Khác Bạn trai tôi là Bangtan Boys [ BTS] - Phần II

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
132543271-256-k840134.jpg

Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
Tác giả: KenVedette
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Như phần I, Vẫn là cái mô tuýp vu vơ, những mơ mộng khiến tim đập chân run vì các chàng trai này ❤



tae-huyng​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Bằng nước mắt và lặng câm
  • [alltake] ông shin mà có bạn gái á
  • [GB] Kết Quả Bằng "Không"
  • (Tiện Vong) Tựa Như Lúc Ban Đầu
  • [ MAU XUYÊN ] BẠN TRAI CŨ ĐỀU TẠI NẰM SÚNG
  • [ CỔ KIẾM KỲ ĐÀM ] THIẾU CUNG RẤT BẬN, ĐỒ TÔ THỨ LỖI
  • Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    1. Kim Nam-joon


    - Này họ Kim..

    - Bạn hất hàm.

    - Anh là người yêu em đó, em không thể gọi anh một câu thật ngọt à?

    - Được thôi!

    Nam-joon oppa ya....

    Nam-joon khẽ rùng mình.

    - Thôi em gọi anh là họ Kim cũng được.

    Bạn liếc xéo.

    - Anh biết sắp đến ngày gì không?

    -Em biết anh bao nhiêu điểm IQ chứ?

    - Hắn tự mãn với câu hỏi của mình.

    -Biết!

    Rồi có liên quan không?

    - Với IQ cao như vậy thì cái gì mà không biết...

    - Rồi nói xem!

    - Sắp đến Giáng Sinh, em còn định hỏi tiếp là sao Giáng Sinh lại lạnh, lại có tuyết, sao người ta hay gọi cái mùa lạnh đến lưòi tắm này là mùa của yêu thương?

    Bạn mắt mũi tròn xoe, Nam-joon nói như đi guốc trong bụng bạn vậy.

    - Sao .. sao anh biết hay vậy, đúng hết luôn đấy!

    - Ôi trời con bé này!

    7 năm rồi, năm nào em cũng hỏi mà không chán à!

    - Em có sao?

    - Năm nào anh cũng đáp, đông lạnh vì bản chất nó phải thế, tuyết rơi cũng là bản chất, còn mùa đông lạnh lẽo vẫn được gọi là mùa của yêu thương vì khi ấy em mới biết cái người mà em hằng ngày vẫn gọi là của nợ ấm áp đến thế nào!

    Sau khi đáp xong anh sẽ ôm em 1 cái như vầy để chứng minh...

    - Anh đúng là ấm thật, nhưng sao em vẫn chưa có ấn tượng gì nhỉ.

    Anh hôn nhẹ lên môi bạn.

    - Sau đó anh còn làm thế này, giờ đã ấn tượng hơn chưa?

    Bạn gật gù.

    - Có chút chút.

    Nói xong bạn mỉm cười gian tà, nhón lên thơm lên cái má lúm đồng tiền của anh.

    - Và phải thế này nữa thì em mới thật sự nhớ!

    Au: tau đang sắp đóng băng đến nơi rồi mà hai người còn ở đó thơm má nhau!

    Sai rất sai T.T

    Trở lại với chương hai, mở màn nhẹ nhàng thế này thôi nhé! :*
     
    Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    2. Kim Seokjin


    Hôm đó tuyết rơi nhiều, còn gì bằng cảm giác bật lò sưởi cuộn trong chăn, cộng thêm tối qua bạn thức đến tận 1h sáng để hoàn thành sổ sách mặc cho Seokjin ngồi bên cạnh năn nỉ bạn đi ngủ, bấy nhiêu lý do đã đủ để hai mí mắt bạn díu lại với nhau, điện thoại căn bản đã báo thức bạn vội tắt tự nhủ " chỉ 5 phút nữa thôi!"

    Vậy mà mở mắt ra đã 30 PHÚT!!!

    - Thôi chết!

    - mắt bạn căng ra hế mức, lao xuống giường và bay vào nhà vệ sinh làm vệ sinh cá nhân với vận tốc ánh sáng.

    Bạn chạy như bay xuống nhà thì anh đã làm đồ ăn sáng xong đang bày ra bàn.

    - Sao anh không gọi em dậy?

    Hôm nay phòng em họp nhân sự, có cả cấp trên xuống dự đấy!

    - Bạn mếu máo trách móc.

    - Anh xin lỗi, thấy tối qua vợ anh thức khuya, muốn cho em ngủ thêm tí nữa...

    - anh nhìn bạn bằng ánh mắt ôn nhu.

    - Thôi không sao, nếu nhanh còn kịp!

    Nói rồi bạn chạy như bay ra ga-ra lấy xe.

    - Em không ăn sáng sao?

    - anh nói vọng theo

    - Không!

    Em đang vội..

    - Em đi đứng cẩn thận đấy...

    Anh đứng trước cửa nhìn theo dáng chạy lon ton của bạn lắc đầu.

    - Bao nhiêu năm rồi em vẫn đáng yêu như vậy!

    Bạn đến công ty trong tư thế 1 bước đi 1 bước chạy, thật mất hết oai phong của 1 trưởng phòng, nhưng dù sao vẫn hơn đi làm trễ, vừa may mọi người đang chuẩn bị họp, vừa họp xong bạn thở phào nhẹ nhõm về phòng làm việc.

    *cốc cốc cốc..

    - Mời vào!

    - Trưởng phòng, dưới phòng bảo vệ gửi lên cái này nói có người gửi cho trưởng phòng.

    - Cảm ơn cậu!

    Bạn mở ra, là 1 cái túi đựng 1 hộp đồ ăn sáng còn ấm nóng , 1 cái khăn choàng, 1 đôi găng tay, 1 vỉ thuốc đau đầu, chợt điện thoại bạn reo, là tin nhắn của Seokjin.

    " Anh trên đường đi làm ghé qua gửi cho em ít đồ em đã nhận được chưa?

    Anh có gửi đồ ăn sáng vẫn còn nóng đấy, em nhớ ăn nhé, đừng bỏ bữa sáng để bụng đói, không tốt đâu!

    À anh có gửi thêm khăn choàng với găng tay sáng em đi vội không mang chắc lạnh lắm, với cả tối qua em thức khuya, kiểu gì sáng cũng đau đầu cho mà xem nên ăn sáng xong em phải uống thuốc đấy!"

    " Vâng!

    Em biết rồi, yêu anh!"

    Nhìn ra cửa sổ tuyết vẫn đang rơi trắng xóa 1 màu, bạn mỉm cười bỗng thấy lòng ấm áp đến lạ thường.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    " cảm ơn chàng trai!

    Người yêu em từ những vụn vặt đời thường!"
     
    Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    3. Min Yoon-gi


    Như thường lệ, ra về bạn và Yoon-gi lại đi về cùng nhau trên còn đường quen thuộc, có lẽ vì lạnh nên người đi ngoài đường thưa thớt, nhưng cái lạnh chẳng thể làm độ tăng động của bạn giảm xuống, bạn vừa đi vừa huyên thuyên.

