Ngôn Tình Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,295,149
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc-_65KPrvhtqmElii7B1YuFB4V6liVMRObrqNBqB5dHbmq5RT9xhh_I7i7hW-QlJ0KyidQquYj24Ow3jYXPy1YyD1ed8a9XM5abzMtkLyR87ARd4650RFYd-Bz27RtTR7OK77-JWah8RP4I9bKJzZ6O=w215-h322-s-no

Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Tác giả: Ricky_bn
Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Teen, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi

Nam Chính: Lục Nhiên Thành
Nữ Chính: Đinh Tiếu

Đinh Tiếu một học sinh nói giỏi không quá giỏi, nhưng nếu nói kém cũng không phải vì sức học của cô bình bình qua môn chỉ đứng ở mức học sinh khá của lớp hằng năm.

Lục Nhiên Thành vừa là hàng xóm mới cũng vừa là bạn học cùng lớp với Đinh Tiếu, hơn nữa còn là nam thần được nhiều người chú ý.

Ấn tượng ban đầu của Đinh Tiếu dành cho Lục Nhiên Thành không mấy tốt đẹp, liệu cơ duyên nào có thể khiến cả hai thành đôi?​
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 1: Chương 1


Đinh Tiếu một học sinh nói giỏi không quá giỏi, nhưng nếu nói kém cũng không phải vì sức học của cô bình bình qua môn chỉ đứng ở mức học sinh khá của lớp hằng năm.

Mẹ cô thường đi công tác ở nước ngoài và bị điều đi làm ở công ty tại Pháp, nên mỗi năm mẹ cô chỉ về được một đến hai lần, cả căn nhà chỉ có Đinh Tiếu ở nhưng hôm nay cô nghe nói có hàn xóm mới sống cạnh nhà cô.

Làm cho cô có chút háo hức, mới sáng sớm cô chuẩn bị đến trường, cô đã thấy người ta chở đồ dọn đến, nhưng chủ nhà lại chẳng thấy đâu, Đinh Tiếu không quan tâm cho cô sắp muộn học mất rồi.

Nhìn đồng hồ một cái liền hoảng hốt, bắt dad chạy thật nhanh đến trường, nhưng hành động của cô lại vô tình bị Lục Nhiên Thành nhìn thấy khi cậu cũng chuẩn bị đi học vừa bước ra khỏi nhà đã thấy cô chạy như bay.

“ Đây có phải là con gái không vậy? ” Lục Nhiên Thành nói thầm, xong liền vừa cầm sách đọc vừa đến trường.

Đinh Tiếu vừa đến được lớp cũng là lúc chuông vào lớp vang lên, cô đứng tựa vào cửa thở hồng hộc, mất một lúc mơi lê thân vào chỗ ngồi, năm nay cũng không có gì khác từ cấp hai lên cấp ba cô đều ngồi với Lê Tư Tư bạn thân đáng yêu của cô.

Nhưng Lê Tư Tư vô cùng trái ngược với cô, nếu Đinh Tiếu có chút tăng động thì Lê Tư Tư vô cùng điềm đạm, nhưng Lê Tư Tư luôn luôn chăm cho Đinh Tiếu từng chút chẳng khác nào là người dẫn dắt Đinh Tiếu trưởng thành cả.

“ Cậu chạy như vậy không sợ mệt chết sao, đã bảo ngủ sớm rồi hôm nay là tiết học đầu tiên đó ” Lê Tư Tư vừa lấy vỡ ra vừa càm ràm Đinh Tiếu đi học trễ, lúc tối hai người háo hức nói chuyện đến cuối cùng chỉ có Đinh Tiếu đi muộn.

Đinh Tiếu bĩu môi lấy sách vỡ ra vừa lấy vừa nói “ Không chạy nhanh sao được chứ, chủ nhiệm chúng ta là Lão Lưu đấy, là Lưu Đại Đại đấy cậu có biết không, ông ấy nổi tiếng khó khăn lắm ” cô vừa nói vừa lấy sách nên không để ý thầy chủ nhiệm khó khăn mà cô nói đã bước vào lớp rồi.

Lê Tư Tư lay lay cánh tay của Đinh Tiếu sắc mặt không tốt chút nào, Đinh Tiếu lúc này mới ngẩn đầu lên thấy mọi người nhìn cô, Lão Lưu cũng đưa đôi mắt khó coi nhìn cô.

Xong rồi cuộc đời Đinh Tiếu cô sắp xong đến nơi rồi, phải làm sao đây, cô đưa mắt nhìn Tư Tư muốn hỏi tại sao không nói với cô rằng Lão Lưu đã vào lớp chứ.

“ E hèm! Xin chào các em tôi là họ Lưu tên Đại Đại là giáo viên chủ nhiệm của 10B, rất vui vì được làm chủ nhiệm của các em ” Lão Lưu vừa nói, nói đến câu cuối còn đưa mắt nhìn Đinh Tiếu.

Cô lúc này chỉ biết nhìn thầy ấy mà cười trừ chứ bảo cô làm gì chứ, học kỳ này của cô xem như xong rồi.

Lão Lưu nhìn ra bên ngoài, ở trước cửa lớp 10B còn có một học sinh, cô cũng đưa mắt ra nhìn xong liền cảm thán chết cậu ta rồi đầu năm lại để bị bắt đi trễ như vậy thật tội nghiệp quá đi, Lão Lưu sẽ tức giận cho mà xem.

Cậu bước vào, chiếc áo sơ mi cụt tay đồng phục trường Tam Đại của cô cùng với chiếc quần tây đen nhìn tóc để hai mái bảy ba, chân dài lại cao như vậy gương mặt lại vô cùng đẹp trai nhìn kiểu nào góc nào cũng thấy cậu đẹp trai thật sự rất đẹp trai.

Xem ra năm nay cậu ta là hot boy của khối này rồi, nhưng mấy anh đẹp trai thì thường không dành cho cô.

Gái lớp cô vừa nhìn thấy cậu bước vào đã mắt chữ A mồm chữ O không ngừng vui vẻ ra mặt, Đinh Tiếu đưa đôi mắt nhíu nhíu nhìn Lục Nhiên Thành, cậu trong mắt cô lại là cái tên ra vẻ.

“ Xin lỗi thầy Lưu em đến trễ ” Lục Nhiên Thành cúi đầu chào Lão Lưu, giọng có chút trầm ấm vang lên.

Giọng nói của anh lại khiến cả lớp Ồ lên một cái.

Lão Lưu vậy mà vô cùng vui vẻ nhìn cậu “ Không sao! Không sao mới chuyển đến có lẽ em vẫn chưa quen đường thôi ”
“ Em giới thiệu đi ” Lão Lưu đưa tay mời Lục Nhiên Thành giới thiệu về bản thân.

Lục Nhiên Thành đưa mắt nhìn cả lớp, xong liền chạm phải đôi mắt dò xét của Đinh Tiếu anh liền nhíu mày, nhưng vẫn cúi đầu chào mọi người.

“ Chào mọi người! Tôi họ Lục tên Nhiên Thành, là học sinh vừa mới chuyển về đây, về sau mong mọi người giúp đỡ rất vui vì được gặp mọi người ”.

Cả lớp nghe cậu giới thiệu xong liền vỗ tay náo nhiệt riêng Đinh Tiếu lại thấy chẳng có gì đặc sắc, quá bình thường, chỉ là học sinh chuyển về thôi có gì đặc biệt hơn người khác đâu chứ.

Lão Lưu mời Lục Nhiên Thành về chỗ vậy mà trùng hợp hơn cậu ta lại là bạn thân của Tiêu Tuấn Nam, lại còn ngồi ở dưới Đinh Tiếu và Lê Tư Tư, nhưng cậu ta giây phút bước xuống đã chỉ có một sắc mặt.

Tiêu Tuấn Nam nhìn Lục Nhiên Thành lên tiếng “ Cậu về đây học một mình à? ”.

“ Ừ ” Lục Nhiên Thành kiệm lời nói.

