Ngôn Tình Bạn Thân Là Vợ Tương Lai

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bạn Thân Là Vợ Tương Lai
Chương 60: 60: Vậy Chúng Ta Hòa Đi


"Đau đau....bà bỏ tay ra coi!"
Nguyên Móm đau tê tái kéo tay Y Bình ra.

Cậu ta xoa xoa lỗ tai của mình thầm mắng cô:
"Bà có phải thuộc cung sư tử không vậy?"
"Lại muốn hạ bệ cái gì của tui đây."
"Tại tui thấy bà chưa có người yêu mà như con sư tử hà đông."
Y Bình tức giận, hai bên tai xì khói nhìn Nguyên Móm.

Cậu ta đã biết bao nhiêu lần nguyền rủa cô ế, giờ lại bảo cô hung dữ như con sư tử hà đông.

Nghe tức gì đâu ý.
"Tui mà là sư tử ông cũng là một con voi ma m út."
Cô khoanh tay trước ngực, hờn dỗi mà quay mặt đi chỗ khác.
Thấy Y Bình không vui, Nguyên Móm lấy trong túi quần của mình ra một cây kẹo m út đưa qua cho cô.
“Cho bà cây kẹo này, ăn xong đừng giận tui nữa.”
Y Bình cắn nhẹ môi mình, cô giơ tay giật lấy cây kẹo trên tay của Nguyên Móm.

Nhìn cây kẹo là loại cô thích ăn, Y Bình khẽ đắc ý.

Cô hắng giọng ra vẻ nghiêm trọng nói với Nguyên Móm:
“Ông biết điều thế này là tốt.

Tạm thời tui sẽ tha thứ cho ông đấy.”
“Vậy tui sẽ cho bà thêm một món quà để bà khỏi giận tui nữa nha.”
Nguyên Móm giống như một người cha luôn biết cách dỗ dành con gái.

Cậu ta lại lấy trong túi ra một tờ giấy đưa cho Y Bình xem.

Bên trên chính là sự kiện hóa trang đêm Halloween.

Nhưng từ đây đến ngày đó vẫn còn hai tháng dài.

Y bình trề môi, cô thu tầm mắt lại nhìn Nguyên Móm.

Nhìn thấy ánh mắt của cô, Nguyên Móm biết cô đang muốn hỏi gì.

Cậu ta liền nhanh nhảu nói:
“Sự kiện hóa trang đêm Halloween, buổi tiệc dành cho tất cả sinh viên từ các trường khác nhau đến tham dự.

Đảm bảo với bà, ở đó sẽ có rất nhiều soái ca.

Thấy sao?”
Nguyên Móm đá lông nheo với Y Bình.

Nghe thấy trai đẹp, cô cau mày với ánh mắt nghi hoặc nhìn Nguyên Móm.
“Ông nghĩ tui mê trai mới cần đến chỗ à!”
“Bà không mê trai thì mê gái, ở đó cũng có rất nhiều mỹ nữ.”
“Thôi thôi ông ơi! Từ đây đến ngày đó còn xa hơn cả con đường về nhà của tui nữa.

Đợi khi nào tới ngày đó thì nói.”
Cậu ta nghe Y Bình nói vậy liền đập tay xuống bàn.

Điều này làm Y Bình giật bắn mình.

Cô trợn mắt lên nhìn Nguyên Móm.
“Ông làm cái gì vậy?”
“Tui đang nghĩ, từ bây giờ cho đến ngày đó chúng ta có thể chuẩn bị trang phục hóa trang được rồi.”
“Xí, ông hay vậy quá hà!”
Chớp mắt một cái, lễ hội Halloween đã đến.
“Ủa Y Bình, sao mặt bà ngáo ngáo như con cáo vậy.

Đi chơi mà không là sao má!”
“Hơi, tui nhớ mấy ngày trước vẫn là ngày bình thường.

Bây giờ đã là lễ hội Halloween.

Ông thấy thời gian có như con chó nhảy qua hàng rào không.”
Y Bình thở dài mà than vãn.

Mới đây đã gần hết một năm.

Nhìn khoảng thời gian này, cô lại thấy nó trôi qua thật nhanh, bản thân cô còn chưa làm được điều gì ý nghĩa.

Nghĩ thế, cô lại buồn bã vô cùng.
“Lạy bà luôn á! Có vậy cũng thở dài.

Nè, nhìn tui đi, xem bộ trang phục của tui có đẹp không?”
Nguyên Móm mặc trên người bộ đồ bí ngô quỷ dị nhưng lại không đáng sợ.

Cậu ta tung tăng xoay một vòng cho Y Bình xem.
“Thấy thế nào?”
“Cũng thường thôi.”
Ngược với suy nghĩ của Nguyên Móm, Y Bình chỉ nói một cách thờ ơ.

Cô buồn chán mà ngồi xổm xuống.

Halloween, cô không chọn những bộ trang phục kinh dị mà lại mặc bộ đồ con thỏ trắng xinh xắn.

Trước đó, Y bình cũng không có ý định muốn đến lễ hội nhưng vì Nguyên Móm cứ lôi kéo nên cô mới miễn cưỡng cùng cậu ta đến đây.
Nguyên Móm và Y bình đứng ở giữa lễ hội nhìn những bạn sinh viên khác đang vui chơi nhộn nhịp.

Vì lễ hội được tổ chức ở ngoài trời nên mọi người tha hồ mà làm đều mình thích.
“Bà ơi, qua góc nào ngồi giúp tui.”
Thấy mọi người đang nhúng nhảy theo điệu nhạc, Nguyên Móm lo lắng Y Bình sẽ bị bọn họ dẫm lên nếu cứ tiếp tục ngồi ở giữa sân.

