Huyền Huyễn Bán Yêu Và Bán Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bán Yêu Và Bán Sơn
Chương 40: 40: Gai


Đau.
Đau đớn như cơ thể bị xé toạc.
Ánh sáng cùng bóng tối lay động trước mắt, đen kịt, xám xịt, rời rạc.

Tiếng th* d*c nặng nhọc, máu tươi trên môi như sắc màu duy nhất trong trong thế giới bị xẻ tách.
Sầm Thâm co tròn, đôi chân trần phơi giữa không khí lạnh lẽo, đau như dao cắt.
Hình như có tiếng chuông điện thoại vang lên bên tai, giờ phút này nghe càng giống khúc đòi mạng.
Sầm Thâm không khỏi ôm đầu hòng che lỗ tai, song lại cảm giác như bị châm chích.

Loại đau nhói này dị thường như xẻ người, hắn ngoái nhìn, dưới ánh trăng mông lung, gai nhọn sắc bén từ từ mọc ra trên lưng hắn, tại vị trí sau cổ.
Hắn không tận mắt thấy hình dạng của gai nhọn, nhưng hình chiếu của nó do trăng rọi thì kh*ng b* lạ kỳ.

Sát na khi nó xuất hiện, thời gian phảng phất ngưng động, Sầm Thâm không hề nhúc nhích nhìn cái bóng dưới đất, mái tóc thật dài triệt để che đôi mắt hắn.
“Sầm, Sầm Thâm…” A Quý bị dọa hết hồn, thế mà chứng nửa yêu của Sầm Thâm đã phát triển tới nước này rồi sao?!
“Đừng qua đây.” Giọng Sầm Thâm khàn khàn khác thường, hắn liếc mắt nhìn A Quý, đoạn chậm rãi đứng thẳng người.

Huyết mạch yêu và người trưng dụng thân thể hắn làm đấu trường, mấy chục ngàn năm so kè hoá thành gai nhọn đâm toạc da thịt trồi lên.
Máu tươi thuận theo miệng vết thương chảy xuống, từ cổ chạy dài tận mắt cá chân, tí tách, tí tách uốn lượn thành đoá hoa xinh đẹp trên sàn nhà phủ kín ánh trăng.
Tay Sầm Thâm không kềm được mà đang run rẩy, hắn ngước đầu mới không khóc rống lên.
Mỗi một vị bác sĩ đều nói cho hắn hay, đây là mệnh, không phải bệnh.
Hắn bỗng dưng bật cười, tiếng cười khàn khàn tựa tiếng xé rách chói tai, đâm người, càng giống loại gào thét nào đó hơn, mà trong tiếng gào thét này, hắn một phát bắt được cái gai trên gáy và nắm chặt, vận sức với ý đồ nhổ bỏ nó.
Nhưng thế này quá đớn đau.
Giống hệt tự tay bẻ gãy xương sườn trong lồng ngực, hắn đau đến còng lưng, máu tươi và nước mắt trộn lẫn vào nhau, thậm chí chỉ nuốt ngụm nước bọt cũng vô cùng chật vật, như những gì hắn đã từng tưởng tượng.
Nhưng hắn đau quá.
Bất kể rút hay không rút đều thống khổ cực kỳ.
Nếu như bán yêu tồn tại là một sai lầm, vậy tại sao hắn còn phải đến thế giới này.

Nếu trời cao đã định hắn không thể nắm giữ các loại sướng vui trên trần gian này hay tình thân, tình ái thì lý do gì lại muốn để hắn nhìn thấy?!
Không đúng.
Không công bằng.
Đó không nên là số phận của hắn!
“A a a a!” Sầm Thâm mạnh tay nhổ cái gai kia, ném nó vào khoảng sân giữa đêm hè.
Đau đớn đánh thẳng tới đại não ngay trong tích tắc, cả người hắn lảo đảo, thò tay bịn vết thương sau gáy, rồi lại choáng váng.
Bứt ra thì sao?
Rút cây này còn cây nọ, hắn có nhiều gai như vậy, dù là cha hắn cũng chưa từng ôm lấy hắn, sau này cũng sẽ không có thêm ai khác có thể cho hắn một cái ôm.
Thế gian này thật sự tồn tại một người bằng lòng ôm tôi dẫu bị đâm đến thương tích đầy mình ư?
Đúng….

