- chị joohyun, chị seulgi
- mấy đứa đến rồi à?
- vâng, hôm nay thời tiết khá xấu haiz
- chị seungwan, em mang đồ ăn tối của chị đến rồi. cháo của vú nuôi em làm bao ngon nha, trái cây chị yêu thích nữa nè
- cảm ơn jisoo, chị sẽ ăn thật ngon
- hì
- để tao bày ra cho mày
- phiền mày rồi, seulgi
- con quỷ này, từ ngày mày nằm đây thì tần suất mở mồm khách sáo hơi nhiều rồi đấy
- chị cũng không còn thấy hai đứa chúng mày chí chóe như trước nữa haha
seulgi lấy túi đồ ăn mà jisoo mang đến ra, bày lên bàn gấp để seungwan tiện ăn tối. jisoo, jennie, lalisa và joohyun ra chiếc ghế sofa lớn phía đối diện ngồi tám chuyện cùng chaeyoung.
- PARK CHAEYOUNG
- con đĩ lalisa, tao đang ở bảo tàng thành phố
- vậy hả hố hố
- rớt cái duyên xuống háng rồi con dở
- mẹ kiếp, chúng mày đừng hội đồng tao huhu
- được rồi, mày đang ở đâu đấy? vừa nãy tao còn nghe thấy tiếng của con jen
- bố mày đây
- bọn tao đang ở bệnh viện chăm chị seungwan
- ơ, vậy hả?
đưa máy cho chị seungwan để tao nói chuyện với bả một lát đi
- chị ấy đang bận ăn tối
- à ừ, ở đại hàn bây giờ cũng tối muộn rồi
- em nhớ các chị quá huhu
- chị cũng nhớ em, chaeng à
- omg nữ thần của lòng em
- bao giờ về hả gái? seungwan xuất viện là chị em mình phải làm một bữa đấy, tháng tới jisoo lại sang bên kia nữa rồi mà
- tuần tới em book vé về nha các chị yêu
- được rồi cô nương
- khiếp
- mẹ con chó jen, tao nghe thấy giọng mày cà khịa tao rồi đấy
- thì sao?
- đấm vỡ mỏ giờ
- sẵn tiện chaeng còn đang video call thì em cũng có chuyện quan trọng muốn nói với mọi người
- có chuyện gì? mày nói luôn đi, cứ úp úp mở mở làm tao sốt ruột vãi cứt
- mọi người, em sẽ phá thai
- WTF???
- SEUNGWAN, MÀY BỊ ĐIÊN À?
ĐỨA TRẺ LÀ MÁU MỦ CỦA MÀY ĐẤY, MÀY KHÔNG NUÔI ĐƯỢC NÓ THÌ TAO SẼ NUÔI.
PHÁ CÁI QUÁI GÌ MÀ PHÁ HẢ?
- chị seulgi, bình tĩnh
- chị seulgi, chuyện này cứ từ từ giải quyết-
- TAO KHÔNG NGHĨ MÀY LẠI HÈN KÉM NHƯ VẬY ĐẤY, SEUNGWAN.
MÀY KHÔNG DÁM CHỊU TRÁCH NHIỆM Ư?
NÓ-
- SEULGI, IM
- chị joohyun, nó bị điên rồi chị-
- CHỊ NÓI EM IM ĐI
- ...
- chuyện này rất quan trọng, đòi hỏi mấy đứa phải lí trí để tìm ra giải pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề này. vốn dĩ, chuyện này chị cũng đã suy nghĩ qua rồi nhưng vì sức khỏe của seungwan chưa ổn định nên chị chưa lên tiếng. nếu em đã muốn bàn bạc cùng các chị em bạn dì ở đây thì chúng ta phải là chỗ dựa tinh thần cho nó chứ?
đúng không, seulgi? em là bạn thân của seungwan cơ mà
- chị joohyun nói đúng đó chị
- seulgi, tao xin lỗi nhưng tao không đủ khả năng để giữ lại đứa bé.
ở thời điểm hiện tại, ngoài hội bọn mình và anh ta cùng con ả đó biết về cái thai này thì chưa một ai biết về sự tồn tại của đứa trẻ cả. mày nghĩ gia đình tao sẽ chôn mặt vào đâu nếu họ biết tao mang thai nhưng chẳng thể cho đứa bé một mái ấm trọn vẹn chứ?
- mọi người ở đây đều là bố mẹ của nó-
- seulgi, đừng bao giờ suy nghĩ đơn giản như vậy. mày bao nhiêu tuổi đầu rồi hả em? còn seungwan, dù cậu ta có bội bạc nhưng ít nhất đứa trẻ vẫn là huyết thống của cậu ta và nhà họ jung nên chị thiết nghĩ hai đứa nên nói chuyện đàng hoàng tử tế một lần thì hơn-
- chị, mọi người, thật ra, thật ra, đứa trẻ, cái thai này của em, không, không phải là của anh ta
- CÁI QUÁI GÌ VẬY, SEUNGWAN?
- WHAT?
- vậy, chuyện này là sự thật sao chị?
- ừ, chị, chị đã, đã bị cưỡng, cưỡng hiếp
seungwan đau đớn, nước mặt chảy không ngừng. sự thật được chính miệng seungwan thừa nhận, đứa trẻ không phải là con của cô và hoseok mà lại là của một kẻ khác. seungwan đã bị cưỡng hiếp và rồi cái thai này lại vô tình đến với cô ở thời điểm cô chẳng hề mong muốn. cô có lỗi với hoseok rất nhiều.
- seungwan, bình tĩnh. nghe chị nói này, chị và mọi người sẽ ở bên cạnh em, bình tĩnh kể đầu đuôi câu chuyện cho chị và mọi người nghe được không?
- đúng đó chị seungwan, em và mọi người luôn ở bên cạnh chị mà
- được