Cập nhật mới

Khác [Bản Hoàn Chỉnh]Hồn Việt Trong Tim Chàng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
395203094-256-k469992.jpg

[Bản Hoàn Chỉnh]Hồn Việt Trong Tim Chàng
Tác giả: HaDiemMai
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Giới thiệu - Hồn Việt Trong Tim Chàng

Năm 1967, chiến tranh khốc liệt bao trùm dải đất hình chữ S.

Giữa khói lửa đạn bom, có hai con người mang hai trái tim ấm nóng lặng lẽ tìm thấy nhau nơi chiến trường đầy máu và nước mắt.

Nguyễn Trương Ngọc Dương - chàng quân y trẻ tuổi, mang gương mặt ôn nhu và đôi mắt dịu dàng như nắng đầu đông, từng bước rời bỏ mái trường, khoác lên mình chiếc áo lính, bước vào cuộc chiến với một trái tim thuần khiết.

Quách Tiến Đạt - vị chỉ huy lạnh lùng của đơn vị đặc nhiệm, sống bằng lý trí, chiến đấu như một con thú hoang giữa rừng sâu, mang trên vai quá khứ đẫm máu và lời thề sinh tử với Tổ quốc.

Hai con người, hai số phận tưởng chừng không thể giao nhau, lại gắn bó bên nhau giữa tiếng gào rít của bom đạn, giữa sự mất mát, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

Tình yêu của họ không được phép tồn tại giữa thời cuộc, lại càng không được thừa nhận giữa những lý tưởng cao cả và khắc nghiệt.

Nhưng trái tim đâu thể nói dối...

Họ yêu nhau bằng tất cả niềm tin, bằng tất cả hy sinh, và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.

Thế nhưng chiến tranh không buông tha bất kỳ ai.

Một người ở lại với tro tàn, một người hóa bụi mờ trong lịch sử.

Nhưng tình yêu của họ... vẫn mãi là khúc ca bi tráng khắc sâu vào lòng đất mẹ.

"Người ngã xuống cho nước nhà, tôi nguyện sống phần đời còn lại để nhớ về anh - một linh hồn Việt không bao giờ lụi tắt trong tim tôi."

"Nếu anh còn sống, thì trái tim này chỉ dành cho em.

Nếu anh ngã xuống... thì h



quânsự​
 
[Bản Hoàn Chỉnh]Hồn Việt Trong Tim Chàng
Chương 1: Đường Trường Sơn Nhuộm Khói


[Lưu ý:Đây là ý tưởng của tác giả,không hoàn toàn đúng với lịch sử Việt Nam mong mọi người bỏ qua]

Trường Sơn, năm 1967.

Tiếng côn trùng rả rích giữa rừng già hòa cùng tiếng gió thổi qua từng vòm lá xanh ngắt, nhưng chẳng ai còn tâm trí mà lắng nghe thiên nhiên.

Trên con đường mòn rải đá đỏ lởm chởm, từng đoàn bộ đội nối nhau đi trong lặng lẽ, lưng còng xuống vì ba lô, vai sưng đỏ vì gùi gạo, nước, đạn.

Nguyễn Trương Ngọc Dương – người lính quân y vừa tròn mười chín tuổi – đang đi ở giữa hàng.

Cậu gầy nhưng cao, dáng người nhanh nhẹn, hai bàn tay luôn siết chặt quai ba lô vì sợ lọ thuốc sát trùng lắc mạnh vỡ mất.

Mồ hôi lấm tấm trên trán, áo dính bết lưng, nhưng ánh mắt cậu vẫn sáng và đầy kiên định.

Trước khi vào chiến khu B2, Dương đã học y một năm ở Hà Nội.

Khi nghe tin chiến trường miền Nam cần quân y bổ sung gấp, cậu tình nguyện xung phong.

Cậu không mang tư tưởng anh hùng rực rỡ gì – chỉ đơn giản là muốn cứu người, dù là bằng đôi tay run rẩy và trái tim dễ vỡ.

Họ đang vượt đoạn đèo dốc hiểm trở của tuyến đường Trường Sơn – tuyến vận tải chiến lược nối liền hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam.

Mỗi bước chân là một lần thách thức tử thần – máy bay trinh sát Mỹ rình rập trên bầu trời, bom nổ bất cứ lúc nào.

Cây cối hai bên đường còn cháy sém vết đạn pháo của ngày hôm qua.

“Dừng lại!

Trú tạm 30 phút rồi đi tiếp!” – tiếng người chỉ huy vang lên dõng dạc phía đầu đoàn.

Đó là một người đàn ông cao lớn, quân phục đã sờn vai, đôi giày vải đã dính bùn đỏ đến tận gót.

Dương ngẩng đầu nhìn.

Đó là lần đầu tiên cậu thấy Quách Tiến Đạt – đại đội trưởng đặc nhiệm vừa từ chiến trường Đông Nam Bộ ra Bắc nhận thêm quân.

Người ta bảo anh mới hai mốt tuổi mà đã từng chỉ huy đánh lui hai trận càn ác liệt.

Gương mặt lạnh như đá núi, chỉ có đôi mắt sâu đen là sắc bén, như có thể nhìn thấu cả lòng người.

Dương thấy lòng mình bỗng chùng xuống.

Không phải vì sợ, mà vì anh ta quá khác so với những người xung quanh.

Giữa đám lính lấm lem, bẩn thỉu vì rừng thiêng nước độc, Quách Tiến Đạt như một thanh kiếm vừa rút khỏi vỏ – lặng lẽ, nhưng nguy hiểm.

Đoàn quân ngồi xuống rìa rừng, lặng lẽ lấy cơm nắm ra ăn.

