Ngôn Tình Bạn Trai NPC Nhà Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,457,562
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ban-trai-npc-nha-toi.jpg

Bạn Trai NPC Nhà Tôi
Tác giả: Bình Sinh Hoan
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Bạn Trai NPC Nhà Tôi

Tác giả: Bình Sinh Hoan

Thể loại: Đoản văn, Hiện đại, Tình đơn phương, Góc nhìn nữ chính, HE

Số chương: 5

Editor: Vựa Khoai Họ Đường

Giới thiệu:

Tôi đi chơi escape room với chàng trai mà tôi đơn phương.

Khi nhìn thấy nhân vật trong game, anh không chỉ quay đầu bỏ chạy mà trước khi chạy, anh còn đẩy tôi vào lòng nhân vật.

Tôi: “…”

Sau đó, tôi sợ đến mức nhũn cả chân nên được nhân vật bế ra ngoài.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Bạn Trai Thiên Tài
  • Bản Lĩnh Ngông Thần
  • Bằng Mặt Không Bằng Lòng
  • Bạn Trai NPC Nhà Tôi
    Chương 1


    1.

    Tôi đơn phương Từ Lâm bốn năm, để đỗ cùng trường đại học với cậu mà tôi đã mất đi nửa kiếp người.

    Tôi cứ ngỡ rằng sau khi vào đại học thì tôi sẽ tỏ tình với cậu và cả hai sẽ ở bên nhau, còn nếu không được suôn sẻ thì cả hai sẽ yêu nhau muộn một chút.

    Sự thật chứng minh rằng tôi đã tự tin quá rồi.

    Khi thấy cậu dần trở thành người làm mưa làm gió trong trường, đi đến đâu cũng được các bạn nữ bắt chuyện làm quen thì tôi… đã rút lui.

    Dẫu vậy, tôi vẫn có thói quen dậy sớm mua bữa sáng và lên lớp giành chỗ cho cậu.

    Tôi sẽ trả lời tất cả các tin nhắn cậu gửi trong tích tắc, và rồi ngẩn ngơ đợi lời hồi đáp của cậu.

    Lúc quay về kí túc xá sau khi chơi escape room, bạn cùng phòng chen nhau, xúm xít hỏi tôi đã thành công chưa.

    Tôi chớp mắt, trả lời không chắc chắn cho lắm: “Cứ xem như… thành công đi!”

    Sáng hôm sau, khi chuông báo thức vang lên, tôi mở mắt mà chẳng hề mơ màng chút nào, tắt chuông nhưng vẫn không chịu đứng dậy.

    Sau nửa phút lặng thinh, bạn cùng phòng cũng ngồi dậy, ngập ngừng hỏi tôi: “Hoa Hoa, sao cậu… Không đi mua bữa sáng?”

    Tôi dụi đôi mắt đau xót của mình rồi leo xuống giường.

    Sau khi đến lớp với đôi mắt sưng húp, tôi chọn một chỗ gần cửa sổ rồi ngồi xuống.

    Tôi vừa uống sữa đậu nành vừa nhìn kim đồng hồ chỉ vào số 6. Chừng như đúng lúc ấy, Từ Lâm cùng với mấy bạn nữ vừa nói chuyện vừa bước vào lớp với nhau.

    Cậu nhìn quanh lớp rồi nhíu mày đi ra ngồi xuống cạnh tôi: “Sao lại chọn chỗ này?”

    Tôi nuốt sữa: “Tớ muốn ngồi ở đây.”

    “Ok, đưa bữa sáng cho tôi đi!” Cậu chìa tay ra.

    Sau khi uống nốt ngụm sữa cuối cùng, tôi cầm giấy chùi mép rồi bình tĩnh cất lời: “Tớ chỉ mua một phần thôi.”

    Cậu hơi ngạc nhiên, đang định nói gì đó nhưng có một người đàn ông lạ lẫm đã bước lên bục giảng.

    Giảng đường vốn đã yên tĩnh thì giờ lại càng lặng im.

    Người đàn ông trên bục giảng mặc áo sơ mi giản đơn, xắn tay áo lên đến cùi chỏ, anh đeo một chiếc kính không gọng.

    Anh cầm phấn viết lên bảng ba chữ “Tống Kỷ Dương” đầy rắn rỏi rồi quay người lại với lớp:

    – Chào cả lớp, tôi là Tống Kỷ Dương, vì thầy Dương đi công tác nên tôi sẽ đứng lớp thay thầy trong khoảng thời gian này.

    Sau khi anh nói xong, cả lớp bắt đầu ồn ào hẳn lên, tiếng xì xào có bé đến mức nào thì vẫn nghe rõ mồn một.

    Các bạn nói: “Thầy dạy thay đẹp trai quá.”

    Tôi xoay bút, ngay khi anh dứt lời, có một tiếng nói bỗng vang vọng trong tâm trí tôi, khiến tôi tán thành trong vô thức: “Đẹp thật.”

    “Lạc Hoa Hoa, cậu bảo ai đẹp cơ?” Từ Lâm ngoảnh lại, lạnh lùng hỏi tôi.

    Tôi chỉ lên tấm bảng: “Tớ khen chữ đẹp.”

    Có lẽ vì không ăn sáng, hoặc cũng có lẽ vì chỗ ngồi tệ quá nên cậu không nói với tôi câu nào trong hơn một tiếng đồng hồ.

    Đến giờ ra chơi, cậu lại quay xuống nói chuyện với bạn nữ bàn sau.

    Tôi trùm mũ áo hoodie lên đầu, gục xuống bàn nhìn ra ngoài cửa sổ, để mặc cho những kí ức đang đảo điên trong tâm trí.

    Đến khi Tống Kỷ Dương nói: “Mời một bạn ngồi dưới lớp đứng lên trả lời câu hỏi” thì dòng suy nghĩ của tôi mới quay về.

    Thấy trên màn hình toàn chữ tiếng anh nên tôi lẳng lặng cúi gằm đầu xuống.

    – Mời bạn nữ có cái tai trên mũ đứng lên trả lời.

    Tôi thở phào nhẹ nhõm, may quá may quá, mũ của tôi có hai cái tai cơ, thành ra tôi lại ngồi thẳng người dậy.

    2.

    Lát sau vẫn không có ai đứng lên.

    Tống Kỷ Dương lặp lại câu hỏi.

    Dần dần, càng ngày càng có nhiều ánh mắt nhìn vào tôi.

    Tôi ngờ ngợ sờ lên mũ rồi mới sực vỡ lẽ, sao lại chỉ có một cái tai vậy trời!!!!

    Nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ có một khả năng duy nhất thôi, hôm qua đi chơi escape room, trong lúc hoảng loạn thì nhân vật đã gỡ tai của tôi ra.

    Tôi chật vật đứng lên, tiết học vừa nãy tôi có nghe gì đâu nên không biết trả lời như thế nào.

    Tôi khủng hoảng nhìn sang Từ Lâm cầu xin cậu cứu mình.

    Nhưng cậu vẫn nhìn về phía trước, chẳng hề đáp lời tôi.

    Bạn cùng phòng ngồi bàn trước nói với tôi bằng khẩu hình miệng, đương lúc tôi đang căng thẳng xác định xem bạn mình đang nhắc cái gì thì giọng nói trong trẻo của Tống Kỷ Dương đã vang lên.

    – Bạn nữ bàn trước nói to lên đi chứ em ấy không nghe được.

    … Bạn cùng phòng tôi ngoảnh mặt làm ngơ ngay tức khắc.

    Sau đấy, dù tôi không trả lời được nhưng Tống Kỷ Dương cũng không bắt bẻ tôi.

    Tan học, Từ Lâm không chào hỏi gì đã cầm sách rời đi.

    Dường như bạn cùng phòng cũng nhận thấy có gì sai sai nên đã ra hỏi tôi với cậu ấy có vấn đề gì thế.

    Tôi chỉ cười hờ hững: “Ha ha, không có việc gì đâu.”

    Sau khi về kí túc tôi lại bò lên giường, trí óc tôi mệt mỏi cùng cực, ánh mắt cũng mệt theo nhưng không sao ngủ được.

    Các bạn cùng phòng không ai dám nói to.

    Tôi cứ nằm mê man trên giường, không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, ba đứa bạn cùng phòng bỗng thay nhau nói:

    – Vl!

    – Vl!

    – Vl!

    – Lạc Hoa Hoa, cậu bảo cậu thành công mà?

    Tôi nhíu mày, mở điện thoại lên xem newfeed mới nhất của mình:

    <i>Anh rất dễ theo đuổi, nhưng chỉ giới hạn cho mình em thôi.</i>

    Cùng với đó là tấm ảnh chụp bóng lưng của một người.

    Từ Lâm đăng lên như vậy.

    Tôi biết bóng lưng ấy là ai, bạn nữ năm ngoái đứng trên sân vận động hỏi số WeChat của Từ Lâm, cô ấy tên Chu Tiểu, học khoa múa của trường.

    Tôi mỉm cười trước câu hỏi của bạn cùng phòng: “Thành công khiến tớ buông tay cậu ấy.”

    Buổi tối, tôi ngẩn ngơ ngồi hóng gió trên khán đài của sân vận động. Dưới ánh đèn mịt mờ, tôi thấy Từ Lâm nắm tay Chu Tiểu bước đến bên tôi.

    Khi tôi quay người chực rời đi thì cậu đã gọi tôi lại.

    – Lạc Hoa Hoa, giới thiệu với cậu, đây là Chu Tiểu, bạn gái của tôi.

    Cậu nhìn vào mắt tôi rồi cất tiếng, đồng thời cũng quàng tay lên vai Chu Tiểu.

