Cập nhật mới

Ngôn Tình Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 21: Băng bó vết thương


Mở cửa phòng ông quản gia bưng một hộp y tế để gần đầu giường..

Hàn phong bước vô kêu lão quản gia đi xuống..

Anh đi đến bên Bảo Ngọc nhẹ nhàng nói:

-mèo nhỏ tới giờ phải thay thuốc vết thương rồi"!

bảo ngọc ngạc nhiên tròn xoe mắt nói:

-bác sĩ đâu"?? Không phải anh định thay thuốc cho em chứ??

-phải không có bác sĩ "!hừ em đừng mơ tưởng cho người khác đụng vào em"!Hàn phong hừ lạnh..

bảo ngọc cười tủm tỉm nói:

-Anh thật bá đạo"mà anh có biết băng bó thay huốc không vậy"??

Hàn phong liếc cô không biết xấu hổ nói:

-Anh chưa từng làm"!

Bảo ngọc mặt méo xẹo đẩy anh..

-Tránh ra"!anh không biết mà đòi làm..để anh băng em sẽ không còn mạng"!

Hàn phong không nói xoay người lấy hộp y tế..cởi áo sơ mi của cô bắt đầu công việc thay thuốc..

Bảo Ngọc tính đứng dậy bỏ chạy ngước nhìn ánh mắt lạnh băng như muốn giết người..

Cô ngồi xuống ủ rũ thở dài:!

- đành chịu"!ai bảo cô đã chọn người đàn ông bá đạo này rồi.."!

Từ trên lầu truyền xuống tiếng la hét :

-Hàn Phong"!đau quá"!anh bôi thuốc nhẹ thôi'!

-Anh làm gì "!!chỗ đó em đâu có bị thương"!

-Anh đừng băng miếng vải quá dày vậy chứ"!

Hàn phong không chịu nổi tiếng la của cô gằn giọng nói:

Em im miệng lại cho anh'!còn la nữa anh sẽ cho em biết tay"!

Và thế là mèo nhỏ cúi đầu chịu tra tấn hết nguyên buổi sáng vết thương mới được băng bó xong..

Bảo Ngọc tự rút ra bài học..có chết cũng không để mình bị thương nữa nếu không cô sẽ phải chịu dày vò..

-haiz"!!cô không muốn đâu..
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 22: Mèo bị lạc


Buổi tối, sau khi nhờ có sự uy h**p của ác ma Hàn phong..

Bảo ngọc đã ăn hết tô cháo..

Ngó ra ngoài nhìn Hàn Phong đang nghe điện thoại ở ban công cô bước tới vòng tay ôm phía sau lưng anh...

Cảm nhận được vòng tay ấm áp của cô.anh vội cúp điện thoại xoay người nhéo mũi mèo nhỏ!"

-A..đau em..anh hư quá"!

Bảo ngọc xoa xoa mũi vừa hờn dỗi quay mặt bỏ vào trong phòng..

Anh theo sau vào ,đi nhanh tới bế cô tung lên cưng chiều cất cao giọng:

-mới trêu em tí mà đã giận"!Ngọc nhi thật không ngoan"!

Bảo Ngọc liếc xéo anh..hừ lạnh nói:

-Ai thèm giận anh chứ"!mau thả em xuống em phải đi tắm"!

Hàn phong cười tà:

-Vết thương em chưa khỏi hẳn hay để anh tắm cho em nhé"!

Bảo Ngọc nhìn Hàn Phong bằng ánh mắt toé lửa nghiến răng:

-hừ..anh thật biết lợi dụng thời cơ nhưng lưng em bị thương chứ tay chân em vẫn bình thường nên không cần anh giúp..

Cô đi nhanh vào phòng tắm đóng cửa một tiếng rất lớn:

..Rầm..

Một lúc sau, Bảo ngọc mặc áo ngủ viền ren trắng ngắn ngang đầu gối.

Chất liệu vải tốt mặc lên người cô thật nổi bật..

Cô không thèm để ý đến anh nằm xuống giường quay lưng về phía anh..

Hàn Phong biết mèo nhỏ bây giờ mới nổi giận thật anh nhích người nhẹ ôm cô..

Bảo Ngọc định tỏ vẻ mình vẫn còn tức giận thì một giọng nói trầm ấm vang bên tai:

-Ngọc nhi ngoan"!ngủ đi không giận anh nữa 1 ngày nữa sẽ cho em đi chơi..

Từ lúc bị thương tới giờ cô bị Hàn Phong cấm cửa không cho ra ngoài..

Nên khi nghe hai chữ đi chơi mắt Bảo Ngọc sáng rực quên cả việc đang giận Hàn Phong quay mặt lại nhìn anh hỏi khẽ:

-Anh sẽ cho em đi chơi thật sao??

Hàn Phong ôm chặt cô miệng nhếch lên nụ cười cưng chiều:

-Thật..em mau ngủ đi..ở nhà hết ngày mai..sáng ngày kia sẽ cho em đi chơi.."!

Cô cười vui mừng rúc vào sâu trong ngực anh nhắm mắt đi tìm Chu công nói chuyện..

Nhìn Bảo Ngọc đã ngủ anh lắc đầu buồn cười:

-Mèo nhỏ em thật là dễ dụ dỗ.."!

Sáng ngày hôm sau, cô thức dậy sớm đi ra vườn sau biệt thự dạo chơi..

Hàn Phong ngủ rất tỉnh khi cô dậy anh đã biết ..

Thấy Bảo Ngọc đi ra ngoài sáng sớm mà không mặc áo khoác..

Anh vội lấy áo cho cô..

Đang ngồi trên xích đu tận hưởng cảm giác mát lạnh trong lành của bầu không khí sáng sớm..

Một bàn tay to lớn phủ một chiếc áo khoác ấm lên người cô.. Giọng nói ôn nhu khẽ trách:

-trời sáng rất lạnh em không mặc áo ấm nhỡ bị bệnh thì sao??

Bảo Ngọc kéo anh ngồi chung chui vào trong lòng anh miệng mỉm cười tinh nghịch nháy mắt:

-đâu có sao đâu'!em bệnh sẽ có anh chăm sóc mà"!

Hàn Phong nhéo má cô thở dài:

-Em đó"!Càng ngày càng tinh nghịch..

Cô tính phản bác lại lời anh nói thì bỗng một vật gì đó màu trắng chồm lên người cô..

Giật mình nhìn xuổng cô kinh ngạc là một con mèo trắng tuyệt đẹp..

Bảo ngọc vuốt nhẹ lông con mèo miệng thì lẩm bẩm:

-Mèo con đừng sợ"!em bi lạc phải không nào??

Cô mải mê ngắm nhìn mèo con mà không hề nhận ra ánh mắt kì lạ đầy nghi ngờ của Hàn Phong quan sát con mèo trắng..
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 23: Con chip-Thiết bị nghe lén


Hàn Phong nghi ngờ dùng ánh mắt giá lạnh nhìn mèo trắng khiến nó run sợ..

Bảo ngọc vui vẻ bế con mèo để sát mặt mình rồi quay sang hỏi Hàn phong:

-Anh xem con mèo nhìn dễ thương không nè??

Hàn phong cười nhéo mũi cô đáp:

Mèo nhỏ của anh mới là dễ thương nhất"!

Bảo Ngọc xấu hổ chu môi nhìn anh:

-Anh đúng là miệng lưỡi ngọt như ong đường chích chết người..

Hàn Phong cười ha hả tự tin nói:

-Cảm ơn Ngọc nhi"!em quá khen rồi"!..

Bảo Ngọc lườm anh không thèm nói nhiều với người đàn ông mặt dày này nữa..

cô cúi đầu tiếp tục v**t v* mèo trắng thì nghe thấy tiếng bụng kêu báo hiệu cô chưa ăn sáng..

Ôm mèo con bỏ sang người anh cô nháy mắt nhìn anh:

-em đi kêu bác quản gia mang đồ ăn sáng ra đây tụi mình cùng ăn.."!

Rồi cô xoay người đi..Hàn Phong nhìn theo bóng cô đi thì có gì đó ngọ nguậy.

Cúi đầu thấy con mèo trong lòng anh..đôi mắt híp lại loé lên tia nguy hiểm..

Anh dơ cao con mèo lên phát hiện con mèo cứ cào cào vào lỗ tai phải của nó anh nghi hoặc vội bỏ nó xuống đùi vạch tai ra kiểm tra..

Hàn phong nhếch mép cười từ trong tai mèo lấy ra một con chíp bé xíu..nó là thiết bị nghe lén tiên tiến trên thế giới..

Anh hừ một tiếng miệng nhếch lên thành vòng trăng khuyết giọng nói lạnh băng vang trong gió:

-Trò trẻ con..thứ công nghệ này mà cũng đòi đánh lừa được tôi các người xem nhẹ tôi quá!"

Nói rồi anh dùng hai ngón tay bóp nhẹ con chip nát vụn tronh vài giây..

ánh mắt anh lộ vẻ khát máu như báo hiệu một trận sóng gió ập đến..

Cầm chiếc điện thoại rút từ trong túi quần anh bấm một giãy số .

Bên kia bắt máy chưa kịp trả lời đã nghe giọng nói lạnh lẽo như từ địa ngục truyền đến:

-Hãy xem lại camera gắn xung quanh ngoài biệt thự xem ai là người thả mèo vào trong khu vườn..

tìm được hãy điều tra tên đó tìm cho ra kẻ chủ mưu đứng phía sau.."!

Thêm người canh gác xunh quanh biệt thự nếu chuyện tương tự còn xảy ra lần nữa thì tự nhận hậu quả.."!

Bên đầu giây kia cất giọng nói có vẻ run rẩy:

-Thuộc hạ rõ"!thưa thiếu chủ..

(Edittor:anh thật men nha"!Lê thích kiểu nam vậy đó"!dùng hết sức để b.vệ ng.mình yêu..')

Gương mặt lạnh lùng không hề có biểu cảm đột nhiên biến mất mà thay vào đó là bộ mặt ôn nhu khi nghe Bảo Ngọc nói:

-Hàn phong"!bác quản gia dọn đồ ăn ra rồi mình mau dùng bữa sáng thôi chắc anh đói rồi phải không..??
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 24: Nhận nuôi tuyết tuyết


Hàn phong mỉm cười gật đầu ôm eo bảo ngọc đi về phía bàn ăn kéo ghế ngồi cho cô..

Anh ngồi đối diện cô hai người bắt đầu dùng bữa sáng..

Bảo ngọc ăn được một ít..

Nhìn mèo con đáng yêu đang nằm yên trong lòng cô ngẩng đầu miệng muốn mở rồi lại thôi..

Hàn phong thấy Bảo Ngọc muốn nói lại thôi anh lau miệng chống cằm mỉm cười cất giọng dịu dàng:

-Sao??em có gì hỏi xin gì thì nói đi??anh nghe??

Bảo Ngọc nghe vậy miệng ấp úng nói:

-Hàn phong"!mèo con rất tội nghiệp chắc nó bị người ta bỏ rơi em có thể nhận nuôi nó không??

(edittor:Chị ngốc qá mèo ng.ta cài vào mà chj tuog nó bi bỏ nhìn mèo mập ú vậy chắc dc nuôi ăn nhiều làm gì có gjốg mèo bị bỏ đâu)

Hàn phong thở dài thầm nghĩ:" mèo nhỏ của anh quá lương thiện mà con mèo đó đã không còn gây nguy hiểm..

Cho nó làm vật nuôi bên Ngọc nhi cũng được "

Nhìn ánh mắt tha thiết, gương mặt đầy sự mong chờ anh không nỡ trêu cô liền gật đầu giọng sủng nịnh:

-Chỉ cần em thích là được rồi"!nhưng có mèo con mà không để ý tới anh là anh sẽ ném nó ra đường..

Bảo Ngọc lè lưỡi nói:

-Dạ"!đại nhân ngài là quan trọng nhất với thiếp..

Hàn phong nhéo nhẹ má cô cưng chiều nói:

-Em đó"!mèo nhỏ tinh nghịch"

Bảo ngọc cười hì hì nói:

- tại hôm qua người ta xem phim cổ trang bắt trước nói theo em thấy hay hay nha"!..

Ăn bữa sáng xong, Cô bế mèo con trong tay suy nghĩ xem lên đặt tên gì cho nó cô hỏi thử ý kiến của Hàn phong..

