Cập nhật mới

Khác '' Bạn trai " của tôi [Yandere]

'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
xuyên nhanh: xuyên vào thế giới yandere


+ Tên truyện: Xuyên nhanh, xuyên vào thế giới yandere

+ Tác giả : saceprince

+ Thể loại : ngôn tình, chiếm hữu, yandere, xuyên nhanh, hệ thống

+ Nội dung : Thẩm Viên Viên là một fan cuồng của thể loại ngôn tình độc chiếm, yandere.

Một lần vô tình tìm thấy một " list những truyện nam chính độc chiếm, biến thái hay nhất".

Thẩm Viên Viên chọn ra những truyện có tiêu đề hay để đọc qua nội dung.

Đọc được 23 nội dung các truyện thì ngủ quên.

Rồi vô tình xuyên vào các thế giới.

Tiếng vang của hệ thống :" Chào mừng người chơi đến với thế giới chỉ có chiếm hữu và chiếm hữu."
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
Chương 15: H tục


Lời nhắc nhở : mình lần đầu viết H, các bạn nhẹ tay thuiii.

Là H tục ý, bạn nào không ưa được thì thôi nhé!

____________________

Trên chiếc giường cỡ lớn, người đàn ông cùng người phụ nữ nhiệt tình đưa đẩy.

Người phụ nữ yếu ớt chổng mông thật cao cho người đàn ông phía sau thuận tiện cắm vào.

Đôi bàn tay cao hứng của anh ta đã hơn mười lần giáng xuống chiếc mông căng tròn của cô, tạo thành những âm thanh ' bốp bốp' vô cùng bắt tai.

Dấu vân tay vẫn còn hằn in trên đó.

" Đừng mà!

Xin anh....a..nhẹ thôi..hức" Hai tay Tư Yên bị nắm thật chặt, đưa lên đỉnh đầu, không thể nào vùng vẫy, chỉ có thể liên tiếp cầu xin.

Tử Sâm ở vùng cổ của cô hôn hôn cắn cắn, tạo ra những dấu hôn thâm tím mê người.

Anh vẫn liên tục dùng con cặc to lớn thúc mạnh vào sâu bên trong.

" Áaaa...aa..a"

Đụ, làm tình, làm thật nhiều, thật sướng.

" Anh ra đây!"

Tử Sâm giữ chặt lấy eo thon mềm, thúc thêm vài cái, anh biết đâu là điểm G của cô, lợi dụng nó khiến Tư Yên như điên dại.

Cô không thể chịu được những khoái cảm này, miệng vẫn liên tục kêu rên rỉ :" A...aaa...ư....hức"

Nghe thấy tiếng rên của người phụ nữ bên dưới, Tử Sâm liền bật cười :" Tiếng kêu của em cứ làm anh rạo rực.

A~"

Ở tư thế này, người đàn ông có thể thấy được toàn bộ âm hộ nhỏ bé, hồng hào mà chặt chẽ kia đang chứa đầy tinh dịch pha lẫn với tinh trùng.

Không nhịn được, Tử Sâm dùng tay vỗ vỗ, xoa nắn, vuốt vẽ lỗ bướm.

Cảm giác vừa tê dại, vừa sung sướng này đã lấn át đi lí trí của cô gái.

Âm hộ liên tục rỉ nước dâm đãng, ướt đẫm ga giường.

Tử Sâm liền cố ý trêu chọc, dùng ngón tay giữa xâm nhập vào phía trong, lay mạnh, sục sạo, thăm dò.

Nước lồn chảy ra lênh láng, anh lộ rõ ý cười :" Xin anh đi "

" Ư...

Hức.."

" Mau nói xin anh!"

" Xin....anh..a~"

" Xin như nào?"

Tư Yên lúc này đã đỏ mặt tía tai, không còn nghĩ ngợi nhiều, nhanh chóng kêu ra những từ ngữ vặn vẹo :" Xin anh....làm em...áaaa"

Tử Sâm không chịu nổi nữa, lật người cô lại, đối diện chính mình.

