Bách Hợp Bạn Gái Ôn Nhu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bạn Gái Ôn Nhu
Chương 20: 20: Phiên Ngoại 13


Đầu tháng tư, Hà Dư chọn trúng một căn hộ khu Du Trung, hơi đắt, nhưng vị trí không tồi, sau hơn nửa tháng chờ đợi xem xét quyết định mua, quy trình mua nhà hơi phức tạp, cộng thêm trang trí cùng công việc cửa hàng, đủ loại việc lớn việc nhỏ chồng chất cùng lúc, thời gian thoáng một cái đến mùa hè, nhà mới vẫn chưa vào ở.

Hà Dư không sốt ruột, nhà thuê bên này đóng tiền thuê một năm, nàng tính toán chờ tới lúc hợp đồng sắp đến hạn sẽ dọn qua.

Đợi đến nửa cuối tháng chín, chuyện Diệp Tầm bảo nghiên cơ bản đã trần ai lạc định*, mọi thứ đều vô cùng trôi chảy, kế tiếp là một đoạn thời gian tương đối bận rộn, nàng có rất nhiều học nghiệp và việc cá nhân cần phải xử lý.

(*) Trần ai lạc định: ý chỉ sự việc nào đó đã trải qua nhiều sóng gió, cuối cùng đã có kết quả.

Mà bảo nghiên một khi xác thật, cơ hội hai người dính ở một chỗ cũng càng thêm nhiều, 1503 gần như bỏ trống, Diệp Tầm đem đồ dùng sinh hoạt của bản thân từng cái từng cái dọn qua 1504, bắt đầu là dụng cụ vệ sinh cá nhân, sau đó là những thứ như máy tính này đó, dần dần ngay cả quần áo cũng xách qua đây.

Hà Dư nhìn vào trong mắt, không ngăn cản, dù sao chỉ còn dư hơn nửa năm thời gian, cũng thuận theo cô.

Hôm nay Hà gia mời họ hàng ăn cơm, Hà Dư phải đi ra ngoài một chuyến, vừa vặn phòng thí nghiệm Diệp Tầm bọn họ làm tiệc tụ họp, hai người cùng đi ra cửa, đi đến cửa tiểu khu, Hà Dư giúp Diệp Tầm sửa lại quần áo một chút mới rời đi.

Địa điểm ăn cơm tại một nhà hàng Giang Hồ nào đó nổi tiếng ở Quan Âm Kiều, đoàn họ hàng nhiệt tình, từng người nói tới nói lui liền nói tới Hà Dư, cười hỏi Hà mẹ: "Tiểu Dư 27 rồi nhỉ, dự định khi nào mang một đứa con rể về cho bà thế?"
Hà Dư chợt ngừng, anh trai chị dâu - tất cả đều nhìn nhau không nói lời nào, Hà mẹ thoải mái hào phóng nói: "Đã có rồi.

"
Họ hàng truy hỏi: "Chà, chúng tôi đều không biết, chuyện khi nào, người ở đâu?"
"Vùng khác, người cũng không tệ lắm.

" Hà mẹ dùng dư quang liếc nhìn Hà Dư, nói xong khéo léo mà dời đề tài.

Ba cô sáu bà tụ một chỗ nói chuyện nhà cửa mãi không hết, thẳng đến lúc tan tiệc đều còn đang nói mấy thứ này.

Hà Dư hỗ trợ tiễn khách, Hà mẹ đứng bên cạnh nàng, một mặt nghe họ hàng nói chuyện phiếm, một mặt dùng thanh âm chỉ có hai người mới có thể nghe được, nói: "Người ở đâu?"
Hà Dư ngẩn người, đúng sự thật nói: "Bắc Kinh.

"
Hà mẹ chỉ gật đầu, không hỏi nhiều nữa.

Đến tột cùng khi nào dẫn Diệp Tầm đi gặp gia trưởng, Hà Dư có chút rối rắm, lúc trước nghĩ đối phương còn đang học đại học không tốt lắm, trước mắt lại suy xét đến còn phải học nghiên, rốt cuộc chưa đi làm, chúng quy vẫn cho người ta cảm giác tương đối nhỏ, nhưng cứ để như vậy cũng không được, cứ thế mãi đảm bảo Hà mẹ sẽ có ý kiến.