“ Vậy chiều nay tôi sang nhà cậu chơi game nhé ” Tiêu Tuấn Nam thích thú, đã lâu rồi bọn họ không gặp nhau nên cậu ta có chút phấn khích.

Lục Nhiên Thành lấy sách vở ra mắt vẫn nhìn lên bảng mà không nhìn Tiêu Tuấn Nam nhưng vẫn trả lời cậu ta “ Nhà vẫn chưa dọn xong ”.

“ Để huynh đệ của cậu đây giúp cậu dọn ” Tiêu Tuấn Nam mạnh dạng vỗ ngực nói với Lục Nhiên Thành.

“ Được! là cậu nói ” Lục Nhiên Thành nói dứt câu liền chăm chú nghe Lão Lưu phổ biến nội quy và quy trình học tập tại Tam Đại.

Đinh Tiếu nhiều năm vẫn không chịu nổi sự nhiều chuyện của Tiêu Tuấn Nam vậy mà Lê Tư Tư mỗi ngày đi học cùng cậu ta lại có thể chịu đựng được hay thật đó.

Nhìn Lê Tư Tư vẫn chăm chú thật lòng ngưỡng mộ quá đi mất, Đinh Tiếu bây giờ thật sự chỉ muốn đi ngủ thôi, Lão Lưu dạy chán chết đi được.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 2: Chương 2


Đinh Tiếu cô đích thật là một con sâu lười, lúc học thì ngáp lên ngáp xuống nhưng tiếng chuông giải lao vang lên cô bật dậy tỉnh ngủ, cảm thấy vô cùng khoẻ khoắn.

“ Tư Tư đi ăn trưa đi ” Cô câu tay Lê Tư Tư nói, bụng cô đã đói đến mức sắp ngất đến nơi rồi nó cứ kêu mãi không ngừng.

Lê Tư Tư bất lực nhìn cô, dọn tập xong liền lèm bèm “ Lúc học sao không thấy cậu tràn trề năng lượng như vậy chứ ” nói thì nói thế nhưng cô nàng vẫn cùng Đinh Tiếu đi xuống nhà ăn của trường.

Hai người vui vẻ đi trước, Tiêu Tuấn Nam vừa thấy Lê Tư Tư cậu ta cũng lôi Lục Nhiên Thành đi theo, thật lòng mà nói cậu chẳng có hứng thú với ăn uống nhưng bạn thân cậu lại mê gái thế này.

Ở nhà ăn của Tam Đại có rất nhiều món, mỗi ngày đều đổi món để học sinh không chê ngán, cô và Lê Tư Tư nhìn chuỗi người xếp hàng khoé môi liền giật giật.

Không phải chứ? Đi nhanh như vậy mà vẫn có nhiều người nhanh hơn sao, xếp hàng thế này biết chừng nào mới xong cơ chứ.

Cô và Lê Tư Tư đang xếp hàng thì Tiêu Tuấn Nam cầm hai khây cơm đến trước mặt, hai mắt cô liền sáng lên cứ ngỡ cậu ta hôm nay có lòng tốt, nào ngờ lòng tốt đó chỉ với một mình Tư Tư.

“ Tư Tư! Tớ lấy cho cậu rồi không cần đợi ” Tiêu Tuấn Nam đưa cho Lê Tư Tư khây cơm trước đôi mắt thèm khát của Đinh Tiếu.

Đinh Tiếu nhìn Tiêu Tuấn Nam lên tiếng “ Cậu tốt bụng thật đó, vậy của tôi đâu? ” cô chìa tay ra trước mặt Tiêu Tuấn Nam.

“ Tôi chỉ lấy cho Tiểu Tư Tư của tôi thôi, cậu tự đi mà lấy ” Tiêu Tuấn Nam vô cùng phũ phàng với cô, cô liền nhếch mép nhìn cậu ta.

“ Cái đồ chết tiệt nhà cậu, mau cút đi ” Đinh Tiếu thật sự muốn đánh chết Tiêu Tuấn Nam quá đi mất.

Vậy mà Tư Tư của cô cùng bị cái tên đó dụ dỗ đi đến bàn ăn, để một mình Đinh Tiếu đứng đợi trong vô vọng, nếu cứ thế này sẽ trễ học mất thôi, cô đói đến mắt cũng mờ rồi.

Cuối cùng Đinh Tiếu cũng bỏ cuộc, cô đi đến quầy nước uống, mua bánh mì ngọt, quét mắt qua quầy liền cảm thấy hụt hẫng sữa dâu cũng hết rồi sao? cô ngó lên ngó xuống tìm, thật sự đã hết rồi.

Nhưng ánh mắt cô lại rơi lên hộp sữa dâu cuối cùng trong tay của Lục Nhiên Thành, Đinh Tiếu mặt kệ mà giật lấy hộp sữa dâu, đưa tiền ra thanh toán nhanh đến mức cậu không kịp phản bát.

Nhìn thấy Đinh Tiếu vừa định chuồn đi Lục Nhiên Thành đã thẳng tay nắm cổ áo cô kéo cô ngược lại, nhẹ giọng nói “ Bạn học! là tôi cầm nó trước ”.

Đinh Tiếu gạt tay của cậu ra, đưa mắt nhìn cậu xong nhếch mép một cái mà nói “ Vậy cậu thanh toán chưa? tôi thanh toán rồi thì nó là của tôi ” cô nói xong liền chạy một mạch đi đến chỗ của Lê Tư Tư.

Cậu đứng nhìn cô nhíu mày khó chịu, trong lòng nghĩ thầm con gái gì vậy chứ lại còn ngang ngược như vậy, đúng là đồ lùn tịt.

Đinh Tiếu ngồi cạnh Lê Tư Tư đang vô tư nói chuyện thì nghe tiếng kéo ghế ngồi phía đối diện quay đầu qua liền thấy cậu, cô hốt hoảng sặc cả nước.

“ Khụ!.

khụ!.

khụ ”.

“ Tiếu Tiếu cậu sao vậy? ” Lê Tư Tư buông muỗng đủa xuống vuốt vuốt lưng cho Đinh Tiếu.

Lục Nhiên Thành nhìn Đinh Tiếu đặt chai nước lọc xuống bàn lên tiếng nói vu vơ “ Quả báo ”.

“ Cái tên chết tiệt cậu nói cái gì? ” Đinh Tiếu nghe cậu nói liền trợn mắt nhìn cậu tức giận nói.

Lúc này Tiêu Tuấn Nam cảm thấy không đúng liền ngăn hai người họ lại “ Hai người làm sao vậy? ”
“ Cậu ta giành sữa dâu của tôi ” Cả hai người đồng thanh lên tiếng.

Khiến cả hai người ki bất ngờ đến trợn tròn mắt, Đinh Tiếu tức giận cầm hộp sữa bỏ đi lên lớp trước, Lê Tư Tư lắc đầu, đúng thật tính khí của Đinh Tiếu chỉ có cô nàng mới chịu được nhiều năm như vậy Đinh Tiếu vẫn như đứa trẻ.

Tiêu Tuấn Nam lúc này mới lên tiếng nói “ Nhiên Thành! Cậu đừng động vào Tiếu Tiếu cậu ấy thật sự không dễ bắt nạt đâu, ngang như cua đấy ”.

“ E hèm! ” Lê Tư Tư nghe Tuấn Nam nói liền ho nhẹ một cái Tiêu Tuấn Nam liền im bặt không nói nữa.

Cái gì thì cái Lê Tư Tư vẫn là nhất, nhưng sắc mặt của Lục Nhiên Thành vẫn còn rất khó coi, cậu chưa từng gặp người con gái nào ngang ngược như Đinh Tiếu cả, vừa ngang ngược vừa cải bướng.

Đinh Tiếu chuồng khỏi đó liền mỉm cười vui vẻ vô cùng, cô mà ở lại chắc chắn cái tên học sinh mới đó mách lẽo cô với Tư Tư đến mất mặt, nhưng cô cảm thấy cô đúng mà cậu ta cầm nhưng có thanh toán đâu.

