[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 69,804
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 1: Quái Vật Cơ Khí Và Căn Phòng Bí Mật
Chương 42: Dưới ánh trăng và những bí mật ngọt ngào
Chương 42: Dưới ánh trăng và những bí mật ngọt ngào
Mưa chiều đã ngớt, nhưng bầu trời vẫn phủ một màu xám bạc, hắt thứ ánh sáng u buồn qua những ô cửa sổ cao vút của Hogwarts, khiến những hành lang đá cổ kính chìm trong một sự tĩnh lặng gần như thiêng liêng.
Nơi đây, mỗi phiến đá dường như đều giữ chặt những bí mật chưa từng được thốt thành lời, và không khí thì lạnh lẽo, mang theo mùi của thời gian và ma thuật xa xưa.
Tristan Prewett, một siêu phàm giả mười một tuổi thuộc con đường Wheel of Fortune, bước đi với nhịp điệu đều đặn, tiếng giày vang vọng trên nền đá như một nhịp đập của linh cảm, dẫn cậu đến những ngã rẽ mà số phận chưa từng hé lộ.
Bên cạnh cậu, Colin Creevey, với sự cuồng nhiệt không thể kìm nén của một cậu nhóc năm nhất, vẫn thao thao bất tuyệt về Harry Potter, mỗi câu nói tựa một nhát búa nhỏ gõ vào sự kiên nhẫn đang dần cạn kiệt của Tristan.
Cậu chỉ lặng lẽ gật đầu, thỉnh thoảng chen vào vài câu cho có lệ—"Ừ, Harry bay giỏi lắm," hay "Cậu ấy hẳn đã luyện tập rất nhiều"—nhưng sâu trong tâm trí, một lời cầu khấn thầm lặng đang vang lên, xin Merlin ban cho một bùa Silencio để cứu lấy đôi tai đang mỏi mệt của mình.
"Cậu biết không, Tristan, hồi sáng lúc tui chụp ảnh anh Harry, tui đã suýt bị trái Bludger đập trúng đó!
May mà tui né kịp, không thì tiêu luôn cái máy ảnh quý giá của tui rồi!"
Colin nói, giọng hào hứng tột độ, đôi mắt sáng rực dưới mái tóc xám bù xù.
Tristan, với đôi mắt xanh lạnh lùng sau cặp kính, khẽ liếc sang, giọng cậu trầm xuống, mang một tia ngán ngẩm không thể che giấu: "Cậu liều thật đấy, Colin.
Giữa một trận đấu nguy hiểm như thế mà cậu còn dám đứng sát sân để chụp ảnh sao?
Cậu không sợ trái Bludger làm vỡ đầu à?"
Colin chỉ cười rạng rỡ, một nụ cười hồn nhiên và không hề biết sợ là gì.
"Để có được những bức ảnh của anh Harry, một chút nguy hiểm đó thì đáng là gì!"
Tristan khẽ lắc đầu, môi cong lên trong một thoáng bất lực trước sự cuồng tín này, lòng thầm nhủ: Người hâm mộ cuồng nhiệt đúng là một thử thách mà định mệnh đã đặt ra.
Cậu đẩy nhẹ gọng kính, giọng nói vẫn giữ vẻ đều đều và lịch sự vốn có: "Colin này, cậu mang cả một chùm nho để tặng Harry, còn tui đi tay không thế này thì có vẻ hơi kỳ.
Hay là cậu cứ vào bệnh thất trước đi, tui sẽ chạy xuống nhà bếp một lát để kiếm ít bánh ngọt hoặc trái cây mang lên."
Colin tròn mắt, vẻ tò mò hiện rõ trên khuôn mặt.
"Nhà bếp á?
Cậu biết nhà bếp ở đâu sao?"
Tristan nhếch môi, một tia tự mãn kín đáo thoáng qua trong ánh mắt.
"Tất nhiên là biết rồi, nó ở ngay dưới tầng hầm thôi.
Tui đã phải năn nỉ Fred và George cả tuần lễ họ mới chịu chỉ chỗ cho đấy.
Khi nào có dịp, tui sẽ dẫn cậu đi xem."
Colin gật đầu lia lịa, sự hào hứng ngay lập tức chuyển từ Harry Potter sang bí mật về nhà bếp.
"Cậu hứa rồi nhé!"
"Ừ, hứa," Tristan đáp gọn, giọng trầm ấm.
"Lát nữa gặp lại ở cạnh giường Harry."
Cậu vẫy tay rồi nhanh chóng lỉnh xuống một cầu thang xoắn ốc dẫn sâu vào lòng đất, trong khi Colin tiếp tục rẽ về hướng bệnh thất.
Khi bóng dáng cậu nhóc khuất hẳn, Tristan mới thở phào nhẹ nhõm, khẽ ngoáy tai và lẩm bẩm một mình: "Cuối cùng thì cũng được yên tĩnh."