Cậu ta tốt bụng tìm cho cô một chỗ ngồi lý tưởng rồi kéo cô qua bên đó.

Vì để Y Bình ngoan ngoãn ngồi ở đây và cậu đi ra ngoài chơi cùng mọi người, Nguyên Móm nhìn thẳng vào mắt Y Bình cậu ta dặn dò cẩn thận.
“Bà không chơi thì ngồi ở đây.

Tui ra bên ngoài chơi cùng với mọi người, khi nào tui quay lại thì bà mới được rời đi biết chưa.”
“Thế tui muốn tè thì sao?”
Cô vô tư nói với nguyên Móm.
“Bà có thể đi nhưng nhớ quay lại chỗ này thì tui mới có thể tìm thấy bà.

Vậy nha, tui đi trước đây.”
Nói xong những điều mình cần nói, Nguyên Móm vẫy tay tạm biệt Y bình, cậu ta chạy ra ngoài hòa nhập vào đám đông.
Còn một mình Y Bình ngồi ở đây, cô chống hai tay lên cằm nhìn mọi người nhảy.

Mặc dù cô biết điều này rất vui nhưng lại không có tâm trạng để chơi cùng.

Cứ tưởng cô sẽ ngồi một mình ở đây đợi Nguyên Móm.

Ai ngờ, có một người sói đột nhiên ngồi xuống bên cạnh cô.

Vì trang phục che kính hết mặt của người sói nên cô không biết đây là nam hay nữ.

Y Bình chớp mắt nhìn người sói.

Bỗng nhiên, người sói quay đầu lại nhìn, làm cô giật mình liền quay đầu đi chỗ khác vì xấu hổ.
“Đi cùng với Nguyên Móm à?”
“..!!”
Câu hỏi của người sói làm cô sững sờ.

Người sói này là ai? Sao lại biết tên của Nguyên Móm? Chẳng lẽ là người quen trong trường ư? Y Bình tò mò quay nhìn người sói, cô hỏi nhỏ:
“Bạn biết tui à?”
“Y Bình, đến cả giọng của tôi, cô cũng không nhận ra sao?”
"…Thanh Hòa!”
Cô ngạc nhiên, vội che miệng mình lại.

Người sói chính là Thanh Hòa ư? Cậu cũng đến những buổi lễ như thế này à! Việc này cô có chút ngạc nhiên.

Y Bình thấy Thanh Hòa không nói gì, cô khẽ hỏi:
“Cậu đến đây chơi à?”
“Ừ.”
“Thế sao không ra ngoài chơi mà ngồi ở đây?”
Nghe câu hỏi của Y Bình, Thanh Hòa bất giác quay đầu qua thì chạm phải ánh mắt mong chờ câu trả lời của cô.

Trái tim Thanh Hòa bỗng đập chậm đi một nhịp, cậu đỏ mặt quay đi chỗ khác.

Thanh Hòa không hiểu cảm giác vừa rồi chính là gì, nhưng nó lạ lắm, làm cậu không thể diễn tả thành lời được.

Thanh Hòa ngượng ngùng nói:

“Không thích chỗ đông người.”
Cô ngạc nhiên khi nghe Thanh Hòa nói.

Nếu cậu không thích chỗ đông người vậy sao còn đến đây.

Vì tò mò hay là ham vui? Cô thắc mắc mà suy ngẫm.
Thanh Hòa lén liếc qua nhìn cô.

Không phải cậu không thích chỗ đông người mà vì cậu nhìn thấy Nguyên Móm để cô ngồi một mình mà chạy ra chơi cùng mọi người.

Thấy cô ngồi một mình, trong lòng cậu lại cảm thấy khó chịu.

Bởi vì vậy, cậu mới rời khỏi đám đông mà đi đến chỗ cô.

Để Y Bình ngồi một mình, cậu thật sự không nhẫn tâm.
“Cậu đến một mình à?”
Câu hỏi của Y Bình thốt lên làm cắt ngang dòng suy nghĩ của Thanh Hòa.

Cậu lắp bắp nói:
“Tớ đến cùng với Tiêu Tiêu.”
Tuy Tiêu Tiêu rủ cậu đến đây nhưng lần trước tình cờ gặp mặt Nguyên Móm có nói sẽ cùng với cô đến lễ hội Halloween.

Cho nên, cậu mới cùng Tiêu Tiêu đến lễ hội.

Nếu không có Nguyên Móm và cô chắc cậu bây giờ đang nằm trên giường kí túc xá.

Việc này, Thanh Hòa không dám để cho Y Bình biết.
“Là Tiêu Tiêu!”
Nhắc đến tên Tiêu Tiêu làm Y bình nhớ đến chuyện coo ta cùng với người đàn ông khác tình tứ bên ngoài.

Cơ giận trong lòng tự nhiên bộc phát, Y Bình cáu gắt nói với Thanh Hòa:
“Cậu yêu nhiều nên bị lú sao? Cô gái Tiêu Tiêu đó đang cắm sừng cậu đấy, vậy mà cậu vẫn có thể quen được là sao.

Tớ thật không thể hiểu nổi cậu đang nghĩ gì.”
“Tiêu Tiêu cám sừng tớ khi nào?”
Thanh Hòa cố tình giả vờ không biết hỏi cô.
“Thì cái hôm Nguyên Móm gửi bức ảnh cho cậu xem đấy.

Chính mắt tớ đã nhìn thấy cô ta tay trong tay với người khác.

