Ngôn Tình Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 20: Chương 20


Cô ngồi trong lòng anh đến trưa, tâm trạng cô vô cùng phức tạp, cô nghĩ không biết ông chú già này đang định tính kế gì trong lòng,tuy cô nhắm mắt nhưng không hề ngủ cô đang suy nghĩ làm cách nào để ông chú này trở lại bình thường, cô không muốn ông chú như lúc này,cảm thấy nó ớn lạnh làm sao ý không quen chút nào.

Cô đâu biết rằng anh đang nhìn cô rất chăm chú, nhìn nét mặt tuy có chút tinh nghịch nhưng vô cùng đáng yêu, tay anh chạm vào má cô nó rất mềm mại, bị anh chạm cô có chút giựt mình nhưng vẫn để im xem anh định làm gì ?
Kết quả là đầu anh sạn cuối xuống sát vào mặt cô,cô dự tính không tốt liền mở mắt ra xem, anh bàng hoàng liền ngưng lại về vị trí ban đầu,cô nghi ngờ anh tính làm gì nên hỏi ?
-- Chú định làm gì vậy ?
-- Không có gì.
-- Vậy tôi có thể xuống được chứ.
-- Ừm, chúng ta đi ăn trưa.
Cô ngồi dậy cuối cùng cũng được thoải mái, ngồi như khúc gỗ làm cô rất khó chịu, nhưng nghe anh nói cùng đi ăn trưa là không muốn chút nào, gương mặt cô liền hiện rõ chữ ,anh biết cô không muốn nhưng vẫn phải đi.
-- Dù không muốn đi em cũng phải đi.

-- Không muốn chú cũng vắt ép thôi.
-- Ừm biết thì tốt đi thôi.
Anh bước ra ngoài trước, cô bước theo sau cả hai vào trong thang máy, anh suy nghĩ đây là lần thứ hai anh chuẩn bị hôn cô nhưng cô liền mở mắt, nên hai lần làm anh rất tụt hứng, nhưng chắc chắn lần thứ ba sẽ không bị như vậy.

Bước ra thang máy, công ty bây giờ cũng ít người vì họ đã đi ăn trưa hết nên không thấy anh và cô đi chung.
Ra ngoài cô đợi anh lấy xe đến đón cô, thấy xe anh đến cô liền lên xe, rồi anh lái đi đến một nhà hàng, trên xe cả hai không ai nói lời nào ? Cô chỉ nhìn ra ngoài ngắm cảnh vật, còn anh thì suy nghĩ không biết nói với cô về tình cảm của anh giành cho cô như thế nào ? Nói thẳng ra thì không biết bắt đầu từ đâu, còn vòng vo dây dưa thì sợ cô tránh anh, mọi cách đều nghĩ ra nhưng không được cái nào ? Trong công việc anh luôn xử lý nhanh gọn lẹ, còn trong việc tình cảm chẳng biết thể hiện thế nào ?
Đến nên cả hai đi vào trong ,anh chọn phòng vip riêng, tính anh không thích ồn ào chỉ thích yên lặng, còn cô thì như thế cũng được, vì anh là người rũ cô đi ăn và cũng là người trả tiền nên không có quyền nói.

Vào phòn riêng anh nhường cô gọi món trước, cô gọi xong anh nhìn phục vụ, phục vụ liền hiểu ý anh nên ra ngoài chuẩn bị, còn cô thì không biết nói gì nên im lặng là tốt nhất.
Cô lấy điện thoại của mình ra xem tin tức, thì thấy tin nhắn của Lý Mỹ.
-- Tối nay đi bar.
-- Chưa biết đi được hay không .
-- Sao vậy ?
-- Tăng ca.
-- Cậu làm thư ký hỏi ông sếp của cậu xem sao ?
-- Thư ký thì thư ký nhưng sếp chưa về làm sao về được.
Cô nhắn xong liền ngước lên nhìn anh rồi lên tiếng.
-- Chú chiều nay tôi có thể về sớm một chút được không ?
-- Lý do.

-- Tôi có công việc riêng cần giải quyết.
-- Chiều nay về sớm mai ở lại tăng ca.
-- Chú không thể như vậy được.
-- Vậy ở lại làm.
-- Thôi được vậy mai ở lại tăng ca vậy.
Thức ăn đã được lên bàn, cô và anh bắt đầu chuẩn bị ăn, cô ăn trong sự buồn bực không can tâm, đúng là thư ký khổ thật, cô muốn khóc thét lên luôn vậy.

Ăn xong cả hai về lại công ty, anh thì vào văn phòng làm việc, còn cô thì không giống lúc sáng nữa không cần phải làm khúc gỗ nữa, cô ngoài bên ngoài làm việc vô cùng nghiêm túc.

Đang làm việc hăng say anh liền gọi cho cô.
-- Thông báo với mọi người mươi lăm phút sau chuẩn bị họp.
-- Vâng.
Nghe nói như vậy cô liền thông báo cho các trưởng phòng, giám đốc những người có chức vụ trong công ty xuống sẽ hợp, cô thông báo xong mọi người đều nghe xong bàn tán xôn xao, không biết có chuyện gì mà lại họp bắt chợt như vậy làm họ cũng hoang mang.

Còn cô thì thư thả chuẩn bị hồ sơ mà anh gửi cho cô, rồi kêu cô phô ra cho mọi người, anh kêu sao cô làm vậy.

Cô chuẩn bị xong vào đâu đó là lúc anh và cô vào phòng họp .
Anh và cô bước vào trong, mọi người đều thấy anh liền im lặng, thấy mọi người đến đông đủ, cô liền phát tài liệu cho mọi người, phát xong cô ngồi kế bên cạnh cũng xem xét tình hình, mọi người đều nhìn vào tài liệu cô phát liền xanh mặt, anh nhàng nhã lên tiếng.
-- Tôi mời các người về đây làm việc, các người làm như vậy sao ? Các người làm bản thảo vô cùng sơ sài thì làm sao mà thuyết phục đối tác.
Mọi người đều im lăng không ai dám nói gì, đúng là dự án công ty anh đang đấu thầu vô cùng quan trọng, khi thấy bản báo cáo như vậy sắc mặt anh đã biến sắc, nên mới triệu tập cuộc họp đột xuất như vậy.

Cô ngồi bên cạnh anh, thấy anh như vậy thì liền sợ rung người, ông chú ác ma lúc sáng đã biến mất bây giờ là ác ma muốn ăn thịt người, biểu sao mọi người trong đây ai cũng sợ hãi, đi họp áp lực còn hơn là làm việc.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 21: Chương 21


Trong thời gian đang họp ai nấy đều nôm nốp lo sợ,riêng cô dù có sợ đi nữa thì anh đâu có dịu nhẹ lại đâu,nên cô cứ bình thảng nghe mọi người báo cáo và anh góp ý cô đều ghi chép rất rõ ràng, sau khi kết thúc cuộc họp anh và cô đi ra, mọi người trong phòng mới thở phào nhẹ nhõm, về phòng làm việc anh liền kêu cô pha cà phê, cô thấy anh ngày nào cũng uống cà phê sẽ không tốt cho sức khỏe nên lên tiếng nói.
-- Cà phê uống nhiều không tốt đâu,tôi pha cho chúng ly tra cúc.
-- Được nghe theo em.
Cô nghe anh nói với giọng nhẹ nhàng làm cô muốn nổi hết da gà, đúng là ngày hôm nay có rất nhiều chuyện mới lạ thay đổi một cách lạ thường.

Không châm trễ cô liền đi pha cho anh, trình độ của cô bây giờ cũng tăng rồi, biết pha chế nước uống, không giống như lần đầu tiên cái gì cũng không biết tới nỗi, muốn phá luôn chỗ pha nước luôn,nhưng bây giờ cô đã khác tự mình có thể làm được.
Pha xong cô đem vào phòng anh đặt lên bàn sạn ra ngoài liền bị anh gọi lại.
-- Khoang đã.
-- Có chuyện gì sao ?

-- Ngồi xuống ghế trước đi.
Cô cũng nghe theo mà ngồi xuống, cô không muốn bị đe dọa nữa đâu nên ngoan ngoãn nghe lời là tốt nhất.
-- Tần tổng chú cứ nói đi tôi nghe.
-- Lúc trong phòng họp tôi như vậy em không sợ sao ?
-- Thì mới đầu có sợ nhưng một lúc sau thì hết .
-- Tại sao ?
-- Bởi vì người sai là họ còn tôi chỉ cần nghe và ghi chép là được, với lại sợ cũng chẳng giúp ít gì cho tôi.
-- Hay lắm, em là người đầu tiên không sợ tôi đấy.
-- Khoang đã vậy mẹ chú cũng sợ chú sao ?
-- Không có, chỉ là việc của tôi làm bà ấy luôn tôn trọng không bắt ép tôi điều gì .
-- Ồ, bác gái đúng rộng lượng thật.
-- Nếu em muốn cũng có thể.
-- Làm sao chứ ?
-- Làm con dâu của mẹ tôi.
-- Khụ..khụ tôi đi làm việc đây.
Cô nghe anh nói như vậy liền ho lên, đây có phải là tỏ tình hay đang trêu cô đây, cô giả bộ nói mình còn việc nên ra ngoài làm, ở đây thêm nữa cô không biết phải làm như thế nào ? Bởi vì quá là ngại đi.

Anh chỉ mỉm cười không nói gì tiếp tục làm việc, thật chất lời nói của anh là thật lòng không phải đang giỡn, tuy chưa nói ra với cô nhưng anh đã thật sự muốn chiếm hữu cô làm của riêng cho mình.

Mỗi lần anh làm việc lâu lâu lại ngước lên nhìn cô rồi tiếp tục làm việc, cô giống như một động lực cho anh niềm vui vẻ để anh làm việc tiếp.
Lúc chưa có cô anh không hề như vậy nhưng từ lúc có cô anh liền ủy vào cô hết, cô như một mầm sống trong người anh vậy.

Phải đây là tình yêu mà họ hay nói qua hay sao ? Nhưng cuối cùng anh cũng đã hiểu được và cũng đã thực hiện.
Đến chiều cô nhìn đồng hồ cũng đến giờ về, cô đứng dậy xếp gọn lại hồ sơ rồi chuẩn bị ra về, anh trong đây thấy cô chuẩn bị đi về lòng anh liền trùng xuống.

Cô bước ra khỏi công ty liền bắt taxi về nhà, đến nơi cô chào ba mẹ rồi lên phòng chuẩn bị tắm rửa sửa soạn cho mình, trước khi vào phòng tắm cô liền nhắn tin cho Lý Mỹ rồi mới đi tắm.
Cô tắm xong bước ra trên người là chiếc áo choàng tắm, cô lấy máy sấy để sấy tóc, làm xong cô liền dưỡng da , nhìn lên đồng hồ cũng gần tới giờ, cô lại tủ lấy một bộ đồ ưng ý rồi vào trong thay, thay xong cô đi ra ngoài nhìn trong gương cũng thấy được, cô trang điểm lên rồi nhìn mình trong gương vô cùng sắc sảo và xinh đẹp, quá quyến rũ luôn.
Cô chọn chiếc túi xách phù hợp rồi đi xuống nhà tạm biệt ba mẹ cô mới rời đi.

Còn bên anh khi cô về anh không thể nào làm việc được lâu lâu nhìn lên không thấy cô lòng anh khó chịu, liền không chịu được gọi cho hai người bạn đi uống rượu.

Cô lái xe đến nơi liền xuống xe vào trong , thấy hai cô bạn ngồi trong một góc cô đi lại đó, hai cô bạn thấy cô thì hí hửng Tô Nhã Hân lên tiếng.
-- Hôm nay cậu về sớm được sao ?
-- Được nhưng có điều mai mình phải ở lại tăng ca.
-- Tội cho cậu, nhưng không sao hôm nay chơi hết mình mai tính tiếp.
-- Tất nhiên đến đây rồi phải thoải mái chứ.
Cô gọi một ly rượu nổi tiếng ở đây, phục vụ đem ra cho cô ,cô uống thử một ngụm quả thật rất ngon, đúng là rượu ngon, nhìn mọi người ở đây ai cũng là con nhà ăn chơi có tiếng, độ chi cũng phải nói là quá cao thích cái gì phải có cho được, cô thì không quan tâm đến chuyện đó, chỉ lo vui chơi cho cuộc chơi tối hôm nay, mặc kệ sự đời, để mai tính tiếp.
( ảnh minh họa)
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 22: Chương 22


Bên anh cùng hai người bạn của mình đi vào, vẫn là chỗ cũ rượu cũng như vậy, anh ngồi yên vị một chỗ nhìn xung quanh khắp nơi thì dừng lại một chỗ, anh nhíu mày nhìn về hướng đó thấy cô không khỏi khó chịu, cô xin anh về sớm là để vào những nơi này chơi hay sao ?Cô đúng thật là to gan mà, tuy anh tức giận nhưng cũng chẳng thể làm gì ? Chỉ ngồi nhìn cô ,còn cô cảm thấy hơi lạnh người không biết làm sao nữa, nhưng cô vẫn tiếp tục vui chơi.
Anh chỉ nhìn chằm chằm vào cô như con hổ đói muốn ăn thịt người vậy, hai người bạn của anh thấy anh hơi lạ nên hỏi.
-- Cậu làm sao vậy ?
-- Không có gì.
-- Nhìn cậu muốn ăn tươi ai vậy.
-- Nếu có cũng không phải cậu.
Hàn Lâm nghe anh nói như vậy liền muốn cho anh một ly rượu ,cho vào miệng anh để không nói những lời khó nghe.

Còn Triệu Minh Đức thì chỉ biết cười cười rồi thôi,
Cũng đã gần muộn ba cô gái vẫn còn ngồi đó uống rượu, hết ly này đến ly khác, Tô Nhã Hân thì buồn bực ly nào cũng đến nổi say khướt vẫn uống.
-- Khốn nạn, xấu xa.

