Ngôn Tình Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,383,327
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
bao-boi-nho-cua-tong-tai-luu-manh.jpg

Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Tác giả: Linhh yy
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Linhh yy

Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị

Giới thiệu:

Một nam nhân cao lãnh,bề ngoài luôn lạnh lùng, nhưng bên trong thì vô cùng ấm áp với người mình yêu. Xung quanh toàn là những tiểu thư xinh đẹp, luôn muốn lấy anh, muốn làm người phụ nữ của anh, nhưng đều bị anh ngó lơ không quan tâm đến.

Còn cô một thiên kim cao quý, được ba mẹ yêu chiều hết mực,tính tình có hơi ngang bướng một chút, nhưng không cản được sự dễ thương tinh nghịch của cô, điều này làm anh say mê cô không thôi.​
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 1: Chương 1


Tại sân bay thành phố B, có một nữ nhân thân hình nhỏ nhắn,đáng yêu, cô đeo chiếc kính râm bản to, lộ ra gương mặt thanh thoát đã che đi một nữa, nhưng không cản được sự xinh đẹp của cô.

Cô bước ra khỏi sân bay chuẩn bị bắt taxi về nhà,bao năm cô du học ở nước ngoài cuối cùng cũng về nước, điều này làm cô rất vui, vì gặp lại ba mẹ của cô,cùng với hai cô bạn thân thiết của cô.

Bắt được taxi cô liền lên xe ngồi, trên đường cô nhìn cảnh vật xung quanh rất tao nhã,nhiều năm không về bây giờ đã đổi mới hoàn toàn,làm cô không nhận ra, nghe bác tài nói lại cô mới biết con đường này đã thay đổi từ nhiều năm trước.
Đến nơi, cô xuống xe lấy vali của mình ra,rồi đứng trước cổng biệt thự ấn chuông, người làm trong nghe tiếng chuông liền chạy ra ngoài xem ai đến,cô người làm đi ra tới cổng mở cửa ra thấy cô,thì có chút không nhận ra cô,lý do cô đeo kính đã che đi nữa khuôn mặt nên không nhận ra là phải.

Cô tháo kính ra nhìn cô người làm mỉm cười nói.
-- Chị không nhận ra em sao ?
-- Cô là...

-- Ầy, em là tiểu thư Châu gia, Châu An Nhiên đây.
-- Aa..là tiểu thư sao ? Làm tôi nhìn cô mãi mà không nhớ ra ai,trông cô khác hẳn ra.
-- Hihi, mà chị không cho em vào nhà sao ?
-- A..quên mất xin lỗi tiểu thư mời cô vào trong, lão gia với phu nhân ở trong phòng khách.
-- Được, nhờ chị kéo hộ em cái vali nhé.
-- Cái đó là bổn phận của tôi cô vào trong đi.
-- Vậy phiền chị rồi.
Cô đi vào biệt thự, cô người làm mới đầu không nhận ra cô vì cô khác hẳn lúc còn ở đây,một lúc sau mới nhớ ra cô, cô đi vào trong thấy ba mẹ của mình đang uống trà xem tin tức, cô rón rén đi vào muốn tạo bất ngờ cho ba mẹ mình.

Cô bước đến cửa liền nghiêm túc chỉnh giọng mình lại rồi lên tiếng.
-- Chào Châu lão gia, Châu phu nhân, con Châu An Nhiên đã về.
Lúc này ba mẹ cô đang bất động,mẹ cô quay ra hướng cửa nhìn thấy cô thì vui mừng không thôi,bà đứng dậy đi lại ,cô cũng chạy lại chỗ bà, hai mẹ con ôm nhau thấm thiết vui mừng,bà nhìn cô từ trên xuống dưới không khỏi đau lòng,cô ốm đi rồi.
-- Con về sao không báo cho ba mẹ biết.
-- Con muốn tạo bất ngờ cho ba mẹ mà.
-- Đứa con gái ngốc bao nhiêu năm mới chịu về.
-- Không phải bây giờ con về rồi sao ?
-- Ừm về rồi, nhìn đi con ốm đi nhiều rồi.
-- Thì giờ con về rồi mẹ phải tẩm bổ cho con đó.
-- Được.

Hai mẹ con nói chuyện với nhau,quên mất người quyền lực đang ngồi ở đó, nhìn hai mẹ con cô nói chuyện mà quên mất người ba đang nhìn hai người, mà bất lực không thôi, ông ho vài cái rồi lên tiếng nói.
-- Khụ...khụ...!hai người xem tôi là không khí sao ?
Bà và cô đang nói chuyện thì nghe tiếng ông thì dừng lại, nhìn qua ông, thấy ba cô đang giận dỗi thì bật cười đi lại chỗ ông ngồi xuống ôm ông nói.
-- Ba à con nhớ ba lắm.
-- Nhớ ông già này mà hai mẹ con hai người xem tôi là không khí không ngó ngàng gì ?
-- Con nào có, chỉ là con vui quá thôi,ba đừng giận mà.
Cô nhõng nhẽo với ông ,chu môi lên nhìn ông triều mến ,đôi mắt thì chớp chớp liên tục, đến nổi ba cô cũng muốn giận cũng không được, ai bảo cô là con ông làm gì ? Lại thừa hưởng sự xinh đẹp, tinh nghịch của ông bà thời còn trẻ.
-- Thôi được rồi cô nương, cô đừng nhõng nhẽo nữa.
-- Con chỉ nhõng nhẽo với ba thôi.
-- Con làm vậy mẹ con sẽ ghen đấy.
Cô nhìn qua bà,thấy bà mỉm cười nhìn hai ba con nói chuyện, nghe câu ba cô nói vậy bà lên tiếng nói.
-- Tôi già rồi không dám ghen với cô công chúa nhỏ của ông đâu.
-- Vậy sao ? Tôi tưởng bà ghen lắm chứ,lúc con bé chỉ mới ba hay bốn tuổi cứ quấn lấy tôi đến nổi bà muốn tống con bé đi kia mà.
-- Cái đó là hồi còn trẻ ,bây giờ già hết rồi còn ghen gì nữa.

-- Haha bà đâu có già còn trẻ kia mà.
-- Ông này con bé còn ở đây đấy.
Cô nhìn ba mẹ của mình vẫn ân ái vui vẻ như vậy thì rất vui, tuy ba mẹ cô đã ngoài năm mươi,nhưng vẫn còn rất trẻ, trông hai người như một cặp vợ chồng son mới cưới vậy, cô nhìn mà cũng ganh tị, không biết bao giờ cô có một người đàn ông giống như ba cô vậy ,nghĩ đến đó thôi gương mặt cô trùng xuống không thôi.

Mẹ cô thấy cô cần nghỉ ngơi nên nói với cô.
-- Con lên phòng nghỉ ngơi đi,chút nữa mẹ gọi con xuống ăn trưa.
-- Dạ con đi lên phòng đây,không làm phiền ba mẹ ân ái với nhau.
-- Con nhỏ này.
Cô đi lên lầu không quên chọc bà,lên phòng, căn phòng vẫn y như vậy không thay đổi gì ? Mau chủ đạo chỉ có hai màu, màu trắng và xanh lá, cô nằm trên giường mềm mại, cơ thể mệt nhoài đã được nghỉ ngơi, cô lấy điện thoại ra nhắn tin cho hai cô bạn thân của mình, rồi nằm trên giường nhắm mắt tỉnh dưỡng một chút, nhưng không ngờ cô đã ngủ quên đi.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 2: Chương 2


Cô nằm ngủ đến giờ ăn cơm,mẹ cô lên phòng gọi cô xuống dùng cơm,bà bên ngoài gõ cửa rồi lên tiếng.
-- Nhiên nhi ra dùng cơm đi con.
Bên trong cô vẫn đang ngủ,nghe tiếng mẹ cô liền tỉnh dậy,gương mặt vẫn còn ngái ngủ lên tiếng nói.
-- Con biết rồi, mẹ xuống dưới trước đi con xuống sau.
-- Nhanh lên đấy.
-- Dạ.
Bà nghe vậy liền đi xuống dưới nhà,còn cô thì lết người vào trong phòng tắm, rửa mặt cho tỉnh táo rồi lấy một bộ đồ thoải mái, sau đó đi ngược vào trong tắm, đồ cô chọn cũng rộng rãi thoáng mát, một cái đầm dài xuống tận đầu gối, trên áo còn có hình của chú gấu trông rất dễ thương.

Tóc được cô bới lên thành một cục ,vài sợi tóc rơi xuống hai bên thái dương và phía sau cố cô,tạo nên nét tinh nghịch trong sáng vui tươi trên người cô.
Cô bước xuống nhà thấy thức ăn được bày ra bàn,ngửi được hương thơm từ thức ăn, bụng cô bắt đầu reo lên,không cưỡng lại được cô liền đi xuống, thấy ba cô phụ mẹ cô chuẩn bị thức ăn, thì biết bữa ăn hôm nay ngon đến cỡ nào,vì có sự yêu thương trong món ăn mà ba và mẹ đã nấu.Thấy cô đứng đó ngây người bà liền lên tiếng.
-- Còn không mau lại đây, đứng đó mà ngây người ra.
-- Dạ con tới liền.
Cô vui vẻ đi lại phụ ba mẹ rồi chuẩn bị dùng cơm,tất cả mọi thứ đã xong xuôi, cả nhà ba người bắt đầu dùng cơm với nhau,đây là bữa cơm sau mấy năm cô đi du học mới về, nên không khí trong phòng ăn vô cùng vui nhộn.

Ăn xong cô lên phòng dọn dẹp lại quần áo của mình bỏ vào tủ,làm xong hết thì điện thoại cô reo lên ,nhìn vào màn hình là cô bạn thân thiết của cô gọi đến,cô mỉm cười ấn nút nghe.
-- Alo cho hỏi ai gọi số này vậy ?
-- Châu An Nhiên cậu đang đùa mình à.
-- Nào dám chứ.
-- Cậu mà không dám,về nước cũng không gọi nói một tiếng.
-- Hì thì mình cũng nhắn tin với cậu rồi đó.
-- Nhắn con khỉ về rồi mới nhắn.
-- Được rồi, mà cậu gọi cho mình có gì không ?
-- Thì rũ cậu tối nay đi chơi.
-- Tối nay sao ? Hừm...!được rồi nói địa điểm đi.
-- Chút nữa mình nhắn cậu,bây giờ mình có việc tối găp.
-- Ok.
Kết thúc cuộc gọi với cô bạn Lý Mỹ, bạn thân hồi cấp hai và ba của cô, sau khi học hết cấp ba thì cô đã ra nước ngoài du học, dù như vậy cô và hai người bạn của mình vẫn liên lạc với nhau,đến bây giờ cũng vậy có thể nói thân hơn chữ thân , như là chị em người nhà với nhau .
Đến tối cô chuẩn bị sửa soạn để đến buổi hẹn, trong khi đó cô mới về nước và đường xá bây giờ cũng đổi mới nên đã nhờ Lý Mỹ đến rước cô.

Cô chuẩn bị xong hết rồi mới đi xuống nhà,xin phép ba mẹ cô xong rồi mới đi,ra đến cổng đã thấy Lý Mỹ ở đó đợi cô,Lý Mỹ thấy cô thì mỉm mai cô.
-- Trễ mười phút rồi, giờ này mới ra.
-- Hì thôi mà giờ đi thôi.
-- Lên xe đi.
-- Ok you.
Cô lên xe ngồi rồi chuẩn bị đến điểm hạn,trên đường đi cô nhìn xung quanh phong cảnh bên ngoài cũng rất náo nhiệt, Lý Mỹ thấy cô không nói gì liền lên tiếng hỏi.
-- Về đây cậu có dự định gì không ?

-- Cũng chưa biết nữa.
-- Bà cô à, cậu học bên kinh tế kiêm luôn thiết kế mà chưa biết làm gì ?
-- Học thì học nhưng mình không biết là xin việc vào công ty nào ?
-- Công ty nhà cậu để chưng à.
-- Mình muốn tự làm,không muốn nhờ thế lực gia đình mình.
-- Ý cậu là tự lực gánh sinh.
-- Đúng vậy.
-- Ừm..cũng tốt.
Hai người nói chuyện rơm rã với nhau thì cũng đến nơi, điểm hẹn là một quán bar nổi tiếng, rất nhiều thiếu gia,tiểu thư gia đình cao quý đều hội tụ đến đây ăn chơi, một quán bar nổi tiếng có tầm ảnh hưởng rất cao,vị chủ của quán bar này vô cùng nổi danh không ai không biết đến, một người băng lãnh luôn giải quyết mọi chuyện rất nghiêm khắc và trừng trị những kẻ đó một cách ghê rợn.

Nói đến đây cũng đã lạnh xương rồi.
Cô và Lý Mỹ bước vào trong đi ngang qua những gương mặt ăn chơi tay tiếng, đều phải dừng lại ngắm nhìn cô và Lý Mỹ, nhan sắc không kém cạnh ai.

Cô thì không quá cầu kì, đồ cô mặc chỉ có một tông màu đen ,được mặc lên người cô đều rất nổi bật, vì nước da của cô đã trắng sẵn nên cô mặc gì đều cảm thấy vô cùng đẹp.

Cả hai đi lại bàn thấy cô bạn còn lại đang chờ hai người, đến chỗ cả hai ngồi xuống rồi mới kêu đồ uống, kế đó có một luồng khí vô cùng lạnh không ai khác là cô bạn Tô Nhã Hân.

Cô thấy không khí không được ổn nên nói chuyện trước cho chắc ăn.
-- Hân Hân cậu đừng nhìn mình như vậy mà.
-- Châu An Nhiên cậu còn nói về nước không báo ai một tiếng thì thôi đi, đã vậy hai cậu còn đến trễ bắt mình chờ như thế này.
-- Hân Hân xin lỗi mà,đừng giận mà hay mình lấy rượu tự phạt nha.
-- Mình cũng vậy một ly,cái này mình cũng không muốn đến trễ đâu tại An Nhiên.
Cô và Lý Mỹ cùng lấy rượu để tự phạt mình, ai không biết Tô Nhã Hân phải nói là một bà chằng chứ, cô thấy như vậy cũng hơi sợ dù biết tính cách là như vậy, nhưng cô không muốn bị ăn thịt sớm bởi đi trễ như vậy, tuổi đời của cô còn đang xuân xanh tươi đẹp, chưa muốn đi sớm.

Uống xong ly rượu đó thấy tâm tình Tô Nhã Hân cũng đã ổn hơn thì cũng bớt lo .
Châu An Nhiên
Lý Mỹ
Tô Nhã Hân
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 3: Chương 3


Sau khi cô và Lý Mỹ uống xong ly rượu, thấy tâm trạng Tô Nhã Hân đã bình thường nên cũng an tâm một chút, quán bar bây giờ rất nhiều người đến đây chơi, bàn các cô ngồi là gần chỗ khuất nên yên ổn một chút, chứ thấy mấy bàn khác ngay trung tâm thì nhảy nhót la hét không thôi,tuy ở bên nước ngoài cô cũng hay đi tới những chỗ này, nhưng là đặt phòng riêng đi theo một top ,đôi khi thì sẽ tụ tập bên ngoài uống vài ly rồi về.

Còn hôm nay thì khác, cô vừa về nước lại gặp hai cô bạn lôi kéo cô uống rượu, chắc chắn say mới chịu về đây, nghĩ thôi cũng đã mệt mỏi.
Trong khi đó, một góc khuất đối diện chỗ cô, có ba nam nhân đang thưởng thức ly rượu mới của bar vừa nhập về, gương mặt ai nấy đều bảnh trai khiến các cô gái ngồi gần đó cứ nhìn mãi không thôi,nhận thấy sự khó chịu khi bị người khác nhìn, anh liền trừng mắt nhìn về phía họ, khiến họ khiếp sợ không dám nhìn người đó không ai khác chính là Tần Âu Thiên, một vị tổng tài cao cao tại thượng, gương mặt lạnh như tờ tiền ,trực giác luôn chính xác công việc rơi vào tay anh đều giải quyết nhanh chóng.
-- Âu Thiên cậu có cần lạnh như vậy không ? Khiến mấy em gái đều bỏ chạy hết rồi kìa.
-- Có liên quan.
-- Cậu không thể nói nhiều hơn một chút sao ?
-- Không.
-- Ok không nói.
Người đang oán trách anh chính là Triệu Minh Đức, người bạn thân hay là người anh em chí cốt của anh,tuy bên ngoài rất đào hoa nhưng được một cái rất được lòng người khác.

