Cập nhật mới

Khác Bao đồng đổi lấy bình yên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
272058112-256-k599543.jpg

Bao Đồng Đổi Lấy Bình Yên
Tác giả: imeldatran
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Sinh nhầm loạn thế, đành hẹn kiếp sau lại trùng phùng.



việtsử​
 
Bao Đồng Đổi Lấy Bình Yên
Chương 1


"Hoàng huynh!

Hoàng huynh ơi!"

Tiếng gọi lảnh lót của Huy Ninh Công chúa vang vọng khắp hành lang cung điện, lấn át đi tiếng gọi sợ hãi của các cung nữ phía sau.

"Hoàng huynh, hoàng huynh!

Xong chưa ạ?"

"Chi Mai*!

Đừng chạy, ngã bây giờ!"

Cung Tuyên Vương Trần Kính mỉm cười, chậm rãi nắm tay nàng tiến đến đình nghỉ chân gần đó.

"Dạo này học hành thế nào?

Có làm nhũ mẫu phiền lòng không đó?"

Huy Ninh Công chúa nghe đến đây thì phụng phịu, bĩu môi đáp, "Mấy cái kiến thức lễ nghi có gì đáng học chứ!

Muội muốn được học giống huynh cơ!"

Tuyên Vương bật cười, "Muội muốn trị nước hả?

Hay muốn cầm binh đánh trận?"

"Thế nào cũng được hết!

Miễn là không phải học lễ nghi rườm rà!"

Chi Mai vô tư đáp.

Nghe vậy, Tuyên Vương chỉ lắc đầu, nhẹ nhàng vén tóc mai vướng trên trán của Công chúa, nói lảng đi, "Có đói không?

Ta sai người mang chút điểm tâm nhé?"

"Lại thế nữa!

Huynh cứ đánh trống lảng sang việc khác rồi!

Chả nhẽ học binh pháp với trị nước lại khó hơn học về tam tòng tứ đức hả?"

"Muội còn nhỏ.

Sau này muội sẽ hiểu."

Tuyên Vương chỉ trả lời có vậy.

Nhưng câu chữ quan trọng nhất lại bị ngài giam sâu trong lòng.

Ta không muốn muội bị vấy bẩn.

Ai mà chẳng biết, một khi đã lún sâu vào vũng bùn chính trị, cả đời cũng đừng hòng thoát ra.

-----

Đoàn xe của Huy Ninh Công chúa từ từ lăn bánh trên đường tiến đến ngôi chùa ở ngoại ô.

Mấy năm nay quân Chiêm Thành lại lục đục xâm chiếm nước ta, tin cấp báo từ biên giới được gửi về liên tục.

"Hôm nay chùa ta được vinh hạnh tiếp đón Công chúa, quả là vui mừng!

Công chúa đường xa mệt mỏi, mời ngài theo ta đến gian phòng đã được chuẩn bị sẵn!

Giờ Dậu sẽ có người mang thiện lên!"

Vị trụ trì già tươi cười chào đón.

Dù giờ chân không còn nhanh, mắt không còn rõ nhưng vẫn luôn nhiệt tình đối đáp với khách đến chùa.

"Không cần đâu!

Ta muốn đi cầu phúc luôn.", Huy Ninh Công chúa khẽ lắc đầu.

"Thân nữ nhi chẳng thể làm gì.

Ta chỉ có thể cầu chút may mắn cho con dân thôi."

"Vâng, vậy mời ngài đi theo ta."

Tiếng chuông canh hai vừa điểm, một cung nữ sốt sắng gõ nhẹ cửa gọi vào, "Công chúa!

Canh hai rồi, người nghỉ chút đi!"

Bấy giờ, người thiếu nữ trong điện mới mở mắt, khẽ lẩm bẩm, "Canh hai rồi à?

Vậy hoàng huynh cũng sắp đến rồi."

Nàng khẽ cử động chân, thế nhưng chân nàng đã tê rần từ lâu, chẳng còn cảm giác gì.

"Phúc An!

Phúc An ơi, vào đỡ ta dậy đi."

Cung nữ tên Phúc An tiến vào, khẽ càu nhàu, "Công chúa chẳng biết lo cho ngọc thể gì cả!

Người có bị sao nô tì biết làm gì đây!"

"Ta biết mà..."

"Ngài cứ nói thế mà có sửa đâu!

Ngài...

Cung Tuyên Vương!"

Phúc An im bặt, sợ hãi không dám nói thêm gì khi thấy người thanh niên vừa đến.

Chi Mai lúc này bật cười, lẩm bẩm, "Ban nãy còn mắng mình ghê lắm cơ mà."

Nàng quay sang, khẽ cúi chào, "Hoàng huynh!"

Cung Tuyên Vương gật đầu, lấy tay đỡ lấy nàng, "Lại bỏ bữa hả?"

Chi Mai cười trả lời, "Tại muội muốn đợi hoàng huynh đấy chứ!", rồi nàng ghé vào tai người thanh niên, khẽ làu bàu, "Cung nữ, thái giám cung muội giờ còn sợ huynh hơn cả muội đấy!

Bắt đền huynh!"

Tuyên Vương nghe thế bật cười, búng nhẹ vào đầu mũi nàng, "Không phải tại muội quá hiền à?"

Chi Mai bĩu môi, ngoảnh đi chỗ khác.

Bấy giờ, nàng mới phát hiện một người nữa vẫn đứng yên lặng nãy giờ, "Vị này là?"

"Lê Nhất Nguyên, con trai họ bên ngoại của mẫu hậu.

Cửu ca lệnh hắn làm thị vệ cho ta."

"Thần Lê Nhất Nguyên, lần đầu diện kiến công chúa!"

Nhất Nguyên khom lưng, chắp tay chào.

Giọng dõng dạc vang vảng điện thờ vắng lặng.

"Này, ta thấy giờ cũng muộn rồi, hay ngươi cùng dùng thiện với chúng ta nhé?"

Chi Mai cất tiếng.

"Chuyện này..."

"Cứ thế đi.

Người một nhà cả!"

Là người một nhà, thế nhưng lại tàn sát lẫn nhau.

-----

Lần thứ hai Chi Mai gặp Lê Nhất Nguyên, sự trầm lặng của hắn khiến nàng chú ý.

Hắn luôn yên lặng đi sau bảo vệ, không tạo một tiếng động, cứ như không hề tồn tại.

"Này Nhất Nguyên, bình thường lúc rảnh ngươi làm gì vậy?"

Có lẽ là do thấy cái mới lạ, Huy Ninh Công chúa cảm thấy tên họ Lê này rất thú vị.

"Thần đọc sách hoặc là tập võ.

Đôi lúc sẽ đi dạo phố phường..."

"Vậy chắc ngươi biết nhiều hàng quán ngoài cung lắm nhỉ?"

"À...

Vâng...

Công chúa..."

"Lần trước ta trốn cung ra ngoài không đi được nhiều gì cả!"

Chi Mai cười hì hì, mắt long lanh nhìn hắn, "Ngươi dẫn ta đi nhé?

Nhé?"

Lê Nhất Nguyên mặt thoáng ửng hồng, khẽ gật đầu, "Vâng..."

Đi khắp cả kinh thành, đi thế nào mà lại lạc vào lòng nhau.

-----

"Công chúa...

Cái này, tặng người!"

Nhất Nguyên vụng về nắm lấy tay nàng, trao cây trâm trên tay.

"Không đáng giá gì so với...."

Chi Mai nhảy cẫng lên, giật luôn trầm cày từ tay hắn ra, "Ta thích lắm!

Chỉ cần là ngươi tặng thì ta đều thích!

Cảm ơn ngươi, Nhất Nguyên!"

Khung cảnh lãng mạn ở đình nghỉ chân lại vô tình lọt vào mắt một người.

-----

"Hoàng đệ, người có biết rằng Chi Mai rất hay qua lại với Lê Nhất Nguyên không?", Thiệu Khánh Đế nhấp một ngụm trà, khẽ hỏi.

"Thần đệ biết, hắn ta hay đưa muội ấy..."

"Có vẻ hắn ta đã chiếm được thiện cảm của Chi Mai rồi!", Thiệu Khánh Đế cắt ngang.