Còn có Hoàn Nhạc.
Cậu trai đẹp đẽ tuyệt vời ấy.
Tựa giấc mộng lành xa vời khó thể với tới.
Cõi đời này nhiều điều tốt đẹp thế, tôi hiểu cả, tôi hiểu hết, đều không thuộc về tôi.
Bởi vì người như tôi, thực ra chả tốt gì, chớ hề xứng với những thứ đó.
Màu xám dần dần bao phủ con ngươi Sầm Thâm từng chút một.

Thân thể hắn cứng ngắc như tượng đá, nhưng vẫn run rẩy theo bản năng, hắn thở hổn hển, chí ít giờ phút này hắn còn sống.
A Quý đương định tới gần hắn, lại bị một pháp thuật chặn ở vị trí cách hắn vài bước.
“Sầm Thâm!”
“Sầm Thâm ngươi tuyệt đối đừng nghĩ quẩn mà!”
“Sầm Thâm!”
A Quý liều mạng kêu gào, Sầm Thâm lại không có bất kỳ hồi đáp nào, chỉ miễn cưỡng giật giật, trực tiếp ngã xuống khỏi ghế sa-lông.

Chẳng quá vài giây, hắn đã bò dậy từ nền nhà, như quái vật bị thương, lê bước biến mất sau cánh cửa thông giữa phòng làm việc và phòng ngủ.

Lòng A Quý nóng như lửa đốt, nhưng pháp thuật của Sầm Thâm cản ngăn ông, ông vốn không thể vượt qua!
Một luồng cảm giác bất lực sâu đậm lần thứ hai càn quét nội tâm ông, giống y đúc nhiều năm về trước, ông chỉ có thể trơ mắt nhìn chứ không làm được gì cả, thậm chí còn làm một đào binh.
Cũng không biết đã qua bao lâu, tiếng xé gió từ ngoài phòng truyền vào.
Thiếu niên Đại Đường rốt cuộc từ trên trời hạ xuống, bóng dáng gấp gáp đạp vụn ánh trăng sáng, “Ầm” một tiếng giáng lâm trong sân nhỏ, làm vỡ nát một tảng đá xanh.
“A Sầm!” Chàng cũng không thèm quan tâm chấn động khiến mắt cá chân râm ran, vội hấp ta hấp tấp vào nhà, ánh mắt đảo qua A Quý, “Hắn ở đâu?!”
A Quý thoáng như tỉnh mộng, “Hắn vào phòng ngủ, ngươi mau vào xem xem!”
Hoàn Nhạc không nói hai lời lập tức đột phá vào trong, nhưng cửa phòng ngủ mở ra là không gian chẳng có lấy một bóng người.

Chàng lo lắng hô tên Sầm Thâm, vén chăn lên, mở tủ quần áo, thậm chí tìm khắp gầm giường cũng không thấy người đâu.
Khủng hoảng như hoá thành bàn tay giữ chặt trái tim chàng, chàng tìm tới tìm lui, đột nhiên bắt được mùi máu tanh.
Mùi máu vốn dĩ đã hiện diện trong không gian, song mùi này tươi mới hơn cũng nồng hơn.

Chàng men theo nguồn hương đi tìm, đẩy cánh cửa nhỏ trong phòng ngủ, tìm được một khu vực lưu trữ tạp vật nho nhỏ.
Khu chứa tạp vật thật sự rất hẹp, kích thước chỉ khoảng chừng phân nửa cái bồn tắm, Hoàn Nhạc phải cúi đầu khi vào.

Có thể xác định mùi tanh quả thực xuất phát từ nơi này, mà chỗ duy nhất có thể giấu người tại đây chính là chiếc rương lớn làm từ chất liệu mây.
Chẳng có bao nhiêu đồ đạc trong rương mây, chỉ có một ổ ngủ nhỏ màu lam nhạt nom như dành cho thú cưng.

