Ngôn Tình Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 40: 40: Hóa Ra Chị Hai Mới Là Cáo Già


Buổi trưa về đến nhà, tôi cũng quên mất nhà mình vừa mới tiễn một vị khách quý đi.

Hơi trống trải một chút, thì phải!
Lúc cái tên Giang Lập Thành còn ở đây đúng là phiền phức, bực mình thật....!Nhưng bị hắn làm phiền một thời gian cũng dần quen rồi thì đột nhiên lại rời đi, có hơi không quen cuộc sống giống với trước đây rồi.
Tôi bước vào nhà, đi lên từng bậc thang, đập vào mắt tôi đầu tiên là căn phòng của hắn từng sống, thử hỏi làm sao mà tôi lại không có suy nghĩ kia được!
- Sở Chi, mày đúng là điên rồi, nghĩ gì không nghĩ tự nhiên lại nhớ đến tên thầy giáo bi3n thái kia.
Mặc dù biết vậy nhưng khi tự nhủ với bản thân mình xong thì tôi lại phải thở dài đấy thôi.

Thật không hiểu nổi, bản thân chắc bị bệnh rồi.
Ba mẹ và chị hai tôi đều ra ngoài đi làm hết.

Ở một mình đúng là thoải mái thật đó nhưng hơi cô đơn một chút.
Cũng là buổi trưa nhưng sao hôm nay lại yên tĩnh đến thế?!
Từ phòng tắm bước ra, vẻ mặt không chút sắc thái biểu cảm nào.

Tôi ngã lưng xuống giường mà không cần nghĩ ngợi, bật điện thoại lên thì chỉ toàn ba cái tin nhắn rác....!Chả muốn xem.
- Làm gì từ đây đến tối bây giờ nhỉ? Ngủ cho rồi!
"Ting Ting".
Vừa nói xong là tiếng chuông thông báo điện thoại tôi vang lên liên tục.

Tôi cứ nghĩ chắc là tổng đài gửi tin nhắn đòi nợ, nhưng không.

Có một thứ đã đập tan suy nghĩ đó của tôi ngay lập tức!

Chính là tiếng chuông điện thoại....!Mà là zalo nữa mới hú hồn chim én.
- Ai điện giờ này vậy chứ?!
"Bạn trai tôi".
???
Chấm hỏi luôn? Cha nội nào vậy chời?
Tôi có lưu cái tên sến súa như này khi nào vậy? Mà...hình như người gọi không phải là Anh Quang.
Bản năng lúc này thúc giục tôi "hãy nghe máy" đi.

Và ừ thì cũng nhấc máy lên nghe thử xem "bạn trai tôi" là ai luôn.
- Alo?
- Mới không gặp có mấy tiếng mà em muốn cạch mặt tôi rồi sao? Làm gì mà lâu nghe điện thoại dữ vậy?
Khoan! Dừng khoảng chừng là 5 giây cho tôi xem lại cái tên cái đã!
Vẫn là "bạn trai tôi" mà, mà sao lạ quá vậy!
Cái giọng điệu đó, cái ngôn ngữ đó...!Chỉ có thể là hắn ta mà thôi - Giang Lập Thành?
- Giang Lập Thành?
- Tôi tưởng em trốn tôi luôn rồi chứ!
Muốn lắm chứ mà có được với thầy chắc!
Ủa mà...!nghe sao tự vả quá vậy ta...!Vừa nãy tự bản thân còn nhớ đến hắn hả gì mà.

Ôi cái con người ngang ngược này, đúng là bản thân ta!
- Thầy gọi cho em giờ này làm gì?
- Nhớ "Bé cưng"mình gọi điện thì có gì sai?
- T...thầy nói vớ vẩn gì thế? Ai là bé cưng của thầy?
- Em! Còn không thừa nhận, bé cưng em lưu tôi là gì ấy nhỉ?!
Một giây sau đó là một tấm hình được hắn gửi đến.

Với cái tên gợi nhớ rất chi là ớn lạnh "Bé cưng".

Nhìn thấy hình ảnh đó mà mặt tôi nóng lên hừng hực.

Không phải là cách xưng hô xa lạ gì vì bình thường hắn nổi bệnh lên cũng hay gọi tôi như thế nhưng....!lưu như vậy có hơi lộ liễu quá rồi không?
- Em không định nói cho tôi biết à? Em lưu tôi là gì ấy nhỉ?
- Không lưu gì hết...!Em còn không biết mình đã kết bạn với thầy khi nào nữa kìa....
- Không có tôi trình độ nói dối của em cũng tăng lên nhanh nhỉ, chỉ là chưa được thành thạo lắm.
Hắn nói như thể là đang đi sâu trong bụng tôi vậy.

Thì đúng là nói xạo đó, nhưng chỉ có nửa câu đầu thôi còn nửa câu sau là tôi hoàn toàn vô tội thật.
Từ khi gặp lại hắn đến nay tôi chưa từng nghĩ đến việc trao đổi số điện thoại cũng như kết bạn giống như bây giờ luôn.

Nói cách khác là không quá quan tâ m đến mấy thứ đó.

Vậy mà hiện tại trong zalo tôi lại có nick của hắn, kì lạ hơn nữa còn lưu hắn với cái tên bá đạo như vậy....!Bất ngờ chưa?
Chứ tôi bất ngờ lắm rồi đó mấy bà!
- Bé cưng, em còn nghe không?
- Bạn trai....!Trong điện thoại...ai đó lưu thầy là bạn trai tôi!
Tôi nói mà giọng cứ run lên khe khẽ, không phải vì sợ mà là vì ngại.

Ngại đến mồm ngượng tai đỏ.
Vọng lại bên tai tôi là tiếng cười êm tai của hắn.

Tôi đã ngại muốn lột da ra mà hắn còn cười cho được!
- Bé cưng, sao em lại ngây thơ đến thế? Em cứ như vậy thì bảo tôi phải kiềm chế bằng cách nào đây?
- Thầy nói vậy là có ý gì....?
- Hạ Sở Chi, tôi sắp điên lên vì em rồi!
Câu nó hắn nói rất nhỏ, tôi còn chưa nghe rõ chữ thì hắn đã tắt máy rồi.

Chưa nói rõ ràng gì hết mà cúp máy ngang là tôi đã thấy khó chịu rồi, là thầy giáo gì mà thiếu lịch sự thế không biết.
Trong lòng còn đang chửi mắng ai đó thì đột nhiên điện thoại lại vang lên.

Còn ai khác nữa, cái tên thiếu lịch sự kia gọi lại đấy, nhưng lần này là video?
Tôi cũng lưỡng lự khá lâu mới nhận điện thoại.
- Tắt ngang rồi điện lại? Thầy phí thời gian quá nhỉ.
- Sở Chi, tôi muốn thấy mặt em.
- Đừng hòng.

Thầy giải thích chuyện khi nãy rõ ràng trước đi.
- Là do Sở Ngân.

Chị hai sao?

Hình như có một luồng ánh sáng nào đó mới thông vào não tôi thì phải.

Hôm qua hay hôm kia thì đó, Sở Ngân đúng thật là có mượn điện thoại của tôi để làm gì đó.

Điện thoại vốn là tài sản riêng tư nhưng khi có chị hai như Sở Ngân thì các mật khẩu của tôi đều bị tiết lộ, không thì chết.

Thảo nào, thảo nào...!Chị hai tôi quá là thương cô em út này luôn!
- Hai người lại bắt tay với nhau để qua mặt em à?
- Không đúng.

Sở Chi em đánh giá thấp chị Sở Ngân quá rồi đấy!
Nghe Giang Lập Thành nói một lúc lâu tôi mới ngộ ra một điều.

Hóa ra bấy lâu nay tôi sống chung nhà với cáo già mà không hay.

Công nhận mình ngây thơ thiệt!
Tất cả mọi điều từ nhỏ đến lớn, trước giờ đều giống y hệt với chị Ngân tôi tiên đoán.

Đang lẽ chỉ phải nên làm nhà tiên tri thì hợp lý hơn nhỉ?!
Giúp Giang Lập Thành vào nhà ở một phần là vì tình bạn bền bỉ lâu nay còn một phần là vì Sở Ngân biết hắn đã có ý đồ với tôi từ trước.

Chuyện tôi không giỏi hóa cũng bị chị ấy khơi dậy....!Quả là có một cô chị xứng đáng..
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 41: 41: Chấp Nhận Số Phận Chăm Chỉ Học Tập


Kết thúc cuộc nói chuyện điện thoại ngày hôm đó, tất là những ngày tháng sau này của tôi bắt đầu bị phụ thuộc vào người khác!
Thật không ngờ Hạ Sở Chi tôi cũng có ngày thành ra như vậy.

Không những bị ba mẹ bán đứng mà còn bị bà chị cáo già qua mặt một cách hoàn mĩ.

Sao mà cảm thấy bản thân thật đánh thương thế này!
- Hạ Sở Chi đến giờ vào lớp rồi kìa.
Cuộc đời bất công nên chẳng bao giờ được bằng phẳng....!Mà dù cho có ngay thẳng cũng chẳng đến lượt tôi!
Tối hôm qua, tôi dành nửa tiếng đồng hồ để lấy lại tinh thần.

Dùng tiếp 15 phút để phân ra môn học, lại chia ra một tiếng để suy ngẫm về cuộc sống sau này....!Còn lại 30 phút tôi dùng đó để hoài niệm, chấp nhận số phận chăm chỉ học tập thì hơn.
Cứ vòng vòng thế đó mà đêm hôm qua tôi chẳng ngủ được miếng nào, đã vậy đầu óc cũng không được tỉnh táo.

Báo hại sáng nay vừa đến lớp tôi đã nằm gục xuống bàn mà ngủ như nhỏ đang lên cơn nghiện.
Dương Trúc Huỳnh gõ gõ dưới bàn đánh thức tôi dậy.

Nói thật thì tôi chỉ nằm đó chứ có ngủ được đâu bởi vì cái lớp quá ồn.
- Hôm nay mấy tiết vậy?
- Sáu tiết nhưng cũng có thể là năm.
Nghe câu trả lời cũng như không của Trúc Huỳnh tôi liền nhìn nó bằng nửa con mắt.
- Tiết cuối là tự học.

Hên thì cho về, còn không thì ngồi đó niệm thần thú hết 45 phút đi!
Thà nói vậy ngay từ đầu đi! Làm tao liếc mỏi mắt à!
Tôi chỉ nhìn rồi im lặng chứ không nói gì thêm.
Dạo này bà cô chủ nhiệm lớp tôi rất ít khi lên sinh hoạt lớp 15 phút đầu giờ.

Không chỉ riêng lớp này thôi đâu mà mấy năm trước Hà Thanh Quyên chủ nhiệm cũng y như vậy.

Thiếu đều mấy lớp đó viết đơn lên hiệu trưởng xin đổi giáo viên chủ nhiệm luôn mà.
Đúng là chơi lớn!
Lớp tôi hiền đấy, chứ không là cũng làm vậy rồi....!Nói thế thôi chứ do lớp này chẳng quan tâ m đến việc học tập lắm nên mới thế đó!
- Ê Chi, ông thầy có nói gì với mày không?
- Ai? Nói gì mới được?
Tự nhiên quay xuống hỏi câu không rõ đầu đuôi thế vậy thằng kia.
- Thì thầy Thành đó, không phải ổng nói ôn học sinh giỏi hóa gì sao? Chẳng lẽ ghi tên tao với này cho có thôi hả?
À...!Thì ra thằng Lâm nó muốn hỏi chuyện này.

Nhưng mà tiếc quá, vì tôi cũng có biết gì đâu.

Tôi thấy hắn ta chọn tôi chỉ là cái cớ để dễ kiếm chuyện cho tôi hơn mà thôi, chứ người căm ghét hóa như tôi thì làm sao mà đủ tư cách đi thi học sinh giỏi gì đó được cơ chứ!
Im lặng một lúc rồi tôi mới bảo với Lâm.
- Muốn biết thì ra chơi mày lên văn phòng tìm ổng đi.
- Cũng có lý! Nhưng mày phải đi chung với taooo!
Nực cười!
"Chát!"
Tự vả ghê chưa Sở Chi? Nói thế mà ra chơi vẫn bị hai vợ chồng chúng nó lôi đi cho bằng được.
Đến trước cửa văn phòng, ba người chúng tôi thấy trong đó hơi đông nên chưa đi vào, chờ đến khi dãn người hẳn mới tính tiếp.
Tôi đang đứng quay lưng tựa vào cửa thì đâu đó trong số người đang bước ra có anh trai gọi tên tôi.

- Sở Chi?!
Cái âm thanh này....!Hàn Anh Quang?!
Gặp nhau chỗ này cũng thú vị phết nhỉ? Nên nói gì bây giờ? Đã lâu không gặp à?
- Đàn anh....
Sau câu chào của tôi là hai vị đứng bên cạnh liền quay qua nhốn nháo.

Làm như mấy năm rồi chưa gặp được vậy không bằng, đâu ai tranh nói với hai đứa bây đâu!
- Anh Quang lâu rồi không gặp.

Sao gần đây em không thấy anh qua lớp em vậy?
Trúc Huỳnh hỏi mà ánh mắt lại liếc nhìn tôi.

Ê, ê phân biệt cho rõ ràng nha con kia.

Tôi muốn nói vậy nhưng đúng là đã lâu rồi không hề thấy anh Quang qua lại lớp tôi nữa.....!Đến tin nhắn giữa tôi và anh ấy chỉ còn lại vẻn vẹn là hai từ "Ngủ ngon".
Anh Quang cười lên rạng rỡ như một tia nắng.

Rất đẹp và cũng rất tự nhiên...!Nhưng không hiểu sao, tôi lại không bị thứ thuần khiết đó thu hút, chắc là não tôi có vấn đề rồi!
- Haha, ngại ghê.

Gần đây anh bận học để ôn thi nên không qua lớp mấy em được.

Dù sao anh cũng cuối cấp nữa nên thời gian cũng không còn nhiều như mấy em được.

- Cái đó thì tụi em biết chứ.

Mà anh lên đây để làm gì vậy?
Hai đứa nó thay phiên nhau hỏi còn tôi chỉ đứng một bên mà nghe rồi cười.

Nụ cười thể hiện cho sự gượng gạo ngay lúc này.

Anh Quang còn đang quay cuồng trong lời giải thích chưa có lối thoát thì từ bên trong văn phòng lại có đám người khác bước ra.

Đâu đó trong nhóm người kia tôi bắt gặp một gương mặt cuốn đi ánh nhìn của tôi.

Lần này không mơ hồ như anh Quang nữa mà là chắc chắn....!Đó là hắn - Giang Lập Thành!
- Mấy em đến văn phòng để tám chuyện à? Trên lớp không có chỗ nói chuyện đúng không?
Vừa thấy hắn bước ra, lần lượt ba con người đang nói chuyện kia liền cúi đầu xuống chào chỉ có tôi là chăm chú nhìn hắn.

- Không phải đâu thầy, bọn em đến đây là tìm thầy hỏi chuyện nhưng gặp anh Quang nên mới hỏi thăm vài câu.

Thằng Lâm ra sức giải thích nhưng thấy có vẻ không hiệu quả lắm.

Ánh mắt Giang Lập Thành nhìn nó mà muốn b ắn ra tia lửa.

Thằng Lâm thấy không xong nên liền đẩy tôi lên trước làm bia đỡ đạn.

Đúng là hoạn nạn mới biết bạn với bè!
Hắn nhìn chăm chăm vào tôi và tôi cũng nhìn hắn không chớp mắt.

Cứ nhìn nhau thế này thì biết nào mới xong chuyện đây.

Thôi thì tôi chịu khó mở lời trước vậy.
- Chuyện là bọn em muốn hỏi thầy về lịch học ôn hóa nên mới lên đây nhưng thấy bên trong nhiều người quá nên đứng ngoài này chờ.

- Thật vậy à?
- V...vâng!
Sao nghe câu đó cứ như còn có thể hiểu theo nghĩa khác vậy nhỉ? Trực giác của tôi khi ở gần hắn hình như càng ngày càng nhạy bén thì phải?
Dường như hắn đã giảm đi một lượng nhiệt rồi nhưng cho đến khi anh Quang lên tiếng thì....
- Bọn em cũng nằm trong đội tuyển hóa à? Nếu có gì không hiểu thì mấy đứa cứ hỏi anh vào mấy ngày trống tiết cũng được!
Tôi biết anh ấy học giỏi và cũng là học sinh giỏi hóa nhưng tôi còn chưa lên tiếng từ chối thì Giang Lập Thành đã nắm tay tôi lôi vào trong.

- Em theo tôi vào trong xem lịch học..
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 42: 42: Bình Giấm Nhà Họ Giang Thật Đặc Biệt!


Như một cơn gió vừa thổi đến, Giang Lập Thành mạnh tay kéo tôi đi vào trong văn phòng cùng hắn.

Cả ba người còn lại chỉ còn cách đứng trời tròng nhìn nhau.
Thường thì thời gian ra chơi tiết 2 và 3 trường tôi rất dài để cho học sinh có thì giờ ăn uống nên là nhỏ Huỳnh với thằng Lâm chịu khó đợi đi.
Ngoài miệng thì bảo tôi đi vào để xem lịch học nhưng cái cách nói chuyện và hành động của thầy thì đang không đúng lắm đấy, Giang Lập Thành!
- Em lên đây làm gì?
Chấm hỏi luôn? Thính giác thầy có vấn đề hả? Rõ ràng vừa mới nói ở ngoài kia xong mà, giờ hỏi lại câu y như vậy là sao? Đang không tin tưởng nhau đúng không?
Thay vì nghe câu hỏi đầy hoài nghi của hắn thì người đặt câu hỏi đáng lí ra là tôi mới đúng!
- Tai thầy có vấn đề đúng không?
- Em nói năng với tôi như vậy đó à?
- Là ai bắt đầu trước? Ai là người tỏ thái độ hầm hực đó vậy hả? Bộ tôi thiếu nợ thầy chắc! Có muốn tỏ thái độ đó thì làm ơn kiếm đúng người gây ra để trút giận đi chứ đừng ở đó mà mày to mặt nhỏ với đứa học sinh này!
Tôi nói ra một hơi rất dài.

Nói đến không biết mệt, đến nỗi quên mất người trước mặt tôi vẫn đang là "thầy giáo".
Tôi không phải là đang giận, cũng chẳng phải đang tức chỉ là cảm thấy khó chịu, bức bối trong người.

Tuy trong câu vừa rồi chẳng có chữ nào là th ô tục nhưng độ sát thương cực kỳ cao.

Tôi dám chắc là hắn cũng cảm thấy như vậy!

Thời gian như đọng lại hết mấy giây, câu cuối tôi chấm dứt cũng là lúc tiếng trống được vang lên.
Trong lúc tôi quay người bỏ về lớp thì lại có cánh tay ấm áp nào đó níu tôi lại.

Hắn ta chỉ giữ chứ không kéo người tôi xoay ngược lại.
- Tối nay đừng quên em phải đến nhà tôi để học thêm đấy.
Không cần đợi thầy nhắc nhở....
Chứ thật ra là tôi cũng quên thật!
Trong khi tôi còn đang loay hoay với câu nói vừa rồi của hắn thì hắn lại tiếp thêm một câu.
- Em đừng nghĩ đến chuyện sẽ không đến.

Vì biết rồi đấy, ba mẹ chẳng ai xem tôi là người ngoài!!
....Sao mà chí mạnh thế! Đến hắn còn nhận ra người con gái út bị ra rìa nữa à?! Nếu thế thì đi thôi, ai sợ ai đâu chứ!
Làm vẻ mặt "nạnh nùng" không nói lời nào bước ra khỏi lớp chứ trong thâm tâm đang nóng lên hừng hực đây này, mấy ai hiểu thấu đâu.
Nhà Giang Lập Thành đúng là không quá xa so với nhà tôi....nhưng còn từ trường mà về đến nhà hắn thì khác.

Phải chi tôi có thể mọc thêm cánh thì tốt biết mấy chứ lội bộ kiểu này thế nào tôi cũng lên cơ bụng luôn cho xem.

Đứng trước cổng trường tôi nghĩ về hành trình ngày nối tiếp ngày mà thấy ngán.

Nếu nhà Dương Trúc Huỳnh cùng đường với nhà tôi thì tiện quá rồi còn gì bằng.

Nhưng không! Đời không bao giờ giống như chúng ta nghĩ cả....
- Em đứng đây lải nhải cái gì vậy? Không phải đã bảo đến nhà tôi học thêm rồi sao.
- Giật cả mình thầy từ đâu chui ra vậy?
- Trong bụng mẹ tôi.
Cái thể loại đối thoại gì đang diễn ra vậy.

Tôi chỉ đang hỏi theo phản xạ tự nhiên thôi mà, thầy có cần nhập vai đến thế không?
Trong khoảnh khắc ấy tôi cứ hiển nhiên mà nhìn thẳng vào mặt hắn.

Trời ạ, cũng may là chưa buông lời chửi bậy.

- Còn không mau lên xe, tôi biết mình đẹp trai rồi em không cần nhìn chăm chú đến thế đâu.

Ọe ọe luôn!
Ai bảo hắn ta không biết tự luyến vậy chứ? Điều đáng sợ nhất không phải là đối diện với trai đẹp mà là khi chính bản thân người đó tự biết họ đẹp trai...!Cứ cái đà này chắc tôi chết trong biển "tự vả" này mất vì ban đầu người cho rằng hắn không biết tự luyến chính là tôi - Hạ Sở Chi này đây!
Ai mà có dè đâu chứ chời!
Mà chờ đã hình như hắn vừa mới bảo tôi lên xe có đúng không? Đừng nói là nãy giờ hắn đi kiếm tôi đấy nhá? À há, tự nhiên cảm thấy có giá ghê.
Coi như thầy cũng không phải là người vô tâm lắm, có điều nắng mưa thất thường là không thể phủ nhận nha!
Từ khi biết Giang Lập Thành không sống cùng với ông Giang bà Đàm thì tôi không sợ đến nhà hắn nữa mà chỉ ngán mỗi môn hóa thôi.

