Ngôn Tình Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 20: Chương 20


Lục Nhiên Thành về nhà ông bà, Đinh Tiếu cũng chẳng ra ngoài, cô lười đến mức chỉ ở trong phòng, năm nào cũng vậy cô đều tự mình mua đồ trang trí tết, lại tự mình ăn cơm, đón giao thừa cũng một mình.

Cô ngước mắt nhìn điện thoại, hôm nay làm gì nhỉ?
Cơ mà chẳng phải hôm qua Lục Nhiên Thành mua cho cô tận hai quyển tiểu thuyết sao, xem ra hôm nay có chuyện làm rồi.

Đinh Tiếu ngồi vào bàn học vừa định tìm quyển tiểu thuyết vừa mua thì tiếng chuông điện thoại vang lên.

Đưa mắt nhìn cái tên hiển thị trên điện thoại.

“ *Alo ”
“ Ừm! Cậu mua đồ tết hết chưa* ” Lục Nhiên Thành đầu dây bên kia chậm rãi lên tiếng.

Đinh Tiếu ngửa đầu nhìn lên trần nhà, giọng điệu bình thản “ *Đã mua rồi! ”.

“ Ở chổ cậu tết có vui không*? ”
Lục Nhiên Thành gật gù “ Vui! nhà tớ năm nào cũng đông như vậy, đám nhỏ chạy khắp nhà náo nhiệt lắm ”.

Cô nghe xong thì cúi đầu, nhìn ra cửa sổ sáng, bên ngoài cũng có chút náo nhiệt “ *Thật tốt! ”.

“ Sao vậy? không vui à* ” Thấy cô có chút lạ, anh liền lên tiếng hỏi.

“ Vui chứ! ở đây cũng rất náo nhiệt ” Đinh Tiếu giật mình, nở nụ cười gượng gạo.

“ Tôi có việc ra ngoài cúp máy đây, tối nay còn phải đón giao thừa ” Còn chưa đợi đầu dây bên kia trả lời cô đã cúp máy trước, để điện thoại lên bàn, đặt cằm lên mu bàn tay.

Ngón tay nhỏ khẽ mân mê những cây sen đá trên thành cửa sổ, nhìn chúng đúng là có sức sống thật.

Nhóm chat điện thoại rôm rả như vậy, Tống Thụy còn khoe chưa đến giao thừa đã có tiền mừng, Tiêu Tuấn Nam cũng vừa mua được mấy món nhìn cũng rất hay ho.

Đinh Tiếu thở dài một hơi xong liền đi xuống bếp nấu đồ ăn, thường ngày cô đều ăn ở cửa hàng tiện lợi, không thì tìm đại cái gì đấy để ăn, hôm nào vui vẻ sẽ ra ngoài ngõ ăn một bát mì hoành thánh.

Một chút nữa cô sẽ ra ngoài ngắm bầu trời đêm giao thừa một chút.

Ở bên kia Lục Nhiên Thành còn đang giúp bà lặt rau ở cái bàn ngoài sân, không khí ở chổ anh có chút mát mẻ hơn nhiều, ở đây là dưới quê nên cũng rất náo nhiệt.

Hàng xóm cũng vô cùng vui vẻ.

Mẹ cậu mang ra một bình nước chanh dây, đặt lên bàn, rót cho bà ngoại một ly nước chanh dây xong liền quay sang nhìn cậu lên tiếng.

“ Khi nãy con nói chuyện với ai vậy? ”
“ Bạn gái à? Mẹ thấy con cười rất tươi đó ” Mẹ cậu là Từ Tuệ Lam là giám đốc của DNT do ba cầu điều hành, hai người họ rất ít khi về nước, đa số đều là công tác ở nước ngoài.

Lục Nhiên Thành giật mình “ Bạn gái gì chứ cậu ấy là bạn cùng bàn của con ” mẹ cậu không biết nghĩ cái gì cậu chỉ mới lớp 10 đã sợ anh không có bạn gái.

“ Vậy sao, ai mà biết được mẹ thấy con cười rất vui bình thường đâu có thấy con như vậy ” Mẹ cậu dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn cậu, bà thật sự muốn nhìn dáng vẻ cậu yêu đương quá đi mất.

Cậu không thèm nói nữa chỉ thở dài một cái sau đó uống một ly nước chanh dây, bà ngoại cậu bên cạnh cũng không nói giúp bà ấy còn bật cười hùa theo mẹ cậu.

Rõ ràng cậu chỉ mới lớp 10 mà? chỉ vừa mới 16 tuổi đã có thể yêu sao?
Bây giờ đã tối rồi, cả nhà anh cũng đã nấu cơm xong hết rồi, mọi người đều vui vẻ, năm nay thành tích của cậu và đám nhóc ở nhà cũng rất tốt.

Nhưng lâu lâu Lục Nhiên Thành lại liếc nhìn chiếc điện thoại của mình, cứ mấy phút lại nhìn một lần.

Đinh Tiếu ở bên kia, ngồi ở một quán cafe cô mặc chiếc áo bành tô màu trắng, bên trong là chiếc áo len cổ lọ cùng màu, cùng với quần jean ống xuống, mang đôi giày trắng.

Nhìn cô be bé lại có chút đáng yêu.

Cô gọi một ly trà trái cây, xong lựa một cái bàn có thể nhìn ra bên ngoài.

Ngoài đường hiện tại rất náo nhiệt, anh cũng nhanh chân mua đồ về nhà cùng nhau đón giao thừa, khoảnh khắc giao thừa chính là thứ không thể bỏ qua.

Pháo hoa rực rỡ xinh đẹp, có thể cùng người nhà ngồi cùng một mâm cơm vui vẻ trò chuyện, khoảnh khắc đó thật sự rất tuyệt nhưng hình như đã rất lâu rồi.

23 giờ 45 phút.

Tiếng chuông khiến Đinh Tiếu dời mắt.

Lại là Lục Nhiên Thành? cậu ấy gọi cô mãi như vậy, cô còn tưởng là cậu ấy nhớ cô đấy, sáng sớm đã gọi, trưa gọi bây giờ lại gọi.

Cô ấn nút nghe máy, vì đeo tai nghe nên cô đặt điện thoại trên bàn.

“ Alo ”.

“ Vẫn đang nghe đây ” Lục Nhiên Thành mỉm cười trả lời cô.

Đinh Tiếu bật cười khi nghe thấy giọng cậu “ Không đón giao thừa với gia đình à? ” chẳng phải anh nói ở đó rất náo nhiệt sao?
“ Ừm mọi người đang ở bên ngoài ” Lục Nhiên Thành dời mắt đang nhìn ra bên ngoài, mọi người vẫn còn đang cùng nhau chơi bài, lại còn uống trà đàm đạo.

Lục Nhiên Thành lại lên tiếng hỏi cô “ Cậu đang ở bên ngoài à? tớ nghe thấy có chút ồn ”.

“ Ừm ” Cô chỉ khẽ nói một cái.

“ Khi nào cậu về đây? ” Cô không biết nói gì đành lên tiếng hỏi anh tiếp tục, ánh mắt vẫn còn đang nhìn ra bên ngoài.

“ Mùng 3 sẽ về.

Sao vậy? nhớ hàng xóm đẹp trai của cậu rồi à ” Lục Nhiên Thành giọng điệu có chút trêu chọc cô, cậu không biết giờ này sao cô lại ở bên ngoài.

Đinh Tiếu nghe cậu trêu chọc cũng bật cười theo đáp lại “ Ai nhớ cậu làm gì, không có cậu không làm phiền tớ, hết kỳ nghĩ cậu về cũng được tốt nhất đừng về sớm ” cái tên này, cậu ta từ khi nào có thể nói nhiều như vậy chứ.

“ Haha! ”.

“ Tiếu Tiếu năm mới vui vẻ ” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói ấm áp của Lục Nhiên Thành khiến Đinh Tiếu sững người.

Pháo hoa trên bầu trời bắt đầu bắn lên rồi, một màu rực rỡ đón chào một năm mới đầy bình an hạnh phúc và thật vui vẻ.

Cô mỉm cười nụ cười có chút ấm áp đáng yêu “ Nhiên Thành năm mới vui vẻ ”.

“ Ừm ” Cậu nở nụ cười, mấy giây sau cậu nghe được tiếng pháo hoa thì cô cũng cúp máy rồi.

Anh ra ngoài cùng mọi người xem pháo hoa đông đúc vui vẻ.

Ở đây cô cũng đứng nhìn pháo hoa, trên tay là ly trà trái cây, chỉ tiếc là năm nay cô chỉ có một mình đứng xem pháo hoa.

“ Năm Mới Vui Vẻ ”!.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 21: Chương 21


Nhóm Chat của bọn họ bao gồm Đinh Tiếu, Lục Nhiên Thành, Từ Cảnh, Lư Mỹ, Tiêu Tuấn Nam, Lê Tư Tư, Tống Thụy.

Mỗi người đều gửi một câu chúc mừng năm mới.

Lục Nhiên Thành nhìn tấm hình mà mình nhặt được của cô sau đó mỉm cười, nụ cười vô của anh khiến anh đẹp trai hơn so với vẻ mặt bình thản và ít nói của cậu ngày thường.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, cậu còn tưởng là Đinh Tiếu gọi nhưng liếc mắt thấy cái tên Tiêu Tuấn Nam liền nhíu nhíu mài nhưng vẫn nhấc máy lên nghe.

Làm anh mừng hụt giọng điệu có chút lạnh nhạt “ Alo ”.

“ Lục ca! Chúc Cậu Năm Mới Vui Vẻ ”.

Tiêu Tuấn Nam bên kia nhí nha nhí nhố lên tiếng đáp lại Lục Nhiên Thành.

“ Ừ năm mới vui vẻ ” Lục Nhiên Thành bình thản đáp lại cậu ta.

“ Lục ca! Chỗ cậu giao thừa có vui không ” Tiêu Tuấn Nam có chút tò mò, nhà cậu và Tư Tư gần nhau khi nãy hai người họ vừa chạy ra bên ngoài ngõ đón giao thừa xem pháo hoa.

Rất vui vẻ Lê Tư Tư còn cười rất tươi nữa.

“ Cũng tạm! mọi người thì sao? ” Lục Nhiên Thành vừa cầm cốc nước uống một ngụm rồi đứng ngoài ban công nói.

“ Ở đây vui lắm đó! Chỉ là không biết Tiếu Tiếu thế nào ” Tiêu Tuấn Nam nhắc đến cô tâm trạng liền có chút trùng xuống, bọn họ không phải chơi ngày một ngày hai nên rất rõ mỗi dịp tết Đinh Tiếu nếu không đi cùng bọn họ thì cô đều ở nhà đọc tiểu thuyết.

Lục Nhiên Thành nghe đến đây thì hàng chân mày liền nhíu lại có chút không hiểu ý của Tuấn Nam “ Cậu ấy làm sao? ”
“ Tư Tư nhà tôi nói hình như năm nay mẹ Đinh Tiếu lại không về dì ấy làm việc tận Pháp hình như tết nào dì ấy cũng không về, Đinh Tiếu đều đón tết một mình cả ” Tiêu Tuấn Nam có chút buồn rầu nói, nếu cậu mà là Đinh Tiếu lại còn là con gái, có lẽ cậu sẽ rất tuổi thân.

Cậu nghe xong liền sững người, cô như vậy lại không nói với cậu? lại còn nói đón tết rất vui nữa? Cả ngày nếu cậu không gọi thì cô cũng không gọi cho cậu.

“ Ừ tớ có việc cúp máy trước đây ” Lục Nhiên Thành thất thần cúp máy trước.

Cậu nhấn gọi vào số của cô, nhưng cô không nghe máy.

Nhắn wechat cũng không thấy trả lời ngay cả nhắn gọi cô trong nhóm cô cũng không hồi âm.

Đinh Tiếu ở bên kia điện thoại để chế độ im lặng, cô ngồi xem tivi ăn trái cây một cách thông thả, trên bàn còn có vài quyển tiểu thuyết.

Xem đến mức mí mắt sụp xuống mà ngủ quên mất.

Giao thừa của cô cứ trôi qua một cách bình thản như vậy, ngoài việc ra ngoài ngắm pháo hoa, thì mọi thứ đều giống ngày thường.

Lục Nhiên Thành ở bên kia, cậu đang sắp xếp quần áo để quay lại thành phố Đại Bạch, cậu không ngờ cô vậy mà chỉ đón tết một mình.

Mẹ anh cầm lấy cốc nước uống một ngụm rồi nhìn cậu lên tiếng “ Con định đi đâu à? ”.

“ Con quay về Đại Bạch sớm hơn một chút, bạn bè con có hẹn với nhau rồi ạ ” Lục Nhiên Thành cẩn thận giải đáp thắc mắc của mẹ mình, dù sao mẹ cậu cũng không quản mấy chuyện này quá nhiều.

Nên cậu cũng cảm thấy rất thoải mái, thậm chí mẹ anh còn ủng hộ việc yêu sớm.

Mẹ cậu không nói gì nữa, bà quay về phòng chỉ là có chút thắc mắc rốt cuộc là chuyện gì mà có thể khiến con trai bà gấp gáp như vậy, còn phải quay về vào mùng 1 tết.

Sáng hôm sau tiếng chuông nhà đánh thức Đinh Tiếu cô dụi dụi mắt, mơ mơ màng màng không biết ai đến vào sáng sớm, còn là mùng 1 tết nữa chứ đùa nhau chắc.

Trên người là bộ đồ ngủ pijama màu hồng có chút đáng yêu, chân đi dép bông hình con gấu cũng màu hồng, cô chậm rãi đi đến mở cửa ra, đôi mắt vẫn còn nhíu nhíu lại vì buồn ngủ.

Cánh cửa vừa mở ra Lục Nhiên Thành ở bên ngoài vui vẻ vẫy tay chào cô “ Đinh Tiếu! Hàng xóm đẹp trai của cậu về r!.

.


“ RẦM ”
Đinh Tiếu đóng cửa một cái rất lớn khiến Lục Nhiên Thành đứng trơ người không hiểu chuyện gì, chẳng lẽ cô không vui sao?
Ở bên trong hai mắt cô mở to, không load kịp tình huống hiện tại, rốt cuộc sao Lục Nhiên Thành lại ở đây? không phải đang cùng gia đình đón tết à, có phải cô hoa mắt rồi không vậy?
Không thể nào như vậy được đâu.

Cô hít một hơi rồi xoay người tay chậm rãi đặt lên đồ vặn cửa, run run mở cửa ra xem lại một lần nữa, cánh cửa vừa mở đã thấy Lục Nhiên Thành mặt mài xám xịt đứng khoanh tay nhìn cô.

“ Cậu! cậu sao lại ở đây? chẳng phải nói mùng 3 mới về sao? ” Đinh Tiếu có chút không hiểu hỏi.

Lục Nhiên Thành nhướn mài “ Sao? về sớm không được à? không định đón tiếp à? ” cậu chạy về đây muốn đón tết cùng cô vậy mà cô còn nói như vậy đùa anh chắc.

“ Không phải! cậu vào nhà đi ” Đinh Tiếu lắc đầu đến ngốc đứng nép sang một bên mời cậu vào nhà của mình.

Rốt cuộc sao cậu lại về sớm như vậy cô cũng không biết được, việc cô nên làm bây giờ chính là phải mau vệ sinh cá nhân thôi, không thể mặc bộ đồ này ở trước mặt cậu ta được.

Lần trước cô đã bị cậu chọc quê bây giờ cậu chắc chắn sẽ lại bình luận về bộ đồ này của cô nữa mất.

Lục Nhiên Thành quay lại đã thấy cô chạy vào nhà vệ sinh cậu cũng chỉ bật cười, cầm túi đồ ăn mà mẹ đưa, cậu đi vào bếp đổ từng món ra bát, xong đặt ngay ngắn trên bàn ăn.

cậu còn tiện thể mở tủ lạnh của cô ra xem, tất cả đều chứa nước tăng lực bò húc, rất nhiều còn lại đều là trái cây, cậu có chút nhíu nhíu mài.

Uống cái này lâu ngày chắc chắn sinh bệnh.

Thẳng tay gom cả đống bò húc của cô vào sọt rác.

cậu ra ngoài cửa hàng tiện lợi gần nhà, đi đến quầy nước đóng chai, chọn rất nhiều loại nước trái cây nguyên chất, mỗi loại đều lấy hai ba chai, còn cẩn thận đọc kỹ từng thành phần trên vỏ chai nữa.

Vệ sinh cá nhân thay đồ xong, ở nhà cô mặc một chiếc quần jeans ống xuông cùng với chiếc áo sơ mi cụt màu đỏ, còn có hai cái túi phía trước trông vô cùng đáng yêu.

Nhưng mà Lục Nhiên Thành đi đâu rồi? đồ ăn cậu ấy mang đến sao? còn nhiều như vậy.

Cô vừa định lấy điện thoại ra gọi cho Lục Nhiên Thành thì cậu cũng về đến.

Trên tay còn xách hai túi lớn nhìn thoáng qua đã biết là đi cửa hàng tiện lợi rồi.

Cô nhìn cậu xong liền lên tiếng thắc mắc “ Lục Nhiên Thành cậu mua cái gì nữa vậy? ”
“ Nước trái cây, chẳng lẽ cậu định uống hết đống bò húc đấy à? lâu ngày sẽ chết đấy đừng uống nữa ” Cậu mang hai túi đặt cạnh tủ lạnh, sau đó cẩn thận mở ra xếp từng chai một vào tủ lạnh cho cô.

Đinh Tiếu liếc mắt một cái, không thấy đống bò húc của cô đâu, còn cậu là đang làm cái gì vậy chứ?
“ Nhưng đống bò húc đó không thể bỏ được tôi tốn rất nhiều tiền ” Cô có chúc luyến tiếc.

Nhưng vậy mà cậu lại thẳng thừng đáp lại cô “ Bỏ rồi, trong sọt rác ” cậu còn chỉa tay về phía sọt rác sau đó mỉm cười.

Cô đứng hình mất mấy giây, xoay người nhìn sọt rác đúng là đống bò húc của cô đều nằm ở trong đây, đùa nhau sao chứ nó ngon như vậy mà nếu không uống cô sẽ không thức đọc tiểu thuyết được.

Cậu xếp nước xong liền đứng dậy “ Đừng nhìn nữa, ăn cơm thôi của mẹ tôi nấu đấy ”.

“ Thật à? ” Hai mắt của Đinh Tiếu sáng rõ rệt lấp la lấp lánh nhìn anh hỏi lại một lần nữa.

“ Ừm! ăn thôi ” Anh xoa xoa đầu cô kéo cô vào trong chỗ ngồi.

Đinh Tiếu vô cùng phấn khích, ăn cũng rất được gấp hết món này đến món khác không chừa cái gì.

Cô còn vô cùng vui vẻ ăn rất ngon lành, lại không để ý ánh mắt của cậu nhìn cô có chút ấm áp, lại có chút nuông chiều.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 22: Chương 22


Bọn họ dùng bữa xong Đinh Tiếu liền muốn ra ngoài, Lục Nhiên Thành cậu cũng chiều theo ý của cô, một lớn một nhỏ, một người đi trước một người đi sau.