-- Được rồi cô ôi chuyện nó cũng xảy ra rồi thôi bỏ đi.
-- Sau mà bỏ được, tại sao anh ấy lại đối xử với mình như vậy chứ.
-- Tên đó chỉ là chơi qua đường, có cậu ngốc mới đi yêu tên đó.
-- Hu.hu.

mình không can tâm, mình hận anh ta.
-- Thôi ngoan nào.
Cô từ nãy giờ nhìn hai cô bạn mà lắc đầu, yêu chi cho khổ giờ khóc lóc than vãn, đúng là mệt cô uống hết ly rượu liền lên tiếng.
-- Được rồi đừng uống nữa về thôi.
-- Mình không về, mình muốn uống nữa.
-- Tô Nhã Hân cậu vì một người hành hạ bản thân mình ,cậu thấy có đáng không ?
-- Huhu..cậu quát mình, không an ủi thì thôi đi còn quát nữa.
-- Mệt cậu thật.
Tình hình là ba cô vẫn cứ uống mãi không thôi,cón anh vẫn luôn nhìn cô, Hàn Lâm thấy anh nhìn có hướng liền nhìn theo , phát hiện anh nhìn ba cô gái đó mỉm cười nói.
-- Đừng nhìn nữa muốn bắt chuyện thì qua đó đi.
-- Không tới lượt cậu.
-- Xía muốn mà còn bày đặt.
Anh liếc nhìn Hàn Lâm khiến Hàn Lâm rét người ,không dám hó hé gì.

Chơi được một lúc cô bắt đầu cũng có dấu hiệu say nhìn qua Lý Mỹ và Tô Nhã Hân đã gục xuống bàn, cô đứng dậy định kêu người, nhưng đến đi còn không vững thì làm gì kêu ai được.

Anh thấy cô như vậy liền bật người dậy đi lại chỗ cô, Hàn Lâm và Triệu Minh Đức thấy vậy cũng đi theo, cô bước chập chững đi lúc ngã thì anh ôm cô lại, cô ngước lên nhìn anh, thấy anh cô liền nheo mắt lại.
-- Giúp tôi gọi xe đưa hai người bạn tôi về.
-- Em yên tâm bạn tôi sẽ đưa bạn em về.
-- Cảm ơn.
Anh nhìn qua hai người bạn lên tiếng.
-- Hai cậu đưa hai cô gái đó về.
-- Cái gì tôi.

( Hai người lên tiếng ).
-- Muốn mình nói lại nữa sao ?
Hàn Lâm và Triệu Minh Đức nghe vậy cũng làm theo thôi, còn anh thì nhìn cô trong lòng đã ngủ ,anh bế cô lên trong vòng tay rồi đi ra xe.Trong xe cô không ngồi yên, cứ nhúc nhích qua lại làm anh chỉnh cô ngồi ngay lại, định chở cô về nhà nhưng sơ ba mẹ cô sẽ la cô, nên chở thẳng cô về nhà.

Đến nơi quản gia mở cửa xe ra cho anh,anh đi vòng qua ghế phụ bế cô vào trong, quản gia thấy anh lần đầu tiên đưa một cô gái về nhà.
-- Mọi người nghỉ ngơi đi không cần lo cho tôi.

-- Vâng thiếu gia.
Anh bế cô đi vào nhà rồi lên phòng, anh đặt cô trên giường đắp chăn lại cho cô, còn anh thì vào trong tắm rửa, tắm xong anh đi ra trên người chỉ có khăn tắm quấn ngang hông, anh đi ra thấy cô lật tung hết chăn liền lắc đầu nói.
-- Tướng ngủ của em đúng xấu thật.
Nói rồi anh đi lại đắp chăn cho cô, anh đứng dậy định đi thì nghe cô nói.
-- Ông chú già chết tiệt, thối tha suốt ngày chỉ biết dọa tôi.
Anh nghe thấy nhưng không hề tức giận, ngược lại còn kìm cười nhìn cô, chạm lên gương mặt nhỏ nhắn của cô mà nói nhỏ.
-- Tôi yêu em mất rồi.
Nói xong anh hôn lên trán cô, nhìn cô mỉm cười.

Trong suốt một đem đó anh ôm người con gái anh yêu vào lòng, ngủ một giấc đến sáng mai.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 23: Chương 23


Sáng hôm sau, cô thức giấc đầu nhức vô cùng, cô muốn ngồi dậy nhưng có cái gì đó đang ngang eo cô,cô nhìn xuống thấy cánh tay,cô hốt hoảng lật chăng ra hên là đồ trên người cô vẫn còn,cô nhìn qua bên cạnh thì há hốc mồm, người bên cạnh cô là ông chú già, đã vậy còn không mặc quần áo gì hết, chỉ có chiếc khăn ngang hông, cô muốn ngồi dậy nhưng chợt nghe giọng của anh.

-- Đi sớm vậy sao ?
-- Chú.

.

chú dậy lúc nào vậy.

-- Từ lúc em lật chăn.

-- Tôi.

.

tôi.

-- Làm sao ?
-- Hôm qua chú với tôi có làm gì không ?
-- Làm gì là làm gì ?
-- Không có, vậy tôi đi về đây.

-- Em tính mặc như thế này về sao ?
-- Chứ sao bây giờ ?
-- Tôi gọi người lấy đồ cho em.

-- Vậy cảm ơn chú.

Anh xuống giường lấy điện thoại gọi cho ai đó, rồi đi vào trong về sinh cá nhân,còn cô thì cũng yên ổn nhìn xung quanh căn phòng ,trang trí vô cùng sắc sảo đặc biệt căn phòng chỉ có chủ đạo xám trắng, căn phòng rộng hơn của cô nhiều đi xung quanh cô nhìn mọi thứ phải nói những đồ vật này vô cùng có giá trị, cô đi vòng vòng trong phòng anh cuối cùng là ngồi xuống giường.

Lúc này anh đi ra thấy cô ngồi ở giường, cô nghe tiếng mở cửa biết là anh nhưng cô không quay lại nhìn.

Bên ngoài quản gia gọi anh,anh đi ra ngoài lấy đồ cho cô, rồi đưa cho cô.

-- Vào trong thay đồ đi.

-- Ồ.

Cô nhận lấy túi đồ rồi đi vào trong thay đồ ,thay đồ xong cô nhìn mình trong gương không ngờ đồ anh đưa cho cô lại vừa đến như vậy, cách thiết kế rất đẹp phải nói đây là mẫu mà cô ưng nhất.

Cô bước ra ngoài thấy anh đã chuẩn bị tươm tất, nhìn anh rất soái ca nha cô nhìn mà đắm đuối luôn, anh thấy cô cứ nhìn anh mãi như vậy liền muốn trêu cô, đi lại gần chỗ cô.

-- Đẹp lắm sao ?
-- Ừm! à.

.

không có.

-- Đẹp như này không làm em khen tôi một câu sao ?
-- Chú quá tự tin rồi đấy.

-- Tiếc thay không làm em động lòng.

-- Chú tránh ra tôi còn phải về nhà.

-- Tôi chở em về.

-- Không cần.

-- Thử xem ai chở em về.

-- Chú.

Cô tức thì tức nhưng chẳng làm được gì ? Ai bảo anh là người đưa cô về làm gì không biết ? Đi xuống nhà người làm đều nhìn cô với ánh mắt vô cùng lạ thường, cô đâu muốn như vậy đâu chứ nhìn cô như muốn ăn cô luôn vậy, chủ đã đánh sợ người làm còn đáng sợ hơn.

Ra ngoài anh chở cô về nhà, sẵn tiện trình bày rõ ràng vụ việc hôm qua luôn, cô nghe vậy liền không muốn nhưng anh kiên quyết nhất định phải nói ra, cô đành nghe theo vậy.

Không hiểu tại sao cô lại nghe lời anh đến vậy luôn không biết.

Đến nhà cô, cô và đi vào trong nhà ba mẹ thấy cô từ hôm qua không về nhà thì lo lắng, thấy cô về mẹ cô sốt sắng đứng dậy hỏi.

-- Con đi đâu từ hôm qua tới giờ mới chịu về, gọi cũng không bắt máy.

-- Con!
-- Bác gái, bác cho cô ấy lên tắm rửa trước đi, con sẽ trình chuyện với hai bác.

-- Được rồi con mau lên phòng đi.

-- Dạ.

Cô nhìn anh, nhận thấy anh ra kêu cô đi lên cô liền đi lên, còn bên dưới phòng khách ba mẹ cô đang nhìn chằm chằm anh, dù biết là ba me cô lo lắng cho cô nhưng anh cũng không muốn cô bị ba mẹ la rầy.

-- Được rồi con nói đi.

-- Dạ thật ra hôm qua cô ấy đi bàn công việc cùng con, do uống say nên con để cô ấy ngủ trong khách sạn.

-- Vậy con bé làm việc trong công ty của con.

-- Đúng rồi ạ.

-- Vậy mà con bé chẳng nói gì với hai bác thật là.

-- Chắc cô ấy thấy không cần thiết.

-- Cái gì mà không cần thiết chứ, con là con của bạn bác lại là người quen nữa, có gì con bé không biết cứ việc chỉ bảo nó.

-- Dạ bác yên tâm.

-- Được rồi chuyện hôm qua hai bác cũng không trách do tính chất công việc.

Ba mẹ cô nói chuyện với anh vô cùng hợp ý, bên trên phòng cô, cô lo lắng không biết anh sẽ nói gì nữa ? Lỡ anh nói cô đi bar ,rồi say đến mức anh đem cô về nhà mình.

Nghĩ đến đó thôi cô cũng hoang mang rồi, cô lấy đồ vào trong vệ sinh lần nữa rồi thay đồ đi ra, lần này là đồ công sở đâu ra đó, cô makeup nhẹ lên mới đi xuống dưới nhà.

Đi xuống cầu thang nghe tiếng ba mẹ cô đang cười rất vui vẻ là khác, cô khó hiểu đi xuống, mẹ cô thấy cô lên tiếng.

-- Xuống rồi sau mau lại đây mẹ kêu người đem canh giải rượu cho con.

-- Dạ mẹ.

Cô đi xuống ngồi kế bên cạnh anh hỏi nhỏ.

-- Chú nói gì với ba mẹ tôi vậy ?
-- Hối lộ tôi đi.

-- Chú đừng giỡn nữa mau nói đi.

-- Hối lộ tôi sẽ nói còn không thì thôi.

-- Vậy tôi mời chú đi ăn.

-- Tôi không thích hối lộ theo kiểu đó.

-- Vậy chú muốn gì ?
-- Đơn giản chút nữa ra xe tôi sẽ nói.

-- Chú!.

Anh thách thức cô, rồi mãn nguyện đắc chí canh giải rượu được đem ra cô cầm lên uống một hơi là hết bát canh, uống xong anh và cô xin phép ba mẹ cô đi làm, ba mẹ cô nhìn hai người phải nói rất xứng,dù tuổi tác có lớn nhưng điều đó không quan trọng.

( ảnh minh họa)
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 24: Chương 24


Lên xe cô quay qua nhìn anh, với ánh mắt muốn nhào vào xé anh ra luôn vậy.

-- Bây giờ chú có thể nói rồi chứ ?
-- Thật ra tôi nói với ba mẹ em là hôm qua bàn công việc với tôi, nên ở khách sạn không về nhà.

-- Vậy là ba mẹ tôi biết tôi làm công ty chú.

-- Ừm.

-- Ồ vậy cảm ơn chú.

-- Đâu có thể cảm ơn suông như vậy.

-- Vậy chú muốn gì nói đi.

-- Tối nay tăng ca không được về nha.

-- Sao chứ như vậy không được.

-- Tôi xin ba mẹ em rồi, có gan đi bar thì có gan ở lại tăng ca, cái này nói rồi.

-- Tăng ca thì tăng ca nhưng cũng phải cho tôi về chứ.

-- Làm xong hết việc thì về còn không em sẽ ở công ty.

-- Chú quá đáng.

Anh không nói nữa mà lái xe đi,chỉ lâu lâu lại nhìn cô rồi cười, đơn giản cô ở lại công ty càng lâu anh có cơ hội gần cô hơn và thậm chí là muốn nói ra tình cảm của anh đối với cô, chỉ sợ cô không chấp nhận.

Đến nơi cả hai đi vào công ty, nhân viên công ty thấy hai người đi chung cũng không ai bàn tán gì, sao vụ việc vừa rồi họ đã rút ra kinh nghiệm, lên phòng làm việc nhiệm vụ của cô là pha cà phê cho anh, nhưng cô đã thay đổi không còn là cà phê nữa mà thay vào đó là trà cúc giúp anh dịu hơn là cà phê.

Pha xong cô đem lên cho anh, rồi đi ra ngoài cô biết là anh đang nói chuyện với đối tác nước ngoài, không muốn làm phiền cô nhẹ nhàng đi ra ngoài rồi trở về phòng làm việc của mình.

Bên trong anh vừa nói chuyện xong, liền ngước lên nhìn cô đang say sưa làm việc, anh cũng không muốn vắng đoạn nên tiếp tục công việc.

Đang làm giữa chừng thì anh lại nghĩ ra làm sao nói với cô chuyện tình cảm của mình, làm sao thể hiện cho cô thấy, nhưng đối với anh những thứ đó anh chưa từng thử qua nên chẳng biết.

Anh bất lực lên mạng tra thử, kết quả nào là cầu hôn rồi gì đâu không, đúng là nhảm nhí anh dẹp qua một bên tiếp tục làm việc.

Đến giờ trưa cả hai đi ăn cùng nhau, rồi đi về công ty làm việc, đến chiều tối cô mệt mỏi vươn tay lên, đứng dậy cô đi lên tầng thượng nơi cao nhất của công ty , cô ngắm cảnh vật về đêm phố lên đèn màu sắc nổi lên trong bóng đêm vô cùng đẹp mắt, anh đang làm việc ngước lên không thấy cô thì nhíu mày, đứng dậy đi ra ngoài không thấy cô đâu, anh về phòng xem camera lại, thì thấy cô vào thang máy, số chạy lên tầng thượng, anh đi ra ngoài lên đó.

Lên trên đó thấy cô đang đứng đó ngắm cảnh, anh từ từ đi lại cởi áo khoác ra khoác lên người cô,cô giật mình nhìn qua thấy anh.

-- Sao chú lên đây ?
-- Không thấy em nên đi tìm kết quả là ở đây.

-- Chú sợ tôi trốn sao ?
-- Dù có trốn tôi vẫn tìm được em.

-- Nói chuyện với chú thật nhàm chán.

Anh và cô cùng ngắm cảnh về đêm, khung cảnh thật đẹp, gió rì rào thổi qua, anh đứng bên cạnh cứ nhìn cô mãi đến khi cô nhìn qua, thấy anh cứ nhìn cô như vậy làm cô không được tự nhiên.