Sầm Thâm tựa đứa bé sơ sinh nằm co ro trên đó, im lặng như đã chết rồi.
“A Sầm?” Nhất thời Hoàn Nhạc cũng không dám vươn tay chạm vào hắn, giọng chàng run rẩy, lòng bị hối hận lấp kín.

Nếu hôm nay chàng mặt dày về chung với hắn, nói không chừng chuyện đâu như bây giờ.
Không, có lẽ hiện tại vẫn còn kịp.
Hoàn Nhạc cắn mạnh lên đầu lưỡi khiến bản thân tỉnh táo lại, đoạn ôm Sầm Thâm khỏi ổ, trước tiên băng bó vết thương bằng khăn mặt sạch sẽ để cầm máu tạm thời, sau đó…
Tiếp theo nên làm gì?
“A Quý!” Hoàn Nhạc lớn tiếng gọi ông: “Có thầy thuốc không?”

“Có có có, có anh họ Bạch! Ở ngay thành Tây!” A Quý vội vàng trả lời, rồi cấp tốc đọc một chuỗi số.

May mắn ông đã học thuộc để đề phòng, tránh cuống cuồng khi cần.
Hoàn Nhạc vừa nghe vừa quay số bằng tốc độ nhanh nhất, trình bày rõ tình huống, nhờ anh lập tức tới.

Sau khi cúp máy chàng vẫn thấy chưa đủ đảm bảo, nếu người thầy thuốc này quả thực có thể cứu Sầm Thâm thì sẽ không để bệnh tình của hắn tiến triển đến mức độ hiện nay.
Nhưng còn biện pháp gì nữa đâu ngoại trừ đợi anh ta đến?
Hoàn Nhạc âm thầm cắn răng, chàng ở đây lạ nước lạ cái, về cơ bản không thể tìm được bác sĩ tốt chữa bệnh cho Sầm Thâm.

Mà Sầm Thâm nhất định phải được trị khỏi, chàng tuyệt không cho phép bất trắc nào xảy ra.
Đúng, tuyệt đối không cho phép.
Hoàn Nhạc hít sâu một hơi, đầu óc hoạt động nhanh chóng, một giây sau, chàng gọi điện thoại ngay.

Cuộc gọi này kết nối đến Kiều Phong Miên, không quan tâm đối phương có giúp được việc hay chăng, chàng đều muốn thử một lần.
Khi đã hoàn thành tất cả những thứ này, Hoàn Nhạc cúi đầu nhìn Sầm Thâm trong lòng ngực, trong mắt như nổi lên trận gió bão nào đó.
Song, giọng chàng vẫn êm dịu, thậm chí còn mềm nhẹ hơn ngày xưa, tay phủ trên lưng Sầm Thâm bắt đầu ngưng tụ pháp lực, từ tốn độ năng lượng sống của mình vào cơ thể hắn.
“Đừng sợ, A Sầm ơi, người sẽ không sao đâu.”
Hoàn Nhạc không nhìn thấy gai của Sầm Thâm, những chiếc gai trước đó đã biến mất, chỉ chừa lại vài vết thương dữ tợn.

Chàng cẩn trọng không động vào chúng nó, cúi đầu hôn đôi môi bị máu nhuộm đỏ của Sầm Thâm bằng một phương thức gần như thành kính.
Khoảng trên dưới một phút, Sầm Thâm hô hấp đều đặn dần, máu cũng cơ bản ngừng đổ nhờ năng lượng sống Hoàn Nhạc truyền cho hắn.

Chàng thoáng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn ôm Sầm Thâm chẳng buông, mãi đến khi anh bác sĩ Bạch kia vội vã tới.
Bác sĩ Bạch tên là Bạch Đằng, lúc xuất hiện thì trên người còn đang mặc áo blouse trắng, trước ngực dính mấy vết máu.

Hình như anh mới từ một ca phẫu thuật chạy đến.
Hai người không chuyện trò dư thừa, Bạch Đằng quỳ xuống kiểm tra tình trạng của Sầm Thâm, tức khắc có kết luận: “Anh ta đang phát bệnh, hóa về chân thân sẽ giúp giảm bớt đau đớn, nhưng bây giờ không như vậy.

