Cập nhật mới

Khác '' Bạn trai " của tôi [Yandere]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
236700150-256-k274475.jpg

'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
Tác giả: Sp-ringg
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là truyện đầu tiên mình viết

Tôi không thể nào chia tay anh ấy... không thể.

Hmmm, hôm nay anh ấy đến tìm tôi. phải làm sao đây??



yandere​
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
Chương 1. Tìm đến nhà


"Chào dì!

Con đến để tìm Yên Yên, không biết em ấy có nhà không ạ?"

" Là Tử Sâm hả !

Thật may quá, con bé trên phòng đấy, mà gần 2 tuần này nó cứ ru rú trong phòng, dì lo lắm!"

- Vậy để con lên gọi em ấy.

Dứt lời, người đàn ông hướng mũi chân về phía cầu thang đi lên.

Bước chân của rất bình thản, mang theo sự chậm rãi.

Mỗi bước chân để lại tiếng động khá vang, tạo sự kịch tính như trong những bộ phim kinh dị, và nhân vật nữ chính ở đây không ai khác chính là tôi!

Từ lúc người đàn ông kia đến, tôi như kẻ chạy trốn gặp phải bóng ma, tôi đã cố lắng nghe mọi thứ dưới nhà.

Nhưng không ngờ hắn ta sẽ đến đây tìm tôi.

Trong căn phòng cũng nhỏ ngập tràn sắc hương thiếu nữ này toả ra sự sợ hãi và tiếng thở dồn dập.

2 tuần nay, tôi đều phải sống trong nỗi ám ảnh về một ngày nào đó, ngày mà có một tên quỷ dữ sẽ đến để " yêu thương " tôi!!

Nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy!.

Sắp rồi....

Sắp đến rồi...

" Cạch"

Tiếng chìa khoá không nhanh không chậm, lách cách.

Cửa phòng bị khoá chặt đã được mở.

Tâm trạng của tôi ngay lúc này thật sự hoang mang !

" Rõ ràng là tôi đã cầm theo mình chìa dự phòng rồi mà!?!?"

Một dáng hình cao lớn cực kì đẹp đẽ đập vào mắt tôi dần dần tiến tới, đối lập với hình ảnh tôi đang ngồi co ro trên chiếc giường nhỏ, cùng với đó là một nụ cười tôi đã ám ảnh suốt trong 8 tháng qua

" Ôi em yêu, sao lại hư vậy hả?

Sao lại đi trốn anh?"

"..."

"2 tuần nay không gặp em, anh thề, anh như muốn nổ tung vậy.

Khó chịu lắm em biết không??"

Rồi người đàn ông tiến lại ôm tôi vào lòng.

"Cục cưng của anh, anh phải phạt gì em đây nhỉ?

Chẳng chịu nghe lời gì hết."

"...."

"Aw, em khóc à??

Ngoan, đừng khóc, anh còn chưa làm gì em mà!!.

"

" Mẹ em nói cả tuần đều không ra khỏi phòng à?.

Em trông gầy hơn rồi này em yêu!!"

Sau đó, anh ta cúi xuống đôi môi của tôi, tôi cảm nhận được đó là nụ hôn của sự tức giận.

Nụ hôn ấy khiến tôi tê dại, thậm chí là đau đớn

"Thôi nào, hãy đáp trả anh đi!"

Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể lặng thinh.

Những giọt nước mắt úa ra, tôi nức nở bật khóc.

"Ngoan, không khóc, được chứ?

Nghe anh nói này!

Hãy quay về sống với anh như lúc trước, anh hứa anh không làm gì em đâu.

Được chứ?

Anh hứa sẽ không dùng roi quật vào chân em!

Được chứ?"
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
Chương 2. Liếm nó


Hắn uy hiếp tôi, luôn kiểm soát và khống chế tôi.

Lúc nào cũng làm tôi rơi vào trạng thái ngột ngạt mà hắn tạo ra.

Tiếp đó tôi cảm thấy thật may mắn khi giọng nói đầy sự lo lắng của mẹ dưới nhà vang lên:

" Yên Yên à, có chuyện gì thì cứ nói ra.

Hay để mẹ lên đó với con nhé!!!"

Thấy vậy, Tử Sâm cũng không làm gì nữa, anh ta chỉ quay lại nhìn tôi rồi nở nụ cười

" Ngoan!

Nếu không em sẽ biết hậu quả đấy!

Nói cho em nghe nhé: công ty của bố em đang rất cần anh.

Nếu không có nó, cả bố và mẹ của em sẽ không ổn đâu!

Em nên biểu hiện cho tốt!"

Tử Sâm kéo tôi một mạch xuống nhà.

Mẹ tôi ân cần hỏi han, tôi thì nghĩ mãi mới ra được một cái lý do...đó là tôi đang giận dỗi anh ý.

Một lý do thật là trẻ con.

Tôi đề nghị với mẹ sẽ quay về trường học, và mẹ tôi tất nhiên cũng đồng ý.

Nhưng nào có biết được : cái tên thư sinh mà mẹ lúc nào cũng khen ngợi, tin tưởng kia đã ép tôi thôi học.

Chỉ vì hắn ta cảm thấy bên ngoài không an toàn, tôi sẽ bị mê hoặc bởi những thứ xung quanh.

Sau đó anh ta giúp tôi chuẩn bị đồ đạc và dắt tôi lên chiếc xe đắt đỏ.

Tôi cũng chẳng làm lạ gì vì Tử Sâm vốn là một người đẹp trai, học giỏi lại còn giàu có.

Là tài năng bẩm sinh đấy, và tôi cũng chưa nghe một tin tức gì về bố mẹ của anh cả.

Ngồi trên xe, không khí lạnh lẽo, trầm ngâm, chẳng một ai lên tiếng.

Bên ngoài đường, người qua lại thi nhau hò hét, chỉ chỏ, bàn tán.

Tôi không muốn mở lời, cả Tử Sâm cũng không.

Xe cứ chạy, bánh cứ lăn, cho đến một nơi cực kì hoang vắng, xe mới dừng hẳn.

Tôi hoảng sợ.

Liệu anh ta tính giết tôi ngay chỗ này à??

Rồi đột nhiên Tử Sâm ấn đầu tôi về phía dư*ng v*t của anh ta.

Tôi hoang mang, sợ hãi, muốn ngẩng đầu lên nhưng không thể vì anh ta ấn quá chặt.

Tử Sâm kéo khoá quần xuống, cái thứ " dương v* t" đó đột nhiên phóng ra, đập thẳng vào mặt tôi.

Tôi còn ngửi thấy mùi tanh tanh có chút nhớt nhớt, không hẳn là bẩn thỉu, chắc anh ta đã thủ d*m một lúc trước khi đến đây , bởi vì anh ta lau nhưng không có sạch.

Tôi biết chắc anh ta để dành cho tôi, bởi vì lúc trước cũng vậy!

