Xuyên Không Bàn Tay Vàng Của Nữ Nhân Khiêm Tốn

Bàn Tay Vàng Của Nữ Nhân Khiêm Tốn
Chương 359: Khôi phục ký ức Hoan Hỉ Thần



Cùng với sự sống lại của Ngọc Phi Dương, cuối cùng, Thập Nhị chiến tướng của Hoan Hỉ Thần hai vạn năm trước đây cũng chính thức quy vị.

Hành trình tìm lại hồi ức của Hoan Hỉ Thần cũng phải đến lúc kết thúc. Tuy nhiên, tự dưng, ngay tại lúc này, cô lại cảm thấy bản thân mình như kẻ lạc lối, phân vân.

Trong nội tâm của Trần Hiểu My là sự đấu tranh cao độ. Cô đã từng là một người xuyên không, đã từng sinh sống tại Huyền Thiên đại lục suốt mấy mươi năm, trong lòng có biết bao nhiêu mối quan tâm, bao nhiêu vướng bận. Nếu lỡ như khôi phục ký ức của Hoan Hỉ thần hai vạn năm về trước, tất cả những thứ mà cô trân quý, tôn trọng nhất lúc này bị ảnh hưởng thì sao?

Cha mẹ, người thân, đồ đệ, đồng bọn….. Hiểu My sợ một lúc nào đó, mở mắt ra, sẽ nhìn họ bằng một ánh mắt đầy xa lạ. Cô sợ sau một giấc mộng, tự dưng phát hiện cảnh còn người mất, tất cả đều là một mảnh hư vô.

Đặc biệt rối rắm nhất là chuyện tình cảm. Kiếp này, cô nhận định người đồng hành bên cạnh mình chỉ duy nhất một mình nhị sư huynh. Nhưng mà, nếu lỡ khôi phục ký ức trước kia, thứ thủy chung này không còn nữa, bản thân cô lại thành kẻ đào hoa, đa tình, hoa tâm đại củ cải… lúc đó biết trách ai a…

Hiểu My chán nản, vùi đầu vào trong gối.

Mọi người nhận thấy, từ lúc Ngọc Phi Dương hồi sinh đến giờ đã gần cả tháng, cả Huyền Thiên Đại Lục đều tràn ngập trong bầu không khí nước sôi lửa bỏng, chỉ có chủ nhân của mảnh thiên địa này là thần long thấy đầu chẳng thấy đuôi, hoặc là mặt mày âm trầm, hoặc là cả người như mất hồn, lơ lửng.

Cuối cùng, Lam Bình chịu không nổi nữa, tìm Hiểu My, hai mẹ con tâm sự.

- Con sợ hãi chuyện gì?

Hiểu My nhìn mẫu thân, lặng im không nói.

Lam Bình thấy vậy, khẽ ôm đầu của cô vào lòng. Giọng nói của bà rất đỗi ôn nhu, dịu dàng, đầy ấm yêu thương khiến cho Hiểu My không ngăn nổi một dòng nước mắt lăn xuống má. Lam Bình nói:

- Dù cho con là Trần Hiểu My hay là Hoan Hỉ thần thì vẫn là nữ nhi của nương. Chúng ta vẫn mãi yêu thương con. Sự yêu thương đó xuất phát từ máu mủ, ruột rà, sẽ không vì địa vị hay quyền lực mà thay đổi được.

- Vâng, con biết rồi nương.

Hiểu My thỏ thẻ đáp. Lại nghe Lam Bình nói tiếp.

- Ta tin tưởng, dù cho khôi phục lại ký ức của Hoan Hỉ thần, thì tình cảm của con cũng sẽ không thay đổi. Thập nhị chiến tướng của con cũng thế. Con cho dù không có tự tin vào bản thân thì cũng phải tự tin vào đồng đội của mình. Đặc biệt là đối với Tuấn nhi.

- Vâng, nương.

Hiểu My ngoan ngoãn tựa vào lòng của mẫu thân, nghe Lam Bình lãi nhãi, dặn dò hết chuyện này đến chuyện khác.