Một tay sục cặc, một tay mân mê đầu ti hồng hào.

" Anh sẽ làm em có thai."

Đại dương vật nhắm chuẩn xác đâm vào lỗ lồn non mịn ngập nước.

Tốc độ nhanh như muốn giã nát lỗ âm hộ.

" Áaaaaa...aaa!

Nhẹ..nhẹ thôi....a...hức "

" Em sẽ....không..chịu nổi ... mất ......

áaaaa"

Kết hợp cùng làn dâm thủy ồ ạt chảy ra như suối, tiếng giã gạo của người đàn ông biến thành âm thanh " phạch phạch" " phạch phạch" .

Tử Sâm liên tục bóp nắn hai quả đào căng tròn mềm mịn.

Anh đỡ eo cô dậy, điên cuồng nhào tới, cặp vú cũng vì thế nẩy lên theo nhịp điệu.

Cuộc làm tình cứ thế diễn ra, kéo dài đến hơn 2 giờ sáng.

Tư Yên mệt mỏi ngủ thiếp, Tử Sâm dịu dàng lau sạch sẽ cơ thể cho cô, dọn dẹp bãi chiến trường.

Vốn dĩ từ sau khi mất đi trí nhớ, Tử Sâm luôn dạy cho cô những thói hư tật xấu, đến nay cũng gần 4 tháng, Tư Yên dần trở thành một cô gái dâm đãng...

______________

Mình đã sửa lại toàn bộ truyện, bao gồm cả tên nhân vật.

Tên cũ mình thấy nó quá là đại trà.
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
Chương 16. chạy trốn(1)


Dạo này công việc rất bận rộn, Tử Sâm phải thu dọn hành lý, bắt buộc đi công tác một chuyến.

Duy chỉ có một tuần, nhưng niềm ao ước lúc này của anh là được ôm người con gái trong vòng tay theo cùng.

Tử Sâm hôn nhẹ lên mái tóc :" Chờ anh!"

Người phụ nữ vẫn đang chìm trong giấc ngủ, như nghe được giọng nói, làm nũng "ưm" một tiếng, khiến thân thể anh quắn quéo.

Thật là muốn mang em giấu em vào trong áo!

.

Tư Yên tỉnh dậy, không thấy Tử Sâm đâu, trong lòng có chút cuống cuồng.

Chỉ khi quản gia bưng bữa sáng vào, cô mới thôi tìm kiếm.Tư Yên nghĩ lại chuyện đêm qua, tự nhiên khiến cô có chút thèm khát, đỏ mặt.

Điện thoại bỗng reo lên, cô xoay người với lấy.

Là điện thoại của Trương Bắc.

Người này là ai thế?

Tư Yên cũng đồng ý bắt máy.

Một giọng nói ấm áp nhưng cũng khá gấp gáp từ phía đầu dây bên kia:" Tư Tiểu thư?"

" Tư tiểu thư?

Có lẽ anh gọi nhầm số rồi.

Tôi là Trương Tĩnh Anh."

Tư Yên nghĩ, có lẽ người này đã nhầm lẫn mình với ai đó.

Cô nghi hoặc định cúp máy, người đàn ông phía bên kia vẫn không chịu từ bỏ :" Không!

Em là Tư Yên, Tĩnh Anh cái gì chứ!

Tôi vẫn luôn nhớ giọng nói của em.

Chúng ta gặp nhau đi, đừng để cho Tử Sâm biết!"

Tư Yên trong lòng trống rỗng.

Người đàn ông đó nói cái gì vậy?

Nhưng mà, cô lại cảm thấy có cái gì đó rất quen thuộc, muốn lại gần nhưng cũng muốn tránh xa.

Hai người hẹn gặp nhau ở một quán cafe thưa thớt bóng người.