Dương ngồi bên tảng đá, nhai từng miếng cơm độn khoai khô, chốc chốc lại ngẩng đầu nhìn vị đại đội trưởng đang kiểm tra sơ đồ hành quân.

Gió rừng lùa qua tóc, đưa theo mùi khói thuốc súng còn vương lại từ trận ném bom sáng qua.

“Cậu là quân y đúng không?” – giọng nói trầm trầm cắt ngang dòng suy nghĩ.

Dương giật mình, ngẩng đầu.

Quách Tiến Đạt đứng đó, tay đút túi áo, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc túi y tế của cậu.

“Dạ… vâng, tôi là Nguyễn Trương Ngọc Dương, trung đội quân y 47.” – Dương đứng bật dậy, gập người chào theo phản xạ.

“Có biết sơ cứu vết thương do mảnh pháo không?”

“Biết... tương đối.” – Dương ngập ngừng.

“Mai cậu theo tôi ra tiền tuyến.

Chúng tôi cần người giỏi giữ được mạng cho lính.” – Quách Tiến Đạt nói, không có vẻ gì là thương lượng.

Rồi anh quay lưng bước đi, bỏ lại Dương đứng chết lặng giữa rừng cây xanh mướt và tiếng ve gọi hè.

Lần đầu tiên trong đời, Dương cảm thấy mình vừa bước chân vào một cơn bão.

Dương đứng im lặng hồi lâu.

Câu nói của Quách Tiến Đạt vẫn văng vẳng bên tai.

Cậu không ghét lời đề nghị ấy, nhưng cũng chẳng thấy gì đặc biệt.

Người chỉ huy ấy – dù có vẻ oai phong – cũng chỉ là một mắt xích trong guồng máy chiến tranh mà thôi.

Còn Dương… chỉ là một quân y, làm nhiệm vụ cứu người.

Cậu không cần biết ai ra lệnh, chỉ cần có người bị thương – thì phải băng bó, phải giữ lại hơi thở cuối cùng cho họ.

Đêm hôm đó, họ nghỉ lại trong một trạm dừng rừng sâu – căn lán dựng bằng cây khô và dây rừng.

Dương ngồi lau dụng cụ y tế dưới ánh đèn dầu yếu ớt, mùi thuốc sát trùng hòa vào mùi ẩm mốc của đất, cay nồng sống mũi.

Một người đồng đội lớn tuổi hơn vỗ vai Dương:

“Cậu có biết người khi nãy là ai không?

Quách Tiến Đạt – ‘Hổ Đen vùng U Minh’ đấy.

Từng một mình dẫn đội băng rừng ba ngày đêm, đánh thọc sườn một cứ điểm Mỹ, cứu cả tiểu đoàn.

Nghe bảo thời đó, xác giặc chất như núi.”

Dương ngẩng lên, không biểu lộ nhiều cảm xúc.

“Chiến tranh mà anh… ai chẳng có chiến tích.

Tôi thì chỉ mong đừng thêm người chết, là mừng rồi.”

Người kia im lặng.

Câu nói ấy vừa có gì đó non trẻ, vừa lại sâu sắc đến nghẹn lòng.

Bao nhiêu người lính trẻ như Dương đã nghĩ như thế?

Bao nhiêu người đã biến mất vào bóng rừng, chỉ để giữ cho đất nước này còn một ngày yên bình?

Sáng hôm sau, đoàn quân tiếp tục hành quân sâu hơn vào dãy Trường Sơn.

Dương được điều sang đơn vị đặc nhiệm, đi sát bên Quách Tiến Đạt và nhóm trinh sát.

Rừng rậm, đất trơn, đĩa bám đầy ống quần, nhưng không ai kêu than.

Lúc băng qua một bãi bom chưa nổ, trời đổ mưa rào.

Sét đánh vang dội trên đỉnh núi, cây ngã rầm rầm.

Mặt đất nhão nhoẹt, đội hình bị chia tách.

Trong phút chốc, Dương trượt chân ngã xuống mép đồi, tay trượt trên rễ cây, ba lô rơi xuống khe đá.

“Đừng động đậy!” – giọng Quách Tiến Đạt vang lên phía sau.

Dương chỉ kịp thấy thân hình to lớn ấy lao tới, kéo giật tay cậu lên, rồi cả hai cùng lăn xuống bên lề đất mềm.

Khi dừng lại, cậu nằm trên đám lá mục, người ướt sũng, thở dốc.

Quách Tiến Đạt đỡ cậu dậy, giọng lạnh như cũ:

“Lần sau đi nhớ nhìn đường.”

Dương gật đầu, môi mím lại vì xấu hổ.

Trong lòng cậu chỉ nghĩ một điều – vị đại đội trưởng này đúng là nghiêm, nhưng hợp lý.

Chỉ vậy, không hơn.

Tối hôm ấy, Dương ngồi viết nhật ký trên một mảnh giấy dầu gói thuốc súng, dùng bút chì vẽ lại sơ đồ vết thương do pháo và hướng sơ cứu.

Ánh lửa nhỏ nhảy múa trên mặt cậu, phản chiếu một đôi mắt luôn sẵn sàng cho mọi hi sinh, nhưng chưa từng nghĩ đến cái gọi là… tình yêu.

Cậu không nhìn sang người ngồi đối diện – Quách Tiến Đạt – lúc ấy đang lau khẩu súng AK trong im lặng.

Hai người ngồi cách nhau chỉ một mét, mà xa như cả ngọn núi.

Dương chưa từng nghĩ sẽ yêu ai giữa chiến tranh.

Lại càng không nghĩ sẽ để tâm đến một người lạnh lùng như Quách Tiến Đạt.

Lúc đó, họ chỉ là hai người lính.

Một cứu người.

Một giết giặc.

Không hơn.