    - Cậu làm sao ấy nhờ!

    Lúc nào cũng ngủ nhưng cứ cô hỏi là trả lời được, tớ nhớ tớ chăm lắm mà lại bị cô Lee cho chép phạt tiếp, chán thật... căn tin hôm nay bán đồ ăn dở òm, nhưng không ăn sẽ chết đói nên tớ mới phải ăn thôi... trời mấy hôm nay lạnh ghê hơ!

    - Nói chung là bạn huyên thuyên đủ chuyện, còn Yoon-gi chỉ im lặng lắng nghe, người ta thắc mắc sao hai con người như vậy lại có thể yêu nhau, chính bạn cũng không tìm được điểm chung giữa hai đứa,cậu ấy cao bạn thì ngắn 1 mẫu, cậu ấy là lớp trưởng học giỏi, bạn thì thuộc nhóm ít chất xám, cậu ấy yêu nghệ thuật giỏi thể thao, bạn mù tịt hai khoản đó, nhưng căn bản giữa hai đứa vẫn có 1 điều hết sức quan trọng gắn kết cả hai, đó là bạn thích nói còn cậu ấy là người biết lắng nghe.

    Nói chán chê rồi bạn lon ton chạy theo Yoon-gi * vì chân ngắn mà nên phải chạy theo mới kịp í =))* ôm chặt cánh tay của Yoon-gi

    - Ai bảo cậu lạnh lùng chứ, Yoon-gi của tớ ấm lắm a!

    Con người lạnh lùng đó nở với bạn nụ cười, bỗng Yoon-gi đứng lại đối diện với bạn làm bạn chúi đầu vào ngực cậu ấy, Yoon-gi ôm chặt lấy bạn thật ấm áp.

    Bạn ngước lên thắc mắc

    - Gì đây?

    - Quà giáng sinh tặng cậu!

    - Một cái ôm sao?

    - Không !

    Là tấm thân ngà ngọc này...
     
    Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    4. Jung Ho-seok


    Gần cuối năm rồi nên lịch trình của cả bạn và anh đều bận rộn, anh đi lưu diễn, bạn thì tít mù với show truyền hình, quản lí gọi cho bạn thì cũng chỉ để thông báo có thêm lịch thôi chứ chẳng bao giờ bảo có lịch trống, tuy rất mệt nhưng bạn cũng cảm thấy may mắn vì đâu có mấy idol nữ đã có chồng mà vẫn được săn đón, đặc biệt chồng bạn lại còn là idol đang được yêu mến rộng rãi.

    Bên cạnh các Fan vẫn yêu thương nhiệt tình thì việc bạn kết hôn với 1 idol nam cũng là vấn đề nóng hổi để Anti đem ra mổ xẻ, hôm đó bạn tham gia 1 show truyền hình giao lưu trực tiếp với Fan, có 1 người đặt câu hỏi.

    - " chúng ta ai cũng thấy (tb) rất thành công dù đã kết hôn, nhưng việc kết hôn trong lúc sự nghiệp đang trên đỉnh cao như vậy không phải quá mạo hiểm?"

    - Đúng!

    Bản thân mình cũng biết việc quyết định kết hôn như thế là mạo hiểm, có thể chỉ sau 1 đêm sự nghiệp mình không còn nữa.

    - " Vậy sao bạn vẫn quyết định kết hôn?"

    - Đơn giản vì mình và Ho-seok yêu nhau, việc kết hôn chỉ sớm muộn, thôi thì cứ kết hôn ngay từ bây giờ để mọi người có thêm thời gian để quen dần với điều đó - Bạn cố cười dù lòng biết rõ ràng người này đang cố vặn vẹo bắt bẻ bạn.

    -" bạn không thấy như thế là quá ích kỉ với người hâm mộ của cả hai sao?"

    - Mình không cảm thấy như vậy, tình yêu của fan là động lực của mình nhưng tình yêu của Ho-seok với mình mới là lẽ sống, các bạn fan có thể yêu thương và lâu dài về sau có thể sẽ xem bọn mình là kỉ niệm để nhớ về , nhưng người đi bên mình đến cuối cùng chỉ có mình anh ấy!

    - " bạn có từng nghĩ về cảm xúc của fan khi hai người kết hôn?"

    - Mình nghĩ các bạn fan cũng sẽ nghĩ đến cảm xúc của bọn mình nếu bọn mình vì các bạn Fan mà không thể kết hôn.

    - " thật sự mình là Fangirl của Ho-seok đấy, khi nghe tin anh ấy kết hôn mình đã rất buồn, biết người đó là bạn mình đã rất ghét bạn, nhưng hôm nay mình cảm thấy anh ấy đã thật sáng suốt khi chọn bạn, chúc hai người hạnh phúc..!"

    Show kết thúc trong tiếng thở phào nhẹ nhõm của bạn cũng như đội ngủ e-kip, quản lí, thật may vì bạn không nói gì sai, trái lại còn rất chân tình, rất lý lẽ.

    Ho-seok call video cho bạn.

    - Vợ yêu, em làm tốt lắm..

    - Trên màn hình là khuôn mặt thân quen và 1 nụ cười không thể tươi hơn.

    - Anh có xem ạ?

    - Dĩ nhiên show trực tiếp của vợ anh mà.

    - Vợ anh giỏi vậy đấy, nên đi diễn ngoan rồi mau về cho em ôm phát nào, nhớ quá rồi..

    - hihi..

    - Sao lại cười hihi?

    - Em làm anh mắc cỡ quá cơ...

    -....

    - bạn "bị" không còn gì để nói
     
    Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    5. Park Jimin


    Ở trường có rất nhiều người ngưỡng mộ tình bạn của bạn và Jimin, hai đứa là hàng xóm nên vốn đã thân từ những lúc mới bi bo tập nói tập đi, càng lớn Jimin lại càng bảnh bao, chính là vừa bảnh bao vừa đáng yêu, lúc nào cũng lo lắng cho bạn nên việc hai đứa bị hiểu nhầm là yêu nhau với bạn cũng không còn xa lạ.

    Hôm đó cuối tuần bạn nằm vắt vẻo ở nhà ngủ đông tránh rét thì điện thoại reo.

    - Alo, Jimin đấy à?

    -"Ừ, tớ đây!"

    - Gọi tớ làm gì đấy? tớ đang ngủ mà, cậu thật ồn ào!

    - " Đi chơi với tớ này, giáng sinh ai lại nằm ở nhà ngủ chứ?"

    - Lạnh lắm, tớ lười...

    - " Không được lười, 30 phút nữa tớ sang đón!"

    - Thôi không đi đâu, này!

    Alo.. cậu đâu rồi, alo,.. aissss cái tên này!

    Bạn đành lết cái thân đi thay quần áo, chọn cái áo choàng màu đỏ dày ấm áp, nhìn bạn cũng ra không khí giáng sinh lắm, ra đến cổng đã thấy Jimin đứng đó tự bao giờ nhìn bạn cười tít cả mắt.