    Không hiểu vì sao tôi lại nhớ đến status của cậu:

    <i>Anh rất dễ theo đuổi, nhưng chỉ giới hạn cho mình em thôi.</i>

    Tôi níu chặt lấy vạt áo, nỗi đau trong tim bắt đầu lan ra khắp người. Tôi ngẩng đầu nhìn cậu, gằn lên từng chữ: “Chúc hai cậu hạnh phúc.”

    Tôi nói xong thì rời đi, không cho cậu có cơ hội tiếp lời.

    Tôi bước ra bờ sông trong vô định, nhìn hai bên đường không một bóng người qua lại nên tôi đã ngồi sụp xuống đất khóc òa.

    Càng khóc lại càng đau, càng đau lại càng khóc nức nở hơn.

    Sau ấy, tôi không còn sức mà khóc nữa, chỉ vừa nghẹn ngào vừa lau nước mắt. Khi đứng dậy chuẩn bị về kí túc thì có tiếng ho khan bỗng vang lên sau lưng tôi.

    Cứ khi nào hoảng loạn là chân tôi sẽ mềm nhũn ra, và giờ chân cũng èo oặt, tự cắm mình xuống sông.

    Trong khắc ngàn cân treo sợi tóc, có người đã kéo tôi vào lòng.

    Tôi va đầu vào lồ||g ngực của ai đó, bỗng dưng bị ôm thế này khiến tim tôi đập thình thịch.

    Bàn tay ôm eo tôi đã buông ra, xuất hiện trước mắt tôi là một gương mặt điển trai quen thuộc.

    Tống Kỷ Dương.

    Tôi: “…”

    Vừa nãy… Là anh à?

    – Khụ, tôi thấy em cứ nhìn xung quanh mà không nhìn ra sau lưng gì cả.

    Thoáng chốc, tôi vừa tức vừa ngại, toan bỏ chạy ngay tức khắc.

    Cái tai duy nhất còn sót lại trên mũ đã bị người ta nắm lấy.

    Giọng anh đan xen nét cười nồng đượm: “Em có cần cái tai còn lại nữa không đây?”

    Hết chương 1.
     
    Bạn Trai NPC Nhà Tôi
    Chương 2


    3.

    Anh đã nói rõ như vậy rồi, nếu tôi không hiểu thì cũng chịu.

    Tôi quay sang nhìn anh, còn chưa kịp mở lời thì mấy ngọn đèn con con bỗng tắt lịm.

    Tôi sợ hãi kêu lên thì đã được người ta nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay.

    – À, nhát gan thế này mà buổi tối còn dám đi ra bờ sông một mình?

    Tôi cắn môi không nói câu gì, rồi được anh dắt từng bước từng bước đến nơi có ánh sáng.

    Tôi vô thức nhớ về ngày chơi escape room, tôi sợ đến mức không dám buông tay nhân vật, cuối cùng thì được người ta bế ra khỏi phòng.

    Dưới bóng đèn đường, Tống Kỷ Dương hơi cúi người xách cái tai trên mũ của tôi lên, đôi mắt anh ánh nét cười: “Còn cần tai không?”

    Tôi không trả lời mà hỏi ngược lại anh: “Anh là thầy thật à?”

    Có trẻ quá không vậy.

    Quan trọng là anh không hề bị hói đầu.

    Tống Kỷ Dương nắm tay lại rồi để lên môi ho khụ khụ, anh nhíu mày: “Trông không giống hả bạn Lạc Hoa Hoa?”

    Tôi nhìn anh chằm chằm, khóe mắt liếc thấy sân vận động ở phía xa xa khiến tôi sực nhớ về chuyện phát sinh trong ngày hôm nay, xúc cảm đau thương bị cắt đứng bỗng ùa về, tâm trạng tuột dốc thê thảm.

    Tôi còn chẳng hơi sức đâu để trả lời anh, chỉ nói đúng một câu “Em không cần tai nữa” rồi bỏ về.

    Trái tim đã nát tan, đôi mắt đau xót sắp nhòa lệ tuôn.

    Lúc tôi mở cửa phòng kí túc thì thấy trên bàn mình chất đầy đồ ăn vặt, dường như các bạn cùng phòng đã bảo với nhau sẽ không nhắc đến chuyện Từ Lâm nữa.

    Nhưng cả phòng lại đang bàn tán về một người khác.

    Mãi sau tôi mới nhận ra mấy đứa đang nói về Tống Kỷ Dương.

    Trước mắt bỗng hiện lên bóng người giả trang trong escape room, tôi chán nản ngồi phịch xuống ghế, khẽ buông lời móc mỉa:

    – Có người là thầy mà lại ngấm ngầm đi đóng vai nhân vật.

    Sau khi Từ Lâm hẹn hò với Chu Tiểu, bọn tôi gặp nhau càng ngày càng ít.

    Tôi đơn phương cậu, cố gắng không ngừng vì một hi vọng sẽ được ở bên cậu. Vậy mà chỉ đổi lại kết quả như thế, cậu ấy có thể đẩy tôi ra một cách dễ dàng, có thể yêu người khác mà chẳng hề do dự gì hết.

    Lúc tôi đang húp mì trong canteen thì thấy Từ Lâm nắm tay Chu Tiểu đi vào.

    Nhìn hai bàn tay đan chặt vào nhau, bát mì đã chẳng còn ngon nữa.

    Từ Lâm hỏi: “Tôi ngồi ở đây được không?” chẳng chút e dè. Tôi lẳng lặng ăn nốt bát mì, đang nghĩ xem phải từ chối thế nào thì giọng Tống Kỷ Dương đã vang lên ở đằng xa.

    – Ô, bạn Lạc Hoa Hoa? Trùng hợp quá!

    Cuối cùng thì bốn bọn tôi ngồi với nhau, Tống Kỷ Dương ăn mì y như tôi.

    Mặc dù tôi cũng vui vì anh đã ngồi chung với bọn tôi để tôi không bị luống cuống, nhưng tổ hợp lạ kì này khiến cả hội yên tĩnh lặng thường.

    Sau đó, Chu Tiểu đã đập tan sự im lặng này, cô ấy nói: “Nghe nói cái escape room ở đường Thanh Kiều hay lắm, bọn tớ định đi chơi đấy, Hoa Hoa muốn đi cùng không?”

    Tôi ngẩn ra, đây là chỗ lần trước tôi đi chơi với Từ Lâm mà. Tôi cúi đầu, không muốn đi.

    Với cả, tôi là bạn của Từ Lâm chứ có phải bạn cô ấy đâu mà tự dưng gọi Hoa Hoa làm gì?

    Dường như bầu không khí lại rơi vào lúng túng, Từ Lâm thấy tôi không trả lời thì khó chịu: “Lạc Hoa Hoa, cậu có đi hay không thì phải nói chứ.”

    Tôi nắm chặt đôi đũa, bỗng nhận ra rằng, giọng điệu của cậu khi nói chuyện với tôi lúc nào cũng cục cằn như vậy.

    – Tớ không…

    – Tôi biết chỗ đó, kinh dị lắm, nếu bọn em muốn đi thì phải chuẩn bị tâm lý. Tôi nghe nói nhiều bạn nam sợ quá còn đẩy bạn nữ ra đấy.

    Tống Kỷ Dương lịch sự cầm giấy lau miệng, anh cắt lời tôi, nói xong còn đứng lên cười:

    – Tôi ăn no rồi nên đi trước nhé.

    Hớ…

    Trông mặt Từ Lâm không ổn lắm, khác hẳn với giọng điệu thong dong vui sướng của anh.

    4.

    Sau đó, Từ Lâm không nhắc lại chuyện này nữa.

    Xem ra, tôi có đi hay không chẳng quan trọng, quan trọng ở đây là tôi bắt buộc phải trả lời câu hỏi của Chu Tiểu.

    Khi tôi tưởng rằng mình sẽ rất đau khổ vì bệnh thất tình thì tiết học của Tống Kỷ Dương đã cản điều đó lại.

    Không nhớ từ khi nào mà Tống Kỷ Dương đã bắt đầu dùng phần mềm random để chọn sinh viên đứng lên trả lời câu hỏi.

    Thực ra cũng không có vấn đề gì to tát, nhưng tỉ lệ tôi bị điểm mặt gọi tên rất cao, quay mười lần thì phải đến tám lần chỉ vào tên tôi.

    Nếu tôi trả lời sai thì sau giờ học phải đi tra cứu tài liệu rồi viết lại vào giấy để nộp cho anh.

    Điều này đã bắt tôi phải nghe giảng, phải chuẩn bị bài kĩ lưỡng, phải học hành tử tế, không còn thời gian đâu để nghĩ về mấy cái chuyện ba lăng nhăng nữa.

    Đến cả bạn cùng phòng cũng không chịu được nữa, phải hỏi tôi có đắc tội gì với Tống Kỷ Dương không.

    Tôi cũng nghĩ mãi về câu hỏi này, đến khi gặp lại anh ở cửa thư viện thì đã hỏi ra thành lời.

    Anh cau mày: “Vì sao em lại nghĩ như thế?”

    – Không phải ạ? Thế tại sao thầy cứ gọi em trả lời câu hỏi vậy?

    – Thầy không gọi em mà là phần mềm random chỉ tên em.

    Tôi: “…”

    Cũng phải ha.

    “Thế… Thầy thử đổi app random khác đi ạ?” Tôi ngập ngừng hỏi.

    Anh đồng ý ngay tức khắc.

    Thành thử, vào buổi hôm sau, anh đã đổi tận ba cái app random nhưng tỉ lệ tôi bị gọi lại tăng lên chứ chẳng giảm xuống chút nào.