"Bảo bối liếm 'nó' đi.

'Nó'nhớ em lắm đấy!

Hai tuần mà!!"

Rồi anh ta không đợi câu trả lời, trực tiếp đem cái thứ kinh tởm kia nhét vào miệng tôi.

Ấn đầu tôi liên tục.

"A~~ Sướng quá.

Chỉ có em mới làm anh được như vậy.

A~!"

" Cái miệng nhỏ của em thật ấm áp và dễ chịu."

"A..a~"

Thật kinh tởm!.

Những lần trước toàn là anh ta ép tôi.

Tôi không hề tự nguyện.

Đó cũng chính là một trong những lí do mà tôi đòi chia tay anh ta!

Nhưng cũng chỉ là "một trong những lí do" thôi.

Anh ta còn làm những chuyện kinh tởm hơn thế nữa!

Sắp không xong rồi!!

"A~ Tư Yên à.

A~ Yên Yên !

Yên Yên !

Yên Yênn"

Sau đó Tử Sâm ấn đầu tôi mấy lần nữa mới chịu bắn ra.

Chắc cũng phải 15 phút rồi nhỉ.

"A~ Thích quá!

Nào, bé ngoan , mau nuốt hết đi.!!"

Trong cổ họng tôi bây giờ ngập tràn tinh d*ch.

Tanh tanh, mà cảm giác đục ngầu.

Thực sự cổ họng tôi bây giờ rất rát.

Ngay cả cơ miệng cũng cứng đơ, cảm giác như không còn là của mình nữa.

"Anh còn muốn làm thêm nhiều lần nữa cơ!"

Rồi Tử Sâm lại bắt lấy tay thôi, mặc kệ tôi đang than khóc như thế nào.

Anh ta thủ d*m bằng tay tôi.

Đó không phải là lần đầu tiên, và tôi có thể cảm nhận được nó rất to và rất nóng.

Anh ta còn ép tôi nhìn thẳng vào cái "dương v*t'' đỏ đỏ tím tím còn có nhiều gân chằng chịt bám quanh ấy.

Chuyện này bao giờ mới kết thúc đây!!

___________________________

Mọi người thông cảm cho cách viết trẻ trâu này của mình🥺

Nói thật điểm văn của mình toàn được 5.

*Chương tiếp theo có thể là Quá khứ và Sự trừng phạt.

Cảm ơn mọi người đã đọc nó.
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
Chương 3. Quá khứ (1)


Chương này hơi nhạt.

Thông cảm nhé!!

____________

Năm ngoái, khi tôi nhận được một tờ giấy thông báo trúng tuyển Đại học, một trường Đại học về Thiết kế.

Tôi còn nghe nói, ngôi trường này nằm gần với trường Y khoa gì đó rất nổi tiếng, nhưng tôi không thể nào nhớ tên.

Và ngày đó cũng thật trùng hợp với ngày sinh nhật tuổi 18 của tôi.

Mẹ tôi tổ chức tiệc linh đình, chỉ tiếc là bố công tác xa, không thể về nhà.

Sau đó, tôi đã tự mình dọn lên thành phố bên cạnh sống và học tập.

Cũng không hẳn là quá xa nhà.

Bắt taxi là có thể về được.

Rồi cuộc sống của tôi cứ bình thường như thế mà trôi qua.

Sáng thì đến lớp, có khi là trốn tiết cũng chẳng ai nói gì.

Đây quả thực là cuộc sống tôi hằng mong ước.

Cho đến một ngày, đứa bạn thân cùng phòng rủ tôi trốn khỏi kí túc xá, đi chơi đêm.

Vốn dĩ tôi là một đứa :buổi sáng thì ngoan ngoãn, buổi tối thì đi nhậu nhẹt này nọ, nhưng tôi không hề hư hỏng.

Cho nên đương nhiên tôi đã đồng ý với nó.

Rồi bạn biết không?

Cuối cùng thì nó bỏ tôi để gặp lại mấy cái đứa bạn cũ, thế là tôi đành phải lủi thủi về một mình.

Nói chung thì kí túc xá cũng đã khoá cửa, chắc đêm nay phải mặt dày qua ở nhờ nhà đứa bạn đã lâu không gặp vậy.

Nhưng theo quan niệm của tôi, những lúc đi về thì chẳng có gì gọi là may mắn cả.

Trong con hẻm nhỏ, tôi thấy cảnh tượng một người đàn ông trẻ tuổi đang nằm vật vã giữa đường.

Lúc đầu tôi nghĩ, hay người này giả vờ để cướp tài sản?

Nhưng nhìn kĩ lại, phát hiện ra anh ta hình như là bị xe đâm rồi bỏ trốn.

Tôi nhanh chóng gọi điện đến bệnh viện.

Trên xe cứu thương, anh ta nắm chặt tay tôi, làm cách nào cũng chẳng thể buông bỏ, nhiều lúc khiến tay tôi bị đau.

Khi được cứu chữa, bác sĩ nói không bị sao cả, chỉ bị phần chân là nặng, có lẽ anh ta sẽ phải ngồi xe lăn tầm 2 tháng đấy.

Tôi tính đi về, nhưng vị bác sĩ bảo ở lại trông bệnh nhân, tất nhiên tôi phải ở lại, vì dù sao đi nữa tôi cũng ngại với việc gặp lại người bạn cũ kia.

Rồi tôi thiếp đi lúc nào không hay.

Trong giấc mơ, tôi thấy có bàn tay ấm áp của ai đó đang xoa đầu mình, thủ thỉ cái gì mà:" Tìm thấy em rồi!"

__________________________

**Chương này công nhận nhạt nhẽo thực sự, nhưng các cậu ủng hộ tớ nhé

Tớ sẽ chỉ làm khoảng 2 đến 3 chương về quá khứ thôi cho đỡ nhàm chán.

Cảm ơn mọi người đã đọc .

Vote và follow cho tớ nhé!!
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
Chương 4. Quá khứ (2)


Sáng hôm sau, tôi thấy cơ thể mình đang nằm trên giường bệnh, còn người đàn ông tối qua thì ngồi trên ghế gọt táo.

Lúc này đây tôi mới nhìn rõ gương mặt của anh ta.

Tôi thề, anh ta đúng chuẩn gu tôi.

Siêu đẹp trai, mà dáng ngồi thôi cũng cảm thấy anh ấy cao khoảng mét 85-90 gì đó.

Trông tôi mới giống người bệnh.

Quả thực, bàn tay của anh đẹp đẽ, vừa thon lại vừa dài.

Nói chung cái gì cũng đẹp.

Nhưng cách bổ táo của anh ấy, nó cứ sao sao í.

Tuy là gọt sạch sẽ, không làm đứt sợi.

Nhưng thỉnh thoảng, tôi thấy anh ta kiểu như phẫu thuật quả táo thì đúng hơn.

Tôi vội vàng ngồi dậy :" À..

