Ngôn Tình Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 60: Chương 60


Đến tối cô từ trong phòng riêng bước ra ngoài,vẻ mặt vẫn còn ngái ngủ một mắt nhắm một mắt mở đi lại chỗ anh, nghe tiếng động anh ngước lên nhìn thấy cô thì mỉm cười,cô đi lại chỗ anh lên tiếng.

-- Chú cười cái gì chứ ?
-- Cười vì gương mặt của em rất dễ thương.

-- Chú lừa người rõ ràng là không phải như vậy.

-- Vậy em nghĩ đó là sao ?
-- Chắc chắn chú cười là trông em còn ngủ chứ gì.

-- Cái này là do em nói không phải tôi.

-- Chú không nói ra chắc chắn trong lòng là có.

-- Oan cho tôi quá rồi.

-- Có ma mới tim chú.

Anh cười phá lên, đúng là không thể nói gì thêm đầu nào cũng bị cô chăn lại, đành bỏ qua vậy.

-- Lại đây.

-- Làm gì ?

-- Không mỏi chân sao ?
Cô nghe anh nói vậy thì cũng hơi mỏi, liền đi lại chỗ anh, mới vừa bước tới chỗ anh thì anh đã nhấc cô lên đùi anh ngồi rồi, điều này không có gì xa lạ cô thoải mái dựa vào ngực anh mà ngáp ngắn ngáp dài, anh phì cười lên tiếng.

-- Vẫn còn buồn ngủ sao ?
-- Cũng không hẳn.

-- Đói bụng chưa.

-- Chưa.

Cô lắc đầu miệng trả lời nhưng chiếc bụng nhỏ nhắn của cô đã kêu lên , điều này làm cô tỉnh ngủ hơn, vừa mới mới là chưa ai ngờ nó đã kêu lên rồi, xấu hổ chết mất, cô che gương mặt xấu hổ của mình lại, điều này làm anh chỉ biết yêu cô nhiều hơn thôi, tại sao lại dễ thương như vậy không biết.

-- Đi ăn thôi nó lại bán đứng em rồi.

Anh bế cô lên đi vào phòng riêng giúp cô rửa mặt rồi chảy tóc giúp cô, người ngoài nhìn vào tưởng đây không phải là một ông sếp lạnh lùng khó gần,nay vì một cô gái mà dịu dàng như vậy.

Làm xong anh và cô bước xuống công ty, rồi vào xe anh lái đến một nhà hàng cũng không quá nổi bật,nhìn nề ngoài vậy thôi chứ rất thu hút khách hàng đấy nhé !!
Anh và cô đi vào trong nhân viên phục vụ rất nhiệt tình, muốn có một không gian riêng cho hai người nên đã chọn phòng riêng, và cũng đã gọi món ăn chỉ chờ người đem lên là có thể ăn rồi.

-- Chú.

-- Hửm!
-- Tại sao chú lại giàu như vậy ?

-- Giàu mới nuôi được em đó.

-- Làm như em ăn nhiều lắm vậy.

-- Không hẳn, giàu mới lo cho cuộc sống sau này của chúng ta.

-- Gớm ai thèm chứ.

-- Hôm nay còn biết chê tôi luôn sao ?
-- Có đâu.

-- Tôi thấy em càng ngày càng lương rồi đấy.

-- Kệ em.

Cô lêu anh rồi lấy điện thoại ra nghịch,còn anh thì chỉ biết cười phải nói kể từ ngày quen cô hầu như anh đều cười rất tươi,chính xác hơn cô là một cái gì đó rất quan trọng với anh, thiếu cô anh giống như mất cái gì đó rất quan trọng, vậy nên anh luôn khiến cô phải vui vẻ,không lo nghĩ hay lo lắng khi ở bên cạnh anh.

Bởi mới nói tình yêu đâu ai biết trước được, nói tới là tới nói đi là đi, mà cái quan trọng ở đây chính là phải biết nắm bắt lấy và trân trọng không được bỏ lỡ, bởi vì đời người chỉ có một hãy tận dụng thời gian mà cho ta phải trân trọng thì cuộc sống nó không vô vị hay không có ý nghĩa.

Quay lại bàn thức ăn thơm ngon, phục vụ đã đem lên những món ăn ở đây vô cùng hấp dẫn, cái bụng nhỏ của cô đã kêu lên rồi, không chần chừ gì cô liền gắp một miếng thịt trước bỏ vào bát của anh rồi mới tới lượt cô gắp cho mình, bởi vì cô luôn có một cách sống khác với người ta, khi đi ăn cô luôn là người gắp thức ăn cho khác rồi mới tới lượt mình.