Cô đây thanh toán thì là của cô, Đinh Tiếu cảm thấy vô cùng vui vẻ nha, ngày đi đầu đi học cũng thích quá đi mất, mỗi việc cô không thích chính là cái tên học sinh mới đáng ghét.

Cậu ta đẹp được bao nhiêu giỏi bao nhiêu mà ra vẻ vậy chứ, cô đây mới là không mê trai, cho cô cô còng chê đấy nhé, không thèm không thèm, cái tên chết tiệt học sinh mới đó đáng ghét quá đi mất.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 3: Chương 3


Tan học Đinh Tiếu hôm nay muốn đi chơi nhưng Lê Tư Tư lại không đi nên cô chỉ biết ngậm ngùi đi về nhà mình, đến khi về nhà cô chỉ có một mình cô thật sự chẳng muốn ở nhà chút nào.

Trên đường về nhà đột nhiên cô cảm giác có người đi theo phía sau, quay đầu lại nhìn liền thấy Lục Nhiên Thành ở ngay phía sau cô, cái tên này không còn thù hằn cô chuyện hộp sữa đó chứ.

“ Nè học sinh mới! Cậu đi theo tôi là có ý gì, tôi nói cậu có bám theo thì hộp sữa đó tôi cũng đã uống rồi ” Đinh Tiếu nganh ngược nói với cậu.

Lục Nhiên Thành nheo mắt nhìn cô, cậu đây theo cô khi nào chứ? đường về nhà chỉ có một đường này tất nhiên phải đi nó rồi “ Cậu bị hâm sao? tôi không nhỏ mọn đến mức vì hộp sữa mà bám đến nhà cậu đâu ”.

“ Vậy sao cậu không về đi cứ đi theo phía sau tôi, đừng nói là để ý tôi đấy nhé? ” Đinh Tiếu vừa nghĩ xong liền lùi lại mấy bước ánh mắt đề phòng nhìn Lục Nhiên Thành.

Cậu nhìn cô với ánh mắt kỳ dị, cái bạn học nganh ngược này có có thể nghĩ được cậu đây thích cô sao? cũng quá ảo tưởng rồi, phải chi học Đinh Tiếu cũng được thế này thì thật tốt.

“ Thật ngại quá, để cậu nghĩ nhiều rồi nhà tôi ở ngay phía trước nên phiền cậu tránh đường cho tôi về nhà ” Lục Nhiên Thành nở nụ cười mỉa mai rồi sau đó thẳng thừng lướt ngang cô mà đi về phía trước.

Đinh Tiếu bị hố một phen liền không biết chui vào đâu để trốn, cô đưa mắt nhìn theo hướng Lục Nhiên Thành đi, sau đó liền rẽ vào nhà cậu.

Khoan đã!

Cái nhà đó không phải hàng xóm đẹp trai sao? sao cậu ta lại vào đó!.

.

Đoàng! một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu Đinh Tiếu.

Cậu ta.

.

cậu ta là hàng xóm mới của cô sao? sao có thể thế này chứ, cô đã hi vọng một anh đẹp trai biết bao nhiêu sao lại là cậu ta chứ.

Lần này xong thật rồi, thật sự xong rồi.

Cái tên chết tiệt đó chắc chắn ức h**p cô đây đến chết, cũng hi vọng cậu ta không thù dai.

Đinh Tiếu lê thân mệt mỏi vào nhà, có chút liếc nhìn sang nhà Lục Nhiên Thành sau đó liền thở ra một hơi mà đi vào trong.

Đúng là oan gia ngõ hẹp mà tức chết bà đây rồi.

Lục Nhiên Thành nhìn thấy liền nhếch mép, cái đồ chân ngắn này ông đây nhất định cho cô biết tay.

Đinh Tiếu hôm nay không có động lực nấu nướng, cô đành đi ra cửa hàng tiện lợi tìm đại một thứ ăn vậy, cô quên bẵng đi chuyện Lục Nhiên Thành là hàng xóm nhà mình.

Mà cô mặc cả một bộ đồ ngủ pijama hình Doraemon ra ngoài, trên tóc mái còn quấn một cái ống lô tóc vô cùng thông thả đi đến cửa hàng tiện lợi.

Cô chọn đại một ly mỳ vừa đặt mông xuống ngồi đã nghe thấy giọng nói quen quen vang lên cách đây không xa.

“ Trẻ trâu! ”.

Ngẩn đầu lên liền thấy Lục Nhiên Thành bước từ cửa vào, đi ngang cô còn nở một nụ cười mỉa mai, cậu mặc chiếc áo phông trắng có một chút rộng cũng chiếc quần thun ba sọc trắng bước vào nhìn có chút chững chạt.

Nhìn lại bản thân mình Đinh Tiếu lúc này mới bàn hoàng.

Chết Tiệt!
Sao lại gặp cậu ta ngay lúc này chứ, cô ăn mặc chẳng ra hồn gì cả cậu ta sẽ cười vào mặt cô cho mà xem, sao cô lại quên chuyện cái tên này ở gần kế bên nhà cô chứ.

Đinh Tiếu luống cuống hai má ngại đến ửng đỏ, cô cầm lấy ví, điện thoại chạy đi ngay cả mỳ cũng chưa kịp ăn mà chạy đi mất, Lục Nhiên Thành nhếch mép cười.

Đồ chân ngắn lùn tịt!
Lúc Lục Nhiên Thành mua xong đồ đi ngang chỗ Đinh Tiếu vừa ngồi, thấy ly mỳ của cô còn chưa động vậy mà chạy đi mất cậu có chút nhíu mày không phải là do cậu chọc nên cô mới chạy đi mất đó chứ.

Cậu quay lại lấy thêm một ly mỳ bỏ vào túi sau đó thanh toán rồi rời đi.

Còn về phần Đinh Tiếu lúc này đã thở không ra hơi, cô chạy nhanh vào nhà khoá cửa lại luôn, cái tên đó liệu có đi kể với mọi người cái sở thích này của cô không nhỉ?
Trông cậu ta như vậy chắc là không đâu.

Lần này thật sự quá mất mặt, cô chưa bao giờ ăn mặc như vậy trước mặt bạn bè cả bây giờ lại bị cái tên chết dẫm dó nhìn thấy.

Xem ra cô phải gọi Lê Tư Tư đúng rồi Lê Tư Tư sẽ trấn an cô.

Vừa cầm lấy điện thoại thì tiếng chuông nhà vang lên khiến cô giật bắn mình nhìn ra.

Giờ này còn ai đến chứ.

Cô chậm rãi mở cửa ra, đôi mắt mở to!.

“ Lục!.

Lục Nhiên Thành! ” Cô lấp ba lấp bấp gọi tên cậu.

Lục Nhiên Thành lấy ra một ly mỳ nhét vào tay cô rồi lạnh nhạt nói “ Chị nhân viên ngoài cửa hàng tiện lợi bảo tôi đưa cậu ”.

Nói xong cậu liền quay lưng rời đi về nhà mình.

Còn Đinh Tiếu nhìn ly mỳ, hôm nay cửa hàng tiện lợi có ưu đãi sao? chắc là vậy rồi làm gì có chuyện cái tên đó mua cho cô chứ, cậu ta ghét cô như vậy sao có thể có lòng tốt mà mua cho cô.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 4: Chương 4


Đinh Tiếu hôm nay đi học rất sớm, cô sợ chạm mặt Lục Nhiên Thành vào sáng sớm, cậu ta cao có như vậy gặp xong có khi cô lại bị Lưu Đại Đại lớp cô đì cả ngày.

Tiếng chuông vào lớp Lưu Đại Đại của lớp cô cũng bước vào, hôm nay Đinh Tiếu không còn nói gì về giáo viên của mình nữa, bị bắt một lần là quá quê đối với cô rồi không muốn thêm lần nào nữa.