    Tôi mệt quá…

    Bắt đầu tính xem còn bao lâu nữa sẽ hết giờ.

    Nhưng từ trước đến nay, tôi đã bao giờ thoát khỏi móng vuốt của anh đâu.

    Inbox của bọn tôi – nơi mà tôi phải nộp bài tập mỗi ngày không bao giờ nằm trong top 3 WeChat của tôi.

    Vì lề mề nên tôi toàn làm bài rồi gửi cho anh vào lúc nửa đêm.

    Bất ngờ sao, đầu dây bên kia lúc nào cũng trả lời tôi ngay tức khắc.

    Có lần tôi không kìm được, phải hỏi anh vì sao lại thức khuya như thế, mãi sau thì nhận được tin nhắn trả lời.

    – Em đoán xem.

    Tôi: “…”

    Đỉnh quá rồi.

    Tôi hơi hoảng hốt khi nhận được tin nhắn của Từ Lâm. Đợt này, ngày nào tôi cũng bù đầu nhức óc vì tiếng anh, hình như rất lâu rồi tôi không còn nhớ đến cậu nữa.

    Tuy nhiên, tin nhắn của cậu lại khiến tôi khó hiểu.

    <i>Cậu có quan hệ gì với cái thầy dạy thay kia vậy?</i>

    Quan hệ gì?

    Quan hệ thầy trò chứ còn gì nữa.

    Tôi đang định trả lời thì cậu lại nhắn thêm một tin:

    <i>Trường mình cấm thầy trò yêu nhau.</i>

    Từ khi quen cậu đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi không trả lời tin nhắn của cậu.

    Tôi nhìn chằm chằm vào hàng chữ cậu gửi, một suy nghĩ bỗng chốc nảy mầm trong tâm trí tôi.

    Nhưng tôi sợ mình bị ảo tưởng nên ra vẻ vô tình đăng status lên wall, cài đặt chỉ cho Tống Kỷ Dương nhìn thấy.

    Rồi một lần tôi đăng status lên mạng, anh đã bình luận dưới trạng thái của tôi:

    <i>Tôi kể cho em nghe một bí mật.</i>

    Lúc đọc được bình luận của anh, trái tim tôi đã đập thình thịch, vừa lo lắng nhưng cũng vừa trông mong, không nói ra được.

    Sau đó…

    Không có sau đó nữa…

    Từ lúc ấy, vì một bí mật chưa nói thành lời mà tôi đã mất ngủ suốt bao đêm.

    5.

    Đêm đó, sau khi Tống Kỷ Dương viết ra bình luận mà không có lời tái bút nào, dường như anh đã biến mất khỏi nơi đây.

    Thậm chí anh còn đổi cả lịch dạy của mình.

    Tôi không biết mình nên vui hay nên buồn, vui là vì mình không cần phải lo lắng đến chuyện bị gọi lên trả lời câu hỏi trong tiết tiếng anh nữa, còn buồn là…

    Anh vẫn chưa kể cho tôi nghe bí mật của anh.

    Thứ sáu là sinh nhật của bạn cùng phòng nên bọn tôi ra ngoài ăn với nhau.

    Khi đến nơi, ngoài bọn tôi ra thì còn có các bạn khác, tổng cộng có bảy người.

    À… Ngoài ra còn có người yêu của ba cô bạn cùng phòng.

    Trong bữa ăn, tôi được chăm sóc hết mức, mọi người cứ gắp đồ ăn cho tôi như thể hôm nay là sinh nhật của tôi vậy.

    Tôi nghĩ có lẽ là vì tôi độc thân đây mà. Tôi đương định xua tay bảo không sao đâu thì khóe mắt lại nhìn thấy hai bóng hình thân quen bước vào nhà hàng.

    Tay tôi bỗng cứng đờ lại.

    Từ Lâm và Chu Tiểu không nhìn sang bên này mà đi thẳng vào trong.

    Tôi ăn trong im lặng nhưng tôi không còn màng đến hương vị của món ăn nữa mà cứ cho đồ ăn vào miệng như một con robot.

    Giữa bữa ăn, hình như Từ Lâm và Chu Tiểu cãi nhau nên hơi ồn ào. Thoáng chốc đã thấy Chu Tiểu tái mặt bỏ đi một mình.

    Khi tôi vừa mới đưa đũa lên miệng thì Từ Lâm đi ra, nhìn vào ánh mắt tôi.

    Cậu không nói gì, thanh toán xong cũng rời đi.

    Bàn ăn chìm trong thinh lặng rồi bắt đầu ầm ĩ, nhưng tôi không thể hòa nhập với mọi người.

    Sau bữa cơm, hội con gái còn muốn đi chơi escape room nhưng thâm tâm tôi đang kháng cự điều này, có lẽ vì sự việc lần trước đã khiến tôi bị ám ảnh.

    Không phải vì tôi sợ mà là vì tôi đã bị đẩy ra quá đỗi dễ dàng.

    Bạn cùng phòng cũng không hề ép buộc, đã thế còn gọi taxi cho tôi nữa.

    Suốt chặng đường, tôi đã nghĩ rất nhiều.

    Vào năm tôi quen Từ Lâm, khi ấy tôi học lớp mười, trong đợt thi xếp lớp, điểm của cậu lại lên xuống thất thường nên cậu được vào lớp tôi.

    Còn ngồi cùng bàn với tôi nữa.

    Lúc đấy, bạn nam nào vừa đẹp trai vừa học giỏi thì rất được mọi người chào đón.

    Từ Lâm là kiểu người như vậy.

    Rất nhiều người thích cậu, mà tôi chỉ là một trong số đó.

    Tôi tự ti vô cùng khi ngồi cùng bàn với cậu, cảm thấy mình chưa đủ xinh và cũng chưa đủ giỏi.

    Vậy nên, tôi đã cố gắng học tập, hi vọng mình có thể rút ngắn từng chút từng chút khoảng cách với cậu.

    Ngày nào tôi cũng tìm chuyện để nói với cậu vài câu, dè dặt hỏi bài cậu.

    Sau rồi, cậu cũng dần dần chủ động nói chuyện với tôi, thi thoảng cũng sẽ có những hành động mập mờ.

    Ví dụ như khi tôi làm bài đúng thì cậu sẽ xoa đầu tôi, khi đá bóng thì sẽ ném áo cho tôi, lúc khát thì lấy chai nước trong tay…

    Những chi tiết ấy đã giúp tôi tự tin lên rất nhiều, tôi tưởng rằng tôi khác mọi người.

    Mãi đến khi tôi học cùng trường đại học với cậu, mãi đến khi tôi bị cậu đẩy ra thẳng thừng trong lúc chơi escape room, mãi đến khi cậu nói với tôi rằng: “Lạc Hoa Hoa, giới thiệu với cậu, đây là Chu Tiểu, bạn gái của tôi.”

    Tôi mới hiểu, thì ra tôi chẳng là gì cả, thì ra sự tồn tài của tôi chẳng hề quan trọng với cậu.

    Đến tận bây giờ, cậu cũng không hề bận tâm đến tình cảm của tôi.

    Tôi lau nước mắt, mở cửa xuống xe.

    Vừa mới đến trường thì đã nhận được ba tin nhắn liên tiếp của Tống Kỷ Dương.

    <i>Tiểu Hoa Hoa, cứu!!!! Cứu!!!!</i>

    <i>Tòa A3 phòng thí nghiệm 404.</i>

    <i>Em mang cơm lên nữa nhé.</i>

    Mắt tôi giật giật, cuối cùng đành chán nản ra canteen mua cơm mang lên phòng cho Tống Kỷ Dương.

    Tôi hơi hoảng hốt khi mở cửa.

    Mắt anh thâm xì, áo blouse dùng trong phòng thí nghiệm đã nhăn nhúm, mái tóc anh rối bời, nom anh mệt mỏi vô cùng.

    Anh thấy tôi thì mỉm cười yếu ớt: “Em đến rồi.”

    Bên trong toàn các thiết bị thí nghiệm lạnh tanh, làm nổi bật lên chậu cây với bông hoa nho nhỏ được trồng trên bàn.

    Tôi đang định hỏi anh là giáo viên tiếng anh mà ở đây làm gì thì anh đã ngã vào người tôi.

    Tôi: “…”

    Nếu buổi tối tôi không ăn no thì có lẽ đã bị ngã sấp mặt rồi.

    Hết chương 2.
     
    Bạn Trai NPC Nhà Tôi
    Chương 3


    6.

    Trong phòng y tế, tôi ngồi ở cạnh giường nhìn đăm đăm vào mặt Tống Kỷ Dương.

    Từ khi anh đứng lớp và giới thiệu bản thân bằng tiếng anh, tôi đã có cảm giác, có phải tôi đã từng gặp anh ở đâu rồi không?

    “Cho tôi ăn đã rồi lát nữa ngắm tôi sau được không?” Chẳng biết anh đã tỉnh từ khi nào, tôi đờ đẫn quá nên không nhận ra.

    Tôi hốt hoảng đứng bật dậy, đi ra lấy cơm nhưng cơm đã nguội rồi. Tôi ngoảnh lại, thấy anh vẫn đang truyền dịch glucose nên nói với anh: “Thầy Tống, thầy cứ truyền xong đi đã.”

    Tôi lại đi mua suất cơm mới.

    Không ngờ anh nghe vậy thì khó ở: “Người là sắt, cơm là thép, không ăn thì đói lắm, nhanh, mau cho tôi ăn cơm đi, nguội cũng được.”

