Khác [ Băng Cửu ] Nếu Thẩm Cửu là nhân ngư

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
330427958-256-k203152.jpg

[ Băng Cửu ] Nếu Thẩm Cửu Là Nhân Ngư
Tác giả: embedangiu1708
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Couple: Lạc Băng Hà x Thẩm Thanh Thu (Băng ca x Thẩm Cửu)

Đồng nhân: Hệ thống tự cứu của nhân vật phản diện

Tình trạng gốc: Chưa hoàn

Editor: Lily

Tình trạng edit: Đang lết (੭ु'・ω・')੭ु⁾⁾

______________________________

*EDIT PHI THƯƠNG MẠI VÀ CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG ĐỪNG REUP TRUYỆN LUNG TUNG NGOÀI NỀN TẢNG ĐĂNG TRUYỆN CỦA EDITOR!

*Bản edit không đảm bảo đúng 100% vì editor không biết tiếng Trung.

Chỉ dựa vào QT mà edit lại, đôi lúc edit sẽ không hay với mong đợi.

*Editor chỉ đăng truyện duy nhất trên Wattpad



đammỹ​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Băng Cửu ] Nếu Thẩm Cửu Là Nhân Ngư
Chương 1


Đầu tiên nói một chút nha(。>ㅅ
 
[ Băng Cửu ] Nếu Thẩm Cửu Là Nhân Ngư
Chương 2


Nhân vật sẽ OOC, nhưng không quá nghiêm trọng, Tiểu Cửu là mỹ nhân ngư, Nhạc Thất biết điều đó và luôn giúp y che dấu, hiểu lầm giữa Nhạc Thất và Tiểu Cửu được giải quyết.

__ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __

Bên ngoài thủy lao

Lạc Băng Hà thấy Nhạc Thanh Nguyên vội vàng lao ra ngoài, hắn híp mắt hoài nghi có quỷ, nhấc chân muốn đi về hướng thủy lao.

Bước chân bỗng khựng lại, suy nghĩ một chút vẫn là chờ một lát đi vào .

Lạc Băng Hà liền đợi trong giây lát, hắn đột nhiên nghĩ đến, hắn tại sao phải chờ đợi ?

Trực tiếp đi vào không phải tốt hơn sao ?

Y làm chuyện xấu còn bắt hắn đợi sao ?

Lạc Băng Hà sắc mặt trầm xuống, nội tâm giãy giụa một phen, cuối cùng vẫn nhấc chân tiến vào thủy lao.

" Kẽo kẹt..."

" Sư tôn, đệ tử đã lâu không đến thăm người, người có nhớ ta không ?

Hửm?

"

Lạc Băng Hà vừa đi vừa nói, thẳng đến khi hắn đi tới trước mặt Thẩm Thanh Thu cũng không nghe thấy thanh âm của y, trong lòng không khỏi kinh hoảng .

Vội vàng đưa tay lay người Thẩm Thanh Thu , thấy y không có phản ứng, nội tâm càng thêm bối rối.

Lại không nghĩ đến người này trước đây từng đối xử tệ bạc với mình.

Nhìn thấy y như vậy không phải nên vui sao ?

Sao lại lo lắng như vậy ?

Lạc Băng Hà thấy Thẩm Thanh Thu vẫn như cũ bất động, trong nháy mắt còn tưởng y chết rồi ?

Nhưng hắn cái gì cũng không làm !

Chuyện này sao có thể ?

Lạc Băng Hà hít sâu một hơi, nuốt nước miếng, dường như tự động viên bản thân, cuối cùng vẫn đem bàn tay run rẩy đặt dưới mũi Thẩm Thanh Thu quả nhiên vẫn còn hơi thở, không khỏi thở phào nhẹ nhõm .

Khoan đã, tại sao hắn lại quan tâm nhiều đến một kẻ tiểu nhân như vậy ?

Hắn không phải nên cao hứng nên thấy y chết sao ?

Lạc Băng Hà nghĩ đến đây liền cả kinh, chẳng lẽ...

Đợi đã, tai Thẩm Thanh Thu sao lại cảm thấy kỳ quái như vậy ?

Làm sao mà nó nhọn lên một chút còn nữa lỗ tai tại sao lại có đồ vật gì đó màu xanh .

* Minh họa*

Lẽ nào là chuyện tốt của Nhạc Thanh Nguyên ?

Trách không được, hắn vội vàng như vậy chạy ra ngoài, nguyên lai là sợ bị phát hiện...

Đáng tiếc, vẫn là bị ta phát hiện .

" Ngươi nhìn cái gì, tiểu súc sinh.

"

Lạc Băng Hà trong lòng cả kinh, Thẩm Thanh Thu tỉnh từ lúc nào ?

Y tỉnh bao lâu rồi ?

Y sẽ không biết ta làm chuyện ngu xuẩn đúng không ?

Ta nên làm gì đây ?

Hơn nữa... giọng nói y đây là có vấn đề gì?

Lẽ nào vẫn là Nhạc Thanh Nguyên?

Chậc, người này cũng thật phiền phức.

" Như thế nào ?

Ta không được nhìn sư tôn tốt của ta ?

Hửm?

Ta nói cho ngươi biết Thẩm Thanh Thu, ngươi đáng giá để ta chú ý sao.

Có cái gì để xem ?

"

Lạc Băng Hà không chút nghĩ ngợi, trực tiếp quay đầu lại .

Thấy Thẩm Thanh Thu không có phản ứng, hắn liền cảm thấy nhẹ nhõm, chỉ cần y không ý thức được hắn làm chuyện ngu xuẩn liền tốt.

Nhưng sau đó lại cảm thấy chính mình làm vậy tựa hồ không đúng lắm, nhíu mày liếc Thẩm Thanh Thu lỗ tai.

Nội tâm hắn liền nảy ra kế hoạch.

Lạc Băng Hà hơi cúi người nhẹ nhàng đưa ngón tay sờ lỗ tai Thẩm Thanh Thu, mở miệng nói .

" Tai của sư tôn... làm sao lại biến thành như vậy?

A, sợ là nó không phải do sư huynh tốt của người đi?

Chậc chậc chậc, trước mặt người khác thì vẻ ngoài là một sư huynh hiền lành và tốt bụng, hóa ra lại là cái loại này đức hạnh.

"

Ban đầu Thẩm Thanh Thu thấy Lạc Băng Hà không phát hiện lỗ tai của mình dị thường, liền yên tâm.

Nhưng sau lại cảm giác được Lạc Băng Hà sờ lỗ tai của mình.

Trong lòng nhất thời căng thẳng, sợ hắn sẽ biết thân phận của mình.

Nhưng lại nghe được hắn không biết chính mình thân phận, có điều hắn cư nhiên vu khống Thất ca của y.

Điều này khiến Thẩm Thanh Thu - mấy ngày nay không đụng nước càng thêm sinh khí.

Thẩm Thanh Thu nghiêng đầu, tránh né bàn tay của Lạc Băng Hà trên tai, châm chọc nói với Lạc Băng Hà.

" Hừ, tiểu súc sinh, ngươi có tư cách gì nói hắn.

Còn có, đừng gọi ta là sư tôn, ta không phải sư tôn ngươi !

Hiểu ?

"

Lạc Băng Hà nghe vậy trầm mặc nửa ngày, Thiên Ma Ấn nhất thời sáng lên.

Cười lạnh một tiếng, ngồi xổm xuống nhìn vào mắt Thẩm Thanh Thu, giơ tay nâng cằm Thẩm Thanh Thu, hơi hơi dùng sức.

" Thẩm Thanh Thu, ngươi sợ mấy ngày không bị đánh liền quên thân phận của mình sao?

Ngươi cho rằng mình vẫn là Tu Nhã Kiếm được mọi người kính trọng sao?

A, để ta nói cho ngươi biết, ngươi bây giờ chỉ là một tù nhân, ngươi vẫn nên ngẫm lại thân phận hiện tại của mình, ngươi...

"

" Cút!

Mau cút đi!

Tiểu súc sinh, ngày nào không có việc gì cũng tới đây.

Ngươi không tới đây, bản tôn còn cảm thấy trong sạch!

Ngươi...

Khụ khụ khụ...

Phụt "

" Sư tôn...

Sư tôn...

Người sao vậy?

Đừng làm ta sợ...

"

Thẩm Thanh Thu cố nhẫn nhịn, phát hiện thực sự nhịn không nổi, cắt ngang lời Lạc Băng Hà lại không ngờ rằng càng ngày càng tức giận.

Hơn nữa mấy ngày nay y không có bỏ gì trong bụng, thân thể suy nhược.

Vì vậy liền phun ra máu, hôn mê bất tỉnh.

Lạc Băng Hà nhìn thấy Thẩm Thanh Thu trực tiếp phun ra máu rồi ngất đi.

Đồng tử kịch liệt co rút lại, nhất thời hoảng sợ.

Hắn run rẩy bế thân thể Thẩm Thanh Thu, nhấc chân vừa định rời khỏi nơi này lại đột nhiên nhìn thoáng qua xích xắt khóa Thẩm Cửu không khỏi có chút bực bội.

Tặc lưỡi, bẻ gãy xích xắt thành nhiều đoạn.

Nhìn cũng không thèm nhìn, bế theo Thẩm Cửu rời khỏi thủy lao.

__ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __

Tác giả có chuyện muốn nói:

Cái kia......

Ta thật sự không biết nên viết như thế nào về Băng ca, nếu có độc giả cảm thấy có chỗ nào không hợp lý hoặc là góp ý cho ta, cũng có thể viết ở khu vực bình luận, cảm ơn !Ngoài ra có thể mình viết hơi chậm nên không cập nhật nhanh được, mong các bạn thông cảm.
 
[ Băng Cửu ] Nếu Thẩm Cửu Là Nhân Ngư
Chương 3


Nhân vật sẽ OOC, nhưng không quá nghiêm trọng, Tiểu Cửu là nhân ngư, Nhạc Thất biết điều đó và luôn giúp y che dấu, hiểu lầm giữa hai người được giải quyết.

__ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __

" Chậc, mau mau xem xem y bị sao vậy ?

Ngươi có nghe hay không ?

Mau nhanh lên !"

" A, được rồi...

Lạc công tử, tới ngay đây.

"

Lạc Băng Hà ôm lấy Thẩm Thanh Thu một đường trở về Huyễn Hoa Cung, nhìn thái y ngơ ngác chờ ở trong viện, hắn không khỏi có chút tức giận.

Cũng may hắn còn dùng linh lực phái người đi mời một vị đại phu thông minh hơn đến, không nghĩ tới vị đại phu hắn mời lại không hiểu chuyện như vậy.

Đại phu thấy Lạc công tử ôm ai đó vào tẩm điện liền vội vội vàng vàng đi theo.

Lạc Băng Hà nhẹ nhàng đem người trong ngực đặt xuống giường, hắn cư nhiên không ý thức được hắn đối với Thẩm Thanh Thu ôn nhu như thế nào, giống như chạm vào một con búp bê sứ, sợ làm vỡ y.

Tuy rằng, Lạc Băng Hà chính mình không ý thức được nhưng vị đại phu bên cạnh lại thấy rõ ràng, tay cầm hộp thuốc có chút run run.

" Ngươi xem, hắn làm sao vậy, nếu như không trị được, mạng ngươi cũng coi như xong."

Lạc Băng Hà lùi lại nửa bước, di chuyển ra phía sau để đại phu tiến tới xem Thẩm Thanh Thu như thế nào.

" Ngươi làm cái gì vậy ?!

Mau buông tay ra !"

" Ách...

Lạc công tử, ta không phải cố ý, ta chủ yếu đến đây khám bệnh, nhất định phải cầm lấy tay bằng không làm sao có thể bắt mạch."

Lạc Băng Hà sửng sốt một hồi, lúc lấy lại tinh thần thì thấy vị đại phu to gan lớn mật này muốn bắt tay vào chiếm Thẩm Thanh Thu tiện nghi, nhất thời liền sinh khí, lập tức quát.

Đại phu vừa nghe thấy tiếng gầm của hắn liền quay lại, vội vàng giải thích.

Lạc Băng Hà nghe xong, sắc mặt trầm xuống, trầm mặc một hồi, nghiến răng nghiến lợi nói.

