Ngôn Tình Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 61: 61: Con Gái Út Trổ Tài Đi Thi


Cuối cùng ngày này cũng đến, cái ngày mà tôi chờ đợi trong lo lắng nhưng rất mong đến bởi vì thà quyết chiến một lần xong chứ cứ kiểu này mà kéo dài tôi sẽ ngủm sớm mất.
Cả buổi tối trước ngày thi tôi muốn ngủ sớm lắm chứ, Giang Lập Thành tối đó cũng nhất quyết không chịu dạy, hắn bảo những gì cần dạy cũng học xong hết rồi, những lời cần nói cũng căn dặn xong.

Bảo tôi ngủ sớm một tí để có sức cho ngày mai.
Lúc đó cũng vâng vâng dạ dạ cho qua chứ tôi biết đời nào tôi có thể ngủ được.

Định xuống dưới nhà tìm chị hai để tâm sự cho bớt lo lắng hồi hộp nhưng nhớ lại hình như ngày mai chị có cuộc phỏng vấn, nên cũng thôi.
Trong căn phòng bị màn đêm bao phủ, điện thoại tôi đột nhiên sáng lên, dù sao cũng không ngủ được tôi mò mẫm trên bàn tìm điện thoại xem thử là ai nhắn đến giờ này.
"Bạn trai tôi"
- Vẫn còn thức à?
Tưởng ai xa lạ hóa ra là Giang Lập Thành.

Sao mà biết hay vậy, hỏi trúng tim đen người ta rồi.
Tâm trạng hơi tốt hơn ban nãy, tôi hí hửng nằm xuống hí hoáy gõ bàn phím, gửi đi một tin.
- Đúng á, thầy biết mà làm sao em có thể ngủ được.

Ủa mà, thầy vẫn thức hen🙂))

Rất nhanh người bên kia cũng đã gửi lại một tin.
- Muốn nói chuyện không?
Chưa kịp đọc tin nhắn thì đã có cuộc gọi đến, này mà là hỏi gì, là thông báo cho hay thì có.
Miệng thì hơi cọc cằn lép bép bảo thế nhưng tay thì vẫn ấn nút nghe máy.
- Đã mấy giờ rồi mà em không ngủ đi hả?
- Em cũng muốn ngủ chứ bộ, nhưng không ngủ được thôi!
- Chỉ cần nhắm mắt lại là cả trăm hình ảnh, suy nghĩ ùa đến sao mà yên tâm ngủ được!
Tôi nghe được tiếng thở dài rất nhỏ từ chỗ hắn.

Tôi biết hắn cũng lo lắng không thua gì tôi nên bây giờ cũng chẳng thể yên giấc.

Đột nhiên, trong đầu tôi nảy ra một ý nghĩ.
- Giang Lập Thành, hay thầy hát cho em nghe đi.

Em chưa bao giờ nghe thầy hát cả, nếu bây giờ thầy chịu hát em nhất định sẽ chịu ngủ.
Đầu nghe bên kia im lặng một lúc lâu, tôi tưởng hắn ta tắt âm thanh luôn rồi chứ.

Chuyện nhỏ xíu như vậy mà cũng suy nghĩ hơi lâu ấy, rốt cuộc có đồng ý hay không đây?
- Em hay hỏi anh, rằng anh yêu em nhiều không?
Một âm thanh nhẹ nhàng, dịu dàng mà có chút ngọt ngào truyền đến bên tai tôi.

Tôi ngờ hắn sẽ hát thật và còn hát hay đến thế!
Không giống với chất giọng trầm mà thường ngày tôi nghe thấy, nó nhẹ và êm tai đến mức muốn nghe thêm lần nữa.

Người thì đã đẹp rồi mà giọng hát còn hay thế nữa, ôi chết con gái nhà người ta mất.

Chắc tôi phải nhanh nhanh đem hắn ta giấu đi thôi chứ kiểu này sẽ bị cướp mất!
Buổi sáng ngày hôm sau, tôi thức dậy rất sớm, dù cho tối qua ngủ trễ thật nhưng hôm nay tôi vẫn tràn trề năng lượng.

Hôm nay có hơi đặc biệt một tí là ba mẹ tôi chờ con gái út này đi học rồi mới đi làm.

Tôi vừa khoác cặp lên bước xuống cần thang thì thấy cả nhà đã đầy đủ ở dưới.