    Tôi đặt hộp cơm xuống, cúi người nhìn anh: “Sao mấy hôm nay thầy Tống không ăn cơm?”

    Anh ngừng lại, gãi đầu: “Em cho tôi mấy phút để tôi bịa lí do.”

    Tôi: “…”

    Sau rồi y tá đã giúp chúng tôi hâm nóng cơm lại.

    Nhìn anh ăn thanh lịch như thế, tôi hỏi anh có phải tôi đã gặp anh ở đâu rồi không?

    Anh buột miệng: “Gặp trong tim tôi.”

    – Hả?

    – À, gặp trong escape room.

    Rõ ràng tôi không hề hỏi về lần gặp hôm ấy.

    Lúc dọn đồ chuẩn bị rời đi, tôi tiện hỏi: “Thầy Tống, bao giờ thầy Dương về thế?”

    Tay anh đang chỉnh lại quần áo bỗng ngừng lại: “Không muốn gặp tôi à?”

    – Không không không, em chỉ hỏi vậy thôi.

    – Muốn gặp tôi thì được, thầy Dương sắp về rồi.

    Tâm trí tôi đảo điên, không phải tôi không muốn gặp anh nhưng cũng không phải là tôi muốn gặp anh.

    Trên đường về, anh cố tình đưa tôi về kí túc nhưng tôi đã từ chối nghiêm túc, việc tiễn con gái về kí túc nó mập mờ vô cùng.

    Mặc dù Tống Kỷ Dương còn trẻ, đẹp trai và tài năng, nhưng… Chúng tôi là thầy trò.

    Lúc từ chối, anh bỗng hỏi: “Nếu tôi không là thầy thì sao?”

    Tôi thấy hơi khó giải quyết, lời anh nói chứa rất nhiều thông tin nhưng cũng không thể suy đoán thái quá được.

    Trong lòng tôi hơi khó chịu, tôi nói thẳng: “Thầy Tống, thầy là giáo viên còn em là học sinh.”

    Tôi không nói nửa câu còn lại nhưng chắc anh cũng sẽ hiểu.

    Hành động của anh khiến tôi lo lắng, dường như anh đã bất chấp xông vào thế giới của tôi, những gì diễn ra hồi trước chẳng khác nào hiệu ứng ếch luộc cả.

    Tôi không muốn dính dáng đến anh nên nói tạm biệt rồi vội vàng chạy đi.

    Sau khi về phòng, tôi vẫn không hết khó chịu mà nó còn bùng cháy hơn nữa.

    Nằm trên giường không sao ngủ được.

    Một bên là Từ Lâm tôi đã thích bốn năm trời, một bên là Tống Kỷ Dương cứ luôn thử thách giới hạn của người ta.

    Khoảng hơn hai giờ sáng, tôi nhận được tin nhắn của Tống Kỷ Dương.

    <i>Xin lỗi, sau này tôi sẽ chú ý giữ khoảng cách với em.</i>

    Những câu chữ ấy không khiến tôi dễ chịu hơn chút nào, bởi anh đã cho tôi biết rằng, tôi không phải người duy nhất mất ngủ trong đêm.

    7.

    Ngày hôm sau, lịch học đã về như lúc đầu, chỉ là tôi đã ít bị gọi lên bảng hơn, số lần liên lạc với Tống Kỷ Dương cũng giảm đi rất nhiều.

    Khi cõi lòng tôi đã nhẹ nhàng hơn, tôi cũng sẽ cố gắng không nghĩ về anh nữa.

    Đến giờ học, tôi sẽ ngồi một mình trong góc, nhìn anh đứng dạy trên bục giảng bằng giọng tiếng anh lưu loát, anh đeo kính, thật lạnh lùng và xa cách biết bao.

    Tôi dần nhận ra, dường như đây là mới là tính cách thật sự của anh.

    Tôi mở inbox, tin nhắn cuối cùng là dòng chữ anh gửi cho tôi vào đêm hôm ấy.

    Nếu như không có lịch sử tin nhắn, tôi sẽ tự hỏi rằng mình có từng nói chuyện với anh không.

    Nhưng thực tế là, đến cả người như Từ Lâm cũng không thích tôi thì sao Tống Kỷ Dương lại thích tôi được.

    Bạn cùng phòng thấy tôi không ổn nên đã nghĩ cách giúp tôi vui lên, đồng thời cũng không bao giờ nhắc đến hai chữ “Từ Lâm”.

    Có lẽ, không chỉ có mỗi Từ Lâm…

    Buổi tối có lễ hội âm nhạc được tổ chứ dưới sân trường, bạn cùng phòng đã kéo tôi tham gia.

    Ánh đèn tỏa rạng khắp mọi nơi khiến người đau đầu, tiếng nhạc hòa cùng tiếng người đinh tai nhức óc.

    Tôi không thích khung cảnh như thế này, ở những nơi náo nhiệt khiến tôi càng thêm đơn độc.

    Tôi bị bạn cùng phòng kéo về phía trước, chen chúc lên hàng trên cùng. Tôi ngẩng lên nhìn thì thấy người đứng nhảy trên sân khấu là Chu Tiểu.

    Sự phóng khoáng, nhiệt huyết, tự tin, ấy là những thứ cả đời tôi không bao giờ học được.

    Chu Tiểu đã ở đây thì chắc chắn cũng sẽ có sự xuất hiện của Từ Lâm.

    Chỉ một bài hát nhưng khiến tâm trí tôi đảo điên. Sau khi Chu Tiểu xuống sân khấu, tôi cũng đi ra ngoài, mặc kệ tiếng la hét bùng cháy của bạn cùng phòng.

    Tôi không biết mình muốn làm gì, nhưng tôi hiểu, có những thứ đã đến lúc phải kết thúc rồi.

    Ra khỏi sân trường, thanh âm dần dần nhỏ đi, con đường tăm tối chẳng có mấy người qua lại, cách đó mấy hàng cây, tôi nhìn thấy hai bóng lưng quen thuộc.

    Hai người cận kề trao cho nhau những nụ hôn sâu.

    Đây là lần đầu tiên biết được, hóa ra khi cậu ấy thích ai đó thì nó sẽ như thế này.

    Người tôi đơn phương suốt bốn năm trời… Cuối cùng vẫn ở bên người con gái khác.

    Khóe môi tôi mặn đắng, con tim buốt đau theo từng nhịp thở.

    Tôi đứng như trời trồng, đôi chân không thể động đậy, cũng chẳng thể nhìn đi nơi khác.

    Bỗng nhiên, một đôi tay ấm áp đã chắn ngang đôi mắt tôi, cả thế giới bỗng rơi vào bóng tối.

    Chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu, bàn tay ấy mới buông xuống, hiện ra trước mắt tôi là Tống Kỷ Dương.

    Tôi ngoảnh mặt lau sạch nước mắt, cứ im lặng mãi rồi mới ngẩng lên nhìn anh, cất tiếng nghẹn ngào khàn khàn: “Sao lúc nào em thảm hại cũng bị thầy bắt gặp thế?”

    Khi chơi escape room bị Từ Lâm đẩy ra không chút do dự.

    Khi khóc òa, mất hết hình tượng bên bờ sông.

    Khi đứng đây nhìn bọn họ hôn nhau nồng cháy.

    Tống Kỷ Dương đút một tay vào túi, tay còn lại rút giấy ra rồi hơi khom người: “Ừ, sao lần nào cũng bị tôi nhìn thấy nhỉ?”

    Gió đêm lành lạnh, tôi mệt mỏi vô cùng, im lặng suốt quãng đường, chỉ nghe anh kể chuyện câu được câu chăng.

    Nhưng thật ra, tôi chẳng biết anh đang nói gì cả.

    Tôi chỉ đang nghĩ rằng, chuyện tình đơn phương bốn năm đằng đẵng của tôi đã kết thúc, đã đến lúc phải buông tay người mà tôi đã trao cả thanh xuân rồi.

    – Lạc Hoa Hoa.

    Giọng Tống Kỷ Dương đã kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ, giờ tôi mới biết mình đã đứng ở dưới kí túc xá rồi.

    Tôi quay lại thì thấy anh đã dừng bước từ bao giờ, vì cả hai đứng xa nhau nên tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh.

    Dưới ánh đèn đường, anh vẫy tay với tôi: “Em ngủ sớm đi, mai đừng đi học muộn.”

    8.

    Tình đơn phương không được ánh mặt trời chiếu rọi, cuối cùng cũng đã biến mất âm thầm trong màn đêm tĩnh lặng.

    Tôi không khóc nức nở, cũng chẳng phát điên lên, dây đàn trong tâm trí vẫn luôn căng lên vì cậu thì giờ đã được buông lơi.

    Hôm sau, tôi không ngồi trong góc nữa mà ngồi bàn đầu với bạn cùng phòng.

    Đây là lần đầu tiên tôi ngồi hàng đầu trong tiết của Tống Kỷ Dương.

    Nhưng khi tiếng chuông vang lên, người vào lớp lại là… thầy Dương.

    Tay tôi đang cầm bút bỗng ngừng lại, tôi trố mắt, bên tai chợt vang vẳng giọng nói của Tống Kỷ Dương vào đêm hôm qua.

    Hóa ra, thời gian anh dạy thay thầy đã kết thúc rồi…

    Thầy Dương là một “ông già” vui vẻ, hài hước và hóm hỉnh, bởi vậy lúc nào cũng nghe thấy tiếng cười của cả lớp thoảng bên tai.

    Song, tôi lại vô thức nhớ về khoảnh khắc Tống Kỷ Dương giảng bài trên lớp, và rồi những tiếng cười khanh khách đã cắt đứt dòng hồi ức của tôi.