-- Chú làm gì cứ nhìn tôi mãi thế ?
-- Tại em xinh nên tôi nhìn.

-- Chú nói bậy gì đâu không.

-- Tôi nói sự thật.

Hai gò má cô bắt đầu đỏ hồng lên, anh từ từ đi lại chỗ cô, cô lùi thì anh tiến đến khi muốn chạy đi anh liền ôm eo cô lại áp với anh, tim cô đập nhanh hơn, cô không biết anh sẽ làm gì tiếp theo, cô lên tiếng nói cho bớt sự ngột ngạt.

-- Chú! đ! ưm! ưm
Kết quả chưa nói hết câu đã bị anh hôn lên môi cô, nụ hôn đầu đời của cô vậy mà bị một ông chú già cướp mất, cô tròn mắt không thể tin được, cô tưởng đây chỉ là mơ nhưng khi đẩy anh ra thì không thể nào tách ra được.

Anh hôn cô cuồng nhiệt, môi cô bị anh hôn đến mức muốn sưng tấy lên, đến răng anh cũng làm ra được đưa lưỡi vào trong cô quấn lấy lưỡi cô, mà hôn cô cuồng nhiệt, đến khi cô thở không nổi nữa đánh lên ngực anh thì anh mới dừng lại.

Cô thở hổn hển, không dám nghĩ đây là sự thật, cô bị anh cưỡng hôn đến mất ngây dại, sau khi lấy lại không khí cô tránh né ánh mắt của anh rồi nói.

-- Chú.

.

đây là sao chứ ? Chú cướp mất nụ đầu của tôi.

-- Thì sao tôi chịu trách nhiệm với em.

-- Không cần, coi như chỉ là sự cố.

-- Sự cố em nghĩ tôi sẽ dừng lại sao ?
-- Ý chú là sao ?
-- Từ lâu tôi đã thích, rồi yêu em mất rồi.

-- Chú! chú đang nói đùa đúng không ?
-- Không đùa lời tôi nói là sự thật.

-- Nhưng tôi không thích chú.

-- Tôi có thể khiến em không thích dần dần về sau sẽ là thích và hơn là yêu.

-- Đủ rồi tôi không muốn nghe.

Cô chạy đi bất chợt cô trẹo chân liền té xuống đất,anh thấy vậy liền chạy lại đỡ cô dậy.

-- Không cần chú lo.

-- Bị té như vậy mà vẫn còn cứng đầu.

-- Không liên qua đến chú.

-- Có liên quan hay không, không phải em quyết định.

Anh bế cô lên tay rồi đi ra phía cửa cô vùng vẫy lên không muốn anh bế cô, thấy cô không chịu im anh liền lên tiếng.

-- ### Im không là tôi hôn em tiếp đấy.

Bù cho mọi người chap hôm qua còn thiếu.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 25: Chương 25


Anh bế cô về phòng làm việc của anh, đặt cô xuống ghế sofa liền đi lại tủ lấy hộp y tế, anh lấy đồ sát vết thương cho cô, tuy cô không muốn anh làm, nhưng bị giọng nói lạnh thấu xương của anh,làm cô không dám phản kháng,anh nhẹ nhàng sát vết thương tránh làm cô đau, chỉ bị trầy ngoài da ngay đầu gối, mà lòng anh đã đau như vậy rồi, lỡ cô xảy ra chuyện gì không biết anh ra sao nữa ?
Anh tỉ mỉ thoa thuốc lên vết thương của cô, rồi nhẹ nhàng băng bó lại tránh bị gió thổi vào sẽ bị rác hay lạnh dẫn đến nhức, chỉ có trầy ngoài da mà anh đã lo như vậy rồi, cô nhìn hành động anh chu đáo với cô, khiến lòng bồi hồi không được yên ổn,giống như cô đã động lòng với anh rồi vậy.

Băng vết thương xong anh đem dẹp hộp thuốc, còn cô thì chẳng biết nói gì, sự ngượng ngùng giữa hai người bắt đầu diễn ra, cô luôn tránh né ánh mắt của anh, và điều đó anh cũng biết.
Lúc trên sân thượng anh đã cưỡng hôn cô, rồi còn thổ lộ tâm tư của mình ra nói với cô, điều đó chắc chắn sẽ khiến cô không thể chấp nhận ngay được, anh biết cô cần có thời gian để suy nghĩ nên anh mở lời trước.
-- Tôi biết em hiện giờ không muốn đối mặt với tôi, tôi có thể cho em thời gian suy nghĩ, trong vòng tối ngày mai tôi muốn biết đáp án của em.Dù em đồng ý hay không tôi nhất định phải theo đuổi được em.
-- Trong vòng tối ngày mai thì làm sao kịp, nhưng tôi không suy nghĩ chú cũng biết ý tôi mà, tôi chưa sẵn sàng vã lại cũng chưa muốn yêu.
-- Chưa muốn yêu hay em không dám đối mặt.
-- Tôi...
-- Dù có chuyện gì tôi sẽ cùng em nắm tay nhau vượt qua mọi thứ, cho dù là khó khăn đến cỡ nào.

Lời nói của anh vô cùng chắc chắn, cô thấy được trong mắt anh là sự kiên định, chắc chắn.

Tâm trí cô lúc này vô cùng rối,cô không biết là mình có thích anh hay không, tiếp xúc gần với anh hay bị anh trêu chọc làm tim cô đập rất nhanh, không gian bao trùm căn phòng,anh nhìn cô nhưng cô lại nhìn về hướng khác.

Cô suy nghĩ, cô sợ một khi yêu anh thì sau này anh nói chỉ là nhất thời có hứng thú với cô, trong khi đó cô đã thật lòng với anh, thì làm sao cô chịu được.

Một người nổi tiếng như anh điều kiện cô gái nào cũng muốn có cả kể cả cô.
Cô thẫn thờ suy nghĩ, anh đã đi đến chỗ cô ngồi kế bên cô,cô lúc này mới để ý đến.
-- Chú...
-- Thế nào suy nghĩ sao rồi ?
-- Không phải chú nói cho tôi thời gian sao ?
-- Nhưng tôi không thể đợi được.
-- Tôi chưa suy nghĩ xong.
-- Vậy không cần suy nghĩ nữa, tôi không cần kết quả.
-- Chuyện này không được ,tôi...
-- Được rồi em nghỉ ngơi đi không cần làm việc.
-- Nhưng...
-- Mệnh lệnh của sếp không được cãi.
Cô không dám cãi nữa liền im miệng, bây giờ chỉ có thể ngồi ở đây, không cho cô về nữa, chán thật cô lấy điện thoại ra xem thì thấy tin nhắn của Lý Mỹ.

-- Nhiên Nhiên cậu đâu rồi sáng giờ không gọi được cho cậu.
-- Điện thoại tắt âm không nghe.
-- Cậu sao rồi ổn chứ.
-- Ổn bây giờ mình đang ở công ty.
-- Hôm qua ai đưa cậu về.
-- Là sếp mình.
-- Cái gì ? Sếp cậu.
-- Đúng rồi, sếp mình và ba mẹ mình quen nhau .
-- Vậy là hôm qua tụi mình bị hai tên nào đưa về vậy ?.
-- Chắc là bạn của sếp mình, mà hai người đó có làm gì hai cậu không ?
-- Cậu nghĩ họ giám làm gì mình, chỉ có điều Tô Nhã Hân quậy banh phòng người ta rồi.
-- Vậy cậu ấy đâu.
-- Đang ở kế bên mình.
-- Ừm..

vậy thôi hai cậu nghỉ ngơi đi.
-- Ok.
Nhắn tin xong cô chán không biết làm gì ? Nên đã lăn ra ngủ một giấc rồi tính tiếp.

Anh làm việc ngước lên thấy cô đã ngủ, anh đứng dậy bế cô vào phòng riêng của anh, cho cô nằm đó ngủ sẽ thoải mái hơn.

Đắp chăn cẩn thận cho cô rồi hôn nhẹ lên trán cô mới đi ra ngoài làm việc.
Anh vừa ra ngoài cô liền mở mắt ra, cô không hề ngủ chỉ là chợp mắt nhưng không ngờ bị anh bế vào đây, đã vậy còn hôn lên trán cô, có lẽ cô đã rung động với anh rồi, chỉ một cái hôn trán mà làm cô thao thức đến như vậy thật là không biết phải nói gì với anh.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 26: Chương 26


Đến tận hai mươi giờ anh và cô mới rời khỏi công ty, trên đường về nhà cô anh luôn chạy chậm cũng không có ý chạy nhanh,vì anh muốn ở gần cô thêm một chút nữa, cô thấy anh chạy với tốc độ như vậy thì không biết nói gì ? Là anh cố ý hay là xe động cơ bị chậm,cô luôn nhìn ra ngoài cửa không dám nhìn anh, còn anh thì lâu lâu lại nhìn cô, đi qua cửa hàng ăn tối anh dừng lại, cả hai xuống xe ăn cùng nhau.

Hôm nay anh muốn đổi khẩu vị nên mới cùng cô ăn.

Vào trong ngồi anh vô cùng tự nhiên, gọi hai bát mỳ xong liền nhìn cô hỏi.

-- Uống nước gì không ?
-- Nước trà đi.

-- Trà không tốt buổi tối rất khó ngủ.

-- Vậy lấy nước ép.

-- Được.

Anh gọi xong bà chủ quán nhìn anh và cô mỉm cười nói.

-- Bạn trai chở bạn gái đi chơi rồi đi ăn khuya sao ?
-- Ơ bác!.

k.

.

-- Đúng rồi ạ.

-- Ây dô tuổi trẻ ngày nay là vậy rất thích hay đưa nhau đi chơi, chứ hồi xưa làm gì được như vậy.

-- Dạ.

-- Được rồi hai cô cậu ráng cố gắng.

-- Cảm ơn bà chủ.

-- Thôi được rồi tôi vào trong đây.

Anh gật đầu mỉm cười nhìn bà chủ quán đi vào, nhìn qua cô đang chù ụ đó.

-- Tại sao chú lại thừa nhận.

-- Điều gì ?
-- Thì tôi đâu có đồng ý làm bạn gái chú.

-- Bà chủ quán nói như vậy có nghĩa chúng ta rất đẹp đôi.

-- Chẳng có liên quan gì cả ?.

-- Được rồi đừng cãi vụ này nữa, giờ thì tôi muốn nói là mai tôi sẽ đến nhà đưa em đi làm.

-- Không cần phiền chú như vậy đâu.

-- Không phiền tôi rất hân hạnh.

-- Chú không phiền nhưng tôi thì có.

-- Không cãi vụ này nữa mau ăn đi rồi về nghỉ ngơi.

-- Chú!
-- Ăn đi.

Hai tô mỳ được đem ra vô cùng hấp dẫn, chỉ ngửi thôi là đã thèm rồi, anh ăn một miếng phải nói rất ngon lâu nay chỉ ăn mấy món sang trọng đắc đỏ, nay được ăn những món này cũng rất ngon đấy chứ.

Ăn xong anh chở cô về nhà, đến nơi cô tháo dây an toàn ra rồi định mở cửa xuống xe, thì bị anh chăn lại.

-- Chú lại dở trò gì nữa đây ?

-- Em không cảm ơn tôi một tiếng sao ?
-- Cảm ơn.

-- Không thích nói suông.

-- Vậy chú lại muốn gì ?
-- Tôi chỉ hi vọng ngày mai tôi đến đón em, tôi muốn nhìn thấy em là một con người tươi vui và đặc biệt đối với tôi mở lòng một chút.

-- Không bao giờ chú nằm mơ đi!
-- Sẽ không nằm mơ đâu.

-- Vậy chưa chắc để mai rồi xem.

Cô nhanh tay mở cửa xe ra rồi đi vào trong, còn anh nhìn cô mà mỉm cười, cô ngốc này lúc nào cũng vậy nghịch ngợm không thôi.

Anh lái xe về biệt thự của mình để nghỉ ngơi, còn cô thì lên phòng tắm rửa cũng lên giường êm ái mà ngủ.

--------
Hôm sau cô đang ngủ trong phòng thì mẹ cô gõ cửa lên tiếng.

-- Nhiên nhi mau dậy đi con.

-- Cho.

.

con ngủ thêm chút nữa đi mà.

-- Không dậy trễ giờ làm đấy.

-- Kệ đi mà mẹ.

-- Âu Thiên đang ngồi ở dưới chờ con đó, còn ở đó mà ngủ.

Cô nghe đến tên anh liền mở to mắt rồi bật dậy, nhìn đồng hồ mà hốt hoảng.

-- Chết rồi sắp trễ giờ.

Cô lật đật ngồi dậy chạy thẳng vào trong vệ sinh cá nhân, bà ở bên ngoài nghe tiếng động đóng cửa liền bật cười, con gái gì mà ngủ tới gần giờ làm mới chịu dậy.

Bà lắc đầu đi xuống dưới nhà, thấy anh cùng ba anh đàn đánh cờ với nhau, bà thấy hai người này bây giờ chỉ biết đánh cờ nên đi vào trong lấy điểm tâm ra.

Còn cô thì gấp rút chuẩn bị, nào là son phấn nói chung là mỹ phẩm vì sắp trễ giờ nên cô mới hối hả như vậy ,chạy xuống lầu thấy anh cùng ba cô đánh cờ thì hoan mang, nhìn bàn cờ chỉ biết là mới chơi nên không có gì lớn,nhưng lại đi trễ
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 27: Chương 27


Cô đi xuống phòng khách thấy hai người đàn ông đánh cờ,cô ngao ngán đi lại.
-- Ba buổi sáng hảo.
-- Ừm con cũng vậy.
Ông không nhìn cô chỉ lo tập trung đánh cờ, còn anh thì ngước lên nhìn cô rồi tiếp tục đánh cờ.Cô đi xuống phòng bếp phụ mẹ cô, thấy bà đang trưng bày ra.
-- Mẹ để con phụ cho.
-- Được rồi cũng xong rồi, kêu ba con cùng Thiên Thiên xuống dùng bữa sáng luôn.
-- Hai người đó bận đánh cờ rồi, mà mẹ cũng biết tính ba mà đang vô trận thì làm gì dừng được.
-- Cái ông này thật là, để mẹ.
Bà đi lên phòng khách thấy hai người đánh cờ liền lên tiếng.
-- Hai người dưng lại xuống dùng bữa sáng trước đi đã.
-- Hai mẹ con bà ăn trước đi để chơi xong rồi xuống ăn.