Vì đây là thể hiện sự tôn kính lễ phép đối với người lớn tuổi hơn mình khi đi ăn chung với họ.

Còn đối với người bằng tuổi hay người lớn hơn mình vài tuổi là vì cô muốn thể hiện lịch sử với họ,chứ không có ý gì khác.

Khi cô gắp cho anh cũng làm anh khá bất ngờ, tưởng rằng cô sẽ ăn trước,ai ngờ cô gắp cho anh trước điều này cũng làm anh phải nói là ưng ý,hèn gì mẹ anh cứ kêu phải nhanh chóng thì ra bà đã quan sát và đã biết được điều này.

Quả thật không qua mắt được bà.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 61: Chương 61


Cô đang ăn ngon lành thấy anh không động đũa liền ngước lên nhìn anh, bất giác thấy anh cứ nhìn chằm chằm cô,làm cô khó hiểu lên tiếng.
-- Sao chú không ăn đi.
-- Chỉ là tôi có một thắc mắc.
-- Thắc mắc gì ?
-- Thường là khi gắp đồ ăn thì sẽ bỏ vào miệng ăn trước,còn em thì không như vậy.
-- Chuyện này có gì đâu thắc mắc,thì ai em cũng như vậy người lớn tuổi em luôn gắp trước cho họ rồi mới đến lượt mình.
-- Vậy là em chê tôi già sao ?
-- Cũng có lý em gọi là chú vậy là già rồi.
-- Em...
-- Haha đùa chú thôi đúng là người lớn tuổi thì em làm vậy,còn người bằng tuổi hay lớn vài tuổi là em muốn lịch sự với họ thôi.

-- Vậy sao ?
-- Chú không tin em sao ?
-- Em chê tôi già làm sao tôi dám tin.
-- Thôi chú ăn đi xem như thể hiện lòng hiếu kính nhé....!haha...
-- Em còn cười được sao ?
Anh nhíu mày hậm hực không thèm quan tâm đến cô, thấy hơi lố cô liền hắn giọng nghiêm chỉnh lên tiếng.
-- Được rồi chú đừng giận mà, chỉ vì em không muốn mất lịch sự thôi nên mới làm như vậy,chứ chú đâu có già đâu vẫn còn trẻ bân luôn.
-- Thiệt không đó.
-- Thiệt mà chú tin em đi.
-- Không thể tin được.
-- Ơ thế làm sao bây giờ ?
-- Tôi không biết.
Cô đắng đo suy nghĩ khi không lại đùa với một ông chú già khó tính, giờ thì hay rồi giận thiệt rồi, mặt mài cô âu lo suy nghĩ,anh thấy thế dù là mắc cười nhưng cũng phải nén lại để xem cô làm như thế nào ?
Suy nghĩ được một lúc cô quyết định đưa ra ý nghĩ của mình xem anh như thế nào nếu anh không hết giận thì tìm cách khác vậy.
-- Chú đừng giận mà chú ăn đi, ăn xong chú muốn gì cũng được.

-- Muốn gì cũng được ?
-- Đúng rồi.
Nghe cô nói vậy anh liền loé lên ý nghĩ gì đó rồi thầm cười trong lòng, nhưng không thể hiện ra ngoài,anh nghiêm chỉnh nói.
-- Được rồi ăn thôi.

-- Vậy chú không giận nữa đúng không ?
-- Xem biểu hiện của em như thế nào đã ?
-- .....
Thôi kệ vậy miễn sao không giận là được rồi, cả hai người cùng nhau ăn một bữa tối thấp thỏm lo âu, người thì vui vẻ trong lòng còn người thì sầu não nếu anh chưa hết giận thì làm gì nữa đây.

Khổ thân ai kêu chọc ông chú già khó tính chi không biết.
Về đến biệt thự cả hai đi vào trong một người đi trước một người đi sau.

Người đi trước thì trong lòng nở như hoa,khuôn miệng cũng từ đó mà mỉm cười lên điều này làm sao cô biết được
Âm mưu của anh là gì ? Còn người đi sau thì đắng đo suy nghĩ tìm cách, nghĩ một buổi trời mà chưa có là thấy mệt tới, đúng là ca này khó hơn cô tưởng tượng,chọc thì dễ mà dỗ thì khó.
Lên phòng anh cởi áo vét ra rồi nhìn cô âu lo mà nhìn cười nhưng rồi thôi, mà sau đó là lên tiếng.
-- Em tắm trước đi.
-- Em biết rồi.