"Ta biết rằng đệ thích hoàng muội...

Và ta cũng biết được rằng Lê Nhất Nguyên sẽ là một đại họa với Trần triều chúng ta!"

"Quan gia nói gì cơ?", nét kinh ngạc tràn đầy trên mặt Cung Tuyên Vương.

"Trước đây khi ta chưa lên ngôi, trong một lần được điều ra ngoài thành, có một tên thầy bói đã chỉ vào hắn mà nói "Kẻ này sau này sẽ đại khai sát giới!", Thiệu Khánh Đế nói.

"Ý ngài là...Tạo phản?"

Tuyên Vương đờ người.

"Có lẽ vậy.

Lúc đó ta và hắn đều không tin.

Thế nhưng hắn đang dần tạo dựng được lòng tin của nhiều vị quan thần rồi kìa!

Hoàng đệ thử nghĩ mà xem, nếu Chi Mai lấy một kẻ giết gia tộc mình để lên ngôi, muội ấy có còn hạnh phúc không?

Hơn hết, con dân sẽ nghĩ gì về muội ấy?"

Ngài giả đò đau khổ, thở dài, "Nhớ năm xưa Lý nữ đế bị hãm hại đến mất ngôi báu khi mới chỉ là một đứa bé năm, sáu tuổi.

Đến mộ phần cũng không được đặt trong hoàng thất!

Thói đời bạc bẽo, người vô tội lại phải gánh tội cho kẻ khác!"

Người ngoài cuộc đều nghe ra Thiệu Khánh Đế đang cố tình đặt điều.

Chỉ tiếc rằng người trong cuộc lại mù mờ tin tưởng.

Cũng chẳng rõ những điều ngài ấy nói ra thật được bao phần, chỉ biết rằng kế hoạch ngài dày công xây dựng đã có thành quả đầu tiên rồi.

------------------------------------------

* Vì không ai biết tên thật của Công chúa Huy Ninh mà bà có tên tự là Nhất Chi Mai nên mình mạn phép dùng tên Chi Mai làm tên thật cho bà.
 
Bao Đồng Đổi Lấy Bình Yên
Chương 2


"Chi Mai, ta biết tâm ý của muội dành cho hắn sẽ mãi không đổi.

Ta cũng hiểu rằng muội sẽ không đáp lại ta...

Thế nhưng xin muội, gả cho ta đi!", Cung Tuyên Vương nói, nắm chặt lấy tay người thiếu nữ trước mặt.

"Hoàng huynh", Huy Ninh Công chúa bối rối, toan rút tay ra nhưng không thể.

"Muội phải nghe ta!

Ở bên hắn, muội sẽ đau khổ cả đời!"

"Huynh đang nói cái gì vậy?

Sao lại đặt điều về chàng như vậy?"

"Hắn đang mưu đồ tạo phản, Chi Mai à!", Tuyên Vương trả lời, bất chấp vẻ mặt kinh hãi của nàng, "Vậy nên hãy gả cho ta đi, ta sẽ bảo vệ muội!

-----

"Hoàng đệ!

Đệ không thể cưới hoàng muội!"

Sau khi đọc sớ xin ban hôn của Cung Tuyên Vương, Thiệu Khánh Đế liền triệu hắn vào cung.

"Vì sao, thưa Quan gia?"

Tuyên Vương kinh ngạc hỏi lại.

"Nếu như Lê Nhất Nguyên đã muốn tạo phản.

Gia quyến của đệ sẽ bị hắn nhằm vào.

Cho dù hắn với Chi Mai..."

Thiệu Khánh Đế thở dài, "Cũng không thể chắc chắn hắn sẽ bỏ qua cho hoàng muội."

Tẩm điện chìm vào yên lặng, chỉ có duy nhất tiếng chim líu lo ở bên ngoài.

"Ta định gả muội ấy cho Trần Nhân Vinh.

Hắn không màng chính sự, để hoàng muội bên hắn là tốt nhất."

Không có ai đáp lời, thế nhưng Thiệu Khánh Đế biết, Tuyên Vương đồng ý rồi.

Tin tức Huy Ninh Công chúa được ban hôn cho tông thất Trần Nhân Vinh lan truyền khắp kinh thành.

Mọi cung nữ và thái giám đều tất bật chuẩn bị cho hỷ sự, ai nấy đều vui mừng.

"Ai dà, tôi đã nói mà.

Huy Ninh Công chúa nhất định sẽ được ban hôn cho một người trong hoàng thất!"

"Ôi, nhưng mà tôi thấy Công chúa với Lê Nhất Nguyên..."

"Bậy!

Đừng có nói kẻo mất đầu!"

"Ấy!

Tôi cũng tưởng thế đấy!

Cứ đinh ninh là hai người họ..."

"Ôi dào, tôi thấy tình yêu đầu đời còn non dại, nhanh nở cũng chóng tàn thôi mà.

Công chúa tốt nhất vẫn nên cưới người trong họ thôi.

Lê Nhất Nguyên đâu có xứng."

Tiếng xì xầm bán tán của các cung nữ vô tình lọt vào tai người thanh niên gần đó.

Hắn siết chặt kiếm đến trắng bệch cả tay, giận dữ quát, "Mấy người các ngươi đang làm gì ở đấy thế?!"

Các cung nữ giật bắn mình, cúi đầu xin lỗi rồi bỏ chạy.

Lúc này, một giọng thiếu nữ khẽ vang lên kéo lại sự chú ý của hắn, "Nhất Nguyên?"

Hắn quay sang, vừa nhìn thấy người thiếu nữ đã nhếch mép cười, lạnh nhạt đáp, "Công chúa có gì phân phó?"

Chi Mai ngơ ngác nhìn hắn.

Sau khi cho lui các cung nữ ra phía xa, nàng tiến đến hỏi, "Ngươi làm sao vậy?"

Lê Nhất Nguyên lùi lại, chắp tay cung kính nói, "Công chúa có gì căn dặn?"

"Ta..."

"Nếu không có gì, vậy thần xin lui."

Hắn cúi chào rồi bỏ đi.

Được vài bước, hắn quay lại nói, "Kẻ hèn này chỉ xứng để Công chúa trêu đùa thôi.

Đâu dám mộng tưởng gì!"

Chi Mai tiến lên định ngăn bước chân hắn, nhưng rồi nàng đứng khựng lại.

Nàng không dám, là nàng có lỗi với hắn.

Vươn tay lấy xuống một cây trâm trên đầu, nàng ngắm nghía rồi ôm chặt vào ngực như một món trân bảo, "Xin lỗi, là ta phụ bạc chàng rồi."

-----

Trần Nhân Vinh bị Đại Đinh Đế giết chết.

Sau tang lễ, Huy Ninh Công chúa dọn trở lại cung Quảng Hàn, dưới sự bảo hộ của Hữu Tướng quốc Trần Kính cùng Thiệu Khánh Đế, yên ổn sống những tháng ngày còn lại.

-----

Vào một ngày nắng oi, Thiệu Khánh Đế đương nghỉ mát ở điện Thanh Thử liền ngẫu hứng đưa ra một câu đối với chúng bá quan, "Thanh Thử điện tiền thiên thụ quế (Ngàn gốc quế trước điện Thanh Thử) (1)."

"Quảng Hàn cung lý nhất chi mai (Một cành mai trong cung Quảng Hàn) (2).", các vị bá quan chưa kịp đối lại, Lê Nhất Nguyên đã tiến lên, mỉm cười đáp.

Thiệu Khánh Đế nghe xong, khẽ nhướn mày, nhưng rồi vẫn ôn tồn hỏi, "Câu đối này có ý gì?"

"Bẩm Quan gia, thần với câu đối này quả thật có duyên.

Thuở trước khi thần còn nhỏ, thường hay theo họ hàng bôn ba trên biển kiếm kế sinh nhai.

Một ngày nọ, vô tình thấy ai gạch câu đối này lên cát, thần thấy hay quá nên mới ghi tạc trong lòng."

Lê Nhất Nguyên chắp tay, mỉm cười.

"Không ngờ có thể dùng câu này mà đối lại Quan gia.

Thần quả là may mắn!"