Vậy còn không phải là cắm sừng thì còn là gì nữa.”
”Trong tình yêu, chẳng phải chúng ta nên học cách tha thứ cho đối phương sao.”
”Nhưng cô ta cắm sừng cậu, có từng nghĩ đến cảm xúc của cậu không?”
“Vậy cậu có từng nghĩ đến cảm xúc của tớ không?”
“..!!”
Y Bình trợn mắt nhìn Thanh Hòa.

Câu hỏi của cậu khiến cô cảm thấy nghẹn ở cổ họng không thể nói nên lời.

Tại sao Thanh Hòa lại hỏi cô như vậy? Hay là cậu đang trách cô về đoạn ghi âm khi đó.

Trách cô vô tâm, không nghĩ đến cảm xúc của cậu.

Khóe mắt Y Bình có chút ướt ướt.

Hình như cô sắp không kìm chế được cảm xúc của mình nhưng trước khi để Thanh Hòa nhìn thấy sự yếu lòng của mình, cô vội quay mặt đi chỗ khác cố không để nước mắt rơi.

Y Bình gắng gượng nói nhưng trong lời nói lại nghe thấy có sự run rẩy.
“Tớ không biết.”
“Tại sao không biết? Hay vốn dĩ cậu chưa từng nghĩ đến nó!”
Cậu cười cay đắng nói với cô.
“Cậu đang trách tớ về đoạn ghi âm sao? Vậy cậu có từng cho tớ giải thích chưa? Câu trả lời là không đúng chứ?”
Đôi mắt kiên định ấy nhìn thẳng vào bên trong con người của Thanh Hòa.

Cậu cảm nhận được sự hờn dỗi và trách móc của cô khi nói điều này.

Không thể phũ nhận rằng, lúc đó cậu đã không lắng nghe lời giải thích của cô.

Nhưng không thể trách cậu được.

Đó là vì khi nghe những lời cô nói về cậu khiến trái tim cậu như ngàn nhát dao đâm vào bên trong.

Lòng tự tôn của một người con trai sao có thể dễ dàng chấp nhận sự sĩ nhục của người bạn thân mình cậu từng tin tưởng nhất.

Khi cảm xúc trở nên rối loạn, cậu không thể nghe được gì từ lý trí của mình.

Chỉ có thể nhẫn tâm đẩy cô đi ra xa khỏi cuộc đời của cậu.
Trong khoảng thời gian không ở cùng với nhau, Thanh Hòa đã từng suy nghĩ rất nhiều.

Sau này, không ở cùng nhau nữa cậu không cần quan tâ m đến cô, cũng không cần phải bảo vệ cô mọi lúc mọi nơi.

Khi cô gặp khó khăn thì tự cô chống trội.

Lúc cô cô đơn nhất, cậu cũng không cần phải chạy đến hỏi thăm an ủi.

Tưởng rằng cuộc sống không có cô bên cạnh cậu sẽ không phải suy nghĩ thật nhiều.

Thế mà, mỗi lần nhìn thấy cô, cậu lại không kìm lòng được mà muốn chạy đến bên cạnh cô để trêu chọc, làm cô tức giận mà mắng cậu.

Nhưng mỗi lần như vậy, cậu lại cố kìm chế cảm xúc của mình, quay người bỏ đi trước khi trái tim không còn nghe theo lí trí.

Nhưng mà cậu ra rằng, cuộc sống như vậy thật tẻ nhạt.

Cậu lại muố cuộc sống như lúc trước với Y Bình.

Thanh Hòa giơ ngón tay út của mình lên.
“Cậu có lỗi, tớ cũng có lỗi.

Vậy chúng ta hòa đi.”
“...”
Cô ngập ngừng, phân vân không dám tin vào những gì mà tai nghe thấy.

Thanh Hòa muốn làm hòa với cô ư! Đây có phải là sự thật không hay chỉ là một giấc mơ.

Nhưng dù là giấc mơ đi nữa.

Cô cũng muốn giữ lấy tình bạn này.
“Làm hòa rồi thì sau này không được bơ nhau nữa nhé.”
Y Bình và Thanh Hòa nhìn nhau cười thật tươi.
Nhờ có đêm Halloween hôm ấy, Y Bình và Thanh Hòa đã xóa bỏ những bày xích trước đó của họ.

Tình bạn tốt đẹp ấy một lần nữa lại bắt đầu nhưng liệu giữa tình bạn ấy có còn ở ranh giới đó không? Thời gian sẽ trả lời cho tất cả.
 
Bạn Thân Là Vợ Tương Lai
Chương 61: 61: Chia Tay!


Vài ngày sau đêm Halloween.
“Thanh Hòa, anh gọi em ra đây làm gì vậy?”
Tiêu Tiêu mặc trên người chiếc váy ngắn, cô ta nhẹ nhàng đi đến cạnh Thanh Hòa.

Bàn tay vòng qua cánh tay cậu mà ôm lấy.

Nhưng Thanh Hòa lại chán ghét, cậu đẩy tay của Tiêu Tiêu ra, lạnh nhạt nói:
“Chia tay đi.”
Lời nói chia tay đột ngột của Thanh Hòa khiến cô ta cảm thấy bất ngờ, hụt hẫng.

Tiêu Tiêu ngơ ngác nhìn Thanh Hòa, thắc mắc hỏi:
“Sao lại chia tay? Chúng ta vẫn đang hạnh phúc mà anh.”
“Tôi không thấy sự hạnh phúc nào mà cô đem lại ngoại trừ chiếc sừng to của cô cho tôi.”
Thanh Hòa trực tiếp đưa bức hình mà lúc trước Nguyên Móm gửi cho cậu.

Vốn dĩ, cậu quen Tiêu Tiêu chỉ để giết thời gian.

Thật ra, cậu không hề có tình cảm với cô ta.