Tư Yên nhâm nhi thưởng thức đồ uống, mắt cũng không ngại nhìn thẳng vào đối phương.

Trương Bắc thấy vậy cũng cảm thấy thoải mái, không khí cũng tự nhiên hơn hẳn.

Trương Bắc mở lời:" Em không còn nhớ gì về anh sao?"

Tư Yên đặt ly cafe xuống, lắc đầu xin lỗi.

Trương Bắc nói không sao, không cần phải xin lỗi.

Cô nói ra nguyên nhân vì sao mình lại mất trí nhớ.

Tai nạn!

Đúng rồi, là tai nạn.

Tai nạn sao?

Tư Yên trầm ngâm, nghĩ lại thấy không ổn.

Trương Bắc cũng thấy vậy :" Em thật sự bị tai nạn sao?"

"Tôi.. không biết.

Tôi không nhớ gì hết, Tử Sâm nói với tôi như vậy!"

" Tử Sâm?

Ha, chắc em không thể nhớ được, chỉ mấy tháng trước, hắn ta còn đánh gãy chân em.

Chính tôi là người đã chữa trị cho em."

"...Có lẽ, tôi đã biết nguyên nhân vì sao em mất trí nhớ rồi.

Hãy nghe lời tôi nói, em chỉ cần quan sát những hành động kì lạ của hắn đối với em.

Được chứ?"

Tư Yên cảm thấy người đàn ông này đang lừa gạt cô.

Nhưng bộ dáng ấy thì chắc chắn là không phải.

Cô nên làm sao đây?

Chẳng lẽ lại nghi ngờ chính chồng của mình?

Anh ấy đã đánh mình sao?

Tử Sâm...

Anh có giấu em điều gì không?

.

.

.

Tối đó, cô cứ mải suy nghĩ về buổi gặp mặt với Trương Bắc.

Càng nghĩ càng thêm rối rắm.

Quản gia bước đến, đưa cho cô điện thoại kết nối sẵn với Tử Sâm.

Có vẻ như anh đang chuẩn bị đi ngủ.

Tư Yên định mở miệng, nhưng chẳng biết nói gì hết.

Tử Sâm hình như cảm nhận được điều gì đó, gặng hỏi cô

" Có chuyện gì sao?"

" Không có.

Anh chuẩn bị đi ngủ ạ?"

" Ừm, anh chuẩn bị đi ngủ.

Anh nhớ em quá.

Chúng mình làm chuyện đó đi!"

Nghe giọng nói mệt mỏi từ phía bên kia, cô thở dài :" Làm kiểu gì chứ?

Thôi, đi ngủ thôi.

Anh mệt rồi, em cũng vậy."

Bây giờ cô chẳng muốn nói chuyện với ai cả.

Càng nói trong lòng càng thêm tơ rối.

" Nói anh nghe hôm nay em đã làm gì!".

" Không làm gì cả.

Em ngủ được chưa?

"

Tử Sâm cười thầm, có lẽ cô vợ của anh đã buồn ngủ rồi:" Ừm.

Hãy cứ để máy vậy đi!

Em ngủ ngon!"

________________

Mệt mỏi vì chuyện học tập.

Mọi người yên tâm, mình sắp end truyện rồi.

Khổ cực cho mọi người vì mong ngóng truyện.

Mình sẽ cố trong tháng này kết thúc để còn làm nốt 2 truyện kia nữa.

Chúc mọi người một ngày vui vẻ ❤️
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
chương 17. chạy trốn (2)


Hôm nay đã là ngày thứ 5 kể từ hôm Tử Sâm đi công tác.

Trương Bắc liên tục gọi điện thúc dục cô nên đi thôi miên lấy lại trí nhớ.

Tư Yên trong lòng đang rất cuộn trào, đi hay không đi?

Tử Sâm cũng sắp trở về.

Nếu lần này không đi được, thì cũng chẳng còn lần nào đi được nữa.