Cô ỉu xìu đi lại tủ lấy đồ ngủ ra rồi đi theo hướng phòng tắm, nhìn cô như vậy anh cũng đâu nỡ nhưng vì mục đích của anh, nên để cô như vậy rồi qua ngày mai bù cho cô sau vậy.
Trong phòng tắm cô đang ngăm mình trong nước ấm, nhưng đâu biết sắp tới sẽ xảy ra chuyện gì ? Cô vừa tắm vừa buồn rầu không thôi, tắm xong bước ra ngoài thấy anh đang ngồi trên sofa đọc sách cũng không biết nói gì ? Nghe tiếng anh ngước lên nhìn cô nói.
-- Xong rồi sao ?
-- Xong rồi.
-- Ừm...em nghỉ ngơi trước đi tôi tắm xong rồi ra.
-- Ồ....
Cô ỉu xìu đi lại giường trèo lên giường ngồi đó,nhìn bóng dáng anh đi vào phòng tắm mà thở dài.

Còn anh vào trong phòng tắm dòng nước mát lạnh xói lên người anh, làn da màu đồng săn chắc khiến phụ nữ nhìn vào cũng phải chết mê chết mệt, tắm xong anh lấy khăn tắm quấn ngang hông rồi đi ra ngoài.
Mở cửa thấy cô vẫn chưa ngủ,anh nhếch môi ranh mãnh đi lại tiến về phía cô, lúc này cô cầm điện thoại không có gì xem đành dẹp qua một bên bỗng ngước lên thấy anh ,không măc quần áo chỉ có cái khăn ngang hông,đã vậy nước còn đọng lại trên da của anh làm cho cô cứ nhìn thân hình anh mãi,quên mất mình sắp sửa bị sói ăn thịt.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 62: Chương 62


Anh đi gần lại chỗ cô,nhìn cô cứ đăm đăm vào anh mà không chớp mắt, biết là cô đang say mê với thân hình của anh bây giờ, điều này làm nỗi hứng trong người anh bắt đầu nổi dậy, cách cô nhìn anh không phải là ăn tươi nuốt sống cũng không phải là kiểu b**n th** giống như anh, mà là kiểu thân hình săn chắc khiến cô say mê.
Giật mình lại thì cũng không đúng,cô không nhìn anh nữa mà chuyển sang hướng khác, đầu óc cô bây giờ có một linh cảm không tốt đó chính là cô sắp làm bữa ăn cho tên sói già đó rồi.

Cô tìm cách thoát thân nhưng quên mất rằng anh đã đứng trước mặt cô từ bao giờ, bây giờ chạy có còn muộn nữa không ? Dĩ nhiên là đã quá muộn khỏi suy nghĩ cũng biết thân hình anh như thế cộng thêm anh nhanh tay thì làm sao cô chạy kịp, đành phải tìm cách khác vậy.
-- Chú muốn...!muốn làm gì ?
-- Lúc ở bữa ăn,không phải em nói là tôi muốn gì cũng được mà đúng không ?
Cô đứng hình quên mất là còn câu nói đó có cô, bây giờ mới nhớ mà liệu lần này có thể thoát, và tất nhiên là không ,không thể nào xóa bỏ được lời nói đã thốt ra thì làm sao mà nuốt vào.

Cô nhìn anh gượng gạo mỉm cười,nụ cười méo mó của làm anh không khỏi phì cười,cô lên tiếng.
-- Cái đó...

-- Không thể nuốt lời được.
Cô nuốt nước bọt vào trong ,thôi thì đâm lao thì phải theo lao thôi ai bảo mạnh miệng nói ra được thì cũng phải mạnh dạn mà chịu thôi, cô thầm than trong lòng không biết ngày mai sẽ ra sao nữa ? Huhu...
-- Em...!có đâu.
-- Ừm...!vậy thì tốt.
-- Chú..