-Ngọc nhi"!em cứ lấy đại một tên cho nó là được"!Hàn phong vuốt nhẹ tóc cô trả lời..

Đôi mắt Bảo ngọc sáng lên vui mừng xoay con mèo vài vòng nói:

-A..nghĩ ra rồi...ta sẽ gọi mày là Tuyết tuyết bởi vì lông mày rất trắng"!

Hàn phong cũng thấy tên này khá hay..nhìn trời đã nắng lên vỗ nhẹ má cô ôn nhu nói:

-chúng ta vô nhà thôi"!ở ngoài lỡ bị bệnh là chuyến đi chơi ngày maivcủa em sẽ huỷ bỏ đó"!

Bảo Ngọc cười tươi nghĩ đến cuộc đi chơi thì vui vẻ hát la la ôm Tuyết tuyết cùng Hàn Phong đi vào nhà..

Bóng dáng hai người in trên cỏ non dưới ánh nắng nhạt màu của buổi sáng tạo nên bức tranh hiền hoà với thiên nhiên tuyệt đẹp..

-
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 25: Đi chơi


Buổi tối, tắm xong Bảo ngọc nhanh chóng mặc đồ ngủ vào..

Cô lên giường ngủ sớm để chuẩn bị cho chuyến đi chơi ngày mai..

Hàn Phong xử lý công việc bên phòng làm việc xong..

Khi về phòng ngủ mở cửa ra đã thấy mèo nhỏ ngủ say..

Nhìn cô ngủ thật đáng yêu anh leo lên giường nằm xuống nhẹ nhàng đắp chăn cho cô..

Hàn phong ôm cô vào lòng hôn nhẹ vào trán mỉm cười khẽ thì thầm:

-Mèo nhỏ của anh ngủ ngon"!có em là điều hạnh phúc nhất mà anh chưa từng được trải qua..

Màn đêm yên tĩnh, từng cơn gió thoáng qua từ ngoài thổi vào như khúc nhạc nhẹ ru cho hai người giấc ngủ nồng say..

Sáng ngày hôm sau, Bảo ngọc hưng phấn rời giường..

Nhanh chóng vào phòng tắm miệng hát ngâm nga..

Xuống dưới lầu, Bảo Ngọc ngồi vô bàn ăn nhìn Hàn Phong đang đọc báo cô lên tiếng:

-Hàn Phong"!Chào buổi sáng"!xíu nữa anh có đi chơi cùng em không??

Buông tờ báo trên tay xuống anh đáp:

-Không được"!hôm nay anh có việc bận.anh sẽ cho người đưa em đi nơi em muốn.

Nhớ là không để mình gặp nguy hiểm hay bị thương biết chưa??

Bảo Ngọc có vẻ hơi buồn nhưng chỉ một lúc lại vui vẻ:

-hi..em biết rồi.."!

Hàn Phong ăn xong đứng dậy đi ra ngoài..

anh gọi điện thoại đầu giây bên kia liền bắt máy trả lời:

-Thiếu Chủ"!Thuộc hạ nghe lệnh"!

Hàn phong cất giọng lạnh lùng:

-Đưa 4 vệ sĩ đi theo bảo vệ Ngọc nhi"!nếu cô ấy bị thương thì các người tự hiểu..

Hàn phong đi tới cửa thấy mèo nhỏ đang đứng ở đó anh bước lại gần ôm cô nói:

-Anh phải đi làm"!mèo nhỏ em đi chơi vui vẻ nhé"!

Hàn Phong tính bước đi thì bị một bàn tay nhỏ nhắn níu lại..

anh quay đầu định mở miệng nói thì một đôi môi dán lên môi anh hôn nhẹ..

Bảo Ngọc xấu hổ mặt đỏ như trái cà chua miệng lí nhí nói:

-Hàn Phong"!cám ơn anh..anh đi làm về sớm nhé"!em chờ anh!

Rồi cô phóng nhanh lên lầu để lại Hàn phong ngơ ngác xoa môi đây là lần đầu tiên cô chủ động hôn anh..

::gương mặt tràn đầy vui vẻ anh xoay người đi làm..

Bảo Ngọc mặc môt chiếc đầm hồng kết hợp với voon màu trắng được nhập khẩu từ nước Anh chất liệu cực tốt..

Làn da Bảo ngọc trắng nõn, mịn màng mặc chiếc váy nhìn cô thật xinh đẹp..

Cô vui vẻ ôm mèo con ngồi trên chiếc xe Limo Hàn phong đã chuẩn bị..

Lòng háo hức bắt đầu một chuyến đi chơi thú vị sau bao ngày bị Hàn phong nhốt trong biệt thự..

Mà không hề hay biết rằng nguy hiểm đang chờ cô ở phía trước..
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 26: Đứa trẻ kì lạ


Bảo ngọc ngồi trên chiếc xe limo sang trọng đeo tai phone nghe nhạc v**t v* tuyết tuyết..

Cô ngẩng đầu nói với vệ sĩ đang lái xe:

-anh đưa tôi tới trung tâm thương mại Á-Âu thành phố A..!

Vệ sĩ gật đầu đáp:

-"vâng! tiểu thư "!

Trung tâm thương mại Á-Âu thuộc tập đoàn Hàn thị là nơi mua sắm thời trang sầm uất lớn nhất nước..

Có nhiều mặt hàng như quần áo, trang sức, mỹ phẩm..v.v có dịch vụ tư vấn và chăm sóc khách hàng..

Được chia làm 3 khu vực:

Khu Vip: hàng hóa được nhập khẩu từ Châu Âu chất liệu tốt bao gồm: -Anh, Mỹ, Đức, Pháp...

Khu A: hàng nhập khẩu từ Châu Á như: -Nhật bản, Hàn quốc, Singapore..

Khu B: hàng sản xuất trong nước..

Chiếc xe limo dừng lại ở trước cổng trung tâm thương mại khiến nhiều người phải ngước mắt nhìn.

Một cô gái xinh đẹp, kiều diễm bước ra từ trong xe, gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt đen hút hồn..

Đôi môi đỏ mọng, mái tóc dài hơi uốn cong phần đuôi được thả tự nhiên cô nở nụ cười tươi lộ ra má lúm xinh xắn.

Khiến nhiều người hâm mộ, có người thì ghen tị, họ xôn xao, bàn tán..không biết là vị tiểu thư quyền quý nhà nào.

Bảo ngọc không thèm để ý tới họ cô bước nhanh vào trong đi về hướng khu vực vip..

Nhìn ngắm xung quanh, quan sát những trang sức bên trong mỗi một thứ đều rất đẹp.

Nhưng so với những gì Hàn phong đặc biệt tìm nhà thiết kế độc quyền cho cô thì đồ trang sức ở đây thật sự kém hơn.

(Edittor:chính xác.. anh Hàn phong kêu nhà thiết kế nổi tiếng quốc tế làm trang sức cho chị mà..làm sao mà đem ra so sánh với trang sức tầm thường này chứ!"em cũg muốn dc như thế mà chỉ mơ thôiT.T)

Bỗng cô thấy môt cô gái đi ngang qua đụng một bé trai ngã xuống đất.

Tệ hại hơn nữa là cô ả còn đứng mắng chửi cậu bé..Bảo ngọc chứng kiến cảnh tượng trước mắt thì cảm thấy tức giận thay cho cậu bé..

Cô bước tới đỡ bé trai đứng dậy cất giọng nhẹ nhàng hỏi:

-em có bị thương không??có bị đau chỗ nào nói chị biết đi??

Cậu bé lắc đầu nói:

-em không sao!!cám ơn chị xinh đẹp"

Bảo ngọc mỉm cười hơi ngạc nhiên nhìn cậu bé này chắc khoảng năm tuổi thôi nhưng lại không giống những đứa trẻ khác.

Nếu bị té sẽ khóc oà lên mà cậu thì lạnh nhạt, bình thản. Gương mặt cương nghị, tuấn dật..

Trên người cậu toả ra khí chất cao quý đặc biệt nhất là đôi mắt sắc bén, sâu hút không hợp với độ tuổi…

Bảo ngọc ngẩng đầu nhìn cô gái trước mặt. Xem cách ăn mặc, giọng điệu và lời nói của cô ta thì chắc là tiểu thư con nhà giàu.
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 27: Tranh cãi và Tông xe


Cô gái vừa mắng chửi cậu bé khi nhìn thấy Bảo Ngọc có gương mặt xinh đẹp.

Trên người cô mặc chiếc đầm hồng voon trắng số lượng có hạn của hãng Chanel..thì cô ta sinh lòng đố kị, ghen ghét cất giọng đanh đá nói:

-Cô là gì của tên nhóc đó"!nó đụng vào tôi làm dơ đồ của tôi cũng không xin lỗi.

Đồ con nít hư đốn..Cô mau thay nó xin lỗi tôi đi"!

Bảo Ngọc nghe vậy thì nổi nóng gương mặt cô lạnh lùng cất giọng sắc bén:

-Đụng vào cậu nhóc là cô.người xin lỗi lên là cô mới đúng. Loại tiểu thư như cô được cưng chiều từ bé lên kiêu căng, phách lối..

Chắc cô chưa từng học qua câu:"kính già yêu trẻ" nên một chút đạo đức, lễ nghĩa cũng không biết..thật đáng xấu hổ!

Cô gái kiêu căng vốn đang mừng rỡ vì tưởng Bảo ngọc sẽ cúi đầu xin lỗi nhưng không ngờ là bị chửi lại..

Bị những người xung quanh chỉ chỏ, trách cứ mặt cô ta đỏ bừng, ánh mắt tức giận toé lửa, trên mặt lộ rõ vẻ muốn cố tình gây sự giọng mỉa mai nói:

-Không ăn cam được thì chê cam chua..người không điều kiện thì đừng có mà ghen tị!

Bảo Ngọc cười lạnh khinh thường nói:

-hừ"!loại người như cô tôi mới không cần ghen tị. So với những cô gái nghèo khổ họ còn cao quý gấp mấy lần cô..

Cô ta không thể phản bác lại câu nói của Bảo ngọc thì tức giận nghiến răng đùng đùng bỏ đi.

Thấy cô ả đã đi xa Bảo Ngọc vội ngồi xuống trước mặt mỉm cười xoa đầu cậu bé dịu dàng nói:

-em đi chơi cùng với ai nói chi biết chi sẽ đưa em đi tìm?

Cậu bé vừa định mở miệng trả lời thì thấy một đám người áo đen đang tính đi về hướng này..

Câu dùng ánh mắt cảnh cáo khiến họ dừng bước chân cúi đầu chào..Cậu cất giọng trầm thấp nói:

-em tên là Đình Hạo"!sau này nhất định chúng ta sẽ gặp lại!

Cậu vừa nói xong vội cất bước đi về phía những người áo đen đó rồi họ cất bước đi theo cậu bé..dần dần khuất sau cánh cửa kiếng.

Bảo Ngọc sờ sờ mũi thầm nghĩ:"Hoá ra cậu nhóc này không phải người tầm thường.."

(edittor:cậu bé này sẽ xuất hiện lần thứ 2 ở ngoại truyện..còn thân phận thì..hắc..hắc..bí mât.^^)

Cô lắc đầu thôi suy nghĩ vẩn vơ nữa..đứng dậy đi ra khỏi Trung tâm thương mại..

Hôm nay gặp cô gái chanh chua kia đã làm mất hứng đi dạo và mua sắm của cô..Thôi về sớm một chút chờ Hàn Phong về..

Nghĩ tới Hàn Phong cô lại thấy nhớ anh..mỉm cười hạnh phúc Bảo Ngọc đứng ở ven đường đợi vệ sĩ lái xe qua đón..

Bỗng từ xa một chiếc xe đen lao nhanh với tốc độ kinh hoàng nó nhằm hướng cô mà lao tới..

Gương mặt cô trắng bệt, hai tay run rẩy..cắn môi nhắm chặt mắt chờ đợi điều kinh khủng sẽ xảy ra với mình..

Thì chợt có hai bóng đen chắn trước người Bảo Ngọc, một chiếc xe đen khác như một cơn lốc xoáy lao tới chắn ngang đầu chiếc xe muốn đâm cô tạo nên tiếng động lớn:

-...Rầm"..!ầm..!!!
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 28: Gay Cấn


Bảo ngọc cúi đầu che 2 tai lại vì nghe tiếng động rất lớn..Hai vệ sĩ mặc áo đen chắn trước người cô..