" Yên Yên!

Nếu em biết được quá khứ giữa hai người, chắc chắn em sẽ rất hận hắn ta.

Em nhất định phải biết được sự thật!

Làm ơn!"

Giọng nói phát ra từ bên trong điện thoại nhưng không có một lời hồi âm ngay sau đó, chỉ có tiếng thở đều của cô gái.

"...được "

_____________

Tư Yên muốn ra ngoài rất khó khăn, quản gia lúc không có Tử Sâm chính là người giám sát 24/7, muốn ra ngoài phải gặp rất nhiều trở ngại.

Nhưng cũng may, lần này ông ta rất lỏng, vì thế cô mới có thể thoát ra ngoài thành công.

Tư Yên vội vã leo lên một chiếc xe đen gần đó.

Liệu quyết định lần này của cô có phải là đúng đắn?

Nhưng vừa ngồi xuống, điện thoại reo lên, khiến cho cô giật bắn mình.

Là của Tử Sâm.

Tư Yên ra hiệu cho Trương Bắc đừng lên tiếng.

" An An!"

" Dạ"

" Sao lại lâu bắt máy thế?"

Giọng Tử Sâm không nặng cũng không nhẹ vang lên.

Tự dưng trong lòng anh cứ bồn chồn không sao tả hết, nên đành phải gọi cho Tư Yên.

" Em vừa mới trong phòng tắm ra.

Có chuyện gì sao?"

" Không có.

Anh sắp về rồi!

Còn 1 ngày rưỡi nữa, anh sẽ lại được gặp em!"

Hai người hàn huyên một lúc rồi cúp máy.

Sau khi cúp máy, Tư Yên thở phào dựa lưng vào ghế, thắt dây an toàn.

Cô cũng chẳng hiểu vì sao mình lại hồi hộp đến thế.

" Vất vả cho em rồi!"

Trương Bắc lái xe mang theo cô rời đi!

Ở phía bên kia, sau khi cúp máy xuống, Tử Sâm vẫn không yên tâm, anh cảm giác có chuyện gì đó sắp xảy ra.

Cầm tấm ảnh trên bàn lên, vuốt ve vài đường, ánh mắt trìu mến.

Tử Sâm bắt đầu dùng sức liếm láp bức ảnh.

Một tay thò vào trong ống quần, một tay cởi cúc khoá.

A~

Tiếng thở dốc bắt đầu vang lên.

Anh vẫn liên tục liếm vào bức ảnh.

Lôi dương vật to lớn bên trong ra, sục sục.

" An An...An An..a~"

Một lúc lâu sau, bức ảnh có hình một người thiếu nữ trần như nhộng đang nằm ngủ bị dính đầy chất trắng lỏng, nhớt nhớt, tanh tanh.

Tử Sâm thoả mãn lau sạch bức ảnh, rồi đến cơ thể.

" Anh nhớ em thật đấy!

Khi nào về gặp em, em đừng hòng rời khỏi giường."

______________

Trương Bắc đưa Tư Yên đến một bệnh viện tư nhân, dẫn đến một căn phòng khá lớn.

Trong đó có một vị bác sĩ trẻ đang ngồi thống kê thông số.

Cô ta liếc mắt nhìn hai người, rồi lại tiếp tục tập chung vào công việc.

Trương Bắc không tỏ thái độ gì cả, như đã quá quen với người phụ nữ này:" Cô ấy là Tư Yên.

Bị mất trí nhớ.

Là người mà tôi vẫn hay kể với cô."

Thẩm Vân dừng tay, đứng dậy đi đến cạnh Tư Yên.

Cô ta khá cao, Tư Yên chỉ đứng đến tai mặc dù cô 1m65.

Nhưng cô ta cũng chẳng nói gì, chỉ đi quan sát xung quanh rồi lại tiến đến chỗ Trương Bắc :" Chúng ta cần nói chuyện riêng chứ nhỉ?"