    Jimin chở bạn bằng chiếc xe đạp nghiêng nghiêng qua mấy con đường, tuyết nhè nhẹ rơi trên nụ cười của hai đứa, Jimin dẫn bạn đi ăn, đi xem phim, tiếng cười vang lên suốt, trước khi về Jimin ghé qua công viên, ngồi dưới mai hiên Jimin lấy trong túi ra 1 hộp nhỏ màu đỏ dúi vào tay bạn.

    - Gì vậy?

    - bạn tròn mắt.

    - Quà giáng sinh của cậu.

    Bạn mở ra bên trong là 1 dây chuyền có mặt hình bông tuyết rất xinh.

    - Aaaa ciu, đáng yêu quá đi mất cảm ơn cậu!

    - bạn vui quá nên nhào đến ôm Jimin cười khúc khích, không hay biết có 1 người hai má đang đỏ ửng.

    - Nhưng tớ lại chẳng có gì tặng lại cậu cả!

    - Bạn nhỏ giọng xị mặt ra.

    - Có mà..

    - Tớ đâu có chuẩn bị, tiền tuần này mami cho cũng ăn hết rồi..

    - Thôi đừng sạo tớ, cậu rõ ràng có mang theo quà..

    - Jimin cao giọng trêu bạn.

    - Tớ nói là không có nghe chưa!

    - Có..

    - Không có!

    - Không có vậy thì tặng con người ngang bướng đáng yêu này cho tớ được không?

    - Jimin bất ngờ ôm lại bạn.

    Bạn ngạc nhiên, hai má nóng bừng.

    - Ơ, giờ là tình hình gì đây.

    - Đang tỏ tình đấy.

    - Tớ từ chối được không?

    - Dĩ nhiên là không!

    Không từ chối được nên bạn đành phải đồng ý, rồi cũng vòng tay qua ôm lấy cục Mochi ấm áp đó, hình như tuyết ngưng rơi, vì cả hai không còn thấy lạnh nữa ....
     
    Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    6. Kim Tae-huyng


    - 1..2..3..4..6 à nhầm 5...6..7..8..

    9..

    Thấy Tae-huyng ngồi nhìn ra cửa sổ lầm bầm bạn tò mò đi lại vỗ vai cậu ấy.

    - Này Kim Tae-huyng!

    Ra chơi cậu không đi chơi mà ngồi đây lầm bầm gì đấy.

    Tae-huyng kéo tay bạn xuống ngồi cạnh.

    - Tớ đang đếm xem có bao nhiều bông tuyết rơi xuống..

    Bạn nhìn tên 4D đó bằng ánh mắt xa lánh.

    - Lạnh quá nên cậu bị hỏng chỗ nào rồi phải không?

    - Làm gì có , bạn trai cậu vẫn bình thường, vẫn siêu cấp đẹp trai đấy!

    - Có ai bình thường mà ngồi điếm tuyết như cậu không?

    - Cậu không hiểu được ý nghĩa của việc này nên mới nói vậy.

    - Vậy cậu thử nói xem.

    - Đếm tuyết chỉ là cái cớ thôi, cái chính là tớ biết người tò mò như cậu thấy tớ ngồi đếm nhất định sẽ lại xem..

    - Ừ thì sao?

    - Thì cậu sẽ nhìn ra cửa sổ xem rốt cuộc tuyết rơi thế nào mà tớ lại đếm được!

    - Rồi sao nữa?

    - Rồi thì cậu sẽ thấy trên cửa sổ có 1 món quà và dòng chữ "(tb) tớ yêu cậu!

    Giáng sinh vui vẻ"

    - Aaa đúng rồi.

    - Rồi tớ sẽ lợi dụng lúc cậu mãi nhìn ra cửa sổ thích thú vì món quà tớ sẽ hôn trộm lên má cậu 1 cái rồi bỏ chạy *chụt*.

    - Ơ..

    Bạn chưa kịp phản ứng thì tên đó đã bay ra đến cửa lớp cười khúc khích, thật là đáng yêu quá sức tưởng mà!
     
    Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    7. Jeon Jung-kook


    Hôm đấy đọc xong truyện " cô bé bán diêm " trong thư viện bạn cứ lơ thơ lẩn thẩn, ra về thấy thế Jung-kook đâm ra lo lắng.

    - Cậu ốm à?

    - Tớ đâu có..

    - Sao thẩn thờ vậy?

    - Vừa nói Jung-kook vừa sờ trán bạn kiểm tra.

    - Tớ vừa đọc xong truyện cô bé bán diêm..

    - Truyện đó làm cậu buồn phải không?

    - Jung-kook nhìn bạn cảm thông.

    - Không phải!

    - bạn đáp gọn lỏn.

    - Vậy thì sao mà cậu lơ thơ lẩn thẩn suốt vậy?

    - Tớ thèm ngỗng quay, giờ cũng đang giáng sinh, có ngỗng quay ăn thì còn gì bằng , cậu nói xem có đúng không?

    Jung-kook thật chẳng biết nói gì với cái tâm hồn ăn uống của bạn.

    - Giờ không có ngỗng, có thỏ thôi, ăn tạm có được không?

    Jung-Kook cúi xuống nhìn bạn.

    Bạn nhón lên thơm lên má Jung-kook 1 cái.

    - Không được, thỏ này để ôm và để yêu thôi!

    .

    .

    .

    .

    Lại là Au đây!

    Mở đầu chương hai bằng 1 loạt truyện giáng sinh ấm áp bên các chàng trai này nhé, đọc có thấy ấm không các cậu? :3
     
    Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    8. Kim Nam-joon


    Anh nổi tiếng chiều vợ, nói là nổi tiếng vì không chỉ bạn, gia đình họ hàng bạn, mà cả bạn bè anh, bạn bè bạn đều biết điều đó.

    Có lần bạn bè bạn ghé thăm, chuyện là nhỏ bạn đó chuyển nhà giờ có dịp về quê nên ghé bất ngờ lại còn lôi theo hội chị em từ hồi đại học.

    Bạn đang loay hoay trong bếp nên anh ra mở cửa, biết là bạn của bạn anh gãi gãi đầu chào hỏi rồi lẻn vô bếp nói nhỏ.

    - Vợ ơi, bạn em tìm đây, em ra với mọi người đi!

    - Nhưng em đang dở tay, bữa trưa chưa làm xong, anh mang nước ra dùm đi, nói cho em 10 phút!

    - Bạn vội vàng đáp.

    Tụi bạn bên ngoài nghe được cũng vọng vào.

    - (Tb) đấy à?

    Bọn mình cả thôi cậu không phải vội, khách sáo làm gì bọn tớ đợi một tí được mà!

    Bạn nhún vai nhìn anh rồi tiếp tục, anh giật đôi đũa từ tay bạn.

    - Anh bảo vợ cứ ra đi mà, trong này để anh lo!