Đưa cô ngồi vào chiếc xe limo sang trọng vội phóng như bay về phía trước.

Khi thấy xe Bảo ngọc chạy, chiếc xe đen đâm cô cùng hai chiếc xe đen khác liền phóng nhanh đuổi theo phía sau.

Người ngồi trong những chiếc xe đen đó rút súng bắn về hướng xe cô..Tiếng súng nổ đùng đùng..như một cơn mưa đạn"!

Người ở hai bên đường la hét ầm ĩ họ nhanh chân tìm chỗ ẩn nấp.

Mọi chuyện xảy ra như trong phim điện ảnh nhanh chóng và kịch liệt.

Nghe thấy tiếng đạn bắn vào thân xe tim Bảo ngọc suýt rơi ra ngoài.cô ôm tuyết tuyết thật chặt cố nén sự sợ hãi.

Hai vệ sĩ hạ kiếng xe ở bên cạnh mình xuống bắn chống trả lại .."Bụp.."!một tiếng nổ lốp xe vang lên.

Bảo ngọc nhìn thấy chiếc xe audi-fax đang lái ở phía trước bị dính đạn thân xe hơi nghiêng về một bên rồi đổ xuống chắn ngang đường.

khiến vệ sĩ tài xế phải phanh gấp lại bánh xe ma sát với mặt đường tạo lên tiếng.. két ..két.

Chưa kịp định thần lại, Bảo ngọc đã thấy ba chiếc xe đen bao vây xung quanh.

những tên mặc áo đen bước xuống cầm súng chĩa thẳng vào phía xe cô...một tên cầm đầu quát:

- xuống xe hoặc chết.."!

Hai người vệ sĩ mở cửa bước xuống để cho Bảo ngọc ngồi yên trên xe.

Họ giơ súng về phía bọn áo đen đang đứng, ánh mắt lạnh lẽo, thà chết kiên quyết bảo vệ người quan trọng của Thiếu chủ.

Một tên cận vệ bên phía bọn chúng đi ra xa gọi điện thoại. Lúc sau hắn ta trở về cúi người nói với tên cầm đầu:

-Thưa anh "!chủ nhân có lệnh g**t ch*t những tên cản đường bắt sống cô gái trong xe đem về.

Tên kia vừa nói dứt lời bỗng một viên đạn bay từ xa nhằm vào chiếc xe đen của bọn chúng..

Chỉ 1 giây sau đó chiếc xe nổ tung như một ngọn lửa dữ dội có thể thiêu cháy mọi thứ...

Những tên đứng gần đó đều bị lửa làm bỏng khắp cơ thể chúng kêu gào vì đau đớn lăn lộn trên đường.

Những tên còn lại thì run rẩy, gương mặt xanh mét, ánh mắt lộ vẻ kinh hoàng, sợ hãi..

Tên cầm đầu cố gắng bỏ sự kinh sợ trong lòng hét lớn:

-Mẹ kiếp!Thằng khốn nào đã bắn tụi tao??mày ở đâu ra đây cho tao??...
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 29: Màn trình diễn đặc sắc


Chiếc xe Ferarii từ xa phóng tới dừng lại ngay chỗ bọn áo đen..một người đàn ông mang vẻ lạnh lùng nhảy xuống xe..

ánh mắt sát khí dày đặc cả người toát ra mùi nguy hiểm

Hai tay cầm hai khẩu súng màu bạc loại FX-8 có lực sát thương cao nhằm hướng những tên áo đen mà nổ súng..

Bọn chúng chưa kịp phản ứng thì những viên đạn đã găm vào tứ chi cơ thể..chúng ngã lăn xuống đất rên la, đau đớn tột cùng.

(edittor:tứ chi là chỉ gân tay gân chân của con người)

Anh lạnh lùng bước qua những xác chết đã tử vong do ngọn lửa cháy và những tên bị thương..

Đi tới chỗ xe của Bảo Ngọc hai vệ sĩ chứng kiến cảnh vừa xảy ra thì ánh mắt đầy vẻ khâm phục họ cúi đầu đồng thanh nói:

-Thiếu chủ"!

Bảo Ngọc chưa hết kinh ngạc cô vỗ nhẹ má thầm nghĩ:

-xử lý bọn áo đen một cách nhanh chóng..Đạn b*n r* đều chính xác không chệch đi một viên..

Một màn trình diễn quá tuyệt..còn đẹp hơn trong phim ảnh ấy chứ"!

Ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt phức tạp của Hàn phong nhìn vào trong xe cô nhoẻn miệng cười hì hì"!

Vệ sĩ cúi đầu mở cửa xe cho Bảo Ngọc ..

Cô bước xuống nhào vào lòng Hàn Phong miệng mỉm cười nói khẽ:

-Phong"!Anh đến rồi"!anh bắn súng rất giỏi nga"!

Anh dịu dàng vuốt nhẹ tóc cô cất giọng trầm:

-Mèo nhỏ"!Chuyện xảy ra lúc nãy đã làm em sợ hãi phải không??

Bảo Ngọc biết anh đang tự trách bản thân cô lắc đầu nháy mắt nói:

-Lúc đầu tuy em có chút hoảng sợ nhưng nghĩ đến anh thì em không còn cảm giác đó nữa.

Hàn Phong nhéo nhẹ mũi cô giọng cưng chiều nói:

-Anh có nên tin lời giảo hoạt của mèo nhỏ không đây??

Bảo Ngọc phụng phịu nói:

-hừ'"!Hàn phong đáng ghét"!ai thèm cần anh tin..người ta nói thật mà"!

Anh thấy mèo giận dỗi thì thôi trêu chọc nói:

-Được rồi ..anh tin rất rất tin lời em nói !!vậy chịu chưa??

Bảo Ngọc cất giọng cười trong trẻo:

-Ân"!Phong tha cho anh lần này đó"!chúng ta về nhà thôi..

Hàn Phong ôm eo Bảo Ngọc đi về chiếc xe Ferarii quay đầu nhìn vệ sĩ gương mặt lạnh như băng cất giọng tàn nhẫn:

-giữ lại tên cầm đầu đưa về khu Hắc Ám dùng cực hình tra khảo tìm cho ra kẻ đứng đằng sau..

Những tên còn lại thì ném cho thú nuôi ở trong Ám Dạ Nguyệt chơi đùa.

Công ty Black-bril là một tổ chức chuyên sản xuất vũ khí tiên tiến, các loại súng, boom mini và chế các loại thuốc cực quý,..

Khai thác khoáng chất dùng cho việc chế tạo tên lửa tầm cao..tổ chức nhận đơn đặt hàng của chính phủ cảc nước..

Đào tạo những vệ sĩ chuyên nghiệp để bảo vệ tổng thống, nghị sĩ và người trong quốc hội của cảc nước.Có 2 khu vực:

Khu tập huấn gồm nhiều nơi như: phòng bắn súng, phòng đánh võ, phòng phi dao và phi kim độc...v..v)

Khu đặc huấn gồm: hai nơi nguy hiểm nhất là Hắc Ám và Ám Dạ Nguyệt..

Hắc ám:là nơi thử nghiệm sức chịu đựng và cũng là chỗ tra tấn cực hình man rợ nhất, ở đó thường có tiếng kêu la thảm thiết khiến nhiều người nghe rùng mình.

Ám Dạ Nguyệt:là nơi nuôi thú cưng của Hàn phong nó chỉ nghe lời mỗi Hàn Phong ngoài ra loại dã thú này sẽ xem những người kẻ khác thành con mồi.

Chúng nó cực kì thông minh và trung thành.

Nếu ai vào đó mà thoát khỏi trong 1giờ thì chính thức trở thành vệ sĩ chuyên nghiệp..

Đi đến chỗ chiếc xe một người đàn ông có vẻ ngoài tuấn mĩ, gương mặt góc cạnh, sóng mũi cao cười tươi nhìn cô cất giọng đùa cợt nói:

-Hàn Phong tôi và Lãnh Ngạo cứ thắc mắc tại sao về Châu Á lâu như vậy mà anh không trở lại nước Mỹ hoá ra là có cô bé tiểu mĩ nhân này nên quên đường về...
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 30: Bạn của Hàn Phong


Bảo ngọc nhíu mày nhìn người đàn ông trước mắt"!anh ta là ai??có quan hệ gì với Hàn Phong..

Cách anh ta nói chuyện với Hàn Phong có vẻ không kiêng kị..

Thấy Bảo Ngọc cứ nhìn mình chằm chằm anh ta vội cười tươi nói:

-Tôi tên Tiêu Dật..Cô bé nhỏ đừng nhìn tôi như thế"!tôi sẽ bị Hàn Phong của em làm thịt đó.

Nghe trong lời Tiêu Dật nói có phần chọc ghẹo cô trừng mắt nhìn anh ta nghiến răng nói:

-ai thèm nhìn tên ẻo lả như anh chứ"!hừ..tôi 22 tuổi rồi không phải cô bé nhỏ..

Tiêu dật trước giờ đều rất tự tin về vẻ ngoài của mình bây giờ nghe Bảo Ngọc nói thế thì mặt đen xì nhưng anh ta lại cười gian tà nhìn cô nói:

-Cô bé nhỏ nhìn em đâu giống 22tuổi đâu"!

Chậc..chậc..tôi còn đang tưởng là Hàn Phong đang dụ dỗ mầm non chưa trưởng thành đấy chứ"!

Hàn Phong thấy mèo nhỏ của anh sắp nhe răng đưa móng vuốt về phía Tiêu Dật thì liền vuốt mái tóc cô nhếch miệng lạnh lùng nói:

-Tiêu Dật"!nếu anh còn không im miệng lại tôi sẽ đá anh về bên Mỹ sang xử lý việc trong tổ chức Black-bril(BL-B)..

Đang vui vẻ khi nghe Hàn phong nói thì cả người cứng đờ anh ta cố nặn ra nụ cười méo mó giọng năn nỉ:

-Phong"!tôi mới được nghỉ phép anh đừng làm thế chứ"!tôi sẽ im lăng..

Hàn Phong hừ lạnh nói:

-Anh được nghỉ phép hay chốn Lãnh Ngạo sang đây chơi.. Anh nên an phận một chút không tôi sẽ ném anh đi..

Tiêu Dật trưng bộ mặt đáng thương nhìn Hàn Phong gật đầu lia lịa..Bảo Ngọc lườm anh ta khinh thường nói:

-Anh dẹp cái bộ mặt đó đi"!nhìn buồn nôn quá"!

Tiêu Dật trừng mắt nhìn cô trong lòng nén xuống cơn tức giận miệng lẩm bẩm:

-..mình nhịn....Phải nhường cô ta nếu không lại bị Hàn Phong tính sổ..

Hàn Phong ôm Bảo Ngọc ngồi vào chiếc Ferarii nhìn Tiêu Dật đang đứng im lạnh nhạt nói:

-Còn không lái xe đi"!tôi không ngại lấy xe cho anh đi bộ ngắm cảnh đấy..

Tiêu dật mặt xám xịt nhanh chóng ngồi vào trong lái chiếc xe Ferarii phóng vụt đi.

Bảo ngọc tựa đầu vào vai Hàn Phong nghỉ ngơi..

ánh mắt cô loé sáng khi nhìn thấy khẩu súng bạc Hàn Phong đã sử dụng lúc nãy..

Cầm trên tay ngắm nhìn cô cảm thấy nó thật đẹp nhớ lại màn trình diễn của Hàn phong trong đầu liền nảy ra một ý nghĩ..

Bảo ngọc ngẩng đầu ánh mắt lấp lánh nhìn Hàn Phong vừa định mở miệng thì nghe giọng lạnh lẽo vang lên:

-Em thôi ngay ý nghĩ đó đi.."!anh tuyệt đối không cho em học những thứ có thể làm em bị thương.
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 31: Xin Học Bắn Súng


Bảo Ngọc chưa kịp mở miệng xin học bắn súng mà anh đã từ chối gương mặt xụ xuống..

Bỏ khẩu súng cất vào chỗ cũ..Cô ôm cánh tay Hàn Phong làm nũng cất giọng năn nỉ:

-Hàn Phong"!cho em học đi mà"!chỉ dạy một chút xíu về bắn súng thôi..cho em học nha!!

Hàn Phong cău mày hừ lạnh nói:

-Anh đã nói rồi"!Không là không..em làm cách gì cũng vô dụng..

Nghe Hàn Phong nhất quyết không cho cô học..