    Tựa như có một thế giới khác đang kéo tôi, mọi thứ xung quanh sao thân quen mà xa lạ quá đỗi.

    Kể từ buổi học ấy, tôi không bao giờ ngồi bàn sau nữa, lên lớp sẽ chủ động lắng nghe và ghi chép bài giảng, nhưng tôi không còn được gọi lên trả lời câu hỏi.

    Chẳng biết từ bao giờ mà Từ Lâm lại ngồi sau lưng tôi, nhưng tôi cũng không bao giờ quay lại nữa.

    Đến khi quay lại thư viện, tôi cảm giác thời gian đã trôi đi rất lâu rồi.

    Đợt trước đến thư viện vì Từ Lâm muốn tham gia một cuộc thi tiếng anh nên trong khoảng nửa năm, ngày nào tôi cũng giảng bài cho cậu ở nơi này.

    Thoáng chốc, cảnh còn đó mà người đâu mất rồi.

    Tôi ngồi ở vị trí quen thuộc, nhìn xuống dưới qua ô cửa sổ, có một nhóm người mặc trang phục chỉnh tề bước vào giảng đường khoa học.

    Khi gần tối, lúc tôi chuẩn bị về thì trời đổ cơn mưa.

    Tôi đứng ngoài cửa đợi một lúc, thấy mưa vẫn không ngớt nên che đầu chạy ra ngoài.

    Vừa mới chạy thì cánh tay tôi đã bị kéo lại, một chiếc ô đen xuất hiện trên đầu.

    Dường như mọi thứ xung quanh đã chìm vào thinh lặng, bên tai chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách.

    Tống Kỷ Dương mặc bộ vest thẳng thớm, phối với chiếc cà vạt có hoa văn màu xanh, anh vẫn đeo chiếc kính không gọng như thế.

    “Thầy, thầy Tống…” Tay tôi vẫn còn đang che đầu, tôi ngạc nhiên nhìn anh.

    Anh cúi đầu cười khẽ: “Chào em, tôi là Tống Kỷ Dương, học thạc sĩ ngành Hải dương học hóa học.”

    Tôi ngơ ngác ngẩng lên nhìn anh, tâm trí ngập tràn câu hỏi của anh khi trước:

    – Nếu tôi không phải thầy giáo thì sao?

    Thì ra… Anh không phải là giáo viên.

    “Đừng ngây ra nữa, cho em ô này.” Nói xong, anh đưa chiếc ô ra trước.

    Tôi vô thức cầm lấy rồi hỏi ngược lại anh: “Thế anh thì sao?”

    Anh chỉ vào nhóm người đang mặc bộ vest hao hao anh: “Tôi đi với bọn họ.”

    Lúc ấy, tôi làm gì cũng đờ đẫn, nhưng trước khi đi tôi vẫn nhớ phải hỏi anh làm thế nào để tôi trả ô cho anh được.

    Anh nói: “Tủ khóa số 7 ở ngoài thư viện tầng ba.”

    Chỗ này…

    Hình như tôi… Nhớ ra rồi, năm ngoái, ở đúng nơi đây, đúng thời tiết như thế này, tôi vội vàng cho bạn mượn ô để lấy cớ chạy vào ô của Từ Lâm.

    Lúc ấy anh cũng hỏi làm cách nào để anh trả ô cho tôi.

    Tôi đáp:

    – Tủ khóa số 7 ở ngoài thư viện tầng ba.

    Hết chương 3.
     
    Bạn Trai NPC Nhà Tôi
    Chương 4


    9.

    Sau khi để ô ra ban công, tôi thẫn thờ ngồi xuống ghế.

    Ngày tôi “bắt” Tống Kỷ Dương phải mượn ô của mình còn xảy ra một sự việc khác.

    Nước mưa gột rửa nền đá cẩm thạch, anh che sách lên đầu rồi rảo bước đi, lúc tôi giơ ô chạy về phía anh thì bị trượt chân, trước khi tông vào anh thì tôi chỉ còn kịp hét lên “Bạn ơi”. Anh ngoảnh lại ngay lập tức, và thế là tôi đã va vào lòng anh.

    Tôi vừa nói xin lỗi, vừa khăng khăng bắt anh phải mượn ô của mình.

    Từ Lâm che ô quay lại nhìn tôi, dường như cậu đang mất kiên nhẫn nên đã hỏi tôi đang làm gì và giục tôi nhanh cái chân lên.

    Cũng vì cậu nói như vậy nên tôi chẳng buồn để tâm đến việc trông Tống Kỷ Dương ra sao hay anh vừa nói gì với tôi nữa, tôi vui vẻ đưa ô cho anh rồi chạy vọt vào mái ô của Từ Lâm.

    Tôi rất biết ơn Tống Kỷ Dương khi đó đã không mang ô để tôi có thể được đi cùng ô với Từ Lâm một cách chính đáng.

    Khi ấy sánh bước trong màn mưa, tôi ngỡ rằng sau này tôi và Từ Lâm sẽ gần gũi với nhau hơn, chẳng ngờ… lại càng ngày càng xa.

    Ngày hôm sau, tôi mang ô đến phòng thí nghiệm 404 ở tòa A3.

    Tôi cứ vùng vằng mãi, định nhón chân lên nhìn qua ô cửa thì cửa phòng đã được mở ra.

    Tống Kỷ Dương mặc áo blouse trắng xuất hiện trước mắt tôi.

    Tôi sững sờ, mặt tôi cách cổ anh chưa đến một mét, tôi chớp chớp mắt rồi bỗng lùi ra sau một bước.

    – Tống, Tống, Tống…

    Tôi cứ “Tống” mãi mà không biết nên gọi anh thế nào.

    Bỗng chốc khốn đốn vô cùng, mặt tôi… đã đỏ ửng lên.

    Anh để tay ra sau lưng rồi hơi cúi xuống, dường như anh đang rất vui vì thấy tôi đến, ánh mắt cong cong nét cười: “Không biết gọi gì thì gọi thầy Tống… cũng được.”

    Tôi càng xấu hổ hơn…

    Sau đó, tôi trả cây ô đã gấp gọn gàng cho anh, ngồi trong phòng thí nghiệm của anh một lúc.

    Tôi quan sát xung quanh rồi dán mắt vào chậu hoa trên bàn anh.

    Nho nhỏ, hồng hồng, lạc quẻ trong căn phòng thí nghiệm.

    Cũng không hợp… với anh.

    Tôi buột miệng nói ra, anh khẽ cười trong lúc điều khiển thiết bị: “Anh thích, không hợp cũng chẳng sao.”

    Sau khi ghi chép dữ liệu, anh nói anh muốn mời tôi đi ăn, nhưng tôi chưa quen với sự thay đổi “thân phận” của anh nên tôi từ chối anh, bảo rằng mình đã có hẹn với bạn cùng phòng.

    Trên đường về, tôi nhận được cuộc gọi của Từ Lâm.

    Nhìn dãy số quen thuộc ấy, mãi đến khi tiếng chuông thứ hai vang lên thì tôi mới nghe máy.

    Từ Lâm gặp tai nạn giao thông, giờ đang ở bệnh viện.

    Dù gì cũng làm bạn bốn năm trời, tôi nghĩ, hay mình đi mua ít hoa quả đến thăm.

    Khi đến viện, cậu đang nằm một mình trong phòng bệnh, trên đầu có quấn băng gạc.

    Đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu nhếch nhác tới vậy.

    Tôi không hỏi vì sao cậu gặp tai nạn, cũng không hỏi vì sao chỉ có mình cậu ở đây, chỉ nhắc cậu nghỉ ngơi và tiện thể gọt táo cho cậu.

    Điện thoại trên bàn đổ chuông, hai chữ “Tiểu Tiểu” hiện trên màn hình.

    Cậu ấn từ chối cuộc gọi nhưng đầu dây bên kia vẫn không từ bỏ, gọi hết cuộc này đến cuộc khác cho đến Từ Lâm tắt nguồn.

    Tôi bỗng thấy nhẹ lòng khi quan sát hành động của cậu, cậu đã không còn khuấy động được cõi lòng tôi nữa rồi.

    Tình đơn phương choán ngợp suốt năm tháng thanh xuân đằng đẵng của tôi đã được mở sang một trang mới.

    Lúc đi ra khỏi bệnh viện thì gặp được Chu Tiểu, khi tôi đang định lướt qua thì cô ấy gọi tôi lại.

    – Lạc Hoa Hoa… Cậu thích Từ Lâm đúng không?

    Tôi thừa nhận hết đỗi thản nhiên: “Đã từng thích.”

    10.

    Tôi dần có được nhịp sống của chính mình.

    Cũng thích ứng với sự thay đổi thân phận của Tống Kỷ Dương, thi thoảng tôi sẽ nói chuyện đôi ba câu với anh qua WeChat.

    Đôi khi tôi sẽ nhận được một số video kì lạ.

    Hầu hết là video quay quá trình thí nghiệm mà tôi xem chẳng hiểu gì nên tôi không thể trả lời anh, cơ mà anh cũng không thèm để ý, vẫn gửi video cho tôi.

    Tối thứ sáu, tôi bước ra khỏi thư viện, cảm giác bản thân đã cạn kiệt sức sống, không có gì bất ngờ hết, tôi lại bị tụt đường huyết.

    Tôi phải mau mau đi ăn thôi.

    Tuy nhiên, khi đi qua sân bóng rổ, một quả bóng bỗng bay đến, tất nhiên là nó không đập vào tôi mà nó rơi xuống chỗ gần tôi rồi lăn đến bên chân tôi.