Hơn nữa xem vết thương trên lưng anh ta, hẳn anh ta không có cách nào khống chế việc mình thay đổi hình thái.

Theo y học yêu giới, đây gọi là biến chứng.”

Hoàn Nhạc nhíu mày thật sâu, “Vậy chữa thế nào?”
“Không chữa được.” Giọng Kiều Phong Miên bỗng vang lên ngoài phòng.
Hoàn Nhạc quay đầu lại, anh ta dựa vào khuôn cửa, đứng bên cạnh là Sùng Minh.

Tâm tình Kiều Phong Miên thoạt nhìn cũng không mấy tốt, trầm mặt, nói: “Chứng bán yêu là bệnh nan y bẩm sinh, cho dù là lão già Thương Tứ kia cũng bó tay hết cách, các anh thì tìm được giải pháp tốt gì?”
“Không thử sao biết?” Ánh mắt Hoàn Nhạc sắc bén.
Kiều Phong Miên cười khẽ, dường như trào phúng.
Giờ đây Hoàn Nhạc nào nghe nổi những chuyện đó, hai mắt hơi híp lại.

Bạch Đằng đứng lên đúng lúc này, gật đầu chào hỏi Kiều Phong Miên, “Thiếu gia Tiểu Kiều, đã lâu không gặp.”
Kiều Phong Miên gật gật đầu, vẫn không lên tiếng, phảng phất đôi phần buồn bực.
Sùng Minh cúi đầu thì thầm vài câu cùng anh, vỗ vai anh như động viên, sau đó bước vào nhà nhét bình thuốc nhỏ vào tay Hoàn Nhạc, “Này là thuốc có thể ôn dưỡng kinh lạc, tuy rằng không giúp được gì lớn lao nhưng ít ra có thể hoá giải cơn đau của cậu ấy.

Xin lỗi, A Kiều không có ý tứ khác, chỉ là em ấy có chút tức cảnh thương tình thôi.”
“Cảm ơn.” Hoàn Nhạc cảm ơn, quay đầu nhìn về phía Kiều Phong Miên, Kiều Phong Miên hừ lạnh một tiếng, ngoảnh đi, muốn bao nhiêu trong ngoài bất nhất thì có bấy nhiêu trong ngoài bất nhất.
Thực tế Hoàn Nhạc cũng không giận anh, chàng càng giận mình hơn so với lời Kiều Phong Miên nói.
Sau khi dùng thuốc, Bạch Đằng bắt mạch cho Sầm Thâm, làm ba lần mới lau mồ hôi, bảo rằng: “Chắc đêm nay không còn nguy hiểm gì, nhưng cậu cần chuẩn bị tinh thần thật tốt.

Thông thường thì kể từ lúc xuất hiện biến chứng, thời gian còn lại….

Trung bình chỉ có một năm.

Trình độ của tôi có hạn, sợ là chỉ có thể hỗ trợ tới đây.”
Nghe vậy, Hoàn Nhạc giữ nguyên sự im lặng.
Chàng không muốn nghe bất kỳ câu xin lỗi nào, nhưng vì sao trong miệng những vị này chẳng phun ra nổi nửa cái hy vọng?
“Nếu cậu còn muốn tiếp tục cố gắng nữa.” Bạch Đằng đột nhiên đổi chủ đề, “Thiếu gia Tiểu Kiều biết một bác sĩ giỏi hơn tôi, cậu có thể mời anh ấy lại xem.

Mặc dù hy vọng xa vời, mà thân là người hành nghề y, tôi nghĩ có thể thử một phen.”
“Là ai thế?” Hoàn Nhạc sáng rỡ hai mắt.
Bạch Đằng lấy bình thuốc nhỏ kia, giơ dấu ấn hoa đào dưới đáy bình cho chàng nhìn, “Thánh thủ yêu giới, Nam Anh.”.
 
Bán Yêu Và Bán Sơn
Chương 41: 41: Bình Yên


Lúc Sầm Thâm tỉnh lại thì phát hiện mình nằm trong vòng tay Hoàn Nhạc.
Vết thương trên lưng vẫn còn loáng thoáng đau, nhưng cũng lờ mờ có một cảm giác mát mẻ như đã được bôi thuốc.