ừm...anh tự trả tiền viện phí nhé!"

Rồi anh cười nhẹ

"Haha, em dễ thương thật đấy!

Tất nhiên là anh phải trả.

Dù sao thật sự cảm ơn em, nếu hôm qua anh không được đưa đến bệnh viện kịp thời, thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa."

" Mà em học trường Thiết kế bên cạnh à??"

"Nói vậy thì anh học trường Y đó ạ?

Ngưỡng mộ thật đấy.

Mà sao anh biết hay vậy?

"À thì có trong thẻ sinh viên của em nè!

Tư Yên!"

Tôi ngượng ngùng đỏ mặt như quả cà chua chín khi anh ấy gọi hẳn tên tôi.

Anh cũng giới thiệu chính mình rồi chúng tôi trao đổi phương thức liên lạc.

Anh nói anh tên là Hoắc Tử Sâm Một cái tên chỉ sự quý báu.

Hmm, hay đấy !

Mà hình như nghe quen quen.

Nhớ rồi!!

Anh ấy là người nổi tiếng của ngôi trường đó và cũng có chút tiếng tăm ở trường tôi.

Đã thế lại học về ngành phẫu thuật và pha chế hoá học.

"Cảm ơn em!"

"À hả..

À cũng không có gì, đó là việc em nên làm, anh giữ gìn sức khoẻ, và chân anh cũng mau chóng hồi phục.

Vậy em về trước, gặp sau ạ!

"

Ra khỏi phòng bệnh, trong đầu tôi ngập tràn những câu hỏi hiếu kỳ.

Nói đến chân...Tại sao Tử Sâm lại ngồi được dưới đó nhỉ?

Tại sao mình lại nằm trên giường?

Chắc là lúc đó có bác sĩ.

Lạ nhỉ?

Mà thôi kệ, không nên tò mò những điều nhỏ nhặt.

Khi Tư Yên vừa rời khỏi phòng, ngay lập tức bên trong lộ rõ gương mặt điên rồ của Hoắc Tử Sâm:

- Không phải là cảm ơn vì chuyện em cứu anh đâu!

Ha, dù sao cũng cảm ơn em vì đã xuất hiện một lần nữa.

Yên Yên!!

Chúng ta lại gặp lại rồi!

_______________________

Mình biết là truyện mình thỉnh thoảng thì cũng có nhạt nhẽo và phi lí.

Nhưng mà không hay thì thôi.

Đừng nặng lời nhé

Dù sao thì cũng cảm ơn mọi người nhiềuuu. 🙆❤️
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
Góc giới thiệu truyện mới


Mình chưa nghĩ ra được tên cho truyện này.

Nhưng nội dung sẽ là nu9 giả trai, gia nhập vào một ngôi trường nam sinh làm nhiệm vụ.

Sau đó bị các nam chính phát hiện.

Có H các kiểu.

Sau đó nu9 cảm thấy bối rối, hoảng sợ nên luôn tìm cách trốn chạy.

Và chạy đến một ngôi nhà mang phong cách Âu cổ.

Nu9 mặc dù thâm tâm không muốn vào, nhưng do có sự tò mò sương sương nên đã vào ngôi nhà đó và bị bắt nhốt lại bởi các nam chính

Sau này nữ chính mới phát hiện cả nu9 và các na9 cùng cha khác mẹ, duy chỉ có nu9 là con nuôi

Và nu9 cũng phát hiện, trước đây bị bọn họ khống chế, tiêm vào người một loại thuốc mất trí nhớ, nhưng cuối cùng cũng nhớ lại.

Mà lúc đó khi thuốc tiêm vào người, phải cần một khoảng thời gian nhất định mới mất trí nhớ, nên nu9 đã cố chạy chốn và được tổ chức cứu ..

Sau đó là quá trình NP tập thể🙂))

Nghe hơi xamloz tí nhưng không sao, lúc viết mình sẽ chỉnh sửa nội dung.

Các cậu nghĩ hộ mình cái tên với

Truyện này thuộc thể loại: NP, H++, Yandere

Follow tớ đi:333
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
Chương 5. Sợ hãi


Sau lần ấy, chúng tôi từ từ tìm hiểu rồi tiếp cận nhau.

Những lúc đầu tôi cảm thấy rất ngượng ngạo nhưng rồi dần dần cũng quen.

Tử Sâm cực kì nuông chiều, tôi thích cái gì, anh ấy đều mua cho bằng hết.

Đó là thời gian mới quen nhau.

Nhưng rồi yêu càng lâu, tôi phát hiện ra anh ấy luôn lén lút từ chối tất cả các cuộc trò chuyện, gặp mặt của tôi.

Thảo nào mấy đứa bạn hay nói tôi là một đứa "khinh người" trong khi tôi chẳng biết chuyện gì xảy ra.

Mọi chuyện càng tồi tệ hơn khi tôi được một anh trai khoá trên tỏ tình, Tử Sâm đã rất tức giận, anh ấy tuy không đánh tôi nhưng thay vào đó là sai người đi đánh tập thể đàn anh kia.

Vốn dĩ anh học trường Y Khoa nên rất luôn bận rộn, nhưng vẫn dành thời gian ra quản lí tôi sau cái vụ đó.

Anh ấy nói cái gì mà ' muốn tốt cho tôi, muốn bảo vệ tôi, tất cả là vì tôi'.

Lúc đó tôi đã cãi lại và bị nhốt luôn trong căn phòng của anh ta.

Tôi đã rất ấm ức, đòi chia tay thì anh không đồng ý.

Tử Sâm còn doạ sẽ giết tôi nếu tôi còn nói như vậy nữa.

Anh ta bắt tôi ở lại đây, không cho trở về kí túc xá.

Đã thế không biết từ bao giờ, bí bí mật mật đi làm thủ tục thôi học cho tôi.

Những lần sau đó, khi bị giam mãi trong căn nhà này, tôi nghĩ tôi sẽ phát điên lên ấy, cho nên tôi đã nổi hứng thú đi tìm tò và phá hỏng một số thứ, nhưng cho dù tôi có dùng 'bom' đến phá nhà, thì anh ấy cũng sẽ thuê mấy cái trực thăng đến cứu tôi và xây nhà mới

Cuộc sống của người giàu là vậy đấy!

Đấy là tôi nói cho quá để miêu tả mức độ của anh ấy.

Nhưng mà có một chuyện Tử Sâm luôn luôn cấm tôi : là không được đến thư phòng của anh ta.

Ha, nếu đã cấm thì tôi càng phải vào.

Nhưng nếu biết trước được tương lai, tôi sẽ không tò mò như thế .

Đến bây giờ khi nghĩ lại, tôi cảm thấy mình thật sự ngu ngốc

Tôi ăn trộm chìa khoá dự phòng từ những người giúp việc, nghĩ thầm chắc chẳng có chuyện gì xảy ra đâu .