Nàng suy nghĩ có nên trước tết dẫn về nhà gặp một chú rồi nói sau hay không.

Nàng tính toán qua đợt này trưng cầu ý kiến Diệp Tầm một chút, nếu như đối phương nguyện ý liền quyết định như vậy đi.

Nhưng "Ngoài ý muốn" lặng lẽ cứ vậy mà tới ——
Buổi sáng thứ bảy, Hà Dư thức dậy từ sớm dự định đi ra ngoài lấy hàng, mới vừa mặc áo xong, Diệp Tầm liền đeo bao ngón tay đánh úp tới, ôm nàng "Tập thể dục buổi sáng", Hà Dư chưa bao giờ nũng nịu, khép mắt dựa vào đầu giường hưởng thụ.

Em tới chị đi hai lần mới kết thúc, rửa mặt một phen lại ra cửa, để lại Diệp Tầm ở nhà một mình.

Trên mặt đất hỗn độn, đồ vật đã dùng qua tùy ý ném ở mép giường, Diệp Tầm trước ngủ nướng một hồi, 10 giờ rưỡi mới chậm rì rì dậy thu dọn, chờ quét dọn xong, khi đang chuẩn bị đổi giày đi ra ngoài vứt rác, chuông cửa vang lên.

Ngoài Khương Vân và A Ninh, thường sẽ không có những người khác tới, cô không nghĩ nhiều, lập tức trực tiếp mở cửa.

Cửa vừa mở ra, hai người trong ngoài đều ngẩn ra.

Khuôn mặt người ngoài cửa có mấy phần giống Hà Dư, không cần đoán, Diệp Tầm cũng biết đối phương là ai —— Hà mẹ.

Hà mẹ nghiêm túc chăm chú đánh giá cô, thấy trong tay cô xách túi đựng rác, sắc mặt hơi chút hòa hoãn.

"Bác gái.

" Diệp Tầm đẩy cửa mở rộng ra, quy củ gọi.
 
Bạn Gái Ôn Nhu
Chương 21: 21: Phiên Ngoại 14 Hoàn


Hà mẹ không thường tới bên này, thỉnh thoảng tới một lần cũng là ban ngày - thời điểm Diệp Tầm ở trường học, cho nên lâu như vậy, hai bên đều không đụng mặt, nghe thấy Diệp Tầm gọi, vẻ mặt bà hơi phức tạp, chần chờ một lúc lâu không mặn không nhạt ừ một tiếng, rồi sau đó vào cửa.

Diệp Tầm thả túi đựng rác ở ngoài cửa, rửa sạch tay rót nước cho bà.

Đại khái có chút không ủng hộ, Hà mẹ từ đầu tới cuối đều vẻ mặt căng thẳng, Diệp Tầm trái lại hiểu chuyện, biết chủ động tìm đề tài, Hà mẹ đơn giản hỏi mấy vấn đề, cô nhất nhất trả lời đúng sự thật, khi biết Diệp Tầm mới 22, Hà mẹ nhất thời nhíu mày.

Trong lúc nhất thời ngay cả không khí cũng cô đọng lại, rõ ràng, bà không quá có thể tiếp thu, nhưng chung quy không biểu hiện thái quá, hòa hoãn hồi lâu, lời nói nhỏ nhẹ cùng Diệp Tầm hàn huyên nửa giờ.

Xế trưa, Hà Dư lấy hàng trở về, vừa vào cửa liền nhìn thấy hai người ngồi trò chuyện ở trên sô pha, đầu tiên là ngẩn người, sau đó phản ứng nhanh chóng gọi: "Mẹ.

"
Nghiêm túc trên mặt Hà mẹ đã bớt đi rất nhiều, chỉ hơi gật đầu.

Hà Dư có chút chột dạ, liếc nhìn Diệp Tầm, đối phương cũng nhìn nàng một chút.

Ba người cùng ăn cơm trưa, bởi vì buổi chiều phải mở cửa tiệm, Hà Dư không có thời gian tiễn Hà mẹ, mà là Diệp Tầm đi tiễn.