Lão Lưu đặt cuốn giáo án lên bàn, trên tay thầy chính là thước kẻ bản to, ông ấy nhìn xuống dưới tuyên bố xanh rờn “ Lớp chúng ta thầy đã coi qua điểm rồi, vậy dựa trên thành tích của các em thầy quyết định sắp xếp lại chổ ngồi, một bạn giỏi và một bạn còn kém ”
“ Vì nếu học kỳ sau thành tích của các em không được tốt lên thì kỳ nghĩ cũng đừng mong có được nhé ”.

Ông ấy cầm danh sách ra, lúc này Đinh Tiếu chỉ ước cô vẫn cùng bàn với Lê Tư Tư thôi, như vậy cô đã rất mãn nguyện rồi.

Nhưng đời làm sao như mơ được chứ qua một loạt sắp sếp của Lão Lưu chỉ còn lại bốn người Đinh Tiếu, Lê Tư Tư và Lục Nhiên Thành Tiêu Tuấn Nam, cả hai người mừng thầm vì không bị đổi chổ.

Nhưng sau khi nghe lời tiếp theo Đinh Tiếu đã sụp đổ ngay tại chổ “ Đinh Tiếu em đổi chổ với Tiêu Tuấn Nam đi ”.

“ Học kỳ này người kèm em là Lục Nhiên Thành ” Lời Lão Lưu vừa dứt.

Lục Nhiên Thành và cả Đinh Tiếu đều đứng lên phản đối quyết liệt.

“ Em không đồng ý ” Cả hai người đồng thanh lên tiếng.

Hai người nhìn nhau bằng cặp mắt viên đạn tựa như kẻ thù không đội trời chung vậy, chết tiệt sao cô cứ phải bị cái tên này dính lấy vậy, âm hồn bất tán à?
Lão Lưu nhướng mày nhìn cả hai người “ Hai đứa nhóc này! Có muốn ngồi cùng ba năm luôn không hả? mau di chuyển cho tôi ”.

Cô ôm lấy cặp sách nhìn Tư Tư với ánh mắt tiếc nuối, sao cô lại phải ngồi với cái tên này chứ.

“ Đinh Tiếu! Cậu chỉ là ngồi ở dưới Tư Tư thôi có cần bày ra vẻ mặt đó không hả? ” Tiêu Tuấn Nam vô cùng thoả mãn với ý kiến này của Lão Lưu, được ngồi cạnh nữ thần của cậu ta thì còn gì bằng chứ.

Đinh Tiếu lấy cây thước kẻ nhỏ của cô đánh vào người của Tiêu Tuấn Nam mắng “ Cậu thì hay lắm sao, cậu ngồi đó mà cứ nói chuyện Tư Tư chắc chắn đuổi cậu đi ”.

Lục Nhiên Thành nhíu mày không mấy vui vẻ, quay sang cô nhìn “ Cậu có thể im lặng không ”.

“ Cậu!.

” Đinh Tiếu cầm lấy cây thước kẻ một đường giữa bàn, đôi mắt vô cùng thù hằn đối với Lục Nhiên Thành.

Cô dõng dạt nói “ Đây là ranh giới! người nào vượt qua ranh giới sẽ mua cho đối phương một hộp sữa dâu ” tưởng bà đây muốn cùng bàn với cậu lắm chắc.

Đinh Tiếu cô nhất định phải học thật giỏi để quay về với Lê Tư Tư nếu không ngồi cùng cái tên này chắc cô lại chết mất, cô lấy tập ra chăm chú nghe Lão Lưu giảng bài, cũng không thèm để ý đến Lục Nhiên Thành.

Nhưng Lão Lưu vẫn không dừng ở đó, ông ấy còn quay xuống nói thêm “ Quên nói với các em, nếu bạn cùng bạn của các em điểm kém thì các em cũng sẽ chịu cảnh bin trừ điểm chung nhé ”.

Lúc này Đinh Tiếu lại nhếch mép, liếc nhìn Lục Nhiên Thành đang dùng ánh mắt dò xét nhìn cô, vừa nhìn cô thì cậu đã biết cô mang ý định gì rồi.

Lại định điểm kém để kéo ông đây theo sao? đừng hòng, chỉ cần cô không học anh đây liền bắt cô học, cô không muốn liền bảo với Lão Lưu xem cô thế nào.

Cậu nhếch mép đánh vào vai của Tiêu Tuấn Nam một cái nói “ Chiều đi xem Doraemon không? ” nói xong còn liếc nhìn cô đang nhìn cậu.

Nghe xong người bàn hoàng không phải Tiêu Tuấn Nam mà là Đinh Tiếu, cô shock mở to mắt nhìn cậu thầm mắng một cái lấy bút chép bài, không nhìn đến Lục Nhiên Thành nhưng trong lòng đã thầm chửi anh rất nhiều rồi.

Lục Nhiên Thành chết dẫm đợi đó bà đây sẽ cho cậu biết tay.

Bà đây nhất định phải trả được thù này nếu không sẽ không phải là Đinh Tiếu nữa.

Cả buổi học dù Đinh Tiếu có chăm chú thì vẫn không hiểu được Lão Lưu nói gì, tiếng chuông vừa rung lên cô còn chưa kịp lê thân đứng dậy ra căn tin trường thì đã xảy ra biến.

Tiếng náo nhiệt của lớp cô đã vang lên khi nữ sinh lớp khác sang đây, trên tay còn cầm lấy hộp quà mang sang, cậu ta đi thẳng về hướng của Đinh Tiếu nhưng rất nhanh cô đã biết cô nàng đến đây là vì ai.

Tất nhiên là Lục Nhiên Thành rồi chứ không thể nào là cô được.

“ Bạn học này cậu có thể tránh sang một bên không? ” cậu ta nhìn cô ánh mắt có chút chán ghét.

Đây chẳng phải người được mệnh danh hoa khôi khối của cô sao? Liễu Thanh đúng là xinh đẹp thật giọng điệu lại có chút mềm mại, nhưng cậu ta sao lại nhìn cô bằng ánh mắt đó chứ.

Đinh Tiếu tránh sang một bên nhường đường cho Liễu Thanh đứng gần Lục Nhiên Thành, cô cùng Lê Tư Tư và Tiêu Tuấn Nam chen qua đám đông mà đi đến nhà ăn.

Nếu đã tập trung ở đây hết vậy nên nhà ăn chắc chắn rất thoáng, thật là thoải mái quá đi mất.

“ Nhiên Thành! Đây là bánh quy tớ mới học làm, mang đến tặng cậu một ít sẵn tiện cho tớ hỏi cậu đã có bạn gái chưa ” Liễu Thanh đúng là không ngần ngại vì cô ta cho rằng nếu cô ta không hợp với Lục Nhiên Thành thì còn ai vào đây có thể hợp với cậu chứ.

Lục Nhiên Thành mặt không cảm xúc, cũng lịch sự nhận lấy hộp bánh quy từ tay Liễu Thanh “ Tôi không có bạn gái, cũng không có ý định sẽ có bạn gái, bánh quy này tôi nhận nhưng cậu cũng về lớp tập trung vào học đi nhé ” tuy không từ chối thẳng nhưng vẫn là câu từ chối khéo mà ai cũng nhìn ra được.

Nhưng Liễu Thanh không bỏ cuộc cậu ta lại nói với cậu “ Được ” cô ta sẽ không bỏ cuộc dù hôm nay bị từ chối nhưng không phải sau này cũng vậy chưa kể cô ta ưu tú như vậy.

Lục Nhiên Thành gật đầu rời đi, cả đám đông cũng giải tán theo, người thì tiếc nuối cho Liễu Thanh, người thì cảm thấy vui vẻ vì nam thần của họ vẫn ở chế độ độc thân.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 5: Chương 5


Đinh Tiếu đi từ nhà ăn đến sân bóng chuyền của trường, nghe nói ở đây rất nhiều anh đẹp trai đó, trai trường cô đúng là rất đẹp, nhưng chỉ tiếc lớp cô lại chẳng có ai đẹp trai.

Cô đang cầm lấy hộp sữa dâu uống ngon lành, thì đột nhiên quả bóng chuyền phi thẳng đến chỗ cô.

