Khác 𝕓𝕒𝕟𝕘𝕥𝕒𝕟𝕡𝕚𝕟𝕜:/𝕊𝕚𝕝𝕖𝕟𝕥/

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
151110391-256-k325877.jpg

𝕓𝕒𝕟𝕘𝕥𝕒𝕟𝕡𝕚𝕟𝕜:/𝕊𝕚𝕝𝕖𝕟𝕥/
Tác giả: jijinun
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một vụ án, 8 con người...

Một sinh mạng, 8 lí do...

Tất cả đều có chung một đặc tính

Đó là "Silent"

Silent, có nghĩa là câm lặng

Câm lặng, có nghĩa là chôn giấu

Câm lặng, có nghĩa là chối bỏ...

Ai câm lặng, tự trả giá...

Tái bút: Hãy đợi.



vsoo​
 
𝕓𝕒𝕟𝕘𝕥𝕒𝕟𝕡𝕚𝕟𝕜:/𝕊𝕚𝕝𝕖𝕟𝕥/
#intro


+tittle: Silent

+cast: bangtan x blackpink

+category: random

+status: on going

+written by: jinuncf (@jijinun )

///

"Này, tôi muốn hỏi một chuyện?"

"Chuyện gì?"

"Tại sao cậu lại luôn ở bên tôi?

Cậu không thấy tôi...đáng sợ sao?"

"Thật sự, tôi cũng không biết nữa, nhưng..."

"Nhưng sao?"

"Tôi tin rằng, cậu không phải là hung thủ."

///

#1.

Min Yoongi

+ là người quan trọng của Jennie

+ nghi phạm

+ quá khứ???

"Tôi biết tôi là kẻ đáng nghi nhất, nhưng tôi không giết người."

#2.

Kim Jennie

+bạn thân của nạn nhân

+nhân chứng

+ mất trí nhớ tạm thời?

" Xin lỗi, thật sự thì tôi chẳng thể nhớ gì cả..."

#3.

Park Jimin

+bạn trai cũ của nạn nhân

+ kẻ bị đe dọa

"Tôi thấy...hình như mọi chuyện đã đi xa quá rồi."

#4.

Park Chaeyoung (Rose )

+ người yêu hiện tại của Jimin

+ học sinh mới

"Xin mọi người, đừng nhắc đến người đó trước mặt tôi."

#5.

Kim Taehyung

+người dưng

+lạnh lùng

+??

"Tôi...không quan tâm..."

#6.

Kim Jisoo

+tiền bối của nạn nhân

+thân thiết với Taehyung

+ hướng nội

" Tại sao các người có thể nhẫn tâm đến thế?"

#7.

Jeon Jungkook

+ thanh mai trúc mã

+ đơn phương

+lisa

" Này, tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn..."

#8.

Lalisa Monoban

+bạn cùng bàn

+jungkook

+tiên đoán

"Hình như...tôi đã nhận thấy điều gì đó."

Và còn một số nhân vật khác...

Một vụ án, 8 con người...

Một sinh mạng, 8 lí do...

Tất cả đều có chung một đặc tính

Đó là "Silent"

Silent, có nghĩa là câm lặng

Câm lặng, có nghĩa là chôn giấu

Câm lặng, có nghĩa là chối bỏ...

Ai câm lặng, tự trả giá...

Tái bút: Hãy đợi.

An nhong, đây chính là fic đầu tiên của mình ah^^

Mình rất thích đọc fic kinh dị nên mới nghĩ ra câu truyện này.

Vả lại, mình rất thích đọc fic Bangpink kinh dị nên cũng được thừa hưởng phần nào.

Mình mong mọi người có thể ghé qua fic mình đọc.

Dù chỉ một chút thôi, mình cũng sẽ vui lắm đấy!

Nếu thích thì vote, follow cho mình nhé^^

Rất hân hạnh!!!

Tái bút:#jinun
 
𝕓𝕒𝕟𝕘𝕥𝕒𝕟𝕡𝕚𝕟𝕜:/𝕊𝕚𝕝𝕖𝕟𝕥/
Chương 1: Muộn màng


"Khi lòng hận thù đã xâm chiếm lấy thể xác, thì lúc đó mọi thứ...đã quá muộn."

.......

Ẩn sâu trong tâm khảm của con người, luôn có những ý nghĩa tối tăm được che giấu kín đáo.

Chỉ khi nào đối diện với nó, ta mới có thể biết được bản chất thật sự của mỗi người...

Và, silent, có thể nói là những thứ bị chôn giấu...

Lòng hận thù, và cả...máu...

........

Bây giờ đang là 10 giờ tối...

"Thật là, tại sao lại hẹn mình vào giờ này?"

Bóng hình của một cô gái nhỏ nhắn, trẻ trung đang đi chầm chậm trên con đường vắng lặng của Seul.

Con đường này, bình thường là con đường đông đúc học sinh của trường phổ thông BS, một ngôi trường nằm trên con đường này.

Vào buổi sáng, con đường này khá nhộn nhịp, tiếng nói cười của học sinh xen lẫn tiếng bước chân nhanh chóng.

Vậy mà giờ đây, dù chỉ mới 10 giờ nhưng con đường đã im lặng và tối tăm đến lạ...

"Chết thật, sao mà không lắp bóng điện ở đây chứ?

Muốn dọa người chắc?"

Cô hơi nhăn mặt một chút, vẻ không hài lòng.

Đường gì mà tĩnh lặng thì thôi, còn không có chút ánh sáng nữa chứ, vào giờ này thì ai mà dám ngang qua đây chứ, thật quá nguy hiểm!

Vậy mà, người đó lại hẹn mình ở chỗ này.

Thật là...

Cô nghĩ thầm, rồi nhìn quanh.

Đúng là không có một bóng người.

Nhưng hơn thế nữa, cô cảm thấy, nó có vẻ...có gì đó không an toàn.

"Sao mình cứ cảm thấy...không an toàn ấy nhỉ?"

Cô tự hỏi, rồi tiếp tục nhìn quanh, như đang chờ đợi một ai đó.

Bỗng nhiên, tiếng điện thoại của cô kêu "ting" một cái.

"Có tin nhắn à?"

Cô mở điện thoại ra, thì thấy có một lời nhắn:

"Thay đổi địa điểm: Hãy đi đến trước cổng trường học BS.

Còn 10 phút nữa!!!"

Cô nhìn dòng tin nhắn, gương mặt căng thẳng lạ thường.

Chết tiệt, cô nghĩ, nếu như người đó không biết chuyện đó, thì cô sẽ không cần khổ sở như vậy.

Nhưng, bây giờ, cô không còn cách nào khác, chỉ còn một sự lựa chọn...

Phải đi gặp người đó...

......

"Hừm, 10 giờ 15 phút sao?"

Hắn đang liếc nhìn đồng hồ, và chờ đợi.

Nhìn ra đằng sau, có thể thấy ngôi trường BS từ phía sau lưng của hắn.

Vào buổi tối, ngôi trường trở nên vắng lặng và tối đen như mực, trông rất đáng sợ, không giống như thường ngày.