Hơn một canh giờ sau, hai mẹ con mới tách ra. Lam Bình có rất nhiều chuyện phải làm. Hiểu My phải tự mình vượt qua trở ngại tâm lý, nếu không, không ai giúp được.

Tiễn Lam Bình xong thì Thiên Vũ tiến tới. Hắn đến để dẫn Hiểu My đến sơn cốc kỳ bí, bắt Kim Vỹ Kê và Ngư Long về không gian bên trong quan tài để nuôi dưỡng.

Hành trình đến sơn cốc lần này chỉ có hai người bọn họ. Quen đường, thuận lối, cả hai đi lại khá dễ dàng, không gặp phải bất cứ khó khăn chi.

Hiểu My đi trên con đường vừa lạ vừa quen, cảm xúc ngũ vị tạp trần.

- Thiên Vũ! Lần đầu tiên ta đến đây, cứ nghĩ đây là một xã hội nguyên thủy, còn khấp khởi hi vọng chính bản thân mình sẽ mang ánh sáng văn minh đến khai sáng mảnh thiên địa này. Nhưng sau đó, gặp huynh rồi, mới phát hiện mình ngu ngơ đến không chịu được. Ha ha….

- Phải. Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Nàng cứ như một cô ngốc. Ta nhìn còn không chịu được.

Thiên Vũ nhớ lại lần đầu tiên hắn nhìn thấy Hiểu My. Chuyện xảy ra đã rất lâu, thế mà cứ như chỉ mới hôm qua. Mỗi khi nhớ lại, tựa như có một ngọn gió thổi nhẹ qua hồn, miên man bất tận.

Thiên Vũ đưa Hiểu My tới hang động mà hai người bọn họ từng sống trước đó. Đôi bàn tay của Hiểu My lướt qua từng thứ gia cụ làm bằng đá tảng, trong mắt đầy hoài niệm, lại lấp lánh ý cười.

Sau đó, cả hai vào rừng, tìm bắt Kim Vỹ Kê và Ngư Long. Mỗ nữ chuyển gần hết số lượng Kim Vỹ Kê và Ngư Long ở sơn cốc này vào không gian giới chỉ của mình. Cực mà vui, hai người náo loạn một hồi ầm ĩ.

Sống ở sơn cốc kỳ bí hơn năm ngày thì cả hai trở lại tổng đàn của Binh đoàn Thần Võ tại Ma Lâm Thành.

Buổi tối hôm trở về, Lữ Tuấn gõ cửa phòng của cô. Sau đó, cả hai cùng dạo bước trong hoa viên của Đông Viện.

- Tình hình hiện tại thế nào?

- Muội đã suy nghĩ xong chưa?

Gần như cùng một lúc, cả hai đều thốt lên. Sau đó, bốn mắt nhìn nhau, bật cười.

Lữ Tuấn kéo nữ nhân của hắn vào lòng. Đôi môi mềm đặt xuống vầng trán trơn láng của cô một nụ hôn chứa chan tình cảm.

- Hiểu My. Tin tưởng ta. Được không?

Giọng nam nhân nỉ non trên đỉnh đầu khiến lòng người xao xuyến. Đôi vòng tay xiết chặt lấy tấm lưng thon dài của nam nhân, Hiểu My khe khẽ nói:

- Muội chỉ là không tin tưởng vào mình. Lữ Tuấn. Nếu lỡ như khôi phục lại toàn bộ ký ức của Hoan Hỉ thần, muội không còn là muội nữa thì làm sao?

- “Yên tâm. Sẽ không có gì thay đổi. Nàng thấy đó, ta cũng đã nhớ lại ký ức kiếp trước. Đám người Lãnh Nguyệt, La Hạo Nhiên, Hạ Lan Nhật…. đều như thế, nhưng mà, không phải hiện tại vẫn tốt lắm sao? Ta tin, nếu như nàng khôi phục ký ức, mọi chuyện cũng sẽ không thay đổi. Còn nếu thật sự thay đổi, ta lại đeo đuổi muội một lần nữa. Chúng ta có rất nhiều thời gian, chứ không phải chỉ một sớm, một chiều.