-- Không được xuống ăn nhanh lên.
Mẹ cô hét lên làm ba cô phải ngừng lại, nhìn mẹ cô mà đi xuống, cô đứng ở đó chỉ biết nén cười, ai trong nhà mới biết ba cô sợ mẹ cô nhất, một khi bà giận thì ba cô phải tìm cách để bà mau hết giận.
Anh đi xuống đứng kế bên cô nói nhỏ.
-- Vui lắm sao ?
-- Tất nhiên rồi, mà khoang sao chú lại đến đây.
-- Hôm qua tôi nói là đến đây đón em đi làm kia mà.
-- Chú đúng là rảnh rỗi.
Cô nói rồi đi xuống nhà ,ngồi xuống ghế anh cũng ngồi kế bên cô, lâu lâu lại trêu cô nữa khiến cô muốn đánh anh một trận.

Trong phòng ăn không khí náo nhiệt hơn mọi ngày vì có thêm anh.
-- À Thiên Thiên con bé nó ở công ty con có gì chỉ dạy nó, tính nó hay bướng nên phải răng đe với nó.
-- Mẹ à con là con mẹ đó.
-- Là con mẹ nên phải như vậy.
-- Dạ bác yên tâm đi con sẽ chỉ dạy cô ấy.

( Tần Âu Thiên ).
-- Được vậy bác cảm ơn con trước.
-- Dạ đó là bổn phận của con.

( Tần Âu Thiên )

Nói xong anh nhìn qua cô nở nụ cười thách thức, mẹ cô đã giao cô cho anh, đương nhiên anh phải làm tròn bổn phận của mình chứ, sẽ tận tình chỉ bảo cô, đặc biệt phải làm cô yêu anh.
Ăn xong bữa sáng cô tạm biệt ba mẹ mình rồi cùng anh ra xe, vào trong xe cả hai không nói gì ? Cô thì bình thường còn anh thì cứ nhìn cô mãi đến công ty, cả hai bước vào nhân viên công ty thấy hai người đi chung với nhau cũng không nói gì ? Đương nhiên việc này họ cũng thấy mấy lần, dù là như vậy họ cũng không nghĩ nhiều.
Vào thang máy riêng, cả hai đứng trong đó, cô thì đứng cách xa anh một khoảng, anh thấy vậy thì không vui liền đứng lại gần cô, cô càng tránh anh càng lấn tới,cuối cùng thang máy mở ra cô đi ra ngoài trước, để anh ngây ngốc đứng ở đó .
Anh vào phòng làm việc, còn cô thì đi pha trà cho anh như mọi ngày, pha xong cô đem vào đặt xuống bàn rồi ngước lên không thấy anh đâu,quay người ra thì giật mình anh đứng phía sau cô, cô bối rối không biết làm gì ? Tránh qua một bên thì anh lại tránh theo cô.
-- Tần tổng chú định làm gì vậy ? Tôi cò phải đi làm việc nữa.
-- Công việc để sao đi.
-- Vậy chú định làm...làm gì ?
-- Không làm gì ?
-- Chú...chú đừng có..

mà lấn tới.
Anh không nói gì, càng lấn nước tiến gần tới cô,cô đụng ngay bàn làm việc của anh, định chạy đi thì hai tay anh chóng xuống bàn nhìn cô, khoảng cách hai người bây giờ vô cùng gần gũi và thân mật, cô thấy hơn anh chỉ tầm ngang ngực của anh, khi nhìn anh cô phải ngước lên.
Đúng là mệt mỏi thật, thấy anh cứ nhìn cô mãi làm cô cứ ngại ngùng mà lên tiếng.
-- Chú..đừng như vậy được không ?
-- Như vậy là như thế nào ?

-- Chú..biết mà..còn hỏi.
-- Tôi biết.
-- Phải..chú..ưm..ư...
Một lần nữa anh đã cưỡng hôn cô, nụ hôn này vô cùng nhẹ nhàng đầy sự ngọt ngào của anh dành cho cô, cô không biết mình đã bị anh tiêu khiển, lý do nụ hôn làm đầu óc cô trống rỗng hoàn toàn, cô như người bị động còn anh là người tiêu khiển.
Anh bợ eo cô để cô ngồi lên bàn làm việc của anh, để anh dễ thuận tiện mà hôn cô, hai tay anh ôm eo cô mà hôn cô, cô như bị anh thôi miên vậy không có một chút phản kháng nào.

Làm anh rất hài lòng, nụ hôn cả hai kéo dài khoảng hai hoặc ba phút thì anh mới ngừng lại.
Cô như được lấy không khí liền hít lấy hít để, ngã vào lòng anh mà thở, còn anh thì mãn nguyện nở nụ cười làm cho những cô gái khác phải xao xuyến, nhưng đáng tiếc không thể nhìn thấy, người có thể nhìn chỉ có cô, anh ôm cô vào lòng hưởng thụ cảm giác được ôm gái vào lòng là gì ? Không phải nói cô là loại người gì, nhưng từ đó tới giờ anh có bao giờ có bạn là nữ.
Toàn bị anh lạnh lùng rồi ngó lơ đi,nên ba mươi nàm sống không biết hưởng thụ ôm phụ nữ là gì ? Mà cô là người đầu tiên nên anh cảm thấy chỉ có cô mới làm anh thoải mái được.
Còn cô thì không biết đối diện với anh như thế nào ? Bị anh hôn đến khi cô ngã vào lòng anh,làm cô rất ngại ngùng rồi, đã vậy còn được anh ôm nữa.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 28: Chương 28


Một lúc sau hơi thở cô cũng ổn định,cô muốn đẩy anh ra nhưng anh vẫn ôm cô, ôm cô rất chặt giống như sợ cô đi mất vậy.

-- Chú! buông ra đi tôi còn phải về làm việc.

-- Hôm nay em không cần phải làm việc.

-- Như vậy không được.

-- Tôi là sếp tôi có quyền quyết định.

-- Nhưng!
-- Không nhưng nhị gì hết lời tôi nói em dám cãi sao ?
-- Không có chỉ là chú ôm tôi như vậy thì làm sao chú làm việc được chứ.

Anh nghe cô nói như vậy thì mới nhận ra,liền buông cô ra rồi ẵm cô xuống, nhìn cô bây giờ rất dễ thương hai gò má đỏ ửng lên,khiến anh chỉ muốn cưng nựng cô thôi.

-- Được rồi cho em tự do tham quan căn phòng này.

-- Trong đây có gì để tôi tham quan đâu chứ.

-- Vậy thì làm giúp tôi thống kê số liệu.

-- Ồ được.

Anh đẩy ghế qua chỗ anh cho cô ngồi kế bên anh,cô cũng ngồi xuống rồi bắt đầu làm, còn anh thì xem tập hồ sơ.

Cô thống kê tất cả số liệu rồi nhập vào máy tính, cỡ khoảng nửa tiếng là cô đã làm xong nhìn qua anh vẫn đang xem tài liệu, dù cô là thư ký nhưng những việc đó không tới cô để làm.

Anh thấy cô làm xong, liền thêm một bảng nữa cho cô làm nốt luôn.

Cô cũng chăm chú làm theo, anh thì vừa xem hồ sơ vừa nghe điện thoại, cô nghe người bên đó là giọng nữ trong lòng cô vô cùng khó chịu, mặt cô liền xụ xuống trong lòng cô không muốn anh tiếp xúc với người phụ nữ nào khác ngoài cô.

Nhưng cô chưa xác định được là mình có rung động với anh hay không, cô không hiểu tại sao khi anh tiếp xúc với phụ nữ khác dù chỉ nói chuyện điện thoại cũng đủ làm cô khó chịu rồi.

Nghe anh nói chuyện vui vẻ như vậy, cô liền khó chịu trúc giận lên máy tính, bàn phím cô gõ một cách muốn xúc ra luôn vậy ? Anh nghe thấy liền nhìn cô thì mỉm cười, đây có phải là cô ghen hay không, chỉ là cuộc nói chuyện điện thoại mà cô đã như vậy rồi, không biết gặp ngoài đời sẽ như thế nào nữa ?
Nói chuyện điện thoại xong,anh liền nhìn cô cười mà lên tiếng.

-- Em sao vậy ?
-- Không có gì chú làm việc đi.

-- Thật sao vậy máy tính của tôi nãy giờ bị em phá muốn hỏng rồi.

-- Có hỏng đâu chú đừng nói quá.

-- Vậy sao tôi nghe có mùi chua nhỉ ?
-- Mùi chua ? Sao tôi không ngửi thấy gì cả.

-- Mùi chua đó là từ trên người em tỏa ra đó.

-- Tôi ?

-- Đúng vậy, em như vậy là đang ghen.

-- Nào có chú đừng nói gì bậy.

-- Vậy tôi đi gặp đối tác nữ đây.

-- Chú!
-- Đùa em thôi.

-- Đùa chẳng vui chút nào.

-- Có phải em đã rung động rồi không ?
-- Không có chú làm việc đi.

-- Một ngày nào đó tôi sẽ khiến em yêu tôi.

-- Tới đó rồi tính tiếp.

-- Được.

Câu nói của cô làm cho anh tin rằng cô đã rung động với anh,nhưng cô không nói là vì ngại ngùng hay là lo sợ.

Hai khả năng này vô cùng cao, nên anh muốn tự mình chinh phục được cô,chứng minh cho cô thấy cô xứng đáng được anh yêu thương, che chở cùng nhau nắm tay vượt qua khó khăn.

Làm đến gần trưa cô mệt mỏi vươn vai ra cho thoải mái, anh nhìn đồng hồ cũng tới giờ trưa, nên lấy điện thoại ra đặt hai phần cơm, do công việc có hơi bận nên phải tiết kiệm thời gian một chút, cho đỡ phần nào hay phần nấy.

-- Em mệt thì qua sofa ngồi nghỉ đi,tôi đặt cơm rồi.

-- Tôi biết rồi.

Cô lại sofa ngồi nghỉ một chút , rất nhanh trợ lí của anh đã đem hai phần cơm vào, nhìn thấy cô ở đây thì khá bất ngờ nhưng sao đó liền hiểu ra,anh đặt hai phần cơm tức là cũng có phần cô.

Suy nghĩ của trợ lí không lẽ là sếp và cô thư ký đang lén lút quen nhau sao ? Chuyện này cũng không thể nào, sếp là người không tiếp xúc với phụ nữ, nhưng từ khi cầm hồ sơ của cô thì anh đã hoàn toàn khác.

Đúng là không hiểu nổi sếp, đưa cơm xong trợ lí ra ngoài, anh đứng dậy đi lại chỗ cô, lấy hai phần cơm ra rồi tỉ mỉ gỡ nắp hộp ra mới đưa cho cô.

Cô thấy được sự chân thành của anh liền có cảm giác hạnh phúc trong người, có lẽ cô đã rung động với anh,và cũng có thể nói anh đã thành công chinh phục được cô, khi từ lần tiếp xúc với anh.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 29: Chương 29


Sau khi ăn trưa xong, cả hai bắt đầu vào công việc vì lần này công ty anh đang đấu thầu một dự án lớn,nên lượng công việc sẽ nhiều hơn, và khi đó anh và cô chỉ tập trung vào công việc.

Một công ty lớn vươn tầm xa thế giới tất nhiên, sẽ có những công ty ghen ghét đố kỵ sẽ hãm hại nên mọi dự án điều phải thông qua từ anh rất kỹ càng.
Anh là một người trong công việc phải luôn đặt hàng đầu,dự án lần này không phải dự án nhỏ, thì có thể chi sao cũng được, nhưng dự án lần này lên đến con số tỉ chứ không còn là trăm,nên mọi việc phải thận trọng hơn bao giờ hết.
Trong công ty tụ dưới lên trên ai nấy cũng bận rộn, ai cũng biết dự án lần này rất lớn nên họ không thể lơ là được, và càng không thể chậm trễ, vì vài ngày sắp tới anh sẽ bay qua nước đó để đấu thầu, mọi người đều làm việc hết sức khả năng của mình, và họ cũng hi vọng dự án lần này sẽ thành công thuận lợi.
Trong thời gian làm việc, cô luôn giúp anh làm và chỉnh sữa hồ sơ sau đó mới đưa cho anh xem lần nữa.

Cả hai vô cùng bận rộn, không ai nghĩ đến chuyện khác, trong khi đó anh và cô sẽ càng ngày gần nhau hơn.
Thời gian mới đó đã trôi qua rất nhanh, cũng đã đến giờ tan làm mọi nhân viên cố gắng hết mình thì cuối cùng cũng được về.

Nhưng riêng anh và cô vẫn miệt mài làm việc, cũng chẳng bận tâm đến thời gian hai người cứ làm rồi lại làm đến khi bụng cô kêu lên vì đói, anh nghe được mới dụng lại công việc mà nhìn cô.

-- Em đói rồi sao không nói.
-- Công việc vẫn còn nhiều nên không sao đâu ?
-- Em nói sức khỏe là quan trọng, vậy mà em bỏ đói như vậy đấy.
-- Tại chú có đói đâu lấy gì dừng.
-- Được rồi tôi đưa em đi ăn.
-- Vậy công việc thì sao ?
-- Dù sao cũng không nhiều để mai làm cũng được.
-- Ồ.
-- Đi thôi.
Anh lấy áo khoác xong rồi cùng cô xuống công ty, công ty bây giờ không còn nhân viên, họ đã tan làm từ sớm cô ra trước công ty đứng đợi anh lấy xe.

Cô nhìn xe cộ chạy tấp nập trên đường, rồi những bóng đèn đủ màu sắc đều bật lên làm cho thành phố này thêm rực rỡ hơn.
Gió thổi hiu hiu mát mẻ, đứng dưới trời mát mẻ tóc cô bay bay trên không trung,anh từ xa đi lại thấy cảnh đó mà mỉm cười, cũng không quên lấy điện thoại ra chụp lại làm kỉ niệm.