Cô kéo Lục Nhiên Thành đi xem phim, bộ phim lần trước vẫn chưa được xem, bây giờ vẫn còn chiếu cô muốn đi xem lại, lần trước thì hết vé nên bây giờ phải đi sớm mới được.

Cậu thở dài mặc kệ bị cô lôi kéo đi.

“ Muốn xem cái nào ” Lục Nhiên Thành quay đầu hỏi Đinh Tiếu.

“ Cái này ” Cô chỉ tay vào bộ phim hôm trước.

Cậu gật đầu đứng mua vé cho cả hai, mua cả bắp và nước Đinh Tiếu ngồi đợi cậu, ánh mắt một nhiên nhìn thấy một số bạn nữ phía sau Lục Nhiên Thành mỉm cười thẹn thùng.

Nhìn đã biết là muốn xin số điện thoại của Lục Nhiên Thành rồi, chết thật cậu đẹp lắm sao? thấy nhan sắc cũng bình thường mà.

Đinh Tiếu sững người khi nhìn thấy Lục Nhiên Thành lắc đầu từ chối còn chỉa tay về phía cô rồi nói cái gì đó mà cô không nghe được.

Chỉ nhìn thấy mấy cô gái đó nhìn cô với vẻ mặt khó chịu lại còn ganh tị nữa.

Rốt cuộc cậu nói cái gì mà họ lại thái độ như vậy?
Cậu mang vé xem phim cùng bắp nước đưa cho cô một ly, Đinh Tiếu cầm lấy ly nước sau đó cùng cậu đi vào bên trong, cô có chút tò mò.

“ Khi nãy cậu nói gì mà mấy cô gái đó lại liếc tôi vậy? ”.

Cậu bình thản đáp “ Tôi nói nếu còn không tránh đường trễ giờ phim chiếu thì cậu sẽ xé xác họ ” anh mỉm cười trêu chọc cô.

Đinh Tiếu tức giận đá vào người anh một cái “ Nói cái gì vậy hả ” cái tên này tối ngày đi bêu xấu cô như vậy chết thật.

Hai người họ vừa vào thì phim cũng vừa bắt đầu chiếu, họ ngồi ở giữa nên tầm nhìn rất tốt, Đinh Tiếu vô cùng thích thú xem phim, đây là bộ phim thanh xuân vườn trường vừa mới ra được mọi người vô cùng yêu thích.

Thái độ của nam chính dành cho nữ chính rất ôn nhu, cũng rất dịu dàng còn vô cùng cưng chiều nữa, muốn cái gì đều được chiều.

Lục Nhiên Thành nhíu nhíu mài nhìn cô đang tủm tỉm cười mãi khi nhìn thấy nam chính, những lúc phóng to gương mặt điển trai của nam chính cậu còn nhìn sang thấy mắt cô lấp la lấp lánh.

“ Đẹp trai lắm sao? ” Cậu có chút khó chịu lên tiếng hỏi.

Đinh Tiếu ngây ngô mỉm cười “ Đẹp chứ, vừa đẹp trai lại còn ấm áp, thích chết mất ” cô rất mê đọc tiểu thuyết vậy nên những thể loại này cô rất thích.

“ Không coi nữa ” Cậu tức giận đứng bật dậy bỏ ra ngoài, trước sự ngỡ ngàng của Đinh Tiếu.

Phim cũng sắp hết rồi mà còn bỏ đi như vậy, cô cũng không thể ở lại vội ôm lấy bắp nước chạy theo phía sau Lục Nhiên Thành.

“ Lục Nhiên Thành cậu đi đâu vậy, phim chưa hết mà ” Cô mệt mỏi đuổi theo.

“ Cậu tự đi mà coi, cái đồ mê trai ” Lục Nhiên Thành đi thẳng qua khu vui chơi gần đó.

Nhưng còn chưa đi được mấy bước đã nhìn thấy Tiêu Tuấn Nam đang cùng Lê Tư Tư bước ra từ rạp phim đối diện, cmn cậu quên nói với cậu ta là cậu đã về bây giờ gặp ở đây biết làm sao?.

Đinh Tiếu cuối cùng cũng đuổi kịp cô thở hồng hộc vịnh lấy vai anh lẩm bẩm nói “ Cậu! cậu bị cái gì vậy chứ còn chưa xem xong ”.

“ Đinh Tiếu! Lục Nhiên Thành!????? ” Tiêu Tuấn Nam trợn tròn mắt, Lê Tư Tư cũng bất ngờ.

Cô nghe thấy giọng của Tiêu Tuấn Nam liền ngẩn đầu dậy nhìn, cmn hai người này cô còn tưởng là bận đi chúc tết gia đình nên mới không rủ họ, hoá học ra là cùng nhau đi xem phim à?
“ Hai cậu đi xem phim à? chỉ có hai người ” Tiêu Tuấn Nam nhìn Nhiên Thành ánh mắt có chút trêu chọc hỏi.

Cậu nhếch mép kéo Đinh Tiếu đứng thẳng dậy thông thả như không có gì “ Cậu đoán xem? chẳng phải cậu đi cũng chỉ hai người thôi à? ”.

“ Lê Tư Tư cậu nói đi có phải cái tên này sang nhà phiền cậu ép cậu đi không? ” Đinh Tiếu nhìn Lê Tư Tư lên tiếng còn liếc nhìn Tiêu Tuấn Nam bằng cặp mắt viên đạn nữa.

Cái tên này dụ dỗ làm hư Tư Tư nhà cô hết rồi.

“ Không có là mình rũ cậu ấy ” Tư Tư mỉm cười lắc đầu.

Cô đứng hình nhìn hai người họ, Tiêu Tuấn Nam còn bày ra vẻ mặt khiêu khích cô.

“ Nghe không nghe không chân ngắn Tiếu Tiếu ” Tiêu Tuấn Nam thè lưỡi chọc cô.

Lục Nhiên Thành nắm cổ áo kéo Đinh Tiếu đang định xông đến đánh Tiêu Tuấn Nam lại, cậu mạnh dạng kéo cô đi đến khi vui chơi ở bên phải, mặc kệ bọn họ dù sao cũng không liên quan đến ông đây.

“ Lỡ gặp rồi, chúng ta đi chung đi ” Tiêu Tuấn Nam cũng nắm lấy tay Tư Tư kéo cô nàng đi theo hai người họ.

Dù sao cũng có dịp ra ngoài không thể về sớm như vậy được, tranh thủ đi chơi cho đã.

Đinh Tiếu, Lục Nhiên Thành, Tiêu Tuấn Nam, Lê Tư Tư đứng trước cửa phòng mua thẻ, nhíu nhíu mài nhìn hai còn người cãi nhau ở chỗ trò chơi ném bóng ở gần đó.

Chớp chớp mắt mấy cái Lư Mỹ và Từ Cảnh đang vừa chơi vừa cãi nhau.

Không phải trùng hợp như vậy chứ? hai người họ vậy mà cũng ở đây à? cũng thật ra ai cũng có âm mưu riêng.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 23: Chương 23


Lư Mỹ và Từ Cảnh cũng quay đầu nhìn bốn người kia, sáu người đứng nhìn nhau, rốt cuộc bọn họ đều như nhau cả thôi, đều tách nhau ra đi lẻ.

Đinh Tiếu lúc này cũng cảm thấy có chút nhức đầu, không biết giải thích thế nào.

“ Bắt đầu từ Lục Nhiên Thành và Đinh Tiếu đi ” Tiêu Tuấn Nam cầm ly trà vải nhấp một ngụm nhìn sang Lục Nhiên Thành và Đinh Tiếu.

Cô giật mình nhìn Tiêu Tuấn Nam sau đó lấp ba lấp bấp giải thích “ Là tôi muốn dùng mấy ngày nghĩ để ôn bài mới nhờ Lục Nhiên Thành đến đây đều do học mệt quá muốn giải trí ” nếu bây giờ nói Lục Nhiên Thành mang cả đồ ăn đến cho cô thì Tiêu Tuấn Nam chắc chắn tức chết.

“ Cậu giải thích nhiều như vậy làm gì? Là tôi rảnh rỗi chạy về đây đón tết với cậu ấy thì sao? ” Lục Nhiên Thành nhíu nhíu mài lạnh lùng, không chút cảm xúc nói sẵn tiện cầm lấy ống hút đâm vào ly trà trái cây nhiệt đới cho Đinh Tiếu.

Tiêu Tuấn Nam suýt chút thầy sốc đến mức ngất ngay tại đó, đùa sao? hôm qua đúng thật cậu ta gọi cho Lục Nhiên Thành cậu vẫn còn ở nhà ông bà ăn tết, sáng hôm sau đã thấy ở đây.

Đinh Tiếu đúng là có sức ảnh hưởng thật.

“ Tiêu ngốc nghếch cậu đừng tin cậu ấy, tôi không muốn bị Liễu Thanh bức chết đâu ” Đinh Tiếu xua xua tay không chấp nhận chuyện Lục Nhiên Thành nói thẳng ra như vậy.

Lục Nhiên Thành kéo chiếc mũ lưỡi trai xuống che đi ánh mắt khó chịu của bản thân khi nghe cô nhắc đến Liễu Thanh cộng thêm việc cô phũ nhận chuyện anh chạy về đây là vì cô.

Thật uổng công.

Tiêu Tuấn Nam nhìn thấy Lục Nhiên Thành không vui, cậu ta liền chuyển hướng sang Lư Mỹ và Từ Cảnh, đang hóng hớt chuyện của Đinh Tiếu và Lục Nhiên Thành.

“ Từ Cảnh! không phải cậu nói phải đi mừng tuổi à? ”
“ Mừng tuổi về rồi chán quá nên rủ cậu ấy đi chơi ” Từ Cảnh nở nụ cười trừ, thật ra Lư Mỹ và Từ Cảnh ở chung tiểu khu, sáng sớm Từ Cảnh đã sang nhà cô nàng chúc tết rồi lôi cô nàng chạy đến đây.

Tưởng Tiêu Tuấn Nam ông đây dễ lừa lắm chắc? cái tên này nhìn đã biết nói xạo rồi “ Lư Mỹ cậu nói đi ”.

“ Nói cái gì chứ, sao cậu không nói sao cậu rủ Tư Tư đi mà không rủ bọn tôi ” Đinh Tiếu tức giận nhìn Tiêu Tuấn Nam nói, đùa với bà chắc, cậu ta dụ dỗ Tư Tư nhà bọn họ đi chơi vậy mà còn ở đây hỏi tội sao?
Đinh Tiếu đứng dậy kéo tay Lục Nhiên Thành rời đi vào khu vui chơi, nhưng cậu cũng không phản đối mà tình nguyện để cô kéo đi trước mắt của mấy người kia.

Bước chân cô khự lại khi nhìn thấy máy gấp thú, trong đó có một con gấu bông hình con chó xám rất dễ thương vẻ mặt nó còn có chút tức giận.

Lục Nhiên Thành lúc này mới cất điện thoại cậu ngẩn đầu lên nhìn máy gấp thú.

Xong liền xoay người ra phòng mua thẻ để mua, anh chỉ mua đúng 3 thẻ rồi quay lại nhìn cô vẫn nhìn chăm chăm con chó xám ở bên trong.

“ Muốn cái đó à? ” Lục Nhiên Thành chậm rãi hỏi cô.

Đinh Tiếu gật gật đầu “ Ừ cậu có thấy dễ thương không? ”.

“ nhích ra một bên, tớ mang cái đó về cho cậu ” Lục Nhiên Thành kéo cô nhích ra một bên, anh bắt đầu bỏ thẻ vào máy rồi di chuyển cái tay cầm ở trên máy.

Nheo mắt một cái liền xác định được vị trí mà thả cần gấp thú xuống, đúng thật là trúng nhưng mà lại trúng con thỏ trắng chứ không phải con chó xám kia.

Không phải chứ? cậu canh kỹ như vậy mà lại trúng con thỏ à?
Lúc này đám người Tiêu Tuấn Nam cũng chạy đến, xem trò vui của cậu.

Lục Nhiên Thành bỏ vào một thẻ nữa, anh quyết tâm phải lấy được con chó xám cho Đinh Tiếu nếu không anh chắc chắn mua hết số thẻ ngày hôm nay để chơi.

Lần này một tiếng cạch vang lên.

Bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về bên trong tủ gấp thú, Đinh Tiếu cũng có chút hồi hộp nhìn theo, cô cầm con thỏ trắng trên tay, thật ra không trúng cũng không sao dù sao mấy cái này đều là lừa tiền người ta.

Đúng thật cậu gấp bao nhiêu thẻ cũng không trúng, cứ 5 thẻ xong đến 10 thẻ rồi lại 20 thẻ đều trúng mấy con khác con chó xám vẫn ở yên một chỗ.

Tiêu Tuấn Nam thấy anh sắp đập cái máy đến nơi rồi liền ngăn lại.

Đinh Tiếu cũng kéo tay anh lắc đầu “ Đừng gấp nữa, cái mày này là lừa người, cậu gấp cho Tư Tư ba con, Lư Mỹ cũng ba con tớ cũng ba con rồi vậy là đủ rồi ” cô sợ gấp thêm nữa quản lý sẽ đuổi bọn họ mất.

Lục Nhiên Thành lúc này mới nhìn cô xong khẽ gật đầu, không chơi nữa, lừa người đúng thật là lừa người đi chơi cái khác cậu nhất định sẽ thắng.

“ Chơi cái khác đi ” Cậu lên tiếng, trong tay vẫn còn rất nhiều thẻ.

“ Đúng đó đúng đó ” Tiêu Tuấn Nam gật gù cầm lấy một ít thẻ trên tay của Lục Nhiên Thành, khi nãy vì tức quá nên cậu đã mua cả một rổ thẻ rồi.

Bọn họ đi chơi cái khác, nhưng Đinh Tiếu chỉ thở dài một hơi cô đúng là có chút tiếc con chó xám đó thật.

Nhưng không sao cậu ấy gấp cho cô nhiều như vậy, ở nhà cũng rất nhiều không cần con chó xám đó nữa, nếu chơi nữa Lục Nhiên Thành sẽ tức chết.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 24: Chương 24


Đến chiều mọi người đều tản nhau ra về Đinh Tiếu vô cùng vui vẻ đi phía trước, phía sau là Lục Nhiên Thành thông thả đút tay vào túi quần ánh mắt dáng lên vật nhỏ trước mắt chăm chú.

Lâu lâu lại khẽ mỉm cười.

Cậu như là đang đi giữ trẻ nhỏ, cô có chút nhỏ nhắn đáng yêu, thành tích học tuy không tốt nhưng ít ra cũng biết cố gắng mà tiến bộ, còn hai tháng nữa là bọn họ thi cuối kỳ.

Hết học kỳ sau lại tách lớp tự nhiên hoặc xã hội.

“ Tiếu Tiếu! Chúng ta đi xiên thịt dê nướng đi ” Lục Nhiên Thành vươn tay kéo cô lại.

Cô quay đầu nhìn anh “ Được đi thôi ”.

“ Xiên thịt dê, xiên thịt dê tôi đến đây ” Đinh Tiếu vô cùng thích món này, lúc trước đi học về cùng Lục Nhiên Thành cậu không cho cô ăn nói nó không tốt cho sức khoẻ, ăn nhiều rất nóng.

Vậy nên hiếm khi được cậu mời, cô tất nhiên không ngại.

Bọn họ đứng trước quầy thịt xiên, Đinh Tiếu hít hít, nước miếng sắp trào ra đến nơi rồi cô gọi hẳn 10 xiên thịt dê, Lục Nhiên Thành chỉ biết bất lực nhìn cô.

Dù sao cũng là ngày vui, cậu chiều cô một chút sẽ không sao.

Đinh Tiếu cầm mười xiên thịt dê trong tay, cô không ngừng cảm thán rằng nó rất thơm, chỉ tiếc rằng Lục Nhiên Thành không thích ăn, đành để bà đây xử đẹp mười xiên này rồi, tuyệt vời quá đi mất.

“ Tiếu Tiếu muốn sang nhà tôi chơi không? ” Lục Nhiên Thành nhìn cô.

Khoé môi cô giật giật, cái tên này không phải đầu năm đã bắt cô vùi đầu vào bài tập chứ, chắc cô sẽ phát điên mất
“ Không đi đâu ”
“ Được vậy tôi sang nhà cậu ” Lục Nhiên Thành gật gù nói với cô.

“ Lục Nhiên Thành cậu không phải muốn tôi học đến phát điên đó chứ ” Đinh Tiếu nhìn anh ngay cả thịt dê cũng không muốn ăn nữa, không phải đây là hối lộ đó chứ.

Con người Lục Nhiên Thành xấu xa như vậy sao có thể tốt bụng như vậy, sao cô lại không nghĩ đến chứ.

Vừa thấy đến nhà Đinh Tiếu nhanh chân, chạy đi thẳng vào nhà cô đứng trước cửa “ Cậu tối ngủ ngon nhé ” cô nói xong liền mất dạng.

Cậu chỉ mỉm cười cầm điện thoại gọi cho Tiêu Tuấn Nam, anh còn có việc nhất định phải làm, bây giờ càn không thể chậm trễ được.

*
Qua kỳ nghĩ bọn họ trở lại với việc học tập, Đinh Tiếu trên tay là hộp sữa dâu, ngày đi học đầu năm mới đã gặp phải Liễu Thanh.

Cô ta cùng đám bạn của cô ta như muốn nhai tươi nuốt sống cô vậy, đúng là Lục Nhiên Thành chỉ thích gây cho cô thêm nhiều kẻ thù, cô sống rõ ràng tốt bụng thế mà
Lê Tư Tư nhìn thấy cô vào lớp mặt mài bí xị thì lên tiếng hỏi “ Tiểu Tiếu, cậu sao vậy? ”
“ Không sao, không sao ” Cô ôm cặp vừa định đặt mông ngồi chỗ của Lư Mỹ.

Thì Lục Nhiên Thành bên dưới đã ho khan “ E hèm ”
Lư Mỹ, Tiêu Tuấn Nam và Lê Tư Tư đều quay đầu nhìn cậu, khó hiểu xong nhìn thấy Đinh Tiếu không tình nguyện đi về chỗ ngồi ban đầu ở dưới Lê Tư Tư còn cạnh Lục Nhiên Thành.

Liền hiểu ra vấn đề.

Cậu mỉm cười hài lòng, đưa cho cô con gấu bông chó xám, khiến mọi người một phen hốt hoảng.

Đây không phải con chó xám đầu năm mới Đinh Tiếu muốn có sao?
“ Cậu nói thật đi đã chơi bao nhiêu thẻ rồi ” Đinh Tiếu bật cười cầm lấy còn lên tiếng trêu chọc.

Chưa đợi Lục Nhiên Thành trả lời thì Tiêu Tuấn Nam đã lên tiếng trước “ Tiếu Tiếu tôi nói cậu, chỉ vì cậu muốn thôi cậu ta đã bắt tôi quay lại khu vui chơi đứng gấp thú với cậu ta, đến tận một rỗ thẻ mới được con chó này đấy ”.