Sáng hôm sau, đoàn quân tiếp tục di chuyển về hướng tây nam, băng qua những con suối đỏ ngầu phù sa, những rặng núi trập trùng và những cánh rừng già ẩm thấp.

Máy bay trinh sát Mỹ quần thảo phía trên, từng tốp bộ đội phải rải ra, di chuyển thành hàng đơn, tránh bị phát hiện.

Dương đi ở cuối nhóm, mắt quét liên tục phía trước, tay nắm chặt quai túi cứu thương.

Cậu không phải lính chiến đấu, nhưng lại là một trong những người sống sót bắt buộc – nếu có ai bị thương, họ cần Dương.

Đến gần trưa, tiếng động cơ bất ngờ vang lên từ xa.

Một chiếc F-105 Thunderchief lướt qua bầu trời, để lại tiếng rít xé tai và khói xám lượn vòng phía sau.

“CHUẨN BỊ!

CỤM LẠI!” – Quách Tiến Đạt hét lớn.

Tiếng nổ ầm trời xé rừng.

Bom bi trút xuống như mưa.

Mặt đất rung chuyển.

Cây đổ.

Đất cát văng tung tóe.

Dương bị hất ngã ra đất.

Cậu che đầu theo phản xạ, mảnh đất dưới lưng bốc hơi nóng hừng hực.

Không còn nghe thấy gì ngoài tiếng ù ù trong tai.

Khi cơn chấn động tạm qua, cậu lồm cồm bò dậy, mắt nhòe vì khói bụi.

“Đạt…

Đại đội trưởng đâu?!” – ai đó hét lên.

Một người lính bị thương ở chân nằm quằn quại phía sau.

Không suy nghĩ, Dương lao đến bên người đó, cắn răng mở túi y tế, nhanh chóng cầm máu, tiêm morphin, băng vết thương tạm thời.

“Mang cáng!

Lấy cáng!” – tiếng Quách Tiến Đạt lại vang lên, khàn khàn nhưng vẫn đầy uy lực.

Anh đang dìu một binh nhì bị trúng mảnh pháo ở lưng.

Tay anh bê bết máu.

Gương mặt vẫn lạnh băng.

Dương chạy tới, quỳ xuống kiểm tra vết thương, vừa nhìn đã biết nguy hiểm.

Mảnh đạn nằm sát động mạch chủ.

“Phải đưa lên trạm phẫu gấp.

Nếu mảnh này dịch một phân thôi là không giữ được tim.” – Dương nói, bình tĩnh một cách kỳ lạ.

Đạt gật đầu, không hỏi thêm.

Anh bế xốc chiến sĩ kia lên, ra hiệu cho người mang cáng.

Khi trời sẩm tối, đoàn mới dừng lại bên một thác nước nhỏ.

Dương ngồi rửa tay, vết máu bám đầy móng.

Nước lạnh buốt, nhưng đầu óc cậu lại nóng rực – vì sợ, vì đau, vì chứng kiến một mạng người chỉ cách cái chết có vài giây.

Một bóng người tiến đến sau lưng.

“Làm tốt lắm.” – Quách Tiến Đạt cất giọng, không nhìn cậu.

Dương không đáp.

Cậu không cần lời khen.

Chỉ cần người lính ấy sống.

Một lúc sau, cậu mới cất tiếng, giọng khô khốc:

“Chúng ta còn phải đi bao lâu nữa?”

Đạt trầm ngâm một lúc.

“Đến khi miền Nam hoàn toàn giải phóng.”

Đêm đó, lần đầu tiên Dương không viết nhật ký.

Cậu chỉ ngồi nhìn ánh lửa lập lòe và nghe tiếng bom vọng xa.

Đêm Trường Sơn lạnh và dài, mùi rừng, mùi thuốc súng, mùi mồ hôi và máu quyện vào nhau, ngấm cả vào da thịt.

Cậu biết, mình vừa đặt chân vào một cuộc chiến không lối thoát.

Ở đây, người ta không có quyền chọn lựa cảm xúc.

Yêu, ghét, thương, đau – đều phải nhốt vào tim mà bước tiếp.

Và Dương vẫn chưa biết, người đội trưởng lạnh lùng kia rồi sẽ trở thành dấu chấm than cuối cùng trong đời mình – một cách đau đớn nhất.
 
[Bản Hoàn Chỉnh]Hồn Việt Trong Tim Chàng
Chương 2: Mật Lệnh Trong Rừng Sâu


[Lưu ý:Đây là ý tưởng của tác giả,không hoàn toàn đúng với lịch sử Việt Nam mong mọi người bỏ qua]

Rạng sáng ngày hôm sau, cả đơn vị được lệnh khẩn cấp hành quân về hướng Tây Trường Sơn – nơi giáp ranh với đường mòn Hồ Chí Minh kéo dài qua vùng rừng rậm phía Lào.

Tin tình báo báo về: quân Mỹ phối hợp cùng lính Việt Nam Cộng hòa đang càn quét vùng núi Ba Lòng, đe dọa đường tiếp tế chiến lược của ta.

Nguyễn Trương Ngọc Dương, dù mới chuyển sang đơn vị chiến đấu chưa tròn một tuần, đã phải nhanh chóng thích nghi.

Cậu được phân công đi theo tổ trinh sát, mang theo ba lô y tế nặng nề đầy băng gạc, thuốc giảm đau và dụng cụ tiểu phẫu.

“Mật lệnh chỉ truyền miệng.

Mỗi tổ chỉ biết phần nhiệm vụ của mình.

Đi theo tôi, đừng hỏi nhiều.” – Quách Tiến Đạt nói ngắn gọn, ánh mắt lạnh tanh như sương sớm vùng núi.

Dương gật đầu, không hỏi.

Cậu vốn không ưa kiểu ra lệnh như thế, nhưng giữa chiến tranh, không có chỗ cho cá tính.