    Vậy là hôm đó bạn ra ngoài tán dốc, chốc chốc anh lại mang nước, mang trai cây, rồi bày sẳn cơm mời mọi người vào ăn, ăn xong anh lại lùa cả đám nội trợ ra phòng khách để mình anh loay hoay rửa bát đĩa, lát sau xong anh cũng nhẹ nhàng vào phòng làm việc ngồi đọc sách, hỏi ra thì anh nói anh sợ anh ngồi đấy hội bạn không tự nhiên.

    Hôm đó bạn được đám bạn khen 1 trận nở mũi vì anh chồng quá đỗi đáng yêu.

    ....................

    Một dạo khác nhân dịp giáng sinh đám bạn anh rủ rê nhậu nhẹt hát hò, tụ tập đông đủ rồi gọi điện cho anh, chẳng biết bên kia nói gì chỉ nghe anh đáp.

    - Thôi các cậu cứ nhiên, đã trễ như vầy để cô ấy ở nhà 1 mình tớ lo!

    Những lúc như vậy thật chỉ muốn ôm anh khóc, khóc vì thương anh, khóc vì hạnh phúc quá đỗi.

    Có khi vợ chồng nhỏ to tâm sự bạn hỏi.

    - Anh à, anh chiều em như vậy không sợ em hư sao, sẽ ăn hiếp anh, sẽ lấn lướt anh?

    - Em là phụ nữ, bản chất đã thiệt thòi, anh chỉ tiếc không vì em mà làm nhiều hơn thôi, em có hư 1 tí lấn lướt anh một tí cũng tốt, để anh cưng chiều, vì anh thích!

    .

    .

    .

    .

    " miễn họ yêu, tự khắc họ sẽ hoàn hảo .."
     
    Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    9. Kim Seokjin


    - Này Seokjin , giáng sinh này cậu có định gì chưa?

    Bạn húych tay tên bạn cùng bàn.

    - Dĩ nhiên là có, còn cậu?

    - Tớ chưa có dự định gì cả, muốn ra đường cũng không ai đi cùng.

    - Vậy đi với tớ đi.

    - Còn bạn bè cậu thì sao?

    - Làm gì có bạn bè nào, dự định giáng sinh năm nay của tớ là cậu đấy!

    - Tớ?

    Là sao?

    - Thứ nhất rình rập cậu, thứ hai tán tỉnh cậu, thứ ba tỏ tình, thứ tư dẫn cậu đi chơi giáng sinh.

    - Hay nhỉ, suông sẻ nhỉ?

    - Dĩ nhiên suông sẻ rồi, tớ đã nói với cả trường này cậu là bạn gái tớ, không yêu tớ thì cậu cũng thấy trước tương lai rồi đấy!

    - Cậu!
     
    Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    10. Min Yoon-gi


    Mùa đông chỉ ấm áp với những ai đang yêu, nó sẽ thật lạnh, thật lạnh với những ai chỉ có một mình, đã 1 mình lại còn mang trong tim 1 nổi đau.

    Chính ngày đầu đông năm đó người ta bỏ bạn đi, lý dó sao?

    Đơn giản là không hợp, có lẽ đó là lý do đơn giản nhất, dễ dàng nhất để nói ra, cũng là cái lý do làm người ta đau khổ và dằn vặt nhất, có lẽ bản thân mình chưa đủ tốt chăng?

    Tuyết một màu trắng xóa lạnh lẽo, nỗi cô đơn bao lấy trái tim bé nhỏ đang thổn thức, bạn đi vô định không thấy phía trước, không thấy tương lai.

    Bạn một mình lang thang quẩn quanh những nơi từng có kỉ niệm của bạn và anh ta, bạn ngồi gục trên chiếc ghế đá hiu vắng, tuyết cứ rơi, nước mắt cứ rơi.

    - Đừng khóc nữa!

    - Yoon-gi ngồi cạnh bạn

    - Sao lại là anh?

    - Vậy em mong là anh ta?

    - Anh chua xót hỏi.

    - Không ý em sao anh biết em ở đây?

    - Anh làm sao lại không biết, anh lúc nào cũng đi theo em đấy thôi, chỉ là lòng em chỉ nhìn về một hướng, căn bản chưa bao giờ thấy anh.

    - Giọng anh ngậm ngùi, anh cúi mặt không nhìn bạn, giấu đôi mắt long lanh.

    - Sao anh lại đi theo em?

    - Bạn mắt vẫn ướt nhòe , vô thức hỏi.

    - Để nhìn người con gái anh yêu vì người khác lại đau lòng đến thế này...

    - Em xin lỗi...

    - Bạn chỉ nói được vậy rồi nấc lên.

    - Đừng xin lỗi, về với anh đi !

    - Yoon-gi kéo đầu bạn gục vào lòng anh.

    - Em không xứng đáng với tình yêu của anh nữa, em đã bỏ anh lại để chạy theo 1 người con trai không tốt, chẳng lẽ giờ bị bỏ rơi lại quay về ...

    - Anh không quan tâm điều đó, anh chỉ biết là anh yêu em, đông lạnh thế nào, nhưng tim anh vẫn ấm này!

    .

    .

    .

    .

    " có một loại tình yêu mà người ngoài nhìn vào sẽ thấy thật ngu ngốc, nhưng vì họ đâu yêu, họ đâu hiểu ta yêu người thế nào, nên mặc kệ thôi, miễn đời này có người, dù là kẻ ngốc nhưng bình yên là đủ!"
     
    Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    11. Jung Ho-seok


    Chuyến xe buýt lặng lẽ bon bon trên đường lạnh vắng, xe dừng lại đón khách, 1 chàng trai tuấn tú bước lên, dõi mắt nhìn quanh chỉ còn mỗi chỗ bạn là có chỗ trống.

    - Cậu có phiền cho tớ ngồi đây không?

    - Cậu trai nở 1 nụ cười ấm áp.

    - À không sao, cậu cứ tự nhiên!

    - Bạn xua tay lắc đầu nguầy nguậy.

    Bạn khẽ đưa mắt nhìn, là cái sống mũi cao thanh tú cùng ánh mắt lấp lánh sau hàng mi khẽ rung, trông cậu ấy thật gật gũi và ấm áp.

    - Cậu tên gì nhỉ?

    - Cậu trai bất chợt nhìn bạn cất tiếng hỏi.

    - Tớ tên (tb)!

    - Bạn hơi lúng túng.

    - (Tb) sao?

    Đáng yêu thật!

    - Cậu ấy cười hiền.

    - Còn cậu ?

    - Bạn nhỏ giọng hỏi.

    - Tớ tên Jung Ho-seok!

    - Jung Ho-seok...

    - Bạn lẩm bẩm như đang ghi nhớ cái tên đó.

    - Nè , cậu lấy mà dùng này, trời đang lạnh lắm!

    - Ho-seok bất ngờ tháo khăn choàng đưa trước mặt bạn, ánh mắt lo lắng, bạn bây giờ mới bất ngờ đưa tay lên cổ, phát hiện lúc đi vội đã quên mang theo khăn choàng.