Xem một tí rồi trả lại thôi mà.

Tôi nhẹ nhàng mở cánh cửa thư phòng.

Ghé mắt vào trong, xộc vào mũi một mùi hương quyến rũ , cực kì quen thuộc, hình như có một chút mùi hương của tôi!!

Tôi rón rén đóng cửa thư phòng lại, sau đó quay về phía bên trong.....

Kia!

Gì vậy?

Đó chẳng phải là hình của tôi lúc còn mẫu giáo...

Và còn cả ảnh bây giờ nữa

Nhiều lắm, dính khắp tường.

Có mấy tấm ảnh là vào hôm qua, khi tôi đang ngủ say.

Còn có cả..ảnh tôi tắm?

Ảnh khoả thân, ảnh quần lót của tôi.

Tôi còn thấy cả mấy cái quần lót lúc trước bị mất, tất cả đều nằm ở đây.

Nhưng nó bị dính cái thứ gì đó nhơm nhớp, trắng đục,tanh tanh nữa

_______________________

Chương này vẫn thuộc "Quá khứ" nhé mọi người.

Chỉ có điều đây là quá trình họ quen và yêu nhauu :v
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
Chương 6.1 Tò mò


Tôi dường như không thể tin vào mắt mình.

Mọi thứ không nằm trong suy đoán của tôi.

Thì ra đó chính là lý do mà Tử Sâm luôn cấm tôi vào căn phòng này.

Trong đầu tôi ngay lúc này là 😛hải rời khỏi đây ngay thôi!

Tôi nhẹ nhàng khoá cửa lại, trả chiếc chìa khóa về chỗ ban đầu.

Và chạy thật nhanh về phòng rồi chùm chăn thật kín.

Nhưng có lẽ Tư Yên không thể nào biết được đang có một ánh mắt sắc lạnh pha lẫn tình dục đang chằm chằm nhìn vào cái máy tính ở một nơi nào đó.....

Tôi không dám nhớ lại chuyện tồi tệ hồi nãy.

Nó thật sự kinh khủng!!

Vì quá hoảng sợ, tôi đã luôn cố an ủi mình đừng suy nghĩ đến nó nữa rồi tôi ngủ lúc nào không hay.

Tối đến.

Hoắc Tử Sâm từ bệnh viện tư trở về nhà.

Trên tay hắn vuốt ve một cái ống tiêm có chứa dung dịch kì lạ rồi thỉnh thoảng cười nhẹ.

"Cô ấy đâu?"

" Trên phòng ạ!!

Cả tối nay Tư tiểu thư không xuống ăn cơm, tôi cũng đã gọi rồi ạ."

Người quản gia lâu năm cúi gập người lễ phép.

"Lát nữa,tôi sẽ hỏi tội ông!"

"?!?!"

Hoắc Tử Sâm bước từng bước lên cầu thang xa xỉ mùi tiền ấy.

Nhẹ nhàng mà rùng rợn, đến mức Tư Yên đang ngủ mà cũng có cảm giác lành lạnh sau gáy...

Anh có quà cho sự không nghe lời của em này!!!

__________

Vừa mình đăng nhưng bị lỗi, mình quên không lưu nên phải viết lại.

Hu

Nam chính truyện này là bác sĩ nhé!!!

Cảm ơn tất cả mọi người đã ủng hộ truyện của mình.

Vote cho mình nhé!!!!
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
Chương 6.2. Trừng phạt( KHÔNG CÓ H+)


Trong căn phòng xa hoa ấy, có một thiếu nữ sắp tuổi đôi mươi vẫn đang chìm trong giấc mộng.

"Cạch"

Tiếng cửa không to không nhỏ chợt mở ra làm người bên trong tỉnh giấc...

"...."

"Anh về rồi ạ?

"

" Em không xuống ăn cơm tối sao?"

" Em không đói."

"Vậy sao?

Hôm nay em đã làm gì thế?"

"Em ngủ "

"Chỉ mỗi ngủ thôi sao?

Ha"

Sau đó anh ta tiến sát người tôi, ôm tôi " Em học cách nói dối này ở đâu thế?"

Tử Sâm xoa đầu, vuốt ve mái tóc tôi một cách chậm rãi và hôn lên nó

Rồi anh không nhanh không chậm lấy ra một đoạn video có tôi trong đó.

Đó là cảnh tượng hồi chiều, lúc tôi lẻn vào thư phòng....

"Em..."

Tôi ấp úng chẳng biết nói gì, như chột dạ vì bị bắt tại trận.

Tử Sâm vẫn vuốt ve tóc tôi và hôn lên chúng, hôn một cách mân mê, trân trọng.

" Em không ngoan rồi, bé cưng!"

Rồi anh ta rút ra một cái ống tiêm có sẵn chất dung dịch kì lạ.

" Em đoán xem nó là gì..nhỉ?"

Khoé mắt tôi bắt đầu ướt.

Từ nãy đến giờ, tôi quả thực rất sợ, vì sợ hãi tôi đã khóc thành tiếng

"Em sai rồi.

Em không dám làm như thế nữa đâu.

"

Mặc dù không biết thứ đó là gì nhưng tôi vẫn cầu xin tha thiết

"Đây nhé!

Là vì tội em không ngoan , đã thế lại còn nói dối anh!!

Yên tâm, nó chỉ là thuốc tê liệt tạm thời, anh chế ra và đã thí nghiệm rất nhiều lần.

Nên em yên tâm nhé!"

"Không!

Không !

Đừng mà!

Em sai rồi!

Em sẽ không làm thế nữa!"

Như kiểu không để ý lời tôi nói cho lắm.

Anh nắm chặt lấy tay tôi:" Chỉ có hơi đau một chút thôi!

Em cố nhịn nhé!"

Tử Sâm cắm kim tiêm vào chân tôi và bắt đầu bơm nó.

"Đừng mà!

Huhu, tôi muốn chia tay với anh.

Tên khốn khiếp này!"

Tôi đã cố giãy dụa.

Sau đó, tôi cảm thấy mọi thứ tối dần.

Vị trí mà anh ta đâm đó chính là phần chân.

Nó như kiểu hàng nghìn con kiến cắn ấy.

Trước khi ngất, tôi còn nghe anh ta thủ thỉ cái gì mà không được chia tay, cái gì mà từ giờ không cho tôi đi đâu hết!

______________

Hê hê.

Vote cho mình nhé!

Cảm ơn mọi người
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
Góc thông báo ( không phải drop đâu nha)


Hú hú.

Mình mới ra truyện mới đóoo.

Mọi người qua đọc truyện đó xong vote cho mình nhé

Yêu yêu

Còn truyện này mình vẫn sẽ ra như bình thường
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
Chương 7. Có suy nghĩ rời đi


..có lẽ mình sẽ xoá cái truyện mới kia đi 🙂)) bởi vì mình viết như qq.

Dù sao vẫn cảm ơn các pạnnnn.