___________

" Cô nghĩ có lấy lại trí nhớ được cho cô ấy không?"

" 80%.

Nhưng thật sự là tiêm thuốc chứ?

Nghĩ thôi cũng thật kinh khủng"

" Tôi đoán là vậy.

Với tính cách biến thái của Tử Sâm, thì khả năng này rất cao đấy."

Thẩm Vân cũng không nói gì nữa, ra dẫn Tư Yên đến phòng cách âm lớn nhất bệnh viện này.

_________________

Uwu, mình ra sắp hết gòi nè.
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
chương 18. nhân cách thứ 2


Tư Yên bồn chồn nằm im trên ghế xếp.

Trong lòng cô bây giờ có rất nhiều suy nghĩ.

Quá khứ của cô ra sao ?

Nhiều lúc ngoài mặt thì nói không quan tâm nhưng thật ra trong thâm tâm cô vẫn rất tò mò.

Thẩm Vân nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh trấn an, nói cô hãy thả lỏng ra.

Thẩm Vân cầm lấy một sợi dây chuyền hình đồng hồ.

" Tư Tiểu thư, cô sẵn sàng rồi chứ ?"

'Tư tiểu thư sao?

Ha, tại sao họ lại luôn miệng gọi mình như vậy?

Nhưng mà mi mắt nặng quá'

Tư Yên chăm chú nhìn chiếc vòng đưa qua đưa lại.

Tiếng đồng hồ trong phòng kêu ' tích tắc '.

Tư Yên khẽ nhắm mắt.

" Tư tiểu thư, cô tên là gì ?"

Nhưng đáp lại Thẩm Vân chỉ là sự im lặng.

" Tư tiểu thư ?"

" Tư tiểu thư ?"

Bịch.

Một tiếng vang lên.

Tư Yên mở mắt nhìn chằm chằm vào vị bác sĩ trẻ.

" Cô đang làm gì vậy ?"

Tư Yên ngồi dậy, rời khỏi chiếc giường , lại đi tới cửa phòng định mở cửa nhưng không thể mở được.

" Tư tiểu thư, cô sao vậy ?"

Thẩm Vân khó hiểu nhìn chằm chằm vào bệnh nhân của mình.

" Cô biết tôi sao ?

Nhưng mà điều đó không quan trọng.

Quan trọng là tên khốn đó đâu rồi ?"

Tư Yên lúc này như một kẻ điên, ráo riết đòi mở cửa phòng.

Cô đi đi lại lại như trong trạng thái chuẩn bị tấn công.

Thẩm Vân có chút sợ hãi :" Tư tiểu thư cô bình tĩnh trước đã.

Chúng ta chỉ mới mở đầu phần thôi miên.

Cô đột ngột ngồi dậy, chúng ta lại phải bắt đầu lại.

Haiz "

Tư Yên nghe không lọt tai.

" Cái gì mà thôi miên, chết tiệt.

Cái tên Tử Sâm kia đâu rồi.

Tôi nói cho cô nghe, tôi thân xác yếu đuối nên không thể đấu lại hắn ta nhưng mà bây giờ thì khác rồi tên khốn ạ."

" ??

Cô nói gì tôi chả hiểu.

Quay lại đây chúng ta đang thôi miên dở."

Thẩm Vân bất lực nhìn cô.

Tư Yên không đáp trả.

Mày mò mãi mới mở được chiếc cửa lớn.

Lưng cô như mọc cánh, phi ra thật nhanh.

Bên ngoài Trương Bắc ngồi cửa đợi cô.

Thấy Tư Yên vội vã như vậy, làm anh có chút hiếu kì.

" Yên Yên ?

Em xong rồi sao?

Em tìm lại được kí ức rồi sao?

Tuy hơi nhanh nhưng mà tốt rồi !"