Hành lang tầng hầm ngập trong ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đuốc leo lét trên tường, dẫn cậu đến nhà bếp của Hogwarts, một bí mật nửa công khai mà chỉ những kẻ được chọn mới có thể biết đến.
Nhờ công của hai anh em sinh đôi nhà Weasley, Tristan đã nắm được lối vào, một sợi tơ định mệnh dẫn đến kho báu ẩm thực của tòa lâu đài.
Cậu bất giác nghĩ đến nhà Hufflepuff, có phòng sinh hoạt chung nằm ngay cạnh nơi này, nơi di sản của Helga Hufflepuff vẫn sống động qua một đội quân gia tinh trung thành còn hơn cả các Thần Sáng.
Lòng cậu khẽ động, lẩm bẩm: Gryffindor và Ravenclaw ở trên những tòa tháp cao, Slytherin thì ẩn mình dưới hồ Đen, chỉ có Hufflepuff là được sống ngay cạnh thiên đường này.
Hành lang được trang trí bằng những bức tranh vẽ đồ ăn—những ổ bánh mì vàng ruộm, những chùm trái cây căng mọng, những chiếc bánh ngọt phủ kem óng ả—chúng tỏa ra một hương thơm thoang thoảng khiến bụng cậu réo lên.
Ánh mắt xanh của Tristan quét qua những tác phẩm sống động ấy, lòng thầm nhủ chúng dường như đang trêu ngươi sự kiên nhẫn của mình.
Ở cuối hành lang, một bức tranh khổng lồ vẽ một tô trái cây bằng bạc hiện ra, chính là lối vào nhà bếp.
Nhớ lại lời dặn của Fred và George, Tristan giơ ngón tay, nhẹ nhàng cù lét vào quả lê màu xanh mướt đang nằm trong tô.
Quả lê bắt đầu vặn vẹo, khúc khích cười, rồi với một tiếng "bốp" nhẹ, nó biến thành một tay nắm cửa bằng đồng màu xanh lá.
Tristan đẩy cửa, và một vương quốc ẩn giấu trong lòng Hogwarts mở ra trước mắt.
Không gian bên trong rộng lớn đến không ngờ, giống như một hang động ma thuật được chiếu sáng bởi ánh lửa rực rỡ từ một lò sưởi khổng lồ ở góc phòng.
Ngọn lửa nhảy múa, tỏa ra hơi ấm lan tỏa khắp nơi, hòa quyện với mùi bánh bí đỏ vừa nướng xong, một mùi hương ngọt ngào xen lẫn vị đất của thảo dược khô.
Những bức tường đá, nhẵn bóng bởi thời gian và hơi thở của hàng thế kỷ, được treo đầy những chiếc nồi đồng lấp lánh, chúng phản chiếu ánh lửa thành những đốm sáng liêu trai, như thể đang thì thầm những câu chuyện về các bữa tiệc đã qua.
Bốn chiếc bàn dài, giống hệt bàn ăn trên Đại Sảnh, được đặt chính xác bên dưới vị trí của bốn dãy bàn của bốn nhà, giờ đây đang trống trơn nhưng vẫn còn lưu lại dư hương của bữa tối.
Ở góc xa, một dãy lò nướng cũ kỹ, mỗi lò đều được khắc những hoa văn cổ xưa, phát ra tiếng tí tách của than cháy, tựa như nhịp tim đều đặn của Hogwarts.
Tristan đứng sững trong giây lát, ánh mắt xanh quét qua không gian, lòng khẽ động, lẩm bẩm: Nơi này không chỉ là một nhà bếp, nó chính là trái tim của tòa lâu đài, là nơi mà mọi niềm vui được nuôi dưỡng.
Thế nhưng, sự xuất hiện đột ngột của cậu đã vô tình gây ra một vụ hỗn loạn nhỏ.
Hàng chục gia tinh, đang bận rộn lau nồi, rửa chảo, đồng loạt hét lên một tiếng kinh hãi rồi ù té chạy, để lại một mớ xoong chảo rơi loảng xoảng trên sàn đá.
Tristan ngơ ngác, ánh mắt quét qua căn phòng trống không, lẩm bẩm một mình: "Mình trông đáng sợ đến thế sao?"
Cậu giơ hai tay lên, một cử chỉ cho thấy mình vô hại, giọng nói trầm và lịch sự: "Xin lỗi đã làm phiền, tui chỉ muốn hỏi một chút, ở đây còn lại bánh ngọt hay trái cây gì không?"
Một con gia tinh nhỏ thó, với đôi tai to như cánh dơi, rón rén bước ra từ sau một chiếc cột đá.
Tristan nhận ra nó—đây là sinh vật đã từng dọn dẹp phòng sinh hoạt chung của nhà Gryffindor.
Có lẽ vì đã "quen mặt," nó được cử ra làm "đại diện," nhưng nó vẫn run rẩy, giọng nói cà lăm: "Thưa... c-c-cậu, cậu cần... p-p-phục vụ... g-gì...
