Cập nhật mới

Ngôn Tình Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
bao-boi-dang-yeu-cua-tong-giam-doc-than-bi.jpg

Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Tác giả: MêLê
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Anh là một con người cô độc, nhưng lại mạnh về tài chinh, cô là một người hiền lành, kín tiếng, anh và cô như mặt trăng và mặt trời, có lẽ cả đời không gặp nhau nhưng định mệnh thay, cả hai đã gặp nhau như một sức hút mãnh liệt như cục nam châm, và cả hai cũng sẽ đối mặt với nhiều khó khăn.

Nào chúng ta sẽ khám phá sự thần bí của anh chàng tổng giám đốc có điều gì đặc biệt nhé!!!​
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 1: Người Đàn Ông Thần Bí


Một toà biệt thự trắng nguy nga được bảo vệ nghiêm ngặt với những vệ sĩ chuyên nghiệp.

Nơi người ngoài không thể tới gần vì có hệ thống an ninh tiên tiến nhất thế giới.

Trong phòng khách người đàn ông cung kính nói:

-Thưa chủ nhân việc truy tìm tung tích hoa vi tử đã có kết quả.

Chúng tôi đang tiến hành phân tích và thí nghiệm không lâu sau sẽ thành công.

Trên ghế Salon cao cấp một người đàn ông có gương mặt tà mị nhưng trên người anh toát ra vẻ lạnh lùng cao quý như vương tử.

Nhấm nháp ly rượu vang đỏ trên tay anh cất giọng:

-Tôi cho các người 1tuần nếu không thành công tự nhận hậu quả.

Ngửa cổ uống hết ly rượu anh đứng dậy cất bước ra ngoài để lại những gương mặt tái mét và run rẩy vì sợ hãi..họ cúi đầu cất tiếng:

-Rõ thưa chủ nhân.."!!

Người đàn ông ngồi vô chiếc xe sang trong phất tay chiếc xe rời đi khỏi căn biệt thự nguy nga dần dần khuất sau hàng cây.

(
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 2: Thiên xứ đáng yêu hay tiểu ác ma


Tại căn hẻm nhỏ một cô gái có gương mặt thanh tú trắng nõn,đôi mắt lạnh lùng nhìn bọn côn đồ trước mặt.

Một tên trong số đó bước đến gần cô cười dâm tà nói:

-Cô gái nhỏ đi đâu đấy ở lại chơi với tụi anh đi cưng!!

Bọn đằng sau nghe vậy cười khoái chí vì chúng nghĩ đã vớ được một con mồi ngon.

Nhưng cô gái nhỏ ngước mặt nhìn lên nở nụ cười tinh quái cất giọng:

-Các người nghĩ rằng tôi sẽ nghe lời sao??nực cười đừng có mơ!!

Rồi cô dơ chân đạp ngay chỗ hiểm tên côn đồ trước mặt khiến

Hắn nằm r*n r* đau đớn khi bọn chúng đang ngơ ngác cô nhanh chân bỏ chạy.

Tên cầm đầu bị đau quát ầm lên:

-Tụi mày mau đuổi theo bắt lấy con nhỏ đó cho tao.. "!

Bọn chúng nhanh chóng rượt theo tìm kiếm đến một góc tường không thấy ai nữa bọn chúng bỏ đi đâu ngờ được cô đang trốn bên trong góc tường chật hẹp.

Cô chui ra cất tiếnh cười lạnh:

"Bảo Ngọc tôi đâu dễ để người khác bắt được"!!

Chết sắp trễ giờ rồi không khéo mình bị đuổi việc mất..

Bắt chiếc tacxi nhỏ nói gấp gáp với tài xế "Đến tập đoàn Hàn Thị"
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 3: Tam Vương Tử Truyền Thuyết


Trong Toà nhà lớn 100 tầng.Tại phòng làm việc của tổng giám đốc tập đoàn Hàn Thị có hai chàng trai đang cười như không cười nhìn nam tử trước mặt:

-"Anh trai công việc bên Mĩ xong rồi hay sao?? mà anh có thời gian về Trung quốc thăm tụi em"!

Người vừa cất giọng ảo não là Hàn Gia Huy được mệnh danh Hoàng Vương Tử ông trùm của giới bất động sản và thị trường chứng khoán có thế lực lớn nhất Châu Á.

Anh có gương mặt yêu mị mang nét xảo quyệt và vẻ bề ngoài cao ngạo nguy hiểm.

-"Anh có một lô hàng sản xuất dược liệu quý cho nhà tài phiệt ở Châu Á có người đã lấy cắp lô hàng.Hiện tại sắp đến ngày giao hàng.

Thế lực ở Châu Á hai em mạnh mau điều tra nơi cất giấu hàng cho anh"!!!

-"Hàn Phong anh còn mấy ngày nữa là giao hàng"!!

Người cất giọng ôn hoà là Hàn Gia Kiệt bá vương giới điện ảnh và thời trang Châu Á.

Anh được gọi là Bạch vương tử người đàn ông mang nụ cười mê hoặc với gương mặt yêu nghiệt đăng trên nhiều tờ báo.

-Còn 5 ngày nữa là phải giao hàng"!!..

Anh không thể thất hứa cho nên các em mau điều tra đi."!!

Tụi em sẽ cố gắng tra ra chỗ giấu hàng nhanh nhất"!!

Hai chàng trai đều biết công việc bên mĩ rất nhiều anh trai bọn họ về Châu Á thì chắc có chuyện.

Việc anh trai nhờ bọn họ nhất định nhanh chóng hoàn thành.

Hàn Phong cất giọng trầm ổn cắt ngang suy nghĩ của 2 người:

-Anh có việc phải đi trước đây!!

Nói rồi anh cất bước ra khỏi phòng.

Cũng trong lúc đó, Bảo Ngọc đang bi quản lí la mắng vì đi trễ

Người quản lí là một phụ nữ độc thân cô ta ghen ghét Bảo Ngọc vì cô chỉ là một tạp vụ nhỏ nhưng lại xinh đẹp hơn cô ta.

Cô ta quát:

-Trong ngày hôm nay cô phải dọn dẹp hết tầng trệt nếu không cô bị sa thải.

Vì mỗi tầng của Tập đoàn Hàn Thị đều có người dọn dẹp và quản lí tầng đó.

Nghe quản lí nói vậy cô mặc đồ tạp vụ bắt đầu công việc dọn dẹp...

Cô leo lên 1 chiếc ghế cao để lau kiếng người quản lí ghen ghét nhìn cô cố tình đi qua đá mạnh vào chiếc ghế khiến ghế lung lay

Và:

Tiếng hét của nhiều người vang lên:

A..á....á

Cô cảm giác mình đang rơi xuống. Cô nhắm chặt mắt cố giấu nỗi sợ hãi cắn môi không cho mình khóc.

-Nhưng kỳ lạ tại sao?? ở dưới đất lai không đau cảm giác mềm lại cứng rắn.Tại sao?(

Đang mê man suy nghĩ một giọnh nói lạnh lùng cất lên:

-"Mở mắt cô ra và đứng lên cho tôi"!!
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 4: Cô Mèo Nhỏ Thú Vị


Đôi mắt từ từ hé mở,cô nhìn thấy gương mặt phóng to của người trước mặt.

Anh ta có gương mặt thật đẹp,sóng mũi cao,môi mềm mỏng nhưng đôi mắt đen sắc bén như chim ưng pha lẫn sự lạnh lùng.

Cô mải quan sát anh mà không hề để ý mình đang nằm trên người anh.

Một giọng nói lạnh nhạt không che giấu sự tức giận:

-Cô nhìn đủ chưa??phiền cô mau đứng dậy.."!

Ách..!!"tôi xin lỗi.."