Chụp xong anh lái xe đi tới, cô thấy xe anh dừng trước mặt liền mở cửa vào trong ngồi.
Thời tiết cũng hơi lạnh, chứ không phải quá lạnh, anh lấy ra một chiếc khăn ấm đưa cho cô.
-- Ngoài trời cũng hơi lạnh, sưởi ấm để không bị cảm.
-- Cảm ơn chú.
-- Tôi không thích lời cảm suông, chỉ thích em hồi đáp với tôi.
-- Chú...mau lái đi tôi đói rồi.
-- Được.

Anh biết cô đang tránh né, cũng không hỏi nhiều mà lái xe đi, trên đường cô luôn suy nghĩ lời anh nói, thật ra cô cũng có gì đó gọi là thích, nhưng cô không thể hiện đơn giản là vì cô chưa từng yêu hay thử qua cảm giác yêu một người, thì chắc chắn không biết cách thể hiện ra ngoài, cô đâu giống như anh là con gái tức nhiên sẽ ngại ba chuyện này.

Còn riêng anh thì khác, anh là đàng ông dù chưa yêu lần nào thì khi gặp người mình thích họ luôn thể hiện ra cho đối phương thấy và hiểu được.
Suy nghĩ miên man thì anh dừng xe đến nhà hàng lúc nào cô cũng không hay biết, đến khi anh lên tiếng thì cô mới nhìn lại.
-- Vào trong thôi.
-- À được.
-- Đang suy nghĩ gì sao ?
-- Không có.
-- Nhưng trên mặt em hiện chữ có đấy.
-- Làm gì có chú đừng có trêu người.
-- Có sao ?
-- Chú...
Anh cười cười rồi xuống xe, vòng qua mở cửa xe cho cô xuống, sau đó cả hai mới đi vào trong.

Căn phòng anh vẫn chọn như cũ là phòng vip riêng, anh và cô ngồi xuống ghế nhân viên phục vụ đi vào, cô gọi món trước xong mới tới anh.

Thực đơn của cô chỉ có những món không dầu mỡ kèm theo ly nước ép, còn anh thì chỉ một phần bò bết tết và thêm một ly rượu nho thượng hạng.

Trong căn phòng này cô nhìn xung quanh thì có một chỗ ngắm cảnh,cô đứng dậy đi về hướng đó ngắm nhìn thành phố rực rỡ ánh đèn.
Anh từ sau đi lại ôm cô từ đằng sau, cô giật mình nhưng cũng không tránh né, mặc cho anh ôm.

Cả hai thân thể đang sát gần nhau, chỉ cách lớp quần áo, cằm anh đặt lên đầu cô người cô được anh cho dựa vào lòng anh.
-- Suy nghĩ từ lúc trên đường đến đây, thì câu trả lời của em như thế nào ?
-- Sao chú biết tôi suy nghĩ về chuyện đó.
-- Đơn giản là vì khi tôi hỏi đến em đều tránh né, trên xe tôi luôn để ý em mà, nên tất nhiên sẽ không lầm là chuyện của tôi và em.
Đúng thật là anh hay để ý cô, mọi chuyện đều để ý cô, thậm chí còn đọc được suy nghĩ của cô,đúng là một nam nhân không tầm thường, có lẽ cô đề thấp anh rồi.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 30: Chương 30


Anh ôm cô từ sau,cả hai người cùng nhau ngắm thành phố về đêm,nhìn hai người chẳng khác nào là cặp đôi đang yêu nhau vậy, đến khi cô thở hắt ra anh thấy lạ liền hỏi.

-- Sao vậy khó chịu ở đâu à ?
-- Không có.

-- Vậy thì là gì ?
-- Thật ra tôi suy nghĩ rất nhiều, lời chú nói tôi đều suy nghĩ đến nhưng có một điều, là tôi sợ chỉ là nhất thời đến khi không cần thì rời bỏ.

-- Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra, một khi tôi quyết định điều gì đó chắc chắn sẽ không thay đổi.

-- Nhưng ai biết được lòng người.

-- Có thể bây giờ em chưa tin tôi,nhưng thời gian sẽ chứng minh cho em thấy lời tôi nói không bao giờ thay đổi.

-- Thật sao ?
-- Thật chỉ cần em tin tôi.

-- Được tôi sẽ tin chú.

-- Vậy thì sau này không được tránh né tôi nữa biết không.

-- Biết rồi mà ông chú già nói nhiều quá.

-- Thật ra lúc chưa gặp em tôi rất ít nói, nhưng từ khi gặp em tôi lại thành người khác.

-- Ý chú là do tôi sao ?
-- Không phải, có lẽ là do tôi yêu em nên tính cách cũng thay đổi.

-- Ớn quá đi.

Cả hai nói chuyện rõ ràng xong,liền cùng nhau ăn tối ,ngày hôm nay đối với anh rất vui khi cô chịu mở lòng với anh,và anh cũng chính thức thoát khỏi cái gọi là ông hoàng độc thân,tâm trạng hôm nay của anh và cô rất vui vẻ ăn xong anh liền chở cô về nhà.

Trên đường tốc độ lái xe của anh chậm hơn ai hết lý do anh muốn ở gần cô lâu một chút.

Thấy anh chạy như vậy thì không biết chừng nào mới tới nhà nữa, cô xoay qua nhìn anh nói.

-- Chú chạy như vậy thì chừng nào mới tới nhà chứ.

-- Tôi chỉ muốn ở gần với em một chút nữa.

-- Mai lại gặp nhau có gì chú phải như là tôi đi tận mấy bữa vậy.

-- Nhưng tôi muốn như vậy.

-- Chú lãng xẹt quá đi.

Cô không thèm nói với anh nữa, mặc kệ anh chạy như thế nào đó chạy, miễn sao tới nhà cô là được.

Khoảng chừng hơn một tiếng đồng hồ cũng tới nhà,cô nhìn qua anh thấy gương mặt không đành lòng của anh mà bật cười.

-- Chú làm gì mà khó coi quá vậy ?
-- Hay là chúng ta về công ty đi.

-- Chúng bị khùng à tối rồi chú về nghỉ ngơi đi mai lại làm.

-- Nhưng tôi không nỡ xa em.

-- Không nở cũng phải chịu, bây giờ tôi buồn ngủ rồi vào trong trước đây.

-- Khoang đã.

-- Còn chuyện gì sao ?
Anh không nói không rành liền kéo cô lại hôn lên môi cô, trong một ngày cô bị anh cưỡng hôn tận hai lần, đã vậy lần nào cũng ngọt ngào như vậy ? Khiến cô không thoát ra được.

Anh hôn cô cuồng nhiệt còn cô chỉ biết hưởng thụ, thấy cô không phản kháng anh càng lấn tới hôn sâu vào trong,môi lưỡi cả hai đều hòa trộn vào nhau.

Đến khi cô hết hơi anh mới ngưng lại, nhìn cô mà cười mãn nguyện nói.

-- Không biết thở bằng mũi sao ?
-- Không,mà cũng tại chú hết.

-- Sao lại tại tôi.

-- Một ngày chú cưỡng hôn tôi tận hai lần, như vậy là tôi lỗ rồi.

-- Vậy cho em lấy lại này.

-- Không cần, chú như vậy đủ rồi đúng không tôi vào trong trước đây.

-- Nghỉ ngơi sớm mai tôi qua đón em.

-- Được, tạm biệt ông chú già.

Cô nói xong liền xuống xe tạm biệt anh rồi mới vào nhà,nhìn bóng dáng nhỏ đã khuất đi anh mới lái xe về biệt thự riêng.

Còn cô sau khi tạm biệt anh xong vào nhà thấy ba mẹ vẫn còn phòng khách ,cô chào ba mẹ mình rồi lên phòng tắm rửa nghỉ ngơi sớm.

Còn anh thì vừa về nhà liền vào thư phòng tiếp tục công việc ,chỉ có công việc mới làm anh bớt nhớ cô.

Làm đến tận khuya anh mới về phòng tắm rửa rồi lên giường nghỉ ngơi, nhìn lên đồng hồ cũng đã trễ chắc giờ cô đã ngủ, anh cũng không làm phiền cô nữa mà lên giường nhắm mắt ngủ.

Vậy là một ngày lại trôi qua, và điều đặc biệt cô cũng đã mở lòng với anh,cho anh cơ hội để chứng minh cho cô thấy anh là một người không bao giờ thay lòng đổi dạ.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 31: Chương 31


Hôm sau ánh sáng từ ngoài chiếu vào khe cửa sổ, cô nhíu mày nhăn mặt muốn nướng thêm một chút nữa nhưng có lẽ ánh nắng không cho cô như ý nguyện,cô liền mở mắt ra ngồi dậy với lấy điện thoại mở lên xem, thấy cũng không còn sớm cô xuống giường vệ sinh cá nhân cho bản thân.Sau khi vệ sinh xong cô nhìn mình trong gương vô cùng ngáo lý do mới ngủ dậy nhìn cô rất khác thường.
Cô lại tủ lấy một bộ trang phục cũng gần giống đồ công sở, toàn bộ là màu trắng trông rất đẹp và sang trọng.

Cô lấy ra rồi vào trong thay, thay xong cô bước ra ngoài nhìn mình trong gương cũng được, cô lại bàn trang điểm dậm thêm ít má hồng rồi thêm một chút son ,những bước đó trước khi làm cô sẽ thoa kem dưỡng rồi chống nắng lên cho da, nó sẽ bảo vệ da không bị hư tổn rồi mới đến các bước trang điểm đó.
Trang điểm xong cô chỉnh chu phần tóc lại cho gọn gàng, mái tóc bồng bềnh ngang lưng được uống layer nhẹ nhìn cô rất trẻ trung, cô xõa tóc ra nhìn mình trong gương vô cùng đẹp.

Cô rất ưng ý liền vui vẻ lấy một cái túi xách phù hợp với bộ trang phục cô, rồi mới đi xuống nhà.
Mẹ cô từ trong phòng bếp đi ra,thấy cô hôm nay đẹp hơn mọi ngày, đã vậy tinh thần còn vui vẻ nữa.

Bà không biết có chuyện gì nhưng nhìn thấy cô vui vẻ bà cũng mừng.
-- Nhiên nhi hôm nay trông con rất đẹp.
-- Con cũng thấy bình thường mà mẹ.
-- Bình thường mà nhìn con luôn cười tươi như vậy ?
-- Mới sáng phải vui không lẽ buồn hả mẹ.
-- Thôi được rồi cô nương mau xuống ăn sáng rồi đi làm.
-- Tuân lệnh mẫu hậu.

-- Được cái nịnh là giỏi hà.
-- Không phải con lai ba sao ?
-- Con đứng đó trả treo.
-- Hihi .
Cô cười tươi rồi cùng ba mẹ mình ăn sáng, ăn xong cô tạm biệt ba mẹ rồi đi làm, vừa ra khỏi cổng thì chiếc xe màu đen lái đến.Anh hạ kính xuống nhìn cô nói.
-- Lên xe đi.
Cô mỉm.cười rồi lên xe ngồi, cô thắt dây an toàn xong anh mới lái xe đi, trên đường anh luôn nhìn cô qua gương hôm nay nhìn cô rất đẹp, đẹp theo cách sang trọng.

Anh vừa lái xe vừa nhìn cô qua gương, nhận thấy có người đang nhìn cô, cô liền ngước lên vô tình nhìn vào gương thấy anh đang nhìn cô.
Cô liền quay qua nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ.
-- Chú không lo lái xe đi nhìn tôi làm gì ?
-- Hôm nay nhìn em rất đẹp.
-- Vậy ngày thường không đẹp sao ?
-- Có mà đẹp theo kiểu khác.
-- Ồ, chú đừng có nhìn nữa mau lái xe đi.
-- Đẹp cũng không cho nhìn nữa sao ?
-- Không.
-- Được đến công ty em đừng mơ mà làm việc.
-- Ý chú là sao ?
Anh không nói gì ? Làm cô hoang mang không hiểu lời anh nói là sao cả ? Trên đường đến công ty vận tốc anh chạy cũng trở nên bình thường, đến công ty anh xuống xe rồi nhưng cô thì chưa, thấy cô chần chừ không xuống anh liền vòng qua mở cửa xe cho cô.
-- Sao không xuống xe.
-- Chú nói đi rốt cuộc lời nói lúc nãy của chú là sao ?
-- Ở đây không tiện để nói lên văn phòng tôi sẽ nói em nghe.
-- Không chú phải nói ngay bây giờ.
-- Một là tự em đi lên,hai là tôi bế em đi lên em chọn cái nào, tôi cho em ba giây
-- Chú....
-- Một...
-- Khoang đã...

-- Hai..
-- Tự..

tự đi lên.
-- Tốt đi thôi.
Cô ấm ức đi ra khỏi xe rồi cùng anh vào công ty, vào trong công ty cô biết chừng mực của mình, khoảng cách của anh và cô sẽ cách xa hơn mọi lần đi gần nhau.

Vì đây là công ty cô không muốn có rắc rối thêm, thà giữ khoảng cách còn hơn là nói ra nói vào.
Vào thang máy anh áp sát người cô vào người anh,anh nhìn cô một cách triều mến nói.
-- Tôi hỏi em một chuyện.
-- Được chú nói đi.
-- Nhìn tôi già lắm sao ?
Cô nghe anh nói vậy liền nén cười lại, rồi ho vài cái chỉnh giọng lại.
-- Hừm...cũng không..già lắm.
-- Vậy sao em cứ thích gọi tôi là chú, lâu lâu thì là ông chú già.
-- Thì dù gì chú cũng hơn tôi tận tám tuổi kia mà.
-- Thì có sao nhìn tôi cũng trẻ mà đâu đến nỗi già chứ.
-- Ai biết đâu à cái đó chú suy nghĩ nhiều quá thôi.
-- Vậy từ nay về sau không được gọi tôi là chú nghe không.
-- Vậy thì gọi là gì chứ ?

-- Kêu là anh hoặc Thiên đều được.
-- Haha..cái đó hơi ngượng mồm.
-- Kêu dần sẽ quen.
-- Không được, chú có thể cho tôi từ từ được không ?
-- Được nhưng em phải đổi lại cách xưng hô là em chứ không phải tôi.
-- Cái này...
-- Không được nữa tôi sẽ bắt em mỗi tiếng sẽ kêu tôi như vậy.
-- Ơ...!cái đó được.
-- Ngoan vậy em nói câu nào cho tôi nghe thử xem.
-- Tôi...à em biết rồi.
-- Ừm tạm chấp nhận.
Thang máy mở ra cô liền đi pha trà cho anh rồi đem vào phòng cho anh, còn anh thì chưa bắt đầu vào công việc.

