Ngôn Tình Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 40: Chương 40


Cúp máy cô bắt đầu hoang mang có nên qua phòng anh hay không, dù gì cũng rất ngại khi vào phòng người khác, cô băn khoăn không biết làm sao ? Không lấy thì không có đồ mặc, mà qua lấy thì hơi lo sợ.

Cô suy nghĩ một lúc thì cũng quyết định đi qua phòng anh,cô ngồi dậy mở cửa đi qua phòng, đứng trước cửa phòng cô nhẹ nhàng mở cửa ra, cô ló đầu vào trong xem kết quả là không thấy anh đâu.

Đón chắc anh đã đi tắm nên cô mới đi vào trong rồi nhẹ nhàng đi lại tủ quần áo, mở tủ ra bên trong có quần áo của anh và cô trong đó, cô không quan tâm nhiều liền chọn đại vài bộ rồi rời đi.

Nhìn quần áo là biết những thiết kế này rất nổi tiếng, lại còn giới hạn nữa, còn nguyên tem luôn,là đủ hiểu anh chuẩn bị từ trước.

Cô lấy vài bộ cảm thấy phù hợp, liền nhanh chóng đóng tủ lại rồi nhẹ nhàng đi ra.

Nhưng cô nào biết vừa đóng tủ lại, cô quay ra thì thấy thân hình to lớn đang đứng trước mặt cô,mà mỉm cười rạng rỡ, cô nhìn nụ cười đó mà cảm thấy bất an vô cùng, cô không thể cười lên nổi.

-- Chú! đứng đây.

.

từ lúc nào vậy ?
-- Từ lúc em mở tủ ra lấy đồ.

-- Ồ, chú chưa tắm sao ?
-- Định vào tắm nhưng quên một thứ, nên quay lại lấy.

-- À vậy! chú lấy đi em về phòng trước đây.

-- Lấy quần áo không lấy đồ trong sao ?
-- Hả ? Chú!.

Cô nhìn anh không nói được gì ? Miệng cô cứng lại, anh đi lại tủ mở ra lấy một túi đồ rồi đưa cho cô, thấy cô không có ý định lấy liền nói.

-- Đồ trong em không lấy à.

-- Lấy! lấy.

.

chứ.

.

-- À quên mất là không biết mấy màu này em.

có thích hay không nữa.

Anh nói xong liền mở túi ra lấy ra cái áo lót nhỏ ra ,cô đứng hình tại chỗ tim thì đập thình thịch, mặt cô cũng bắt đầu đỏ ửng lên.

Tay anh đang cầm là áo lót có màu đỏ vô cùng bắt mắt, anh nhìn qua nhìn lại làm cô không biết nói gì ?
-- Màu này em thích chứ ?
-- Thích.

.

thích chứ cái nào cũng thích, chú đưa cho em đi.

Không cần anh trả lời cô liền đi lại lấy túi đồ trong tay anh, gương mặt anh vẫn như vậy không có biểu hiện gì ?
-- Thích là tốt, những mẫu đó là do tôi chọn đấy.

-- Em biết! rồi chú đi tắm đi em về phòng đây.

Cô liền tuôn chạy ra khỏi phòng anh,rồi chạy về phòng mình, cô thở hổn hển không dám nghĩ là, đồ lót của cô là do anh chọn, lại còn cầm áo lót lên mà xem xét đưa trước mặt cô nữa.

Anh không biết ngại là gì hay sao chứ ? Cô thật muốn trốn đi chỗ nào cho xong ,còn anh thì mỉm cười nhón ra cửa,trêu cô như vậy cũng thú vị thật, anh lại tủ lấy quần áo rồi vào trong tắm rửa.

Sau khi cô tắm xong, nghỉ ngơi một chút rồi mới mở cửa đi ra khỏi phòng, đúng lúc anh cũng bước ra đối diện với nhau, cô thấy anh thì lại nhớ đến chuyện lúc nãy mà vô cùng ngại ngùng.

Còn anh thì khác, vẫn bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra vậy, nhưng trong lòng anh thì đang cười thầm nhưng rồi phải ém lại vào trong.

-- Xuống ăn trưa thôi.

-- Cũng chiều luôn rồi trưa gì nữa.

-- Mới mười lăm giờ thôi chưa chiều mà.

-- Sao cũng được.

-- Xuống dưới thôi.

Nói rồi anh đi trước cô đi sau, tâm tư cô vẫn đang ngại ngùng không dám đối diện với anh, vào thang máy cả hai đứng ở trong nhưng không nói gì, không khí vô cùng ngột ngạt, anh không quen cảm giác này chút nào liền lên tiếng.

-- Đồ tôi cho người mua, em ưng chứ ?
-- Hừm! cũng được.

-- Vậy thì tốt còn thiếu gì thì nói với tôi.

-- Không thiếu đâu như vậy cũng đủ rồi.

Ra khỏi thang máy, người làm thấy anh thì cuối chào nói.

-- Ông chủ thức ăn đã chuẩn bị xong.

-- Ừm.

Người làm nói xong liền lui ra ngoài, tất cả mọi người thấy anh liền lặp tức đi ra ngoài, cô nhìn thấy dường như đây là quy tắc vậy, chủ nhân vào dùng bữa người làm sẽ tránh mặt, nhìn giống như ông hoàng vậy.

-- Cô ngồi xuống bàn ăn, trên bàn bao nhiêu là đồ ăn ngon nhìn thôi cũng thèm rồi.

Anh gắp cho cô một miếng thịt bỏ vào bát rồi lên tiếng.

-- Em ăn thử đi, đây là món thịt vừa chín tới ăn vào sẽ ngon hơn lúc chín.

-- Ồ, chú cũng ăn đi em tự lo được.

-- Ừm.

Cả hai bắt đầu vào việc ăn uống, trong suốt buổi ăn đó,không ai nói gì ? Cứ im lặng mà ăn ,ăn xong cô còn được dùng món tráng miệng , xong xuôi cô và anh lên phòng khách ngồi chuẩn bị uống trà chiều.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 41: Chương 41


Buổi chiều không khí mát mẻ tại nước Y vô cùng thoáng mát và dễ chịu, biệt thự của anh vô cùng rộng lớn bên ngoài sân thì có một vườn hoa rực rỡ màu sắc, cô đi ra đó tham quan ,cảnh vật xung quanh vô cùng thoáng đảng, ngắm những loài hoa đầy màu sắc trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm ra.

Anh từ trong biệt thự đi ra, thấy cô đang ngắm hoa, rồi nhìn khung cảnh một cô gái đứng ngắm nhìn loài hoa,trông vô cùng hài hòa.

Anh mỉm cười rồi lấy điện thoại trong túi quần ra, mà đưa lên chụp vài bức ảnh.

Xong xuôi anh đi lại chỗ cô, đứng kế bên cô lên tiếng.

-- Thích không ?
-- Hừm! thích lắm, là do chú tự tay trồng sao ?
-- Rãnh rỗi ra đây trồng tâm trạng sẽ dễ chịu hơn nhiều.

-- Ồ! người như chú cũng làm những thứ này sao ?
-- Không tin tôi sao ?
-- Thì hơi bất ngờ thôi.

-- Còn nhiều điều em còn chưa biết về tôi đấy.

-- Ô! thật là muốn biết quá đi.

-- Từ từ em sẽ thấy.

Anh mỉm cười nhìn cô rồi nhướng mày lên, cô nhìn anh thật là muốn cho anh một đấm vào gương mặt đặt ý đó cho xong, đến gần xế tối anh và cô từ bên ngoài đi vào trong.

Biệt thự bây giờ nhìn vô cùng nguy nga, đèn được bật lên nhìn rất hoành tráng, cả hai đi vào trong, người làm thấy anh và cô thì cuối đầu chào, rồi rời khỏi đó.

Cô nhìn những người ở đây trông rất sợ anh, đúng là cô từng thấy bộ mặt đáng sợ của anh, người làm thấy anh thì sợ hãi cũng là bình thường.

Điện thoại anh bỗng reo lên ,anh đi ra ngoài nghe còn cô thì ngồi ở phòng khách, anh nghe điện thoại xong thì đi vào rồi lên tiếng.

-- Lên thay đồ rồi chúng ta ra ngoài.

-- Có chuyện gì sao ? Giờ này còn ra ngoài.

-- Đi rồi em sẽ biết.

Cô gật gù rồi cùng anh vào thang máy, sau đó mỗi người một phòng chuẩn bị đồ, sau khi thay đồ xong anh bước ra ngoài chỉnh trang phục cho chỉnh tề lại.

Còn cô thì cũng thay đồ xong rồi ra ngoài thêm một ít son phấn lên là xong,kèm thêm một túi xách nữa là OK, sau đó cô mở cửa bước ra ngoài thì thấy anh đứng trước cửa chờ cô.

-- Chú đứng đây từ lúc nào vậy ?
-- Khoảng năm phút.

-- Nhanh như vậy sao ?
-- Ừm, đi thôi.

-- Được.

Cô cùng anh vào thang máy rồi xuống dưới nhà,sau đó thì đi ra ngoài, cô thấy có một số chiếc xe màu đen hình như chiếc xe này cô thấy ở đâu rồi, nó là chiếc xe bản giới hạn chỉ có một chiếc được đưa ra thị trường, không ngờ người nhanh tay mua được là anh.

Quả đúng là có tiền mua gì chẳng được, cả hai đi ra ngoài tài xế biết điều liền mở cửa xe cho anh và cô, mà nói đúng hơn đây là bổn phận phải làm.

Vào trong xe cô cảm nhận được chiếc xe này nó rất êm lại còn thoáng mái nữa, trông thật thích nhưng cô không thể hiện ra ngoài, nếu để anh biết chắc cô không có đường trốn luôn mất,thế là cô trang nghiêm như chưa có chuyện gì xảy ra.

Anh quay qua nhìn cô,thấy cô trông có vẻ trang nghiêm liền hỏi.

-- Không thoải mái sao ?
-- Không có, chỉ là nó khác biệt với những chiếc xe khác thôi.

-- Em biết mà đúng không ?
-- Ừm.

Anh cười cười rồi xoa đầu cô,anh hiểu cô nói gì và cũng biết được là cô rất thích chiếc xe này, chiếc xe lái đến một nơi rất sang trọng, bước xuống xe cô cùng anh đi vào trong, nhân viên phục vụ thấy anh liền đón tiếp tận tình chu đáo.

-- Ông chủ.

Tất cả mọi người đồng thanh gọi, rồi cuối đầu chào, anh không nói gì chỉ khoác tay, họ liền hiểu mà tiếp tục làm việc của mình.

Cô nhìn anh quả thật đúng là ông hoang mà, đi đến đâu cũng có người cuối chào, phục vụ như vậy.

Cô theo anh vào trong phòng vip ,vào bên trong cô thấy bên ngoài toàn là những tên mặc áo đen, gương mặt ai nấy đều bậm trợn lên, trông thật là đáng sợ.

Anh nắm tay cô nhằm để cô yên tâm hơn, cô cảm nhận được liền không sợ nữa mà cùng anh đi vào trong.

Vào bên trong vô thấy một người đàn ông ông vô cùng lịch lãm, trông giống như một người đáng tuổi ba mình vậy.

Ông ta thấy anh thì nét mặt liền hài hòa, nhìn anh mà hiền hậu mỉm cười nói.

-- Cháu đến rồi sao ?
-- Vâng, chú vẫn khỏe chứ ?
-- Tất nhiên là khỏe rồi haha!
-- Cũng phải đã lâu không gặp bây giờ nhìn chú trông trẻ ra nhiều.

-- Haha.

.

cháu nói quá ta sắp gần đất xa trời rồi làm gì như cháu nói.

-- Chú quá khiêm tốn rồi.

Người đàn ông đó cười phá lên rồi nhìn qua cô, trông rất hiếu kỳ rồi nhìn qua anh hỏi.

-- Cô gái này là!.

-- Là bạn gái cháu.

-- À! rất xinh đẹp nhìn hai đứa rất đẹp đôi.

-- Cảm ơn chú đã khen.

-- Nào con bé tên gì bao nhiêu tuổi.

Cô nghe người đàn ông này hỏi đến cô, cô liền gật đầu chào hỏi rồi mỉm cười nhẹ mà lên tiếng nói.

-- Dạ cháu tên là Châu An Nhiên năm nay cháu hai mươi hai tuổi ạ.

-- Hai mươi hai ba mươi cách nhau tận tám tuổi.

-- Dạ! phải ạ.

-- Haha! không sao yêu nhau không cần phân biệt tuổi tác miễn có tình cảm, và hợp nhau là được.

-- Dạ.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 42: Chương 42


Người đàn ông đó nhìn cô cười cười ,rồi gật gù nhằm nói rất ưng ý cô,ngoại hình nhỏ nhắn dễ thương biểu sao anh thích như vậy.

Anh nhìn người đàn ông đó thì trong lòng không biết nói gì ? Chỉ là về sau ông ấy lại kể tật xấu của anh cho cô biết.
Người đàn ông, anh gọi là chú thật ra là anh em kết nghĩa của ba anh, dù là ba anh đã mất, nhưng người đàn ông đó vẫn không quên tình anh, xem anh như là con cháu trong nhà.
Và anh cũng vậy, cũng xem là người chú, người ba mà đã giúp đỡ anh, trong những lúc bước vào đời, vào xã hội đầy sóng gió này , và cũng là người dạy anh cách tàn nhẫn với kẻ thù như thế nào ?
Trong phòng ba người cùng nhau ăn tối rồi trò chuyện cùng nhau,cô ngồi kế bên anh nghe hai người đàn ông nói chuyện, cô cũng im lặng không nói gì, chuyện của đàn ông phận nữ nhi như cô, thì biết gì để nói.
Cô chỉ biết ngồi đó, lâu lâu thì cầm ly nước lên uống một ngụm là xong, anh nhìn qua cô thì không nói gì, chỉ là dưới bàn tay anh nắm lấy tay cô, cô nhìn qua anh, sau đó nói nhỏ với anh.
-- Sao vậy ?
-- Mệt không hay chúng ta về sớm nhé .
-- Không sao đâu ? Dù gì anh và chú ấy gặp lại có nhiều chuyện để nói mà, em không sao chú đừng lo.
Anh mỉm cười với cô,vô tình người đàn ông đó thấy thì cũng bất ngờ, không ngờ anh vì một cô gái mà lại cười như vậy, rất lâu mới thấy anh cười nên cũng có chút vui vẻ.

Từ khi anh bước vào xã hội đầy nguy hiểm, thì ít thấy anh cười, nói đúng hơn từ lúc ba anh mất thì không thấy nữa.
-- Khụ...khụ nếu hai đứa mệt thì cứ về nghỉ ngơi sớm đi.
-- Vậy còn chú.
-- Ta cũng phải về sớm nghỉ ngơi, sức khỏe không còn như trước nữa đâu mà đi đây đi đó.
-- Vậy cháu xin phép về trước, chú về sớm nghỉ ngơi, khi nào rãnh cháu sẽ qua trò chuyện với chú.
-- Được.
Anh và cô đứng dậy xin phép ra về, ra khỏi phòng anh nắm tay cô đi ra ngoài, bàn tay ấm áp của anh nắm lấy tay cô, vô cùng ấm áp cảm thấy trong lòng mình rất ấm áp.
Bàn tay anh nắm lấy tay cô thì lại lạnh ,ra khỏi nhà hàng vào trong xe, anh liền khởi động máy sưởi ấm cho cô,kèm theo là anh xoa xoa hai bàn tay của cô.