Từ chuyện cãi nhau lần trước, mẹ và tôi hầu như không nói chuyện gì nhiều nhưng hôm nay thấy thế tôi cũng ấm lòng lắm rồi.
- Con gái cưng thi tốt nhé!
- Nhóc Chi, cố lên!
- Vâng ạ, con sẽ cố gắng hết sức!
Mỗi người một câu, chỉ riêng mẹ là không nói lời nào chỉ nhìn tôi một cái.

Tuy chỉ thế nhưng lòng tôi trở nên ấm hẳn, bấy nhiêu thôi cũng đủ có động lực để thi tốt rồi.
Hôm nay nhất định phải làm bài tập thật kỹ lưỡng, không thể để công sức hơn một tháng qua đổ sông đổ biển được.
Hạ Sở Chi mày nhất định phải làm được!
Tiếng trống vang lên các giáo viên gác thi nhanh chóng phát đề.

Chuyện đầu tiên mà tôi làm trước thi cầm bút lên viết đó chính là tự chúc bản thân mình một câu: "Hạ Sở Chi thi tốt nhé!"
Cứ giữ vững tâm trạng vui vẻ, lạc quan đó, tôi cố gắng hoàn thành mấy ngày thi liên tiếp.

Kết quả ra sao thì không ai nói trước được chỉ thấy bản thân tôi đã làm mức có thể từ trước đến nay rồi, cầu mong điểm sẽ cao như mong đợt.
Thi xong thì các học sinh lớp 11 được nghĩ bù cho học sinh lớp 10 thi nữa nên mấy ngày đó buổi sáng tôi ngủ như heo còn buổi tối thì chạy nước rút với Giang Lập Thành.

Vì cũng mấy ngày nữa là đội tuyển này sẽ xuất phát lên đường.
Tối trước ngày lên tỉnh thi đấu, hắn ta mạnh dạn lấy can đảm lắm mới dám xin phép Sở Nhung cho hắn đưa tôi ra ngoài để khuây khỏa đầu óc.

Ba tôi thấy vậy thì liền đồng ý, mẹ tôi không nói lời nào nhưng trong trạng thái không cấm nữa.
Thế là hắn đưa tôi ra công viên gần nhà, ngồi trên hàng ghế hai người chưa nói gì chỉ thả mình theo làn gió mát và ngắm cảnh đẹp trên cao.

Thời gian như đang trôi chậm lại nhưng tim hai con người thì đập nhanh hơn.

Giang Lập Thành nhìn tôi với ánh mắt trìu mến, miệng khẽ cười, tay vuốt v e mái tóc của tôi, chợt hắn nói.
- Không sao đâu, mọi thứ rồi sẽ ổn mà bởi vì tôi sẽ luôn bên em bất kể là chuyện gì đi nữa.
Mặc dù không nói thẳng nhưng đây chẳng khác nào lời tỏ tình vậy.

Dưới ánh trăng mờ gió hiu hiu mát, Giang Lập Thành thầy biết chọn địa điểm ghê đó.

Rất thích hợp để bày tỏ lòng mình, nhưng tôi biết hiện giờ chưa phải lúc.
Hai người bọn tôi bên nhau ai cũng biết nhưng chỉ có một chuyện là người khác chưa hay, đó là tôi và hắn chưa là có mối quan hệ chính thức chỉ mập mờ bên nhau cho đến nay thôi.
Cũng buồn cười nhỉ? Nhưng nó là sự thật, mà nếu hắn ta có ngỏ lời ngay lúc này thì Sở Chi tôi chắc cũng sẽ chưa có đáp án giành cho hắn đâu......!Vì bây giờ chưa phải lúc thích hợp!
- Thầy Thành, em từng có thắc mắc thế này?
- Thắc mắc gì?
- Em từng nghĩ, Giang Lập Thành không phải là người bình thường vì chuyện gì thầy cũng biết hết và tiên đoán cũng hiếm khi sai.

Và còn nữa, thầy chọn làm nghề giáo và vào trường này chỉ vì đam mê thôi sao?
Nếu vậy thật là vì sở thích thì quá trùng hợp rồi nhỉ! Trùng hợp gặp được em, được dạy em và bây giờ đánh cắp cả trái tim em luôn rồi!.
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 62: 62: Chờ Đợi Đâu Đáng Sợ Biết Điểm Thi Mới Đáng Sợ


Hôm sau, trời chưa hừng sáng thì Giang Lập Thành cùng các giáo viên trong trường chạy xe đến đón tôi và Tiêu Gia Lâm.