Cô vội vàng đứng dậy,Cô nên tiếng để che dấu sự ngượng ngùng :-Anh có sao??không??tôi xin lỗi vì đã vô ý té vào người anh.

Anh hừ lạnh cất giọng nói:

Cô vô ý hay cố ý!!nếu không làm được công việc này thì đừng làm. Nếu không có tôi cô đã ngã gãy chân rồi..

Cô nghe mà cảm thấy tức giận nói:

-Ai cần anh quan tâm!!Tôi đã xin lỗi anh rồi anh còn mắng tôi..Anh thật quá đáng.."

Anh tức giận:- .."Cô"..

Cô nhoẻn miệng cười nói:-Cô cô gì??không nói được hay là anh bị cà lâm!"

Vừa lúc đó,quản lí đi ra cô ta thấy cô đang nói chuyện với nam tử đẹp trai thì tức giận quát:

-Bảo ngọc cô bị đuổi việc, công ty chúng tôi không cần những nhân viên trong giờ làm việc mà v* v*n nam nhân.

Cô đang định lên tiếng giải thích thì cô ả đã ngắt lời:

-Cô đừng mong tôi sẽ suy nghĩ lại!!mời cô ra khỏi công ty.

Tức giận chất chứa bao lâu nay cô nghiến răng nói:

-Nghỉ thì Nghỉ,tôi cũng không làm nữa.

"Làm việc với quản lí như cô suốt ngày chèn ép ghen ghét và luôn tìm cách hại tôi..

"..Tôi thấy cô thiếu nam nhân v* v*n nên mọi tức giận đều chút lên đầu tôi..hay để tôi kím mấy vũ công nam cho cô nhé!!"

Cô ả bị nói đúng tim đen tức giận mắng:

-"Mời cô cút ra khỏi công ty!!..

Liếc nhìn quản lí cô cười lạnh:

-Không cần đuổi tôi cũng tự đi.."

Cô quay lưng bỏ đi mà không biết đằng sau nam tử đứng đó nhếch mép cười nói:

-Đúng là mèo nhỏ thật thú vị.."
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 5: Nhận Nuôi Mèo Nhỏ


Buổi chiều cô trở về khu nhà trọ,cô ngạc nhiên khi thấy đồ đạc của mình ở ngoài cửa phòng.

Bà chủ nhà thấy cô về liền gọi:-"Bảo Ngọc..cô về rồi à!!

Cô lên tiếng:

- Dạ!!" Bác sao??đồ đạc của cháu lại ở bên ngoài..!!

Cô đã về thì tôi nói luôn:

-Tháng này cô chưa trả tiền nên tôi lấy lại phòng cô mau dọn đồ đạc đi đi..!!

cô lên tiếng năn nỉ:

-Bác cho cháu ở lại tháng sau cháu lấy lương cháu sẽ trả hết.

Bà chủ không có ý định cho cô ở lại lên cao giọng nói:

-cô mau đi đi để tôi còn cho người khác thuê!!

Rồi bà ta bỏ đi luôn..

Thượng Hải ban đêm thật là phồn hoa.Cơn mưa lớn khiến người đi qua lại thưa thớt.

Một chiếc xe đen sang trọng lướt nhanh trên đường phố bất chợt người đàn ông trong xe cất tiếng nói:

.."!Dừng xe lại!"...

Bên ven đường một cô gái đang đứng trong mưa nhìn rất quen.

Anh mở cửa kiếng xe và nhận ra là con mèo nhỏ buổi sáng nay.

Mở cửa xe anh bước lại gần thì nghe thấy cô than thở:

-Cả ông trời cũng muốn bắt nạt con sao??công việc thì mất, bị đuổi khỏi nhà trọ!!!

Trời thì đổ mưa..a..cô thật là xui xẻo mà...

Cô ngồi sụp xuống đất thì một giọng nói vang lên:

-Mèo nhỏ sao cô lại thê thảm thế này!!"

Ngước nhìn lên là tên khiến cô bị đuổi việc sáng ngày hôm nay...

Bao nhiêu uất ức cùng tức giận cô đứng dậy nhào vô người anh hét lớn:

- Tại ai mà tôi bị đuổi việc, bị đuổi khỏi phòng trọ đồ đáng ghét!!"

Cô đánh vào ngực anh và khóc lớn khiến anh cau mày.

Chạm vào người cô anh giật mình vì cô rất nóng hình như đang bị sốt.

Anh vội bế cô lên, đang khóc thì bị anh bế cô hét ầm:

-Tên khốn kiếp, anh tính mang tôi đi đâu??

..Á..mau thả tôi ra..!!

Anh tức giận quát:

-Cô mà còn hét nữa tôi sẽ quẳng cô xuống dưới.."!

Cô sợ hãi vội im lặng ôm chặt cổ anh, nép mình vào lồng ngực anh.

Cảm giác ấm áp từ người anh mang mùi hương nam tính dễ chịu khiến cô bớt run rẩy vì lạnh...

Cô mệt mỏi, cảm giác buồn ngủ kéo đến đôi mắt lim dim dần dần thiếp đi trong ngực anh.

Cúi nhìn mèo nhỏ đã ngủ yên, ánh mắt anh hiện lên ý cười.Miệng nhếch lên thì thầm vào tai cô:

-"Mèo nhỏ từ giờ tôi sẽ nhận nuôi em.Em phải theo tôi đến hết đời"!!..

Trong cơn mê man cô nghe có người nói chuyện với cô.

Nghe không rõ nên cô đành lên tiếng ậm ừ cho qua mà đâu ngờ lời nói đó là định ước dây dưa cả đời với nam nhân này.

Ngồi vào xe,cả 2 người đều ướt hết..anh lạnh lùng nói:

-Về biệt thự chính Hàn gia.."!!

Chiếc xe nhanh chóng lướt nhanh trong màn đêm u tối cùng tiếng mưa tí tách rơi..
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 6: Chăm Sóc Mèo Nhỏ bị Sốt


Xe dừng lại trước biệt thự chính Hàn gia.Cánh cổng sắt tự động mở ra,chiếc xe đen tiến vào trong biệt thự..

Vệ sĩ che dù mở cửa xe cung kính nói:

-Mời ngài xuống xe..!!"

Anh bế cô đang mê man do cơn sốt rời khỏi xe bước vào trong nhà.Một ông lão đi tới cúi đầu chào:

- Thiếu chủ ngài đã về!!

Khi ông nhìn lướt qua người nằm trong ngực ngài thì mắt không thể che giấu sự ngạc nhiên,ông hỏi:

-"Thiếu chủ cô gái này là.."

Ông chưa kịp nói hết câu Hàn Phong đã ngắt lời ông:

-Lão quản gia..mau kêu bác sĩ đến phòng tôi.."!

Anh nhanh chóng bế cô đi về gian phòng trên lầu 2.

Mở cửa phòng, anh để cô nằm trên giường rồi đi lấy khăn lông.

Cầm chiếc khăn lông trên tay anh ngồi xuống giường nhẹ nhàng lau tóc với mặt cho cô.

Nhìn quần áo cô ướt hết mà không có đồ thay.Anh mở tủ áo lấy chiếc áo sơ mi dài tay c** q**n áo cô ra thay.

Khi nhìn những đường cong lung linh tuyệt đẹp trên cơ thể cô Nếu cô không bị bệnh anh sẽ không kiềm chế được mà ăn sạch cô.

Mặc áo vào anh cài từng cúc áo bàn tay nhẹ lướt qua vòng ngực đầy đặn.

Anh nghiến răng rủa thầm:

-Hàn phong ơi Hàn phong chỉ là con mèo nhỏ mà khiến mày mất khống chế vậy sao??"!...

Nhắm mắt cài nhanh những chiếc cúc còn lại đứng dậy đắp chăn cho cô thì nghe tiếng gõ cửa anh lên tiếng:

-"Vào đi.."!!