Nhìn anh lo lắng cho cô như vậy tim cô đập nhanh hơn.
-- Còn lạnh không ?
-- Không còn nữa.
-- Lạnh như vậy thì phải mặc thêm đồ vào, không là bị cảm lạnh đấy.
-- Không phải có chú lo cho em sao ?
-- Ừm, có tôi lo cho em nên không quan tâm bản thân sao ?
-- Không có.
Anh gõ yêu vào mũi cô mà cười, thời tiết bên ngoài vô cùng lạnh ,nên anh phải sưởi ấm cho cô rất cẩn thận.
Nhìn anh cứ chăm cô như con vậy làm cô cứ cười mãi, anh thấy cô cười thì cũng cười theo.
-- Có chuyện gì mà em cười vậy ?

-- Thật ra nhìn chú giống như người ba chăm con vậy.
-- Ba ? Tôi đáng tuổi ba em lắm sao ?
-- Không hẳn nhưng cách chú lo lắng cho em, không khác gì người mẹ người ba lo cho con vậy.
Anh nheo mày lại nhìn cô, nghĩ sao anh lại giống ba cô kia chứ, thật là không hiểu nổi cô mà.

Nhưng anh vẫn lo cho cô từng chút một.
Đến biệt thự anh bước ra ngoài rồi bế cô trên tay mà đi vào trong, nhìn cô quấn một cục trong lòng anh, giống như cục bông gòn vậy nhỏ nhắn, bị thân hình anh che chắn hết.
Vào biệt thự lên thang máy, cô nhìn anh từ góc nghiêng, thì sống mũi anh vô cùng cao,lại còn có lông mi dài rồi còn công nữa, nhìn thôi cũng thích rồi.
Bước ra khỏi thang máy, anh bế cô về phòng anh chứ không phải phòng cô,đặt cô xuống nệm mềm mại, sau đó tắt máy lạnh đi rồi mới giúp cô, lấy áo khoác ra sau đó lấy áo choàng cho cô.
Còn anh thì tháo vài cúc áo trước ngực,để lộ cơ ngực săn chắc, cô chỉ mới nhìn thấy ngực anh thôi mà mặt cô đã nóng bừng lên hết.

Cô quay người đi hướng khác, không muốn bị anh thấy cô ngay lúc này, cô cố gắng điều chỉnh tâm lý lại.
Anh thấy cô đang trốn tránh gì đó liền đi lại chỗ cô, đối diện với cô sau đó anh khụy người xuống nhìn cô, thấy gương mặt cô đỏ ửng lên mà hỏi.
-- Em sao vậy, sao mặt em lại đỏ như vậy ?

-- Hả ?....à chắc là do nóng quá thôi.
-- Vậy thì anh bật máy lạnh lên đây.
-- Ừm.
Anh ngồi dậy chỉnh máy lạnh vừa phải, thấy cũng đã ổn anh đi lại chỗ cô, nhìn gương mặt cô vẫn đỏ như vậy thì lo lắng hỏi.
-- Vẫn còn nóng sao ?
-- Không...không có.
-- Nhưng mặt em vẫn còn đỏ.
-- Chắc...chắc tại...nhiệt độ cơ thể thôi...đúng vậy...!nhiệt độ cơ thể.
Cô vẫn tránh né anh không dám đối diện với anh,anh thấy là lạ vô tình nhìn xuống thì mỉm cười, biết cô đỏ mặt là vì cái gì ?
Anh ngồi dậy, cố tình gỡ vài cúc áo ra, sau đó thì cỡi ra luôn, thân hình anh bây giờ không còn gì che đậy nữa, cơ bụng săn chắc của anh đã lộ ra,nhưng cô nào biết anh đang ranh ma tà mị với cô.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 43: Chương 43


Cô vẫn không hay biết là mình đang trong tầm ngấm của một con sói già, không hề có chút liêm sỉ nào ? Anh bước lại gần cô,cô nghe được tiếng bước chân ngày càng gần hơn, tim cô cũng đập nhanh hơn hết.
Cô bây giờ như con mồi chuẩn bị ăn thịt vậy, muốn kháng cự nhưng không được, thấy bước chân của anh cứ tiến lại gần cô, làm cô không thể chịu trận chờ chết được, nên đã ngồi dậy và lên tiếng nói.
-- Em muốn về phòng nghỉ ngơi, chú cũng đi nghỉ sớm luôn đi nha.
Cô nói xong thì xoay qua bắt gặp thân hình cường tráng đầy sức hút đó, làm cô không thể rời khỏi thân hình anh được.

Anh nhìn cô mỉm cười, nụ cười chứa những tia gian manh.
-- Em ở lại đây nghỉ ngơi cũng được mà, cần gì về phòng.
Cô nghe anh lên thì mới hoàn hồn trở lại, ánh mắt cũng hướng đi chỗ khác mà trả lời anh.
-- Sẽ không được....thuận tiện cho lắm.
-- Tại sao lại không ?
-- Bởi vì em...quen ngủ một mình rồi.
-- Thì bây giờ tập làm quen về sao em sẽ không ngủ một mình nữa đâu.
-- Chuyện này....
-- Cứ như vậy đi.
-- Không được, em không muốn ở đây ,em muốn về phòng .
Cô sốt sắng chạy ra hướng cửa, nhưng không thể rời khỏi cánh tay săn chắc của anh, đã giữ cô lại.

Sau đó anh ôm cô từ phía sau hít lấy hít để hương thơm đặc biệt trên người cô, hương thơm này rất dịu nhẹ, không quá nồng cũng không quá gắt.
Hương thơm trên người cô,cứ khiến anh ngửi mãi không thôi, bị anh ôm từ phía sau,cộng thêm anh lại hôn sau gáy cô,làm cô khó chịu mà muốn tránh né nhưng không được.
Tay anh vịnh ngay eo cô, cô chỉ cao đến ngực anh là hết cỡ,nên khi anh ôm cô giống như bảo vật quý hiếm được anh nâng niu trong lòng.
--Chú..

đừng...!nhột.
-- Vật nhỏ em nói thử xem, tại sao trên người em lại thơm như vậy chứ,khiến tôi không thể tách rời em ra.
-- Chắc tại nước hoa thôi.
-- Nước hoa ?
-- Đúng vậy , là hoa anh đào.
-- Rất thơm tôi rất thích .
-- Vậy chú cho em về phòng được chứ.
-- Không được.
-- Nhưng em buồn ngủ rồi.
-- Ở đây ngủ đi.
Không nói không rằng,anh liền bế cô lại chiếc giường to lớn đó, đặt cô lên đó rồi anh nói tiếp .
-- Buồn ngủ thì cứ ngủ trước, cấm em ra khỏi cánh cửa đó nếu không tự em hiểu chuyện gì rồi đấy.
Cô bất động trên giường, không cho cô về phòng mà bắt cô ở đây ngủ ,trong thâm tâm cô vô cùng bất ổn và hồi hộp.
-- Không về phòng thì làm sao thay đồ để ngủ.
Anh đi lại tủ lấy cho cô một bộ đồ ngủ, nhẹ nhàng không quá hở hang, rồi đi lại đưa cho cô.
-- Đồ ngủ đây em thay đi.
-- Nhưng em còn phải tắm nữa.
-- Thì phòng tắm ở đó em cứ dùng tự nhiên.
--Em...em tắm lâu lắm khoảng chừng một đến hai tiếng.
-- Lâu vậy sao ?
-- Đúng vậy.
-- Không sao em cứ dùng, tôi sẽ dùng sau.
-- Hay là chú tắm trước đi.
-- Em tắm trước đi tôi sau.
-- Như vậy...
-- Hay em muốn chúng ta tắm chung.

-- Không được.
Cô giật bắn người dậy, phản bác anh lại ngay, thấy thái độ cô quá lên anh cười lên.
-- Đùa em thôi vào tắm trước đi.
Cô vẫn còn nghi ngờ anh nên không dám bước xuống giường, anh thấy cô cứ nằm yên như vậy liền lên tiếng.
-- Em không đi là anh bế em vào trong tắm chung đấy.
Cô nghe anh nói thế liền lật đật ngồi dậy, cầm đồ ngủ chạy theo hướng phòng tắm, rồi khóa cửa lại cô thở hồng hộc không.
Anh bên ngoài thật sự rất yêu tính cách dễ thương của cô, đùa một chút mà cô tưởng thật rồi, thật là sau này phải giữ cô bên mình không cho cô tiếp xúc với ai ngoài anh.
Khoảng một tiếng trôi qua, anh bên ngoài đang xem tài liệu, lâu lâu lại nhìn vào cửa phòng tắm, rồi nhìn lên đồng hồ, thấy không có tiếng động anh liền dẹp tài liệu qua một bên, mà đứng dậy đi lại.
Sạn gõ cửa thì cô đã mở cửa ra, cô đứng trước mặt anh, với dáng vẻ tắm xong trông cô rất nhỏ nhẹ, đồ ngủ của cô rộng thoải mái nên khi cô mặc vào, nhìn cô rất giống đứa trẻ chỉ mười bảy, mười tám tuổi.
Anh đứng ngây ra nhìn chằm chằm vào cô, trông cô bây giờ chẳng khác gì thiếu nữ mới mười tám vậy.

Bị anh nhìn như vậy cô không quen nên lên tiếng.
-- Chú...
-- Xong rồi sao ?
-- Ừm..
-- Được rồi đi lại giường nghỉ ngơi đi, tôi đi tắm đây.
-- Ồ.
Anh đi vào trong, còn cô thì đi ra ngoài ngồi trên giường, cô không biết làm gì nên lấy điện thoại ra lướt cho đỡ chán.
Sau khi tắm xong, anh bước ra ngoài đầu tiên là nhìn cô, thấy cô đang nghịch điện thoại thì lên tiếng.
-- Trễ rồi sao không đi ngủ mà nghịch điện thoại.
Cô ngước lên nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau, cô cảm nhận được anh đang quan tâm cô, cảm nhận được anh lo lắng cho cô.
-- Chưa muốn ngủ.
-- Chưa muốn ngủ hay là đợi tôi.

-- Chú đừng có mà tự luyến, ai đợi chú đâu.
-- Vậy sao ?
Anh đi lại chỗ cô, đột nhiên cô nhìn lại anh, thấy anh không mặc quần áo liẹn tránh đi không nhìn anh.
-- Sao...chú không mặc đồ chứ.
-- Không thích.
-- Nhưng...như vậy sẽ bị cảm lạnh.
-- Tôi rất khỏe không sao.
-- Vậy em đi ngủ trước đây.
Cô lật đật lên giường nằm xuống rồi đắp chăn lại, còn anh không nói gì chỉ mỉm cười rồi đi tắt đèn rồi mới lên giường.
Cô xoay lưng lại anh, tâm cô luôn bất ổn đêm nay là đêm cô không thể ngủ được.

Còn anh thì khác, anh lại xích người lại gần cô, sau đó tay anh vòng qua eo cô, làm cô giật mình lên.
-- Tôi chỉ muốn ôm em ngủ thôi, mau ngủ đi muộn rồi.
Anh ôm cô từ phía sau, cho cô nằm sát vào lòng anh, rồi anh mới nhắm mắt lại.

Một lúc sau nghe tiếng thở đều đều của anh, thì biết anh đã ngủ, nên cô cũng yên tâm mà từ từ nhắm mắt lại ngủ.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 44: Chương 44


Hôm sau ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào khe cửa sổ, xuyên qua rọi thẳng vào phòng anh, ánh nắng chiếu vào làm anh nheo mắt, sau đó gương mặt anh biểu hiện rõ sự mệt mỏi, rồi từ từ mở mắt ra .
Đầu tiên anh mở mắt ra là nhìn về cô trước, nhìn cô nám trong lòng anh ngủ rất say sưa, khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương của cô, làm anh chỉ muốn cưng nựng, gò má ửng hồng lên như quả đào nhỏ, tay anh chạm vào má cô nó rất mềm.
Cộng thêm phần chúm chím dễ thương nhất là đôi môi của cô, nhìn cô bây giờ giống như một đứa trẻ vậy.

Cô đang ngủ ngon lành thì bị chọc cho muốn tỉnh giấc, anh cứ nựng má cô rồi lại hôn khiến cô rất nhột mà cựa quậy.
Cô xoay người lại,lưng đối diện với anh, rồi kéo chăn lên tiếp tục ngủ, anh thấy vậy chỉ biết mỉm cười, đúng là đáng yêu thật.

Anh nhích người lại gần cô, ôm cô từ phía sau mà hôn lên sau gáy cô.
-- Vật nhỏ sáng rồi dậy thôi.
Mặc kệ anh nói cô vẫn tiếp tục ngủ,không quan tâm đến mọi chuyện, thấy cô không có phản hồi anh liền nói tiếp.
-- Em không dậy là anh ăn em đấy.
Cô nghe được liền không phản ứng gì, mà từ tốn với giọng ngái ngủ vang lên.
-- Thịt em không ngon đâu.
-- Sao em biết là thịt của em không ngon ?

-- Người em làm gì có thịt cho chú ăn mà ngon.
-- Cái tôi muốn là cái khác nhưng vẫn là thịt của em.
Cô nghe anh nói như vậy cũng không hiểu lắm, cái gì mà món khác nhưng lại là thịt cô, ý nghĩ này cô chưa hiểu cho lắm, anh thở dài với cô rồi nói.
-- Không dậy tôi sẽ cho em từ đây ,tới ba ngày tới, sẽ cho em ngủ luôn không cần xuống giường nữa .
Cô liền hiểu lời anh nói, lập tức bật dậy nhìn anh, gương mặt cô nhăn nhó nói.
-- Chú cứ thích hù người khác.
-- Sự thật không hù.
-- Vậy em về phòng đây.
-- Không ngủ tiếp sao ?
-- Về phòng ngủ tiếp, ở với chú rất nguy hiểm.
-- Em dám ngủ tôi liền qua bên đó cho em khỏi xuống giường.
-- Lại nữa, không thèm nói với chú em về phòng đây.
-- Vệ sinh xong tôi chờ em ở ngoài.
Cô ngồi dậy xỏ dép vào chân, rồi đi ra hướng cửa mà đi ra khỏi phòng anh,sau đó liền về phòng mình, cô vẫn tiếp tục nằm trên giường của mình mà hưởng thụ.
Được một lúc cô ngồi dậy vào vệ sinh cá nhân xong rồi bước ra ngoài, lại tủ quần áo chọn đại một bộ thoải mái ,rồi vào trong thay.

Thay xong cô ra ngoài chỉnh chu đầu tóc gọn gàng lại, rồi đến chăm sóc da và cuối cùng là thêm một chút son lên môi , cho hồng hào.
Thấy bản thân mình quá là đẹp, cô đi ra hướng cửa mở cửa ra ngoài thấy anh chờ cô trước phòng, cô nhìn anh hỏi.
-- Sao chú không xuống trước đi ?
-- Chờ em đi cùng.
-- Hôm nay chúng ta đi đâu vậy ?
-- Đến một nơi em sẽ biết, bây giờ xuống dưới ăn sáng.
-- Ừm.
Cô cùng anh đi xuống dưới biệt thự, rồi vào phòng ăn, món ăn hôm nay nhìn vô cùng đặc sắc, nhìn thôi cũng biết nó ngon rồi.

Anh và cô bắt đầu dùng bữa sáng.