Vừa bước vào nhà, đèn vừa sáng là tôi đã bị chủ nhà áp vào sát vách tường.

- Chuyện khi sáng...!tôi sai rồi!
- Hả???
Chuyện khi sáng? Đã biết là chuyện của lúc sáng rồi mà hắn vẫn còn để tâ m đến á.

Tôi còn chẳng biết khi đó bị gì mà nói ra những lời hơi khó nghe đó nữa là, đâu nhất thiết phải xin lỗi....!Nhưng, sao mà khi nghe chính miệng hắn nói từ "tôi sai rồi" trong lòng như đang nở hoa vậy.

Cực kỳ thích thú luôn!
- Tôi nói, tôi sai rồi...!Xin lỗi em!
- Hả? Cái gì? Thầy nói gì em nghe không rõ!
- Em đừng có được nước mà lấn tới.
- Thì sao nào, dù sao người sai cũng không phải em....Ưm...ư...m...
Tự nhiên đang lên mặt hống hách nói chuyện gì bị người đối diện khóa môi lại, một chữ cũng không thốt lên được.

Tôi xin tuyên bố nụ hôn thứ ba của tôi chính thức bị mất lần nữa và hung thủ chính là hắn - tên thầy giáo vừa bi3n thái vừa vô lại mang tên Giang Lập Thành.

Tuy đã qua hai ba lần nhưng mỗi nụ hôn từ hắn mang lại tôi đều cảm nhận rất rõ từng cảm xúc khác nhau.

Lần này chính là yêu chiều và trân trọng, vừa nhẹ nhàng vừa âu yếm.

Chất là đang hối lỗi thật sự đây mà!
- Nếu không thích em có thể đẩy tôi ra mà, đúng không?!
Nghe hắn nói đột nhiên nhột dễ sợ, đúng là mấy lần trước tôi có chống cự đập đánh đẩy hắn ra nhưng sao bây giờ lại giống như đang hưởng thụ nó vậy.....Aaaa cần ai đó sip gấp cho tôi một cái quần!
Ngượng như tôm luôn rồi này!
- Nhìn em bây giờ rất ngoan ngoãn....!Thế nên em có chịu nghe tôi lần này không?
Chưa tiếp nhận được câu đầu thì sự chú ý của tôi đã rơi vào vế sau.

- Thầy lại định làm trò gì đây?
- Không có.

Em có thể xem đây là năn nỉ cũng được, không sao.
Tôi bắt đầu sợ rồi nha, sao hôm nay thầy ấy cứ thất thường thay đổi nhanh đến chóng mặt.

- Tôi...tôi ghen rồi! Thật sự ghen rồi! Em có thể nào chia tay với Hàn Anh Quang được không?.
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 43: 43: Mối Tình Đầu Được Đặt Dấu Chấm Hết


Hỏi chấm???
???
Một dấu chấm hỏi to đùng chiếm hết khuôn mặt của tôi.

Bộ lúc bình thường tôi ngáo ngơ nhiêu đó chưa đủ hay sao ấy, bây giờ khỏi cần soi gương tôi cũng dám khẳng định mặt mình đang trông rất đần!
Thú thật thì ngạc nhiên vì câu nói vừa rồi của hắn chỉ là một phần, nhưng về thái độ hiện giờ của thầy ấy thì chiếm hết một trăm phần trăm.
Mang trên người phong thái của soái ca mà sao sắc thái kì quá vậy hả trai đẹp Giang Lập Thành?
Nhìn thầy ấy cứ như cún con nhà hàng xóm đang xù lông để đòi ăn vậy....!Ủa mà khoan....!So sánh thế thì không được bởi vì hắn sao có thể đánh yêu được như cún con đó chứ.
- Tôi đang nói chuyện với em đấy...!Em có nghe thấy không mà cười tủm tỉm một mình vậy?
Ha....Thật ngại quá thầy Giang à! Em vừa mới liên tưởng đến thú vui nên quên mất vấn đề trọng tâm là gì!
- Thầy vừa nói gì em không rõ thật.

Có thể phiền thầy nhắc lại được không a~?
Tôi không biết bản thân đã ngấm phải thứ thuốc gì mà lại trở nên chủ động đến vậy nữa.
Nụ cười trên môi lúc này chẳng khác nào kẻ bi3n thái chuẩn bị đớp được miếng mồi ngon.
Hạ Sở Chi ơi là Hạ Sở Chi, cái tốt thì mày học chậm lắm, còn cái xấu không cần học mày cũng bị nhiễm là sao vậy hả?
Đặt cho bản thân mình một câu hỏi nhưng tôi chả quan tâ m đến câu trả lời sẽ là gì.

Bởi vì lỡ xuống bùn rồi thì còn thì để sợ nữa!
Nâng cổ áo Giang Lập Thành cao hơn nữa, tôi tiến lại gần hắn hơn thì thào giọng nói: " Nếu thầy nhắc lại lần nữa nói không chừng em sẽ cân nhắc."

- Hạ Sở Chi...!Tôn nghiêm suốt 25 năm nay của tôi bị cô nhóc chỉ mới 17 tuổi như em lấy đi hết rồi!
......................
Sáng hôm sau, tôi đã có mặt ở trường từ rất sớm.

Trước khi bước chân ra khỏi cửa nhà, tôi đã nhắn tin cho Trúc Huỳnh bảo là sẽ đến lớp trước, sẽ cho hai vợ chồng nó yên tâm âu yếm hết hôm nay mà không cần sợ người khác như tôi trách móc.
Hôm nay là ngày 26, trùng với ngày sinh của tôi chắc là sẽ may mắn.

Thời gian cũng rất hợp lý nữa là....
6:26
Suỵt! Nói nhỏ cho nghe, tôi "không phải" người chơi hệ tâm linh đâu nha!
Phía xa xa đằng cổng trường bước đến là một dáng người cao cao, là mái tóc đen ngắn óng mượt, là mẫu người bạn trai lí tưởng của bao cô nữ sinh khác....!Và cũng là mối tình đầu của tôi.
Đúng người đó không ai khác, chính là Hàn Anh Quang, bạn trai của Hạ Sở Chi tôi.
- Buổi sáng tốt lành, Sở Chi!
- Anh rảnh chứ? Đi với em đến một nơi nhé?
Tôi từng đọc được một câu nói, tuy không nhớ rõ từng câu từng chữ nhưng nó mang ý nghĩa là.

"Chúng ta hãy yêu một người mà vừa gặp ta, đã cười.

Và vừa gặp, ta đã cười! "
Có lẽ đối mới một mảnh ghép nào đó tôi đã không thể thực hiện được cả hai điều trên...!Cảm thấy hơi có lỗi nhưng trong một mối quan hệ nhất định thì ta nên sống thật với cảm xúc thì sẽ tốt cho cả hai hơn!
- Em cần tìm sách à?
- Không có.
- Vậy em cần thứ gì mà vào đây, cứ nói đi anh tìm giúp em?!
- Anh biết thanh nam châm mà đúng không? Chắc là biết rõ luôn mà nhỉ?!
Rõ ràng là người hỏi nhưng chính tôi cũng là người trả lời câu hỏi đó.

Tôi không biết Anh Quang có hiểu những gì tôi định nói hay không nhưng đã đến đây rồi thì tôi không có ý định dừng lại.

- Nếu là khác cực thì chúng sẽ hút nhau đúng chứ?! Còn cùng cực thì chúng sẽ đẩy nhau!
- Cũng giống như em và anh vậy.

Nhìn thì có vẻ sẽ rất hợp nhau nhưng thật ra chẳng thể đi đến đâu cả.

Anh rất có sức hút với mọi vật thể khác, nhưng chỉ là hơi đáng tiếc.

Em vốn là nhôm chứ không phải sắt....!Nên em không thể nào hòa hợp với anh được....
- ....Xin....l....

- Ngốc ạ!
Mặc dù lời nói rất trôi chảy nhưng tôi không dám nhìn thẳng vào mặt của anh Quang, cứ cúi đầu xuống mà nói hết những gì mình nghĩ.

Sẽ không hối hận và sẽ không than trách nếu anh ấy hận mình....!Nhưng tại sao lại có người dịu dàng, nhẹ nhàng như anh Quang vậy chứ!
Lời xin lỗi tôi chưa kịp nói xong thì đã bị cắt ngang cử chỉ và giọng nói nhẹ nhàng của anh ấy.

- Đồ ngốc! Có gì đâu mà xin lỗi chứ.
Tôi giật mình ngước mặt lên nhìn anh ấy.

Rõ ràng trông ánh mắt kia có nét gì đó của sự đau đớn nhưng tại sao anh Quang lại có thể nở ra nụ cười tươi đến thế....
Càng nhìn nó, tôi cảm thấy bản thân mình thật khốn nạn.

Nếu biết trước mình tệ hại đến thế thì ngay từ đầu tôi đã từ chối ảnh rồi.

Thà đau, mất mặt một chút rồi thôi còn tốt hơn là khó xử đối diện với nhau như bây giờ.

- ...Anh không giận em à?
- Không!
- Không hận em chứ?...
- Hahah, em hỏi gì vậy.

Làm mà hận em được chứ....Cô gái một thời của anh!
Tim tôi khẽ giật thót lên một nhịp, đôi mắt rơm rớm nước mắt sau khi nghe xong câu nói chứa đựng nhiều cảm xúc của người trước mặt.

Có lẽ tôi đã đoán sai ngay từ đầu rồi.

Hàn Anh Quang là người như thế nào chứ, học sinh giỏi như ảnh sao có thể không hiểu ý đồ của tôi.

Chỉ là người ta đang lẩn tránh, còn tôi thì cứ hiển nhiên mà nói ra....!
- Em xin lỗi...Sự thật rất xin lỗi anh, anh rất tốt thật đấy....Chỉ là trái tim em không thể rung động trước anh được....
- Vậy người đó là ai...!Là thầy Thành? Đúng không?
Tôi vừa ngậm ngùi vừa xấu hổ gật đầu lia lịa, nước mắt cũng vì những cái gật đó mà rơi dài xuống.

Trong gió khẽ, tôi nghe thấy tiếng anh ấy thở phào nhẹ nhõm.

- Thế thì anh yên tâm buông tay rồi!
- ...Anh nói gì ạ?
- Anh không biết người khác có nhìn ra hay không nhưng chỉ mới liếc mắt là anh đã nhận ra tình cảm của thầy ấy dành cho em rất sâu đậm.
Tôi hơi ngỡ ngàng một lúc rồi chợt nhận ra.

Vậy là những lời nói dối trước giờ của tôi vốn anh Quang đã biết nhưng đều bỏ qua ư?!
Hạ Sở Chi, mày xem mày tồi đến mức nào kìa!
- Thôi nào, mối tình đầu của anh đừng khóc nữa.

Cho anh ngắm em bằng ánh mắt kẻ si tình lần này, rồi ngày mai chúng ta là bạn, nhé?!
Hàn Anh Quang, anh thật sự rất tỏ sáng!.
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 44: 44: Vì Bị Ông Thầy Bắt Chia Tay


Một buổi sáng tượng trưng cho một ngày mới, khởi đầu mới....!Ấy vậy mà mới sáng sớm đặt chân bước vào cửa lớp Dương Trúc Huỳnh và Tiêu Gia Lâm đã trông thấy bộ dạng thê thảm của tôi.
Nó không kiềm được mà liền chạy đến gấp gáp hỏi thăm.
- Sở Chi mày bị làm sao vậy? Mới sáng sớm mà ai lại khiến mày thành ra nhớt nhát như thế vậy hả? Nói đi tao đi giải quyết tên đó liền luôn!
Đáp lại sự lo lắng của hai đứa bọn nó, tôi chỉ khẽ cười rồi lắc đầu xua tay chứ không cất một tiếng nào.
Điều đó càng khiến nhỏ Huỳnh lo càng thêm lo.

Nó quăng cặp sách xuống ghế một tiếng rất lớn.

Nắm lấy tay kéo tôi đứng dậy, một lần nữa hùng hổ nói.
- Đi! Chỉ đường tao đi đến chỗ đứa đó nhanh lên.

Bà đây sẽ tìm lại công bằng cho mày!
Nghe đến hai chữ "Công bằng" tôi chỉ muốn chạy trốn khỏi nên này ngay lập tức.

Tìm ai, kiếm ai làm gì chứ trong khi người không công bằng đang là tôi cơ mà.

Chỉ cần nhớ đến việc xảy ra khi sáng, người không biết khóc như tôi lại phải rơi lệ lần nữa.

Trúc Huỳnh thấy thế thì hốt hoảng vì nó là người hiểu tôi rõ hơn bản thân tôi nữa mà!
Sau một lúc bình tĩnh lại, tinh thần ổn định hơn.

Bấy giờ, tôi mới chủ động kể hết chuyện vừa mới xảy ra khi sáng cho hai đứa bọn nó nghe.
- Thế nào? Có phải hai đứa mày thấy tao tồi lắm đúng không?!
Mặc dù biết anh mình vừa mới bị tôi đá nhưng thằng Lâm vẫn lớn tiếng bênh vực tôi.
- Tao thấy mày làm vậy là đúng lắm.

Nếu thấy không hợp thì chia tay thôi, có gì đâu buồn.

Với cả, anh tao cũng không tốt đến mức khiến mày thấy có lỗi vậy đâu.
- Sở Chi...!Tao xin lỗi mày! Thân là bạn thân mà tao không nghĩ đến cảm xúc của mày gì hết.

Cứ tự ý quyết định....!Giờ thì hay rồi, mối tình đầu của mày đã bị tao phá hỏng...!
Dương Trúc Huỳnh ngậm ngùi nói ra từng chữ nghe nặng nề làm sao....!Xin lỗi gì chứ, làm bạn biết bao lâu chẳng lẽ tao không biết mày nghĩ gì à! Tất cả vì muốn tốt cho đứa bạn như tao thôi.

Chỉ là không đúng lúc, không đúng thời điểm...!Vậy đi!
Ngày hôm đó vẫn như bao ngày nhưng từng giây, từng phút trôi qua rất lâu, rất lâu, rất lâu...!Cứ tưởng đã mười năm vừa mới trôi qua vậy!
Mặt Trời bên ngoài dần khuất bóng.

Những đám mây đỏ rực như hòn than sắp tàn....!Cuối cùng cũng tan học.
Tôi cùng đôi bạn kia sánh vai ra cổng trường.

Dương Trúc Huỳnh vẫn còn để ý đến chuyện kia lắm, nó biết nếu không có thứ khác tác động vào thì một đứa cứng họng như tôi dễ gì mà nói ra lòng mình được.
- Sở Chi này, lí do khiến mày dám nói chia tay là gì vậy?
Tôi không bất ngờ lắm khi nghe nhỏ bạn mình hỏi câu đó.

Tôi cũng không muốn giấu nó làm gì cả, bởi vì trong tình bạn hay tình yêu thì thật lòng vẫn là điều quan trọng mà.
Tôi mỉm cười, hít vào thở ra vào lần rồi bất chợt trông thấy chiếc xe quen thuộc đang đậu trước cổng trường.

Tâm trạng bỗng chốc tốt hơn hẳn, cười toe toét nói với hai đứa nó rồi chạy nhanh ra nơi kia.
- Vì bị ông thầy bắt chia tay....!Thế nhá, tao về trước đây!
Trúc Huỳnh định đuổi theo hỏi cho rõ chuyện, nhưng thằng Lâm dạo này cũng tâm lý phết nhỉ.

Nó ngăn cô bạn mình lại mà ánh mắt dán chặt vào chiếc xe đằng trước làm nhỏ kia hiểu ra điều gì đó.
Rồi thì đồng vợ đồng chồng nhìn nhau mà há hốc mồm.
Chắc hẳn hai đứa nó cũng đoán được chiếc xe đó là của ai và cũng đồng nghĩa với việc người có thể khiến tôi rung động là ai!
- Sao hôm nay không thấy em đến trường cùng với Trúc Huỳnh?
Tôi vừa mở cửa xe ngồi vào thì ai đó đã dùng ánh mắt đầy nghi vấn và lo lắng mà hỏi tôi.
Phải!

Đây không phải là hình như nữa mà tôi đã dám khẳng định được một điều.

Trái tim đang đập thình thịch trong lòng ngực này chỉ loạn nhịp vì duy nhất một người khác giới này thôi!
Người đó chắc may mắn lắm mới có được con tim này của Hạ Sở Chi tôi đấy.

Đúng không, Giang Lập Thành?!
Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi chủ động nhìn chăm chăm vào hắn với ánh mắt nghiêm túc mà dịu dàng đến thế.

Bảo sao hắn không phản ứng lại ngay lập tức.

- Em mệt trong người à? Hay uống nhầm thuốc gì rồi mà hôm nay lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó vậy.
- Hình như là vậy! Hình như là em...!trúng bệnh rồi!
Nghe tôi nói thế, Giang Lập Thành lập tức phóng xe về nhà hắn mà không hỏi thêm câu nào nữa hết.

Vừa đến nhà, hắn đã bước xe rồi nhanh chóng đi vòng qua mở cửa xe cho tôi.

Cặp sách của tôi hắn cũng giành lấy, đến việc mở cửa nhà hắn cũng không cho tôi động vào.

Ủa ủa? Tôi nhớ mình nói bị bệnh chứ đâu có nói bị phế đâu!
Nhìn những hành động nhỏ nhặt hắn đang làm cho đứa con gái nào dám nói không cảm động thì chắc nhỏ đó cũng mạnh mẽ lắm rồi đấy.

Nhưng đôi khi con gái mà quá mạnh mẽ lại thiệt thòi cho bản thân mình rất nhiều.
Vì thế, hãy để tôi "trúng bệnh" khi bên thầy mãi đến sau này nhé?
- Em lại nhìn tôi kiểu gì đó.

Còn không mau vào phòng mà nằm nghỉ ngơi đi.
Mãi lo suy nghĩ mà không biết bản thân đã đứng ngơ ra giữa nhà bao lâu rồi nữa.

Nghe hắn gọi tôi mới ý thức ra được vài phần...!Mà nhường như hắn đang dưới bếp thì phải?
Để xác mình thứ mình nghĩ, tôi vội vã đi xuống bếp.

Mặc dù, đây không phải lần đầu Lập Thành đích thân xuống bếp nấu ăn cho tôi, nhưng sao cảm giác lần này lại khác biệt đến thế.

Một chút vui sướng cộng với việc một chút lay động cũng đủ khiến đứa giả bệnh này sắp nhập vào thật rồi.
- Thầy đang nấu cháo à?
- Trước đây đều là người khác nấu ăn cho tôi.

Giờ thì hay rồi, tôi phải đích thân xuống bếp vì một cô nhóc như em, Hạ Sở Chi vậy mà em lại dám bị bệnh.

Muốn mắng chửi thì nói thẳng ra đi cho nhanh.

Nhìn thôi cũng biết thầy đang cảm thấy tức tối, vậy mà đến câu mắng người cũng gọt dũa êm tai đến vậy.

Khiến tôi càng muốn đùa cợt.

- Vậy thì đừng nấu ăn nữa, chúng ta làm chuyện gì khác đi.
Điên, điên thật rồi!!!.
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 45: 45: Giao Con Cho Sói


Giang Lập Thành buông thìa trong tay xuống, đáy mắt ánh lên thứ gì đó nhìn về phía tôi.
Tôi thấy rất rõ điều đó chứ nhưng vẫn rất nhẵn nhơ đứng khoanh tay trước ngực lập lại câu nói vừa rồi một lần nữa.
- Em nói, hay chúng ta…đừng nấu ăn nữa mà làm chuyện khác đi!
Khóe môi Lập Thành khẽ nhếch lên.

Hắn xoay người lại đứng đối diện với tôi mà còn bắt chước bộ dạng của tôi nữa chứ.
- Lời em nói nhất định phải nhớ lấy! Còn nữa, chắc là em chưa biết chuyện này.

Hôm nay ba của em đã giao em cho tôi rồi!
Nụ cười đã tắt!
Tôi có nghe nhầm không vậy? Ba tôi vậy mà lại giao con mình cho sói á?
Không đúng! Cũng không thể trách ông được, ai bảo trước mặt ba mẹ tôi, hắn ta vì muốn giúp chị hai hoàn thành vở kịch nên đã cố gắng ra dáng người đàng hoàng, trưởng thành, mẫu mực làm chi nên bây giờ mới có họa cho tôi này.
Thôi thì cứ giả vờ tai điếc mắt không thấy cho qua chuyện đi.
- Vậy thầy cứ nấu đi.
Nói rồi tôi nhanh chân bỏ đi.

Giang Lập Thành không nói gì cũng không đuổi theo mà chỉ đứng đó mỉm cười.

Đừng tưởng nhỏ này mù thiệt mà không thấy nhá!
Đến giờ mới để ý luôn, dường như lúc nào tôi trêu chọc hắn ta thì chỉ toàn trước họa vào thân thôi.

Đây chẳng phải là gậy ông đập lưng ông sao🙂
Khoảng một lúc sau đó, Giang Lập Thành từ trong bếp mang ra một bát cháu nóng thơm phức.

Đi học từ sáng đến giờ chưa ăn gì nên ngửi thấy mùi thơm đó bụng tôi kêu lên ọt ọt… Quê quá ba má ơi!!!
- Đói đến vậy thì ăn nhanh đi.