    Nhưng mà… tôi đã ngất xỉu.

    Trước khi ngất, câu nói cuối cùng mà tôi nghe được ấy là:

    – Wow! Bạn ơi bạn giả ngất à!

    Tôi oan chết đi được…

    Đến khi tỉnh lại trong phòng y tế, Tống Kỷ Dương đã ngồi cạnh bên tôi.

    Tôi hơi bối rối, hỏi anh vì sao lại xuất hiện ở đây.

    Anh đỡ tôi dậy, nói rằng bạn anh đã chửi um lên trong nhóm WeChat, bảo có đứa giả vờ bị bóng đập vào người, gọi mãi cũng chẳng thèm tỉnh lại.

    Tôi: “…”

    Bấy giờ có một chàng trai cầm hộp cơm vào phòng.

    Đấy là người bạn trong lời của Tống Kỷ Dương.

    Tôi đang nghĩ xem mình có nên xin lỗi anh ấy hay không thì anh ấy đặt hộp cơm xuống rồi chạy biến đi như một làn khói.

    Sau khi ăn xong, Tống Kỷ Dương vẫn chưa yên tâm nên yêu cầu bác sĩ khám lại cho tôi.

    Sau đó tôi gặp Từ Lâm và Chu Tiểu, nom có vẻ đến để mua thuốc.

    Từ Lâm ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi, sau khi chào hỏi, tôi ngoảnh lại nói với Tống Kỷ Dương: “Bọn mình đi thôi.”

    Mới đi được hai bước thì Từ Lâm đã kéo tay tôi, mặt cậu đanh lại: “Lạc Hoa Hoa, cậu…”

    Tôi không vùng ra mà cứ lẳng lặng nhìn cậu như thế, đợi cậu nói hết câu.

    Bầu không khí dần trở nên lúng túng, cậu cũng không định nói gì thêm, còn Chu Tiểu xông ra định kéo cậu ra: “Từ Lâm anh làm gì đấy?”

    Nhưng cậu vẫn đứng im.

    Sau ấy, Tống Kỷ Dương nắm cổ tay cậu rồi nhẹ nhàng kéo tay tôi ra, cất tiếng dửng dưng: “Yên tâm, bọn tôi không yêu nhau.”

    Đến khi ra khỏi phòng y tế tôi cũng không nói câu gì, tôi đang nghĩ vì sao anh lại phải nói câu đấy.

    Hình như anh đang hiểu nhầm tôi nên hỏi khô không khốc: “Em lại đau khổ vì nó à?”

    Tôi “Hả?” với anh, đang định nói thì chàng trai vừa chạy đi lúc nãy đã quay về nhét vào tay tôi một gói kẹo to đùng rồi lại chạy biến đi.

    Trước khi đi anh vẫn không quên dặn Tống Kỷ Dương nhớ chuyển tiền cho anh.

    Bị ngắt lời thế này nên bỗng chốc tôi không biết phải nói chuyện với anh thế nào.

    Trên đường đi, tôi dừng bước, hỏi anh rằng câu mà anh nói với Từ Lâm trong phòng y tế nghĩa là gì.

    – Ý trên mặt chữ.

    Tôi ôm kẹo, cắn cắn môi, ngước lên nhìn anh: “Ý trên mặt chữ… nghĩa là gì?”

    Anh đút hai tay vào túi rồi bỗng mỉm cười: “Nghĩa là anh thích em nhưng em không thích anh.”

    Hai bên đường đã sáng đèn, lá cây úa tàn rơi lả tá xuống nền đất.

    Thật ra, tôi rất hối hận khi hỏi câu đó.

    Sau những khắc lặng im, tôi nhìn đi nơi khác, cất lời bông đùa: “Thầy Tống, bọn em ai cũng thích thầy.”

    Anh cúi đầu cười rồi bước lên khẽ ôm tôi vào lòng.

    Tôi ngẩn ngơ, tiếng tim anh đập thình thịch vang vọng khắp tai tôi.

    Sau một thời gian dài, nhưng có lẽ cũng chỉ là vài ba giây ngắn ngủi, anh đã buông tôi ra và lùi về sau.

    – Có thể cảm nhận được ai đó đang thích mình.

    – Cũng có thể cảm nhận được ai đó không thích mình.

    Có thể cảm nhận được ai đó đang thích mình, vậy ra Từ Lâm vẫn luôn biết tôi thích cậu ấy.

    Cũng có thể cảm nhận được ai đó không thích mình, vậy nên tôi vẫn luôn hiểu rằng Từ Lâm không thích tôi.

    11.

    Sau khi bước sang tháng 11, tiết trời đã lạnh hẳn đi.

    Khi tôi đang nằm dài trên bàn trong thư viện, chia sẻ cho Tống Kỷ Dương những món ăn mà tôi được giới thiệu dạo gần đây thì tin nhắn của Từ Lâm xuất hiện hết đỗi bất ngờ.

    <i>Mai là sinh nhật tôi, tôi mời mấy bạn đi ăn với nhau, cậu cũng đến đi.</i>

    Ngón tay tôi khựng lại, nếu cậu không nhắc thì có lẽ năm nay tôi đã quên mất sinh nhật của cậu.

    Năm ngoái, tôi đã bắt đầu suy nghĩ nên tặng cậu quà gì từ tận một tháng trước.

    Giờ ngẫm lại mới thấy, thật ra tôi có tặng quà gì thì cậu cũng chẳng thèm để ý, bởi vì cậu không hề đoái hoài đến tôi.

    Tin nhắn cậu gửi vẫn mẹ thiên hạ như thế, có lẽ việc cậu mời tôi đến tiệc sinh nhật của mình là đang bố thí cho tôi vậy.

    Sau khi tôi nhắn “Có thời gian tớ sẽ đến” thì cậu đã nhắn luôn thời gian địa điểm tổ chức cho tôi.

    Tôi bơ cậu, quay về gửi nốt tin nhắn cho Tống Kỷ Dương.

    Khung chat vẫn hiện dòng chữ “đối phương đang nhập…” nhưng mãi vẫn không thấy tin nhắn gửi đến.

    Khoảng 10 phút sau thì mới thấy lời nhắn xuất hiện.

    <i>Ngày mai là sinh nhật anh, buổi tối em dành thời gian đi ăn với anh được không?</i>

    Tôi hơi ngạc nhiên vì không ngờ anh lại cùng sinh nhật với Từ Lâm.

    Hôm sau, tôi cứ quằn quại trên giường mãi, nhìn đồng hồ dịch chuyển từ sáu giờ đến chín giờ rồi lại tới mười hai giờ trưa.

    Cuối cùng, tôi cuống cuồng xuống giường đánh răng rửa mặt, trang điểm đơn giản rồi vội vã ra khỏi phòng,

    Đi quanh trung tâm thương mại mà cũng không tìm được món quà thích hợp nên tôi đã mua một cây bút máy.

    Tôi cầm bút, ngồi trên ghế đá ven đường mãi rồi mới nhắn WeChat cho Tống Kỷ Dương.

    <i>Mình gặp nhau ở đâu?</i>

    Anh trả lời: <i>Sáu giờ tối, anh đứng dưới kí túc xá đón em.</i>

    Lúc Tống Kỷ Dương đến kí túc xá thì tôi cũng mới về được một lúc.

    Trên đường về, tôi đã nghĩ rất nhiều và buộc phải thừa nhận rằng, từ ngày anh che mắt tôi lại, tôi đã ngừng xa cách với anh.

    Anh giúp tôi thấu được cảm giác của một người khi được yêu mến là như thế nào.

    Nhưng tôi không hiểu tại sao anh lại thích tôi?

    Rõ ràng anh sẽ có những lựa chọn tốt hơn, sẽ có người xứng với anh hơn, nhưng tại sao người ấy lại là tôi?

    Tống Kỷ Dương dẫn tôi đi ăn ở một nhà hàng con con, đấy thật sự là một bữa ăn đơn giản, không có những người khác mà chỉ có anh và tôi.

    Trong lúc ăn, tôi cũng uống ít rượu, đây là lần đầu tiên tôi uống rượu, lúc đầu có hơi choáng nhưng sau rồi cũng quen dần.

    Khi tôi tặng bút cho anh, trông anh hạnh phúc vô cùng. Vậy mà suốt bốn năm qua, khi Từ Lâm nhận quà của tôi, cậu chưa bao giờ toát lên niềm vui như vậy.

    – Em không biết anh thích gì nên chọn cây bút này.

    Anh khẽ cười: “Em tặng gì anh cũng thích.”

    Tôi ngượng ngùng tránh ánh nhìn của anh, điện thoại trên bàn bỗng đổ chuông, Từ Lâm gọi đến cho tôi.

    Tôi vô thức nhìn Tống Kỷ Dương, anh đặt ly rượu xuống: “Cần anh tránh đi không?”

    Tất nhiên là không rồi.

    Đầu dây bên kia hơi ồn ào, Từ Lâm đã cất giọng:

    – Lạc Hoa Hoa, cậu đang ở đâu? Sao còn chưa đến?

    Tôi cầm máy, nói rõ cho cậu biết: “Tớ không có thời gian.”

    – Cậu…

    Cậu chợt ngừng lại, im lặng mất một lúc lâu, sau ấy đầu dây bên kia cũng đã yên tĩnh hơn, chắc cậu đã đi ra ngoài.

    – Cậu hẹn hò với anh ta rồi?

    Tôi chưa kịp trả lời thì cậu đã cúp máy.

    12.

    Sau bữa ăn, phải chăng là men rượu xộc lên nên tôi chuếnh choáng không đứng vững được.