Bữa sáng hôm nay diễn ra vô cùng thuận lợi và bình thường, món ăn hôm nay cô ăn rất ngon miệng, ăn no bụng cô cũng to ra một chút.
Lên phòng khách cô uống một ngụm trà, còn anh thì xem tài liệu sau đó thì đi ra ngoài gọi cho ai đó, khi vào trong anh liền gọi cô.
-- Chúng ta đi thôi.
-- Bây giờ sao ?
-- Ừm, đi thôi.
-- Được.
Cô lấy theo túi xách của mình rồi theo anh ra ngoài sân, vào trong xe, chiếc xe được lái ra lộ đường, đường đi này nó rất lạ so với hôm qua cô đi, dù lạ lẫm cô cũng không hỏi anh.
Nghĩ chắc là do công việc mà thôi, nên cũng không bận tâm, chiếc xe lái vào một khuôn viên rộng lớn, đi ngang qua một nhà hàng nổi tiếng cô đã từng thấy, hai con mắt cô sáng chói lên, chỗ này rất đẹp nha, dù là ban ngày hay đêm trang trí đều đẹp.
Một lúc sau xe chạy đến một khuôn viên vô cùng rộng lớn, nó cũng giống như cái biệt thự của anh vậy, quá là hoành tráng và lộng lẫy.
Bước xuống xe anh và cô được người trong biệt thự đó ra tiếp đón.
-- Cậu Tần, tiểu thư.
-- Chú ấy đâu rồi bác.
-- Lão gia đang ở bên trong mời hai vị vào trong.
-- Được bác đi làm việc đi, không cần phiền đến bác.
-- Vậy tôi xin phép ra ngoài.
Anh và cô cùng nhau đi vào trong, bên trong cô thấy được người làm trong biệt thự này đa số, là những người trầm tính họ chỉ biết làm và làm, không nhiều chuyện, điểm này làm cô rất hài lòng.
Đi vào bên trong, cô thấy được người đàn ông này là hôm qua cô và anh đã gặp mặt, thì ra hôm nay đến đây là bàn chuyện hay còn lý do khác ?
Vào bên trong phòng khách, anh nhìn người đàn ông đó rồi lên tiếng.
-- Chú.

-- Ấy, Âu Thiên đến rồi sao, mau ngồi đi.
-- Vâng.
Anh nắm tay cô đi lại sofa ngồi, nhưng trước khi ngồi xuống cô liền nhìn người đàn ông đó gật đầu nhẹ, xem như thay lời chào hỏi.

Người đàn ông đó cũng hài lòng với thái độ của cô,liền mỉm cười hiền hậu.
-- Mới sáng hai đứa đã tới đây,không báo với ta một tiếng.
-- Giải quyết công việc sẵn đến đây luôn.
-- Hừm...công ty bên đó thế nào rồi ?
-- Rất ổn đang trên nền phát triển.
-- Haha ta biết là cháu quản lý chắc chắn sẽ phát triển vô cùng mạnh, không những như vậy nó còn lan rộng trên thế giới.
-- Chú quá khen rồi.
-- Làm người đúng là khiêm tốn, nhưng cái gì cũng phải có cái riêng của nó.
-- Cháu biết chú yên tâm.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 45: Chương 45


Cả hai người đàn ông đang nói chuyện, chỉ có cô là không biết nói gì, chỉ biết ngồi kế bên anh nghe hai người nói chuyện.

Nói chuyện được một lúc thì nghe tiếng động từ trên lầu bước xuống, một cô gái nhỏ nhắn, nét mặt vô cùng dễ thương, dáng vẻ như mới ngủ dậy vậy, trông rất dễ thương.

Cô bé đi xuống, thấy người lạ đến nhà thì ngây ra, nhưng nhìn thấy anh thì cô bé vui mừng mỉm cười chạy lại chỗ anh.

-- Aa!.

chú Thiên, chú đến lúc nào vậy ?
-- Đến được một lúc.

Cô bé thích thú khi thấy anh đến đây chơi, vì đã lâu không đến đây mà bây giờ đến, cô bé liền òa lên gương mặt rạng rỡ ra.

Ba cô bé thấy cô như vậy thì lắc đầu nói.

-- Tiểu Yên con còn chưa vệ sinh sao ?
-- Dạ!.

-- Con gái con đứa mà vậy đấy, không thấy có khách đến sao ?
-- Khách!
Cô bé nhìn qua cô thấy cô, thì mơ màng nhìn, còn cô thì mỉm cười với cô bé, xem như chào hỏi.

Cô bé thấy cô thì đi lại chỗ cô, ngồi bên cạnh chỗ cô mà nói.

-- Oa chị xinh đẹp thiệt đó.

-- Xinh lắm sao ?
-- Xinh lắm, em chưa thấy ai xinh như chị vậy ?
-- Cô bé à em dẻo miệng quá đó.

-- Em nói thật mà.

Lời cô bé nói làm cô bật cười lên, nhìn cô bé chỉ tầm mười bảy mười tám tuổi, dáng người cô bé nhỏ nhắn, nét mặt mới ngủ dậy trông rất đáng yêu,lại mặc thêm bộ đồ ngủ hình con thỏ nữa, vô cùng đáng yêu.

-- Tiểu Yên con còn không mau đi lên thay đồ.

-- Dạ con biết rồi.

-- Mau đi.

Cô bé nhìn người ba của mình mà không hài lòng, sau đó nhìn qua cô mỉm cười nói.

-- Chị xinh đẹp chị chờ em thay đồ xong rồi xuống với chị nha.

-- Được, mau đi đi.

-- Dạ.

Cô bé nhanh nhẹn chạy đi lên lầu, bóng dáng cô bé khuất đi thì cô không nhìn nữa, lúc này ba của cô bé mới lên tiếng.

-- Thật ra tính con bé rất hoạt bát năng động, nên cái gì cũng phải làm cho bằng được.

-- Vậy con bé tên là gì ạ ?
-- Dương Hà Yên.

-- Tên rất đẹp.

-- Haha! tên này là do mẹ con bé đặt cho nó lúc sinh ra.

-- Vậy mẹ con bé đâu rồi ạ.

-- À bà ấy mấy bữa nay về nhà ngoại nên sẽ không thấy.

-- Vâng.

Anh nhìn qua cô, mà nói nhỏ bên tai cô.

-- Có vẻ em rất quan tâm đến tiểu Yên.

-- Con bé rất dễ thương.

-- Mười bảy, mười tám tuổi tính tình như trẻ con vậy.

--Trẻ con thì có làm sao đâu, chú chê à.

-- Không có.

--Nếu chú chê, em sẽ không tha cho chú.

-- Em tính làm gì ?
-- Tới đó rồi tính.

Ngoài sân vườn, cô đi dạo xung quanh ngắm hoa cỏ, đi được một lúc thì có một chiếc ghế, cô lại đó ngồi xuống, bỗng từ phía sau cô, một giọng nói lảnh lót vang lên.

-- Chị xinh đẹp.

Cô bé chạy lại chỗ cô ngồi xuống rồi nhìn qua cô nói.

-- Chị xinh đẹp.

-- Hửm có chuyện gì sao ?
-- Thật ra em muốn hỏi chị và chú Thiên là gì vậy ?
-- Chị và chú ấy đang quen nhau.

-- Có phải kiểu bạn trai bạn gái không ?
-- Hừm! cũng có thể gọi như vậy, nhưng nó sẽ hơn một chút.

-- Ồ.

-- Mà sao em hỏi chuyện này.

.

-- Thì lúc em nói chuyện với chị, em thấy được chú ấy rất để ý đến chị.

-- Vậy sao ?
-- Đúng rồi, mà cũng hên cho chú ấy là có người yêu chú ấy rồi đấy, nếu không sẽ ế tới già.

-- Haha.

.

em đúng thật là không sợ chú ấy nghe à.

-- Không sợ.

-- Vậy cháu không sợ cây vào mông cháu à.

Cô bé giật bắn người lên,nhìn anh mà lo lắng, cô bé nhớ ra có cô ở đây liền núp sau lưng cô lên tiếng.

-- Cháu không sợ chú nữa đâu, cháu có chị xinh đẹp ở đây rồi đấy.

-- Vậy sao hửm.

.

-- Phải.

Tuy cô bé lo lắng nhưng vẫn nói ra, nhằm cho anh dè chừng, nhưng không anh càng lấn tới, cô thấy vậy liền nói.

-- Con bé chỉ nói đùa thôi chú đừng có đánh con bé.

-- Tôi có bảo là đánh sao ?.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 46: Chương 46


Cô nhìn anh với ánh mắt khó hiểu, mà cũng không muốn hiểu, ngoài vườn hai người nhìn nhau ,phía sau cô là một cô bé đang núp sợ vì bị anh đánh, cảnh này giống như một gia đình nhỏ vậy .
Con làm sai bị ba rượt đánh kết quả lại chạy ra sau lưng mẹ mà núp, một khung cảnh ai nhìn vào cũng giống như gia đình hạnh phúc vậy.

Bên trong biệt thự, anh và cô ngồi ở sofa kế bên cô là cô bè tiểu Yên đang ngồi cạnh cô, nhưng gương mặt lại trêu chọc anh, vì ngày hôm nay đã có cô chóng lưng nên không sợ anh nữa, nhưng đâu có nghĩa là anh không làm được gì ?
Buổi trưa không khí trong căn biệt thự cũng không có gì mới mẻ, chỉ là nghe gió rì rào thổi,kèm theo tiếng chim chóc ríu rít với nhau.
Đến trưa anh và cô ở lại dùng trưa cùng người đàn ông đó, người đàn ông mà anh gọi là chú tên là Dương Quang, từng là một người quen chí cốt của anh, nhưng về sau ba anh mất, ông ấy cùng vợ minh ra nước ngoài sinh sống rồi có tiểu Yên như ngày hôm nay.
Dù là ông ấy ra nước ngoài sinh sống nhưng luôn quan tâm anh, và dạy anh cách sống và tàn nhẫn với xã hội, ai tốt với mình thì mình tốt lại, còn không thì ngược lại.

Nhờ sự chỉ bảo nên anh mới có được thành tựu ngày hôm nay, nên anh rất kính trọng ông.
Bữa tra bốn người cùng nhau dùng bữa, cô nhìn món ăn trên bàn thì biết nó ngon đến cỡ nào, dù sau cũng là khách đến nhà người ta thì phải nén lại vào trong.

Cô ngồi kế bên anh, đối diện với cô là tiểu Yên,con bé rất hay cười nên cũng làm cô thoải mái một chút, nếu không thì sẽ chết ngạt mất.

-- Hai đứa cứ tự nhiên dùng, không cần ngại xem như nhà của mình đi.

-- Cháu biết rồi, chú cứ dùng đi .
-- Ừm...
Mọi người vui vẻ cùng nhau dùng cơm, trong suốt bữa ăn anh luôn tỉ mỉ chăm chút gấp đồ ăn cho cô, khiến hai người kia nhìn mà muốn đánh cho anh một trận, một người thì già cả đâu ai muốn ăn đường, còn một người thì sắp vị thành niên lại bị anh và cô thể hiện ra chỉ biết thở dài.

Dùng trưa xong, cũng không còn sớm anh và cô xin phép ra về, cô bé tiểu Yên thì khư khư giữ cô lại, đòi cô ở lại chơi với cô bé.

--Chị xinh đẹp chị ở lại chơi với em đi.
-- Không ấy bữa nào chị rãnh chị qua chơi được không ? Giờ chị và chú của em còn công việc phải xử lý nữa.

-- Vậy sao tiếc thật.

-- Để bữa khác chị qua chơi với em chịu không ?
-- Chị hứa rồi nhé.
-- Ừm...vào trong đi chị về đây.
-- Tạm biệt chị.
Cô tạm biệt cô bé tiểu Yên rồi cùng anh ra xe về, trên xe anh quay qua nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ.

-- Em lại dụ dỗ con bé sao ?
-- Dụ dỗ ?Có sao ?
-- Có, em lại kéo con bé chơi chung, có đồng đội chóng đối tôi.
-- Không có chú đừng nghĩ bậy, mà dù có thì tại chú trước.

-- Tại tôi sao ?
-- Đúng vậy.

-- Được tôi phục em.

Xe chạy đến biệt thự của anh, anh và cô cùng nhau đi xuống rồi vào trong biệt thự, người làm thấy anh và cô thì cuối đầu chào rồi tiếp tục làm việc của mình.
Lên phòng cô vào trong trước, anh đi theo sau cũng vào phòng của mình, mỗi người một phòng, cô đi lại giường nằm xuống chiếc giường êm ái thích thú mà tận hưởng.

Còn anh về phòng lập tức đi tắm ngay,vì anh có thói quen là sạch sẽ nên khi đi đâu về liền tắm trước rồi tính tiếp, tắm xong trên người anh chỉ quấn mỗi cái khăn ngang hông.
Tóc anh vừa mới gội nên sẽ ướt, nhìn anh bây giờ chẳng khác gì một soái ca vậy, đẹp trai hào hoa đều nằm về phía anh, lau tóc khô anh rót cho mình một ly rượu rồi ra ban công đứng cho dễ chịu.

Anh nhăm nhi ly rượu trên tay, thì điện thoại anh gọi đến, anh đi vào trong cầm điện thoại lên, là số điện thoại quen thuộc.

[-- Tối nay có buổi tiệc lúc mười chín giờ, cháu cùng người của cháu đến tham dự đấy.

]
-- Cháu biết rồi, sẽ tới đúng giờ.

[ -- Ừm..vậy cháu nghỉ ngơi đi.

]
Cuộc gọi kết thúc anh liền chuyển sang số của cô mà nhắn với cô nội dung.
" Nghỉ ngơi đi tối nay mười chín giờ chúng ta đi dự tiệc.

"
" Không có đồ để mặc.

"
" Tôi sẽ cho người chuẩn bị.

"
" Được.

"
Cô cầm điện thoại mà thở dài , mới về nghỉ ngơi một chút mà tối lại đi tiếp, cô lồm cồm ngồi dậy đi vào trong tắm rửa rồi ra ngoài đánh một giấc ngủ, tối rồi tính tiếp.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 47: Chương 47


Đến chiều xế, cô đánh được một giấc ngủ, nên tinh thần của cô bây giờ rất thoải mái và tươi tắn,bước xuống giường cô đi ra hướng ban công, mở cửa ra rồi đi ra đó.
Từ ngay tầng bốn nhìn xuống nó rất cao,mà nhìn lên thì vô cùng thích thú, phía sau là một dãy cây phía xa,còn có núi xanh nữa, đón chắc khu này nằm trong một khu núi nào đó.
Nhưng biệt thự của anh thì nằm gần mặt lộ,nên khi đứng trên cao mới thấy hết được.

Đang ngắm cảnh xung quanh, thì cô nghe tiếng gõ cửa, cô quay vào phòng đi ra hướng cửa,rồi mở cửa ra.
-- Tiểu thư ông chủ dặn chúng tôi phải trang điểm và thay y phục cho cô.
-- À..được vậy mọi người vào trông đi.
-- Vâng thưa tiểu thư.
Cô mở cửa ra rồi nép người vào trong,cho thợ trang điểm vào trong,vào trong hết cô vào trong rửa mặt kèm theo đánh răng lại, cho có hương thơm một chút.
Cô bước ra ngoài, họ bắt đầu trang điểm cho cô, cách trang điểm của họ rất nhẹ nhàng làm cô rất thích, họ nhìn gương mặt cô để xem thử màu nào hợp với da cô, và trở nên hài hòa hơn.
Trang điểm được nửa tiếng, sau đó cô vào trong thay một bộ dạ hội, bộ dạ hội cô mặt lên trông như một tiểu thư quyền quý vậy, nhìn vào cũng phải hớp hồn nói chi là anh.

Sửa soạn xong về trang phục và trang điểm xong,thì đến công đoạn tạo kiểu tóc, ngồi thêm một lúc nữa để làm cho hoàn hảo.