muốn gì sao không mặc quần áo chứ ?
-- Hành sự sao lại mặc quần áo.
-- Haha ...!vậy à..à em...em muốn đi vệ sinh.
Cô vừa bật dậy anh liền nhanh chóng đè cô xuống dưới thân mình,cô hét lên dù là biết chuyện gì sẽ đến,nhưng cô vẫn lo sợ..
-- Có thể...!để lần..lần khác không ?
-- Không được như vậy là thất hứa.
Anh mỉm cười với cô,nụ cười mãn nguyện đầy sự kiu căng, cô muốn khóc trong lòng , biết là cô lo sợ anh liền dịu dàng hôn lên môi cô, nụ hôn không quá mạnh bạo mà là nhẹ nhàng chỉ nghe tiếng chóp chép vào nhau, eo ôi xấu hổ chết mất , bị anh hôn đến nỗi không phản khán được đủ hiểu anh thao túng tâm lý của cô như thế nào ?
Làm cô đê mê mà cùng anh hòa huyện vào nhau, nụ hôn ướt át đôi lúc nghe tiếng r*n r* từ trong miệng cô phát ra, khiến anh dâng trào cảm xúc trong người.Buôn tha đôi môi bị anh hôn đến không thể nào đó hơn,anh hôn xuống xương quai xanh của cô, m*t chúng làm nên một dấu ấn đó trên đó, cô uốn éo cơ thể miệng không ngừng thở ra hít vào cộng thêm tiếng rên của cô, bảo sao anh mê cô như vậy.
Đang triền miên trên người cô đột nhiên cô lên tiếng giọng nói đứt quãng.
-- Ưm...aa..chú..đừng cắn mà...
-- Bé con..thích không ?
-- Không..không thích...!

-- Vậy sao ?
Anh trườn người xuống dưới,chiếc áo ngủ của cô bị anh lột ra khỏi người ,hai quả anh đào nảy nở khiến anh muốn x** n*n rồi m*t chúng ngày đêm, phải nói anh rất b**n th** kiểu như vậy anh cũng ra được là quá ghê người,cô mà biết suy nghĩ của anh chắc phải bỏ chạy cho xong.
Bây giờ cô không phản khán gì vì biết thế nào cũng đến đành để im cho anh làm, tay anh chạm vào hai quả anh đào mà x** n*n, khiến cô r*n r* lên ,cả vơ thể đều uốn éo hai tay nắm chặt lấy tấm gar giường đến nỗi phải nhăn nheo lại.
Xoa nắn đã chán anh liền ngậm lấy hạt đậu mà m*t chúng, khiến chúng phải cứng lên ,anh trêu đùa hạt đậu khiến cô khó chịu mà lên tiếng.
-- Ưm...đừng mà..

khó chịu..
-- Khó chịu chỗ nào hửm...
-- Aaa...ngứa ..ngứa...đừng trêu mà...
-- Vậy sao nên làm gì đây ta ?
-- Hức...chú bắt nạt..em ..ưm..
-- Vậy em nói gì đi tôi sẽ làm.
-- Ưm..ngứa..m*t...

-- m*t hạt đậu này sao ?
-- Ư...!phải...
-- Ngoan...
Anh hài lòng liền ngậm lấy *** *** *** mà m*t lên, cô được như ý nguyện liền thoả mãn mà rên lên, trong khi đó anh vừa m*t cái tay liền loàn từ phía dưới quần của cô, vì đây là quần ngắn nên rất dễ dàng một tay anh đã cởi ra, chỉ còn chiếc q**n l*t trắng tinh được bao phủ bởi nơi đẹp nhất.
Không nhanh không chậm anh liền cởi nốt chiếc quần đó ném xuống sàn ,cùng với bộ đồ ngủ lúc nãy của cô.

Trên người cô không mảnh vải,trông cô bây giờ rất quyến rủ, miệng anh vừa m*t hạt đậu,tay thì chạm vào nơi mỹ miều đẹp đẽ đó.

Nhận thấy có gì đó chạm vào người cô, ngay chỗ đó cô liền rùng người lại miệng không ngừng ngân nga.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 63: Chương 63


Anh chạm vào nơi đó của cô, nhâm thấy đã ướt anh hài lòng cắn nhẹ lên *** *** *** của cô làm cô la lên vì đau, nhíu mày nhìn anh mà trách móc anh.
-- Chú là chó hay sao mà cắn vậy.
-- Chó mà được ăn thịt cũng chịu.
-- Chú...vô sỉ.
-- Ừm..tôi vô sỉ làm em ở phía dưới ướt hết rồi kìa.
-- Chú im đi ...tên sói già.
-- Được sói già này sẽ ăn thịt em này.
Vừa nói dứt câu anh liền cởi chiếc khăn quấn ngang hông mình ném xuống đất, nãy giờ anh đã nhẫn nhịn rất lâu rồi,cậu em nhỏ của anh đã ngốc đầu dậy còn căn trướng ra làm anh chật vật từ nãy đến giờ,bây giờ thì không còn chịu khổ nữa,anh nhanh chóng cầm cậu em nhỏ của mình cạ vào hang động nhỏ của cô, vô tình làm cô k*ch th*ch miệng không ngừng ngân nga kèm theo tiếng th* d*c của cả hai người.
-- Ưm...ân..khó chịu..chú..
-- Bé con gọi tôi là gì..hửm...