Hắn liếc nhìn xung quanh, và quay lại...nhìn ngôi trường BS, đang sừng sững phía sau hắn.

Hắn nhìn một lúc, rồi khẽ mỉm cười:

"Tội nghiệp, cô ta đã không thể...tiếp tục che giấu."

Nghĩ đến điều đó, hắn cười khẩy, gương mặt méo mó đến đáng sợ.

Bởi vì, hôm nay, hắn đã thề với lòng mình, nhất định phải làm điều đó!

Đó chính là sự trừng phạt dành cho ả!

"Hừm, chỉ còn 10 phút nữa thôi!"_Hắn nghĩ thầm_"Tôi muốn...làm cho cô bất ngờ."

Hiện tại, lòng hận thù đã chiếm lấy thân xác hắn rồi...

.......

Cầm chiếc điện thoại vẫn còn đang phát sáng trong tay, gương mặt cô bỗng trắng bệch, không còn bình tĩnh được như trước.

Khẽ liếc nhìn thời giờ trên điện thoại, cô nhủ thầm, hai bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

"10 giờ 25 phút tối, trường BS..."

Cô nhủ thầm, gương mặt của cô bây giờ đang lộ rõ vẻ sợ hãi, cơ thể run cầm cập.

Tâm trí cô hiện giờ, hình như đang suy nghĩ đến chuyện gì đó.

Cô nghiến chặt răng, chân tay run lẩy bẩy:

"Không thể nào...Sao có thể..."_Cô khẽ nói trong bóng tối, giọng sợ hãi_"Không thể nào như vậy!

Không thể nào giống như vậy!"

Người cô run rẩy, nặng nề bước đến trường BS.

"Thôi nào, không thể đâu..."

Cô nhủ thầm, rồi ngước nhìn lên.

Trước mặt cô hiện tại, chính là điểm hẹn cuối cùng, trường phổ thông BS, cũng là ngôi trường mà cô đang theo học.

Hít thở một cái thật sâu, cô khẽ nói, giọng vẫn còn run:

"Tôi đã đến chỗ hẹn rồi."

Nói xong, cô chờ đợi.

Không thấy ai trả lời.

"Này, có ai ở đó không vậy?"

Vẫn không có một tiếng động khác lạ nào...

Cô liếc nhìn điện thoại: Đã 10 giờ 30 phút tối, đến giờ rồi mà!

Sao lại...

Cô liếc nhìn xung quanh, linh cảm có điều gì đó chẳng lành.

Bỗng nhiên, vào lúc ấy...

Cô thấy, cánh cổng trường đang mở...

Cùng lúc đó, điện thoại cô cũng phát sáng...

.......

"Cô biết tôi đang ở đâu mà, đúng không?"

"Vậy thì, hãy đến đây, trước khi mọi thứ đều bại lộ..."

Không lẽ...là ở nơi đó sao?

Dòng tin nhắn đó, giống như là bản án tử hình gửi đến cô vậy...

Bây giờ, cô nghĩ, mình có nên gặp người đó không?

Hay là nên chạy trốn?

Nhưng...nếu cô chạy trốn, thì cả quá khứ tăm tối của cô, đều sẽ bị bại lộ.

Mà có chết, cô cũng phải câm lặng.

Muốn câm lặng, thì phải tiếp tục...

.......

"Ha, cô ta chắc chắn sẽ đến!"

Liếc nhìn điện thoại của mình, tin nhắn mới đã được gửi đến:

"Tôi sẽ đến!

Hãy đợi."

Hà..

Hắn khẽ nhếch môi, lãnh đạm ngồi xuống, gương mặt không giấu nỗi vẻ hào hứng như đang nhìn một con thú sắp mắc bẫy.

"Hừm, đến nhanh đi nào...Có một bất ngờ cho cô đấy!"

Vừa nói, hắn vừa vuốt ve thứ gì đó...dài và nhọn...

......

Cô suy nghĩ một lúc, rồi dường như bị tâm trí điều khiển, cô cầm điện thoại đang phát sáng của mình, từ từ tiến vào bên trong trường.

Khung cảnh tối, và âm u vô cùng...

Hệt như...năm đó vậy...

Gương mặt cô hiện tại lộ rõ vẻ kinh sợ, người lạnh toát, nhưng vẫn cố gắng tiếp tục bước đi.

Bởi, đơn giản, cô không còn sự lựa chọn nào khác...

Bởi, chỉ cần chuyện đó được đưa ra ánh sáng, thì cô, sẽ sống không bằng chết...

"Sống không bằng chết..."

......

To be continued...
 
𝕓𝕒𝕟𝕘𝕥𝕒𝕟𝕡𝕚𝕟𝕜:/𝕊𝕚𝕝𝕖𝕟𝕥/
Chương 2: Máu


......

Có người đã nói như thế này:"Có những chuyện, dù có cố che giấu, nhưng sớm muộn gì...rồi cũng sẽ bị đưa ra ánh sáng".

Có những lúc, cho dù thế nào đi nữa, cũng không thoát khỏi số phận...

Trên đời này, thứ khó hiểu nhất...chính là lòng dạ con người...Bề ngoài, họ có thể là những con người hoàn mỹ, bình thường đến lạ.

Nhưng có ai chắc chắn là, những con người ấy, có thật sự bình thường?

Hay chỉ là...một con rối, mang trên mình một lớp mặt nạ "nhân từ"?

Rốt cuộc, cũng chỉ có họ mới biết...

Silent, cũng có nghĩa là như thế đó!

......

*Tin tức mới: Phát hiện thi thể của một nữ sinh tại lớp 12A của trường phổ thông BS.

Nạn nhân được phát hiện trong tình trạng hết sức ghê tởm, gương mặt bị hỏng hóc đến không thể nhận dạng, cơ thể mang nhiều vết bầm tím, nghi là vết chống cự.

Không có dấu hiệu của xâm hại tình dục.

Tình trạng của nạn nhân khiến rất nhiều người sửng sờ vì độ ghê tởm của nó.

Thi thể được tìm thấy bởi các học sinh trực nhật tại lớp, dự đoán đã chết vào khoảng buổi tối ngày hôm trước.

Theo điều tra, nạn nhân tên là Yoon Min Ah, học sinh của lớp 12A, là một học sinh khá nổi bật tại lớp nhờ vẻ ngoài xinh đẹp, tính cách khá thân thiện của mình.

Theo các học sinh trong lớp, Min Ah có tính cách bình thường, không gây thù chuốc oán với ai, thành tích học tập ổn định.

Việc học sinh này bị giết đã làm rúng động cả trường.

Hiện tại, cảnh sát vẫn đang tiếp tục điều tra.

Chưa xác định nghi phạm.

.....

"Rốt cuộc chuyện này là sao đây?

Kim Min Ah đó!"

"Trời ơi, thật không ngờ mà..."

"Thật quá ghê tởm."

Hiện tại, ngôi trường BS vốn không có sự cố gì từ trước đến nay, nay đã trở thành hiện trường vụ án mạng đẫm máu và ghê gợn.

Vì chuyện này mà giờ đây, mọi người trong ngôi trường này đều cảm thấy rất lo sợ.