Về phần anh thì không cầu kỳ giống như cô, chỉ cần một bộ âu phục, anh có thể tự mình làm mà không cần ai giúp.
Nhìn vào gương trông anh bảnh trai hơn,từng nếp áo được anh chú trên rất kĩ càng, không cho bị nhăn hay bị bất cứ gì khác, tóc anh được vuốt lên chẽ thành hai mái, trông anh bây giờ không giống một ông chú ba mươi cả.
Xong hết mọi thứ ,anh liền đi qua phòng cô xem như thế nào ? Vừa mở cửa ra ,những người tạo tóc cho cô liền cuối đầu chào rồi tiếp tục làm, thấy anh cô mỉm cười rồi tiếp tục cho họ làm tóc.
Anh đứng một bên nhìn cô bây giờ rất đẹp, thật muốn để cô ở biệt thự cho rồi, không muốn bị ai khác dòm ngó.

Tạo tóc cho cô xong,họ giúp cô dặm thêm ít phấn cà son nữa, rồi chỉnh trang phục cho cô,rồi mới đi ra ngoài.
Cô nhìn mình trong gương thật sự không nhận ra chính mình, thường ngày cô rất ít trang điểm như thế này, chỉ là thoa son lên rồi thôi, không ngờ hôm nay cô lại không có nhận ra mình.
Anh đứng đó nhìn cô, rồi đi lại chỗ cô gương mặt ấm áp nhìn cô nói.
-- Nhìn em rất xinh đẹp.
-- Thật sao ? Em không nhận ra chính mình luôn đấy.
-- Thật sự rất đẹp.
-- Chú cũng vậy, không giống một ông chú ba mươi.
-- Chê tôi già sao ?
-- Không có chỉ là hôm nay nhìn chú rất soái ca.
-- Xong hết rồi chứ.
-- Ừm...
-- Vậy chúng ta đi thôi.
Anh nắm tay cô đi ra ngoài, vào thang máy cả hai đứng ngang hàng nhau, tay thì vẫn nắm như vậy không buông, ra khỏi thang máy, anh nắm tay cô đi lại phòng khách, cho cô ngồi xuống sofa.

Người làm từ trong bước ra trên tay cầm một hộp quà, cô nhìn mà không biết gì cứ nghi ngờ nhìn anh, đến khi anh lấy chiếc hộp đó rồi tháo ra,bên trông là một đôi giày vô cùng đẹp.
Anh khuỵu chân xuống, lấy giày ra mang cho cô, nhưng cô lại rụt chân lại nói.

-- Em tự mình mang được mà.
-- Không sao để tôi mang giúp em.
-- Như vậy...
-- Mau đi không là trễ giờ.
Cô nghe vậy cũng để cho anh mang vào, đôi giày vưa y chân cô, nhìn nó lấp lánh vô cùng, nhìn từ trang phục và thêm đôi giày thì phải nói nó rất hợp với nhau, cô mỉm cười nhìn anh.
-- Là tự tay chú chọn sao ?
-- Đúng vậy, thích không ?
-- Thích rất thích.
-- Thích là tốt, chúng ta đi thôi.
Cả hai đi ra ngoài, trước sân đã có một chiếc xe sang trọng đậu ngay đó, tài xế thấy anh liền mở cửa xe ra cho anh và cô vào ngồi.

Yên vị trên xe, tài xế mới lái xe đi.
Trên đường đi cô luôn nhìn xuống, đôi giày lấp lánh này, nhìn nó rất đẹp phải nói không nở để mang luôn ý, anh thấy cô cứ chăm chăm nhìn đôi giày mà bật cười.
-- Nếu em thích tôi có thể mua hết cửa hàng cho em.
-- Như vậy thì quá phung phí.
-- Vì em có gì đâu mà phung phí.
-- Nhưng mỗi ngày hay mỗi tháng đều sẽ ra mẫu mới , không lẽ chú cứ vậy mua hết sao ?
-- Tất nhiên.
-- Quá phung phí em không thích như vậy.
-- Được rồi nghe theo lời em chịu không ?
-- Chịu.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 48: Chương 48


Xe chạy đến bữa tiệc, cô ở trong nhìn ra bữa tiệc hôm nay phải nói rất hoành tráng, dù chỉ bên ngoài thôi mà cách trang trí vô cùng đẹp mắt, và sang trọng, những người đến đây tham dự đều là người có danh tiếng không hề kém cạnh ai.
Tài xế mở cửa xe ra, anh bước ra ngoài trước, sau đó là đến cô, cô bước ra ngoài đứng bên cạnh anh, độ sang trọng và quý phái đều toát lên hai người, quyền lực, sang trọng và đều đặc biệt là rất đẹp đôi.
Anh nhìn qua cô sau đó nắm lấy tay cô choàng qua tay anh, rồi mỉm cười cùng nhau đi vào trong, cô cùng anh đi với những bước đi tự tin sánh đôi cùng anh, như một cặp vợ chồng quyền lực.

Bước vào trong buổi tiệc, anh và cô được tiếp đón rất nhiệt tình, cả hai đi vào trong khách khứa đều tới đông đủ, nhìn là biết những gương mặt có máu trong kinh doanh .
Anh và cô bước đi lại chỗ thức uống, anh lấy cho cô một ly nước ép, còn anh là một ly rượu.

Cô uống một ngụm sau đó nhìn xung quanh khán phòng này, vô cùng to lớn, buổi tiệc này chắc chắn không hề nhỏ gì.
-- Chú buổi tiệc này là sao ?
-- Do chú gọi đến muốn mời chúng ta tham dự.
-- Vậy chủ buổi tiệc này là do ông ấy tổ chức.

-- Cũng có khả năng là như vậy.

Cả hai đang luyên thuyên nói chuyện, thì từ phía xa đã nghe một giọng nói lãnh lót vang lên, cô xoay người lại thì biết đó chính là cô bé Dương Hà Yên.
-- Chị xinh đẹp.

-- Em cũng ở đây sao ?

-- Tất nhiên em phải ở đây rồi, vì tối nay có chị mà.

-- Em đó chỉ giỏi cái miệng nhỏ thôi.
-- Hihi.
Dương Hà Yên cùng cô nói chuyện rất vui vẻ, nhưng quên mất có một người đàn ông đang nheo mày khó chịu, không nói được gì đành uống rượu cho xong.
Khách khứa cũng đã tới đủ, chủ buổi tiệc cũng lên sân khấu phát biểu vài lời.

-- Xin chào tất cả các vị hôm nay đã đến tham dự buổi tiệc ngày hôm nay, cảm ơn mọi người đã tham dự buổi tiệc kỉ niệm thành lập năm mươi năm của công ty tôi,và cũng mời các vị buổi tối hôm nay cùng nhau vui vẻ xin mời.

Tất cả mọi người ở đây đều vỗ tay chúc mừng, và tất nhiên buổi tiệc chính thức diễn ra.

Dương Tuấn phát biểu xong liền đi xuống ngay vị trí của anh mà chào hỏi.

-- Âu Thiên con bé không gây quạ với cháu chứ .
-- Không có.
-- Haha...con bé này vừa quay qua thấy hai cháu liền chạy lại rồi.

-- Ba...này.

( Dương Hà Yên )
-- Cô đâu rồi chú.
-- Kiếm ta sao Âu Thiên ( Dương phu nhân )
-- Không thấy cô nên hỏi.

-- Haha...thằng bé này mấy năm không gặp nay đã trưởng thành hơn rồi.

( Dương phu nhân )
-- Cũng ba mươi rồi còn gì đâu cô.
-- Cũng đúng.

( Dương phu nhân )
Dương phu nhân cười không ngớt với anh,sau đó nhìn qua kế bên anh thấy cô đứng bên cạnh anh,cử chỉ lại thân mật như vậy, làm bà có chút bất ngờ.

Thằng nhóc này xưa nay nổi tiếng không gần nữ nhân, nhưng nay lại có một cô gái đứng kế bên, điều này làm bà có chút vui, có chút bất ngờ.

Còn cô khi thấy Dương phu nhân, thì cô luôn nhìn bà lý do, nhìn bà rất trẻ tưởng chừng ba mươi tuổi thôi, chắc có lẽ chăm chút nên khí sắc tăng lên chứ không giảm đi.
Không khí im lặng đến kì lạ, Dương Tuấn thấy vợ mình luôn nhìn chằm chằm cô liền lên tiếng.

-- Em làm gì nhìn con gái nhà người ta dữ vậy ?
-- Hả...à haha...tại em thấy có chút bất ngờ thôi.
-- Bất ngờ cũng đúng thôi, cô gái đó sau này là vợ của Âu Thiên đấy.
-- Sao ?
-- Là thật không tin có thể hỏi Âu Thiên.

Bà như không tin vào lời Dương Tuấn nói, không ngờ sau bao năm không gặp, nhưng bây giờ lại sắp có vợ điều này làm bà hết sức ngạc nhiên.

-- Cô gái cô tên gì ?
-- Dạ cháu tên Châu An Nhiên.

-- Châu An Nhiên hay rất hợp với Âu Thiên.

-- Dạ..
-- Haha...!cháu đừng căng thẳng chỉ là ta bất ngờ thôi, không ngờ thắng cháu này lâu nay không gần nữ nhân, nay lại có vợ làm ta rất vui.
-- Dạ...cô nói quá rồi, cháu chưa đồng ý làm vợ chú ấy.

-- Haha...cũng đúng ai đâu mà chịu làm vợ người khác, khi chưa làm gì cho mình.

-- Dạ...
-- Mà khoang cháu gọi Âu Thiên là gì ?
-- Dạ...là chú...
-- Chú ? Không lẽ.

-- Hai đứa nó cách nhau tận tám tuổi đấy.

( Dương Tuấn )
-- Gặm cỏ non sao ? Nhưng không sao hai đứa yêu nhau là được tuổi tác không quan trọng.

-- Dạ...
Bà nhìn qua anh mà cười tươi, kèm theo bà đưa ngón cái lên, ý nói anh quá là ghê gớm và tài giỏi, anh thấy nhưng không nói gì ? Chỉ gật đầu nhẹ rồi thôi.
Trong suốt buổi tiệc đó, anh được các doanh nhân đến mời rượu anh,ai cũng biết anh là người như thế nào ? Muốn được hợp tác làm ăn, hay muốn có sự ảnh hưởng từ anh đương nhiên họ đều muốn tiếp cận anh để cùng anh hợp tác.

Những cô gái đi theo bên những doanh nhân đó, đều nhìn anh với ánh mắt say mê, như muốn nuốt anh vào trong bụng, nhưng anh nào để ý , chỉ có cô là đang khó chịu, thật là muốn móc mắt của mấy cô gái đó kia mà.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 49: Chương 49


Anh được hết người này đến người khác mời rượu, khiến cô nhìn anh mà xót, uống nhiều như vậy chắc chắn rất khó chịu trong người, nhiều lúc cô muốn uống thay anh,nhưng anh lại không cho, nói mình không sao ?
Uống hết những người mời rượu chắc anh say bí tỉ luôn rồi, từ đằng xa có một cô gái đang nhìn anh với ánh mắt trìu mến say mê, nhưng cô gái đó lại khó chịu khi thấy cô đứng bên cạnh anh,cô gái đó không biết cô là gì của anh nữa, nhưng nhìn thấy cử chỉ thân mật, âu yếm đó làm cô gái đó phải ghen tị lên.

Không chỉ cô gái đó nhìn anh,mà có một chàng trai trong góc tối nhìn cô với ánh mắt sắc sảo, nhìn cô rất đẹp rất lộng lẫy trong buổi tiệc hôm nay, không muốn ngồi chờ chàng trai đó liền đi lại bắt chuyện.

-- Chào Tần tổng, tôi có thể mời ngài một ly chứ ?
-- Tất nhiên là được.

-- Vậy tôi xin giới thiệu tôi là Đàm Huy, tổng giám đốc của công ty Đ.

H.

-- Thì ra là Đàm tổng hân hạnh.

-- Tần tổng khách sáo rồi.

-- Mời.

-- Mời.

Cả hai người đàn ông cùng nhau uống hết ly rượu, Đàm Huy uống xong liền nhìn qua cô, thấy được ánh mắt khác biệt của Đàm Huy nhìn cô, anh liền khó chịu, chưa gì đã có một người dòm ngó cô rồi.

-- Đàm tổng.

-- À! xin lỗi Tần tổng thất lễ rồi.

-- Không sao ?
-- Cô gái này là ?
-- Vợ sắp cưới của tôi.

-- Vậy sao ? Chúc mừng hai người.

Đàm Huy nghe cô là vợ sắp cưới của anh, liền trùng xuống không ngờ cô đã là hoa có chủ, chỉ trách không gặp cô sớm hơn.

Anh thấy được tâm trạng của Đàm Huy, nhưng vẫn điềm đạm, nói thẳng ra đỡ hơn là nuôi hy vọng cuối cùng người đau khổ chính là bản thân mình.

Không khí chợt im hẵng ra, thì đột nhiên từ xa đã nghe tiếng giày bước đến ,kèm theo giọng nói vang lên.

-- Tần tổng tôi mời anh một ly được chứ.

Từ đâu xuất hiện một cô gái, ăn mặc vô cùng s*x* nhìn thôi cũng biết là, trực giác cô đã nói lên rằng cô gái này có ý định quyến rũ anh đây mà.

Thấy anh không trả lời, cô gái đó có chút quê, nhưng vì không muốn xấu hổ nên cô gái đó mỉm cười hỏi thêm lần nữa, nhưng cô lại lên tiếng trước.

-- Tôi uống với cô được chứ ?
-- Người tôi muốn uống là Tần tổng không phải cô.

-- Nhưng uống với vợ sắp cưới của anh ấy thì khác gì nhau ?
Cô gái đó cứng họng không nói được gì ? Chưa nói được gì liền bị chăng họng là vợ sắp cưới của anh,khiến cô gái đó tức trong lòng nhưng không thể bùng phát ra ngoài.

Vì tôn nghiêm và sỉ diện cô gái đó đành nuốt vào trong, cầm chặt ly rượu trên tay, môi nở nụ cười gượng gạo mà lên tiếng.

-- Được vậy mời cô một ly.

-- Được.

Cô cầm ly rượu lên mà uống hết một ly, uống xong cô nhìn cô gái đó vẫn chưa uống mà nhíu mày nói.

-- Cô uống đi tôi uống hết rồi.

-- Tôi uống ngay đây.

Cô gái đó cầm ly rượu lên mà uống hết ly rượu, thấy đã uống hết nét mặt cô cũng giản ra mỉm cười với cô gái đó, sau khi uống xong cô gái đó liền rời đi vì không muốn xấu mặt hay cản trở nên vội đi trước.

Vô gái đó rời đi cô mới nhẹ nhõm, ở thêm một giây nào cô đều gồng mình hết cả lên, cô xoay qua nhìn anh thì thấy anh nhìn cô chằm chằm, lại còn cười nữa làm cô ngại ngùng mà xoay người đi.

-- Thừa nhận cũng thừa nhận rồi, ngại ngùng gì nữa ?
-- Em có thừa nhận đâu ?
-- Vậy ai nói uống với vợ sắp cưới thì có khác gì đâu.

-- Cái đó! cái đó bất đắc dĩ thôi.

-- Vậy sao ? Vậy tôi đi tìm cô gái đó nhé !
-- Chú dám sao ?
-- Tất nhiên.

-- Chú!.

-- Em không thừa nhận tôi đi kiếm cô ta thôi.

-- Chú là tên đáng ghét mà.

-- Vậy bây giờ nhận hay chưa.

-- Nhận thì nhận.

-- Ngay từ đầu như vậy không phải tốt hơn sao ?
Anh v**t v* lưng cô mà trìu mến nhìn cô một cách dịu dàng, khiến những cô gái khác ngưỡng mộ không thôi,anh luôn trêu cô mọi thứ, dù biết cô nghĩ gì muốn gì nhưng anh vẫn như vậy luôn trêu cô.

Kết thúc buổi tiệc anh và cô cùng nhau ra về, trên xe cô dựa ra sau nhưng mắt cô luôn nhìn ra hướng cửa kính, còn anh thì khác, anh đang nhắm mắt suy tư gì đó rất nghiêm túc.