Moa :>>

..

..

Khi tỉnh dậy, tôi được biết là mình đã hôn mê tận 2 ngày do tác dụng phụ của thuốc.

Mà nhắc đến thuốc,chân tôi cũng không còn cảm giác gì rồi.

Tôi hối hận khi gặp anh ta, hối hận....

Vậy là tôi phải sống chung với cái xe lăn cho đến khi thuốc hết tác dụng, cho đến khi tôi cố gắng tập luyện cơ chân.

Khốn khiếp!!

Cảm giác khó chịu đang dần dần xâm chiếm tôi.

Tôi thề.

Tôi sẽ không bao giờ nhìn mặt cái tên biến thái ấy.

Tôi muốn về nhà.

..

.

Khi tôi đang bị những người giúp việc ở đây ép dùng bữa tối, Tử Sâm về.Nhìn có vẻ tâm trạng anh ta rất vui, vui là bơi vì tôi luôn ở đây.

Có vẻ như anh ta không hề để ý tới những người xung quanh đang cố ép tôi nuốt xuống những món ăn dinh dưỡng nhưng đối với tôi nó.thật. khinh.tởm.

Tử Sâm ngồi đối diện với tôi, anh ta đuổi những người hầu đi và ngồi ăn như không có gì chuyện gì xảy ra cả.

Anh gắp những món tôi thích ăn, nhưng thật sự bây giờ tôi chẳng còn tâm trạng, những người kia đã "nhồi nhét" tôi, cũng đủ no rồi.

Nói chung là tôi không thể ăn thêm một miếng nào nữa.

Nhưng cũng may là anh ta hiểu, không muốn ép tôi .

Chỉ là tôi vẫn phải đợi anh ăn xong...

Trong bữa cơm đó, tôi đã cố giải thích về việc: không nhất thiết là phải tiêm cho tôi cái thứ thuốc ấy vào chân.

Và bạn biết gì không, anh ta lảng tránh sang chuyện khác.

Điều đó làm tôi khá tức giận.

Nhưng tôi vẫn không tử bỏ.

Tôi vẫn thuyết phục Tử Sâm, nhưng anh ta vẫn không quan tâm đến điều đó, anh ta cũng không hề tức giận với tôi.

Vậy là trong thời gian này, tôi sẽ phải cố tập luyện bằng chính sức lực của mình....hu, tôi nhớ mẹ quá!

Nếu sau khi chân tôi khỏi trở lại, tôi nhất định phải rời khỏi đây.

Tôi không biết còn chuyện gì xảy ra sau này với một tên đáng sợ như anh ta nữa!!!

______

Vote nèo ~~
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
Chương 8. Trương Bắc


Chưa gì đã mấy tháng trôi qua.

Có vẻ như đôi chân của tôi sẽ được lành lặn mau thôi.

Mấy tháng này, Tử Sâm đối với tôi rất tốt, nhưng điều đó làm tôi không thoải mái một chút nào hết...

Ngoài trời, cái nắng nhẹ nhàng của ánh mặt trời chiếu xuống khu viên nhà.

Tôi vẫn chăm chỉ tập đi nhờ những người giúp việc, bởi vì tôi mong một ngày nào đó có thể ra khỏi đây và trở về nhà.

Tử Sâm giam lỏng tôi đến giờ cũng hơn 4 tháng rồi đấy!!!

" Tư tiểu thư!!

Cô rất tiến bộ!"

Đó là giọng của một vị bác sĩ chuyên xương khớp.

Tên là Trương Bắc.

"Cảm ơn!"

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng đáp lại.

Trong ánh mắt Trương Bắc lúc này là toàn bộ sự dịu dàng dành cho Tư Yên.

Anh ta đã thích cô từ ngay lần gặp đầu tiên!!

Cái con người dịu dàng mà kiên cường, còn có nụ cười toả nắng cứ hiện lên trong giấc mơ vị bác sĩ hằng đêm.

....

Tối đó, tôi ngồi vào bàn ăn với đủ món yêu thích nhưng chỉ có điều tôi phải đợi Tử Sâm trở về nhà.

Đó là yêu cầu từ 1 tháng trước của anh ấy.

Nhưng anh lại rất đúng giờ, chẳng khi nào để tôi chờ lâu cả.

Và hôm nay cũng vậy

" Yên Yên à!

Anh nhớ em quá!"

Tử Sâm tiến lại gần ôm, hôn tôi như bao lần khác.

Và tôi cũng không kháng cự điều đó, tôi chỉ cười gượng với anh ấy

" Có vẻ em sắp đi lại được rồi..!"

"Vâng!"

Nhờ phước lành mà anh ban cho đấy!!

" Vậy khi ấy cùng anh đi Paris được không??"

"Hả??"

" Em nghĩ không cần đâu...Anh còn nhiều việc mà!!"

" Lúc đấy chúng ta sẽ đi Paris.

Công việc của anh, anh tự sắp xếp được.

Được chứ!!!"

Tư Yên lộ rõ gương mặt bối rối.

" Em không đi được chứ!!"

" Em sẽ đi với anh vào lúc đấy nhỉ??"

Rồi anh ta đút vào miệng tôi một miếng bánh ngọt socola mà tôi thích.

" Đến lúc đó anh sẽ chuẩn bị cho em !"

Đúng thế!

Ý anh ta là không muốn cho tôi rời xa anh ta .

Một kế hoạch hoàn hảo...

Không được!!!

__________

Mai ra tiếp

Vote nhé mn.

Chắc truyện mình sắp drop rồi, vì mình bí ý tưởng quá ><

Follow me
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
Chương 9. Kết thúc quá khứ


Vậy là mọi kế hoạch từ trước giờ đổ sông đổ bể.

Làm sao để cho anh ta từ bỏ chuyện đó?

Nhưng vốn dĩ Tử Sâm là một người nói là làm...

Hôm đó tôi đã đàm phán với anh ta, chỉ có điều anh vẫn ôn nhu mà vuốt tóc tôi, bế tôi ra khỏi chiếc xe lăn mà ôm lấy như đứa trẻ trong lồng ngực mà giam giữ.

"Paris có gì là không tốt chứ?

Phải không?"

Tôi không buồn đáp lại, cứ thế nằm trọn trong vòng tay của anh

2 tháng trôi qua...

Nhanh thật đấy!!

Chân tôi cũng lấy lại được cảm giác như ban đầu!

Tôi quả thực rất vui và hạnh phúc.

Chỉ có điều tôi không.muốn.đi.Paris!!!

Và tôi cũng không ngờ Tử Sâm chuẩn bị nhanh đến thế, hôm sau là có thể đi sang đấy rồi!

Thế là tối đó, sự ngu ngục của tôi đã xâm chiếm cơ thể mình.

Đó là tôi đã cãi nhau với Tử Sâm.

Tôi đòi chia tay anh ta, và đương nhiên là không được!!