Bảo Ngọc liền giả bộ giận dỗi mắt rưng rưng cố nặn ra một giọt nước mắt cất giọng buồn thiu:

-Hic...người ta chỉ muốn học để phòng thân những lúc gặp nguy hiểm thôi mà...

Hàn Phong nhìn cô đang tủi thân thở dài nói:

- không phải anh không muốn cho em học mà bởi vì học bắn súng rất cực khổ, phải luyện tập chăm chỉ, còn dễ bị thương..em có chịu được không??

Bảo ngọc thấy anh có vẻ thoả hiệp liền ngồi thẳng dậy gật đầu nói:

-em chịu được"!chỉ cần Hàn Phong dạy em sẽ cố gắng học thật tốt..

Kéo cô vào trong lòng anh nhẹ cất giọng cưng chiều:

-Mèo nhỏ không cần phải cố gắng ..

Anh có đủ sức để bảo vệ em.

Điều anh cần là bảo bối của anh được vui vẻ, hiểu chưa??

Bảo ngọc cảm thấy hốc mũi cay cay cô ôm chặt Hàn Phong nở nụ cười ngọt ngào đáp:

-Ân..người ta hiểu rồi"!anh nói làm em cảm động sắp khóc rồi luôn nè"!

Hàn Phong nhéo nhẹ má cô sủng nịnh nói:

-Em thật ngốc"!Chỉ nói có vậy thôi mà đã làm em cảm động, mèo nhỏ của anh dễ thoả mãn vậy sao??

Bảo Ngọc ngẩng đầu vòng tay ôm cổ Hàn Phong hôn lên môi anh phát ra một tiếng:

""...Chụt♥"!!

Cô Nháy mắt tinh nghịch nói:

-Đúng ...Nga.!!..

Chỉ cần lời anh nói em đều cảm thấy thoả mãn và cảm động vì Hàn Phong đối với em là tốt nhất!!

Ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy tình yêu nồng ấm ..

Bầu không khí trên xe đang rất ngọt ngào thì một giọng nói xen ngang phá vỡ:

-Hai người xem tôi là cái bóng đèn à"!đừng có anh anh em em nữa nghe mà nổi da gà!

Bảo Ngọc liếc xéo Tiêu Dật châm chọc nói:

-Anh không có ai lên ghen tỵ chứ gì!!mà tôi thấy ẻo lả như anh chắc không ai thèm.."!

Tiêu Dật tức đến nghiến răng kèn kẹt nói:

-Cô gái nhỏ!..Cô..được lắm!!

Bảo Ngọc lè lưõi trêu ngươi Hàn phong mỉm cười nói:

-Em đừng chọc nữa"!cậu ta mà nổi giận sẽ cắn người đó"!

Tiêu Dật gương mặt u ám lên tiếng:

-Tôi chịu thua.."!Tôi nói không lại một đôi yêu nghiệt như các người..

Chiếc Ferarii tiến vào căn biệt thự Hàn gia,..

Một đoàn vệ sĩ cùng người hầu và Lão quản gia cúi đầu nói:

-Thiếu chủ"!Ngài đã về"!!

Hàn Phong gật đầu phất tay nói:

-Được rồi"!các người mau đi làm việc của mình đi""..

Lão quản gia ông hãy chuẩn bị phòng cho cậu ta..

Vừa nói anh vừa chỉ vào Tiêu Dật đang đứng đó..Bảo ngọc đang tính đi vô nhà nghỉ ngơi..

bỗng cô thấy xa xa ở gần cổng chính biệt thự có một hộp quà màu đỏ được trang trí bên ngoài rất đẹp..

Cô liền chạy ra ôm hộp quà lên tò mò nhìn ngắm..

bàn tay chạm vào nắp hộp tính mở ra..

Một giọng hét lớn vang lên:

- Dừng lại"!..đứng im đó"! cô không được mở nó ra..!!..
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 32: Ngòi Nổ


Khi nghe Tiêu Dật hét lớn Bảo Ngọc giật mình đứng im không hề nhúc nhích..

Miệng cô mấp máy nói không lên lời:

-Hộp quà này..có..có vấn đề gì sao??

Hàn Phong cả người toả ra sát khí đáng sợ, ánh mắt anh lạnh lẽo mang theo tia giận dữ cùng lo lắng..

Anh sải bước dài về phía cô...nhìn chiếc hộp một hồi đưa tay định lấy nó ra khỏi người Bảo Ngọc..

Chợt một bàn tay túm chặt cổ tay Hàn Phong giọng Tiêu Dật chứa đầy vẻ tự tin nói:

-Hàn Phong!Để tôi làm..anh đừng động vào rất nguy hiểm..

Tiêu Dật nhẹ nhàng lấy chiếc hộp bỏ xuống dưới đất ..

Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy của anh ta Bảo Ngọc liền hỏi:

-Rốt cuộc trong đó có gì mà anh làm ra vẻ nghiêm trọng vậy??

Hàn Phong thấy Tiêu Dật đang tập trung quan sát anh lên tiếng giải thích:

-Ngọc nhi..em đừng lên tiếng làm phiền cậu ta..chiếc hộp quà đó có khả năng bên trong là loại boom công nghệ cao..

Bảo Ngọc nghe vậy thì bất giác rợn tóc gáy miệng lẩm bẩm:

- Trời ơi"!mém chút nữa là con từ giã thế giới tươi đẹp này rồi!! Hên là tên kia đã kịp thời cứu mình thoát khỏi lão diêm vương...

Đang suy nghĩ một giọng nói hứng thú cất lên:

-Mèo nhỏ!!em nhìn kìa trình độ gỡ và phá boom của Tiêu Dật rất được đấy.

Quay đầu ra nhìn cô thấy Tiêu Dật từ từ chậm rãi nâng nhẹ nắp hộp lên một chút đủ để nhìn thấy thứ bên trong..

Khi đã nhìn rõ vật bên trong Tiêu Dật liền gầt đầu nói:

-Quả nhiên tôi suy đoán không sai..

Đây là loại boom mini công nghệ cao có sức công phá trong phạm vi 500m- mã lực 3,5s..(chém~.

Nhưng so với công nghệ của BL-B thì còn kém xa..

(Edittor:mọi người biết BL-B là viết tắt của Black-bril nhé..đọc lại chương 29 sẽ hiểu rõ ♥)

Nói rồi anh kêu một anh vệ sĩ giữ nắp hộp ở nguyên vị trí anh đã cầm lên lúc nãy..

Một tay Tiêu Dật chạm vào hai sợi dây đồng nhỏ bên trong quả boom.

Nó có hai màu trắng đen cắt một trong hai sơi dây quả boom sẽ ngừng nổ..nếu cắt sai thì sẽ..

-!Bùm"!! chiếc đồng hồ hẹn giờ đã khởi động thời gian không còn quá 1 phút..

Bảo Ngọc thấy thời gian đồng hồ đã gần hết..1 phút dần dần trôi qua từng giây tim cô như muốn ngừng đập.

Nhìn sang thấy gương mặt khó coi, đôi lông mày nhíu chặt của Hàn Phong cô không nhịn được mà run rẩy..

Hàn Phong biết rất rõ khả năng của Tiêu Dật..đối với những loại công nghệ tầm thường này không thể làm khó được cậu ta.

Anh bày ra gương mặt khó chịu cũng chỉ để hù doạ mèo nhỏ để cô biết sợ không nên tò mò nhiều thứ đồ lạ sẽ hay gặp nguy hiểm..

Chiếc đồng hồ kêu tích tắc..tích tắc ngày một nhanh lên làm những người ở xung quanh cảm thấy nghẹt thở.

Họ đều nhìn chằm chằm vào Tiêu Dật chờ đợi xem sinh mệnh của họ được giữ lại hay ra đi..

Nhưng đối với Hàn Phong và Tiêu Dật gương mặt hai người rất bình thản dường như điều này quá đỗi bình thường đối với bọn họ..

Tích..tắc..tích..tắc..

..20 giây..

.......12 giây..

... ....5 giây....
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 33: Tìm ra kẻ chủ mưu


Thời gian chỉ còn tích tắc vài giây..Tiêu Dật nhếch mép cười anh nhẹ tách một sơi dây kim loại mỏng dính vào sợi dây đồng màu trắng..

Khi thời gian chỉ còn lại 2 giây đếm ngược..

..Tách..Tít..tít..tít..

Đồng hồ hẹn giờ nổ bỗng nhiên dừng lại..số liệu trên màn hình thông báo boom đã bị vô hiệu hoá..

Bảo Ngọc thở phì phò chưa bao giờ cô lại có cảm giác cái chết như gần ngay trước mặt..

Những người xung quanh chứng kiến cảnh Tiêu Dật cắt sợi dây đồng màu trắng khiến họ thót tim tưởng rằng họ sẽ lìa đời...thật không ngờ là cái mạng bọn họ vẫn còn được giữ..

Mọi người dần rời khỏi đi làm công việc của mình..Tiêu Dật đứng dậy..

Bảo Ngọc vội chạy đến nhìn anh ta bằng ánh mắt bái phục khiến Tiêu Dật lạnh sống lưng anh cười gượng nói:

-Cô bé nhỏ!em nhìn tôi như vậy là có ý gì đây??

Bảo Ngọc lắc đầu gương mặt rạng rỡ cười nói:

-không có..nga!!tôi chỉ cảm thấy anh rất giỏi cho nên..hi..hi..muốn nhờ anh một chuyện được không??

Tiêu Dật nhíu mày thầm nghĩ:

- rốt cuộc tự nhiên sao cô ta lại ngoan, nói chuyện nhẹ nhàng không phải là sợ boom nổ nên giờ đầu có vấn đề đó chứ..nhưng thôi để xem cô bé này dở trò gì?

Anh gật đầu lên tiếng:

-được!!cô nói tôi nghe thử xem??

Bảo Ngọc mừng rỡ cô cất giọng nịnh nọt:

-hi..tôi biết anh là người tốt mà..vậy anh có thể chỉ tôi vài cách để phá boom không??

Tiêu Dật nghe xong thì mặt đen lại gương mặt u ám nhìn qua Hàm Phong biểu thị:

-Tôi có thể từ chối được không"??

Bắt gặp ánh mắt cảnh cáo và đe doạ của Hàn Phong ..anh ta đành ngậm ngùi gật đầu nói:

-Tôi sẽ dạy cho em..nhưng phải để Hàn Phong dạy em học súng xong đã..

cô cười tươi bước đến dơ tay ra muốn bắt tay với Tiêu Dật vì cô đã xem anh ta như một người bạn..

Tiêu Dật cũng hiểu rõ ý của cô lên định dơ tay ra thì bị một bàn tay khác gạt đi.

Hàn Phong hừ lạnh cất giọng tức giận:

-Ngọc nhi!!anh không thích em chạm vào tên con trai khác..chỉ anh mới có quyền chạm vào em..

Bảo Ngọc bĩu môi miệng kháng cự nói:

-anh thật là bá đạo!!"đó là bạn anh cơ mà??

Hàn Phong lạnh lùng lên tiếng:

-hừ..bạn anh cũng không được"!dù gì cậu ta vẫn là động vật giống đực..!!

Tiêu Dật nghe Hàn Phong nói thì tức trào máu anh nghiến răng nói:

-Hàn Phong!!anh đừng quá đáng vậy chứ!!thật là trọng sắc khinh rẻ bạn bè mà..

Hàn Phong không thích nói nhiều nữa anh cất giọng lạnh lẽo:

Cậu khônh phục thì có thể về Mỹ..tôi không tiễn..!!

Tiêu Dật á khẩu đúng là uy h**p trắng trợn điểm yếu bị anh ta nắm được..đành phải chịu uất ức vậy..!!Tiêu Dật tôi thật là thê thảm..

Khônh thèm nhìn vẻ mặt ai oán của Tiêu Dật anh quay người nhẹ vuốt tóc mèo nhỏ cưng chiều nói:

-lúc nãy khi về anh có dặn lão quản gia chuẩn bị nước cam cho em rồi..mau vào uống đi..

Dù có chút giận dỗi chuyện vừa rồi nhưng thấy anh quan tâm chăm sóc cô từng li từng tí khiến trong lòng rất ngọt ngào..

nhón chân hôn nhẹ má anh rồi chạy đi miệng nói lớn:

-Ân..cám ơn anh..Phong..yêu anh nhất..!!♥

Anh mỉm cười nhìn bóng dáng nhỏ xinh đã chạy vô nhà thì nghe giọng chế nhạo của Tiêu Dật:

-chậc..chậc..đây có phải là Thiếu Chủ của Tập đoàn King-Word chủ nhân của Tổ chức vệ sĩ BL-B đứng hàng đầu thế giới..