Cứ như vậy suốt trên đường về biệt thự, đến khi chiếc xe dừng trước biệt thự thì anh mới cùng cô vào trong, bước vào thang máy, vừa đóng lại anh liền ôm sát cô vào lòng, làm cô bất ngờ không làm gì được.

Nhưng cô vẫn để anh ôm cô ,khó hiểu cô liền lên tiếng hỏi.

-- Chú sao vậy ?
-- Không sao chỉ muốn ôm em thôi.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 50: Chương 50


Thang máy vừa mở ra, anh liền khum người xuống bế cô đi ra khỏi thang máy, anh bế cô đi thẳng vào phòng ngủ của anh, cô hoảng lên mà vùng vẫy thoát đi nhưng vẫn không được, cuối cùng bị anh bế về phòng anh.
Bế cô đi lại giường đặc cô xuống giường, anh liền cởi áo vest ngoài ra, bên trong là áo sơ mi được anh mở vài khuy áo trước ngực,lộ cơ ngực săn chắc khiến cô ngượng ngùng đỏ mặt.
Kế tiếp anh xoắn tay áo lên khuỷu tay, nhìn cô với ánh mắt h*m m**n ,cô biết được sắp có nguy hiểm liền lùi về phía sau, cô lùi về sau đến khi đụng hết tường không còn đường lui,cô nhìn xung quanh hai bên định chạy đi nhưng ko nhanh bằng anh.
Anh biết ý đồ của cô là gì, nên nhánh chống đánh nhanh gọn lẹ, cô sắp chạy đi thì bị anh giữ lấy cổ chân cô, khiến cô bất ngờ không kịp làm gì ? Bị anh kéo ngược lại, nằm xuống giường anh liền đè lên người cô.
Hai tay chống xuống giường nhìn cô với ánh mắt rực cháy, đêm nay cô đừng hòng mà rời khỏi phòng anh, hai người đối diện với nhau, tim cô đang đập rất nhanh,cô biết tới đây chắc chắn sẽ không thoát khỏi anh, và cũng biết được sẽ làm đến chuyện gì ?
-- Chú...ứm...ưm....
Vừa nói lên liền bị anh chăng lại bằng một nụ hôn rực cháy, anh hôn cô cuồng nhiệt, đôi môi cô như mật ong vậy rất ngọt ngào, khiến anh không thể thoát ra được.

Hai tay cô chống lên ngực anh, muốn đẩy anh ra nhưng người anh năng như thế này làm sao cô đẩy anh ra, cô không thể chịu được liền đánh lên ngực anh vài cái, anh luyến tiếc mà rời khỏi môi cô.
Khi nhận được không khí cô cố gắng hít thở lấy không khí vào, đôi môi bị anh hôn đến sưng hết cả lên, lấp ló mà thở, nhìn nơi nhô cao mà cô thở hì hục, làm môi và cổ họng anh lại khô khan đi.
-- Chú...muốn giết người sao ?
-- Tôi sẽ không bao giờ giết em.
-- Rỏ ràng là có.
-- Xin lỗi vật nhỏ, tôi không nên như vậy.

Cô ủy khuất với anh, không thèm nhìn anh nữa ,gương mặt cô quay đi chỗ khác, dáng vẻ giận dỗi của cô khiến anh yêu cô nhiều hơn, tay anh xoay mặt cô đối diện với anh, mà hôn lên trán cô sau đó nhìn cô nói.

-- Tôi muốn em.
Cô mở mắt to ra nhìn anh, có ai như anh không, muốn làm chuyện đó, mà nói thẳng như vậy luôn sao ? Anh không biết nói như vậy làm cô rất ngại hay sao chứ ?
-- Chú...chú nói gì vậy ?
-- Tôi muốn em, là muốn em.
-- Muốn..muốn như thế nào chứ.
-- Chuyện nên làm..

-- Hả...
Anh nhìn cô rồi cuối đầu xuống hôn lên môi cô sau đó mới rời xuống chiếc cổ trắng ngần của cô,mà hôn lên đó cũng không quên để lại vài dấu vết trên đó.

Cô vặn bất động không nhúc nhích gì ? Nhưng anh vẫn làm là việc của anh,đến khi hai tay anh luồn ra sau lưng cô, kéo khóa áo xuống ,thì cô mới định hình lại.

-- Chú...khoang đã..
-- Bây giờ em nói gì cũng vô dụng.

Nói xong tay anh vẫn tiếp tục làm, dù cô có níu lại thì cũng không giữ lại được, đến khi anh cởi chiếc váy ra khỏi người cô, làm cô e ngại hai tay cô che đi nơi đồi cao của mình, dù là đồ lót vẫn còn trên người.

Anh nhìn thân thể ngọc ngà của cô,mà nuốt nước bọt, phải nói thân hình cô rất đẹp, đẹp đến nỗi anh chỉ muốn mỗi ngày được ngắm nhìn,nếu cô mà biết được chắc chắn sẽ nói anh là một tên b**n th** cho mà xem.
Gương mặt cô đỏ ửng lên chỉ muốn tìm một chỗ mà trốn đi, anh thấy được liền mở miệng nói.

-- Không cần ngại sau này em sẽ quen thôi.
-- Cái gì mà sau này ?
-- Chuyện quan hệ tất nhiên sẽ diễn ra nhiều lần, không lẽ em muốn tôi nhịn sau.

-- Ai cho chú đâu là làm.
-- Em nghĩ mình cản được tôi.
-- b**n th** vô sỉ.

Anh cười cười rồi cuối cùng, đồ trên người anh cũng đã rải rác xuống sàn, chỉ còn mỗi cái quần con trên người, hai tay cô đang che nơi nhô cao, rồi cũng bị anh trêu đùa lên, khiến cô khó chịu mà ưỡn người lên.
Like,vote cho tui nhé !
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 51: Chương 51


Cô bị anh trêu đùa đến nỗi cơ thể cô nóng ran hết các lên,anh thấy cô bắt đầu có phán ứng khó chịu, anh liền mỉm cười mà dừng lại nhìn cô, cô đang khó chịu trong người nhưng anh dừng lại làm cô có chút không quen,mà là bức bối hơn.

Cô nhìn anh nheo mày khó chịu, chu môi ra nhìn anh, thấy thái độ của cô như vậy anh bật cười lên,mà cưng chiều gõ chóp mũi cô lên tiếng.

-- Sao vậy ?
-- Cái này em hỏi chú mới đúng.

-- Hỏi gì ?
-- Chú! sao dừng lại.

-- Lúc nãy em nói không được nên tôi dừng.

-- Chú lột đồ người ta xong, trêu đùa xong liền trở mặt sao ?
-- Tôi nào có chứ ?
-- Rỏ ràng chú có.

-- Vậy em xin tôi đi.

-- Không! chú không muốn! thì em!
--Thì sẽ làm sao ?
-- Không nói chuyện với chú nữa, em về phòng mình đây.

-- Em dám.

.

Cô đấy anh bật người ngồi dậy,định lấy cái váy dạ hội lên, nhưng bị anh kéo lại, cô liền ngồi trê đùi anh, ánh mắt anh lúc này là một màu đỏ rực.

Anh nhìn cô như muốn giam cầm cô trong lòng mình vậy, nghe câu cô nói về phòng, anh chịu không được liền giữ cô lại, hai tay anh ôm ngay eo nhỏ của cô mà nói.

-- Ngày mai em đừng hòng xuống giường.

Cô trố mắt nhìn anh, chưa kịp nói gì liền bị anh hôn tới tấp, hai tay cô vòng qua cổ anh mà hưởng thụ nụ hôn anh trao cho cô.

Anh hôn cô từ môi rồi xuống cổ trắng nõn nà của cô, kế tiếp là đồi núi nhô cao ra đang lấp ló bên trong chiếc áo nhỏ, không chừng chờ thêm hai tay anh luồng ra sau lưng cô, mà cởi khóa áo ra.

Tim cô lúc này đập nhanh hơn, áo con bị anh cởi ra, sau đó anh liền ném nó không thương tiếc xuống sàn, anh chỉ biết đắm đuối nhìn đồi núi nhấp nhô đó.

Anh không nghĩ đồi núi của cô lại to như vậy, nhìn bề ngoài thì rất nhỏ so với anh nhìn tận mắt, thật muốn biết cô nuôi chúng bằng cách nào mà to như vậy.

-- Chú.

.

đừng nhìn nữa mà.

-- Nó rất đẹp, em nuôi chúng sao mà to vậy.

-- b**n th**.

-- Tôi chỉ b**n th** với mình em thôi, nói xem em nuôi chúng như thế nào ?
-- Làm sao biết được, tùy theo cơ địa lúc dậy thì đến nay.

-- Vậy sao ?
-- Tất nhiên.

Anh nhìn đồi núi của cô mà miệng lưỡi khô khan, không nhịn được liền một tay chạm vào xoa nắng một bên, cón một bên anh dùng miệng mình để massage.

Cô k*ch th*ch mà rên nhẹ lên, làm anh thích thú mà tăng thêm độ nhanh và công phá hơn, khiến cô ngửa người ra sau th* d*c, hai tay cô đặt ngay vai anh mà hưởng thụ.

-- Ưm.

.

chú! từ.

.

từ đã.

-- Ưm.

.

aa.

.

đừng mà.

Mặc lời cô nói anh vẫn tiếp tục mà làm, đến khi chán chê,một bên đồi bị anh làm ra đủ kiểu, còn một bên bị anh làm cho sưng lên.

Anh dừng lại nhìn tác phẩm của mình mà mỉm cười, đúng lúc cô nhích người vô tình chạm trúng vào cái gì đó ? Khiến cô rụt người lại, lúc này anh nhì cô với h*m m**n, cô biết mình đụng trúng thứ gì, nhưng cô không ngờ nó đã lên sớm như vậy.

-- Chú! em.

.

-- Em phải chịu trách nhiệm, tôi đang rất khó chịu.

-- Em.

.

aa! chú! ưm.

Anh chuyển tư thế, cho cô nằm xuống giường, người anh đè lên cô sẵn tiện cởi nốt chiếc q**n l*t của anh và cô, lúc này hai thân thể không mảnh vải hiện lên trước mặt nhau.

Cô nhì xuống phía dưới mà hoảng hốt, không ngờ cái đó lại to như vậy làm cô sợ hãi lùi người lại, nhưng anh nào cho phép chuyện đó xảy ra.

-- Chú! hay là.

.

dừng lại đi.

.

được không ?
-- Không được.

-- Nhưng cái đó, nó !
-- Yên tâm sẽ không sao ?

-- Nhưng,!.

em sợ.

-- Nghe lời tôi được không ?
Cô nghe anh nói như vậy liền gật đầu nhẹ, thấy được cái gật đầu của cô,anh từ tốn là hành động.

Đầu tiên anh tách hai chân cô ra, nhìn vào nơi hoa tư mật đó, nó rất đẹp làm anh cứ ngấm mãi, cô ngại ngùng khép lại liền bị anh giữ chặt không cho khép.

-- Chú! đừng nhìn nữa mà.

-- Tôi muốn nhìn nơi nầy thật kĩ.

-- Chú! xấu xa.

.

-- Xấu xa ? Tôi xấu chỗ nào ?
-- Chú biết mà còn hỏi.

Anh cười lên không nói gì, liền nhìn vào nơi đó, tay anh chạm vào hang động, làm cô giật người nhưng cuối cùng cô cũng đã thích ứng dần.

Anh biết lần đầu của một người con gái rất đau, nên anh muốn nhẹ nhàng với cô, cho cô cảm giác thoải mái, dù biết là bản thân anh không ổn chút nào, nhưng anh vẫn cố chịu.

Anh xoa xoa vào *** *** *** đó, làm cô k*ch t*nh mà bắt đầu ẩm ướt, thất cũng vừa đủ anh liền, đưa con thú hung hăng vào cửa động mà chà sát lên, anh gừ lên một tiếng khiến cho con thú xém chút muốn đi vào, nhưng phải trơn tru thì mới vào dễ dàng mà không bị đau dữ dội.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 52: Chương 52


Qua một lúc trêu đùa,anh vẫn muốn phía dưới của cô sẽ ẩm ướt hơn, còn cô thì không được ổn khi bị anh trêu đùa như thế này ? Người cô đều ưỡn lên ,có lúc lại văn vẹo không thể diễn tả được.
Anh thức cô khó chịu thì mỉm cười rồi ngưng động tác lại, nhìn cô, cô bị anh làm giáng đoạn liền khó chịu mà nhìn anh.
-- Chú...
-- Hửm...có chuyện gì sao ?
-- Khó chịu...
-- Vậy phải làm sao đây ?
-- Chú..đừng đùa mà.
-- Tôi không có đùa.
-- Chú...
Cô c*n m** d*** mà hờn dỗi anh, không thèm nhìn đến anh nữa , anh bật cười lên, sự dễ thương của cô thì làm sao anh dừng lại cho được , chỉ là muốn trêu cô một chút, nhưng không ngờ cô lại giận hờn anh.
Nhân lúc cô không để ý anh liền ngồi dậy, chuẩn bị tự thế sẵn sàng, anh liền đưa con v*t t* l*n của mình sẵn sàng vào trong.
Vừa để ngay mép hang động cô liền quay qua nhìn anh, trong lòng cô đúng là đang sợ, nhưng tới lúc này thì phải liều thôi,tâm trạng cô hồi hộp lo lắng, còn anh thì nhẹ nhàng bình thản, tay anh xoa xoa vào gò má cô.
Cho cô bớt lo lắng lại, trong thời gian đó anh liền nhanh chóng thúc vào đó, chưa vào trong hết thì biết bên trong cô khích đến cỡ nào, gương mặt cô đay đớn mà nhăn lại.

-- Aaa...đau....quá..

rút ra.
-- Đã đến bước này rút sẽ không được.
-- Nhưng nó rất đâu, thật sự rất đau.
-- Ngoan thả lỏng ra đừng quá kẹp, nếu không cả tôi lẫn em sẽ đau.
Cô nghe anh nói vậy liền từ từ thả lỏng ra, thấy sắc mặt của cô đã dãn ra, anh hài lòng liền nhanh chóng tiến vào sâu bên trong, một lần dứt khoát.
Lần này cô không chịu được mà ch** n**c mắt, nó thật sự rất đau ,không như những gì cô nghĩ, chỉ đau thôi sẽ không sau cô sẽ nhịn được, nhưng không nó thật sự rất đau đến nỗi cô đã khóc đi.
Thấy cô thút thít anh cũng đau lắm không kém gì cô, nhìn người con gái mình đau đớn mà anh chẳng biết nói gì ? Chỉ dùng hành động an ủi cô.
Anh hôn lên mắt ,gò má cô rồi xuống đôi môi của cô, nhằm xoa dịu đi sự đau đớn đó.
-- Vật nhỏ, ngoan không sao nữa ?
-- Thật sự rất đau, không muốn nữa.
-- Vậy em nở để tôi đau đớn như vậy sao ?
-- Nhưng đau lắm không muốn đâu.
-- Một chút nữa sẽ không còn đau nữa.
-- Thật không ?
-- Thật, hãy để cơ thể thả lỏng ra sẽ không đau nữa.
Cô vừa thút thít vừa nghe lời anh nói mà thả lỏng, không siết chặt nữa.