“ Cô bé cẩn thận ” Một giọng nói trầm ấm vang lên đứng chắn trước mặt của Đinh Tiếu.

Chậm rãi mở mắt ra nhìn người đã giúp mình đỡ bóng, Đinh Tiếu hai má đỏ ửng, đẹp trai quá da vừa trắng, sóng mũi lại cao, tóc rũ xuống vì chơi bóng chuyền, cô đứng yên nhìn cậu ta.

Hứa Vĩ là đàn học lớp 12 năm cuối, từ lâu nghe đồn đã rất đẹp trai hôm nay tận mắt cô nhìn thấy anh đúng là mở mang tầm mắt nha.

Thấy cô cứ đứng yên nhìn mình không nói Hứa Vĩ nhìn cô giọng trầm ấm vang lên “ Cô bé! có sao không đừng sợ bóng không bay đến chỗ em nữa ” giọng nói của Hứa Vĩ vô cùng dễ nghe.

Lúc này Đinh Tiếu mới giật mình lắc đầu “ Em không sao! cảm ơn anh ạ ”.

“ Em là học sinh lớp 10 sao? sao này đi đứng chú ý chút nhé nếu không sẽ bị thương đấy ” Hứa Vĩ gật đầu nói với cô.

“ Anh có thể cho em xin wechat không ạ? ” Đinh Tiếu một phen làm liều nhìn Hứa Vĩ nói, còn mang điện thoại ra trước mặt anh.

Hứa Vĩ gật đầu cầm lấy điện thoại quét mã wechat cho cô, anh nhìn cô nàng này có chút đáng yêu “ Em về lớp đi, anh phải vào sân chơi tiếp rồi ”.

“ Vâng ạ ”.

Cô đứng nhìn Hứa Vĩ chơi một lúc rồi mới vui vẻ quay về lớp học.

Nhưng cô vừa quay lưng thì đám con trai đã bàn tán với nhau rồi, bọn họ nhìn cô rời đi với ánh mắt đầy sự cười nhạo, ai không biết Hứa Vĩ lắm người xinh đẹp theo đuổi, người thích cậu ấy có thể xếp dài từ nhà ăn đến lớp học.

Cô bé đó vậy mà dám cả gan xin wechat ở đây đúng là gan thật.

“ A Hứa! cô bé đó không phải thích mày đó chứ ” Lưu Đức bạn anh ta nhìn về hướng của cô nói.

Hứa Vĩ cũng nhìn theo bóng cô rời đi “ Người thích tôi đầy cả ra mà, nhưng con bé đó không phải gu tôi ” anh ta nói xong liền nhếch mép lắc đầu.

“ Haha thì cũng thử đi, biết đâu nó chỉ xin số mày cho vui chứ cũng chẳng thích mày đâu ” Lý Đức Lâm nhìn Hứa Vĩ nói xong liền bật cười, anh ta vốn không thích cái tính tự cao này của Hứa Vĩ chút nào nên mới đưa lời thách thức.

Nhưng người như anh ta tính tự ái lại cao liền nheo mắt khó chịu “ Vậy thì thử xem nếu tao làm con bé đó thích tao thì mày phải nghe tao sai vặt một tuần ”.

“ Vậy nếu tao thắng mày phải bị tao đánh? ” Lý Đức Lâm lên tiếng nhúng vai nói.

“ Được thôi ” Hứa Vĩ nhếch mép gật đầu.

Nhưng cuộc hội thoại của bọn họ bị Lục Nhiên Thành từ nhà ăn đi ra vô tình nghe thấy chỉ là không biết mục tiêu của bọn họ là ai nên cậu cũng chẳng quan tâm mà cầm lấy hộp sữa đi về phòng học.

Vừa bước vào lớp đã nhìn thấy Đinh Tiếu đang nhìn điện thoại rồi cười một mình như có vấn đề về thần kinh, cậu đi đến ngồi xuống đẩy hộp sữa cho Đinh Tiếu.

Cô quay đầu nhìn anh với vẻ mặt đề phòng “ Cậu lại muốn gì ” cái tên này hôm nay lại tốt với cô như vậy chắc chắn có vấn đề.

“ Tôi chỉ có ý tốt muốn cậu cùng học nếu không điểm của tôi sẽ bị kéo xuống mất ” Lục Nhiên Thành không cảm xúc nói, vừa nói vừa lấy tập ra để học.

Còn đưa cho cô cuốn tập mà cậu đã thay cô chép hộ, chung quy vì cậu sợ Đinh Tiếu sẽ kéo điểm của cậu xuống nếu không đừng hòng ông đây chép bài hộ cho cô, còn cô cứ vô tiết là ngủ.

Đinh Tiếu khoé môi giật giật muốn mắng Lục Nhiên Thành nhưng chợt nhớ ra đàn anh vừa gặp liền không mắng nữa, cô vừa tìm hiểu đàn anh thích người dịu dàng, chăm chỉ học tập.

Từ bây giờ cô sẽ quyết tâm học hành, quyết tâm dịu dàng để cưa đổ đàn anh.

“ Nhiên Thành! Cậu có thời gian rảnh không? ” Cô nhìn cậu lên tiếng nói.

“ Làm gì? ” Lục Nhiên Thành nhìn cô nghi hoặc hỏi.

“ Không gì! Chỉ là bà đây quyết tâm học hành rồi mong cậu có thể giúp ” Đinh Tiếu ngồi thẳng người, vẻ mặt nghiêm túc nhìn cậu nói.

Lục Nhiên Thành có chút bất ngờ nhìn cô như không muốn tin, bình thường Đinh Tiếu luôn là người lười nhất bây giờ lại đòi học không bất ngờ không được.

Ngay cả Tiêu Tuấn Nam ở bàn trên cũng tròn mắt nhìn cô, xong liền bật cười nói với Đinh Tiếu “ Cậu sao? Đinh Tiếu chuyện học hành không đùa được ”.

“ Lục Nhiên Thành! Cậu kèm tôi nhé tôi sẽ trả công cho cậu ” Đinh Tiếu liếc mắt nhìn Tiêu Tuấn Nam, xong cũng không thèm quan tâm cậu ta mà quay sang nắm lấy vạt áo Lục Nhiên Thành năn nỉ.

Cậu nhìn cô xong cũng miễn cưỡng gật đầu, dù sao cũng nên đẩy thành tích của Đinh Tiếu lên, nếu không học kỳ này của cậu cũng tan thành mây khói như Đinh Tiếu mất.

Lần này Đinh Tiếu vô cùng quyết tâm trở thành kẻ học hành chăm chỉ để có thể cua đàn anh.

Đàn anh đẹp trai! đợi em nhé Đinh Tiếu em đến đây.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 6: Chương 6


Tan học Đinh Tiếu kéo Lê Tư Tư đi ngang dãy lớp khối 12 để tìm Hứa Vĩ, còn Lục Nhiên Thành và Tiêu Tuấn Nam hẹn nhau đến nhà chơi game nên đã về trước.

Nhưng còn chưa đi hết dãy lớp 12 thì đã gặp Hứa Vĩ cùng đám người Lưu Đức đi từ đằng xa đến, Đinh Tiếu vô cùng vui vẻ trong lòng như cô giả vờ như là vô tình đi ngang qua đây, nhưng người ham học như Lê Tư Tư vẻ mặt vô cùng miễn cưỡng.

Hứa Vĩ nhìn Đinh Tiếu có chút bất ngờ “ Cô bé! Em không phải là học lớp 10 sao? sao lại ở đây ”
“ Chỉ là vô tình đi ngang thôi ạ, em về đây tạm biệt ” Đinh Tiếu ngại ngùng nói.

Đây là lần đầu tiên Lê Tư Tư thấy Đinh Tiếu như thế này đó, còn biết ngại đỏ cả mặt, nhưng Tư Tư nhìn thấy đám người này sao cứ cảm giác không phải người tốt nhỉ?
Đám người Hứa Vĩ nhìn cô và Tư Tư rời đi, Lưu Đức huýt vào tay Hứa Vĩ nhướng mày nhìn anh ta “ Xem ra, con bé đó để ý mày rồi trông nó cũng dễ thương đấy ”.