    Tống Kỷ Dương dẫn tôi về nhà anh.

    Suốt chặng đường, người tôi cứ râm ran khó chịu, đã thế tôi còn nói luôn miệng, chuyển sang chế độ lải nhà lải nhải.

    Tôi đã nói ra hết thảy những điều mơ hồ, trắc trở lắm mới về được đến nhà anh, tôi túm lấy áo anh rồi hỏi:

    “Tại sao lại là em?” Tôi đã không thể kiểm soát được dòng suy tư của mình, nghĩ cái gì là nói cho bằng hết.

    “Tại sao không thể là em?” Hàng lông mày điển trai của anh khẽ nhướn lên.

    Tôi nhìn anh, nước mắt cứ thế tuôn rơi, thậm chí tôi không hiểu vì sao mình lại khóc, nhưng tôi vẫn luôn nghĩ rằng, anh xuất sắc như thế, đáng lẽ người anh thích không nên là tôi.

    Anh hơi hoảng hốt khi thấy tôi khóc, anh bước đến ôm tôi vào lòng, điềm tĩnh cất lời.

    Anh nói, ngày đó không phải lần duy nhất anh gặp tôi, suốt năm ngoái, vì thi lên cao học nên ngày nào anh cũng ngâm mình trong thư viện, thành thử anh đã nhìn thấy tôi không biết bao nhiêu lần.

    Vào ngày tôi cho anh mượn ô, anh đã nói cho tôi biết tên của anh nhưng tôi lại không hề để ý.

    Kể từ đó, anh vẫn luôn nhớ đến tôi, thấy tôi ngày nào cũng đi theo một bạn nam, dè dặt và chan chứa niềm vui.

    Mặc dù bạn nam cứ mãi lạnh lùng với tôi nhưng tôi vẫn không biết mệt là gì.

    Càng về sau, anh bắt đầu cảm thấy tôi hơi tội nghiệp, thậm chí anh còn xót cho tôi.

    Rồi đến ngày chơi escape room, hôm đó vì bạn anh bận nên anh đã đi đóng vai nhân vật thay cho bạn mình. Anh không ngờ sẽ gặp tôi ở đấy, không những vậy tôi còn bị Từ Lâm đẩy vào lòng anh.

    Quãng thời gian đằng đẵng đến như vậy, chúng tôi đã gặp nhau biết bao nhiêu lần mà tôi lại chẳng hề nhớ đến anh.

    Giọng anh trầm trầm, tôi không nói gì nữa, câu cuối cùng tôi nghe được trước khi ngủ ấy là:

    – Trong những năm tháng theo đuổi Từ Lâm, Lạc Hoa Hoa đã gặp Tống Kỷ Dương không biết bao nhiêu lần, nhưng khi đó, trong mắt Lạc Hoa Hoa… chỉ có mình Từ Lâm.

    Một tuần sau, tôi và Tống Kỷ Dương đã hẹn hò với nhau.

    Khi tôi tỏ tình qua WeChat, anh đáp lại rất nhanh: “Em thu hồi lại đi.”

    Tim tôi ngừng đập, nhưng ngay sau đó đã nhận được tin nhắn của anh.

    <i>Để anh tỏ tình.</i>

    Ngày thứ hai yêu nhau, Tống Kỷ Dương đã đăng lên tường nhà mình.

    <i>Ngã rồi.</i>

    Kèm theo đó là một tấm ảnh chụp chậu hoa trong phòng thí nghiệm của anh.

    Tôi nhìn một lúc mới hiểu ý anh, bật cười trêu anh ngây thơ quá thể.

    Thật ra thì tôi rất vui.

    Hồi trước, ước mơ cháy bỏng nhất của tôi là được xuất hiện trên trang cá nhân của Từ Lâm, vậy mà chẳng ngờ, tôi không hiện hữu trên tường nhà cậu và cậu cũng chẳng hề có mặt trong những dòng trạng thái của tôi.

    Tống Kỷ Dương đặt đôi bàn tay lạnh cóng của tôi vào lòng và bao bọc tôi, cãi lại rằng anh không ngây thơ đâu nhé.

    Xe bán khoai lang và hạt dẻ nướng ở bên đường tỏa ra những hương thơm ngọt ngào.

    Tôi kể anh nghe, hồi trước học lớp của anh tôi cứ nghĩ anh là người lạnh lùng lắm, ai ngờ lại chẳng phải như vậy.

    Anh chỉ cười mà không nói gì.

    Nếu tôi không được tận mắt chứng kiến cảnh anh đưa ra bằng chứng để phủ định tất cả những kết luận trong thí nghiệm của các bạn mà chẳng thèm nể nang ai hết thì tôi vẫn tưởng anh là một người dễ tính.

    Tôi hãi hùng, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh nổi cáu.

    Mãi sau này, anh vẫn thấy áy náy khi tôi nhắc đến sự việc đó, tôi hỏi anh liệu mai kia anh có đối xử với tôi như thế không.

    Anh hơi khom người rồi nhéo má tôi, cất giọng thản nhiên hết đỗi:

    – Em khác mọi người, nhìn thấy em thì anh chỉ muốn cười với em thôi.

    Hết chương 4.
     
    Bạn Trai NPC Nhà Tôi
    Chương 5


    13.

    Khi chúng tôi yêu nhau được hai tuần, tôi nghe nói Từ Lâm đã chia tay với Chu Tiểu nhưng tôi cũng không muốn tìm hiểu nguyên do, cả hai đều là những người kiêu ngạo thì ở bên nhau được bao lâu?

    Tối nọ, khi tôi về kí túc thì thấy Từ Lâm đứng dưới tầng.

    Cậu đứng bên tàng cây, có vẻ như cậu đang đợi tôi về.

    Thấy tôi dừng bước, cậu đi tới bên tôi.

    – Cậu hẹn hò với anh ta rồi à?

    “Không liên quan đến cậu.” Tôi nói xong thì đi lên phía trước.

    Cậu kéo cổ tay tôi, giọng cậu khàn đi: “Lạc Hoa Hoa, cậu không thể yêu anh ta…”

    Đợt trước ở trong phòng y tế, Tống Kỷ Dương đã kéo tôi thoát khỏi cậu, và hôm nay, chính tôi đã đẩy tay cậu ra.

    Tôi nhìn mặt cậu và bỗng cảm thấy rằng cậu bạn điển trai, thông minh, hoàn hảo không có khuyết điểm nào trong lòng tôi thật ra cũng chỉ là kẻ xoàng xĩnh. Một khi tôi không còn thích cậu nữa thì cậu đã trở thành một người rất đỗi bình thường.

    – Từ Lâm, cậu là gì của tôi?

    Tại sao tôi không thể yêu anh ấy? Tại sao tôi không thể bắt đầu lại?

    Cậu cúi đầu không trả lời tôi nhưng tôi cũng chẳng muốn nói chuyện với cậu, tôi quay người đi về kí túc xá, nhân tiện buông ra một câu: “Tống Kỷ Dương là nghiên cứu sinh năm hai.”

    Khi sắp rẽ vào hành lang, tôi nghe thấy tiếng cậu vọng đến: “Cậu thích anh ta thật à?”

    Tôi dừng bước nhưng rồi cũng đi qua ngã rẽ.

    Ngoài bố mẹ ra thì chỉ có mình Tống Kỷ Dương đặt tôi ở vị trí quan trọng nhất.

    Nếu như tôi gặp được anh sớm hơn, có lẽ người khiến tôi rung động chưa chắc đã là Từ Lâm.

    Đôi khi tôi còn nghĩ, những gì tôi trao đi quá đỗi ít ỏi so với Tống Kỷ Dương, thậm chí còn không bằng một nửa những gì tôi dành cho Từ Lâm hồi đó.

    Mỗi lần nghĩ đến chuyện này khiến tôi đau khổ vô cùng.

    Vậy nên, tôi đã nghĩ ra đủ mọi cách để đối xử tốt với anh, làm cho những đóng góp của mình có thể ngang bằng anh, thậm chí còn hơn cả anh nữa.

    Sau một thời gian ngắn, dường như Tống Kỷ Dương đã nhận ra có điều không ổn, anh cau mày hỏi tôi: “Em đang trả ơn cái gì à?”

    Lúc ấy tôi điếng người, không thể trả lời được.

    Anh ôm tôi vào lòng: “Em không cần phải làm những việc ấy, hãy cứ ở bên anh một cách thoải mái nhất có thể.”

    Đây là lần đầu tiên tôi biết rằng, hóa ra mình không cần phải liều mình để đổi được thương yêu.

    Tôi ngả vào lòng anh, giọng tôi buồn bã: “Anh thích em lắm ạ?”

    – Ừ… Ngày hôm nay anh lại yêu em hơn ngày hôm qua.

    Sau đó, Từ Lâm đã tìm tôi rất nhiều lần, bảo muốn nói chuyện với tôi một lát.

    Nhưng tôi đã từ chối.

    Mối quan hệ của tôi và cậu đã chẳng còn gì kể từ khoảnh khắc tôi quyết định buông tay.

    Hôm ấy tôi với Tống Kỷ Dương đi chơi escape room, trong suốt trò chơi, anh không hề buông tay tôi, khi nhìn thấy nhân vật xuất hiện anh còn che mắt tôi lại.

    Kể từ giờ, sự bài xích của tôi với escape room do Từ Lâm tạo nên cũng đã biến tan.

    Tôi biết Tống Kỷ Dương đang bù đắp từng chút tổn thương mà Từ Lâm đã gây ra cho tôi.

    Sau khi ra ngoài, anh nhét vào tay tôi một món đồ.