Còn một người nữa cũng đang cười móc Triệu Minh Đức, là một người ưu tú không kém gì anh nhưng cũng là nam nhân mà mọi cô gái đều muốn có Hàn Lâm.

Ba đại thiếu gia nổi tiếng nhất nhì trong giới kinh doanh này, ai cũng biết và kính nể.
Tiếng nhạc sập xình ngày càng lớn dần, mọi người bắt đầu vào cuộc chơi của mình, ba cô gái thì chỉ thưởng thức rượu rồi nói chuyện rơm rả, đến khi nhạc lớn dần thì không nói nữa, mà cũng bắt đầu nhập vào cuộc vui của mình.

Anh từ nãy giờ luôn nhìn về hướng phía cô,mọi cử động đều bị anh thu vào mắt,lâu lâu lại nhếch môi lên một cái, làm người khác cũng phải khó hiểu không biết anh định làm gì ?
Ba cô gái chơi được một lúc thì về chỗ ngồi nghỉ một chút, buổi tối hôm nay phải nói là rất vui,cả ba bắt đầu uống rượu, đến khi ngà say thì mới chịu dừng lại,trong khi đó cô nói với hai cô bạn của mình vào nhà vệ sinh một chút, cô liền đứng dậy đi về hướng nhà vệ sinh,cô rửa tay rồi rửa mặt cho tỉnh táo lại, rồi mới đi ra ngoài, vô tình va phải một thứ gì đó, cô liền nổi nóng mà lên tiếng.
-- Nè bộ đi không nhìn đường sao ?
-- Là do cô chứ không phải do tôi.
Cô nghe được câu trả lời đó, máu trong người liền sôi lên ,tay cô đang xoa ngay trán bị đụng,nghe câu trả lời động tác đều dừng lại, ngước mặt lên nhìn phải nói là rất soái ca nha, đúng là đẹp trai,cô nhìn mà không chớp mắt, đến khi anh lên tiếng thì cô mới quay về hiện tại.
-- Tôi biết mình đẹp trai không cần nhìn tôi như vậy.
-- Ảo tưởng.
Cô nói xong liền lướt qua người anh,gương mặt hầm hầm khó chịu, còn anh thì nhìn theo bóng lưng của cô mà nhếch môi, hương thơm trên người cô phải nói nó rất thơm, một mùi hương khiến anh muốn ngửi mãi, hương thơm trên người cô nhẹ nhàng thoáng qua không giống như những cô gái khác, một mùi hương khiến anh khó chịu không thôi.

Thoát khỏi dòng suy nghĩ, anh liền quay ra bàn của mình, còn cô thì vẫn khó chịu không thôi,nhìn hai cô bạn thì vẫn vu vơ hát rồi lại uống rượu, cô không biết phải làm sao nữa.
Nhìn vào màn hình điện thoại thấy cũng trễ giờ, nên cô nói với hai cô bạn của mình.
-- Hai cậu về chưa.
-- Còn sớm mà về gì ? ( Lý Mỹ )
-- Vậy mình về trước đó.
-- Gì vậy đang vui mà chơi chút nữa rồi về.

( Lý Mỹ )
-- Đúng đó cậu mới về nước nên cứ chơi thoải mái đi.

( Tô Nhã Hân )
-- Vậy hai cậu cứ tiếp tục mà chơi đi,mình mệt rồi về đây.
-- Hầy, cậu thật là, được rồi cậu về trước đi,chút nữa tụi mình về sau.

( Tô Nhã Hân )
-- Được, nhớ uống ít thôi đấy.
-- Biết rồi về cẩn thận đó.

( Tô Nhã Hân )
Nói rồi cô ngồi dậy bước đi ra khỏi quán bar,từ nãy giờ anh luôn nhìn về cô, mắt không hề hướng chỗ khác mà chỉ nhìn chằm chằm về cô,thấy cô ra khỏi quán bar anh trầm ngâm cầm ly rượu lên uống một ngụm.

Hai người bạn của anh,cảm thấy khó hiểu không biết anh đang suy nghĩ gì mà thẩn thơ như vậy ? Lần đầu tiên thấy anh băng khoăn ,không hiểu tại sao trong đầu hai người bạn anh lóe lên một ý nghĩ, chỉ có thể là phụ nữ nên anh mới như vậy ?
-- Âu Thiên cậu bị làm sao vậy ? ( Triệu Minh Đức )
-- Đừng nói là cậu để ý ai rồi đó nha.

( Hàn Lâm )
-- Nhiều chuyện.
-- Haha đón trúng rồi, ba mươi tuổi không theo đuổi một ai,cũng không có mối tình nào nay lại để ý ai rồi đây.

( Triệu Minh Đức ).
-- Cũng đúng mới đầu người khác nghĩ cậu ấy không có cảm giác với phụ nữ đấy haha.

( Hàn Lâm )
-- Hai người nói nữa cho vô sở thú.
Một câu nói của anh khiến hai người kia lặp tức im bặt, không dám hó hé gì ? Ai không biết Tần Âu Thiên là người như thế nào ? Nói một câu ra liền thực hiện ngay,đủ hiểu người lạnh lùng như tảng băng này khó ăn ở đến cỡ nào, trái ý chỉ có một con đường đau khổ không hơn không kém.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 4: Chương 4


Cô về đến nhà liền lên phòng lấy đồ ra rồi vào phòng tắm qua một lần nữa, để ngủ sẽ thoải mái hơn, sau khi tắm xong cô lại bàn trang điểm chuẩn bị bước dưỡng da của mình, cô làm xong rồi lên giường ngồi nghĩ đến cảnh lúc cô găp người đàn ông đó, phải nói là vô cùng soái ca nha, đúng là đẹp nhưng cô không phải loại gái thấy trai là nhảy dựng lên đâu,đẹp trai mà lại lạnh lùng khó ở như vậy cô chẳng ưa chút nào.

Nghĩ đến đó là cô thấy tức, tên đàn ông lạnh lùng lại còn tự ảo tưởng nữa.
Cô không muốn nghĩ đến nữa liền nằm xuống chuẩn bị đi ngủ, còn về phía anh khi về biệt thự anh liền lên phòng tắm rửa sạch sẽ ,rồi ra ban công cầm một điếu thuốc hút, không chỉ riêng cô nghĩ về chuyện đụng trúng anh,anh cũng như vậy hình bóng của cô cứ hiện lên trong tâm trí của anh,hình dáng nhỏ nhắn uyển chuyển cùng với thân hình quyến rũ đó, làm anh cứ nhớ mãi không thôi.

Đặc biệt là hương thơm dịu nhẹ đó, thật khiến anh nhớ mãi.
------------
Hôm sau cô thức dậy sớm,vào vệ sinh cá nhân rồi xuống nhà thấy ba mẹ cô sáng sớm đã ngồi ở phòng khách, ba cô thì uống trà đọc báo, còn mẹ cô thì lại chăm sóc chậu hoa mà ba thích nhất.

Cô tươi tắn đi xuống phòng khách, rồi cất tiếng nói lên.
-- Ba mẹ buổi sáng tốt lành.
-- Con gái buổi sáng vui vẻ.
Bà nhìn cô hiền hậu trả lời cô,còn ba cô thì nhìn cô rồi mỉm cười tiếp tục công việc đọc báo của mình, tuy ba cô không nói nhưng ông lại nhìn cô mỉm cười, đủ hiểu lời nói đã thay bằng hành động.

Cô ra ngoài vườn đi dạo một vòng để hít lấy bầu không khí trong lành, cô đi ngang qua một vườn hoa cô yêu thích, đi vào trong thấy chúng chưa được dọn cỏ, trong khi đó cô cũng rảnh nên đã xoắn tay áo lên chuẩn bị dọn khu vườn này .
Dọn được một lúc thì cũng gần xong,vườn hoa không nhiều cỏ nên rất nhanh cô đã làm xong công việc, đúng lúc người làm đi ra gọi cô vào ăn sáng, cô liền rửa tay rồi vào trong dùng bữa.

Bước vào trong cô đi vào phòng bếp, thấy ba mẹ đã ngồi yên vị ở đó chỉ còn chờ cô vào là có thể ăn, cô nhanh chân đi lại chỗ rồi ngồi xuống mới bắt đầu ăn sáng.
Sau khi ăn xong, cả ba người đều lên phòng khách ngồi, ba cô nhìn cô liền lên tiếng hỏi về công việc của cô.
-- Con về nước lần này có dự định gì không ?
-- Dạ trước mắt thì con muốn nghỉ ngơi một thời gian gian,sau đó con sẽ xin việc làm.
-- Nhà mình có công ty cần gì phải đi xin.
-- Nhưng con muốn tự mình làm ra,không muốn dựa vào thế lực công ty mình đâu.
-- Ừm..cũng được, vậy con tìm được công ty nào chưa ?
-- Dạ vẫn chưa con đang tìm hiểu.
-- Ừm, nếu có khó khăn gì thì nói với ba .
-- Dạ con biết rồi.
-- Ừm.
Sau khi nói chuyện với ba cô xong ,cô ngồi chơi một lúc rồi mới lên phòng, trong phòng cô nằm trên giường tay thì cầm điện thoại lướt tên của hai cô bạn rồi ấn nút gọi video.
-- Hello gọi mình có gì không ? ( Lý Mỹ )
-- Bộ có chuyện mới được gọi sao ?
-- Đâu có, cậu có thể gọi mình bất cứ lúc nào .( Lý Mỹ )
-- Vô vấn đề chính đi nào.

( Tô Nhã Hân )
-- Chuyện là mình mới về nước còn thiếu vài món đồ, muốn rũ hai cậu đi shopping.
-- Ừm...lâu rồi mình chưa đi, được nay đi đi.

( Tô Nhã Hân ).
-- Mình cũng vậy mỹ phẩm của mình cũng gần hết rồi.

( Lý Mỹ )
-- Có ai như cậu không suốt ngày mỹ phẩm.
-- Con gái ai mà chả vậy phải biết tự chăm sóc bản thân mình chứ.

( Lý Mỹ )

-- Thôi đi bà ơi bà nghiện mỹ phẩm thì cứ nói đại đi, bài đặt chăm sóc bản thân.

( Tô Nhã Hân )
-- Nè cậu không nói móc mình là ăn cơm không vô sao ? ( Lý Mỹ )
-- Thì có sau nói vậy thì thôi à.

( Tô Nhã Hân )
-- Được rồi hai người dừng lại đừng cãi nữa .
-- Tại cậu ta nói móc mình trước thôi.

( Lý Mỹ )
-- Được rồi địa điểm là trưa nay mười giờ, hai cậu tới nhà rước mình ok không ?
-- Ok.

( Lý Mỹ )
-- Ok.

( Tô Nhã Hân )
Về phía anh, trong phòng họp đang diễn ra cuộc họp vô cùng căng thẳng đến nỗi ai nấy đều chảy cả mồ hôi.

Vì bên trên là một tổng tài vô cùng lạnh lùng và khốc liệt, gương mặt anh không biểu cảm ai nấy đều lo sợ không thôi, mỗi tuần đều diễn ra cuộc họp căng thẳng như thế này, khiến ai cũng phải cầu nguyện cho cuộc họp này trôi qua nhanh chóng, ở trong đây như muốn ngộp thở chết vậy, thật đáng sợ không thôi.

Sau khi mọi người báo cáo và anh cũng xem qua các tài liệu, liền miễn cưỡng hài lòng rồi cuối cùng là tan họp, anh đứng dậy đi ra ngoài cùng trợ lý của mình, trong phòng họp ban cán sự trong công ty đều thở phào nhẹ nhõm, đại ma vương cuối cùng cũng tha chết, ở đây thêm một giây phút nào nữa chắc chắn sẽ không yên nỗi.

Anh về văn phòng lập tức điện thoại reo lê , nhìn vào màn hình là Triệu Minh Đức gọi, anh hờ hững ấn nút rồi lạnh lùng nói.
-- Cho cậu hai phút để nói.
-- Cậu không thể nào nói chuyện nhẹ nhàng chút sao ?
-- Chuyện chính.
-- Rủ cậu đi ăn.
-- Không có thời gian.
-- Cậu ngày nào cũng công việc, không để cho mình thời gian nghỉ ngơi sao, giành nửa tiếng để đi ăn một bữa cơm không được sao ?
-- Địa điểm thời gian.
-- Như vậy phải được không .
-- Cậu không nói khỏi đi.
-- Mười một giờ trưa nay chỗ cũ.
Triệu Minh Đức nói xong anh liền tắt máy rồi tiếp tục công việc của mình, ở bên kia có một oán khí với anh, không biết làm bạn với anh là vui hay khổ nữa, như muốn khóc thét vậy.

Ôi đau khổ quá mà, có thằng bạn lạnh lùng cũng là một cái khổ.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 5: Chương 5


Đến trưa cô chuẩn bị thay đồ rồi xuống phòng khách chờ hai người bạn của cô đến, trong biệt thự bây giờ chỉ có cô, ba mẹ cô thì đi thăm bệnh họ hàng nên cũng không có ở nhà.

Cô ngồi trong phòng khách buồn chán, liền lấy điện thoại ra nghịch một lát trong thời gian chờ hai người kia đến.

Cô đang lướt thì vô tình thấy được một công ty đang tuyển nhân viên, cô nhấn vào xem là một công ty lớn trong và cả ngoài nước, đọc tin tức trên đó địa điểm cũng là thành phố cô đang ở ,đọc một lượt cô liền thấy có vị trí phù hợp với mình, cô liền lưu lại thông tin để khi nào cô cần sẽ đi đến đó.
Ngồi chờ đợi thì cuối cùng hai con người kia cuối cùng cũng đến,cô bước đi ra ngoài nhìn hai cô bạn phải nói là chỉ biết lắc đầu, hẹn mười giờ mà bây giờ thành mười giờ rưỡi.

Hai cô bạn nhìn cô mỉm cười, thay cho việc không biết nói gì khi đến trễ, cô cũng không muốn nói nên vào xe đến trung tâm mua sắm luôn vậy.

Đến nơi ba cô gái bước ra từ trong xe,khiến ai đi ngang qua cũng phải quay đầu nhìn lại.
Ba cô vui vẻ đi vào trung tâm thương mại, đầu tiên là cửa hàng thời trang, đi xem một lượt thì cô cũng ưng ý được vài bộ nên đã lấy chúng,còn hai người kia thì thấy nào được đẹp là hốt đi hết, nếu cô không cản chắc cái cửa hàng này sẽ bê về nhà luôn mất.Tiếp tục là những cửa hàng khác nhau,mỗi thứ cô mua một ít khi nào hết thì mua tiếp vậy, mà mua nhiều cầm cũng mệt nên thôi mua những thứ mình cần là được .
Ba cô gái mua sắm xong liền rũ nhau đến một nhà hàng ăn trưa luôn, vì đi từ nãy đến giờ nên năng lượng trong cơ thể cũng đã tiêu hao, nên phải đi ăn một bữa no nê.

Đến nơi ba cô bước vào nhà hàng vô cùng sang trọng và quý phái, ở nhà hàng này sẽ có phòng riêng cho khách muốn có không riêng, và còn một cái nữa là không muốn ngột ngạt họ có thể chọn chỗ ở ngoài để thoải mái hơn.
Và cuối cùng ba cô gái chọn ngồi ở ngoài, vị trí ngay khung kính nhìn ra ngoài sẽ thấy xe cộ chạy qua chạy lại, chọn được vị trí cả ba người cùng gọi món ăn và thức uống cho riêng mình, gọi xong phục vụ sẽ vào trong chuẩn bị, ba cô gái thì nhàn rỗi tán gẫu với nhau.
-- Hai người các cậu mua đồ còn nhiều hơn mình nữa.