Ăn xong rồi chúng ta làm chuyện quan trọng.
Hắn vừa nói vừa nhẹ nhàng khoáy khoáy bát cháu lên thổi.

Nhìn thì thèm thật đó… Mà xin từ chối ăn được không? Chứ biết trước ăn xong nó sẽ không còn mạng thì ăn no làm gì nữa.
Đúng là cái miệng hại cái thân mà!
Lập Thành đưa muỗng cháu tới miệng của tôi, nhưng tôi lại ngậm chặt môi mình.

Hắn ta trông thấy bộ dạng như mèo con của tôi thì liền bất lực bật cười.
- Sở Chi em đang nghĩ gì vậy… Mau ăn nhanh lên.

Nếu tôi muốn làm gì thì đã không đợi đến giờ này rồi! Ngốc nghếch!
Tự nhiên cái mắng là ngốc à!
Ai biết thầy đang nghĩ gì được.

Bảo toàn tính mạng trước vẫn quan trọng hơn nhiều mà.
- Đưa đây, em tự mình ăn được.
Tôi cầm lấy bát cháu nóng trên tay, việc đầu tiên chính là nếm thử.

Ôi mẹ ơi! Cái hương vị gì đây, không phải nói quá chứ thật sự rất ngon luôn ấy.
Tay nghề thầy cũng không tồi! 10 điểm!
Tôi húp lấy húp để.

Trông chẳng khác gì bị bỏ đói từ mấy năm trước vậy.

Mãi lo ăn uống mà tôi quên để ý vẫn có người bên cạnh, khi ngẩng mặt nhìn qua thì hắn - Giang Lập Thành đang nhìn tôi chăm chăm.

Xém nữa thì sặc chết tôi rồi!
- Khụ khụ… thầy làm gì nhìn em chăm chú dữ vậy?
Hắn không đáp lại.
Tôi chỉ cảm nhận được trên đỉnh đầu mình đang có gì đó làm loạn.

Đúng thế, hắn ta chính là thủ phạm đó.
Trông khi tôi đang còn mãi mê cảm nhận cái xoa đầu ấm áp đó của hắn thì lại có cảm giác nguy hiểm khác đang gần kề.

Quay đầu qua thì đã cảm nhận được hơi thở của hắn.

Cũng may lúc đó não tôi kịp thời hoạt động, k1ch thích dây thần kinh làm tôi thoát ra khỏi cơn mê muội.
Đứng bật dậy, nhét bát cháu vào tay hắn, nói.
- Em phải đi tắm rồi.

Thầy dọn dẹp chỗ này giùm em nhé!
Tôi như một con mèo con bị chú sói bắt nạt vậy.

Ngoe ngoảy đuôi bỏ chạy mà không dám quay đầu nhìn lại luôn.
Về tới phòng hắn, nhớ lại cảnh lúc nãy trái tim tôi bỗng nhiên đập liên tục nhanh, nhiệt độ cơ thể cũng tăng lên rõ ràng.

Kiểu này chắc phải đi tắm thật rồi.

Trước khi vào nhà tắm thì tôi đã khóa cửa phòng này luôn rồi.

Mặc dù thấy hơi sai sai vì đây là nhà của hắn nhưng cũng mặc kệ.

Vì bản thân tôi phải làm thế thôi…
Và đúng như dự đoán, lát sau hắn ta không mở cửa được nên đã phàn nàn ngoài cửa.
- Hạ Sở Chi em lại làm trò gì nữa vậy.

Đây là phòng của tôi mà.
Tuy nghe thấy nhưng tôi đâu có ngu mà đi ra mở cửa nhanh đến thế.

Phải để đến tận một lúc sau, tôi mới bước đến cánh cửa dù đã tắm xong từ lâu rồi.
- A, em quên mất.

Em mới tắm xong chắc nãy giờ thầy chờ lâu lắm rồi ha.
- Em muốn chết lắm rồi đúng không.
Nói xong câu đầy ám khí đó.

Giang Lập Thành đẩy tôi vào trong, hắn không quan tâ m đến cánh cửa mà đẩy mạnh nó một tiếng rầm, rất lớn.
Tôi nhìn hắn mà không khỏi toát mồ hôi, chỉ biết đi lùi chứ không dám dừng lại.
- Thầy, bình tĩnh, có gì từ từ nói.

Ngày mai…
- Ngày mai không học!
Trời ạ! Sao mà nhanh quá vậy, mới đây mà hết một tuần rồi đấy à.

Thảo nào ba mẹ tôi lại để tôi ở đây này.

Vì thường cuối tuần hai người chẳng có ai ở nhà cả, còn bà chị Sở Ngân chắc bây giờ đang bên nước ngoài với khách hàng rồi.
Aaaaa
Tôi vấp phải thanh giường và ngã xuống.

Mà ngã bình thường thì đâu ai nói, đằng này đã ngã mà còn nắm lấy áo người trước mặt báo hại hắn ta cũng ngã theo.

- Em đang thả câu đấy à?
Mở mắt ra thì đã thấy mặt Giang Lập Thành đang ở khoảng cách rất gần.
- Không phải! Đó là chỉ là theo phản xạ thôi.

Ai bảo thầy đứng gần em nên mới thuận tay kéo thầy theo thôi.
- Thế em nói xem, theo phản xạ thì tôi nên làm gì đây.
Đột ngột miệng tôi cứng lại hết, hay nói cách khác là không biết phản kháng thế nào nữa.

Trong đầu cứ nghĩ lần này chạy không thoát được rồi thì điều kì diệu lại xảy đến.
- Nằm ngay ngắn lại rồi ngủ đi.
Tôi ngỡ ngàng trố mặt nhìn hắn.

Không cần tôi hỏi chỉ nhìn khuôn mặt thôi cũng đủ biết.

Giang Lập Thành vuốt tóc, thở dài nói.
- Chỉ lần này không có lần sau!
Nghe câu đó tôi chợt nhận thấy, hắn tuy lạnh lùng cũng hay ngang ngược và vô liêm sỉ nhưng mà đối với tôi chưa bao giờ hắn vượt quá mức cả.
Đợi hắn tắm xong và nằm xuống bên cạnh mình, tôi mới hỏi lại lần nữa.
- Thật à?
- Tôi không phải cầm thú.

Ngủ đi.
Hắn gối tay cho tôi còn đắp chân và ôm tôi một cách nhẹ nhàng ấm áp.
Hắn ta 10 điểm…Nhưng… không nhưng gì nữa.

10 điểm tuyệt đối!.
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 46: 46: Tiểu Tình Nhân Nhỏ


Sáng hôm sau, một buổi sáng trong lành, mát mẻ và đầy thơ mộng.

Mặt Trời không ngại mà đánh thức cô gái đang nằm ngủ say sưa trên giường của người khác.

Bởi thế mới một ngày mới bắt đầu rồi!
Tôi nhíu mày nhưng lại lười mở mắt, trở người xoay vào trong thì đụng phải thứ gì đó.

Lúc này mới chịu mở con mắt ra nhìn đời một cái.
À…xém tí thì quên mất bản thân đang ngủ ở nhà người ta đơn nhiên người bên cạnh chắc hẳn là chủ nhà rồi.

Nhưng mà…Chờ đã!
- Heo lười này khi nào em mới chịu thức đây?
Khi nghe câu hỏi đó tôi mới hoàn hồn dậy.

Ai là heo lười chứ, dù sao nay cũng là cuối tuần mà.

Tôi còn chưa kịp trả lời lại thì đã thấy hắn đưa tay đến mặt mình cứ tưởng sẽ bị hắn cốc vào đầu nhưng ai ngờ chuyện hôm qua hắn vẫn còn nhớ.
- Không còn sốt nữa.
- Em cứ nằm đó đi, tôi xuống nhà chuẩn bị bữa sáng cho em.
Nói rồi hắn nhìn tôi mỉm cười một cái mới chịu rời đi.

Lúc này, trong đầu tôi nhảy số liên tục, nếu cần đánh giá ai đó trên thang điểm 100 thì chắc hẳn hắn ta đã chiếm hết 90% trong đó rồi!
Tại sao lại có người đối tốt với tôi như vậy chứ.

Càng không phải là người thân họ hàng máu mủ gì nữa… Có lẽ đã đúng người rồi chăng?
Đột nhiên nghĩ tới đây người tôi nổi hết da gà.

Trước giờ tôi chưa bao giờ suy nghĩ chuyện gì đàng hoàng cả, cũng chưa bao giờ có ý định sẽ nói chuyện yêu đương lâu dài với bất kỳ ai.

Vậy mà hôm nay, người ta chỉ mới nói với tôi có vài câu đã khiến tim tôi rung động đến vậy rồi…Aaaaaa, phải làm sao đây!
Đợi đỉnh đầu hết bốc khói, mặt hết ửng đỏ tôi mới dám bước ra khỏi phòng đi tìm hắn.

Đam Mỹ Sắc
Đúng như lời hắn vừa nói, tôi chỉ cần ra sau bếp là đã thấy trước mặt mình là một bữa sáng đầy dinh dưỡng kèm với nó là một chàng thầy điển trai họ Giang tên Lập Thành.
Nên ăn trước rồi có gì nói sau đi chứ hôm qua đến giờ tôi chỉ có bát cháo kia trong bụng thôi đấy.
- Thầy không đi nhìn em làm gì? Nhìn em như vậy thì có thể no sao.
- Ăn xong tôi chở em đi mua ít đồ.
- Ít đồ? Nhà thầy còn thiếu thứ gì nữa à?
Nói chứ không phải chê, nhà thầy ấy không thiếu thứ gì hết chỉ thiếu mỗi người sống thôi đấy mà bây giờ còn muốn đi mua sắm thêm nữa à.

Có phải tiền lương mỗi tháng của thầy dư rồi không? Hay là đưa đây em giữ giùm cho nhá!
Nghĩ thì nghĩ thế thôi chứ làm sao tôi dám nói ra nhưng câu ngứa đòn như thế chứ.

Nhỡ đâu hắn ăn nhầm thứ gì thì tôi lại chết nữa!
Giang Lập Thành không buồn trả lời liền câu hỏi vừa rồi của tôi, hắn chầm chậm cầm thìa lên cho cơm vào miệng rồi mới dứt khoát nói.
- Tôi có bảo là mua cho mình à.
- Vậy mua cho ai?
- Em sử dụng não hiệu gì thế?
Đúng là miệng nhanh hơn não mà!
Hỏi rồi thì trong đầu liền nhảy ra đáp án.

Ở đây chỉ có hai người, hắn bảo không mua cho hắn thì còn ai khác vào đây ngoài tôi nữa chứ.

Thay vì hỏi câu vô nghĩa đó thì tôi nên đổi thành câu khác nghe sang hơn thì tốt rồi.

Để bị hắn ta mắng khéo mới nhận ra không à.
Tức ghê chưa.
Trong cái tức tôi lại ló ra cái khôn.
Thật ra, Hạ Sở Chi tôi đây cũng chẳng hề thiếu thứ gì vả lại cũng đâu thể dùng tiền của hắn mà mua được… Dù sao đi nữa thì cả hai người bọn tôi đã là gì của nhau đâu! Vì thế, thay vì bỏ thời gian ra đi mua sắm thì thứ tôi cần bây giờ là hiểu rõ hơn về con người kia.
Không biết từ khi nào nhưng khi ở bên cạnh thầy ấy tôi lại cảm thấy rất thoải mái, không nghĩ ngợi gì nhiều cũng chẳng âu lo buồn bã.

Cảm giác như bản thân đang được bảo vệ, rất an toàn!
- Thầy, em không cần mua bất kì thứ gì nữa… Nhưng có một chuyện em cần thầy giúp.
- Chuyện gì?
- Em muốn tìm hiểu rõ hơn về một người!
Sắc mặt Giang Lập Thành chợt tái lại khi nghe từng lời tôi nói ra rất nghiêm túc, vì hắn là người hiểu rõ hơn ai hết, tôi rất ít khi nghiêm túc đến vậy.
Ánh mắt có vẻ lảng tránh nhưng miệng vẫn cố giữ giọng điệu để hỏi tôi lần nữa.
- Là ai?
- Thầy đó! Giang Lập Thành!
Hắn ngạc nhiên, vội vàng đưa mắt lên nhìn tôi như đang thăm dò, xác định lời vừa rồi xem là thật hay giả.
Tôi thản nhiên nhìn hắn còn nhún vai một cái sau đó mới bình tĩnh nói tiếp.
- Vì em cảm thấy bản thân mình chẳng hiểu gì về thầy hết.

Nhưng thầy thì ngược lại, hầu như mọi chuyện về em thầy điều biết và biết một cách tường tận.
Có một cảm xúc rất lạ đang ở trong người khiến tôi nói rất trôi chảy mặc dù bình thường điểm văn của tôi chỉ đủ để sống sớm qua ngày.
Giang Lập Thành, chắc có điều này là thầy chưa nghĩ đến này.
Hình như…Hình như em cũng thích thầy mất rồi.

Không phải mới đây mà là rất lâu về trước rồi chỉ là do em phủ nhận nó thôi.

Nhưng, có lẽ em sẽ không nói ra đâu vì cứ giống như bây giờ cũng tốt mà nhỉ? Em vẫn có thể ở bên cạnh thầy như một tiểu tình nhân nhỏ vậy, cũng vui mà đúng không?..

Vì em sợ,…sợ nếu tiến thêm bước nữa thì sẽ không thể quay đầu được…
- Ngốc ạ!
- Thật ra em hiểu về tôi hơn những gì em nghĩ đấy!
Giang Lập Thành nâng niu đem tôi ôm vào lòng khiến những suy nghĩ tiêu cực vừa rồi tan biến một cách thần kì.

Tôi như người từ cõi âm mới sống dậy, cảm nhận được hơi ấm và tiếng nhịp tim vang lên từng hồi kia làm tôi bất giác tỉnh ngộ.

Hóa ra, không chỉ riêng tôi nghĩ nhiều mà thầy ấy cũng đang đấu tranh với những suy nghĩ ấy.
- Thầy Thành… thầy đang hồi hộp sao?
Tôi nghe rất rõ tiếng cười khì bên tai mình.

Hắn cứ ôm chầm lấy tôi khiến tôi không thấy được mặt hắn đang ra sao.
- Trước mặt em…có bao giờ tôi bình tĩnh được chứ!
Lời nói vừa dứt, tim tôi như nhảy vọt ra ngoài.

Nó không những đập nhanh và còn vang lên tiếng “thình thịch” rất lớn… Nhỡ đâu hắn ta nghe được thì mặt mũi con gái nhà họ Hạ này biết giấu vào đâu đây.
Aizzzzz, tim ơi bình tĩnh lại em ơi!!!.
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 47: 47: Chưa Là Gì Mà Đã Bị Lên Mặt


Chiều hôm ấy, ông bà Hạ đến tận nhà Giang Lập Thành để đón cô con gái út này về nhà.

Cứ tưởng, sau một ngày làm việc mệt mỏi, vật vã thì hai người đã quên mất mình có đứa con này luôn rồi chứ.
Miệng thì bảo thế thôi, chứ trong lòng tôi biết rõ vị trí của mình mà… Bởi vì tôi là Hạ Sở Chi, con gái rượu của ông Hạ Đình Vũ và bà Sở Nguyệt!
- Đã làm phiền cháu cả ngày hôm qua và cả hôm nay rồi Lập Thành.

Cảm ơn cháu nhiều nhé!
- Cũng không phiền mấy đâu hai bác vì Sở Chi em ấy “ngoan” lắm.
Có thật là đang khen chưa hả Giang Lập Thành? Miệng thầy vừa nhìn tôi mà nhếch mép lên cười thì phải đấy.
Thấy mẹ quay sang nhìn mình, tôi cũng bật chế độ nhập vai gật đầu lia lịa còn trưng ra nụ cười công nghiệp để khỏi bị nghi ngờ.
- Dù sao thì cũng rất cảm ơn cháu.

Giờ cũng không còn sớm, hai bác đưa Sở Chi về nhà đây nhé.
Hắn ta tiễn cả nhà tôi ra tận sân trước.

Lấy cớ dặn dò việc học tập mà hắn đã lừa được ba mẹ tôi vào xe trước, còn tôi thì bị hắn thành công giữ lại.
- Sao đấy anh rể, định nói gì nữa đây?
- Em! Đã sắp về nhà rồi mà cũng không nói được lời nào cho đàng hoàng à?
- Thầy làm như là không gặp lại nhau vậy.

Hắn ta khẽ nhíu mày, tiến lại gần tôi hơn một bước chân nữa.

Vẻ mặt trông vừa ấm ức và không vui nói.
- Tôi sợ ngày mai gặp lại em sẽ không như hôm nay nữa!
Lời hắn vừa nói xong thì thời gian như đóng băng lại.

Bốn mắt nhìn nhau mà lòng khẽ loạn.
Mặc dù hắn không nói rõ, nhưng hôm nay trực giác tôi nhạy cảm hẳn ra, hiểu hết những ẩn ý trong nói vừa rồi của hắn.
Lo gì cơ chứ Giang Lập Thành, em có thể che giấu cảm xúc bên ngoài nhưng chẳng thể nào lừa dối cảm xúc bên trong mình được.
Tôi chợt nghĩ rồi cười một mình.

Đột nhiên cảm thấy người trước mặt cũng đáng yêu phết.

Lòng cũng vì thế mà trở nên nhẹ nhõm.
- Yên tâm! Không có chuyện đó đâu!
- Em về đây.
Tôi hôn nhẹ lên môi hắn thay cho lời an ủi, khuyên hắn đừng có nghĩ nhiều rồi nhanh chóng lên xe về nhà.

Nói thật thì tôi cũng hơi nhớ nhà rồi!
Thiết nghĩ, mọi chuyện cứ diễn ra như thế này thì tốt biết mấy.

Nhưng cuộc sống là phải vận động.
Tôi không biết đã có tin đồn gì nhưng sáng hôm sau tôi vừa đến trường đã nghe thấy có người đến tìm mình.
Bản thân mình nổi tiếng khi nào mà tôi chẳng biết vậy?
Tưởng đâu ai xa lạ hóa ra là người tình tin đồn chưa lên tiếng xác nhận của tên thầy giáo thực tập sinh.
- Cậu là Hạ Sở Chi có phải không?
Vừa trông thấy nhỏ kia đi đến thì chẳng cần đợi tôi lên tiếng, Dương Trúc Huỳnh đã hầm hực bước lên phía trước tôi.
- Cậu chắc là Hồ Hồng Phương học sinh mới vừa chuyển đến và đã lấy lòng được các thầy cô nhỉ?!
- Tôi đâu có hỏi cậu.

Cậu là ai mà thích xen vào chuyện người khác quá vậy.
Mới nói chuyện được đôi ba câu mà nhỏ kia đã có thể khiến Trúc Huỳnh tức điên lên rồi.

Đúng là nội công thâm hậu!
Thấy bạn mình thất thế tôi cũng đâu thể đứng yên được.
- Đúng, tôi là Hạ Sở Chi cậu tìm tôi là có chuyện gì?
Thấy tôi chịu lên tiếng nói chuyện, Hồ Hồng Phương ngừng tranh cãi với Huỳnh, liền đảo mắt về hướng tôi.

Thấy cô ta lộ ra nụ cười đắc ý tôi cảm nhận sắp có chuyện không lành.
- Nhan sắc cũng đại trà thế này mà định lừa thầy Thành á? Cậu đánh giá cao bản thân hay xem thường con mắt nhìn người của thầy ấy vậy?
Nè nè nhỏ kia, mới lần đầu gặp nhau thôi có cần chiến tranh đến mức này không? Đã vậy còn dùng những lời lẽ đó để nói chuyện với Hạ Sở Chi tôi đây á? Không biết là ai đang xem thường ai à!
Thái độ từ nãy đến giờ của tôi đang rất bình thường với cô bạn mới đây.

Nhưng mà người ta cứ xem thường con người như nhau thế thì cần gì phải nhượng bộ tiếp nhỉ.
Đôi mắt tôi cụp xuống, chậm chạp liếc nhìn từ gót chân cho đến tận mặt cô ta, sau đó cười một tiếng.
Nhàn hạ nói.
- Tôi không biết cậu đã nghe miệng thiên hạ đồn những gì… Nhưng mà có một điều tôi nghĩ cậu nên biết,… nhan sắc không thể nuôi sống được cả đời cậu đâu!
- Còn nữa, nếu có thời gian đến đây ngắm nhìn nhan sắc tôi thì sao cậu không dành thời gian ấy để nghĩ xem làm cách nào để Giang Lập Thành có thể nhớ tên cậu đi!
Không cần nghe Hồng Phương sẽ đáp trả như thế nào.

Sau khi nói xong tôi trực tiếp kéo Trúc Huỳnh về lớp, mắc công lát nữa lại có người tức đến chết.
Vào lớp, ít nhiều mọi người ở đây cũng nghe thấy màn đối thoại vừa rồi nhưng như thế thì đã sao vì tôi biết tập thể này cũng chẳng ai ưa nhỏ Hồng Phương kia gì cho mấy.
Dương Trúc Huỳnh vừa ngồi vào ghế đã liền quay qua nhéo má, thán phục tôi.
- Eo ôi mày có phải là Sở Chi bạn tao không vậy.

Không ngờ mới trong thời gian ngắn mà trình độ cãi nhau của mày đã lên nhanh như vậy!!!
- Xin nhận một nụ hun của thần đi!!!

- Xéo qua giùm bên đi.
Vừa nghe đến câu sau là tôi đã nhanh chóng đẩy nó qua một bên rồi nếu không sẽ dính chưởng “phần thưởng” của nó thì mệt với thằng Tiêu Gia Lâm nữa.
- Được rồi hai cô nương, tôi còn ngồi ở đây đấy.