Lão quản gia dẫn một vị bảc sĩ già cung kính nói:

-Bác sĩ đến rồi!!Thưa thiếu chủ.."

Nghe vậy anh liền nói:

-Mau xem cô ấy thế nào"!!

Ông bác sĩ gật đầu đi tới bên giường khám bệnh cho cô.

Môt lúc sau ông đi ra cung kính nói:

- Thưa ngài cô ấy bi sốt tôi đã cho cô ấy uống thuốc hạ sốt rồi, đây chỉ là bị cảm nhẹ hết sốt thì cô ấy sẽ không sao.."!!

-Được rồi ông mau đi đi.."!Anh lạnh nhạt nói:.

Bác sĩ cúi đấu cung kính đáp:

-Dạ!!"Tôi xin phép ra ngoài..

Ngắm nhìn gương mặt đang ngủ như thiên xứ mà tinh quái như tiểu ác ma anh bất giác mỉm cười.

Đêm anh chăm sóc cho cô thay khăn ấm, đo nhiệt độ.

Anh thấy cô nhăn mặt sợ hãi giống như cô đang gặp ác mộng..

Cả người cô co rúm lại anh liền nằm lên giường ôm cô vào lòng thì thầm:

-Mèo nhỏ ngoan!!có tôi ở đây em đừng sợ.."!

Trong cơn mê man nghe được lời ai nói tạo cho cô cảm giác được an ủi và bảo vệ.

Cô mỉm cười dụi dụi vào ngực anh tìm tư thế thoải mái ngủ..

Anh và cô ôm nhau chìm vào giấc ngủ mà không hề biết trong tim 2 người có cái gì đó đang ươm mầm..

Sáng ngày hôm sau, trong căn biệt thự yên tĩnh truyền ra tiếng hét lớn từ lầu 2 vang xuống:

-Á..Đồ b**n th**..anh dám ôm tôi ngủ"!!..
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 7: Trêu Chọc Mèo Nhỏ


Hàn Phong đang ngủ nghe tiếng hét của cô thì vội ngồi dậy.

Anh thấy con mèo nhỏ đang ngồi trên giường mang gương mặt tức giận với anh..

Anh cười nhìn cô:

Mèo nhỏ, cô nhìn ân nhân cứu mạng mình như kẻ thù vậy sao??

Giọng điệu nói của anh mang phần tà mị, trêu đùa.

Cô kìm nén tức giận nói:

-Anh đã làm gì tôi??Tại sao tôi lại mặc áo sơ mi của anh??

Anh thờ ơ nói:

-" Mèo nhỏ, hôm qua cô bị mưa lên sốt cao quần áo ướt hết tôi có lòng tốt thay đồ cho cô nếu không giờ cô vẫn nằm hôn mê làm gì cò sức tức giận.."!

sự tức giận bùng nổ,cô nhào tới vừa đánh vừa chửi:

-hừ anh có lòng tốt à!!tôi khinh..

Dám chiếm tiện nghi của chị đây còn lộ vẻ tốt bụng..gừm"!

Ngắm Mèo nhỏ đang giận dữ trên người anh, thật đáng yêu làm anh nổi lên hứng thú trêu chọc cô:

-Mèo nhỏ hôm qua cô ôm chặt tôi, thoải mái nằm trong lòng tôi không biết ai mới là người chiếm tiện nghi của ai đây!!

Cô lắp bắp nói:

-Ai..ai..ai thèm chiếm tiện nghi của anh chứ!!"

Gương mặt xấu hổ hai gò má đỏ ửng, ngực phập phồng đôi môi đỏ hồng chu ra vì tức giận nhìn thật mê hồn..

Khiến anh muốn ôm hung hăng hôn cái miệng nhỏ xinh xắn.

ọc..ọc..ọc

Tiếng kêu từ bụng mèo nhỏ phát ra khiến anh bât cười.

Cô xấu hổ mắng:

-Cười đi cười cho anh chết luôn đi..!!

Anh biết cô đã đói bụng nên thôi đùa giởn, bước tới giường bế cô mặc cho cô giẫy dụa la hét đi vào nhà tắm nói:

-Cô mau lấy quần áo tôi mới chuyển đêm qua về lựa 1 bộ mặc vào rồi xuống ăn sáng.."

Cô lườm anh bĩu môi nói:

-Đừng mơ tôi cám ơn anh!!hứ..

Anh lắc đầu bước ra khỏi phòng đóng cửa đi xuống dưới lầu miệng mỉm cười thầm nghĩ:

(mèo nhỏ đáng yêu có lẽ chỉ ở bên cô tôi mới cười được nhiều như thế).

Xuống lầu,Lão quản gia cúi đầu nói:

-Thiếu chủ, chào ngài buổi sáng tốt lành..đồ ăn sáng đã chuẩn bị xong.."!

Anh phục hồi vẻ lạnh nhạt đi đến ngồi trước bàn ăn nói:

-ừm..ông dọn bữa sáng lên đi.."!

Ông cung kính đáp:

-Dạ..Thiếu chủ tôi sẽ dọn đồ ăn lên ngay..!!

Rồi ông quay lưng bước xuống khu nhà bếp..
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 8: Bữa sáng ấm áp


Tắm xong, cô bước xuống lầu thì thấy một ông lão đã già, gương mặt hiền hoà mang vẻ phúc hậu nở nụ cười với cô nói

-Chào buổi sáng tiểu thư.Tôi là quản gia ở đây...Thiếu chủ đang đợi cô đến ăn sáng.Mời đi theo tôi"!..

Cô đi theo ông quản gia nhìn ông cười đáp:

-Bác cứ gọi cháu là Bảo Ngọc đừng gọi là tiểu thư cháu ngại lắm!!

Trong lòng ông quản gia cười nói thầm:"một cô gái nhỏ hiền lành, đơn thuần thật đáng yêu".(Tác giả: chị ấy mà hiền la tiểu ác ma đó ông..!Ngọc nhi: nói gì đó nói lại thử xem?? Tác giả: xách dép bỏ chạy-"!!

Nghĩ vậy nhưng ngoài mặt ông nói:

-Đây là quy tắc của Hàn gia chúng tôi..mong tiểu thư thông cảm!!

Đến bàn ăn, nhìn những món ăn ở trước mắt cô than thầm:

-"đồ ăn ở trên bàn có thể mở được bàn tiệc lớn đấy chứ!!"

Đang suy nghĩ một giọng nói lạnh lùng cất lên:

-Cô không ngồi xuống ăn tính đứng nhìn tôi ăn à!!

...

Không thèm quan tâm tên yêu nghiệt trước mặt cô ngồi xuống bắt đầu ăn sáng.

Ăn được một lúc cô lên tiếng hỏi:

-Anh tên là gì vậy??Anh sẽ cho tôi ở lại đây sao??

Giọng nói lạnh nhạt pha chút tà mị vang lên:

Tôi tên Hàn Phong..cô có thể ở đây tôi không ngại nuôi một con mèo nhỏ"..

Cô thầm nghĩ:

[đành chịu ở đây thôi cô làm gì có nhà để về.Ở đây vẫn tốt hơn phải đi lang thang..làm mèo nhỏ còn hơn làm chuột cống trên đường!"](tác giả:chị có cần nói quá lên không..Ngọc nhi lườm: tại ai viết mà giờ đổ tội hả??tác giả:mặt ngắn ngủn nín thinh.")

-hừ..tôi tên Bảo Ngọc!" đừng có suốt ngày gọi tôi là mèo nhỏ."

Rồi cô cúi đầu ăn tiếp bỗng một miếng thịt bò được bỏ vào chén cô..Ngạc nhiên cô nhìn anh không chớp mắt..

..