“ Rất Đáng Trân Trọng ” Tiêu Tuấn Nam còn liếc xéo Lục Nhiên Thành nhấn mạnh từng chữ một.

Cái tên này thích người ta thấy rõ, còn bày đặt không chịu thừa nhận.

“ Ồ ” Lê Tư Tư và Lư Mỹ ồ lên một cái.

Đến Đinh Tiếu ngang ngược như vậy cũng cảm thấy ngượng ngùng, nhìn sang Lục Nhiên Thành như con người khác nhìn cô.

“ Cậu là có ý gì vậy? ” Đinh Tiếu nhéo vào tay của cậu một cái nhỏ giọng nói, ánh mắt còn mang theo sự cảnh cáo tuyệt đối.

Lục Nhiên Thành không còn lạnh lùng khó chịu nữa, mà ngược lại tâm tình còn tốt chán, cậu nghiên đầu nói nhỏ vào tai của cô.

“ Là đang theo đuổi cậu đó, không nhìn thấy à ”

Đùnggggg!
Một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu của Đinh Tiếu.

Đây là tình huống gì đây? cái gì mà theo đuổi cô chứ có phải muốn kéo thêm cho cô nhiều anti fan không vậy trời.

“ Lục Nhiên Thành đùa không vui chút nào haha ” Cô đẩy cậu ra bình thản nói, tựa như những lời khi nãy đều là nói hưu nói vượn không quan tâm.

“ Không đùa, cứ từ từ suy nghĩ cũng được ” cậu dùng ngón tay gõ gõ lên bàn, nở nụ cười vô cùng đắc ý.

Ngược lại với Lục Nhiên Thành, Đinh Tiếu vô cùng hốt hoảng không biết phải làm thế nào, cô sắc mặt trắng bệch, như thể gặp ác mộng vậy.

Không phải Lục Nhiên Thành thích cô thôi đã là ác mộng rồi, thật sự là cơn ác mộng đó.

Để đám Liễu Thanh biết được chắc chắn cô xong rồi, không biết bao nhiêu group anti cô được lập nên nữa.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 25: Chương 25


Kể từ sau khi bản thân thừa nhận muốn theo đuổi cô Lục Nhiên Thành bám Đinh Tiếu ngày một nhiều hơn, như là hình với bóng mà ai cũng nhìn ra được chỉ mỗi nhân vật chính là khó chịu ra mặt không muốn đối diện với sự thật.

Đinh Tiếu muốn đi giặt đồ lau bảng, cô vừa bực bội vừa đi lại nhìn thấy Lục Nhiên Thành đang đứng ở nhà vệ sinh, trên tay còn kẹp điếu thuốc.

CMN học sinh giỏi cũng hút thuốc sao? chẳng phải lúc cậu ta chuyển đến là một good boy chính hiệu không dính bụi trần à? có phải bị đám Tiêu Tuấn Nam dạy hư rồi không?
Xem ra cho dù cậu ta có hút thuốc cũng không liên quan đến cô, phải đi xuống tầng giặc lau bảng vậy.

Đinh Tiếu vừa định xoay người rời đi.

“ Đứng lại! ” Lục Nhiên Thành đưa mắt nhìn cô, cậu nhíu nhíu mài nhìn con thỏ nhỏ muốn bỏ chạy này.

“ Tôi còn phải giặc lau bảng sắp trễ giờ rồi, cậu cũng về sớm đi học sinh giỏi vào trễ thì không tốt đâu ” Đinh Tiếu giật mình chột dạ quay đầu lại nhìn Lục Nhiên Thành đang dụi bỏ điếu thuốc trên tay, dựa vào tường khoanh tay lại nhìn cô.

“ Lại đây giặt ” Cậu nhướng mắt về phía nhà vệ sinh.

Cô cắn chặt răng chậm rãi đi đến, lướt ngang Lục Nhiên Thành mà đến bồn rửa mặt bên ngoài giặt lau bản, đột nhiên nhìn thấy Lục Nhiên Thành đi vào còn chốt khoá cửa nhà vệ sinh lại.

Cậu tiến đến chỗ cô, khiến cô giật mình quay đầu trợn tròn mắt, dáng vẻ này của Lục Nhiên Thành là sao chứ? cái gương mặt này cũng ra vẻ ma mị quá rồi.

“ Cậu làm gì vậy? ” Đinh Tiếu dựa vào bồn rửa mặt.

Hai tay cô bị Lục Nhiên Thành chống tay lên bồn rửa mặt khoá chặt cô trong lòng mình, cậu nhướng mài thích thú nhìn cô “ Sao lại né tôi? ra về cũng không đợi? ”.

“ Tôi có việc bận mà ” Đinh Tiếu né tránh ánh mắt của Lục Nhiên Thành, cô không dám nhìn thẳng vào mắt cậu sợ chết đi được.

Cậu khom người đến gần cô, gương mặt sắp áp sát vào nhau môi cậu mấp mấy “ Hôm nào cũng bận? cậu nói xem cậu bận cái gì? ”
“ Tôi đi làm thêm ” Cô thở hắc ra một hơi, nhìn cậu khổ sở nói, dạo gần đây cô sáng đi học trưa đi làm đến tối lại học làm bánh.

Sau này cô muốn mở một cửa hàng bánh ngọt, giúp đỡ những người khó khăn, dù không có nhiều tiền nhưng bánh cũng có thể giúp người ta đỡ đói.

“ Vậy chi bằng cậu đồng ý sau này làm vợ tôi đi, chỉ cần cậu đồng ý ngây bây giờ tôi lập tức bao nuôi cậu cả đời ” Lục Nhiên Thành nhếch mép, lấy tay mân mê vành tai của cô.

“ Lục Nhiên Thành! Tôi chỉ mới 16 tuổi gần 17 còn chưa đủ tuổi yêu đương ” Đinh Tiếu đẩy cậu ra, cô liếc mắt nhìn cậu sau đó chậm rãi lên tiếng.

“ Đợi đến khi cậu tròn 18 tuổi, cậu phải làm bạn gái tôi ” Cậu nhìn cô gật gù nhưng vẫn vô cùng thông thả lên tiếng không chút gấp gáp, cho dù bao lâu cậu cũng nguyện đợi Đinh Tiếu.

Ngay cả bản thân cũng không nhớ rõ từ khi nào đã thích Đinh Tiếu nhiều như vậy.

Đinh Tiếu cầm lấy giẻ lau bảng nhìn cậu mỉm cười nhếch mép nhẹ một cái “ Đợi đến khi tôi 18 tuổi rồi tính ” nói xong liền đi về lớp.

Hai má cô đỏ ửng, vành t cũng đỏ, cái tên Lục Nhiên Thành này nghiêm túc sao? cô còn tưởng cậu trêu mình cho vui.

Lục Nhiên Thành bước theo phía sau cô, hai tay đút túi quần, áo polo trắng viền xanh đen của Tam Đại càng khiến cậu trở bên điển trai hơn bao giờ hết, ngay cả sơ mi của Tam Đại mệnh danh làm chìm nghỉm bao nhiêu học sinh nhưng cũng không khiến nhan sắc của cậu bị lung lây.

Cô đặt giẻ lau ở bảng sau đó cúi mặt đi về chỗ ngồi, còn phải ngồi kế Lục Nhiên Thành nữa, bây giờ cũng không thể đổi chỗ nếu không Lưu Đại Đại chắc chắn cho cô đi tong.

Lê Tư Tư quay đầu nhìn cô “ Tiếu Tiếu! Cậu say nắng à sao mặt với tai đỏ quá vậy? ”.

Đinh Tiếu giật mình lấy tay che mất cái tai nhỏ của mình nhìn Tư Tư “ Có sao? đỏ lắm à khi nãy phải đi xuống tầng giặt giẻ lau bảng xem ra say nắng rồi ” cô không thể nói do chạm mặt Lục Nhiên Thành ở nhà vệ sinh được.

Nhưng Tiêu Tuấn Nam vừa nhìn thấy Lục Nhiên Thành cười vui vẻ bước vào lớp, sắc mặt cũng vô cùng tốt, cậu ta liền quay xuống nhìn Đinh Tiếu “ Nắng mà cậu nói là Lão Lục à? ”.

“ Tiểu Tử Thối cậu câm ngay cho bà ” Đinh Tiếu vừa nghe nhắc tên đã dùng cuốn sách đánh vào người Tiêu Tuấn Nam.

Lục Nhiên Thành cũng vào chỗ ngồi đưa mắt nhìn cô, Tiêu Tuấn Nam chề môi quay xuống Lục Nhiên Thành định tám chuyện một chút, ai ngờ bị cậu thẳng thừng đuổi cổ.

“ Quay lên đi, đừng làm phiền chúng tôi học tập ”.

Cậu ta trợn tròn mắt “ Trọng sắc khinh bạn, đến khi thất tình đừng rủ tôi đi chơi net với cậu ”.

Cậu lấy tập đánh vào người Tiêu Tuấn Nam “ Cút ngay ”
Đinh Tiếu ở kế bên giây phút Lục Nhiên Thành ngồi vào thở cũng không dám thở, tưởng tượng lại cảnh ở nhà vệ sinh còn mấy câu nói của Lục Nhiên Thành nữa càng khiến cả gương mặt cô muốn nổ tung đi.

“ Hít thở cho đàng hoàng, đừng để ngợp chết ” Lục Nhiên Thành nhìn cô lời nói mang theo ý trêu chọc.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 26: Chương 26


Kỳ thi cuối kỳ rất nhanh đã đến, bây giờ Đinh Tiếu sắp tẩu hoả nhập ma mất rồi, ngày nào cũng bị Lục Nhiên Thành đưa cho một đống đề để giải, toán, văn, chưa kể còn có vật lí và hoá nữa cô sắp chết thật rồi.

Lư Mỹ vui vẻ đi từ lớp bên cạnh đến lớp của cô về lớp đi thẳng xuống chỗ của của Tiêu Tuấn Nam ngồi xuống nhìn Đinh Tiếu và Lê Tư Tư lên tiếng cảm thán “ Này học kỳ sau có người chuyển đến lớp chúng ta đấy ”
“ Là ai vậy? ” Đinh Tiếu mặt mũi phờ phạc nhìn Lư Mỹ lên tiếng.

“ Không biết, nghe lớp bên nói thôi còn nghe nói là trực tiếp xin vào lớp chúng ta ” Lư Mỹ lắc đầu, cô nàng chỉ là nghe nói người này học hành cũng không tồi thành tích rất rất tốt.

Còn là nam hay nữ thì không biết.

Lục Nhiên Thành cùng Tiêu Tuấn Nam đi vào, còn có Tống Thụy cười cười giỡn giỡn, chỉ có mỗi Lục Nhiên Thành là nghe iPod xem điện thoại thông thả bước vào, cậu ngẩn đầu nhìn cô ở phía cuối bàn.

Vừa chạm vào ánh mắt của cậu cô liền giật bắn mình xoay sang chỗ khác.

Thái độ của cô khiến cậu buồn cười mà nhếch mép đi thẳng về chỗ ngồi.

Lư Mỹ cũng quay về chỗ ngồi, không biết học sinh mới có phải là nam nhân không, bà đây nhìn sắc mặt mấy tên trong lớp này đến phát chán rồi không muốn nhìn nữa, học kỳ sau có khi còn phải tách lớp nữa.

Cả một buổi giảng bài ôn của Lưu Đại Đại, Đinh Tiếu thật sự nhét không nổi kiến thức nữa, cô gật gù lên xuống, không nhịn nổi nữa liền gục xuống bàn, gần đây đừng nói là bài tập ôn của lớp chỉ giải đề của Lục Nhiên Thành soạn thôi đã đủ khiến cô khổ sở rồi.

Bây giờ ngay cả ngày nghĩ Đinh Tiếu cũng phải giải rất rất nhiều đề, nếu không cô sẽ không có cơ hội cùng lớp với Lê Tư Tư nữa mất.

Cậu đưa mắt nhìn cô liền lấy tập của cô sau đó giúp cô ghi chép lại một chút, quỷ con này sẽ không bao giờ chép bài nếu trên lớp không kịp chép đâu, để ép cô giải đề cậu còn phải chép bài cho cô chỉ cô cách học nữa.

Bây giờ thi đến mông rồi cô không thể không học.

Tan tầm Đinh Tiếu cũng rất nhanh chân mà chạy đi trước, dạo gần đây cô phải đi làm thêm, không phải là không có tiền mà là phải tích góp tiền.

Lục Nhiên Thành nhìn thấy cô chạy như bay liền nhíu mài khó chịu nhưng cũng chỉ biết ngậm ngùi.

Đinh Tiếu đến chỗ làm thêm, cô làm ở tiệm bánh ngọt gần trường tiểu học, nhìn những chiếc bánh đầy màu sắc khiến cô thích thú, Lưu Nhã Kỳ là nhân viên giống cô, cô ấy chỉ muốn mở một tiệm bánh để kinh doanh.

“ A Kỳ! Cậu nhìn xem có phải cái bánh mới này quá ngọt rồi không? ” Đinh Tiếu thử bánh mở mà chị chủ dặn, hình như cảm thấy nó quá ngọt rồi.

Lưu Nhã Kỳ nhìn cô “ Ngọt lắm sao? ” cũng cắn thử một miếng, sau đó có chút nhíu mài đúng là ngọt thật nha.

Hai người vẫn còn đang nhìn nhau có nên nói với chị chủ giảm lượng đường và sữa không thì tiếng nói quen thuộc vang lên khiến Đinh Tiếu sững lại nhíu nhíu hàng chân mài.

“ Lấy cho tôi cái bánh này ” Liễu Thanh cùng đám bạn của cô đứng trước cửa tiệm chỉ vào cái bánh trứng trong tủ.

Vô tình bắt gặp Đinh Tiếu nhìn mình, cô ta liền bất ngờ không nghĩ người như Đinh Tiếu cũng đi làm thêm, lại còn là nhân viên thấp hèn nữa chứ, cô ta nhếch mép.

“ Đây chẳng phải bạn học Đinh của 10B sao? ” Liễu Thanh nhìn cô chăm chọc.

“ Của cô 5 đồng ” Đinh Tiếu không quan tâm gói bánh lại đưa cho cô ta cũng không quan tâm cô ta chăm chọc chỉ muốn nhanh nhanh đưa bánh cô ta thanh toán rồi cút xéo đi thôi.

Nhưng Liễu Thanh tất nhiên không để yên rồi “ Nể tình chúng ta quen biết tôi bo cho cậu 15 đồng ”.

Nhưng Đinh Tiếu cầm tiền vẫn thối lại cho cô ta 15 đồng tiền thừa, ánh mắt của cô sâu thẳm nhìn cô ta “ Chúng ta quen biết sao? sao tôi không nhớ nhỉ? ” làm như thân lắm không bằng vậy, cô ta mỗi lần gặp cô không mắng cũng đá xéo.

“ Cậu!.

” Liễu Thanh cứng họng vì mất mặt.

Lưu Nhã Kỳ cũng không nhịn nổi cái dáng vẻ ỏng a ỏng ẹo của cô ta nữa “ Bạn ơi! người khác còn đang đợi thanh toán phiền bạn tránh sang một bên ” làm phiền người khác như vậy vừa nhìn đã biết cố ý ức h**p Đinh Tiếu rồi.

Liễu Thanh tức giận dậm chân bỏ đi còn liếc xéo Đinh Tiếu một cái, cô ta tựa như quê quá hoá thẹn, vốn dĩ muốn Đinh Tiếu mất mặt nhưng người cứng họng lại là cô ta chứ không phải Đinh Tiếu.

Cô không muốn quan tâm nhưng mà cô đi làm để lấy kinh nghiệm, chưa kể Liễu Thanh xưa giờ hóng hách vì cô ta vừa đẹp vừa giàu lại còn rất giỏi nữa, cho nên cô ta tất nhiên sẽ thích người ưu tú như Lục Nhiên Thành.

Vậy mà cmn cái tên chết dẫm đó lại bảo thích cô làm cô gặp biết bao nhiêu phiền phức với nữ xinh trong trường, vừa nghĩ tay của Đinh Tiếu cuộn lại thành nắm đấm hận không thể một tay đánh chết Lục Nhiên Thành.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 27: Chương 27


Buổi tối 12 giờ đêm, Đinh Tiếu nhìn đống bột trên bếp, khoé môi giật giật, hình như cô cảm thấy có gì đó sai sai, có phải quên để cái gì rồi không nhỉ? hay hôm nay cô đổi qua làm bánh cupcake trứng sữa trước nhỉ? món mới của chị chủ cũng khó quá rồi cô không làm được.

Vậy là Đinh Tiếu chỉ ngậm ngùi lấy bột làm lại bánh, cô dùng dầu ăn đung nóng đổ vào bát lớn một ít, sau đó mới cân đo lượng bột mà cho vào khuấy đều, sau đó mới tiếp tục cho trứng gà và lòng đỏ trứng gà vào mà khuấy.

Đinh Tiếu phải mất tận 30 phút mới xong phần bột cả gương mặt đều dính đốm trắng của bột bám vào, cả tạp dề cũng dính.

Cô đặt bát bột sang một bên sau đó dùng máy đánh bông lòng trắng trứng rồi mới trộn vào bột mà khuấy đều lên.

Cẩn thận đổ từng chút vào khuôn bánh rồi mới đem đi nướng.

Cô thở hắc ra một hơi tháo tạp dề đi tắm.

Làm bánh không khó, cô chính là tự làm khó mình, bình thường ở tiệm bánh cô đều rất chăm chỉ mà? sao chỉ làm được mỗi bánh bông lan, kiểu này thì làm sao mà mở tiệm bánh được chứ.

Tiếng chuông điện thoại của Đinh Tiếu vang lên, cô tắt vòi sen lau tay, cầm lấy điện thoại trên kệ nhìn thấy cái tên không muốn thấy cô liền nhíu nhíu mài.

Tên Lục Nhiên Thành này rảnh lắm sao? nữa đêm còn gọi cho cô nữa, không phải bắt cô giải đề đấy chứ????
“ Alo! ”.

“ Mở cửa ” Lục Nhiên Thành không nóng không lạnh, chỉ nhàn nhạt vang lên.

Đầu Đinh Tiếu vang lên tiếng nổ, mở cửa? không phải là đang ở trước nhà cô đấy chứ? đùa nhau sao cái tên này phát điên gì vậy?
Cô mặc quần áo cẩn thận, lấy khăn búi lên đầu giữ tóc ướt, tắt điện thoại đi ra mở cửa, dạo gần đây chỉ cần tránh được Lục Nhiên Thành bao nhiêu thì Đinh Tiếu cô đều tránh cả.

Vươn tay mở cửa liền nhìn thấy Lục Nhiên Thành nhìn cô chăm chăm đầy khó chịu, chưa kể trên tay còn cầm túi lớn túi nhỏ nữa, tên này làm gì vậy?
“ Cậu tìm tôi có chuyện gì sao? ”
“ Không có thì không tìm được? ” Lục Nhiên Thành ngang nhiên bước vào trong nhà giọng điệu có chút khó chịu vì cô mở cửa lâu.