Mà vào vấn đề chính đi này, nhỏ Phương Phước gì đó là gì của thầy Thành vậy?
Hai vợ chồng tụi nó đột nhiên đặt ra nghi vấn rồi nhìn chằm chằm vào tôi, khiến tay chân cảm thấy cũng ngứa ngáy.
- Hắn ta bảo không biết nhỏ đó là ai nữa kìa.
- Mày tin thầy ấy thật hả?
Nếu là ban đầu thì tao cũng không tin đâu… Nhưng còn bây giờ thì tao tin thầy ấy!
Nhìn tôi không nói gì, Huỳnh cũng đoán ra được đáp án.

Nó cũng không muốn tôi phải phiền não nên nói tiếp một câu.
- Vậy chắc chắn nhỏ đó có vấn đề rồi.

Chưa là gì mà đã đòi lên mặt.
Nhưng mà nói đi cũng phải nghĩ lại… Nếu thật sự thầy ấy không làm gì thì con nhà người ta cũng đâu thể nào gieo tương tư đến thế.
Tôi biết thầy ấy không nói dối nhưng cũng không thể nào bỏ qua chuyện lần này được.
Tự nhiên cái bị lên mặt à, cũng tức lắm chứ!.
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 48-49: 48: Trà Xanh Bắt Tay Với Trà Chanh - 49: Đình Chỉ 1 Tháng


<b>48: Trà Xanh Bắt Tay Với Trà Chanh</b>

<b>Đã đến giờ vào lớp, các tiếng ồn ào ngày càng nhỏ dần và mất đi hẳn như tan biến giữ không trung của khung trời mùa thu.
Mọi người về lại bàn mình, cố định lại vị trí vì trông thấy phía ngoài cửa cô giáo vĩ đại của lớp đang bước vào.

Hơn cả tháng trời chẳng đến lớp để sinh hoạt 15 phút đầu giờ, tôi cứ ngỡ lớp này chẳng có giáo viên chủ nhiệm luôn rồi ấy chứ.
Hà Thanh Quyên đẩy cửa bước vào lớp, mọi người vẻ mặt bất cần đời đứng lên ngăn ngắn chào người cô đã bỏ xứ đi biệt hơn một tháng trời.
Ai ai cũng đang chờ cô ấy bảo cả lớp ngồi xuống nhưng câu đầu tiên cô Quyên thốt ra không phải thế, mà là…
- Hạ Sở Chi có phải em thấy chuyện học hành quá nhàn rỗi nên đi gây sự với lớp khác không?
What???
Chấm hỏi luôn???
Khoan hãy nói đến biểu cảm của tôi mà hãy nhìn xem xung quanh lớp ai nấy cũng đều đang trố mắt mồm chữ O nhìn bà cô trước mặt.
Câu hỏi đặt ra chung của chúng tôi bây giờ có lẽ là: “Cô có nhầm lẫn gì không? Học trò của cô là người bị ăn h**p đó!”
Không hỏi xem sự việc ra sao hay đợi tôi lên tiếng thì Hà Thanh Quyên lại một lần nữa khăng khăng khẳng định tôi là người phạm sai trong việc lần này.
- Hạ Sở Chi tôi đang nói chuyện với em đó.

Bây giờ đến cả lời tôi nói cũng chẳng lột vào tai em đúng không? Được vậy em theo tôi lên văn phòng ngay lập tức!
Dương Trúc Huỳnh nhịn hết nổi, đập bàn một tiếng sau đó giận dữ nói lớn.
- Cô có biết đầu đuôi chuyện này chưa mà nói.

Hơn một tháng trời không quan tâ m đến lớp giờ vào đây kiếm chuyện cô có đáng làm giáo viên chủ nhiệm…k…hông?

Tiêu Gia Lâm thấy tình hình không ổn, nó vội quay xuống dùng tay bịt miệng Trúc Huỳnh lại.

Trong cơn tức giận, nhỏ không kiềm được mà cắn luôn vào tay anh bạn mình.
Thằng Lâm nhăn mặt chịu đau chứ nhất định không rút tay lại.
Hai đứa nó đúng là nghĩa nặng tình sâu mà! Đó cũng chính là động lực khiến Sở Chi này dám đứng lên đáp trả lại bà quá đáng kia.
Đúng là ngay từ đầu tôi chẳng ưa gì bà cô này, nhưng đó chỉ theo kiểu nước sông thì sẽ không phạm nước giếng.

Còn bây giờ, chính cô ấy là người buộc tôi phải đụng tay vào.
Chẳng cần chờ bà cô lên tiếng dạy dỗ Trúc Huỳnh, tôi đã cất giọng chắc nịch nói.
- Được, lên văn phòng thì lên văn phòng!
Hà Thanh Quyên nhìn tôi rồi cười nửa miệng.

Trước khi đi rời đi, tôi nhìn Gia Lâm với ánh mắt dặn dò: “Cố gắng kiềm chế bạn gái mày lại, chuyện này tao lo được.”
Nó như hiểu ý tôi nói liền gật đầu đồng ý.
Tại văn phòng, nơi có thể nói uy nghiêm nhất của trường học.

Đúng như tôi nghĩ, chuyện lần này nhất định đã có sắp xếp gì trước chứ không đời nào mà mới đó đã lớn chuyện như vậy.
Khi tôi bước vào đã trông thấy Hồ Hồng Phương cũng ở đây.

Không những vậy mà “hắn” cũng đến rồi!
Nhìn cái cách mà cô chủ nhiệm mình e dè trước nhỏ Hồng Phương kia thì trong đầu tôi đã có đáp án cho chuyện này.
Trà xanh bắt tay với trà chanh rồi!
Thầy hiệu trưởng - Phạm Bá Hưng nhìn hết một lược những người ở đây rồi liền thở dài nói.
- Lại có chuyện gì đây cô Hà? Sao cả thầy Thành mà cô cũng dẫn đến đây vậy hả?
Nhìn cô Quyên bối rối tôi chợt hả dạ, vì Giang Lập Thành có mặt ở đây là do tôi gọi đến.
Lúc nãy, trên đường đi tôi đã nhanh tay gửi đi một nhắn đến cho hắn.

Bảo hắn phải đến, nếu không đến thì sau này đừng hòng nhìn thấy gương mặt xinh xắn, đánh yêu của tôi nữa.

Nói thì thế thôi, chứ khi nãy nhắn tin tôi nghiêm túc lắm.
Giang Lập Thành nhìn tôi rồi nhìn Hồ Hồng Phương liền biết có chuyện không hay.

Hắn lên tiếng nói chuyện…nhưng không để giải thích mà là thêm dầu vào lửa.

- Em cũng đang thắc mắc cô ấy gọi em đến đây làm gì, hết 15 này em đã phải lên lớp 12 để dạy thế mà…
- Hà Thanh Quyên! Nói xem cô đang làm gì vậy?
Bị thầy hiệu trưởng nạt một phát, cô Quyên không khỏi giật mình run rẩy.

Khí phách thế này mới xứng đáng làm hiệu trưởng được chứ!
Mặc dù đang cười thầm trong bụng nhưng Lập Thành nhìn qua đã biết tôi đang rất vui.

Hắn tranh thủ lúc hai người kia đang dồn ánh mắt lên cô Hà, liền đi đến gần và luồng tay ra sau lưng tôi nhéo eo tôi một cái.

Khẽ thì thầm vài tiếng bên tai.
- Có cần vui đến vậy không…Tiểu yêu quái này?!
Vui chứ vì người bị bẻ mặt không phải là em mà là cô ấy.

Đụng đến ai không đụng, lại đụng đến Hạ Sở Chi em…Chọn sai người rồi!
Giang Lập Thành thấy tôi cười đắc ý hắn không nói gì mà còn cười theo một cách nuông chiều.

Dù là qua ánh mắt nhưng tôi đã cảm nhận được nó.
Thấy thầy hiệu trưởng ngừng trách mắng Hà Thanh Quyên, hai người bọn tôi liền kéo dãn khoảng cách.
Ông Phạm chợt nhìn tôi mà nghiêm mặt khiến đứa mới làm chuyện xấu như tôi khẽ run mình.

Nhưng rất nhanh ông ấy đã lộ ra nụ cười còn bảo tôi nhanh chóng vào lớp để còn kịp giờ học.
- Được rồi chuyện này đến đây thôi.

Hạ Sở Chi em về lớp học đi.

Cả em nữa… học sinh mới.
Nghe đến ba chữ “học sinh mới” tôi liền cười ra mặt nhưng cũng không quên chào thầy hiệu trưởng rồi mới về lớp.

Chắc là ai đó đang tức lắm nhỉ nhưng mà cũng phải chịu thôi chứ làm được gì bây giờ.
Dọc đường hành lang về lớp tôi không khỏi cười ra tiếng, Giang Lập Thành đi bên cạnh cũng vui vẻ không kém.

Hắn ta cũng biết chuyện này sẽ không đơn giản dừng lại ở đây nhưng tạm thời trước mắt cứ vô tư vô lo trước đã.
Tôi không chắc mình sẽ thắng tiếp trong trận tiếp đến nhưng có một việc tôi cần xác minh lại một lần nữa.
- Giang Lập Thành, em có chuyện muốn hỏi thầy lần nữa…
- Không cần hỏi nữa vì câu trả lời sẽ không khác lần trước đâu.

Em phải tin tưởng vào tôi chứ Sở Chi!
- Thầy chưa nghe mà biết em định hỏi gì luôn à? Hay thế luôn á?
- Thế không phải chuyện của học sinh mới kia à.
Tôi lắc đầu…Sau đó dừng lại khoảng 2s mới chuyển sang gật đầu lia lịa.

Giang Lập Thành cũng vì thế mà yêu chiều xoa đầu tôi rồi rời đi vì tiếng trống lần nữa đã vang lên..

<b>49: Đình Chỉ 1 Tháng</b>

Sau chuyện cãi vã giữa thiên hạ lần trước danh tiếng của tôi được lên không kém cứ như diều gặp gió vậy. Nói thì có vẻ nghe oai nhưng nó mà đến ông Hạ bà Sở một cái thì cô con gái út này chết ngắt là cái chắc.

Nhưng mà nói đi thì cũng phải nói lại… Chẳng lẽ nhỏ Hồ Hồng Phương đó cho qua dễ dàng vậy sao? Bởi vì dạo này cuộc sống của tôi yên ổn hẳn, xém nữa tôi cũng quên mất có người vừa mới kiếm chuyện với mình xong thì bỏ chạy mất dép… Mà khoan đã, chỉ có yên ổn giữa cuộc đời bất ổn này thôi chứ trong lớp thì hầu như thầy cô nào cũng nhớ tên Hạ Sở Chi này hết rồi!

Thật là không công bằng… Mà làm gì có ai công với bằng đâu…Chỉ có… thôi khúc này hiểu sao cũng được🙂))

Tiếp tục đến với cuộc sống nhàn rỗi thì đúng 6 giờ 30 phút sáng hôm sau tôi đã có mặt ở trường.

- Ê Chi đi mua nước uống không?

- Mày mua thì tao uống.

- Vậy cũng nói được.

Miệng thì bảo thế đó nhưng Trúc Huỳnh vẫn lấy ra thêm vài tờ tiền để bao nuôi tôi đây.

Thật là tuyệt vời!

Nó thấy tôi cười híp cả mắt thì liền trưng ra bộ mặt bất cần đời, bảo nếu tôi không nhấc cái mông lên thì nó mua cho chó uống đấy… Đúng là bạn với chả bè mà, nó xem tôi còn không bằng con chóa… Ơ hay nhưng mà đúng thật vì tôi “gâu gâu”.

Mua nước xong thì người bọn tôi ngồi đó tâm sự cũng hết một lúc. Vì hôm nay thằng Tiêu Gia Lâm bận phải đi đón anh trai nó về nên không đến trường cùng bọn này được. Thật ra nhỏ Huỳnh thấy thiếu hơi ai đó nên mới rủ tôi đi mua nước ấy mà…Huhu đến cuối cùng tôi cũng chỉ là vật thay thế thôi.

Suỵt! Nói cho vui thôi chứ Dương Trúc Huỳnh mà nghe được thật chắc nó cạch mặt tôi luôn.

- Biết ngay hai đứa mày ở đây mà.

Vừa nhắc cái tới liền. Lâm à mày đúng là biết thời cơ lắm!

Thấy hai vợ chồng nó vừa gặp nhau là tình tứ, tôi xem phim này mấy năm rồi nên ngán ngẩm rồi. Vừa lấy điện thoại ra ấn vào Facebook xem nhảm nhí thì “bập” một tiếng, điện thoại của tôi nằm bẹp trên mặt bàn, hai đứa bên cạnh phản ứng còn nhanh hơn cả tôi.

- Nhỏ này, thả hồn đi đâu vậy.

Dương Trúc Huỳnh vừa vừa nhặt điện thoại lên đưa tôi. Thấy tôi vẫn ngồi im bất động nó liền liếc vào màn hình xem thử là tin gì mà khiến tôi hồn bay như thế.

- Đây là…? Chuyện gì vậy?

Hết tôi rồi đến Huỳnh, thằng Lâm bấy giờ mới tò mò đi đến xem… Mấy lời không nên nói cuối cùng cũng từ miệng thằng này mà tuôn ra hết.

Ba người bọn tôi chết lặng nhìn nhau… Lần này có thay tên đổi họ chắc cũng không qua được chuyện ngày hôm nay rồi!

“Ting ting”

“Ting ting”

Tiếng chuông thông báo vang lên liên tục tiếng nhịp tim cũng thình thịch rõ rệt. Chưa bao giờ tôi cảm thấy rối bời như bây giờ cả.

Vừa bước vào lớp thì hàng chục ánh mắt đã đổ dồn lên người tôi. Không cần chờ tôi về chỗ thì đã có lệnh truyền tôi đi tiếp.

- Hạ Sở Chi lên văn phòng thầy có chuyện cần tìm cậu.

Không xong rồi, chuyến này đi chẳng biết còn đường về không nữa, tự nhiên muốn về nhà ngay lập tức.

Chân tôi chầm chậm bước từng bước nặng nề, trong đầu không ngừng suy nghĩ và có hàng nghìn câu nghi vẫn đặt ra… Rốt cuộc là tại sao cứ phải ngắm vào Hạ Sở Chi này mới được vậy?

Đứng trước cửa văn phòng, tôi chưa mở cửa ra thì từ bên trong đã có tiếng hầm hực trách mắng vọng ra.

- Tôi hỏi thầy chuyện lần này là như thế nào?

- Tiếng tăm bao nhiêu năm của trường đều bị thầy hủy hoại sắp mất hết rồi!

- Giang Lập Thành thầy nghĩ mình là ai hả?!

Nghe đến ba chữ “Giang Lập Thành” lòng tôi liền nóng lên hừng hực, như có một thế lực nào đó đã thúc giục tôi đẩy cửa bước vào.

Thử hỏi xem có sợ không? Tất nhiên là sợ chứ! Nhưng… hắn đang đối đầu một mình với lửa giận trong đấy… tôi có chút không đành lòng để hắn phải gánh một mình như vậy.

- Báo cáo, em là Hạ Sở Chi!

Thầy hiệu trưởng tưởng ai xa lạ đi vào nên không lớn giọng, nhưng vừa nghe tôi nói xong lửa giận như tăng lên gấp đôi khi nãy.

- Đến rồi à. Không cần phải giới thiệu, cái tên của em tôi chắc chẳng dám quên nổi đâu.

- Hai người các người giải thích sao đây? Một thầy một trò định bắt tay nhau phá hủy ngôi trường này đúng không?!!!

- Thưa thầy…

Giang Lập Thành nhìn tôi như muốn ngắt lời tôi định nói. Tôi biết rất rõ chứ nhưng bây giờ không thể ngừng được.

- Em với thầy Thành đúng như với bức ảnh đó mà thầy đã thấy.

- Em còn mặt mũi để thừa nhận à?

- Tại sao không? Chẳng phải thầy đang cần lời giải thích à?! Em với thầy Thành chẳng làm gì sai cả, tình cảm của con người đâu phải điều cấm kỵ, hơn nữa hai người bọn em chưa làm gì mà phá hoại ngôi trường này cả. Tại sao thầy không tìm và tra hỏi người đã đăng bức ảnh đó lên đi! Người đó mới là kẻ đang phá hủy thanh danh trường này đó!

Tôi cứ nghĩ sau khi nghe xong thì thầy hiệu trưởng sẽ tức đến điên lên. Nhưng cũng may, ông ấy chịu hiểu cho những gì cô học trò này phân trần giải thích.

- Em… thôi được rồi. Nhưng lời em nói cũng không phải vô lí. Tôi không cấm hai người yêu nhau nhưng đây là trường học cần phải chú ý ảnh hưởng, còn nữa nếu sau khi điều tra ra rõ ràng có người trong trường cố ý làm điều này tôi nhất định sẽ xử lý.

Nghe đến đây cục đá trong lòng tôi như được bỏ xuống. Nhưng chưa dừng lại ở câu kết đó, Phạm Bá Hưng nghiêm giọng nói tiếp một câu.

- Còn bây giờ, thầy Giang Lập Thành, thầy tạm thời bị đình chỉ 1 tháng. Còn Hạ Sở Chi, em về viết bảng kiểm điểm cho thầy. Nếu cả lần sau chuyện này còn tái diễn tôi không nhẹ tay nữa đâu.

Kiểm điểm đối với tôi thì là chuyện nhỏ… nhưng bị đình chỉ 1 tháng á thế thì thiệt hại cho hắn ta quá rồi. Hắn ta chỉ mới thực tập sinh thôi, vì tôi mà hắn hết gặp chuyện này đến chuyện khác… Có đáng không? Nếu để ba mẹ hắn biết, ba mẹ tôi biết thì liệu có khi nào chẳng thể gặp được nhau nữa không?

Đột nhiên trong lòng tôi thấy bất an, sợ hãi đến lạ. Còn chưa bắt đầu chẳng lẽ phải kết thúc vậy sao?
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 50: 50: Chị Chở Chị Che


Mặc dù bài viết và tấm ảnh Giang Lập Thành âu yếm xoa đầu tôi hôm trước đã bị nhà trường xóa, nhưng cả ngày hôm đó từ trò lẫn thầy ai ai cũng nhìn tôi bằng con mắt khác.
Nhìn con khỉ gì? Bộ chưa thấy ai đáng yêu, xinh đẹp như vậy bao giờ chắc!
Tức lắm chứ, oan ức lắm chứ.

Nhưng trong chuyện này người chịu thiệt nhất vẫn là hắn, dù sao cũng mang tiếng là thầy giáo, nếu bị đồn thổi lung tung thì cái danh này còn không? Vì một đứa nhóc mới lớn như tôi phá banh chành như thế, đáng à?
Không! Không đáng chút nào hết!
Tối hôm ấy, lòng tôi cứ day dứt mãi làm gì cũng thấy khó chịu, nhìn gì cũng thấy gai mắt không vui.

Nhưng vì sợ bị ông Hạ bà Sở phát hiện hỏi chuyện nữa thì toi đời, nên miệng thì cười mà lòng thì uất ức ai thấu.
- Sở Chi con không khỏe à? Sao nhìn đôi mắt lờ đờ vậy
Đúng là cha sinh mẹ đẻ, diễn thế mà vừa nhìn qua cái đã bị phát hiện rồi.

Não tôi bây giờ chẳng có tâm trạng để lươn lẹo lạng lách nữa mà chỉ thuận buồm theo gió, gật đầu đồng ý luôn.
Mẹ Sở Nguyệt của tôi liền lo lắng hỏi thăm, vì dạo này bà hay đi sớm về khuya ít chăm sóc được cho gia đình, đặc biệt là đứa con gái không nên nết như tôi nữa.

Bởi đó, vừa trông thấy thế bà đã lấy ngay thuốc Vitamin đưa cho tôi rồi căn dặn.
- Gần đây thời tiết thất thường, con đi học thì cũng nhớ coi trọng sức khỏe.

Ăn xong rồi lên nghỉ ngơi đi.
- Dạ vâng…

Cầm lấy viên thuốc mẹ đưa đến lòng tôi khẽ đau nhói.

Cảm thấy bản thân thật đáng trách!
Về tới phòng mình chưa được bao lâu thì lại có tiếng gõ cửa vang lên.

Tôi lười nhác bước xuống giường đi ra mở cửa, hóa ra là Sở Ngân.
- Sao mà trông uể oải quá vậy? Ở trường xảy ra chuyện gì rồi đúng không?
Quả thật là có thể qua mặt ba mẹ nhưng không thể qua nổi bà chị này mà! Cơ mà… được chị ấy hỏi vậy tôi cảm thấy hơi nhẹ lòng đôi chút.

Mặc dù, hai chị em tôi chẳng hòa thuận gì cho lắm nhưng ai cũng biết tình cảm dành cho nhau cũng rất thắm thiết.

Chị Sở Ngân chắc có lẽ là người hiểu rõ tâm lý tôi nhất sau Trúc Huỳnh thôi.
- Chị…Làm sao đây?
- Làm sao? Nói chị nghe.
Tôi không khóc nhưng khóe mắt hơi cay khi nghe câu nói nhẹ nhàng nhưng chở cả tâm tình đó của chị.

Tôi kể hết tất cả mọi chuyện đã xảy ra ở trường cho Sở Ngân nghe.

Và cũng từ câu chuyện đó, chị ấy chỉ hỏi tôi một câu.
- Hạ Sở Chi, em có yêu Giang Lập Thành không?
Nhận được câu hỏi đó tôi cũng lặng người đi một lúc.
Yêu ư? Nó có vẻ hơi lớn lao hơn những gì tôi đã nghĩ.