" Ta sẽ đưa tay y ra, ngươi thuận tiện xem xem lỗ tai y làm sao vậy."

Nói xong, hắn liền kéo tay Thẩm Thanh Thu , tránh sang một bên nhìn đại phu bắt mạch cho y.

Xong không biết lấy chiếc khăn tay từ đâu ra lau lau cổ tay y tựa hồ vừa chạm vào thứ gì đó dơ bẩn.

Nửa ngày trôi qua

" Lạc công tử, cái kia... vị thiếu niên này mấy ngày rồi không ăn, thân thể có chút suy nhược khiến cho y trở nên khó thở cư nhiên bất tỉnh.

Còn có... cái này lỗ tai, theo tại hạ suy đoán hẳn là do thiếu nước sinh bệnh.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, y sẽ chết vì thiếu nước..."

" Được, bổn tọa hiểu rồi, chỉ là cho y uống nước thôi đúng không?

Ngươi mau mau cầm ngân lượng đi đi, ta nghĩ ngươi là một người hiểu chuyện đúng không.

"

Lạc Băng Hà không kiên nhẫn ngắt lời hắn, lời nói đầy hàm ý đe dọa.

" Đương...

đương nhiên , tại hạ tuyệt đối sẽ không nói ra ngoài.

Còn có, đây là đơn thuốc đem nó đi bốc thuốc cho người bệnh uống.

"

Đại phu sau khi lấy ngân lượng liền nhanh chóng rời khỏi đây.

Đại phu vừa đi khỏi Huyễn Hoa Cung, đột nhiên bị ai đó kéo đi, nam nhân liền kéo đại phu rời khỏi đây đến nơi an toàn liền dừng lại.

" Thế nào rồi?

Mộc sư đệ, Thanh Thu sư đệ làm sao rồi?

Y không bị phát hiện a ?"

" Chưởng môn sự huynh, Thẩm sư huynh không sao chỉ là thiếu nước lỗ tai liền lộ ra.

Có điều... cái này Lạc Băng Hà có điểm không đúng, chúng ta vẫn nên cẩn thận thì hơn.

Bất quá...

Chưởng môn sư huynh làm sao biết kịp thời như vậy ?

"

Mộc Thanh Phương hít một hơi trả lời, tùy tiện nói ra nghi hoặc của chính mình.

Nhạc Thanh Nguyên nghe nói Thẩm Thanh Thu không có gì nghiêm trọng liền thở phào nhẹ nhõm, trả lời trước câu hỏi của Mộc Thanh Phương.

Hồi ức trung

" Thất ca, thân thể ta bây giờ quá yếu thật sự khó kiên trì nổi càng không thể để người khác biết thân phận.

Thất ca, ta có một kế hoạch...

Như này, ngươi liền giả vờ vội vàng đi ra bên ngoài, ta đoán hẳn là trước cửa tên tiểu súc sinh Lạc Băng Hà sẽ cảm thấy có gì đó không đúng.

Sau khi ngươi rời khỏi Huyễn Hoa Cung, liền mang Mộc Thanh Phương tới đây làm đại phu.

Ta sẽ tìm cách đả thương chính mình, yên tâm ta sẽ không mất mạng cho dù mất mạng liền tính tiểu súc sinh cũng sẽ không bỏ qua.

Dù sao hiện tại ta chết đói đối với hắn cũng không bận tâm.

"

" Không được !

Tiểu Cửu, ta không thể lấy tính mạng ngươi đem ra đùa giỡn, ta không đồng ý.

"

" Thất ca, không còn cách nào khác đây là biện pháp duy nhất.

Thất ca, chỉ cần ngươi đồng ý...

"

Nhạc Thanh Nguyên phải đưa ra một lựa chọn khó khăn, một mặt là mạng sống của Tiểu Cửu, mặt khác không thể để thân phận của y bị bại lộ.

Đây không đơn giản là một vấn đề !

" Được!

Tiểu Cửu, ta đáp ứng ngươi.

Nhưng... ngươi nhất định phải cẩn thận, đặc biệt là đối với Lạc Băng Hà!"

Ở bên kia

Lạc Băng Hà nhìn người nằm trên giường, Thiên Ma ấn không ngừng lóe lên tựa hồ đang đưa ra quyết định khó khăn.

Mãi lâu sau, hắn mới ngồi xổm xuống, lặng lẽ một bên nhìn Thẩm Thanh Thu.

Thời điểm khi ngủ liền có một loại khi chất ôn hòa, dịu nhẹ không như lúc tỉnh gay gắt, độc miệng.

Khiến người khác nhìn vào liền có cảm giác tuyệt đối không chạm tới,chỉ có thể nhìn từ xa chứ không thể tới gần.

Giống như ánh trăng trên bầu trời mãi mãi trên cao không thể chạm tới.

Thành thật mà nói, từ lần đầu tiên gặp Thẩm Thanh Thu, hắn liền cảm thấy Thẩm Thanh Thu chính là mỹ nhân ngư thần bí dưới nước.

Tương truyền mỹ nhân ngư lớn lên rất tuấn mỹ, nước mắt có thể biến thành ngọc trai, nghe nói còn có thể sinh con cho người mình yêu.

Cho dù y đối với hắn không mấy hảo cảm, thái độ thậm chí còn tệ.

Không sao, hắn vẫn chịu đựng được nhưng hắn không ngờ rằng, Thẩm Thanh Thu thực sự muốn mình chết.

Ha!

Xem ra hắn ngay từ đầu không nên ảo tưởng, nghĩ rằng hai người có thể hòa thuận với nhau.

__ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __

Tác giả có lời muốn nói:

Ta vốn định từ từ viết nhưng nghĩ đến hôm nay giao thừa, độc giả thúc giục cập nhật, liền thêm một cập nhật.

Xem như chúc mừng năm mới!
 
[ Băng Cửu ] Nếu Thẩm Cửu Là Nhân Ngư
Chương 4


Nhân vật sẽ OOC. nhưng không nghiêm trọng lắm, Tiểu Cửu là một mỹ nhân ngư, Nhạc Thất biết điều đó và giúp y giấu , hiểu lầm giữa hai người được giải quyết.

__ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __

Thẩm Thanh Thu mơ mơ hồ hồ nghe thấy thanh âm ai đó bên cạnh mình.

Thầm nghĩ, Thất ca mang Mộc Thanh Phương đến rồi sao ?

Nếu như vậy thì tốt rồi ít nhất thân phận này vẫn an toàn, tuy rằng nó sẽ mang đến không ít phiền toái...

Không biết qua bao lâu, thanh âm bên cạnh liền biến mất, tựa hồ tất cả mọi người cũng biến mất .

Nhưng y biết tiểu súc sinh Lạc Băng Hà vẫn luôn ở đó chưa hề rời đi, cho nên y không thể hạ thấp cảnh giác .

Thẩm Thanh Thu bỗng nhiên nghe thấy một tiếng tát, giống như tên khốn Lạc Băng Hà kia tự tát chính mình, hình như là tát vào mặt .

Sợ rằng tiểu súc sinh này thật sự có vấn đề, đột nhiên tự tát chính mình một cái .

Mấy năm ở vực thẳm Vô Gian đem hắn đánh đến não tàn ?

Chỉ là...

Hắn nghĩ đến cái gì đáng bị đánh vào mặt ?

Lẽ nào đã chuyện không nên làm, nhưng chuyện không nên làm là gì ?

Chẳng lẽ là đem ta ra khỏi thủy lao...

Trong lúc Thẩm Thanh Thu đang lung tung suy nghĩ, một bàn tay liền chạm vào lỗ tai y .

Nội tâm Thẩm Thanh Thu tức khắc vang lên, chỉ cần bên tai có bất kỳ dị thường nào.

Bất luận y có thất hứa trước đó với Thất ca, y cũng sẽ cùng với tiểu súc sinh đại chiến ngươi sống ta chết .

Thẩm Thanh Thu vốn đã chuẩn bị tốt kế hoạch này, nhưng đang định hành động lại cảm giác tiểu súc sinh đang dùng ngón tay vuốt ve lỗ tai vài cái .

Khiến Thẩm Thanh Thu không khỏi có chút ngứa ngáy, sợ chính mình nhịn không được liền tránh đi cái này bàn tay, phát hiện mình không nhìn nhầm.

Sau đó liền bại lộ thân phận .

" Sư tôn...

Thẩm Thanh Thu ?

Tu Nhã Kiếm ?

Hừ... chẳng qua chỉ là ngụy quân tử.

"

Lạc Băng Hà nhìn người nằm trên giường mình, không khỏi khó chịu vì sao lại đưa y vào tẩm cung của mình .

Rõ ràng hắn tới đây muốn báo thù...

Nghĩ đến việc Thẩm Thanh Thu trước đây đối xử với mình như nào lại như nào đối đãi hắn .

Hắn không kìm được tát mình một cái không ngờ trên mặt liền xuất hiện mấy vệt đỏ ửng .

Lạc Băng Hà tự tát chính mình mấy cái, thậm chí còn đánh thật mạnh.

Thiếu chút nữa liền tức giận tới mức thăng thiên .

Đột nhiên nhớ tới Thẩm Thanh Thu còn nằm ở trong phòng hắn, ánh mắt liền tối sầm lại, nheo mắt lại nhìn Thẩm Thanh Thu lỗ tai, đưa tay chạm vào .

Trong vô thức liền nói ra suy nghĩ trong lòng.

Lạc Băng Hà nói xong liền ý thức được bản thân vừa nói ra những lời ngu ngốc .

Nhìn Thẩm Thanh Thu nằm trên giường bất động, nghiêng đầu như đang suy nghĩ gì đó .

"A" một tiếng liền rời khỏi tẩm điện .

Thẩm Thanh Thu nghe Lạc Băng Hà nói như vậy liền hít một hơi thật sâu, suýt chút nữa là chửi ngược lại hắn .

Cuối cùng, y dựa vào khả năng tự chủ mạnh mẽ mới không lộ ra sơ hở .

Thật lâu sau, cảm giác Lạc Băng Hà sẽ không quay lại .

Thẩm Thanh Thu mở mắt nhìn thoáng qua , phát hiện nơi này không có người không khỏi thở phào nhẹ nhõm .

Sau đó nghĩ tới chính mình lỗ tai liền sờ soạng một chút xem nó trông như thế nào.

Sau khi chạm vào, phát hiện nó còn nghiêm trọng hơn y tưởng tượng rất nhiều .

Đôi tai đã hoàn toàn biến thành tai nhân ngư trưởng thành, thậm chí xung quanh còn có một ít vảy màu xanh nhạt .

Thẩm Thanh Thu lập tức cảm thấy không đúng , lấy con mắt của tiểu súc sinh Lạc Băng Hà kia, làm sao có thể tin lời một kẻ không rõ lai lịch .

Vừa rồi hắn ra ngoài, nhất định đi kiểm tra thông tin xem có đúng hay không .

Tiêu rồi, y phải làm sao đây !

Thẩm Thanh Thu trong đầu tràn ngập những từ này, y hoảng loạn tới mức tay phát run .

Muốn xuống giường, nhưng lại phát hiện thân thể căn bản không có chút sức lực nào .

Nghĩ đến nơi này quá mức nguy hiểm, y liền lấy hết sức bước xuống giường với cơ thể thiếu nước trầm trọng .

Thấy ấm trà cách đó không xa, y lảo đảo đi đến bên ấm trà trên bàn ăn rót một tách trà để đỡ khát .

Uống xong một tách trà, y vẫn cảm thấy không đủ liền cầm ấm trà rót hết trà vào miệng .

Thẩm Thanh Thu uống xong một ấm trà lại không cảm nhận được mùi vị gì.

Y vốn tưởng rằng, uống trà nên nếm thử một chút từ từ thưởng thức hương vị thơm ngon của nó .

Nhưng hiện tại...

Thẩm Thanh Thu lắc lắc đầu, ngăn lại suy nghĩ trong đầu .

Sau đó, từ từ nghĩ cách trốn thoát .

Lạc Băng Hà sau khi rời khỏi tẩm cung, nhanh chân đi đến Tàng Thư Các kiểm tra các tư liệu liên quan xem y có thật sự mắc bệnh này hay không.