Nhưng anh ta chỉ nhếch mép, sau đó quay về lớp học vì là năm cuối nên bài ôn vô cùng nhiều, anh ta là nam thần khối 12 biết bao nhiêu người thích, vừa học giỏi vừa đẹp trai thì sao mà không thích cho được.

Hứa Vĩ không phải những nam thần học bá chỉ đâm đầu vào học, anh ta còn thường xuyên đến quán bar ăn chơi cùng bạn bè, ngay cả lên giường với người khác cũng đã lên rồi.

Gương mặt của anh ta khiến người khác hiểu lầm chính là học bá đẹp trai ngây thơ không vướng bụi trần.

Đinh Tiếu về nhà vô cùng vui vẻ, cô vừa hát vừa chạy tung tăng về nhà mình, trên tay cô chính là chiếc điện thoại vẫn còn ở trong trang cá nhân của Hứa Vĩ, nhìn kiểu nào cũng thấy đẹp.

Ngay cả style ăn mặc cũng quá cuốn hút rồi.

Cô vừa về đến nhà thì đã cầm điện thoại nhắn tin cho Hứa Vĩ.

[ Anh ơi! Chuyện lúc trưa cảm ơn anh nhé ]
Nhưng mất một lúc lâu Hứa Vĩ mới trả lời tin nhắn của cô [ Không có gì, em không sao là tốt rồi ]
[ Nếu không có anh xem ra hôm nay trán em đã có một chiếc sừng nhỏ rồi ] Đinh Tiếu nằm trên giường vừa nhắn tin vừa cười, hai má cô vì cười quá nhiều mà đã ửng đỏ lên.

Lần này Hứa Vĩ trả lời cực kỳ nhanh [ Vậy ngày mai cùng xuống nhà ăn nhé xem như là em cảm ơn anh ]
Đinh Tiếu mở to mắt nhìn, đàn anh là muốn rũ cô cùng xuống nhà ăn với anh ấy sao? có phải sự thật không vậy, thật không tin nổi mà.

Cô nhanh chóng trả lời tin nhắn của Hứa Vĩ [ Vâng ]
Vì một tin nhắn của Hứa Vĩ mà đã tiếp động lực cho Đinh Tiếu rất nhiều, cô vui vẻ cầm lấy quần áo đi tắm, tâm trạng phải nói là vô cùng vô cùng tốt.

Cô tắm xong liền mở tập ra học bài, có thể nói đây là lần đầu tiên mà Đinh Tiếu học bài với tâm trạng vui vẻ như vậy.

Lục Nhiên Thành ở bên kia lại vừa đi cửa hàng tiện lợi về, nhìn đống đồ ăn liền muốn chia cho Đinh Tiếu, nhưng bước chân chợt dừng lại khi nhớ lại chuyện cô mắng cậu hôm giành nhau hộp sữa.

Liền sa sầm mặt quay lưng đi về nhà mình, tại sao phải chia cho cái đồ chân ngắn đó chứ ông đây sẽ không bao giờ cho cô, mấy hôm trước cô còn mắng cậu thậm tệ như vậy.

Cái đồ chân ngắn đó!.

.

Nhưng mà khoan cái tên Tiêu Tuấn Nam sang nhà cậu chơi xong liền không muốn về, còn bắt ông đây đi cửa hàng tiện lợi mua cho cậu ta đồ ăn? Vậy mà anh cũng đi theo ý của cậu ta.

Hôm nay Đinh Tiếu cũng không ra cửa hàng tiện lợi, chẳng phải hôm nào cô cũng đến đó ăn mì sao? hôm nay nhìn cô có chút là lạ, ngay cả cửa hàng tiện lợi cũng không đi, càng nghĩ càng thấy khó chịu.

Lục Nhiên Thành quăn cả túi đồ ăn vào người Tiêu Tuấn Nam mắng một câu “ Cậu mau ăn xong rồi đi về đi, tôi không chứa nổi cậu ”.

“ Đại Nam Thần! nhà cậu tận hai phòng cơ mà, cậu không nể tình anh em lâu năm mà cho tôi ngủ lại sao nhà tôi rất xa đó ”.

“ Cho tôi ở lại đi mà! ông đây xin cậu đấy ” Tiêu Tuấn Nam cứ như con sam bám rất dính người.

Lại còn lắm lời nữa, cậu ta đeo lên người Lục Nhiên Thành mà lãi nhãi với vẻ mặt vô cùng đáng thương.

“ Được rồi! muốn ở thì ở ” Lục Nhiên Thành nhích người né Tiêu Tuấn Nam nói.

Cái tên này không phải bạn cậu, cậu đã đá cậu ta ra khỏi nhà rồi, lúc đầu bảo sang chơi bây giờ lại muốn ở lì ở đây.

Lục Nhiên Thành đi về phòng tắm rửa, cậu tắm xong liền ra ban công hóng gió một chút, nhưng ban công nhà cậu có thể nhìn thấy được một góc phòng của Đinh Tiếu.

Cậu vô tình quét mắt qua, tay vẫn còn cầm chiếc khăn lau lau tóc, nhìn cô ngồi trên bàn chăm chỉ học bài, khiến cậu nghĩ ngờ không biết động lực nào lại khiến Đinh Tiếu có thể học hành như vậy.

Đúng là chuyện lạ nhất trên đời.

Nhưng nhìn Đinh Tiếu vò đầu bứt tóc vì không làm được bài liền cảm thấy có chút đáng yêu!
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 7: Chương 7


Dường như cô cảm thấy Hứa Vĩ rất tốt, mặc dù có những tin đồn không tốt về anh ấy nhưng đối với cô Hứa Vĩ lúc nào cũng dịu dàng hết.

Hôm nay Đinh Tiếu cố tình trang điểm một chút, tóc búi đuôi ngựa làm lộ ra gương mặt trắng noãn be bé của cô, tâm trạng vô cùng phấn khích đến trường.

Vừa bước ra khỏi cửa đã gặp Lục Nhiên Thành và Tiêu Tuấn Nam đang đi ở phía trước, cô liền nhanh chân chạy lại chỗ bọn họ gọi.

“ Lục Nhiên Thành! Tiêu Tuấn Nam đợi tôi ” Đinh Tiếu chạy theo hai người họ.

Nhưng Tiêu Tuấn Nam vốn không biết hai người ở gần nhà nhau, cậu liền gãi gãi đầu quay sang nhìn Lục Nhiên Thành đang nhíu mày vô cùng khó chịu.

“ Nhiên Thành! Cậu nghe tiếng của Đinh Tiếu gọi không? hay là tôi sợ cậu ta đến mức ám ảnh ra tiếng mất rồi ” Tiêu Tuấn Nam bình thường cãi không lại Đinh Tiếu còn bị cô đánh cho mấy cái vì tối ngày làm phiền Lê Tư Tư.

“ Ừ cứ cho là vậy đi ” Lục Nhiên Thành nhúng vai gật đầu.

Vẫn tiếp tục đi không có ý định đợi Đinh Tiếu, nhưng cô như vậy đã chạy đến kéo hai người họ lại rồi.

Cô vừa thở hồng hộc vì mệt, hai cái tên không có tình người này vậy mà không chịu đợi cô khiến cô chạy theo mệt như vậy.

“ Đinh!.

Đinh Tiếu? sao cậu lại ở đây ” Tiêu Tuấn Nam một phen hốt hoảng trợn tròn mắt nhìn Đinh Tiếu, vậy là cậu ta không nghe nhầm thật sự là Đinh Tiếu gọi sao?
“ Nhà tôi ở đây chứ sao, hai người tôi gọi như vậy mà không nghe à, có phải muốn chết không? ” Đinh Tiếu đánh vào người Tiêu Tuấn Nam một cái.