Trên xe không chỉ có hai người bọn tôi mà còn có các học sinh nằm trong đội tuyển học sinh giỏi bộ môn khác.
Tối qua tôi ngủ rất ngon mà không cần nghĩ ngợi gì nhiều, chắc là vì nhưng câu nói của Giang Lập Thành cũng nên.

Mặc kệ vậy, chỉ cần biết tâm trạng tôi tốt là ổn rồi.
Ngồi trên xe cả tiếng đồng hồ mới lên tới tỉnh X, người ta thì ngồi ôn bài còn nhóm hóa bọn tôi thì dành thời gian ngủ, vì lúc này chỉ mới có 3giờ mấy sáng thôi.

Đi sớm như vậy nhưng khi lên đến đấy còn ăn uống rồi kiểm tra thẻ dự sinh lum la các thứ nữa.
Nói ra thì đây dù sao cũng là lần đầu tiên tôi được đi thi nên chẳng biết phải làm gì trước cả, chỉ đi theo thằng Lâm và chỉ dẫn của thầy Thành.
- Lát nữa vào phòng thi sẽ có người kiểm tra thẻ dự thi và giấy tờ của các em nên cứ để ở ngoài đi.
- Thầy yên tâm tụi em biết rồi.
Khoan, mày biết chứ tao có biết gì đâu chứ.

Thằng Lâm đi thi không nhiều nhưng vẫn là có đi, có kinh nghiệm rồi nên nó đâu có lo lắng gì nữa.

Có tôi này, dù không tự soi gương được nhưng tôi biết mặt mình trông rất đần luôn ấy.
Giang Lập Thành nhìn qua thì biết được tôi đang hoang mang lắm nên hắn ta đi đến nói thêm vài câu.
- Em không cần lo lắng đâu, vào trong đó rồi cứ tập trung làm bài mặc kệ mọi người xung quanh là được rồi.

Tôi ở sẽ ở ngoài này chờ em mà!

- Em biết rồi!
Câu nói đó vừa trấn an Giang Lập Thành cũng như vừa trấn an chính bản thân mình.

Đứng trước cửa phòng thi nhìn những con người xa lạ ai ai cũng đeo kính dày hơn 3-4-5 độ, tư nhiên con gà mờ như tôi cũng rén ngang.

Sợ thật đấy, nhưng có hắn ở đây thì cũng tốt biết mấy!
Tiếng chuông vang lên, tất cả những giáo viên điều phải ra ngoài, hắn ta xoa đầu tôi và Gia Lâm bảo.
- Cố lên dù kết quả có ra sao đi nữa thì cũng hãy làm hết sức mình!
Hai chúng tôi đồng thanh đáp: "Đã rõ!"
Sau đó mỗi người về một phòng thi khác nhau.

Nhìn số báo danh trên tay tôi tự nhiên với những con số này: "11212"
Tùng......
Gần hai tiếng đồng trôi qua, cuối cùng cũng kết thúc.

Kết thúc ở đây, đối với tôi mà nói không phải chỉ riêng kì thi mà còn cả cơn ác liệt này.

Chấm hết rồi.

Bút đã đặt, bài đã nộp, tôi rời khỏi phòng thi dù khá mơ hồ nhưng một phần áp lực như vừa được trút xuống.

Đi ra khỏi dãy thi, nhìn thấy Giang Lập Thành đang đứng một mình, tôi chắc rằng thằng Lâm vẫn đang còn dò lại tờ đề.

- Thầy Thành.
- Sở Chi, sao rồi, em ổn chứ?
- Thầy lo gì chứ chẳng phải em còn cười được sao.
Nghe tôi nói thế hắn ta bây giờ mới dãn cơ mặt ra và thở phào nhẹ nhõm.

Nếu tôi đã nói vậy thì đề này đối với thằng Lâm thì không cần lo nhiều rồi.

- Ê Sở Chi mày làm được câu cuối không?
Vừa nhắc là nghe giọng liền luôn, cũng biết thời cơ ghê.
Gì chứ nói tới câu cuối là tôi làm bừa đấy, có giống với dạng mà Giang Lập Thành đã chỉ nhưng mà khó quá tôi chỉ nhớ tới đâu rồi làm tới đấy thôi.
- Tôi ghi bừa vào thôi chứ biết làm đâu.
- Tao cũng ghi bừa.