Nghe đến đây, một vị quan cấp nhỏ phía xa vội chắp tay thưa, "Quan gia!

Đây có lẽ là một mối lương duyên mà ông trời sắp đặt!

Trong điện Quảng Hàn, không phải cũng có một cành mai sao?"

Vài vị quan xung quanh xì xào bán tán, xong cũng chắp tay đồng thuận, "Bẩm Quan gia, có lẽ ông trời cũng muốn Huy Ninh Công chúa có một chốn thuộc về!

Công chúa trở thành góa phụ khi chưa có một mụn con.

Ngài ấy có lẽ phải cô đơn biết nhường nào!"

Thiệu Khánh Đế hơi nheo mắt rồi liếc sang Lê Nhất Nguyên, người vẫn đang trong tư thế cúi người chắp tay, bật cười, "Quả là ý trời!

Lê ái khanh, mối duyên của ngài với Huy Ninh hoàng muội quả khiến người đời ngưỡng mộ!"

Lẽ nào ông trời thật sự muốn chứng minh rằng, người có tình ắt sẽ thành đôi?

Hay là bởi chấp niệm quá nhiều, nên buông chẳng được?

Ngặt một nỗi, đời người nếu cứ cố chấp không buông, ắt sẽ gây ra họa lớn.

Vài ngày sau, khắp kinh thành đều được thông báo về hỷ sự của Huy Ninh Công chúa và Lê Nhất Nguyên.

"Quan gia!

Tại sao ngài lại đồng ý ban hôn Chi Mai cho hắn?!"

Hữu Tướng quốc hùng hổ tiến vào tẩm điện của vua, tức giận chất vấn.

"Hắn có được lòng của các vị bá quan.

Giờ ta có thể dùng lí do gì để từ chối đây?", Thiệu Khánh Đế hỏi ngược lại.

"Hơn nữa, nếu như muội ấy thành thân với hắn, chúng ta sẽ dễ dàng giám sát hành động của hắn hơn!"

"Thế nhưng..."

"Hoàng đệ!

Đã là người của hoàng thất, Chi Mai luôn phải mang trên mình những trọng trách cao cả!

Nếu như hoàng muội không thể hoàn thành trọng trách đó, vậy muội ấy còn xứng với danh Công chúa Trần triều không?"

"Quan gia..."

"Đệ lui đi!

Ta đã quyết rồi!"

Thiệu Khánh Đế phất tay.

Hữu Tướng quốc biết không thể thay đổi thánh ý, chắp tay cúi chào rồi bỏ đi, trong lòng toan tính đủ đường.

"Xin lỗi đệ, Trần Kính.

Cái ta cần chính là khiến đệ và hắn đấu tranh với nhau."

----------------------------

(1), (2): Trích từ Wikipedia về Công chúa Huy Ninh.

Chương truyện này còn được tham khảo từ bài post về Công chúa Huy Ninh trên page Chuyện Hậu cung trên Facebook.
 
Bao Đồng Đổi Lấy Bình Yên
Chương 3


"Chi Mai à, cuối cùng nàng cũng là thê tử của ta rồi!"

Lê Nhất Nguyên cả người tràn ngập mùi rượu, thế nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời tỉnh táo.

"Tại sao vẫn muốn cưới ta?"

Qua khăn trùm đầu, tiếng của Huy Ninh Công chúa nghẹn ngào vang lên.

"Sao nàng lại khóc?"

Lê Nhất Nguyên hấp tấp tiến đến, toan lấy khăn trùm đầu xuống.

"Đừng đụng vào ta!

Giờ ta đã là thê tử của kẻ phản tặc, ngài nghĩ ta còn mặt mũi nào gặp phụ hoàng cùng các vị Tiên đế đây!"

Chi Mai hất mạnh tay hắn, ai oán nói.

"Phản tặc?

Nàng đang nói cái gì vậy?"

"Ngài còn định dày vò ta thế nào nữa?!

Ngài muốn nhìn ta sống không bằng chết phải không?!"

Chi Mai đứng bật dậy, run run nói, "Thế lực của ngài càng ngày càng bành trướng rồi đó!

Chắc là ý đồ tạo phản của ngài sắp thành rồi chứ gì!"

Lê Nhất Nguyên sững người, tiến đến nói, "Nàng nói gì vậy?

Ta tạo dưng quyền lực để có thể trở thành cánh tay đắc lực cho Quan gia mà!

Vì nàng mà ta..."

"Đủ rồi!

Ngài nghĩ nói thế ta sẽ tin sao!"

Chi Mai giật khăn trùm đầu xuống, đôi mắt vằn lên từng tia đỏ.

Lê Nhất Nguyên nắm chặt bàn tay, móng tay đâm vào da đến ứa máu, quát lên, "Nếu nàng đã không tin, vậy ta có nói thế nào cũng vô ích!"

Nói rồi hắn bỏ đi, để lại Huy Ninh Công chúa bất lực quỳ sụp xuống, bật khóc.

Đêm tân hôn cứ thế mà nhuốm màu bi thương.

-----

"Nghe nói ngươi và Công chúa đang có chút xích mích nhỉ?"

Sau ngày hỷ sự không lâu, Thiệu Khánh Đế cho triệu Lê Nhất Nguyên vào cung với lí do hỏi han tình hình đôi phu thê mới cưới.

"Quan gia!

Vì sao nàng ấy lại nghi ngờ thần có ý đồ bất chính?

Từ trước đến nay, chưa một lần thần có suy nghĩ làm tổn hại đến..."

"Lẽ nào ngươi không muốn?"

Thiệu Khánh Đế hỏi.

Nghe vậy, Lê Nhất Nguyên quỳ sụp xuống, dõng dạc đáp, "Lòng trung thành của thần đối với Quan gia, đối với Trần triều như thế nào, có lẽ Quan gia cũng đã thấu!

Ngài không thể vì một lời vu khống của kẻ khác mà nghi ngờ thần được!

Huống hồ nàng còn là Công chúa Trần triều.

Thần không thể làm chuyện có lỗi với nàng ấy, càng không thể tổn hại đến Trần triều!"

"Thế mà ta lại mong ngươi nghĩ khác đấy!

Ngươi làm ta thất vọng quá rồi!"

"Ngài nói gì vậy?

Ngài..."

"Lê Nhất Nguyên, thân ngươi mang trọng trách giúp dân cứu nước đó!

Đừng để nữ nhi tình trường cản chở nghiệp lớn!"

Thiệu Khánh Đế nghiêm giọng nói.

Lê Nhất Nguyên kiềm chế cơn phẫn nộ, đứng bật dậy, "Ngài bảo thần tạo phản sao?!

Thần không thể!"

"Sao ngươi vẫn còn do dự cơ chứ!

Khi gã bói toán nói câu kia, ta đã tin ngươi chính là vị cứu tinh của con dân Đại Việt!"

"Hoang đường!

Chỉ vì một câu nói vô thưởng vô phạt thế ư?"

"Trần Kính nhu nhược, nó không thể trị nước!"

Thiệu Khánh Đế vẫn thản nhiên nhấp một ngụm trà, "Bây giờ Đại Việt đã bắt đầu mất niềm tin vào triều đình rồi.

Hơn nữa, biên giới đang loạn lạc như thế, đất nước cần một vị vua quyết đoán hơn!"

"Ngài điên rồi!

Thái tử là hoàng đệ ngài đó!"

"Hoàng đệ thì sao?

Quan trọng hơn con dân Đại Việt sao?"

Thiệu Khánh Đế đứng dậy, hướng mắt ra ngoài, "Chỉ cần giúp ích cho đất nước này, có giết cả hoàng thất ta cũng cam lòng!"

-----

Năm Long Khánh thứ nhất, do quân Chiêm Thành càng ngày càng xâm lấn biên giới, Long Khánh Đế ra sức xây dựng quân đội, đợi một ngày có thể hoàn toàn áp chế Chiêm Thành, chấm dứt chiến tranh hai nước.

"Quan gia, có tin mật báo họ Lê kia đang nuôi binh tạo phản!"