Lúc này Lục Nhiên Thành ở kế bên nhìn cô, nhàn nhạt lên tiếng “ Chân ngắn nhà cậu, còn không mau đi nhanh lên sắp trễ học rồi ” cả đêm thức học cậu tưởng hôm nay Đinh Tiếu đã không dậy nổi đến lớp rồi, thật không ngờ lại hào hứng như vậy.

Cô đứng thẳng người lên nhìn Lục Nhiên Thành “ Balo tôi nặng như vậy làm sao đi nhanh được hả, cậu đừng ỷ vào cậu cao hơn một tí liền ăn h**p tôi ”.

“ Được được, tôi không ăn h**p cậu mau đến lớp thôi đừng bắt chúng tôi trễ học giống cậu ” Lục Nhiên Thành bài ra vẻ mặt ngây ngô gật đầu nhạt nhẽo nói.

Tay cậu còn nắm lấy balo của cô kéo lên trên để cô bớt cảm thấy nặng, cái tên nấm lùn này không biết mang hết bao nhiêu tập sách mà có thể nặng đến thế này chứ.

Cả ba người bọn họ đi đến trường, Tiêu Tuấn Nam vẫn chưa hoàn lại hồn, Lục Nhiên Thành vậy mà giúp Đinh Tiếu xách balo lên cho bớt nặng, còn lại là hàng xóm kế bên nhà nữa.

Đúng là không thể tin nổi, người bạn của Lục Nhiên Thành nhiều năm ở đây còn toàn bị cậu cho cậu ta xách họp balo để đi đánh bóng chuyền, vậy mà cậu lại đi giúp Đinh Tiếu.

Thật khiến Tiêu Tuấn Nam ông đây ganh tị nói không nên lời.

Đinh Tiếu vừa đến trường đã vội chạy nhanh vào lớp cất balo rồi chạy đi mất, khiến Lục Nhiên Thành càng khó chịu hơn, cô chẳng phải ham học lắm sao, vừa mới cất balo đã chạy đi mất rồi.

“ Tư Tư! Cậu mau giúp tớ xách balo với ” Tiêu Tuấn Nam vừa nhìn thấy Lê Tư Tư đã phan vãn với cô nàng rồi.

Lê Tư Tư khó hiểu nhìn Tuấn Nam, nhưng người tốt bụng như cô tất nhiên không từ chối rồi “ Được! tớ xách balo giúp cậu ”.

Vừa nghe cô nàng nói Tiêu Tuấn Nam đã đổi ý, không để tiểu công chúa của ông đây giúp ông xách balo hộ như vậy được, như vậy thì quá mất mặt rồi.

Cô nàng không thấy Tiêu Tuấn Nam đưa balo liền khó hiểu “ Cậu sao vậy? ”

“ Không sao! không sao mau vào lớp thôi ” Tiêu Tuấn Nam xua tay nói với cô nàng xong liền nắm tay Lê Tư Tư kéo vào lớp học khiến hai má của Tư Tư đột nhiên đỏ ửng lên vì ngại.

Nhưng cô nàng không thoát khỏi tay của Tiêu Tuấn Nam được, cả lớp biết chuyện Tiêu Tuấn Nam thích Tư Tư nên cũng không cảm thấy lạ lẫm gì.

Vấn đề là trong đầu bọn họ đặt ra câu hỏi hai người này đã chính thức yêu nhau rồi sao?
Chắc là không đâu vì Tư Tư chăm học như vậy chắc là không yêu sớm đâu.

Tiểu công chúa học giỏi xinh đẹp trong lòng bọn họ nhất định phải độc thân đến năm cuối mới phải, chỉ là Tiêu Tuấn Nam quá khích nên mới nắm tay cô nàng thôi.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 8: Chương 8


Đinh Tiếu cố gắng ngồi học thật chăm chỉ, Lục Nhiên Thành cảm thấy lúc cô nghiêm túc thì có chút đáng yêu, cậu đưa mắt nhìn cô học bài bộ dạng nghiêm túc này thật khiến người ta cảm thấy vô cùng đáng yêu nha.

Nhưng trái lại với cậu đối với Đinh Tiếu cô học hành chăm chỉ là vì Hứa Vĩ, vì anh ấy thích người học giỏi nên cô mới cố gắng học hành thành thế này.

“ Tối nay cậu có rảnh không, nếu được sang nhà tôi tôi đưa bài tập cho cậu ” Lục Nhiên Thành lên tiếng nói với Đinh Tiếu.

“ Ừm vậy tối sẽ sang ” Đinh Tiếu gật đầu mắt vẫn dáng vào bài học của mình.

Cậu nói xong liền quay lên học tiếp, trong lòng đột nhiên có chút vui vẻ.

Tiếng chuông ra chơi vừa reo Đinh Tiếu như cơn lốc xoáy chưa gì đã chạy đi mất ngay cả Lê Tư Tư cô cũng không đợi mà chạy đi trước, Tiêu Tuấn Nam quay lên nhìn Lục Nhiên Thành thấy cậu chủ nhún vai lắc đầu.

Cả người bước xuống nhà ăn liền thấy bóng dáng Đinh Tiếu đi cùng Hứa Vĩ, trông cô lại còn rất vui vẻ, hoá ra là mê trai bỏ bạn đúng là không ra gì mà.

Nhưng Đinh Tiếu không quan tâm cô cùng Hứa Vĩ lấy đồ ăn xong liền tìm bàn để ngồi, Hứa Vĩ đặt xuống cạnh cô một hộp sữa dâu khiến bất ngờ nhìn Hứa Vĩ.

“ Sao anh biết em thích sữa dâu mà mua vậy? ” Đinh Tiếu lên tiếng nhìn Hứa Vĩ nói.

Hứa Vĩ vươn tay vén tóc cô ra phía sau, lên tiếng nói “ Chỉ cần em thích, cái gì anh cũng biết ”
Bao nhiêu cô gái nhìn thấy liền không khỏi ganh tị, trái tim của cô đập liên hồi tựa như có thể nghe thấy được nhịp tim của mình, cô gật đầu mỉm cười hai má ửng đỏ vì ngại ngùng.

Hứa Vĩ liên tục đánh vào tâm lý của Đinh Tiếu, khiến cô thật sự thở sắp không nổi nữa rồi, người gì đâu mà vừa dịu dàng lại còn đẹp trai thế này, cô ngại ngùng trước mặt anh ta nhưng lại không nhìn thấy nụ cười đắc ý của anh ta lộ rõ.

Lê Tư Tư biết nên cảm thấy vô cùng bình thường, còn Tiêu Tuấn Nam bất ngờ đến mức há hốc mồm ngược lại Lục Nhiên Thành lại vô cùng khó chịu khi nhìn thấy Hứa Vĩ, anh ta chẳng phải người hôm qua ở sân bóng sao?
Bây giờ lại ở bên cạnh Đinh Tiếu?
Cậu đứng bật dậy bỏ đi về lớp, chuyện này có gì đó không đúng chẳng lẽ Đinh Tiếu là mục tiêu trêu đùa của đám người đó sao?
Lúc Đinh Tiếu trở về lớp chỉ thấy một mình Lục Nhiên Thành ngồi học bài, cô vui vẻ đi vào chỗ ngồi của mình, nằm xuống bàn nghiên đầu nhìn Lục Nhiên Thành tâm trạng vô cùng vui vẻ.

“ Nhiên Thành! tối nay tôi có hẹn rồi không thể sang nhà cậu, có thể gửi email không? ” Đinh Tiếu nhìn cậu có chút đáng thương nói.

Nhưng đáp lại cô là sự lạnh lùng của Lục Nhiên Thành “ Ừ ”.

“ Cậu giận tôi sao? ” Đinh Tiếu thấy cậu trả lời cộc lốc liền hỏi tiếp.

Nhưng Lục Nhiên Thành không trả lời cô, cậu đứng dậy đi ra ngoài trước sự ngỡ ngàng của cô, dõi theo bóng lưng của cậu liền thấy Liễu Thanh đứng đợi cậu ở cửa lớp.

Đinh Tiếu liền nhếch mép hoá ra là đi với gái.