Nếu nàng lúc đó vẫn không thèm để ý đến ta, chính là ta không tốt rồi!”

Lữ Tuấn chân thành nói, khiến cho Hiểu My vô cùng cảm động. Đúng vậy, là do bản thân cô thiếu sót, sợ hãi không đâu. Trong thập nhị chiến tướng hiện tại, đa phần đều đã khôi phục ký ức trước đây. Nhưng mà quan hệ giữa bọn họ đều rất hòa hợp, rất vui vẻ. Thậm chí, bản thân còn có thêm sức mạnh, thêm thành tựu. Đây là chuyện tốt a.

Suy nghĩ thông suốt, mỗ nữ cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm, thư thái hơn nhiều.

Hôm sau, tất cả mọi người trong Thần Võ Binh đoàn, kể cả những nhân vật quan trọng nhất của Tứ Đại Phái và các gia tộc lớn trên Huyền Thiên đại lục đều tập hợp đầy đủ.

Bọn họ kéo nhau đến Triêu Dương quần đảo trên Huyền Hải. Hiểu My muốn tại nơi này khôi phục một thân tu vi và ký ức của Hoan Hỉ Thần, vừa thuận tiện, lại không ảnh hưởng đến dân chúng của bờ nam.

Lúc mọi người đến được đảo chính trên quần đảo Triêu Dương. Hiểu My kinh ngạc phát hiện, mọi thứ đã chuẩn bị xong. Ngay cả pháp trận cũng được bày sẵn. Xung quanh là giao nhân tộc cùng các đại diện đến từ bờ bắc của Huyền Hải. Ai nấy đều nhìn Hiểu My bằng ánh mắt ngưỡng mộ, kính phục nhưng cũng ngập tràn hi vọng.

Hiểu My bước vào trung tâm trận pháp. Thập nhị chiến tướng vào vị trí của mình. Linh lực của mười hai người này ào ào xuất ra.

Một vòng tròn nhỏ bên cạnh Hiểu My là tứ đại đồ đệ Vô Cực Tử, Đông Phương Nhược, Vô Tâm đại sư, Hà Nguyên đại sư cùng với Tử Quân, Kim Phượng, Ngân Nguyệt Long hộ vệ.

Khi trận pháp khởi động, vô số điểm sáng màu trắng từ cơ thể của tất cả mọi người bay ra, hội nhập vào thân thể của Hiểu My. Ngọn lửa hình hoa sen xanh biếc với viền vàng xuất hiện. Hiểu My ngồi trên đóa Kim Liên của mình, bỗng chốc, lơ lửng bay lên, bắt đầu xoay vòng tuyệt đẹp.

Đôi mắt của cô nhắm nghiền nhưng mà thần lực lại từ từ tỏa ra xung quanh, cộng hưởng với cả đại lục Huyền Thiên. Đất trời, thiên địa đều xảy ra dị tượng.

Trên trời, mây ngũ sắc hình thành, phát ra ánh sáng tuyệt đẹp. Đất đai, cây cỏ, sông ngòi đều phát ra linh khí, hòa nhập với chủ nhân của nó, chào đón chủ nhân của nó trở về.

Đối với Hiểu My lúc này, tựa như chính mình lạc vào một khoảng không gian khác. Toàn bộ các gian quan trên người đều được khuếch đại hết mức. Có thể cảm nhận rõ ràng ngay cả một cử động rất nhỏ của lòng đất thăm thẳm vút sâu. Chỉ một ý niệm, cô có thể vượt qua không gian và thời gian, nhìn thấy được trên đỉnh Tứ Thần sơn, rừng hoa màu đỏ dập dìu, từng cánh nhỏ xinh nhẹ nhàng lay động.