-- Vậy mà nhiều thấy ít đó.

( Tô Nhã Hân )
-- Bộ tính đem cửa hàng đó về mới gọi là nhiều à.
-- Cậu không cản chắc mình cũng đem về thiệt.

( Tô Nhã Hân )
-- Mình không còn gì để nói.
-- Nè lần này cậu về có định làm gì không ? ( Lý Mỹ )
-- Trước mắt mình muốn nghỉ ngơi.
-- Cũng được nghỉ ngơi lấy lại sức, mà cậu định làm gì ? ( Lý Mỹ )
-- Xin việc làm.
-- Hả ? Không phải nhà cậu có công ty riêng sao cần gì xin việc.

( Lý Mỹ )
-- Người ta là muốn tự kiếm tiền, nhờ vào thực lực khả năng bản thân chứ không muốn dựa vào ba mẹ.

( Tô Nhã Hân ).
-- Đúng vậy và mình cũng tìm được công ty thích hợp rồi.
-- Là công ty nào ? ( Lý Mỹ )
-- Hình như là công ty K.M thì phải.
-- Công ty lớn nhất trong và ngoài nước.

( Tô Nhã Hân ).
-- Mình nghe nói sếp công ty đó vô cùng lạnh lùng, gương mặt chỉ một biểu cảm thôi đó.

( Lý Mỹ ).
-- Hai cậu đừng làm mình sợ vậy chứ.
-- Là thật sự thật không đùa được đâu,đã vậy nhiều người đồn rằng ông sếp đó hình như không thích phụ nữ mà thích đàn ông đấy.

( Tô Nhã Hân )
-- Cái gì ? Thật sao?
-- Thật mà, đẹp trai như vậy mà lại đồng tính đúng là uổng ghê.

( Tô Nhã Hân )
-- Mà khoang bộ sếp công ty đó già lắm sao ?
-- Không già lắm, độ khoảng ba mươi tuổi trở lại, nên mình kêu là ông ta thôi.

( Tô Nhã Hân ).
Cuộc nói chuyện đang hấp dẫn cũng phải dừng lại vì món ăn đã được đem ra, ba cô gái bắt đầu vào buổi ăn của mình không hay biết từ nãy giờ có một ánh mắt luôn nhìn cô không thôi, tuy không nghe bọn cô nói gì nhưng khi đi vào thì anh đã bắt gặp cô ngay khoảnh khắc đầu tiên đó.

Không biết đây có phải gọi là cái duyên không ,lần gặp này là lần thứ hai,anh cùng hai người bạn của mình đi vào phòng riêng của mình.
Phục vụ vào trong để hỏi món và tất nhiên là ba người đàn ông cũng như củ không có gì mới lạ, nên rất nhanh phục vụ đã xin phép ra ngoài.

Trong khi chờ đợi Hàn Lâm luôn nhìn anh có biểu cảm rất khác thường, từ khi đến quán bar đến bây giờ, vẫn thẩn thơ suy tư gì đó, khiến người khác cũng phải thật khó hiểu.
-- Âu Thiên cậu làm sao vậy ? Hôm qua tới giờ cậu rất lạ.

( Hàn Lâm )
-- Cậu ta có gì mà lạ chứ gương mặt vẫn y như vậy, không dọa người ta là may rồi.

( Triệu Minh Đức )
-- Nếu mình nói mình tương tư thì sao ?
Phụt...khụ...khụ...
-- Cái gì cậu mà tương tư ai chứ, đừng có đùa nữa làm sặt muốn chết rồi này.

( Triệu Minh Đức ).
-- Cậu nói thật hay đùa vậy.

( Hàn Lâm )
-- Là thật.
-- Là ai mà có thể làm cậu mất hồn từ qua nay thế.( Hàn Lâm )
-- Không biết tên.
-- Haha tương tư người ta mà không biết tên đúng là mắc cười thiệt.

( Triệu Minh Đức ).
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 6: Chương 6


Sau khi ăn xong ba cô gái nhanh chóng chia nhau ra để về nhà, vì hai cô bạn không thuận đường với cô,nên cô đã bắt taxi về nhà, về đến nơi cô đi vào trong vẫn chưa thấy ba mẹ cô về, cứ thế rồi cô cầm đồ lên phòng của mình.

Vào phòng những túi đồ cô mua đều được để trong tủ quần áo, còn không thì cô sẽ treo lên cho đỡ chật chỗ với bừa bộn, khi làm xong cô ngã người xuống giường êm ái mà nghỉ ngơi, cô bắt đầu suy nghĩ vu vơ gì đó thì nhạc điện thoại cô reo lên, cô ngồi dậy với lấy túi xách để lấy điện thoại ra,thấy tên mẹ cô trên màn hình cô ấn nút nghe.
-- Alo mẹ gọi con có gì sao ?
-- Ở nhà con dùng cơm tối trước đi, ba mẹ sẽ về trễ một chút nên không cần đợi đâu.
-- Dạ mẹ.
Nói xong cô tắt máy đi, chuẩn bị đi vào một giấc ngủ say của mình, và rồi giấc ngủ ấy đã chìm vào đến chiều tối.
----------
Đến tối cô mệt mỏi lết thân thể đi vào phòng tắm, để tắm rửa sạch sẽ, sau khi tắm xong cô xuống nhà thấy phòng bếp đã dọn thức ăn ra bàn, cô đi lại ngửi hương thơm của thức ăn thôi mà bụng đã kêu lên rồi.

Bày thức ăn ra bàn cô bắt đầu vào việc ăn của mình, cô ăn rất vui vẻ chẳng mấy chốc thức ăn đã được cô tiêu diệt sạch vào trong bụng, cảm thấy no nê cô liền đi ra phòng khách ngồi cho thoải mái, trong lúc chờ ba mẹ về cô mở tivi lên xem chứ hay tin tức mới nhất .

Ngồi một lúc thì ba mẹ cô cũng về, cô nhìn nét mặt của hai người thấy rất vui vẻ, cô tò mò mà lên tiếng hỏi.
-- Ba mẹ hai người có chuyện gì vui sao ?
-- Phải mẹ đang rất vui đây.
-- Chuyện gì mà làm mẹ vui đến vậy thế ?
-- Thì mẹ mới gặp lại người bạn cũ nên đã tâm sự với nhau, à ngay mai bạn của mẹ cùng con trai cô ấy đến đây chơi.
-- Ồ...!vậy sao...!hừm...vậy một ngày hôm nay mẹ không về là chuyện này.
-- Đúng vậy, mà ngày mai bạn mẹ đến đây nên con đừng có mà ngủ trưa xế mới chịu dậy, là mất mặt lắm đấy.
-- Mẹ à chưa gì mà mẹ đã nói vậy rồi.
-- Được rồi, mà con ăn tối chưa.
-- Dạ con ăn rồi, ba mẹ ăn luôn không, con đem ra.
-- Không cần đâu ba mẹ cũng đã ăn ở ngoài rồi.
-- Dạ.

-- Được rồi con cũng nghỉ ngơi sớm đi, ba mẹ cũng lên phòng đây.
-- Dạ.
Ở phía anh,vừa về đến nhà vào trong đã thấy mẹ anh đang có chuyện vui, anh bước vào trong rồi lên tiếng hỏi.
-- Mẹ có chuyện gì sao ?
-- Cũng không hẳn là có chuyện gì, chỉ là mẹ gặp lại người bạn cũ nên vui một chút.
-- Vậy thì tốt.
-- À ngày mai con sắp xếp công việc đi,rồi cùng mẹ đến một nơi.
-- Nơi nào vậy mẹ.
-- Ngày mai con đi rồi sẽ biết, thôi con nghỉ ngơi sớm đi mẹ cũng lên phòng đây.
-- Mẹ ngủ ngon.
-- Ừm..con cũng vậy.
Anh bước lên lầu, không nhanh không chậm lấy một bộ đồ ngủ thoải mái rồi vào trong tắm cho thoải mái cơ thể.

Tắm xong anh đi ra, rót cho mình một ly rượu, rồi đi ra hướng ban công uống một ngụm rượu nhìn ra hướng xa của thành phố này, tòa biệt thự này có thể thấy hết mọi cảnh vật về đêm vào cùng đẹp, đứng đó ngắm phong cảnh rồi ly rượu trên tay cũng bị anh uống đến hết rồi thôi.
Về phía cô,khi lên phòng cô liền leo lên giường nằm xuống tay cầm điện thoại bắt đầu lướt web xem tin tức coi có gì hot hay không, nhưng không thấy gì ? Vô cùng mờ nhạt, lướt đến gần khuya cô mới tắt đen đi ngủ ,chuẩn bị cho một ngày tươi đẹp đến.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 7: Chương 7


Hôm sau ,cô đang ngủ trong phòng thì đã nghe tiếng mẹ của cô gọi, cô đang ngủ mê man thì bị đánh thức nên có phần khó chịu, cô bật người dậy đầu tóc rối bời, hai mắt vẫn còn nhắm lại giọng ngái ngủ vang ra.
-- Mẹ à còn sớm mà.
-- Sớm cái gì nữa tám giờ mấy gần chín giờ rồi kìa.
-- Chưa mười giờ mà mẹ lo cái gì chứ ?
-- Đợi con dậy là bạn mẹ dùng cơm xong rồi đấy.
-- Bạn của mẹ chưa qua mà, chừng nào đến thì con dậy.
-- Không được mau dậy cho mẹ, con không dậy là mẹ đánh con đấy.
-- Aaa...con biết rồi ngủ cũng không yên với mẹ.
-- Con gái con đứa ngủ tới mặt trời lên cao rồi mà chưa chịu dậy.
-- Con dậy rồi mẹ đừng nói nữa.
-- Vệ sinh cá nhân đi rồi xuống nhà đi.
-- Dạ.
Cô mệt mỏi đi xuống giường vào trong vệ sinh cá nhân, đánh răng nhưng mắt cô vẫn nhắm như thường, cô vệ sinh cá nhân rồi thay đồ trang điểm cũng mất nửa tiếng đồng hồ.

Cô bây giờ cũng tươi tắn hơn lúc nãy, có sức sống và tinh thần hơn nhiều, cô bước xuống phòng khách thấy mọi người chuẩn bị rất bắt mắt, cô đi lại sofa ngồi, mẹ cô từ phòng bếp đi lên thấy cô thì lên tiếng.
-- Con đó chút bạn của mẹ qua, nhớ ăn nói cẩn thận một chút.
-- Con biết rồi mẹ làm như con là con nít không bằng.
-- Không phải là con nít mà tính cô là ngang bướng quá, nói trước.
-- Dạ con biết rồi mẹ yên tâm đi.
-- Ừm.
Rất nhanh cũng đến giờ, mẹ cô ngồi trong phòng khách cứ nhìn ra hướng cửa ,ba cô thấy cũng chỉ biết cười trừ, bạn thân lâu nay găp lại nên sẽ có phần mong chờ.

Không để phải đợi lâu bà cũng đã thấy được chiếc xe chạy vào sân nhà bà,bà vui vẻ đi ngoài chào hỏi người bạn già của bà, thấy người bạn lâu nay mới gặp liền vui mừng đi lại chào hỏi .
-- Lệ Lệ bà cuối cùng cũng đến rồi.
-- Phải tôi đến rồi.
-- Được rồi vào trong nói chuyện.
-- Được.
Mọi người cùng nhau vào trong phòng khách ngồi, không khí vui vẻ hẳn lên, mẹ cô thấy anh thì quay qua hỏi.
-- Đây là Thiên Thiên sao lớn thật đấy.
-- Phải ba mươi tuổi rồi vẫn chưa chịu lấy vợ.
-- Tụi nhỏ có hướng đi riêng nên mình không thể can thiệp vào được.
-- Phải phải chỉ mong là nó sớm cho tui một đứa con dâu và đứa bé bế trên tay là được.
-- Haha từ từ rồi cũng có thôi.
-- Ế con bé đâu sao tôi không thấy.
-- À nó đang ở trên phòng để tôi kêu người gọi nó xuống.
-- Được được.

Anh nhìn hai người phụ nữ nói chuyện thì không biết làm gì hơn, chỉ trừ việc uống trà rồi thôi, bên trên phòng cô khi nghe người làm nói với cô là mẹ cô kêu xuống, thì cô cũng vu vơ mà đi xuống dưới nhà,vừa đi xuống cầu thang thì đã thấy có người lạ vào nhà, nhưng cô nghĩ lại là bạn của mẹ nên cô không nghĩ nhiều mà đi xuống.
Mẹ cô đang nói chuyện thì thấy cô liền kêu lại.
-- Nhiên nhi con mau lại đây.
-- Dạ.
Cô nhanh chân đi lại chỗ mẹ cô, thấy có một người phụ nữ trung niên vô cùng dịu dàng, mẹ cô liền lên tiếng phá tan đi suy nghĩ của cô.
-- Đây là Tần phu nhân bạn mẹ mau chào đi con.
-- Dạ con chào bác Tần.
-- Nhiên nhi đây sao lớn lên đẹp gái thật đấy.

( Tần phu nhân )
-- Dạ bác quá khen.
-- Con bé này khách sáo thật.

( Tần phu nhân ).
-- À còn nữa người ngồi bên kia là con của bác Tần, Tần Âu Thiên mau chào đi con.
Cô nghe bà nói như vậy liền quay qua nhìn, thì trố mắt lên ,tên này là tên trong quán bar có phải là oan gia quá không.

Anh thấy cô thì nhếch môi lên,xem cô sẽ chào anh như nào thôi ? Điệu bộ của anh làm cho cô cảm thấy chán ghét vô cùng, cô nhìn anh mỉm cười một cái rồi lên tiếng nói.
-- Chào chú Tần.
Chú ? nét mặt của anh không còn như lúc trước nữa, mà trở nên khó coi hơn.

Cô bây giờ thì vô cùng đắc ý, chơi cô thì cô chơi lại thôi có gì phải sợ, không khí lúc này không được thoải mái cho lắm, mẹ cô thấy vậy liền can vào.
-- À hai đứa cũng chào hỏi nhau rồi, thì giờ xuống phòng ăn thôi.
Cô nhìn anh thì vui vẻ ra mặt, không quên hất mặt rồi cùng mọi người xuống phòng ăn.

Trong phòng ăn, cô ngồi đối diện với anh tâm tình cô không ổn chút nào, khi ngồi đối diện với một người vô cùng khó ưa, còn anh thì luôn nhìn chằm chằm vào cô như muốn ăn tươi nuốt sống luôn vậy, anh không nghĩ cái cô ngốc này lại gọi anh là chú, anh già đến như vậy sao chứ ? Chứ mới ba mươi thôi mà, cô là đang chơi anh hay sao ?
Trên bàn món ăn được trưng bày ra vô cùng đẹp mắt, cô nhìn thôi cũng đã đối bụng rồi, anh nhìn cô thì nhếch môi cười, đúng là con mèo tham ăn.

Mẹ anh từ nãy giờ luôn nhìn anh có sự khác thường, khi nhìn qua đối diện thì mới biết là anh đang nhìn cô với ánh mắt vô cùng khác, giống như là quen nhau từ trước vậy, và đặc biệt hơn lần đầu tiên thấy anh mỉm cười khi nhìn người con gái khác như vậy ? Mẹ anh có linh cảm được chắc chắn thằng con trai của bà đã có thiện cảm và có một chút gọi là để ý đến cô.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 8: Chương 8


Sau khi dùng cơm xong,mọi người cùng nhau lên phòng khách ăn điểm tâm rồi trò chuyện, hai người bạn già lâu nay không gặp nay được hội tụ liền rơm rã nói chuyện với nhau, cô nhìn hai người phụ nữ trung niên nói chuyện, thì không biết làm gì khác, muốn lên phòng cũng không được, ở lại thì vô cùng khó chịu khi bị tên đàn ông kia luôn nhìn chằm chằm vào cô,khiến cô khó chịu không thôi.