“ Đã trễ rồi ” Đinh Tiếu vừa đóng cửa rồi đi vào bên trong theo sau Lục Nhiên Thành.

Lục Nhiên Thành để túi lên bàn, sau đó đi lại tủ lạnh mở lấy nước tựa như nhà của mình, cậu cầm chai nước rồi nhìn cô, nhíu nhíu mài?

Quỷ con giờ này mới tắm? không phải muốn phát bệnh trước kỳ thi đó chứ? cậu lên tiếng nhìn cô “ Cậu sấy tóc đi, ngày mai bước vào kỳ thi rồi đừng để bệnh ”.

“ À đây là bánh đậu đỏ với xịt xiên tôi mua, cậu ăn xong hãy ngủ ngày mai thi cho tốt ” Lục Nhiên Thành chỉ vào túi lớn túi nhỏ trên bàn.

Đinh Tiếu như bị bỏ thuốc mê gật gù không thôi “ Ừm, tôi biết rồi ”.

Lục Nhiên Thành gật đầu “ Vậy tôi về đây ” cậu cầm chai nước tự mở cửa về nhà.

Cô cảm thấy với cô Lục Nhiên Thành lúc nào cũng tùy tiện như vậy, chưa hết chẳng phải có nhiều người theo đuổi lắm sao? tại sao lại đâm đầu vào một mình cô chứ?
Bình thường cũng không cho cô ăn thịt xiên, hôm nay lại mua mang đến tận nhà cho cô, hình như cậu cũng thay đổi rất nhiều rồi.

Đinh Tiếu cầm lấy túi thịt xiên, cô cắn một miếng liền nhận ra que thịt xiên này quá quen thuộc, là quán ở gần trường chỉ mở vào lúc 18 giờ chiều khách lại rất đông muốn mua được cũng phải đợi rất lâu.

Chưa kể càng về đêm thì lại càng đông, muốn mua được phải đợi rất lâu chưa kể Lục Nhiên Thành đi mua giờ này? có phải đậu ấy bị điên rồi không?
Lục Nhiên Thành về đến nhà, liền thấy đám người Tiêu Tuấn Nam điện ầm ĩ, chưa kể còn nhắn tin mắng cậu nữa, cái đám người này ngày mai thi rồi còn không chịu đi học bài, giờ này đi chơi game cái gì chứ.

Cậu nhấc máy nghe điện thoại của Tiêu Tuấn Nam “ Nghe đây! ”.

“ Cmn Lão Lục rốt cuộc cậu chạy đi đâu vậy hả? anh em đợi cậu lâu như vậy ” Đầu dây bên kia là tiếng mắng nhiết của Tiêu Tuấn Nam vì bị Lục Nhiên Thành bỏ một mình ở tiệm game.

Cậu thông thả không một chút gấp gáp nào “ Chuyện ông đây làm còn phải báo cáo à? mau cút về nhà học bài đi ” nói xong Lục Nhiên Thành cúp máy thông thả nhìn tấm ảnh trong máy của mình.

Tấm ảnh này là lúc tết đi chơi cậu vô tình chụp phải cô, nhưng mà nhìn kĩ một chút cảm thấy Đinh Tiếu cũng có chút đáng yêu đấy chứ, chỉ là bình thường cô lúc nào cũng đối đầu với cậu thôi.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 28: Chương 28


Kỳ thi cũng không quá áp lực đối với Đinh Tiếu cho lắm, kết quả cũng không quá tệ, cũng may Lục Nhiên Thành đã bắt tô luyện ngày luyện đêm, điểm này đúng là không tệ thậm chí còn cáo hơn lúc cô ngồi với Lê Tư Tư.
Lục Nhiên Thành nhìn Đinh Tiếu cầm bản điểm cứ cười cười, liền đi lại đút hộp sữa dâu lên bàn cô, một tay đút túi quần, chân vắt chéo tay còn lại chống lên bàn nghiên đầu nhìn cô.
Cô giật mình nhìn sang cậu đang nhìn mình liền lên tiếng “ Hôm nay cậu chập mạch sao? ”.
“ Ông đây giúp cậu vượt qua kỳ thi như thế, có phải cậu nên làm gì đó để cảm ơn ông đây không? ” Lục Nhiên Thành mang chút lạnh lùng, nhưng đối với Đinh Tiếu thì lại vô cùng không đứng đắn trêu chọc.
Cô nhìn cậu, không biết phải làm thế nào, đầu năm cô còn đầu đội trời chân đạp đất, nhìn còn chẳng ra được là con gái, bây giờ ở trước mặt cậu, sau khi bị cậu nói thẳng là thích mình thì hình như cô không nhịn được mà mím môi.
“ Cậu muốn cái gì? ” Đôi mắt của Đinh Tiếu trong veo.
Lục Nhiên Thành không ngại ở trong lớp, lại còn mặt dày khom người ghé sát vào tai cô “ Làm bạn gái tôi ”
“ Cậu đừng thừa nước đục thả câu ” Đinh Tiếu khổ sở đẩy đầu Lục Nhiên Thành ra, cái gì mà bạn gái chứ, cô đây chỉ mới 16 tuổi sao có thể nói chuyện yêu đương chứ.

Tiêu Tuấn Nam ôm quả bóng chuyền, mồ hôi ướt áo thông thả ngồi xuống ghế, Tống Thụy cũng vào theo sau đó, chỉ có Từ Cảnh là mặt mài cao có bước vào.
Không phải nói Từ Cảnh vừa nhìn thấy Lư Mỹ đi cùng đàn anh phía trên chẳng hiểu sao lại muốn bốc khói.
Lê Tư Tư đưa khăn giấy cho Tiêu Tuấn Nam, cậu ta nhìn Lục Nhiên Thành với Đinh Tiếu dạo gần đây tần xuất hai người này dính nhau ngày một nhiều hơn.
Đột nhiên nhớ ra gì đó cậu ta liền nhìn cậu lên tiếng “ Lão Lục! Ngày mai là tới kỳ nghĩ hè, chúng ta đi cắm trại đi, núi phía nam có bãi đất trống rất rộng ” cậu ta vô cùng phất khích, vì bọn họ chưa bao giờ đi cắm trại.
Nhưng Lục Nhiên Thành không quan tâm cầm sách lật lật chỉ lạnh nhạt “ Không đi! phiền phức ” đó giờ mỗi kỳ nghĩ cậu đều ở nhà đọc sách cũng không có sở thích đi leo núi cấm trại.
Hơn nữa bây giờ thay vì đi cắm trại, cậu ở nhà cùng Đinh Tiếu ôn tập có phải tốt hơn không.

“ Lão Lục! đi đi tôi cũng muốn đi thử một lần ” Tống Thụy bên kia cũng lên tiếng tham gia.
Dù sao lâu lắm rồi cũng không đi cùng nhau, Tiêu Tuấn Nam khẽ gật đầu Từ Cảnh cũng vô cùng mong chờ.
Lê Tư Tư đột nhiên dừng bút nhìn Tuấn Nam bên cạnh lên tiếng “ Mình đi với có được không? tạm thời mình chưa đăng ký học thêm ”.
“ Được! Được! Tiểu Tiếu Tiếu cậu có đi không? ” Đột nhiên Tiêu Tuấn Nam chuyển hướng sang Đinh Tiếu, khiến cô giật mình.

Lục Nhiên Thành cũng khẽ đưa mắt liếc nhìn cô, không biết cô trả lời thế nào cậu cũng có chút khẩn trương, nếu cô đồng ý đi, vậy chẳng phải cậu tốn công ở nhà vô ích rồi sao.
“ Ừm, Tư Tư đi mình cũng không thể ở nhà ” Cô gật đầu, không quan tâm đến ánh mắt của cậu bên cạnh đang nhìn mình chăm chăm.
“ Khụ khụ...!Tớ miễn cưỡng một chút cùng các cậu tham gia ” Cậu khẽ ho mấy cái giọng khàn khàn nói với Tiêu Tuấn Nam.

Chỉ thấy đám người bọn họ lộ ra vẻ khinh bỉ nhìn mình, hơn nữa cô cũng đưa mặt nhìn cậu khó hiểu.

Hè này mẹ Đinh Tiếu không về, bà ấy cũng chưa từng về, mỗi tháng đúng ngày bà ấy sẽ chuyển tiền vào tài khoản cho cô, ngay cả họp phụ huynh đầu năm cũng chẳng có ai đi họp.
Cho nên mùa hè đi cắm trại cũng phải chuyện gì quá tệ, hôm đó cô làm một ít bánh ngọt mang the là được.

Cô muốn đăng ký học khối A cho nên trước khi vùi đầu ôn tập học thêm thì phải đi chơi cho khuây khỏa trước đã.
Tâm tư của Lục Nhiên Thành đột nhiên dành cho Đinh Tiếu, cậu để ý hình như mỗi khi đến kỳ nghĩ, hay kỳ nghĩ lễ nói chung là những kỳ nghĩ thì có vẻ Đinh Tiếu cảm thấy không vui.
Cho dù bình thường Đinh Tiếu cũng không thích học tập nhưng mà chẳng lẽ cũng không thích nghĩ hè sao?
“ Ngày mai chúng ta đi mua đồ cắm trại, tớ sang đón cậu nhé ” Lục Nhiên Thành nhìn cô chăm chú, cũng có chút mong đợi, cậu phải nói rất rất thích Đinh Tiếu.
Không phải là nhầm lẫn tình bạn và tình yêu, cậu biết rất rõ tâm tư của cậu đề ở trên người cô, cô vui cậu cũng vui, cô không vui cậu cũng khó chịu.

Ngay khi nhận ra Đinh Tiếu dần dần đi vào cuộc sống của cậu thì cậu đã xác định cô phải là bạn gái cậu.
Hứa Vĩ được thì cậu cũng được, cái gì cậu cũng ưu tú hơn anh ta, cậu cũng tốt hơn anh ta.
“ Ừm, vậy 8 giờ sáng mai nhé ” Đinh Tiếu gật đầu đồng ý cô mà từ chối có khi Lục Nhiên Thành sẽ đốt nhà cô mất.
Không biết phải do cậu đến tuổi phản nghịch hay không? nhưng từ khi nói thích cô Lục Nhiên Thành rất lạ, cái gì cũng khó chịu, cô chỉ nói chuyện với bạn nam lớp bên thì Lục Nhiên Thành đã mạt mài bí xị một cách xấu xí.
Cậu quản cô cũng rất nhiều, ăn uống, học tập.
Cái gì cũng quản, quản đến mức cô thấy phiền.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 29: Chương 29


Buổi hẹn nhau đi cắm trại vẫn diễn ra chỉ là có bảy con mắt đang nhìn chằm chằm một người, tay bọn họ vẫn cầm chặt cái túi dụng cụ khó hiểu.
Liễu Thanh đứng trước mặt bọn họ, cũng cầm túi đồ cắm trại đang ngại ngùng lén lút nhìn Tống Thụy, bỗng chốc mọi người đưa mắt nhìn cậu ta, xong lại nhìn Liễu Thanh.
Đùa sao? Cậu ấy đến đây là để xin đi cắm trại cùng bọn cô, Lư Mỹ đứng khoanh tay nhìn cũng có chút không vui, túi đồ cô nàng được Từ Cảnh cầm.
Lục Nhiên Thành cũng không mấy để tâm, ánh mắt vẫn vương lên người của Đinh Tiếu, chưa từng đi chuyển, hôm qua bọn họ còn cùng nhau đi mua sắm đồ cắm trại.
Nghĩ đến chuyện ban đêm ở cùng với cô thôi da đầu cậu đã căng cứng, mà đỗ mồ hôi vì hồi hộp.
“ Thật ra lúc trước tôi chỉ là có chút không thích Đinh Tiếu nên mới như thế, bây giờ tôi biết rồi Đinh Tiếu rất tốt những người xung quanh cậu ấy cũng tốt.

Mọi người có thể tha lỗi cho tôi không? ” Liễu Thanh khó khăn nói ra nổi lòng của mình, lần trước ở tiệm bánh ngọt cô đã hiểu ra.
Đinh Tiếu không phải người dễ ức h**p, chỉ là chán ghét không muốn dôi co tính xổ với cô ta nên mới im lặng không nói, cho nên cô ta đột nhiên cảm nhận được bản thân quá trẻ con lại còn làm ra những chuyện ngu ngốc như vậy.
Cô mệt mỏi thở dài “ Đến rồi, cũng không thể bỏ cậu ấy lại.

Tống Thụy cậu đi cùng cậu ấy đi, giúp cậu ấy một chút ” dù sao nếu bắt Từ Cảnh hay Tiêu Tuấn Nam đi giúp Liễu Thanh thì bọn họ chắc chắn phản đối.
Tiêu Tuấn Nam chính là không muốn còn Từ Cảnh nếu giúp chắc chắn Lư Mỹ sẽ đạn chết cậu ta.
Bọn họ bắt xe đi đến ngọn núi mà Tiêu Tuấn Nam đã nói, xe cũng không thể lên núi, nói vắng người thì không vắng mà nói đông thì cũng không đúng.
Tiêu Tuấn Nam đi trước cẩn thận giúp Lê Tư Tư ở phía sau, trên vai cô nàng mang balo có chút nặng.

Khiến cô nàng cũng chậm chạp, nhưng Tuấn Nam lại vô cùng nhẫn nại.
“ Có nặng không? hay tôi mang balo cho ” Lục Nhiên Thành lo lắng nhưng không biểu hiện thẳng ra chỉ không lạnh không nóng lên tiếng nói với Đinh Tiếu.
Cô nhìn cậu cũng không biểu lộ cái gì lắc đầu “ Không sao balo cũng không nhiều đồ mà ” cô chậm rãi nối gót theo Tống Thụy ở phía trước, nhưng cô sợ ngã chẳng hiểu sao nhìn ngonn núi lại âm thầm nuốt nước bọt.
“ Sợ sao?, Đừng sợ ông đây ở phía sau giúp cậu ”.
“ Chỉ cần có tôi phía sau, thì cả đời này cậu đừng sợ ngã ” Lục Nhiên Thành vai mang balo, tay cầm túi đồ khom người nói với Đinh Tiếu phía trước, nhưng câu nói đoạn sau lại âm thầm nuốt vào bụng.
Lúc này cô mới hít một hơi, nhấc chân bước lên, cậu cũng ở phía sau chậm rãi quan sát cẩn thận từng chút một.

Không biết leo núi lại muốn cắm trại trên núi cô có phải bị ngốc không?
Nhưng câu nói của cậu thật.
Chỉ cần cô quay đầu lại sẽ nhìn thấy cậu ở phía sau, như vậy cậu sẽ giúp cô đỡ hết cho nên không cần sợ ngã.
Bọn họ phải leo mất một tiếng rưỡi mới có thể đến chỗ cắm trại mà Tiêu Tuấn Nam nói, đúng thật là rất đẹp nha.

Đinh Tiếu đứng nhìn xuống rồi lại ngước lên có chút thích thú, cô nở nụ cười thoải mái, khoảnh khắc đó lại được lưu lại trong điện thoại của Lục Nhiên Thành.
Cậu đứng phía sau nhìn nấm lùn nhà cậu, vui vê thoải mái cảm thấy chuyến đi này cũng không phí phạm chút nào.

Đặt túi đồ xuống thảm cỏ, tay đút túi quần cẩn thận quan sát cô gái nhỏ ở trước mắt.
Nghĩ mệt tầm mười lăm phút bọn họ mới bắt đầu dựng trại, chỉ dựng hai lều to.

Một của đám con gái bọn cô, hai là của đám người của Lục Nhiên Thành.
Liễu Thanh cũng giúp tụi cô một tay dựng liều, cô nhìn thấy cậu ta đúng thật là không có ý định xấu, chẳng lẽ có vị nào đã thông kinh mạch, hay thông não cậu ta rồi sao?
Đám người Lục Nhiên Thành nhanh hơn vì bọn họ khoẻ, xong liền sang bọn cô giúp một tay mới có thể xong, với sức lực của bọn cô có khi đến tối vẫn không dựng được lều mất.
Cả đám con gái bọn cô dựng lều xong liền chui vào bên trong, lấy đồ trong balo ra mà sắp xếp, Liễu Thanh nhìn thấy trong cặp Đinh Tiếu có mấy cái chân gà ủ vị liền tò mò.
“ Đinh Tiếu! cậu mang đồ ăn vặt theo sao? ”
Lê Tư Tư và Lư Mỹ đưa mắt nhìn Đinh Tiếu.
Cô đành lấy ra bốn cái chân gà đưa cho mọi người bọn họ mỗi người một cái “ Hôm qua đi mua đồ, tớ đã lén lút mua.

Các cậu không được nói tớ chỉ có bốn cái thôi ” vốn định giấu diếm ăn một mình nhưng không ngờ lại bị Liễu Thanh nhìn thấy.

“ Không nói, không nói ” Ba người bọn họ liền gật gù xua tay giấu chân gà vào trong balo ở ngăn sâu nhất.
Dọn đồ xong bốn ngửi bọn họ đi ra ngoài, đã nhìn thấy đám người Lục Nhiên Thành đã gom về được một ít củi để đốt, Đinh Tiếu cũng biết cắm trại phải đốt lửa trại thì mới vui.
Lục Nhiên Thành nhìn sắc mặt cô có chút không tốt liền nhỏ giọng nhàn nhạt “ Cậu đói à? ”
“ Một chút, leo núi tốn calo như vậy mà ” Cô gật đầu nhìn cậu như một thói quen than vãn đói bụng lúc giải đề.
Cậu lấy trong túi áo khoác hộp sữa dâu đưa cho cô “ Uống đỡ đi, một lát nữa tôi lấy đồ ăn cho cậu ”
Cô cầm lấy gật đầu.
Cậu nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt cô, thì khẽ mỉm cười nhẹ một cái.

Cho dù Đinh Tiếu không thích cậu, thì cậu cũng chỉ có thể từng chút gom nhặt những nụ cười, những biểu cảm mà cô dành cho cậu.
Chỉ có thể ghi lại những khoảnh khắc ơe bên cạnh cô từng chút mà đem cất giữ ở trong lòng, không cho người khác nhìn thấy.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 30: Chương 30


Buổi tối mọi người đều bắt ghế ngồi xung quanh lửa trại, trên núi cũng có một số người đến cắm trại, Lê Tư Tư ngồi cạnh Đinh Tiếu cô nàng có chút sợ vì mọi người đang định kể chuyện ma.

Cho dù Đinh Tiếu có tài giỏi, đội trời đạp đất thế nào thì cũng phải sợ cái chuyện tâm linh này, cô cầm cái mền chùm kín mít người mình, ngồi gọn trên ghế không nhúc nhích.

Nhìn những cũ khoai và thịt xiên trên vĩ cảm thấy có chút thèm thuồng nhưng mà bọn họ quyết định cắm trại ba ngày hai đêm, hơn nữa ở đây là khu cắm trại cho nên cũng có dịch vụ mang đồ đến, chỉ là phí hơi đắc một chút thôi.