Nói thật thì hơi khó tao chỉ nhớ mấy câu cuối mà thầy Thành từng nói thôi thế là tao bấm máy rồi ghi thẳng kết quả vào.

Như thế thì cũng đã hay lắm rồi, dù sao cũng thi xong rồi, về nhà thôi!
Sau những tháng ngày vất vả, vật lộn với thời gian thì hôm Hạ Sở Chi tôi có thể nghỉ ngơi tùy thích rồi.
Mấy ngày đi học sau đó cũng nhàn lắm, đi học mà cứ như đi chơi ấy.

Bởi ta nói thi xong rồi khỏe gì đâu, cơ mà đừng ai nhắc đến chuyện điểm điểm nha nghe mà phải dừng lại 2 giây để suy nghĩ đó.

- Ê mà chừng nào biết điểm vậy mạy?
Trùng hợp ghê ha, vừa mới nghĩ xong luôn á.

Không hổ danh bạn thân của mà Dương Trúc Huỳnh!
- Mày nhắc chi cho rầu ngang vậy nè không biết.
- Sớm muộn gì cũng biết à mày, biết sớm bớt đau khổ.
Thằng Lâm ngồi chơi game với thằng Dư bàn trên cũng nhiều chuyện quay xuống xía vào đôi câu.
- Người ta nói chờ đợi là hạnh phúc mà, chờ thôi chứ tao cũng lo này.
Thì bây giờ cũng biết làm gì ngoài chờ đợi đâu.

Nhưng mà nói đến "chờ đợi" thì hình như cũng có câu "Chờ đợi đâu đáng sợ".

Chà, nói xong tự nhiên thấy sai ghê.

Chờ đợi đúng thật không đáng sợ nhưng biết điểm thi mới đáng để sợ này!
Bỗng dưng não tôi hoạt động manh, truyền đến thông điệp, nhà trường có thể chưa công bố điểm cuối năm, nhưng mà điểm thi hóa đôi khi Giang Lập Thành biết chắc rồi cũng nên.

Thế là chờ đến tan học, như thường lệ hắn ta chờ tôi ở trước cổng trường.

Khi đã ngồi vào xe tôi bật ngay chế độ làm nũng.
- Thầy Thành nghĩ cũng lạ thi hóa đã lâu như vậy rồi mà chưa biết điểm sao thầy nhỉ?

- Bé con hôm nay em uống nhầm thuốc à? Văn vở vậy?
- Người ta hỏi mà không trả lời, có phải là không quan tâm nữa rồi không?
Giang Lập Thành nghe xong thì muốn lái xe không nổi nữa, hắn ta rùng mình một cái, rồi bảo tôi nhìn vào tay hắn.

Da gà da vịt gì có bao nhiêu loại da là nổi lên hết.

Thầm nghĩ, đâu phải tôi nói dị là uống lộn thuốc đâu mà là vì chưa kịp nghĩ ra chiêu nào mới thôi, nhưng mà tự mình còn thấy gớm nữa thì người khác sao nghe nổi.
Hãy tạm thời cất bỏ phần kí ức vừa nãy đi mà lấp vào đoạn sau này.
- Không đùa nữa.

Em chỉ muốn biết là có kết quả chưa thôi.
- Nếu biết rồi em nghĩ tôi còn ngồi ở đây không?
Thầy không ở đây chở em về chứ đi đâu? Aaaa sao mà hỏi qua hỏi lại vậy nè? Tự nhiên nghi ngờ nhân sinh ghê.
- Thầy định đi đâu?
- Còn đi đâu nữa, dĩ nhiên là về xin phép ông bà Hạ sang năm gả con gái cho rồi!
Gì vậy chèn! Gì mà tính xa dữ vậy làm mặt con gái nhà ông Hạ đỏ lên hết rồi này.

Tôi không biết nói gì hơn ngoài việc cúi đầu giấu mặt trong im lặng.

Hạ Sở Chi này cũng biết ngại đấy!.
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 63: 63: Đúng Là Rừng Càng Già Càng Cay


Đã hơn một tuần trôi qua rồi, điểm thi như ngày càng biệt tâm biệt tích.