Cô liếc quay sang nhìn anh, với ánh mắt không mấy vui vẻ nhằm nói lên là đừng nhìn cô nữa, nhưng anh vẫn cứ thích nhìn cô rồi còn nhếch môi trêu ngược lại cô,khiến cô tức tối không thể nói được gì ?
Không chịu được không khí như vậy ,cô liền đứng dậy xin phép mọi người.
-- À con muốn ra ngoài hít thở không khí, mọi người cứ nói chuyện đi ạ.
-- Ừm được rồi con đi đi.
Nhận được sự đồng ý của mẹ cô,cô liền bước đi ra ngoài, ở trong đó thêm một giây phút nào nữa chắc cô nổ tung mất,nhìn mặt tên chú già đò cũng đủ cô nổi máu đến cỡ nào, cô đi ra vườn hoa ở đó có một chiếc xích đu nên lại đó ngồi, hít thở hương thơm dịu nhẹ của hoa và bầu không khí trong lành.

Khi cô bước ra ngoài, anh liền xin phép đi ra ngoài, mục đích của anh là muốn gặp cô,đi ra vườn anh thấy cô ngồi trên xích đu,anh bước lại gần cô rồi lên tiếng.
-- Phong cảnh đẹp nhưng lại không được hòa nhã cho lắm.

-- Ý chú là sao ? Sao chú không ở trong đó ra đây làm gì ?
-- Tôi già đến mức gọi tôi bằng chú sao ?
-- Phải chú rất già.
" Rất già " hai từ khiến anh cau mày lại khó coi hơn, lúc nãy là " già " thì không nói gì bây giờ lại thêm từ " rất " vào khiến anh cau có gương mặt lạnh lùng trở nên khó coi hơn.
-- Tôi chỉ mới ba mươi, mà cô đã gọi tôi như vậy rồi.
-- Chú lớn hơn tôi tận tám tuổi đấy, không già thì là gì ? Già thì chịu đi đúng là thích cải.
Anh bị cô nói đến không thể nói được gì ? Phải nói khi cô nói ra thì có thể là câm nín không nói được lời nào, không nói thì thôi còn nói là cho im luôn.

Và đây có thể là người thứ hai sau mẹ anh không thể cải lại được.

Thấy anh không lên tiếng cô xoay qua nhìn anh đang trầm ngâm gì đó liền lên tiếng.
-- Chú mau vào trong đi ở đây không có gì cho chú chơi đâu.
-- Có đấy.
-- Có ? Là gì chứ ?
-- Cô.
-- Tôi ?
-- Phải, tôi còn chưa tính chuyện bữa trong quán bar đấy.
-- Chú có cần nhớ lâu như vậy không ? Dù gì cũng qua lâu rồi.
-- Không thể quên được, cô là người đầu tiên dám nói tôi như vậy đấy.
-- Thì sao ?

-- Có lẽ cô không biết, người nào đụng đến tôi sẽ không được yên ổn đâu.
Cô bị anh hù dọa đến toát cả mồ hôi, ý anh nói vậy làm sao chứ ? Định đem cô mổ sẻ hay là cho người giết cô đây chứ, cô chỉ mới hai mươi hai tuổi đầu thôi, chưa có một mối tình nào, lại còn yêu đời như vậy chết sớm thì có lỗi với bản thân và cuộc đời lắm.
-- Chú đừng có mà hâm dọa tôi,tôi không sợ đâu.
-- Vậy sao, sao tôi nhìn mặt em tái xanh rồi đấy.
-- Làm..làm gì có chú đừng nói bậy.
-- Haha tôi chỉ đùa thôi không cần căng thẳng như vậy đâu.
Cái quái gì đang xảy ra vậy chứ ? Đang đùa với cô sao, làm cô từ nãy giờ muốn rớt tim ra ngoài, mà tên già này lại đùa cô, mà đùa cô lại vui như vậy, làm cô hơi hoang mang rồi đấy, đùa kiểu này làm cô có ngày đau tim chết mất.

Thấy cô vẫn im lăng liền biết cô vẫn chưa tin anh nên đã nói.
-- Cô yên tâm tôi không thích bạo lực phụ nữ đâu,nên không cần lo lắng.
-- Ai biết được chú muốn ra tay lúc nào chứ.
-- Tần Âu Thiên tôi chưa bao giờ ra tay với phụ nữ, nếu có thì là những kẻ muốn đối đầu trái ý với tôi thôi.
-- Ha...con nói là không ra tay,có ma mới tin.

-- Ừm.là ma bây giờ chắc họ cũng đang quanh quẩn bên tôi đấy.
-- Chú đừng có mà dọa tôi,tôi không sợ.
-- Ồ...vậy cô có muốn thử không ?
-- Chú...chú là đồ thần kinh mà.
Cô bật dậy liền đi vào nhà để lại anh cười phá lên, đây là cảm giác đầu tiên mà anh cảm thấy vui vẻ nhất khi nói chuyện với một người con gái khác ngoài mẹ anh ra, ở gần cô anh như được sưởi ấm lại vậy, vô cùng ấm áp khiến anh muốn giữ nó mãi.

Từ lúc ba anh mất, thì con người anh đã sống khép kín lại, một tay mẹ anh cực khổ nuôi lớn anh,bà không bước thêm bước nữa mà toàn tâm làm một bà mẹ đơn thân nuôi con, khiến anh rất thương mẹ mình, và anh đã quyết tâm phải phải trở thành một người có tài, để chăm sóc lại bà.
Kết thúc dòng suy nghĩ đó, anh bước đi vào nhà thấy cô đang phụng phịu ngồi bên cạnh mẹ mình,anh đi vào ngồi xuống sofa cầm ly trà uống một ngụm rồi tiếp tục nghe cuộc trò chuyện của hai người phụ nữ trung niên.

Anh không hiểu phụ nữ có nhiều chuyện để nói đến vậy sao chứ ? Anh đi ra ngoài cũng một lúc rồi mà vẫn nói chưa xong, thật là không hiểu nổi.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 9: Chương 9


Đến gần giữa trưa thì anh và mẹ anh bắt đầu chuẩn bị về, cô cùng ba mẹ của mình ra cửa tiễn hai người về, trước khi đi mẹ anh còn nhìn qua cô nói.
-- Nhiên nhi bữa nào con rảnh nhớ đến nhà bác chơi nhé.
-- Dạ .
-- Ừm vậy bác về trước đây.
-- Dạ bác về cẩn thận.
Mẹ anh nhìn cô mỉm cười rồi lên xe ngồi, tạm biệt mọi người xong liền lái xe đi,trên đường anh lái xe mẹ anh luôn nhìn anh mà mỉm cười, thấy có gì đó lạ anh liền quay qua hỏi bà.
-- Có chuyện gì sao, mẹ nhìn con như vậy ?
-- Mẹ hỏi con cái này, có phải von có ý với con bé đó phải không ?
-- Sao mẹ lại hỏi vậy.
-- Mẹ nhìn ánh mắt con là biết ngay, nói thật đi có phải hay không ?
-- Thì cũng có.
-- Tốt lắm rất thành thật, mẹ cũng thích con bé đó.

-- Ồ.
-- Cái thằng này để ý người ta thì mau làm gì đi chứ, để mất rồi ngồi rầu sao ?
-- Làm cái gì đây mẹ ?
-- Ôi thằng con tôi đây sao ? Thật là, còn không mau theo đuổi con bé.
-- Con biết rồi.
Bà lắc đầu với đứa con trai chưa có một mối tình nào, bây giờ lại dính phải nên khó tránh không biết làm gì ? Công việc thì luôn hoàn thành tốt còn về việc theo đuổi người ta không biết ra sao nữa.

Thật khổ thân bà già này mà.

Sau khi đưa bà về nhà chính anh liền lái xe đến công ty, bước xuống xe một tây trang vô cùng nghiêm chỉnh, dáng vóc thẳng tấp bước vào công ty, nhân viên thấy anh đều gật đầu cúi chào anh.
Lên tầng cao nhất là văn phòng làm việc của anh,ngồi xuống ghế anh lại suy nghĩ lời mẹ anh nói đến, theo đuổi cô ? Anh không biết làm từ đâu đến đâu nữa, anh không biết là minh có tình cảm với cô hay không,dù gì cũng chỉ gặp mặt hai lần lấy đâu ra có tình cảm kia chứ ? Thật là quá quắt, những chuyện tình cảm anh chưa từng tìm hiểu hay thử nó thì làm sao biết được kia chứ, đúng là nhàm chán mà.
Tạm bỏ qua cái suy nghĩ đó, anh liền tập trung vào vông việc của mình rồi tính tiếp.

Bên cô khi anh và mẹ anh ra về, cô liền lên phòng nằm trên giường lấy điện thoại ra xem thông tin lúc trước cô chuẩn bị xin việc làm, nghĩ là làm cô liền vào trang đó đăng ký thử xem sao, kết quả được một lúc bên phía công ty đó đã gọi điện cho cô.
-- Cho hỏi đây có phải là số của cô Châu An Nhiên không ?
-- À đúng rồi là tôi.
-- Thưa cô Châu chúng tôi đã thấy thông tin của cô, vậy phiền cô hai ngày nữa sẽ đến công ty K.M phỏng vấn.
-- Được vậy cho tôi hỏi lúc mấy giờ.
-- Tám giờ sáng cô hãy đến.
-- Được cảm ơn.
Nói xong cuộc trò chuyện, cô vui mừng cuối cùng cũng đã có một công việc, tuy chưa chắc chắn nhưng cô hy vọng sẽ được làm việc ở đó .

Rất nhanh cũng đã đến ngày cô đi phỏng vấn, buổi sáng cô thức dậy sớm để chuẩn bị đến công ty phỏng vấn, cô chọn cho mình một trang phục nhẹ nhàng ,trang điểm sương sương cho cò một chút khí sắc,rồi cô mới xuống nhà ăn sáng.

Ăn xong cô liền ra ngoài bắt taxi đến đó, trên đường đi cô vô cùng phấn khởi tâm trạng cô lúc này cũng tươi tắn lên.

Đến nơi cô bước xuống xe trước mắt cô là công ty vô cùng to lớn,nó to hơn trong suy nghĩ của cô,đôi mắt cô căng tròn ra mà nhìn ,thật sự rất lớn không hổ danh là công ty có tiếng trong và ngoài nước.
Cô bước vào trong công ty,thấy mọi người ở đây rất đông ,cô không quen ai nên đi lại hỏi tiếp tân xem sao.
-- À hỏi là tôi đến phỏng vấn thì đường nào vậy ạ ?
-- À cô cứ đi thẳng rẽ trái sẽ đến.
-- Cảm ơn cô.
-- Không có gì.
Cô mỉm cười rồi đi theo sự chỉ dẫn lúc nãy, rất nhanh cũng đã tìm thấy, cô tranh thủ nộp hồ sơ trước rồi tính tiếp.

Khi nộp hồ sơ xong thì cô ngồi ở ngoài chờ, đa số những người đến đây trước đều phỏng vấn xong ra ngoài, gương mặt họ không được vui cho lắm.

Cô nghĩ không lẽ khó đến vậy sao ? Cũng đúng công ty này có quy mô rất lớn nên tuyển nhân viên sẽ phải khắc khe hơn một chút, cũng là điều thường lệ.

Cô ngồi ở ngoài chờ mòn mỏi thì cuối cùng cũng được gọi vào, tâm trạng cô lúc này cũng giống như bao người khác, hồi hộp lo sợ vô cùng, cô hít thở thật sâu rồi thở ra nhẹ nhàng sau đó mới bước vào trong.

Vào trong cô thấy những người phỏng vấn cô phải nói rất nhiều nha,nhìn sơ qua cũng biết là người có chức quyền quan trọng đến vỡ nào.

Cô lại ghế ngồi xuống bắt đầu cuộc phỏng vấn của mình.
Cuộc phỏng vấn trong phòng, họ hỏi cô rất nhiều câu hỏi nhưng điều quan trọng là cô trả lời vô cùng trọng tâm ,khiến ai nấy đều phải ưng ý.

Khi nhìn hồ sơ của cô được tốt nghiệp từ trường đại học nước ngoài, lại còn là trường nổi tiếng mức độ học tập học hỏi phải nói rất cao số điểm cũng vậy, nhưng nhìn vào thực lực và khả nặng thì họ vô cùng thán phục quá xuất sắc.

Một nhân tài như thế này công ty của họ sẽ không thể để cho các công ty khác giành mất.
( ảnh trang phục cô đi phỏng vấn )
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 10: Chương 10


Kết thúc buổi phỏng vấn tâm trạng cô vô cùng thoải mái, cô đi ra khỏi công ty liên gọi cho hai cô bạn thân của mình.
-- Alo Nhiên Nhiên cậu gọi cho tụi mình có gì sao ? ( Tô Nhã Hân )
-- Thì là muốn rũ hai cậu đi ăn thôi.
-- Nay làm gì tốt lành mà rũ tụi này đi ăn thế.

( Lý Mỹ )
-- Bộ mình keo lắm hay sao mà nói như vậy ?
-- Nào có tiểu thư Châu gia phóng khoáng rộng lượng như vậy sao mà keo được.

( Tô Nhã Hân ).
-- Thật ra hôm nay mình vừa mới phỏng vấn xong, nên hai cậu đi ăn thôi.
-- Vậy sao ? ( Lý Mỹ )
-- Ừm..Bây giờ đi hay không đây.
-- Đi chứ có người mời mà không đi sao được.

(Lý Mỹ )

-- Được, vậy địa điểm là quán hồi cấp ba mình từng ăn.
-- Ok lâu rồi chưa đến đó ăn, nay đi đi.

( Tô Nhã Hân )
-- Được vậy mình đến đó trước đợi hai cậu.
-- Được.

( Tô Nhã Hân, Lý Mỹ )
Tắt máy cô liền đi đến quán đó trước, hai cô bạn thì đến sau.
Trong khi đó anh đang xem tài liệu thì thư ký gõ cửa đi vào, trên tay là một sắp hồ sơ đưa cho anh xem.
-- Tần tổng đây là hồ sơ những người đến công ty ta phỏng vấn.
Anh nghe thư ký nói vậy, không nhanh không chậm xem sấp hồ sơ đó, rồi nói.
-- Có người nào đạt tiêu chuẩn công ty chúng ta không ?
-- Có một người đạt tiêu chuẩn, cô gái này tốt nghiệp đại học bên nước ngoài, chỉ số cũng ngang tâm công ty ta đưa ra.
Thư ký lật ra đưa cho anh xem, khi anh nhìn lý lịch rồi tấm ảnh trên đó thì vô cùng ngạc nhiên, cô gái mà thư ký anh nói lại là cô, không những như vậy cô còn học bên thời trang và kinh tế.Nhưng cô lại phỏng vấn qua chức vụ thiết kế, làm anh có hơi hụt hẫng nhưng không sao ? Anh là chủ nên anh có quyền quyết định mọi thứ, kể cả cô sẽ phải làm một bộ phận mà anh luôn nhìn thấy cô.

Gương mặt lúc này của anh vô cùng chờ đợi xem cô đến đây làm và thấy anh sẽ ra sao thôi ? Suy nghĩ một hồi cũng quyết định được cô sẽ làm công việc gì ?
-- Được rồi từ nay cậu sẽ chuyển xuống trở lý cho tôi.
-- Hả, sếp tôi làm gì say sao ?
-- Tôi chưa nói hết.
-- Vậy ngài nói tiếp đi.
-- Cô gái này sẽ làm chức thư ký thay cậu, còn cậu sẽ hổ trợ cô ấy hiểu chứ.
-- À..tôi hiểu rồi sếp.
-- Nói với bên bộ phận ngày mai cô ấy có thể đi làm, trước tiên phải đến gặp tôi.
-- Vâng vậy tôi xin phép ra ngoài.
-- Ừm.
Trong văn phòng anh luôn nhìn vào lý lịch hồ sơ của cô, mà miệng không ngừng nhếch lên, khoảng thời gian gần đây anh sẽ được gặp cô thường xuyên hơn.