    - Ừ nhỉ, tớ quên mang mất rồi... nhưng cái này là của cậu, cậu choàng vào đi, cậu cũng lạnh mà!

    - Tớ không sao mà, cậu lấy mà choàng vào đi!

    - không đâu, nhất định không được.

    Ho-seok nhíu mày rồi chồm qua choàng cho bạn, bạn hơi giật mình, lùi lại một tí, hơi ấm cùng mùi hương của Ho-seok thật dễ chịu, bạn nghe tìm mình đang nhảy loạn xị trong lồng ngực.

    - Nhưng nếu tớ muốn trả lại thì làm thế nào?

    - Bạn bối rối.

    Ho-seok ra vẻ nghỉ ngợi, rồi lấy ra trong cặp giấy bút.

    - Đây là số điện thoại của tớ, nhớ gọi tớ nhé, ơ..

    đến trạm tớ phải xuống rồi, tạm biệt cậu nhé!

    Ho-seok vội vã chạy xuống, bạn nhìn theo bóng lưng, Ho-seok xuống dưới đường còn không quên nhìn lên vẫy tay chào bạn.

    Bạn khẽ mỉm cười, sao lại có 1 người chỉ mới gặp lần đầu mà lại có cảm giác thân thương và đáng yêu đến vậy nhỉ?
     
    Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    1 phút quảng cáo


    Ànhon mọi người!

    Lại là KuKen đây!

    Đây là một phút dành cho quảng cáo, ngoại trừ viết thể loại vừa ảo tưởng vừa ngôn tình này thì Ken cũng viết 1 thể loại rất ư liên quan đó là thể loại truyện Kinh dị :3 có bạn nào vừa mê ngôn tình vừa mê Kinh dị không?

    Có bạn nào tò mò 1 con Au viết ngôn tình khi viết kinh dị sẽ như thế nào không?

    Vậy thì hãy ghé thăm : creepypasta " Đừng quay lại!"

    Của Ken nhóe, í hị hị!

    Quảng cáo hết =)))
     
    Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    12. Park Jimin


    Jimin hổn hển vác cây thông to tướng vào nhà, giọng anh trách móc.

    - Đấy con xem, hàng xóm mình cũng đâu có ai lại mua cây thông to như thế?

    - Ơ, bố cứ càu nhàu , bố không yêu tiểu Mochi ạ?

    - Bố không yêu con vậy cái này là cái gì đây?

    - Vừa nói Jimin vừa cẩn thận đặt cây thông xuống.

    Hai bố con bên nhau lúc nào cũng ồn ào như vậy, nhưng chính vì vậy mà tình cảm giữa hai bố con rất tốt.

    Tối đó ăn tối xong cả nhà mang đồ ra tự tay trang trí cây thông, bố con nhà họ Park lại bắt đầu chí chóe.

    Tiểu quỷ nhà bạn đặt cái chuông lên tóc bố.

    - Bố xem bố mọc sừng rồi haha..

    Jimin liếc nhìn bạn rồi nói khẽ.

    - Suỵt!

    Con có biết mọc sừng có nghĩa là gì không, con nói 1 hồi bố con mình ra đường ngủ bây giờ!

    - Ơ vậy ạ?

    Miễn mọc sừng là ra đường ngủ sao?

    - Tiểu Mochi gật gù ra vẻ hiểu biết.

    Sau đó lại lấy cái mũ của ông già Noel bé xíu đội lên đầu bạn.

    - Aaa ciu!

    Mẹ trông đáng yêu quá a!

    Trông như bà già Noel vậy >
     
    Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    13. Kim Tae-huyng


    Hôm đó là giáng sinh, lớp truyền tay nhau những tấm thiệp giáng sinh xinh xắn, tự làm có, mà mua cũng có, bên trong ghi đầy những câu chúc an lành ấm áp.

    Cái tên Kim Tae-huyng đẹp trai, 4d ngoài hành tinh cũng làm thiệp trịnh trọng đi phát cho từng người y như cô giáo phát bài kiểm tra điểm kém với vẻ mặt không thể ngầu hơn.

    Trước mặt bạn hắn chìa ra cái thiệp màu tỏ, khác hẳn cái thiệp màu hồng tặng cho mọi người, cất giọng thật ngầu.

    - Này!

    Của cậu, mang về nhà hẳn đọc, có nhớ chưa hả?

    Bạn chưa hiểu gì đầu cũng gật lên gật xuống mấy cái.

    Tối đó về bạn lôi thiệp của bạn bè ra xem, ôm bụng cười lăn với mấy câu chúc rất ư là trên trời rơi xuống của đám đồng bọn, thiệp của Tae-huyng bạn xem sau cùng, cầm lên bạn khẽ rùng mình vì vẻ mặt của cậu ta ban sáng.

    " Daer (tb),

    Tớ là Tae-huyng đẹp trai đây, chúc cậu giáng sinh ấm áp và an lành, luôn cười nhiều như vậy, đáng yêu như vậy nhé, tớ phải nói gì nữa nhỉ, tớ thật không giỏi văn nên tớ chỉ nghĩ được ngần này thôi.

    Cuối cùng tớ xin giải thích 1 vài điều, thứ nhất lúc đưa mặt tớ rất ngầu vì tớ phải cố gồng đấy sợ cậu biết tớ đang hồi hộp, thứ hai thiệp của cậu màu đỏ và to hơn của mọi người vì với tớ cậu đặc biệt và quan trọng hơn, tớ không dám nói nên mới phải suy nghĩ cả đêm để viết đấy, mong mai lên lớp cậu không đánh tớ! ~~"

    Sáng hôm sau bạn cũng tặng lại cho Tae-huyng một tấm thiệp màu đó vẻn vẹn 1 dòng " Đồ đáng ghét đáng yêu
     
    Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    14. Jeon Jung-kook


    Ở chung nhà với hai con thỏ đẹp trai 1 thỏ bố 1 thỏ con hiển nhiên bạn trở thành người phụ nữa xinh đẹp nhất nhà, nhưng vẫn còn 1 điều làm bạn bận lòng, chính là hai bố con nhà thỏ này quá hợp nhau nên đôi lúc bạn cảm thấy bị bỏ rơi, bị tủi thân ghê gớm.

    Tối đó ăn tối, Thỏ con gắp 1 miếng nấm cho Jung-kook.

    - Bố thích ăn nấm, với lại lạnh thế này ăn nấm là số 1 bố nhỉ?

    - Cảm ơn Thỏ con, còn con ăn thịt cho mau lớn này!

    - Nói rồi Jung-kook xoa đầu Thỏ con.

    Bạn thấy thế cầm bát cơm lên chuẩn bị đón đồ ăn hai bố con gắp cho, kết quả hai bố con nhìn nhau cười vui vẻ ngồi ăn tiếp quên mất bạn.