Thấy anh đứng một góc nhìn ra ngoài cô liền đi lại cùng anh ,đứng nhìn thế giới bên ngoài, vô cùng nhỏ bé.
( ảnh minh họa trang phục)
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 32: Chương 32


Cô cùng anh nhìn ra bên ngoài, phong cảnh buổi sáng vô cùng tao nhã, người người qua lại vô cùng tấp nập, cô quay qua nhìn anh hỏi.

-- Chú không làm việc ha sao đứng ở đây ?
-- Công việc hôm qua tôi làm xong rồi, nên rãnh rỗi đứng ở đây.

-- Hôm qua chú lại lên công ty làm sao ?
-- Không ,làm ở nhà.

-- Ồ vậy sao hừm! vậy chú cứ việc đứng đó đi đi làm việc đây.

-- Tôi đâu bắt em đi làm đâu đứng đây cùng tôi.

-- Chú là sếp làm hay không thì đâu có sao, còn em là nhân viên nên phải làm tròn bổn phận.

-- Công việc của em tôi giao cho trơ lý rồi, hôm nay em sẽ được nhàn rỗi một chút.

-- Sao chứ ? Sao chú lại làm như vậy ?
-- Tôi là sếp tôi có quyền giống như em nói.

-- Chú! đúng là ! là đáng ghét mà.

Cô dậm chân xuống đất rồi đi lại sofa ngồi, anh chỉ cười cười rồi đi theo sau cô,anh ngồi kế bên cô nói.

-- Em phải vui mừng khi được cho nghỉ ngơi chứ.

-- Như vậy chẳng khác nào là em lười biếng, người khác nhìn thấy sẽ nói như thế nào ?
-- Là tôi ra quyết định họ dám nói tôi sẽ đuổi việc họ.

-- Chú thật là ngang ngược.

-- Ngang ngược đâu bằng em.

-- Chú!
-- Được rồi không cãi nữa.

Cô xoay chỗ khác cầm ly trà lên uống, anh nhìn cô chỉ biết lắc đầu.

-- Trà là em pha cho tôi hay cho em vậy.

Cô nghe anh nói vậy liền nhìn lại thì ngớ người, quên mất là trà này của anh mà cô lỡ lấy uống rồi, mà thôi kệ uống luôn cũng được.

-- Chú muốn uống tự mà pha đi cái này em uống rồi.

-- Không sao có thể uống chung.

-- Không được, không cho chú uống đâu.

-- Em ngăn được tôi sao ?
Anh nói xong liền lấy ly trà trên tay cô mà uống một ngụm,vẻ mặt vô cùng hài lòng nói.

-- Quả thật trà hôm nay rất ngon.

-- Bình thường ngon gì chứ ?
-- Ngon khi có vị môi ngọt ngào của em,đây có được xem là hôn gián tiếp không ?
-- Sao chú b**n th** quá vậy.

-- Em nói cái gì nói lại lần nữa xem.

-- Chú b**n th** là ông chú già b**n th**.

-- b**n th**, em dám sao hửm.

?
-- Có gì không dám chứ b**n th** thì nói thôi.

-- Được hôm nay em sẽ cảm nhận độ b**n th** của tôi lên tới đâu.

-- Chú đừng.

.

có mà làm bậy đấy.

-- Em nghĩ mình thoát được.

Cô đứng dậy định chạy đi thì bị anh bắt được kéo cô xuống, làm cô nằm ở dưới thân anh, bốn mắt nhìn nhau có thể thấy được sâu bên trong anh yêu cô đến cỡ nào.

Cô muốn đẩy anh ra nhưng hai tay cô bị anh đan vào tay anh ấn xuống ghế, cô nhìn anh vô cùng bất an, sợ sẽ xảy ra chuyện không hay.

-- Chú à em giỡn mà chú ngồi dậy đi được không ?
-- Đã muộn.

-- Chú!
Anh hôn lên đôi môi mềm mại của cô, nó rất mềm khiến anh say đắm vô cùng, cô muốn phản kháng nhưng không được đều bị anh ghì chặt, cô chỉ bất lực mà chịu trận.

Anh hôm đôi môi của cô rồi tiến sâu vào bên trong, anh thành công cạy được răng cô ra mà quấn lấy chiếc lưỡi ngọt ngào của cô.

Hôn chán anh liền trường xuống chiếc cổ trắng nõn của cô, mà hôn hít cũng không quên để lại vài dấu hôn, đến khi anh muốn tiến xa hơn cô liền ý thức được mà lên tiếng.

-- Đừng không được đâu chú.

-- Lý do.

-- Em chưa sẵn sàng.

-- Được tôi tôn trọng quyết định của em.

-- Cảm ơn chú.

-- Ngốc à không cần phải cảm ơn.

Anh kéo cô dậy ôm cô vào lòng rồi hôn lên mái tóc bồng bềnh của cô,điều anh cảm thấy hạnh phúc nhất là khi có cô bên cạnh, và cũng hiểu được yêu một người có cảm giác như thế nào ?
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 33: Chương 33


Vậy là trong một buổi đó cô không làm gì,chỉ ở trong phòng anh đi tham quan khu văn phòng, đa số phòng anh chỉ chứa sách chứ không còn gì khác, cô nhìn sơ qua một lượt tổng thể không thấy cuốn nào cô ưng ý cả, thế là về sofa ngồi.

Anh thấy cô không đi nữa nên hỏi cô.
-- Không tìm nữa sao ?
-- Sách trên kệ toàn là những sách em không cần đến,đọc rất nhàm chán.
-- Đúng là sách kinh tế nhưng mà em cũng học bên này mà sao lại chán hay là...
-- Nè nè chú đừng cố nói bậy bạ, đúng là em có học bên kinh tế chứ đâu có học bên thư ký đâu.
-- Nó khác nhau sao ?
-- Tất nhiên đối với em rất khác.
-- Tôi thấy em nhiều cái ngang ngược nhau ghê.
-- Kệ em anh làm việc tiếp đi.
Cô không thèm đôi co với anh nữa, nên lấy điện thoại ra nghịch còn anh thì cười cười vậy thôi rồi tiếp tục công việc.

Một lúc sau từ bên ngoài có tiếng ồn ào, sau đó liền tự động mở cửa văn phòng của anh ra.
Cô nghe thấy thì ngước lên là hai người đàn ông cũng trạc tuổi với anh,cô ngơ ngác không biết gì nhìn qua anh, thấy anh nhìn hai người đàn ông đó mà nhíu mày nói.
-- Hai cậu tới đây làm gì ?
-- Thì tới chơi với cậu thôi.
-- Mình không rãnh rỗi như hai người đâu,mau về đi.
-- Có cần như vậy với hai thằng bạn này không chứ ?

Người trả lời anh chính là Triệu Minh Đức, một người tính tình vui vẻ rất hay ghẹo người khác, đặc biệt là anh.
Còn Hàn Lâm vừa vào văn phòng anh đã thấy cô ở đó thì có chút nghi ngờ anh với cô.
-- Thiên cô gái này là....
-- Bạn gái.
-- Hả ? Bạn gái.

( Hai người cùng lên tiếng )
-- Ngạc nhiên lắm hay sao ?
-- Tất nhiên rồi ,cậu như vậy mà có bạn gái chẳng nói với hai thằng này một tiếng.
-- Bộ hai người là ba mẹ mình hay sao ?
-- Thì ít ra cũng báo một tiếng để biết có chị dâu chứ, cậu không báo để tới tới chừng nào ?
-- Kết hôn.
-- Ha...đừng đùa nữa.
Hàn Lâm bức bối khi biết người anh em của mình có bạn gái, vậy mà chẳng nói ai một tiếng.

Hàn Lâm nhìn qua cô, thấy cô đang khép nép ngại ngùng thì hiểu rõ, nhìn cô chừng hai mươi hai mốt lại giống như tiểu bạch thỏ, thảo nào anh không thích mới lạ,đã vậy còn là trâu già thích gặm cỏ non nữa chứ.
-- Haha..chào em gái anh là Hàn Lâm bạn của tên ít nói đó.
-- Còn anh là Triệu Minh Đức, em cứ gọi anh là Minh Đức ,anh ba mươi tuổi cũng là bạn của tên mặt lạnh đó.
-- À hihi..chào hai anh em là Châu An Nhiên thư ký của chú ấy.

* Đùng *
Chú ?
Thằng bạn vậy mà bị gọi là chú ư ? Sốc à, hai người bạn của anh liền há mồm ngơ ngác, cô nhìn hai người đàn ông không biết nói gì liền quay qua nhìn anh cứu tinh.

Thấy được sự cầu cứu anh liền lên tiếng.
-- Hai cậu qua đó ngồi đi.
-- À..ờ
Anh cũng đi lại sofa ngồi kế bên cô đối diện hai người bạn của anh, cô cảm nhận được không khí gắt gao liền lên tiếng nói.
-- À em đi pha trà cho mọi người đây, ba người cứ nói chuyện đi.
Cô nói rồi liền chạy nhanh ra ngoài, cô ra ngoài cửa đứng mà vuốt lòng ngực, thở phào đúng là đáng sợ thật.

Còn bên trong ba người đàn ông đang nhìn nhau, Hàn Lâm và Triệu Minh Đức nhìn anh chằm chằm Triệu Minh Đức lên tiếng.
-- Thiên cậu là đang gặm cỏ non sao ?
-- Thì sao ?
-- Vậy là đúng.
-- Yêu nhau không cần phân biệt tuổi tác, miễn sao phù hợp là được.
-- Đúng thật là không còn gì để nói.
-- Đâu mượn cậu nói.
-- Cậu...
Cô đang pha trà thì suy nghĩ, không biết họ đang nói gì nữa ,cô là người không thích nghe lén người khác nói chuyện, nhìn hai người bạn của anh cũng được không phải là không, mà có điều họ hay vui tính thì phải.
Pha xong cô đem vào phòng anh, anh giúp cô đem lên ra trà cô pha cũng là trà cúc nên sẽ dịu hơn .Cô ngồi xuống kế bên anh hỏi nhỏ.
-- Hai người đó bị làm sao vậy ?
-- Họ sao ? không có gì đâu.
-- Ồ.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 34: Chương 34


Không khí trở nên êm đềm hơn, Hàn Lâm thấy mọi người không ai nói gì gì liền lên tiếng nói cho đỡ nhạt nhẽo.

-- À! ờ em gái em làm sao chinh phục được tên mặt lạnh này vậy ?
-- Cái đó không phải em chinh phục chú ấy mà là ngược lại.

-- Sao ? Vậy là cậu ta chinh phục em.

-- Đúng vậy.

-- Ôi trời tin hot đây, người như tảng băng vậy mà cưa đổ con gái nhà lành quả thật đáng phục.

-- Hỏi đủ chưa.

( Tần Âu Thiên )
-- Chưa.

-- Chưa thì kệ cậu, còn nữa đừng gọi cô ấy là em gái, cô ấy không phải em gái các cậu đâu.

( Tần Âu Thiên )
-- Mới đó mà vậy rồi thật là.

-- Hửm!.

( Tần Âu Thiên )
-- Được rồi hiểu rồi gọi là chị dâu được chưa.

Hàn Lâm thật ứa mắt với anh,dù gì cũng là bạn bè lâu năm, vậy mà có bạn gái liền rủi bỏ vậy đó, thật là vô tâm.

Cô nhìn ba người đàn ông này, chắc chắn họ quen nhau từ rất lâu, nên cách nói chuyện với nhau vô cùng thoải mái, chứ người khác thì e ấp không dám nói.

Cô suy nghĩ vu vơ, anh nhìn qua cô không nói gì liền nhìn hai thằng bạn lên tiếng.

-- Nếu không còn gì nữa hai cậu có thể về.

-- Cần gì đuổi người như vậy không ?
-- Cần mình còn làm việc không rãnh nói chuyện.

-- Cậu! được rồi chúng tôi về đây không làm phiền hai người
Triệu Minh Đức không muốn bị ăn cơm miễn phí nên đành ra về trước, Hàn Lâm cũng vậy nhìn người bạn không tiếp xúc với nữ giới nay thì khác rồi, chưa gì đã có bạn gái.

Hai người ra về không ai đưa đón, cô đơn lẻ loi cùng nhau đi ra.

Trong phòng anh và cô thì không ai nói gì ? Anh nhìn cô chăm chăm, làm cô ngẩn người lên tiếng.

-- Chú làm sao vậy ?
-- Sao này đừng tiếp xúc với hai tên đó.

-- Sao vậy ?
-- Sẽ dạy hư em đấy.

-- Dạy cái gì chứ ?
-- Uống rượu tập tành đi chơi.

-- Em có thân với họ đâu mà tiếp xúc.

-- Ừm tốt.

-- Mà khoang đã.

-- Chuyện gì ?
-- Lúc nãy chú nói kết hôn là sao chứ ?

-- Bộ em tính quen xong liền bỏ tôi sao ?
-- Em có đồng ý lấy chú à.

-- Em không lấy vậy thì tôi gã cho em.

-- Em không thèm đâu.

-- Thời gian còn dài thử xem em từ chối hay không ?
Cô nghi hoặc câu nói của anh, là ý gì chứ nhiều lúc cô chẳng hiểu anh nói gì ? Đúng là người lạnh lùng luôn có lối đi riêng mà, khó hiểu thật.

Anh tiếp tục làm việc, còn cô thì vẫn nghịch điện thoại, nghịch chán cô liền lăn ra ngủ, lúc này anh nhìn lên thấy cô đã ngủ anh liền đứng dậy bế cô vào trong phòng riêng ngủ sẽ thoải mái hơn.

Đặt cô trên giường rồi đắp chăn cẩn thận sau đó mới đi ra ngoài, vừa vào ghế ngồi trợ lí của anh gõ cửa rồi bước vào báo cáo.

-- Tần tổng ngày mai ngài phải bay sang nước Y để bàn chuyện hợp tác với đối tác.

-- Giờ cụ thể.

-- Tám giờ sáng ngày mai.

-- Được rồi cậu sắp xếp trước đi, ngày mai tôi cùng thư ký Châu bay qua đó.

-- Vâng.