-- Chú...a ~~
-- Sai rồi gọi lại...
-- Ưm...anh..anh...
-- Tốt tôi liền cho em.
Nói rồi anh liền đưa cậu em nhỏ của mình từ từ tiến vào trong,làm cô r*n r* miệng không ngừng phát ra tiếng rên làm anh hưng phấn, k*ch th*ch liền một lần nhanh chống th*c m*nh vào trong,cả hai cùng rên lên , tiếng rên của cả hai trong sự k*ch th*ch,tột cùng là sự sung sướng mà cả hai cùng nhau đem lại.
Anh cúi người hôn lên môi cô , m*t đôi môi ngọt ngào của cô cũng không quên phía dưới anh đều ra vào đều đặn,vừa hôn vừa ngân nga,phải nói đêm hôm nay là đêm mà hai cảm thấy hạnh phúc nhất từ trước đến nay.

Một cuộc tình một cuộc ân ái trong căn phòng đầy nóng rực ,tiếng ngân nga của phụ nữ, tiếng gầm của người đàn ông, cả hai trao cho nhau một tình yêu nồng cháy nhất có thể.
Đến một lúc sau anh ra vào nhanh hơn khiến cô phải nỉ non vang xin anh.
-- Aa...ưm..chậm một chút...
-- Chậm...!thì làm sao em ..sướng đây hử..
-- Ân..nhanh quá..

quá rồi...
-- Bé con yêu tôi không.?
-- Hỏi thừa...tất nhiên là yêu..
-- Tôi yêu em bé con..
-- Ưm...châm thôi..aaaa....

Và đó là tiếng cô hét lên cũng chính là lúc mọi tinh hoa của người đàn ông,đều được b*n r* vào trong cô, cả hai cùng thở hì hục, anh gục đầu xuống hai quả anh đào của cô mà hôn hít lên đó, phía dưới vẫn giữ nguyên không hề lấy ra, và tất nhiên người độc thân như anh thì làm sao mà dừng lại được,lúc trước lần đầu tiên anh còn làm vài lần , còn lần này dễ dàng gì anh bỏ qua chuyện đó không bao giờ xảy ra.

Nghỉ được một chút,anh liền vào trận tiếp tục cày cuốc của mình,hăn say mà làm nhiều lúc còn khiến cô ngất lên ngất xuống, phải nói anh rất khỏe mạnh bao nhiêu cũng không đủ với anh, càng làm anh càng khỏe,còn cô thì càng mệt mà muốn ngủ cho rồi, rõ ràng người hoạt động là anh dĩ nhiên người mệt là anh, còn người khỏe sẽ là cô,nhưng không nó hoàn toàn ngược lại những gì cô mong đợi, điều này thật không công bằng với cô chút nào.
Miệt mài đến tận khuya, đổi không biết bao nhiêu là tư thế, từ trên giường rồi lại xuống sofa rồi đến bàn trang điểm,đến cả cái gương để soi anh cũng có thể làm được huống hồ là chuyện gì khác, đến khi anh thả tất cả những tinh túy vào trong người cô là lúc cô đã ngã xuống sàn nhà.
Anh ôm cô trong lòng mỉm cười hôn lên trán cô mà thủ thỉ bên tai.
-- Bé con hôm nay em rất tuyệt.
-- Chú...là Đ* c*m th*.
-- Còn sức nói là còn sức làm rồi.
-- Chú bắt nạt người ta...
-- Tôi còn đang muốn bắt nạt đây.
-- A huhu...chú..là sức trâu sao...
-- Chắc do hút tinh lực từ em nên bây giờ tôi rất khỏe.