Nó cũng quá rộng lớn để có thể định nghĩa được và nó…cũng chưa từng xuất hiện trong trạng thái của tôi.
Nếu hỏi, tôi có thích Giang Lập Thành không? Thì tất nhiên câu trả lời sẽ là có.

Nhiều không? Dĩ nhiên cũng sẽ là nhiều… Nhưng khi nghe đến từ “yêu” tôi hơi lưỡng lự, do dự, ngập ngừng, có lẽ ở độ tuổi bồng bột này không nên vội vàng kết luận tình yêu đối với một ai đó.

Nói là có tình cảm thì sẽ hợp lý hơn!
- Em không biết định nghĩa yêu của chị ra sao và em cũng không chắc điều đó.

Nhưng mà em biết mình thích hắn, cảm xúc đối với hắn hoàn hảo khác với con trai khác.
Hạ Sở Ngân nghe tôi nói xong thì liền bật cười, chị ấy kí nhẹ vào trán tôi rồi thở phào nói.
- Thế thì cũng tốt mà.

Cái thằng đó tính tình chẳng tốt lành gì hết nhưng vì nó quá thích em nên chị mới giúp đỡ, còn thành công hay không là chuyện của nó… Nhưng mà giờ nghe em nói vậy coi như nó cũng không phí công vô ích.
- Nhưng mà chung quy lại, em vẫn là em gái của chị, chị cũng chỉ có duy nhất mỗi mình em.

Dù thế nào thì cũng sẽ đứng về phía em nên là không cần lo lắng nữa, ngủ sớm đi.

Ngày mai mọi chuyện sẽ ổn thôi mà!
Cảm động thật sự! Lâu lắm rồi mới có không gian yên ổn với chị ấy như thế.

Có được người chị chở che cũng ok phết nhỉ.

Tâm trạng cũng dãn ra nhiều rồi.
Đây cũng là lần đầu tiên Sở Ngân giải thích về chuyện giúp Giang Lập Thành đó.

Không biết khoảng thời gian bên nước ngoài hai người đó làm gì nhỉ mà khi về liền có thể dựng nên màn kịch hay đến vậy.
Tối hôm ấy, cứ nằm lăn lóc trên giường mãi vì nghĩ đến chuyện từ ngày mai đi học là sẽ không gặp được hắn nữa.

Cũng có chút nhớ!
Hay là bây giờ gọi điện nhỉ?
Hay là thôi vậy, dù sao cũng khuya rồi!
Aaaaaa, cứ có hai câu đó mà tôi nằm đấu tranh mãi cuối cùng chợt nhớ ra.

Ở văn phòng đã mạnh miệng thừa nhận tình cảm vậy rồi giờ ngại cái gì nữa.

Thế là tôi cũng ngồi dậy mò lấy điện thoại gọi cho “Bạn trai” tôi.
Tiếng chuông chưa vang lên hồi thứ hai thì đã có người nhận máy.
- Tiểu yêu quái, giờ nào rồi mà em còn điện tới, nhớ tôi lắm rồi à?
Nghe máy ròi! Chính là giọng nói đó, cái giọng hạ thấp nhưng trầm ấm ấy không lẫn vào đâu được.

Là Giang Lập Thành!!!
- Đúng đó, em nhớ thầy rồi thì phải làm sao đây?!
- Sở Chi em có biết là tôi chờ điện thoại của em cả ngày hôm nay không hả? Vì tôi cũng nhớ em nhưng không dám gọi đến, sợ lại ảnh hưởng em mất!
Thầy trở nên tâm lý, chu đáo như vậy từ khi nào thế.

Còn suy nghĩ nhiều hơn cả em nữa.
Dù chỉ là đang nói chuyện qua điện thoại nhưng tôi cảm nhận được sự ấm áp qua từng lời nói của Giang Lập Thành.

Hắn thương tôi đến vậy, trước giờ điều suy nghĩ cho tôi mà tôi thì cứ tránh né rồi nghĩ xấu về hắn… Đúng là không gặp khó khăn, trắc trở thì mãi mãi sẽ không biết được ai thật lòng!
- Giang Lập Thành, em…
- Em không cần thấy có lỗi, mọi chuyện là do tôi chọn, do tôi quyết định thì tôi sẽ tự mình gánh vác không thể để liên lụy đến em được.
- Dù ngày mai đến lớp không gặp được tôi thì vẫn phải cười tươi cho mọi người thấy được chuyện này em không sai, được không?
- Thế còn thầy thì sao?
- Tôi sẽ ở nhà, chờ em đến học thêm.

Cứ coi như đây là kì nghỉ cho tôi đi.

Mọi chuyện vẫn có thể kiểm soát được mà.
- Ngoan, ngủ nhé!.
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 51: 51: Sợ


Những ngày tháng đi học này của tôi cứ như là những ngày sống trong bóng tối vậy.

Nó được giải quyết càng sớm thì mới nguôi ngoai được lời đồn trong thiên hạ.
Bình thường, bạn bè tôi đã rất ít chỉ có Dương Trúc Huỳnh và Tiêu Gia Lâm nên bây giờ độ tin tưởng đến từ mọi người cũng rất thấp.

Nhưng mà tôi cũng chả cần niềm tin gì của mấy người đó, chỉ ngay bây giờ nỗi bất an rất lớn, tôi sợ…nếu đi sai một bước thì sau này sẽ hối hận mất.
- Sở Chi tan học mày đến nhà thầy Thành đúng không?
- Đúng rồi.
- Ây da, chị tôi ơi nhìn mặt mày kia kìa.

Trông nhợt nhạt như người bệnh vậy, ít nhất mày phải mang tâm trạng vui vẻ mới có thể đi gặp thầy ấy được chứ.
Ai mà không biết chứ, nhưng mày bảo tao vui theo kiểu nào đây.

Thường ngày tao đã chẳng thích hợp với nụ cười giả trân rồi.

Giờ bảo tao dùng nụ cười đó đi gặp hắn á, tao làm không được!
Tôi rầu rĩ, hết thở ngắn rồi lại thở dài.

Nhìn lên rồi lại nhìn xuống, cứ cảm thấy sao thời gian hôm nay trôi lâu quá vậy.
Vật vã hết 5 tiết, cuối cùng cũng tan học… Cơ mà, tôi quên mất… Tôi đến nhà hắn bằng cách nào đây.

Nếu là hàng ngày của những ngày trước, Giang Lập Thành sẽ chờ và chở tôi về nhà hắn, còn bây giờ thì không một ai đứng trước cổng chờ tôi cả.
Cảm giác này là gì ấy nhỉ? Một chút đau lòng và một chút thất vọng!
Aaaaaa, sầu vãi đi mất.

Trời chập chờn tối, Hạ Sở Chi này mới đến được mà hắn ta.

Cái cơ thể nhỏ bé này sắp đứng không vững nữa rồi, biết thế tôi đã bỏ hết đóng sách này ở nhà cho xong.

Nặng chết bà đây rồi!
Vừa trông thấy bóng dáng thấp thoáng, khập khiễng của tôi thì Giang Lập Thành ở đâu chạy nhanh đến, chắc là đứng đây từ chiều để chờ tôi nhỉ?
- Sao em không trả lời điện thoại tôi?
Biết rồi còn hỏi, em mà nghe máy thì thầy sẽ chạy xe đến trường à? Thầy quên mất lời thầy hiệu trưởng nói rồi sao.
Bỏ đi, dù sao Hạ Sở Chi này cũng không yếu đuối đến vậy.

Lội bộ một chút thôi mà, xem như tập thể dục buổi chiều tối đi.
Giang Lập Thành nét mặt đầy lo lắng quan tâm, cả đôi chân mày nhíu lại tạo thành nếp nhăn giữa trán.

Chiếc mũi cao đầy đặn không ngưng hô hấp thở đều đặn…Tất cả những điều đẽ đó chỉ khiến cho tâm trạng tôi thêm u phiền mà thôi.

Nhìn người đẹp trai trước mắt, tôi không nỡ để đánh mất mà.

Không phải vì đẹp mà nói thế mà đơn giản chỉ bởi vì người đó chính là Giang Lập Thành thôi.
- Tay chân lạnh lên hết cả rồi này, em mau uống hết ly nước ấm này cho tôi.
Từ trong bếp, hắn vội vàng đi ra trên tay còn mang theo ly nước nóng.

Chắc là cũng đang thấy sót lắm.
- Em không thích uống nước nóng.
- Không nóng lắm đâu.

Chỉ ấm ấm thôi.
Rõ ràng là vẫn còn giận chuyện khi nãy nhưng hắn vẫn dùng giọng nói nhẹ nhàng đầy nuông chiều nhẫn nhịn để giao tiếp với đứa nhóc lì lợm này như tôi.
Nhưng không thích uống nước nóng là thật.

Không phải muốn kiếm chuyện với hắn đâu.
- Thật sự không uống à?
- Được, vậy để tôi mớm cho em.
Ê ê, có gì từ từ nói.

Tuyệt đối không được manh động! Tôi đây đang không có tâm trạng vui vẻ đâu đó.
Nhưng Giang Lập Thành vẫn là Giang Lập Thành thôi! Thời gian nào, khoảnh khắc nào hắn cũng có tâm trí để trêu chọc tôi cả.
Thật là, hết nói nổi!
Tôi biết hắn nói thì sẽ làm thật nên khi hắn vừa dứt câu tôi đã vươn tay ra phòng thủ, nhân tiện cũng ngoan ngoãn cầm lấy ly nước trên tay hắn mà uống luôn.

Thật ra nó cũng chỉ là nước lọc bình thường, chỉ khác là có hơi nóng hơn nhưng trông tôi uống chẳng khác gì đang uống thuốc độc cả.
- Uống xong rồi, vừa lòng thầy chưa.
Tôi nhăn mặt đưa ly nước lên trước mặt hắn chứng tỏ lời nói của mình.

Nhưng hắn ta dường như có bỏ vào tai lời tôi nói đâu, hắn chỉ nhìn chăm chăm vào gương mặt này thôi.
- Thầy, thầy làm gì nhìn em dữ vậy?
Chưa đáp lại câu nào, hắn cư nhiên bước dồn đến ôm chầm cơ thể bé nhỏ đang ngồi của tôi.

Khó khăn lắm tôi mới ngước mặt lên ra khỏi vòng tay của hắn được.
Chuyện gì cũng phải bình tĩnh chứ.

Tôi có bỏ chạy đâu mà hành động dữ vậy.
- Bé cưng, tôi cứ nghĩ mình chịu được.

Nhưng không…cả ngày hôm nay… tôi nhớ em lắm!
Vừa nói, cánh tay của hắn càng xiết chặt tôi hơn.

Mặc dù có hơi đâu nhưng tôi cảm nhận được nỗi nhớ mà hắn ta đang nói đến, vì bởi lẽ tôi cũng giống hắn mà… Cũng nhớ hắn vậy!
Đó không chỉ là sự nhớ, mà còn là sợ mất, sợ không thể gặp đối phương được nữa.

Sợ chỉ cần lơ là, buông tay ra một chút, một chút thôi thì họ sẽ vụt mất.

Vì thế mà mong muốn chiếm hữu càng dâng cao lên…
Chắc có lẽ đây là tình yêu nhỉ?
- Giang Lập Thành em…
- Em không cần nói gì cả, cứ để thuận theo tự nhiên đi.

Còn bây giờ em chỉ cần ngồi yên như vậy một lúc thôi.
- Thầy có sợ không?
- Sợ?
Hắn nghe tôi hỏi thế thì liền buông tay ra, ngồi đàng hoàng lại cười khó hiểu nhìn tôi.
- Đúng vậy, thầy có sợ không?
- Em bị hâm à? Tại sao phải tôi sợ trong khi tôi có em ở bên cạnh kia chứ!
Giang Lập Thành cười toe toét xoa đầu tôi mà nói.
Gì vậy chời???

Hắn còn có thể vui vẻ như vậy mà từ hôm qua đến giờ tôi rầu rĩ cứ như bà cụ non vậy.

Thật là dư thừa mà!
- Sở Chi, em nghe tôi nói này.

Chuyện này chẳng có gì phức tạp cả, sẽ có cách giải quyết thôi.

Vả lại chúng ta cũng đâu làm gì trái với pháp luật.
Nghe câu đó của hắn tôi như bừng tỉnh.
Phải ha!
Tôi có thể dũng mãnh bất chấp mọi tình huống để phân trần nói lí lẽ cho thầy hiệu trưởng nghe, vậy mà bây giờ cũng chính là tôi nhưng bị những suy nghĩ xấu xa quấn lấy.

Hạ Sở Chi ơi là Hạ Sở Chi, mày thật là thiếu lập trường mà.
- Làm gì mà mặt sáng bừng lên vậy.

Được thôi thông não rồi à?
- Hứ.

Em đách thèm nhé.
- Mà Giang Lập Thành, lúc còn ở nước ngoài, thầy với chị em là sao vậy?
Đừng hỏi vì sao tôi chuyển chủ đề nhanh vậy.

Chỉ là đột nhiên nhớ ra thôi ấy mà..
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 52: 52: Nỗi Lòng Của Chị Gái


Vào những ngày đông thời tiết bên nước ngoài thật sự rất lạnh.

Thử hỏi, một trai một gái ở bên nhau lâu ngày như vậy chẳng lẽ không có chút gì ngoài việc thấy lạnh ư?
Ngày từ đầu suy nghĩ đó cũng đã dấy lên trong tôi từ rất lâu rồi, bởi vì tôi cũng rất nghi hoặc bằng phép màu nào đó mà cả hai không nảy sinh tình cảm được hay vậy?
Giang Lập Thành có chút ngập ngừng, hơi lưỡng lự nhưng rồi cũng nhìn tôi và cất tiếng.
- Em có chắc là mình muốn nghe không?
Thấy hắn như vậy, tôi lại càng muốn biết mọi thứ về những năm tháng đó.
- Chắc chắn!
Giang Lập Thành trầm mặt một lúc, sau đó nhìn tôi với ánh mắt vừa thương vừa nuông chiều, chậm chạp nói.
- Sở Chi, chị hai em có được như ngày hôm nay thật sự đã rất vất vả!
7 năm trước.
Theo như lời Giang Lập Thành kể lại, sau khi tạm biệt cả nhà để lên máy bay.

Cứ ngỡ Hạ Sở Ngân sẽ ổn, nhưng không chị ấy không hề ổn.

Khi vừa ngồi vào ghế, Giang Lập Thành ngồi bên cạnh đã nghe thấy tiếng khóc thút thít của chị ấy rồi.
Hắn ta lúc ấy chẳng biết phải làm gì vì đây là lần đầu tiên thấy Sở Ngân khóc từ khi quen biết đến nay, thật đấy.

Người con gái mà hắn luôn cho là mạnh mẽ thì ra cũng có lúc yếu đuối đến vậy!
- Sở Ngân....!cậu ổn chứ?
-.....Lập Thành, mày có thể cho tao mượn vai một chút không? Tao không ổn nổi rồi.
Giang Lập Thành cứng đơ người không trả lời nhưng vẫn ngồi im cho Sở Ngân tựa lên đó.

Khoảnh khắc ấy, hắn ta không rung động mà chỉ thấy người con gái trước mặt mạnh mẽ chừng này là hay lắm rồi.
Hạ Sở Ngân khóc xong thì ngủ lúc nào cũng chẳng hay, cho đến khi hạ cánh thì tinh thần chị ấy trở nên rất bình thường như chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Còn cười toe toét nói với Giang Lập Thành.
- Tao suy nghĩ kĩ rồi.

Giang Lập Thành, từ hôm nay tao nhất định sẽ học giỏi hơn mày.
- Vậy à.

Vậy tao sẽ đợi ngày đó.
- Xì....!Mày nói chuyện nghe tin người một xíu coi.
Giang Lập Thành khẽ cười, nhớ lại trận khóc vừa rồi, hắn ta chợt hỏi.
- Vì sao mày phải cố gắng như vậy? Chỉ đơn giản vì hơn tao thôi sao?
Hạ Sở Ngân lắc đầu cười khổ.

Chị ấy bước đi tiếp nhưng không nói thêm lời nào nữa, mãi cho đến khi tới nhà trọ đã được thuê trước chị hai mới nghiêm túc nhìn Giang Lập Thành nói thẳng.
- Lập Thành, mày biết không? Nói ra có lẽ mày không tin nhưng mày chính là một trong những động lực để tao đi đến ngày hôm nay đấy.

Bởi vì mày rất giỏi, thật sự rất giỏi có thể cùng mày đi đến đây tao rất vui.
- Nhưng quan trọng hơn hết....!Tao luôn cố gắng như vậy là vì Sở Chi, nhỏ em gái bướng bỉnh đó chẳng chịu lo học hành gì cả.

Tao thì chẳng nhẫn tâm nhìn em ấy bị ép làm điều mình không thích.

Với cả, dù sao tao cũng là con trưởng trong nhà nên muốn làm tấm gương tốt.

- Nếu như sau này Sở Chi không muốn đi học nữa thì tao vẫn có thể tự tin mà nói "không cần lo, chị nuôi em!".

Thì ra là như vậy, hóa ra trong lòng Sở Ngân, cô em gái nhỏ bé tinh nghịch luôn là hàng đầu như thế.
Trong phút chốc, Giang Lập Thành cũng nhận ra sự khổ tâm mà bấy lâu nay chị hai phải một mình gánh vác.

Hắn ta cũng nhân còn giây phút thật lòng ấy mà thú nhận lòng mình.
- Sở Ngân, nói ra chuyện chắc mày cũng nghĩ tao điên rồi.

Nhưng mà chuyện tao thích em mày là thật!
Là bạn cũng hơn mấy năm, chẳng lẽ Sở Ngân không phân biệt được đâu là lời nói thật, đâu là lời nói dối sao.

Nhưng mà, thứ làm Sở Ngân không tin chính là thời gian.
Nếu như trong khoảng thời gian dài này mà Giang Lập Thành vẫn còn cảm xúc đó thì thân là người chị, Sở Ngân nhất định sẽ giúp đỡ thử xem hắn ta có cơ hội để cưa đổ người em gái này không.
- Này, tao nói thật nhé chẳng lẽ chúng ta ở gần nhau lâu như vậy mà mày không hề thích tao à?
Hắn ta không hề do dự mà thẳng thừng đáp ngay câu hỏi đó: "Không có, tao chỉ xem mày là nhỏ bạn thân nhất của mình thôi!"
- Nói hay thế anh bạn....!Thật ra tao từng có lúc rung động với mày đấy....!Nhưng chỉ là cảm giác nhất thời thôi vì mày quá tốt nhưng nhìn chung thì chúng ta không hợp!
Những giây phút ngắn ngủi nhưng có thể nói ra hết lòng mình đó thật là dễ chịu.

Cũng vì chính ngày đó mà sau khi về nước cả hai bên đều thực hiện lời hứa và đã có màn kịch như hiện giờ.
Nghe xong câu chuyện ấy mà nước mắt tôi cứ không ngừng rơi xuống.

Một là vì người chị gái đã hi sinh thầm lặng lâu ngày cho tôi như thế, hai là tình cảm mà Giang Lập Thành đối với đứa bốc đồng này cũng là thật lòng!
Cũng may mọi chuyện luôn đi theo chiều hướng suôn sẻ cho tôi có cơ hội gặp lại hắn và não vàng được thất tỉnh.

Nếu không, giữa tám tỉ người đông đúc này biết tìm đâu ra một Giang Lập Thành thứ hai thương tôi đến thế!
- Sao lại khóc thành ra như thế, đáng lẽ em phải vui mừng mới đúng chứ.
- Có ai bảo chỉ khóc vì buồn chưa.....!Em đang cảm thấy rất vui đó.
- Giang Lập Thành, cảm ơn thầy vì có thể chờ đợi đứa nhóc như em lớn lên!
Tôi nhào đến ôm chầm lấy người con trai trước mắt mình.

Đến giờ tôi mới sợ, sợ một ngày nào đó sẽ đánh mất hắn, nên tôi mới ghì chặt hắn vào vòng tay mình như vậy.
- Sở Chi, tôi không chạy mất đâu.

Bởi vì xa em tôi cũng chẳng thể chịu được!
Thế là cả buổi tối hôm đó chỉ đủ thời gian để kể chuyện và hàn huyên với nhau chứ thì giờ đâu mà học hành gì tầm này nữa.....!Hay nói đúng hơn thì chẳng có tâm trạng để học.
Tôi chỉ mong sau ngày hôm nay thì chuyện của hiện tại sẽ lắng xuống một tí.

Ban đầu tôi rất sợ vì nếu không giải quyết sớm thì sẽ ảnh hưởng đến tương lai cũng như nghề nghiệp của Giang Lập Thành và tôi sau này nữa.

Nhưng sau khi ngày mai bắt đầu, tôi tin chắc Hạ Sở Chi này sẽ không còn sợ hãi dưới ánh nhìn của mọi người nữa mà sẽ vững vàng lướt qua nó.
Vì tôi, vì hắn, vì sự cố gắng của chị hai, chuyện này tôi làm ngơ được!
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 53: 53: Chị Hai Có Bạn Trai Là Thật!


Sáng hôm sau đến trường, thấy Dương Trúc Huỳnh và Tiêu Gia Lâm đang tụm lại bàn tôi làm chuyện gì đó nhưng trông rất mờ ám.

Tôi thầm nghĩ, lại có chuyện gì nữa đây.
Chắc là bị con Trúc Huỳnh lây rồi thế nên bây giờ tính tò mò của tôi cũng tăng lên hẳn.