Chỉ vì vô tình gặp mặt nhau trên sân cỏ, Tiêu Tiêu hot girl của trường lại đến ngỏ lời yêu với cậu.

Khi ấy, cậu và Y Bình đang trong thời kì chiến tranh lạnh, lại sợ cô ta sẽ mất mặt trước đám đông nên cậu mới nhận lời của cô ta.

Bây giờ, cậu và Y Bình đã làm lành với nhau, Thanh Hòa cũng không cần phải giữ mối quan hệ giả tạo này.
Tiêu Tiêu nhìn thấy bức ảnh thì ngỡ ngàng, cô ta bắt đầu dùng những giọt nước mắt của mình để diễn trước mặt Thanh Hòa.
“Anh nghĩ em là người như vậy sao? Em ở bên anh tuy thời gian không nhiều nhưng anh có từng tận mắt nhìn thấy em làm những gì sai trái với anh không?”
“Không nhìn thấy.

Bởi vì cô chưa từng để tôi thấy những việc làm xấu của mình nhưng bạn của tôi thì lại thấy nó.”
Bạn? Nghe Thanh Hòa nói đến bạn của mình, Tiêu Tiêu siết chặt tay.

Trong đầu cô liền nghĩ đến Y Bình, người con gái luôn có ánh mắt si tình khi nhìn Thanh Hòa.

Tiêu Tiêu nghĩ rằng Y Bình đã chụp bức ảnh đó và gửi cho Thanh Hòa xem.

Nghĩ Y Bình là loại người phá hoại hạnh phúc của người khác.

Cô bắt đầu cảm thấy căm ghét Y Bình, không có thiện cảm với cô.
“Bạn của anh là Y Bình.

Cô ta đã gửi bức ảnh đó cho anh đúng không?”
“Cô không còn biết người gửi là ai.”
Trước câu hỏi của Tiêu Tiêu, Thanh Hòa nghĩ việc này không nhất thiết phải nói ra, nên cậu đã chọn cách im lặng.

“Ha, em biết cô bạn Y Bình của anh chắc chắn có tình cảm với anh nên mới muốn chia cắt chúng ta.

Anh đừng có tin cô ta, cô ta đang lừa anh đấy!”
Tiêu Tiêu hét lớn vào mặt Thanh Hòa trông rất tức giận.

Nhưng dù cô ta có hét đến đau cả cổ họng thì Thanh Hòa cũng không thay đổi quyết định của mình.

Cậu thẳng thắng nói với Tiêu Tiêu lần cuối cùng:
“Lời chia tay đã nói, từ nay về sau chúng ta đường ai nấy đi.

Tiêu Tiêu, cô có thể tìm người mới phù hợp với mình hơn tôi.”
Chẳng cho Tiêu Tiêu có lời nào để biện minh, Thanh Hòa vội đi qua lướt khỏi người cô ta.

Nhìn theo bóng dáng của Thanh Hòa, Tiêu Tiêu nghiến răng nghiến lợi tức giận.

Một hot girl như cô muốn tìm bao nhiêu người để yêu chẳng là gì.

Chỉ cần cô ta vẫy tay một cái, con trai sẽ đứng xếp thành một hàng dài để chào đón.

Nhưng để tìm một người con trai chu đáo và quan tâ m đến mình giống như Thanh Hòa lại rất khó.

Nhiều lần tiếp xúc với cậu, Tiêu Tiêu cảm nhận được sự ấm áp của cậu đem lại.

Nếu không phải vì bức ảnh của Y Bình gửi cho Thanh Hòa thì cô ta và cậu cũng sẽ không chia tay với nhau.

Tiêu Tiêu tối sầm mặt lại, cô ta nhất định phải dạy dỗ cho kẻ nhiều chuyện một bài học.
Lúc này, Y Bình và Nguyên Móm ngồi ở công viên gần trường để ôn bài.
“Ê bà, hôm Halloween lúc tui không có ở bên bà, hình như tui thấy có ai đến chỗ ngồi với bà đúng không?”
Nguyên Móm thắc mắc hỏi.

Hôm đó vì chơi vui quá nên cậu ta chưa kịp hỏi việc mình thấy được với Y Bình.

Cô nghe vậy thì gật đầu.

Y bình cũng không giấu giếm Nguyên Móm, cô nói lúc đó có ngồi cùng một người bạn sói, còn nói người đó chính là Thanh Hòa.

Cô còn khoe với Nguyên Móm về việc cô và Thanh Hòa đã làm hòa với nhau.
Nhưng nghe xong việc này, Nguyên Móm không chúc mừng mà ngược lại còn biểu hiện khác thường.

Cậu ta trầm mặt nói:
“Sao hai người lại làm hòa nhanh vậy? Tui còn tưởng sẽ không bao giờ làm hòa với nhau nữa chứ.”
”Ông nói nhăng nói cuội gì đó! Tui với Thanh Hòa làm bạn cũng lâu rồi, dù có giận nhau lâu bao nhiêu thì bọn tui cũng sẽ làm hòa lại với nhau.

Ông phải vui lên vì điều đó chứ!”

Y Bình giơ hai tay của mình nựng má Nguyên Móm.
“Cô ta ở đây rồi!”
Đột nhiên, một tiếng nói xa lạ vang lên.

Y Bình và Nguyên Móm ngẩng đầu lại nhìn thì thấy Tiêu Tiêu, bạn gái của Thanh Hòa đang tức giận đi đến.

Trên tay cô ta còn cầm theo một chai nước suối, mặt hầm hực như vừa chọc vào ổ kiến lửa.
“Y Bình, cô giỏi lắm!”
Tiêu Tiêu trực tiếp hất nước vào người Y Bình đột ngột làm cô không kịp né tránh.