Trợ lí nói xong liền nhận mệnh lệnh mà làm, còn anh thì vẫn ưu tư không lo lắng gì? Biết là phía bên đó đang muốn gặp anh trực tiếp để bàn việc chứ không phải người khác, sẵn tiện qua bên đó cùng cô đi du lịch vài ngày cho tâm trạng thoải.

Đến xế chiều cô mới bắt đầu tỉnh dậy, nhìn xung quanh vô cùng lạ lẫm cô bước xuống giường rồi vào phòng vệ sinh rửa mặt cho tỉnh,sau đó mới đi ra ngoài, thấy anh vẫn làm việc, anh nghe tiếng động liền quay qua nhìn thì thấy cô.

-- Dậy rồi sao ?
-- Đúng vậy.

-- Đói không tôi cho người mua đồ ăn cho em.

-- Không cần, để hết giờ làm việc rồi chúng ta đi ăn.

-- Vậy em ăn tạm bánh tôi để trong tủ trước đi, có đói lấy đó ăn.

-- Được em biết rồi.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 35: Chương 35


Cô đi lại sofa ngồi, còn anh thì tiếp tục làm việc.

Trong thời gian đó cô tiếp tục nắm dài trên ghế,tay cầm điện thoại lướt, chán thì bỏ qua một bên nhìn lên trần nhà ngẫm nghĩ, thì anh đột nhiên lên tiếng nói.
-- Ngày mai em cùng tôi đi công tác.
-- Hả ? Ngày mai sao ?
-- Ừm, tám giờ sáng ngày mai.
-- Nhanh vậy em chưa soạn gì hết.
-- Không cần soạn đâu, qua bên đó sẽ có.
-- Ồ.
Đến giờ trưa, anh nhìn đồng hồ cũng đến giờ nghỉ, nhìn qua hồ sơ cũng tạm ổn nên dừng lại, rồi nhìn qua cô thấy cô đang vui vẻ cười lại còn tủm tỉm nhiều lần nữa.

Anh hiếu kỳ liền hỏi cô.
-- Có chuyện gì vui sao ?
-- Hả ? À...không có.
-- Không có sao em lại vui như vậy ?
-- Không có gì mà, chỉ là xem phim thôi.
-- Phim ? Phim gì nói tôi nghe thử.
-- Cái này...!sao nói..

được chứ.
-- Sao lại không nói được hay em làm chuyện mờ ám gì ?
-- Làm...làm gì có chứ ?
-- Thật.
-- Thật mà, mà sao chú không làm việc đi.
-- Tôi làm xong rồi bây giờ thì đi ăn trưa.
-- À...
-- Đi thôi.
-- Được.
Cô lật đật cất điện thoại của mình đi vì trong điện thoại cô đang có hình dìm của anh , tất nhiên cô đâu thể nào nói thật với anh được, nên phải lấy cớ là xem phim rồi.

Thật ra anh dìm của anh được cô sữa lại nên nhìn vào cảm thấy rất mất cười ,tuy là như vậy nhưng cũng cảm thấy như vậy là không đúng,nhưng làm sao mà cưỡng lại được.
Cô cùng anh đi ra khỏi phòng, xuống công ty nhân viên công ty nào thì đi ăn trưa hết nên không có ai ở đây.

Cả hai ra khỏi công ty liền đi đến nhà hàng để ăn trưa, trên xe cô ngồi kế bên anh nhưng cô nhìn ra bên ngoài môi thì lâu lâu lại không nhịn được mà cười lên.
Anh thấy là lạ xoay qua thấy cô cười nhưng không hiểu chuyện gì ? Từ lúc trong công ty đến bây giờ cô vẫn như vậy, lâu lâu lại cười lên,làm anh khó hiểu, không thể như vậy được anh liền hỏi cô.
-- Em từ nãy giờ cứ luôn cứ cười có chuyện gì sao ?
-- Khụ...khụ không có chú đừng nghĩ nhiều.

-- Em không nói tôi tự có cách để tìm ra.
Cô vẫn không nói gì môi cô vẫn như vậy luôn cười, khiến anh không thể nói được gì ? Cô có chuyện gì giấu anh hay sao chứ ? Hỏi thì cô đâu trả lời, càng nghĩ thì anh càng khó hiểu.
Đến nhà hàng nét mặt anh vẫn như vậy khó chịu, không thể nói được gì ? Làm phục vụ ở nhà hàng thấy vậy mà không muốn lại gần anh,nhưng anh cũng là khách hàng vip rồi còn là cổ đông nữa.

Không đến thì cũng không được.
Ngược lại cô thì phấn khởi vui vẻ mà đi cùng anh, hai trạng thái trái ngược nhau không ai lường trước được, vào phòng vip món ăn của anh và cô như cũ, không nói nhiều phục vụ liền hiểu mà đi ra.
Cô quay qua nhìn anh thấy thái độ của anh khó chịu, chắc chắn là không vui cô liền thở dài ra rồi nói.
-- Chú giận em sao ?
-- Không có.
-- Chữ trên gương mặt chú to đùng kìa còn nói không.
-- Biết rồi hỏi làm gì ?
-- Chú....!quan tâm chú thôi cũng không được sao ?
-- Được chứ.
-- Đúng là khó hiểu.
-- Không phải tại em sao ?
-- Chuyện gì chứ ?
-- Biết rồi còn hỏi.
Cô ngẫm nghĩ vẫn là chuyện cô từ trong công ty đến nhà hàng vẫn cười, đấy là lý do anh giận cô.Cô suy nghĩ ra thì cười lên,anh nhìn thấy thì ngớ người cô lại cười nữa.
-- Lại cười.
-- Ủa ngộ nha, môi là của em ,em cười thì cười thôi.
-- Thôi được tôi không nói lại em.
-- Tại chú giở quá đấy.
-- Phải tôi giở nên em không nghe tôi này.
Cô cười cười rồi thôi, cũng không nói nhiều thức ăn được đem lên cả bắt đầu ăn rồi còn quay về công ty làm việc tiếp cho dự án.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 36: Chương 36


Về đến công ty, anh và cô lên văn phòng làm việc, anh đi thẳng chỗ làm việc ngồi xuống rồi tiếp tục làm việc, cô đứng ngoài cửa ngơ ngác, vậy là anh giận cô rồi sao ? Cô bất lực thở dài rồi quay ra đi về hướng phòng pha trà,vẫn như cũ cô luôn pha cho anh một ly trà ,không còn cà phê như lúc trước nữa, anh như vậy cũng nghe lời cô mà bỏ cà phê thay thế cho uống trà.

Cô pha xong đêm lên cho anh,đặt xuống bàn làm việc của anh,anh nghe tiếng động biết là cô làm nên anh cũng không để ý đến, làm cô không biết làm sao ? Có lẽ anh giận giai thì phải.

-- Em có pha trà cho chú rồi đó.

-- Ừm.

-- À! chú có cần em giúp gì không ?
-- Không cần.

Từ lời nói của anh cô biết anh đang giận cô, cho nên không thèm ngó ngàng gì ? Nó chuyện không được thì dùng chiêu thôi biết làm sao ?
Cô đi lại chỗ anh,đi ra phía sau lưng anh hai tay cô đặt lên vai anh mà massage, anh biết cô đang làm gì cũng không nói gì ? Còn cô thấy anh không phản hồi liền lên tiếng.

-- Chú cảm thấy dễ chịu không ?
-- Ừm.

-- Vậy có cần em làm thêm nữa không ?
-- Tùy em thôi.

Mặt cô bí xị ra ,khó dỗ đến như vậy sao chứ ? Hết cách cô đành nói thẳng ra cho xong vậy.

-- Chú đừng giận em nữa mà.

-- Không có giận.

-- Không giận mà chú thể hiện qua lời nói kìa.

-- Có sao ?
-- Có mà, chú đừng giận nữa.

-- Em lại sofa ngồi đi.

-- Không, chú còn giận em sẽ đứng chừng nào chú hết giận thì thôi.

Cô gan li nói với anh,anh cũng không trả lời, để xem độ chịu đựng của cô tới đâu.

Một phút trôi qua rồi lại hai,ba , bốn phút trôi qua vẫn không có dấu hiệu gì ? Hai tay của cô sắp gãy ra luôn rồi vô cùng mỏi ,đây là lần đầu cô massage cho người khác nê không quen tay.

Mà anh vẫn không chuyển biến gì ? Cô mệt rồi không thèm đôi co với anh nữa, liền dừng tay đi lại sofa ngồi, anh thấy vậy thì hỏi.

-- Không làm nữa sao ?
-- Không ?
-- Mệt.

-- Phải mệt rồi không làm.

-- Tính chịu đựng của em giở thật.

-- Kệ em không liên quan đến chú.

-- Giận rồi sao ?
-- Ai giám giận chú đâu.

Anh thở dài ra, người giận là anh bây giờ lại đổi thành cô, do cô làm anh giận trước bây giờ tới lượt cô,anh đứng dậy đi lại chỗ cô.

Cô thì không đếm xỉa gì, anh ngồi kế bên cô,cô nhích ra xa tạo khoảng cách giữa anh và cô,anh nhíu mày khó chịu liền nhích vào, cô nhích ra.

Cứ như vậy anh không chịu được liền nắm tay cô thuận thế đè lên người cô.

Anh trên cô dưới, bốn mắt nhìn nhau,trái tim của đối phương càng đập loạn xạ lên.

Bị anh nhìn như vậy cô không quen chút nào, liền tránh ánh mắt của anh, gương mặt cô cũng bắt đầu nóng ran lên, hai gò má ửng đỏ lên hết.

-- Chú! đừng nhìn nữa mà.

-- Tại sao không được nhìn.

-- Vì ! vì không thích.

-- Không thích là của em,còn tôi thì ngược lại.

-- Chú ngồi dậy trước đi.

-- Không, muốn như thế này.

-- Như vậy không được sẽ có người thấy.

-- Không có sự cho phép họ sẽ không vào
Câu nói nào của cô cũng bị anh phản bác lại, làm cô không tìm ra lý do để nói tiếp, đầu cô bây giờ rất rối bị anh nhìn như vậy không quen chút nào.

-- Chú! đứng dậy trước có gì từ từ nói.

-- Bây giờ nói cũng được mà.

-- Chú! nhưng.

.

ưm!
Chưa nói hết đã bị anh hôn rồi, vậy mà nói là có thể nói lừa người hôn như vậy ai nói được chứ.

Cô bị anh hôn đến ngây dại nụ hôn anh trao cho cô vô cùng ngọt ngào, đến nỗi cô như bị cuốn vào vậy không thể dứt ra được.

Anh cũng vậy đôi môi cô rất mềm chỉ muốn hôn mãi không thôi, anh hôn cô cuồng nhiệt, tình yêu anh giành cho cô vô cùng lớn đến nỗi chỉ muốn cô là của riêng anh, không ai có thể giành lấy cô từ tay anh.

Anh hôn cô một lúc thì mới rời đi,anh nhìn cô âu yếm ,rồi hôn lên trán cô nói.

-- Còn giận không ?
-- Không còn.

-- Tốt.

-- Vậy chú còn giận em không ?
-- Không giận.

-- Thật sao ?
-- Thật.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 37: Chương 37


Đến tối tan làm, anh và cô cùng nhau đi ăn, sau đó thì đi dạo đến tận khuya anh mới đưa cô về nhà, đến trước nhà cô anh dừng xe lại quay qua nhìn cô nói.

-- Nghỉ ngơi sớm mai tôi qua đón em.

-- Được, chú cũng vậy nghỉ ngơi sớm đó.

-- Ừm.

Mau vào trong đi.

-- Ồ tạm biệt chú già.

Cô cười cười rồi bước xuống xe nhìn anh,anh mỉm cười tay thì bảo cô đi vào, cô tạm biệt anh rồi đi vào trong anh nhìn bóng lưng cô đã khuất đi,thì mới chịu lái xe rời đi.

Trên đường về anh nhận được cuộc gọi của Hàn Lâm.

[ Thiên đến bar đi ,bar cậu có người phá đám rồi ].

[ Ừm, đang trên đường đến ].

[ Được tụi mình chờ cậu ].

Anh tắt máy rồi quay xe lại lái theo hướng đến quán bar, cũng đã lâu anh chưa đến đó xem tình hình, chỉ nghe thuộc hạ của mình báo cáo lại.

Sẵn tiện trên đường anh liền đến đó xem sao, đến nơi thuộc hạ của anh ra chào đón anh,gương mặt anh lạnh lùng bước vào trong, bên trong là một đống hỗn loạn, anh bước tới thuộc hạ của anh thấy anh đến liền báo cáo.

-- Ông chủ.

-- Chuyện gì đang xảy ra.

-- Dạ thật ra có hai tên mang chất cấm vào trong quán ra,vô tình nhân viên thấy liền nói lại.

-- Chất cấm ?
-- Dạ phải, định làm êm xuôi nhưng không ngờ hai tên này lại làm lớn chuyện, đập phá hai chai rượu quý của quán.

-- Tốt lắm, đem chất cấm rồi còn làm bể hai chai rượu quý, hay giỏi.

-- Xin ngài bớt giận chúng tôi sẽ xử lý chuyện này.

-- Nếu đã như vậy thì hiểu làm như thế nào rồi chứ.

-- Thuộc hạ đã hiểu.

Nhận được lệnh đàn em liền lôi hai tên đó ra ngoài xử lý, rồi bắt đầu cuộc nhập tiệc tiếp, anh đi lại chỗ cũ ngồi, Triệu Minh Đức và Hàn Lâm thấy anh thì cười cười.

-- Đúng là ghê gớm.

-- Bình thường.

-- Thiên cậu nghĩ hai tên đó có khi nào là đàn em của tên cáo già đó không ?

-- Không biết được, nhìn dáng vẻ chắc không phải, huống hồ ông ta đang trốn chui trốn nhủi ở đâu đó rồi.

-- Cũng đúng bị cậu tra đến đường cùng làm gì còn khả năng phá cậu.

Dáng vẻ anh nghiêm nghị khác với ngày thường, sự lạnh lùng trên gương mặt của anh đều thể hiện rõ ra, tuy Hàn Lâm chỉ nói như vậy nhưng cũng làm anh suy nghĩ không ít.

Bar của anh mở ra chỉ để giải trí chứ không phải để cho những tên không biết điều vào làm càng, đặc biệt là đem chất cấm vào.