Nổi tiếng thần bí, là người máu lạnh vô tình, tàn ác và nhẫn tâm lại có thể cười ngọt ngào như vậy!!

nếu mọi người biết sẽ trợn mắt há mồm đấy..!!

Hàn Phong chở lại vẻ uy nghiêm, lạnh lùng nói:

-Câu im miệng..mau theo tôi vào thư phòng nói chuyện!!

Tiêu Dật thấy Hàn Phong có vẻ khác lạ liền im lặng đi theo phía sau..

Trong thư phòng, không khí quỷ dị, âm u những người vệ sĩ toàn thân toát mồ hôi lạnh một giọng nói chứa đầy sát khí vang lên:

-Tôi đã cho các người thời gian điều tra!!bây giờ tôi cần kết quả??nếu không có thì các người tự giải quyết đi..

Một tên vệ sĩ mang một sấp tài liệu cung kính đưa cho Hàm Phong nói:

-Thuộc hạ đã điều tra rất kỹ càng, đây chính là tài liệu đã thu thập được thưa Thiếu chủ"!

Mở tập tài liệu ra xem ánh mắt anh hiện lên tia lửa dữ dội, cả người đầy sát khí, hơi thở lạnh lẽo anh cất giọng:

-hừ..xem ra lão già kia chết con trai muốn báo thù.. Hắn muốn ta cũnh nếm thử mùi vị mất đi người mình yêu thương..

Dám động vào cô ấy thì cái giá mà hắn ta phải trả là sự hủy diệt.

Ánh trăng bên ngoài sáng chói bỗng chốc biến thành màu đỏ rực cháy báo hiệu cho một cuộc chiến đẫm máu sẽ xảy ra.
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 34: Đi Italy


Tiêu Dật nhíu chặt lông mày nhìn Hàn Phong giống như một ác ma khát máu đang đứng trước ánh trăng.

anh ta không khỏi tò mò hỏi:

-Rốt cuộc là ai đã muốn hại cô bé nhỏ??còn con trai báo thù cho cha là sao??anh nói rõ cho tôi nghe đi Phong??..

Hàn Phong đi vào ngồi xuống bàn làm việc anh cất giọng lạnh lùng:

-Lô hàng đợt trước bị mất là do một lão già nghị sĩ lấy...Trong khi lấy lại lô hàng mèo nhỏ đỡ đạn cho tôi nên bị thương..con trai lão muốn trả thù cho cái chết của lão.

hừ..giết lão bằng một phát súng là quá dễ cho lão rồi.Làm hại cô ấy thì đừng mong sẽ có kết cục tốt..

Tiêu Dật nghe vậy thì đã hiểu rõ được vấn đề anh nghẫm nghĩ lên tiếng:

-cho nên con trai lão muốn anh cũng phải chịu đau khổ khi mất người thân giống hắn nên mới ra tay với cô bé vậy tên đó có thân phận gì??

Hàn Phong nhếch mép cười lạnh:

-Ông trùm buôn bán ma tuý ở italy..

Tiêu Dật chế nhạo nói:

-Một bọn nhãi nhép mà muốn đối đầu với chúng ta..đúng là ngu xuẩn..xem ra bọn chúng muốn kết liễu đời mình sớm rồi..

Hàn Phong vẫn cúi đầu xem tài liệu cất giọng trầm:

-Cuối tuần này tôi sẽ đi italy..cậu có muổn đi không??

Tiêu Dật hào hứng nói:

-Có trò vui thì tại sao tôi lại từ chối chứ..!!tôi còn muốn sang thăm Liệt diễm lão đại của tổ chức mafia ý.Lâu rồi không gặp hắn ta..

[Edit;đi giết người mà bảo trò vui..b**n th** thật!!Tiêu Dật thay đổi nét mặt nói:Tác giả tôi không ngại cho cô một phát đạn đấy!

edit:khóc ròng:coi như tôi chưa nói gì..]

Hàn Phonh gật đầu đồng ý với câu nói của Tiêu Dật rồi bỗng nhớ ra điều gì đó anh nói:

-Không được cho Ngọc nhi biết chuyện này!!cô ấy mà đi theo sẽ gặp nguy hiểm..

Tiêu Dật chưa kịp trả lời thì một giọng nữ trong trẻo mang đầy giận dữ và tủi thân cất lên:

-anh tưởng em ngốc sao??em chỉ đợi anh sẽ nói em biết về những chuyện vừa xảy ra nhưng anh lại muốn giấu em..

Anh nói sợ em gặp nguy hiểm vậy anh có biết em muốn học bắn súng vì sao không??bởi vì em muốn sát cánh bên anh, muốn tự bảo vệ mình không cản trở anh..

Em không muổn làm một cô gái yếu đuối chốn góc nhà chờ đợi tin tức của anh trong nỗi lo lắng, dày vò anh biết nó đáng sợ thế nào không??..

Gương mặt Bảo Ngọc tràn đầy nước mắt cô hét lớn:

-Hàn Phong anh là đồ ngổc!em ghét anh..

Rồi cô xoay người bỏ chạy đi..

Lão quản gia đi từ xa tới bưng một ly nước cam đưa cho Hàn Phong không biẽt chuyện vừa xảy ra vẫn cười nói:

-Thiếu chủ!!Đây là nuớc cam tiểu thư làm cho ngài uống..cô ấy nói nước có nhiều vitamin C và mát rất tốt cho cơ thể..

Tiểu thư chạy đi tìm ngài bảo tôi lát nữa mới mang lên..cô ấy đâu rồi??

Tiêu Dật sờ cằm cười tươi nói:

-xem ra cô ấy rất quan tâm anh..mau đi dỗ con mèo nhỏ của anh đi..

Hàn Phong gật đầu vội chạy đuổi theo để lại lão quản gia ngơ ngác.

Tiêu Dật vỗ vai ông rồi bước đi lớn giọng nói:

-Lão hãy để nước cam cho cậu ấy uống sau đi bây giờ câu ấy phải dỗ dành bảo bối đang giận dỗi..

[Edit:tớ cũng muốn được như vậy..!có ng.ju dỗ dành h.phúc lắm nha]

Hàn Phong đi vào phòng ngủ thấy cô ôm gối nằm khóc anh đi đến ngồi bên giường vuốt tóc cô giọng cưng chiều nói:

-Mèo nhỏ ngoan!!đừng khóc đừng giận anh nữa!!anh xin lỗi..

Bảo Ngọc gạt tay anh ra mắng:

-em không nghe..không nghe..Hàn Phong xấu xa..em ghét anh!!

Anh nghe cô nói thì thở dài ôm cô vào lòng nhẹ nhàng nói:

-là anh sai!

Đừng khóc!!anh không nên giấu em..không hiểu cảm giác của em..nhưng không được nói ghét anh.Anh sẽ rất đau lòng.

Bảo Ngọc nín khóc cô nép mình vào lòng anh giọng tủi thân:

-Em sẽ không nói vậy nữa.nhưng anh không được giấu em bất cứ chuyện gì!!được không Hàn Phong??

Hàn phong gât đầu nhẹ hôn đi những giọt nước mắt của cô..Nhìn đôi môi đỏ mọng anh cúi xuống phủ nên đôi môi ngọt ngào.

hai cánh môi chạm nhau anh khẽ tách môi cô ra luồn vào bên trong hút chất ngọt.hai đầu lưõi dây dưa kịch liệt.

Một lúc sau, anh m*t nhẹ môi cô lưu luyến buông ra.. Nhìn sâu vào ánh mắt trong long lanh như giọt nước đang xấu hổ anh khẽ hỏi:

-Ngọc nhi!!anh có thể chạm vào em được không??

Đối mặt với ánh mắt chứa sự yêu thương nồng đậm như ngọn lửa cháy bỏng..

Cả người anh vì dục hoả thiêu đốt mồ hôi tuôn ra mà vẫn tôn trọng hỏi cô có chấp nhận hay không..Người đàn ông này đáng để cô yêu cả đời.

Bảo Ngọc không do dự mỉm cười gật đầu đáp:

-Được!!em muốn cho anh toàn bộ thể xác lẫn trái tim.Hàn Phong hãy yêu em..
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 35: Đêm kích tình (1)


Vầng trăng tròn vàng óng đã treo cao giữa bầu trời khi màn đêm buông xuống..

Ánh trănh toả sáng trên mặt đất, giống như vải lụa mỏng dịu dàng.

Trên bầu trời đêm mây trôi nhẹ, gió thổi vi vu, ánh trăng rất đẹp tạo thành một bức hoạ tuyệt sắc..

Ngoài cửa sổ trăng đã lên cao sáng rõ, gió nhè nhẹ thổi khiến cho rèm che cửa sổ lầu hai bay lất phất.

Trong phòng ngủ, một bóng dáng người đàn ông cao lớn, tuấn dật đang chống tay xuống giường ngủ cơ hồ là mê mẩn nhìn người con gái nằm dưới thân..

Bàn tay v**t v* gương mặt Bảo Ngọc..

Hàn Phong nhớ lại từ lần đầu tiên nhìn thấy cô.

Anh đã cảm thấy cô là một cô gái thú vị có cá tính, thông minh có chút hung dữ nhưng lại đáng yêu.

Rồi lúc cô đõ đạn cho anh thì trái tim, lòng của anh liền rơi trên người cô.

Anh yêu cô không đơn thuần vì gương mặt xinh đẹp hay vì cô cứu mạng anh mà vì cô hiểu anh, cô không sợ anh và điều anh thích nhất ở cô là dễ bị anh bắt nạt..

(edit:hừ..chỉ có anh thôi đối với người khác bắt nạt chị ấy là chết chắc ví dụ điển hình là anh Tiêu Dật đẹp trai bị chị ấy chỉnh te tua^^)

Biết giận dữ, mắng chửi, quan tâm anh chứ không giống những cô gái khác chỉ biết nịnh nọt sáp lại gần anh điều đó làm anh cảm thấy chán ghét.

Đối với cô anh luôn không thể kiềm chế cảm xúc muốn điên cuồng chiếm hữu cô nhưng anh biết mèo nhỏ không thích như vậy..

Cho nên anh phải tạo cho cô môt cảm giác được yêu thương, bảo vệ, quan tâm, cưng chiều khiến cồ vĩnh viễn không muốn rời xa anh..

Và giờ anh đã làm được cô đã đồng ý cho anh cả thể xác, trái tim lẫn linh hồn.

Lời cô nói ra khiến lòng anh rung động mãnh liệt, cảm xúc vui mừng lan tới tận tim..

"Ngọc nhi"! cám ơn em đã tin tưởng anh"!anh sẽ cưng chiều, sủng em cả đời cả kiếp này!!»Anh yêu em«

(edittor:đoạn nữ chính đã tỏ tình viết rồi đây là đoạn tỏ tình của anh nam chính..hết sức ngọt ngào!!ai..za tớ hâm mộ woá đi♥)

Ánh mắt Hàn Phong từ từ di chuyển khắp thân thể Bảo Ngọc đó là một loại khiêu khích không tiếng động.

Mắt cá chân mảnh khảnh, đôi chân thon dài thẳng tắp, mông mượt mà khéo léo eo vừa đầy nhỏ gọn sau đó là b* ng*c sữa trổ mã tốt đẹp..

Mặc dù áo ngủ vẫn còn ở trên người Bảo Ngọc nhưng ánh mắt như lửa nóng của anh chăm chú nhìn cô..

Khiến cô có cảm giác cả người mình như bị thiêu rụi vậy.

Gương mặt cô đỏ ửng, đôi mắt xấu hổ e thẹn nhìn anh làm anh muốn trêu chọc cô anh cười to cất giọng tà mị:

-Mèo nhỏ của anh mới có như vậy mà đã đỏ mặt, da mặt của bảo bối sao lại mỏng như vậy..

Đợi lát nữa phải làm sao đây chắc em sẽ giống như con tôm bị luộc chín phải không??ha..ha..

Bảo Ngọc lườm anh bặm môi nói:

- hừ..da mặt em nào đâu dày bằng anh..Hàn Phong xấu tính chỉ giỏi bắt nạt em thôi.