Chiếc chăn mỏng chỉ phủ đến eo hắn để tránh không đụng tới chỗ bị thương, thế nhưng hắn không thấy lạnh, bởi Hoàn Nhạc giống cái lò sưởi nhỏ, mãi mãi lan toả hơi ấm.
Đau đớn tước đoạt phần lớn năng lượng của Sầm Thâm, xương khớp như bị đập nát rồi nối lại, hắn đã tỉnh nhưng chẳng buồn nhúc nhích dù chỉ một chút.

Giống như kẻ sức cùng lực kiệt rốt cuộc tìm được nơi nương náu, cứ muốn nằm như vậy, nghe từng tế bào trong mình đều phát ra tiếng thở dài dễ chịu.
Bỗng có bàn tay to lớn dịu dàng xoa tóc hắn, tựa thuỷ triều nhẹ nhàng vồ lên bãi biển, khép mắt lại, ấy là chiều tà an lành.
“A Sầm à, người doạ em sợ quá.” Tiếng chim hải âu kêu nghe sao mà thoáng tủi thân, chàng cúi đầu quấy rầy gò má Sầm Thâm, tóc dài cọ cổ hắn hơi ngứa.
Sầm Thâm giật giật, đổi lại là đối phương thật lo lắng.
“Người đừng động đậy, đừng nhúc nhích, chỗ nào không khoẻ người nói em hay.” Hoàn Nhạc cẩn thận tỉ mỉ thay đổi tư thế để Sầm Thâm nằm thoải mái hơn, “Người đói bụng chưa? Em ninh cháo trong nồi cơm điện.”
Sầm Thâm không đáp, cả người vẫn còn mệt mỏi, đôi mắt bình tĩnh không chút phản ứng.
Hoàn Nhạc đành phải tự quyết định, đắp kín chăn giúp hắn, đoạn đứng dậy đi qua nhà bếp.
Phòng ngủ chỉ còn lại một mình Sầm Thâm, rèm cửa sổ mở phân nửa, ánh dương chiếu xuống bên chân, mắt cá chân của hắn trắng tới phát sáng dưới nắng.

Mặt trời hôm nay rất đẹp, là vẻ ôn hoà hiếm thấy vào những ngày hè, trong không gian cũng không còn mùi máu tanh, sạch sẽ, nhẹ nhàng, khoan khoái, như thể máu me đầm đìa tối qua chỉ là cơn ác mộng.
Sầm Thâm khép mắt, đầu óc trở nên mơ màng như ban nãy.
Cảm xúc tiêu cực bùng nổ vĩnh viễn là tai hoạ không thể nào đoán trước, nhưng hắn cũng không phải người theo chủ nghĩa lạc quan, mặc dù biết nên tránh, cũng không có biện pháp hay.
Có lúc hắn cũng thấy bản thân như vậy đạo đức giả quá mức, giống như đứa nhỏ không đòi được kẹo thì trốn ở góc phòng cao giọng khóc quấy.
Mất khống chế.
Tối tăm.
Nóng nảy, bất an.
Nhưng lúc này tỉnh lại, Sầm Thâm ngoài ý muốn đạt được sự bình yên nào đó.

Hiện thời, giờ phút này, nơi đây, đặc biệt an nhiên.

Hắn phảng phất còn có thể cảm nhận được tay Hoàn Nhạc đang khẽ vuốt tóc mình khi nhắm mắt lại.
Rất thư thái.
Hắn đã muốn liu thiu, gió nhẹ êm thổi từ cửa sổ nửa mở cũng vừa phải, không nóng không lạnh.
Hoàn Nhạc lại gọi hắn thức, đưa muỗng tới bên môi hắn, dỗ hắn há miệng ăn cháo, “Thử chút thôi được không? Em bỏ chút đường vào cháo này rồi, nghe nói rất ngọt.”
Nhưng đáp lại chàng là Sầm Thâm từ từ đỏ vành mắt.