Rồi nhân lúc anh không để ý, tôi vội vàng chạy ra khỏi biệt thự, cũng may lúc đó có vài chiếc taxi đi qua, tôi cũng chọn đại được 1 cái rồi bảo bác ấy đưa về nhà mẹ.

Sau đó, tôi đã ở nhà hơn 2 tuần và tôi cũng khá bất ngờ vì anh ta không đến tìm tôi.

Tôi cảm thấy cũng yên tâm được phần nào.

Lúc trước, khi chúng tôi quen nhau, Tử Sâm luôn mua quà sang chơi nên kết thân được với mẹ tôi.

Tôi cứ nghĩ là hay nhưng thực chất là dại dột!

Và khi anh ta đến, tim tôi như muốn ngừng lại, mồ hôi trên trán cũng bắt đầu tuôn ra thành từng màng mỏng.

Bàn tay không tự chủ mà nắm lấy đại cái gối ngủ.

Quả thực tôi đã rất run sợ.

Sau đó tôi bị ép nuốt hết đống tinh trùng đó, thì bây giờ tôi sẽ phải về chịu hình phạt của mình.

Nhớ lại cái cảnh mấy tháng trước khi bị tiêm thuốc, rồi chân mất đi cảm giác hơn nửa năm trời, thì bây giờ tôi chỉ muốn khóc rồi xin tha thứ.

________

Hứa hôm nọ ra mà bận quá :
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
Chương 10.


Sorry mọi người!!!

Chẳng qua do mình phải học bài để làm mấy bài thi thử cấp 3 nên mình không viết được.... :
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
thông báo


Từ chương sau, mình sẽ viết chung với một bạn khác, bạn ấy sẽ sửa lỗi cho mình để truyện của mình được hay hơn.

Và đương nhiên bọn mình sẽ ra thường xuyên nhé!!!!

Hmmm truyện cũng được viết dài ra hơn nhá :>
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
giới thiệu truyện mới


Ngày nào cũng thế, bạn luôn mơ thấy một giấc mơ kì lạ, nó cứ lặp đi lặp lại liên tục trong nhiều ngày, nhưng chỉ khi thức dậy, là bạn lại quên hết.....

Nữ chính : là bạn đó ( với cái tên gọi chung là An An)

Nam chính:....bí mật

Ủng hộ mình nhé!!
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
chương 11


Nhìn những chú chim đang bay bổng, chạy nhảy trên cành cây, nô đùa trên nền trời đen thui đầy ắp những vì sao lấp lánh kia, lòng tôi cứ bâng khuâng khó tả.

Tôi ước gì giá như ngày ấy, tôi không gặp mặt anh thì có lẽ mọi chuyện đã khác.

Tôi ước mình được hoá thành con chim, dẫu chỉ là một ngày.

Cuộc sống, mọi thứ dường như đảo lộn, tất cả đều được kiểm soát một cách vô lí.

Cho đến khi tôi bị bắt phải sống ở cái nơi nhàm chán này.

Tiền bạc thì sao chứ?

Có tiền nhưng không cảm thấy thoải mái!

Hôm nay nghe tin anh ấy trở về, lòng tôi có 2 cảm xúc : một là lo lắng, hai là có chút mong chờ, có lẽ tình cảm khi xưa của tôi vẫn chưa hề thay đổi, vẫn chưa thể cắt đứt.

Tôi nhìn qua khung cửa sổ rộng lớn, thấy một chiếc xe sang trọng dưới ánh đèn pha mờ ảo, thấy một đám người đen cung kính dạ thưa, thấy ánh mắt anh hướng lên gian phòng.

Chúng tôi mắt đối mắt.

Tôi nghĩ là anh đã có một người mới rồi, cũng chẳng cần luyến lưu làm gì.

Chắc hẳn trong mấy ngày này, anh đã lãng quên mất tôi..

Tôi nhếch mép cho qua.

Chắc cũng đến lúc phải nói điều tôi đang giấu kín trong lòng rồi!

Tôi ngồi ngay ngắn trên ghế, tạo cho mình gương mặt điềm đạm.

Tử Sâm mở cửa.

Tôi nhấp một ngụm rượu.

"Anh về rồi!"

" Chào mừng anh về!"

Dường như khoảng cách giữa tôi với anh đã kéo xa chỉ trong có mấy ngày.

"Em có muốn biết, mấy ngày nay anh ở đâu không?"

Vừa nói anh ta vừa tháo chiếc cà vạt, kèm theo một nụ cười như có như không, kì dị của mọi ngày.

" Em muốn biết!"

"Ừm, vậy kể chuyện của em trước đi.

Hình như em muốn nói với anh chuyện gì đúng không?"

Tôi ngập ngừng một lúc:" Chia tay đi!"

Không thể tin được, tôi lại có thể nói ra câu này không chớp mắt, mà vẫn giữ được khuôn mặt lạnh lùng.

Ngầu!

Trước thái độ đó của tôi, anh ta trông có vẻ hốt hoảng, chạy đột ngột ra chỗ tôi, kéo tôi từ ghế lên, hai tay nắm vai, bóp chặt :" Em nói gì cơ??

Tại sao?"

Thật ra từ lúc nhìn cách anh nói chuyện là tôi đã biết : anh luôn một mực chung thủy.

Nhưng tôi vẫn muốn lấy lý do đó để trực tiếp chia tay.

" Anh nói đi, anh mấy ngày đó đi đâu, có phải anh đi tìm người khác rồi đúng không??

Chia tay đi!"

Èo, tôi bị điên đấy, nhưng chỉ còn cách đó...

" Không phải!

Anh còn chưa nói mấy ngày qua anh đã làm gì mà!

Anh.. anh là đang...

Nói chung mình không thể chia tay!!

Anh không đồng ý!"

" Anh thôi đi!

Từ lúc yêu anh!

Mọi thứ tôi đều nghe tăm tắp lời anh nói, nhưng chuyện gì cũng vừa vừa phải phải thôi, tôi còn có lối sống và lập trường riêng.

Tôi cũng chẳng còn nhỏ nữa!"
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
chương 12


" Vậy là em vẫn muốn chia tay anh đúng không?

Em là muốn rời xa anh chứ gì?"

Tử Sâm đưa tay lên nắm lấy cổ tôi.

Tôi định đưa tay hất tay anh ta ra, thì tay còn lại của anh ta nắm lấy tay tôi

" Thế thì mình cùng chết đi!"

" Anh bị điên à?

Bỏ tôi ra cái tên khốn khiếp này!"

Anh ta càng bóp chặt tay tôi và hơi hơi dùng sức đối với phần cổ, kéo lại bên phía anh ta, cúi xuống hôn lên môi tôi.

"Ưm.."

" Ha, ưm..cái tên khốn ..khiếp.."

Anh ta hôn rất lâu, đến khi tôi cảm thấy mình sắp không xong rồi, anh mới buông.