Chỉ có sống hoặc chết.

Đạt dẫn đầu, lặng lẽ bước đi giữa màn sương mù dày đặc.

Theo sau là ba lính trinh sát, và cuối cùng là Dương – người duy nhất không cầm súng.

Buổi trưa, họ dừng chân bên một gốc đa cổ thụ để nghỉ.

Dương tranh thủ mở túi lương khô, chia từng gói lương cứng ra, đưa cho từng người.

Đạt lặng lẽ nhận lấy, không nói lời cảm ơn.

Một binh nhì trẻ tuổi vừa ăn vừa hỏi nhỏ:

“Đồng chí Dương... trước kia học y à?”

“Ừ, năm hai Đại học Y Hà Nội thì xung phong nhập ngũ.” – Dương trả lời, giọng không mang cảm xúc gì đặc biệt.

“Một bác sĩ mà ra mặt trận, nguy hiểm lắm...” – người lính kia định nói tiếp thì bị Đạt cắt lời:

“Giữ miệng.

Không ai ở đây là an toàn cả.”

Không khí im bặt.

Dương siết chặt tay, nhưng không đáp.

Cậu đã quen với kiểu lạnh lùng như vậy.

Trong chiến tranh, người ta không có thời gian để kết bạn, càng không được phép quan tâm quá mức.

Vì người hôm nay ngồi bên cạnh, ngày mai có thể chỉ còn là một tấm bia mộ gỗ, khắc vội bằng dao.

Đến chiều, tổ trinh sát tiếp cận được một điểm cao nhìn xuống đường mòn vận tải.

Dương được lệnh ở lại phía sau, cách nhóm vài chục mét, đề phòng tình huống khẩn cấp.

Tiếng thì thầm vọng lại:

“Có dấu giày mới... giặc Mỹ vừa qua đây chưa đến ba tiếng.”

“Xác định hướng đi, vẽ sơ đồ quay về ngay.”

Đột nhiên, một tiếng động khô khốc vang lên như tiếng cây gãy... rồi tiếp đó là tiếng cò súng lên đạn.

“PHỤP!” – một viên đạn ghim thẳng vào thân cây ngay sát đầu Dương.

“Phục kích!

Tản ra!” – Đạt hét lớn.

Tiếng súng nổ vang.

Đạn cày tung mặt đất.

Dương lao xuống hố cá nhân đã đào sẵn, tim đập thình thịch.

Đây là lần đầu tiên cậu bị bắn thẳng vào mình – không còn là hậu phương với những bệnh nhân nằm im chờ cứu chữa nữa, mà là sống chết kề nhau từng giây.

Một tiếng rên nhỏ phát ra gần đó.

Dương trườn tới thì thấy một lính trinh sát bị trúng đạn ở bụng, máu phun ra theo từng nhịp tim.

Không có thời gian, Dương mở túi y tế, tay run run giữ vết thương, vừa băng vừa kiểm tra mạch.

Đạt đột ngột xuất hiện, bắn trả hai phát vào đám bụi phía trước rồi cúi xuống chắn cho Dương.

“Xong chưa?” – anh quát.

“Chưa, mạch yếu rồi.

Cần truyền nước gấp...” – Dương trả lời, mồ hôi đầm đìa.

“Tôi đỡ cậu ấy, cậu che cho tôi.” – Đạt ra lệnh.

Dương chần chừ một giây.

Anh ta đang nói...

“tôi đỡ”, “cậu che” sao?

Đạt – người luôn coi thường cậu, đang tin tưởng cậu sao?

Cậu siết chặt ống truyền nước, cắn răng trèo lên, chắn phía trước Đạt và người bị thương, giữa làn đạn.

Một phút.

Hai phút.

Ba phút.

Cuối cùng, đội rút lui được, đưa người bị thương về căn cứ lâm thời.

Dương ngồi bệt xuống đất, tay run không ngừng.

Không phải vì sợ – mà vì cậu vừa liều lĩnh đến mức chính mình không ngờ.

Đạt đi ngang qua, dừng lại một giây.

“Cậu làm tốt.” – anh nói, rồi bước đi.

Chỉ một câu ngắn ngủi.

Không có ánh nhìn trìu mến, không có cảm xúc.

Dương nhìn theo, không nghĩ gì nhiều.

Cậu vẫn chưa thấy người đó đặc biệt hơn bất kỳ ai.

Đối với Nguyễn Trương Ngọc Dương lúc này...

Quách Tiến Đạt vẫn chỉ là một người chỉ huy lạnh lùng trong chiến tranh.

Một mệnh lệnh.

Một bóng lưng.

Chỉ vậy mà thôi.

Trời vừa sẩm tối, đội trinh sát quay về điểm tập kết.

Cả đơn vị đang dựng lán sơ cứu tạm thời giữa một khe núi hiểm trở, cách xa tuyến đường chính.

Người bị thương được Dương tạm ổn định, nhưng máu vẫn rỉ ra dưới lớp băng.

Cậu biết: nếu không mổ lấy mảnh đạn trong vòng mười hai giờ tới, nguy cơ tử vong là rất cao.

“Phải đưa về trạm y tế tuyến sau.” – Dương nói với Đạt, tay vẫn giữ nhịp truyền dịch.

“Không được.

Tuyến sau đang bị giặc chốt chặn.

Chỉ còn một lối nhỏ qua khe Lồ Ô, mà ban đêm đi thì quá nguy hiểm.” – Đạt cau mày.

“Vậy để chết ở đây?” – Dương ngẩng lên, giọng nghẹn lại.

Đây không còn là vấn đề nhiệm vụ nữa.

Đó là một sinh mạng.

Đạt không trả lời ngay.

Anh đứng lặng vài giây, rồi quay sang người lính bên cạnh:

“Chuẩn bị hai cáng, ba người đi kèm.