Trông hắn không hề đau thương, cũng không lộ vẻ muốn khóc, vậy mà hai mắt cứ đỏ hoe, đôi con ngươi đen thẳm kia vẫn nhìn chàng trong im lặng như thế.
Hoàn Nhạc ước chi có thể trộm hắn mang về nhà giấu đi.
“Ăn một miếng đi mà.” Chàng giơ muỗng tới cho hắn, nằm úp bên giường, cười đến là toả nắng rực rỡ.

Cặp mắt kia chớp rồi chớp này, tựa gió xuân phất liễu, chàng hỏi: “Có được hay không?”
Cuối cùng Sầm Thâm há miệng nuốt cháo xuống.
Thực ra hắn không thích ăn cháo ngọt, hắn thích mặn hơn so với ngọt.

Nhưng độ ngọt của cháo này rất phù hợp, vừa vặn bù cho cháo hoa nhạt nhẽo vô vị.
Có một câu nói rằng, ăn đồ ngọt có thể làm người ta cảm thấy hạnh phúc, có lẽ là đúng.
Húp hết cháo, Sầm Thâm ngủ chốc lát.

Hoàn Nhạc nằm bên cạnh cùng hắn, hắn cũng không từ chối, dịu dàng ngoan ngoãn khiến Hoàn Nhạc khó thể tin nổi.
“A Sầm?” Chàng thử cầm tay Sầm Thâm, Sầm Thâm cũng không giãy.

Mặc kệ hắn thực sự kiệt sức để cự tuyệt hay thế nào, Hoàn Nhạc đều vui vẻ.
Đầu giờ chiều, Sầm Thâm mơ mơ màng màng tỉnh lại lần nữa, ăn thêm một chút rồi được Hoàn Nhạc bồng bế ra hiên nhà tắm nắng.

Hoàn Nhạc đã học được một từ mới, chính là —– quang hợp.
A Quý châm chọc chàng: “Ba yêu quái ở đây chẳng ai thuộc hệ thực vật, chỗ nào của ngươi cần quang hợp?”
Hoàn Nhạc nhíu mày: “Vậy ta thích sưởi nắng, có bản lĩnh ông đừng phơi nắng nữa.”
A Quý “chậc” một tiếng, phớt lờ chàng.
Hoàn Nhạc cũng chẳng rỗi hơi quan tâm ông, vừa chỉnh đệm dựa cho Sầm Thâm vừa hỏi hắn việc tìm thầy chạy chữa.

Giọng chàng đượm vẻ dè dặt thăm dò, chỉ lo Sầm Thâm không muốn đi.
“Nghe nói thầy thuốc kia là người lợi hại nhất yêu giới hiện tại, nhưng hắn không ra đường, mình phải tới tận nơi.

Kiều Phong Miên biết hắn, có thể dẫn mình qua.

Ngày mai mình đi nhé, được không?”
Sầm Thâm từng nghe danh Nam Anh, chỉ là tuy y thuật của hắn rất cao nhưng xưa nay hắn đơn giản, bình dị, ít giao du với bên ngoài, chẳng mấy ai có thể gặp hắn.

Hơn nữa nghe đâu chung quanh nơi hắn sống được mê trận bao phủ, không có cửa, cơ bản là không vào được, đây cũng là nguyên nhân trước kia Sầm Thâm không tìm hắn xem bệnh.
Nhưng bây giờ chuyện bỗng có khả năng chuyển biến tốt, thật là kỳ diệu.
Hoàn Nhạc thấy thần sắc Sầm Thâm thoáng sững sờ, không khỏi hơi lo lắng, song ngoài dự liệu của chàng chính là Sầm Thâm đồng ý rất mau chóng.
“Được.” Sầm Thâm nói chữ đầu tiên trong hôm nay.
“Thật sao?!” Hoàn Nhạc chợt nở nụ cười, vui vẻ đến mức lập tức bật đứng lên với niềm phấn khởi lồ lộ trên mặt.
Nhận được sự khẳng định từ Sầm Thâm lần thứ hai, Hoàn Nhạc sốt ruột như hơ.