Nước ướt cả người, Y Bình lao đi những giọt nước trên mặt, cô nhíu mày lại hỏi:
“Cô biết mình đang làm cái gì không?”
“Tạt nước thánh vào mặt cô.”
Cô ta trợn mắt lên, đe dọa Y Bình.
“Nè cô bạn gái của Thanh Hòa! Cô bất lịch sự vừa vừa phải phải thôi chứ.

Hành động xâm phạm thân thể của người khác của cô, có tin tôi đi báo công an phạt cô không?”
”Tôi không có nói chuyện với cậu, tránh ra một bên đi.”
Khi dữ, chẳng còn quan tâ m đến nhan sắc của mình nữa.

Tiêu Tiêu như mấy người phụ nữ đi đánh ghen, cô ta kêu đứa bạn đi cùng giữ lấy Y Bình.
“Tôi nói cho cô biết, Thanh Hòa là của tôi, cô không có quyền cướp anh ấy từ tay tôi.”
Nhắc đến Thanh Hòa, Y Bình sãn lúc lại nói luôn chuyện của cô ta làm với Thanh Hòa.
”Thanh Hòa không thích một người không sạch sẽ lại còn đi cắm sừng giống như cô.

Tôi thấy tốt nhất, cô nên rời khỏi bạn tôi.”
“Ha, con nhỏ này! Mày phá hoại hạnh phúc của người khác mà ở đây lên tiếng dạy đời tao.

Hôm nay tao phải cho mày biết tay.”
Tiêu Tiêu nắm lấy tóc Y Bình kéo ra.
“Con chó! Mày buông tóc tao ra!”
Bị nắm tóc, Y Bình nắm chặt tay Tiêu Tiêu lại để cô ta không kéo tóc của cô.

Nguyên Móm đứng một bên không thể đứng nhìn Y Bình bị hai cô gái ức h**p.

Cậu ta vội can Tiêu Tiêu ra.

Cả bốn người giằng co với nhau một lúc mới tách ra.

Tiêu Tiêu cầm trên tay một nhóm tóc của Y Bình nhưng vẫn chưa hả dạ mà vùng vẫy khỏi tay Nguyên Móm.
“Buông tao ra!”
Không bị Tiêu Tiêu nắm tóc, Y Bình liền lấy lại được thế.

Cô dẫm lên chân của bạn Tiêu Tiêu, tiếp sau đó liền cho cô ta một cái bạt tay.
Chát!!
“Câm mồm mày lại.”
Y Bình trợn mắt chỉ tay vào thẳng mặt cô ta.

Tiêu Tiêu bị sự hung dữ này làm sợ hãi mà im lặng không dám nói tiếng nào.

Cô bạn của Tiêu Tiêu đứng phía sau vội né ra một bên vì sợ bị liên lụy.
“Tao không biết mày nổi điên cái gì nhưng đụng đến tao là mày không xong rồi.

Nguyên Móm!”
Cô nhướng mắt một cái, cậu ta liền hỏi ý của cô.

Nguyên Móm đem Tiêu Tiêu đến một góc cây rồi lấy dây cột cô ta vào gốc cây đó.

Người bạn của cô ta định chạy đi nhưng lại bị Nguyên Móm nhanh tay tóm được.

Cậu ta cũng cột cô bạn đó vào gốc cây.

Tiếp theo, Y Bình lấy ổ kiến vàng từ trên cành cây xuống, đe dọa họ.
“Hồi nãy, mày tát nước vào người tao trong cũng điêu luyện lắm.

Bây giờ tới lượt tao đem đến đồ chơi cho mày.”
Sắc mặt của Tiêu Tiêu thay đổi, đủ để thấy cô ta sợ đến mức nào.

Y Bình thấy thế thì lại thích thú, cô đặt tổ kiến xuống đất để chúng bò lên cây.
“Mấy con kiến này nhiều lúc thích cắn người lắm.

Bây giờ, con nào àm bò lên người của hai cô chính là tự hai cô chịu lấy, bọn này không biết gì hết.”
Nói xong, Y Bình cùng với Nguyên Móm rời đi để Tiêu Tiêu và bạn của cô ta ở đó.

Mấy con kiến bắt đầu lan rộng ra mà bò lên cây.

Lúc này, Tiêu Tiêu sợ hãi mà hét lên:
“Có ai không, cứu với!”
Một tuần sau, Thanh Hòa đến tìm Y Bình thì nghe tin cô bị Tiêu Tiêu đánh.

Cậu lo lắng nhìn khắp người cô quan sát từ trên xuống dưới.
“Y Bình, cậu có bị thương chỗ nào không?”
“Tớ chỉ bị rụng mấy cọng tóc thôi.”
Vốn không bị gì, Y Bình chỉ chép miệng nói cho có.

Nhưng Thanh Hòa lại xem đấy là việc quan trọng.

Cậu nhào tới ôm lấy Y Bình:
“Xin lỗi cậu.

Là tớ không bảo vệ được cho cậu.”
“Y bình không bị…”
Nguyên Móm định lên nói cô không sao cả nhưng Y Bình lại giơ tay lên miệng bảo cậu ta im lặng.

Cô nhẹ nhàng vẫy tay để Nguyên Móm rời đi cho bọn cô nói chuyện.
Nhìn biểu hiện của Y Bình, Nguyên Móm không nói gì.

Cậu ta lặng lẽ rời đi để lại không gian cho hai người.

Sau khi cậu ta rời đi, Y Bình đẩy Thanh Hòa ra, cô hờn dỗi nói:
“Bạn gái của cậu thật hung dữ.”
Thanh Hòa nghe vậy liền vội vàng giải thích với cô.
“Không phải bạn gái.