Tôi rón rén di chuyển lại phía hai đứa nó đang ngồi mà không gây ra tiếng động nào khác.
- Hai đứa mày làm chuyện gì mờ ám sau lưng tao đúng không?
- Aaaaaa, hú hồn hú vía à mẹ ơi!
- Con nhỏ này làm giật mình!
Bị tôi dọa một đòn phản ứng của hai đứa nó trông mắc cười lắm luôn.

Mà mới phát hiện nha, thằng Tiêu Gia Lâm giật mình mà lộ quá trời, không biết có đang lừa lọc gì con gái nhà người ta không nữa.
- Làm gì mà phải hốt! Hai mày đang làm gì vậy?
Cười hai vợ chồng nó đủ rồi, tôi mới kéo ghế ra ngồi xuống.

Nãy giờ mới để ý nha, hình như chỉ có mỗi mình tôi vui thôi thì phải còn mặt hai bọn nó kìa như vừa bị người ta cắm sừng vậy.

Trông buồn cực, rầu rĩ lắm!
Nghe tôi hỏi đó mà chẳng đứa nào mở miệng lên tiếng giải đáp hết.

Đợi tôi hắng giọng lần nữa thì con Trúc Huỳnh mới thở dài quay qua đáp.
- Mày mà nói nữa lát thằng Lâm nó chạy về nhà luôn bây giờ.
Ủa gì dị ba! Tao mới đến mà, hỏi có đứa nào chịu nói đâu.....!Ài, chả công bằng gì hết.
Mà quay lại vấn đề này, bộ có chuyện gì ghê gớm lắm hả mà khiến anh chồng mày lo lắng thế.
- Có chuyện gì nữa rồi à?.

Dương Trúc Huỳnh nhìn nhìn Gia Lâm một cái mới kề vào tai tôi nói nhỏ.
- Hình như anh hai nó có bồ rồi!
???
Thì.....
Tôi đang nghiêng đầu chờ nó nói tiếp đây.

Đến khúc để lo lắng, rầu rĩ dữ chưa?
Nhưng mà, hết rồi.

Câu chuyện chỉ ngắn gọn thế đây! Tôi ngớ ngẩn đưa cặp mặt ngây dại nhìn Trúc Huỳnh, nhe răng ra cười cho có với nó một cái.

Vẫn chưa hiểu vấn đề lắm, thắc mắc hỏi kĩ lại lần nữa.
- Chỉ bấy nhiêu đó?
Trúc Huỳnh biết được thông tin loading chưa kịp tới não tôi, nó liền bất lực tặc lưỡi một cái.
- Chời! Chị ba của tao ơi, thôi mày xem đi này.
Nó đưa chiếc điện thoại mà thằng Lâm nhìn ngắm nãy giờ sang cho tôi.

Trong đấy là một bức ảnh vừa được đăng tải của hai người nhìn khá thân mật, chắc là một đôi rồi....!Nhìn gần hơn một xíu thì tôi mới nhận ra người con trai đó chắc chắn là anh hai mới về nước của Gia Lâm, còn cô gái kia chỉ thấy được phía sau thôi.
Hình như bóng lưng đó cũng hơi quen thì phải.....Ha, chắc không phải đâu, làm sao có chuyện đó được!
- Chẳng phải anh hai có người yêu mới thì nên vui à?
- Haizzzz! Tao bó tay với mày luôn.
- Mày còn nhớ lí do mà anh hai nó sang nước ngoài không?
- Ừm.....thì bị bồ cắm sừng!
- Đấy....!Giờ quay lại rồi!
À......à......à.......! Mày đâu thể trách tao được vì người yêu của anh hai thằng Lâm tao có biết mặt mũi ra sao đâu, đến tên còn chẳng biết, không phải là giấu kín quá sao......!Tao vô tội nha!
Mặc dù, tôi chưa có kinh nghiệm yêu đương gì nhiều nhưng điều khiến tôi cảm thấy cấm kỵ trong tình yêu chính là "Bị cắm sừng" và " Đi cắm sừng" người khác.

Nói chúng dính tới cặp sừng là không thích, đúng là tôi không được cao cho lắm nhưng đời nào lại muốn cao lên bằng cách đó đâu!
- Chuyện cũng thế rồi, ảnh là người trong cuộc nhưng vẫn chấp nhận được hai mày ngồi đây lo cũng chẳng đuổi gì đâu.

Bây giờ chỉ xem bà này có thật sự thay đổi không thôi.
Tôi vắt óc lắm mới nói ra được mấy câu triết lý như vậy.

Cũng may là thấm nổi vào đầu thằng Lâm.
- Giờ chỉ có vậy thôi chứ tao cũng làm gì được đâu.
Biết vậy là tốt rồi.
Thật là, chuyện của tôi chưa giải quyết đến đâu thì lại có chuyện khác rồi, mong là chỉ dừng lại ở đó không còn chuyện gì nữa.
Buổi tối, trên đường Giang Lập Thành đưa tôi về, tôi cũng không kiềm lòng được mà nói ra hết mọi chuyện sau đó hỏi hắn một câu.
- Nếu là thầy thì thầy sẽ làm chọn làm gì?
- Em hỏi tôi à? Tôi chọn em!
Aaaaa chết tiệt! Người ta đang nghiêm túc mà....
Thấy tôi phồng mặt, trề môi Giang Lập Thành mới bật cười rồi trả lời lại.
- Được rồi, không trêu em nữa.....!Tôi sẽ xem xét lại chuyện này, xem thử người kia có thật sự thay đổi không mà quan trọng là vẫn còn tình cảm thì sẽ quay lại.
Rất có lý! Tôi cũng đồng tình với suy nghĩ và cách làm của hắn.

Chỉ cần vì nhau mà cố gắng sửa đổi thì cơ hội luôn mở ra con đường mới mà.
Đột nhiên trong lòng tôi lại nổi lên một cảm giác là....!Nếu như một ngày....!Nhưng còn chưa kịp nghĩ xong thì chiếc xe bỗng nhiên dừng lại, và có một bàn tay to lớn mang theo nhiệt độ ấm áp luồn qua sau gáy kéo tôi lại gần hắn.
- Suy nghĩ gì đấy mà tới nhà cũng không hay vậy bé cưng?!
Tôi đưa mắt ra ngoài nhìn, đúng ha tới nhà rồi kìa, nhanh như vậy à.
- Vậy em xuống đây.

Thầy về cẩn thận nhé!

- Tôi chưa nói xong mà.
Dứt lời, hắn ta nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán tôi.

Cánh môi hắn mềm mại làm cho con tim tôi rung lên vài giây theo hành động của hắn.
- Em đừng lo bởi vì em sẽ là mối tình đầu và là duy nhất của đời tôi!
Thầy Giang à, người như thầy sao còn được nhẩn nhơ ngồi ở đây vậy? Người ta chưa bắt thầy ra pháp trường sao!!!
Ngại chết con gái ông bà Hạ này rồi!
Tôi lập tức nhảy xuống xe và nhanh chóng chạy vọt lên nhà.

Thấy chỉ có chị hai ở nhà, ba mẹ thì chưa về tôi định lên phòng rồi tắm rửa và đánh một giấc đến sáng mai nhưng cuộc sống bắt tôi phải vận động.
Vừa đặt chân lên cầu thì điện thoại Sở Ngân ở phòng ăn lại vang lên.
- Nhóc Chi, em xem thử ai gọi vậy, nếu là số lạ thì không cần nghe đâu.

Tay chị bận rồi.
Nói thật thì cái lưng già này của tôi sắp trụ không được rồi nhưng vì chị hai yêu dấu tôi phải quay lại bàn ăn lần nữa.
"Tiểu Huân^^^"
Là ai vậy nhỉ, tên này có được tính là không cần thiết không? Bởi vì trước giờ chưa nghe chị hai nhắc đến nên tôi định cho qua luôn....!Nhưng mà chờ đã, cái hình này???
- Chị hai, chị có bạn trai là thật à?.
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 54: 54: Vở Kịch Bị Bại Lộ


Chị hai, chị có bạn trai là thật à?
Vì quá bất ngờ nên tôi la toáng lên.

Lời vừa dứt thì tiếng cửa cũng được mở ra....!Đừng nói là ba mẹ tôi về rồi nha.
Toang rồi, toang rồi.
Đừng nghe thấy gì hết nha mẹ yêu của con ơi.......
- Hạ Sở Chi con la lối cái gì vậy, chị hai con có bạn trai lâu rồi mà?
Mặt tôi lúc này trông đầy tội lỗi, nhìn màn hình điện thoại một lần nữa, chắc chắn luôn tấm hình này với tấm ảnh khiến thằng Lâm buồn rầu bảo đảm là cùng một bức.

Nhưng mà chị hai ơi là chị hai....!Chuyện này giải quyết sao đây?
Tôi nhăn mặt lại, ngôn từ thường ngày đã bị hạn chế lúc này còn hạn hẹp hơn.

Khi đứng trước một người mẫu mực, uy nghi như Sở Nguyệt mẹ tôi thì dù cho có hai cái miệng cũng chẳng biết ăn nói làm sao.
- Là điện thoại chị hai thôi.

Chứ con có nói gì đâu mẹ nghe nhầm rồi ấy.
- Nhầm cái gì, ba con cũng nghe thấy kia kìa.
Sở Ngân lúc này cũng từ trong bếp bước ra mang theo đ ĩa trái cây là vài ly nước, nhìn cứ như đã chuẩn bị từ trước vậy.

Đứa em gái không biết chị hai định làm gì nhưng ánh mắt hiện lên rõ chữ "SOS".
- Ba, mẹ hai người ngồi xuống trước đi.

Con có chuyện muốn thông báo với cả nhà.
Lâu rồi mới nghe giọng chị Sở Ngân nghiêm túc tới vậy.

Tự nhiên trong lòng tôi cũng bắt đầu lo lắng.

Nhìn kìa nét mặt của hai vợ chồng ông bà Hạ trong khó coi ghê, lỡ mà có chuyện gì cũng bình tĩnh từ từ nói nha ba mẹ.
Hạ Đình Vũ nâng ly uống hết một hơi, nóng lòng muốn biết chuyện con gái sắp nói.

Dù sao đi làm về giờ này cũng mệt rồi, ông ấy cần nghỉ ngơi nhưng chuyện của con cái vẫn đặt lên hàng đầu.
Tôi hồi hộp đến mức đến thở cũng không dám thở mạnh, lén nhìn chị Sở Ngân.

Hình em chị ấy cũng đang lo lắng lắm.

Thấy chuyện đến nước này, một là tiến, hai là lùi nhưng mà lùi kiểu gì đây nếu bây giờ mà không nói ra thì chỉ còn nước lún thôi!
- Ba mẹ, con cũng có chuyện muốn nói ạ.
- Thật ra con với Giang....
- Thật ra con có bạn trai rồi!
Bị hai đứa con gái xoay vòng, ba mẹ tôi chẳng hiểu hai đứa này rốt cuộc đang nói cái gì.
Chị hai vẫn muốn bảo về tôi nên đã cắt ngang câu nói vừa nói.

Sau đó hít một hơi thật sau, chỉ nói tiếp.
- Con có bạn trai rồi.....Và người đó không phải là Giang Lập Thành!
- Con nói cái gì vậy? Tức là trước giờ con đang nói dối ba mẹ à?!
- Dạ!
Mẹ tôi nóng giận, đứng bật ra khỏi ghế.

Bà như không tin vào chuyện này, vì đối với mẹ, Sở Ngân luôn luôn tốt, chị ấy lúc nào cũng hoàn hảo và đặc biệt là rất ngoan ngoãn.

Bây giờ nhận được thông tin này, nhất thời bà chưa chấp nhận được.
- Vậy tại sao con lại muốn đưa nó về nhà, có phải nó đang muốn lợi dụng con không?
- Không phải đâu ba....!Con đưa Lập Thành về là vì.....!Là vì.....
- Vì cái gì?
Ba tôi đập bàn rõ vang một tiếng, âm thanh vang xa rồi vọng bao quanh cả phòng ăn.

Lòng tôi lúc này rạo rực không kém, tôi biết chị hai sẽ không giờ bán đứng mình, nhưng ba mẹ đang rất giận, điều họ muốn là một lời giải thích rõ ràng....!Nếu tôi lên tiếng, thì liệu họ có nghe không đây.
Nhưng không thử thì làm sao mà biết được.
- Là vì con ạ!
- Con đừng muốn bảo vệ chị hai mà nói chuyện không đâu.
- Con nói thật!
Không phải xà lơ cho qua chuyện đâu!
- Vậy lúc nãy chuyện con muốn nói cũng là chuyện này? Hai đứa con thông đồng qua mặt ba mẹ?
Nói sao giờ.

Cũng đúng là vậy....Nhưng mà...!cũng không đúng.
Hạ Sở Ngân nhìn tôi với ánh mắt nuông chiều nhất.

Rõ ràng là trong tình huống nào rồi mà chị vẫn muốn bảo vệ tôi.
Không được đâu chị hai à! Chị đã vì em nhiều rồi, huống hồ cái lưới mà Giang Lập Thành giăng ra cũng tự em sa vào mà nên em sẽ nhận tội.

Trước sau gì ba mẹ cũng biết, biết sớm thì bị hành xử sớm vậy.
- Ba mẹ, hai người bình tĩnh nghe con nói nhé!
- Chuyện này, chị hai chỉ đang giúp con thôi.

Thật ra con với....!Thầy Thành đã qua lại với nhau được một thời gian rồi!
- Thầy Thành? Giang Lập Thành? Con với tên nhóc đó qua lại? Hạ Sở Chi con biết mình đang nói gì không?
- Thưa ba, con biết.

Thầy ấy thích con và con cũng thích thầy ấy.

Thầy ấy chuyển vào đây là để tìm cách nói cho con biết lòng mình suốt mấy năm qua.

Mặc dù hơi khó tin nhưng nó là thật! Mong ba mẹ bỏ qua chuyện lần này ạ!
- Thế còn bạn trai của con là ai, nói ra một lượt luôn đi?
Mẹ tôi lắc đầu rồi quay sang hỏi Sở Ngân, chắc lời tôi nói khó tin đến vậy à.
- Mẹ, lời nhóc Chi nói là thật đó.

Giang Lập Thành hắn thích em ấy là thật.

Bảy năm bên nước ngoài hắn chỉ chờ đến ngày về để gặp em ấy.
- Thế thì đã sao? Sở Chi bao nhiêu tuổi, con bé học hành ra sao đâu phải con không biết.

Trên tay chưa bao giờ đạt được bằng khen loại giỏi, nó chưa trải đời nên chưa biết phân biệt đâu là yêu, thương và thích.

Nhưng còn con, không chỉ dạy em mình mà còn giúp hai người bọn nó qua mặt ba mẹ!
- Chuyện con có bạn trai thật hay giả mẹ không quản.

Nhưng chuyện lần này mẹ nhất quyết không đồng ý cho hai đứa nó quen nhau.
- Sở Ngân con nên xem lại cách yêu thương em mình.

Còn Sở Chi từ ngày hôm nay không được đi đâu nữa hết.

Học trên lớp xong là phải về nhà ngay lập tức.
Không gian rơi vào trầm lặng, ba tôi đưa mẹ tôi về phòng.

Lúc này chị hai mới lặng lẽ rơi nước mắt.

Bị la một trận như vậy cũng ức lắm chứ nhưng phận làm con nào dám cãi lại.
Tôi nhẹ nhàng đi đến bên chị hai, dùng tay lau đi nước mắt trên mặt chị.

Mỉm cười, an ủi nói.
- Em không sao đâu.

Những lời mẹ nói tuy không sai nhưng em biết chị rất thương em....!Nhưng mà Sở Ngân à, em không muốn vì em mà chị phải khóc đâu, trông xấu lắm á.
- Cái con bé này thật là....
Sau khi dọn dẹp xong hai chị em cũng về phòng mình.

Gì đây, cái cảm giác lòng ngực như bị ai đó thâu tóm vậy, khó chịu quá, nhưng mà thật sự....?
Ngày mai là hết được gặp thầy rồi, Giang Lập Thành..
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 55: 55: Được Ba Mẹ Tương Lai Bảo Kê


Mặt Trời vẫn mọc, gió vẫn thổi, bầu trời vẫn xanh, chim vẫn hót vv....!nhưng chỉ có mỗi mình tôi là cảm thấy khác biệt.
Chắc không ai biết đâu, tối qua sau khi về phòng mình tôi định ngủ tới sáng cho xong chuyện nhưng không ngờ nghĩ đến chuyện không được gặp Giang Lập Thành thì nước mắt tôi tự giác rơi xuống.

Tôi biết, từ lâu hắn đã chiếm được vị trí trong tim mình nhưng nào ngờ bây giờ đã khắc sâu như vậy.

Tôi thật sự biết yêu rồi!
Nhưng,....!liệu còn có cơ hội để nói ra lời này với hắn không?
Nếu đang trong những ngày tháng bình thường tôi tin chắc dù mẹ có cấm tôi ra khỏi nhà thì đến trường tôi vẫn có thể gặp và nói chuyện với hắn....! Còn hiện giờ thì tình thế quá là ép buộc mà.
- Ê Chi mày với ông thầy Thành có chuyện gì nữa hả?
- Ừm....Cũng không hẳn nữa, chỉ là tao bị mẹ cấm túc rồi.
- Gì vậy chời? Tự nhiên đang yên đang lành bị cấm túc...!Đừng nói là mày công khai rồi nhe???
Ờm thì chuyện này trước sau gì thì cũng biết mà, đâu thể giấu mãi được với lại tao cũng muốn đường đường chính chính là người của hắn ta đó!
Chờ đã....!Tôi vừa mới nói cái thể loại gì vậy nè, câu đó hắn ta nói mới hợp lí chứ.
Mà chuyện đó để sau đi, còn chuyện này nóng hổi hơn nè.
- Thằng Lâm sao rồi?
- Tao cũng hết cách rồi, nó đòi xuống tới nhà bồ anh hai nó để nói cho kìa.
- Nó biết nhà à?
- Không, mặt còn không biết!
Ủa dì vậy? Nói hùng hổ vậy tưởng đâu biết rồi chứ.

Tính ra "Tiểu Huân" của chị hai cũng giấu kĩ ghê.
Nói ra thì đúng là bạn thân thật nhưng chuyện của tôi chỉ có Trúc Huỳnh hiểu rõ thôi còn thằng Lâm thì ít quan tâm đ ến đời sống cá nhân tôi lắm, bận một đứa thôi là đủ rồi thời gian đâu mà lo thêm người khác chứ.
Nên, ngược lại tôi cũng vậy đấy.

Không phải là không quan tâm mà là cảm thấy mình biết bao nhiêu đó là ổn rồi.

- Muốn biết mặt không? Đến nhà tao này.
- Đến nhà mày làm gì, mày tài trợ tao à?
Nói khùng điên gì vậy thằng kia, tao đây sống lành mạnh nghe chưa!
- Khùng quá.

Đến đi, gặp chị hai tao!
- Gìiiii? Tiểu Kim Chi, mày đừng nói với tao là?
Đúng đúng, nghĩ ra rồi hả cũng thông minh phết đấy đúng là bạn thân của tao mà.
Trúc Huỳnh há hốc mồm, xem phản ứng của tôi xong thì nó càng tin chắc thứ linh tinh trong đầu nó hiện giờ.

Không nhặt được mồm nó phải phun ra câu cảm thán "Trái Đất đúng là rất tròn ha!"
Hình như nghe đến danh chị tôi xong hai đứa nó yên tâm lắm.

Điều đó cũng là đơn nhiên rồi, Hạ Sở Ngân đó ai mà không tin cho được dù sao chị ấy cũng rất chuẩn với danh hiệu "Con nhà người ta đó."
Vậy, tạm thời xem như chuyện này được giải quyết xong đi nếu có thời gian thì cho tôi biết mặt anh rể tương lai là được.

Còn bây giờ tôi nên quay lại với câu chuyện của chính mình đây.
Buổi chiều, khi chưa kịp tan học thì điện thoại tôi đã đổ chuông thông báo rồi.

Không cần xem tôi cũng biết là tin nhắn từ mẫu hậu, thánh chỉ đã truyền thì có ai dám chống lại đâu.

Lê thân xác bất cần đời ra trường cổng, tôi vẫn chưa nói chuyện này với hai đứa kia nên ra về là vơ chồng tụi nó đã về mất dép rồi.

Trong buổi chiều hoang vắng tôi bắt gặp một bóng dáng quen thuộc, chính là hắn - người khiến tôi không gặp vào lúc này nhất.
- Em làm gì mà lề mề quá vậy? Cứ tưởng em đi lạc không đấy!
- Thầy Thành....!từ ngày mai.....!thầy không cần đến đón em nữa, em cũng sẽ....không đến nhà thầy học nữa.
Tôi nói mà cứ lấp vấp, tránh hết quả dưa thì lại gặp quả dừa muốn bình tĩnh lắm nhưng cũng chẳng được.

Đến giờ tôi mới biết được câu mà hắn đã từng nói, đúng thật, khi bên hắn tôi cũng không có lúc nào mà bình thường được cả!

- Ngốc ạ! Tối qua có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?
- Làm sao mà thầy biết hay vậy.

Thầy đặt máy theo dõi trong nhà em à.
- Đúng đó.

Chỉ có điều máy đó hơi ngốc một chút, không khai báo hết mà chỉ nói một nửa thôi.
Xì....! Nói như thầy trẻ con còn biết thầy đang nói ai á! Muốn nói em ngốc thì cứ nói thẳng đi không cần ví dụ ví ơ đâu.

Bởi vì, em ngốc là thật nên không thấy mất mặt đâu.
- Tối qua em không nhắn lấy một tin, sáng nay cũng thế.