Hàn Phong ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng liếp láp tai nhạy cảm của cô..

Sau đó men theo lối hôn lên cái cổ trắng nõn của cô cuối cùng biến thành say mê g*m c*n.

-"Ừm"! Bảo Ngọc không thể kiềm được than nhẹ một tiếng, hai tay không tự chủ ôm chặt hông anh.
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 36: Đêm kích tình (2)


Hồi lâu sau, Hàn Phong rời chiếc cổ trắng nõn đã có những dấu hôn hồng hồng hiện ra..

Anh ngẩng đầu ánh mắt nóng như lửa nhìn Bảo Ngọc khiến cô bất giác đỏ bừng mặt..

Cô vôi đẩy anh ra xấu hổ biện lý do nói:
-Phong"! Người anh nhiều mồ hôi quá hay là anh đi tắm rồi quay lại với em được không??

Hàn Phong khẽ nhếch lên nụ cười nơi khoé miệng anh biết rõ mèo nhỏ của anh đang có chút sợ hãi, có ý trốn tránh..

Anh cũng không có ý định bắt ép cô nhưng hiếm có dịp bảo bối có dũng khí như vậy..

Nếu không mau chóng nuốt cô vào bụng để mèo nhỏ mà đổi ý chỉ sợ phải đợi một thời gian dài nữa mới ăn được cô..

Thấy anh im lặng không nói gì Bảo Ngọc sợ anh không đáp ứng liền kéo góc áo anh giọng năn nỉ:

-Hàn Phong"!đi tắm đi"!em hứa em sẽ không bỏ trốn sẽ ngồi đây đợi anh mà!!

Chưa kịp nói hết lời anh đã cúi đầu phủ lên đôi môi đỏ mọng của cô làm miệng cô phát ra tiếng"Ngô.."!

Ngay lúc đó chiếc lưõi anh khẽ luồn vào bên trong khám phá từng ngõ ngách, đầu lưõi như có ma thuật khiến Bảo Ngọc cảm thấy tê liệt..

Ánh mắt dần mơ hồ chỉ mặc cho lưỡi anh dây dưa, ma sát , thoả thích m*t chiếc lưõi thơm tho của cô..

Nụ hôn kéo dài âm thanh va chạm giữa hai chiếc lưõi tạo nên tiếng:"Chậc..chậc.."

Bảo Ngọc dường như cảm thấy hô hấp đứt nghẽn, thần chí mơ màng, đầu óc choáng váng thì Hàn Phong mới nhẹ m*t mạnh bờ môi mềm rồi buông ra..

Nhìn đôi môi cô bị anh hôn đã có chút hơi sưng khoé miệng còn dính một sợi chỉ bạc(*nước miếng) ..

Anh lại cúi xuống đưa đầu lưõi ra l**m nhẹ đi rồi khẽ g*m c*n tai cô nói thì thầm: Ngọc nhi"! Ngoan" Chờ anh tắm xong nhé..

Nghe lời anh nói Bảo Ngọc mới định thần lại nhìn bóng dánh anh tiêu sái bước vô nhà tắm.

cô nằm xuống vội lấy chăn trùm kín từ đầu tới chân mặt cô đỏ như trái cà chua đã chín..
-Hàn Phong"!anh càng ngày càng giống yêu nghiệt rồi..!

Bảo Ngọc lấy tay vuốt vuốt trái tim đang nhảy thình thịch rất nhanh trong ngực miệng lầm bầm làu bàu nói.

Trong chốc lát, phòng tắm đã không còn nghe thấy tiếng nước chảy ào ào nữa..

Theo thời gian trôi qua, tim càng lúc càng đập nhanh.hai tay cô ôm lấy ngực cố đè nén con tim như muốn nhảy ra ngoài.

-ha..ha"!Mèo nhỏ của anh em đang làm gì đấy"!
Đừng đè tay mạnh vậy tim em sẽ không thở được đâu"!xem ra sức hút của anh rất có sức quyến rũ với Ngọc nhi..Hả??

Hàn Phong vừa nói vừa từ từ đi về phía cô.
Ngắm nhìn anh cô thật không ngờ trên đời này lại có người đẹp trai như vậy.
Thân thể thon dài, dung nhan tuấn mĩ..

Bộ dạng mới tắm xong của anh rất là quyến rũ nha..
Mặc áo choàng màu xanh dương đậm, mái tóc đen đã được lau khô chỉ còn vài sợi ươn ướt.
Nhỏ xuống v*m ng*c r*n ch*c cô lắc đầu than thầm quả thật là một mĩ nam đầy hấp dẫn..

Anh ngồi xuống bên giường mỉm cười nhìn cô giọng đầy mê hoặc:
-Đã để em chờ lâu rồi"!bảo bối..

Bảo Ngọc mỉm cười đáp lại không lên tiếng đầu hơi cúi xuống che giấu vẻ thẹn thùng.
khuôn mặt từ hồng hồng chuyển dần sang đỏ nhìn thật đáng yêu..

Hàn Phong nằm xuống giường lật người đè cô dưới thân, anh cúi đầu nói nhỏ bên tai cô:"Đừng căng thăng!chỉ cần nghĩ tới anh thôi..

Nói rồi anh hôn môi cô, nụ hôn ngọt ngào , say đắm , tuỳ ý cọ sát lẫn nhau, chiếm đoạt.

Buông đôi môi đã sưng đỏ của cô ra anh khẽ di chuyển môi xuống cổ nhẹ nhàng l**m m*t..

Bàn tay cũng không rãnh rỗi kéo chiếc áo ngủ tuột xuống tay anh khẽ lướt qua b* ng*c trắng nõn, đầy đặn cảm thấy không có vật cản trở anh ngạc nhiên mang theo tia tức giận gầm nhẹ:

-"!Tiểu yêu tinh mê người"!em thât đáng đánh cư nhiên kh*ng m*c ** ng*c..hừ ngày mai sẽ hỏi cho rõ ràng bây giờ phải trừng phạt em tội này mới được..

Bàn tay x** n*n v**t v* b* ng*c sữa trổ mã rất đẹp..nhất là hai điểm nhỏ bên trên thật hấp dẫn khiến cho cơ thể anh trở nên căng cứng và đau đớn.

-"Nhìn anh"! Anh dịu dàng nói, đối diện với đôi mắt của cô
Một tay anh đặt nên ngực phải của cô khẽ vuốt điểm phấn hồng.
Miệng tà tà mỉm cười vừa nhìn cô, vừa ngậm bên ngực trái vào trong miệng khẽ cắn, m*t.

-ư...ưm..!Bảo Ngọc chưa từng trải qua sự trêu đùa này, cảm thấy một ngọn lửa nóng từ sâu trong cơ thể cô dâng trào khiến cô bất giác r*n r* thành tiếng..

kh*** c*m mãnh liệt làm cả người cô cong lên nhưng không ngờ lại làm b* ng*c sữa càng vào sâu trong miệng Hàn Phong.

Anh lần lượt trêu chọc khắp cơ thể cô, những dấu hôn đỏ rực vây kín người Bảo Ngọc..

Khi anh chuẩn bị tiến vào giọng đầy khống chế sự h*m m**n nhẹ nói:
-Ngọc nhi!!sẽ hơi đau một chút..em cố chịu đựng một tý sẽ hết đau ngay thôi..

Nói rồi anh chậm rãi tiến vào bên trong đâm xuyên qua màng chắn duy nhất của cô.

Bảo Ngọc nhíu mày, mí mắt ươn ướt vài giọt nước mắt chảy ra .gương mặt lộ vẻ đau đớn khẽ kêu thành tiếng:
-A..Hàn Phong..đau quá"!

Anh hôn thật dịu dàng nên mặt cô để lau đi những giọt nước mắt nơi khoé mi.

cảm thấy cơ thể cô từ từ buông lỏng anh liền cử động..lúc đầu cô còn cảm giác đau đớn..dần dần chuyển thành những tiếng r*n r*.

Không khí trong phòng dần tăng cao trái ngược với không khí mát lạnh ngoai trời ban đêm..

Quanh quẩn trong phòng là những tiếng r*n r* của người phụ nữ và tiếng th* d*c của người đàn ông hoà quyện vào nhau khiến ai nghe thấy cũng đều phải đỏ mặt..một đêm k*ch t*nh..đêm mê người"

<i>(Edit: chương nay khá dài đấy mình ko làm mọi người thất vọng chứ"??</i>
<i>viết xog chương này tớ mất 2 lít máu viết nhiều chỗ muốn phun máu..a..a thật là sắc..)</i>
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 37: Đùa em rất vui


Bình minh lên, ánh nắng chan hoà cùng với những cơn gió nhè nhẹ thổi qua những tán lá cây.

Xung quanh căn biệt thự tạo nên bầu không khí buổi sáng ấm áp, trong lành.

Ánh mặt trời xuyên thấu qua rèm cửa sổ chiếu vào không gian bên trong phòng.

Một người đàn ông thân trần, nằm nghiêng trên chiếc giường lớn , dáng người hoàn mĩ như vị thần trong truyền thuyết thần thoại Hy Lạp..

Gương mặt đầy vẻ đẹp tà mị, lạnh lùng mang nét mê hoặc là kiệt tác do ông trời ban tặng.

Trong vòng tay anh là một cô gái có gương thanh tú, xinh xắn, khả ái.

Đang nhắm mắt ngủ say xưa nhìn giống như thiên xứ đáng yêu mang nét ngây thơ, trong sáng không nhiễm bụi trần.

m*n tr*n làn da mịn màng , hồng hào trên đôi má phúng phính

Hàn Phong cưng chiều có chút đau lòng nhìn Bảo Ngọc đang ngủ say do anh ăn tham khiến cô mệt mỏi.

Nhưng trong lòng dâng lên vô hạn cảm giác ngọt ngào, ngày hôm qua mèo nhỏ rốt cuộc cũng đã chở thành người của anh.

Cảm thấy có người s* s**ng trên gương mặt Bảo Ngọc gạt tay Hàn Phong ra cuộn tròn người ở trên giường lớn,

mái tóc màu đen dài y hệt như tơ gấm xoã ra phủ trên chiếc gối màu trắng.

Có một ít sơi tóc tinh nghịch rơi lên gương mặt của Bảo Ngọc. Không biết là bởi vì giấc ngủ hay là tối qua được anh sủng ái.

Khiến cho gương mặt của cô đỏ rực, hai má hồng hào, đôi môi khẽ đóng khẽ mở,

Làm cho người ta có cảm giác giống như đang mời đến thưởng thức..

Hàn Phong lất tay dịu dàng vén những sợi tóc nằm trên gương mặt nhỏ nhắn, mê người.

Anh nhìn cô say đắm nhẹ nhàng điểm một nụ hôn trên đôi môi đỏ mọng, xinh xắn của mèo nhỏ.

Ánh mắt Hàn Phong lướt qua đồng hồ báo thức bên giường, phát hiện đã hơn mười giờ, anh vội bước chân xuống giường..

Anh chỉ cần ngủ mấy tiếng là có thể lấy lại tinh thần nhanh chóng

vì công việc của anh cần dùng đầu óc ngủ ít nên cũng thành một thói quen.

Quay đầu ngắm nhìn dung nhan ngủ thật an ổn của Bảo Ngọc anh tắt đi chuông báo thức không nõ đánh thức cô dậy.

Để cho cô ngủ tiếp dù sao bảo bối cũng chẳng làm gì ngủ bồi dưõng tinh thần cho tốt để anh không bị mất đi phúc lợi..

Khoé miệng nhếch lên nụ cười gian tà anh cúi đầu hôn một cái lên trán Bảo Ngọc.

.Đóng cửa nhẹ nhàng thận trọng đi ra ngoài.

Cảm giác đầu tiên khi tỉnh lại là toàn cơ thể đau nhức, xương cốt rã rời như bị xe tải nghiền nát qua vậy.

Mí mắt nặng trĩu mang theo một tầng đầy hơi nước của Bảo Ngọc từ từ mở ra,..

Cô lấy tay che miệng ngáp dài rồi xoay lưng muốn ôm Hàn Phong.

Cảm nhận được da thịt phần lưng tr*n tr** tiếp xúc với không khí lạnh lẽo bên ngoài thì không nhịn được co rúm người lại.

Mắt lơ đãng liếc nhìn những ấn ký màu đỏ trên cánh tay để trần trắng nõn nà.