Lục Nhiên Thành nhạt nhẽo không hứng thú với mấy cái câu truyện này đành, lấy điện thoại ra chơi game, ngồi vắt chéo chân không thèm để ý đến Tiêu Tuấn Nam đang chuẩn bị kể doạ mọi người.

“ Tiêu Tuấn Nam! Cậu cảm thấy ngứa đòn sao? ” Nâng mi mắt liếc nhẹ sang Đinh Tiếu chùm kín mít bên cạnh liền không khỏi đưa ánh mắt viên đạn nhìn Tiêu Tuấn Nam.

Ngay cả Liễu Thanh và Lư Mỹ cũng thở phào nhẹ nhõm, khi nãy Từ Cảnh còn hốt hoảng lấy tay bịch hai tai của Lư Mỹ lại để cô nàng không cần phải nghe.

Tiêu Tuấn Nam nghe cậu nói liền im bặt đưa mắt nhìn Tư Tư “ Tiểu Tư! ”.

“ Đáng đời cậu, mau im miệng ” Lê Tư Tư cũng nhìn cậu ta bằng ánh mắt khó chịu xen lẫn sợ hãi.

Nghe cô nàng mắng Tiêu Tuấn Nam liền cười ầm lên, cái tên này chọc giận nữ thần của bọn họ rồi, bình thản ăn nói nhỏ nhẹ hôm nay đã biết mắng Tiêu Tuấn Nam.

Cuối cùng mọi người cũng thông thả vắt chéo chân mà ăn thịt xiên, bọn họ vô cùng vui vẻ, có thể cảm thấy cấp ba chính là thanh xuân đẹp nhất như mọi người vẫn đồn thổi.

Đinh Tiếu vì chùm kín mít chỉ lú mỗi gương mặt, cho nên có chút khó khăn khi lấy xiên que, cô cứ nhích nhích nhưng lại sợ bén lửa cháy cả mền nên đành ngậm ngùi.

Rõ ràng cô trông đợi món này như vậy mà.

“ Ăn đi ” Lục Nhiên Thành cầm một xiên thịt đưa đến trước mặt cho cô, tay còn lại vẫn cầm máy chơi game vô cùng điêu luyện, ánh mắt cũng dán vào màng hình điện thoại.

Cô cũng cảm thấy bình thường vì bọn họ cạnh nhà nhau, lúc trước ôn thi cùng ăn cùng cũng không phải vấn đề gì lớn, cô há miệng cắn một miếng thịt xiên, nhưng tay vẫn không cầm xiên thịt.

Vì là chương trình học nâng cao cho nên bọn họ chỉ nghĩ được một tháng, phải vào học sớm để học thêm các môn khó trước khi khai giảng, giữa học kỳ năm sau bọn họ có khả năng phải chuẩn bị cho chuyện chia ban học.

Lại đến hè còn phải đi học quân sự, chương trình học của Tam Đại cũng thật sự khác người quá rồi.

Đinh Tiếu một lòng hướng về khối C vì cô chỉ giỏi được mấy môn này.

Lư Mỹ và Tiêu Tuấn Nam cũng không ngoại lệ, ba người bọn cô không giống những yêu quái tại đây nhìn cái đề của những môn tự nhiên một cái liền có thể hiểu ngay được.

“ Học kỳ sau tôi sẽ chuyển đến lớp các cậu ” Liễu Thanh đột nhiên lên tiếng nhìn mọi người vô cùng nghiêm túc.

Tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn cậu ta, chỉ có Lục Nhiên Thành là không quan tâm mấy cái chuyện linh tinh này “ Thành tích tớ rất tốt, cho nên được chuyển đến lớp các cậu ”.

“ CMN vậy không phải ông đây sẽ phải tuột hạng nữa sao? ” Tống Thụy mắng một câu, bình thường thứ hạng trên lớp đã không cao rồi bây giờ Liễu Thanh lại chuyển sang cậu ta sao có thể học.

Đinh Tiếu cũng ngao ngán lắc đầu chán nán, xong rồi, cô thật sự xong rồi không thể tranh thêm với một Liễu Thanh lớp bên được.

Đột nhiên đang trầm tư cậu liền nghiên đầu ghé vào tai cô “ Đừng lo, tôi sẽ giúp cậu nhất định không tuột hạng ”.

“ Có thật không? ” Đinh Tiếu đưa đôi mắt ngập tràn hi vọng nhìn Lục Nhiên Thành.

“ Ừ ” Cậu gật đầu một cái rồi thôi, cũng không chú ý đến nữa.

Đinh Tiếu đưa mắt nhìn cậu ngẩn người một lúc rồi mới bật cười lắc đầu, sao cô lại nghĩ Lục Nhiên Thành lại đẹp trai hơn người khác nhỉ? hay ở cạnh cậu ta nên cô thật sự bị ảnh hưởng rồi.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 31: Chương 31


Mọi người cùng nhau ngồi ở xung quanh lửa trại, mỗi người mang một tâm tư, mỗi người một suy nghĩ,q nhưng suy nghĩ liệu có đủ chính chắn, liệu có phải điều tốt đẹp ở thanh xuân hiện tại.

Đột nhiên Tiêu Tuấn Nam sững lại ngẩn đầu nhìn mọi người một loạt sau đó lại lên tiếng hỏi “ Mọi người muốn học đại học ở đâu? ” bọn họ chỉ ở bên nhau ba năm, cho nên lên đại học cũng sẽ không ở cùng nhau cũng không thể như thế này nữa.

“ Tôi muốn thi vào Bắc Thành ” Tư Tư lên tiếng, Bắc Thành là trường không phải dễ vào tỉ lệ chọi vô cùng cao, lại vô cùng khắc nghiệt như với Tư Tư học giỏi nhiều năm như vậy thì không khó.

“ Lão Lục, Tống Thụy, Từ Cảnh còn hai người ” Tiêu Tuấn Nam sững lại nhưng vẫn lên tiếng hỏi tiếp.

Lục Nhiên Thành không quan tâm lắm, cậu cũng không gấp gáp “ Bắc Thành ” Bắc Thành còn cao hơn cả Nam Bắc, là một trong những ngôi trường đứng đầu của đất nước có kỹ thuật đào tạo, chất lượng sinh viên tốt nhất.

“ Lão Lục đi Bắc Thành, cũng đúng dù sao giữa 12 cũng có cuộc thi tuyển thẳng ” Tiêu Tuấn Nam không mấy để ý mấy cái này, nhưng mà sâu trong lòng lại mang cảm giác có chút mất mát gì đó.

Tống Thụy đưa mắt nhìn Đinh Tiếu xong bình thản nói “ Chưa nghĩ đến ”
Lư Mỹ cũng nhanh trí dơ tay nói “ Tôi nhất định phải vào được Bắc Thành, nhất định cùng mọi người trải qua cảm giác tốt đẹp nhất của tuổi trẻ ”.

“ Tôi một trường ngoài tỉnh là được ” Từ Cảnh không phải không muốn vào Bắc Thành, chỉ là Bắc Thành mà đem so với thành tích hiện tại thật sự mà nói không có khả năng.

Đinh Tiếu cũng thờ ơ đáp “ Tôi cũng giống Lão Từ một trường ngoài tỉnh là được, dù sao Bắc Thành cũng quá xa rồi.

Hơn nữa còn phải xem ý mẹ tôi ” cô cũng không mong cầu, từ trước đến nay cho dù ở một mình, cô cũng thể tự lựa chọn, mọi thứ đều do mẹ cô làm.

Liễu Thanh nhìn Đinh Tiếu “ Vậy Tiếu Tiếu bọn họ đi Bắc Thành, tôi cũng muốn một trường ngoài tỉnh thôi, cậu chọn trường nào tôi chọn trường đó ” vốn dĩ Liễu Thanh thành tích tốt cũng có thể thi vào Bắc Thành nhưng cô nàng không muốn đến đó vì xa nhà.

Mọi người cũng nhìn Liễu Thanh với Đinh Tiếu, cô cũng không nói gì cũng chỉ cười trừ, tương lai phía trước còn chưa biết thế nào, cô cũng chưa nghĩ xa đến thế, ở hiện tại vẫn là tốt nhất.

Lục Nhiên Thành bỗng dưng nhìn thái độ thờ ơ của cô liền cảm thấy cô có chút lạ, ánh mắt chỉ rơi lên gương mặt cô, không biết từ khi nào nụ cười của Đinh Tiếu lại khắc sâu vào trong cậu như vậy, chưa từng mờ phai.

Cô có thể vô tư như vậy, lúc đầu cô rất bướng nhưng ở cạnh lâu như vậy cậu cũng dần trở nên thích cô từ khi nào mà chẳng hay biết, chỉ là khi biết cô và Hứa Vĩ qua lại, cậu suýt chút là đã tức đến phát điên lên rồi.

Dáng người không lớn, chỉ be bé, thấp hơn cậu một cái đầu, nhưng lại ăn rất nhiều nha.

Cũng chỉ có Lục Nhiên Thành mới nhẫn nại, đi xa đợi lậu ở quán thịt nướng, chỉ để mua an ủi cô bằng vài xiên thịt dê.

Cũng chỉ có Lục Nhiên Thành ngay mùng một tết nghe cô đón tết một mình không ngại chạy từ quê để đón tết cùng cô.

Không chỉ có Lục Nhiên Thành mà ngay cả Liễu Thanh cũng thay đổi, cô nàng cảm thấy chỉ là có chút tức giận khi Đinh Tiếu có thể thân thiết với cậu, nhưng qua nhiều chuyện như vậy, mới cảm thấy cậu không phải là gu của cô nàng.

Ngược lại cô nàng còn cảm thấy người bị lu mờ giữa đám người bọn họ, cũng rất ít khi lên tiếng là Tống Thụy tốt hơn rất nhiều.

Buổi tối lúc tất cả về trại, chỉ có Tiêu Tuấn Nam là ngồi ở bên ngoài, từ mảnh đất trống trên núi nhìn lên bầu trời đầy sao ngoài kia, nhớ lại những gì mà Tư Tư nói.

Lê Tư Tư hoàn hảo như vậy, nhưng người như cậu thành tích không tốt, đi học cũng liên tục viết kiểm điểm thì làm sao thi nổi vào Bắc Thành đây?
Đột nhiên có tiếng động, Lục Nhiên Thành chậm rãi ngồi xuống trên tay còn cầm vài lon bia cùng với thuốc lá, đưa cho Tiêu Tuấn Nam, Từ Cảnh và Tống Thụy cũng ra ngay sau đó, bọn họ có thể nói hiểu ý nhau còn hơn anh em ruột.

Nhìn Tiêu Tuấn Nam cũng đủ biết cậu ta tự ti về chuyện của mình rồi.

Cậu châm một điếu thuốc rít một hơi, như thể chuyện này đã rất thường xuyên rồi.

“ Lão Lục! Cậu nói xem tôi có thể vào Bắc Thành không? ” Tuấn Nam mơ hồ cầm lon bia nhấp một ngụm lớn.

“ Chỉ cần cậu muốn, thì Bắc Thành không phải vấn đề.

Hơn nữa Bắc Thành cậu không thể vào thì cứ học trường khác thôi, yêu xa cũng không sao chỉ cần hai người hướng về nhau là được mà ” Lục Nhiên Thành lơ đãng nói, vẫn cầm điếu thuốc ở trên tay.

Học sinh giỏi, nhưng không có nghĩa không thể hút thuốc, hơn nữa ngay cả ba người kia cũng biết, dáng vẻ thường ngày lên lớp của cậu không phải là dáng vẻ thật.

Lúc bé Lục Nhiên Thành đi học có thể nói là người cầm đầu đánh nhau, đến khi bị chuyển đi liền ít nói hơn, biến thành dáng vẻ hiện tại.

Nhưng nếu động vào giới hạn cuối cùng của cậu, thì thật sự không biết sẽ còn chuyện gì xảy ra nữa.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 32: Chương 32


Mỗi người mang một tâm tư, bọn họ nghĩ xong rồi cũng phải đến trường, chỉ là học kỳ này lớp bọn họ có người mới chuyển đến, chỉ là không biết là nam hay là nữ, Đinh Tiếu vẫn là người lười nhát, cô nằm trên giường nhìn đồng hồ đỉm chỉ 6 giờ 30 sáng liền giật mình bật dậy.

Cô quên mất Lục Nhiên Thành không gọi cô, hôm nay cậu ấy có việc nên đi từ sớm, sợ cô không thức nổi nên mới không gọi cô đi cùng, lần này xong rồi thật sự toi rồi.

Lưu Đại Đại nhất định không bỏ qua, học kỳ trước cô cũng không đi trễ như thế này, cô mặc chiếc quần thể dục đồng phục cùng với áo polo đồng phục trường mới đổi, bên ngoài là áo khoác dù của trường Tam Đại.

Đinh Tiếu mang giày ba chân bốn cẳng chạy đến trường, lần này để Lưu Đại Đại tự tay bắt được thì cô coi như chết chắc rồi.

Phải làm sao đây? sắp không kịp nữa rồi, chủ nhiệm chắc chắn không bỏ qua cho cô đâu.

Ở trên lớp hiện tại cũng bước vào việc sắp chổ ngồi rồi, Lê Tư Tư vẫn ngồi với Tiêu Tuấn Nam, Liễu Thanh sẽ ngồi với Tống Thụy ở bàn bên cạnh Tư Tư, Lư Mỹ và Từ Cảnh thì ngồi ở dưới Tống Thụy và Liễu Thanh chỉ có Lục Nhiên Thành vẫn ngồi ở phía sau Tiêu Tuấn Nam và Tư Tư bên cạnh còn trống mà tất nhiên nhân vật chưa đến là Đinh Tiếu phải ngồi ở đó rồi.

Nhưng mà thứ mọi người tò mò chính là học sinh mới kia, từ sớm đã nhiều người háo hức rồi.

Thật không ngờ lại là con gái nha, Lưu Đại Đại ở bục giảng cô gái vừa bước vào chính là học sinh mới.

“ Mấy em đây là bạn mới lớp chúng ta trong học kỳ này, vừa chuyển từ nước ngoài về ” Lão Lưu tất bật giới thiệu học sinh mới đến.

“ Chào mọi người! mình tên Dương Ái mong mọi người giúp đỡ nhiều hơn ” Dương Ái vừa giới thiệu vừa nở nụ cười vô cùng xinh đẹp, ánh mắt chỉ hướng về một chỗ.

Mà chỗ đó chính là Lục Nhiên Thành đang gác chân thông thả chơi game không mấy quan tâm, chỉ có Tiêu Tuấn Nam là trợn tròn mắt quay xuống gọi cậu.

“ Lão Lục! Thanh mai trúc mã của cậu đến rồi ” Đây là người mà Lục Nhiên Thành lúc trước rất thích, hơn nữa theo cậu ta được biết thì mẹ của Lục Nhiên Thành vẫn hay gọi Dương Ái là con dâu.

Hàng chân mài của Lục Nhiên Thành nhíu nhíu lại ngẩn đầu nhìn lên, bắt gặp Dương Ái đang nhìn mình liền sững lại, cậu ta sao? cậu ta sao lại về nước rồi.

Lư Mỹ nhìn nhìn cảm thấy cô gái này hình như cảm giác quen quen, nhưng lại không nhớ ra là thế nào?
“ Em chọn một chỗ ngồi đi ” Lưu Đại Đại nhìn Dương Ái vô cùng vui vẻ lên tiếng.

Dương Ái gật đầu “ Thầy ơi em có thể ngồi cạnh bạn học Lục không? ” cậu ta chỉa tay về chỗ của Lục Nhiên Thành khiến mọi người trợn tròn mắt nhìn cậu rồi nhìn lại cậu ta.

Liễu Thanh suýt chút thì sặc cả nước đang uống.

“ Ừm ngồi đi ” Lưu Đại Đại gật đầu.

Đinh Tiếu lúc này cũng chạy đến “ Thầy ơi em đến trễ, em xin lỗi, là tại em quên cài báo thức ” cô sợ Lão Lưu lại mắng mình, cho nên liền chặn trước gật đầu lia lịa không hề để ý đến Dương Ái đang ngồi cạnh Lục Nhiên Thành.

“ Đinh Tiếu! Sao em lúc nào cũng trễ vậy hả? ” Lão Lưu nhìn cô không khỏi tức giận mà quát lớn.

“ Em biết rồi mà, lần sau em sẽ không đi trễ nữa, nhất định không trễ nữa ” Đinh Tiếu gật gù lia lịa không ngừng lên tiếng năn nỉ.

“ Về chỗ đi ” Lão Lưu cũng bất lực nhìn cô lên tiếng.

Lúc này Đinh Tiếu mới thở phào nhẹ nhõm, cô vừa định lê bước đi xuống thì nhìn thấy Lục Nhiên Thành khó chịu nhìn cô, bên cạnh còn có cô gái lạ, mà cô gái đó ngồi gần cậu như vậy không tức giận sao?
Cô sững lại khi nhìn thấy cô gái đó kéo tay áo khoác của Lục Nhiên Thành, Đinh Tiếu trợn mắt một cái rồi nhìn xung quanh lớp, đột nhiên im lặng không muốn nói cáo gì nữa.

“ Đinh Đinh! Ngồi với tôi này ” Đức Lâm dơ tay gọi cô lại.

Đinh Tiếu gật đầu xoay người đi về phía tổ một gần cửa, ngồi ở bàn số hai cùng Đức Lâm, trong đầu trống rỗng không nói thành lời, cô cũng không quay đầu lại, vừa nhìn Lê Tư Tư liền nhìn ra được Đinh Tiếu đang khó chịu.

Đây là lần đầu tiên Lê Tư Tư đứng bật dậy khiến Tiêu Tuấn Nam giật cả mình ngẩn đầu nhìn cô nàng “ Thầy ơi! em có thể đổi chỗ sang bàn ba tổ một không ạ? em cảm thấy chỗ này nhìn có chút bất tiện mắt em hình như có chút vấn đề rồi ” đám người Tống Thụy bất ngờ đưa mắt nhìn Lê Tư Tư đứng lên nhìn Lão Lưu lên tiếng.

Cô ở bên kia nghe cũng nhìn sang, Lê Tư Tư chưa từng đổi chỗ, cô nàng lúc nào cũng thích cạnh cửa sổ tổ bốn, vì nắng chiếu vào lại sáng sủa thoáng mát.

“ Thầy ơi em cũng muốn đổi ” Liễu Thanh cũng đứng bật dậy, cô không muốn Đinh Tiếu ngồi một mình ở đó, vừa rồi sắc mặt Đinh Tiếu không tốt chút nào.

Lão Lưu gật đầu vì là học sinh giỏi của lớp nên ông có chút ưu tiên “ Được vậy hai em cùng một bàn ”.

Hai người bên kia ôm cặp sách đi qua, thì Lê Tư Tư cùng Liễu Thanh cũng ngồi vào chỗ dưới Đinh Tiếu, Tống Thụy nhanh chóng nhân lúc Lão Lưu không để ý liền nhảy sang ngồi cùng Tiêu Tuấn Nam, thành tích cũng tốt, có thể kèm Tiêu Tuấn Nam.