Một tiễn này, liền tiễn đến giờ ăn cơm tối mới trở về.

Hà mẹ tuy rằng có ý kiến đối với tuổi tác của Diệp Tầm, nhưng không làm khó quá nhiều, nghĩ tới cũng bình thường, trải qua hôm nay, bà đại khái hiểu rõ nguyên nhân Hà Dư giấu diếm người, người này ấy mà, tuổi lớn liền lười đi lăn qua lộn lại mà gây khó dễ, bà cũng đã nghĩ thông, chuyện của tiểu bối để bọn họ tự quyết định tự chịu trách nhiệm, bà liền bế bé con đánh một chút bài, thoải mái dưỡng lão.

Diệp Tầm làm sao không hiểu những lo lắng này, những ngày nhàn rỗi kế tiếp, cô thỉnh thoảng về nhà cùng Hà Dư, cùng Hà mẹ và mấy chị em bạn già của bà đi dạo phố, hoặc là tặng chút quà nhỏ.

Hà Dư tương đối quan tâm việc học của Diệp Tầm, nàng không học nghiên, không đặc biệt hiểu biết cuộc sống học tập của nghiên cứu sinh, sáu tháng cuối năm, nàng vẫn luôn tra tài liệu liên quan cùng với đại học T bên kia, cũng chuẩn bị cho Diệp Tầm rất nhiều đồ vật có thể sẽ dùng đến.

Khương Vân nói nàng giống bà mẹ già, còn nhọc lòng hơn cả cha mẹ Diệp gia.

"Bây giờ đi học áp lực lớn," Nàng ôn nhu nói, "Tớ cũng không giúp được gì.

"
Khương Vân trêu ghẹo nói: "Em ấy còn chưa đi đã như vậy, nếu thật đi rồi tớ thấy cậu cách ngày là có thể bay đến Bắc Kinh đi.

"
Hà Dư mỉm cười, không biện giải.

Có thể là bởi vì sắp sửa yêu xa, thời gian còn lại trôi qua vô cùng nhanh, giống như cát trong phễu vậy, càng gần đến cuối tốc độ chảy xuống lại càng nhanh.

Diệp Tầm nhàn hạ, thỉnh thoảng tới trường một chuyến, những lúc còn lại đều ở cửa tiệm hỗ trợ, hai người một tuần ít nhất phải làm hai lần, hiện giờ cô đã đạt tới trình độ xuất sư, không cần Hà Dư dạy liền biết nên làm như thế nào.

Đã quen với cuộc sống dễ chịu như vậy, Hà Dư lại càng thêm không nỡ.

Nhưng thời gian chung quy vẫn sẽ tới ngày đó.

Tháng chín năm sau, nàng đưa Diệp Tầm tới đại học T báo danh, nán lại ở Bắc Kinh hai ngày sau đó quay về Trùng Khánh.

Ngày đầu tiên tách ra, mọi thứ giống như bình thường, ngày hôm sau, trong lòng bắt đầu có chút vắng vẻ, khi đến ngày thứ ba, dần dần cảm thấy không thích ứng, mặc dù trong thời gian này nhắn tin, điện thoại không ngừng.

Yêu xa cần thời gian thích ứng, nàng đang ở vào giai đoạn này.

Buổi tối ngày thứ tư, khoảng 10 giờ rưỡi, Diệp Tầm gọi điện tới, lúc đó nàng mới vừa tắm xong.

Nghe máy, đối phương chỉ nói năm chữ —— "Em đang ở trước cửa.

"
Nàng sửng sốt một chút, đầu trống rỗng mà mở cửa, nghênh diện liền bị chặn ngang ôm lấy.

Nàng muốn nói chuyện, nhưng Diệp Tầm trở tay đóng cửa lại liền hôn nàng, một bên hôn một bên lột bỏ bộ đồ ngủ vướng bận kia.

Giờ phút này không lời thắng có lời, toàn bộ niệm tưởng dùng hành động để biểu đạt.

Hà Dư dựa lưng vào tường bám lấy hai vai cô! !
! !
"Nhớ chị ——"
 
Back
Top Bottom