Mối liên kết giữa Hiểu My và toàn bộ Huyền Thiên đại lục mỗi lúc mỗi rõ ràng. Khi một lần nữa, cô mở mắt ra, cảm giác như chính bản thân mình và mảnh thiên địa này đều đã hòa thành một.
Gương mặt tuyệt sắc ngửa lên nhìn trời. Tay áo rộng phất phới tung bay. Ba nghìn sợi tóc đen mượt, rũ xuống tận gót chân, phát ra ánh sáng nhu hòa như mộng ảo. Giọng nói thanh lãnh khẽ vang lên, chấn động vào tận tâm hồn của từng sinh linh trên toàn bộ đại lục.

- Hai vạn năm cách biệt – Huyền Thiên Giới – ta đã trở về!

………………………………………………………………….

Hãy ủng hộ tác giả bằng cách đọc và giới thiệu cho bạn bè cùng đọc bộ tiểu thuyết Bàn Tay Vàng Của Nữ Nhân Khiêm Tốn trên Website Truyencv.com

Thân ái!.
 
Bàn Tay Vàng Của Nữ Nhân Khiêm Tốn
Chương 360: Đại Kết Cục



May mắn nhất của Huyền Thiên Đại Lục, đó là sau khi Hoan Hỉ Thần trở lại, tất cả mọi người đều vui vẻ, nhất trí, đoàn kết một lòng, chuẩn bị sẵn sàng vì cuộc chiến thế kỷ ngay trước mắt.

May mắn nhất của Trần Hiểu My. Đó là mặc dù ký ức kiếp trước đã khôi phục, nhưng mà tất cả nhân sinh quan, thế giới quan của kiếp này không hề thay đổi. Tình cảm đã ăn sâu, bén rễ trong tận đáy lòng, đâu phải cứ nói lãng quên là lãng quên. Ngược lại, cô càng thêm quý giá, thêm trân trọng.

Hai vạn năm, bao kiếp luân hồi.

Hai vạn năm trước. Hoan Hỉ Thần đứng trên đỉnh cao của quyền thế, là bá chủ của Huyền Thiên Giới, nhưng lại là người không tim không phổi, hành động mọi thứ đều xuất phát từ cảm tính, từ bản năng. Bề ngoài nhìn có vẻ vô tư lự, phóng khoáng, tự nhiên. Nhưng mà, tất cả những điều đó đều xuất phát từ sự thờ ơ, không để trái tim mình bất kỳ vướng bận.

Ai bảo, bi kịch hai vạn năm trước, nguyên nhân tất cả đều do kẻ thù. Sao lại không phải do một phần ở bản tính Hoan Hỉ Thần còn nhiều thiếu sót, chọc cho người ghen ghét, nghĩ suy.

Nhưng mà hiện tại, Trần Hiểu My - Hoan Hỉ thần của kiếp này, biết trân trọng, biết yêu thương. Biết để tất cả những thứ bận tâm, lo lắng trong nhân sinh trở thành động lực, thành sức mạnh. Để từ đó, từng bước tiến lên con đường quyền lực, con đường bảo vệ của mình.

Ngoại trừ Hiểu My bây giờ, ngay cả đám người Lữ Tuấn cũng chỉ cảm nhận lờ mờ. Nhưng mà, Huyền Thiên Đại Lục trong vũ trụ đang lao nhanh về Thiên Huyền Vũ với một tốc độ không tưởng.

Tất cả những người không có năng lực chiến đấu trên bờ Nam đều được bảo vệ trong không gian pháp bảo của Huyền Mặc. Những người thân thiết của Tứ đại phái, các gia tộc phụ thuộc, Thần Võ Binh Đoàn được đưa vào không gian bên trong quan tài bằng tinh thạch đen.

Bờ Bắc sức chiến đấu nghịch thiên. Nhưng mà, một bộ phận còn non được đưa vào kinh thú tráo cùng không gian pháp bảo của Tử Quân… Những ai có thể chiến đấu thì đều đã sẵn sàng. Tất cả đều mỏi mắt nhìn lên vầng sáng đang bao bọc trên bầu trời của toàn bộ Huyền Thiên Đại Lục.