Anh hơi ngượng vội ho nói:

..Khụ..Khụ..cô mới hết sốt ăn thịt cho lại sức.Cô ăn nhiều vô tôi không muốn ôm mèo nhỏ gầy gò, ốm yếu..

Ông quản gia kinh hãi lần đầu tiên thiếu chủ quan tâm đến người khác ngoài hai cậu chủ.

-Trời ông có bị mờ mắt rồi không??(tác giả:hi..không có đâu mắt ông sáng lắm ạ^^)

Lần đầu có người quan tâm đến cô một cảm xúc chạy vào trong tim khiến cô ngây người tư vị thật ấm áp..

Xem ra anh ta không xấu xa như mình nghĩ.."!

Cô cười tươi gắp cho anh một miếng thịt nhẹ nói:

-Anh cũng ăn đi..tôi thấy anh cũng gầy giống tôi thôi..

Anh nhìn lên thấy cô đang làm động tác lè lưỡi đáng yêu khiến tâm anh xao động, bức tường băng giá trong anh dường như đang tan chảy..

Đã bao lâu rồi anh không nhận được sự quan tâm,ấm áp do một người phụ nữ mang lại từ khi mẹ anh mất.."

Hai người ăn sáng trong bầu không khí ấm áp bao phủ..Lão quản gia đứng kế bên kinh hỉ trong lòng.

Ông mừng muốn khóc cuối cùng cũng có người khiến thiếu chủ bớt lạnh giá mà chở lên ấm áp..

-Thật hi vọng cô gái nhỏ xinh này sẽ giúp thiếu chủ thay đổi.."
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 9: Bắt đầu cuộc sống mới


Buổi sáng, sau khi Hàn phong đi ra khỏi nhà.

Ăn sáng xong cô đứng dậy đi tham quan xung quanh căn biệt thự.

Ngắm nhìn quang cảnh xung quanh biệt thự cô gật đầu khen ngợi:

-"...0a.."!Thật là lớn nha.phong cảnh ở đây thật đẹp,bên kia có hồ suối nhân tạo..một hồ bơi lớn..

Đi vòng ra đằng sau biệt thự cô thấy một cây anh đào thật to lớn, dưới gốc cây có đặt một chiếc xích đu màu trắng.

-Cô thích thú đến bên gốc cây ngồi xuống chiếc xích đu.Cô cười đẩy nhẹ khiến nó lắc qua lắc lại..gương mặt vui vẻ nhìn đáng yêu như tiểu thiên xứ.

Sau khi xử lý xong công việc, anh chở về tính tìm mèo nhỏ mà không thấy anh lạnh giọng hỏi:

-"Quản gia!!Cô ấy đi đâu rồi..??

Ông cung kính đáp:

- Thưa Thiếu chủ"!! tiểu thư đang ở khu vườn đằng sau biệt thự"..

Nghe vậy anh cất bước đi ra phía sau mà không quên dặn :

-Pha cho cô ấy 1 ly nước cam mang ra chỗ đó"!

Đã biết thiếu chủ quan tâm đặc biệt đến cô gái nhỏ lên ông không ngạc nhiên vội cung kính đáp:

-Dạ tôi sẽ kêu người làm ngay..tôi xin phép"!!

Khi đi tới khu vườn phía xa xa anh đã thấy bóng con mèo nhỏ đang nghịch ngợm.

Gương mặt thanh tú, trẳng nõn đôi mắt to tròn đôi môi mềm mại hai gò má đỏ ửng vì trời nóng thấy cô dễ thương như vậy. Anh thật muốn cắn và nhéo má cô"!!

-Nhìn cô giống như một tiểu thiên xứ đáng yêu.

Làn tóc nhẹ bay trong gió với những cánh hoa anh đào đang rơi tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp .."!

Đang định bưới tới chỗ cô thì tiếng chuông điện thoại vang lên:

-Reng..Reng..reng.."!

Anh mở máy lạnh nhạt trả lời:

- A..lô..!!

Một giọng nói không dấu nổi sự vui mừng vang lên:

-Anh trai tụi em đã tìm ra chỗ cất giấu hàng rồi.."!
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 10: Tung tích lô hàng


Trầm ngâm một lúc, nhìn cô gái nhỏ đang ở phía xa anh cất giọng:

-"anh sẽ đến chỗ tụi em"..

anh quay người thì gặp lão quản gia đang bưng ly nước cam trên tay cung kính nói:

-Thiếu chủ!!nước cam đây ạ"!

Anh lạnh lùng nói:

-Tôi có việc phải làm gấp, ông mang nước cam cho cô ấy uống đi"..

Nói xong, anh đi ra đằng trước nhà lên xe rời khỏi biệt thự..

Nhìn thấy lão quản gia đang đứng đó, cô vội tới hỏi:

-Có chuyện gì không vậy bác"??

Ông đáp:

Thiếu chủ bảo tôi mang đồ uống cho cô"!!

Cô cau mày suy nghĩ tại sao càng ngày anh ta càng tốt với mình nhỉ?.mà thôi anh ta đối tốt với mình thì mình tốt lại...

Cô mỉm cười với lão quản gia nói:

-"hi..cháu cảm ơn mà anh ta đi đâu rồi bác???

Ông lắc đầu nói:

-Tôi cũng không biết!!Thiếu chủ trở về là đi tìm tiểu thư nhưng rồi có việc quan trọng gì đó lên ngài ấy bỏ đi luôn.

Một cảm giác thất vọng tràn vào trong tim, gương mặt nhỏ nhắn trở nên buồn thiu lắc đầu suy nghĩ:

[Bảo ngọc mày buồn không phải vì nhớ anh ta..không phải đâu..]

(Tác giả:ừ..chị đã động lòng còn chối..)

Trong lúc đó, tại phòng làm việc riêng của tổng giám đốc tập đoàn Hàn Thị có 3 người đàn ông đang nói chuyện:

Hàn Kiệt cầm tài liệu tìm được đọc cho Hàn Phong nghe:

-Anh trai!! địa điểm giao hàng là ở nhà kho cũ đã bỏ hoang lâu đường số 9 ,khu Minh Khê.

"Thời gian giao hàng là 10h tối nay"

Hàn Huy lên tiếng:

-Anh có cần tụi em đi cùng không??

Hàn Phong nhếch lên nụ cười chết chóc, đôi mắt sắc bén lộ vẻ khát máu lạnh nhạt trả lời:

-Chuyện này để anh lo, hai đứa cứ làm việc của mình đi.

Anh bước ra ngoài lấy điện thoại bấm 1 dãy số gọi..

Đầu giây bên kia vội bắt máy trả lời:

-Thiếu chủ ngài có gì phân phó ạ"

Giọng nói lạnh lẽo vang lên:

-Lệnh cho 20 vệ sĩ chuyên nghiệp đến đây cho tôi"

Bên kia vội gât đầu nói:

-Dạ!!tôi hiểu rồi..

Cúp điện thoại người anh toát lên vẻ tàn khốc tuyệt tình miệng mỉm cười tựa ác ma:

-Cuộc săn mồi tối nay sẽ thú vị đây..!!( Tác giả:Anh thật đáng sợ đó.Hàn Phong hừ lạnh:cô nói gì?? Tác giả:hihi chuồn lẹ)
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 11: Mèo nhỏ tò mò theo đuôi


Chiều tối, khi anh về tới nhà lão quản gia đứng đợi anh chào rồi thở dài nói:

-Thiếu chủ, từ lúc ngài đi tới giờ tiểu thư cứ buồn thiu, ngồi xem tivi mà lâu lâu lại nhìn ra ngoài hình như cô ấy nhớ ngài"!!

Nghe quản gia nói vậy, anh phất tay ra hiệu ông lui xuống..