Tôi dẫn đường.”

“Anh đi?” – Dương ngạc nhiên.

“Là người chỉ huy, tôi phải đảm bảo người của mình sống sót.” – Đạt đáp, giọng lạnh băng.

Dương không tranh cãi nữa.

Trong lòng cậu dấy lên một cảm giác lạ – không phải kính trọng, cũng không phải cảm động.

Chỉ là… bất ngờ.

Không nghĩ một người như Quách Tiến Đạt lại sẵn sàng mạo hiểm vì một binh nhì.

Trăng đêm đó bị mây che mờ.

Cả nhóm chậm rãi đi trong rừng, băng qua những đoạn dốc trơn trượt.

Dương thở nặng nhọc vì mang theo ba lô nặng, còn phải giữ tay cho ống truyền không tuột.

Tiếng chân rón rén, tiếng ếch nhái và côn trùng hòa vào nhau tạo thành một thứ âm thanh vừa sống động, vừa chết chóc.

Bất cứ lúc nào, một bẫy mìn, một loạt đạn cũng có thể ập đến.

Giữa đoạn đường hiểm, bất ngờ cáng bị trượt.

Dương ngã dúi về phía trước, va đầu vào đá.

Cậu choáng váng, nhưng vẫn bò dậy theo phản xạ.

Một bàn tay mạnh mẽ kéo cậu dậy – là Đạt.

Anh không nói gì, chỉ giữ vai cậu một lúc, rồi buông ra, tiếp tục bước đi như chưa từng có sự chạm vào đó.

Gần sáng, họ đến được trạm y tế rừng.

Người lính bị thương được đưa vào phẫu thuật.

Dương ở lại giúp đội y sĩ, tay cậu run, mắt sưng vì không chợp mắt suốt hơn một ngày.

Khi ca mổ kết thúc, người y tá già vỗ vai cậu:

“Cậu làm tốt.

Nếu chậm vài tiếng nữa là không giữ được cậu ấy.”

Dương không cười, cũng không cảm ơn.

Cậu chỉ ngồi bệt xuống đất, ngửa cổ nhìn trần lán bằng lá cọ – nơi những tia sáng đầu tiên của ngày len qua từng kẽ hở.

Một bóng áo lính đi đến, đặt trước mặt cậu một gói bánh sắn khô.

“Ăn đi, rồi về.” – Quách Tiến Đạt cất giọng ngắn gọn.

Dương liếc nhìn anh, định từ chối, nhưng rồi lại nhận lấy.

Không phải vì cần ăn.

Chỉ là… cậu không muốn tranh cãi nữa.

Lúc ấy, cậu không hề biết – chính những lần im lặng như thế, dần dần xé một lỗ hổng nhỏ trong bức tường đá của trái tim.

Khi cả tổ quay lại đơn vị, trời đã hửng sáng.

Tiếng gà rừng gáy xa.

Dương mệt mỏi lê bước, vẫn im lặng như mọi khi.

Quách Tiến Đạt đi phía trước, bóng lưng cao thẳng giữa màn sương dày.

Không quay lại, cũng không nói thêm điều gì.

Đối với Dương lúc này, đó vẫn chỉ là bóng lưng của một người đồng chí.

Chưa hơn.

Và chắc chắn… chưa phải là một người để thương.

Ba ngày sau, đơn vị lại nhận mật lệnh mới: phải tiếp cận đồi Đá Mài – nơi địch vừa tái chiếm.

Bộ chỉ huy quyết định cử một đội trinh sát nhỏ băng rừng, nhằm xác minh lực lượng địch, chuẩn bị cho đợt đánh du kích lớn vào cuối tuần.

“Người dẫn đầu: trung úy Quách Tiến Đạt.” – Chính trị viên công bố.

Đạt không ngạc nhiên.

Anh nghiêm mặt chào theo quân lệnh.

“Đi cùng: y tá Nguyễn Trương Ngọc Dương.

Trường hợp có thương vong cần sơ cứu tại chỗ.”

Dương ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng chau lại, nhưng không cãi.

Đó là mệnh lệnh.

Buổi tối trước ngày đi, đơn vị im ắng.

Tiếng côn trùng dày đặc như phủ cả rừng già bằng một tấm chăn âm thanh rì rầm.

Dương ngồi kiểm tra lại túi y tế, băng gạc, thuốc giảm đau, dụng cụ cầm máu.

Từ góc lán, giọng Quách Tiến Đạt vang lên:

“Lần này không có đường lui đâu.

Nếu gặp địch, phải rút nhanh, không ai được liều.”

Dương không ngẩng đầu, chỉ đáp khẽ:

“Tôi không liều.

Tôi chữa bệnh, không đánh trận.”

Đạt nhìn cậu một lúc, rồi khẽ gật.

“Vậy đừng để tôi phải cứu cậu.”

Dương ngừng tay một thoáng.

Lần đầu tiên cậu cảm thấy giọng người đàn ông kia… không chỉ là ra lệnh.

Nhưng rồi, cậu nhanh chóng gạt đi.

Những lời đó, cậu nghe cả đời từ đồng đội – và rồi họ vẫn ngã xuống trước mắt mình, máu chảy đầy tay, không thể cứu.

Cậu đã học được cách không tin vào những hứa hẹn giữa thời chiến.

Sáng sớm, đội trinh sát gồm sáu người lên đường.

Dương đi cuối, hai mắt ráo hoảnh vì mất ngủ.

Mùi đất ẩm và rêu mục xộc lên mỗi bước chân.

Tiếng lá khô lạo xạo dưới gót giày khiến tim cậu đánh nhịp gấp hơn bình thường.

Qua một khe đá, đội trưởng ra hiệu dừng lại.