    Tôi nghi hoặc nhìn xuống, đây là chiếc tai hồi trước đã anh gỡ ra.

    Thì ra anh vẫn chưa vứt đi…

    Đi loanh quanh một vòng thì Tống Kỷ Dương bảo tôi ngồi đây một lát, anh đi mua trà sữa.

    Ngay sau ấy, Từ Lâm đã xuất hiện.

    Ánh mắt cậu hằn lên những tia máu nhạt màu, có lẽ cậu đã không nghỉ ngơi khắc nào. Nhìn thẳng vào mắt cậu một lúc thì tôi mới cho cậu ngồi xuống cạnh mình.

    Tôi lên tiếng trước cậu.

    – Cậu biết không? Khi cậu ngồi cạnh tôi, trở thành bạn cùng bàn của tôi thì tôi đã thích cậu rồi. Tôi thích cậu, thích đến mức ngày nào cũng phải vắt óc nghĩ ra chủ đề để nói chuyện với cậu, vụng về dò la khắp nơi để tìm hiểu về sở thích của cậu…

    – Bốn năm, cậu có rất nhiều cơ hội để nói với tôi lời cậu muốn nói bây giờ, nhưng… cậu chưa từng nói dù chỉ một lần.

    Thậm chí, cậu đã hoang phí tình cảm của tôi một cách trắng trợn, để rồi nó mài mòn tới nỗi chẳng còn lại gì.

    14.

    Từ Lâm nhìn tôi, ấn đường hơi cau lại, cậu toan vươn tay ra kéo tôi nhưng tôi đã tránh đi.

    – Từ Lâm, đừng quay lại nữa, không ai trong chúng ta còn được như lúc đầu.

    Tôi không khỏi mỉm cười khi nhìn thấy Tống Kỷ Dương đang đứng từ xa cầm ly trà sữa đi về phía này, khiến tôi vô thức muốn bước đến bên anh.

    Từ Lâm bỗng chặn đường tôi, nói đầy cố chấp: “Hồi trước cậu đã làm nhiều thứ cho tôi như vậy, thậm chí còn cố gắng hết sức để thi đỗ cùng trường với tôi, tôi không tin lời cậu nói cậu không còn thích tôi nữa.”

    Tôi muốn cười vào mặt Lạc Hoa Hoa của quá khứ, xem đi, cậu ta luôn biết mày thích cậu ta nhưng đến giờ cũng chẳng thèm quan tâm.

    – Từ Lâm, ai bảo cậu rằng tôi bạt mạng thi vào trường là vì cậu cơ…

    Để gặp được Tống Kỷ Dương nên tôi mới bạt mạng đấy.

    Tay phải cậu đang buông thõng bên người bỗng siết chặt lại, và rồi cậu đã rời đi, còn tôi đi thẳng về phía Tống Kỷ Dương.

    Tôi nghĩ, có lẽ Từ Lâm sẽ không bao giờ biết rằng chính cậu là người đã đẩy tôi đến bên Tống Kỷ Dương.

    Sau khi đưa ly trà cho tôi thì bọn tôi chuẩn bị đi xem phim. Trên đường, nom Tống Kỷ Dương có vẻ không vui cho lắm nhưng tôi không nghĩ ra được lí do vì sao.

    Rạp phim lác đác chẳng được mấy người.

    Tôi cảm nhận được rằng anh vẫn đang buồn bực nên chủ động nói chuyện, thì thầm với anh về bộ phim.

    Tôi hơi hoảng, anh chưa bao giờ bộc lộ cho tôi thấy cảm xúc như thế này.

    Mũi tôi cay cay, tôi nắm tay anh, nhìn anh đang tập trung xem phim rồi ngồi dựa vào ghế và cũng không nói thêm gì khác.

    Nhưng cảnh phim đã chẳng còn chạm được vào tâm trí tôi.

    Khi bộ phim đang chuyển cảnh thì phòng chiếu bỗng tối mù đi, má tôi bị véo nhẹ, khi tôi chưa kịp phản ứng thì đôi môi đã được lấp đầy.

    Thoáng chốc, nơi nơi đã tràn ngập mùi hương của anh. Anh hôn vừa mạnh vừa độc đoán, hàm răng và bờ môi đã bị cạy mở, anh tì lên người tôi, tấn công từng ngóc ngách nơi tôi.

    Cuối cùng, hơi thở của cả hai đã hòa quyện vào nhau, anh vùi đầu vào cổ tôi, cất tiếng trầm khàn: “Anh đang ghen.”

    Cõi lòng tôi nhẹ nhàng hẳn đi, thì ra… chỉ là ghen mà thôi, tôi vừa muốn cười vừa muốn khóc.

    Và rồi tôi đã chợt nhận ra rằng mình cực kì quan tâm đến cảm xúc của anh, dường như tôi càng ngày càng thích anh hơn rất nhiều.

    Tôi vươn tay ôm cổ anh, nói một cách nghiêm túc: “Tống Kỷ Dương, em không thích cậu ấy nữa.”

    Thật đấy, không thích một chút nào.

    Khúc nhạc đệm đã trôi đi rất nhanh, Tống Kỷ Dương cũng không nhắc đến chuyện này nữa.

    Trên đường về, khi đi qua xe bán hạt dẻ nướng, anh đã mua cho tôi một túi.

    Ngồi lên xe, tôi bóc vỏ từng hạt rồi bỏ vào miệng, sau đó lại đút cho người yêu đang lái xe của mình, khoang xe ngập tràn hương vị ngọt ngào.

    Tôi tựa vào cửa sổ ngắm những bông tuyết rớt rơi rồi khẽ thở dài: “Em hơi tiếc vì đã không ngồi bàn đầu nghe anh giảng bài cho nghiêm túc.”

    Anh nắm tay tôi: “Không có gì phải tiếc cả, nếu em sẵn lòng thì chúng ta còn cả đời bên nhau, em sẽ mãi được ngồi ở vị trí gần anh nhất.”

    Đây là sự cam kết của Tống Kỷ Dương.

    Năm tôi tốt nghiệp đại học, anh đã cầu hôn tôi, chúng tôi sống chung với nhau và gặp gỡ rất nhiều người bạn của nhau.

    Anh chàng bảo tôi “giả vờ bị bóng đập vào người” là bạn cùng khóa với Tống Kỷ Dương.

    Nhờ anh ấy mà tôi mới biết, lúc anh chụp ảnh tôi bị ngất rồi chửi um lên trong WeChat thì Tống Kỷ Dương đã gọi cho anh ngay lập tức.

    Tống Kỷ Dương nói: “10 phút sau tôi sẽ chạy đến phòng y tế, tôi muốn nhìn thấy em ấy ở đấy, cậu cứ liệu mà làm.”

    Nghe Tống Kỷ Dương nói như vậy, anh hốt hoảng, vội vàng đưa tôi vào phòng y tế.

    Nghe nói mỗi lần báo cáo trong nhóm thì anh cũng bị Tống Kỷ Dương tìm ra sơ hở để vặc lại đến nỗi cứng họng không trả lời được gì, nên anh… nào dám trái lời?

    Anh không chỉ đưa tôi tới phòng y tế mà còn phải chạy vặt rất nhiều lần.

    Anh còn kể với tôi rằng, thực ra thầy Dương đã nhờ bạn khác đi dạy thay cho thầy nhưng sau đó lại bị Tống Kỷ Dương cướp mất rồi.

    Tống Kỷ Dương có chứng chỉ công nghệ thông tin nên anh biết sửa đổi chương trình của phần mềm, ví dụ như một số phần mềm điểm danh chẳng hạn.

    Tống Kỷ Dương rất cưng chậu hoa trong phòng thí nghiệm của mình, cực kì chăm chút cho nó.

    Tống Kỷ Dương…

    Cuối cùng, anh sực nhớ ra điều đó, nói mà như đang cảm khái:

    – Hai năm trước thấy Tống Kỷ Dương đăng ảnh lên trang cá nhân, lúc đó bọn anh còn chưa hiểu là gì, ngã là sao cơ? Hóa ra… là ngã vào người đóa hoa em đấy!

    Tôi quay đầu nhìn người nào đó đứng trong phòng bếp, mỉm cười không nói câu nào.

    Ngày tôi kết hôn, Từ Lâm cũng đến tham dự, cậu ăn mặc chỉnh tề, ánh mắt đã toát lên được sự trưởng thành.

    Tôi không còn hay liên lạc với cậu kể từ ngày hôm ấy.

    Nếu như là tôi của bảy năm trước thì chắc chắn tôi sẽ không bao giờ tưởng tượng được rằng vào bảy năm sau, cậu sẽ ăn mặc chỉnh tề tham dự hôn lễ của tôi.

    Trong phòng trang điểm, cậu khẽ cười: “Đám cưới hạnh phúc! Hôm nay cậu đẹp quá.”

    Đặng, cậu nói thêm một câu: “Cậu vẫn luôn xinh đẹp như thế.”

    Trước khi ra ngoài, cậu tặng tôi một món quà không quá đắt tiền, ấy chỉ là chiếc vòng tay bình thường.

    Lạc Hoa Hoa của bảy năm trước đã từng rất thích chiếc vòng này nhưng không thể mua được, Lạc Hoa Hoa của bây giờ đã mua được nhưng lại chẳng còn thích nữa rồi…

    Sau màn trao nhẫn trong lễ cưới, Tống Kỷ Dương hôn lên trán tôi, tôi ôm anh, ghé vào tai anh và hỏi: “Anh Tống, anh có cảm nhận được không?”

    – Ơi?

    – Em yêu anh.

    Hết truyện.
     
    Back
    Top Bottom