Trong nháy mắt đầu óc vẫn đang trong trạng thái mơ màng chợt tỉnh lại.

Cô vội ngồi dậy vén chăn lên, liền nhìn thấy cơ thể tr*n tr** của mình đầy những dấu vết đỏ như trái dâu tây..

trong óc thoánh qua một vài hình ảnh tối hôm qua, khuôn mặt nhỏ bé " oanh" một tiếng đỏ bừng vẻ xấu hổ hiện rõ trên mặt cô.

Trong đầu gào thét,..ngày hôm qua cô và Hàn Phong nói chuyện sau đó..liền,..liền..

Nhưng Hàn Phong đâu rồi nhỉ?? Cô ngó xung quanh phòng tìm hình bóng của anh nhưng không thấy..

Lấy bàn tay vuốt ngực thở nhẹ ra một hơi cũng may Hàn Phong không có ở đây...

Nếu không cô sẽ ngượng ngùng , xấu hổ mà đào hố chui xuống đất luôn đấy chứ.

Ngồi ngẫm nghĩ lại Hàn Phong hôm qua thật hết sức dịu dàng, ôn nhu..

đầy sự hấp dẫn của anh ấy hướng dẫn cô, rồi sau đó đưa cô chìm trong biển ái tình hoan lạc.

Trời ạ"! Cô đang nghĩ cái gì vậy?? Cô từ bao giờ lại có thể trở lên háo sắc nói những từ ngữ đen tối như thế!

Bảo Ngọc lấy tay nhẹ gõ lên đầu mình..

Chợt có tiếng mở cửa.."Cạch..cạch"!

Một bóng dáng bước vô phòng khiến Bảo Ngọc hoảng hồn nằm xuống chùm chăn kín mít từ đầu tới chân..

Một giọnh nói chứa hàm ý trêu chọc vang lên:

-bảo bối"! Em đang làm gì vậy hả??

Hàn Phong trên tay bưng một khay thức ăn cho Bảo Ngọc đồ ăn này là anh đã dặn dò kỹ đầu bếp chuẩn bị cho cô.. Vừa bồi bổ cơ thể lại tăng cường sức khoẻ..

Đặt khay thức ăn bên giường anh nhẹ vỗ vào chăn miệng mỉm cười nói:

-Em tính làm con sâu trong kén đợi hoá bướm hay sao?? Mau bỏ chăn ra anh đút canh bào ngư phỉ thuý cho ăn"! Ngoan nghe lời nhanh lên!

Bảo Ngọc bĩu môi muốn dùng thức ăn mua chuộc cô ư! Hứ" không thèm..

Em nhất quyết không ra đấy anh làm gì được em?? Bảo Ngọc nói lớn.

Hàn Phong nở nụ cười mị hoặc lên tiếng:

-Mèo nhỏ"!đây là em tự muốn chuốc hoạ vào thân nga"!đừnh trách anh..

Nói rồi anh luồn tay vào bên trong chăn, chọc vào hai bên eo của cô.

Cảm giác buồn buồn nhột nhột khiến Bảo Ngọc hét toáng lên cô né người nuớc mắt chảy giàn dụa..

Ánh mắt tủi thân, ai oán nhìn Hàn Phong cô bặm môi nói:

-Em thua rồi"!Anh đi ra ngoài cho em thay đồ..

-Haha"! Bảo bối thật đáng yêu..toàn thân cao thấp của em chỗ nào anh chưa nhìn, chưa sờ qua chứ!!

Mà giờ em còn xấu hổ.."!

Hàn Phong vừa cười vừa lên tiếng chọc cô.

Bảo Ngọc nghiến răng ngiến lợi giận dữ cầm gối quăng anh quát lớn:

-Hàn Phong"!anh là tên khốn kiếp, mặt dày..cầm thú!!

Hàn Phong cũng nhảy lên giường đè cô xuống giọng nói tà mị mang đầy ý cười vang lên:

-Xem ra anh phải cho mèo nhỏ biết thế nào là cầm thú"! Chúng ta vận động một chút..

Bảo Ngọc nghe anh nói thì rùng mình cô hét lớn:

-A..em không muốn"!Anh khốn kiếp"!..A..

Cùng lúc đó tại phòng khách biệt thự chính Hàn gia, hai người đàn ông anh tuấn, khí chất cao quý vẻ đẹp mê hoặc mang phong cách riêng..

Hai người mỉm cười nhìn người đàn ông đẹp trai, tuấn lãng cất giọng đùa cợt:

-Tiêu Dật"! Đã lâu không gặp"! Tụi này rất nhớ anh đó"!
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 38: Hậu Quả khi Đắc Tội với Mèo Nhỏ


Tiêu Dật nhếch mép cười đi tới đấm nhẹ một cái vào hai người vừa lên tiếng:

-Đã lâu không gặp"! Hàn Phong nói với hai cậu hả??

-Không phải"!là tụi này gọi điện thoại hỏi thăm anh trai vì dạo này anh ấy ít đến Hàn Thị thì nghe lão quản gia nói có bạn Thiếu Chủ tên Tiêu Dật đến chơi.

Vừa nghe vậy tôi và Gia Huy liền sắp xếp công việc chạy tới đây.

Người vừa lên tiếng là Gia Kiệt anh ưu nhã ngồi xuống ghế Sopha..

Gia Huy và Tiêu Dật cùng ngồi xuống theo..

Ba người ngồi nói chuyện từ công việc tới những thời gian rảnh tán gái hay là việc trong tổ chức, các loại vũ khí mới v.v..

Trong phòng ngủ, Bảo Ngọc nằm trên giường lệ rơi đầy mặt quay đầu trừng mắt nhìn tên đã ăn lo giờ nằm ngủ say mà trong lòng gào khóc.

-"Ông trời ơi"! Tại sao con lại yêu tên tà ác này chứ...

Để tránh bị ăn thêm 1-2 lần nữa con phải chuồn lẹ nếu mãnh thú mà tỉnh lại"!..con chết mất..

Một phút mặc niệm trong lòng trôi qua nhìn gương mặt cực kì tuấn tú, da trắng hơn cả cô nằm bên cạnh..

Bảo Ngọc hung hăng đưa bàn tay tính nhéo mấy cái nhưng lại thôi.

nhìn đồ ăn sáng Hàn Phong mang tới cô quyết định không so đo với anh nữa.

Cố lết cái thân giống như sắp gãy rời xuống giường bước vào nhà tắm..

Khi bước ra trên người mặc một chiếc váy bên trên hở vai cột giây màu trắng bên dưới là màu đỏ nhìn rất đẹp và quyến rũ.

Ngắm nhìn mình trong gương cảm thấy rất được liếc nhìn Hàn Phong đang nằm trên giường nở nụ cười gian

Nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng ý định trong đầu là trốn Hàn Phong đi chơi.

Bảo Ngọc bước xuống lầu, khi chuẩn bị đi tới phòng khách thì cô nghe thấy tiếng cười nói vang lên cô vội đứng ngoài cửa nghe trộm.

Gia Kiệt cười lớn nói:

-anh trai đang nuôi một con mèo??

Thật ngạc nhiên từ bé tới giờ đây là đầu tiên tôi biết anh trai cũng thích sủng vật??

Gia Huy nghe rồi cũng phụ hoạ nói theo:

-em nghĩ chắc con mèo này phải rất đặc biệt có khi là giống động vật quý hiếm phải không??

Tiêu Dật vừa lắc đầu cố kìm nén nụ cười nói:

-Con mèo này không xấu, không đẹp..

Mập ú và rất hung dữ chỉ cần chọc nó sẽ nhào tới cắn người..

Bảo Ngọc ở ngoài nghe thấy cuộc nói chuyện thì tức đến nổ đom đóm.

Ánh mắt nhìn thấy lão quan đang tính mang cafe cho ba người trong phòng khách chợt đầu hiện lên một tia quỷ dị..

Bảo Ngọc mỉm cười liếc về phía những người ở phòng khảch ghế Sopha.

Cô chép miệng "lần này tôi cho mấy người biết sự lợi hại của mèo.."

Cô đi về phía ông quản gia mỉm cười ngọt ngào lên tiếng:

-Chào buổi sáng"!

Bác mang cho cháu một ly nước ép trái cây được không ạ??

Ông quản gia gật đầu nhưng lại nhìn khay cafe trên tay liền nói:

-Chào buổi sáng"!

Tiểu thư đợi tôi mang đồ uống vào phòng khách cho ngài Tiêu Dật và hai cậu chủ.

Rồi sẽ đi sai người làm nước ép cho tiểu thư được không??

Bảo Ngọc giả vờ suy nghĩ nhưng trong lòng thì cười thầm ..hắc..hắc hai tiếng mở miệng nói:

-Hay là để cháu giữ khay Cafe bác xuống dặn nhà bếp làm rồi chốc nữa mang cho cháu??

Ông quản gia thấy tiểu thư dùng ánh mắt nài nỉ thì cũng đành đồng ý một phần cũng vì khá yêu quý Bảo Ngọc.

Xem cô như là con gái mình nên cô xin ông liền không thể từ chối..

Ông quản gia đặt khay đồ uống lên tay Bảo Ngọc quay đầu đi về hướng khu nhà bếp thì lại nghe cô nói:

-Bác quản gia" mang cho cháu ít muối nhé" cháu cần dùng vào một việc..

Lão quản gia không quay đầu lại đi về phía trước mà trong đầu không ngừng thắc mắc:

-"Cô gái nhỏ này lấy muối làm gì?? Làm gì nhỉ..

Tuy nghĩ vậy nhưng ông vẫn làm theo..

Một lúc sau cầm một chén muối nhỏ đi về nơi Bảo Ngọc đang đứng cười nói:

-Tiểu thư"! Đây là thứ cô cần..

Nhìn thấy lão quản gia cô vội đưa khay Cafe cho ông hí hửng cầm lấy chén muối như một tiểu hồ ly giảo hoạt cười tinh quái .

Đổ vào ly cafe thứ nhất nửa chén muối lắc lắc cho tan, nửa chén muối còn lại chia đều cho hai ly cafe cũng lắc đều..

Thấy ông trợn tròn mắt nhìn cô rồi lại nhìn mấy ly cafe trên khay Bảo Ngọc nở nụ cười vô tội nhưng giọng nói đa phần là đe doạ:

-Bác không được nói cho họ biết nếu không cháu nghĩ tuổi già sức yếu như bác sẽ không chịu được việc bị người khác sai chạy tới chạy lui đâu nhỉ??

Lão quản gia khóc không ra nước mắt cô gái nhỏ này rõ ràng là dang uy h**p ông mà"!

Ngài Tiêu Dật, hai cậu chủ tôi xin lỗi lão không thể chống lại cô gái đáng yêu mà lại là tiểu ác ma đành để ba người gặp nạn. Ông gật đầu lắp bắp nói:

-Dạ"!Tiểu thư tôi biết rồi..

Rồi ông quay đầu gương mặt đầy vẻ khổ sở và đáng thương đi vào phòng khách..

Bảo Ngọc ở ngoài tủm tỉm che miệng cười nép người vào cửa chờ xem trò vui..
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 39: Chị Dâu Tương Lai


Trong phòng khách ba người đàn ông vẫn nói chuyện vui vẻ..

Lão quản gia mang khay Cafe đi vào trên gương mặt ông tràn đầy vẻ bất đắc dĩ và khổ sở..

Đặt ly cafe thứ nhất xuống bàn chỗ Tiêu Dật ngồi..

Hai ly còn lại thì để chỗ Gia Huy và Gia Kiệt..

Nãy giờ ngồi nói chuyện cũng đã rất lâu có chút khát nước nên khi nhìn thấy ly Cafe đá để trước mặt mình Tiêu Dật liền lấy muỗng khuấy đều..

Hai người kia cũng làm như vậy động tác của ba người đều giống nhau..

Tiêu Dật cầm ly Cafe lên định uống ngẩng đầu nhìn thấy sắc mặt nhăn nhó của ông quản gia mày nhíu lại hỏi:

-Ông bị sao vậy??trong người không được khoẻ à??

Lão quản gia miệng ấp úng muốn nói rồi lại không mở miệng được ông cố gắng lấy dũng khí để khai ra chân tướng vụ việc.

Chợt nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh chứa đựng tia cảnh cáo truyền từ Bảo Ngọc thì bao nhiêu dũng khí lúc nãy đều tan theo gió.