Học sinh đang bàn tán xôn xao về vụ việc, và tất nhiên, còn có rất nhiều giả thuyết cho vụ việc.

Một trong những giả thuyết đó là...

"Ê, mọi người có nghĩ rằng, vụ việc này, là do...một người nào đó trong lớp 12A gây ra không?"

"Trời, làm sao có thể..."

"Tao thấy thì có thể đó!"

"Nhưng...Đúng thật là không thể tin được."

Có một số người cho rằng, mặc dù khó tin, nhưng...có thể hung thủ trong vụ án này...là một trong số những học sinh của lớp 12A.

Gỉa thuyết này, thật sự gây ra rất nhiều tranh cãi, bởi...không ai muốn tin rằng, trong trường lại có người có tâm lý biến thái đến như vậy.

Điều đó, đã gây ra sự sợ hãi trong trường, học sinh không còn cảm thấy an toàn nữa, nhất là những học sinh của lớp 12A.

Hôm nay, không khí lớp 12A thật sự rất tĩnh lặng.

Bình thường thật sự đã rất căng thẳng, áp lực thi cử rồi, nhưng lúc này thì thật sự khác hẳn.

Không một tiếng khóc, không một lời bàn tán, những học sinh ở đây bước vào lớp, vẫn lấy đề cương ra học thuộc để chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới.

Duy chỉ có ánh mắt của từng người là khác.

Họ nhìn nhau, vờ như không biết những lời đồn thổi về vụ án, nhưng ánh nhìn mà họ dành cho từng người lại hàm chứa một sự nghi ngờ, thậm chí ghê tởm.

"Một bầu không khí thật kỳ lạ, nhỉ?"

Một cô gái có mái tóc vàng thu hút, với gương mặt đầy lạnh lùng ngồi một góc cuối dãy bàn.

Khẽ đung đưa sợi tóc, ánh mắt cô thờ ơ nhìn đám người xung quanh mình.

"Lisa à, cậu...không biết chuyện đó sao?

Yoon Min Ah đó!"

Tiếng nói của một cậu trai ngồi kế bên cô cất lên, chất giọng có phần hơi sợ sệt.

Gương mặt cậu thoáng chút lo lắng, như chí ít vẫn có hồn hơn những kẻ trong lớp này.

Cô nhìn qua cậu, tỏ vẻ không quan tâm mấy đến lời cậu nói.

Dường như cô vẫn đang nghĩ một điều khác, và cậu vẫn chưa trả lời đúng trọng tâm câu hỏi của cô.

"Oh, vậy à?"_ Cô vẫn giữ cái vẻ vô cảm thường thấy.

Cậu đã quá quen với điều này, nhưng cậu vẫn muốn nói chuyện với cô thêm một chút.

"Nghe nói cậu ta chết thảm lắm!"_ Cậu nói, có phần rùng mình_"Nói gì thì nói, hồi còn sống cậu ta...cậu không thấy cậu ta là kiểu người có nhiều bí mật sao?

Thái độ rất kì dị."

"Một con người nhiều bí mật..."

"Cậu thấy sao?

Thú vị không?"_ Cậu quay qua, hỏi cô gái vẫn đang chăm chú đọc sách bên cạnh, mong đợi câu trả lời_"Câu chuyện này có thể làm thành phim đấy!"

Cô gái ngước qua như muốn nói gì đó, bỗng nhiên một tiếng động lớn cắt ngang cuộc trò chuyện.

Một cô gái chạy vào lớp, đôi mắt vẫn còn sưng đỏ, có vẻ như đã khóc rất nhiều.

Dưới những ánh nhìn của những người trong lớp, cô gái dường như vẫn không hề quan tâm, vẫn phát ra những tiếng khóc nức nở.

Lạ lùng ở chỗ, không ai lại gần ai ủi, thậm chí là hỏi thăm cô.

Họ chỉ ngước nhìn, rồi lại ai làm việc nấy.

Có một cái gì đó không bình thường...

"Nhìn cậu ta thật tội quá!"_ Cậu nói, giọng cảm thông.

"Kim Jennie, phải không?"_ Cô vừa nói vừa liếc nhìn cô gái ngồi trước mình_"Bạn của "người đó"?"

"Là Yoon Min Ah, cậu ấy có tên đó!"_ Cậu bảo, giọng bất bình_"Sao cũng được, nhưng ai cũng biết Jennie là bạn thân của người đã khuất, nên phản ứng thế này cũng bình thường thôi.

Chỉ có điều, lớp mình cũng thật độc ác, không lấy một lời an ủi."

Lisa nhìn cậu một lúc, khẽ thầm

"Kook à, cậu bảo...đây là phản ứng bình thường?"

"Chứ còn gì nữa!"_ Cậu nói

Cô gật đầu, không hỏi gì thêm.

Kim Jennie là người bạn rất thân của Yoon Min Ah.

Hồi còn sống, lúc nào cũng thấy hai người ở bên nhau, rất vui vẻ hạnh phúc, hình như không có mâu thuẫn gì quá lớn.

Cái chết của cô bạn thân như là một cú đánh mạnh vào đầu của Jennie, khiến cô không thể chịu đựng được.

"Thôi nào, đừng khóc nữa..."

Min Yoongi tiến đến bàn của Jennie, lấy tay vuốt tóc cô, sau đó đến gương mặt xinh đẹp của cô.

Cô nhìn anh, ánh mắt chuyển từ buồn bã sang tức giận.

Cô đẩy anh ra.

"Jennie à..."

"Anh đừng có động vào tôi.

Chính anh là người đã chia rẽ tình bạn của chúng tôi, và chính anh...cũng là kẻ giết người."

"Đừng có vu khống anh!"_ Yoongi tức giận, gương mặt đỏ lên_"Đây không phải là nơi có thể nói mấy chuyện này đâu!"

Cô nhìn quanh, thấy những ánh mắt đầy hiếu kỳ của những người xung quanh, lòng cô bỗng chốc giá lạnh.

"Được thôi!"_Cô hét lên_"Nể tình anh, chiều nay hãy gặp tôi ở nơi cũ.

Tôi có rất nhiều chuyện muốn hỏi anh đấy!"

Nói rồi, cô đứng dậy, quay người bỏ đi, để lại anh với tâm trạng trống rỗng.

"Mọi thứ không còn có thể cứu vãn."
 
𝕓𝕒𝕟𝕘𝕥𝕒𝕟𝕡𝕚𝕟𝕜:/𝕊𝕚𝕝𝕖𝕟𝕥/
Chương 3: Vô thanh


"Đôi khi, chết là được "nói ra""

Có những kẻ, cả đời phải câm lặng, dù sống dù chết cũng không thể hé môi một lời.

Chết là sự giải thoát...là cách để những cá thể yếu đuối có thể tìm lại tiếng nói của mình.

Và không phải "silent" thêm một lần nào nữa.

.....

*Thư viện, 13h

"Sao cơ, cô ta...cô ta chết rồi sao?"

Chaeyoung hét lên, gương mặt đầy bất ngờ và khó hiểu.

"Không phải cô luôn mong Min Ah chết sao?"