Anh cúi xuống quan sát dấu chân.

“Vừa có quân địch đi qua.

Giày Mỹ.

Cách đây chưa tới ba giờ.”

Đạt nhìn xung quanh, rồi khẽ giơ tay.

“Rút về.

Không được đánh lúc chưa rõ tình hình.”

Một người lính trẻ lên tiếng:

“Nhưng nếu đuổi theo—”

“Câm miệng.

Đây là lệnh.” – Đạt quát nhỏ.

Họ rút lui trong im lặng.

Nhưng ngay lúc băng qua gốc si già, một tiếng “tách” nhỏ vang lên.

Dương khựng lại – cùng lúc đó, tiếng lựu đạn nổ chát chúa phía sau.

“Mìn!”

Khói mù mịt.

Một người ngã gục ngay lập tức.

Đạt lao tới kéo Dương xuống hố.

“Cậu có sao không?” – Anh gằn giọng, chắn thân mình che lấy Dương.

“Tôi… không sao.

Người kia—”

“Đừng ló đầu ra!”

Đạt rút súng, quát lệnh yểm trợ.

Dương run tay mở túi cứu thương.

Một tiếng nổ nữa vang lên.

Mảnh đạn bay xẹt ngang mặt cậu, cắt một đường nhỏ ở má trái.

Mùi máu, mùi thuốc nổ, và tiếng gào đau đớn hòa lẫn nhau.

Khi lùi về được điểm an toàn, chỉ còn bốn người nguyên vẹn.

Một tử trận, một bị thương nặng.

Dương cúi xuống người thương binh, máu ướt đẫm áo.

Tay cậu run nhưng vẫn ấn vào động mạch, không chần chừ.

Một lần nữa, sinh tử nằm trong tay cậu – không phải vì cậu muốn, mà vì chiến tranh bắt buộc cậu phải giữ lấy nó.

Trên đường về, gió rừng lạnh buốt, thổi phần phật vào áo rách.

Quách Tiến Đạt lặng lẽ đi bên cạnh Dương, hai người không nói gì.

Chỉ đến khi qua suối, Dương mới cất giọng:

“Tại sao anh quay lại kéo tôi?”

Đạt nhếch môi.

“Vì nếu cậu chết, đơn vị thiếu y tá.

Về sau lấy ai cứu tôi?”

Dương bật cười khan.

“Vậy cũng hợp lý.”

Nhưng nụ cười tắt ngay.

Trong lòng cậu không gợn lên thứ xúc cảm nào khác ngoài lạnh lẽo và cảnh giác.

Chẳng có gì đáng để tin – nhất là trong chiến tranh.

Cậu chỉ là một y tá.

Anh ta là chỉ huy.

Cả hai sống vì nhiệm vụ, không hơn.
 
[Bản Hoàn Chỉnh]Hồn Việt Trong Tim Chàng
Chương 3: Những Lá Thư Không Người Gửi


[Lưu ý Đây là ý tưởng của tác giả không hoàn toàn đúng với lịch sử Việt Nam mong mọi người bỏ qua]

Sau trận trinh sát thất bại, đơn vị được lệnh tạm lui về chân núi để ổn định lực lượng.

Những khuôn mặt thiếu ngủ, quần áo rách nát vì rừng gai, cứ lặng lẽ đốt lửa, nấu cơm bằng củ mài và sắn rừng.

Không ai nói nhiều.

Không khí nặng trĩu.

Nguyễn Trương Ngọc Dương ngồi lặng dưới gốc cây gạo, quấn lại từng băng vải, sắp lại thuốc vào túi đựng.

Đôi tay cậu chai sần vì sơ cứu không ngừng nghỉ.

Băng máu vẫn chưa kịp giặt, khô cứng lại thành những mảng nâu sẫm.

Một giọng nói vang lên từ sau lưng:

“Có thư cho đồng chí Dương.”

Dương quay đầu lại.

Một nữ giao liên trẻ đưa cho cậu mảnh giấy đã nhòe nước, đóng dấu niêm phong của trung ương.

Dương nhận lấy, gật đầu cảm ơn rồi ngồi thụp xuống bên ánh lửa lụi tàn.

Cậu mở thư.

Là thư từ hậu phương – mẹ cậu viết bằng chữ run run:

> “Con trai, nơi này bom đạn chưa dứt, nhưng mẹ vẫn sống nhờ nhớ đến con.

Thằng Út đi học bổ túc ban đêm, còn cha con thì bị bắt đi lao công trường.

Họ nói ông là thân nhân lính giải phóng nên phải ‘học tập’.

Con ráng giữ mạng.

Nếu về được thì về.

Đừng chết oan, nghe con...”

Dương đọc xong, tay siết chặt.

Tờ giấy nhàu nát trong lòng bàn tay đầy đất.

Cậu đứng dậy, không nói gì, đi sâu vào rừng, nơi chỉ còn lại tiếng côn trùng và gió lùa qua lá.

Trời đêm mù sương.

Ở lán chỉ huy, Quách Tiến Đạt đang ngồi bên đèn dầu, mắt nhìn bản đồ.

Anh cầm cây bút chì đỏ, đánh dấu từng đường mòn, từng hướng gió – mỗi nét vẽ đều là sinh mạng của bao người.

Tiếng bước chân khẽ vang lên sau lưng.

Là Dương.

“Yêu cầu vào báo cáo.” – Đạt lên tiếng.

“Không báo cáo.

Chỉ muốn hỏi.”

Đạt ngẩng lên.

“Chuyện gì?”

“Vì sao chúng ta chưa được tiếp tế y tế?” – Dương hỏi, mắt đỏ ngầu.

“Tôi không đủ thuốc, không đủ bông, và mảnh đạn nằm trong bụng một người lính vẫn chưa lấy ra được.”