Tớ đã chia tay với cô ta rồi.”
“Chia tay rồi!”
Cô hơi ngạc nhiên khi nghe tin này từ miệng của Thanh Hòa.

Chia tay ư? Từ lúc nào? Việc này quá đột ngột, làm cô còn tưởng Tiêu Tiêu vì ghen tuông nên mới đến kiếm chuyện với cô.

Thì ra lý do là vì họ đã chia tay.

Nhưng như thế thì có liên quan gì đến cô chứ.

Hành động đánh người của cô ta thật vô.
“Tớ đã suy nghĩ kỹ.

Tiêu Tiêu không yêu tớ nên mới qua lại với người khác.

Cho nên tớ từ bỏ để cô ta tự tìm hạnh phúc của riêng mình.”
“Đúng rồi Thanh Hòa, cậu phải nghĩ thông suốt như vậy.

Không cần níu kéo những gì không thuộc về mình.”
Cô vỗ vai Thanh Hòa, cười tít mắt.

Thanh Hòa không có bạn gái, cô cũng không cảm thấy mất tự tin khi gặp cậu.

Như vậy, bọn cô có thể trở về như lúc xưa.
“Chờ đã Y Bình, Tiêu Tiêu đã nắm tóc cậu đúng không? Để tớ xem tóc cậu có bị mất một lõm nào không.”
Thanh Hòa sờ tay vào mái tóc của cô.

Cậu quan tâm muốn xem tóc cô có bị hư tổn chỗ nào không.

Nhưng Y Bình lại kéo tay cậu ra, cô phồng má nói:
“Cậu xem thì được gì.

Tóc rụng thì cũng rụng rồi, tớ còn chưa bị hói đầu đã may mắn lắm rồi.”
“Sao cậu biết không làm được gì.

Tớ sẽ bắt Tiêu Tiêu đền lại tóc cho cậu.

Ai bảo cô ta dám làm tóc cậu bị rụng.”
 
Bạn Thân Là Vợ Tương Lai
Chương 62: 62: Y Bình Không Làm Bạn Nữa Được Không


Thanh Hòa sờ tay vào mái tóc của cô.

Cậu quan tâm muốn xem tóc cô có bị hư tổn chỗ nào không.

Nhưng Y Bình lại kéo tay cậu ra, cô phồng má nói:
“Cậu xem thì được gì.

Tóc rụng thì cũng rụng rồi, tớ còn chưa bị hói đầu đã may mắn lắm rồi.”
“Sao cậu biết không làm được gì.

Tớ sẽ bắt Tiêu Tiêu đền lại tóc cho cậu.

Ai bảo cô ta dám làm tóc cậu bị rụng.”
Câu nói của Thanh Hòa giống như một đứa trẻ con.

Y Bình không nhịn được mà ôm bụng cười ra nước mắt.
“Bạn tui ơi! Cậu có còn là con nít đâu, sao lại suy nghĩ trẻ con thế được.

Người ta nghe thấy sẽ cười vào mặt cậu đấy.”
“Ai cười thì kệ họ, tớ không quan tâm.”
Thanh Hòa hùng hổ nói.
Nguyên Móm đứng ở phía xa nhìn thấy Thanh Hòa và Y Bình cười nói vui vẻ với nhau, con ngươi bỗng buồn hiu.

Cậu ta lại cảm thấy có chút tuyệt vọng.

Nguyên Móm tự nhủ với lòng mình.
“Không còn hy vọng nữa rồi.”
Sau khi thăm hỏi xong, Thanh Hòa chào tạm biệt Y Bình và Nguyên Móm.

Cậu đi được thì nghe thấy tiếng gọi của Nguyên Móm.
“Thanh Hòa!!”
Nghe thấy tiếng gọi của cậu ta, Thanh Hòa dừng lại.

Nguyên Móm chạy đến nơi thì thở hổn hển.
“Tao với mày nói chuyện được không?”
Thanh Hòa nheo mắt lại nhìn Nguyên Móm với ánh mắt hoài nghi.

Cậu ta cất công đuổi theo cậu chỉ để nói chuyện thôi ư! Chắc hẳn, chuyện này cũng phải quan trọng lắm nên cậu ta mọi vội vã như thế.

Thanh Hòa gật đầu, hai người đi đến một ghế đá trên đường.

Thanh Hòa đang hai tay vào nhau đặt trước bụng, cậu hỏi Nguyên Móm muốn nói gì với cậu.
Nguyên Móm hít một hơi thật sâu rồi thở ra.

Cậu ta bình tĩnh trở lại, nhìn Thanh Hòa, cậu ta liền đề cập đến chuyện của Y Bình.
“Mày với Y Bình quay lại rồi ?”
“Ừ.”
Nguyên Móm hơi ngập ngừng một chút, cậu ta lại hỏi Thanh Hòa:
“Bắt đầu làm bạn lại, mày sẽ đối xử với Y Bình như lúc xưa đúng không?”
“Đương nhiên.

Sao mày lại hỏi tao vậy?”
Cậu không hiểu nhìn Nguyên Móm chằm chằm.

Việc cậu và Y bình quay lại, lẽ ra Nguyên Móm phải vui mới đúng.

Nhưng hình như biểu trên gương mặt của cậu ta lại buồn bã như thể không muốn cậu và Y Bình trở lại.

Từ trong đôi mắt buồn kia của Nguyên Móm, hình như Thanh Hòa nhận ra điều bất thường.

Nếu linh cảm của cậu là đúng thì Nguyên Móm có tình cảm với Y Bình.

Cậu siết chặt tay mình lại, có chút tức giận.
“Nguyên Móm, tao biết trong khoảng thời gian tao với Y Bình không qua lại với nhau, mày luôn là người ở bên cậu ấy.