-- Chú...chú đúng là quái vật mà...
-- Haha...quái vật sao ? Em không thể nói gì khác được sao ?
-- Không...!chú còn hơn cả quái vật...
-- Quái vật ăn thịt sống còn tôi chỉ ăn thịt em thôi.
-- Chú...
Cô hậm hực không thèm quan tâm anh nữa, bây giờ cô rất mệt chỉ muốn đi ngủ, thấy cô không có động tĩnh gì anh liền bế cô vào phòng tắm,tắm rửa sạch sẽ rồi kế đó anh thay gar giường rồi mới bế cô ra ngoài,đăt cô lên giường rồi đắp chăn lại còn anh vào trong vệ sinh tắm rửa sạch sẽ rồi mới đi ra ngoài lên giường ôm cô đi ngủ, anh cũng lười nên cả hai cũng không măc quần áo gì, chỉ có cái chăn đắp lên người,bên trong cô được anh ôm vào lòng ,lâu lâu lại nghe tiếng cô thì thào.
-- Chú là tên b**n th**,đồ vô sỉ.
-- Bắt nạt người ta, đồ sói già.
Và còn rất nhiều câu khác anh nghe thấy chỉ biết cười rồi thôi, hôn lên trán cô rồi cả hai cùng nhau ngủ cho đến hôm sau.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 64: Chương 64


Sáng hôm sau, cô thức dậy cùng với cơ thể đầy vết tích và đau nhức, măt mày nhăn nhó nhìn người kế bên mà oán trách ,cô lếch người sang một bên để bước xuống giường mà nhích nhẹ thôi cũng đã đau rồi, huống chi là bước xuống giường.

Dù là đang ngủ nhưng anh vẫn nghe được động tĩnh, chắc chắn rằng cô đã dậy muốn xem cô làm gì nên không vội mở mắt.
Nhưng được một lúc không nghe âm thanh gì,anh liền mở mắt ra thì thấy cô đang nhìn anh, anh giật mình nhưng sau đó nở nụ cười với cô,còn cô nhìn anh với ánh mắt muốn giết người đến nơi , đã vậy còn giả vờ đang ngủ nữa,lần này anh chắc chắn không yên với cô.
-- Chú vui lắm sao mà cười.
-- Buổi sáng phải vui chứ không lẽ buồn.
-- Chú vui một mình đi ha.
-- Ơ...em sao vậy ?
-- Còn hỏi sao ? Tại ai mà em mới như vậy ?
-- Hì hì ...!thôi đừng giận mà, ai bảo em quá đẹp làm gì ?

-- Chú...đúng là tên b**n th** mà...
-- Vệ sinh rồi đi ăn thôi.
Cô chẳng thèm đ**m xỉa đến anh, măc anh làm gì thì làm, thấy cô không nói năng gì thì biết cô giận rồi,nên âm thầm lặng lẽ bế cô vào vệ sinh cho cả hai, rồi chuẩn bị quần áo cho cô măc đồ vào giúp cô.

Chuẩn bị xong cả hai mới xuống nhà,mà cũng hên là có thang máy găp không có chắc thân hình cô không biết còn nguyên vẹn không nữa.
Anh nhìn tướng đi của cô mà cảm thấy bản thân mình hơi quá lỗ, muốn bế cô nhưng cô cự tuyệt không muốn mà tự mình đi.Dù là đi có hơi chậm thiệt,nhưng đỡ phải bị người làm trong căn biệt thự này nhìn rồi nói này nói kia nghe mà mệt mỏi, đến phòng ăn cô ngồi xuống ghế,anh ngồi đối diện với cô, món ăn được dọn lên bàn trông các món ăn vô cùng hấp dẫn,bụng cô cũng đã kêu lên luôn rồi.
Anh thấy thế liền gắp cho cô một miếng thịt bỏ vào bát cho cô, cô thấy thế không khách khí liền bỏ vào miệng mà thưởng thức,mùi vị rất ngon cô rất thích.Và thế là trong buổi sáng đó tất cả món ăn cô đều ăn rất ngon miệng,đến nỗi bụng cô cũng to lên xoa xoa cái bụng mà thỏa mãn.
Ăn xong cô đi dạo trong vườn rồi chăm cây cảnh hay nói đến những loài hoa trong đây, cô chăm chút tưới nước vào nhìn hoa mà tận hưởng cuộc sống bình yên sau này của anh và cô cùng với các con của mình, nghĩ đến đó cô mỉm cười rất vui vẻ.Còn anh thì trong thư phòng làm các tài liệu,lâu lâu lại nhìn ra ngoài cửa sổ thấy cô đang trong vườn hoa thì nở nụ cười.
Thư phòng của anh có thể nhìn ra ngoài vườn nên tất nhiên hành động cô làm gì anh đều thấy hết,anh vừa làm việc lâu lâu lại nhìn ra ngoài xem cô làm gì? Và rồi một buổi sáng không có quá nhiều chuyện đăc sắc xảy ra, chỉ có một người chăm sóc hoa, một người làm việc vô cùng yên bình và cũng mong từ đây về sau mọi chuyện được suôn sẻ yên bình.
Đến trưa anh từ thư phòng xuống phòng khách, thấy cô đang xem tivi rất nhập tâm không biết anh đã xuống từ lúc nào đến khi bộ phim kết thúc cô mới thấy anh.
-- Chú xuống từ bao giờ vậy ?
-- Chắc khoảng mười lăm phút.
Anh đi lại chỗ cô ngồi xuống kế bên cô.
-- Sao chú không lại đây mà đứng đó chứ.
-- Thấy em chú tâm vào bộ phim quá không để ý đến tôi nên...
-- Nên chú đứng đó luôn đúng không ?
-- Khụ khụ...!hừm chắc vậy.
-- Haha...!chú cũng rảnh thiệt có ghế không chịu ngồi.