Tôi nghe con Dương Trúc Huỳnh đồn hết tháng này sẽ làm lễ tổng kết ấy vậy mà tới nay vẫn chưa biết điểm thi, rầu ơi là rầu!
Hôm nay là cuối tuần, tôi ở nhà làm con gái ngoan của ba mẹ, chị hai tôi hình như được bên công ty nào đó cũng lớn lắm, nhận chị ấy làm thư kí riêng rồi.

Cũng phải thôi, chị tôi giỏi ngôn ngữ vậy mà....!Nhanh thật đấy, chỉ mới đó thôi mà hết hè này là tôi đã lên 12 rồi kìa.
- Sở Chi, ba mẹ chuẩn bị ra ngoài con ở nhà trông nhà đấy, còn nếu có đi đâu thì khóa cửa cận thận!
- Vâng, con biết rồi!
Vẫn là câu nói ngày nào, ông Hạ à con gái út của ba sắp lấy chồng được luôn rồi này, mấy chuyện con kiến đó ba không cần lo đâu.
Nhắc đến "chồng con" mới nhớ, dù sao tôi cũng chưa biết mặt anh rể tương lai thì phải, dù sao hôm nay cũng cuối tuần hay rủ tụi nó đi đâu không nhỉ....!Còn chưa nghĩ xong thì thấy con Trúc Huỳnh vừa gọi đến, đúng là tâm đầu ý hợp mà bạn tôi ơi!
- Chị mày nghe.
- Cái con nhỏ này....!Đi "chơi" không?
- Tao cũng định rủ mày nè nhưng mà đi đâu?
Sao mà chữ "chơi" của nó nhấn mạnh vậy làm tôi đây có hơi sợ nha.

Có thật là đi chơi theo kiểu tôi đang nghĩ không đây?
- Chị ba tao ơi, tao không biết mày có điện thoại làm gì luôn ấy.

Nhà trường thông báo có điểm thi rồi kìa nhưng mà phải lên trường xem, cái trang mạng nhà trường bị gì rồi.
- Cái gì?????
Tôi bất ngờ đứng bật dậy, hét toáng vào điện thoại xém chút nữa thì bạn gái thằng Lâm không toàn mạng rồi.

Nghe đến chữ có điểm thi là ruột gan bắt đầu nóng lên hừng hực.
- Mày alo thằng chồng mày đi, tao ra bến xe buýt liền!
Tôi không thay đồ mà chỉ khoác thêm cái áo rồi nhanh chân chạy ra ngoài, chút xíu nữa là có mạng đi nhưng không có mạng về rồi.
Quên khóa cửa!
Trên đường đi mà tôi có hơi lấy làm lạ, nếu biết điểm rồi sao Giang Lập Thành không cho tôi hay chứ.

Đường link nhà trường có vấn đề chứ điện thoại hắn bình thường mà....!Chẳng lẽ....
- Vãi, sao đông phết vậy?
Ba đứa tôi đứng đực ra trước cổng trường.

Tôi biết học sinh trường này nhiều nhưng bây giờ dù sao cũng là giữa trưa nắng nóng mà sao đông quá vậy nè.

Cứ tưởng đi giờ này sẽ không có ai chứ, đúng thật là!
Đã đến rồi chẳng lẽ đi về, cũng cố mà chen vào thôi chứ biết làm sao bây giờ.
Thằng Lâm thể hiện mình là một người con trai mạnh mẽ, nó dẫn đầu mở đường cho tôi với Trúc Huỳnh.

Cũng được việc lắm chứ bộ à!
Đứng trước bảng điểm tôi hồi hộp đến mức tim sắp rơi ra ngoài rồi.

Tay lần mò cái tên Hạ Sở Chi nhưng....nhưng hết danh sách học sinh giỏi rồi mà tên tôi vẫn chưa thấy đâu cả.....!Bên này Trúc Huỳnh và Gia Lâm đang vui vẻ vì tụi nó được danh hiệu giỏi rồi, nhưng khi quay sang nhìn tôi thì hai nó cũng tắt hẳn nụ cười.
Cảm giác lúc này có chút gì đó gọi là không cam tâm....!Dù biết trước là không dễ dàng nhưng tôi vẫn là không cam tâm.
- Sở Chi à mày không sao đó chứ, thôi đừng buồn mà.

Sự cố gắng của mày ai cũng nhìn thấy mà, đợi đây nha để tao kiếm tên mày.
- Không cần đâu.