" Vốn dĩ anh không định dùng cái này đối với Yên Yên đâu!

Chỉ là em không ngoan rồi!

Em biết không, anh đã rất đắn đo có nên dùng nó cho em không.

Mấy ngày nay, thật ra anh rất tập trung vào việc chế ra loại thuốc đặc biệt này, chỉ dành cho em thôi đấy!

Nó sẽ khiến anh rất vui, nhưng chỉ có em là không vui thôi!!"

Tử Sâm mở chiếc hộp đen ra, là một ống tiêm chứa dung dịch màu xanh kì lạ.

Tôi cố gắng chạy đi vì biết nó cũng chẳng tốt lành gì, nhưng dường như hơi thở cuối cùng còn sót lại vẫn chưa được khôi phục hoàn toàn, tôi chỉ có thể bất lực nhìn anh tiến tới.

Anh ôm rồi hôn lên mái tóc, trán, mắt, má, mũi, môi, cổ.. mỗi thứ một chút, khiến cả cơ thể tôi xen lẫn một chút mùi hương của anh.

" Đoán đi!

Xem nó là gì!"

Tôi bắt đầu trở nên yếu đuối :" Đừng như vậy mà!"

Ngay cả trong giọng nói cũng có sự thay đổi

"Đây là kết quả của việc rời xa anh!

Tại vì anh rất yêu em thôi!

Em đoán thử xem nó là gì nào?"

Tôi không trả lời, anh ta liền hôn môi tôi một lúc, nhưng tôi vẫn không trả lời bởi vì tôi không dám đoán.

Cuối cùng anh cười một cái:" Là loại chất gây mất cảm giác ở phần mà anh sẽ tiêm vào, đồng thời nó sẽ làm em quên đi một phần quá khứ.

Vậy là em chỉ nhớ một mình anh mà thôi!!"

" Đừng mà!!"

Tôi nằm gọn trong lòng anh, nước mắt giàn giụa, hai tay bị nắm chặt để trước ngực.

" Từ trước đến nay, em toàn chống đối tôi, tại sao chúng ta không thể như trước chứ??

Vậy thì chỉ còn cách này mới khiến em là của tôi thôi"

Tử Sâm cười man rợ.

Tôi vùng vẫy, muốn thoát khỏi vòng tay đáng sợ đó, nhưng không thể!

Anh ta ôm quá chặt.

Tôi chống cự như có như không.

Anh thì nhẹ nhàng tiêm thứ đó vào chân tôi.

Rồi sau đó ý thức tôi mất dần đi...

Nhưng trước khi mất hẳn ý thức, tôi đã thấy một bóng nam nhân khác bật tung cửa đi vào, hình như..hình như có vẻ hối hả ..nhưng mà...tại sao?

Tại sao anh không đến sớm hơn chứ!
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
chương 13 khởi đầu mới


Review chương trước vì bỏ bê truyện quá lâu.

Sorry :'(( : nữ chính bị nam chính tiêm vào chân một chất lỏng khiến cho cơ thể bị tê liệt ở phần chân, đồng thời mất đi trí nhớ, hehe.

_________________________

Tôi tỉnh dậy.

Thấy tất cả mọi thứ xung quanh đều lạ lẫm: từ bức tranh to lùng thùng đối diện hay là một chiếc cửa bằng kính thật to, bên ngoài là khung cảnh của cả toàn thành phố.

Có lẽ đây là một toà cao ốc sang trọng...

Căn phòng này chủ đạo là màu xanh lam mang phong cách cổ điển, nó rộng lớn một cách lạnh lẽo.

Tôi ngồi lặng lẽ ngắm nhìn thành phố.

Tôi chẳng biết trong lòng mình đang suy nghĩ chuyện gì.

Tôi cảm thấy có một điều gì đó đã đè nặng trong cuộc sống trước đây mà bây giờ lại không thể nhớ ra.

Và tôi cũng chẳng có ý định nhớ lại, cảm thấy mệt mỏi.

Cổ họng khô không khốc.

Thật khát!

Tôi chậm rãi bước xuống giường, với ý định sẽ tìm thấy một cốc nước nào đó.

Rồi đột nhiên tôi phát hiện, đôi chân của mình không thể chuyển động.

Chuyện..chuyện gì vậy ??!!

Chân của tôi!!

Tôi cố gắng thử một lần nữa.

Tôi nghiêng mình về hướng mặt đất.

Bịch...

Tôi ngã.

Nó thật sự rất đau, nhưng chân tôi dường như chẳng hề có cảm giác.

Nước mắt??

Đúng vậy, tôi không muốn khóc mà nước mắt cứ chảy ra.

Thật muốn hét to mà.

Và có vẻ người bên ngoài nghe thấy tiếng động lớn, liền nhanh chóng chạy vào.

Người đàn ông áo đen kia nhanh chóng bế tôi lên giường, liên tục hỏi han :" Thiếu phu nhân có bị thương ở đâu không ??"

Còn người đàn ông còn lại nhanh chóng gọi cho một người khác, tôi nghe được :" Thiếu gia, thiếu phu nhân đã tỉnh dậy rồi!"

Hử?

Thiếu phu nhân ?

Thiếu gia?

Tôi mới chợt giật mình.

Tôi nhìn xuống bản thân, lấy đôi tay của mình sờ lên gương mặt...

Tôi là ai??

Tôi...tôi là thiếu phu nhân ư ???

Vậy tên thiếu gia kia là chồng tôi??

Tôi..tôi có chồng rồi hay sao???

Tôi cũng...không biết nữa.

Mọi thứ rất mơ hồ.

Tôi không hề quậy phá, để cho các bác sĩ kiểm tra.

Tôi ngồi im, cũng chẳng nói năng gì.

Rồi một người đàn ông có vẻ đã chạy rất vội, thở hộc hộc và ôm lấy tôi.

" An An, cuối cùng em cũng tỉnh"

"..."

" Bác sĩ, cô ấy thế nào rồi??"

"..."

"...

Tôi là An An ?

Vậy thì anh là ?"

" An An?

Em sao vậy?

Anh là chồng của em đây.

"

Bác sĩ im lặng nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng :" Thưa Dương thiếu, Dương thiếu phu nhân!

Cô là bị tai nạn rất nặng, bị chấn thương ở phần não.

Cũng may, không ảnh hưởng nhiều.. chỉ là về phần trí nhớ sẽ...hmmm và cả phần chân cũng bị tê liệt!"

" Tôi..."

" An An à, anh xin lỗi.

Là anh không bảo vệ em thật tốt.

Đáng lẽ ra định ở đây thêm với em, để chờ khi em tỉnh dậy, anh sẽ là người đầu tiên em nhìn thấy.

Anh thực sự xin lỗi..

"

Anh ta - chồng tôi ý, cứ ngồi ôm tôi suốt, liên tục hôn lên mu bàn tay, nói những lời xin lỗi, tôi còn cảm nhận được sau gáy của mình còn ươn ướt..