Jisoo khẽ lấy một cuốn sách trong thư viện, ánh mắt vẫn hướng về cô gái trước mặt.

Một ánh nhìn không mấy thiện cảm.

"Cô...cô...đừng nói hàm hồ."_ Cô nói trong giận giữ_"Phải, tôi ghét cô ta, rất ghét, nhưng điều này thì thật quá sức tưởng tượng."

"Oh..."_Jisoo quay đầu lại, nói trong vô thức_"Một cô ả đáng thương..."

"Cô nói gì?"_ Chaeyoung nói, có vẻ không thể kiềm chế được.

"Oh xin lỗi, nhưng tôi vừa nói gì quá đáng lắm sao?"_ Jisoo mỉm cười_"Dù thế nào đi nữa, cô cũng đâu thế chỗ Min Ah trong lòng của anh bạn Park Jimin đó được.

Không phải sao?"

"Cô...cô..."

"Hai người...có thể im đi được không?"

Một giọng nói lạnh lùng phát ra.

Jisoo quay người lại, cô thấy một Taehyung đang đứng trước mặt mình, vẫn vô hồn như mọi khi.

"Đây là thư viện, không phải cái chợ đâu."

Anh ngước nhìn hai người một lúc, rồi quay mặt đi chỗ khác, ánh mắt hướng về những cuốn sách trên kệ.

Dường như anh chỉ muốn họ im lặng.

"Được thôi."_ Jisoo khẽ thì thầm, tiến đến Chaeyoung_"Qủa thật tôi cũng không muốn cãi nhau với người này.

Thật tốn sức!"

"Qúa đáng rồi đấy nhé!"_ Chaeyoung gầm gừ, ánh mắt như muốn nuốt chửng đối phương.

"Em à, bình tĩnh đi..."_ Jimin xuất hiện, đến bên một Chaeyoung đang tức tối_"Dù gì thì đây cũng là nơi công cộng."

Chaeyoung liếc nhìn Jimin, không nói thêm gì nữa.

Jisoo khẽ liếc mắt về phía hai người với một ánh nhìn khinh thường thấy rõ.

Cô là một dạng người, yêu là yêu, ghét là ghét, cảm xúc thể hiện ra rất rõ.

Ai cũng biết được hiện tại trong lòng cô thế nào.

Cô đứng lại thêm một lúc, rồi khẽ quay đi.

"Khoan đã"

Jimin nói, chất giọng nhỏ dần đi.

"Về chuyện của Min Ah, tôi rất tiếc..."_Anh thì thào_"Tôi có thể đến thăm cô ấy không?"

"Tùy anh, nhưng tôi nghĩ anh không nên đến thì hơn."

Jisoo nói, thậm chí không thèm quay đầu lại, bỏ đi.

/.../

*Trên sân thượng lúc 15h30

"Anh muốn nói chuyện với tôi, đúng không?"_ Jennie đưa mắt nhìn đối phương_"Vậy hãy giải thích đi."

"Jennie à..."_Yoongi nói, ánh nhìn trầm ngâm_"Những chuyện cần nói cũng đã nói rồi, những chuyện cần giải thích cũng đã giải thích rồi.

Anh không có gì phải giấu em cả."

"Nói dối"_Jennie bật cười_"Anh làm ơn hãy hợp lý một chút đi, Min Yoongi.

"Đó" là bằng chứng rõ nhất để kết tội anh đấy!"

"Em...Jennie..."

"Tôi như vậy là đã bình tĩnh lắm rồi, chỉ mới xử lý chuyện này thôi."_Ánh mắt cô nhếch lên_"Anh đã làm bao nhiêu chuyện sau lưng tôi, vậy mà anh vờ như không biết?"

"Không có, vốn dĩ không hề có."_Yoongi thét lên_"Anh thừa nhận đã làm chuyện không đúng đắn sau lưng em, nhưng cái "chuyện" mà em nói đến, anh thề là anh không làm."

"Xin lỗi, tôi đâu còn là con ngốc như ngày xưa."_Jennie nhếch môi_"Một con ả bất chấp tất cả để yêu anh, và bây giờ...lòng tôi đã nguội lạnh thật rồi."

"Jennie à..."_Anh nói trong đau khổ_"Dù có chết em vẫn, vẫn không tin anh sao?"

"Vậy anh muốn thế nào đây?"_Jennie hét lên_"Bằng chứng đã có rồi, nếu anh thừa nhận thì tôi sẽ đỡ kinh tởm anh hơn đấy."

Hai người nhìn nhau một lúc, không ai nói một lời nào.

Dường như cả hai vẫn còn nhiều khúc mắc không thể giải quyết, chứng tỏ chuyện này vốn không đơn giản.

Một lúc sau, cô quay người lại.

"Vậy nên, trong thời gian này, anh đừng đến gần, cũng đừng làm phiền tôi nữa!"

Cô quay đi, không thèm ngoái lại nhìn anh, để lại Yoongi một mình.

Yoongi ở lại, anh nhất định phải điều tra chuyện này.

/.../

*Trong một quán cà phê cổ điển

"Oh, Jisoo.

Vẫn như mọi ngày nhỉ?"

Người chủ quán nhìn cô với ánh nhìn khá vui vẻ.

Có vẻ như cô là khách quen ở quán này.

"Chào anh."_Cô mỉm cười gượng gạo_"Như mọi ngày nhé!"

"Cappuchino?

Ha, đợi anh một xíu nhé!"

Cô gật đầu, rồi lặng lẽ chọn một chỗ ngồi.

Bình thường cô cũng hay có thói quen đến đây, nhưng hôm nay là lần đầu cô đến một mình.

Nhớ ngày ấy, cô hay đến đây cùng Min Ah.

Cô dù lớn tuổi hơn, nhưng hai chị em có cùng sở thích, lại cùng câu lạc bộ mỹ thuật, nên nói chuyện với nhau rất hợp.

Tâm trí cô chợt quay lại ngày đầu tiên cô gặp Min Ah...Hôm ấy, cũng là một ngày nắng đẹp như bây giờ.

/../

*flashback

Cô đang khiêng một vài dụng cụ mỹ thuật vô phòng của câu lạc bộ, bỗng nhiên va phải một người.

"Ah, xin lỗi nhé, tôi..."

Jisoo hốt hoảng, nhanh chóng nhận ra mình đụng phải một cô bé, nhìn ra trẻ trung, chắc cũng chỉ tầm cỡ năm nhất.

Cô bé, ngước nhìn mắt lên nhìn cô, với đôi mắt ngây thơ, trong veo như giọt nước.

"Dạ, không sao đâu ạ!"_Cô bé nghiêng đầu, mỉm cười_"Chỉ là vô tình thôi mà!"

Cô nhìn cô bé, cảm thấy cô gái này có gì đó rất thu hút.

Cô như bông hoa đầy sáng rỡ, luôn phản chiếu những hình ảnh đẹp nhất của mặt trời.

Jisoo đứng dậy, khẽ đỡ cô bé dậy.

"Vậy thì tốt rồi, tôi cũng vô ý quá."

Nói rồi, cô cúi đầu nhặt những đồ vật bị đánh rơi, bỗng có một tấm thẻ làm cô chú ý.