Lư Mỹ đưa mắt nhìn Từ Cảnh, cảm thấy dáng vẻ thờ ơ đó thì cũng thở dài, thật muốn ngồi cùng đám người Đinh Tiếu mà.

Lục Nhiên Thành nhìn bóng lưng của Đinh Tiếu một lúc lâu, cô cũng không quay đầu lại nhìn cậu, mà trực tiếp đồng ý ngồi với Đức Lâm.

Dương Ái không biết chuyện gì cho nên cũng không muốn quan tâm cho lắm, dù sao cậu ta chỉ cần ngồi cạnh Lục Nhiên Thành là được.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 33: Chương 33


Đến giờ ăn, Đinh Tiếu cũng không để Lục Nhiên Thành vào mắt, cô cũng không ra khỏi lớp mà nằm dài trên bàn chán nản, đúng là cô không phù hợp với toán, xem ra phải chọn khối xã hội rồi, đúng thật là xong rồi.

Lê Tư Tư cùng Liễu Thanh và Lư Mỹ nhìn cô cứ nằm lì ở ở trên bàn liền thắc mắc “ Đinh Đinh! Cậu không xuống nhà ăn à? ” nếu còn không đi chỉ sợ bọn họ sẽ không còn gì để ăn mất.

“ Các cậu đi đi, tớ muốn ngủ một chút, dù sao tớ cũng ăn sáng rồi ” Đinh Tiếu xua xua tay không muốn rời khỏi chỗ.

Ba cô nàng chỉ đành xuống nhà ăn, lát nữa mua cho Đinh Tiếu gì đó lót dạ là được, Lư Mỹ bên cạnh lúc này mới khó chịu nhìn hai người còn lại lên tiếng “ Các cậu để ý cái người học sinh mới không? cậu ta đáng ghét thật ấy ”.

“ Đúng vậy, tôi thà nhìn Đinh Tiếu ngồi cạnh Lục Nhiên Thành còn hơn nhìn cậu ta ” Liễu Thanh cũng khó chịu, chỉ có Lê Tư Tư là im lặng không tham gia, nhưng trong đầu vô cùng nhiều suy nghĩ.

Vừa đặt chân đến nhà ăn đã nhìn thấy đám người Lục Nhiên Thành ngồi cùng Dương Ái càng khiến ba người bốc hoả, Tư Tư lướt qua ánh mắt vui vẻ của Tiêu Tuấn Nam không thèm nhìn cậu ta một chút.

Lư Mỹ cũng nhíu mài nhìn Từ Cảnh một chút sau đó xoay người, ngay cả Tiêu Tuấn Nam cũng giật mình, nhưng rõ ràng cậu ta đâu có chọc Tư Tư đâu sao đột nhiên lại chẳng thèm nhìn cậu ta nữa rồi.

Dương Ái nhìn Lục Nhiên Thành sau đó chậm rãi lên tiếng “ A Thành! Mẹ cậu nói hôm nay mọi người sẽ đi ăn ” cô ta không để ý sắc mặt Lục Nhiên Thành có chút khó coi, nhưng trong lòng vẫn luôn nghĩ cậu còn thích cậu ta hơn nữa hai người họ còn là thanh mai trúc mã.

“ Tôi biết rồi ” Lục Nhiên Thành bình thản gật đầu, sau đó cầm khây cơn đem dẹp, nhanh chân đứng dậy đi đến quầy đồ ăn cầm lấy hộp sữa dâu thanh toán xong liền về lớp.

Đinh Tiếu vẫn nằm ngủ gục trên bàn học, hình như cô rất mệt, hôm qua cô còn trực ca đêm ở tiệm bánh ngọt, hôm nay phải thức sớm đi học, vì hiện tại cô cũng là nhân viên chính thức ở tiệm bánh rồi, lại còn rất đông nữa.

Cậu về lớp đặt hộp sữa dâu lên bàn, giọng nói trầm thấp vang lên, bây giờ bạn học đều ở nhà ăn hết rồi cho nên trong lớp chỉ có cô và cậu mà thôi.

“ Tiếu Tiếu! ”
Cô quay đầu nâng mi mắt lên, nhìn thấy Lục Nhiên Thành trên tay là hộp sữa dâu, còn ngồi xổm trước mặt khiến cô đứng hình mấy giây, ngồi thẳng dậy khó chịu nhíu mài “ Cậu đừng làm phiền tôi, tôi muốn ngủ ”.

“ Tôi làm gì sai rồi? ” Lục Nhiên Thành ngồi ở ghế của bàn trên cô, quay ngược lại mà nhìn Đinh Tiếu lười biến gối đầu lên bàn.

Cô chán ghét lên tiếng “ Cậu thì có thể làm gì sai chứ ” không nhìn cậu chỉ nhàn nhạt mà đáp.

“ Vậy thái độ của cậu là cái gì ” Lục Nhiên Thành bắt đầu mất kiên nhẫn nên giọng có hơi lớn một chút.

Đinh Tiếu ngồi dậy, hàng chân mài của cô càng nhíu lại hơn “ Tôi thái độ? tôi thái độ cái gì với cậu? ” buồn cười thật, bản thân anh có thể để người khác ngồi vào chỗ của cô, bây giờ lại nói cô thái độ.

Lục Nhiên Thành nhìn cô một chút, đôi mắt chất chứa nhiều điều “ Đây không phải thái độ sao Đinh Tiếu? “ giọng điệu có chút tức giận, lại có chút bất lực.

Cô mệt mỏi không muốn đôi co, cầm lấy tập sách nhét vào balo rồi bước ra khỏi lớp, còn chẳng thèm nhìn lấy Lục Nhiên Thành một lần, trực tiếp mà rời đi.

Đã mệt mỏi như vậy còn phải lên lớp đôi co với Lục Nhiên Thành, cô thật sự không nhịn nổi nữa nếu còn ở lại lớp chắc chắn cô sẽ phát điên mất.

Bây giờ thà đến tiệm bánh ngọt ở đó có khi còn vui hơn, hơn nữa cũng không cần nhìn thấy cái tên chết bầm vừa rồi.

Lê Tư Tư quay về lớp trên tay còn có bánh mì ngọt nhưng lại chẳng thấy Đinh Tiếu đâu liền nhìn xung quanh, mới phát hiện hình như cặp sách cũng mất rồi, cô cúp học sao?
Lấy điện thoại từ trong túi ra gọi cho Đinh Tiếu.

“ Đinh Đinh! Cậu đâu rồi ”
“ Cậu nói với giảng viên, tớ cảm thấy không khoẻ xin về nghĩ ngơi sớm ” Đinh Tiếu trên đường đi đến tiệm bánh ngọt, vừa lên tiếng.

Nói xong cũng cúp máy luôn không thèm nói thêm lời nào nữa, lúc này mấy người họ mới đưa mắt nhìn vẻ mặt cao có khó coi của Lục Nhiên Thành.

Nhìn cậu hình như cũng đang xếp tập bỏ vào balo.

Dương Ái nhìn thấy Lục Nhiên Thành cất hết tập sách thì thắc mắc “ A Thành cậu đi đâu vậy? ”.

“ Tôi đi đâu cũng phải nói với cậu sao? ”
Cậu nhíu mài, cầm balo rời khỏi lớp.

Còn tưởng ngày hôm nay vui lắm, không ngờ lại biến thành thế này, đúng thật khiến người ta khó chịu.

Dương Ái không muốn buông tha nhìn Tiêu Tuấn Nam và Từ Cảnh đang ôm bóng đi vào, cũng cầm lấy cặp sách định cúp học thì chặn hai người họ lại.

“ Nam Nam! Cảnh Cảnh! Hai cậu cũng về sao? ”
Tiêu Tuấn Nam trợn tròn mắt nhìn cậu ta, xong quay lại nhìn Tư Tư, đang ghét bỏ cậu ra mặt thì thầm niệm phật, lần này xong rồi.

Lê Tư Tư còn chưa từng gọi cậu ta là Nam Nam.

Vậy mà Dương Ái lại dám gọi “ Thì sao? dù sao tôi cũng đâu phải học sinh giỏi ”.

Lư Mỹ nhìn Từ Cảnh đang nhìn Dương Ái, thì có chút giật mình, đột nhiên Từ Cảnh không cầm cặp nữa mà đặt xuống lại bạn “ Tôi không về nữa, cậu về đi ”.

Từ Cảnh ngay từ đầu chỉ để ý đến Dương Ái, hình như ẩn sâu bên trong có cái gì đó mà người khác không nhìn ra được.

Mà tâm tư của Lư Mỹ cũng không ai nhìn ra, cô nàng cúi sầm mặt không nói gì.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 34: Chương 34


Buổi tối Đinh Tiếu ở tiệm bánh tất bật làm thêm, cho đến khi giọng nói không lạ mà cũng không quen cất lên, là giọng nữ lại vô cùng ngọt.

Dương Ái đứng cùng Lục Nhiên Thành còn thân mật khoác lấy tay của cậu, Đinh Tiếu nhìn hai người họ ánh mắt phức tạp nhưng cuối cùng vẫn giấu đi.

“ A Thành! Tớ muốn ăn cái này ” Dương Ái chỉ vào chiếc bánh kem dâu nhỏ bên trong tủ kính.

“ Ừ ” Lục Nhiên Thành cũng rút tay ra nhạt nhẽo đáp.

Cô gói chiếc bánh đó lại rồi đưa cho Dương Ái, cũng không liếc mắt nhìn Lục Nhiên Thành thêm lần nào nữa, cảm thấy đúng thật những gì cậu từng nói đều là nhất thời rung động.

Cậu chưa từng thích cô nhiều như vậy, nhưng cô lại xem đó là lời hứa, lời hứa đợi đến khi cô mười tám tuổi sẽ đồng ý làm bạn gái của Lục Nhiên Thành.

Hai người họ rời khỏi tiệm bánh, từ trước đến nay cô cũng chưa từng nhìn thấy cậu thân thiết với bạn nữ nào như vậy, Dương Ái chính là lần đầu tiên.

Tâm trạng trong chốc lát đã tuột dốc một cách không phanh, cô nhờ người nhân viên làm cùng giúp mình giữ ca, cô xin về sớm.

Đeo balo ở trên vai, cô tự mình về nhà.

Mọi thứ thay đổi nhiều quá cô cũng không biết bản thân nên thế nào, ngồi trong phòng đèn cũng chẳng buồn mà bật lên, chỉ có ánh đèn bàn học cô ngồi nhìn nguyện vọng thi vào Bắc Thành, cầm bút lên gạch một gạch xoá bỏ Bắc Thành.

Kỳ thi tháng diễn ra vô cùng nhanh, Đinh Tiếu đến lớp trễ nhưng tan lớp liền biến mất rất nhanh, mọi người đã bắt đầu học bài rồi chỉ có Đinh Tiếu là lười nhát không muốn học.

Lúc trước đều là Lục Nhiên Thành giúp cô ôn bài, bây giờ bên cạnh của cậu mọi lúc mọi nơi đều có sự xuất hiện của Dương Ái.

Hôm nay là ngày thi môn cuối cùng, ngày mai đã bước vào kỳ nghĩ tết, Đinh Tiếu dần quen với việc đi học một mình, cũng quen với việc không có Lục Nhiên Thành ôn bài.

Chỉ có là cô vẫn rất khó chịu khi nhìn thấy Dương Ái cứ như cái đuôi nhỏ đi cùng Lục Nhiên Thành.

Đinh Tiếu cầm lấy balo, nhìn người đứng đợi mình ở công trường cô liền bất ngờ vui vẻ chạy đi, trên tay vẫn còn tài liệu môn anh văn vừa thi xong.

Vì thi khác phòng cho nên mọi người thi xong đều ra về, mà nói thẳng vì có sự xuất hiện của Dương Ái khiến mọi người gượng gạo chẳng muốn đi chơi, cho nên Tư Tư, Lư Mỹ lần Liễu Thanh đều đi về.

“ Anh Tây Tây!.

” Cô nhìn người con trai mặc chiếc áo len đen cổ cao, cùng với quần tây ống rộng đứng dựa vào cổng trường Tam Đại gọi.

Hạ Tây Lương quay đầu lại khi nghe tiếng cô gọi, anh ta vui vẻ đi đến đứng trước mặt Đinh Tiếu “ Tiểu Đinh! Thi xong chưa? anh đưa em đi ăn ”.

“ Ha ha anh mới về lại đến đón em sao, xem ra kiếp trước em đã tu hẳng mấy chục năm rồi ” Cô vừa cười vừa nói, dáng vẻ vô cùng thoải mái.

Hạ Tây Lương chính là anh trai con của bác hàng xóm ở tiểu khu cũ, lúc nhỏ anh ấy đã nuông chiều cô thành hư, về sau anh ấy đi đại học rất ít khi quay về nhà nhưng bọn cô vẫn nói nếu như anh ấy quay về nghĩ tết nhất định sẽ tìm cô dẫn cô đi ăn một bữa no nê.

Lúc bé Đinh Tiếu gọi anh là Tây Tây lớn rồi vẫn như vậy không hề đổi.

Hạ Tây Lương cầm lấy balo của Đinh Tiếu xoa xoa đầu nhỏ của cô bật cười “ Nhóc con, đi ăn thôi, anh đây đợi em đến sắp thành ma đói rồi ”.

“ Được! Hôm nay nhất định bao anh ăn một chầu thật no nê ”
Nhưng hình ảnh đó đập vào mắt Lục Nhiên Thành đang đi đến, cậu nhìn cô vui vẻ với người đó trong lòng liền sinh ra cảm giác bất an, cậu biết cô không vui chuyện của Dương Ái.

Bởi vì ở trường Dương Ái không quen biết ai cho nên cậu mới im lặng, không muốn đôi co với cô ta, vậy mà cậu không biết chỉ vì như vậy mà khiến cô hiểu lầm cậu và Dương Ái là một cặp.

Bổng chốc muốn tránh xa cậu.

Mấy tháng nay cho dù không đi học cùng cô, nhưng Lục Nhiên Thành cũng không đến lớp trước lúc nào cũng đi sau cô năm phút, thật ra cậu cùng cô đến trường chỉ là cô mang tai nghe, không hề biết cậu ở phía sau.

Buổi tối Lục Nhiên Thành cũng ở quán net gần tiệm bánh cô làm, đợi cô tan tầm rồi mới lẽo đẽo theo cô phía sau, nhìn thấy cô vào nhà rồi cậu vẫn đứng đó rất lâu.

Cho đến khi đèn phòng Đinh Tiếu mở rồi tắt vào lúc khuya thì cậu mới đi về nhà mình.

Bài vở cũng không học vào nổi, mỗi ngày đều cùng đám người Tuấn Nam chơi bóng, đánh game rồi lại lẽo đẽo ở phía sau cô một cách âm thầm.

“ A Thụy! Cậu biết người đó không? ” Lục Nhiên Thành giọng nói lạnh lùng hỏi Tống Thụy, ánh mắt vẫn dõi theo Đinh Tiếu và Hạ Tây Lương.

Tống Thụy lúc này mới nhìn rồi bình thản trả lời “ Anh Tây Lương sao? anh ấy về rồi xem ra năm nay ăn tết ở đây rồi ” cậu ta biết anh Tây Lương thậm chí lúc bé còn cùng anh ấy chơi rất nhiều trò.

“ Anh ấy với Đinh Tiếu là thế nào? ” Từ Cảnh thuận miệng nhìn hai người đó hỏi.

“ Thế nào là thế nào? Đinh Đinh với anh ấy là hàng xóm cũ, anh ấy em Đinh Đinh như em gái thôi, bọn họ rất thân tôi cũng thân với anh ấy chỉ là lâu rồi không liên lạc ” Tống Thụy khó hiểu nói, còn thế nào chứ, định bảo anh Tây Lương thích Đinh Tiếu sao?
Làm gì có chuyện đó dù Đinh Tiếu không phải hình mẫu của anh ấy, thì chưa chắc gì anh Tây Lương đã có thể lọt vào mắt xanh của Đinh Tiếu.

Lục Nhiên Thành im lặng, sắc mặt khó coi vô cùng mà đi về Dương Ái cũng chăm chú nghe, nhưng cô ta không hề nhìn ra Lục Nhiên Thành từ rất lâu đã không còn thích cô ta, mà là thích Đinh Tiếu.

Trong mắt cậu bây giờ chỉ có Đinh Tiếu chưa từng có phút giây nào thay đổi.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 35: Chương 35


Đinh Tiếu đi ăn với Hạ Tây Lương xong cô phải đến chỗ làm, làm đến tận khuya mới quay về nhà.
Ở trước cửa nhà cô Lục Nhiên Thành đang đứng đợi sẵn, cậu dựa vào cột trước cửa nhà, lâu lâu lại cúi mặt nhìn điện thoại.

Nghe tiếng bước chân liền ngẩn đầu lên nhìn thấy cô vẫn đang khó hiểu nhìn mình.
Cậu liền đứng ngay ngắn đi lại chỗ cô, bao nhiêu lời muốn nói chẳng hiểu sao lúc này lại chẳng thể nói ra chỉ biết đứng nhìn cô.
“ Cậu ở trước nhà tôi làm gì? ” Giọng cô vô cùng lạnh nhạt.
“ Đợi cậu tan làm về...” Cậu nhìn cô, cúi mặt giây phút này như vẫn đang rất lo lắng.
Cô gật đầu, chậm rãi lướt qua người cậu mở cửa vào trong nhà, đột nhiên cánh tay cô bị Lục Nhiên Thành kéo lại cả cơ thể ngã nhàu vào trong lòng cậu.
Lục Nhiên Thành ôm lấy cô, cô hoảng hốt đến mức bất động không biết phải làm thế nào.

“ Đinh Tiếu! Tôi sai rồi cậu đừng giận nữa được không? mấy tháng qua tôi thật sự rất khó chịu...” Lời nói của Lục Nhiên Thành lí nhí ở bên tai cô, khiến cô giật mình đẩy người cậu ra.
Ánh mắt của cô có chút chua xót lại có chút nghiêm túc “ Lục Nhiên Thành! Cậu đừng thích tôi nữa....!những lời nói trước đó cứ quên....!Ưmmm ”
Còn chưa để Đinh Tiếu nói dứt câu cậu đã không nhìn được mà giữ lấy gáy cô, áp môi mình lên môi cô mà hôn, nụ hôn của cậu có chút vụng về vì là nụ hôn đầu, cô trợn tròn mắt đầu óc trở trên trống rỗng...
Đợi đến khi cô định hình được thì Lục Nhiên Thành đã rời môi cô, trên đôi mắt có một tầng sương mỏng, cậu nhìn cô nhìn rất lâu mới xoa xoa đầu cô rồi mỉm cười.
“ Lời nói lúc trước tôi vẫn sẽ tính, tôi và Dương Ái không là gì cả, tôi chỉ có ý với một mình cậu, ngoài cậu ra thì không ai cả.....Hơn nữa về sau tôi sẽ không nhẹ nhàng chiều theo ý cậu nữa, cậu nói khó nghe tôi sẽ hôn cậu....”
“ Cậu là đang ép người khác ” Đinh Tiếu tức giận đến mức sắp bật khóc nói.
Cậu là cái gì chứ, muốn cái gì liền có bằng được cái đó, còn bây giờ lại muốn ở đây bắt ép cô, đã vậy còn không thèm xin lỗi cô một tiếng.
Lục Nhiên Thành đúng là tên trứng thối.
Hai tay đút túi quần, cậu khon người đến trước mặt cô “ Tôi về đây, cậu ngủ sớm đi.