Tư Yên sựng chân, nhìn người đàn ông to lớn hơn mình một cái đầu.

Những hình ảnh quen thuộc từ người đàn ông ấy bắt đầu cũng hiện về.

Đó là người đã chữa trị thành công đôi chân cô trong quá khứ.

" Anh là Trương Bắc.

Phải không ?"

Trương Bắc vui vẻ nở rõ nụ cười trên gương mặt.

Thật tốt vì cô đã nhớ ra anh.

Anh đã yêu cô ngay từ cái lần đầu nhìn thấy cô, nhưng khi đó cô đang thuộc về người khác.

Tính chỉ chúc cho cô gái nhỏ này hạnh phúc nhưng mà người kia lại không được như vậy.

Thẩm Vân từ bên trong đi ra, kể lại quá trình chỉ hỏi tên mà cô như biến thành người khác vậy.

_____________________

Bên kia, Tử Sâm đang thu xếp trở về.

Anh cầm trên tay chiếc điện thoại.

Nhìn nó không dưới 20 lần rồi.

An An đang làm gì mà không nghe điện thoại?

Trong lòng hắn có chút bất an.

Gọi ngay cho ông quản gia.

Quản gia nhanh chóng bắt máy.

Đầu dây bên kia có vẻ rất tức giận.

Quản gia lau những giọt mồ hôi lạnh, chậm rãi nói sự thật cho Tử Sâm.

Hắn nghe xong liền cúp máy.

Khi về sẽ hỏi tội ông.

Liền huy động cho chiếc máy bay riêng nhanh nhất có thể trở về.

" An An.

Em rốt cuộc đã đi đâu.

Tôi tin tưởng em như thế mà."

_____________

Trên chuyến bay, Tử Sâm vẫn luôn tìm cách liên lạc cho Tư Yên.

Tư Yên bên này đang ngồi nói chuyện quá khứ với Trương Bắc và Thẩm Vân.

Thẩm Vân liên tục há hốc mồm.

Còn Trương Bắc cảm thấy cô gái này bây giờ vừa xa lại vừa gần.

Dường như không thể nắm bắt được nữa.

Cô không hề yếu đuối như trước nữa.

Mà như là có một ngọn lửa đang thiêu đốt ở đằng sau.

Anh không biết nên vui hay nên buồn nữa.

Đến lúc ra về, Trương Bắc đưa Tư Yên để trở về biệt thự của Tử Sâm.

Cô đột nhiên đau đầu dữ dội.

Mọi thứ cứ quay cuồng, có một giọng nói dịu dàng nào đó cứ vang lên.

Tư Yên hét lên một tiếng thật lớn, rồi ngã bịch xuống.

Trương Bắc hốt hoảng bế cô lên, định đưa trở lại bệnh viện.

Đột nhiên mắt cô lại mở ra một lần nữa.

Nhìn chằm chằm vào người anh.

Cô đẩy anh ta ra.

Hai người cùng nhau ngã xuống đất.

Trương Bắc lại gần hỏi han.

" Em có sao không?

Vừa rồi em làm anh sợ..."

Tư Yên lắc đầu.

" Anh tránh xa tôi ra đi.

Để người của chồng tôi thấy thì không hay đâu !"

Trương Bắc khó hiểu, vừa rồi cô còn hùng hổ lắm mà sao bây giờ lại sợ hãi như thế này.

Hai người họ đang đứng trước nhà của Tử Sâm.

Mọi cái thân mật vừa rồi đã được ghi lại trong camera được gắn ở ngoài cổng.

Tư Yên biết rõ.

Cô run rẩy.

Những người vệ sĩ trong nhà vội vàng chạy ra đón tiếp Tư Yên về nhà.

Quản gia vui mừng đi tới :" Thiếu gia sắp về rồi.

Thật may quá tiểu thư cũng trở về, không thì lão già này sẽ thật khủng khiếp!"

_________

Trời đấc ơi.