Bây giờ thân thể của anh và cô đã hòa vào nhau, giờ đây cô chính thức trở thành người phụ nữ của anh,không còn một cô gái ngày nào nữa, mà là người phụ nữ anh sẽ yêu thương và bảo vệ.
Được một lúc sao, cô không cò đau nữa, mà cảm thấy khó chịu, cô nhìn anh với ánh mắt cầu khẩn nhưng không thể mở lời được, vì cô rất ngại khi mở lời.
Thấy cô khó chịu anh liền nhếch môi, sau đó phía dưới anh từ từ ra vào bên trong cô, cô thấy được thoải mái liền dễ chịu một chút, đúng như lời anh nói, một lúc sau không còn đau nữa, mà sự tham muốn lại tăng lên
-- Ưm..ưm..

-- Vật nhỏ dễ chịu chứ.
-- Dễ...!chịu..

ưm..ư...
-- Vậy không uổng công tôi nói rồi.
-- Ừm..chú đừng nói nữa.
-- Vật nhỏ đúng là nhạy cảm mà.
Anh say mê ra vào bên trong cô, thỉnh thoảng anh trêu đùa ngay đồi núi nhấp nhô của cô, dẫn đến hạt trân châu sưng lên, làm cô không muốn cho anh trêu nữa.
Cả hai cùng nhau đê mê đến tận trời xanh, anh khiến cô cảm nhận được làm tình như thế nào, nó k*ch th*ch đến nhường nào ? Bao nhiêu tư thế anh và cô đều làm qua đến khi cô van xin anh.
-- Ưm...chú..dừng lại...!mệt.
-- Kêu tôi bằng gì đi rồi tôi dừng.
-- Bằng gì...gì chứ ?
-- Lúc buổi tiệc em gọi tôi là gì ?
-- Là...
-- Không nói tôi liền chơi em tới sáng.
-- Chú...ưm...aaa...chú...

-- Gọi lại còn không là....
-- Ưm...chú...anh...ưm..
-- Lần nữa...
-- Anh...ưm...
-- Tôi rất thích nghe em.gọi như thế này ?
-- Vậy dừng được chưa ?
-- Vẫn chưa.
-- Đồ lừa gạt.
-- Chỉ lừa mỗi em.
-- Ưm...aa..
Từng cú thúc anh đi sâu bên trong cô, làm cô kh*** c*m mà la lên, anh hết lần này đến lần khác, làm cô không nói gì được, khiến cô tức trong người không thể bọc lộ được.
Đến khúc cuối cô mệt mỏi mà nhắm mắt đi, không màng ai kia vẫn nhiệt tình ra vào bên cô không thôi, thật khiến cô muốn cho anh một trận nhưng không thể được.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 53: Chương 53


Đến giữa khuya cô chợt thức dậy, cơ thể cô hiện giờ đang nằm sấp, và cũng cảm nhận được ai kia vẫn miệt mài làm việc, cô lòm khòm ngốc đầu dậy xoay qua nhìn anh, rồi mắng anh.
-- Ông chú..già dừng lại.
-- Vật nhỏ em tỉnh rồi sao ?
-- Phải bị chú làm cho đau nhức nên phải tỉnh đây.
-- Hừm..vậy sao ?
-- Ông chú b**n th** dừng lại..

không muốn nữa..

ưm...
-- Nhưng tôi muốn.
-- Chú là quỷ hút máu sao, đã bao lâu rồi mà còn muốn ?
-- Không biết, ai bảo em mê người quá làm gì ?

-- Ưm...không chịu được nữa..

thật sự rất trướng.
-- Chờ tôi một lúc, sắp xong rồi.
Cô mệt mỏi gục xuống, nhưng miệng cô vẫn phát ra tiếng r*n r* dù là nhỏ nhưng anh vẫn nghe được.

Anh mỉm cười rồi cuối xuống, hôn lên tấm lưng nõn nà của cô.
Vẫn là như vậy đến cuối cùng,anh đánh nhanh thắng nhanh, mà toàn bộ tinh lực dồi dào của anh, bao lâu nay không được phóng ra, nay được phóng ra, toàn bộ vào bên trong cô.
Anh gục người xuống ôm cô từ sau,mà thở phào ra,phải nói đêm nay là một đêm rất tuyệt vời với anh, riêng cô thì không bị anh hành đến nỗi ngất đi rồi tỉnh lại vẫn còn hành.
Tinh lực đàn ông ba mươi phải nói rất giàu mạnh, làm thân thể một người con gái phải gục ngã không chịu được.

Nghỉ ngơi một lúc sau,anh rút con vật to của mình ra khỏi hang động bí hiểm đó.
Một dòng nước đục trào ra, anh nhìn chúng mà mỉm cười hạnh phúc, vì dòng nước đó có hòa một chút màu đỏ, đó là máu của cô, vui vì cô là người phụ nữ của anh, một điều nữa là chính thức có được những gì từ cô, kể cả trái tim hay bất cứ gì trên người cô, anh đều muốn có.
Anh bế cô vào phòng tắm, giúp cô tắm rửa sạch sẽ rồi giúp cô, lấy chất lỏng ra để không bị khó chịu hay trướng bụng, làm xong hết anh bế cô ra ngoài đặt cô trên giường rồi đắp chăn lại, sau đó anh quay ngược trở vào để vệ sinh cho mình.
Sau khi tắm xong, anh ra bên ngoài rồi lên giường ôm cô vào lòng mà chuẩn bị ngủ, một đêm trôi qua thật dài khiến người ta cũng cảm thấy như vậy ? Vì hạnh phúc có được thứ mình muốn, và cũng có được sự đáp trả từ người ấy.
Hôm sau hai thân thể không mảnh vải, chỉ có chiếc chăng đắp trên người, đang ôm nhau ngủ thắm thiết.

Anh ôm cô từ phía sau,cánh tay thon dài ôm eo cô mà ngủ ,bao trọn cô trong lòng như một báo vật.
Đến giữa trưa, cô mới bắt đầu có dấu hiệu tỉnh dậy, vừa mới nhúc nhích thôi cô đã nhăn mặt rồi, mở mắt ra cô nhìn lên trần nhà, sau đó nghĩ đến cảnh tượng tối hôm qua làm cô ngượng đỏ mặt.

Không dám nghĩ nhiều liền mở chăn ra thì thấy phía dưới không có mảnh vải, cô lập tức che lại, nhìn qua bên cạnh thấy anh vẫn ngủ ngon như vậy, liền muốn đánh anh một trận.
Cô muốn ngồi dậy nhưng phía dưới vô cùng đau, vừa mới nhúc nhích ngồi dậy thì cô đã đau nhói rồi, đúng lúc anh cũng thức dậy nhìn cô thì mỉm cười, còn cô thì ngại ngùng gương mặt cũng bắt đầu đỏ lên.
Cô lấy chăn che cơ thể lại, nhưng bị anh kéo ra, cả hai cùng kéo ra rồi kéo vô ,không ai chịu thua ai, đến khi cô bực mình lên liền lên tiếng nói.

-- Chú..đừng giỡn nữa ...!
-- Tôi có đùa sao ?
-- Chú...
-- Vẫn còn sớm ngủ thêm một lát.
-- Chú...ngủ đi em không ngủ.
-- Hừm...được vậy em đi đi.
Cô nghe anh nói vậy liền kéo chăn lại, rồi từ từ nhích người ra, định ngồi dậy thì cơn đau phía dưới truyền đến, cô nhăn mặt không đi nữa xoay qua nhìn anh với ánh mắt cầu khẩn.
Anh nhướng mày nhìn cô, còn cô thì réo anh, nhưng anh vẫn không có động tĩnh gì ? Cô nhích người lại gần anh tay chạm vào vai anh nói.

-- Chú...
-- Hửm...
-- Đau..
-- Không đi sao ?
-- Đau...!không đi được.

-- Vậy thì nằm nghỉ đi.

-- Thôi chú dậy đi, em đói bụng rồi, chú nở để em đối sao ?
-- Đói sao ? Hừm...tôi cũng đói.
-- Vậy chú dậy đi.
-- Ai nói phải dậy.

-- Chứ sao ?
-- Món tôi ăn ngay trước mắt cần gì phải dậy.

-- Chú...
Cô bất mãn nhìn anh, đúng là thích trêu đùa cô mà, cô giận anh xoay người qua không nhìn anh nữa, còn anh thì vẫn vậy cứ cười rồi lại cười.

Đến khi trêu cô đủ rồi, liền trở lại trạng thái ban đầu, liền bế cô vào phòng vệ sinh cá nhân, rồi giúp cô thoa thuốc xong thì mặc quần áo giúp cô.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 54: Chương 54


Sau khi giúp cô vệ sinh xong,anh quay ngược vào trong vệ sinh cho mình, cô bên ngoài ngồi trên giường, định ngồi dậy sắp xếp chăn gối lại ngay ngắn, dù là vẫn còn đau nhưng cũng đỡ hơn lúc nãy.

Cô lòm khòm ngồi dậy, sắp xếp lại kéo chăn ra thì thấy vết máu đỏ trên giường, gương mặt cô gượng đỏ lại.

Phải rồi cô bây giờ là người phụ nữ của anh mất rồi, nhưng cũng vui mà cũng buồn, vui vì có được anh, buồn vì không còn là cô gái chính hiệu nữa.

Đang suy nghĩ vớ vẩn thì anh bước ra, thình lình xuất hiện phía sau cô mà lên tiếng.

-- Em đang nghĩ gì vậy ?
-- Không có.

-- Vậy không ngồi nghỉ đi mà còn dọn.

-- Thì em chỉ muốn sắp xếp gọn gàng lại thôi.

-- Được rồi để tôi làm.

-- Không cần.

Cô nghe anh nói vậy liền nhanh chân tránh đi, dù phía dưới vẫn còn đau, Anh thấy cô sốt sắng thì khó hiểu, vô tình lướt xuống nệm thì cô cũng thảy chăn lên che đậy gì đó.

Khiến anh tò mò muốn biết, anh đi lại chỗ cô, làm cô bối rối không biết làm gì ? Đành ngồi xuống trước rồi tính vậy ? Cô ngồi xuống giường nhìn anh mà cười nói.

-- Chú.

.

sao vậy ?
-- Em che cái gì đó.

-- Không có.

.

không có che gì hết.

-- Thật.

-- Thật mà chú không tin em sao ?
-- Không thể tin được, em có gì che dấu.

-- Không có mà.

-- Em không tránh ra cũng không sao ?
Anh gật đầu vài cái rồi nhanh chân đi lại, bế cô lên đặt cô qua chỗ khác rồi lật chăn lên, phản ứng anh quá nhanh cô làm không kịp nên để cho anh thấy mất rồi.

Anh lật lên thấy vết máu thì mỉm cười, thì ra cô đang che dấu vết máu lần đầu bị anh lấy đi, cô chu môi mà quay đi chỗ khác, thấy cũng đã thấy rồi làm gì được nữa ?
-- Tại sao lại che đậy ?
-- Không có.

-- Còn nói là không.

-- Mặc kệ chú.

-- Quay qua đây.

-- Không.

-- Nhanh lên quay mặt qua đây.

-- Không mà.

Anh đâu chịu thua cô, liền đi lại quay măt cô qua nhìn anh, cô không nhìn anh mà cũng biết được là anh đang cười cô rồi, gương mặt cô đỏ hồng lên rất đáng yêu,anh cưng nựng hai gò má của cô rồi hôn lên đó.

-- Vẫn nhạy cảm như vậy sao ?
-- Có đâu.

-- Có, đang tiếc sao ?
-- Tiếc.

-- Ừm tiếc khi bị tôi lấy đi lần đầu.

-- Phải rất tiếc.

-- Ồ! ừm.

.

vậy tôi phải làm gì đó để cho em không tiếc rồi.

-- Chú định làm gì ?
Ánh mắt của anh trở nên b**n th** hơn, anh nhìn vào kh* ng*c của cô làm cô lạnh sống lưng hết cả lên, cô kéo áo mình lại che đi phần đẩy đà của mình.

-- Chú.

.

đúng là tên b**n th**.

-- Ừm.

.

b**n th** vậy để tôi cho em xem thử.

-- Không cần, chú là trâu sao ?
-- Trâu mà có thể thịt được người mình thịt thì cũng chịu.

-- Vô sỉ.

-- Được rồi xuống dưới ăn trưa thôi.

Anh bế cô lên rồi đi về hướng cửa, mở cửa rồi đi ra ngoài vào thang máy, cô nằm trong lòng anh cảm nhận được sự yêu thương quan tâm anh dành cho cô, nhiều đến nhường nào ?

Bước ra khỏi thang máy, người làm thấy anh và cô thì cuối đầu chào, rồi tiếp tục công việc, dù họ thấy anh bế cô trên tay,cũng tò mò nhưng phận là người làm ai dám nhiều chuyện, nên bỏ qua cho êm chuyện.

Anh bế cô xuống phòng khách, đặt cô xuống ghế rồi anh ngồi kế bên cô , những món ăn trên bàn đều là những món có dinh dưỡng phù hợp cho cô, mỗi một món anh đều gắp cho cô, cô ăn thử thì nó vô cùng ngon, chắc tại đói bụng nên ăn sẽ ngon miệng hơn một chút.

Trong thời gian đó anh chu đáo gắp thức ăn cho cô, rồi giúp cô lau miệng, cả hai ăn xong thì lên phòng khách nghỉ ngơi, anh xem tài liệu, còn cô thì nằm lên đùi anh mà xem chương trình, các game show rồi đến phim, đến khi cô xem một bộ phim thì đúng ngay cảnh nóng,cô liền chuyển chương trình khác.

Cô đâu biết rằng từ nãy giờ anh đã thấy hết, chỉ mỉm cười rồi cuối xuống nói nhỏ bên tai cô.

-- Mùi vị cũng không tệ phải không ?
-- Chú không đứng đắn chút nào.

-- Có sao nói vậy, mà công nhận tôi muốn thử lại lần nữa.

--Chú muốn thử thì tự mình làm đi.

-- Một mình thì sao làm được, phải có thêm em mới hấp dẫn.

-- Chú đừng nói nữa.

Anh cười lên rồi, tiếp tục đọc tài liệu, còn cô thì muốn bốc khói trên đầu luôn rồi, từ cái đêm hôm qua tới giờ cô liền bị anh trêu đùa suốt, không thèm quan tâm cô chỉ tập trung xem chương trình của mình.

Vậy là một ngày diễn ra vô cùng êm đềm, hạnh phúc bên nhau không có gì chướng ngại, trong một ngày đó anh và cô hết làm việc rồi đi dạo trong vườn, nói chung đi hết trong biệt thự, rồi bận rộn cùng nhau đến hết ngày thì thôi.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 55: Chương 55


Hôm sau cô và anh đã thức dậy từ sớm, để chuẩn bị hôm nay cả hai cùng nhau đi bàn công việc, chuẩn bị cong hết cả hai mới xuống phòng khách, nhưng trước khi đi cả hai cùng nhau ăn sáng xong thì mới lên xe đi.

Trên xe anh đang xem tài liệu, còn cô thì xem lại hợp đồng còn thiếu hay sai sót chỗ nào, còn để sửa kịp thời, xem xong cảm thấy ổn, cô cất vào phong bì rồi nhìn qua anh.

Cô nhìn anh mỉm cười, khi anh làm việc trông anh nghiêm túc lại vô cùng đẹp trai như vậy, hèn gì bao nhiêu cô gái đều say mê anh, có phải cô quá khổ rồi không ? Có một ông chú làm người cô, lại đẹp trai như thế này, giữ cũng phải mệt mỏi lắm đây.

Cô đang suy nghĩ vu vơ thôi, cũng đủ để đau đầu rồi, còn anh thì biết từ nãy giờ cô đều nhìn mà không hỏi han gì ? Anh cũng không lên tiếng để xem như thế nào ?
Mãi đến khi không có động tĩnh gì ? Anh nhìn lên cô, rồi lên tiếng nói.

-- Tôi biết mình đẹp trai,em không cần nhìn tôi chăm chú vậy đâu.