Sau khi cho lui hết cung nữ và thái giám, Nghệ Hoàng Trần Thúc Minh hoảng hốt lấy ra tờ mật thư mà hắn chuẩn bị kĩ lưỡng, đưa đến trước mặt Long Khánh Đế, "Đất nước còn đang lâm nguy, thế mà hắn dám có gan làm vậy!"

"Thượng hoàng, tờ giấy này... tin được không?"

Long Khánh Đế nắm chật tờ mật thám trong tay, kiềm chế cơn tức giận hỏi lại.

"Đến giờ rồi ngài còn chần chừ?

Lần trước vì không có bằng chứng rõ ràng, ta đã thuận ý ngài không truy cứu tên họ Lê đó.

Giờ ngài còn muốn tha cho hắn?"

Long Khánh Đế lắc đầu, "Dù gì cũng là mệnh quan triều đình.

Phán tội mà không có bằng chứng đầy đủ cũng không ổn.

Mà tờ giấy này..."

"Ta biết nó vẫn chưa đủ để buộc tội.

Thế nhưng nếu như chúng ta khiến hắn trở tay không kịp..."

Long Khánh Đế nghe đến đây, khẽ liếc sang hoàng huynh của mình rồi gật đầu đồng ý.

'Nếu như muội ấy không thể bỏ đi thứ tình cảm sai trái kia, vậy cũng không thể để muội ấy thêm đau khổ nữa.', Ngài hạ quyết tâm.

-----

"Quan gia, ngài đã hứa với thần sẽ không động đến chàng cơ mà.

Tại sao... tại sao lại giết thân phụ, thân mẫu?"

Huy Ninh Công chúa đưa một bức thư lạ đến trước mặt Long Khánh Đế.

"Thần đã tuân theo điều kiện của ngài...

Vậy mà Quan gia vẫn không tha cho chàng sao?"

Long Khánh Đế cầm bức thư đọc một hồi, hỏi ngược lại nàng, "Công chúa có cái này từ đâu?"

"Ngài trả lời thần!

Vì sao?"

"Chi Mai, muội vẫn còn yêu hắn sao?

Ta đã nói với muội rồi..."

"Phụ mẫu chàng vô tội!

Tại sao ngài lại kéo họ vào..."

"Hắn vẫn nuôi ý định tạo phản!

Ta làm vậy chỉ vì muốn cảnh cáo hắn thôi!"

Ngài ném mạnh bức thư xuống đất, tiến đến nắm chặt lấy hai bả vai nàng, "Chấm dứt đi, Chi Mai!

Yêu hắn chỉ thêm đau khổ thôi!"

"Nói dối!

Chàng đã từ bỏ suy nghĩ đó từ lâu rồi.

Hai năm nay ở bên chàng, thần hiểu mà..."

"Giờ phải tận mắt chứng kiến hắn mang binh chém giết khắp nơi muội mới tin phải không?"

Tơ máu dần hiện lên trên đôi mắt Long Khánh Đế.

"Không thể nào...

Chàng ấy...

"

"Lòng người khó đoán, muội không cần tự trách bản thân mình."

Long Khánh Đế đưa ngón tay lau giọt nước mắt vẫn còn vương trên mi của người ngài yêu, thủ thỉ, "Giờ muội đang ở gần hắn như vậy, ta rất lo cho an nguy của muội.

Ta và Thượng hoàng đang tìm cách để ngăn cản hắn.

Trong trường hợp xấu nhất, ta sẽ tìm cách đưa muội về cung."

-----

"Tại sao lại giết phụ mẫu thần!"

Lê Nhất Nguyên chĩa mũi kiếm vào cổ Nghệ Hoàng, gằn giọng.

"Có kẻ vu khống ngươi tạo phản.

Quan gia chỉ là muốn phòng hờ thôi."

Nghệ Hoàng phất tay, khẽ gật đầu với các quân lính xung quanh.

Bọn họ hiểu ý liền đồng loạt hạ mũi kiếm xuống, cảnh giác nhìn về phía Lê Nhất Nguyên.

"Phòng hờ?

Chưa điều tra rõ đã đi giết người vô tội?!

Phụ mẫu thần thì có liên quan gì chứ?"

"Có lẽ vì ngài hận ngươi!

Ngươi có được trái tim Công chúa!"

Nghệ Hoàng khép hờ đôi mắt, thở dài, "Cuối cùng thì cả ngươi và ngài đều không thoát được hai chữ ái tình."

-----

Canh hai vừa điểm, tiếng gõ mõ cùng tiếng rao nhắc nhở của thằng mõ vang lên phá đi khung cảnh im ắng.

Thế nhưng, tiếng động ồn ào đó cũng không thể khiến người đang say bí tỉ trong tư phòng thêm phần tỉnh táo.

"Ta vì nàng mà khiêm nhường, mà trung thành với Quan gia.

Lại cũng vì nàng mà mất hết tất cả.", Lê Nhất Nguyên tự cười bản thân mình.

"Nếu hắn đã muốn ta tạo phản, vậy thì ta sẽ không để hắn thất vọng!"

Nói rồi, hắn đứng lên, nhìn quang cảnh phố phường về đêm, đôi mắt hằn lên sát ý.

Lúc này, tẩm điện của Nghệ Hoàng vẫn sáng ánh nến.

"Thượng hoàng, ngài không tin tưởng Lê Nhất Nguyên sao?"

Vị thái giám già rụt rè hỏi.

"Ồ?

Vì sao ngươi lại nghĩ thế?"

Nghệ Hoàng đặt bút xuống, nghi hoặc.

"Người đưa ra chủ kiến giết phụ mẫu hắn là ngài.

Chẳng phải vì ngài muốn cảnh cáo hắn sao?

Hiện giờ thế lực của hắn..."

"Ta cần một người điều hành đất nước, chứ không cần hắn giúp ta thâu tóm quyền lực.

Giết hai người họ chỉ vì muốn tạo cho hắn một lí do thôi."

Nghệ Hoàng gấp lại tấu chương, thản nhiên đáp lời, "Muốn tạo nghiệp lớn, cần có dã tâm!"
 
Bao Đồng Đổi Lấy Bình Yên
Chương 4


Lê Quý Ly** lảo đảo đi đến phòng Huy Ninh Công chúa.

Không biết hắn đã uống bao nhiêu bình rượu mà giờ khắp người nồng nặc mùi rượu mai.

Hắn vừa đập cửa, vừa gào lớn, "Mở cửa!

Chi Mai, mau mở cửa!"

Cửa phòng từ từ mở ra, Chi Mai lạnh nhạt nhìn hắn, khẽ hỏi, "Phu quân đến có việc gì sao?"

"Ta còn cần lí do để đến gặp thê tử mình à?"

Lê Quý Ly mở rộng vòng tay toan ôm lấy nàng, nhưng Chi Mai đã kịp tránh đi.

Hắn khựng lại rồi cười quay sang nhìn nàng, "Thê tử sợ mùi rượu sao?"

Chi Mai không đáp lời hắn mà quay sang nói với Phúc An bên cạnh, "Mang ít nước ấm cho đại nhân lau người, cùng với ít canh giải rượu."

Đợi Phúc An rời đi, nàng mới rìu hắn ngồi lên ghế, thẳng thừng hỏi, "Ngài thua Quan gia rồi đúng không?"

"Ta không thua!"

Lê Qúy Ly tức giận vùng tay ra, lảo đảo đứng dậy.

"Ngài dừng lại đi!

Ngài còn định tiếp tục làm loạn đến bao giờ nữa!"

"Nàng lo cho hắn?"

Lê Quý Ly quay phắt sang, gằn giọng, "Nàng yêu hắn sao?"

"Quan gia là hoàng huynh của ta."

Chi Mai rũ mắt xuống, trả lời một cách không tự nhiên.

"Hoàng huynh?

À, à, ta hiểu rồi.

Hoàng huynh chỉ là cái cớ mà thôi, hắn vẫn luôn là người trong mộng của nàng.

Chỉ vì không thể lấy nhau mà nàng đành giấu đi tình cảm trong lòng chứ gì?!"

"Gì cơ?!"

"Nàng với hắn là thanh mai chúc mã, xứng đôi vừa lứa thế còn gì!

Chỉ trách ta vẫn luôn ôm mộng tưởng hão huyền về một tình yêu đã qua.