Không ngờ, vừa ra ngoài liền gặp thị vệ bên cạnh lão cung chủ đang canh giữ cửa viện Huyễn Hoa Cung của hắn, tựa như đang chờ hắn đi ra.

" Lạc sư đệ, cung chủ kêu ngươi đi qua một chuyến."

Quả nhiên, lời này đã xác nhận suy đoán của hắn, e là lão cung chủ gọi hắn qua là để hỏi về Thẩm Thanh Thu.

" Được, vậy sư huynh dẫn đường đi."

Lạc Băng Hà đi theo hắn đến thư phòng của lão cung chủ, thị vệ gõ cửa, làm động tác mời .

Lạc Băng Hà nhấc chân đi vào, lại phát hiện bên trong không có người, không khỏi cười lạnh một tiếng .

Hừ, lão cung chủ đây là muốn cảnh cáo hắn không có sự cho phép của lão lại dám thả Thẩm Thanh Thu ra khỏi thủy lao .

Chậc chậc, hắn không sợ lão.

Nhưng mà...

Đây không phải lúc gỡ bỏ lớp mặt nạ với lão, vẫn nên xem xem chuyện gì sẽ xảy ra .

Lạc Băng Hà nhìn thư phòng một vòng, tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống chờ lão cung chủ tới .

Thật lâu sau.

" Thực xin lỗi, Băng Hà !

Vừa rồi có chút chuyện khó tránh khỏi , để cho ngươi chờ lâu như vậy..."

Người còn chưa tới, thanh âm đã truyền vào trong phòng trước .

Một lão nhân gia tinh thần phấn chấn từ ngoài cửa bước vào, trên mặt lộ ra vẻ áy náy, dường như thật sự xin lỗi về chuyện này .

Lạc Băng Hà thấy lão cung chủ đi vào, vội vàng đứng dậy nghênh đón, nở nụ cười ôn hòa giống như một tiểu bối ân cần .

" Không có gì, tiền bối, chuyện của người quan trọng hơn, vãn bối tất nhiên nên chờ người..."

Dưới sự hỗ trợ của Lạc Băng Hà, lão cung chủ ngồi trên ghế chính, cùng hắn hàn huyên vài câu sau đó mới chậm rãi đi vào vấn đề chính .

" Băng Hà, hiện tại bốn phái liên hợp xét xử sắp diễn ra , ngươi mang Thẩm Thanh Thu ra ngoài là ý gì ?

Chẳng lẽ... ngươi không muốn báo thù."

" Làm sao có thể, tiền bối, vãn bối vừa rồi đi vào thủy lao nhìn thấy người nọ bất tỉnh.

Vãn bối sợ người nọ chết đối với hắn chẳng phải tốt hơn sao ?

Huống hồ, nếu y chết vào lúc này cũng không phải chuyện tốt, tiền bối.

"

Lạc Băng Hà thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục nói.

" Nhưng tiền bối không cần phải lo lắng.

Mặc dù vãn bối phá xích sắt nhưng vòng sắt trên cổ tay nam nhân vẫn còn, linh lực của nam nhân cũng không dùng được, y cho dù muốm chạy trốn cũng không thể.

Dù có chạy cũng không thể chạy xa, người vẫn sẽ bị bắt lại.

Hơn nữa, y còn ở trong viện của tiểu bối.

Tiểu bối sẽ giảm sát tuyệt đối không để y trốn thoát.

Bất quá tiền bối, người lo lắng trong cung không có khả năng bắt người không có linh lực sao ?

"

" Ha ha, sao có thể ?

Người, thấy ta không yên tâm sao ?

Vậy để y trong viện của người, chờ bốn phái liên hợp thẩm vấn liền thả y ra.

"

Lão cung chủ vốn muốn Lạc Băng Hà biết khó mà lui, không nghĩ chuyện khônh nên làm.

Lại không ngờ qua lời hắn liền biến thành một bạo quân.

Bất đắc dĩ xấu hổ cười cười, bày ra vẻ mặt ân cần, nói.

" Đã như vậy, nếu tiền bối không có chuyện gì, vãn bối xin phép đi trước, cáo từ.

"

Lạc Băng Hà hành lễ một cái, xoay người rời đi.

Lão cung chủ vừa nhìn Lạc Băng Hà từng bước ra khỏi thư phòng, vừa nghĩ luôn cảm thấy có gì đó khônh đúng nhưng lại không nói ra được.
 
[ Băng Cửu ] Nếu Thẩm Cửu Là Nhân Ngư
Chương 5


Nhân vật sẽ OOC nhưng không nghiêm trọng lắm, Tiểu Cửu là một mỹ nhân ngư, Nhạc Thất biết điều đó và giúp y giấu , hiểu lầm giữa hai người được giải quyết.

__ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __

Lạc Băng Hà thất thần từ trong thư phòng đi ra, trở lại trong tẩm viện mới chợt bừng tỉnh.

Do dự một hồi, cuối cùng cũng không vào viện mà đi ra sân.

Bản thân cũng không biêt hắn đi đâu.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, vẫn là đi tản bộ ngoài sân nghĩ cách tiếp theo đối phó với y.

Lạc Băng Hà loay hoay bên ngoài một hồi, chợt phát giác.

Nếu Thẩm Thanh Thu trốn đi thì sao?

Hắn sải bước tới trong viện, mở cửa nhìn thoáng qua lại phát hiện không có ai bên trong.

" Ha, làm tốt lắm Thẩm Thanh Thu.

Nếu ta tìm được ngươi xem xem ta dạy dỗ ngươi như thế nào..."

Lạc Băng Hà nhìn căn phòng trống trải trước mặt, xoa xoa lông mày.

Ra lệnh cho đệ tử Huyễn Hoa Cung bẩm báo lão cung chủ, tìm kiếm y trong cung.

Y hiện tại không thể chạy xa, nhất định còn ở trong cung.

Lạc Băng Hà nghĩ đến vừa rồi còn bảo đảm y tuyệt đối sẽ không chạy trốn, trong lòng không khỏi kích động.

Thật đúng là biết làm người khác lo lắng, sớm biết sẽ phiền toái như vậy hà cớ gì lại đem y ra từ thủy lao.

" Lạc sư huynh, chúng ta tìm khắp nơi từ trong ra ngoài cũng không thấy người.

Lạc sư huynh...

Y thật sự không chạy trốn a ?"

Lạc Băng Hà nghe vậy, trong lòng bỗng thắt lại.

Hắn làm ra vẻ bình tĩnh, chậm rãi nói.

" Không có việc gì, sư đệ phiền ngươi cẩn thận tìm một chút, người kia hẳn là chạy không xa.

Trong người cũng không có bất kỳ linh lực nào, hơn nữa lão cung chủ cũng hi vọng có thể nhanh chóng tìm được y..."

" Được rồi sư huynh, chúng ta sẽ tận lực tìm được y.

"

Bận rộn cả đêm, vẫn không tìm được người.

Lạc Băng Hà không khỏi tự hỏi chẳng lẽ hắn thật sự không có năng lực sao ?

Lẽ nào là nhóm người Thương Khung Sơn ?

Chậc, thật phiền phức.

Vừa nghĩ ngợi hắn vừa đi đến một bên bức bình phong, chuẩn bị cởi y phục.

Giữa chừng, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.

Nhanh tay cầm Tâm Ma Kiếm hướng vào trong góc, Tâm Ma Kiếm chỉ cách chân mày nam nhân một chút.

Nhưng Lạc Băng Hà lại không thể xuống tay được.

Mãi lâu sau, Lạc Băng Hà thu hồi Tâm Ma Kiếm, nhìn nam nhân cuộn tròn trong góc chỉ nhìn hắn thay y phục không nói một lời nào.

Hắn không khỏi hừ một tiếng, nếu không phải hắn phản ứng nhanh sợ là đã bị y nhìn thấy hết, nhất thời không khỏi tức giận.

" Sư tôn, người ở chỗ này làm gì?

Ngươi câm sao ?

Không ngờ...

Ta không có ở đây mấy năm, người lại có sở thích nhìn cơ thể người khác ?"

Thẩm Thanh Thu ngơ ngác nhìn Lạc Băng Hà, nhớ tới trước khi hắn trở về y đã xấu hổ như thế nào.

" Lạc ca ca, ngươi đang làm gì vậy ?

Ngươi ở trong phòng sao ?

Ta vào trong được không ?

"

Tiểu cung chủ vẻ mặt ngượng ngùng mở cửa, muốn ôm Lạc ca ca yêu thích của mình một cái.

Không ngờ Lạc ca ca yêu thích của nàng không có ở trong phòng mà sư tôn đối xử tệ bạc với Lạc ca ca lại ở trong phòng.

Trong lòng không khỏi cảm thấy tức giận.

Rút một cây roi da từ thắt lưng, giơ tay cao lên chuẩn bị đánh.

" Chờ một chút tiểu cung chủ, ngươi không phải tới tìm tiểu...

Khụ Lạc Băng Hà sao ?

Đáng tiếc ngươi tới không đúng lúc, hắn vừa đi ra ngoài, ngươi không muốn biết khi nào hắn trở về sao?"

Thẩm Thanh Thu nhìn cây roi trong tay tiểu cung chủ, đương nhiên không phải cây roi bình thường.

Cây roi nhìn từ xa cũng không có vấn đề gì nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy cái móc nhỏ trên roi.

Nếu chẳng may vô tình bị ả nữ nhân này quất vài roi, không chết thì cũng sẽ bị mất một lớp da.

Tuyệt đối không được, ta không thể bị ả đánh.

Cơ thể hiện tại không có linh lực chỉ có thể khéo léo nghĩ biện pháp đối phó với nữ nhân này .

" Đúng, ta tới tìm Lạc ca ca.

Huynh ấy đang ở đâu ?

Khi nào thì trở về ?"

Tiểu cung chủ đột nhiên nghe được lời nói Thẩm Thanh Thu, nhất thời không kịp phản ứng liền thuận theo Thẩm Thanh Thu suy nghĩ trả lời vấn đề.

Thẩm Thanh Thu thấy tiểu cung chủ trúng chiêu.

Y cười thầm trong lòng, nữ nhân này quả không có đầu óc, thật đúng là ngu xuẩn bất quá như vậy vẫn tốt hơn.

" Cái này...

Tiểu cung chủ không bằng bỏ roi xuống, ta sẽ tỉ mỉ giải thích cho ngươi?

Tiểu cung chủ không cần lo lắng, trên người ta không có bất luận cái gì vũ khí, hơn nữa còn không có linh lực, đủ uy hiếp ngươi sao ?"

Tiểu cung chủ nghe lời y nói, do dự một chút lại cảm thấy y nói quả nhiên có lý liền để roi qua một bên.

" Vậy bây giờ ngươi có thể kể cho ta nghe về Lạc ca ca không ?

"

" A...

Hắn...

Hắn là lão cung chủ gọi tới, lão cung chủ gọi hắn đến nói chuyện.

Buổi tối có thể sẽ trở về, ngươi định ở chỗ này chờ sao ?"

Tiểu cung chủ vốn tưởng rằng, nàng cùng y nói chuyện lâu như vậy còn nghĩ sẽ cái gì hữu dụng.

Không nghĩ tới lại là loại chuyện nhảm nhí này, cho nên nhất thời không khống chế được tâm tình, cầm cây roi bên cạnh đánh Thẩm Thanh Thu.

" Ngươi cho rằng đầu óc ta có vấn đề ?

Không biết tối nay Lạc ca ca có trở về hay sao ?

Quả nhiên lãng phí thời gian với ngươi..."

Thẩm Thanh Thu nhìn cây roi vụt về phía mình, nhất thời không nói nên lời.

Y không biết tiểu súc sinh như thế nào ?

Ta làm sao biết về hắn ?

Mặc dù cơ thể không có linh lực còn bị hạn chế bởi chiếc vòng sắt trên cổ tay.

Nhưng Thẩm Thanh Thu vẫn nhanh nhẹn tránh được đòn roi nhờ kinh nghiệm nhiều năm của mình.

Thấy Thẩm Thanh Thu tránh được một roi của mình, tiểu cung chủ càng thêm sinh khí.

Từ trước đến nay không một ai dám tránh một roi của nàng !