Tôi đoán em có chuyện rồi, nếu không thường ngày em đâu im lặng như thế.
- Sở Chi, nói tôi nghe, có phải mẹ em biết chuyện của chúng ta rồi không?
- Giang Lập Thành, thầy có phải là người không vậy, sao cứ nói câu nào là đúng câu đó vậy
- Haha, thế tôi sẽ xem nó là lời khen nhé!
Được nhìn thấy nụ cười của hắn, tôi yên tâm phần nào rồi.

Mặc dù mẹ nhất quyết ngăn cản hai người bọn tôi, nhưng tôi chưa có ý nghĩ sẽ dừng lại.

Tôi biết mẹ tôi đang sợ đứa con gái chưa trải sự đời này sẽ bị Giang Lập Thành cáo già như hắn dụ dỗ.

Nhưng mà mẹ lại không biết, con gái út này có sức hút lắm đó.

- Giang Lập Thành, mẹ em không ý....!Lỡ như sau này ba mẹ thầy cũng không chấp nhận thì sao?

- Em đừng lo! Ông Giang bà Đàm ưng em rồi!
Hả??? Làn sao mà ưng được hay vậy? Em gặp mặt ba mẹ thầy chỉ được một lần duy nhất thôi á.
Đừng có bảo là ngày hôm đó, lần đến nhà hôm đó là để gặp mặt em nha?
- Thật ra chuyện của tôi với Sở Ngân ba mẹ tôi nhìn ra lâu rồi.

Họ biết mọi chuyện là giả cũng biết tôi phải lòng em lâu rồi, nên hôm ấy chủ yếu là để xem mặt con dâu tương lai thôi.
- Thầy nói gì vậy chứ....!Ai, ai là con dâu tương lai chứ.
- Em đấy Hạ Sở Chi, em đừng có giả ngốc nữa.

Hai người họ rất vừa mắt với em không có chuyện sẽ không chấp nhận đâu.
- Vậy chuyện em đến nhà thầy....
- Dĩ nhiên là biết!
Rồi xong.

Nếu biết hết rồi thì họ sẽ đánh giá tôi ra sao đây, con gái mới lớn đến nhà người ta ăn rồi ngủ.

Không được, da mặt tôi mỏng lại rồi giờ này trốn còn kịp không.
Giang Lập Thành thấy tôi kéo áo lên che mặt thì hắn ta liền phì cười, hơi cúi người xuống nói khẽ vào tai tôi.
- Sở Chi em yên tâm, ba mẹ tương lai chống lưng cho em rồi!.
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 56: 56: Lần Đầu Tiên Thấy Gia Đình Vì Mình Mà Cự Cãi


Gì cơ, được ba mẹ tương lại chống lưng cơ đấy? Tôi không nghĩ bản thân mình có giá trị đến vậy đâu, xem ra chuyện này ngày càng lớn chuyện rồi.
Có điều, Giang Lập Thành rất bình tĩnh lắm cứ như thể chuyện này được hắn biết trước từ lâu vậy.
- Thầy, có phải đang giấu em chuyện gì nữa không hả?
- Dễ nhận ra đến thế à.
Đùa nhau à? Thầy....!có chuyện giấu em thật á? Nghe câu đó xong, trong đầu tôi hiện lên hàng loạt suy nghĩ không đâu, đủ loại cảnh tượng diễn ra.

Chắc là thầy chán tính tình trẻ con sớm nắng chiều mưa của tôi rồi chứ gì....!Huhu tôi biết mà.
- Em đi tới đâu rồi, tiểu yêu quái nhỏ này.
Giang Lập Thành tiến tới cốc nhẹ vào đầu tôi, còn dùng gương mặt ma mị, nụ cười tỏa nắng để thu hút sự chú ý của tôi của chứ.

Nhân cơ hội tôi đang buông lỏng cảnh giác hắn ta nắm lấy tay tôi một cách tự nhiên.
Tôi vùng vằng, vùng vẫy nhưng sức tôi làm gì mà bằng sức trai tráng của hắn chứ.
- Thầy định đưa em đi đâu vậy.

Bây giờ mà em không về là ngày mai thầy đừng mơ thấy được em đâu.
- Thì bây giờ tôi làm tròn trách nhiệm đưa em về nhà này.
- Thầy đưa em về nhà làm gì???
- Về gặp ba mẹ em, ba mẹ tôi!
Cái gì? Ba mẹ thầy, ông Giang bà Đàm đang ở nhà em á? Thế chẳng phải là vào hang cọp rồi ư, ba mẹ em vẫn còn tức giận đấy.
Đừng nói chuyện mà hắn ta đang giấu cũng là chuyện này nha.

Sao cứ tự mình quyết định vậy nè.

Giờ này rồi mà không về nhà thì cũng chết mà ở lại đây lâu thì cũng chết.

Mùa này lạnh lắm có gì về nhà rồi tính sau vậy.
Về đến nhà, tôi chưa bao giờ sợ cánh cửa chính này tới thế, bây giờ nó không còn là cánh cửa bình thường nữa mà là cửa sinh tử.

Một khi mở ra thì chỉ còn con đường ngủm củ tỏi.
Phải can đảm lắm tôi mới dám đẩy cửa bước vào.

Nhưng mà lạ lắm....Cái không gian yên tĩnh muốn nuốt chửng người khác này là sao.
- ....Ba mẹ con về rồi....!Thưa hai bác mới đến.
- Còn biết đường về nhà à, cứ tưởng con chẳng thèm về đây nữa chứ.
Ôi cái giọng điệu này, mẫu hậu giận mất rồi.

Một khi bà đã giận thì đừng hỏi Hạ Đình Vũ là ai.
- Mẹ, làm sao mà con không về được.
Tôi chỉ biết nói thế rồi e dè cười trừ.

Dù sao cũng có ba mẹ Giang Lập Thành ở đây mà mẹ đừng nổi nóng không tốt lắm đâu ha.
Lần gần trước tôi đã thấy sai sai rồi vì mỗi lần gặp tôi thì mẹ hắn ta cứ cười rất tươi như được mùa, đã vậy tới nói chuyện cũng rủ rê tôi nữa.

Lúc đó đã ngại rồi, bây giờ còn ngại hơn!
Huống hồ bây giờ Giang Lập Thành cũng mặt ở đây, khi nãy vừa bước vào hắn ta cúi đầu chào nhưng mẹ tôi chẳng thèm nhìn lấy một cái.

Bây giờ phải sao để mẹ tôi hạ cơn giận này xuống đây.
- Sở Nhung à, dù sao hai đứa nó cũng đã như vậy rồi, hay bà cho con trai tôi một cơ hội nhé?
- Đàm Yến Nga, bà đừng trách việc tôi nói thẳng nhé.

Nếu ngay từ ban đầu thầy Thành đến đây và nói rõ mọi chuyện có phải sẽ tốt hơn không?
- Đằng này cậu ta hết lừa con gái lớn của tôi xong thì quay qua dỗ ngọt con gái út à.

Hạ Sở Chi nó mới lớn nên biết thế nào là tình yêu chứ nên dễ dàng tin cậu ta rồi!
Đàm Yến Nga cứng miệng không biết phải giải thích ra sao nữa.

Bà tin chắc con trai mình không phải loại người bay bướm, vả lại vở kịch với Sở Ngân bà cũng biết trước.

Chỉ là không ngờ mẹ tôi lại phản ứng ngoài kiểm soát như thế.
Nghe những lời mẹ nói như vậy lòng tôi cũng cắn rứt lắm chứ.

Là tôi cũng thích hắn, đáp lại tình cảm ấy chứ có bị ai dụ dỗ đâu.

Nhưng nếu lúc này tôi mà còn dám lên tiếng mẹ tôi sẽ càng giận dữ hơn.
- Mẹ, Giang Lập Thành không hề lừa dối con.

Con với cậu ta không hề yêu đương cũng chẳng có tình cảm.

Là con nguyện ý giúp cậu ấy, tác hợp với Sở Chi.
- Chỗ người lớn nói chuyện con tốt nhất đừng nên xen vào Sở Ngân.
- Mẹ nhưng đó là sự thật!
- Hạ Sở Ngân con về phòng mình đi.
Mẹ tôi không nói gì nhiều, chỉ một câu đã khiến chị hai trở nên tuyệt vọng.

Rõ ràng bây giờ dù sao có nói sự thật thì mẹ cũng chẳng tin.
Thương cho Sở Ngân lúc nào cũng vì tôi mà bị la mắng.

Có được người chị như Sở Ngân tôi đã may mắn lắm rồi.
- Mình, có gì từ từ nói.

Hai đứa con cũng lớn cả rồi vẫn để tụi nó tự quyết định thì hơn.
- Nếu anh thấy như vậy là tốt thì cũng về phòng mình luôn đi.
- Sở Nhung bà bình tĩnh lại đi.

Chuyện này cứ từ từ giải quyết, chúng ta cứ cho hai nó quen nhau một thời thử xem sao, nếu thật sự không hợp lúc đó cũng chưa muộn mà.

Ba tôi vừa nói xong thì mẹ tôi lại đùng đùng lửa giận, đánh vào ngực ba tôi bà càng lớn giọng hơn nữa.
- Một thời gian? Ông xem thời gian là gì mà có thể tùy tiện dùng như vậy hả.

Sở Chi hết năm nay nữa là đã 12 rồi mà việc học chưa được tới đâu, cứ đà này tốt nghiệp đại học kiểu gì đây hả? Khi nào nó cầm bằng học sinh giỏi về đây đi thì khi ấy tôi sẽ suy nghĩ lại!
Lời mẹ tôi nói như ngọn giáo vô hình tâm tạc qua trái tim đang run lên của tôi.

Hóa ra tôi học tệ mẹ áp lực đến thế à.

Tôi không phải không thích học mà là chẳng thấy hứng thú với nó.

Nhưng hôm nay, nghe chính miệng mẹ tôi nói như thế thật lòng mà nói thì không cam tâm một chút nào.
Tôi nhất định sẽ đạt được học sinh giỏi kì thi này.

Còn nữa, kì thi hóa sắp tới cũng sẽ giành giải về cho mẹ thấy! Đứa con gái út này không phải dốt như mẹ nghĩ, còn nữa tình cảm này của con không phải nhất thời mà là một đời, một kiếp....
- Mẹ, mẹ đã nói như vậy thì cho con cơ hội để chứng minh nhé! Cuối năm nay con sẽ lấy được học sinh giỏi và giải hóa về cho mẹ!
Lời nói cứng cáp của tôi phát ra trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.

Đến Giang Lập Thành đứng bên cạnh cũng huých vai tôi một cái.

Nhưng lời đã nói, ý đã quyết định, tôi nhất định phải làm được!.
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 57: 57: Lấy Công Chuộc Tội


Chắc ai nghe qua cũng cảm thấy buồn cười, người như Hạ Sở Chi tôi suốt 11 năm học chưa từng làm nên trò trống gì vậy mà bây giờ lại dám mạnh miệng tuyên bố như vậy.
Thật nực cười nhỉ?
Đến tôi còn không tin nữa mà, người khác sao dám tin được.

Có điều, đó là cách duy nhất giúp tôi duy trì được mối quan hệ với Giang Lập Thành còn nữa, từ đây về sau chị hai cũng không cần cố gắng nhiều như thế nữa.

Chỉ mong sự nỗ lực này của tôi sẽ không uổng phí.
Thời gian quả thật không còn nhiều nữa, chỉ tầm hơn một tháng là đến kì thi cuối năm học rồi, song song với nó thì cuộc thi học sinh giỏi hóa cấp tỉnh cũng diễn ra.

Liệu, chỉ bấy nhiêu thời gian có đủ để tôi làm được những điều bản thân vừa nói.
Không được cũng phải được, lần này là hết đường lui thật rồi!
- Được! Hạ Sở Chi con nói hay lắm.

Nhưng hãy nhớ chịu trách nhiệm với những gì mình nói.
- Mẹ.....!Vậy, mẹ tiếp tục cho con đi học thêm hóa nhé?
- Được chứ! Nhưng với điều kiện là học tại đây và phải kết thúc trước 9h tối.

Còn con vẫn với quy định cũ, không được ra khỏi nhà sau khi tan học!
Từ sau ngày thấy gia đình cãi nhau như vậy, ý chí, nghị lực trong tôi cũng cao lắm.

Ngọn lửa hi vọng được thắp sáng rồi thì khó mà dập tắt được lắm.
Nghĩ lại thì đúng thật, nếu con người chúng ta không bị dồn vào bước đường cùng thì khó mà nỗ lực hết sức lắm.
- Hạ Sở Chi ơi là Hạ Sở Chi, mấy ngày nay mày bị tẩu hỏa nhập ma hả? Học hành gì mà lắm thế hết chỗ tao ngồi luôn rồi này.

Cũng sau hôm ấy, tôi bắt đầu chú tâm vào việc học mặc dù chưa thấy hiệu quả lắm nhưng cũng công nhận không đến mức chán nản như trước nữa.
- Bạn mày đã đánh cược một vố lớn đó.

Nếu không thắng thì chỉ có nước nghỉ học thôi!
- Đùa hả con kia.

Mày cược cái gì với ai mà chơi lớn vậy.
- Với mẹ tao đó!
Nếu tao thua, nó sẽ kinh khủng hơn nhiều chứ không chỉ là việc nghỉ học thôi đâu.
Dương Trúc Huỳnh cũng đâu đến nổi ngốc, dường như nó cũng ngầm hiểu sơ sơ rồi.

Hiếm khi tôi thích thú với chuyện học hành thân là bạn chí cốt nó cũng không ngồi im một bên được.
Bắt đầu từ mấy tuần sau đó, thứ mà tôi học yếu kém sẽ hỏi nó và thằng Lâm cứu giúp, không được nữa thì nhờ Giang Lập Thành giảng lại.

Tuy hắn là giáo viên dạy hóa nhưng phải công nhận, hắn giỏi toàn môn luôn ấy chứ.
Tôi biết thời gian không còn nhiều nên trên lớp đã tập trung nghe giảng hết mức có thể.

Trước đó tôi đã bỏ lỡ rất nhiều kiến thức nên bây giờ dù cho có học lại vẫn không theo kịp.
- Đạo hàm của hằng số là gì?
- Hằng số đạo hàm được á?
Tiêu Gia Lâm cũng bó tay với câu hỏi vô tri này của tôi.

Nó đã hỏi tôi câu này mấy lần rồi nhưng câu trả lời vẫn y chang như thế.
- Thế cho f(x) = 2 mày đạo hàm sao?
- Thì f(x) = 0
- Đấy câu trả lời đó!
Thế á? Não tôi như vừa được khai sáng một kiến thức vậy mặc dù đó là kiến thức cơ bản nhất.
- Sinx đạo hàm thì bằng?
- Cosx!
- Thế ngược lại?
- Cosx đạo hàm thì bằng -sinx.
- Khá lắm có tiến bộ!
Mặc dù bị tôi hành lên hành xuống nhưng khi nghe tôi trả lời đúng mấy cái cơ bản đó thằng Lâm và con Huỳnh rất mừng còn tán dương khen thưởng.
Ở lớp thì có hai người bọn nó, về nhà thì tôi lên mạng học.

Bây giờ tôi chỉ học những kiến thức trọng tâm để vượt qua kì thi này.

Cấu trúc đề đã có rồi tôi chỉ cần phân tích và bám sát vào để ôn, hi vọng sẽ làm được.
- Hạ Sở Chi em tắm chưa? Xuống ăn tối này!
- Giang Lập Thành đến chưa vậy chị?

- Chưa được 19h mà.

Em tắm rồi ăn tối cái đã.

Con bé này học vừa thôi, cảm thấy mệt hay học không vô thì đừng có ép bản thân nó không hiệu quả đâu.
- Em biết rồi.

Em đi tắm đây.
Lời chị Sở Ngân nói không sai, học mà cứ nhồi nhét thì cũng bằng không.

Thôi thì cũng còn sớm, đi tắm ăn xong rồi nghỉ ngơi trước đã.
Định sẽ như vậy đấy nhưng vừa tắm ra thì đã thấy Giang Lập Thành trong phòng tôi rồi.
- Thầy sao lại đến sớm như vậy?
- Tôi nhớ em rồi nên đến sớm không được à!
Tôi lườm hắn vài phát rồi ngồi xuống lau khô tóc mình.

Cũng may ba mẹ chưa về đó, mà giờ này chưa về thi chắc tăng ca rồi.
- Qua đây, tôi lau tóc cho em.
- Không đấy, sao thầy không tự mình qua đây đi!
Giang Lập Thành nghe xong thì bất lực, chẳng biết nói gì ngoài nở ra nụ cười rồi cũng đành lòng đi đến chỗ tôi đang ngồi.
Hắn ta cầm lấy khăn rồi nhẹ nhàng lau tóc cho tôi, cảm giác lúc này cũng không đến mực tệ.
- Em học nhiều như vậy rồi, hay hôm nay nghỉ một buổi nhé?
- Không được!
Hắn nói xong thì tôi liền quay phắt người lại.

Một buổi là cả một kiến thức đó, huống hồ tôi đã không biết nhiều về hóa rồi.

Không được, tuyệt đối phải học.
- Em không mệt à, nếu bị phản lực lại em sẽ càng mất nhiều hơn đó.

- Nếu bảo không mệt là điêu đó.

Nhưng mà chỉ cần nghĩ đến việc có thể được gặp thầy thì em hết mệt rồi!
Giang Lập Thành nhìn tôi âu yếm rồi bất chợt thở dài ngầm đồng ý với việc tiếp tục học chứ không nghỉ.
Tôi biết hắn đang lo cho sức khỏe của mình.

Mà bản thân tôi cũng nể chính mình ấy.

Từ trước đến giờ có mấy lần tôi chịu ngồi học đàng hoàng đâu chứ.

Nhiều lắm thì cũng vài tiếng đồng hồ, sau đó thì lăn ra ngủ và sau đó nữa là cất luôn chuyện học hành vào.

Vậy mà bây giờ cũng hơn một tuần mấy rồi, tuy chưa lâu nhưng tôi đã vượt qua giới hạn của bản thân rồi.
Ngày thi càng tới gần, tôi sợ lắm chứ nhưng thứ sợ hơn nữa mà mất hắn.

Nói gì thì nói, hắn ta giỏi như vậy tương lai tôi cũng đâu thể suốt ngày dựa vào hắn được.

Để khiến bản thân tốt hơn, xứng đôi với hắn chút mệt nhọc này đáng gì đâu chứ.
Nhìn gương mặt thanh thoát trước mắt mình, phút chốc tôi kiềm lòng không được mà đã rướn người lên hôn nhẹ vào môi hắn.
- Đừng lo, em không sao đâu.

Em biết bản thân còn gắng gượng được hay không mà..
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 58: 58: Con Gái Hạ Đình Vũ Không Giống Tên Cũng Giống Họ!


Mấy tuần liền thức khuya ôn bài dậy sớm học thuộc, Hạ Sở Chi này không còn thấy khó khăn như lúc mới bắt đầu nữa.

Tính ra, toán lí hóa cũng không rất khó như tôi đã nghĩ.

Mặc dù tạm có thể chung hòa, nhưng tôi vẫn chẳng ưa gì câu nói "Cứ áp dụng công thức là ra" nha.

Áp dụng đi rồi ra điểm gì thì chưa biết à.
Những ngày này hầu như thầy cô nào vào lớp cũng khen tôi có tiến bộ hơn trước rất nhiều.

Thú thật mà nói thì cũng thích lắm, chỉ là với trình độ này muốn đạt được loại giỏi thì còn hơi khó.

Nếu nói bằng học sinh giỏi dễ lấy như vậy thì ai ai cũng đạt hết rồi....!Nói chung cũng còn khó ăn lắm!
- Ê Chi ời hỗm rày thầy Thành có đưa bài tập cho mày không? Hình như thầy quên mất tiêu tao luôn rồi.
Đang trong giờ học mà thằng Lâm quay xuống hỏi ngang như vậy thì xém nữa tôi cũng quên mất nó cũng là thành viên trong đội tuyển ôn hóa.
Thường thì Giang Lập Thành sẽ gửi bài tập lên group ôn sau đó hai ba ngày sẽ giải trên trường vì buổi tối thầy bận dạy thêm cho tôi rồi.

Mà nói chứ, mấy đội tuyển người ta ôn ngày ôn đêm luôn kìa còn đằng này hắn ta hơn thiên vị tôi đấy.

Cũng may, thằng Lâm có thiên phú giỏi hóa trời ban chứ nếu không nó kiện hắn ta lâu rồi cũng nên.

- Thầy không có gửi nhưng tao có mấy dạng bài tập mới này, mày cần không lát tao gửi qua cho.
- Mày hỏi thừa.

Toán tao có thể không lấy chứ đời nào hóa mà không cần.
Nghe rồi đấy, hóa cứ như là mạng sống của nó vậy.
Nãy giờ Dương Trúc Huỳnh ngồi bên im ỉm không nói gì thì đột nhiên giây phút cuối lại lên tiếng.
- Thế bà mày ngu hóa này có lấy không?
- Lấy chứ ạ.

Ngu gì không lấy.
Hơ hơ, thái độ cũng thay đổi nhanh dữ à.

Tự nhiên bay mùi cẩu lương thơm phức dị á.
Tiếng trống vừa vang lên, tôi cũng vừa đóng tập sách lại, lấy hóa ra xem thì loa phát thanh của nhà trường vang lên.

Đặc biệt hơn hết, hình như triệu tập tôi đi thì phải.
- Em Hạ Sở Chi học sinh lớp 11A5 lên văn phòng có chuyện gấp.
Không sai vào đâu được.