Hóa ra từ trước đến nay, Công chúa chỉ coi ta như một thú vui nhất thời!"

Bốp một tiếng, trên má Lê Qúy Ly hằn rõ năm ngón tay mảnh khảnh.

Huy Ninh Công chúa giận đến run người, quát, "Ngươi không được nghi ngờ tình cảm mà ta dành cho ngươi!

Có chết cũng không được!"

Cái tát này kéo lại vài phần tỉnh táo cho Lê Quý Ly.

Hắn đờ người ra khi nhìn vào cặp mắt hằn lửa giận của nàng, mấp máy môi, "Chi Mai, là ta có lỗi!

Ta sai rồi!

Ta không nên nghi ngờ nàng!"

"Ra ngoài!"

"Chi Mai..."

"Ta bảo ngươi ra ngoài!"

Hắn uống say làm loạn, cái tát này đáng lắm!

Lê Qúy Ly rời đi, nhưng lại chẳng hề biết rằng, kể từ lúc hắn bước chân rời khỏi phòng Công chúa, hắn đã vô tình dẫm nát sợi tơ duyên mà bao lâu nay hắn vẫn tưởng là đã chẳng còn.

Là ai rời bỏ ai trước, không thể nào nói rõ được nữa rồi.

-----

"Biên giới càng ngày càng nguy cập, lòng dân cũng bắt đầu nao núng rồi.

Quan gia dự định thế nào?"

Nghệ Hoàng thở dài hỏi.

Không nhận được câu trả lời, ngài lại tiếp tục, "Quan gia, ta có chủ ý này."

"Người nói đi.", Long Khánh Đế xoa thái dương, khẽ nói.

"Ngài hãy mang binh nghênh chiến địch!"

"Thượng hoàng nói sao?", Long Khánh Đế ngạc nhiên.

"Quan gia hãy nghe ta nói.

Trước tiên ngài hãy phong tước vị cho Lê Nhất Nguyên, để hắn theo ngài ra chiến trận.

Sau đó, chỉ cần thấy chiến sự không ổn, cứ để hắn đứng đầu mũi sào chịu chết, còn ngài hãy rút quân về thành.

Chỉ có vậy mới lấy lại được lòng dân và diệt đi cái gai họ Lê kia!"

Sau một hồi suy nghĩ, Long Khánh Đế nhắm mắt trầm tư, mệt mỏi đáp, "Được!

Cứ làm như vậy đi!"

Vào đêm trước ngày khởi hành, Huy Ninh Công chúa sai người mời Lê Qúy Ly đến gặp.

Đã hơn một tháng trôi qua kể từ cuộc vã của hai người.

Lê Qúy Ly đã nhiều lần tìm cách nói chuyện đàng hoàng với Chi Mai, nhưng đều bị nàng tìm cớ gạt đi.

Vậy nên vừa nghe thị nữ bảo nàng gọi hắn đến, hắn không nén nổi vui mừng mà bước nhanh đến phòng nàng.

Tiếc rằng, hai người họ đã không thể trở về như trước nữa rồi.

"Phu quân, xin chàng hãy bảo vệ tốt Quan gia."

Chi Mai nhìn sang Phúc An, nàng ta hiểu ý, liền dâng một hộp nhỏ tới trước mặt Lê Quý Ly.

"Ta đã cho thợ rèn một cây dao nhỏ.

Chàng hãy đeo bên người phòng hờ đi."

Lê Quý Ly nhận chiếc hộp, ngước lên nhìn nàng, đợi chờ một câu chúc bình an.

"Hãy bảo vệ Quan gia chu toàn.

Ta tin ở chàng!"

Đó là câu cuối cùng nàng nói trước khi rời đi, không một lời chúc 'Thượng lộ bình an' dành cho hắn.

Lê Quý Ly siết chặt cây kiếm trên tay, ánh mắt chuyển từ thống khổ sang căm hận.

Đã đến lúc hắn hoàn thành một việc mà đáng lẽ nên làm từ lâu rồi.

-----

Năm Long Khánh thứ năm, Long Khánh Đế đem binh thân chinh với giặc Chiêm.

Thế nhưng thế giặc lớn mạnh, quân đội Đại Việt nhanh chóng bị lép vế.

"Quan gia, ngài mau rời khỏi chiến trường đi!", Lê Quân sư thúc ngựa tới bên cạnh Long Khánh Đế, lấy thân mình chắn mũi kiếm hướng về Vua Trần, sốt ruột nói.

"Quân ta vẫn đang đánh nơi đây, ta không thể bỏ lại các binh sĩ!"

Long Khánh Đế hít vào một hơi dài để lấy lại bình tĩnh, trả lời.

"Nếu ngài có mệnh hệ gì, quân sĩ sẽ càng hoang mang hơn!

Đến lúc ấy, họ sẽ không thể đánh bại được quân địch!"

"Vậy chiến trường giao cho chúng khanh!"

Thấy thế địch càng ngày càng hung hãn, Long Khánh Đế gật đầu rồi thúc ngựa chạy về nơi cắm quân.

Lê Quân sư thấy Quan gia đã đi xa, giả vờ đánh một lúc rồi tiến tới một vị tướng gần đó, "Không ổn rồi!

Ta vừa thấy một toán quân địch thúc ngựa đuổi theo Quan gia!"

Vị tướng đó nghe thấy vậy, nhíu mày, "Không thể để Quan gia xảy ra chuyện được!

Lê Quân sư, nơi này có chúng ta rồi!

Ngài mau đuổi theo bảo vệ Quan gia đi!"

Nghe vậy, Lê Quý Ly như mở cờ trong bụng, bề ngoài vẫn tỏ ra kinh sợ, chắp tay cáo từ rồi thúc ngựa đuổi theo Quan gia.

Hắn đi đường tắt, tiến đón ngựa của Long Khánh Đế, giả giọng hoang mang nói, "Quan gia đừng trở về nơi cắm quân, có địch phục kích!"

"Sao khanh biết?", Long Khánh Đế kiềm dây cương, hỏi lại.

"Thời gian không còn nhiều, ngài hãy theo thần lánh đến một ngọn núi gần đây đi.

Nơi này thần từng đi qua, thần biết rất rõ."

Long Khánh Đế còn đang do dự, tiếng vó ngựa từ xa truyền đến cắt đứt mạch suy nghĩ của ngài.

"Không ổn!

Có lẽ quân địch đã đánh hơi được gì rồi!

Ngài mau theo thần!"

Phía xa, tiếng người ngựa truyền đến, đánh vỡ khung cảnh tĩnh lặng.

"Là Vua Đại Việt!

Giết hắn!"

"Mau đuổi theo, ta phải dâng đầu hắn cho Vua!"

Long Khánh Đế cùng Lê Quý Ly thúc ngựa chạy, càng ngày càng tiến sâu vào khu rừng rậm rạp.

Đột nhiên Lê Quý Ly cho ngựa chậm lại, lùi về phía sau.

"Lê khanh, có chuyện gì vậy?"

"Để thần đi sau yểm trợ ngài.

Ngài cứ đi thẳng là..."

Chưa kịp nói dứt câu, Lê Quý Ly liền hự một tiếng, ngã khỏi ngựa.

Long Khánh Đế giật mình, kiềm dây cương cho ngựa dừng lại, "Lê khanh!"

"Quan gia, ngài hãy cứ tiếp tục đi thẳng!

Ta sẽ ở đây kiềm chân quân địch!"

Hắn khó khăn đứng dậy, rút mạnh mũi tên còn đang cắm trên vai, ấn tay vào miệng vết thương cầm máu.

"Ngài mau chạy đi!"

Long Khánh Đế thúc ngựa một đường đi thẳng.

Đến khi trước mặt chỉ còn vách núi mới dừng lại.

"Hết đường rồi?

Chả lẽ ta đi sai hướng?"

"Ngài không đi nhầm đâu, thưa Quan gia."

Tiếng Lê Quý Ly vang lên.

"Khanh?!"

Long Khánh Đế đảo mắt qua toán quân phía sau, nhíu mày.

"Dụ được ngài lên đây quả không dễ dàng.

Còn phải khiến bản thân bị thương không nhẹ."