    Chưa hết, ăn xong cả nhà đi trang trí cây thông giáng sinh, thỏ con giãy nãy.

    - Bố sai rồi nhé bông tuyết bố phải để trên tán lá, có tuyết nào lại rơi vô đến tận thân cây đâu bố..

    - Ừ nhỉ con nói đúng...

    Bạn nhìn lại mấy cái bông tuyết mình dán trên thên cây thì đâm ra uất ức

    - Yah!

    Mẹ cũng làm sai sao con không mắng mẹ với..

    - Mẹ nghe con mắng bố rồi thì mẹ tự rút kinh nghiệm đi! ><

    Bạn câm nín và giận bố con nhà thỏ đúng 1 tuần trăng, làm bố con phải năn nỉ ỉ ôi, khóc lóc van xin, nhìn thấy rất tội nhưng nhỉ lại cục tức nuốt chưa trôi nên nhất quyết chưa chịu nói chuyện.

    Người mẹ đời buồn =))
     
    Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    15. Kim Nam-joon


    Bạn là một cô bé bất hạnh, từ nhỏ đã không có tình thương yêu của bố vì ông đã qua đời do một tai nạn lao động, còn mẹ phải đi làm giúp việc cho nhà người ta để giúp bạn có tiền trang trải việc học ( Au: chỉ là giả dụ thôi nhé, đừng có nói Au ác mồm ác miệng, thiện tai thiện tai -.-)

    Tuổi thơ của bạn vẫn êm đềm bên tình thương yêu, sự bảo bọc của mẹ cho đến 1 ngày, đám bạn trong lớp phát hiện ra sự thật về gia đình bạn, nhất là đám con nhà giàu bắt đầu dè bĩu trêu chọc, tẩy chay bạn, đó là khoảng gian thật sự khó khăn với bạn, bạn u uất , trầm cảm với những câu nói " Đồ không có cha, mẹ mày nhặt mày ở đống rác đố đồ bẩn thĩu" , " phải làm thế nào khi mẹ mình phải đi làm người hầu cho nhà khác nhỉ, chắc là xấu hổ đến chết mất!" , " nó còn trơ mặt ra và sống được đến giờ cơ đấy!" , " mày bước vào lớp bắt đầu có mùi cống rồi này!"

    Những lời lẽ ác ý đó xuất phát từ lòng ghen ghét đố kị với năng lực và trí tuệ của bạn, nó vô tình ném bạn vào tuyệt vọng, bạn chạy về ôm lấy mẹ mà nức nở, bạn không ghét mẹ, cũng không trách số phận, trái lại thấy thương mẹ hơn và bạn khóc đơn giản vì lúc đó còn quá nhỏ để ý thức bản thân mình nên mạnh mẽ thế nào.

    Kể từ đó tuổi thơ bạn là 1 chuỗi ngày màu xám mà ở đó bạn phải gồng mình lên chống chọi lại mọi sự ác cảm xa lánh, bạn dần thu mình lại, độc lập, mạnh mẽ, vô cảm để che giấu sự cô đơn yếu đuối bên trong.

    Lên cấp 3 bạn vẫn hài lòng với cách sống đó chưa 1 lần có ý định sẽ thay đổi cho đến ngày bạn gặp cậu ấy, chàng trai với nụ cười hiền lành và 1 bờ vai ấm áp.

    Bạn vẫn là trung tâm của mọi dư luận trong lớp, cả trong trường, đám tiểu thư ăn chơi quậy phá miễn cứ rảnh tay rảnh chân thì lại lôi bạn ra gây sự, hôm đó bạn mượn dưới thư viện ít sách đang vất vả mang lên, khi đi ngang bị 1 ả tiểu thư cố ý gạt chân, bạn gã lên bậc cầu thang chân chảy máu.

    - Ơ, (tb) đấy à?

    Tớ lại không nhìn thấy cứ tưởng miếng rác nên giẫm phải, xin lỗi cậu nhé!

    - Ả ta cười khoái trá, bạn nén đau cúi xuống nhắt lại sách.

    - Xin lỗi cậu ấy đi!

    - một giọng nói trầm trầm bất ngờ vang lên.

    - Ơ Nam-joon tớ có làm gì đâu mà phải xin lỗi cậu ta!

    - Ả ta đổi giọng khi thấy nam thần của lớp xuất hiện.

    -Cậu cố ý!

    - Tớ..

    được rồi, xin lỗi!

    - Cô ta hậm hực rít qua răng hai chữ xin lỗi rồi đùng đùng bỏ đi.

    -Cậu có sao không?

    Để tớ giúp.

    - Nam-joon ngồi xuống muốn giúp đỡ bạn.

    - Không cần!

    Bạn vội gạt tay cậu ấy ra ôm chồng sách chạy thật nhanh, bạn đã quen bị bắt nạt trước giờ chưa có 1 ai giúp đỡ bạn cả, bạn cảm thấy sợ,cảm thấy không quen dù lòng rất cảm kích.

    Học chung lớp đã lâu cũng biết được Nam-joon là 1 chàng trai tài giỏi, 1 lớp trưởng tốt bụng thường xuyên để mắt quan tâm và ngỏ ý giúp đỡ bạn, nhưng cậu ta lại chính là nam thần của hàng tá con gái trong trường nên bạn luôn cố giữ khoảng cách càng xa càng tốt.

    Ả tiểu thư đó có vẻ còn cay cú chuyện đó nên 1 dạo sau , sau khi cuối giờ ả cùng 1 đám con gái lôi bạn ra sân sau, tuyết đang rơi nhiều lạnh buốt ả ta thẳng tay hất hết thùng nước lau nhà lên người bạn, không biết từ đâu Nam-joon lại kịp ôm lấy bạn, kết quả là bạn an toàn tuyệt đối còn cậu ấy ướt hết cả người, cô ta mở to mắt chỉ ú ớ được mấy câu xin lỗi rồi chạy mất.

    - Cậu có sao không?

    - Nam-joon lo lắng nhìn bạn.

    - Cậu mới là người đang có sao đấy!

    - Bạn nhỏ giọng, lòng đầy áy náy, đáng lẽ bạn mới là người phải hứng xô nước đó dưới trời lạnh buốt thế này.

    - Tớ không sao đâu, để tớ đưa cậu về nhé, ngoài này giờ lạnh lắm!

    Cậu ấy nói không sao trong khi rõ ràng người đang run lên, bạn cúi mặt quay đi.

    - Cảm ơn, tớ tự về được rồi.

    Nam-joon nhìn theo bóng lưng cô độc bé nhỏ của bạn , thở dài cảm thán.

    ..................................

    Rồi cứ thế mỗi lần bạn bị bắt nạt cậu ấy lại xuất hiện, che chở, bảo vệ.

    Hôm đó tuyết vẫn rơi, bạn hẹn Nam-joon ra sân sau nói chuyện sau giờ học.

    - Cậu đừng giúp đỡ tớ nữa, tớ không quen như vậy!