Nghĩ đến đó thôi tâm trạng anh vui hẳn lên.

Về phía cô, ba cô gái đang hăng say ăn uống, thì điện thoại cô reo lên.
-- Alo cho hỏi ai vậy ?
-- Cô là cô Châu An Nhiên đúng không ?
-- À đúng rồi.
-- Tôi gọi cho cô là báo cho cô biết cô đã trúng tuyển vào công ty tôi,nên ngày mai cô sẽ chính thức đi làm.
-- Vậy sao cảm ơn cô.
-- Không có gì.
Khi nhận được tin cô trúng tuyển nên tâm trạng cô vô cùng phấn khích, hai cô bạn nghe được như vậy nên cũng vui mừng theo ,ba cô gái hớn hở gọi thêm đồ ăn nữa, xem như chút cô đậu trúng tuyển vào công ty lớn.

Ba cô gái vui chơi đi đến chiều mới chịu về nhà.

Cô về nhà liền lên phòng tắm rửa sạch sẽ rồi xuống dưới nhà, thấy ba mẹ cô đang ngồi phòng khách cô liền đi xuống ngồi kế bên cạnh mẹ mình.
Bà thấy hôm nay cô rất vui vẻ, nên hỏi thử xem có chuyện.
-- Từ lúc con về nhà đến giờ rất vui vẻ, có chuyện gì sao ?
-- Dạ thật ra thì hôm nay con đã đi phỏng vấn.
-- Phỏng vấn ?
-- Dạ.
-- Nhà mình có công ty hà cớ gì phải đi ra ngoài xin việc làm.
-- Mẹ à con muốn mình tự độc lập không muốn dựa vào ba mẹ đâu, nên con muốn tự thử sức mình xem như thế nào .

-- Ừm...con gái của mẹ hiểu chuyện rồi, nhưng cái tính ngang bướng của con phải kiềm chế một chút chút, phải nghe lời người khác nói, và đặc biệt không được cãi lại.
-- Mẹ à mấy cái đó con biết mà, sau lần nào mẹ cũng nói cái đó hết.
-- Không nói sao mà được, tính của con mẹ không biết thì người ngoài làm gì biết.
-- Mẹ toàn vậy không.
-- Được rồi phỏng vấn hôm nay như thế nào ?
-- Thật ra cũng được, nhưng có điều là trưa này con đã nhận được là mình trúng tuyển rồi, họ còn nói ngày mai sẽ chính thức đi làm.
-- Nhanh vậy sao ?
-- Dạ.
-- Ừm cũng được, chuẩn bị gì chưa.
-- Quần áo thì chút nữa lên phòng con sẽ chuẩn bị sao.
-- Vậy được rồi, xuống dùng cơm thôi.
-- Tuân lệnh.
Cả nhà ba người cùng nhau xuống ăn tối với nhau,bữa ăn vô cùng vui vẻ và nhộn nhịp.

Ăn xong cô lên phòng chuẩn bị đồ ngày mai cô sẽ đi làm, cô chuẩn bị hết tất cả mọi thứ cần thiết, bây giờ cô chỉ còn đánh răng rửa mặt dưỡng da nữa là có thể đi ngủ, để chuẩn bị cho ngày mai đến công ty làm , nghĩ đến đó thôi cô đã cười suốt, ai nhìn vào tưởng cô bị khùng cũng không chừng.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 11: Chương 11


Hôm sau cô thức dậy sớm để chuẩn bị một ngày mới bắt đầu cho công việc của mình, cô hớn hở chuẩn bị mọi thứ, tinh thần vô cùng hưng phấn vui vẻ, cô trang điểm nhẹ một chút cho có sắc khí rồi mới xuống nhà ăn sáng.

Bước xuống nhà thấy ba mẹ cô đã ngồi phòng khách, cô đi xuống đi lại phòng khách để túi xách lên ghế sofa rồi lên tiếng nói.
-- Ba mẹ không vào ăn sáng sao ?
-- Ăn chứ, bây giờ đi thôi con.
-- Dạ mẹ.
Cả ba người đi vào trong phòng ăn, chuẩn bị ăn sáng, không khí buổi sáng vô cùng nhộn nhịp.

Ăn xong cô liền xin phép ba mẹ mình rồi đi làm, ba mẹ thấy cô tìm được một công việc yêu thích liền mừng cho cô, hai ông bà cũng không quá khắc khe muốn cho cô thoải mái không bị ràng buộc, vã lại cô là một người thích tự do không muốn bị ai quản lý, nên từ tính cách của cô ông bà luôn để ý, có một đứa con gái như cô nên ông bà phải quan tâm chăm sóc cô.
Trên đường đến công ty ,cô nhìn cảnh vật hai bên vô cùng thoáng mát và tao nhã, thiên nhiên như thế này thì phải nói vô cùng phong phú, nhìn ngắm cây cối thì cuối cùng cô cũng tới công ty.

Bước xuống xe cô hít thở đều rồi bước đi vào trong, cô đi lại tiếp tân hỏi xem sao.
-- Chị ơi cho em hỏi là hôm qua em nhận được trúng tuyển thì như thế nào vậy ạ.
-- À cho hỏi cô tên gì ?
-- Châu An Nhiên
-- À cô Châu cứ đi theo dãy bên phải đó, phòng đầu tiên cô gỏ cửa sẽ có người chỉ cô.

-- Được cảm ơn chị .
-- Không có gì.
Cô mỉm cười rồi đi theo chỉ dẫn của tiếp tân, nụ cười ngọt ngào đó làm cô tiếp tân phải ngây ngốc ra ,cô cười rất xinh nha.

Cô đi vào dãy phòng đó, thấy phòng đầu tiên cô gõ cửa, nghe bên trong cho vào cô liền mở cửa đi vào liền trình diện lên .
-- À tôi đến đây là để nhận việc.
-- Cô tên gì ?
-- Châu An Nhiên.
--Cô chờ tôi một chút.
-- Được.
Nghe tên cô nam trưởng phòng đó liền gọi lên trợ lí của anh, nghe được cô đã đến trợ lí của anh liền đi xuống, nam trưởng phòng gọi xong liền nhìn cô nói.
-- Cô chờ một chút sẽ có người dẫn cô đi nhận việc.
-- Được cảm ơn.
-- Trách nhiệm của tôi cô không cần khách sáo.
Cô gật gật rồi thôi, cô suy nghĩ người công ty này đúng là rất thiện cảm nha, dễ nói chuyện và tiếp xúc rất bình thường, theo như cô biết những công ty khác sẽ không được chào đón như vậy đâu,toàn là bị ma cũ ăn h**p ma mới không thôi.

Suy nghĩ vu vơ thì trợ lí của anh cũng đã đi xuống, cô đi theo trợ lí của mình vào thang máy, lúc này cô mới thắc mắc cô xin vào làm thiết kế kia mà ,sao lại đi lên đây kia chứ, thấy không được đúng cô liền hỏi.
-- Anh gì ơi cho tôi hỏi là chúng ta đi đâu vậy ạ.
-- À chúng ta lên phòng gặp sếp.
-- Hả ? Sao lại gặp ông ấy chứ ?
Ông ấy ? Cái gì vậy cô gái này lại gọi sếp là ông ấy sao ? Sếp chỉ mới ba mươi đâu có già lắm đâu mà gọi như thế, sếp mà nghe được chắc chắn là mất việc như chơi, cô gái này gan thật.
-- Khụ..khụ sếp chỉ mới ba mươi thôi chưa già lắm đâu.
-- À vậy sao ? Tôi không biết xin lỗi.
-- Cô không cần xin lỗi tôi, dù gì sếp không có ở đây nên không sao ? Nhưng khi gặp đừng nói như vậy không là cô sẽ mất việc đấy.
-- Được tôi hiểu rồi cảm ơn.
Lên tầng cao nhất trợ lí và cô cùng đi ra,trước mắt là phòng của anh, trợ lí xoay qua nhìn cô rồi nói.
-- Cô lại đó rồi gõ cửa đi.
-- Tôi sao ?
-- Phải, cô không cần sợ chỉ cần sếp kêu cô làm gì thì cô làm đó đừng trái ý là được.
-- Ồ vậy tôi đi trước đây.

-- Ừm, chút cô may mắn.
-- Cảm ơn anh.
Trợ lí chúc cô xong liền đi làm việc, để cô ở lại đó vô cùng hồi hộp, cô đi lại trước cửa phòng anh,mà không dám gõ cửa, cô hít thở thật sâu rồi thở đều ra, sau đó cô lấy hết tự tin của mình gỏ cửa phòng anh.

Anh bên trong nghe tiếng gõ cửa liền âm trầm vang lên một tiếng.
-- Vào.
Cô nghe một tiếng đó cũng phải nổi da gà, lạnh hết xương sống, đúng là quá lạnh.

Cô mở cửa đi vào mắt không dám nhìn anh, mà chỉ nhìn xuống sàn rồi đi lại bàn làm việc của anh mà lên tiếng.
-- Tôi...tôi đến nhận việc.
Anh nghe giọng nói quen thuộc liền ngước mặt lên nhìn, thấy cô cứ nhìn xuống sàn mà không nhìn lên, anh liền nhếch môi cười rồi nói.
-- Nhìn lên.
-- Dạ.
-- Tôi kêu cô nhìn lên, mặt tôi không để dưới sàn.
-- À.

được.
Cô nghe như vậy liền ngước mặt lên nhìn, thì thấy gương mặt vô cùng quen thuộc, đôi mắt cô tròn xoe miệng thì há ra ,bởi quá bất ngờ sếp của cô lại là một ông chú đáng ghét đó.

Anh thấy cô bất ngờ liền giở chứng trêu đùa cô.
-- Bất ngờ lắm sao ? Nhìn như vậy coi chừng rớt hai con mắt ra đấy.

Cô nghe anh nói như vậy liền muốn đáp trả lại nhưng lại bị anh chen vào.
-- Không cần phải bỡ ngỡ như vậy đâu, dù sao cô cũng biết tôi nên không cầm phải giới thiệu gì ?
-- Cái đó tôi biết không cần chú nhắc.
-- Được vậy vào việc, công việc của cô là làm thư ký cho tôi.
-- Sao ? Tôi nhớ là mình xin vào thiết kế kia mà.
-- Bên thiết kế đủ người, nên cô sẽ làm bên đây.
-- Nhưng tôi không biết làm thư ký.
-- Không biết thì học.
-- Nhưng...
-- Được rồi cứ như vậy đi, không nói nhiều.
-- Tôi...
-- Bàn làm việc là bên ngoài, cô có thể làm việc, à mà còn nữa những nội quy ở đây cô sẽ không biết nên cô có thể đi hỏi trợ lí, trợ lí sẽ giải đáp cho cô.
Một màn tràn dài khiến cô ngớ ngẩn không nói được gì ?
( Anh nhà gặp cô liền nói nhiều hơn hẳn,chứ người khác thì không được một dòng nữa )
( trang phục ngày đầu cô đi làm)
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 12: Chương 12


Cô bị ngớ ngẩn ra đứng tại chỗ không nhúc nhích được gì ? Cô nhìn vào bên thiết kế lại bắt cô đi làm thư ký, thì có phải là quá quắt lắm không, đây có được xem là trả thù cô không đây ! Tên chú già này đúng là nguy hiểm mà, không thể lường được trước, vậy là ngày nào cô cũng gặp mặt tên chú già này sao chứ đúng là quá trớ trêu.

Thấy cô vẫn cứ đứng ở đó anh liền hỏi.
-- Thư ký c Châu còn chuyện gì nữa sao ?
-- À không có gì.
-- Vậy thì cô đi làm việc đi,hay muốn tôi tiễn cô đến tận chỗ ngồi làm việc.
-- Không cần chú già đâu tôi đi ngay đây.
-- Khoang đã trong công ty phải gọi tôi là Tần tổng hoặc sếp.
-- Được tôi biết rồi thưa Tần tổng.
-- Tốt.
Cô bực bội đi ra ngoài, không quên mắng anh là " đồ ông chú già quá quắt "
Câu nói của cô vô tình để anh nghe thấy, không biết là cô cố tình nói lớn hay là do anh nghe được, nhưng điều đó không làm anh tức giận mà ngược lại là vui vẻ.

Cô đi ra ngoài thấy bàn làm việc của mình, liền đi lại đó ngồi tâm trạng vô cùng khó chịu.

Nhưng cô đâu biết rằng bên trong anh nhìn ra ngoài thấy cô tức tối, thì nhếch môi cười biểu cảm của cô đã bị anh thu hết vào tầm mắt của mình, dáng vẻ cô tức giận trông cũng thật dễ thương.
Trong thời gian làm việc, có những hồ sơ không hiểu cho lắm, không biết hỏi ai thì đột nhiên nhớ ra trợ lí của anh, cô liền đứng dậy đi hỏi.

Anh bên trong đang làm việc thì nhìn ra ngoài, không thấy cô đâu liền khó chịu, mới vừa lúc nãy còn ở đó bây giờ thì mất tiêu anh tính đi ra ngoài thì thấy cô đi vào nên cũng không ra ngoài.

Anh nhìn dáng vẻ cô làm việc nghiêm túc thì vô cùng dễ thương, ngắm nhìn cô một lúc rồi tiếp tục làm việc.
Lần này anh đang làm việc ,cầm ly nước lên không có nước, liền gọi cho cô nhưng chờ mãi không thấy cô nhấc máy, liền nhìn lên không thấy cô ở đó, anh liền khó chịu không thôi,anh bật dậy đi ra ngoài.

Đi lại bàn làm việc của cô thấy những giấy tờ của cô đang có chỗ chưa làm xong,liền hiểu chắc là đi hỏi, anh ngồi xuống ghế xem tài liệu cô làm thì có những chỗ còn thiếu xót rất nhiều.
Cô lúc này hỏi trợ lí xong liền về chỗ ngồi, đã thấy anh ngồi ở đó, cô ôn tồn đi lại đứng trước mặt anh.
-- Tần tổng chú tìm tôi sao ?
-- Phải cô nãy giờ đi đâu ?
-- Tôi đi hỏi những hồ sơ này.
-- Sao không hỏi tôi.
-- Chú làm việc bận rộn như vậy ai dám hỏi chứ .
Cô nói nhỏ trong miệng nhưng anh vẫn nghe được mà đáp trả.
-- Nhìn tôi cô sợ lắm hay sao ?
-- Không có.
-- Không có thì cứ việc hỏi.
-- Tôi...
-- Được rồi pha cho tôi ly cà phê, đừng quá ngọt, còn nữa sau này cái gì không biết thì cứ việc hỏi tôi.
-- Ồ.

-- Đi pha đi còn đứng đó làm gì ?
-- Tôi đi ngay.
Cô ba chân bốn cẳng liền chạy đi pha cho anh ly cà phê, sau khi cô đi anh cũng quay về làm việc.

Cô đi pha cà phê cho anh, nhưng không biết cách sử dụng lần này thì tiêu đời cô rồi, không biết phải làm sao nữa.

Thôi thì pha đại cho rồi, cô lấy hạt cà phê bỏ vào máy rồi nhấn nút đại, sau một hồi thì ly cà phê cũng đã xong,cô nhìn ly cà phê này không biết uống được không nữa, mà thôi kệ có là hên rồi.
Cô đứng trước cửa phòng gõ cửa rồi mới mở cửa đi vào, cô đặc ly cà phê lên bàn anh rồi lên tiếng.
-- Cà phê của chú đây.
Anh nghe vậy không nói gì liền cầm lên uống thử kết quả anh nhăn mặt nhìn ly cà phê rồi nhìn cô.
-- Đây là cà phê cô pha sao ?
-- Đúng vậy.
-- Cà phê không ra cà phê lại còn không bỏ đường cô muốn đầu độc tôi sao ?
-- Tôi quên bỏ đường.
-- Pha lại ly khác đi.
-- Vâng.
Cô cầm ly cà phê đem ra ngoài pha lại cái khác, thật tình cô không biết pha như thế nào, từ đó đến giờ ba cái việc nấu ăn cô chưa bao giờ đụng đến lấy gì biết chứ.