ạ?"
Tristan đẩy gọng kính, nở một nụ cười kín đáo để trấn an.
Giọng cậu nhẹ nhàng hơn: "Cậu khỏe không?
Tui là Tristan Prewett, học sinh nhà Gryffindor.
Tui đang đi thăm một người bạn, nhưng lại quên mang quà, nên tui muốn xin một ít bánh ngọt hoặc trái cây.
Không biết có còn gì không?"
Con gia tinh dường như đã bớt run, đôi mắt to tròn của nó sáng lên, giọng nói cũng rõ ràng hơn: "Thưa cậu, vẫn còn bánh bí đỏ ạ.
Nếu cậu cần thêm, Klein sẽ lập tức làm ngay!"
"Klein?
Tên cậu là Klein?"
Tristan hỏi, ánh mắt thoáng sững lại trong một khoảnh khắc.
Một ký ức siêu phàm nào đó khẽ động trong tâm trí cậu, nhưng cậu nhanh chóng trấn an bản thân: Chắc chỉ là trùng tên thôi.
Nếu cậu gặp một con gia tinh tên Amon, có lẽ cậu sẽ bỏ chạy ngay lập tức.
Klein gật đầu một cách đầy tự hào: "Vâng, thưa cậu, Klein đã phục vụ tại Hogwarts hơn mười năm rồi ạ.
Bánh bí đỏ của Klein là ngon nhất, ngay cả cụ Dumbledore cũng khen đó ạ!"
Tristan vỗ nhẹ hai tay vào nhau, ánh mắt dịu đi.
"Tuyệt vời, bạn của tui rất thích bánh bí đỏ."
"H-Harry?!"
Klein đột nhiên trở nên kích động, nó nắm lấy tay áo của Tristan, đôi mắt lấp lánh một cách lạ thường.
"Ý cậu là... cậu Harry Potter vĩ đại?"
Nghe thấy cái tên đó, những con gia tinh khác, nãy giờ vẫn đang núp sau những cái nồi và chảo, đồng loạt ló đầu ra, nhìn Tristan với một ánh mắt đầy kính nể và ngưỡng mộ.
Cậu gật nhẹ, giọng đều đều: "Ừ, là Harry Potter.
Cậu ấy đang ở trên bệnh thất, phải mọc lại xương tay sau trận Quidditch hôm nay."
Klein trông gần như sắp khóc, giọng nó thảm thiết: "Bọn tui không được phép lên bệnh thất, thưa cậu.
Kể từ khi cậu Potter vĩ đại đánh bại Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết, cuộc sống của loài gia tinh ở ngoài kia đã khá hơn rất nhiều.
Cậu ấy chính là ân nhân của chúng tui!"
Nó đột ngột quay đi, hét lớn với các gia tinh khác: "Chờ một chút, Klein sẽ lấy bánh ngay!"
Chưa đầy một phút sau, Klein quay trở lại, nhưng không phải với một đĩa bánh, mà là một cái bao tải khổng lồ chứa đầy bánh bí đỏ, bánh mì, bánh bơ kem, và cả bánh nhân thịt—gần như đủ loại bánh trên đời.
Nó trịnh trọng tuyên bố: "Klein vô cùng vinh hạnh được phục vụ cậu Prewett và cậu Potter vĩ đại!"
Nó nhét cái bao tải vào tay Tristan, khiến cậu ngớ người, ánh mắt quét qua đống đồ ăn, lẩm bẩm: "Cảm ơn cậu... nhưng nhiều thế này sao?
Ba đứa tụi tui làm sao ăn hết được?"
Đám gia tinh khác lúc này cũng ùa ra, vây quanh cậu, thi nhau nhét thêm bánh trái vào bao và vào cả hai tay cậu, tíu tít nói: "Cho cậu Potter, cho ân nhân của chúng tôi!"
Tristan suýt nữa thì bị chôn vùi dưới một núi đồ ăn, hai tay cậu run lên vì nặng, nhưng ánh mắt lại lấp ló một nụ cười, lòng thầm nhủ: Dễ thương thật, không giống như Dobby với những âm mưu rối rắm của nó.
Mười phút sau, dưới những ánh mắt long lanh đầy ngưỡng mộ của đám gia tinh, Tristan khệ nệ vác bao đồ ăn rời khỏi nhà bếp, ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đuốc chiếu lên hành lang, trông cậu hệt như một chiến binh vừa mang chiến lợi phẩm trở về từ một nghi thức thành công.
Cậu lẩm bẩm, giọng nói mang một tia thích thú: "Đống này đủ cho cả nhà Gryffindor mở tiệc rồi.
Hy vọng Dobby đã khai ra được điều gì đó với Harry.
Nếu không moi được manh mối nào, tui sẽ bắt hắn ăn hết sạch chỗ bánh này!"