Đột ngột như vậy cảm thấy lại có chuyện chẳng lành nữa rồi.

Sau khi căn dặn thầy Lâm và con Trúc Huỳnh yên tâm ở lại thì tôi hiên ngang bước ra khỏi cửa lớp.
Cái đó là làm màu cho hai đứa nó yên tâm thôi chứ tôi cũng lo muốn chết đây này.
Đến văn phòng rồi nhưng chân tôi vẫn đang ngập ngừng, không biết có nên vào hay không, hay đứng ngoài này kéo dài thời gian thêm một chút rồi hẳn vào.
Nhưng có một giọng nói từ bên trong phát ra khiến tôi muốn vào ngay lập tức.
Là ba.....Và Giang Lập Thành?
- Ba? Thầy Thành? Sao hai người lại ở đây, còn có cả hai bác nữa?
Một bầu trời đầy sao đang bay lấp lửng trên đầu của tôi, ba mẹ Giang Lập Thành cũng có mặt ở đây thì chắc chắn là có chuyện nữa rồi...!Mà là chuyện gì mới được.
- Con gái, con đến rồi à, lại đây ngồi với ba này.
Tôi nghe ba nói thế thì cũng cúi đầu chào thầy hiệu trưởng rồi đi đến ngồi kế bố mình, nhỏ giọng hỏi người ngồi sau.
- Sao thầy lại ở đây?
- Thế nào, có phải rất đông vui không?
Não thầy bị lây não em rồi à? Nói vớ vẫn gì vậy....!Ừm mà đông thì có đấy nhưng chưa vui lắm nha.
- Ông Phạm, ông định giải quyết chuyện này sao đây?

Thầy hiệu trưởng nghe ba tôi hỏi thế thì có chút khó xử, kín cẩn đáp.
- Anh Hạ, chờ chút đã đến đông đủ rồi chúng ta cùng nói chuyện nhé?
Bao nhiêu người đây vẫn chưa đủ đông vui à? Haha hôm nay là ngày gì vậy nè sao ai cũng trở nên bất thường hết vậy.
Rất nhanh sau đó, đã có người đẩy cửa bước vào.

Tưởng nhân vật nào mới thì ra là Hồ Hồng Phương và cô chủ nhiệm Hà Thanh Quyên, toàn là người quen....!À mà chưa, phía sau Hồng Phương còn có ai nữa, chắc là ba của cô ấy.
- Anh Hưng, giờ thì đủ mặt rồi nhỉ? Anh mau mau giải quyết đi.
Giang Lập Dương - ba của hắn, lên tiếng thúc giục mới thấy Phạm Bá Hưng có động tĩnh.

Ông ấy lấy lại dáng vẻ của một người hiệu trưởng, khàn giọng gọi tên trà xanh với trà chanh.
- Hà Thanh Quyên và Hồ Hồng Phương, có phải hai người thông đồng với nhau đăng bài viết này lên mạng xã hội không?
Nói rồi, thầy vung tay quăng ra một loạt chứng cứ, nào là hình ảnh rồi giấy tờ liên quan đến chuyện đó.
Tôi ngồi một bên xem kịch mà cũng hú hồn, còn tưởng mình bị tội gì nữa chứ không ngờ đến đây với thân phận người bị hại được ông Hạ Đình Vũ bảo kê.
Tôi thoáng thấy vẻ mặt Hồ Hồng Phương trở nên tái mét đi.

Đôi chân khá run rẩy muốn đưng không vững.
- Thầy Phạm, chứng cứ này có thể làm giả mà, ai biết đâu bên anh Vũ đây đã tính kế từ trước.
- Hồ Tuấn Du, con bên nào thì bên đấy bênh vực là đúng.

Nhưng nếu anh cần con trai tôi từng học về phần mềm máy tính, nếu anh muốn chỉ trong 30s là sẽ rõ, ai đúng, ai sai thôi mà!
Quaoooo, tuyệt vời thật sự! Mẹ Giang Lập Thành - Đàm Yến Nga, nói câu nào là chết người câu đó, êm tai thật sự luôn.

Giờ mới biết, tại sao hắn ta có thể điềm tĩnh và trả lời các tình huống được rồi.
Bây giờ đến lượt ông Hồ Tuấn Du gì đó xanh cả mặt mày rồi.

Cổ họng cũng đông cứng chẳng biết nói gì thêm nữa.
- Anh Hồ à, chúng ta là đối tác làm ăn cũng mấy năm rồi nhỉ? Tôi nghĩ chừng ấy chắc đủ rồi cũng hay hôm nay vừa hết hợp đồng, chúng ta khỏi kí thêm nữa làm gì cho bất tiện anh nhỉ?
Đỉnh quá ba ơi! Ba là tuyệt vời nhất! Ba là số một, number 1 luôn!
Mà, đến giờ tôi mới nhận ra giọng điệu mà thường ngày tôi nói chuyện với Giang Lập Thành cũng giống hệt ba tôi bây giờ vậy.

Vừa khiêu khích vừa làm đối phương khó xử!
- Anh Hạ có gì từ từ nói.

Chuyện này đâu thể nào nói đùa như vậy được chứ, đúng không?
- Tôi đâu nói đùa, tôi đang nói nghiêm túc ấy chứ.

Tôi thấy người nên bình tĩnh lại là anh mới đúng!.

harry potter fanfic
Ba tôi nói xong thì còn trưng ra nụ cười thân thiện nữa chứ.

Công nhận tôi giống ba tôi ấy chứ.
Đúng là con gái Hạ Đình Vũ không giống tên cũng giống họ mà!.
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 59: 59: Là Em Tự Mình Đa Tình!


Chuyện đã đến nước này, Hồ Tuấn Du dù rất muốn đứng về phía con gái nhưng ông không thể hi sinh cả gia sản được.

Chẳng còn cách nào khác, ông quay bắt con gái mình nói ra sự thật.
- Hồ Hồng Phương, chuyện này thật hư ra sao con mau nói rõ ra xem.
Bị gọi đến tên mình, cô ta hoảng loạn tay chân luống cuống ánh mắt khẽ liếc nhìn qua hướng cô chủ nhiệm Hà Thanh Quyên của tôi.

Không biết mọi người có để ý thấy không chứ tôi tận mặt nhìn ra, cô chủ nhiên lắc đầu nét mặt hung hăng như muốn bảo Hồng Phương không được nói.

Hồ Hồng Phương biết chứ, nhưng trong hình thế này cô ta đâu còn cách nào khác.

Rất khó xử chứ, khó xử đến nỗi cô ấy phải bật khóc, nghẹn ngào nói trong tiếng nấc.

- Là vì con thích thầy Giang Lập Thành, ngay từ khi mới chuyển đến đây con đã thích thầy ấy,....Hức....ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi....!Nhưng mà, bởi vì thầy ấy chỉ chú ý đến một mình Hạ Sở Chi thôi nên con thấy không cam tâm.....
- Chỉ vì như vậy mà con làm đủ mọi cách như thế à? Con có biết tội chế nhạo danh dự người khác, làm mất thanh danh nhà trường là vẫn xét án không?

Hồ Tuấn Du không nghĩ chỉ vì nhưng thế mà con gái lại dám hack vào trang chủ nhà trường để đăng tin đồn hẹn hò của Giang Lập Thành và tôi lên trang nhất.

Cũng buồn thật đấy? Cảm giác người mình thích lại đi thích người khác, rất khó chịu ấy chứ!
- Không phải....!Lúc ấy con chỉ nghĩ....Bản thân xinh đẹp như vậy, học giỏi đến thế, văn nghệ hay thể thao đều biết qua tất....!Thế, con có gì mà không bằng Hạ Sở Chi cơ chứ? Cô ấy có bạn tốt, còn con thì không, cô ấy được mọi người chú ý còn con như người vô hình? Công bằng ở đâu chứ?
Ngồi lặng thinh nghe đến đây thì tự nhiên máu tôi dồn lên tới não rồi.

Cô ấy không biết gì về tôi hết thì tốt nhất đừng nên nói như thế chứ.

Tôi đúng là có bạn bè tốt, nhưng ai cũng chú ý? Ai cũng quan tâm? Ai là ai cơ chứ?
Sao cô ấy không tự nhìn lại, lúc mới chuyển trường về đây, chính cô ta là người thu hút sự chú ý đấy chứ, từ học sinh đến giáo viên ai cũng dòm ngó cô ta cơ mà? Còn tôi, được mọi người biết đến chẳng qua vì tôi là em gái của Sở Ngân nhưng học lực khác biệt thôi.

Sự chú ý hoàn toàn trái ngược mà vẫn đem ra so sánh được?!
- Công bằng? Nếu cậu dám mở miệng nói ra hai chữ công bằng thì để tôi nói cho cậu biết thế nào là công bằng nhé!
- Ngay từ khi chuyển đến đây, có rất nhiều người muốn làm bạn với cậu, nhưng tại sao họ lại từ bỏ? Đơn lắm, vì tính đố kỵ, ích kỷ của cậu đấy dù cho cậu có bao nhiêu người bạn tốt đi nữa thì chẳng ai chịu nổi tính cách đó đâu!
Tôi đứng lên vừa nói vừa đi đến bên cạnh Hồ Hồng Phương, từng câu từng chữ đều nhấn nhá để cho cô ta biết như thế nào gọi là công bằng.

- Còn tôi? Đúng là tôi không có gì hơn cậu cả nhưng tôi luôn nghĩ đến người khác, không chỉ biết đến bản thân mình! Công bằng ở đây chính là "Có không giữ thì mất đừng tìm."
Cả căn phòng như rơi vào điểm chết, im lặng đến đáng sợ.

Khoảng một lâu sau đó, mới có tiếng khóc nức nở vang lên.

Phải! Chính là Hồ Hồng Phương, cô ấy khóc vì nhận ra sự ích kỷ chính mình, khóc vì nhận ra lỗi lầm nhưng đã quá muộn!
Nhưng vẫn chứng nào tật đấy!
- Nhưng ban đầu, thầy Thành rất quan tâm đ ến tôi.....!Nhưng cậu lại dụ dỗ thầy ấy....!
- Vậy à? Thế cậu có thể hỏi thầy ấy!
Gương mặt đầm đìa nước mắt, cô ta đi đến chỗ Giang Lập Thành đang ngồi, nhìn thấy hắn ta bình tĩnh như vậy, Hồng Phương rơm rớm nước mắt hỏi.
- Thầy Thành....!Có phải lần đầu gặp em thầy cũng thấy đặc biệt đúng không? Thầy cũng có chút rung động, đúng chứ.

Giang Lập Thành đứng dậy, bước đi về phía trước.

Ai cũng đang nghĩ hắn ta đi đến để an ủi cô ta vài câu...!Nhưng không, hắn ta lướt qua cô ấy phũ phàng mà dừng chân tại chỗ tôi đang đứng.

Lúc này hắn mới cất lời.
- Xin lỗi, tôi không nhớ mình đã làm những gì nhưng thật sự tôi chưa từng biết tên cô!
Hồ Hồng Phương ngỡ ngàng, vội vàng quay người lại.
- Vậy, tại sao lúc em ngã trên bậc thang thầy lại dịu dàng đỡ em dậy, lúc em nộp bài tập thầy lại đưa nước cho em.

Lúc cả lớp không hiểu bài thầy chỉ giảng cho một mình em hiểu....Tại sao vậy...?
Giang Lập Thành hơi nhăn mặt, khẽ nhíu chân mày lại hình như là đã nhớ ra gì đó.

Sau đó, hắn ta nghiêm giọng giải thích.
- Thì ra những lúc đó đều là em à? Tôi sự thật không thể nhớ mặt hết từng người được!
- Tôi đỡ em là vì khi đó chỉ có một mình tôi ở đấy.

Thân là giáo viên thấy học trò mình ngã giúp đỡ cũng là thường tình, vả lại em còn là con gái.

Chuyện chai nước chỉ đơn giản vì tôi không thích uống nước ngọt mà tình cờ thấy em nộp bài tập còn đổ mồ hôi nữa.

Còn chuyện giảng bài cho riêng em vì tôi biết em chăm chỉ và đánh giá cao năng lực truyền đạt của em.....!Chỉ là trùng hợp tất cả những lần đó đều là em, chứ tôi chẳng có rung động gì cả!
Nghe được sự thật trái ngang đó, những khoảng khắc tươi đẹp trước đây cứ như giấc mộng nhưng bây giờ đã tàn vậy.
Hồ Hồng Phương không thể tin được hóa ra những điều cô làm điều uổng công vô ích.
- Hóa ra bấy lâu nay là em tự mình đa tình!
- Nếu đã vậy thì em cũng không còn gì để giấu nữa.
- Mấy bức hình đó đều cho cô Quyên chụp.

Còn nữa cũng chính cô ấy gửi đường link nhà trường cho em.

Cô ấy đã mở đường hết mọi thứ, em chỉ việc đăng lên thôi....!Còn nữa, cô ấy là người buông mời xúi giục em, nói xấu Hạ Sở Chi thậm tệ....Vì cô ấy cũng ngượng mộ thầy Thành nhưng không được nên muốn mượn tay em hủy hoại thanh danh của hai người!
- Lúc đầu em không đồng ý....!Nhưng cô ấy biết lí do em chuyển trường đến đây là vì chuyện cá nhân nên cô ấy uy h**p em nếu không làm hoặc nói ra thì sẽ cho mọi người biết....!Em thật sự bị ép buộc!
- Hạ Sở Chi, thầy Thành em xin lỗi hai người và cả thầy hiệu trưởng nữa!
 
Bạn Thân Chị Gái Nhưng Là Bạn Trai Tôi
Chương 60: 60: Áp Lực Trước Ngày Thi


Kết thúc, như vậy là kết thúc rồi! Chuyện này cuối cùng cũng được giải quyết êm xuôi.

Người có tội thì nhất định sẽ không thể nhẫn nhơ được, người bị oan thì đã được rửa sạch vết nhơ bấm lấy.
Mấy ngày sau đó, dọc theo hành lang không còn nghe thấy những âm thanh bàn ra tán vào nữa, cả những lời nói mỉa mai, móc méo cũng được biến mất.

Cảm giác này lâu rồi mới được cảm nhận lại, thật yên bình biết bao.
Cũng từ sau khi chuyện đó, trường học đã thanh minh cho tôi và Giang Lập Thành không hề mập mờ chốn công.

Mặc dù vẫn còn một số thành phần dị nghị nhưng nó không ảnh hưởng đến tôi và hắn là được, dù gì thì cả hai người bọn tôi cũng đâu làm chuyện gì phạm pháp.
Nhưng chuyện tiếp theo vẫn phiền não hơn này.....!Chỉ còn vài ngày nữa thôi là thi học kì rồi cũng đồng nghĩa với việc tôi phải ra chiến trường đánh một trận sinh tử.

Nghĩ đến thôi là thấy sắp chết đến nơi rồi, nhưng tôi không cho phép mình chưa đánh mà đã bỏ cuộc!
- Nhóc Chi, ba đến trường em hôm bữa chi vậy?
- Để giải quyết bà cô chủ nhiệm em đấy.

Em biết bà ấy không thích em nhưng mà nói gì đi nữa thì em vẫn là học trò của bả mà...Haizzzz!
Nhìn tôi có vẻ buồn rầu Hạ Sở Ngân buồn cười kéo ghế ra ngồi xuống ngay cạnh bàn học của tôi.

Chị ấy vận dụng 9 điểm văn thi đại học của mình để nói chuyện với đứa điểm thi vừa đạt.
- Em gái của tôi như thế nào mà còn có người không thích á? Mà cũng đúng, chắc chỉ có Giang Lập Thành mới chịu nổi em thôi!
Giời ơi! Chị nói như thể sắp bán em gái mình ấy.

Em không có tài ăn nói cũng chỉ mới chịu học hành đây, vậy đó mà vẫn có người ghen ăn tức ở à!
Tôi tỏ vẻ không vui, liền giả vờ không chú ý đến người ngồi bên cạnh.

Thế là chị hai cũng biết ý nên chủ động đứng lên sau đó xoa đầu tôi một cái, trước lúc rời đi còn dặn dò vài câu.
- Dù sao chuyện đó cũng qua rồi.

Cũng chỉ còn mấy ngày nữa là thi rồi, em đừng nghĩ nhiều mà hãy tập trung kiến thức lại thôi.
Tâm tình chị hai tôi hiểu chứ, nhưng thật sự bây giờ không còn muốn nói thêm gì nữa chỉ vâng nhẹ một tiếng.
Nhớ lại việc xảy ra hôm ấy, sau khi nói hết sự thật Hồ Hồng Phương tự thấy bản thân không còn mặt mũi nào nhìn Giang Lập Thành cũng như không dám đối diện với những lời bàn tán, ánh mắt dị nghị của người khác.

Ngay lúc còn ở trong văn phòng, cô ấy đã khóc lóc xin bố làm đơn chuyển trường cho mình một lần nữa, chỉ lần này nữa thôi cô ấy hứa sẽ không ngờ dại như vậy nữa!
Thấy con mình như vậy, bậc làm cha mẹ nào có thể chịu được, giận thì giận đấy nhưng thương thì vẫn rất thương.

Nên là ông đã đồng ý và chuyển trường cho cô ngay ngày hôm đó.
Còn về Hà Thanh Quyên không đợi cho bà ta nói lời nào, hiệu trưởng thầy Phạm Bá Hưng đã thẳng tay kí giấy chuyển nơi làm việc cho cô ta.

Nói thẳng hơn là cô ấy đã bị đuổi và Giang Lập Thành có thể đến trường dạy lại như bình thường.
- Bé con đang suy nghĩ gì đấy, đề bài sắp bị em nhìn nát rồi kìa.
- Thầy? Sao vào phòng em mà không có tiếng động nào hết vậy?
- Em có đóng cửa đâu.
Tôi nhìn hắn, nhìn cánh cửa rồi nhớ ra bà chị hai của mình.
Dù hiện giờ Giang Lập Thành ở đây rồi nhưng trong tôi bây giờ rối lắm, cảm xúc cũng không được ổn định.

Người bình thường đi thi thôi là cũng đủ thấy áp lực rồi.

Đằng này, tôi còn chơi lớn cá cược với mẹ mình, ván cược này chẳng khác nào là cả mạng sống vậy vì từ lâu tim tôi đã xem Giang Lập Thành là một nhịp sống rồi.

Thiếu hắn chẳng khác nào tôi mất đi một nhịp đập!
- Thầy Thành, em sợ lắm!...!Sợ mình thi không tốt, làm bài không được...!Sợ hai chúng ta sẽ không thể....
- Cái đồ ngốc nhà em, chưa gì mà nói lời không may rồi.

Nếu chuyện đó là thật đi nữa tôi cũng sẽ tìm cách khác, chứ nhất định không để vụt mất em lần nữa.
- Hạ Sở Chi có thể 7 năm trước là thời gian để em lớn lên, nhưng đối với tôi 7 năm đó chưa ngày nào là ổn vì cảm giác lo lắng, sợ mất em luôn luôn hữu hiện và rất lớn!
- Bây giờ khó khắn lắm mới gặp lại tôi không dễ dàng buông tha cho em đâu!
Tôi từng tưởng tượng đến cảnh hắn ở bên nước ngoài mấy năm đó nhưng không hề khi nghe được nhưng lời thật lòng đó lại xúc động đến vậy.
Lúc đó tôi chỉ là một cô bé, cũng chỉ tình cờ nói đùa mà không ngờ lại gây thương nhớ đến vậy.
Tôi vuốt v e, nhìn ngắm gương mặt đẹp trai của hắn.

Quả thật, nhìn cỡ nào cũng không thấy chán vẻ tượng tạc này.
- Giang Lập Thành, em cũng không đời nào buông tay thầy ra đâu, trừ phi thầy không cần em nữa, chứ tuyệt đối không đời nào đâu!
Dưới ánh đèn bàn lấp lửng mờ mờ sáng, ánh mắt thầy ấy ngày càng thay đổi, hơi thở thì cũng dần nóng lên.

Tôi nhận ra điều bất thường đó liền bậc cười nói khẽ vào sát tai hắn.
- Mẹ dặn rồi.

Ngoài việc học ra chúng ta không được đi quá giới hạn đâu đấy.

- Tôi nhớ mà, nhưng em cứ dễ thương như vậy ai mà chịu nổi chứ!.

Ngôn Tình Cổ Đại
Gì đây? Hình như đây là lần đầu tiên tôi được tận tai, tận mắt nghe thấy Giang Lập Thành nói tôi "Dễ thương" trong bộ dạng này đó.
Như thế này thì không biết ai mới là người dễ thương nữa à.
Đùa giỡn bao nhiêu cũng đủ rồi.

Sau khi cả hai bình tĩnh lại thì cũng bắt tay vào học, không cần gì nhiều chỉ cần biết trong lòng đối phương luôn có nhau là đủ rồi.
Bài học ngày càng nhiều, mức độ khó cũng ngày càng tăng.

Tuy hắn ta giảng dễ hiểu thật nhưng tôi phải làm đi làm lại rất nhiều lần mới có thể nắm được cơ chế của nó.
Mới đầu tôi không biết phân biệt Ankan và Anken như thế nào và chúng có gì khác nhau.

Nhưng bây giờ mà nói không biết nữa chắc Giang Lập Thành cho tôi chép phạt đến gãy tay mất.
Học một lúc lâu tôi mệt quá nên đã thiếp đi từ khi nào mà chẳng hay nhưng trong lúc cơn mê tôi nghe giọng ấm áp của hắn ta.
"Hạ Sở Chi ngủ ngon nhé!....!Tôi sự thật rất yêu em!".
 
Back
Top Bottom