Trước nhất gọi điện hẹn ngày giờ với Kiều Phong Miên đàng hoàng, sau bắt đầu thu dọn đồ đạc, như học sinh cấp một sẽ đi du xuân vào ngày mai, cầm balo và cố gắng hết sức nhét đồ vào đó.
Sầm Thâm cũng không cản chàng, chỉ dựa vào cột ở hành lang nhìn chàng, thời gian chậm rãi ung dung, gió thì lặng lẽ, hết thảy đều thật an bình.

Sáng sớm hôm sau, Hoàn Nhạc rời giường bận rộn, mà đến lúc cần ra ngoài, chàng lại hơi lúng túng —— Sầm Thâm có thể xuống đất đi bộ, nhưng chàng sợ hắn mệt mỏi, xe taxi thì không lái vào hẻm được nên chàng muốn cõng Sầm Thâm đi.
Vết thương của Sầm Thâm tập trung trên lưng, chàng cũng sợ mình bất cẩn động đến, xoắn xuýt cực kỳ.
Giữa lúc chàng gặp khó khăn trong việc lựa chọn, tiếng gõ cửa không hẹn mà tới.

Cửa mở toang, Kiều Phong Miên mang kính râm tựa vào cửa, tai trái còn đeo một chiếc khuyên dài mảnh lấp la lấp lánh, phong tao mấy ai bì kịp.
“Chuẩn bị xong chưa?” Anh kéo kính râm xuống một chút.
“Rồi.” Hoàn Nhạc không nhịn được tưởng tượng dáng vẻ Sầm Thâm khi mặc bộ trang phục này, âm thầm kích động rồi lại khẩn trương lắc đầu, xoay người đỡ Sầm Thâm ra ngoài.
Sầm Thâm tự đi, vết thương trên lưng hắn còn ổn, chỉ là cơ thể hơi suy yếu thôi.
Kiều Phong Miên quan sát họ từ đầu tới chân vài lần, nhíu mày: “Các anh muốn đi bộ đường dài hả?”
Hoàn Nhạc đưa ra một lời giải thích của người hiện đại: “Nhỡ đâu phải nhập viện rồi sao?”
“Cũng được đi.” Kiều Phong Miên chẳng đủ hơi sức phun tào, khoé mắt lướt qua hẻm Tây Tử, xác định phút giây này không có ai, anh tức khắc móc lá bùa màu vàng khỏi ống tay áo.
Hai ngón tay anh kẹp bùa, quơ qua quơ lại trên không trung, lá bùa chia làm hai, rồi tiếp tục chia làm bốn, nhẹ nhàng lơ lửng trước mặt anh.

Lá bùa theo tiếng búng tay nổi lửa, nhưng lửa bốc lên kia lại hình thành đám khói màu đen.
Ba người bị bao phủ trong màn khói mù màu đen, đương lần nữa tầm mắt trở nên rõ ràng, bọn họ đã tới nơi sâu trong rừng hoa đào.
“Đi thôi.

Theo tôi, đừng để lạc.” Kiều Phong Miên dẫn trước, băng qua cây cầu gỗ rồi mê trận hoa đào thì đến cổng toà nhà kiểu Giang Nam.
Ngói đen cùng tường trắng, cánh cổng đỏ son, thanh u và yên tĩnh.
Kiều Phong Miên quen thuộc như thể đây là nhà mình vậy, mở cửa ra, bước lên con đường nhỏ lát đá xanh đi thẳng vào trong, cuối cùng tới một khoảng sân có xích đu và đình bốn góc.
Trong đình có người, người ấy mặc quần áo màu ánh trăng, tóc đen như suối, phút chốc Hoàn Nhạc tưởng chừng mình lại trở về thời cổ đại.
Người đàn ông đang đọc sách nghe tiếng thì quay đầu lại, mặt mũi thanh tú, riêng đôi mắt được điểm trang hoa đào, nhàn nhạt sắc hồng.