"Kim Min Ah, lớp 10A..."

"Em là học sinh năm nhất à?"_Jisoo hỏi.

"Vâng ạ!"_Cô bé cười bẽn lẽn_"À chị ơi, em nhặt những món này giúp chị nè!"

"À, cảm ơn em"_ Jisoo cười, thầm nghĩ cô bé thật dễ thương.

"À mà, lúc này là sau giờ học rồi, sao em vẫn ở đây?"_ Jisoo thắc mắc_"Em vô câu lạc bộ nào sao?"

"À đúng rồi nhỉ?"_ Min Ah cười, gãi đầu_"Chị có biết câu lạc bộ mỹ thuật nằm ở chỗ nào không?"

"Câu...câu lạc bộ mỹ thuật sao?"_Jisoo ngạc nhiên

"Vâng"

"Oh, vậy là em giống chị rồi."_Jisoo bật cười_"Chị là Kim Jisoo, một trong những thành viên sớm nhất của câu lạc bộ, rất vui được gặp em."

"Wao, thật tình cờ chị ạ!"_ Min Ah cười, khẽ nghiêng người_"Thật ra, lúc chị mang những vật dụng này, em cũng lờ mờ đoán ra rồi."

"Hay thật, thật tuyệt."_Jisoo lẩm bẩm_"Vậy thì đi theo chị nhé, cũng gần đây thôi."

/.../

Từ ngày hôm đó, cô và Min Ah đã trở thành bạn, sau đó là mối quan hệ thân thiết như chị em trong nhà.

Trong mắt cô, Min Ah là một cô bé dễ thương thân thiện, lúc nào cũng nói cười.

Gần như hai người không bao giờ giấu nhau chuyện gì, đối xử với nhau rất thành thật.

Cả hai đều có chung sở thích, nên nhiều lúc sau khi họp xong câu lạc bộ, cả hai hay ra quán cà phê này nói chuyện, tâm sự.

Đối với cô, nơi đây chứa rất nhiều kỷ niệm.

Nó khiến cô không thể quên được "đóa hoa" năm nào.

"Min Ah à..."_ Jisoo nghĩ thầm_"Em dễ thương là thế, lạc quan là thế, vậy tại sao lại..."

"Cappuchino đến rồi đây!"

Giọng nói của ông chủ quán cắt ngang suy nghĩ của cô.

Cố gắng nở một nụ cười trên khuôn mặt, cô nhẹ nhàng cảm ơn chủ quán.

"Jisoo à!"_ Chủ quán thắc mắc_"Hôm nay em không đến với Min Ah sao?"

Cô hơi giật mình, gương mặt dần tái đi, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh

"À"_ Cô mấp máy môi_"Hôm nay...em ấy bận."

"À, ra thế"_ Chủ quán cười_"Vậy thôi, không làm phiền em nữa, tôi đi đây."

"Vâng!"

Cô quay đầu lại, khẽ nhấp một ngụm cappuchino.

Ấm, đắng, nhưng lại có hồn hơn bao giờ hết.

Thoải mái vô cùng.

"Mọi thứ thật sai lầm."_ Cô ngước mắt nhìn vào một vùng trời xa xăm_ "Mình muốn biết...rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra."

Vào lúc ấy, Jisoo không biết rằng...từ đằng xa, có người đang nhìn cô...
 
𝕓𝕒𝕟𝕘𝕥𝕒𝕟𝕡𝕚𝕟𝕜:/𝕊𝕚𝕝𝕖𝕟𝕥/
Chương 4: Ảnh vật


"Đẹp đẽ bên ngoài, dang tay đón ánh nắng mặt trời, tạo nên một cảnh sắc thật rực rỡ."

"Người ta chỉ thấy vẻ tươi sáng của hoa, nhưng mấy ai nhận ra ngày hoa tàn?"

"Hoa...khi chết đi, người ta mới biết sự hôi thối của nó."

"Cũng giống như con người mà thôi..."

/.../

Vài ngày sau đó, như cách mà người ta hay tiễn đưa người đã khuất, đám tang của Yoon Min Ah được diễn ra.

Đoàn người lặng lẽ tiến vào nhìn di ảnh cô lần cuối, với tâm trạng trống rỗng.

Vốn dĩ không ai ngờ tới rằng một cô bé chỉ mới 17 tuổi- một độ tuổi trong trắng, đẹp đẽ lại có thể ra đi đầy đau đớn đến thế.

Với nguyện vọng của gia đình, Min Ah ngay lập tức được chôn cất vài ngày sau đó.

Gia đình của cô bé là một gia đình bình thường như bao gia đình khác.

Người bố là giảng viên tại một trường đại học không mấy tiếng tăm ở Seul, còn mẹ cô, hay bà Yoon, cũng từng là một giáo viên trung học, tuy vậy nhưng bà đã nghỉ việc từ khi có Min Ah.

Họ sống cùng nhau trong một căn nhà cấp 4 bình dân ở khu dân cư nọ mà nếu không có vụ việc này, thì chắc hẳn gia đình trên cũng chẳng có gì đáng bàn tới.

Chỉ là một gia đình bình thường, ai cũng nghĩ vậy đấy.

Cho tới khi...

Một cô gái với bộ váy đen bước vào, phong thái phảng phất nét buồn.

Gương mặt cúi gằm, bước đi không vững, Jisoo nắm chặt bàn tay như muốn trấn tĩnh sau sự việc kinh hoàng mới vừa xảy ra.

Xung quanh cô không nhiều người như cô tưởng, duy chỉ có những tên nhà báo vô liêm sỉ đang chực chờ sắn ngoài cổng với những mục đích cá nhân.

Điều này cô không chấp vì suy cho cùng, vụ án này có thể cứu lấy một tòa soạn đang trên bờ vực phá sản, hay có thể là thú vui giải trí cho những công dân đang chán chường với cuộc sống vô vị ngoài kia.

Cái chết của Yoon Min Ah...

Cô nhìn sang bà Yoon, giờ đây vẫn đang đờ đẫn như bức tượng điêu khắc trước bàn thờ của người con gái xấu số.

Gương mặt bà trống rỗng, vô hồn như con búp bê sứ trắng có thể tan vỡ ngay lập tức.

Có lẽ Min Ah sở hữu đôi mắt trong veo cùng làn da từ người mẹ của mình.

Vậy mà giờ đây...di thể cô thậm chí còn không thể toàn vẹn.

Trong những bức hình được leak trên mạng, Yoon Min Ah bị hủy dung đến mức khuôn mặt giờ đây chỉ còn là khối thịt nhão nhoẹt trên nền máu loang lổ đã khô.

Làn da trắng trẻo lúc này đây in rõ những vết hằn tím đỏ chằng chịt in trên nền đất.

Thi thể cô cũng như con búp bê sứ, nhưng chỉ có điều, con búp bê sứ này bị ám bởi thế lực tăm tối đến tận cùng.

Nghĩ xong, cô nén thở dài nhìn "pho tượng" người phụ nữ, không khỏi cảm thương cho hoàn cảnh khốn khổ hiện tại của bà.