Lâu rui mình không viết nên nó lủng củng chỗ nào thì bảo mình với nhé.

Có nhìu bạn muốn ib riêng với mình nhưng mà ở Wattpad mình không có check lắm.

Fb của mình là Nguyễn Ánh Xuân.

Link nè:


Chương này có nghĩa là Tư Yên đang làm thôi miên thì xuất hiện lại nhân cách cũ.

Suy ra trong cơ thể cô có hai nhân cách là Trương Tĩnh Anh ( nhân cách hiện tại) và Tư Yên ( nhân cách trước kia)

Đoạn nào các bạn cảm thấy không hay, khó hiểu, sai chính tả, lủng củng thì bảo mình với nhé.

Lâu rồi mình không viết mình cũng chẳng nhớ nội dung huhu xin lui các bạn nhaaaa.

Cảm ơn các bạn đã chờ đợi mình.

Cùng đón xem các chương sau nha.
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
chương 19. nhân cách thứ hai(2)


Tư Yên theo quản gia vào nhà.

Bên ngoài, Trương Bắc bị đám vệ sĩ chặn kín.

Trước đó, cô có bảo anh hãy mau rời đi, bởi vì chồng cô sắp quay về.

Cô biết chồng cô chưa bao giờ đánh mắng cô, nhưng một khi tức giận, cũng làm người khác bảy phần kinh sợ.

Lúc này một cuộc điện thoại gọi đến, quản gia nhanh tay cầm máy, kính cẩn nói rất nhanh gì đó rồi liếc sang Tư Yên mấy lần.

Khỏi cần nghĩ cũng đoán được đó là cuộc gọi từ ai.

Tư Yên vô thức nuốt nước bọt, cầm một miếng cam bóc sẵn cho vào miệng, làm bộ như rất bình thường.

Nhưng trong người cô có một cảm giác rất bồn chồn, chân tay rất khó chịu, thậm chí tim có chút đập nhanh.

Ông quản gia cúp máy, Tư Yên vẫn lén quan sát.

Nhưng vẫn là không có một tiếng trả lời nào thay cho sự tò mò của cô.

Không gian im lặng bao chùm, một cảm giác bức bách, ngột ngạt, khó thở xộc đến.

Tư Yên vội vã muốn rời nơi này, chuẩn bị đi lên phòng.

" Em đi đâu đấy?

Không tính chào hỏi anh sao ?"

Cửa lớn bị ánh sáng bên ngoài xuyên thẳng, người đàn ông cùng hai tên đồng bọn khác ngược chiều ánh sáng, tạo nên một khung cảnh kì dị, là những bóng đen khuất mặt, vô cùng to lớn.

Tư Yên lúc này như dừng chân tại chỗ, nhúc nhích không được, đi tiếp không xong.

Người đàn ông bước lại gần phía cô, nếu là như bình thường, Tư Yên sẽ vội vàng chạy đến ôm chầm lấy người kia.

Nhưng không biết tại sao, trong lòng cô cái cảm giác sợ hãi vô cùng to lớn.

" Em không tính nói gì sao?

Anh thật sự rất nhớ em đấy"

Đúng vậy, người đàn ông kia chính là Tử Sâm.

Hắn ta tự hứa với bản thân mình sẽ khiến cô hằng đêm rên rỉ trong sự hoan ái.

Thế mà gì đây ?

Suýt chút nữa người đã biến mất.

Tử Sâm ôm Tư Yên từ phía sau, vùi mình vào hõm cổ hít lấy hít để mùi hương ngọt ngào thân quen.

Mùi hương ấy, khiến hắn trầm mê, khiến hắn ngày nào cũng tưởng tượng cảnh cô nằm dưới thân mình run rẩy cầu xin.

" Nói đi, em nhớ anh không ?"

" Em rất nhớ anh."

Tư Yên trong lòng lúc này đang rất hoảng sợ, chỉ cầu một tia hy vọng từ ai đó.