Giọng hắn lạnh mà cũng cực độ dịu dàng, làm người nghe nhớ ngay đến xuân thuỷ chốn Giang Nam, “Tiểu Kiều tới đó à.”
“Nam Anh đại ca.” Kiều Phong Miên trước mặt Nam Anh vâng lời hiếm thấy, còn vạn phần lễ phép giới thiệu Hoàn Nhạc và Sầm Thâm, Hoàn Nhạc nhìn mà lòng không khỏi lấy làm lạ tấm tắc.
Quả nhiên trời cao biển rộng bao la chẳng thiếu chuyện gì.
“Ngồi đi, đừng câu nệ.” Nam Anh mỉm cười, nói chuyện cũng khách sáo, “Ta biết đại khái tình huống rồi, đưa tay ra, đầu tiên ta bắt mạch cho anh.”
Sầm Thâm gật đầu, vươn tay tới, lẳng lặng chờ đợi kết quả.
Hoàn Nhạc thì căng thẳng chú ý hết thảy thay đổi trên mặt Nam Anh, tiếc thay từ đầu chí cuối Nam Anh đều mang dáng vẻ dịu dàng như nước, thực tế là không nhìn ra được biến hoá gì.

“Kết quả thế nào?” Chàng nhịn không được hỏi.
Nam Anh không đáp ngay mà quay đầu nói với Tiểu Kiều: “Trước nhất đưa hòm thuốc lại giúp ta.”
Đợi Tiểu Kiều đi rồi, Nam Anh mới châm chước từ ngữ, bảo: “Các anh không phải người đầu tiên tìm ta trị cho bệnh nhân mắc chứng bán yêu, ta thực lòng nói cho các anh biết, chỉ duy nhất một người thành công sống sót.”
“Vậy nghĩa là vẫn còn hi vọng?” Hoàn Nhạc vui mừng, thậm chí Sầm Thâm cũng bỗng dưng nảy sinh một luồng hi vọng.
“Cũng không thể nói thế.” Nam Anh lại lắc đầu, tiếp lời, “Bán yêu ấy sống được là tình huống đặc thù, cũng không phải cô được thuốc thang chữa trị, mà là bất ngờ đạt được một đường sống hết sức mạnh mẽ, cưỡng chế bù đắp vào thiếu khuyết ở dòng máu bán yêu của mình.

Nhưng phương pháp này lại không thích hợp dùng cho các anh.”
Hoàn Nhạc nhíu mày: “Tại sao?”
Nam Anh kiên nhẫn giải thích: “Vị bán yêu kia họ Hồ, có một nửa huyết thống Hồ tộc.

Chồng cô là ảnh yêu hùng mạnh nhất tự cổ chí kim, hơn nữa còn là ảnh yêu đã qua biến dị.

Các anh đều biết, yêu quái như ảnh yêu vốn dĩ sở hữu pháp lực yếu kém, thậm chí không phân chia mạnh yếu, điểm lợi hại nhất chính ở sức sống mãnh liệt và năng lực sinh sản.

Ảnh yêu sau biến dị đã hình thành giới tính, cũng nắm giữ sức sống càng mạnh mẽ hơn, mà khi vị Hồ tiểu thư này mạo hiểm mang thai con của hắn, ma xui quỷ khiến làm sao phần năng lượng đấy lưu lại trong cơ thể cô.

Như đời sau của ảnh yêu biến dị tương tự sự tồn tại không tưởng, lúc cô vượt cạn thì thành công bắt được sinh mệnh thứ hai.”
Nghe vậy, Hoàn Nhạc và Sầm Thâm cùng rơi vào im lặng.

Đúng như Nam Anh vừa nói, biện pháp này không phù hợp với bọn họ, trước hết chưa nói tới việc ảnh yêu biến dị là hiếm có trên thế gian, mỗi chuyện sinh con này….

Cũng không thể làm được.
Một lúc lâu sau, Sầm Thâm hỏi: “Cô Hồ… từ đầu đã biết sinh con có thể cứu mạng mình sao?”
Nam Anh cười lắc đầu, “Không, cô không biết.

Cô chỉ làm thế bằng phần sinh mệnh cuối cùng của mình thôi.”
Sầm Thâm nhìn Nam Anh thật sâu, khoé môi cũng khó ngăn được một nét cười rất nông, bĩnh tĩnh hỏi tiếp: “Vậy trường hợp của tôi, còn cơ hội liều mạng nào không?”.
 
Back
Top Bottom