Lê Quý Ly bật cười.

Hắn xuống ngựa, chĩa kiếm về phía Long Khánh Đế, "Đấu một trận nào, Quan gia."

-----

Tin tử trận của Long Khánh Đế truyền tới kinh thành.

"Thượng hoàng!

Quan gia...

Quan gia..."

"Ta đã biết."

Nghệ Hoàng thở dài, "Đã báo tin với Huy Ninh Công chúa chưa?"

"Dạ rồi.

Công chúa không chịu nổi đả kích, ngất ngay sau đó.

Các thị nữ đã nhanh chóng gọi Thái y tới khám rồi."

"Được rồi.

Lui hết đi."

Nghệ Hoàng phất tay, các cung nữ thái giám hiểu ý mà lui xuống hết.

Tẩm điện giờ chỉ còn lại dáng lưng cô độc của ngài.

"Trần Kính, nếu có kiếp sau, hãy để ta bảo vệ đệ thay cho kiếp này."

Sinh ra trong loạn thế, đến tình thân cũng trở nên xa xỉ.

-------------------------------------------

** Lê Nhất Nguyên là một tên gọi khác của Lê Qúy Ly/ Hồ Qúy Ly.

Lí do mình đổi từ tên Nhất Nguyên sang Qúy Ly là vì muốn đánh dấu sự chuyển biến trong tâm lý của Hồ Qúy Ly.
 
Bao Đồng Đổi Lấy Bình Yên
Chương 5


"Tại sao lại không bảo vệ Tiên đế hả?!", Chi Mai giận dữ đấm mạnh vào ngực Lê Qúy Ly, gào khóc.

"Ta bảo ngươi phải tận lực bảo vệ ngài cơ mà!"

Lê Qúy Ly kiềm chế cơn phẫn nỗ, hít sâu một hơi rồi siết chặt lấy cổ tay nàng, quát lên, "Nàng câm miệng đi!"

Nói rồi, hắn quay sang đuổi hết các thị nữ trong phòng.

Đợi khi họ rời đi hết, hắn mới hất mạnh tay khiến nàng ngã xuống đất.

"Tại sao ta phải bảo vệ hắn?

Hắn chết dưới mũi kiếm của ta đấy!"

"Ngươi nói cái gì?!"

"Phải!

Chính ta đã giết chết hắn đấy!"

Hắn ngồi xuống trước mặt Chi Mai, vươn tay bóp chặt cằm nàng, "Ta còn dùng chính con dao nàng đưa để đâm vào tim hắn đó, phu nhân của ta!"

Chi Mai bàng hoàng nhìn hắn, đứt quãng hỏi lại, "Ngươi...

Ngươi...vừa nói gì cơ?"

"Phu nhân, nàng mệt rồi.

Mau đi nghỉ đi!"

Lê Qúy Ly nghiến chặt răng, nhanh chóng đứng dậy bỏ đi.

Hắn không thể chịu đựng được đôi mắt ngấn lệ vì kẻ khác của nàng.

Huy Ninh Công chúa siết chặt tay, căm phẫn nhìn theo bóng dáng hắn đang khuất dần sau màu trắng tang thương giăng khắp phủ.

Nàng hiểu rõ rằng bản thân không còn được phép yếu đuối nữa rồi.

Đất nước không thể một ngày thiếu vua.

Sau Quốc tang, Nghệ Hoàng phong con trai thứ của Tiên đế là Trần Hiện làm vua, lấy niên hiệu Xương Phù.

Sau đó, ngài lấy lí do Quan gia còn trẻ dại, cần người phò tá nên toàn bộ thực quyền cai quốc đều rơi vào tay Nghệ Hoàng cùng Lê Quý Ly.

Ỷ vào sự dung túng của Nghệ Hoàng, quyền lực của họ Lê càng ngày càng lớn mạnh.

Tuy vậy, Nghệ Hoàng chẳng những không nghi ngờ, mà lại càng thể hiện sự tin tưởng của ngài khi giao hết trọng trách lớn trong triều cho hắn.

"Hiện giờ quyền lực triều chính đều bị tên họ Lê nuốt trọn rồi!

Ta không thể nhắm mắt làm ngơ lâu hơn nữa!"

Gia Từ Thái hậu tức giận đập mạnh tay xuống bàn, nói.

"Mẫu hậu, người yên tâm.

Nhi thần sẽ trừ khử mầm họa này bằng mọi giá!"

Xương Phù Đế chắp tay, kính cẩn cúi người trả lời.

"Quan gia, chuyện này ngài phải tính kế lâu dài.

Ngài đừng hấp tấp mà làm hỏng chuyện!"

Xương Phù Đế trăm kế, nghìn kế cũng chẳng thể ngờ được rằng cái giá phải trả chính là tính mạng ngài.

Tháng mười hai năm Xương Phù thứ mười một, Nghệ Hoàng nghe lời Lê Tể tướng đem giam Xương Phù Đế ở chùa Tư Phúc.

Sau đó lại tuyên chiếu với thiên hạ rằng vua vẫn còn trẻ người non dạ.

Sợ rằng ngài dễ làm việc hại đến xã tắc nên đành phải phế ngôi, giáng ngài xuống làm Linh Đức Đại vương.

"Ta sẽ trà trộn vào chùa Tư Phúc cứu Quan gia ra.

Các ngươi tìm cách đánh lạc hướng quan binh đi!"

Gia Từ Thái hậu bình tĩnh nói.

"Không thể được, Thái hậu!

Nếu ngài có mệnh hệ gì..."

Lê Á Phụ, một trong những quan viên đắc lực của Linh Đức Đại vương, hốt hoảng can.

"Ta có mệnh hệ gì không quan trọng!

Chỉ cần cứu được Quan gia!"

Thái hậu quát lên, "Hơn nữa nếu ta đóng giả cung nữ thì sẽ dễ dàng cứu ngài hơn!"

Xung quanh không có tiếng đáp lại.

Một lúc lâu sau, Lê Á Phụ mới chắp tay, "Xin nghe theo Thái hậu!

Chúng thần sẽ cứu ngài và Quan gia ra bằng mọi giá!"

-----

Gia Từ Thái hậu giả trang làm cung nữ đưa cơm, dưới sự giúp đỡ của hội Lê Á Phụ, thuận lợi tiến vào nơi giam giữ Linh Đức Đại vương.

"Hai người các ngươi nhớ phải canh chừng cửa cẩn thận.

Ta có linh cảm rằng có chuyện sắp xảy ra.

Chúng ta vào được đến đây cũng quá thuận lợi rồi."

Ngay khi cửa phòng vừa được đóng lại, Gia Từ Thái hậu liền quay sang căn dặn hai cung nữ thân cận.

Xong xuôi, bà hướng mắt nhìn về phía thân hình gầy yếu ở trên giường, khẽ gọi, "Quan gia."

Nghe thấy tiếng gọi, Linh Đức Đại vương ngồi bật dậy, lê đôi chân bị xiềng xích tiến đến, quỳ sụp xuống, "Thái hậu, nhi thần đã phụ sự kì vọng của người rồi!"

"Mau đứng lên!"

Thái hậu đau xót đỡ Đại vương dậy, thở dài than, "Chúng bạc đãi ngài quá!

Ngài gầy đi rồi!"

"Thái hậu, người đến đây..."

"Mau, thay bộ này đi rồi trốn khỏi đây thôi.

Còn sống là còn hi vọng!"

Thái hậu lấy một bộ y phục của quan binh, dúi vào tay Đại vương.

Thế nhưng, Đại vương chỉ đứng đờ ra, sau mới quỳ xuống dập mạnh đầu, "Thái hậu!

Xin người hãy trốn đi, đừng lo cho nhi thần!"

"Ngài đang nói gì vậy!

Ngài mau thay y phục đi!"

Dù Thái hậu có ra sức nâng Đại vương dậy, ngài vẫn giữ nguyên tư thế khấu đầu.

"Nhi thần bất hiếu, không thể phụng dưỡng người được nữa!

Giờ nhi thần chỉ còn là ngọn đèn dầu sắp tàn, không thể thay đổi đại cục nữa rồi!"