Một mình anh bước tới cúi đầu thì thầm vào tai cô:

-"Mèo nhỏ!! cô nhớ tôi à??

Gương mặt nhỏ phụng phịu, hai má đỏ lên quay mặt nhìn thấy anh đang nhếch mép cười mị hoặc làm cô tức giận chu môi đáp:

-hứ"!.mơ tưởng..ai thèm nhớ anh chứ!!..

Nhìn mèo nhỏ lộ vẻ xấu hổ làm anh càng muốn trêu đùa.

Bàn tay đưa lên cằm giả bộ suy tư nói:

-"Thật không"??..sao tôi nghe lão quản gia nói có người trông chờ tôi về mãi..

Cô cúi đầu đỏ mặt miệng lí nhí nói:

-Làm gì có chứ"!!

Anh cười gian tà nghĩ-:

(sau này còn nhiều thời gian trêu chọc mèo nhỏ đáng yêu bây giờ anh còn việc quan trọng cần làm không thể tiếp tục đùa giõn với cô)..

Anh bế cô đứng lên đi về phía nhà ăn..Đã quen với việc anh động tay động chân với cô.

Bảo ngọc không còn la hét ngoan ngoãn ôm cổ anh nhẹ giọng nói:

-Anh bế tôi đi đâu vậy??

Anh cười gượng đáp:

-Mèo nhỏ cô không biết đói bụng sao?? tôi thì đang rất đói đây..

Cô gật đầu lườm anh nói:

-Tại ai vừa về đã trêu chọc khiến tôi quên luôn bữa tối..anh còn dám nói nữa..

Không muốn chọc mèo nhỏ giận dữ thêm anh đành nhận tội nói:

-Rồi..rồi...tôi sai..giờ chúng ta đi ăn được chưa??

Miệng cười lộ ra má lúm xinh xắn cô trả lời:

-..Ân..hi..đi ăn nào!!

Sau bữa tối, cô chở về phòng đi tắm..

Anh vô phòng nằm trên giường một lúc thì:

Cạch..tiếng mở cửa từ phòng tắm truyền đến cô bước ra mặc một chiếc váy màu hồng von thật quyến rũ..

Ngắm nhìn cô đang lau tóc anh mỉm cười gọi cô:

-"...Lại đây.."!!

Cô không biết anh gọi cô làm gì nhưng vẫn ngoan ngoãn đi tới đứng trước mặt anh.

Anh ngồi dậy kéo cô ngồi trong lòng mình lấy khăn từ tay cô nhẹ nhàng lau khô tóc cho cô..

Động tác ôn nhu khiến cô cảm giác như mình đang được cưng chiều làm lòng cô thật ngọt ngào và dễ chịu.

Cô nhìn anh nháy mắt cười giõn nói:

-Anh đừng nuông chiều tôi không thì tôi sẽ dựa dẫm, bám lấy anh cả đời không buông đó.."!

Anh bỏ chiếc khăn xuống ôm chặt cô tựa cằm vào vai cô đáp:

- Hoan nghênh cô bám lấy tôi cả đời.."

Tôi đã hứa chăm sóc cho một con mèo nhỏ hung dữ thì sẽ nắm giữ cô cho đến chết không buông ra.."

Cô bĩu môi mí mắt ươn ướt vì cảm độnh rúc vào người anh nói:

-Thật là bá đạo..nhưng xem ra anh thực tốt nga..!!

Nhéo nhẹ má cô cưng chiều cất giọng ôn nhu nói:

- Không cần phải khen tôi"nằm xuống ngủ thôi..

Rồi anh không để cô nói nữa trực tiếp kéo cô nằm xuống giường.

Vì từ lúc tới đây sống..

Anh bá đạo chung phòng chung giuờng với cô.

Lâu ngày quen dần nên cô không còn dãy dụa như lúc ban đầu.

Nhắm mắt chui vào lòng anh một mùi hương bạc hà thơm mát chạm vào trong mũi thật thoải mái.

Cô mỉm cười ngủ thiếp đi trong vòng tay anh..

Nhìn lên đồng hồ anh chậm rãi bước xuống giường đắp chăn cho cô..

Đi tới bên cạnh cô anh cúi đầu hôn nhẹ lên chán cô thì thầm:

-Ngủ ngon..mèo nhỏ..chờ anh chở về..!!

Đi ra ngoài nhẹ nhàng đóng cửa...

Bước xuống lầu mặt anh thay đối chỉ còn lại sự lãnh khốc vô tình khí thế vương tử toát vẻ cao quý lạnh lùng..!!

Khi đi tới đại sảnh đã có 20 vệ sĩ xếp hàng hai bên cúi đầu cung kính nói:

-Thiếu chủ chào ngài.."

Anh gật đầu ra hiệu giao phó:

-"Chuẩn bị xe tới địa điểm cất giấu hàng"!

Họ đều đồng thanh nghiêm nghị đáp:

-..Dạ..thuộc hạ rõ rồi"..!!

Trong phòng ngủ cô xoay người định ôm anh thì sờ thấy giường trống..

.

Hé mắt mở ra nhìn cô không thấy anh đâu.. nghe bên dưới có tiếng ồn ào cô vội mâc áo khoác ấm rồi chạy nhanh xuống dưới..

Đứng nép mình gần cửa chính cô thấy nhiều người mặc đồ đen thì nghĩ thầm:

[-Giờ này anh ta còn đi đâu??lại còn mang theo nhiều người lạ nữa..không lẽ anh ta là xã hội đen muốn đi ám sát hay đốt nhà ai??]

(Tác giả: chi thật khéo tưởng tượng về anh Hàn Phong làm gì có làm xã hội đen chứ @@')

Sự tò mò nổi lên, cô nhìn quanh thấy chiếc xe đen gần đó đang mở cốp xe sau...

-Nhân lúc không có ai để ý cô chui vào bên trong nhanh chóng kéo nắp xe nằm xuống.!!

Chiếc xe dần chuyển động ra ngoài biệt thự đi đến địa điểm cần đến mà không hề hay biết có một cô gái nhỏ đang nằm im trong xe theo đuôi bọn họ..!
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 12: Bị phát hiện


Năm chiếc xe đen dừng lại trước một bãi đất bỏ hoang.

Khuất sau hàng cây cỏ lau là một nhà kho cũ..

Hai vệ sĩ nhanh chân xuống xe mở cửa cúi đầu nói:

-Mời"!Thiếu chủ..

Anh bước xuống cất giọng lạnh lùng:

-đi thôi.."

Đoàn người vội cất bước theo anh...

- Đến cửa nhà kho có hai tên đứng gác cửa bên ngoài vừa thấy có người tiến lại gần.

Bọn chúng chưa kịp chạy đi báo tin thì đã lăn ra chết..

Hai vệ sĩ theo sau Hàn Phong đã dùng súng giảm thanh sản phẩm loại mới nhất của công ty Black bird..kết liễu họ...

Nhìn cánh cửa sắt được đóng kín trước mắt anh cất giọng lạnh lẽo:

-..."Phá cửa"!!..

Sau câu nói của anh một vệ sĩ cầm chiếc đồng hồ nhỏ được gắn vào cánh cửa.

Bấm nút khởi động chỉ trong vài tiếng tích..tắc..nó nổ tung tạo ra tiếng vang:

..Ầm..ầm...!!"

Làm cho những người bên trong sợ hãi, gương mặt lộ vẻ kinh hoàng như thần chết đang tìm bọn họ..

Nghe tiếng động rất lớn vang lên cô choàng tỉnh dụi mắt vội mở cốp xe chồm dậy ngó xunh quanh miệng lẩm bẩm:

" Đến nơi rồi sao??vậy mà mình lại ngủ quên mất!!