Lữ Tuấn cùng Tứ Đại đồ đệ và nhóm Chiến tướng của Hiểu My đã nghiên cứu vô cùng cẩn thận. Huyền thiên đại lục bây giờ kiên cố vững chắc. Toàn bộ mảnh thiên địa này đã trở thành một không gian pháp bảo lợi hại với sức phòng thủ cực cao.

Huyền Thiên Đại Lục phiêu du trong dải ngân hà.

Hiểu My ngồi trên đóa Kim Liên, lơ lửng trên không trung của Triêu Dương Quần Đảo. Bề ngoài tựa như đang nhắm mắt dưỡng thần, nhưng thực tế, cô đang dùng thần lực của mình, khống chế lộ trình của Huyền Thiên Đại Lục.

Rất lâu sau đó, Trần Hiểu My mở mắt, ánh nhìn trong suốt, sâu thẳm. Giọng nói nhàn nhạt, đầy kiên định cất lên.

- Đang sát nhập. Mọi người chuẩn bị.

Đám người Thiên Vũ nhìn nhau. Linh lực âm thầm vận chuyển, tùy thời cho mọi tình huống có thể xảy ra.

Chưa đầy hai khắc sau, mặt đất dưới chân bọn họ rung chuyển dữ dội. Trên bầu trời, sấm chớp, lôi điện cũng mạnh mẽ giăng đầy. Tình cảnh hiện tại không khác gì ngày tận thế.

Đến lúc đất trời khôi phục lại sự yên lặng, bình tĩnh vốn có. Hiểu My ra hiệu, Lữ Tuấn thu lại toàn bộ kết giới của Huyền Thiên đại lục.

Trước mắt của Hiểu My, nhanh chóng xuất hiện ba gương mặt vừa xa lạ vừa quen thuộc. Mà quan trọng hơn cả, sau lưng của họ, ba đội quân đông nghìn nghịt, đạp gió, cỡi mây, thế trận hoành tráng như thiên binh thiên tướng của thiên đình.

- Chào mừng Hoan Hỉ Thần và Huyền Thiên giới trở lại.

Nam nhân mặc một bộ trường bào màu trắng với hoa văn tử trúc tao nhã bước lên, nhìn Hiểu My tươi cười nói. Bộ dáng của hắn vô hại tựa như mỹ nam nhà bên. Nhưng mà, tất cả những người đang có mặt ở đây. Ai ai cũng biết. Hắn chính là đại danh đỉnh đỉnh: Minh Thần - chủ nhân của Thiên giới.

- Minh thần. Sự xuất hiện của ngài tại đây hôm nay, ta nên nghĩ thế nào đây a?

Giọng nói của Hiểu My lạnh nhạt, có chút mỉa mai. Cô sẽ không quên, hai vạn năm trước, trong lúc Huyền Thiên Giới nguy cấp, vị đại năng này lại làm rùa rút đầu, không mượn gió bẻ măng nhưng cũng không hề tương trợ. Nếu đã dự định đứng bên ngoài xem cuộc vui, thì hôm nay còn đến đây làm chi.

Minh thần thấy Hiểu My xa lạ như vậy, trong lòng cũng không khó chịu. Hắn thân thiết nói:

- Ta đến chào mừng muội trở lại. Tất cả bọn họ cũng đồng dạng. Thế trận này không phải là long trọng lắm sao?

Minh thần cười cười. Hiểu My liếc mắt nhìn một nam một nữ đứng sau lưng của hắn, dài mắt nói:

- Ta thụ sủng nhược kinh. Nhưng mà, dù cho hôm nay ngài muốn ngăn cản thế nào thì ân oán của ta và Tà Thần, Yêu Thần cũng không thể nào cởi bỏ. Hai vạn năm đau khổ, nợ máu phải trả bằng máu. Ta không nghĩ cứ vậy cho qua.

Nữ nhân tuyệt sắc, một thân váy áo đỏ rực như ngọn lửa từ sau lưng của Minh Thần tiến lên. Đôi mắt căm hờn nhìn Hiểu My như muốn đục ra trên người cô vài lỗ.

- Hoan Hỉ thần. Ân oán của chúng ta hôm nay sẽ giải quyết dứt điểm. Ta cũng không nghĩ bỏ qua cho ngươi.