Bà mẹ đang nghĩ gì nhỉ?

"Tại sao lại là con gái tôi?"

"Con bé đáng thương..."

"Trả lại con gái cho tôi..." như trong những bộ phim mà Jisoo từng được xem hồi nhỏ.

Cô cũng không biết nữa.

Chỉ là...

Một Min Ah xinh đẹp dịu dàng và thanh thuần như vậy, liệu có xứng đáng với kết cục như thế không?

Đối với Jisoo, cô cũng chẳng thể trả lời.

Hình ảnh của cô bé, như một thiên thần với đôi cánh vụn vỡ, cứ hiện lên trong tâm trí cô.

Cô bé nhìn chằm chằm vào cô với khóe mắt lõm sâu rỉ máu, khuôn mặt chi chít những vệt dao khứa vào làn da mịn màng của người thiếu nữ hôm nào.

Thể xác cô bé giờ đây thối rữa, dị dạng như một thân gỗ sồi gồ ghề với những vệt loang đỏ thẩm dính vào từng bộ phận trên dung nhan cô gái trẻ.

Rõ nét và chi tiết đến rùng mình...tại sao?

"Tiền bối..."

Jisoo thở dốc, gương mặt lộ rõ sự kinh hoàng với hình ảnh ban nãy.

Hiện tại, cô đang đứng trước bàn thờ của Yoon Min Ah- người hậu bối cô có cảm tình nhất.

Nhìn vào di ảnh của cô bé, không hiểu sao Jisoo giờ đây chỉ còn thấy những hình ảnh ghê sợ ban nãy, đến mức cô không dám nhìn thẳng mà chỉ cuối gằm mặt.

"Chị...cứu..."

"Kim Jisoo!"

Tiếng gọi từ đằng sau đã cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Cô quay lại, đó là...

"Kim...Seok Jin?"_ Cô nhẹ giọng, có phần hơi bất ngờ_"Sao anh lại ở đây?"

Kim Seok Jin, 30 tuổi, viên cảnh sát trẻ nhất của phòng điều tra số 1, cũng là người anh ruột mà cô nhiều năm mới gặp một lần.

Nếu không vì gương mặt khá giống nhau, thì chắc cũng chẳng ai nhận ra hai người là anh em.

"Đúng thật là em rồi."_ Jin thở hắt_"Thảo nào anh thấy bóng hình quen quen."

Không lẽ anh cô phụ trách vụ này?

"Khoan đã...làm sao anh vào được đây?"

"Bỏ qua chuyện đó đã."_ Anh cười nhẹ_"Vụ án này khiến cho em gái của anh, người chẳng bao giờ đi đâu ngoài quán cà phê kia và thư viện trong ngôi trường phổ thông đó, đến đây sao?"

Cô im lặng, liếc nhìn anh bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.

Bầu không khí im lặng một lúc lâu.

"Thôi được rồi, anh thua."_ Jin thở dài_"Hiện tại anh chưa thể tiết lộ quá nhiều thông tin, nhưng như em đã thấy, anh đang theo vụ này."_ Anh hít vào một hơi_"Đây là lần đầu tiên anh được tham gia vào một vụ việc nghiêm trọng tới vậy."

"Anh đã lén vào đây..."

"Phải..."_ Jin lại nhếch môi_"Không che mắt được em nhỉ.

Với cương vị là một cảnh sát, anh nên tôn trọng cảm giác của gia đình người thân người đã khuất.

Không ai muốn thấy một vị cảnh sát nào trong tang lễ của người thân mình cả- họ đã, phải, quá mệt mỏi vì việc phải khai đi khai lại những gì họ biết, họ nhớ về nạn nhân cũng như hành tung của họ trong khoảng thời gian gây án cho bằng chứng ngoại phạm, phải không?"

"Anh..."

"Nếu đó là những gì em nghĩ, thì ừm...bản thân anh không phản đối với điều đấy.

Tuy nhiên..."_Anh bỗng chốc nhấn mạnh_"Đó chỉ là trong trường hợp đấy là những vụ tai nạn hoặc những cái chết có thể đoán trước.

Nhưng vụ này thì khác...quái dị, kinh tởm và man rợ, anh lo sợ rằng cái chết của cô bé này chứa đựng những uẩn khúc thậm chí còn ghê gớm hơn tưởng tượng.

Nhìn vào cách gây án, anh cảm thấy kẻ thủ ác đằng sau không hề xa, mà trái lại, có thể..."

Anh nhìn xung quanh, đưa mắt vào một "điểm nhìn" cụ thể.

Cô nhìn theo anh, và nhận ra...

Lớp 12A cũng ở đấy...không thiếu một người.

/.../

"Em ở đây, vì muốn tìm ra sự thật phải không?"

"....có lẽ, hoặc hơn cả thế.

Trong em vẫn còn những câu hỏi chưa thể có lời giải."

!??!

hi, i'm back💗

nếu mọi người còn đọc được những dòng này, cảm ơn mọi người rất nhiều.

happy new year 2024(*/ω\*)
 
𝕓𝕒𝕟𝕘𝕥𝕒𝕟𝕡𝕚𝕟𝕜:/𝕊𝕚𝕝𝕖𝕟𝕥/
Chương 5: Điểm bắt đầu


Nhật kí: 08.02.2020

Xin chào, tôi là Kim Seok Jin, chủ nhân của cuốn nhật kí này.

Nói sao nhỉ, trong suốt 30 năm cuộc đời, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ ngồi đối diện với cuốn sổ trắng, ghi lại những sự kiện "quan trọng" hay "đáng nhớ" trong cuộc đời.

Hm, bắt đầu từ đâu nhỉ?

À, tôi, Kim Seok Jin, năm nay 30 tuổi, hiện đang công tác tại phòng điều tra số 1 tại sở cảnh sát Seul, cũng là viên cảnh sát trẻ tuổi nhất ở đây.

Nghe thì có vẻ tôi cũng ghê gớm lắm, nhưng tôi lại không nghĩ thế.

Với một chút may mắn, tôi đã được đưa vào đội với vai trò trợ lý đội trường, ông Park Ha Soon.

Nói về ông ấy thì chắc tôi phải viết đến ngày mai mất, vì kinh nghiệm cũng như năng lực của ông ở một tầm cao mới so với chúng tôi, ít nhất là tôi thấy vậy.

Đến giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao mình lại được ông Park nhìn trúng, để rồi hiện tại tôi luôn song hành cùng ông để lưu trữ và ghi lại tất cả những chi tiết cần thiết để hỗ trợ phá án.

Tôi cảm thấy vai trò của mình khá giống anh chàng Watson trong tác phẩm yêu thích của tôi- Sherlock Holmes, nhưng tôi không chắc liệu ông Park có vui khi được so sánh với quý ngài Holmes không.

"Ý tưởng hay đấy."_ Ông Park không thay đổi nét mặt khi nghe tôi nói suy nghĩ của mình_"Một liên tưởng thú vị, nhưng tôi không thể nói là tôi thích được."

Vậy đấy, ông ấy hơi khác người một chút, nhưng làm việc cùng ông khá dễ chịu dù có vẻ những người còn lại đều không quá thích ông.