(Tác giả:bó tay chị nằm trong xe mà cũng ngủ quên..đúng là heo!!..Bảo Ngọc:dám nói tôi là heo cô giỏi nhỉ??.Tác giả:sợ bị đánh lên im luôn)

Chui ra khỏi xe đứng xoa thắt lưng đau nhức vì nằm chật chội rồi cô đi về phía nhà kho cũ..

Cùng lúc đó Hàn Phong cùng đoàn người đằng sau tiến vào bên trong.

nhìn thấy những lô hàng bi mất đang được sắp xếp chuẩn bi giao đi..

Anh lạnh giọng đầy sát khí nói:

-Ông thật to gan..hàng của Hàn Phong tôi mà cũng dám cướp..

Ông ta cao ngạo đáp:

-Chính tôi cướp đấy!!cậu làm gì được tôi."!!

Anh nhếch mép gương mặt lộ vẻ khinh thường trả lời:

-Tôi sẽ để cho ông biết cái giá phải trả khi đối đầu với tôi...!!

Bên ngoài Bảo Ngọc đang tập chung nghe và nhìn vô bên trong mà không biết có hai bóng đen đang tiến lại gần chỗ cô..

Một tên trong đó đặt tay lên vai cô...

Đang mải nhìn lén bên trong cô thản nhiên gạt tay hắn ra rồi xua tay nói:

-Để yên cho tôi xem đang rất hấp dẫn mà.."!

Cô cảm thấy có cái gì đó không đúng hình như cô vừa nói chuyện với ai đó giật mình cười gượng cô xoay người quay mặt lại..

Thì thấy hai tên có gương mặt bặm trợn, hung dữ đang nhìn cô..

Cô nhìn bọn chúng cười giả nai tính co chân bỏ chạy thì:

-...A..á..á.."!!
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 14: Bị Bắt và trốn thoát


Bảo Ngọc bị hai tên bặm trợn giữ lại.. bọn chúng cất giọng:

-con nhãi ranh..mày tính chạy à"!

không biết phải làm sao để trốn thoát cô vội ngẩng đầu cười nói:

-Hai vị đại ca..tha cho tôi đi..tôi không có bỏ chạy mà!!

Bọn chúng nhìn cô với ánh mắt tà dâm lên tiếng:

-em gái xinh đẹp vậy chi bằng phục vụ bọn anh rồi sẽ tha cho em đi.

Cô liếc nhìn hai tên đê hèn mà khinh bỉ trong lòng nghĩ:

-Muốn dở trò với tôi ư..đừng có hòng..!!

Bỗng một ý tưởng loé lên trong đầu cô nở nụ cười ma quái nói:

-..A..có người đến kìa..cứu tôi với!!..

Hai tên nghe cô nói liền ngẩng đầu nhìn ra phía xa nhưng chẳng có gì ngoài cây cỏ lẩn trong bóng tối dày đặc..!!

Cô cười.."hắc..hắc"Thời cơ đã đến vội đứng dậy chạy thât nhanh vào trong nhà kho...

Bọn kia thấy cô chạy mới biết mình bị lừa thì giận dữ rượt theo sau quát lớn:

-"Con khốn..mày dám lừa tụi tao.."!!

Bảo Ngọc không thèm nghe những tiếng mắng chửi ở đằng sau mà chỉ biết cắm đầu chạy cho đến khi đụng phải một bức tường rắn chắc..

Bị mất thăng bằng cô nghĩ mình sẽ té xuống đất thì một bàn tay to lớn kéo cô vào lòng..

cảm thấy mùi hương thơm nam tính quen thuộc liền ngẩng đầu lên..

Bắt gặp ánh mắt đầy hoài nghi mang tia tức giận của anh..

Cô lùi lại phía sau trưng bộ mặt đáng thương môi mím lại,mắt rưng rưng cất giọng hối lỗi:

-Hàn Phong anh đừng giận nha!"Tôi chỉ tò mò đi theo xem anh có làm chuyện xấu gì không..Tôi xin lỗi..

Cô vừa dứt lời thì hai tên bặm trợn lúc nãy đi vô chúng cúi chào lão cáo già rồi mặt đầy hung dữ nói:

-Lão đại!!con nhãi ranh kia bị bọn em bắt được đã lừa tụi em rồi chạy trốn..anh xử nó đi..

Ông ta nghe xong thì tức giận quát:

-Đồ ngu..một con nhóc mà cũng để nó thoát..lũ vô dụng.."!

Hàn Phong nhếch mép cười chế nhạo nói:

-Một lũ vô dụng ngu ngốc cũng nhờ lão đại như ông đào tạo ra đó..ngài Nghị sĩ..!

Nét mặt ông ta từ từ biến đổi dần sang trắng bệt miệng lắp bắp nói:

-Mày sao biết đươc tao là Nghị sĩ!..Mày là ai??

Tao đã điều tra về mày chỉ là một thằng vận chuyển lô hàng có chút thế lực thôi..không thể??nào sai được..

Nở nụ cười tà ác tàn nhẫn, lạnh lùng lên tiếng:

-Muốn biết tôi là ai??xuống địa ngục mà tìm.."

Trong khi Hàn Phong nói vệ sĩ bên anh đã khống chế người của lão..

Thất bại, ông ta ngồi sụp xuống đất gương mặt dường như già thêm mấy tuổi..

Nhưng đôi mắt vẫn đen tối chứa đầy ý hận thù và loé lên tia hiểm độc cười điên cuồng nhìn anh nói:

-Dù tao có chết cũng kéo mày chết theo.."!

Nói rồi ông ta rút từ trong áo ra một khẩu súng chỉa về phía Hàn Phong..

Một viên đạn được chui ra từ khẩu súng nhằm thẳng hướng anh bay tới..

Trong lúc nguy cấp một sức mạnh nào đó khiến Bảo Ngọc nhào tới ôm anh tránh đằng trước mặt mỉm cười nhìn anh"!..

-...Đoàng.."!!

......-Đoàng.."!

Một viên đạn được bắn từ súng của Hàn Phong trúng ngay mi tâm làm lão ta chết ngay tại chỗ..

-Viên đạn còn lại thì...
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 15: Bị Thương


Bảo Ngọc bị thương viên đạn còn lại đã bắn trúng vào lưng..cô ngã xuống..

Hàn Phong vội đỡ ôm cô vào lòng giọng điệu đầy lo lắng:

-Mèo nhỏ..cô có sao không??tại sao lại cứu tôi??

Cố gắng nhịn đau cô cất giọng yếu ớt:

-Tôi...thấy hơi..đau!!tôi cũng không biết sao mình lại nhào ra đỡ đạn cho anh ...

chắc có lẽ anh đối với tôi rất tốt nên không muốn..nhìn thấy anh chết..

Nghe cô nói trong lòng anh chấn động, lời nói đó như là cơn sóng mạnh chạy thẳng vào trái tim..

Cố dấu cảm xúc anh ôm ghì chặt cô cúi đầu nói nhỏ:

-Mèo nhỏ..thật ngốc..tôi làm gì dễ chết được..cô. bị thương rồi.chúng ta mau về nhà thôi nào"!!

Bảo Ngọc cố gắnh gượng cười cất giọng yếu đuối nói:

-.."Ân.."!về nhà..tôi mệt rất buồn ngủ.."!

Rồi cô dần lịm đi chìm vào hôn mê sâu..

Hàn Phong bế cô lên đi về phía trước cửa nhà kho..

Nhưng ra đến bên ngoài thì dừng chân lại...Hàn Phong nở nụ cười nhìn cô thầm nghĩ:

[Mèo nhỏ nhiều lúc em thật hung dữ, ngang ngạnh nhiều lúc lại khá đáng yêu đó..]