Đạt im lặng một lát.

“Tuyến vận chuyển bị đánh bom ở ngầm Đá Bạc.

Mấy ngày tới không có thêm tiếp tế đâu.”

Dương siết tay, nhưng vẫn giữ giọng đều đều:

“Người ta chết không phải vì không cứu được.

Mà vì chúng ta không được cho phép cứu.”

Đạt nhìn thẳng vào mắt cậu, ánh nhìn không né tránh.

“Cậu nghĩ tôi không thấy điều đó sao?

Nhưng nếu đơn vị chết cả, ai sẽ mang đất nước này ra khỏi lửa đạn?”

Dương bật cười khan.

“Và trong khi chờ đất nước được mang ra khỏi lửa đạn, từng người từng người một của chúng ta sẽ gục xuống.

Có đáng không?”

Đạt không trả lời.

Chỉ đưa mắt nhìn đốm lửa leo lét.

Một lúc sau, anh đứng dậy, gỡ từ trong túi ra một bọc vải nhỏ.

“Đây là thuốc kháng sinh tôi giữ cho trường hợp khẩn cấp.

Cậu cần thì dùng đi.”

Dương nhìn bọc vải.

Tay cậu không đưa ra nhận.

Chỉ nói khẽ:

“Cảm ơn.

Nhưng nếu người cần cứu không phải lính của tôi mà là của anh, thì sao?”

Đạt không chớp mắt.

“Là người của tôi hay không, đều là người Việt.

Tôi cứu.”

Đêm đó, Dương không ngủ.

Cậu ngồi viết vào mảnh giấy đã cũ:

> “Thưa mẹ, con vẫn còn sống.

Nhưng chẳng biết sống để làm gì.

Người chết quanh con mỗi ngày, ánh mắt họ vẩn đục, máu trào khỏi miệng không dứt.

Con không khóc được nữa.

Con không biết mình còn cứu được ai hay chỉ đang dần biến thành cái xác biết đi...”

Cậu không ký tên.

Chỉ xé nhỏ mảnh giấy, rồi đốt đi dưới đốm than hồng.

Những tia lửa nhỏ bay lên, hòa vào màn đêm dày đặc như bóng tối trong tim cậu – nơi không có tình yêu, chỉ còn lại chiến tranh, nghĩa vụ và máu đỏ của đồng bào.

Sáng hôm sau, đội hình di chuyển sớm, trời chưa kịp hửng.

Mưa đêm để lại lớp bùn nhão bám dày gót giày.

Cả đơn vị bước trong im lặng, chỉ có tiếng loạt soạt của cỏ rừng cọ vào áo.

Dương đi phía cuối đội hình, ánh mắt vô định.

Trên vai cậu là chiếc ba lô cứu thương nặng trĩu, lẫn trong đó có một bọc vải nhỏ được Quách Tiến Đạt đưa đêm qua.

Cậu chưa dùng tới, nhưng không vứt đi.

Dẫu không ưa người đàn ông ấy, cậu cũng không thể khinh thường mạng người đang chờ thuốc.

Đơn vị đi đến lưng chừng núi thì có tín hiệu dừng lại.

Đạt ra hiệu toàn đội nằm rạp xuống.

Phía trước, một chiếc máy bay trinh sát Hoa Kỳ gầm rú lượn qua.

Lũ chim rừng hoảng loạn bay vọt lên, rợp một góc trời.

“Tạm hoãn hành quân.

Đào hố cá nhân, che chắn kỹ.” – Giọng Đạt vang lên, dứt khoát.

Mọi người tản nhanh như đàn kiến, phối hợp nhuần nhuyễn như đã làm việc này cả ngàn lần.

Dương cũng bắt đầu lấy xẻng con đào hố cạnh gốc cây sung, từng nhát chậm mà chắc.

Bên kia lùm cây, Đạt cũng đang đào hố.

Anh liếc nhìn cậu một lúc, rồi cất tiếng:

“Đồng chí là bác sĩ giỏi.

Nhưng đồng chí có biết vì sao tôi vẫn chưa điều cậu về tuyến sau không?”

Dương không trả lời.

Đạt nói tiếp: “Vì tôi biết, nếu những người như cậu không còn ở đây, thì đám lính trẻ sẽ chết mà không kịp gọi tên mẹ.”

Dương dừng tay, ngẩng mặt lên nhìn anh.

Một tia lặng im.

Rồi cậu bật cười nhạt.

“Và tôi tưởng vì chỉ huy muốn dùng tôi như cái kho thuốc sống để sẵn cho mọi trận đánh.”

Đạt nhíu mày.

“Cậu có thể nghĩ vậy.

Nhưng nếu cậu là tôi, nhìn từng người ngã xuống mà bất lực... thì cậu sẽ hiểu.”

“Không, tôi không muốn hiểu.” – Dương trả lời, gằn từng chữ.

“Tôi chỉ muốn sống sót mà thôi.”

Đạt im lặng.

Ánh mắt anh đầy mỏi mệt, nhưng cương nghị.

Anh không nói thêm gì, chỉ tiếp tục đào sâu hố, động tác nhanh và chắc.

Đến trưa, đơn vị dựng lán nghỉ bên suối.

Nước suối mát lạnh, từng giọt chảy róc rách như tiếng thì thầm của rừng già.

Dương rửa sạch tay chân, tranh thủ giặt ít vải máu.

Khi ngẩng lên, cậu thấy một đứa lính trẻ đang loay hoay châm lửa nấu cơm nhưng run cầm cập vì sốt rét rừng.

“Cậu kia, lại đây.” – Dương gọi.

“Ngồi xuống.

Đưa tay tôi xem.”

Thằng bé lính – chưa đầy 17 tuổi – run rẩy chìa tay ra.