Cô không biết lí do nào mình lại có thể sợ hãi đến lợi hại như vậy.

" Em nói dối!"

Tử Sâm siết chặt tay mình lại, có thể khiến cô gái nhỏ bé trong lòng chết ngạt.

Tư Yên lúc này cũng cảm thấy không ổn, vội nắm lấy cổ tay người kia kéo mạnh ra.

Hai người tách khỏi nhau.

Một người đứng yên, một người chao đảo.

" Em đã đi đâu ?"

Tử Sâm dùng lời nói rất nhẹ nhàng, như rót mật vào tai.

Nhưng mà đây lại là mật ngọt thiu thối.

Tư Yên vô cùng hoảng sợ.

Cô nên nói như nào đây?

Cô không muốn nói dối, đã thế lại không thể nói dối, vì xung quanh có rất nhiều tai mắt, đã vậy camera ngoài cổng đã quay lại được cảnh thân mật của cô với bác sĩ Trương.

Nhưng quan trọng là, biết nói như nào, giải thích như nào ?

Tử Sâm đợi một hồi không có tiếng trả lời, sự kiên nhẫn trong hắn cũng đang dần bị bào mòn.

" Đừng để anh nhắc lại một lần nữa!"

" Em...

Bác sĩ Trương đến tìm em có chút chuyện, anh ấy nói có liên quan đến đôi chân ngày xưa em bị tai nạn gãy.

Nhưng mà chỉ là muốn nhờ em để lấy tài liệu thôi ạ"

Tư Yên dùng gương mặt hết sức chân thành, như kiểu mọi chuyện xảy ra như nào, cô kể lại y như thế.

Tư Yên không biết từ đâu lại có thể nói dối thành thạo, cô biết việc này không thể liên lụy đến Trương Bắc nhiều.

Nó còn liên quan đến quá khứ mà cô luôn tìm kiếm.

Tử Sâm cũng có vẻ tin tưởng lời nói của cô.

Nhưng mà chỉ là có vẻ.

" Vậy tại sao em không nghe điện thoại anh ?

Sao em lại trốn khỏi tài xế cùng vệ sĩ ?"

" Em cũng không biết nữa, em vô tình gặp bác sĩ và có nói tài xế ở đó chờ em một chút, ai mà ngờ mọi người lại tìm kiếm em như vậy..."

Thật ra Tử Sâm vẫn có chút nghi ngờ Tư Yên, bởi vì nhiếp ảnh anh thuê để theo dõi cô đều bị mất dấu.

Nhưng Tử Sâm cũng không thể nào tiếp tục nghi ngờ nữa, bởi vì với sự nũng nịu và đáng yêu của Tư Yên đã làm anh siêu lòng.

" An An, anh có món quà này muốn tặng em."

Nói rồi Tử Sâm vén tóc, đeo cho cô chiếc vòng cổ có đính vài hạt kim cương nhỏ.

Đó là chiếc vòng mà khi xưa mẹ anh để lại, để sau này có thể chính tay mình đeo nó cho con dâu.

Tư Yên cảm động, đột nhiên cơn đau đầu dữ dội lại truyền đến, ngã bịch.

Tử Sâm hoảng sợ, ngồi xuống bắt lấy cánh tay đang không ngừng ôm đầu run rẩy của cô.

Bất ngờ, Tư Yên đẩy mạnh Tử Sâm ngã nhoài.

Cô nhẹ nhàng đứng dậy, phủi phủi chiếc áo bên ngoài.

Ngẩng cao đầu nhìn xuống, như một vị nữ hoàng với hiệp sĩ.

"...

Tử Sâm!"

________

Vẫn câu nói cũ: không ổn, hay sai chính tả chỗ nào cứ bảo mình nhé, mình xin nhận lời góp ý.

Chúc các bạn một ngày vui vẻe 💖💖
 
Back
Top Bottom