Nhìn những vệ sĩ đang sếp hàng chờ lệnh anh liền thay đổi sắc mặt lạnh lùng...cất giọng lạnh lẽo„tàn nhẫn nói:

Xử lý hết..Không cho bất cứ một aj sống sót...anh ôm cô đi đến chiểc xe màu đen đã có người mở cửa xe rồi..^^

Ông ta cúi đầu cunh kính nói:

-Thiếu chủ,mời ngài lên xe .

Hàn Phong không nói gì cúi người ngồi vô trong xe...anh nhắm mắt ôm cô thở dài nói:

-mèo nhỏ"!đợi em khoẻ lại rồi tôi sẽ xử phạt cái tội tò mò nghịch ngợm của em..(Tác giả: bắt đầu dùng từ e- tôi a- tôi.. nhé)

Ba chiếc xe đen phóng nhanh trên con đường dài vắng vẻ, u tối.

..

dần cách xa nhà kho đang mang một màu đỏ của lửa rực cháy trong đêm..

chỉ một tiếng sau nó đã biến mất mọi chuyện như chưa hề xảy ra..màn đêm lại yên tĩnh.
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 16: Nhu tình trong cơn mê


Vào đến cửa chính biệt thự Hàn Gia..

Hàn Phong bế Bảo Ngọc trên tay người dính đầy máu, gương mặt vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt tràn ngập sự lo lắng..

Ông quản gia chứng kiến cảnh tượng này thì kinh hoàng đứng ngây người ra..

Chợt một giọng nói lạnh lẽo mang theo sự tức giận quát lớn:

-Ông đứng ở đó làm gì??còn không mau đi gọi bác sĩ..

Đây là lần đầu tiên Thiếu chủ giận dữ như vậy..

Điều này chứng tỏ cô gái nhỏ đã làm tan chảy trái tim ngài ấy rồi...

Chợt nhớ điều gì đó lão quản gia lo sợ lẩm bẩm nói:

..Ấy...thôi chết..."

Lão là người trông coi Tiểu thư bây giờ cô bé đó bị thương nếu có chuyện gì xảy ra thì

...ai da..thôi không dám nghĩ đến nữa..

Mong sao cho cô gái nhỏ bình an nếu không cái mạng già của lão sẽ tiêu đời..]

Trong phòng ngủ, bác sĩ vừa gắp viên đạn ra và băng bó vết thương cho Bảo Ngọc rồi viết đơn thuốc..

Hàn Phong lạnh lùng ngồi trên ghế cạnh giường nhìn anh có vẻ bình thường nhưng đôi mắt không che dấu được sự lo lắng..

Một lúc sau đó, bác sĩ đưa đơn thuốc dặn dò nói:

-Thưa Ngài"!Viên đạn không gây nguy hiểm đến tính mạng.

Chỉ cần uống thuốc, nghỉ ngơi tịnh dưỡng vài ngày là cô ấy sẽ khoẻ lại ngay..

Hàn Phong gật đầu không nói phất tay, bác sĩ tự động cúi đầu chào rồi đi ra ngoài khép cửa lại..

Ngắm nhìn người trên giường đang hôn mê bất tỉnh anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô thì thầm:

-Không nghĩ được sẽ có người ngốc nghếch như em lại tự mình cứu tôi để rồi bị thương..ai cần em làm vậy chứ"!!

(Tác giả:hừ..chi ấy tốt bụng cứu anh còn mắng chị ấy sao không cho anh chết luôn đi..xấu xa-."!)

Tuy mắng cô nhưng trong lòng Hàn Phong biết rõ mèo nhỏ bên ngoài tỏ vẻ kiên cường,mạnh mẽ ...

Chỉ để che dấu sự sợ hãi ,yếu đuối bên trong mà thôi..

Anh nằm xuống bên cạnh ôm cô vào lòng mỉm cười nhìn người trong lòng anh....

Giọng nói không còn lạnh lẽo mà chở lên ấm áp anh ghé vào tai Bảo Ngọc nói khẽ:

-Mèo nhỏ..Ngốc ngếch tôi sẽ bảo vệ em không bao giờ để em bị thương thêm lần nào nữa...Ngủ ngon.."!!

Trong cơn mê cô nghe thoáng được lời anh nói khiến cô cảm động..miệng vẽ lên nụ cười thật hạnh phúc..

Hàn Phong ôm người trong lòng thật chặt..cả người toát ra sự dịu dàng, nhu tình chắc chỉ dành cho Mèo nhỏ đáng yêu này thôi..

Bên ngoài trời đêm lạnh giá nhưng trong phòng ngủ ở một góc giường có hai người đang ôm nhau ngủ..

Làm cho người ta không còn cảm giác lạnh buốt của bầu trời ban đêm mà cảm thấy ấm áp lạ thường..
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 17: Bắt đầu lo lắng


Trời đã sáng, ánh nắng mặt trời vàng óng chiếu rọi khắp trong căn biệt thự Hàn Gia..giống như một thiên đường màu trắng tuyệt đẹp.

Trên những cánh cây cao xung quanh biệt thự, những chú chim non ríu ra ríu rít hót không ngừng..

Nhưng lại không làm cho người ta cảm thấy chán ghét chút nào, ngược lại tăng thêm một loại cảm giác mát mẻ, yên bình..

Giống như mọi ngày Hàn Phong nghe chuông báo thức tỉnh dậy.

rửa mặt mũi xong, đi ra nhìn thấy mèo nhỏ chưa hề có dấu hiệu tỉnh lại thì bắt đầu lo lắng...

Anh vội đi xuống gọi lão quản gia nói:

-Ông hãy gọi viện trưởng của bệnh viện Hoàng gia đến đây cho tôi..

(Hoàng gia là bệnh viện thuộc tập đoàn Hàn Thị quy tụ các bác sĩ giỏi nhất nước, nhân tài y học đều được đào tạo tại đây)

-Dạ"!Thiếu Chủ" Quản gia lập tức cung kính lui xuống..

Không bao lâu sau lão liền dẫn một vị bác sĩ già hơn 60t đi tới phòng ngủ riêng đưa ông ta đến trước mặt anh...

Hàn Phong trên dưới quan sát hỏi:

-Ông là viện trưởng của bệnh viện hoàng gia??

-Vâng"!Thưa ngài..Ông lão liền trả lời..

Hàn phong không hỏi thêm điều gì nữa chỉ vào Bảo Ngọc nằm trên giường cất giọng lạnh nhạt ra lệnh:

-Kiểm tra cho cô ấy"!Tại sao??vẫn chưa tỉnh lại?

Ông ta gật đầu đi tới kiểm tra nhìn cô gái có gương mặt thanh tú, làn da trắng nõn, môi đỏ hồng..ông thầm suy nghĩ:

Người đàn ông này trên người toả ra sát khí, máu lạnh vô tình

Không ngờ chỉ một cô gái nhỏ này mà khiến anh ta quan tâm thật đáng kinh ngạc..

Không suy nghĩ nhiều thêm ông tâp trung vào công việc..

Kiểm tra xong viện trưởng đi ra thận trọng trả lời:

-Hàn tiên sinh, thương thế tiểu thư không còn đáng ngại, về phần tại sao?bây giờ vẫn còn bất tỉnh là bởi vì bị chút kinh sợ.

Hơn nữa lần này sử dụng thuốc tê gây mê mới sáng chế nâng cao hiệu quả trị liệu khiến cho bệnh nhân giảm bớt khổ sở..

Hàn phong dùng ánh mắt bén nhọn nhìn chằm chằm lão không thả..chỉ là sau khi nghe ông ta nói, sắc mặt hơi chuyển biến tốt .

Ngay sau đó anh liền lạnh lùng nói:

-Nếu cô ẩy không sao"!ông có thể đi về rồi..

