

Trên thực tế so với một Tống Niên kiêu căng điên cuồng, thì Vinh Tấn càng muốn ở chung một chỗ với một Lục Nham yên tĩnh yếu ớt hơn nhiều, ít nhất Lục Nham không có bệnh tâm thần.

Auland và Rosa xuất hiện ở hành lang, Lục Nham ngồi xe lăn ở bên ngoài phòng điều trị. Lục Nham nắm lấy nắm cửa đang muốn mở ra, bỗng nhiên nghe thấy ở bên trong truyền ra tiếng mắng chửi điên cuồng của Tống Niên: "Anh thương hại ai vậy?! Thương hại Lục Nham? Giả mù sa mưa cái đéo! Vinh Tấn, lúc đó em và Lục Nham được đưa đến bệnh viện là anh lựa chọn bảo bác sĩ cứu em trước cho nên chân của Lục Nham mới không kịp cứu chữa, nên hắn mới bị phế một chân! Vậy mà ngày nào anh cũng chạy tới trước mặt hắn, anh có lương tâm hay không?"

Sắc mặt Lục Nham bỗng nhiên dữ tợn.

Giọng nói thiếu kiên nhẫn của Vinh Tấn truyền tới: "Được rồi Tống Niên, em có thể bình thường một chút không?"

"Bình thường? Mặt của em còn có thể hồi phục sao? Mắt của em còn có thể cứu sao? Vinh Tấn, anh đừng tưởng có thể vứt bỏ được em!" Tống Niên điên cuồng cầm lấy tay Vinh Tấn, không cho gã rời đi.

Vinh Tấn hất hắn ra, nổi giận đùng đùng mở cửa ra, nhìn thấy Lục Nham đứng ở trước cửa lập tức cứng ngắc: "Lục, Lục Nham..."

Lục Nham đỏ vành mắt: "Thì ra chân của tôi là bị phế như vậy." Hắn nhìn Vinh Tấn, vừa nhìn về phía Tống Niên, vừa khóc vừa cười, đột nhiên điên cuồng lao vào Vinh Tấn, bản thân bị rớt ra khỏi xe lăn, nhìn thấy con dao gọt hoa quả ở trên bàn liền rút ra đâm vào bụng của Vinh Tấn.

Tống Niên gào lên, ôm lấy Vinh Tấn liều mang hô cứu mạng, nhấn chuông cấp cứu, nhưng lại vì Auland và Rosa, âm thanh không thể truyền ra ngoài được. Bác sĩ và y tá qua lại, không có ai phát hiện ra điểm khác thường.

Tống Niên đoạt lấy con dao gọt trái cây trong tay Lục Nham c ắm vào chân gã mấy chục nhát, Lục Nham cũng đỏ mắt, đem con mắt còn lại của hắn cũng hủy luôn. Trong phòng bệnh rối tung cả lên, pha tạp giữa tiếng tiếng rít gào điên cuồng và tuyệt vọng, tựa như một bài diễn tấu u ám.

Auland và Rosa nở nụ cười, đồng thời rời khỏi bệnh viện.

Bọn nó vừa rời đi, thanh âm trong phòng cũng được truyền ra, y tá tiến vào liền phát hiện ba người đang thoi thóp, vội vàng tiến hành cấp cứu.

Ba người họ sẽ không chết, không dễ như vậy. Cừu hận và oán hận sẽ khiến bọn họ tiếp tục dây dưa thống khổ.

Đỗ Thương hướng về phía bạn mình từ chức, bạn y tìm mọi cách giữ y lại nhưng không có kết quả, cuối cùng hỏi y tại sao muốn rời đi. Đỗ Thương mặt không biến sắc nói: "Bạn đời của tôi và mấy đứa nhỏ đều ở bên nước ngoài, tôi muốn chuyển ra đó với bọn họ."

Bạn y chợt cảm thấy bị phản bội, phẫn nộ chỉ vào mũi của Đỗ Thương mắng, mắng xong liền hỏi y: "Trước kia cậu nói cậu quen với rất nhiều người tuấn mỹ xinh đẹp như Jude, còn nói giới thiệu cho tôi nữa, hiện tại có còn tính hay không?"

Đỗ Thương hơi híp mắt lại, cười nói: "Tính."

Bạn y xoa xoa tay, nóng lòng: "Vừa khéo tôi cũng được nghỉ phép, tôi đi chung với cậu nha."

Đỗ Thương gật đầu: "Được thôi."

Nhưng lúc rời khỏi thời đại Trung Sinh trở về tân thế giới, y cũng không có nói với bạn mình một tiếng nào. Bạn y thở phì phò chạy tới nhà của y lại phát hiện nhà trống không, gọi điện thoại đều bị báo rằng ngoài vùng phủ sóng. Hắn chỉ có thể bất đắc dĩ quay về, lúc xuống lầu bỗng nhiên nhìn thấy giữa không trung xuất hiện một vòng xoáy vặn vẹo, hắn thiếu chút nữa còn nghĩ mình bị hoa mắt.

Hắn đi tới, vươn tay chạm vào một cái đột nhiên bị hút vào bên trong. Sau một hồi trời đất quay cuồng rồi rơi xuống, ói mửa tới gần chết. Thật vất vả từ trong cơn mê man tỉnh táo lại thì bên tai liền nghe thấy một tiếng gào thét kh ủng bố, hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy một cái đầu khổng lồ như một con Mosasaurus nổi trên mặt nước, ngửa mắt rống lên trời, tựa như muốn nuốt trọn cả mặt trời, che phủ cả bầu trời như muốn tuyên cáo ngày tận thế của thế giới đã đến —— Quái vật!

Ánh mắt của Mosasaurus chậm rãi khóa chặt trên người bạn y đang đứng trên mặt đất, cơ mặt của bạn y đều sợ đến run rẩy, lập tức gào lên.

—————

<b><i>Tác giả có lời muốn nói:</i></b><i> Kết thúc rồi.</i>
 
Back
Top Dưới