Cô nhìn cái máy pha mà bất lực, khổ nỗi có máy pha chế nhưng không biết cách sử dụng cũng là một cái khó khăn đây mà, và rồi cô cũng pha đại nhưng có điều sẽ thêm đường vào ,pha xong cô đem lên cho anh kết quả cô phải pha lại là vì quá ngọt.

Cô pha đi pha lại nhiều lần cũng không biết bao nhiêu ly kết quả vẫn một câu chê như thường.
Cô chạy đi chạy lại đến nỗi hai chân cô muốn rụng ra luôn rồi, lúc này trợ lí đi ngang qua thấy cô đang mày mò cái máy, liền đi lại hỏi.
-- Cô pha cà phê cho sếp sao ?
-- Đúng vậy nhưng tôi pha mấy ly rồi mà cũng không vừa ý.
-- Vậy để tôi chỉ cô.
-- Vậy tôi cảm ơn anh trước.
Trợ lí chỉ cô cách pha cà phê để anh vừa ý ,sau khi trợ lí chỉ dạy cô,thì cô cuối cùng cũng đã làm được pha xong trợ lí kêu cô đem lên cho anh, cô nhìn ly cà phê mà vui mừng lần này sẽ không bị chê vào đâu nữa, vào phòng làm việc của anh cô đặc ly cà phê lên đó, anh thấy vậy liền cầm lên uống trong khi đó cô cứ nhìn anh không biết có được hay chưa tâm trạng hồi hộp không thôi, uống xong anh liền đặc ly cà phê lên bàn rồi nói.
-- Lần này tạm được.
Nghe câu trả lời của anh cô chỉ biết khinh bỉ thôi, lần này không được nữa chắc cô sẽ không pha nữa đâu, nể tình anh là sếp cô nếu không cô đã phản lại rồi, không vừa ý thì tự mà pha bắt cô chạy đi chạy lại như osin vậy.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 13: Chương 13


Sau khi chạy đi chạy lại thì cuối cùng cũng được ngồi, đôi chân cô đã mỏi hẳn ra,nhìn lên bàn làm việc đâu đâu cũng là hồ sơ,có những cái cô chẳng biết làm thì lại đi hỏi trợ lí, quả thật không biết là oan gia hay sao lại vô trúng công ty này,hành cô đủ thứ.Bây giờ có mắng rủa chẳng được gì, chỉ là vô ít cô lại tiếp tục công việc của mình.

Còn anh bên trong phòng nhìn ra cô thì nhếch môi cười, trêu cô cũng đúng thú vị thật.
Cô ngồi làm việc đến trưa thì tới giờ nghỉ, cô đứng dậy để đi ăn trưa, thì nghe tiếng điện thoại reo lên,cô nhấc máy lên.
-- Tần tổng chú gọi tôi có chuyện gì sao ?
-- Mau vào phòng tôi.
-- Được.
Gương mặt cô hầm hực tới giờ nghỉ trưa cũng không cho cô nghỉ nữa là sao chứ ? Bức ép cũng vừa phải thôi, người gì mà khó tính, cô đi lại gõ cửa phòng rồi mở cửa đi vào, đứng trước mặt anh lên tiếng.
-- Tần tổng cho gọi tôi có gì không ?
-- Lại sofa ngồi đi.
-- Ồ.
Cô nghe anh nói vậy thì đi thôi,làm trái ý hay hỏi ngược lại ,chắc giờ nghỉ trưa cũng không được nghỉ luôn quá.

Cô ngồi xuống sofa anh cũng đứng dậy đi lại sofa ngồi xuống đối diện cô nói.
-- Từ nay về sau giờ ăn trưa cô sẽ ăn ở đây cùng tôi.
-- Tại sao tôi phải ăn cùng anh chứ ?
-- Đường đường là tiểu thư Châu gia đến đây làm việc, tôi đâu thể nào để cô chịu thiệt được, nếu ba mẹ cô biết chắc tôi không được yên.
-- Ha...vô lý quá vô lý, ba mẹ tôi còn chưa biết mắc mớ gì chú sợ, còn nữa dù ba mẹ tôi biết họ cũng không thể nào trách mắng chú đâu,nên tôi KHÔNG muốn ăn ở đây.
-- Cô không ăn ở đây thì trừ nửa tháng lương.
-- Chú...quá đáng vừa thôi chứ.
-- Nào bây giờ ăn hay trừ lương.
-- Ăn thì ăn đừng tưởng tôi sợ chú.
Cô hậm hực khó chịu, ăn trưa cũng bắt anh chung với anh ta, trong công việc thì thôi đi đằng này lại lấy lương của cô ra hù dọa.

Đúng là quá đáng quá đáng thật sự mà ! Bát cơm cầm trên bị coi như bao cát trúc giận lên đó , đôi đũa cũng không tránh được, cứ dầm lên bát cơm.

Anh thấy cô như vậy lắc đầu lên tiếng.
-- Không ăn trừ lương.
-- Chú..đúng là ....
Câu sau cô muốn nói ra nhưng cục tức anh làm cho cô phải nuốt trở vô không nói được, anh đắc ý nhìn cô rồi ăn tiếp phần cơm của mình, quả thật hôm nay anh rất vui ,chưa lần nào vui như hôm nay.Nhưng trái với cô là vô cùng tức giận đến nỗi chỉ muốn băm anh thành trăm mảnh cho hả giận .
Kết thúc buổi ăn trưa đầy cục súc của cô, cô lại quay ra bàn làm việc tiếp tục công việc, nhìn hồ sơ đang còn dang dở nhưng có những chỗ cô không biết, muốn đi hỏi trợ lí của anh thì lại ngại bởi vì cái gì không biết đều đi hỏi, đến nỗi cô không muốn găp trở lí luôn, cô vò đầu bứt tóc, thì bất thình lình từ đâu anh xuất hiện đứng trước mặt cô nói.
-- Chỗ nào không hiểu thì hỏi tôi.
-- Chú...là ma sao đi không có tiếng động gì hết ?
-- Vậy sao ? Chắc tại cô tập trung quá không nghe thôi.
-- Ồ.

-- Ồ cái gì mà ồ chỗ nào không hiểu đâu.
-- Là chỗ dự án này.
Anh đi lại chỗ cô khum người xuống, rồi bắt đầu chỉ cô những chỗ không hiểu cần nắm rõ, trong khoảng thời gian đó không hiểu sao cô ngửi được hương thơm trên người anh,khiến hai bên tai cô đỏ lên tim cô cũng bắt đầu đập liên hồi, cô cố gắng tập trung vào những chỗ anh chỉ nhưng lại không được.

Khoảng cách giữa anh và cô vô cùng gần,chỉ cần cô xoay mặt lại là có thể hôn lên mặt anh rồi.
Anh đang chỉ cho cô thì cảm nhận trực giác của anh thấy cô không tập trung, nhìn lại thấy bên tai cô đỏ ửng lên,thì lại lần nữa nhếch môi lên, cô ngốc này chắc đang ngại ngùng rồi nhưng tính anh lại lần nữa trêu cô.
-- Không tập trung lại nghĩ gì vậy ?
-- Không...không có.
-- Sao tôi thấy bên tai cô lại đỏ lên hết thế này.
-- Chắc tại do trong người nóng thôi.
-- Vậy sao tôi có tưởng cô đang ngại khi được tôi chỉ cô,lại còn gần nhau như vậy dẫn đến...
-- Chú..về làm việc đi tôi hiểu rồi.
-- Vậy thì nói cho tôi biết chỗ này cần làm gì ?
-- Tôi..chỗ đó..

cần..

-- Cần gì ?
-- Chỗ đó...
Ôi tiêu cô rồi khi không lại quan tâm chuyện linh tinh, bây giờ cô lại không biết trả lời như thế nào ? Lần này không mất mặt mới lạ.
-- Tôi chỉ một lần nữa tập trung vào.
-- Được.
Anh chỉ cô thêm một lần nữa, mà tâm trạng anh rất vui vẻ nha.

Chắc tại là trêu cô vui quá hay sao ấy,nhưng cô ngại ngùng chỉ khiến muốn anh bảo vệ cưng chiều cô thôi.

Chỉ cô lại xong thì anh đi vào làm việc, để cô ngồi ở đây thẩn thờ hai tay cô áp lên hai má miệng thì nói.
-- Ôi cái gì vậy sao mình lại ngại ngùng kia chứ ? Xấu hổ chết đi mất.
Và tất nhiên hành động đó của cô đã lọt vào mắt anh, và rồi nụ cười của anh đã nở ra, khi anh lại gần cô hương thơm đó khiến anh cứ muốn ngửi mãi nó rất thơm, thoáng nhẹ không nồng hay khó chịu như những người phụ nữ từng muốn tiếp cận, nó khiến anh khó chịu không thôi.Riêng cô thì khác một mùi thơm ngọt ngào, anh chỉ muốn ôm cô vào lòng để tận hưởng mà thôi.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 14: Chương 14


Cô làm việc đến gần chiều, liền sắp xếp lại hồ sơ ngay ngắn rồi chuẩn bị ra về.

Bên trong anh ngước lên thấy cô chuẩn bị đi về, thì trong lòng anh không hiểu sao dân lên một cảm giác mất mát gì đó, không chừng chờ anh liền nhấc máy gọi cho cô.

Bên cô định đi thì nghe chuông điện thoại, cô liền oán trách anh, gọi lúc nào không gọi lại gọi ngay lúc cô đi về kia chứ, đúng thật là cô nhấc máy lên điều chỉnh tâm trạng rồi trả lời.
-- Tần tổng chú gọi tôi có gì sao ?
-- Vào phòng làm việc.
--Tôi...
Tút tút tút
Cô ai oán anh chưa kịp nói thì anh cúp máy rồi, cô hậm hực để điện thoại như cũ rồi đi lại trước cửa phòng anh, gõ cửa xong rồi cô mở cửa đi vào, đứng trước bàn làm việc cô lên tiếng.

-- Tần tổng chú gọi tôi.
-- Bộ tôi kêu cô vào đây làm cô khó chịu lắm sao ?
-- Tất nhiên...!à không có.
-- Được rồi làm bản báo cáo này đi.
Anh đưa bản báo cáo cho cô,làm cô há mồm ra gì chứ chuẩn bị về mà cũng bắt cô ở lại nữa là sao chứ ? Tuy không muốn nhưng anh là sếp anh có quyền, mặt cô ai oán nhận lấy hồ sơ rồi quay ra thì anh lên tiếng.
-- Lại sofa ngồi làm đi.
-- Không cần tôi ra ngoài...
-- Lại đó làm không nói lại lần nữa.
Cô không nói gì liền lại sofa ngồi làm, trong căn phòng làm việc chỉ có anh và cô, không gian bao trùm vô cùng im lặng, chỉ nghe tiếng bàn phím cùng với giấy tờ anh lật qua lật lại.

Cô ngồi đó xem hồ sơ rồi lập báo cáo, nhưng có những chỗ không hiểu cho lắm,liền nhìn qua anh nhưng không biết mở lời như thế nào ? Dù cô mạnh miệng ngang bướng như cái kiểu này cô không thể mở lời được.
Cô ngồi vò đầu bứt tóc, rồi lại cắn viết làm hết trò cũng không biết làm thế nào ? Anh đang ngồi gõ thì nhìn qua thấy cô có vấn đề gì đó anh lên tiếng.
-- Có chỗ nào không hiểu sao ?
Đang vò đầu anh lên tiếng cô giật mình nhìn qua anh rồi mới lên tiếng.
-- Đúng vậy.
-- Đem lại đây.
Cô cũng nghe lời mà đi lại chỗ anh,anh thấy cô cứ đứng cách xa như vậy thì nhíu mày nói.
-- Đứng xa như vậy làm sao thấy ?
-- Chú cứ nói đi tôi nghe được rồi.
-- Đứng kế bên tôi, nhanh không nói lần hai.

Cô cũng đi lại đứng kế anh, rồi anh mới hỏi cô những chỗ không hiểu, anh liền giải đáp cho cô, anh chỉ cho cô những chỗ không biết liền hiểu ra ngay ,anh vừa nói cô liền ghi lại, anh chỉ xong liền kêu cô lấy ghế lại ngồi kế anh,có gì không hiểu có thể hỏi ngay, không cần phải đi qua đi lại, cô dù có hơi ngại nhưng cũng miễn cưỡng nghe theo.
Ngồi xuống kế bên anh,cô luôn phải giữ bình tĩnh không được như lúc trước, nếu không thì quá là mất mặt đi được.

Cô hít thở thật đều rồi giữ thái độ nghiêm túc làm việc, anh thấy cô cứ nghiêm túc làm anh cứ muốn cười, hà cớ gì phải gồng mình cho mệt không biết.

Đúng là cô có nhiều cái rất thú vị cần phải khai thác sau.
Cô làm được một lúc sau thì hai con mắt cô đã không còn mở lên nổi, cô liền gục xuống bàn mà ngũ, lúc này anh nhìn qua cô đã ngủ liền lấy áo khoác, khoác lên người cô cho đỡ lạnh, rồi tiếp tục làm việc, làm đến độ khoảng hai mười giờ thì cũng đã gần xong nhìn qua cô đã ngủ gật không nở đánh thức cô.Liền đứng dậy định bế cô thì cô quay qua anh nhìn gò má ửng đỏ hồng hồng đó rất dễ thương, anh chạm nhẹ vào nó rất mềm nha rồi nhìn xuống là đôi môi đang hé mở ra, đôi môi chúm chím đỏ đỏ anh nhìn như bị thôi miên vậy, anh cuối xuống định hôn thì cô mở mắt ra làm anh bừng tỉnh.
Cô thì giật mình thấy anh cứ cuối sát mặt lại cô,làm tim cô đập không thôi,hai gò má cô cũng đã dần đỏ ửng lên,anh xoay người đi chỗ khác cho đỡ ngượng ngùng.
-- Khụ...khụ..à.ừm..về thôi.
Anh nói xong liền bỏ cô đi trước, để cô ngây ngốc không biết gì ? Định thần lại thì anh đã đi mất, cô liền chạy theo ra ngoài cũng không quên lấy túi xách rồi cùng anh vào chung thang máy.

Cô đứng kế anh nhưng khoảng cách hai người rất xa, chợ thấy trên tay cô cầm áo anh liền đưa cho anh.
-- Tần tổng áo của chú.

-- Ừm.
Thang máy kêu một cái ting anh và cô đi ra.Anh đi trước cô đi sau anh, trong khi đó anh dừng lại làm cô đụng trúng phần lưng của anh mà xoa cái trán tội nghiệp của cô, không biết bữa nay là ngay gì nữa, sáng giờ đúng xui lắm luôn.
-- Sao chú không đi tiếp mà đứng lại không biết.
-- Đường rộng mênh mông cô không đi,đụng trúng giờ đỗ thừa.
-- Tôi làm gì dám.
-- Được rồi cô ra ngoài đợi đi tôi lấy xe rồi đưa cô về.
-- Không cần tôi tự bắt taxi được.
-- Giờ cũng tối rất khó bắt xe,tôi đưa cô về.
-- Vậy làm phiền chú.
Anh không nói gì liền xuống hầm lấy xe, cô ra ngoài đứng chờ anh, gió thổi làm tóc cô bay phấp phới anh từ xa nhìn thấy cảnh đó trong lòng dâng lên cảm giác muốn chiếm hữu cô làm của riêng,không muốn ai cướp cô đi, anh không biết đây có phải là cảm giác rung động với cô hay không nữa, mỗi lần nhìn thấy hành động đáng yêu của cô tim anh bồi hồi làm sao.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 15: Chương 15


Đưa cô về đến cổng, cô tháo dây an toàn ra rồi quay qua nói với anh.
-- Cảm ơn chú đã đưa tôi về.
-- Ừm.

nghỉ ngơi sớm mai tôi mà đến công ty không thấy cô trừ lương.
-- Nè sao chú cứ bắt ép quá vậy.
-- Tôi là sếp cô đấy.
-- Bây giờ không còn là giờ làm nữa, nên chú không có quyền như vậy .
-- Cô ăn nói với người lớn tuổi như vậy sao ?
-- Được rồi, tôi không cãi với một ông chú già tận tám tuổi đâu.
-- Cô...
-- Xin phép chú tôi vào nhà đây ông chú già tận tám tuổi.
Nói xong cô liền mở cửa chạy đi vào, cô đâu có ngu để bị bắt lại, xã được cục tức này tâm trạng cô vui hẳn ra ,còn ai kia thì gương mặt hầm hầm khó chịu, anh như vậy mà già, chỉ mới ba mươi đâu có già gì mấy nhìn cũng được.