À mà không được đi với cái người lúc chiều nữa ” cậu vừa bước mấy bước đã quay đầu lại cảnh cáo cô.
Nhưng mà nụ hôn của Lục Nhiên Thành khi nãy có chút mùi thuốc lá, khiến Đinh Tiếu nhíu mài, bình thường cậu sẽ không hút thuốc rồi để bản thân ám mùi như vậy, đến mức này xem ra đã hút rất nhiều rồi.
Lục Nhiên Thành về đến nhà liền đi tắm, tâm trạng cũng tốt hơn một chút, nhưng chuyện chỗ ngồi của hai người họ vẫn có chút khó chịu, đợi qua kỳ nghĩ cậu sẽ thương lượng với Lưu Đại Đại.
Trên nhóm chat Tiêu Tuấn Nam không ngừng nhắn tin bảo mọi người ngày mai đến nhà của Lục Nhiên Thành, dù sau năm nay Lục Nhiên Thành cũng không về quê, lại gần vơi Đinh Tiếu.

Nhưng mà chỉ có đám Tống Thụy hưởng ứng, còn Lư Mỹ thì lại thả một cái icon đi ngủ, Đinh Tiếu lại xem rồi không trả lời, còn Lê Tư Tư thì sao cũng được, nhưng mà nếu đến nhà Đinh Tiếu thì cô nàng đồng ý.

Vậy mà người bình thường cũng hay chat trong nhóm lại không thấy đâu là Từ Cảnh lại chẳng thấy đâu.
Lục Nhiên Thành không trả lời lại đi gọi cho Đinh Tiếu, cho dù hai người ở gần nhà nhưng mà cậu cũng không thể trèo rào qua nhà con gái người ta được.
Cô vừa mới tắm ra, cầm lấy khăn lau lau tóc ướt, nhìn người gọi đến có chút không vui ấn nghe máy.
“ Chuyện gì....”
Bên kia Lục Nhiên Thành liền khó chịu đáp lại “ Nói chuyện đàng hoàng...”
“ Được được, vậy học sinh giỏi nửa đêm gọi cho tôi có chuyện gì? ” Cô ngồi lên giường vừa bất lực, vừa không tình nguyện mà đáp lại.
Đầu dây bên kia mất một lúc mới đáp lại cô “ Tiếu Tiếu! khi nãy là lần đầu của tôi ”
Đột nhiên nhắc đến khiến hai má cô ửng đỏ, cô lấp ba lấp bấp lên tiếng “ Cậu...đừng nhắc lại ”
“ Ừm, không nhắc nữa ngày mai cậu sang nhà tôi nhé ” Cậu vô cùng bình thản mà trả lời cô.
Cô lúc này mới lên tiếng bình thường hỏi “ Ừm, ngày mai trễ một chút.

Tôi muốn ngủ ” cô không thích thức sớm, lâu lâu mới được nghĩ chỉ muốn ngủ rồi đọc truyện như vậy mới là cuộc sống.

“ Ừm, khi nào dậy rồi thì cậu gọi tôi.

Tôi đợi cậu ” Lục Nhiên Thành dịu dàng chiều theo ý của cô từng chút một.
“ Vậy tôi ngủ đây ”
“ Cậu không chúc tôi ngủ ngon sao? ” Lục Nhiên Thành thấy cô bảo đi ngủ xong liền im lặng liền bất mãn.
Nhưng Đinh Tiếu không trả lời, trực tiếp lăng ra ngủ còn không thèm lau cho tóc khô, điện thoại cũng không tắt vẫn cầm trên tay.

Phải mất một lúc Lục Nhiên Thành mới nhận ra cô ngủ rồi, nói ngủ một cái liền ngủ luôn, cho nên cậu cũng không tắt cứ để điện thoại như vậy, tựa như có Đinh Tiếu ở bên cạnh.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 36: Chương 36


Buổi sáng mọi người đều đến đủ hết chỉ còn mỗi Đinh Tiếu, nhưng mà thứ khiến bọn họ bất ngờ nhất chính là Từ Cảnh lại đến cùng Dương Ái, ngay cả Lư Mỹ cũng cảm thấy bất ngờ.

Cậu phân công cho mọi người, cũng không muốn quan tâm đến Dương Ái cho lắm chỉ chủ động cách xa cậu ta một chút, hơn nữa Lục Nhiên Thành thường xuyên nhìn điện thoại.

“ Lão Lục! Đinh Tiếu còn giận cậu à tôi không thấy cậu ấy ” Tống Thụy thắc mắc, hai người này giận nhau dai đến vậy sao?
Cũng đúng Đinh Tiếu chính là giận dai như đĩa, mãi mãi khắc ghi trong tâm trí mà.

“ Không có, cậu ấy chưa thức khi nào thức tớ sẽ sang gọi cậu ấy ” Cậu thông thả cầm đĩa trái cây đặt lên bàn, còn để lại một phần dành riêng cho Đinh Tiếu.

Dương Ái khó chịu khi mà cậu liên tục tránh né cậu ta, còn nói kiểu đấy chẳng khác nào cậu đang nói Đinh Tiếu mới là người cậu thích sao? cậu ta cứ đi lạo gần cậu, thì cậu lại đi ra chỗ khác cầm điện thoại.

Nhưng mà Lư Mỹ nhìn Từ Cảnh lúc nào cũng nhìn Dương Ái như vậy, cô nàng cũng chỉ cúi mặt, hôm qua lúc vừa về nhà ba và mẹ cô nàng đã có ý định cho đi du học sau khi hết năm nay, hiện tại thủ tục cũng xong rồi, cô nàng có cãi cũng không thể làm được gì chỉ biết thuận theo ba mẹ.

Cô nàng thật sự không muốn xa mọi người, nhưng cũng không biết cách mở lời thế nào.

Đinh Tiếu vừa dậy cũng như lời hứa gọi cho Lục Nhiên Thành nói một tiếng.

Vậy mà năm phút sau Lục Nhiên Thành đã đứng trước cửa nhà cô gõ cửa rồi, cô trên đầy vẫn còn đeo băng đô bước ra mở cửa, sắc mặt cũng lạnh nhạt nhìn cậu không muốn nói chuyện.

“ Hôm nay Dương Ái cũng đến, không phải tôi mời mà là Từ Cảnh mang đến ”
“ Vậy tôi không sang đâu, cậu về đi ” Đinh Tiếu nghe đến cái tên thôi đã cảm thấy ăn không nổi.

“ Tiếu Tiếu! Có phải cậu động lòng rồi không? ” Lục Nhiên Thành chậm rãi bước vào nhà cô, lên tiếng bình thản hỏi.

Cô giật mình trơ mắt khó hiểu nhìn cậu “ Đừng tự luyến ”.

Cậu bước đến ép cô trên sofa dưới thân mình “ Vậy cậu nói xem tại sao tôi nhắc đến Dương Ái thì cậu khó chịu? ”
“ Vì cậu ta dành chỗ ngồi của tôi ” Đinh Tiếu cảm giác sợ sợ cậu ở hiện tại, sáng sớm không phải chạm mạch hay ai chọc giận rồi đấy chứ.

Lục Nhiên Thành mặt dày cúi đầu hôn lên môi cô nhẹ một cái “ Không phải vì cậu thích ông đây sao? ”
“ Có thích thì nhận đi, ngại cái gì chứ.

Tớ không ngại cậu chưa đủ tuổi mà yêu sớm đâu, cũng không chê bai cậu học kém ” Lục Nhiên Thành cốc nhẹ vào đầu cô một cái, bật cười vui vẻ nhìn cô đang ngây người nhìn mình.

Cậu đứng dậy, Đinh Tiếu còn chưa định hình được vẫn dõi theo bóng lưng của Lục Nhiên Thành đi vào tủ lạnh lấy nước rồi bước ra vô cùng thản nhiên như là nhà của mình.

Cô ngồi dậy vỗ vỗ vào má mình mấy cái muốn bản thân tỉnh táo hơn một chút thì Lục Nhiên Thành đã đứng trước mặt khom người áp sát mặt cậu vào mặt cô.

“ Tiểu Tiếu nói xem, cậu có muốn làm bạn gái tôi không!.



Cậu dừng một chút rồi bổ sung “ Bây giờ làm bạn gái tôi, sau này làm bà xã tôi! Cả đời này của cậu tôi nhất định không để cậu chịu thiệt thòi ” càng nói càng cảm thấy cậu vô cùng nghiêm túc.

Đinh Tiếu nhìn thẳng vào mắt cậu, rung động trái tim thình thịch khiến hai má cô ửng đỏ bất giác ngây ngô đáp lại “ Không chịu thiệt thật sao? ”
“ Ừm, không chịu thiệt chỉ có lời ” Cậu gật đầu chắc nịch như đang lập kế ước với cô.

“ Bạn cùng bàn, nói lời phải giữ lấy lời! ” Đinh Tiếu bật cười vòng tay qua cổ cậu vui vẻ nói.

Lục Nhiên Thành cũng tiện tay mà ôm lấy cô vào lòng, đây là bảo bối nhỏ, là tâm can của cậu, cuối cùng cũng đợi được cô rung động trước mười tám đuổi.

Để lâu như vậy khiến cậu có chút bất an, huống hồ chi cậu còn đang nghi ngờ Hạ Tây Lương.

“ Được rồi, thay đồ đi mọi người chỉ đợi cậu ” Lục Nhiên Thành buông tay cô ra để cô đi thay đồ.

Cậu ngồi trên sofa cũng chưa dám tin, cứ ngồi cười tủm tỉm một mình như đứa ngốc, còn lấy tay sờ sờ môi mình, biết trước thế này cậu đã làm sớm hơn rồi.

Bây giờ phải tránh xa Dương Ái nếu không, vợ tương lai của cậu lại giận đến mức không thèm nhìn mặt thì không ổn chút nào.

Đợi một lúc thì hai người mới đi sang nhà của Lục Nhiên Thành, cậu nắm lấy tay cô, vẻ mặt vô cùng đắc thắng, còn cô chỉ muốn đánh chết tên này ngay tại đây thôi.

Có phải đồng ý làm bạn gái cậu là sai lầm không vậy?
“ Tiếu Tiếu! Tớ đợi cậu sắp thành ma đói rồi đây này ” Tiêu Tuấn Nam khó chịu chạy lại vừa định kéo lấy tay của cô thì cậu đã thẳng thừng gạt tay cậu ta ra.

Tiêu Tuấn Nam nhìn Lục Nhiên Thành khó hiểu.

“ Đừng tùy tiện động vào bạn gái tôi ” Cậu thẳng thừng ghét bỏ Tiêu Tuấn Nam ra mặt.

Mọi người nghe cậu nói xong liền bất ngờ nhìn hai người, người bất ngờ nhất chính là Dương Ái cô ta nhìn cô chằm chằm như muốn nhai tươi nuốt sống cô vậy, không ngờ cậu lại công khai Đinh Tiếu là bạn gái mình.

Tiêu Tuấn Nam bĩu môi khinh bỉ nhìn cậu mắng một câu “ Cmn nó có bạn gái rồi cậu ghét bỏ tôi sao? ”
“ Chẳng lẽ phải yêu thương cậu? về bảo Tư Tư thương cậu đi.


 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 37: Chương 37


Lê Tư Tư và Lư Mỹ ngồi xếp đĩa, Liễu Thanh và Đinh Tiếu lại gọt thêm trái cây, chỉ có mỗi Dương Ái là mặt dày bám Lục Nhiên Thành mãi, cứ đi theo ngồi cạnh cậu như chưa từng nghe đến chuyện Đinh Tiếu là bạn gái của cậu.

Lúc cô gọt xong đĩa trái cây, đưa đến bàn cho đám người Tiêu Tuấn Nam đang cầm máy chơi game ở phòng khách, cô tùy tiện ngồi xuống cạnh Lư Mỹ, mà Lư Mỹ ngày hôm nay cứ như người trên không hình như là tâm trạng không tốt.

Cậu nhìn thấy cô không lại ngồi gần mình là đi ngồi chỗ khác liền cầm điện thoại đứng bật dậy trực tiếp đi lại cạnh cô ngồi xuống.

“ Làm gì vậy? ” Cô nhướn mài khó hiểu.

“ Ngồi chứ làm gì ” Cậu dựa vào thành ghế đáp lại cô.

Dương Ái lúc này mới chịu lên tiếng giọng điệu cậu ta nũng nịu đến mức Liễu Thanh cũng phải nổi cả da gà “ A Thành cậu lấy giúp tớ ít nước nóng được không, bụng tớ có chút khó chịu! ”
“ Bụng khó chịu? hay chân tay bị gãy mà không lấy được nước? ” Liễu Thanh liếc cậu ta một cái, bức xúc lên tiếng!
Nhưng Đinh Tiếu lại không nói gì, tiếng chuông điện thoại của cô vang lên, nhìn xuống thấy dòng số lẫn cái tên đã lâu rồi không thấy, cô mới cầm điện thoại ra ngoài nghe máy.

Mẹ cô gọi, bởi vì biết bà ấy không về cho nên từ lâu rồi những phần thưởng, những kỳ nghĩ cô đã không nài nỉ bà ấy về với mình nữa, bởi vì vô tình cô biết được, mẹ cô không phải sang nước ngoài đi làm.

Nhiều năm như vậy bà ấy không muốn về, là vì bà ấy đã có gia đình mới rồi, nhưng thứ cô thắc mắc tại sao bà ấy lại không nói cho cô biết? lại luôn tìm cách biện minh với cô như vậy.

Bởi vì như vậy khi Dương Ái xuất hiện cùng Lục Nhiên Thành cô càng không muốn đến gần cậu, cô không thích người khác nói dối mình.

“ Con nghe đây ” Giọng của cô có chút lạnh nhạt.

Đầu dây bên kia rất nhanh đã đáp lại “ Tiếu Tiếu! Mẹ xin lỗi!.

” giọng điệu bà ấy có chút ấp úng.

Cô mỉm cười, xin lỗi.

Bà ấy xin lỗi vì lừa cô? hay là xin lỗi vì đã vứt bỏ cô để sang Pháp cùng gia đình mới của bà ấy.

“ Không sao, cũng chẳng có gì thay đổi mà, con bây giờ có thể tự lo cho mình rồi! Về sau tiền tiêu vặt mẹ không cần gửi cho con đâu, con đã tự làm ra tiền rồi ”
“ Tiếu Tiếu! Mẹ thật lòng xin lỗi con ”
“ Được rồi! Con còn có việc con cúp máy trước đây ” Cô cúi mặt ấn tắt máy xong đứng nhìn bầu không khí bên ngoài một chút.

Đinh Tiếu hít một hơi rồi mới quay lại vào trong, vốn dĩ có những đứa trẻ vẫn đợi vì chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ bị vứt bỏ.

Cô đi vào bên trong cầm lấy áo khoác của mình giọng điệu cũng có chút mệt mỏi.

“ Tớ còn có việc, tớ về trước đây mọi người ở lại chơi đi nhé ”
“ Tôi đưa cậu về ” Lục Nhiên Thành đứng bật dậy.

Cô nhìn cậu thẳng thừng từ chối “ Nhà tôi cách nhà cậu xa lắm sao? còn không đến hai phút đi bộ, tôi tự về được rồi ” cô không muốn làm phiền đến Lục Nhiên Thành, chi bằng để cậu ấy ở lại chơi với mọi người.

Đinh Tiếu mặc áo khoác xong liền về nhà, cô im lặng, khiến Lục Nhiên Thành chắc chắn một chuyện cuộc điện thoại khi nãy có vấn đề, thật sự có vấn đề mới khiến tâm trạng của cô như vậy
Liễu Thanh nháy mắt nhìn Tư Tư và Lư Mỹ, rồi cô nàng lên tiếng “ Ba người chúng tôi còn có việc, hôm nay bọn tôi định đi mua ít đồ con gái, bọn tôi đi trước đây ”
Tống Thụy chỉ ngẩn đầu rồi gật một cái.

Tiêu Tuấn Nam bĩu mồi nhìn Tư Tư nhưng cũng không thể đi theo, đồ con gái ai mà biết là mua cái gì chứ, nhở như mua mấy cái kia thì cậu biết làm sao.

Trong khi bốn người kia về hết rồi thì Dương Ái ở lại, tâm trạng còn tốt lên hẳng khi nãy, bởi vì bọn họ chính là quen biết nhau lâu rồi, cho nên cũng cảm thấy không có gì khác biệt.

Chỉ có Lục Nhiên Thành là tâm trạng không tốt kể từ khi Đinh Tiếu đi về.

Đinh Tiếu về nhà còn chưa được bao lâu thì tiếng chuông cửa vang lên, mở cửa thì thấy ba người Liễu Thanh đang cầm trên tay trà sữa và trà trái cây còn có gà rán thậm chí trên tay còn có túi to túi nhỏ không biết là cái gì.

“ Tiếu Tiếu! Hôm nay ba người bọn tớ phá lệ, sẽ ở lại nhà cậu quậy cho đến sáng mai mới thôi ” Liễu Thanh xung phong chạy vào trước, hai người kia cũng bật cười đi vào theo sau.

Lúc trước còn cảm thấy ghét Liễu Thanh, không ngờ tiếp xúc rồi mới biết nơi nào có Liễu Thanh đều sẽ có được nụ cười thoải mái, vì năng lượng của Liễu Thanh rất nhiều nha.

Bốn người họ ở phòng khách, cùng nhau ăn uống, cùng nhau nói chuyện.

“ Tiếu Tiếu! Cậu có chuyện gì sao? mẹ cậu lại mắng rồi ” Lê Tư Tư cầm lấy cái cánh gà đưa cho Đinh Tiếu, cô nàng nhìn cô lên tiếng hỏi.

Cô lắc đầu “ Bà ấy không mắng, bà ấy chỉ xin lỗi tớ thôi.

Bây giờ bà ấy có gia đình mới rồi sẽ không có thời gian quản tớ đâu ” cô biết Tư Tư hiểu rất rõ gia đình cô cho nên cũng không ngại chút nào.

Lê Tư Tư sững lại ngay cả Lư Mỹ và Liễu Thanh cũng bất ngờ đưa ánh mắt đau lòng nhìn cô, hoá ra Đinh Tiếu vẫn và đã luôn một mình như vậy, mà đến trường vẫn có thể vui vẻ như chẳng có gì đúng là thật nể phục.

“ Nhìn tớ như vậy làm gì? nhiều năm như vậy rồi tớ cảm thấy cho dù bà ấy có cùng tớ ăn tết hay không, cũng không còn quan trọng nữa ” Cô bật cười chỉa ly trà trái cây đến cho Lê Tư Tư bình thản như chẳng có gì xảy ra.