Nhưng đó chỉ là tình bạn thôi đúng không?”
“Mày..”
Ẩn ý trong câu nói của Thanh Hòa khiến cậu ta hiểu một điều rằng, Thanh Hòa đang muốn ám chỉ Y Bình là của cậu.

Nguyên Móm cười chua xót, cậu ta vỗ vai Thanh Hòa.
“Mày nói đúng đó.

Tao chỉ xem Y Bình như bạn bè, hàng xóm với nhau.

Gu của tao không phải là Y Bình.”
“Tao mong rằng mày nói và làm đúng như những gì mày nói.

Y Bình với tao chơi thân từ nhỏ, đương nhiên bọn tao sẽ có thứ ràng buộc nhau, dù có giận nhau đến mấy thì một lúc nào đó cũng sẽ làm hòa.

Mày hiểu ý tao nói chứ.”
“Đương nhiên.”
Nguyên Móm cười nói.

Nhưng trong lòng lại không ổn một chút nào.

Dù thế, cũng không thể làm gì khác được.

Người đến sau vẫn là người đến sau, cậu ta mãi mãi chẳng thể nào thay thế được Thanh Hòa.

Sớm đã biết được kết quả như thế này nhưng Nguyên Móm vẫn cố chấp chìm đắng vào nó.

Nhưng mà Nguyên Móm không cảm thấy hối hận.

Cuộc sống này, phải có những lúc tranh đấu với nhau mới cảm thấy việc tồn tại của bản thân có ý nghĩa.
“Thôi, tao phải quay lại kí túc xá rồi.

Đi trước nha.”
“Ừ, tạm biệt mày.”
Sau ngày hôm đó, Thanh Hòa và Y Bình bắt đầu quấn quýt với nhau như hình với bóng.

Sự có mặt của Nguyên Móm trong cuộc trò chuyện của họ cũng giống như người vô hình.

Nhưng mà Nguyên Móm không cảm thấy buồn, dù chỉ được ngồi cùng nhau thì cậu ta cũng cảm thấy hạnh phúc.
Rồi mùa đông đi, mùa xuân cũng đến.

Đặc biệt là các sinh viên đều mong muốn quay trở về sum vầy với gia đình.
“Y Bình, cậu đã chuẩn bị đồ để về nhà chưa?”
Thanh Hòa ghé qua ký túc xá của cô để hối thúc.
“Tớ dọn xong rồi, mà cậu qua đây chỉ để nói việc này thôi à.”
“Đúng rồi, tớ qua xem cậu có cần gì giúp đỡ không.

Mà ngày cuối cho nên mấy bạn cùng phòng của cậu về quê hết rồi à?”
“Ừ, bọn họ ở xa hơn mình mà.”
Cô rót ly nước đưa cho Thanh Hòa.
“Cảm ơn.”
Nhận lấy lý nước của Y Bình, Thanh Hòa uống một hơi liền hết sạch.

Lúc này, Y Bình đi đến tủ quần áo lấy thùng đồ ở trên xuống nhưng vì chiều cao có giới hạn nên cô phải nhón chân của mình lên để với lấy nó.

Ấy mà, mãi vẫn không thể lấy xuống được.

Thanh Hòa ngồi trên ghế thấy vậy thì đi đến giúp đỡ cô.

Cậu giơ tay trực tiếp lấy thùng đồ xuống giúp cô.

Y Bình quay lại định cảm ơn cậu nhưng lại bị trượt chân.

Thế là cô ngã nhào về phía trước.
“A…”
”Y Bình!”
Thanh Hòa bất ngờ ném thùng đồ qua một bên để đỡ lấy cô.

Cả hai người đều ngã xuống.

Y Bình nhờ có cơ thể của Thanh Hòa che chắn nên không sao nhưng cô lại đỏ khi hai gương mặt lại quá gần nhau.

Y Bình nhìn Thanh Hòa, lần đầu tiên cô được nhìn cậu ở một cự li gần như thế này.

Chẳng hiểu sao, trong mắt cô người trước mặt lại đẹp đến hút hồn.

Từ trước đến giờ, cô không hề để ý rằng người con trai này lại có một nét đẹp của một soái ca.

Đôi mắt sắc sảo, sống mũi cao, những đường cong tuyệt đẹp của lông mày.

Gương mặt này sao ưu tú đến vậy.

Y Bình bất giác lại chìm đắng vào trong nhan sắc của Thanh Hòa, mãi cho đến khi cậu lên tiếng cô mới bừng tỉnh.
“Y Bình, cậu nặng quá!”
”Ơ, tớ xin lỗi.”

Cô vội bò dậy khỏi người Thanh Hòa.

“Lúc nãy tớ bị trượt chân, cũng may cậu đã đỡ tớ.

Cảm ơn nha.”
Y Bình nói nhưng cô không nhìn thẳng vào mặt Thanh Hòa.

Bởi vì lúc này, mặt của cô cũng đỏ ửng lên vì xấu hổ.

Thanh Hòa lồm cồm ngồi dậy, cậu ho hắng một tiếng, hai bên tai từ lúc nào đã đỏ lên vì ngượng ngùng.
“Tớ nhớ mình có việc cần phải làm gấp, một lát tớ sẽ quay lại.”
Thanh Hòa nói xong thì bỏ chạy ra ngoài, còn một mình Y Bình ở lại phòng.

Cô cắn móng tay mình cười e thẹn.
Đêm giao thừa, Thanh Hoà và Y Bình đều ở nhà cùng cha mẹ.

Y Bình đang ngồi xem ti vi chờ đồng hồ điểm mười hai giờ, đột nhiên chuông điện thoại của cô reo lên.