" Tiểu cung chủ, cho dù ngươi không vui nhưng ngươi cho rằng đây là phòng của ai ?

Nếu như ngươi đập phá đồ đạc của hắn, ngươi nghĩ hắn sẽ làm gì ?

Hử !

Tiểu cung chủ ?

"

Thẩm Thanh Thu vừa nói vừa né roi của tiểu cung chủ.

Mặc dù Thẩm Thanh Thu tận lực né tránh đòn roi nhưng y vẫn bị đánh vài lần, lưu lại mấy vết roi đỏ đậm.

Tiểu cung chủ nhìn những vết nứt để lại trên đồ đạc mà nàng đã đập lại nghĩ đến lời vừa rồi của Thẩm Thanh Thu.

Lập tực hoảng sợ lui về sau nửa bước.

Lạc ca ca không thích người khác vào phòng huynh ấy, ta làm sao bây giờ ?

Nàng chợt nhớ tới bên cạnh còn có một người là Thẩm Thanh Thu, có thể đem y ra làm người nhận tội thay !

" Ngươi !

Nếu Lạc ca ca quay trở về liền nhìn thấy những thứ này.

Mau nói cho hắn là ngươi tự làm, tuyệt đối không nói cho hắn là ta đã tới.

Ngươi nghe rõ không !?"

Thẩm Thanh Thu nhìn bộ dáng kiêu ngạo của tiểu cung chủ, trong mắt hiện lên một tia châm chọc, nhíu nhíu mày.

" Được a, có điều... ngươi cho rằng hắn không nhìn thấy vết thương trên người ta sao ?

Hắn mù sao ?

"

" Đây...

được chưa, ta cho ngươi thuốc mau tự mình bôi.

Nhớ không được nói với hắn là ta đã tới đây."

Thẩm Thanh Thu tiếp nhận thạch cao tiểu cung chủ ném tới, tùy ý gật đầu, tỏ vẻ đã biết .

Thẩm Thanh Thu thoáng nhìn bốn hướng xung quanh, sau đó tìm được bức bình phong, y nghiến răng dùng hết sức từ dưới đất bò dậy.

Thân thể không ngừng lắc lư, phảng phất giây tiếp theo y có thể ngã xuống đất.

Thẩm Thanh Thu đứng nghỉ ngơi một lát, hít một hơi sâu đi về phía bình phong.

Nhanh chóng tìm một góc không quá dễ thấy, vừa vặn là điểm khuất từ cửa đi vào.

Nếu không chú ý thì sẽ không dễ dàng nhìn thấy người khác trong phòng.

Thẩm Thanh Thu ngồi một chỗ, nhìn trong tay đan dược.

Do dự một hồi, vẫn đổ một ít lên vết thương.

Tuy rằng đau nhưng ít nhất máu chảy không còn nhiều.

Nghĩ đến chính mình rõ ràng là thái tử duy nhất trong biển sâu vô lo vô nghĩ có gì không tốt.

Vậy mà y lại đến nhân gian để chịu khổ, nếu...

Nếu lúc đó y không có lòng hiếu kỳ lớn như vậy, thì có phải sẽ không như bây giờ ?

Con nên làm gì đây ?

Con nhớ phụ thân, mẫu hậu...

Con nhớ các tỷ tỷ...

Con nhớ Thất ca...

Đau quá a... không chỉ vết thương mà còn cả tâm cũng đau...

đau từ trong ra ngoài...

Thẩm Thanh Thu đau lòng tự ôm chính mình, đem đầu đặt ở trên đùi của mình.

Tựa hồ như vậy có thể chống lại nỗi đau trong lòng, để y không phải cảm thấy quá khó chịu.

Một giọt nước mắt trong suốt chậm rãi lướt qua gò má Thẩm Thanh Thu, rơi xuống phát ra tiếng đinh lang.

Hóa ra giọt nước mắt đó đã biến thành một viên ngọc trai trong suốt như pha lê.

Nghe thấy tiếng vang, Thẩm Thanh Thu chậm rãi định thần lại, hàng mi đẫm lệ khẽ run.

Thoáng nhìn qua viên trân châu ở phía xa, y vươn bàn tay run rẩy nắm lấy viên ngọc.

Bóp đến khi đầu ngón tay trắng bệch có thể thấy dùng mất bao nhiêu sức lực.

Thẩm Thanh Thu nhìn đồ vật trong tay, trong lòng không khỏi cười lạnh một tiếng.

Y giơ tay lên, rắc bột ngọc trai trong tay ra, chỉ thấy bột phấn lóe lên rồi biến mất.

"Này !

Thẩm Thanh Thu, ngươi không nghe ta nói sao ?

Ngươi điếc sao?"

Lạc Băng Hà thấy Thẩm Thanh Thu đang nhìn chằm chằm mình, y không trả lời hắn, lập tức cau mày lại.

__ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __

Tác giả có chuyện muốn nói:

Cái này gần đây chưa update chủ yếu là do mình bận quá.

Mai mình đăng ký rồi, mình phải đi học, trường không mang theo điện thoại nên mình không cập nhật được.

Kể cả thứ 7 và chủ nhật mình có quay lại , nó có thể không được cập nhật, vì vậy việc cập nhật là không chắc chắn.

Ngoài ra, tôi chúc mọi người một ngày lễ tình nhân vui vẻ!

Mặc dù tôi độc thân o ( ∩_∩ ) o nhưng tôi không ghét lễ tình nhân.
 
[ Băng Cửu ] Nếu Thẩm Cửu Là Nhân Ngư
Chương 6


Nhân vật sẽ OOC, nhưng không quá nghiêm trọng, Tiểu Cửu là nhân ngư, Nhạc Thất biết điều đó và luôn giúp y che dấu, hiểu lầm giữa hai người được giải quyết.

__ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __

Thẩm Thanh Thu nhìn người trước mặt không hiểu sao liền tức giận.

Nghiêng đầu, nhẹ nhàng nói vài câu: "Ta không có..."

" Không có ?

Là không bị câm ?

Hay là không có sở thích xem người khác cởi y phục ?"

" Không phải, ngươi... quên đi.

" Thẩm Thanh Thu vừa nghe lời này vốn định cùng hắn cãi lại,lại đột nhiên nghĩ tới mình còn có thể nói cái gì với hắn.

Liền ngậm miệng lại, cụp mắt xuống không thèm nhìn hắn nữa.

" Ngươi !

" Lạc Băng Hà vốn định nghe sư tôn tốt của hắn giảo biện như thế nào.

Không nghĩ tới y mới nói mấy câu liền dừng lại, nghiến răng nghiến lợi, cười lạnh một tiếng tiếp tục nói :"Được thôi, nếu như ngươi không muốn nói thì ta cũng không ép.

Chẳng qua..."

Lạc Băng Hà híp híp mắt, nhìn y từ trên xuống dưới, ý vị thâm trường nói: " Chẳng qua...

Ngươi phải trả giá một chút gì đó đúng không ?

Hửm ?"

" A, trả giá ?"

Thẩm Thanh Thu nghe được lời này không thể tưởng tượng nổi nhướng mày.

Khẽ cười thấp vài tiếng, ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy châm chọc nhìn Lạc Băng Hà.

Cho dù Thẩm Thanh Thu ngước lên nhìn Lạc Băng Hà nhưng khí chất không hề thua kém, vẫn giữ lấy một khí chất tốt.

Điều đó khiến cho Lạc Băng Hà có cảm giác rằng y đang đe dọa người khác, y là muốn cùng hắn nói điều kiện.

Lạc Băng Hà nghĩ tới đây không khỏi ngẩn người, ta sao lại có kiểu suy nghĩ như vậy chứ.

Ta là người đưa ra điều kiện vẫn nên bình tĩnh lại, dùng giọng điệu không thể nghi ngờ nói ra.

" Sư tôn...

Dường như người chưa từng nấu ăn đúng không ?

Nếu đã như vậy, đành phải nhờ sư tôn chuẩn bị ba bữa một ngày và mang chúng đến phòng ta đúng giờ.

Nhân tiện người giúp ta chuẩn bị tốt y phục, hầu hạ ta mặc quần áo, hiểu không ?"

" Lạc Băng Hà !

Ngươi tốt nhất đừng đi quá xa !

Ngươi cho rằng mối quan hệ giữa chúng ta là gì ?

Ta không muốn tranh luận với ngươi không được sao ?

Nếu ngươi thật sự muốn nghe, ta nói cho ngươi biết...

"

Thẩm Thanh Thu nghe vậy, y vốn đã kìm nén tính khí của bản thân.

Cố gắng trấn tĩnh không để người khác phát hiện ra thân phận của bản thân chỉ vì nhất thời bốc đồng nhưng y vẫn không nhịn được mà bộc phát.

Sau đó lại cảm thấy chưa đủ, bắt đầu bình tĩnh lại nói.

Lạc Băng Hà cảm thấy nắm đấm của mình cuối cùng cũng đánh trúng tâm, nhướng nhướng mày, tâm tình tốt nói :" Không sao, ta cảm thấy việc này giao cho ngươi là rất tốt, tuy rằng vừa rồi ta hỏi rất muốn nghe câu trả lời của ngươi.

Nhưng bây giờ ta không muốn nghe nữa, ta không muốn biết."

Thẩm Thanh Thu nắm chặt tay, cố nhẫn nhịn nhưng vẫn không chịu được bộ dáng muốn ăn đòn của Lạc Băng Hà.

Y đứng dậy đánh Lạc Băng Hà một đấm, nhân lúc Lạc Băng Hà chưa kịp phản ứng đấm hắn thêm mấy cái.

Lạc Băng Hà đột nhiên ăn một đấm hung hãn của Thẩm Thanh Thu không khỏi sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng đã bị đấm mấy cái.

Sau khi phản ứng lại vốn định đánh trả nhưng đã bị Thẩm Thanh Thu khiến hai người bổ nhào về phía trước.

Chỉ nghe một tiếng vang, là tiếng đầu đập xuống đất, Lạc Băng Hà bị đập đến mức đầu ong ong.

Hắn tức giận liền đẩy Thẩm Thanh Thu đang nằm trên người mình sang một bên, đứng dâyh nói :" Thẩm Thanh Thu !

Ngươi, con mẹ nó có tật xấu sao ?"

Lạc Băng Hà thấy Thẩm Thanh Thu không có cái gì phản ứng, ngược lại không nói lời nào.

Trong lòng thập phần hoảng sợ, lẽ nào lại xảy ra chuyện gì sao ?

Hắn vội vàng ngồi xổm xuống, lật người Thẩm Thanh Thu lại.

Chỉ thấy Thẩm Thanh Thu sắc mặt tái nhợt tới đáng sợ, đôi môi trở nên trắng bệch vì bị cắn.

Đôi mắt y nhắm chặt, lông mày hơi nhíu lại dường như đang trải qua gì đó rất đau đớn.

Lạc Băng Hà không quan tâm đến vừa rồi hắn định làm gì, nhanh chóng bế y lên giường, đắp chăn cho y.

Vội vàng chạy ra ngoài tìm đại phu.

" Lạc công tử, bệnh nhân cơ thể vốn đã suy nhược lại còn lăn lộn lâu như vậy.

Hiện giờ đã nhiễm phong hàn, lâu như vậy không phát hiện có gì dị thường sao ?"

Mộc Thanh Phương thấy Lạc Băng Hà trầm mặc, nhìn Thẩm Thanh Thu thở dài.

Thẩm sư huynh, ngươi hà tất phải làm như vậy ?

Thân thể vốn đã không tốt nếu để Nhạc sư huynh phát hiện, nhất định sẽ xảy ra chuyện lớn.

Ngươi hồi phục lâu như vậy, thân thể cũng không tốt là bao lại bị Lạc Băng Hà lăn lộn trở về, thật là...

" Lạc công tử, đây là đơn thuốc đợi lát nữa dựa theo ta phương thuốc đi bốc, đun sôi cho y uống.

Đúng rồi, vị thiếu niên này cơ thể không tốt cho nên đối với đồ vật trên tay tốt hơn là nên tháo chúng ra.

Sau một thời gian, ngươi có thể dùng linh lực của mình độ qua thân thể y, sẽ tốt hơn nhiều.