Ngài vén tay áo lên, để lộ những mảng đen tím rợn người, "Chúng bỏ độc vào lư hương, giờ có lẽ độc đã ngấm vào phổi rồi!

Người đừng phí sức lực cho nhi thần nữa.

Mau trốn đi!

"Quan gia, nghe ta đi!

Trốn ra ngoài rồi sẽ tìm cách cứu ngài!"

Đại vương chỉ lắc đầu, rồi ngài lấy đôi đũa cắm sâu vào bắp tay trái, dùng máu làm mực viết ra hai chữ 'Giải giáp' (Có ý xuôi tay) (3) lên bộ y phục, rồi đưa nó cho Thái hậu, thì thào, "Người đem cái này đến cho hội Lê Á Phụ, bảo họ hãy buông bỏ chấp niệm mà tìm một con đường sống đi!"

"Sao ngài lại bi quan như vậy!

Còn sống..."

"Thái hậu à, người sắp chết thì còn sợ gì cái chết nữa.

Chỉ mong mọi người có thể bình an sống tiếp."

Đại vương mỉm cười, nụ cười đầu tiên suốt bao ngày qua.

"Nhi thần không cầu gì hơn nữa."

-----

Khắp kinh thành loan tin Nghệ Hoàng sai người thắt cổ Linh Đức Đại vương tới chết.

Chỉ Gia Từ Thái hậu biết rõ, nhi tử của bà đã thắt cổ tự vẫn.

Ngài đã buông bỏ mọi thứ rồi.

Sau đó không lâu, các quan viên dưới trướng Lê Á Phụ đều lần lượt bị sát hại.

Chính vào cái đêm trước ngày Linh Đức Đại Vương tự vẫn, Lê Qúy Ly đã cố tình để quân lính nới lỏng giám sát, cốt để dụ bè phái của Đại Vương xuất đầu lộ diện, một lưới bắt gọn.

Cuối tháng mười hai, Lê Quý Ly lập Trần Ngung, lúc này mới chỉ mười một tuổi lên ngôi, chính thức trở thành người thứ hai nhiếp chính quản nước đứng sau Nghệ Hoàng.

Mặc dù Trần triều càng ngày càng lộ rõ sự sa sút, thế nhưng hành vi lăm le chiếm ngôi báu của Lê Qúy Ly lại không được lòng nhiều vị quan lại.

"Tiên đế dù thất bại, nhưng ngài vẫn luôn là một tấm gương cho chúng ta noi theo!

Giờ tên họ Lê vẫn tiếp tục làm nhiễu loạn triều chính hòng ngồi lên ngai vàng.

Dù có chết ta cũng sẽ phải diệt hắn!"

Một vị đại quan vang giọng nói, làm bùng lên khí thế của chúng quan khác.

"Đúng vậy!

Dù có mang danh tạo phản ta cũng không thể để hắn tiếp tục làm càn nữa!"

Tiếng hô hào cùng tiếng binh khí đồng loạt vang lên.

"Chư vị quan thần, Trần triều thật có phúc khi có các ngài ở đây!", Huy Ninh Công chúa dõng dạc nói.

"Thái thượng hoàng một tay che trời, dung túng cho tên phản tặc họ Lê.

Đến cả hoàng đệ, chất tử của mình cũng không tha!

Để hai kẻ đó nắm quyền, đất nước sẽ trở nên lụi bại!"

Ai ai cũng vững tin vào con đường mà mình đã chọn.

Chỉ là chẳng ngờ, ông trời lại không đứng về phía họ.

---------------------------------------

(3): Trích từ Wikipedia về Trần Phế Đế.
 
Bao Đồng Đổi Lấy Bình Yên
Chương 6


"Công chúa, mau chạy đi!

Các vị tướng lĩnh đều đã bị Tể tướng dẹp yên rồi!

Giờ Thượng hoàng đang mang binh đến đây bắt ngài!"

Phúc An hốt hoảng chạy đến, đưa vào tay nàng một bộ y phục, "Ngài mau thay đi!

Nô tì sẽ thay sang y phục của ngài đánh lừa bọn chúng!"

"Phúc An, em phải đi cùng ta!

Ta không thể..."

Đột nhiên một mũi tên phá gió phóng tới, đâm thẳng vào lưng Phúc An, nàng ta khụy xuống, hổn hển thở dốc.

Quan binh từ phía ngoài chạy đến bao lấy tứ phía, giơ kiếm cùng cung tên chĩa vào thân hình của hai người đàn bà yếu đuối.

Không ai để lộ ra chút nhân từ.

"Phúc An!

Phúc An!"

Huy Ninh Công chúa sợ hãi lấy tay kiềm máu, đỡ lấy thân hình gầy yếu của Phúc An.

"Hoàng muội, nếu như muội đầu hàng, ta sẽ giữ lại mạng của muội!"

Nghệ Hoàng phất tay, đồng loạt cung tên và kiếm đều hạ xuống.

"Chi Mai, nàng hà cớ gì phải làm vậy!"

Lê Quý Ly đau lòng nói, toan tiến đến.

"Câm miệng!

Các ngươi câm miệng!

Ta nguyền rủa hai tên phản tặc các ngươi chết cũng không nhắm mắt!"

Chi Mai ôm chặt lấy cơ thể của Phúc An, cố bảo vệ nàng ta bằng đôi bàn tay của mình.

Nghệ Hoàng nhíu mày khẽ ra hiệu, một tên lính hiểu ý, giơ cung lên bắn thẳng về phía vai Công chúa.

Phúc An cảm nhận được luồng sát khí phóng tới, cố dùng hết sức nhướn lên chắn cho Công chúa.

Lực bắn mạnh đến nỗi mũi tên cắm xuyên qua ngực nàng ta, đầu mũi chỉ cách Chi Mai một phân.

Trước đôi mắt bàng hoàng của Chi Mai, nàng ta vẫn mỉm cười thì thào, "Công chúa!

Được phụng sự cho ngài là phúc phận của nô tì.

Chỉ cầu Công chúa được bình an qua kiếp này..."

"Phúc An...

Phúc An...

Em đừng nói thế!

Nghe ta!

Nghe ta, đừng nhắm mắt!"

Chi Mai hoảng sợ nắm chặt tay Phúc An, từng giọt lệ tí tách chảy xuống.

"Công chúa ơi, nô tì phải đi rồi...

Nô tì thấy phụ mẫu mình.

Họ đang vẫy gọi nô tì..."

Tiếng thì thào nhỏ dần rồi tắt hẳn.

"Phúc An...

Phúc An...

Xin đừng..."

Nàng có gọi thế nào cũng không gọi được Phúc An quay lại nữa rồi.

"Hoàng muội, ta đã luôn cảnh cáo muội đừng bao giờ làm việc dại dột!

Giờ phản tặc đã bị ta dẹp yên rồi!

Muội mau đầu hàng đi!"

Nghệ Hoàng lạnh nhạt liếc mắt nhìn xác của Phúc An, rồi ngài khép mắt lẩm bẩm điều gì đó.

Xong xuôi, ngài tiến đến gần Chi Mai, chìa một bàn tay ra, "Đừng khiến ta phải giết thêm một hoàng thân quốc thích nữa!"

Huy Ninh Công chúa bật cười, "Phản tặc?

Phản tặc ở đây chỉ có ngươi và Lê Quý Ly!"

Nói rồi, nàng đứng bật dậy, giật lấy cây kiếm của một tên lính gần đó chĩa về phía Nghệ Hoàng, "Ngươi giết hoàng huynh, giết chất tử chưa thấy đủ đúng không?!

Ngươi còn muốn hoàng thất..."

Nàng còn chưa dứt câu, mũi kiếm cũng chưa kịp đâm vào cổ Nghệ Hoàng thì một đường kiếm khác đã lạnh lùng xuyên thủng cổ họng nàng.

"Chi Mai!"

Lê Quý Ly kinh hãi lao đến hất tay hắn cùng mũi kiếm ra, ôm lấy nàng, gào lên đau đớn, "Sao lại giết nàng?!

Sao lại giết nàng?!"

Tên thị vệ bên cạnh Nghệ Hoàng chắp tay thưa, "Thượng hoàng, ngài không sao chứ?"