Anh nhìn mình trong gương xe soi qua soi lại trên mặt không hề có nếp nhăn,vậy mà cô gọi anh là chú già tận tám tuổi.

Đúng là anh hơn cô tám tuổi nhưng anh vẫn còn phong độ hẳn ra,càng nghĩ càng mệt anh liền lái xe về biệt thự Phi Âu.
Cô vào nhà thấy ba mẹ đang xem tivi liền chào hỏi.
-- Ba mẹ con mới về.
-- Nhiên nhi đó à, sao về tối quá vậy ?
-- Dạ tại công ty có nhiều hồ sơ xử lý nên về trễ .
-- Ừm.

làm gì làm nhớ đi đường cẩn thận.
-- Dạ con biết rồi con lên phòng đây.
-- Ừm đi đi con.
Cô đi lên phòng ,nhìn vào gương phải nói hôm nay cô rất tàn tạ, mới ngày đầu làm việc đã bị anh hành cho ra người luôn.Cô chán nản lại tủ lấy một bộ đồ ngủ rồi vào trong tắm rửa ,cô xã nước ra bồn tắm, nước cô xã đủ ấm rồi ngồi trong đó ngăm mình cho thoải mái, thả lỏng cơ thể.

Khoảng chừng một tiếng sau cô mới bước ra khỏi phòng tắm, trên người cô vô cùng thoải mái, cô xoa xoa cái bụng vẫn chưa bỏ gì nên xuống bếp xem có gì ăn hay không.
Quả thật là có nha, hình như là có để lại cho cô một phần ăn, tuy nó đã nguội nhưng không sao miễn có gì bỏ vào bụng là ngon rồi, cô ngồi xuống ghế rồi từ từ mà ăn, ăn xong cô dọn dẹp rồi tắt đèn mới đi lên phòng, cô nằm xuống chiếc giường êm ái của mình mà vô cúng phấn khởi.

Một ngày làm việc của cô vô cùng mệt mỏi, rất nhanh thì cũng đã chìm vào giấc ngủ.
Còn về phía anh,tắm xong anh đi qua thư phòng giải quyết công việc, được đàn em báo lại quán bar vẫn hoạt động tốt bình thường nên không có gì xảy ra, nghe vậy anh cũng không nói gì.

Hai người bạn của Triệu Minh Đức và Hàn Lâm gọi video với anh.
-- Âu Thiên nghe nói cậu tiễn thư ký là nữ sao ? ( Hàn Lâm )
-- Ừm.
-- Tin được hôn, đường đường là Tần tổng cao cao tại thượng không gần nữ sắc nay lại khác nha.

( Triệu Minh Đức )
-- Nói mau cô gái đó là ai.

( Hàn Lâm ).
-- Hai người hỏi làm gì ?
-- Chậc chậc chưa gì bảo vệ người ta rồi gớm thật.

( Hàn Lâm )
-- Cái đó không phải là bảo vệ mà là không muốn hai cậu vào phá công ty tôi thôi.
-- Có ma mới tin lời cậu nói đấy.

( Triệu Minh Đức )
-- Không tin thì thôi.
-- Đúng là ngang ngược.

( Triệu Minh Đức )
Cuộc nói chuyện của ba người đàn ông nói đến khuya thì mới chịu tạm dừng,
---------
Hôm sau cô chuẩn bị mọi thứ,đến công ty sớm một chút để không bị trừ lương.

Bước vào công ty ai cũng nhìn cô với ánh mắt rất lạ, cô không để ý liền đi thẳng lên tầng cao nhất, vừa đến chỗ cô nghĩ chắc đi như vậy cũng sớm rồi, nên cô ghế ngồi làm việc trong thời gian đó cô lấy đồ ăn sáng ra ăn trước, cô vừa ăn vừa lướt điện thoại xem tin tức.

Ăn xong cô dọn xong thì anh cũng đã đến, thấy cô đến sớm như vậy thì mỉm cười, rồi đi lại bàn làm việc của cô.
-- Đến sớm lắm, pha cho tôi một ly cà phê.
-- Vâng.
Nói xong anh đi vào phòng làm việc, còn cô thì đi pha cho anh ly cà phê, pha xong cô đem vào cho anh, định đi ra thì anh lên tiếng.
-- Chút nữa cô đi với tôi đến thương mại khảo sát.
-- Ồ, tôi biết rồi để tôi chuẩn bị.
-- Ừm.
Cô bước ra ngoài chuẩn bị, cô chuẩn bị nào là cuốn vở nhỏ riêng để ghi chép lại, dù là thư ký nhưng chuyên môn này cô chưa từng học nên có chút vụng về, nên cái gì cũng phải ghi chép lại hết.
Đến giờ anh và cô đi đến thương mại khảo sát ,bước ra khỏi công ty mọi người đều bàn tán xôn xao ,anh không quan tâm vẫn đi tiếp, còn cô thì nghe được những nhân viên đó nói cô là trèo lên giường nên mới lên được chức thư ký, nói cô là hồ ly tinh giả ngây thơ, cô nghe mà máu cô sôi lên tới não, thật là muốn cho những người đó một bài học mà, nhưng lại nghĩ lại cô là thư ký của anh, nên phải giữ hình tượng cho anh ,không thì xấu mặt cũng là cô thôi .
Bước ra khỏi công ty tâm trạng cô vô cùng phức tạp, anh thấy cô như vậy cũng biết là cô đã nghe những lời đó nên anh lên tiếng.
-- Đừng bận tâm đến lời nói của họ, xem như gió thoảng mây bay, mình không làm gì sai thì không cần sợ.
-- Chú nhìn mặt tôi giống bận tâm lắm sao ?
-- Tôi tưởng cô buồn nhưng thấy cô không sao thì thôi.
Cô thật không hiểu nổi ông chú này, quan tâm thì quan tâm đi còn giả bộ, chẳng hiểu nổi không biết sao trợ lí của anh lại chịu được tính của anh không biết.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 16: Chương 16


Đến nơi cả hai người bước ra,giám đốc thương mại nghe tin anh đến liền đều động tất cả nhân viên xuống đón tiếp anh, họ đứng chờ trước khi anh đến, thấy anh đến giám đốc thương mại liền đi lại chào hỏi anh.

-- Tần tổng thật vinh hạnh khi ngày đến đây, mời ngày vào.

Anh không nói gì chỉ lướt qua đi vào trong,tư thế hiên ngang như một vị thần khiến ai cũng phải nhìn với ánh mắt hâm mộ, cô đi theo sau anh nhìn xung quanh phải nói vô cùng tráng lệ, đón tiếp anh tới nổi nhân viên đều ra nghênh đón hết, thật là quá bá đạo.

Đi vào trong ,giám đốc sẽ nêu rõ tình hình thương mại như thế nào ? Và những ý kiến anh nêu ra cô đều ghi rõ ra hết, sau một khoảng thời gian thì cuối cùng cũng khảo sát xong, cô nhìn xung quanh cuối cùng cũng được nghĩ,thì cũng đến giờ trưa.

Trên xe anh nghiêm nghị nhìn bản hợp đồng, còn cô thì thở dài nhìn qua anh, đến giờ trưa mà cũng làm việc quả thật không biết là người hay quỷ nữa sức chịu đựng cũng phải có giới hạn, nhưng anh thì không.

Đến nơi anh và cô vào một nhà hàng nổi tiếng, đây cũng là nhà hàng thuộc về công ty anh, thấy anh đi vào giám đốc là người tiếp đón anh một cách tốt nhất, anh và cô đi vào phòng riêng là phòng dành cho anh không ai được phép dùng ngoại trừ anh ra, vào bàn anh nhìn cô thông thư nói.

-- Cô gọi món trước đi.

-- Chú không gọi sao ?
-- Tôi gọi sau.

Cô nghe vậy liền gọi những món cô ăn được, đa số cô gọi món rau và những món không có dầu mỡ nhiều, gọi xong rồi đến lượt anh.

-- Lấy như cũ.

-- Vâng thưa ngài.

Phục vụ bước ra ngoài, cô liền nhìn anh rồi anh cũng nhìn cô hai người chạm mắt nhau,cô liền né đi không biết tại sao cô lại nhìn anh như vậy không biết nữa, không hiểu nổi cô suy nghĩ cái gì ? Anh thì khác vẫn luôn nhìn cô một cách chằm chằm, không có dự định xoay đi chỗ khác, anh không được bản thân mình có thật sự thích cô hay không ? Dù chỉ mới tiếp xúc với nhau được hai ngày, thật không hiểu nổi tình cảm của con người là như thế nào nữa ?
Món anh được đem lên, cô chỉ tập trung vào công việc ăn còn anh thì chỉ uống rượu rất ít ăn thức ăn, cô nhìn lên anh nói.

-- Chú không ăn mà chỉ uống rượu là không tốt cho sức khỏe.

-- Tôi như vậy đã quen rồi, cô lo lắng cho tôi sao ?
-- Thì lỡ như chú bị gì đó thì tiền lương của tôi và nhân viên phải biết làm sao ?
-- Chưa gì cô trù ẻo tôi rồi.

-- Cái đó là sự thật mà, chú không ăn chỉ uống rượu rất có hại cho sức khỏe.

-- Cô yên tâm tôi không dễ chết như vậy đâu.

-- Ồ.

Đúng thật là chán mà, nói chuyện với anh như nước lã vậy vô cùng nhạt nhẽo, chẳng có chút mặn mà gì.

Ăn xong cả hai về lại công ty, anh vào phòng làm việc còn cô thì pha cà phê cho anh, đang pha cà phê cô nghe được tiếng xì xào giữa những cô gái.

-- Nói này cô ta chắc chắn là lên giường với Tần tổng nên mới có được chức thư ký đấy.

-- Đúng vậy, từ đó đến giờ chức thư ký do trợ lí làm, đùng một cái lại xuống thành trợ lí, không biết đâu có cô thư ký xuất hiện.

-- Phải phải đúng là hồ ly tinh.

Toàn bộ những người đó nói cô đều nghe hết, nhưng không để tâm đến, nếu trả đòn tức là có, còn không trả lời tức là không phải mình làm, thì không cần phải sợ gì cả.

Cô pha xong định quay lưng đi thì nghe một cô nhân viên nói lớn.

-- Đúng là đồ mặt dày không biết xấu hổ.

Cô nghe thì định nói lại nhưng còn phải đưa cà phê cho anh, nên định đi thì một lần nữa lại lấn nước đến.

-- Nói đúng quá không nói được gì đó.

Giới hạn của cô đã đỉnh điểm, cô là một người không bao giờ nhịn ai, nhưng lần này cô đang làm công ty anh nên cái gì cũng phải biết kiềm chế lại, nhưng lần này không thể nữa.

-- Nè tôi không lên tiếng có nghĩa là đúng, không lên tiếng là tôi không muốn tranh cãi với các người, còn nữa các cô không thấy thì đừng nói bậy bạ cẩn thận cái miệng hại cái thân đấy.

Cô nói một tràng khiến những cô gái đó phải câm nín trở lại, nhưng một trong số cô gái đó không chịu được mà lên tiếng.

-- Cô tưởng mình là thư ký của Tần tổng thì hay ho lắm sao ? Nói cho cô biết mặt dày như cô không đủ để tôi đếm xỉa đâu.

-- Ha! tôi cần cô đếm xỉa sao ? Cô là người trả lương cho tôi hay sao mà cô lên giọng điệu đó, còn nữa tôi không đủ để các người bàn tán đâu, tôi không muốn mình nổi tiếng nhất công ty này đâu.

Nói xong cô bước đi để lại những cô gái đứng đó ngơ ngác không biết nói gì, cô đem cà phê vào cho anh gương mặt cô hầm hực không thôi,đặt ly cà phê xuống bàn làm anh phải ngước lên nhìn cô hỏi.

-- Ai chọc cô giận sao ?
-- Còn ai vào đây mấy nhân viên của công ty chú đấy.

-- Họ thì làm sao ?
-- Kiếm chuyện nói tôi là hồ ly tinh, lên giường với anh mới có chức thư ký này, rồi nói tôi là đồ mặt dày không có liêm sỉ.

Cô nói một tràng dài làm anh không kịp tiếp thu, nhưng rồi anh trả lời.

-- Kệ họ.

-- Chú không phải là tôi nên chú kệ, danh phẩm của một người con gái chú biết quan trọng cỡ nào không, thật tức chết mà.

Cô nói xong liền hùng hồn đi ra ngoài để lại anh không biết làm gì ? Đâu phải do anh đâu khi không giận cá chém thớt chứ,thật chẳng hiểu nổi.
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 17: Chương 17


Cứ như vậy mấy ngày liền,cô luôn lạnh nhạt thậm chí là khoảng cách giữa anh và cô vô cùng xa lánh nhau, sáng sớm cô đến công ty trước anh, cô canh thời gian anh đến mà đi pha cà phê cho anh rồi đem vào văn phòng làm việc, sau khi đi ra khỏi văn phòng về chỗ làm việc là lúc anh cũng đến nơi.

Cô vẫn không ngó ngàng gì, vì cái vụ nhân viên trong công ty luôn nói cô là hồ ly tinh, trèo lên giường anh nên cô cần phải giữ khoảng cách tuyệt đối với anh.
Khi đi ra ngoài cô để cho anh đi khoảng năm bước sau đó mới đi theo sau,cô cũng không đi quá gần với anh, những khoảng cách giữa anh và cô đủ để cô nghe giọng anh nói.

Cứ như vậy mấy ngày liền làm anh luôn cảm thấy khó chịu, nhiều lúc muốn bắt chuyện với cô nhưng không được, toàn bị cô tránh né đến giờ trưa muốn gọi cô vào ăn cùng thì thấy cô ngồi bàn làm việc đang ăn, nên cũng không còn gì anh bất lực thở dài, liền gọi cho trợ lí.
-- Cậu mau thông báo với tất cả nhân viên ai còn nói thư ký Châu này nọ, sỉ nhục bôi nhọ cô ấy liền đuổi việc cho tôi.
Nói xong anh liền cúp máy đi,để trợ lí chưa kịp tiếp thu thì anh đã cụ rồi.

Không chậm trễ trợ lí liền truyền đạt lời anh nói, xuống hết tất cả mọi người.

Nghe thông báo xong nhân viên ai nấy xanh mặt, đụng trúng người không nên đụng rồi, lại đụng trúng người của anh.Tất cả nhân viên họ đều lo sợ,sợ sẽ bị đuổi việc nên đều cầu trời khấn phật cho tai qua mọi chuyện.
Trên văn phòng anh,anh luôn nhìn ra ngoài hay nói chính xác hơn là đang nhìn cô, nhìn cô đang làm việc rất chăm chú ,cô làm ở đây cũng vài ngày nên cũng hiểu hết những quy định ở đây, còn về công việc cô cũng ổn hơn một chút, có lúc không hiểu cô liền đi hỏi trợ lí chứ không còn hỏi anh nữa.