"

Lạc Băng Hà đột nhiên ngẩng đầu :

" Ngươi làm sao biết chi tiết như vậy ?"

Mộc Thanh Phương nhất thời nghẹn lời :" Ai da, ta cái đó...Cái đó y thuật tương đối tốt cho nên dựa vào nó có thể phán đoán.

"

Lạc Băng Hà nhìn chằm chằm Mộc Thanh Phương hồi lâu mới quay đầu :" Được, ta biết rồi, ngươi đi đi.

"

Mộc Thanh Phương không tự nhiên cười cười, cầm hộp thuốc liền rời đi.

Vừa đi vừa khó chịu, bản thân sao có thể ngu ngốc như vậy ?

Suýt chút nữa đã bị phát hiện ra.

Lạc Băng Hà đi tới bên giường, duỗi tay mấy lần nhưng tựa hồ sợ hãi điều gì đó liền thu tay lại.

Lạc Băng Hà, sao ngươi nhát gan như vậy ?

Không phải chỉ cởi y phục của y, không phải chỉ là đưa y đi suối nước nóng trị thương thôi sao, có gì phải sợ chứ ?

Hơn nữa cũng không mất miếng thịt nào, làm gì phải hoảng sợ ?

Lạc Băng Hà không ngừng tự an ủi mình, sau đó vươn đôi tay run rẩy ôm lấy Thẩm Thanh Thu đi tới suối nước nóng.

Chậm rãi cởi y phục cho y, đặt y vào trong suối nước nóng chuẩn bị trị thương.

Nhưng hắn hoàn toàn không thể bình tĩnh lại, tâm trí hắn chỉ toàn cảnh vừa rồi.

Làn da trắng nõn như ngọc, nhưng bởi vì sốt cao thân thể có chút hồng nhuận.

Cảm giác mịn màng mềm mại, còn có mảnh khảnh tinh tế vòng eo...

Lạc Băng Hà vừa nghĩ tới, một cổ luồng nhiệt chảy ra từ dưới mũi.

Sờ vào mới phát hiện là máu mũi, sợ tới mức vội vàng chạy ra ngoài.

Làm sao có thể như vậy ?

Chỉ là nhìn thân thể, không phải có chút trắng hơn thôi sao ?

Lạc Băng Hà vốn nghĩ như vậy an ủi chính mình, nhưng máu mũi dù thế nào cũng không ngừng chảy ra.

Cùng lúc đó, hắn cũng cảm nhận được đâu đó trong thân thể có phản ứng.

" Hừ..."

Thẩm Thanh Thu hướng phía dưới chìm xuống, cái đuôi nhẹ nhàng trượt ở trong nước.

Thật thoải mái, đã lâu rồi mới có cảm giác vô tư bơi lội trong biển sâu, nhiệt độ nước cũng rất thoải mái.

Giá như không có tiểu súc sinh Lạc Băng Hà thì thật tốt...

Chờ đã !Tiểu súc sinh !

Thẩm Thanh Thu giật mình, vội mở mắt nhìn xung quanh may mắn là không có ai.

Nhìn lại thân thể mình, quả nhiên là bộ dáng nhân ngư.

Ánh trăng yếu ớt xuyên qua vô số làn khói nhẹ, cuối cùng chiếu xuống lớp vảy màu lam sáng rực trong nước.

Được bao quanh bởi làn khói nhẹ, khiến y trở nên vô cùng linh thiêng, bất khả xâm phạm.

Vẫy đuôi một cái, chiếc đuôi cá xinh đẹp lập tức biến thành đôi chân thon dài trắng trẻo.

Thẩm Thanh Thu phát hiện vòng sắt khóa cổ tay đã biến mất, nhưng vòng sắt đã lưu lại vài vết bầm tím.

So với da thịt trắng nõn mà nói vết tích nơi này càng nổi bật.

Không có người sao ?

Tiểu súc sinh không có ở đây...

Hẳn là hắn không nhìn thấy đuôi, càng không biết thân phận của y.

Nếu hắn thật sự biết đã không dễ dàng buông tha cho ta như vậy.

Không phải lúc đó ngoài ý muốn, ta sao có thể yếu đuối như vậy ?

Chìm sâu trong suy nghĩ , cuối cùng y vẫn quyết định trở lại hình dạng nhân ngư, ngâm mình thật tốt.

Dù sao cũng không có ai.

Lạc Băng Hà ở ngoài gió lạnh hồi lâu mới đè nén được dục vọng, xoay người muốn trở lại suối nước nóng.

Nhưng lại chạm phải đơn thuốc trong áo, do dự một hồi vẫn quyết định đi sắc thuốc sau đó mới đến suối nước nóng, tùy ý đem y uống thuốc.

" Kẽo kẹt..."

Lạc Băng Hà cầm thuốc trong tay mở cửa, hướng về phía suối nước nóng.

Ta có nên đánh thức người dậy không ?

Suối nước nóng là một nơi tốt để chữa lành vết thương cho y.

Ta thật sự rất muốn biết sư tôn sẽ có biểu cảm tuyệt vời nào khi nhìn thấy ta ?

Là ngạc nhiên sao ?

Hay xấu hổ ?

Hay là sợ hãi ?

Lạc Băng Hà nghĩ tới đây, không khỏi bật cười, trong mắt tràn đầy ý cười.

" Bang..."

Lạc Băng Hà nhìn một màn trước mắt, chén thuốc trong tay lập tức rơi xuống, phát ra một tiếng chói tai.
 
[ Băng Cửu ] Nếu Thẩm Cửu Là Nhân Ngư
Chương 7


Nhân vật sẽ OOC, nhưng không quá nghiêm trọng, Tiểu Cửu là nhân ngư.

Nhạc Thất biết điều đó và luôn giúp y che dấu, hiểu lầm giữa hai người được giải quyết.

__ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __

Lạc Băng Hà lau đi những giọt nước đọng trên đuôi cá Thẩm Thanh Thu, ánh mắt chỉ biết ngắm nhìn chiếc đuôi cá xinh đẹp kia dần dần biến thành đôi chân thon dài trắng nõn.

Lạc Băng Hà mặt không biến sắc mặc y phục cho Thẩm Thanh Thu, bồng y đến bên giường.

Nhẹ nhàng đặt y lên giường sau đó đắp chăn, sợ đánh thức y.

Làm xong những thứ này, hắn yên lặng nhìn Thẩm Thanh Thu một hồi.

Nhớ tới trước kia một màn, lau mặt thở dài nói :" Làm sao có thể ?

Không phải con người sao ?

Tuy rằng ta đã sớm nghĩ tới khả năng này..."

Lạc Băng Hà bưng chén thuốc trong tay đi vào, phát hiện không một bóng người, tâm tình vừa vặn tốt lên trực tiếp nổi giận.

Đúng là hắn vẫn không nên tháo vòng sắt, y thực sự đã chạy trốn nhân lúc hắn mất cảnh giác ?

Tốt, ngươi làm tốt lắm !

Thẩm Thanh Thu, lần này ngươi còn dám chạy trốn ?

Nếu lần này ta bắt được ngươi, ngươi cũng đừng hối hận...

Chà, đến lúc đó ta nên chặt chân ngươi hay là phế nó đi ?

Nếu không trói ngươi lại nhốt vào trong thủy lao ?

Ta nên chọn thế nào đây ?

Lạc Băng Hà siết chặt nắm đấm, mơ hồ có thể nhìn thấy gân xanh trên mu bàn tay.

Thiên Ma Ấn trên trán đỏ rực, màu đỏ tươi che khuất đôi mắt của hắn.

Giống như một con chó đang giận giữ vì không tìm thấy đồ chơi yêu thích của mình.

Lạc Băng Hà vận dụng linh lực tìm tung tích Thẩm Thanh Thu vừa quan sát y làm cách nào chạy trốn bằng suối nước nóng.

Tìm kiếm manh mối hồi lâu, cũng không phát hiện ra dấu vết Thẩm Thanh Thu rời khỏi đây.

Huống hồ, ngoại trừ bên trong suối nước nóng này, bên ngoài Huyễn Hoa Cung cũng đã tìm, vẫn không có dấu vết.

Lạc Băng Hà xoa xoa thái dương, áp chế trong lòng bất an.

Nghiêm túc suy nghĩ xem Thẩm Thanh Thu ở nơi nào.

Thứ nhất, y không rời khỏi Huyễn Hoa Cung hẳn là vẫn ở đâu đó quanh đây.

Thứ hai, nơi này cũng không có người tới dấu vết, cho nên...

Y vốn là tự mình nấp đi, nhưng là ở nơi nào ?

Những nơi khác ta đã dùng linh lực tìm qua, duy chỉ suối nước nóng này không tìm, vậy...

Chờ một chút, suối nước nóng ?

Lạc Băng Hà dời tầm mắt về phía suối nước nóng, hẳn là ở bên dưới đi.

Từ lúc hắn vào đến giờ, lâu như vậy vẫn chưa bơi lên để thở ?

Vạn nhất...

Không không không, làm sao có thể ?

Y luyến tiếc mạng mình như vậy.

Nghĩ đến khả năng đó, Lạc Băng Hà hít sâu một hơi, trong lòng dường như không muố y chết.

Nhưng mà, y là kẻ thù của ta.

Ta tới báo thù y, thấy y chết chẳng phải nên vui mừng sao ?

Sao ta lại cảm thấy đau đớn khi nghĩ đến y chết như vậy ?

Trong lúc bối rối, hắn chợt nhớ tới Thẩm Thanh Thu còn ở dưới nước.

Hoảng loạn nhảy xuống nước, quả nhiên quên luôn cả việc cởi hài lẫn y phục.

Ở trong nước tìm kiếm một hồi, cũng không phát hiện có người, lẽ nào là sâu hơn sao ?

Lạc Băng Hà lại bơi lên mặt nước, hít một hơi rồi tiếp tục bơi sâu hơn.

Không có, kỳ lạ ?

Rốt cuộc là ở đâu ?

Lạc Băng Hà thầm nghĩ trong đầu, đột nhiên liếc mắt một cái thấy một bóng người đằng xa.

Vội bơi đến hướng đó, khi tới gần hơn hắn lập tức bị đóng băng.

Mấy tia ánh trăng xuyên qua mặt nước, lơ lửng xung quanh Thẩm Thanh Thu.

Trong làn nước nửa đen nửa trong càng lộ ra vẻ huyền bí hư ảo, thanh tao hơn.

Thẩm Thanh Thu nổi bồng bềnh trong nước, đuôi cá theo dòng nước nhẹ nhàng đung đưa tạo thành một mảng gợn sóng.

Đôi mắt lạnh lùng thường ngày giờ đây nhắm chặt, hàng mi khẽ rung rinh trong nước.

Vài chùm ánh trăng rơi xuống gò má trắng nõn không tì vết, khiến y càng trở nên thánh thiện, dịu dàng.

Trong miệng thi thoảng phun ra vài bọt nước bay lên trên, mọi thứ thật đẹp.

Lạc Băng Hà ngơ ngác nhìn cảnh đẹp trước mắt, sợ giây tiếp theo cảnh đẹp sẽ bị phá vỡ, giống như đây chỉ là một giấc mộng của hắn.

Mãi cho đến khi thở không ra hơi, hắn mới nhớ tới nên mang Thẩm Thanh Thu trở lại mặt nước.

Vội vàng bơi lên mặt nước trước khi sắp chết ngạt.

" Làm sao bây giờ ?

Ta dường như thua trong tay ngươi..."

Lạc Băng Hà giơ tay lên không trung miêu tả khuôn mặt người ấy, lẩm bẩm nói.

" Ưm..."

Thẩm Thanh Thu thong thả trở mình, thu lại chăn bông chuẩn bị ngủ tiếp.

Đột nhiên Thẩm Thanh Thu mở mắt ra lập tức đứng dậy, kinh ngạc phát hiện đây là phòng của Lạc Băng Hà.

Sao có thể?

Ta sao lại ở đây ?

Lẽ nào thân phận của ta bị bại lộ rồi ?

Chẳng phải tiểu súc sinh cũng sẽ biết sao ?

Thẩm Thanh Thu nhíu mày, trong lòng tràn đầy suy nghĩ.

" Sư tôn, người ngủ ngon không ?"