Anh ấy khóc sao??

Tôi.. tôi phải làm như nào giờ??

Thật bối rối

" Ah, không sao đâu.

Em không sao hết."

Thật ra, tôi cũng rất cảm động..

Bác sĩ kêu mọi người ra ngoài, và cả chồng tôi.

Anh ấy ôm và liên tục hôn tôi, bảo tôi chờ, anh sẽ mau chóng quay lại..

Tôi ngồi thẫn thờ trong phòng, thầm nghĩ, số mình thật tốt...gặp được người đàn ông yêu mình.. quả thực là hạnh phúc đi.

-----

Bên ngoài.

" Ông làm tốt lắm.

Nhớ, sau vụ này hãy tránh xa vợ tôi.

Đừng để lỡ mồm, ông sẽ thấy hối hận đấy"

" Ngài cứ yên tâm, tôi cầm số tiền này sẽ bay sang nước ngoài mà, haha "

Tử Sâm nhanh chóng gọi về cho trợ lí, kêu hắn ta hãy xoá bỏ mọi thứ liên quan đến Tư Yến, nhưng không phải là giết người, bởi nếu giết người, chỉ sợ kinh động đến giới cảnh sát.

Lúc đó lại khó khăn.

Mà thay vào đó, phải là cuộc sống mới mang tên Tĩnh Anh!

_______________

Toi quên họ nu9 cũ ròi :'))

Xin loi vì là toi tự viết, khong hay lắm thì thoi nhaaa :>
 
'' Bạn Trai " Của Tôi [Yandere]
Chương 14. Ấm áp


Những ngày sau đó, Tử Sâm đều ở lại bệnh viện, tạm gác lại công việc của mình cho trợ lí, chuyên tâm chăm sóc Tư Yên.

Những việc vệ sinh cá nhân nhỏ nhất, đều là tự tay anh chăm chút.

Mặc dù chân của mình không thể cử động, nhưng cô vẫn luôn vui vẻ, thoải mái và cảm thấy hạnh phúc.

Có lẽ đó là phần thưởng mà ông trời đền bù sau di chứng tai nạn .

" Tử Sâm, em rất muốn ra ngoài.

Lâu ngày ở trong căn phòng này thật sự bức bối."

" Ngoan, ở yên đây với anh.

Sợ ra ngoài kia, em lại bị tai nạn thêm lần nữa, anh biết sống sao đây.."

"..."

Lần nào cũng là cái lý do đó, nó luôn khiến cô phải im lặng mà chấp nhận.

" Ăn táo không?

Anh gọt rồi này!"

" Không muốn"

Một bàn tay thon dài cùng với một miếng táo được cắt gọn đẹp đẽ như một cuộc phẫu thuật hoàn hảo, từ từ di chuyển đến đôi môi hồng hào căng mọng của cô.

" Ăn"

"..."

" Ngon không?"

" Ngon.

Anh cũng ăn đi!"

Anh đưa nốt miếng táo cô ăn còn thừa bỏ vào miệng, tấm tắc khen ngợi.

Anh rất thích ôm cô, chăm sóc, ngửi mùi hương ngọt ngào, hôn vào từng miếng da miếng thịt trên người, nâng niu như báu vật.

Hình ảnh đó của "đôi vợ chồng trẻ" thật đẹp.

Thật khiến người ta ghen tị.

Những ngày tháng sau này, cô chỉ cần có anh là đủ rồi!

____

1 tháng sau.

" Cuối cùng cũng được xuất viện.

Aaa.

Ngột ngạt chết mất."

Tôi vui vẻ ngồi trên chiếc xe lăn, tâm trí hoàn toàn dựa vào anh ấy.

Thật ra, tiềm thức của tôi lạ lắm, nó cứ xúi giục chồng tôi là kẻ xấu, nhưng lòng tôi lại luôn an ủi, cố gắng dựa dẫm, coi anh ấy là một điểm tựa an toàn.

Tôi cũng không biết nữa.

Nhiều lúc cảm thấy có rất nhiều chuyện anh ấy giấu sau lưng tôi, nhưng một lát sau cảm giác đó lại biến mất...

Anh bế tôi lên chiếc xe sang trọng.

Đóng cửa lại.

Tôi hoàn toàn ngồi trong lòng.

Anh ôm tôi, tựa đầu vào sau gáy, tôi cũng chẳng biết làm gì, liên tục nhìn ra ngoài cửa.

' Khung cảnh ở đây đẹp thật đấy.' Có rất nhiều toà nhà cao tầng, thật sang trọng.

Tôi đột nhiên nhớ ra, hỏi :" Chồng ơi, khi nào thì em mới có thể đi lại được ?"

"..

Nói lại "

" Dạ?

Khi nào em mới có thể đi được?"

" Câu trước "

" ...Chồng ơi!"

Tôi đỏ mặt, xấu hổ quá.

" Từ lần sau hãy gọi như thế cho anh."

Thế là tôi quên bẵng đi chuyện kia luôn.

Thật là.!!

Một lúc sau, chúng tôi đã về đến nhà.

Oaaa, đây là một căn biệt thự sang trọng mới đúng.

Xung quanh nhà toàn là mảnh vườn rộng rãi.. thích quá à, có cả bể bơi nữa, nhưng mà chân tôi...

" Đi lên xem phòng nào An An."

Anh bế tôi đi tham quan xung quanh nội thất ngôi nhà, loá mắt.

Rất nhiều bức tranh to, được sắp xếp theo bố cục cổ điển.

Nhưng điều tôi thắc mắc nãy giờ là ảnh cưới của chúng tôi đâu.?

" Anh!

Ảnh cưới của chúng ta đâu ạ??"

".."

" Thật ra, trước khi em tai nạn, chúng ta đã hứa với nhau sẽ tổ chức một lễ cưới hoành tráng.

Nhưng khi vừa đăng kí kết hôn, em cùng gia đình mình gặp tai nạn ở vẹn núi, bố mẹ mất tích, anh đã cố..."

" Thật..thật sao?..

Bố mẹ em..."

Tôi sững sờ, dường như cố không tin những điều vừa nghe.

Vậy là người thân duy nhất hiện tại của tôi chỉ còn có Tử Sâm.

Thật biết ơn khi anh ấy không bỏ tôi lại.

Tôi khóc lớn.

Anh ôm tôi vào lòng dỗ dành, điều đó khiến tôi cảm thấy thật ấm áp và trân trọng người ấy hơn.

Tôi thiếp đi lúc nào không hay.

Khi tỉnh dậy, đã thấy một mùi hương thơm ngào ngạt của thịt bò xộc vào mũi.

Đói bụng quá.

________________

Tầm 2-3 chương nữa, toi sẽ cho nữ chính biết được sự thật 🙁(

Đừng bỏ rơi toiii nheeeee.
 
Back
Top Bottom