- Nhất định rồi. Còn Tà thần thì sao?

Hiểu My lười nói với quả ớt chuông đỏ, cô nhìn sang nam tử một thân trường bào màu đen thêu kim long đứng bên phải của Minh thần, nhướng mày hỏi.

- Ta muốn làm hòa với muội. Hai vạn năm trước là ta sai. Là ta ích kỷ, có hành động hồ đồ. Nhưng mà, khó khăn lắm, Thiên Huyền Vũ mới phục hồi trở lại. Ta không muốn nơi này sinh linh đồ thán, lại thêm một lần phân tán mấy vạn năm.

Ơ…. Thế là thế nào? Hiểu My ngơ ngác, nhóm người Lạc Vô Trần, Lữ Tuấn cũng khó hiểu nhìn nhau. Họ đang cân nhắc độ đáng tin trong lời của Huyền Đế Tà thần.

- Huynh nói hòa là hòa thế sao? Ta muốn thấy thành ý.

Hiểu My nghi ngờ lên tiếng.

Tà Thần bỏ qua ánh mắt giết người của Nữ nhân áo đỏ, bỏ qua nụ cười như có như không treo trên khóe môi của Minh Thần. Hắn ngửa mặt lên trời, lớn tiếng nói.

- Ta – Huyền Đế, Tà Thần. Dùng danh nghĩa toàn bộ mảnh thiên địa dưới quyền thống trị của mình, xin thề, sẽ không bao giờ chủ động gây sự và tấn công với Huyền Thiên Giới. Nếu vi phạm, tu vi bị hủy, vạn người phỉ nhổ. Linh hồn hôi phi yên diệt.

Tà Thần vừa nói xong. Bầu trời quang đãng không mây bỗng xuất hiện một tiếng sấm lớn. Đây là thiên địa chứng giám cho lời thề của một vị đại năng.

Đợi dư âm của tiếng sấm dứt đi. Tà Thần nói tiếp:

- Ý ta đã quyết. Ta bây giờ sẽ lập tức lui binh, đưa người về lãnh địa của mình. Hỏa Kỳ Lân Tử Quân từ hôm nay chính thức không còn là người của Huyền giới. Ngoài ra, nếu Hoan Hỉ thần muốn ta bồi thường, xin hẹn gặp lại tại Huyền điện. Cáo từ.

Tà Thần dứt lời thì kiên quyết quay lưng. Tử Quân dùng ánh mắt phức tạp nhìn hắn dẫn theo toàn bộ quân lính, thuộc hạ của mình biến mất phía cuối chân trời.

Minh đế nhìn Yêu thần, sâu sắc hỏi:

- Huyền đế đã quyết ý, muốn biến chiến tranh thành tơ lụa. Còn Yêu thần thì sao?

- Không thể.

Yêu thần nhất định đáp. Ả rất hận Huyền Đế không ủng hộ ả đến cùng, nhưng ả càng hận Hoan Hỉ Thần. Mối hận này theo năm tháng không những không phai nhòa mà càng dữ dội hơn, đau đớn hơn. Vì thế, trận chiến hôm nay của ả và Hiểu My là không thể nào tránh khỏi.

- Ta cũng thế. Hôm nay, ta nhất định phải đòi lại công đạo cho tất cả những người bên cạnh mình.
Hiểu My cũng bày tỏ ý định. Vì thế kế tiếp, dưới sự làm chứng của Minh thần. Trận chiến của Yêu Linh Giới và Huyền Thiên Giới diễn ra.

Nhưng mà, trong trận chiến cuối cùng này, chỉ có Hiểu My cùng thập nhị chiến tướng ra sân. Bên Yêu Linh giới cũng chỉ có Yêu Thần và mười hai tay sai đắc lực nhất dưới trướng của ả.

Bầu trời bên trên Huyền Hải. Gió nổi mây phun. Linh lực ào ào xuất hiện, pháp thuật đối kháng, rung chuyển càn khôn.