    - Bạn nghiêm nghị nói với Nam-joon

    - Tớ biết cậu từ nhỏ đã bị bắt nạt nên cậu thấy sợ khi có người đối tốt với mình phải không?

    - .......

    - Cậu là vì đơn độc quá lâu nên tạm thời chưa thể chấp nhận bên cạnh mình có một người, nhưng cậu yên tâm đi, kể từ giờ bên cạnh cậu sẽ luôn có tớ.

    Bạn lại xoay người bỏ đi nhưng lần này đã có 1 vòng tay ấm kéo bạn vào lòng.

    - Đừng đi, cũng đừng sợ, ở yên trong vòng tay tớ để tớ bảo vệ, kể từ giờ không ai bắt nạt cậu nữa đâu!

    -Tớ tự lo được, cậu thả tớ ra đi!

    - Cách cậu tự lo là im lặng để người khác bát nạt sao?

    Tớ không cho phép..

    - Sao tớ phải sống dưới sự cho phép của cậu chứ?

    - Vì tớ yêu cậu, đó là trách nhiệm của tớ..

    Cậu ấy ôm bạn chặt hơn, bạn không phải kháng nữa, đã rất lâu rồi bạn mới rơi 1 giọt nước mắt vì hạnh phúc...
     
    Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    16. Kim Seokjin


    Vợ chồng nhà bạn là kiểu vợ chồng tâm đầu ý hợp, hiểu nhau đến nổi có 1 số chuyện không cần phải nói, căn bản chỉ cần nhìn vào mắt nhau thì đã hiểu đối phương muốn nói gì.

    Bạn có một thói quen chính là đi theo anh, đi đâu cũng phải đi sát sau lưng anh mới chịu, hôm đó hai vợ chồng đi siêu thị, bạn cảm thấy có " nhu cầu" nên nói anh đợi, bạn phải đi vệ sinh, anh nói anh cũng muốn vậy là hai vợ chồng cùng đi, bạn lại quên mất cứ lẽo đẽo sau lưng anh vô đến tận nhà vệ sinh nam bao giờ không hay, anh cũng không biết bạn theo sau đến khi nhìn ánh mắt ngỡ ngàng của các nam nhân trong đấy anh mới bất ngờ quay lại, bạn trong trạng thái đóng băng, ngượng chín mặt, bạn bỗng nghĩ ra 1 kế sách, giả vờ dùng ánh mắt vô định ngó nghiêng tay chân sờ soạng lung tung, anh hiểu ý vờ mắng.

    - Anh đã bảo bao nhiêu lần rồi, không nhìn thấy thì chỉ khi nào anh cho phép hẳn đi theo anh, cứ nắm áo anh đi đến tận trong đây anh cũng không hay, em có biết đây là đâu không hả?

    Là nhà vệ sinh nam đó !

    - Ơ vậy ạ?

    Em xin lỗi anh dẫn em ra ngoài đi..

    Anh quay lại nói với những nam nhân ngơ ngác đang chưa hiểu gì.

    - Xin lỗi mấy người anh em nhé, vợ tôi cô ấy không nhìn thấy, nên có thói quen túm lấy áo tôi rồi đi theo, hôm nay tôi cũng bất cẩn quá nên dẫn luôn cô ấy vào đây, mọi người yên tâm cô ấy không thấy gì đâu..

    Nhờ sự tâm đầu ý hợp bạn được cứu 1 cách ngoạn mục, lên xe bạn cảm ơn rối rít.

    - Hôm nay không nhờ sự hợp tác của anh là em chết chắc rồi , may thật, ông xã em là nhất mà.

    -.........

    - Sao anh không nói gì cả vậy?

    Seokjin quay lại nhìn bạn bằng ánh mắt gây sát thương cao.

    - Em nói thật đi, ban nãy em có thấy gì không hả?

    - Ừ thì.. có chút chút!

    - Bạn lí nhí nói.

    - Cái gì mà chút chút?

    - Mặt mũi anh tối xầm.

    - Haha em đùa đấy, anh cao như vậy chắn ngang mặt em thì em thấy gì được chứ, anh cứ lo!

    - Bạn lau vội mồ hôi lạnh.

    - Cấm em sau này không được đi linh tinh vậy nữa rõ chưa?

    - Yes sir !
     
    Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    17. Min Yoon-gi


    Trước giờ Yoon-gi rất ít khi nổi giận nhưng 1 khi anh ấy đã nổi giận thì thật sự rất đáng sợ, chính vì vậy anh rất kiên nhẫn rất hiếm khi anh để cảm xúc của mình đạt đến điểm không còn kiềm chế được.

    Bạn có một công việc rất tốt nhưng lại có 1 người sếp cực kì khó nhằn, ông ta vừa khó tính vừa để ý tiểu tiết, tính tình đàn bà và rất hay động tay động chân nhưng chính vì trong thời buổi này việc tìm được 1 công việc quả thật rất vất vả huống hồ gì 1 công việc tốt như vậy nên dù bất bình bao nhiêu mọi người đều cố gắng nhẫn nhịn để làm tốt công việc chỉ hằng ngày cầu mong công ty mau chóng điều ông ta sang phòng khác.

    Hôm đó bạn vì tối hôm trước bị sốt nên không kịp hoàn thành bản kế hoạch trước dự kiến dù còn tận hai ngày nên đã bị hắn mắng ngay trước của phòng làm việc của bạn.

    - Não cô bị hỏng à?

    Tôi đã bảo hôm nay là hôm nay, tôi còn phải duyệt qua mà , cấp trên trả lương cho cô để cô về nhà ngủ sướng nhỉ?

    - Tiếng quát tháo inh ỏi, ai nghe thấy cũng cúi mặt đi qua.

    - Nhưng còn tận hai ngày mà sếp..

    Bạn bình tĩnh đáp lại, bạn nổi tiếng là người duy nhất dám đáp trả ông ta.

    - Cô còn nói, lời của tôi cô cũng dám cãi?

    - Hắn tức đến xanh mặt.

    - Xin lỗi sếp nhưng việc tôi làm thật sự không ảnh hưởng đến công ty, mong sếp xem lại phạm vi quyền hạn của mình.

    -Cô !

    - Hắn hét lên rồi vung tay lên, bạn hốt hoảng nhắm chặt mắt rụt cổ chời đợi nhưng 1 giây, 2 giây, 3 giây vẫn không thấy cái tát vung lên mặt mình chỉ nghe hắn ngã hụych xuống đất và hét lên.

    -Mày là ai?

    Bạn hồi hộp mở mắt ra, là anh, sắc mặt anh lúc này vô cùng đáng sợ, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, mặt anh đỏ bừng hơi thở cũng nặng hơn, còn tên sếp nằm sóng xoài dưới sàn với 1 bên miệng đang rỉ máu tươi, cuộc ẩu đã bắt đầu thu hút sự chú ý mọi người kéo đến xem rất đông.

    - Tại sao dám đánh cô ấy?