Anh không thích như vậy mở bar để vui chơi, chứ không phải để phạm pháp nên vụ việc vừa rồi anh rất nghiêm khắc.

Suy nghĩ như vậy nhưng anh cũng không làm gì khác, nhìn xung quanh không khí vô cùng náo nhiệt, nhưng không làm anh hứng thú.

Đột nhiên điện thoại trong túi quần anh rung lên,anh liền lấy ra xem ,thì thấy cô nhắn tin.

Tâm trạng anh liền dịu xuống, rồi trả lời tin nhắn của cô,trong lúc đó Triệu Minh Đức và Hàn Lâm điều nhìn thấy biểu cảm của anh mà nhếch môi khinh bỉ, đúng là thiên vị mà.

-- Cô bé đó nhắn tin cho cậu sao ?
-- Không liên quan đến cậu.

-- Cậu không nói tụi này cũng biết.

Triệu Minh Đức ứa mắt với anh,không có người bạn nào như anh cả,đi với bạn bè thì mặt lạnh như băng, còn với ai khác thì dịu xuống, đúng là thiên vị mà.

Ở bên cô, sau khi lên phòng cô liền tắm rửa rồi lên giường, tay cầm điện thoại nhắn tin với anh,nhắn tin một lúc sau cô mới đi ngủ để chuẩn bị cho ngày mai.

Còn anh thì cũng ra về để nghỉ ngơi sớm, mai còn đi công tác.

Về đến biệt thự anh lên phòng mình tắm rửa sạch sẽ rồi mới lên giường đi ngủ.

Vậy là hai người hai nơi, đều cùng hướng về nhau nhưng tình yêu của họ luôn giành cho đối phương vô cùng nhiều.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 38: Chương 38


Hôm sau anh có mặt tại phòng khách nhà cô, anh và ba cô đang trò chuyện còn mẹ cô thì ở trong bếp đang chuẩn bị bữa sáng.

Còn cô thì ở trong phòng chuẩn bị đồ đạc, vệ sinh cá nhân xong cô liền đi lại tủ quần áo xem có bộ nào phù hợp hay không ?
Cô tìm được một bộ váy chưa mặc bao giờ, nhìn kiểu dáng vô cùng đơn giản, nhưng cũng rất phù hợp ngay trong ngày hôm nay.

Cô gật đầu vài cái rồi vào trong thay đồ, thay xong cô đi lại gương nhìn mình trong đó cũng không hề tệ hay chê chỗ nào được.

Cô đi lại bàn trang điểm, thoa kem lên da rồi đến trang điểm nhẹ nhàng cho có điểm nhấn một chút, trang điểm xong cô một lần nữa nhìn trong gương vô cùng ân ý, rồi mới lấy túi xách bước ra khỏi phòng.

Xuống dưới phòng khách, cô nghe tiếng nói chuyện vô cùng quen thuộc, cô đi xuống nhà thấy anh đang nói chuyện với ba cô thì bất ngờ, là anh đến sớm như vậy.

Cô đi lại cho hai người đàn ông nhìn anh, một cách bất ngờ nhưng rồi cũng bình thường lên tiếng.

-- Ba buổi sáng tốt.

-- Ừm, con cũng vậy.

Cô mỉm cười rồi nhìn qua anh lên tiếng nói.

-- Chú qua từ lúc nào vậy ?
-- Cũng được nửa tiếng rồi.

-- Đếm sớm vậy sao ?
-- Ừm.

Cô không nói gì ? Chỉ là có hơi bất ngờ ngưng rồi lại thôi,trong lúc đó mẹ cô đi lên gọi mọi người xuống ăn, nhưng anh lại lên tiếng.

-- Hai bác cứ ăn đi ạ, tụi con đến sân bay rồi ăn sau.

-- Như vậy có được không ? Hay ăn rồi hả đi.

-- Dạ không sau đâu bác, tại đến đó sớm một chút, cũng là giờ cao điểm dễ tắt giao thông.

-- Ừm, vậy cũng được đi đường nhớ cẩn thận.

-- Vâng, vậy tụi con xin phép đi trước.

-- Được đi đi.

Anh và cô xin phép ba mẹ cô rồi mới đi ra ngoài, ba mẹ cô nhìn anh và cô mà mỉm cười rồi nói.

-- Nhìn hai đứa nó đúng là đẹp đôi.

-- Ừm, con gái mình cũng đến tuổi lấy chồng được rồi.

-- Phải, tôi thấy A Thiên có ý với Nhiên nhi.

-- Có ý gì mà có ý, phải nói là nó thích con bé rồi.

-- Thôi được rồi, để cho tụi nó tự tìm hiểu đi.

Hai ông bà nói rồi liền vào phòng ăn, còn anh và cô ra khỏi nhà liền lên xe, anh lái xe đi trên đường cô nhìn qua anh hỏi.

-- Sao sáng chú đến sớm vậy ?
-- Chờ em thôi.

-- Chú rãnh quá ha.

-- Ừm rất rãnh.

-- Mà sao chú lại nói dối ba mẹ em.

-- Vậy em muốn làm kì đà sao ?
-- Hả.

?
-- Tôi thấy ba mẹ em rất tình cảm không muốn cản trở, với lại đi sớm một chút để ăn sáng luôn.

-- Chú rãnh quá rồi đó.

-- Rãnh mới làm như vậy ?
-- Không thèm nói chuyện với chú.

Anh cười cười rồi thôi, lái xe đến nhà hàng cả hai vào phòng riêng để ăn sáng, ăn xong thì mới xuất phát đến sân bay.

Đến sân bay cả hai đi vào trong, một trai một gái đi vào ai cũng nhìn, vì nhìn vào cả hai vô cùng đẹp đôi, ai cũng khen ngợi, đi vào trong trợ lí anh đứng đó chờ anh.

-- Sếp đây là hộ chiếu của ngài và thư ký Châu.

-- Ừm, có chuyện gì thì báo với tôi.

-- Vâng.

Nói xong trợ lí liền rời khỏi sân bay,anh và cô liền đi vào trong, kiểm soát vé xong cả hai lên máy bay hạng vip ngồi.

Cô ngồi ngay cửa có thể nhìn ra ngoài ,phong cảnh rất đẹp.

Máy bay chuẩn bị cất cánh, anh và cô đã yên vị, trên máy bay cô nhìn ra ngoài, còn anh thì xem tài liệu, lâu lâu anh lại nhìn cô, thấy cô có vẻ mệt anh liền nói.

-- Mệt thì ngủ một chút đi.

-- Không sao đâu,chú đừng lo.

-- Ngoan ngoãn ngủ đi thời gian rất dài.

-- Nhưng!
-- Không nhưng nhị gì đây là mệnh lệnh.

-- Được rồi em ngủ.

Anh hôn lên trán cô, cho cô dựa vào vai anh mà nghỉ ngơi, thấy cô đã nhắm mắt, anh tiếp tục xử lí công việc cho xong luôn, rồi nghỉ ngơi sau.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 39: Chương 39


Nước Y.

Hành khách trên máy bay cũng xuống gần hết, chỉ còn anh và cô, cô đang ngủ mơ màng thì bắt đầu dần tỉnh dậy, cô mở mắt ra nhìn xung quanh mọi người đi hết, cô nhìn anh nói.

-- Sao chú không kêu em dậy ?
-- Thấy em ngủ ngon nên không kêu.

-- Vậy nếu em ngủ luôn không dậy thì chú cũng chờ à.

-- Không, sẽ bế em đi ra ngoài.

-- Chú thật là.

-- Được rồi đi thôi.

-- Ồ.

Anh ngồi dậy trước rồi mới đỡ cô ngồi dậy, sau đó mới đi ra ngoài, hành lý của anh và cô không có gì nhiều chỉ cầm theo túi tài liệu là xong.

Còn quần áo qua bên này sẽ mua sao.

Cả hai đi ra khỏi sân bay, sau đó có một chiếc xe đến đón anh và cô, người đó thấy anh thì cung kính nói.

-- Ông chủ.

-- Ừm.

-- Mời ông chủ và tiểu thư vào xe.

Người đó mở cửa cho anh và cô vào xe ngồi, bên trong xe cô thầm nghĩ anh chắc chắn là một nhân vật rất bí hiểm, nghe gọi là " ông chủ " là đủ hiểu anh là người quyền lực đến cỡ nào rồi.

Anh nhìn qua cô thấy cô đang suy nghĩ gì đó ? Rất chú tâm liền gõ nhẹ lên trán cô,làm cô giật mình mà nhìn anh,anh bật cười hỏi.

-- Suy nghĩ gì mà nhập tâm vậy ?
-- Cũng không có gì chỉ là!
-- Là gì ?
-- Thật ra chú là một người như thế nào vậy ?
-- Sao lại hỏi như vậy ?
-- Thì em thấy chú có vẻ rất bí hiểm.

-- Vậy sao ?
-- Đúng rồi, chú mau nói em nghe thử xem.

-- Đợi khi nào rãnh tôi sẽ nói cho em nghe.

Cô xị mặt xuống, cô muốn nghe anh kể ngay bây giờ đâu cần khi nào rãnh, anh ngày nào cũng bận rộn làm gì có thời gian chứ ? Cô buồn bã không nói mà nhìn ra ngoài cửa kính xe.

Rất nhanh cũng đã đến nơi, xe dừng lại trước một biệt thự vô cùng to lớn, cô và anh bước xuống xe, đập vào mắt cô là căn biệt thự vô cùng xa hoa, dù là thấy rất nhiều chỗ khác nhau, nhưng căn biệt thự này vô cùng sang chảnh nha.

Anh thấy cô cứ thẩn người ra, mà nắm tay cô đi vào trong miệng thì nói.

-- Lần đầu tiên em thấy hay sao mà ngạc nhiên vậy ?
-- Đúng vậy lần đầu thấy đó.

-- Em đúng là quê mùa.

-- Nè chú đang nói móc em sao ? Tuy cũng là gia đình giàu có nhưng đâu có giống như chú, đi đâu cũng có một căn biệt thự riêng cho mình.

-- Được tôi biết rồi, vào trong thôi.

-- Không cần nắm tay nắm chân đâu tự em đi được.

Cô hứ anh rồi tự mình vào trong trước, để anh ở ngoài mà buồn cười với hành động của cô,anh lắc đầu rồi đi vào trong.

Vào bên trong cô nhìn xung quanh căn biệt thự, phải nói giống như một lâu đài vậy, vô cùng hoành tráng nhìn thôi cũng đã mê mẩn rồi, cô đi lại ghế sofa ngồi thử thì nó vô cùng mềm mại nha,cô thích thú mà nhúng vài cái.

Anh thấy cô hiếu kỳ lại thích khám phá thì mỉm cười, nhưng sau đó lại nói.

-- Nhúng nhiều quá coi chừng hư đấy.

-- Chưa gì mà chú đã nói như vậy rồi, bộ đồ trong biệt thự này là hàng nháy hàng dỏm hay sao mà hư.

-- Thấy em nhúng nhiều quá sợ không chịu được lực tác động thôi.

-- Ý chú là chê em năng sao ?
-- Không có.

-- Như vậy mà không có, ai tin cho được.

-- Được rồi không nói vụ này nữa, lên phòng nghỉ ngơi rồi ăn trưa.

Cô ngồi dậy đi theo anh vào thang máy riêng, lên tầng cao nhất là tầng bốn thang máy mở ra, đi ra ngoài sẽ thấy ba phòng, trong đó có phòng anh và thư phòng còn một phòng kia là phòng trống cũng không có ai ở.

Anh dẫn cô đi xung quanh xem mọi thứ, cuối cùng là cô chọn phòn dư còn lại, anh thắc mắc tại sao cô lại chọn phòng đó.

-- Sao em lại chọn phòng đó chứ ?
-- Tầng này chỉ có ba phòng ,mà trong khi đó chỉ có một phòng trống thì chọn thôi.

-- Vậy phòng tôi sao em không chọn.

-- Chú nghĩ sao vậy trai đơn gái chiếc ở chung một phòng không được đâu.

-- Sao không được ?
-- Chú đang giả bộ hay không biết vậy ? Tất nhiên là không được rồi, ai nào đi lại ở chung phòng.

-- Chung phòng thì có làm sao đâu, dù gì phòng tôi cũng rất rộng, em ở một mình không sợ sao ?
-- Không sợ, ở chung với chú mới sợ đó.

-- Sợ gì tôi có làm gì em sao ?
Anh ranh mãnh bước lại gần cô làm co lo sợ,ý đồ của cô tất nhiên là anh hiểu được, nhưng vẫn muốn trêu cô một chút.

-- Chú! về phòng đi, em vào phòng đây.

Cô liền né người đi rồi mở cửa đi vào phòng, trước khi đóng cửa lại, cô quay người ra nói với anh.

-- Sợ chú nửa đêm b**n th** với em đó.

Nói xong cô lập tức đóng cửa lại, không chậm một giây nào, bên ngoài anh nheo mắt lại nhìn vào cánh cửa đó mà cười tà mị lên.

-- b**n th** sao ? Tôi sẽ b**n th** cho em xem.

Nói xong anh quay người đi vào phòng mình, phòng anh và cô thì nằm sát nhau nên không có gì trở ngại.

Bên trong cô vẫn đang ôm ngực mình mà thở.

-- Thật là quá nguy hiểm, đúng là cáo già mà.

Cô đi lại tủ mở ra xem bên trong không thấy quần áo nào, chỉ là cái tủ trống không, quên mất phòng này không có ai ở nên không có gì là phải ?
Cô ngồi xuống giường lấy điện thoại ra gọi cho ông chú già bên kia,anh bên đây nghe chuông điện thoại thì lại xem là cô điện liền cười rồi nhấc máy nghe.

-- Sao vậy, không ưng ý à ?
-- Không có quần áo thì làm sao mà măc.

-- Quên mất là quần áo của em đang bên phòng tôi, nếu em không ngại em qua phòng tôi lấy.

* Bụp *
Gì chứ kêu cô qua phòng anh lấy, chẳng khác nào dân thịt cho sói chứ, cô đâu có ngốc, nhưng không lấy thì không có đồ để mặc, ôi làm sao bây giờ ?
-- Hay là chú đem qua giúp em được không ?
-- Không được rồi, tôi sạn đi tắm em qua lấy đi.

-- Ồ.
 
Back
Top Bottom