Lư Mỹ hít lấy một hơi đặt cái đùi gà xuống “ Thật ra tớ đã thích một người đó, các cậu có tin không? ”.

“ Thật sao? là ai vậy ” Liễu Thanh hào hứng phá tan bầu không khí khi khó chịu khi nãy.

“ Là Từ Cảnh có phải không? ” Đinh Tiếu nhíu mài nói một câu.

Cô biết lâu rồi, nhìn cách Lư Mỹ nhìn Từ Cảnh cô đã biết, cô nàng thích cậu ta rồi, chỉ là cậu ta ngốc quá lại không biết chuyện này, cũng không nhìn ra.

“ Ừm, tớ thật sự rất thích cậu ấy, nhưng dạo gần đây tớ nhận ra cậu ấy không thích tớ!.



Lư Mỹ dừng lại một chút rồi mới quyết định nói ra “ Hết học kỳ tới, tớ sẽ đi Úc cũng sẽ không thích cậu ấy nữa haha các cậu nói xem có nực cười không? ” cuối cùng cô nàng cũng không thể có được ánh mắt mà Từ Cảnh đã nhìn Dương Ái vừa dịu dàng lại vừa cưng chiều.

“ Đi Úc? đi bao lâu? ” Lê Tư Tư khó chịu lên tiếng hỏi, chuyện này quá đột ngột rồi, không thể chấp nhận được.

“ Không biết, nhưng các cậu đừng nói với ai, tớ chỉ nói cho các cậu biết thôi ” Lư Mỹ lắc đầu, mà nói thẳng ra chính là không muốn Từ Cảnh biết được, cô không hề có ý định để cho cậu ấy biết.

“ Mỹ Mỹ cậu đi tớ sẽ nhớ cậu đến chết mất ”.

“ Đúng đó, tớ sẽ rất buồn đó ”.

“ Lư Mỹ, cậu thật sự sẽ không thích Từ Cảnh nữa sao? thật sự sẽ không nói ra ” Đinh Tiếu nhìn cô nàng.

Lư Mỹ gật đầu, không nói, nói cũng không có được gì, chi bằng giấu đi sau này gặp lại sẽ có thể xem nhau như bạn bè tốt.

Ngay cả Lục Nhiên Thành bây giờ, đối với cậu vui buồn của Đinh Tiếu còn quan trọng hơn cả cái ăn, cậu quyết định nói thích Đinh Tiếu là vì không muốn bỏ lỡ cô.

Với cậu cô rất đặc biệt, đặc biệt đến mức không có ai có thể thay thế được vị trí của cô ở trong lòng cậu.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 38: Chương 38


Ngày hôm đó ở lại nhà Đinh Tiếu xong bốn ngửi họ điều nói một bí mật của nhau ra, trong lòng mỗi người điều có chuyện ấp ủ, nhưng sẽ chẳng bao giờ có thể nói ra, những khó khăn ở hiện tại cũng chính là động lực chạy đến tương lai phía trước.

Đinh Tiếu buổi sáng vẫn còn ngáy ngủ thì Lục Nhiên Thành đã gọi điện đến, cô nhắm mắt tay quơ loạn xạ tìm điện thoại để ấn nút nghe.

“ Em dậy chưa, anh mang đồ ăn sáng đến cho em ” Lục Nhiên Thành cưng chiều Đinh Tiếu đến mức Tiêu Tuấn Nam cũng phải phát ghen vì chưa từng nhìn thấy anh như vậy bao giờ.

Cô đột nhiên mở to mắt không dám tin, anh thay đổi cách xưng hô rồi?
Có phải ai cầm nhầm điện thoại bạn trai cô rồi không vậy? mới bảy giờ rưỡi sáng đã mang đồ ăn sáng đến sao, Lục Nhiên Thành có siêng như thế cũng không thể nào đến đây giờ này.

“ Nhiên Thành, cậu đừng đùa nữa tôi buồn ngủ lắm ” Cô cầm lấy chăn che đi gương mặt.

Cho đến khi tiếng chuông nhà vang lên, cô mới hoảng hồn bật dậy lần nữa, cô bước xuống sỏ chân vào đôi dép bông màu trắng hình gấu tuyết rồi chạy như bay xuống nhà.

Trên người vẫn mặc bộ đồ ngủ thùng thình, nhưng Lục Nhiên Thành đã quen rồi, ngay cả bình thường cô không tha son anh cũng chẳng để tâm.

“ Sao cậu đến sớm quá vậy ” Đinh Tiếu lên tiếng phàn nàn.

Anh nghiên người cầm lấy đồ ăn sáng đi vào trong nhà của cô “ Mang đồ ăn sáng cho em mà ”.

“ Nhiên Thành chúng ta xưng hô như bình thường đi ” xưng hô kiểu này cô có chút không quen, nếu để đám lô la kia biết chắc chắn bọn sẽ chọc cô ngại đến chết mất.

Lục Nhiên Thành quay đầu “ Không muốn, anh là bạn trai em xưng hô cho đàng hoàng ” anh nhíu mài thôi cô đã thấy khó thở rồi.

Anh ở trong bếp đỗ đồ ăn sáng vào bát cho cô sẵn, còn tiệm tay pha thêm cốc sữa ấm.

“ Em vệ sinh cá nhân đã, anh đợi một chút ” Đinh Tiếu nhìn anh rồi quay về phòng thay đồ vệ sinh cá nhân.

Còn cái ngày nữa là đi học rồi, kỳ nghĩ chỉ được thế này thôi sao? cô còn chưa kịp định hình được mọi chuyện mà, tết này cũng không có tiền mừng tuổi nữa.

Anh đặt đồ ăn sáng lên bàn ăn, sau đó nhìn một loạt trong tủ lạnh của cô chẳng còn là bao nhiêu đồ ăn, sữa cũng còn rất ít, từ lúc anh đổi bò húc sang thức uống trái cây và sữa thì không còn thấy cô mua bà húc để ở nhà nữa.

Đinh Tiếu mặc chiếc áo len nhạt màu tay dài cùng với quần jeans ngắn ngang đùi của cô, gương mặt thế nào cũng còn ngáy ngủ nhưng đã đỡ hơn khi nãy một chút.

Cô ngồi vào bàn nhìn anh ngồi đối diện nghịch điện thoại một cách ung dung.

“ Ăn đi nhìn cái gì? ” Lục Nhiên Thành bị cô nhìn đến mức không nhịn được lên tiếng.

Cô bĩu môi cúi mặt ăn cháo thịt trong bát, rồi chậm rãi nhìn an lần nữa không nhịn được hỏi “ Ngày mốt vào học, anh vẫn ngồi với Dương Ái hả? ” nếu xin đổi nữa thì Lưu Đại Đại có mắng bọn họ không nhỉ?
“ Em muốn bạn trai em ngồi với người khác à? ” Anh liếc mắt nhìn cô.

“ Không muốn, tất nhiên là không muốn, anh dám ngồi thì đừng nhìn mặt em ” Đinh Tiếu trực tiếp phản bát lại.

Anh cũng chỉ nhếch mép không đáp.

Đợi cô ăn xong rồi, anh mới bảo cô đi mua dụng cụ học tập với đồ ăn sẵn để trong tủ lạnh.

Cô nhìn anh thắc mắc “ Không phải anh sẽ nấu cho em ăn sao? em tưởng anh sẽ nấu cho em nên em mới không mua đồ ăn bỏ tủ lạnh ” cô đứng khoanh tay dựa vào cột nhìn an rửa bát.

Lục Nhiên Thành vừa là bạn trai cưng chiều bạn gái, còn là giúp việc không công cho bạn gái nữa, anh không quay đầu lại trực tiếp vừa rửa bát vừa trả lời.

“ Không mua đồ ăn, thì anh lấy cái gì nấu cho em? thịt của anh sao? ” Bạn gái anh có phải quá ngốc rồi không?
Thôi không sao, ngốc như vậy thì chẳng ai thèm, một mình anh đây thông minh là được rồi.

Hai người họ đi đến trung tâm thương mại, cô như đứa trẻ nhỏ, còn Lục Nhiên Thành là đi giữ trẻ vậy, anh đẩy xe đi bên cạnh cô, nhưng những thứ cô muốn ăn đều là những thứ có hại đều bị anh loại bỏ ra khỏi danh sách.

Anh lấy cho cô sữa dâu, kèm thêm những chai nước trái cây để vào xe đẩy, rồi khăn giấy, hay những thứ linh ta linh tinh khác anh đều mua để vào.

Đinh Tiếu nhìn anh làm nũng “ Thành Thành! em có thể mua một món em thích không? ” cái gì cô muốn anh cũng không cho khiến cô buồn chẳng muốn đi.

“ Cái nào? ” Anh không mặn không nhạt.

Cô trực tiếp cầm lấy ba bịch kẹo dẻo bỏ vào xe đẩy “ Cái này ” anh nhìn cô gật đầu bất lực mà cưng chiều.

Anh mua thêm bút cho cô, nhưng mà nói đúng hơn người sài hao viết nhất là anh mới phải bởi vì cô đã bao giờ chép bài đâu.

Hai người họ đi dạo một vòng không mua gì nữa thì đi ra thanh toán, cô mệt sắp gãy chân rồi, đi còn không muốn nổi nữa, đột nhiên cô nhìn thấy Dương Ái cũng đi đến.

Cô nhìn anh lên giếng “ Thành Thành! thanh mai trúc mãi của anh đến tìm anh kìa ” sắc mặt tuy khó coi nhưng lời nói mang theo ý trêu chọc.

“ A Thành cậu đến mua sắm sao? ” Dương Ái rất nhanh đã nhìn thấy mặc kệ sự có mặt của Đinh Tiếu mà chạy đến bắt chuyện.

Cô đứng nhìn trò vui không muốn nói tiếp chuyện.

Nhưng bạn trai cô thì có tiếp chuyện “ Cậu thấy tôi giống đến đây chơi nhảy dây à? ” đến trung tâm thương mại tất nhiên là mua sắm rồi, chẳng lẽ căng dây ra đây nhảy sao?
“ À! Cậu cũng thích ăn kẹo dẻo sao? loại này rất ngon đó tớ cũng thích ” Dương Ái gượng gạo bắt chuyện sáng cái khác.

Lục Nhiên Thành dần dần mất kiên nhẫn “ Tôi không thích, bạn gái nhà tôi thích nên tôi mua cho cô ấy, bây giờ chúng tôi đi trước đây ” anh nắm lấy tay cô kéo đi không chút nể mặt Dương Ái.

Cô ta nói ra câu nào, anh chặt đẹp câu đó vô cùng nghiêm túc không hề sợ mích lòng.

“ Tạm biệt nhé bạn học Dương ” Đinh Tiếu nghịch ngợm bị anh nắm lấy tay kéo đi còn quay đầu lại nhìn Dương Ái trêu chọc.

Cho chừa, tưởng bạn trai cô dễ dụ lắm sao? anh chỉ có thể bị cô dụ, còn Dương Ái sao? không đủ trình với cô đâu, next càng sớm càng tốt.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 39: 39: Bạn Học Dương Muốn Bạn Trai Tôi Đến Vậy Sao


Kỳ thứ hai của lớp 11 Lục Nhiên Thành và Đinh Tiếu trở lại bình thường, bởi vì đã nói với chủ nhiệm cho nên anh trực tiếp cầm balo đi đến chỗ cạnh Đinh Tiếu ngồi xuống.

Đức Lâm ngồi cạnh Dương Ái, dáng vẻ cô ta tất nhiên là không cam tâm rồi, làm sao mà cam tâm cho được từ bé đến lớn cô ta biết Lục Nhiên Thành để ý cho mình nên mới cảm thấy thích cảm giác đó, bây giờ anh không thích cô ta nữa tất nhiên cô ta khó chịu rồi.

Đột nhiên cô ta đứng lên “ Thầy ơi, em không thể ngồi cạnh bạn học Lục sao ạ? ” mặt cô ta đã thành cái mặt đường dày mấy lớp rồi, còn ngang nhiên đứng trước lớp nói như vậy.

Đinh Tiếu nhướng mày nhìn cô ta, cô khẽ nghiêng người chống một tay lên bàn nhìn cô ta “ Thành tích tốt ngồi cạnh thành tích tốt sao? ” lần này đến người khác bất ngờ, từ lúc vào học hồi học kỳ trước Đinh Tiếu rất ít nói hôm nay lên tiếng phản bát thì xem ra không phải chuyện nhỏ đâu.

“ Có mấy môn cũng không được tốt, Đinh Tiếu cậu nhất định phải ngồi cạnh Lục Nhiên Thành sao? ” Dương Ái tỏ vẻ đáng thương nhìn mọi người rồi nhìn cô lên tiếng.

“ Cậu có mấy môn không tốt thì muốn ngồi với cậu ấy? vậy người môn nào cũng không tốt như tôi tất nhiên càng phải ngồi cùng cậu ấy ” Đinh Tiếu nheo mắt lên tiếng, gương mặt cũng vô cùng bình thản, vô cùng ung dung.

Lúc đầu cô không nói là vì Lục Nhiên Thành để mất chỗ ngồi của cô, bây giờ anh là bạn trai cô không cần đến mức phải viết thư tình, bất cứ ai để mắt cô sẽ tự tay mình loại bỏ hết.

Lão Lưu đau đầu tức giận nói “ Được rồi, Đinh Tiếu ngồi được mấy học kỳ rồi bây giờ đổi bạn học kết quả sẽ đi xuống, Dương Ái thành tích em rất tốt cố gắng thêm là được ”
Mọi người được một phe hả hê, bởi vì không ai thích Dương Ái cả, cậu ta khó chịu, chảnh choẹ làm như Lục Nhiên Thành là bạn trai của cô ta không bằng, hơn nữa còn coi thường người khác nữa.

Tiết học trôi qua rất nhanh đã đến giờ ra chơi, đám người của Lục Nhiên Thành và Đinh Tiếu xuống căn tin, còn Từ Cảnh thì đi cùng Dương Ái không đi cùng bọn họ.

Lư Mỹ nhìn thấy vậy cũng im lặng không nói gì, cả đám con trai không ai nhận ra Lư Mỹ đã kiệm lời hơn rất nhiều rồi, chỉ nói chuyện với Đinh Tiếu, Liễu Thanh và Lê Tư Tư còn Từ Cảnh thì còn chưa đến hai câu.

Lục Nhiên Thành đi lấy cơm cho Đinh Tiếu, bình thường cô sẽ tự đi nhưng mà nếu cô tự đi chắc chắn sẽ chọn những món ít dinh dưỡng cho nên buộc anh phải tự mình đi lấy cho cô.

“ Cái này có cay không? ” Đinh Tiếu nhìn anh lên tiếng hỏi.

“ Không cay, em ở đây anh đi lấy sữa dâu cho em ” Anh lắc đầu đặt khây cơm xuống rồi cùng Tống Thụy đi đến quầy nước.

Lê Tư Tư nhìn Lư Mỹ ngồi cúi mặt cứ lấy muỗng xơi xơi cơm không có tâm trạng “ Mỹ Mỹ, cậu đừng buồn ”
“ Hả? tớ buồn làm gì, dù sao tớ cũng không định thích cậu ấy nữa, một lát tớ sẽ nói với thầy Lưu đổi chỗ ”
Tống Thụy cầm tận bốn chai nước đều là những loại khác nhau, chỉ riêng anh cầm đúng hộp sữa dâu với chai nước chanh của anh và cô.

Tiêu Tuấn Nam lấy xong đồ ăn thì ngồi đối diện Tư Tư, Tống Thụy đưa nước cho mọi người, rồi cũng ngồi xuống cạnh Tiêu Tuấn Nam im lặng ăn cơm.

Đột nhiên Từ Cảnh đi đến trước mặt Đinh Tiếu, sắc mặt có chút khó coi nhìn cô, mọi người cũng ngẩn đầu nhìn cậu ta, Dương Ái cũng ở phía sau lưng cậu ta đưa mắt nhìn Lục Nhiên Thành chăm chăm như thể muốn nuốt anh vào bụng.

“ Tiếu Tiếu, cậu không thể ngồi với Đức Lâm sao? dù sao Tiểu Ái cậu ấy cũng chỉ quen biết với Lục Nhiên Thành ” Cậu ta đến chính là nói giúp Dương Ái về vấn đề chỗ ngồi.

Đinh Tiếu không để ý đến Từ Cảnh, cô nhìn thẳng mặt Dương Ái lên tiếng “ Bạn học Dương muốn bạn trai tôi đến vậy sao? ” ánh mắt cô như hai viên đạn.

Cô ta cứng họng đứng im, vì mọi người ở căn tin cũng đang nhìn cô ta khó hiểu, trang cá nhân Lục Nhiên Thành để cả gương mặt của Đinh Tiếu ở trên đó, mà cô ta còn mặt dày đến muốn ngồi cùng bạn trai người ta.

“ Dương Ái cậu biết tự trọng không vậy? mặt cậu dày như vậy sao ” Cô nhìn cô ta, ung dung mà hỏi.

“ Cậu không thể nể tình cậu ấy là học sinh mới sao? ” Từ Cảnh vẫn cố chấp muốn nói giúp Dương Ái mà không hề để ý đến sắc mặt của Lư Mỹ đang vô cùng khó coi.

Đột nhiên Lư Mỹ đứng lên nhìn hai người họ “ Vậy Từ Cảnh cậu qua ngồi cùng Dương Ái đi, chẳng phải cậu cũng rất thân sao? Lục Nhiên Thành đã ngồi cùng bạn gái người ta hai người cố gắng tách ra làm cái gì? ”
“ Bây giờ tôi lập tức đi nói với thầy Lưu cậu sẽ ngồi cùng Dương Ái ” Lư Mỹ còn chưa ăn được ba muỗng cơm đã bị hai người này phá đám.

“ Tiểu Mỹ! Cậu đợi đã ” Đinh Tiếu đứng dậy gọi lớn khi nhìn Lư Mỹ trực tiếp bỏ đi.

Ánh mắt của cô đầu giận dữ “ Từ Cảnh tôi nói cậu nhất định sẽ hối hận ”

“ Dương Ái đây là lần cuối tôi cảnh cáo cậu, nếu cậu còn dám động vào bạn trai tôi, và bạn bè tôi thì tôi không cần biết cậu là ai về nhà bảo mẹ cậu mua quan tài sẵn là được ” Dứt câu Đinh Tiếu đuổi theo Lư Mỹ.

Lê Tư Tư và Liễu Thanh cũng cầm lấy nước mà bỏ đi.

Lục Nhiên Thành tức giận đập bàn ăn một cái cầm lấy hộp sữa dâu của cô đứng dậy “ Đinh Tiếu chỉ cần đau dạ dày, hai cậu cho dù là bạn tôi, tôi cũng không bỏ qua đâu ”.

“ Từ Cảnh cậu thích Dương Ái nhưng không phải ai cũng thích cậu ta, ngay cả tôi cũng nhịn không nổi nữa rồi ” Tiêu Tuấn Nam và Tống Thụy đứng dậy chán nản nói, rồi rời đi.

Cơm căn tin rất ngon, vậy mà khó nuốt đến lạ.
 
Back
Top Bottom