Mắt nó đỏ hoe, môi tím tái.

Dương nhanh chóng đo nhiệt, lấy một viên thuốc từ gói vải nhỏ – đúng là thuốc Đạt đã đưa.

Cậu đưa thuốc cho thằng bé.

“Uống cái này.

Tối nay tôi châm cứu hạ sốt cho em.

Ráng ăn chút cháo.”

Nó lí nhí: “Anh Dương... nếu em chết, anh đừng nói với má em nha.

Bả yếu tim lắm...”

Dương lặng người, không trả lời.

Chỉ đưa tay xoa đầu nó, một động tác chưa từng làm với ai suốt hai năm cậu vào rừng.

Đêm xuống.

Sương rừng dày đặc như sữa đổ.

Dương ngồi sát gốc cây, hai mắt ráo hoảnh nhìn đám lửa nhỏ.

Đạt ngồi đối diện bên kia, nhưng cả hai không ai lên tiếng.

Chỉ có tiếng côn trùng rền rĩ như bản nhạc nền cho một vở kịch khốc liệt không hồi kết.

Trong lòng Dương vẫn là một mớ hỗn độn: sợ hãi, căm hận, hoang mang và cả thứ gì đó... rất lạ lẫm khi nhìn thấy Đạt đưa thuốc cho thằng bé ban chiều mà không cần hỏi tên nó.

Cậu lẩm nhẩm trong đầu: "Anh ta cứu người... không vì mệnh lệnh.

Không vì sĩ diện.

Mà vì... vì anh ta không thể không cứu."

Dương lắc mạnh đầu, tự tát mình tỉnh lại.

Không được để bản thân dao động.

Không được mềm lòng.

Đây là chiến tranh.

Là máu, không phải tình cảm.

Và cậu quay đi, giấu ánh mắt vào bóng tối đang nuốt dần rừng sâu.

Sáng ngày hôm sau, tiểu đội lại tiếp tục hành quân.

Bầu trời xám xịt, mây kéo nặng trĩu như có thể đổ mưa bất cứ lúc nào.

Rừng Trường Sơn tháng sáu vừa oi bức, vừa ẩm ướt, tiếng ve kêu inh ỏi át cả tiếng người nói chuyện.

Dương cắn răng bước đi, đôi giày rách gót từ lâu đã không còn che được đất đá.

Vai đau nhức vì ba lô nặng, lòng càng thêm nặng nề.

“Dừng lại mười phút!

Kiểm tra vũ khí và người bị thương!” – tiếng Đạt vang lên, dõng dạc giữa hàng cây.

Dương thở hắt ra, ngồi thụp xuống bên lùm cây, lấy hộp thuốc ra kiểm kê lại.

Chỉ còn vài ống penicillin, một ít băng gạc và vài chai nước muối sinh lý.

Có tiếng bước chân tiến đến.

Dương không cần ngẩng cũng biết là ai.

“Thuốc sắp cạn rồi.” – Dương lạnh nhạt.

“Tôi biết.” – Đạt ngồi xuống bên cạnh.

Anh đặt lên tay Dương một hộp nhỏ, bên trong là vài lọ kháng sinh hiếm.

Dương cau mày: “Anh lấy ở đâu ra?”

“Đổi từ một nhóm yểm trợ quân y phía Bắc, lúc chúng tôi đi trinh sát.

Họ cũng thiếu, nhưng tôi nói dối rằng cậu là bác sĩ mặt trận cấp cao.” – Đạt cười nhẹ.

Dương im lặng, lòng khẽ gợn lên cảm xúc khó tả.

Nhưng cậu nhanh chóng dập tắt nó.

“Tôi không cần anh làm thế.

Không đáng.”

Đạt nhìn cậu, ánh mắt nghiêm túc.

“Không phải vì cậu.

Là vì những đứa lính sắp mất mạng nếu không có thuốc của cậu.

Tôi làm vì họ.”

Dương cười nhạt, lần đầu tiên có phần chua chát: “Vậy thì tốt.

Miễn là anh nhớ điều đó.”

Đêm hôm đó, giữa lán trại dã chiến, có tiếng rên rỉ phát ra từ phía lán thương binh.

Một chiến sĩ trúng mảnh đạn trong trận phục kích mấy hôm trước, nay vết thương nhiễm trùng nặng.

Dương vội vã chạy đến, Đạt theo sau.

Cậu rửa tay, nhanh chóng kiểm tra vết thương, ra hiệu cho Đạt giữ chặt vai bệnh nhân.

“Không có thuốc tê, chịu đau được không?” – Dương hỏi.

Cậu lính gật đầu, răng nghiến chặt.

Dương dùng dao phẫu thuật, cắt bỏ phần thịt hoại tử.

Máu trào ra, đỏ lòm.

Thằng bé rú lên nhưng không hề khóc.

Đạt thì giữ chặt, mồ hôi đổ ướt lưng áo.

Cả căn lán chỉ còn tiếng thở dốc, tiếng dao cắt vào thịt và tiếng rừng gió thổi ngoài xa.

Sau hơn nửa giờ, ca xử lý thành công.

Dương mệt nhoài, gần như ngã xuống.

Đạt đỡ lấy cậu theo phản xạ.

Dương đẩy tay anh ra: “Không cần.”

Đạt rút tay lại, không nói gì.

Anh chỉ nhìn cậu, trầm mặc.

Khuya, cậu ngồi viết nhật ký trong ánh đèn dầu leo lét:

> “Ngày thứ 96 trong rừng.

Một đứa lính nữa suýt chết.

Quách Tiến Đạt vẫn cứ như thế – làm việc không nghỉ, không than.

Nhưng tôi vẫn không thể tin anh ta.

Không ai trong chiến tranh này là thật lòng cả.”
 
Back
Top Bottom