-- Giờ em trêu tôi sao ?
-- Nào dám trêu chú già chứ.
-- Tôi già đến nỗi vậy sao ?
-- Đúng là chú già nhưng mà già theo kiểu đẹp lão.
-- Cái gì ?
-- Haha...!được rồi đùa chú thôi trông chú rất trẻ không có già đâu
-- Vậy cứ kêu là chú mà không phải là anh.
-- Quen miệng không đổi lại được.
-- Vậy trên giường em đổi được đó thôi.
-- Chú vô sỉ.
Anh cười khoái chí vì trêu cô, đúng là mỗi lúc cô cười là lúc anh cảm thấy vui vẻ nhất, phải nói anh rất cưng cô yêu chiều cô mọi thứ, nhưng riêng trên giường thì không, mọi chuyện cô phải nghe theo anh, đúng là anh là một người chiếm hữu cao mọi thứ của cô anh đều muốn có muốn tất cả phải là của anh.

Nói như vậy đúng là có phần b**n th** nhưng cũng vì yêu cô, cô muốn gì anh đều chiều theo cô kể cả việc đó có khó đến mấy anh vẫn làm cho được.
Đến chiều cô ngồi trên giường nghịch điện thoại,còn anh thì làm việc được một lúc anh ngước lên nhìn cô nói.
-- Ngày mai chúng ta sẽ về nước.
-- Thật sao ?
-- Dĩ nhiên em không vui sao ?
-- Ai bảo không vui chứ, ở đây cũng chán rồi về nước còn có thể gặp bạn bè nên tất nhiên là vui rồi.
-- Tưởng em muốn ở lại nữa chứ ?
-- Không không .
Anh lắc đầu rồi làm việc tiếp,đúng là quá năng động anh nói gì cô đều nói lại được dù nó vô nghĩa đi nữa cô đều nói lại được.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 65: Chương 65


Lúc sáng sớm hôm sau anh và cô đã thức dậy và chuẩn bị về nước, tấm đến trưa là cả hai đã về nước vì đi máy bay riêng nên sẽ nhanh hơn nhiều, cũng chiếm ít thời gian, vừa xuống máy bay trợ lý đã đứng trước sảnh chờ hai người thấy sếp của mình,trợ lý liền nhanh chống đi lại và lên tiếng.
-- Tần tổng.
-- Ở đây vẫn ổn ?
-- Thưa ngài rất ổn không có chuyện gì xảy ra.
-- Tốt, cậu bắt xe về công ty đi.
-- Vâng thưa ngài.
Trợ lý nói xong liền nhìn anh rời đi, trong lòng đầy than khổ nhưng rồi cũng phải bắt xe về công ty.

Anh và cô đi ra khỏi sân bay vào một chiếc xe đã đậu ở đây từ trước,cả hai vào trong xe rồi anh khởi động xe lái đi, sau chuyến công tác dài đó cô mới được quay về nước, vẫn là không khí ở trong nước là thoải mái nhất, cô nhìn ra cửa sổ nhìn ngắm xung quanh rất đẹp phong cảnh cũng đâu thua gì ở nước ngoài.