-- Chú tự luyến quá rồi đó.

-- Vậy ai nãy giờ nhìn tôi đến nỗi hớp hồn luôn vậy ?
-- Không biết.

-- Lại nói dối.

-- Không có mà.

-- Ừm.

.

Cô nhìn anh khó hiểu, không tiếp tục tranh cãi với cô nữa hay sao ? Người gì khó hiểu đúng là lúc nóng lúc lạnh.

Xe chạy đến một nhà hàng nổi tiếng, dừng trước nhà hàng, anh và cô cùng nhau đi xuống.

Cô bước xuống nhìn về hướng nhà hàng, phải nói nó rất cao cấp nha, nhưng nghĩ thôi cũng biết là nhà hàng này dành cho doanh nhân, có máu mặt trong giới kinh doanh này.

Cả hai cùng nhau đi vào trong, vừa bước vào đã có phục vụ đoán tiếp, họ hỏi bằng tiếng anh, anh liền trả lời họ, nghe xong liền dẫn anh và cô đi vào.

Tuy cô biết tiếng anh cũng hiểu được gì ? Định nói nào ngờ anh lên tiếng trước.

Có ai như cô không, là một thư ký mà sếp lại trả lời thay cho, ôi phải nói là quá mất mặt.

Cả hai đi vào trong, đến một phòng vip ,phục vụ chỉ mở cửa rồi mời anh và cô vào trong.

Đi vào trong, cô thấy được có một người phụ nữ ngồi ở đó, nghe tiếng bước chân cô gái đó liền nhìn lên, thấy anh cô gái đó mỉm cười đứng dậy chào hỏi.

-- Chào ngài Tần tổng.

-- Chào cô.

-- Mời ngồi.

-- Mời ngồi.

Anh và cô đi lại chỗ ngồi, anh tinh tế nhấc ghế ra cho cô ngồi, rồi anh mới ngồi xuống, một màng tình tứ khiến cô gái đó phải gượng đi.

Ngồi vào bàn cô nhìn cô gái này có chút quen mặt , đột nhiên cô nhớ ra cô gái này chính là cái cô hôm qua mời rượu anh đây mà.

Đúng là trái đất tròn thật không ngờ lại gặp lần nữa, nhìn biểu cảm thôi cô cũng biết cái cô này có ý với anh đây mà, thật là khó chịu.

Không khí im lặng, cô gái đó thấy vậy liền tự mình nói trước.

-- Hừm! tôi xin tự giới thiệu tôi tên Bạch Mai Ngọc, con gái của Bạch tổng, tôi phụ trách đến đây bàn kế hoạch với anh, và ba tôi cũng gửi lời xin lỗi đến anh là ba tôi không thể đến được vì ba tôi đang bệnh hiện tại ông ấy đang nằm viện.

-- Không sao tôi không để ý.

-- Cảm ơn Tần tổng, mà chắc anh cũng nhớ tôi chứ ?
-- Tôi có gặp cô sao ?
Một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Bạch Mai Ngọc, nụ cười cũng trở nên cứng lại, Bạch Mai Ngọc không ngờ anh lại không nhớ đến cô ta, chỉ cách nhau một ngày mà anh không nhớ gì đến cô ta, cô ta cười gượng gạo không biết nói gì, chỉ mỉm cười cho qua.

Cón cô thì khác ngồi bên cạnh anh,mà nghe anh lạnh nhạt với cô gái khác như vậy làm cô rất vui, tuy không thể hiện nhưng trong lòng cũng cảm thấy ngọt ngào rồi, đúng thật là quá lạnh lùng nhưng cô thích.

Bạch Mai Ngọc điều chỉnh tâm trạng lại rồi mỉm cười lên tiếng.

-- Nếu Tần tổng không nhớ cũng không sao ? Nhưng hôm nay xem như chúng ta lần đầu gặp vậy.

-- Ừm! vậy có thể bàn hợp đồng được chứ ?
-- À.

.

được.

Thế là bàn hợp đồng đang diễn ra, trong thời gian trao đổi Bạch Mai Ngọc chỉ chú tâm nhìn anh, mà không quan tâm đến dự án, mà mỗi lần bị cô nhắc đến Bạch Mai Ngọc liền bất ngờ lấp ba lấp bấp không biết nói như thế nào ? Nên cô đã thẳng thắn nói.

-- Mong cô Bạch chú tâm vào dự án này.

-- À.

.

được.

Giác quan thứ sáu cho cô biết, Bạch Mai Ngọc không phải là người đơn thuần như vậy, nhìn cách cô ta nhìn anh thôi cũng biết là thích anh đến cỡ nào, nhưng cô thì không thể để một trà xanh chen ngang được, nên cô cố tình ngồ gần anh, thậm chí nói chuyện với anh vô cùng ăn ý.

Làm cô ta như người ngoài, nhìn anh và cô tình cảm như vậy, cô ta gượng mặt mà tập trung vào dự án.

Sau khi bàn xong công việc và cũng kí hợp đồng với nhau, Bạch Mai Ngọc ngỏ ý muốn bắt tay với anh, nhưng lại bị cô chăn trước.

-- Cảm ơn cô Bạch đã hợp tác với công ty chúng tôi.

-- À.

.

phải nói là công ty tôi rất hân hạnh hợp tác với Tần tổng đây.

-- Sao cũng được, nhưng tôi hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ.

-- Được hợp tác vui vẻ.

Bắt tay xong, thấy anh và cô định rời đi, Bạch Mai Ngọc thấy vậy lên tiếng.

-- Hay là hai người ở đây ăn với tôi một bữa trưa, xem như chúng ta hợp tác với nhau.

Anh và cô nghe vậy thì nhìn nhau, nhưng nhanh chóng cũng trả lời lời, nhưng người trả lời là anh.

-- Rất xin lỗi chúng tôi còn có việc, lần sau sẽ dùng sao vậy.

-- À.

.

vậy sao ?
-- Vậy cô dùng ngon miệng, chúng tôi đi trước.

-- Được.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 56: Chương 56


Sau khi bàn công việc xong, cả hai ra khỏi nhà hàng mà ko ở lại,lý do anh và cô thích có không gian riêng hơn,nên đến một nhà hàng khác để ăn trưa với nhau.

Bữa trưa của anh và cô, thì ko có gì là bắt mắt,đơn giản là những món đủ chất dinh dưỡng, có thể no đến chiều mà tiếp tục công việc.

Ăn xong anh và cô đến các chi nhánh bên trung tâm để khảo sát và xem tình hình như thế nào ? Cô đi theo anh nhằm học hỏi thêm kinh nghiệm,nhưng thực chất là cô không cần làm gì ? Việc của cô là đi theo bên cạnh anh là được.

Giám đốc trung tâm nghe tin anh đến liền nhanh chóng xuống chào hỏi anh, sau đó thì cùng anh khảo sát rồi báo cáo lại cho anh, anh vừa quan sát vừa nghe giám đốc báo cáo,thì cũng không nói gì chỉ trằm mặt,khiến cho giám đốc cũng phải đổ mồ hôi.

Cô đi bên cạnh nghe giám đốc nói,thì cũng hiểu được phần nào,nhưng lại không nghe anh nói gì ? Nên nhỏ nhẹ hỏi anh.

-- Chú không nói gì sao ?
-- Không có gì để nói.

-- Hửm! vậy là!
-- Nãy giờ ông ta nói tôi đều biết nên không có gì để hỏi ?
-- Ồ.

.

-- Ngoan ngoãn đi theo bên cạnh tôi là được rồi.

-- Biết rồi.

Khảo sát xong, anh cùng cô đi dạo xung quanh trung tâm, anh dắt cô vào cửa hàng thời trang nổi tiếng,mua cho cô vài bộ ,mà cũng phải là vài mà hầu như là mua hết.

Cô thấy vậy thì kêu anh ngưng lại.

-- Chú em không măc hết.

-- Một ngày hai bộ chắc chắn sẽ hết.

-- Có ai lãng phí như chú chứ, để em tự chọn.

-- Vậy em chọn đi.

Cô lắc đầu ngao ngán,đúng là người đàn ông nhiều tiền có khác,thích sài phung phí, cô đi xung quanh chủ yếu là chọn những bộ có thiết kế không quá cầu kì, kín đáo một chút là được.

Còn lại cô chọn nào là đồ ngủ, đồ đi chơi, phải phù hợp.

Chọn được vài bộ cô vào trong thử, rồi đi ra ngoài cho anh xem, anh đang ngồi trên ghế đọc báo thì ngước lên thấy cô, thì mỉm cười, cô cũng cười theo rồi lên tiếng.

-- Chú thấy bộ này như thế nào ?
-- Rất đẹp.

-- Vậy sao ?
-- Ừm.

.

-- Vậy để thử vài bộ rồi xem cái nào được sẽ lấy.

Cô nói rồi đi vào trong thay bộ khác, bước ra cho anh xem đều được anh khen là đẹp, cuối cùng không biết chọn cái nào.

Cô phân vân thì anh lên tiếng.

-- Gói hết những bộ này cho tôi.

-- Vâng thưa ngài.

Nhân viên nghe vậy liền làm theo,còn cô thì quay ra nhìn anh nói.

-- Em chưa chọn mà.

-- Cần gì phải chọn,bộ nào em măc lên cũng đẹp thôi thì lấy hết.

-- Như vậy là quá phung phí.

-- Tôi có thể lo em tới suốt đời còn được, huống chi có mấy bộ đó.

-- Ai cần chú lo.

Anh nghe vậy thì nhếch môi, sát lại gần cô thủ thỉ bên tai nói nhỏ đủ để cô nghe.

-- Vậy chuyện trên giường em cần phải chịu trách nhiệm.

-- Chú! là tại chú!
-- Vậy tôi chịu trách nhiệm.

-- Ai thèm chứ.

-- Tôi thèm.

.

-- Vô sỉ.

Anh nở nụ cười khoái chí mà đắc ý,còn cô không thèm so đo với anh,nên đi trước, một mình anh xách đồ cho cô, người ngoài nhìn vào mà cũng ghen tị.

Vì có được một người chu đáo như vậy thì ai mà chả muốn,những cô gái nhìn anh như muốn nuốt tươi luôn vậy,cô thấy vậy liền choàng qua tay anh mà đi.

Anh thấy vậy mỉm cười nói nhỏ với cô.

-- Sợ mất sao ?
-- Sợ mấy hồ ly đó dẫn chú đi mất thì ai chịu trách nhiệm với em đây.

-- Giờ chịu rồi sao ?
-- Không chịu cũng phải chịu thôi.

-- Nghịch ngợm.

-- Kệ em.

Anh cưng chiều cô, rồi cả hai cùng nhau ra khỏi trung tâm bao nhiêu ánh mắt luôn nhìn anh và cô, có người thì khen anh và cô trai tài gái sắc, có người thì ghen tị với cô vì có một người tâm lý chu đáo như vậy.

Thử hỏi không ghen tị mới lạ, ra bên ngoài cả hai lái về thẳng biệt thự của anh, vì ngày hôm nay cũng mệt mỏi rồi nên nghỉ ngơi là cách tốt nhất.

Về đến biệt thự,cô và anh liền lên phòng nghỉ ngơi, cô ngã người xuống chiếc giường rộng lớn mà hưởng thụ.

Còn anh thì xách đồ cho cô lên tới nơi,đã thấy cô nằm trên giường mà cười, anh cởi áo vest ra đăt lên ghế ,cởi vài cúc áo trước ngực kèm theo là ngay tay, rồi xoắn lên đi lại chỗ cô lên tiếng.

-- Mau đi tắm rồi nghỉ ngơi.

-- Em muốn nằm một xíu.

-- Không tắm là tôi bế em đi tắm đấy.

-- Một xíu rồi tắm.

Thấy cô không phản ứng anh đi lại, liền đè lên người cô, tay anh chống lên đầu tư thế nằm nghiêng nhìn cô, bị bất ngờ nên không phản ứng kịp,liền chống tay lên ngực anh mà hỏi.

-- Chú làm gì vậy ?
-- Ăn em.

-- Trâu già này.

-- Hửm.

.

em nói tôi là gì ?
-- Trâu già.

-- Tôi mới ba mươi chưa hẳn là già, với lại sức lực của tôi em cũng thử rồi hay muốn thử lại.

-- Không muốn,chú tránh ra đi em đi tắm.

-- Đã muộn ai bảo em nói tôi là trâu già, vậy thì để trâu già này cho em biết tôi có già hay không.

-- Aaa! chú đừng có làm bậy!.

Anh không khoang nhường liền cuối người xuống hôn lên môi cô, nụ hôn ướt át chứa nhiều ngọt ngào,cả hai hoà huyện vào cái ngọt ngào này, không ai buông ra được.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 57: Chương 57


Sau khi bị anh hôn đến tê dại, cô liền nhanh chống chuồng đi vào phòng tắm, anh nằm trên giường nhìn cô hấp tấp mà mỉm cười,cô đúng là dễ trêu.

Vào phòng tắm cô tắm xong thì quên mất là không lấy quần áo theo, làm cô bấn loạn ko biết phải làm sao ?
Nếu nhờ anh thế nào cũng bị trêu nữa cho xem, mà đi ra thì cũng không được trên người chỉ quấn mỏi khăn tắm, đi ra chẳng khác nào vô hang cọp chứ.

Cô bất lực không biết làm sao, đành theo thời cơ rồi tính tiếp.
Cô mở nhẹ cửa ra, đầu thập thò nhìn ra ngoài xem có anh ở đó không,kết quả một thân hình to lớn nằm trên giường thảnh thơi, cô suy nghĩ trong đầu phải nói muốn chui đi chỗ khác cho rồi,bị một ông chú già trêu đến nỗi đi tắm cũng quên lấy đồ.
Bây giờ ra ngoài cũng không được,mà kêu thì càng không, ở trong phòng tắm khoảng mười lăm phút,đâu tranh với bản thân cuối cùng thì lều một phen vậy.

Cô mở nhẹ cửa ra sau đó lên tiếng ấp úng.
-- Chú...

Anh nằm trên giường nghe cô gọi thì bật người dậy , hướng phòng tắm nhìn cô nói.
-- Sao không ra ngoài mà ở trong đó.
-- Quên lấy....!lấy đồ rồi...không có đồ..măc.
-- Vậy thì ra đây lấy.
Anh nở nụ cười giang xảo trêu cô.
-- Chú biết là em không có đồ mặc mà còn nói vậy.
-- Ở đây có tôi với em thôi em sợ gì mà không ra.
-- Sợ chú đó.
-- Hửm....
-- Chú mau lấy giúp em đi.
-- Tự ra đây lấy ,tôi đang nằm nghỉ rồi.
Anh nói xong liền ngã người xuống chiếc giường lớn, thảnh thơi nhìn cô như muốn thách thức cô tự mình ra lấy đồ.

Cô hậm hực với anh, nhờ vã có một chút cũng ko lấy dùm được.
-- Chú...
-- Tự ra đây lấy.
Cô không thèm nói với anh liền đóng cửa rầm một cái, anh bên ngoài mỉm cười rồi cũng nhắm mắt như nghỉ ngơi một chút.
Một lúc sau cô nhẹ nhàng hé cửa ra, thấy anh đã nhắm mắt,cô liền nhẹ nhàng đi ra ngoài,tránh gây tiếng động nếu không tên trâu già nào đó lại ức h**p cô thì mệt.

Bước nhẹ nhàng ra ngoài,cô lại túi đồ lúc này mới mua về,trong đó cũng có đồ ngủ.
Cô nhanh chân đi lại, chọn một bộ rồi định vào phòng tắm thay, nhưng khi quay lại thì anh đã đứng phía sau cô, nở một nụ cười khiến cô lạnh hết sống lưng, cô lùi về sau thì anh nhanh chân bế cô lên tay , đi lại phía giường,cô vùng vẫy la lên.