Thập nhị chiến tướng của Hiểu My, một đối một với tay chân của Yêu Thần. Họ dùng tất cả năng lực của mình, tất cả lòng kiên nhẫn và căm thù, khiến cho đối thủ trọng thương, thảm bại.

Yêu thần nhìn tay chân của mình từng người, từng người ngã xuống. Ả hét lên một tiếng, sau đó, thi triển pháp thuật, tấn công về phía của Hiểu My.

Hiểu My cũng dùng thuật pháp của mình chống trả. Màn ánh sáng bao quanh hai người bọn họ chói mắt đến nỗi, ngay cả Minh thần đứng xa xa quan sát cũng phải giơ tay cản lại.

Hai vị nữ thần càng đánh càng hăng. Nếu không phải có kết giới bảo vệ xung quanh, e là Thiên Huyền Vũ này đã bị hủy diệt triệt để rồi.

Trận chiến của họ kéo dài ba ngày ba đêm. Chiến lực và Thuật Pháp của Yêu thần hơn Hiểu My một bậc. Nhưng mà, Hiểu My lại hơn ả ở những tuyệt kỹ bí mật, những đòn sát thủ, trong đó có Thanh Liên Thần Hỏa – thuật pháp bản mạng với sức mạnh huyền bí mà ngay cả bản thân cô cũng không thể nào phát hiện ra được.

Đến lúc khán giả xung quanh đều mỏi mệt thì trận chiến của hai vị thần nữ cũng kết thúc.

Vầng sáng bao bọc hai nữ thần biến mất. Mọi người đều có thể nhìn rõ. Hoan Hỉ Thần đang đứng trong ngọn lửa hình hoa sen xanh biếc với viền vàng xung quanh. Trên tay của cô là Hư Không thần cung màu bạc.

Yêu Thần đứng đối diện rất xa. Bộ dáng mặc dù vẫn tuyệt đại, phong tao. Nhưng mà, sắc môi tái nhợt. Hai tay ôm lấy ngực. Nơi trái tim của ả. Một mũi tên hóa từ linh lực đã ghim chặt vào.

Yêu Thần cảm nhận được sinh lực trong người đang từng lúc trôi đi. Ả ngửa mặt lên trời cười to….. Nụ cười thê lương, tuyệt vọng.

Chẳng bao lâu sau, Yêu Thần hóa thành bản thể, một gốc sen tịnh đế âm dương hai màu đen và đỏ. Rơi xuống bàn tay của Minh Thần. Hắn ưu tư nói:

- Chiến tranh vậy là kết thúc. Ta mong Thiên Huyền Vũ từ nay lại khôi phục sự bình yên lâu dài.

- Ta sẽ cho người đến Yêu Linh giới đòi bồi thường. Sau hôm nay, chỉ cần Yên Linh giới không chủ động gây chuyện với Huyền Thiên Giới, chúng ta sẽ không tự mình tìm phiền phức.

Hiểu My khẳng định.

Minh Thần nhìn cô, khẽ cười. Sau đó, hắn mang theo Sen tịnh đế âm dương, rút toàn bộ quân lính của Thiên Giới và Yêu Linh Giới về. Mọi chuyện còn lại, Hiểu My tin tưởng Minh Thần sẽ giải quyết tốt đẹp.

Huyền Thiên Giới – Huyền Thiên đại lục từ hôm nay bắt đầu bước vào một trang sử mới, một thời đại mới. Thời đại của hòa bình, hạnh phúc, thời đại sản sinh ra các vị thần.

Thập nhị Phu Thần của Hiểu My nhìn nhau mỉm cười. Cuộc cạnh tranh của họ từ lúc này cũng chính thức bắt đầu. Ai thắng, ai bại, hạ hồi phân giải.

………………………………………………………………….

Hãy ủng hộ tác giả bằng cách đọc và giới thiệu cho bạn bè cùng đọc bộ tiểu thuyết Bàn Tay Vàng Của Nữ Nhân Khiêm Tốn trên Website Truyencv.com
Thân ái!.
 
Back
Top Dưới