Lạc Băng Hà đẩy cửa đi vào, mỉm cười nhìn người ngồi trên giường ngơ ngác nhìn mình.

Thấy Lạc Băng Hà không nhắc đến chuyện tối hôm qua, Thẩm Thanh Thu cảm thấy có chút khó tin, thận trọng hỏi :" Ngươi...

Ta, tối qua không làm gì ư ?

Lạc Băng Hà nghe vậy, nhướng một bên mày :" Thế nào ?

Sư tôn không biết sao ?

Tối hôm qua ngươi làm cái gì ?

Ngươi đấm ta mấy cái giờ còn muốn chối sao ?

"

Hắn...

Không phát hiện ra thân phận của ta ?

Vẫn là muốn chọc ghẹo ta ?

Thẩm Thanh Thu nhíu mày, thầm nghĩ hắn muốn làm gì ?

Lạc Băng Hà nhìn người trước mặt vốn đang trầm tư, nhếch môi cười.

Nếu ngươi muốn chơi, Thẩm Thanh Thu, ta đây sẽ chơi với ngươi.

Xem ngươi có thể giữ thân phận mình được bao lâu ?

__ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __

Tác giả có lời muốn nói:

Cảm thấy hơi ngắn, xin lỗi, lần sau ta sẽ cố gắng viết nhiều hơn.

Tuần này thật sự là quá muộn, nếu có chỗ sai chính tả, xin mời ở bình luận nói cho ta biết.

Ta sẽ quay lại tuần sau sửa lại, cảm ơn.
 
[ Băng Cửu ] Nếu Thẩm Cửu Là Nhân Ngư
Chương 8


Nhân vật sẽ OOC, nhưng không quá nghiêm trọng, Tiểu Cửu là nhân ngư.

Nhạc Thất biết điều đó và luôn giúp y che dấu, hiểu lầm giữa hai người được giải quyết.

__ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __

" Sư tôn !

Đệ tử ở một nơi nhìn thấy cảnh đẹp, muốn đi xem không ?"

" Không đi.

"

Thẩm Thanh Thu liếc nhìn người đang hét lớn đứng ở cửa, cau mày chán ghét, lạnh lùng đáp.

" Điều đó không thể, người phải đi.

"

Lạc Băng Hà nghe được câu trả lời này lập tức bất mãn, sải bước tới bên cạnh Thẩm Thanh Thu.

Vươn tay định nắm lấy tay y, trực tiếp đem người kéo đến nơi đó.

" Ta không đi, Lạc Băng Hà ngươi điếc sao ?"

Thẩm Thanh Thu nhìn móng vuốt đang vươn ra, trốn ở phía sau một lúc.

Đặt quyển sách trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn hắn.

" Ta mặc kệ, ngươi không đi cũng phải đi.

Nếu không ta sẽ đối với ngươi như lần trước...

" Lạc Băng Hà giở trò lưu manh, đột nhiên vỗ vỗ tay, chợt hiểu ra nói :" Ỏ~ ta hiểu rồi, khó trách sư tôn không nghe theo lời ta nói.

Lẽ nào người thích ta đối đãi người như vậy sao ?

"

Thẩm Thanh Thu mím chặt môi, nghĩ tới trải nghiệm lần trước trong lòng nhất thời buồn bực.

" Chẳng hay sư tôn có đói bụng không ?

Đệ tử có đồ ăn đây, mau dậy ăn chút gì đi.

"

Thẩm Thanh Thu nhìn Lạc Băng Hà đứng bên cạnh, trên mặt lộ ra nụ cười ngốc nghếch liền cau mày, sợ là hắn không ngáo đúng không ?

Chỉ thấy Lạc Băng Hà khẽ biến sắc, vội vàng rời khỏi phòng.

Một lát sau, hắn bưng một số thức ăn đi vào trong miệng còn nói nhỏ.

Nghĩ đến vạn nhất Lạc Băng Hà bỏ thứ gì vào để đầu độc mình thì Thẩm Thanh Thu kiên quyết nói: “Không ăn!"

" Ồ ?"

Lạc Băng Hà nhướng mày, cười nhìn Thẩm Thanh Thu nói: "Sư tôn không ăn?

Ngươi chắc chắn chứ?"

Xung quanh tức khắc có tiếng đồ vật rơi xuống, hắn trong nháy mắt biến thành khuôn mặt lạnh lùng.

Ánh mắt nhìn Thẩm Thanh Thu không có bất kỳ cảm xúc nào, cười lạnh một cách giễu cợt nói :" Ha, Thẩm Thanh Thu, e rằng ngươi đã quên mình vẫn là một tù nhân.

Ngươi cho rằng có chút ánh sáng liền có thể leo lên, còn tưởng mình vẫn là phong chủ Thanh Tĩnh Phong cao cao tại thượng sao ?"

Thẩm Thanh Thu nghe vậy liền rũ mắt xuống, lông mi run rẩy.

Khóe môi y cong lên cười thấp một tiếng, ngẩng cao đầu, khinh thường nhìn Lạc Băng Hà :" Ta là tù nhân ?

Đúng rồi, ta đã tàn sát đệ tử chính mình.

Trên tay nhuốm máu bao nhiêu người, giết bao nhiêu người.

Thậm chí cả việc ta đến thanh lâu cũng được ngươi đem ra nói, đây không phải những chuyện ngươi định buộc tội ta hay sao ?

À, đúng rồi, còn có cái danh kẻ hãm hại đồng môn của ta nhưng thật tiếc là ta không giết Liễu Thanh Ca, thật đáng tiếc phải không.

Ngươi tò mò ta làm sao biết ?

Ha, ngươi cho rằng bổn tọa ngu xuẩn như vậy sao ?"

Lạc Băng Hà khóe môi run rẩy, hai mắt mở to, trên mặt tràn đầy không thể tin được, lẩm bẩm nói: "Làm sao có thể ?...

"

"Tại sao không ?

Lạc Băng Hà, ngươi thật sự cho rằng ta không biết ngươi vì cái gì trở về sao ?

Không đơn giản chỉ muốn báo thù, nhưng ta không ngờ rằng ngươi lại dùng thủ đoạn hạ đẳng như vậy để hủy hoại thanh danh của ta, hứ.

" Thẩm Thanh Thu dừng lại một lúc, hít sâu một hơi, cười lạnh nói :" Đáng tiếc, Thẩm Thanh Thu ta là một kẻ tiểu nhân, hung ác lãnh đạm lại còn đê tiện.

Ngươi cho dù có hủy hoại thanh danh ta như thế nào đi chăng nữa, không phải vẫn như cũ sao ?

Ngược lại còn để cho người khác biết chân..."

Lạc Băng Hà có lẽ không nghĩ tới Thẩm Thanh Thu lại thông minh như vậy, còn chưa tiến hành hết các bước y đã biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Nhưng y vì cái gì không vạch trần ta ?

Lẽ nào y chán ghét ta đến mức này sao ?

Thậm chí không thèm đối phó với ta ?

Nghĩ đến đây, Lạc Băng Hà lùi lại một bước ổn định lại tâm tình, nói: "Sư tôn thật thông minh nha !

Nhưng... người có thể làm gì ?"

Vừa nói, Lạc Băng Hà đột nhiên nở nụ cười, nụ cười tràn đầy tươi cười.

Hắn tựa hồ đã trở lại cái kia dị thế tuấn mỹ thiếu niên.

Nhưng bây giờ không phải như trước, chỉ có toan tính mà thôi.

"Ha ha, ta hiện tại cùng ngươi không liên quan gì, nhưng ngươi đừng quên, ngươi hiện tại tu vi không phải ta cho ngươi cơ hội sao?

Nếu không có ta, ngươi còn có thể như bây giờ sao?

Đùa giỡn, tiểu súc sinh, bổn tọa nói cho ngươi biết nếu như ngươi có thù oán thì đến tìm bổn tọa này, cần gì phải liên lụy người khác?

Hơn nữa..."

Thẩm Thanh Thu dừng một chút, nhìn từ trên xuống dưới Lạc Băng Hà, trong mắt tràn đầy châm chọc : "Ngươi chỉ là một tên tạp chủng, nhìn thấy ngươi ở dưới ghế của ta, ta liền cảm thấy xui xẻo.

Sợ là bởi vì ngươi, mẫu thân của ngươi mới chết ?"

"Thẩm Thanh Thu !

Ngươi đừng..."

Lạc Băng Hà đột nhiên hiểu ra đây hẳn là thủ đoạn bịp bợm của y, tuyệt đối không được rơi vào bẫy.

Vì vậy tiếp tục cười, nhưng trong mắt lại không có ý cười: " Đừng, đừng nóng giận, ta tuy rằng nghĩ như vậy.

Nhưng vẫn chưa thành hiện thực cho nên ngươi yên tâm, chờ ta ổn định lão cung chủ, ta sẽ thả ngươi ra, thế nào ?

Có điều ngươi vẫn nên mau mau ăn cơm."

Thẩm Cửu nhìn Lạc Băng Hà như không có chuyện gì, không khỏi tự hỏi lời y nói còn chưa đủ tàn nhẫn sao ?

Hay là tâm tình hắn thật sự tốt ?

Suy nghĩ nhiều như vậy, Thẩm Thanh Thu thậm chí không phát hiện có người đang tới gần, y còn đang vắt óc suy nghĩ.

Trong đầu đột nhiên truyền đến cảm giác choáng váng, y theo bản năng vươn tay muốn ôm lấy giá đỡ.

Khi y ý thức được chuyện gì đang xảy ra, Lạc Băng Hà đã đặt y xuống ghế.

Thẩm Thanh Thu không khỏi mở to hai mắt, ngơ ngác nhìn Lạc Băng Hà, đột nhiên giật mình , tức giận nói : "Hỗn xược !

Tiểu súc sinh, ngươi muốn chết !"

Y giơ tay định đánh nhưng Lạc Băng Hà đã nắm lấy tay y, cúi người xuống, nhỏ giọng nói vào tai Thẩm Thanh Thu :"Sư tôn, nếu như người không thành thật, chỉ sợ không biết ta còn có thể làm gì ?

Cho nên mau ăn trước đi !

Nếu người không ăn có muốn ta đút cho không ?"

"Ngươi !"

Thẩm Thanh Thu nhất thời không nói nên lời.

Đành phải cầm đũa bắt đầu ăn, vừa ăn vừa âm thầm ghi nhớ trong lòng.

"Thẩm Thanh Thu !"

Thấy Thẩm Thanh Thu hồi lâu không có phản ứng.

Lạc Băng Hà kêu mấy tiếng cũng không có đáp lại, không khỏi tăng thêm âm lượng.

"Hả ?"

Thẩm Thanh Thu nghe thấy Lạc Băng Hà kêu to, khó hiểu nhìn hắn.

Một lúc sau mới nhớ tiểu súc sinh muốn cùng y đi đến một chỗ.

Đứng dậy, vỗ vỗ trên người mình bụi bặm, rồi nhẹ giọng nói : "Đi thôi, chúng ta đi đâu ?"

Sau đó y sải bước đi ra ngoài, Lạc Băng Hà vội vàng đi theo, líu ríu hỏi: "Ngươi biết nó ở đâu sao ?

Sao đi nhanh như vậy ?"

Thẩm Thanh Thu lười cùng hắn nói chuyện, nhưng y vẫn đi chậm lại, để cho hắn đuổi kịp.

__ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __

Tác giả có chuyện muốn nói:

Tôi đã quay lại để update ( ^ ▽ ^ ) Tôi biết đã lâu rồi tôi mới update lần này.

Nhưng đừng lo, sẽ có những điều bất ngờ trong chương tiếp theo, vì vậy hãy dành thời gian và chờ đợi.

Nếu bạn quan tâm, hãy đoán xem điều bất ngờ gì ở khu vực bình luận.
 
[ Băng Cửu ] Nếu Thẩm Cửu Là Nhân Ngư
Chương 9


Nhân vật sẽ OOC, nhưng không quá nghiêm trọng, Tiểu Cửu là nhân ngư.

Nhạc Thất biết điều đó và luôn giúp y che dấu, hiểu lầm giữa hai người được giải quyết.

__ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __

" Tiểu súc sinh, ngươi muốn làm ta mệt chết sao ?"

" Sao có thể ?