Khi nghe Hàn Phong có ý đuổi khách:"

-Lão quản gia vội mời viện trưởng đưa đi ra ngoài..
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 18: Thức Tỉnh


Ngày thứ hai, Bảo Ngọc vẫn chưa tỉnh..Anh tiến lại gần cô giọng điệu không lạnh lẽo mà mang theo một tia ấm áp...

-Mèo nhỏ lười biếng, em còn không mau tỉnh lại tôi sẽ bán em đi đấy...

-Bảo ngọc, em chừng nào thì mới chịu tỉnh dậy hả mèo nhỏ ngịch ngợm ..

Thật là ồn ào nha, là ai đang nói chuyện? Giữa một hoàn cảnh yên bình đến tồi tăm..

Thỉnh thoảng có âm thanh trầm thấp xa xa quấy nhiễu.lại còn có làn khí ấm nóng phả lên trên mặt cô, thật là nhột, ghét quá"!

Mí mắt khẽ run run giãy dụa muốn mở ra..ánh sáng chói loà làm mắt cô thấy mọi thứ mờ rồi dần dần nhìn thấy rõ..

Đập vào mắt là bóng dáng lôi thôi..mắt mở lớn...

-"Hả"!người đàn ông này là ai! Tên Hàn phong kia đâu rồi?? Không lẽ nào..là..

Bảo ngọc đang phân vân suy nghĩ thì một giọng nói đánh vỡ sự yên lặng nãy giờ trong căn phòng..

Hàn Phong thấy cô mở mắt thẫn thờ bật lên thanh âm vui mừng thở nhẹ nói:

-Mèo nhỏ em rốt cuộc đã tỉnh lại, có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không??

Nghe được thanh âm của anh, Bảo ngọc khẳng định hỏi:

-Hàn Phong là anh sao?? Trời ạ"! Làm sao anh thành ra bộ dạng này..mà tôi đang ở đâu vậy??

Hàn Phong đõ cô ngồi dậy ôm vào lòng nói:

-em đang ở nhà..em quên rồi sao?? em bị trúng đạn...anh đạ bế em về ..

Cũng may là em tỉnh lại ..nếu không tôi thật xử lí mấy người bác sĩ dở tệ đó..)

[Edit: người là viện trưởng , bác sĩ giỏi..của beh vien hoàng gia do hai em trai anh chọn mà chê "..bó tay..!!]
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 19: Cưng chiều em cả đời


Bảo ngọc nhìn thấy bộ dạng lôi thôi của anh thì kinh ngạc có cảm giác rung động và đau lòng nói:

-Tôi không sao.."!Hàn phong có phải trong khi tôi ngủ mê man anh rất lo lắng không??

Anh gật đầu giọng nói có phần tức giận mắng:

-đúng"!! mà sao em ngốc vậy đỡ đạn cho tôi để rồi bị thương em có biết suy nghĩ hay không??

Bảo ngọc cúi xuống rơi nước mắt ủy khuất nhẹ nói:

- từ nhỏ tôi đã một mình không có người thân, không bạn bè...

Sống tới 21 tuổi rồi chưa từng có ai quan tâm đối xử tốt với tôi..tôi không thể đứng trơ mắt nhìn anh bị người ta bắn..

- tôi rất sợ hãi nếu như anh chết thì tôi không còn được cảm giác có người như thế bên tôi nữa..."!

Nước mắt lăn dài trên má, đôi mắt đỏ hoe ngẩng đầu tủi thân nói:

-Tôi rất sợ anh biến mất"!!anh có hiểu không??"!

cô khóc ư "!!Hàn phong ngạc nhiên suy nghĩ:

-chưa bao giờ cô ấy khóc mà giờ vì sợ anh xảy ra chuyện mèo nhỏ lại sướt mướt..

Làm Hàn phong xót thương.một cảm giác trước giờ chưa hề có."!

Gương mặt anh giãn ra không còn vẻ cau mày, giận dữ

lau nhẹ đi nước mắt cho cô dịu dàng an ủi:

-ngoan đừng khóc"! là tôi sai..

em bảo vệ tôi mà tôi còn trách em nhưng sau này đừng làm thế tôi sẽ thấy đau lòng..

Mèo nhỏ em nghe tôi nói đây:

- bây giờ, sau này và suốt đời chỉ để tôi cưng chiều bảo vệ em được không??

Bảo ngọc tròn xoe mắt nhìn anh nghẹn ngào nói:

-thật không anh sẽ không bỏ rơi em chứ ??

..không quát mắng,, không giận dữ. suốt đời cưng chiều em phải không Hàn Phong??

Vuốt nhẹ mái tóc người trong lòng Hàn Phong mỉm cười trả lời:

-phải mèo nhỏ ngốc nghếch của anh..!

Bảo Ngọc cười tươi, gò má đỏ ửng, đôi mắt sáng long lanh, bặm môi hờn dỗi nói:

-Ân..."người ta không có ngốc mà"!!

Hàn Phong bất giác ngắm nhìn..

Cô thật là mê người khiến anh muốn hôn lên cái miệng nhỏ đang tỏ vẻ giận dỗi với anh..

-Anh cúi đầu phủ lên đôi môi đỏ mọng như trái dâu chín..

Thật mềm mại..

Chiếc lưõi khẽ tách môi cô ra, luồn vào trong hút hết vi ngọt trêu đùa cùng cái lưỡi nhỏ nhắn của cô..

Một nụ hôn nồng cháy mang hương vị ngọt ngào của tình yêu mới chớm nở dường như không muốn dừng lại..
 
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 20: Hàn Phong!anh là của em mãi mãi


Một lúc sau bảo ngọc bị hôn đến ngạt thở vội đánh mạnh vào ngực hàn phong kháng nghị..

Biết mèo nhỏ không chịu được nữa, anh lưu luyến rời đôi môi ngon tuyệt đó.

Cảm nhận được không khí, cô thở hổn hển tức giận nhìn người đàn ông đang vui vẻ trước mặt..

Nghiến răng "! Hàn phong anh đánh lén em"!!

Anh cười nhếch mép trêu đùa nói:

Ngọc nhi"!anh hôn quang minh chính đại"! Với lại do em quyến rũ anh là vô tội nha..

Mặt cô đỏ bừng tức giận mắng:

Hừm...vô tội"!chiếm tiện nghi của em mà anh dám nói vậy à"!

Hàn phong cười gian tà mê hoặc nói:

-Được anh sai"!vậy lần sau hôn em anh sẽ hỏi trước nhé mèo nhỏ.

Bảo ngọc cầm gối ném anh xấu hổ:

-Anh hạ lưu"!anh xấu xa..đánh chết anh"

Hàn phong né tránh chiếc gối kéo cô vào lòng thì thầm:

- không giỡn với em nữa"!

..Vết thương sau lưng chưa lành cẩn thận đừng cử động mạnh biết chưa??

Giận dỗi nhưng trong lòng thì ngọt ngào liếc nhìn anh":

-Người ta biết rồi mà"!!

Bế Bảo ngọc nằm xuống, đắp chăn lên người cô ôn nhu nói : Ngoan"! nằm nghỉ ngơi anh xuống lấy đồ ăn cho em"!

Ngắm nhìn bóng dáng anh tuấn đầy khí chất vương giả đi ra khỏi phòng cô bất giác nghĩ thầm:

Người đàn ông lạnh lùng đầy thần bí này sẽ là người suốt đời ở bên cô sao??..

Điều này thật khó tin..

Bảo Ngọc nhếch miệng cười"!

-nhưng nếu đã như vậy thì cả đời này cô sẽ giữ lấy anh không bao giờ buông tay..

"!Hàn phong"!anh là của em mãi mãi"

(Tác giả: anh Hàn Phong bá đạo chị Bảo ngọc cũng bá đạo không kém gì..chính xác là một cặp bá đạo chiếm giữ lấy nhau"!)
 
Back
Top Bottom