Nói về đội trưởng cũng nhiều rồi, chắc nên đến lượt tôi thôi nhỉ.

Để xem nào, tôi sinh ra trong một gia đình tầm trung ở một khu phố nhỏ tại thành phố Seul.

Bố tôi chính là kẻ thù truyền kiếp của cảnh sát- nhà báo.

Ấn tượng của tôi đối với ông mà nói là người trầm lặng khủng khiếp, khác hoàn toàn so với những bài báo nổi tiếng- nhưng cũng đầy tai tiếng, của ông.

Mẹ tôi thường bảo tôi rằng vốn dĩ ông có phần hơi xa cách với gia đình vì ông mắc một hội chứng khiến ông gặp khó khăn trong vấn đề giao tiếp và ứng xử với mọi người xung quanh, nên thời gian trôi đi, tôi cũng đã quen với hình ảnh ông nhốt mình trong phòng suốt nhiều ngày liền không nói chuyện với ai, chỉ để suy nghĩ ý tưởng cho tiêu đề bài báo tiếp theo.

Cơ mà ông cũng khá kì lạ- chỉ hứng thú với chủ đề vụ án hình sự, ngoài ra tuyệt nhiên không phụ trách bất kì chủ đề nào khác.

Nếu như ông không ở trong phòng làm việc, thì tôi cũng chẳng thể thấy mặt cha mình vì ông luôn ra ngoài lấy tin suốt nhiều ngày liền.

Một con người "cuồng nhiệt" với các vụ án.- ông là như vậy đấy, nhưng mẹ tôi thì dường như chẳng phiền lòng về điều ấy.

Tôi thậm chí còn không biết tại sao cha mẹ lại lấy nhau vì không ai đề cập đến điều đó cả, chỉ duy nhất một lần tôi nghe mẹ tôi nói rằng:

"Cha con là người tốt...con nên biết điều đó..."

Ngoài cha mẹ ra, tôi còn có một người em gái nữa.

Em gái tôi- Kim Jisoo thừa hưởng hết tính cách của cha tôi, giống đến mức khiến tôi không biết nói gì hơn.

Em ấy từ nhỏ đã ít nói và khá lập dị, thường xuyên ngồi một góc lẩm bẩm gì đó, lắm lúc lại viết viết vẽ vẽ khiến cho quãng đời học sinh của em ấy khá...khó khăn.

Khi Jisoo trở thành học sinh cấp 3 trường B.S, em ấy đã trở thành mục tiêu cho những kẻ bắt nạt.

Tôi lúc ấy đã 27 tuổi- thời điểm năm Jisoo học lớp 12A tại ngôi trường đó.

Sau này tôi mới được biết về sự việc ấy thì đã quá muộn.

Dù không thay đổi tính nết, nhưng có gì đó đã đổi thay trong con người Kim Jisoo.

Em gái tôi ngày càng xa cách với gia đình, không học đại học mà quyết định vào làm việc tại phòng thư viện trường.

Một công việc nhàm chán, tôi từng nghĩ thế, nhưng vẫn không dám nói với đứa em duy nhất của mình.

Nhưng có lẽ thái độ không đồng tình của tôi đã nói lên tất cả, vì vậy Jisoo đã dọn ra ở riêng vào năm em 18 tuổi.

Cô thậm chí không nói cho tôi biết địa chỉ hiện tại, thế nên dù vẫn rất lo lắng, tôi cũng không thể làm gì khác ngoài việc gửi tin nhắn cho em mỗi ngày, dù biết em sẽ chẳng bao giờ trả lời chúng.

Phản ứng của cha mẹ tôi còn kì lạ hơn.

Tôi không rõ liệu cha tôi có nhận thức được sự biến mất của người con gái út không, bởi ông chỉ suốt ngày quanh quẩn với những vụ án trong quá khứ.

Ông vốn dĩ đã về hưu từ 5 năm trước sau một trận tai biến cùng một tuyên bố xanh rờn từ bác sĩ sau đó.

"Ông ấy đã bị bệnh Alzheimer."_ Vị bác sĩ chỉnh lại kính_"Tôi nghĩ rằng đã đến lúc ông nhà cần nghỉ ngơi."

Dù không còn được viết nữa, nhưng thói quen vẫn còn đấy.

Căn phòng ông vẫn luôn dán đầy những tấm ảnh về những bài báo trong thời kì huy hoàng, những vụ án chấn động được nhà báo huyền thoại Kim tường thuật chi tiết đến ngạc nhiên.

Còn mẹ tôi, trong kí ức của tôi, bà chỉ khẽ thở dài không nói một lời.

Thời điểm đó, tôi đang đứng trước bước ngoặt lớn trong cuộc đời- chuyển từ phóng viên sang cảnh sát.

Phải, nếu như Kim Jisoo sở hữu tính cách khác thường của cha, thì tôi lại có được ghi nhớ thiên bẩm cùng lối viết tiểu tiết từ ông- khá phù hợp với nghề phóng viên, nhỉ?

Nhưng, có một bước ngoặt khiến tôi thay đổi mãi về sau...thôi, một dịp nào đó tôi sẽ kể sau.

Bây giờ tôi sẽ quay lại với mục đích chính của cuốn nhật ký này.

Tại sao tôi lại phải viết?

/.../

1 tuần trước, đội trưởng Kim đã nhập viện sau một cơn đột quỵ không rõ nguyên nhân.

Sự vắng mặt của đội trưởng đã làm xáo động tổ điều tra không ít.

Cùng lúc ấy, một vụ án bỗng nhiên ập đến khiến chúng tôi không kịp trở tay.

Tổ điều tra số 1 trước giờ vốn luôn trong tình trạng thiếu nhân lực, thế mà giờ đây đội trưởng còn gặp biến cố.

Khi tôi đến thăm ông, đội trưởng Park gầy guộc đi hẳn, tuy vậy trí óc ông vẫn còn minh mẫn lắm.

"Quen thật..."_ Ông lẩm bẩm sau khi nghe tôi tường trình hết vụ việc về cái chết của cô bé Yoon Min Ah.

"Lần đầu tiên tôi được phu trách một vụ án nghiêm trọng như vậy."_ Tôi trầm tư_"Một thi thể không toàn vẹn được tìm thấy ngay lớp học, một cô bé không gây thù chuốc oán với ai, cái chết không thể lý giải."

"Các cậu tiến hành đến đâu rồi?"_ Ông liếc nhìn tôi, phong thái vẫn điềm tĩnh khác thường_"Đã lấy lời khai của những người xung quanh chưa?"

Chỉ đợi ông nói tới việc đó, tôi liền đưa ngay một bản tường trình lời khai của những người liên quan.

"Chúng tôi đã lấy lời khai của tất cả các học sinh lớp 12A cùng tất cả những giáo viên đã từng hoặc đang tiếp xúc với nữ sinh Yoon Min Ah.

Bên điều tra cũng đã lấy lời khai của gia đình nạn nhân vào ngày xảy ra vụ án, khi ấy, họ chỉ cho rằng con gái họ đang ngủ lại nhà bạn do nhận được lời nhắn của cô bé từ trước, rằng cô bé có hẹn với người bạn thân của mình."