Ta chỉ có một sư tôn, ta làm sao nỡ ?"

Lạc Băng Hà nhìn trước mắt thiếu kiên nhẫn người, cúi đầu khẽ cười nói.

Hừ...

Thẩm Thanh Thu ngoài mặt không biểu tình, nhưng trong lòng lại cười lạnh một tiếng.

Đúng vậy...

Chỉ có một sư tôn .

Đang suy nghĩ lung tung, bên tai chợt nghe :" Sư tôn, nhìn kìa !

Thế nào ?"

Y ngước mắt lên liền sửng sốt.

Một cánh đồng hoa lớn màu xanh nhạt nở rộ, lá có màu xanh ngọc lục bảo, xếp dày, đường kính hoa rõ, mềm mại, trang nhã, hoa và lá vươn ra ngoài tạo thành một đại dương xanh biếc.

Nếu quan sát kỹ, màu sắc của loài hoa này không hoàn toàn là màu xanh, trong xanh có chút lam, lam có chút tím, tím lại có một chút trắng.

Nó dường như được tạo ra bởi một nghệ nhân với bảng màu thật tinh tế, thật tươi tắn và trang nhã.

Nhìn xa xa, hiện ra một rừng trúc rộng lớn, gió thổi qua, rừng trúc phát ra tiếng xào xạc như đang chào hỏi.

Trên những cọc tre màu xanh ngọc bích, cành lá xum xuê tươi tốt, thực vật đều thanh tú xinh đẹp, mảnh khảnh uyển chuyển, cao vút lên trời.

Lạc Băng Hà nhìn người mặt mày tràn đầy kinh diễm bên cạnh, trong lòng tính toán, không khỏi phụt một tiếng bật cười.

Thẩm Thanh Thu nhìn biển hoa trước mặt, còn đang thắc mắc hắn vì sao tìm được nơi này ?

Bỗng nhiên nghe thấy Lạc Băng Hà cười phá lên, trong lòng tức khắc bất mãn, cau mày quay người lại nhìn Lạc Băng Hà, nhàn nhạt mở miệng.

" Ngươi cười cái gì ?"

"A ?"

Lạc Băng Hà sửng sốt một chút, sau đó ẩn ẩn cười nói :"Ta còn tưởng rằng sư tôn nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hẳn là rất vui vẻ nha ?"

" Ồ, là ta nghĩ nhiều rồi."

Thẩm Thanh Thu nhàn nhạt đáp, nhìn phong cảnh trước mắt, tâm tình quả nhiên tốt hơn rất nhiều.

" Bên kia có thác nước, sư tôn, người có muônd đi xem một chút không ?"

Thấy y tin tưởng, Lạc Băng Hà thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chuyển đề tài.

" Được"

" Sư tôn không muốn đi cũng không sao, vậy chúng ta liền...

Hả ?

Ồ, ừm sư tôn là hướng này."

Lạc Băng Hà đã sẵn sàng bị cự tuyệt, chuẩn bị quay về nhưng không ngờ y lại đồng ý.

Hắn sửng sốt một hồi, ngẩn người chỉ về phía thác nước.

Thẩm Thanh Thu thấy bộ dáng của Lạc Băng Hà liền cụp mắt xuống, khẽ cắn môi, nhất thời hối hận vừa rồi đáp ứng nhanh như vậy.

Đáng lẽ phải quay về ngay mới đúng, chẳng lẽ vừa rồi bị giật não à ?

Tại sao lại trả lời ?

Ngẫm lại y đã đồng ý, không còn cách nào khác đành hít một hơi thật sâu, sải bước theo hướng hắn chỉ.

Lạc Băng Hà sững sờ một lúc mới phản ứng lại, hắn đây là đang mắc cỡ ?

Nghĩ đến khả năng này, lập tức bớt chột dạ.

Nhìn bóng lưng có vẻ bình tĩnh của y, hắn hơi nhướng mày, thay đổi vẻ mặt vui vẻ đuổi theo, trong miệng nói :" Sư tôn, chờ ta..."

" Ầm đùng đoàng !

Ầm ầm ầm..."

" Hôm nay... trời muốn mưa sao ?"

Thẩm Thanh Thu ngẩng đầu, nhìn bầu trời đen kịt kèm theo từng đợt sấm sét.

" Sư tôn, thời tiết này có thể sẽ mưa to, chi bằng chúng ta về trước đi ?

Lát nữa còn có thể đi xem thác nước, được không ?"

Lạc Băng Hà lo lắng nhìn Thẩm Thanh Thu, tựa hồ sợ y không đồng ý.

" Được, đi thôi."

Thẩm Thanh Thu nhất thời không nói nên lời, lẽ nào muốn chuẩn bị ở đây mắc mưa sao ?

Đi được nửa đường, trên bầu trời phía trên lóe lên một tia sáng chói mắt kinh người, xuyên toạc bóng tối.

Trên bầu trời mở ra một cái khe hở giống như con rắn màu bạc, một tiếng sấm sét vang lên, đất rung núi chuyển, hoan hô bão táp.

Lạc Băng Hà một bên dẫn Thẩm Thanh Thu đi tới gian nhà trước mặt, một bên đem y phục trên người chuyển đến bên người Thẩm Thanh Thu.

Tránh cho y phục bị mưa làm ướt, sẽ nhiễm cảm mạo.

Vào đến trong nhà, mới có thể nhìn rõ ràng toàn bộ hình ảnh của ngôi nhà.

Nhưng ngôi nhà này không được coi là nhà, tất cả đều được làm bằng đá, có thể coi là động, chỉ là bên ngoài không có núi.

Lạc Băng Hà thấy Thẩm Thanh Thu còn do dự không biết có nên đi vào hay không, khẽ cắn răng, kéo y vào trong sơn động.

Thẩm Thanh Thu dường như nhận biết động tác này, bắt đầu vùng vẫy, tỏ ý không muốn đi vào.

Lạc Băng Hà vẫn bất chấp kéo hắn đi lên phía trước nói :" Sư tôn, đừng làm loạn, bây giờ trời đang mưa rất to.

Không vào trong trú mưa nếu mắc mưa sẽ bị cảm lạnh."

Thẩm Thanh Thu mặc dù tán thành với lời này, nhưng nhìn gian phòng cách bản thân ngày càng gần, cảm giác khó chịu trong lòng càng ngày càng mạnh.

Không hiểu vì sao y cảm thấy càng ngày càng nóng, rõ ràng còn đang mưa hơn nữa thời tiết cũng khá lạnh ?

Tại sao lại như vậy ?

Vả lại... hai chân có chút không thoải mái, giống như sắp biến thành bộ dáng nhân ngư ?

Xung quanh tiếng mưa rơi dần dần nhỏ đi, khi y định thần lại thì phát hiện mình đã vào nhà.

Lạc Băng Hà đang nhìn xung quanh xem có thứ gì có thể dùng được không, thành thật mà nói nhìn bên ngoài gian nhà rất bẩn thậm chí còn có chút xiêu vẹo.

Bên trong mặc dù nhiều rất nhiều bụi nhưng vật dụng vẫn đầy đủ, sắp xếp khá ngăn nắp.

Điều duy nhất khiến y khó chịu là bản thân cảm thấy không khỏe, rất nóng, lẽ nào ta bị cảm sao ?

" Sư tôn, nơi này không tệ, chỉ là không biết là tiền bối nào xây dựng.

Bên trong có một lỗ hổng, hình như thông hướng đến nơi khác...

"

Lạc Băng Hà nhìn xung quanh, phát hiện còn có một số dụng cụ quét dọn còn được bảo quản nguyên vẹn, có thể dùng để dọn dẹp, dự định nói cho Thẩm Thanh Thu.

Bất chợt thấy trong góc lóe lên một tia sáng bạc, chớp mắt liền biến mất, trong lòng cảm thấy kỳ quái liền tiến nhanh về phía trước.

Nhìn vào bên trong, phát hiện chỉ là một cái hố rộng vừa một người chui lọt, bên dưới tối đen như mực, thi thoảng có gió lạnh thổi qua.

Lạc Băng Hà hỏi xong, lại không nghe Thẩm Thanh Thu đáp lại, thầm nghĩ y lười nói chuyện với hắn, đành phải tiếp tục quan sát cái hang xem có gì kỳ lạ.

Tại sao lại có một gian nhà ở đây ?

Khi hắn sử dụng linh lực để tham dò cũng không có gì khả nghi, chẳng lẽ thứ này có thể ngăn chặn linh lực?

Huống hồ, cái cạnh này...

Lạc Băng Hà đưa tay muốn chạm vào, lại phát hiện xung quanh cái hang có kết giới bảo vệ, muốn dùng linh lực phá hủy nó, không ngờ linh lực của kết giới lại phản tác dụng mạnh hơn, thậm chí thời gian kích hoạt linh lực rất nhanh.

Lạc Băng Hà thở dài, còn phải chờ xem có cách nào mở ra kết giới hay không.

Quay đầu lại, phát hiện Thẩm Thanh Thu tâm tư khá lớn còn dựa vào tường ngủ thiếp đi, không sợ ta giết y.

Lạc Băng Hà nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Thu một lúc lâu, đột nhiên đứng dậy, nói một chữ "Thua", nhanh chóng cầm dụng cụ dọn dẹp bên cạnh lên dọn giường.

Sau khi xác định không sai, hắn đi tới trước mặt Thẩm Thanh Thu, vừa định đem y ôm lên giường.

Nhưng vừa chạm vào Thẩm Thanh Thu thân thể, y liền bắt lấy tay hắn, lạnh lùng nói: "Ngươi làm gì ?"

"Ta làm gì ?"

Vừa rồi ta phát điên sao, vừa định ôm người lên giường.

Lạc Băng Hà liếm khóe miệng, cười nói: "Đây không phải sư tôn mắc mưa, ta muốn cởi y phục của ngươi đem người đi tắm, tránh cho ngươi bị cảm lạnh, lây nhiễm cho ta thì không hay."

Thẩm Thanh Thu hô hấp có chút dồn dập, cắn đầu lưỡi, lập tức thanh tỉnh lại, buông tay hắn ra, thở phào nhẹ nhõm nói: "Không cần ta tự mình tắm, nước đâu ?"

Lạc Băng Hà nghe vậy sửng sốt, sau đó tức khắc cười to, y thật sự tin hết thảy những gì hắn nói.

" Không có nước."

" Không có nước?

Ta mặc kệ, ngươi hiện tại đi lấy cho ta, ta muốn đi tắm rửa!"

Thẩm Thanh Thu không biết tại sao mình lại vô lý như vậy, đại khái là nhất thời xúc động, nhưng lời nói đã nói ra, không có chỗ cho sự hối tiếc.

Lạc Băng Hà nhìn chằm Thẩm Thanh Thu một hồi, Thẩm Thanh Thu cũng không yếu thế nhìn hắn.

Sao mặt y lại hồng như vậy ?

Y bị sốt sao?

Đúng là y có khả năng phát sốt.

Không có nước tắm, mắc mưa...

Đợi lát nữa hắn đi lấy nước là được.

Thẩm Thanh Thu thấy Lạc Băng Hà không có biểu hiện gì liền rũ mắt xuống, đẩy Lạc Băng Hà ra, đi đến bên cạnh hắn.

Không ngờ y lại xem nhẹ thân thể chính mình, hai chân mềm nhũn, đem Lạc Băng Hà ném xuống, môi y chính xác đặt trên môi Lạc Băng Hà, hai mặt đối nhau.
 
[ Băng Cửu ] Nếu Thẩm Cửu Là Nhân Ngư
Chương 10


Nhân vật sẽ OOC, nhưng không quá nghiêm trọng, Tiểu Cửu là nhân ngư.

Nhạc Thất biết điều đó và luôn giúp y che dấu, hiểu lầm giữa hai người được giải quyết.

__ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __

Lạc Băng Hà cảm nhận xúc cảm truyền đến từ môi, nhất thời quên hết đau đớn ngã đập đầu xuống đất.

Thành thật mà nói, đây là lần đầu tiên hắn nhìn Thẩm Thanh Thu từ góc độ này, gần đến mức có thể nhìn thấy rõ lông tơ nhỏ trên mặt Thẩm Thanh Thu.