ông vội lắc đầu trả lời trái với lương tâm:

-không có gì đâu Cậu Tiêu Dật..

Chắc tại lão già rồi lên cơ thể có phần mệt mỏi, khó chịu chốc nữa uống thuốc là sẽ khỏi ngay thôi.

Tiêu Dật và hai người kia nghe lão quản gia trả lời thì cũng không hỏi gì thêm nữa đặt ly Cafe lên miệng..

Bảo Ngọc ở ngoài nín cười chờ xem kịch vui xảy ra ở bên trong miệng lẩm bẩm đếm số ngược:

- 3...2..1..big go"!

Tiêu Dật ngửa cổ uống một ngụm lớn Cafe không kịp nhổ ra đầu lưõi tê dại mất cảm giác,

cổ họng mặn chát mặt cũng biến sắc..ho sặc sụa..

Gia Huy và Gia Kiệt uống một ngụm nhỏ vào miệng liền phun hết ra miệng hai người có chút mặn mặn chát chát.

Nhưng không thê thảm như Tiêu Dật bởi vì lượng muối trong Cafe của hai người ít hơn rất nhìều so với ly Cafe của anh ta.

Ba người đều nhìn ly Cafe vừa uống lại ngẩng đầu nhìn lão quản gia với sắc mặt đen thui muốn ông cho một lời giải thích..

Thì bỗng nghe thấy tiếng cười trong trẻo đầy sảng khoái của một cô gái cất lên vang vọng vào bên trong..

Bảo Ngọc ôm bụng cười đến đau cả ruột mà không hề biết có người đã đứng sau lưng mình từ lúc nào??

Một giọng nói trầm ấm mang theo ngữ điệu cưng chiều:

-Ngọc nhi"!em lại lén lút bày trò nghịch ngợm gì rồi hả??

Nghe giọng nói quen thuộc của Hàn Phong cô liền xoay người ôm cổ anh giọng nũng nịu nói:

-Người ta không có à nha"!

Chỉ tại cái tên Tiêu Dật đáng chết kia cư nhiên nói xấu em lên em mới cho hắn một bài học nhớ đời..

Hàn Phong cũng không nói gì chỉ nhếch miệng cười ôm Bảo Ngọc đi vào phòng khách ngồi xuống ghế Shopha..

Bảo Ngọc nép mình vào lồng ngực hưởng thụ vòng tay ấm áp của anh.

Rồi chợt nhớ ra điều gì đó cô vội ngồi dậy nói với Lão quản gia:

- Bác ơi"!xuống lấy cho cháu ly nước ép trái cây hồi nãy cháu có dặn bác rồi đấy..

Lão quản gia kích động mừng đến muốn rớt nước mắt, ông không muốn ở đây..

Hứng chịu những ánh mắt như hình dao găm của Tiêu Dật và Gia Huy, Gia Kiệt

bèn xoay người rời đi miệng ông kông ngừng nói lão là vô tội...

Tiêu Dật dường như cũng bắt đầu hiểu ra người bỏ muối vào ly Cafe là ai??

Anh dùng ánh mắt toé lửa hung hăng trừng mắt với Bảo Ngọc..

Cô cũng đâu chịu yếu thế mở to hai mắt trừng lại..Tiêu Dật tức đến nghẹn họng gằn từng chữ:

-Cô gái nhỏ"! Có phải trò này là do cô làm không??

Bảo Ngọc mỉm cười hếch cằm lên liếc Tiêu Dật một cái khiến anh ta lạnh sau gáy và sống lưng..

- phải nha"! Cũng tại có người nói tôi không xấu, không đẹp mập ú chọc vào là bị cắn.

Rồi liếc nhìn về phía Gia Huy, Gia Kiệt đang đứng ngẩn người thì Bảo Ngọc cao giọng nói:

- Còn có người nói tôi là sủng vật, là động vật quý hiếm..ai nhỉ??

Ba người đàn ông đều im lặng,..Tiêu Dật cố gặng nặn ra nụ cười cực kì khó khăn.

trong lòng không ngừng than thầm.

Từ nay giở đi anh sẽ không dại dột mà gây chuyện với tiểu ác ma này nữa

Bởi vì anh không đấu lại được cô...còn bị chỉnh thật thê thảm.

Hàn Phong vuốt nhẹ tóc Bảo Ngọc giọng lạnh nhạt nói:

-Tiêu Dật tôi không ngại ném anh ra ngoài vì cái nụ cười ngu ngốc của anh đấy!!

Rồi anh quay sang nhìn Gia Huy và Gia Kiệt đang dán chặt mắt vào bảo bối đang nằm trong ngực anh.

Gương mặt Hàn Phong tối sầm lại cất giọng lạnh lẽo:

- Còn nhìn cô ấy nữa anh cũng sẽ đá hai đứa ra ngoài giống Tiêu Dật đấy..

Bảo Ngọc nằm trong lòng anh cũng lặng lẽ quan sát hai người họ hoà ra là em trai của Hàn Phong trông cũng khá giống nhau đấy chứ..

Gia Huy và Gia Kiệt vội vàng thu ánh mắt nhìn lại không nhịn được bèn lên tiếng hỏi:

-Anh trai"! Cô ấy là ai vậy??

Dù họ cũng đã đoán được cô rất quan trọng với Anh Hàn Phong nhưng họ vẫn muốn hỏi cho chắc chắn một chút

Với lại họ cũng không ngờ mèo nhỏ trong miệng Tiêu Dật nói lại là một cô gái rất xinh đẹp, đáng yêu như vậy nhưng xem ra không hề đơn giản..

Hàn Phong chỉ hừm một tiếng rồi trả lời giọng đầy sủng nịnh:

-Cô ấy là chị dâu tương lai của hai đứa..

Ba người sáu con mắt mở to hết cõ khi nghe Hàn Phong tuyên bố..

Bảo Ngọc ngẩng đầu bĩu môi chu miệng nói:

-Người ta còn chưa đồng ý nga"!

Làm gì đã thăng lên chức chị dâu tương lai chứ!

Hàn Phong nở nụ cười rực rõ ghé sát tai Cô khẽ nói:

- Nếu như em chưa thể đồng ý"!

Anh nguyện ý cùng em về phòng ngủ lên giường thảo luận một chút đấy Ngọc nhi!!

Chỉ cần nghe đến đó thôi Bảo Ngọc liền rụt cổ khoé miệng giật giật lòng gào thét:

- Thật quá đáng"! Hàn Phong anh là tên yêu nghiệt"! Đánh chết anh...A..Cầm thú..A
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 40: Thử Thách Của Hàn Phong


Hàn Phong thấy gương mặt bất mãn giận dỗi của Bảo Ngọc anh liền thôi chọc ghẹo vỗ nhẹ lưng cô.

Ngẩng đầu nhìn ba người đang chết đứng tại chỗ ngồi cất giọng lạnh lùng:

-Hai đứa đến đây có chuyện gì không??

Gia kiệt trở lại vẻ mặt nghiêm chỉnh nói:

-Anh"! Lần này đi Italy tụi em muốn đi cùng..!

Hàn Phong trầm ngâm không lên tiếng phản đối hay đồng ý khiến Gia Huy phải nói thêm vào:

-Tụi em đã lo xong công việc bên này rồi đi Italy tụi em có thể giúp anh..

Tiêu Dật biết trong lòng Hàn Phong lo sợ hai đứa em trai sẽ gặo nguy hiểm dù anh không thể hiện ra mặt.

-Hàn Phong"! Tôi thấy cho Gia Huy và Gia Kiệt đi sẽ giúp được chúng ta tài năng của bọn họ chẳng lẽ anh không hiểu rõ??

Suy nghĩ một hồi, Hàn Phong gật đầu nói:

-Được"!

Bảo Ngọc sau khi nghe họ nói chuyện định lên tiếng thì lão quản gia đi vào bưng một ly nước trái cây đặt trên bàn mỉm cười nói:

-Tiểu thư"! Nước uống đây ạ"! Lão xin phép đi xuống..

Rồi không đợi Cô lên tiếng đã xoay người rời đi.

Bảo Ngọc thấy kì lạ ngẩng đầu hỏi Hàn Phong:

-Sao bác ấy đi nhanh vậy??bộ sợ em làm gì bác ấy à??

Hàn Phong gõ nhẹ lên đầu cô cất giọng sủng nịnh:

-phải"! Lão quản gia sợ em đó!

Bảo Ngọc trừng mắt với anh nhưng bây giờ cô có việc cần thương lượng với anh nên đành nhịn xuống sự tức giận..

Bưng ly nước trái cây đưa cho Hàn Phong mỉm cười ngọt ngào đầy vẻ dụ dỗ:

-Phong"! Uống nước trái cây rất tốt em với anh cùng uống nha.

Hàn Phong nhìn gương mặt tươi cười đáng yêu của Bảo Ngọc

Dù không thích uống nhưng không muốn nhìn thấy vẻ mặt không vui của cô..

Anh đưa tay nhéo nhẹ má cô cầm ly nước trái cây uống hết một nửa rồi đưa lại cho cô.

Bảo Ngọc cười hì hì cầm lấy uống hết phần còn lại của ly nước trái cây rồi lên tiếng:

-Anh cho em đi Italy nha"!

Sắc mặt Hàn Phong trầm xuống cất giọng lạnh lùng không chút do dự:

-"Không Được"!.

Bảo Ngọc như con mèo nhỏ xù lông tức giận ngồi thẳng dậy nhìn anh nói:

-"Tại sao chứ?? Bọn họ đi được mắc mớ gì em không được đi cùng??

Hàn Phong thở dài ôm cô mặc cho cô vùng vẫy lên tiếng giải thích:

-Anh không muốn em gặp nguy hiểm"! Cho nên ngoan ngoãn ở nhà đợi anh về..

Tiêu Dật và hai người kia bị bỏ rơi ngồi một góc liền nói xen vào:

Hàn Phong nói đúng đó"!

Chuyến đi Italy này không lường trước được sẽ có chuyện gì xảy ra cô nên ở nhà thì tốt hơn..

Gia Huy và Gia Kiệt cũng gật đầu đồng ý với lời nói của Tiêu Dật nhớ lại câu tuyên bố của Hàn Phong liền thay đổi cách xưng hô nói:

-Chị dâu nhỏ"!

nên nghe lời anh trai tụi em đi..Anh ấy cũng chỉ lo lắng cho chị thôi."!

Bảo Ngọc nhìn anh gương mặt đầy vẻ nghiêm túc, trong đôi mắt chứa đựng sự kiên quyết không còn vẻ giận dỗi bướng bỉnh như trẻ con nói:

-"Dù có gặp nguy hiểm hay phải chết thì em cũng theo anh đi bởi vì 1giây 1 phút ở bên anh em mới có cảm giác an toàn cho nên em nhất định sẽ cùng anh đi đến Italy.

Tiêu Dật và Gia Huy, Gia Kiệt đều kinh ngạc khi nghe Bảo Ngọc nói họ thật không ngờ cô gái nhỏ lại có ý trí mạnh mẽ như thế..

Thời này con gái đa số chỉ ham hư vinh ít ai có thể không sợ chết mà chỉ cần ở bên cạnh người mình yêu..

Không khí trong phòng khách rất im lặng, xung quanh chỉ nghe tiếng hít thở thật khẽ và tiếng tim đập nhanh của Bảo Ngọc..

Nhìn vẻ mặt hồi hộp và đầy mong chờ của cô khoé miệng khẽ nhếch lên lấy tay xoa đầu cô..

-"!Mèo ngốc" cho em đi cũng được nhưng có một điều kiện em phải vượt qua thử thách của anh..

Bảo Ngọc nhíu mày, đăm chiêu suy nghĩ một lúc rồi gật đầu chắc chắn nói:

-Được!em chấp nhận"..

Tiêu Dật và Gia Huy,Gia kiệt ngơ ngác nhìn nhau rốt cục là Hàn Phong muốn cô gái nhỏ vượt qua thử thách nào chứ!!

Bọn họ ai cũng biết thử thách mà Hàn Phong yêu cầu rất ít người đạt được thành công.

Một cô gái chân yếu tay mềm như Bảo Ngọc thì làm gì có khả năng qua cửa..

Hàn Phong cất giọng trầm vang lên:

-Thời gian cho em học và luyện tập là 3 ngày..Sau 3 ngày chính thức tiếp nhận thử thách của anh..!
 
Back
Top Bottom