    - Giọng anh băng lãnh rít lên, anh chỉ tay về phía bạn

    - Có liên quan gì đến mày?

    - hắn quát để lấy lại oai phong với đám nhân viên xung quanh.

    - Cô ấy là vợ tôi, có đủ liên quan chưa?

    - Tao chính là sếp, loại nhân viên như cô ta bị đánh là đáng?

    Anh nghe đến đây thì mặt tối sầm lại, nghiến chặt răng vung nắm đấm thẳng vào mặt hắn 1 lần nữa, lần này hắn nằm vật ra sàn rên rỉ mất hết uy nghiêm.

    Yoon-gi lao đến túm cổ áo hắn lôi lên.

    - Tôi cho ông biết, tôi mất 7 năm để tạo cho cô ấy sự tin tưởng và cưới cô ấy về, mất cả đời yêu thương và trân trọng, đến tận bây giờ tôi còn chưa 1 lần dám làm cô ấy khóc, ông nghỉ ông là ai mà cho mình cái quyền động vào cô ấy, không riêng gì cô ấy, tất cả phụ nữ ở đây đều không phải để ông động tay động chân, nhớ lấy!

    Anh xô mạnh hắn ngã 1 lần nữa rồi nắm tay bạn kéo đi, trong sự ngưỡng mộ tán thưởng của tất cả mọi người ở đó, hắn hét theo.

    - Cô đám đi, tôi sẽ đuổi việc cô!

    -bạn lúc này còn chưa hoàn hồn đứng tần ngần, anh nhẹ giọng.

    - Một công việc không đủ thì anh làm thêm hai, ba công việc có phải làm cả đêm cũng nhất định không để em phải làm việc với loại sếp như vậy!

    - Hai người được lắm, tôi nhất định kiện hai người tội hành hung, đã có tất cả mọi người ở đây làm chứng.

    Yoon-gi quay lại nở 1 nụ cười nhạt.

    - Tôi đợi tin tốt lành từ ông.

    Suốt đường lái xe về nhà anh không nói 1 lời, về đến nhà bỗng anh ôm chặt lấy bạn giọng nghèn nghẹn.

    - Con bé ngốc này, không phải hôm nay em hậu đậu quên mang khăn choàng để anh lên tận công ty tìm thì anh cũng không biết em đi làm phải chịu uất ức thế nào, sau này có thế nào cũng phải nói với anh có rõ chưa.

    - Em biết rồi!

    - Bạn ngoan ngoãn đáp.

    Anh ghì chặt bạn như sợ ai bắt mất.

    -Em ngoan lắm!
     
    Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
    18. Jung Ho-seok


    Khác xa với tưởng tượng của bạn về việc làm dâu nhà quyền quí, nhà anh chính là giàu có uy quyền nhưng không phải nhất nhất lề thói mà sống rất thoải mái.

    Vì vậy bạn được người trên yêu thương, người dưới kính nể đến độ đại thiếu gia như anh cũng không ít lần ghen tị vì rõ ràng anh mới là do Jung phu nhân sinh ra cơ nhưng anh đang dần bị ra rìa và đang nằm dưới trướng 1 bạn phép >< .

    Có 1 dạo vợ chồng bạn đang thoải mái tận hưởng ngày cuối tuần dưới hồ bơi riêng của nhà thì mẹ anh ra cất tiếng hỏi.

    - Tiểu bảo bối và con dâu, hai đứa muốn ăn gì để mẹ bảo dưới bếp đi chợ này!

    - Lẩu hải sản ạ!

    - Anh mắt mũi sáng rỡ đáp ngay.

    Bạn suy nghĩ hồi lâu rồi mới lên tiếng.

    - Thịt nướng được không mẹ?

    - Được vậy nhà ta hôm nay ăn thịt nướng!

    - Nói rồi Jung phu nhân bỏ vô nhà anh dõi mắt trông theo.

    - Ơ còn lẩu của con...

    - Con dâu mẹ không thích!

    - Bà ngoái lại tặng anh thêm 1 lời vàng ngọc.

    -Lẩu của anh có ăn được không thì còn phải xem tâm trạng của em, haha!

    - Bạn khoái chí cười lớn.

    Con người bị hất hủi lủi thủi bơi ra xa, bạn nhìn thấy khuôn mặt ủy khuất đó không đành lòng đành bơi theo từ phía sau ôm lấy cái bụng rắn chắc đó dỗ dành.

    - Đừng xị mặt ra, giống con ngựa xấu lăm aaa!

    ...........................

    Hôm đó Jung Lão gia lôi vợ chồng bạn ra 1 góc xì xầm.

    - Sắp đến kỉ niệm ngày cưới, bố có xem qua 1 số mẫu vòng cổ kim cương với ngọc trai , hai đứa xem cái nào mẹ con sẽ thích hơn?

    Ông nói rồi móc điện thoại ra cho vợ chồng bạn xem .

    Sau 1 hồi lựa chọn bạn chỉ cái vòng cổ kim cương đơn giản.

    - Cái này nhẹ nhàng thanh lịch, rất hợp với mẹ đấy bố ạ!

    Anh lại chỉ cái vòng ngọc trai hơi rườm rà.

    - Phải đeo cái này mới hoành tráng bố ơi!

    - Ừ vậy bố mua cái vòng kim cương này!

    - Ngài Jung nhanh chóng quyết định.

    - Ơ vậy còn ý kiến của con, ít ra bố cũng phải tỏ vẻ cân nhắc chứ ạ!

    - Anh mếu máo.

    - Thôi không lằn nhằn, con là đàn ông đàn a, con dâu bố bảo đẹp thì đẹp thôi, con bị làm sao ấy nhỉ?

    - Nói rồi ông bỏ đi sửa soạn, chuẩn bị đến hàng kim cương mua vòng.

    Ho-seok lại ra ngồi 1 góc, bạn thấy thế dỗ dành.

    - Đừng xị mặt ra, giống con ngựa xấu lăm aaa!

    ................................

    Vợ chồng bạn vừa đi làm về thì bác quản gia đã kính cẩn thưa.

    - Thiếu gia, thiếu phu nhân đã về!

    Lão gia có đặt mua 1 chậu cảnh rất đẹp nhưng chưa định đoạt chỗ để, không biết tôi nên để đâu ạ, Sảnh, hậu viện, sân trước, sân sau hay hành lang sảnh chính ạ?

    - Hành Lang Sảnh chính đi ạ!- bạn không do dự đáp.

    - Cứ làm theo lời vợ tôi!

    - Anh thuận theo chiều gió.

    - Vâng!

    - Hôm nay anh không có ý kiến gì sao?- Bạn tò mò hỏi

    - Cứ theo ý em vậy, anh có nói khác đi thì trong nhà này trên dưới, lớn nhỏ cũng đều sẽ làm theo lời em thôi, anh biết thân phận của anh mà, chỉ mong em sau này trong nhà có thể chiếu cố anh 1 tí !

    - Anh đáp với vẻ mặt cam chịu.
     
    Back
    Top Dưới