Không được loại giỏi rồi thì xem chi nữa....
- Mày đừng nói vậy chứ, dù được hay không thì đó vẫn là thành quả mà mày đã cố gắng trong thời gian qua mà!
Trúc Huỳnh tao....thấy thất vọng quá! Ai cũng nhìn thấy sự nỗ lực của tao nhưng biết mẹ tôi chấp nhận không? Tao đã mạnh miệng thế mà!
- Ê Chi, mày đứng đâu mấy đứa học sinh khá đó.

Trung bình môn 7.9 điểm.
Thằng Lâm nhào đến vịn vào tai tôi nói như muốn tôi tỉnh táo lại.
7.9....! Hơi tiếc nhỉ, chỉ một chút nữa thôi.

Bây giờ tôi mới hiểu, không phải tôi thất bại mà vì điểm học kì 1 tôi quá thấp nên chỉ riêng học kì 2 này kéo không nổi....!Haizzzz, phải chi ngay từ đầu cố gắng giống vậy thì bây giờ đây phải than ngắn thở dài thế đâu!
Nhưng mà dù sao nghe thằng Lâm thì nói xong thì tôi không buồn nữa bởi vì tôi đã thắng chính mình rồi!
Trở về nhà, tôi thấy Giang Lập Thành đã đứng đợi trước cửa.
- Em mới từ trường về à? Tôi....
- Thầy yên tâm em vẫn ổn lắm, thật đấy dù có hơi buồn thật nhưng với kết quả đó em đã thấy tự hào lắm rồi.
Tôi nói xong thì ba mẹ tôi vừa về tới, hơi sớm thì phải.

Thấy Giang Lập Thành cũng ở đây, mẹ tôi cũng hiểu là có điểm thi rồi, liền bảo hai chúng tôi vào nhà.
- Sao rồi, điểm thi của con bao nhiêu?
- 7....7.9 ạ!
Tôi lấp bấp không dám nói nhưng hình như mẹ tôi bình tĩnh lắm, cũng phải trông mắt mẹ, tôi có bao giờ giỏi giang đâu.
- Vậy chuyện đó, con tính làm sao đây?
- Con....con...
Con nuốt lời có được không?

Bây giờ mà nói như vậy chắc mẹ tôi cho tôi nghỉ học luôn quá à! Làm sao đây.
- Thưa hai bác, tuy em ấy không đạt học sinh giỏi như đã nói nhưng mà môn hóa em ấy thi đạt giải rồi ạ!
- Cháu nói thật à? Con bé thi có giải rồi?
- Vâng ạ!
Tôi còn chưa kịp nhận thông tin thì ba tôi đã bất ngờ đứng lên xác nhận lại.

Lúc đầu tôi tưởng đâu Giang Lập Thành vì muốn cứu tôi nên nói đùa nhưng mà nét mặt hắn nghiêm túc lắm.....!Thế, là thật à? Tôi thi hóa có giải rồi á? Aaaaaaa, ba mẹ ơi thật không thể tin được, một đứa từng mù hóa như tôi bây giờ lại có giải học sinh giỏi cấp tỉnh....!Aaaaa, bất ngờ thật đấy!
Nội tâm gào thét không ngừng, nhưng bên ngoài tôi vẫn đứng ngay ngắn nhìn mẹ mình.
Hạ Đình Vũ cũng bình tĩnh lại ngồi xuống tháo kính ra lấy tay dụi mắt vài cái....!Ba à, đừng bảo là xúc động đến mức khóc rồi nhé?!
- Sở Nhung à, em xem lời thầy hiệu trưởng nói đâu có sai, con bé thật sự đã rất cố gắng đấy!
Gì cơ? Hóa ra ba mẹ đi gặp thầy hiệu trưởng à, thế là biết điểm thi trước con luôn rồi còn gì, rừng càng già càng cay mà!
Đoạn sau đó, tôi thấy bà đứng lên dưới đáy mắt lòe sáng.

Bà quay lưng bỏ đi về phòng thì liền bị tôi gọi dừng lại.
- Mẹ....Vậy....?
- .....Hạ Sở Chi, con trưởng thành thật rồi, ta không cấm con nữa!.
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 64: 64: Làm Thầy Giáo Là Phụ Làm Chồng Em Mới Là Chính!