-- Chú ..bỏ em xuống,em không muốn...
-- Ai bảo em quyến rũ tôi.
-- Em không có.
-- Vậy trên người em đang mặc gì ?
-- Ai kêu lúc nãy chú không lấy giúp em, giờ đổ lỗi cho em sao ?
-- Vậy là do tôi sao ?
-- Đúng vậy.
-- Hừm...vậy tôi phải xin lỗi em rồi.
-- Không cần, thả em xuống.
Măc kệ cô la lối anh vẫn hiên ngang bế cô lại giường, rồi đặt cô chính giữa chiếc giường rộng lớn đó,anh đè lên người cô nhìn cô say mê.
Còn cô thì phòng thủ anh, hai tay để trước ngực mình nắm chặt lấy khăn tắm, ánh mắt trừng anh như cảnh cáo không được làm bậy, biết là cô đang phòng thủ nhưng anh vẫn trêu cô như thường.
Anh nửa ngồi nửa đè lên người cô, tay thì cởi nút áo ra, cô trừng mắt lo sợ trong đầu cô nghĩ không lẽ lại muốn sao, cô muốn ngồi dậy nhưng bị ghì chặt thì làm sao mà thoát được chứ, đợi cô suy nghĩ thì anh đã cởi áo ra hết từ lúc nào không hay.
Anh cuối xuống hôn lên má cô, còn cô thì măt mài đỏ bừng lên,thấy mặt cô đã đỏ lên anh liền hôn xuống xường quai xanh của cô, như trêu cô , thú vui của anh chắc có lẽ là trêu cô đây rồi.
Cô nhắm chặt đôi mắt lại, hai tay thì ghì chặt chiếc khăn quấn trên người , anh cũng chịu thua với cô,chỉ đùa một chút thì cô đã phòng thủ vậy rồi, anh ngồi dậy,thấy không có động tĩnh cô mở mắt ra thấy anh định đi thì cô hỏi.
-- Chú...

-- Măc đồ vào,nếu không chút tôi tắm xong ra thịt em đấy.
-- Vậy là...
-- Trêu em thôi.
-- Chú....!quá đáng..
-- Haha....!tôi có thể quá đáng hơn đấy.
-- Vô sỉ.
Anh cười như được mùa liền vào phòng tắm,còn cô thì hậm hực nãy giờ bị anh trêu, cô ngồi dậy lấy túi đồ lúc nãy măc vào, rồi lại bàn trang điểm chảy tóc cho gọn gàng lại.Trong thời gian anh tắm, cô ra ban công hít thở không khí buổi trưa,vì thời tiết lúc này không quá nắng gắt, chỉ là nắng dịu nhẹ thêm vào đó là gió thổi vô cùng mát mẻ.
Cô nhìn xung quanh,cảnh vật không tệ rất thích hợp để hưởng thụ cảm giác bình yên này,cô ngồi xuống ghế nhắm mắt lại hưởng thụ một chút.Lúc này anh tắm xong ra ngoài không thấy cô đâu, nhìn ra ban công thấy cửa mở.
Anh đi ra ngoài thấy cô đã ngủ quên ,anh lắc đầu đi lại bế cô lên rồi đi vào trong, đăt cô xuống giường rồi đắp chăn lại, ngủ ở ngoài gió lớn như vậy mà cũng ngủ được,thật là không hiểu nổi cô.
Anh lại tủ lấy đồ thay vào, rồi sấy tóc cho khô, sau đó mới lên giường ôm cô ngủ một giấc đến tối,trong thời gian đó mọi người bên ngoài đang tất bật chuẩn bị đồ ăn tối cho anh và cô.
Đúng là người giàu có khác,ăn uống thì đã có người làm lo liệu,chỉ cần ngủ dậy là có thể ăn .
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 58: Chương 58


Đến tối phố xá lên đèn, người người qua lại tấp nập rất nhộn nhịp, nhưng trong căn biệt thự nào đó có hai thân thể đang ôm nhau ngủ ngon lành, đã vậy còn không chịu dậy,chắc tại giấc ngủ quá ngon lại hạnh phúc như vậy,bảo sao mà không chịu dậy.

Một lúc sau, cô trở mình bỗng cơ thể cứng đơ, không nhúc nhích được,liền tờ mờ mở mắt ra, đập vào mắt cô là lòng ngực rắn chắc của anh, được anh bao phủ biểu sao mà khó trở người, cô nhích người ra rồi ngước lên nhìn khuôn mặt anh đang ngủ say, trông hài hòa hơn lúc thức dậy.

Lý do khi anh ngủ, cái nét dễ chịu luôn hiện lên khiến cô cảm thấy rất đẹp trai nha, còn khi tỉnh dậy phải nói vô liêm sỉ hay trêu cô, càng không đứng đắn chút nào, nhưng cũng không phải là không đẹp trai, mà đẹp theo cái nét hào hoa lại còn yêu nghiệt nữa, bảo sao mấy cô gái không mê cho được.

Ngắm nhìn anh một lúc,cô quyết định gỡ tay anh ra, rồi bước xuống giường vào trong rửa mặt cho tỉnh táo lại sao đó mới ra ngoài,chảy chuốt lại mái tóc bị rối, cũng được một lúc mà vẫn không thấy anh tỉnh dậy,cô nghĩ không lẽ ngủ say đến vậy,liền đứng dậy đi lại chỗ anh ngồi xuống khum người xuống nhìn anh.

Thì bỗng một lực kéo cô xuống,bất ngờ không biết nói gì cô tròn mắt nhìn tên yêu nghiệt trước mắt nở nụ cười giang xảo,cô la lên.

-- Chú nãy giờ tỉnh rồi.

-- Cũng không hẳn.

-- Mau buông em ra, chú mau đi rửa mặt đi
-- Không đi mà em rửa giúp tôi đi.

-- Chú có tay tự mà rửa đi.

-- Nhưng tôi muốn em rửa cho tôi.

-- Không thèm nói chuyện với chú đâu.

-- Nhưng em vẫn nói đó thôi.

-- Chú!
Cô cứng họng khi bị anh phản đòn ,không biết nói gì hơn cô quay sang hờn dỗi anh, còn anh khi nãy còn hơn thua với cô bây giờ thấy cô hờn dỗi cũng không lo lắng gì, mà ngồi dậy sẵn tiện bế cô vào phòng tắm,cô vòng tay ôm cổ anh, bị đưa vào tắm cô ngờ vực hỏi anh.

-- Chú đưa em vào đây làm gì ?
-- Giúp tôi vệ sinh.

-- Chú tự làm đi.

-- Em không làm là ở trong đây luôn nhé.

-- Chú quá quắt.

-- Không chịu cũng phải chịu.

.

Anh nhoẻn miệng cười lên, còn cô thì không nói lên lời,đúng là ông chú già măt dày mà, nói không làm nhưng rồi cũng phải rửa mặt giúp anh,làm xong cả hai ra ngoài.

Anh nhìn lên đồng hồ cũng đã mười chín giờ nên tranh thủ cùng cô xuống nhà ăn tối.

Xuống dưới nhà món ăn được đưa lên bàn trông rất hấp dẫn, nhìn thôi mà bụng cô đã kêu rộn lên hết,anh đẩy ghế ra cho cô ngồi xuống,xong mới đến lượt anh cả hai ngồi kế bên nhau, và rồi cùng nhau ăn tối.

Ăn xong thì cô muốn đi dạo trong vườn,anh cũng đồng ý cùng cô đi dạo , một vườn hoa hương thơm tỏa ra vô cùng thơm ,cô cưng nựng từng đóa hoa rồi cùng anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ ngắm sao trên trời.

Đến giữa khuya thì cả hai cùng nhau lên giường ngủ, ngủ một giấc dài cho đến sáng hôm sau.

----------
Hôm sau ,cả hai người cùng nhau thức dậy vệ sinh cá nhân rồi cùng nhau ăn sáng,sau đó mới lên công ty ,trên đường đến trụ sở chính nơi được xem là công ty lãnh đạo các chi nhánh lớn nhỏ trãi dài các nước, dù là anh không làm bên trụ sở chinh nhưng mọi chuyện bên trụ sở đều được anh nắm bắt rất rõ trong tay.

Đến nơi cô cùng anh bước ra khỏi xe, tất cả nhân viên khi nghe anh đến đều nghiêm trang để chuẩn bị chào đón anh, cô nhìn tổng thể một lượt phải nói quá hoành tráng,cô đi theo anh vào trong, nhân viên ở đây đều thấy anh gật đầu chào hỏi,khuôn mặt anh đã trở lại lúc ban đầu khi gặp anh, lạnh lùng quyết đoán nhưng cũng rất chi là đẹp trai.

Nhân viên chào anh chỉ gật đầu nhẹ rồi bước đi lên, vào thang máy những người cũng có chức vụ đang trong thang máy đứng chung với anh như muốn bức chết họ vậy, vô cùng ngột ngạc không thôi, đến khi thang máy mở ra anh liền cất tiếng.

-- Có việc thì làm tiếp đi, không cần theo tôi nữa.

-- Vâng.

Họ chỉ vâng rồi thôi sau đó ai ở đâu thì về chỗ làm việc,còn anh và cô thì vào phòng làm việc,vào trong cô nhìn xung quanh căn phòng được thiết kế vô cùng tỉ mỉ và rất tinh tế, cộng thêm khi thấy anh ngồi vào vị trí làm việc thì vô cùng mê người nha, cô cứ nhìn mãi đến khi anh cười lên rồi nói.

-- Đẹp lắm sao ?
-- Ừm! đẹp lắm.

-- Lại đây.

Cô nghe theo anh đi lại chỗ anh, thì anh kéo cô ngồi lên đùi anh nhìn cô nói.

-- Đẹp hơn khi có em ngồi cùng tôi

-- Ai thèm ngồi cùng chú chứ.

-- Em dám không ngồi.

-- Chú lại bắt nạt em.

-- Nào có.

-- Có kìa.

-- Được rồi đừng giận tôi đùa thôi.

-- Suốt ngày cứ đùa.

Anh cưng nựng má cô mà hôn lên xem như thoả thích, kế đó trong văn phòng một người làm việc một người ngồi chơi,lý do ai kia không muốn cô mệt mỏi nên không cho cô làm gì ? Còn cô thì buồn bã rảnh rỗi không có gì làm nên sinh ra chán hết phá này rồi phá cái kia, cuối cùng cô lại ngồi một chỗ chơi game cho rồi.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 59: Chương 59


Đến trưa anh xử lý công việc xong,nhìn qua cô vẫn đang chơi game miệt mài,anh đứng dậy đi lại chỗ cô xem, cô vẫn không để ý đến là anh đang đứng bên cạnh cô, đến khi trận game kết thúc,thì cô mới dừng lại nghỉ ngơi một chút,quay qua thấy anh đứng kế bên làm cô giật mình mà lên tiếng.

-- Chú đứng đây từ lúc nào sao không lên tiếng.

-- Lúc em đang chơi game.

-- Ầy.

.

chú thật là làm người ta phải đứng tim.

-- Vậy sao ?
-- Tất nhiên.

-- Vậy tôi sẽ bù cho em một bữa trưa thật ngon chịu không.

-- Miễn cưỡng chấp nhận.

-- Đi thôi.

Cô cười hà hà rồi đứng dậy cùng anh ra khỏi văn phòng, cả hai vào thang máy riêng rồi cùng nhau xuống thẳng dưới tầng hầm lấy xe luôn, như vậy là không ai biết và cũng không ai thấy.

Lên xe ngồi,cô thoải mái hít thở không khí ,nhìn ra bên ngoài còn anh thì lái xe thỉnh thoảng lại nhìn cô qua cái gương.

Anh lái xe đến một nhà hàng nổi tiếng,ở đây được thiết kế theo kiểu cổ điển nên nhìn vô cùng bắt mắt và rất nhiều người ưa chuộng đến đây, bước vào trong anh và cô được phục vụ rất tận tình,cô cảm thấy rất hài lòng,riêng anh nơi này cũng là một trong những nhà hàng anh đây là cổ đông nên bình thường cũng không có gì mới mẻ.

Vào phòng vip cả hai cùng nhau gọi món ăn kèm theo là một chai rượu thượng hạng anh hay dùng, gọi xong phục vụ liền nhường lại không gian riêng cho hai người,cô nhìn xung quanh căn phòng phải nói toàn là đồ cổ nhìn vào những món này rất có giá trị.

Món ăn được đem lên, anh và cô cùng nhau thưởng thức món ăn ở đây rất hợp khẩu vị của cô,nên là cô ăn rất nhiều đến nỗi bụng cô đã phình to lên thì mới dừng lại, anh nhìn cô ăn ngon miệng thì cũng vui mừng,có điều không ngờ cô ăn nhiều như vậy khiến anh muốn cười nhưng phải nén vào trong.

Khi cô ăn xong nhìn qua anh, thấy anh ăn rất ít thì mới lên tiếng hỏi anh.

-- Sao chú ăn ít vậy ?
-- Để cho em ăn đó.

-- Nhiều lắm em ăn đâu hết, chú ăn đi.

-- Tôi ăn ít lắm nên em ăn đi.

-- Ăn ít cái gì ? Nhìn chú chẳng có sức sống gì chỉ toàn uống rượu.

Cô vừa nói vừa gắp thức ăn vào trong bát anh và bắt anh phải ăn nhiều vào,dù là không muốn ăn nhưng thấy thái độ của cô cứng rắn như vậy,nên thôi ăn luôn vậy, một hồi sao cô gắp cho anh ,anh liền ăn hết không bỏ miếng nào,cô hài lòng mỉm cười khen anh.

-- Chú ngoan lắm, rất biết nghe lời.

-- Vậy tôi có được thưởng không ?
-- Thưởng cho chú nụ hôn má được không ?
Cô nói hết câu liền hôn lên má anh chụt một cái rồi nhìn anh cười, và tất nhiên anh không muốn nụ hôn không mà còn cái khác.

-- Nụ hôn không vẫn chưa đủ.

-- Vậy chú muốn gì ?
-- Trên giường.

-- Chú ! mơ đi không bao giờ.

-- Vậy xem ra tôi phải phạt em rồi.

-- Vô sỉ hứ.

.

Cô mắng anh xong liền đứng dậy đi ra ngoài,để anh ở ngoài sau vừa cười vừa đi một mình, cô ra ngoài xe chờ anh, anh bước vào vẫn thấy cô không ngó ngàn gì đến anh, anh liền léo cô lại hôn lên môi cô một cách nhẹ nhàng nhưng rất ngọt ngào.

Hôn cô anh như tiếp thêm chất ngọt trong người vậy,hôn cô không muốn rời đến khi cô đánh anh, thì anh luyến tiếc rời môi cô, nhìn anh không nói nên lời,còn anh thì mãn nguyện nên rất vui vẻ mà nói.

-- Ngọt thật.

-- Lưu manh.

-- Ừm! tối sẽ biết lưu manh sẽ làm em lên tận mây xanh.

-- Chú im đi toàn nói chuyện gì đâu không.

-- Sự thật kia mà, dù em không muốn nghe nhưng tôi vẫn nói.

-- Chú! hừ.

Cô hầm hừ rồi quay sang ra hướng cửa xe nhìn ra ngoài, măt kệ anh muốn nói gì thì nói,dù gì không cãi lại nói gì cũng vô dụng, anh lái xe đi trực tiếp vào hầm xe rồi cả hai về phòng làm việc tiếp,còn cô thì mệt mỏi liền vào phòng nghỉ riêng của anh mà ngủ , đánh một giấc trước rồi tính tiếp, còn anh thì xử lý công việc cho xong ngày hôm nay.
 
Back
Top Bottom