Lái xe trên đường anh nhìn cô qua gương xe rồi lên tiếng.
-- Trưa nay em định ăn gì ?
-- Hừm...mì ý đi lâu rồi chưa ăn.
-- Được.
-- Ăn xong chúng ta về công ty luôn sao ?
-- Đúng rồi.

Có sao ?
-- Em tưởng sẽ về nhà nghỉ ngơi rồi mai mới đến.
-- Em mệt thì tôi đưa em về trước, còn tôi đến đó.
-- Thôi thôi em là thư ký mà về nhà nghỉ còn sếp lại đi làm thì kì lắm.
-- Thì có sao ai dám nói tôi liền đuổi người đó.
-- Ko rõ lý do mà đuổi người ta không sợ bị kiện sao ?
-- Nếu có lá gan lớn thì cứ việc.
-- Chú thật là bá đạo.
-- Em quá khen rồi.

-- Ai thèm khen chú đâu, tự luyến quá rồi.
-- Ừm...
-- Xì...tóm lại em không về nhà.
-- Được.
Anh lái đến một nhà hàng kiểu Ý ,đến nơi cả hai vào trong phòng thì anh đã cho người đăt sẵn nên rất nhanh là đã có chỗ ngồi, mà dù không đăt thì cũng có phòng riêng cho anh, vì trong nước ở đây ai cũng biết danh tiếng của anh ra sao, đắc tội với anh thì sẽ không có đường sống nên không thể nào phật ý anh, thấy anh họ liền cung kính mà chào hỏi anh để tạo thiện cảm với anh.
Sau khi ăn xong cả hai về lại công ty sắp xếp các tài liệu có liên quan đến chữ ký của anh, đa phần là những hợp đồng lớn cần anh đưa ra quyết định, còn những thứ nhỏ nhặt hay những việc mà trợ lý giải quyết được đều giao lại cho trợ lý .Vì vậy khi thấy anh về trở lý liền vui vẻ nhưng khi thấy anh đi nữa nên có khuôn mặt thảm sầu, tưởng đâu ông sếp này lại giao cho một đống chiến trường nữa chứ, nhưng cuối cùng ông sếp thân yêu lại quay về đúng là có gì vui hơn khi sếp về chứ.
Trong phòng làm việc trợ lý đưa cho anh một sấp tài liệu được đặt trên bàn,cô nhìn thôi cũng chống măt rồi nhiêu đó không biết chừng nào mới xong, cô thấy là như vậy nhưng một sấp đó đối với anh vô cùng ít,nhiêu đó chỉ trong vòng hai ngày là xong.

Đúng là đầu óc của người kinh doanh làm chủ một công ty một tập đoàn lớn luôn có đầu óc nhanh nhẹn điển hình như anh, thật sự cô rất ngưỡng mộ anh .
Trợ lý báo cáo xong liền xin phép ra ngoài làm việc , trong phòng bây giờ chỉ có anh và cô, trong khi đó anh thì làm việc còn cô thì ngồi không,không có việc gì làm liền lên tiếng.
-- Chú có cần em giúp không ?
-- Em cứ việc ngồi đó muốn chơi gì thì chơi,tôi có thể giải quyết được.
-- Nhưng chán lắm.

-- Chán sao ?
-- Đúng rồi.

( Cô gật gật đầu ).
-- Vậy thì lao chùi xung quanh chỗ này đi, kệ sách hay gì đó.
-- Được.
Cô hớn hở ngồi dậy cầm lấy một cái khăn sạch thêm một chai rửa ,để khi phun ra một ít rồi lau qua sẽ sạch sẽ hơn , cô lau cái bàn ngay chính giữa phòng làm việc vì đây là chỗ tiếp khách hay để giao tiếp về công việc nên nó phải luôn sạch sẽ,lau xong cô lau đến kệ sách rồi đến những vật dụng nhỏ, nói chung trong một buổi đó cô đều lau sạch mọi ngóc ngách đến khi không còn bụi thì thôi.
Lau xong cô lại sofa ngồi xuống rồi cầm ly trà mà uống ừng ực cho đã khát,anh nhìn cô mà mỉm cười dáng vẻ hăng say khi cô lau chùi trông rất giống những người vợ người nội trợ trong nhà, anh muốn sau này về chung một nhà không muốn cô cực khổ như vậy, cô là để anh chiều chuộng yêu thương chứ không phải làm những công việc mệt nhọc như vậy.
 
Back
Top Bottom