"Ồ"

"Nhưng điều kì lạ là..."_ Tôi thở một hơi_"Khi chúng tôi điều tra lịch sử tin nhắn cuộc gọi trong điện thoại nạn nhân, chúng tôi phát hiện ra rằng không hề có cuộc hẹn nào cả.

Ngay cả khi chúng tôi xem dữ liệu bị xóa cũng không có phát hiện gì bất thường.

Trong ngày xảy ra án mạng, Yoon Min Ah KHÔNG HỀ NHẮN VỚI MỘT AI cả.

Bên kỹ thuật đã xác nhận điều đó."

"Ngay cả cuộc gọi cũng không?"

"Nói toạt ra là không có gì cả, thưa đội trưởng."_ Tôi liếc nhìn xem phản ứng của ông, nhưng sắc mặt đội trưởng Park vẫn không mảy may thay đổi_"Đối chiếu với lời khai của các học sinh cùng lớp, Yoon Min Ah đúng là khá nổi tiếng vì sự xinh đẹp cùng tính cách thân thiện của mình, nhưng cô bé gần như không có bạn.

Cô bé thường chỉ ở một mình và hiếm khi thân thiết với ai.

Chúng tôi cũng nghĩ tới khả năng bị bắt nạt, nhưng sự thật không phải thế.

Nữ sinh này tự tách mình ra khỏi đám đông, luôn né tránh những lời mời từ mọi người."

"Một con cừu non cô độc..."_ Ông khẽ nói trong khi cánh tay vẫn chằng chịt những ống tiêm dịch truyền.

"Thật khó để nghĩ rằng cô bé này có thể gây thù chuốc oán với ai."_ Tôi khẽ nói_"Thật đáng sợ khi nghĩ rằng có kẻ nào đó phải làm tới mức này chỉ vì ghen tị với cô bé.

Phải, Yoon Min Ah xinh đẹp, nhưng tìm kiếm một người đẹp hơn hay hoạt bát hơn cô bé trong khối không hề hiếm."

"Ý cậu muốn nói rằng..."_Ánh mắt ông xoáy sâu vào tôi_"Động cơ gây án là thứ khó hiểu nhất trong vụ này phải không?"

"Phải...đúng như đội trưởng nói."_Tôi biết suy nghĩ của mình chẳng thể nào giấu nổi ông_"Cho dù có ghen ghét cỡ nào đi nữa thì cũng khó có thể giết hại nạn nhân rồi hủy hoại thi thể theo cách này.

Trừ phi kẻ này..."_Tôi hơi rùng mình_"Là một kẻ tâm thần vị thành niên."

Là một cựu học sinh trường B.S, cứ nghĩ tới việc có một kẻ điên loạn nào đấy đang ẩn nấp trong đám học sinh ngây thơ là tôi lại thấy rợn người.

Nói xong, tôi im lặng nhìn người đội trưởng lớn tuổi, lắng nghe phản hồi gì đó.

Nhưng ông chỉ im lặng, ánh mắt nhìn về nơi nào đó xa xăm, cứ như ông đang cố lục lại một điều gì đó.

Một lúc sau, tôi thấy ánh mắt ông khẽ động.

Sau đấy ông quay sang hỏi tôi:

"Kì này không có tôi, cậu có được tham gia trực tiếp vào vụ lần này không?"

"Ý đội trưởng là..."

"Trực tiếp điều tra..."_Ông vẫn nhìn tôi bằng đôi mắt sắc lẹm.

"Với tình hình thiếu nhân lực hiện tại"_Tôi khẽ đáp, không dám nhìn thẳng_"Tôi đã được chiếu cố tham gia vào vụ việc, dù chỉ với vai trò là người tổng hợp báo cáo, nhưng tôi vẫn được đến trực tiếp hiện trường."

Ông khẽ gật đầu.

"Vậy xấp giấy này là báo cáo của cậu đúng không?"

"Vâng...tôi dự tính nộp cho đội phó vào ngày mai ạ."

Có gì không ổn sao?

"Ừm"_ Ông nhẹ nhàng nói, đưa lại xấp tài liệu cho tôi_"Vẫn chi tiết như ngày nào.

Cậu rất giống người bố của cậu đấy."

"Cảm ơn đội trưởng.

Vậy tôi xin phép..."

"Khoan đã."

Tôi toan định rời đi, bỗng ông cất giọng:

"

Sau này cậu không cần đưa bản báo cáo cho tôi nữa đâu."_ Ông khẽ nhếch môi_"Cứ đưa thẳng cho đội trưởng hiện tại."

"Đội trưởng..."

"Tuy vậy, nhưng..."_Ông đang suy tính điều gì đó_"Tôi muốn nhìn thấy một thứ khác ở cậu."

"Ý đội trưởng là sao?"_Tôi khó hiểu nhìn ông.

"Tôi muốn thấy góc nhìn của cậu đối với vụ án này"_Ông kiên định nhìn tôi_"Tôi muốn thấy "điểm nhìn" riêng biệt của cậu đối với nạn nhân Yoon Min Ah.

Tôi muốn thấy suy luận và những giả thuyết của cậu.

Chung quy lại, cậu..."_Cái nhìn của ông quả quyết_"Hãy cho tôi xem "nhật ký" của cậu về vụ án."

"Nhưng...nhưng tôi..."

"Tôi hiểu, cậu có quyền từ chối, quyền quyết định nằm ở cậu.

Nhưng..."_Tông giọng ông vẫn không thay đổi_"Nếu cậu thực sự có hứng thú với vụ án này, thì hãy làm theo lời tôi nói.

Đổi lại, tôi sẽ cho cậu biết những thông tin cùng giả thuyết trong đầu tôi."

Tôi im lặng một lúc lâu.

Rất nhiều câu hỏi hiện lên trong tâm trí tôi.

Cho đến khi quay về thực tại, mặt trời đã sắp lặn từ lúc nào, trả lại cho phòng bệnh một nét tương phản đen trắng kì bí.

"Thế nào...cậu muốn không?"_ Ông vẫn không hề lay chuyển

Tôi quay lại nhìn ông, vô thức gật đầu.

"1 tuần sau tôi sẽ quay lại, thưa đội trưởng."

Nói rồi, tôi tiếp tục bước ra cổng.

Một giọng nói vang lên sau lưng tôi, trầm tĩnh lạ thường:

"Em gái cậu có thể biết được điều gì đó đấy.

Cô bé ấy là người duy nhất bảo Min Ah "thú vị"."

Kim Jisoo...em sao?

/.../

Gấp cuốn nhật ký lại, tôi nhìn lên cuốn lịch...

Ngày mai là tang lễ của Yoon Min Ah.

Tang lễ sẽ diễn ra trước sự có mặt của gia đình và toàn thể lớp 12A.

Toàn thể lớp 12A...

Tôi giở lại tập báo cáo lời khai của nhân chứng, và rồi...

Những cái tên hiện ra trong đầu tôi...

Bao gồm cả em gái tôi, Kim Jisoo

"Phải bắt đầu từ em thôi..."
 
Back
Top Dưới