Sau ngày hôm ấy, tôi và mẹ mình cũng đã nói chuyện vui vẻ như trước.

Không còn phải lén lút gặp mặt hay nói chuyện với Giang Lập Thành nữa.

Đã vậy, mẹ còn bảo chị Sở Ngân hôm nào rảnh thì mời anh bạn trai của chỉ về nhà ăn cơm.
Chà, cảm thấy thoải mái thật đấy, mái ấm nhà tôi đã trở về như trước đây rồi.

Mà hai cô con gái của ba mẹ cũng làm nên chuyện phết, chỉ trong năm nay thôi mà đã có chủ hết rồi, đúng là đáng đồng tiền bát gạo mà.
Trải qua nhưng chuyện đầy khó khăn sóng gió thì hôm nay, ngày tổng kết cũng đến.
Tôi cùng với Trúc Huỳnh và Gia Lâm đ ến trường thật sớm để chuẩn bị cho ngày long trọng này.

Nói thì hơi quá chứ bữa nay con Trúc Huỳnh nhất quyết lôi tôi ra trang điểm cho bằng được.

Nên đến sớm cũng vì như thế đấy.
Tôi rất ít khi dùng đến son phấn, thường ngày chỉ tô chút son cho môi miệng hồng hào với người ta thôi.

Mà hôm nay dù sao cũng là ngày quan trọng nên tôi mặc nó luôn.
Sau một buổi vật lộn, ba người chúng tôi là người ra khỏi lớp cuối cùng nên cũng gây sự chú ý đôi chút.
Thằng Dư Tuấn Kha vừa thấy tôi thì đi đến ngạc nhiên nói một câu mà muốn vả nó rớt mồm ghê.
- Ai đây? Vịt hóa thiên nga rồi đấy à?
- Vịt cái đầu mày, bạn tao thường ngày không chải chuốt nhưng vẫn đẹp hơn mày nhé!
Dương Trúc Huỳnh đánh vào đầu thằng Kha mấy cái, cảnh cáo đừng để bà đây nổi giận à, cuối năm rồi mỏ bớt nghiệp đi cưng.

Tôi chỉ đứng một bên cười cười chứ hơi đâu cãi nhau với hai người bọn nó.
Chỉ dời mắt đi nơi khác một lúc thì từ đằng xa tôi đã trong thấy dáng vẻ từng rất quen thuộc với mình, nhưng nay không còn nữa, cũng lâu rồi nhỉ? Đàn anh!
- Chào anh, Hàn Anh Quang.
- Chào em, Hạ Sở Chi, hôm nay em đẹp lắm!
- Cảm ơn ạ!
Từ sau lần nói thẳng thắn với nhau thì anh ấy hầu như biệt tăm đi vì dù sao anh ấy cũng là người chăm học vả lại đã 12 rồi.

Chăm chỉ là điều cần thiết, nên làm.

- Anh hôm nay là người dẫn chương trình nhỉ?.....!Cùng với chị hoa khôi chung lớp đúng không ạ?
Tôi hỏi như thế là có lí do cả, nghe bảo....!Mà cũng không hẳn nữa, hầu như cả trường ai cũng biết cả rồi.

Chị mệnh danh là hoa khôi gì đấy đã thích anh Quang từ lâu rồi chỉ là chưa dám mở lời thôi.

Bây giờ còn được học cùng lớp chắc chị ấy đã vui lắm, bạn bè ai cũng đồn nhìn hai người xứng đôi lắm.

Và tôi cũng mong là vậy! Nếu không tôi sẽ tự trách mình mất!
- Đúng là vậy, nhưng em đừng nghĩ nhiều, bọn anh chỉ là bạn bè bình thường thôi!
- Nhưng chị ấy thích anh lâu vậy rồi.....!anh cũng biết mà đúng không?
- Ừm, anh biết chứ!
Anh biết nhưng tại sao không đáp lại....!Anh đẹp như vậy, chị ấy cũng rất xinh hai người mà cưới nhau về thì con cái sau này ai sánh bằng đây.

- Em đừng nghĩ nhiều.

Hiên tại anh chỉ muốn học thật giỏi, đỗ đại học có việc làm ổn định....!Sau đó, nếu cô ây vẫn đợi được thì anh sẽ cưới cô ấy!
Công nhận độ sát gái của anh cũng tăng nhanh vậy đấy.