Đôi mắt mở to vì kinh ngạc, ngơ ngác nhìn Lạc Băng Hà, khoảnh khắc này thật sự trông cực kỳ đáng yêu.

Khóe mắt mang theo tia ửng hồng, trên mặt lộ ra vẻ đỏ ửng dị thường.

Lạc Băng Hà nhìn khuôn mặt tuấn tú trước mắt, yết hầu bất giác lăn lộn, khẽ mấp máy môi.

Thấy Thẩm Thanh Thu không phản ứng lại không khỏi gia tăng nụ hôn, hơi thở cả hai quyện vào nhau.

Hơi ấm phả vào mặt, ngứa ngáy, đặc biệt trêu ngươi, giống như lông vũ nhẹ nhàng cào vào trong lòng, khiến người ta ngứa ngáy.

Lúc này, Thẩm Thanh Thu từ đầu óc trống rỗng hoàn toàn trở về, nhìn thấy Lạc Băng Hà nhắm mắt lại, cho rằng chính mình bất cẩn, hai chân không còn sức lực, ném hắn ngã xuống làm hắn bất tỉnh.

Trong lòng không khỏi áy náy, nhưng giây sau, Thẩm Thanh Thu lập tức dẹp bỏ suy nghĩ đó.

Cảm nhận được hắn đang làm chuyện gì, y tức giận oán trách vừa rồi tại sao không giết hắn?!

Thẩm Thanh Thu vừa kinh ngạc vừa tức giận, giơ tay muốn đẩy hắn ra, nhưng ai ngờ lại đẩy không ra, tay mềm nhũn, không có chút sức lực ngược lại giống như cự còn muốn nghênh.

Giờ khắc này, Thẩm Thanh Thu dù có đần độn như thế nào cũng có thể ý thức được mình bị hạ dược.

Không, y nhất định là bị tiểu súc sinh Lạc Băng Hà hạ dược, nhưng y cũng không ăn cái gì kỳ quái, sao có thể xảy ra chuyện này ?

Nhưng trước mắt tình thế hiện tại không cho phép Thẩm Thanh Thu nghĩ nhiều, y phải tìm cách thoát khỏi tình cảnh khó khăn này trước.

Thử động tay động chân, Thẩm Thanh Thu lúc này mới ý thức được vừa rồi là bởi vì y đẩy tiểu súc sinh nên hắn mới không phản ứng.

Không những đẩy không ra ngược lại còn bị tiểu súc sinh bắt lấy hai tay, trong lòng lửa giận càng thêm bùng cháy.

Nếu như ánh mắt có thể giết người, thì Lạc Băng Hà đã bị Thẩm Thanh Thu thiên đao vạn quả.

Lạc Băng Hà cảm nhận được Thẩm Thanh Thu thiếu chút nữa không thở nổi, trong lòng không khỏi tiếc nuối thở dài.

Đành phải buông đôi môi đỏ mọng vừa bị hắn hôn xuống, đem trán áp trán Thẩm Thanh Thu, lẳng lặng nhìn.

Hắn nặng nề thở ra một hơi, híp mắt lại, chậm rãi nói :" Làm sao vậy ?

Sư tôn không làm được ?

Ngay cả thở cũng không thở nổi ?"

Thẩm Thanh Thu nghe vậy không khỏi mở to hai mắt, ngay cả hô hấp cũng không thèm để ý, trừng mắt nhìn hắn.

Nhất thời không biết nên tức giận hay im lặng, hắn sao có thể mặt dày nói ra lời như vậy ?

" Tiểu súc sinh, ngươi chắc chắn có bệnh !"

" Đúng a, ta là bị bệnh.

Thế nào, người muốn giúp ta sao ?

Sư tôn ?"

Lạc Băng Hà cười cười, trong mắt mang theo ý cười nhìn Thẩm Thanh Thu.

" Ngươi..."

Thẩm Thanh Thu không ngờ Lạc Băng Hà trả lời như vậy, y sửng sốt một hồi, rất nhanh liền khôi phục bình thường, lạnh lùng nhìn hắn " Mau buông ta ra !"

" Không buông !"

Lạc Băng Hà trực tiếp cự tuyệt, thậm chí còn ôm Thẩm Thanh Thu chặt hơn.

"A" Thẩm Thanh Thu câu khóe miệng, giơ tay dùng sức đẩy hắn ra thuận tiện tát hắn một cái.

Nhanh chóng đứng dậy, chán ghét lau miệng, tựa hồ đụng phải cái gì dơ bẩn, cau mày lạnh lùng nói :" Tiểu súc sinh, ta thấy ngươi không chỉ là tên tạp chủng mà còn là đoạn tụ !

Thật sự rất có ấn tượng nha !"

Lạc Băng Hà không hề phòng bị, bị Thẩm Thanh Thu đẩy ra, trọng tâm nhất thời không ổn định, lảo đảo lui về phía sau mấy bước.

Nghiêng đầu, nheo mắt liếc y một cái, chậc lưỡi, tựa hồ có điều gì không hài lòng hoặc là bày tỏ chính mình hiềm nghi.

Lạc Băng Hà nghe Thẩm Thanh Thu nói xong, vươn đầu lưỡi liếm liếm khóe miệng giống như vừa rồi được thưởng thức mỹ vị.

Dùng đôi mắt đen sáng nhìn chằm chằm y, dường như muốn nhìn thấu thông qua y trước khi bỏ cuộc.

Rõ ràng Lạc Băng Hà không nói gì, nhưng Thẩm Thanh Thu lại cảm nhận được sự khiêu khích vừa rồi.

Nhất thời cả người run lên, tên khốn Lạc Băng Hà nói vậy là có ý gì ?Coi thường y ?Khinh nhục y ?

"Ha" Thẩm Thanh Thu rút lại suy nghĩ, ngước mắt nhìn Lạc Băng Hà, phát hiện mấy giây trước hắn đều nở nụ cười giả tạo, thật giả tạo.

" Sư tôn, thân thể thế nào rồi ?"

Thẩm Thanh Thu ngẩn ra một lúc, thế này là sao ?

Đột nhiên, tứ chi truyền đến một cảm giác ngứa ran, một lúc sau, cả người Thẩm Thanh Thu liền trở nên hồng nhuận, giống như một quả đào ngon ngọt, khiến người ta không nhịn được mà hái xuống.

Thẩm Thanh Thu khựng lại, y không ngờ vừa rồi mình đã kích hoạt năng lực huyết mạch.

Hơn nữa còn trong thời gian ngắn như vậy sử dụng, y vừa rồi còn có thể kiên trì.

Nhưng Lạc Băng Hà kích động như vậy, năng lực huyết mạch nháy mắt liền biến mất, loại cảm giác kỳ lạ kia lập tức truyền đến trong đầu y không khỏi muốn tước vũ khí đầu hàng.

Chỉ là, y sao có thể ở trước mặt Lạc Băng Hà lộ ra bộ dáng yếu ớt của mình.

Đành phải giữ mặt lạnh, tránh để ý đến sự khác thường của cơ thể, dựa người vào tường, cúi xuống nhìn Lạc Băng Hà, lạnh lùng mở miệng.

" Sao nào ?

Không dám nói nữa ?

Cũng không thèm dùng điệu cười giả tạo của ngươi để đối mặt với ta ?"

Khóe mắt Lạc Băng Hà giật giật, nghiến răng nghiến lợi, hắn thiếu chút nữa không duy trì được biểu cảm trên mặt, nụ cười này của hắn sao có thể là giả ?

Hắn chính là dùng nụ cười này... không, khuôn mặt này đem đám người Huyễn Hoa Cung xoay vòng vòng.

Lạc Băng Hà hừ một tiếng, híp mắt lại, không chút để ý nói:" Sư tôn, thân thể người thế nào ?

Cảm thấy không thoải mái sao ?Có cần đệ tử giúp đỡ không ?

Hửm ?"

Đang nói, Lạc Băng Hà đột nhiên dừng lại, tiếp tục nói :" Người là Thanh Tĩnh Phong phong chủ cũng không có gì lạ.

Có nhiều biện pháp tự cứu mạng mình như vậy, lần này ngươi muốn dùng cách nào ?"

Thẩm Thanh Thu môi mỏng khẽ mím, y xác thực hiện tại không có cách nào ngăn cản Thiên Ma huyết, lẽ nào sẽ như vậy ư ?

Thật sự không còn cách sao ?

" Ưm...

" Thẩm Thanh Thu kìm lại muốn kêu lên thanh âm, cảm giác kích thích ngày càng mãnh liệt, toàn thân ngứa ngáy tê dại.

Thẩm Thanh Thu chợt ý thức được đây là thủ đoạn của tiểu súc sinh nhưng y cũng không còn đủ sức ngắn hắn lại.

Một cảm xúc trước nay chưa từng có liền trào dâng trong lòng.

Tuyệt vọng...

Mơ màng nhìn Lạc Băng Hà không nhanh không chậm đi tới, mỗi bước đều đè lên lòng y, làm cho người ta muốn trốn khỏi nơi này.

Thẩm Thanh Thu chống đỡ thân thể đã sớm vô lực, lạnh giọng mạnh miệng nói :" Ngươi đừng qua đây !"

" Phụt.

"

Lạc Băng Hà cong cong khóe miệng, không nói gì, thúc giục Thiên Ma huyết hướng hai chân y đi tới.

Trong nháy mắt, Thẩm Thanh Thu hai chân nhũn ra, không tự chủ được ngã xuống, Thẩm Thanh Thu gần như tuyệt vọng cho rằng mình sẽ tiếp xúc với mặt đất, nhưng không ngờ rơi vào lại là một thân thể cường tráng.

Y lập tức mở to hai mắt, ngây ngốc nhìn hắn, bên tai truyền đến nhịp tim đập mạnh mẽ của Lạc Băng Hà.

Sau đó, nam nhân hơi cúi đầu, ở bên tai y cười nói :"Sư tôn, người đây là muốn ôm một cái sao ?"

Vành tai của Thẩm Thanh Thu vốn là bộ phận nhạy cảm, hiện tại Lạc Băng Hà đang ghé vào tai y nói, khí nóng hắn thở ra phả vào vành tai.

Thẩm Thanh Thu liền cảm thấy ngứa ngáy, quay đầu muốn trốn tránh nhưng thân thể lại bị cánh tay cường tráng của Lạc Băng Hà ôm chặt, không cách nào thoát ra.

Lạc Băng Hà vừa nói tay thỉnh thoảng lại sờ vào tai y, kéo nhẹ dái tai, cứ như vậy lặp đi lặp lại.

Chưa kể tay kia Lạc Băng Hà cũng không an phận, sờ soạng khắp người y, y phục cũng dần dần bị cởi ra.

Ánh hồng dần dần lan ra khắp vành tai Thẩm Thanh Thu, trông cực kỳ câu nhân.

Lạc Băng Hà nhìn một màn trước mắt, ánh mắt tối sấm lại, nhất thời nuốt nước miếng.

Dời tầm mắt xuống dưới môi, đôi môi hồng nhuận vừa bị khi dễ đã chuyển qua màu đỏ thẫm còn dính chút ánh nước, khiến người ta muốn nếm thử xem hương vị của nó.

Lạc Băng Hà nghĩ liền làm, hung hăng quét sạch khoang miệng y giống như muốn khắp nơi đều dính chính mình khí vị.

" Ưm..."

Thẩm Thanh Thu cảm nhận được sự thô bạo của hắn, không tự chủ được phát ra âm thanh trong miệng.

Nhanh đánh mạnh vào vai Lạc Băng Hà muốn hắn buông ra nhưng Lạc Băng Hà không thèm để ý, thậm chí còn hôn sâu hơn.

Bất tri bất giác, cả hai đã quấn đến trên giường, quần áo dần dần cởi xuống, vương vãi khắp nền đất.

Xuyên qua màn giường có thể mơ hồ nhìn thấy hai thân ảnh dính hòa làm một vào nhau.

Tiếng mưa ngoài phòng nhỏ dần, từ từ lộ ra vầng trăng ẩn hiện sau những đám mây, nhưng chỉ lộ ra một chút, nhìn cảnh tượng trước mắt, như xấu hổ núp sau đám mây mà trốn.
 
Back
Top Bottom