"Ta không sao.

Ngươi làm tốt lắm."

Nghệ Hoàng nói rồi liếc sang nhìn Chi Mai, ánh mắt tràn ngập sự thống khổ, "Hà cớ gì phải làm vậy?"

Chi Mai run run chỉ vào mặt hắn, mấp máy môi nói điều gì đó không rõ.

Sau cùng, bàn tay nàng nặng nề rơi xuống, chấm dứt một đời tang thương.

"Chi Mai!

Chi Mai!"

Lê Quý Ly gào lên, ôm chầm lấy cơ thể nàng.

Ngay lúc Nghệ Hoàng toan bỏ đi, hắn nắm chặt cây kiếm trên tay, hướng về phía ngài, "Sao phải giết nàng?!

Hả?!"

"Ta không thể để lại bất kỳ một mồm họa nào được!"

"Ngươi có thể phế nàng, có thể giáng nàng làm dân thường cơ mà!

Sao phải giết nàng!"

Đôi mắt Lê Quý Ly vằn lên tia máu.

"Chỉ là một nữ tử mà còn có thể triệu tập binh tạo phản.

Giờ giữ lại mạng cho muội ấy thì phản tặc vẫn sẽ tiếp tục hoành hành!"

Nghệ Hoàng nhìn thẳng vào mắt hắn, tiếp lời, "Hơn hết, muội ấy chính là điểm yếu của ngươi, cần phải diệt trừ!"

Lê Quý Ly buông thõng kiếm, đau khổ lặp lại, "Điểm yếu?"

"Muốn làm vua một nước, ngươi không thể lưu lại bất cứ điều gì có thể tổn hại đến ngươi!"

Nghệ Hoàng bỏ lại một câu rồi rời đi, mặc kệ tiếng gào khóc đau đớn vang vọng trong tẩm điện.

Ngài không còn có thể quay đầu được nữa rồi.

Thử hỏi liệu có ai mà không đau đớn khi tận tay giết chết người thân của mình chứ?

-----

Nghệ Hoàng choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng, mồ hôi ướt đẫm vạt áo.

Vị nô tài già ở ngoài nghe tiếng động, hoảng hốt hỏi, "Thượng hoàng, ngài có sao không?

Nô tài vào được không?"

"Ngươi mau vào đi!"

Ngài ngồi thẳng dậy, đợi khi vị nô tài kia tiến vào mới thở hắt ra, "Mau mời họa sư vào đây!"

"Bẩm, trời còn chưa sáng..."

"Mau mời họa sư vào!", Nghệ Hoàng đập mạnh tay xuống thành giường.

"Dạ vâng!"

"Bẩm Thượng hoàng, ngài gọi thần đến có chuyện gì ạ?"

Vị họa sư cúi gập người hành lễ, sợ hãi hỏi.

"Mau... mau vẽ tứ vị đại thần Chu Công, Hoắc Quang, Gia Cát Lượng, cùng Tô Hiến Thành!"

"Dạ...?"

"Mau lên!"

Nghệ Hoàng gào lên, cứ như đang rất sợ hãi vậy.

Tranh vừa được hoàn thiện, Nghệ Hoàng lại sai người triệu Lê Tể tướng vào cung.

"Thượng hoàng!

Ngài triệu thần vào có chuyện gì sao?"

Lê Quý Ly chắp tay hành lễ, ôn tồn hỏi.

Nghệ Hoàng phất tay, vị thái giám già liền dâng lên cho hắn một bức họa, "Ngươi mau mở ra đi."

Lê Quý Ly nghi hoặc mở ra, khẽ nhíu mày, "Thượng hoàng muốn nói..."

"Tứ vị đại thần này theo phò quân vương từ lúc nhỏ thế nhưng lòng không mang tạp niệm!

Họ chưa từng làm gì tổn hại đến vua, cũng chưa từng tổn hại đến hoàng thất!

Ta mong ngươi cũng thế!"

Lê Quý Ly nghe vậy liền quỳ xuống, dập đầu dõng dạc thưa, "Thần xin ghi tạc trong lòng lời ngài răn dạy!"

Khi bóng Lê Quý Ly vừa khuất dạng, vị nô tài già quay sang khẽ hỏi, "Thượng hoàng, ngài làm sao vậy?"

"Có lẽ là già rồi.

Biết sợ rồi."

Ngài chỉ trả lời có thế.

-----

Tháng ba năm Quang Thái thứ sáu, Nghệ Hoàng nằm mộng thấy Tiên đế Trần Duệ Tông mang binh đến, đứng trước mặt ngài ngâm thơ:

Trung gian duy hữu xích chủy hầu,

Ân cần tiếm thượng bạch kê lâu.

Khẩu vương dĩ định hưng vong sự,

Bất tại tiền đầu tại hậu đầu. (4)

Dịch nghĩa:

Ở giữa chỉ có loài mỏ đỏ,

Lăm le lấn lên lầu gà trắng.

Khẩu vương đã định việc hưng vong,

Không ở trước mà ở về sau. (5)

Tỉnh mộng, Nghệ Hoàng như điên dại mà bật cười thật lớn, lặp đi lặp lại câu nói, "Trần triều sắp sụp đổ rồi!

Trần triều sắp sụp đổ rồi!"

Nước mắt ngài lã chã rơi, lấp đầy sự trống rỗng trong lòng.

Bao nhiêu năm qua, mọi nỗ lực của ngài cũng đã đến lúc được gặt thành quả rồi.

Thế nhưng, rốt cuộc vì lí do gì mà ngài lại điên cuồng đi trên con đường này?

Sao ngài lại có cảm giác như bản thân đã đi chệch khỏi lý tưởng ban đầu mất rồi?

Nghệ Hoàng tự cười hỏi bản thân, cũng hỏi luôn cả những kẻ vẫn mãi đeo bám ngài trong từng cơn mộng.

Ai đúng ai sai, cũng chẳng còn quan trọng nữa.

-----

Ngày mười lăm tháng mười hai năm Quang Thái thứ sáu, Nghệ Hoàng trút hơi thở cuối cùng, thọ 75 tuổi.

Năm Quang Thái thứ mười, Lê Quý Ly bức Quang Thái Đế nhường ngôi cho thái tử Trần An, còn bản thân tự xưng là Khâm đức Hưng liệt Đại Vương, một tay nắm giữ toàn bộ triều chính.

Năm Kiến Tân thứ hai, Hưng liệt Đại Vương bức Kiến Tân Thiếu Đế nhường ngôi, chính thức lên ngôi hoàng đế.

Ông đổi họ sang họ Hồ, đổi quốc hiệu sang Đại Ngu, lấy niên hiệu là Thánh Nguyên.

Trị vì chưa được một năm thì ông nhường ngôi cho con thứ là Hồ Hỏa, nhưng vẫn tự quyết chính sự.

Năm Khai Đại thứ tư, Hồ triều chính thức sụp đổ.

Hồ Quý Ly và con thứ Hồ Hỏa, Hồ Hán Thương bị nhà Minh bắt, sau bị đày làm lính ở Quảng Tây.

Ông mất vài năm sau đó, thọ 71 tuổi.

Các nhà sử gia sau này đều đồng thuận với nhau rằng lí do Hồ triều sụp đổ nhanh chóng như vậy là vì không có được lòng dân.

Mà lí do to lớn nhất là vì lòng tham của Hồ Quý Ly quá lớn, không từ thủ đoạn, không ngại máu tanh để lên ngôi.

Cho dù Hồ Quý Ly có tài ba thế nào cũng chẳng ai mong muốn một kẻ khắp người dính đầy máu tươi lên ngôi cả.

Chỉ tiếc cho một anh tài sinh nhầm thời.

-----

Trong dòng xoáy lịch sử, làm gì có triều đại nào không nhuốm máu tươi?

Đáng thương thay, chẳng mấy ai tường một lẽ rằng chỉ khi buông bỏ chấp niệm, con người ta mới mong được an nhiên.

Kiếp này hữu duyên lại vô phận, đành hẹn kiếp sau lại trùng phùng.

---------------------

(4), (5): Trích từ Wikipedia về Trần Duệ Tông.
 
Back
Top Bottom