Em đâu có nghĩ nhiều đâu mà nghĩ đúng luôn rồi đấy.

Không có ý định quen mà chưa gì đã đòi lấy con gái nhà người ta rồi.

Anh Quang à, anh cũng bá đạo quá rồi đó!
Hàn huyên được đôi ba lời thì cũng đến giờ làm lễ.

Tôi biết thân biết phận nhỏ bé nên đã ngồi hàng đầu, tuy chưa đầu hàng nhưng nhìn vào sẽ thấy.

Ngồi ở đây sẵn tiện cho việc ngắm nghía Giang Lập Thành luôn.

Nói là ngày quan trọng thì đúng là quan trọng thật, nhưng giây phút ngồi dưới này nghe mấy thầy cô trên sân lễ phát biểu tôi thật sự chỉ muốn trốn về nhà ngủ một giấc thôi.

Tôi bắt đầu ngáp dài ngáp ngắn, Giang Lập Thành ngồi đối diện trông thấy thế thì buồn cười, tôi ngáp nhưng hắn ta lại là người che miệng, ngộ nghĩnh ha.
Một lúc lâu sau đó nắng đã bắt đầu lên, những người ngồi phía sau bắt than thở, thầy cô thấy vậy cũng nói nhanh hơn.

Tôi không biết là còn bao lâu nhưng chắc phấn son gì của tôi sắp trôi đi hết rồi.

Khoảng chừng nửa tiếng sau đó buổi lễ cũng được kết thúc.

Chờ đám đông dãn ra bớt tôi đã nhìn thấy Giang Lập Thành đang ở rất gần mình chỉ cách vài bước chân.

Tôi nhanh nhẹn chạy đến chỗ hắn đang đứng, cũng có chút ngại vì dù sao đây cũng là lần đầu mà tôi trang điểm còn đi đến mặt hắn.

- Bé cưng lớn thật rồi, hôm nay còn biết làm đẹp.
- Thế có đẹp không?
- Không! Bởi vì thường ngày em đã xinh đẹp sẵn rồi!
Chời ơi! Giang Lập Thành cũng thật là, bữa nay còn biết chơi chữ nữa.

Hắn ta mà không nói nhanh câu sau thì coi chừng tôi đã bỏ đi rồi á.

Đang đứng nói chuyện chưa được bao lâu thì Trúc Huỳnh đi đến bảo Hàn Anh Quang muốn chụp hình kỉ niệm.

Nghe vậy tôi liền nhìn hắn ta rồi chớp mắt liên tục, quả thân rất có hiệu dụng.

- Tôi có không cho à.

Đừng chớp nữa sẽ mỏi mắt đấy!
- Thế em đi đây, nhanh lắm!
Tôi tạm biệt hắn rồi phi thật nhanh đến chỗ Anh Quang vì biết đâu hết hôm nay là chẳng thể gặp nhau nữa rồi.

Trưởng thành rồi thì chẳng phải mỗi người sẽ một ngã à? Không hẳn, chỉ cần đừng quên tên thì chắc là sẽ còn gặp lại!

Hàn Anh Quang, em chúc anh sẽ thật thành công trên con đường mai sau nhé!
Vui chơi, quậy phá cả ngày đến sụp tối mới ra về.

Giang Lập Thành hết cách cũng đành đưa tôi về tận nhà.

Tôi nhớ mình chỉ uống có một chút xíu cồn thôi mà hình như mắt nóng lên rồi thì phải.

- Lớn rồi thì không được tùy tiện đâu nhé.
- Em nào có, chỉ uống vài miếng chưa hết một lon nữa đấy....
Nhưng mà tửu lượng kém quá thì đành chịu vậy.
Giang Lập Thành không nói gì kể từ câu đó nữa, đến khi về đến nhà tôi rồi hắn ta mới chịu nói tiếp.

- Lần sau sẽ quản em nhiều hơn một chút.

Bây giờ thì vào trong cẩn thận và nhớ tắm rồi mới được ngủ đấy.
Tôi gật đầu cho có chứ nghe được gì đâu.

Nhưng còn chưa dừng lại, lời nói sau của hắn đã làm tôi hoàn hảo tỉnh.
- Lần trước em hỏi tôi có phải làm nghề giáo vì đam mê không.

- Thật ra, làm thầy giáo là phụ, còn làm chồng em mới là chính!.
 
Back
Top Bottom