Là tin nhắn của Thanh Hoà, cô mở ra xem nội dung bên trong.

Sau đó, nhìn sang cha mẹ đang tập trung xem ti vi.

Cô nhẹ nhàng đứng dậy cầm theo chiếc điện thoại của mình đi ra bên ngoài.
Lúc này, Thanh Hòa đã ở bên ngoài cửa đợi cô sẵn.

Nhìn thấy cô, cậu nhỏ tiếng gọi:
"Ra đây !"
Y Bình bước đi thật nhẹ nhàng để cha mẹ cô không nghe thấy.

Khi ra khỏi được cánh cửa, Y Bình thở phào nhẹ nhõm.

Cô hỏi Thanh Hoà gọi cô ra để làm gì.

Nhưng cậu không trả lời ngay mà nắm lấy tay cô.
"Tớ và cậu đến khu đất trống đi."
"Bây giờ ?"
"Ừ."
Không để Y Bình hỏi thêm nữa, cậu liền kéo cô đi.

Hai người đến khu đất trống.

Cô bất ngờ mà che miệng lại, trước mắt cô không còn là khu đất trống mà là một khung cảnh lấp lánh ánh đèn.

Y Bình ngạc nhiên quay sang hỏi Thanh Hoà:
"Cậu đã chuẩn bị hết sao?"
"Ừ."
"Từ lúc nào chứ.

Tớ với cậu về cùng lúc mà, sao tớ không biết."
"Bí mật."
Thanh Hoà dẫn cô đi vào bên trong, hai người ngồi xuống lớp cỏ đã được trải khăn.

Cậu nhìn Y Bình tự tin nói:
"Ở đây ngắm pháo bông sẽ đẹp hơn trong nhà."
"Chứ không phải bị mấy tán cây lớn che hết sao."
Cô chỉ tay lên mấy nhánh cây xum xuê xoè tán lá ra bên ngoài.
"Mấy cái nhánh không ảnh hưởng gì cả."
Cậu rất tự tin nói với cô.

Thanh Hoà lấy điện thoại ra xem đồng hồ.

Bây giờ đã là mười một giờ năm mươi chín phút cũng đồng nghĩa là còn một phút nữa là pháo bông sẽ được bắn lên.

Thanh Hoà nắm chặt lấy Y Bình nói:
"Cậu đã sẵn sàng chưa."
"Ừm."
Cô gật đầu với cậu.
Thời gian bắt đầu đếm ngược năm mươi giây, bốn mươi giây, mười giây, hai giây, không giây.
"CHÍU CHÍU BỤP BỤP BỤP!!!!"
Tiếng pháo bông bắn lên bầu trời nở ra những bông hoa tuyệt đẹp.
Ở bên dưới này, Thanh Hòa gửi đến Y Bình một nụ hôn trên môi cô.

Hai mắt cô vì quá kinh ngạc mà không thể khép lại được.

Đến khi những bông hoa kia tàn đi, Thanh Hòa lưu luyến rời khỏi môi cô.

Cậu đỏ mặt nhìn cô mỉm cười.

Điều này làm Y Bình ngượng ngùng, cô không dám nhìn thẳng mắt cậu.

Cô ngẩng đầu lên nhìn tán cây nói:
"Cậu nói dối, những tán cây kia làm tớ không nhìn thấy được gì hết."
Y Bình đứng dậy định chạy đi nhưng Thanh Hoà nắm chặt lấy bàn tay của cô lại.
"Y Bình, không làm bạn nữa được không ?"
"...!Không biết."
Cô đỏ mặt, rút tay của mình về mà chạy đi.
Thanh Hoà ngồi lại ở đó, cậu bất giác sờ tay lên môi của mình.

Từ lưỡi, cậu có thể cảm nhận được vị ngọt nhưng cậu có ăn ngọt đâu.

Bỗng nhiên, Thanh Hoà lại bật cười hạnh phúc.
Sau mấy ngày ăn tết, Y Bình phải thu dọn lại hành lý để trở về trường.

Lúc đi, Thanh Hòa không có ghé qua giúp cô.

Hai người cũng đi riêng nhưng cậu có ghé qua ký túc xá của cô để phụ đem đồ vào trong.
"Y Bình, vào học tớ có rất nhiều bài luận cần làm nên không thể ghé qua chỗ cậu được.

Khi nào làm xong, tớ qua sau nha."
"Ừm, hẹn gặp lại sau."
Y Bình vẫy tay chào cậu, cô định đi vào trong đột nhiên bị Thanh Hoà kéo lại.

Cậu trực tiếp đặt vào má cô một nụ hôn mà không có sự cho phép của cô.
"Tớ đi đây, tạm biệt."
Thanh Hoà cười tươi như lấy được vàng mà rời đi làm cô không kịp nói gì.

Y Bình đứng trước cửa phòng thầm mắng Thanh Hoà là tên không có trách nhiệm.

Nhưng trong lòng lại cảm thấy có chút vui vui, cô lấy tay mình sờ lên vết hôn của Thanh Hoà.
"Cậu được lắm Thanh Hoà."
Y Bình bỏ vào trong nhưng lại không ngờ rằng có một người đang đứng ở bên ngoài cửa nhìn cô.
Nguyên Móm lên trường rất sớm, cậu ta định ghé qua ký túc xá nữ xem Y Bình đã lên chưa nhưng lại vô tình bắt gặp được cảnh hai người họ hôn nhau.

Mặc dù biết bản thân chẳng là gì nhưng lại thấy buồn.

Nguyên Móm đứng ở đó một hồi lâu rồi lặng lẽ rời đi.
 
Back
Top Bottom