Cảm giác không được trêu cô liền cảm thấy khó chịu ,trong người không được thoải mái.
Không chịu được sự lạnh nhạt này,anh liền gọi cô vào văn phòng.
-- Cô mau vào văn phòng tôi.
Cô nghe vậy liền đứng dậy đi lại gõ cửa rồi mở cửa đi vào, cô đi lại đứng trước mặt anh chính giữa là cái bàn ngăn cách giữa hai người.
-- Tần gọi tôi.
-- Cô mau lại đây.
-- Có gì thì chú cứ nói đi.
-- Nhanh lên.
Cô nghe giọng anh lạnh đi,liền nghe theo lời anh đi lại chỗ anh, cô đứng kế anh nhưng cách một khoảng xa,anh nhíu mày liền kéo cô lại ,cô mất đà mà nhào vào lòng anh,được anh ôm trong vòng tay làm tim cô đập liên hồi,cô định đứng dậy nhưng bị anh ôm chặt không buông.
-- Tần tổng...chú mau buông tôi ra.
-- Tại sao lại tránh mặt tôi ?
-- Tôi...không có.

-- Vậy mấy ngày hôm nay là gì ? Hay là chuyện đó cô giận tôi.
-- Chuyện đó tôi không để ý, chỉ là không muốn tiếp xúc gần với chú.
-- Lý do ?
-- Chú là sếp tôi là thư ký là cấp dưới của chú, tôi với chú không nên gần gũi như vậy.
-- Cô cho tôi lý do vô lý thật.
-- Dù nó vô lý nhưng nó là sự thật, chú là chú tôi là tôi, chúng ta không có quan hệ gì ? Vã lại không cần vì ba tôi mà chiếu cô tôi như vậy, tôi không cần.
Lời nói của cô vô cùng rõ ràng,là nhầm nhấn mạnh những chuyện không nên xảy ra, và càng không được xảy ra khiến anh vô cùng bất ngờ mà nới lỏng vòng tay ra,cô nhanh cơ hội đứng dậy rồi nói.
-- Nếu không có chuyện gì tôi xin phép ra ngoài làm việc.
Cô nói xong liền lập tức đi ra ngoài, để anh bơ phờ không biết nói gì ? Không hiểu tại sao lòng ngực anh nhói đau lên cảm giác thật khó chịu, khó chịu khi nghe những lời cô nói như vậy ? Anh không biết bây giờ phải làm sao nữa, cô càng ngày càng giữ khoảng cách với anh, thậm chí bây giờ cô còn lễ phép hơn không còn giống lúc trước nữa hay trả lời anh còn không thì luôn ngang bướng với anh.

Điều này làm anh khó chịu không thôi.
Tâm tư anh lúc này rất rối,rất khó để nói ra lời mà mình muốn nói.

Còn cô không hiểu sao khi lại nói ra những lời đó với anh,tâm trạng cô cũng không khác gì anh vô cùng khó chịu.

Vì một chuyện mà anh và cô phải giữ khoảng cách xa như vậy, vì nghe người khác nói xấu cô dẫn đến cô hiểu chuyện hơn không ngang hay cãi lại, mặc kệ người khác nói gì cô coi như không nghe thấy.
Mỗi người có hướng đi khác nhau hết, nên không thể bắt ép ai chung với mình được, rất khó để thực hiện.

Hết giờ làm việc cô dọn đồ rồi chuẩn bị ra về, anh ở trong đều thấy hết nhưng không nói gì ? Tâm trạng bất ổn anh liền gọi cho hai người bạn Triệu Minh Đức và Hàn Lâm đến bar uống rượu.

Đúng vậy mỗi khi buồn hay khó chịu chuyện gì đó đều sẽ đến bar uống rượu cho thoải mái vơi đi cái nỗi buồn đó .
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 18: Chương 18


Đến bar,ba người đàn ông cùng tụ họp với nhau, anh thì không nói gì nhìn ly rượu rồi uống hết một hơi.

Triệu Minh Đức và Hàn Lâm lần đầu thấy anh như vậy ? Chắc chắn là xảy ra chuyện, khi không kêu đi uống rượu, không nói không đằng tự mình uống, chắc chắn là chuyện thường tình cảm đây rồi.

Triệu Minh Đức mạo hiểm lên tiếng hỏi.
-- Âu Thiên cậu làm sao vậy ?
-- Không sao .
-- Không sao mà một ly rượu như vậy ,cậu nóc hết, nói đi có chuyện gì ?
-- Tôi hỏi hai cậu,khi bị người khác bàn tán nói mình này nọ, nhưng lại giận lên người khác, mà người bị giận không biết gì ? Cứ như vậy mấy ngày không chịu được liền hỏi lại, nhưng lại nói không có quan hệ gì, trong lòng cảm thấy rất là khó chịu.
-- Ý cậu là người đó giận cậu ,làm cậu khó chịu trong lòng.
-- Ừm.
-- Hà há...!này là cậu để ý người ta rồi.

-- Không thể nào chỉ mới có mấy ngày kia mà.
-- Thích một người đâu cần phải có thời gian dài, cậu lần đầu gặp người ta liền cò chút để ý, cộng thêm tiếp xúc gần nhau chắc chắn là có rồi, lúc này không còn là thích mà là yêu.

( Hàn Lâm )
-- Đúng đó Hàn Lâm nói rất đúng, thích hay yêu một người từ cái lần đầu tiên là đều bình thường, không cần chờ thời gian dài có thể thích được.
-- Vậy là mình yêu cô ấy sao ?
-- Ây dô là tiên nữ nào làm cậu như thế vậy.
-- Thư ký mới của cậu sao ? ( Hàn Lâm )
-- Thật sao Thiên.
-- Biết rồi còn hỏi.
-- Vậy không biết là hên hay xui cho cô gái đó nữa.
-- Cầm mồm lại đi.
Anh suy nghĩ những lời nói của Hàn Lâm, vậy là anh yêu cô rồi sao ? Phải rồi mỗi lần trêu cô tâm trạng anh đều vui, khi cô xa lánh giữ khoảng cách với anh làm anh rất khó chịu trong lòng.

Là anh yêu cô rồi sao ? Băng ngàn năm lâu dài cũng phải tan chảy mà thôi, quả thật anh đã tan chảy trước cô rồi.
Anh uống một lúc sau liền về biệt thự nghỉ ngơi, vẫn suy nghĩ đến cô hình bóng cô tức giận luôn nằm sâu trong tâm trí anh, lúc này anh bất giác mỉm cười tự nói.
-- Châu An Nhiên có lẽ tôi yêu em thật rồi.
-------…
Sáng hôm sau vẫn như mọi ngày cô thức sớm, chuẩn bị đi làm, hôm nay cô chọn cho mình một bộ đồ vô cùng nhẹ nhàng nhưng cũng đầy cá tính.

Cô trang điểm nhẹ rồi xuống nhà ăn sáng, ăn xong cô tạm biệt ba mẹ mình rồi đi làm.
Vào công ty cô thấy nhân viên hôm nay rất lạ, ánh mắt nhìn cô vô cùng kính nể không còn sự khinh bỉ nữa.

Cô cũng chẳng hiểu và cũng không muốn hiểu, cô vào thang máy lên phòng cao nhất, cô đi ra đi lại bàn làm việc, cô nhìn giờ đồng hồ cũng nghĩ anh sắp đến nên cô pha cà phê cho anh.

Nhiệm vụ của cô là mỗi buổi sáng đều pha sẵn cho anh ly cà phê.
Anh đi lên không thấy cô đâu tưởng rằng cô chưa đến,nhưng thực sự là cô đang trong phòng anh, vừa đặt ly cà phê xuống thấy hồ sơ lộn xộn nên cô sắp xếp lại cho ngay ngắn.

Thì nghe tiếng động liền ngước lên bôn mắt nhìn nhau,cô nhanh chóng sắp xếp hồ sơ xong liền đi ra ngoài, nhưng bị anh nắm tay kéo ngược lại, cô nhíu mày nhìn anh.
-- Tần tổng chú có việc gì sao ?
-- Có tôi có chuyện muốn nói với em.
Tai cô có nghe nhầm không vậy, là kêu cô là em đó, cô nghĩ mình chắc nghe nhầm thôi nên không có gì bận tâm.

Anh kéo cô đi lại sofa ngồi, cô ngồi kế bên anh nhưng không quên là giữ khoảng cách với anh, anh thấy vậy thì khó chịu liền nhích vô, cô càng ra xa anh càng lại gần đến đường cùng cô lên tiếng.
-- Chú có gì thì mau nói đi tôi còn làm việc.
-- Được em nghe cho rõ những gì tôi nói đây.
-- Chú nói đi.

Không hiểu sao tim cô lại đập nhanh như vậy, lần này cô không nghe nhầm nữa kêu cô là em, hai tay cô bấu vào nhau sẵn sàng nghe những gì anh nói.
-- Từ nay về sau tôi không cho phép em tránh mặt tôi hay là giữ khoảng cách, nếu có tôi sẽ phạt em.
-- Nếu tôi không nghe chú phạt tôi cái gì, trừ lương sao ?
-- Không, phạt em làm phụ nữ của tôi.
Ô mai gót cô đang được tỏ tình hay là đe dọa cô vậy, ông chú già nay hôm nay não có vấn đề hay sao ấy ? Mới sáng sớm nói gì đâu không ,hết gọi cô là em, bây giờ làm phụ nữ của ông chú già này, chắc chỉ là đùa thôi.
-- Chú đang đùa đ...
-- Không đùa là thật, nếu em không tin có thể thực hiện ngay bây giờ .
-- Não chú mới sáng có vấn sao ?
-- Vẫn rất tỉnh tảo.
Cô nghi hoặc nhìn anh, thấy cô không tin mình anh liền nhích lại gần cô hơn, áp sát vào người cô, làm cô bất ngờ tim cũng đập nhanh hơn, hai gò má cô cũng bắt đầu đỏ lên, nhìn cô lúc này thật sự rất đáng yêu nha, anh nhếch môi cười làm cô đắm say dù chỉ là cái nhếch môi, nhưng cảm thấy nó rất đẹp cô u mê vào nụ cười đó khiến anh muốn ôm cô về làm của riêng cho mình thôi.
( ảnh minh họa)
 
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh
Chương 19: Chương 19


Cô bất động tại chỗ không biết làm gì ? Anh thấy cô cứ ngây ngốc nhìn anh như vậy liền gõ lên trán cô một cái, làm cô tỉnh lại về hiện thực, cô xoa xoa ngay chỗ anh gõ lên trán khiến cô nhăn mặt nói .
-- Không còn gì nữa tôi ra ngoài làm việc đây.
-- Chưa xong.
-- Vậy chú muốn gì nữa ?
-- Trưa nay đi ăn trưa với tôi.
-- Chú tự đi ăn một mình đi tôi không rãnh .
-- Muốn bị phạt sao ?
-- Chú..chú quá đáng vừa thôi, giờ nghỉ trưa chú đâu có quyền.
-- Nghỉ trưa hay không nghỉ cũng là do tôi quyết định, trừ khi em nghỉ việc thì tôi không quản.
-- Được vậy tôi xin nghỉ việc.
-- Rất tiếc là em không được nghỉ.
-- Tại sao ?

-- Lúc em ký vào hợp đồng đã quy định, nếu nghỉ việc em sẽ đền bù cho công ty.
Quá quắt thật, đi làm mà cũng có nội dung như vậy luôn sao chứ ? Cái này là bắt ép người khác, chứ gì mà đi làm, đúng là quá vô lý cô không can tâm chút nào.

Anh nhìn cô đắc ý xem cô sẽ định làm gì ? Muốn nghỉ thì không bao giờ có chuyện đó xảy ra đâu, từ khi anh không cần thôi.
-- Được rồi tôi nói xong rồi, em có thể đi làm việc, nhớ là trưa đi ăn trưa với tôi.
-- Chú đi một mình đi tôi không đi.
Cô la lên rồi bỏ đi ra ngoài, bên ngoài cô vô cùng khó chịu, tên già đó không ngờ lại chơi mình như vậy, tâm trạng cô bây giờ chẳng thể nào làm việc được.

Không biết sắp tới đây sẽ xảy ra chuyện gì nữa đúng là đau đầu.
Còn anh thì khác với cô,tâm trạng vui hẳn lên hơn mọi ngày, chắc là do cô đây mà, anh nhìn ra ngoài thấy cô đã làm nên không nhìn nữa.

Phòng làm việc của anh được thiết kế theo kính trong bên trong nhìn ra ngoài thì được, còn bên ngoài nhìn vào thì không thấy gì.

Mà mỗi lần cô anh đều lấy điều khiển ra nhấn màn che lại, lỡ cô thấy được trong suốt một ngày làm việc, anh đều nhìn ra cô rồi tưởng anh là một tên b**n th** không chừng.
Nghĩ đến đó anh lại cười vô cùng b**n th**, nếu cô mà biết được không biết cô sẽ nghĩ như thế nào về anh nữa ? Thật là khó hiểu , cô chăm chú làm việc nghe điện thoại reo lên, cô liền nhấc máy nghe, thì lại khó chịu.
-- Vào phòng tôi.
-- Vâng.
Cô miễn cưỡng lắm tâm trạng cô mới ổn định, nào ngờ chưa được nửa tiếng thì anh đã kêu cô vào.
-- Tần tổng chú gọi tôi.
-- Lại đây.
Cô thấy có điềm tới không biết có nên hay không, thấy cô vẫn cứ đứng lì ở đó, liền nhìn cô, cô thấy ánh mắt của anh liền đi lại đứng bên cạnh anh.

Bất chợt anh kéo cô lại làm cô ngồi lên đùi anh, một cách gọn nhất, cô hoảng loạn tính đứng dậy nhưng bị anh giữ lại nói.
-- Ngồi im.
-- Nhưng...
-- Muốn phạt.
-- Không muốn.
-- Vậy thì ngoan ngoãn ngồi im.
Cô dám nhúc nhích hay nói thêm lời nào, vì cô sợ một khi nói ra không đúng thì anh lại dọa cô,đã vậy cô còn ngồi trên đùi anh nữa, cô không dám nhúc nhích người cô bây giờ như khúc gỗ vậy bất động, anh thấy cô cứ im im sợ cô mỏi lưng nên cho cô dựa vào người anh,còn anh thì tiếp tục làm việc việc.
Thời gian trôi qua vô cùng chậm, cô ngồi trên đùi anh không dám nhúc nhích, người cô bây giờ cũng cứng khừ hết rồi, cô chỉ muốn khóc thét lên ai có thể cứu cô chứ.Kêu cô vào tưởng làm việc ai ngờ nó còn mệt hơn làm việc.
-- Chú có thể cho tôi xuống được không ?
-- Không.
-- Nhưng tôi thấy không được thoải mái.
-- Tôi thì thoải mái vô vùng.
-- Tôi ngoài như vậy không được đâu,sẽ có người nhìn thấy.
-- Phòng làm việc của tôi ai dám vào.

-- Sao chú ngang ngược quá vậy, kêu tôi vào đây là làm cảnh sao ? Bao nhiêu công việc chưa làm, mà chú bắt tôi ở không là sao ?
-- Bung hết rồi sao ?
-- Tôi là đang nói sự thật chú đừng cố mà châm chọc.
-- Ồ.
-- Ồ ồ là sao chứ ?
-- Giống em đó ồ.
-- Chú..

đúng thiệt là điên rồi mà.
-- Ừm.
Cô thiệt muốn nổi khùng với ông chú già này mà, không biết hôm nay ăn trúng cái gì hay là có đập đầu vào đâu không, mà con người trở nên vô cùng khác thường .Cô không chịu được liền nhúc nhích người, nào là quơ tay ra cho dãn gân cốt một chút ,mặc kệ anh có khó chịu hay không, nhưng tiếc thay anh vẫn bình thường không biến sắc gì, nhưng ngược lại cô là người biến sắc.
 
Back
Top Bottom