Tan học Đinh Tiếu đi về cùng Hứa Vĩ, cô vừa đi vừa nói luyên thuyên cả buổi nhưng Hứa Vĩ vẫn vui vẻ nghe cô nói, anh ta đưa cô về nhà xong liền trở lại bộ dạng không mấy vui vẻ.

Gọi một cuộc điện thoại liền đi đến quán bar của bọn họ hay đến Lưu Đức nhìn Hứa Vĩ mỉm cười nói “ Xem ra cô bé đó là thật sự thích mày rồi ”.

Lý Đức Lâm nhìn Hứa Vĩ nhếch mép, tay anh ta vẫn đang ôm lấy một cô gái ăn mặc có chút hở hang “ Ai mà biết được, tôi thấy thằng nhóc đi bên cạnh em ấy cũng rất điển trai lúc sáng còn đi học cùng nhau ” lời của Lý Đức Lâm vô cùng khiêu khích.

“ Thì mày cứ đợi mà xem ” Hứa Vĩ nhếch mép nói với Lý Đức Lâm.

Đúng lúc đó tin nhắn của Hứa Vĩ vang lên là cô gửi tin nhắn đến [ Anh đã ăn gì chưa? ]
Anh ta quăn điện thoại xuống trước mặt của Lý Đức Lâm như một chiến tích, rồi thông thả uống hết ly rượu của mình, anh ta như đã nắm chắc phần trăm Đinh Tiếu thích anh ta ở trong tay.

Lý Đức Lâm nhìn thấy cũng không nói gì nữa, cậu ta liền im bặt.

Hứa Vĩ lấy điện thoại trả lời tin nhắn của cô.

[ Anh ăn rồi, bé con đã ăn gì chưa ]
Đinh Tiếu nhìn thấy tin nhắn gửi đến liền vui vẻ [ Rồi ạ ]

Cô vừa xem tin nhắn vừa cười tủm tỉm một mình, cô định sẽ nấu bữa sáng ngày mai mang đến trường cho Hứa Vĩ, hiện tại đã đang ở trung tâm mua hộp cơm giữ nhiệt rồi.

[ Bé con! hình như anh cảm thấy bản thân có chút thích em rồi ] Tin nhắn vang lên.

Đinh Tiếu liếc nhìn hai má đột nhiên ửng đỏ ngại ngùng, trong lòng như mua xuân nở rộ cô vô cùng vui vẻ nhìn tin nhắn cười mãi không ngưng.

Vậy mà lại vô tình gặp Lục Nhiên Thành và Liễu Thanh ở trung tâm mua sắp.

Hai người này đúng là tiến triển nhanh thật.

Chọn lấy một hộp cơm màu hồng, xong liền vui vẻ đi đến quầy thanh toán, Lục Nhiên Thành tất nhiên nhìn thấy cô nhưng cũng chẳng để ý, lúc trưa Liễu Thanh đến nhờ anh chọn cho cô ấy một vài quyển sách nên hai người mới có mặt ở đây.

Cô cầm lấy điện thoại trả lời tin nhắn của Hứa Vĩ [ Hình như em cũng có chút quan tâm đến anh ]
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 9: Chương 9


Hôm sau Đinh Tiếu đi đến trường trước cả Lục Nhiên Thành, trên tay cô chính là hộp cơm mà cô đã làm sáng nay mang đến cho Hứa Vĩ, tâm trạng cô vô cùng vui vẻ.

Hứa Vĩ cũng đợi cô trước cổng trường, vừa nhìn thấy cô anh ta đã mỉm cười vô cùng dịu dàng khiến con tim của Đinh Tiếu như muốn nhảy cẩn lên, cô có chút ngại ngùng đi lại chỗ của anh ta đang đứng.

Đưa cho anh ta hộp cơm mà mình đã làm, hai má của cô chưa gì đã đỏ ửng “ Cái! cái này em làm cho anh ” từ trước đến nay cô chưa từng để ý ai, đây là lần đầu cô làm như vậy.

Vừa hay cả mộ cảnh tượng đập vào mắt Lục Nhiên Thành, hai hàng chân mày nhíu lại đầy khó chịu, hoá ra gặp cô lúc tối đi mua đồ là mua hộp giữ nhiệt đựng cơm mang đến cho cái tên đó sao?
Đột nhiên trong lòng có chút khó chịu, vậy mà sáng nay cô còn chẳng thèm đợi anh đi học cùng.

Chết tiệt sao anh lại phải khó chịu chứ cái tên chết giẫm đó cũng không tốt bằng ông đây.

Cmn chứ sao lại so sánh nữa rồi.

Tiêu Tuấn Nam từ xa đi đến thấy Lục Nhiên Thành khó chịu liền vỗ vai một cái “ Đứng đây làm gì, vào lớp thôi ”.

“ Ừ ” Lục Nhiên Thành gật đầu cùng Tiêu Tuấn Nam vào lớp.

Đinh Tiếu cũng vào sau họ một chút, nhưng cô cảm thấy chỗ ngồi hôm nay lại mang đầy sát khí, Lục Nhiên Thành mới sáng sớm ai đã chọc cậu ta vậy? bày ra vẻ mặt đó ai mà dám vào đó ngồi chứ.

Cả một buổi học Lục Nhiên Thành không thèm nói một câu nào với Đinh Tiếu, thậm chí còn không thèm nhìn qua cô lần nào.

Có khi nào lúc sáng đi học bỏ cậu ta, nên bây giờ giận rồi không?
“ Nhiên Thành! Nghe nói sắp diễn ra hội khoẻ phù đổng, còn có bóng chuyền cậu có muốn tham gia không? ” Tiêu Tuấn Nam quay xuống nói với Lục Nhiên Thành.

Lục Nhiên Thành đưa mắt nhìn cậu ta chậm rãi lên tiếng “ Có đánh với mấy người khối trên không? ”
“ Có! toàn trường mà, nhưng khối trên có đám người của đàn anh Hứa Vĩ đánh bóng chuyền rất giỏi ” Tiêu Tuấn Nam chậm rãi nói, Hứa Vĩ đã nằm trong đội bóng của trường, đã từng đánh giải cho thành phố nên cũng không thể xem nhẹ anh ta được.

Vậy mà khoé môi Lục Nhiên Thành liền nhếch lên “ Được! vậy chúng ta đăng ký tham gia đi ” Nhiên Thành còn liếc mắt nhìn sáng Đinh Tiếu một cái, lần này ông đây sẽ cho cô thấy ai mới là người giỏi nhất.

Đúng như những gì Tiêu Tuấn Nam nói lúc tiếng chuông giải lao vang lên, lớp trưởng lớp bọn họ mang đến một văn kiện thông báo về hội khoẻ phù đổng của tuần sau.

Phát cho mỗi người một phiếu điền.

“ Các cậu thích cái nào tham gia cái đó nhé, nhưng tất cả điều phải tham gia môn nào cũng được mỗi người tham gia một cái là được, có giải có tiền, còn có bằng khen thành tích ”.

Lê Tư Tư không biết nên điền vào cái gì liền điền vào chạy tiếp sức, cô cảm thấy chỉ có cái này là cô có khả năng làm được thôi.

Đinh Tiếu nhìn sơ qua một lúc liền điền vào môn điền kinh và chạy tiếp sức điền xong liền nộp lại cho lớp trưởng ba chân bốn cẳng chạy xuống căn tin gặp Hứa Vĩ.

Lục Nhiên Thành và Tiêu Tuấn Nam điền vào môn bóng chuyền và chạy điền kinh, hai người thông thả đi ra khỏi lớp, hai tay đút túi quần một cách bình thản.

Nhưng thật không ngờ lại chạm mặt đám người Hứa Vĩ ở trên đường, đôi mắt của Lục Nhiên Thành nhíu lại khi nhìn thấy anh ta đi cùng một đàn chị chung lớp với anh ta.

Hai người họ lại còn vô cùng thân mật, anh ta vòng qua eo chị gái đó đi trên hành lang.

Được một đoạn hai người họ liền tách ra Hứa Vĩ đi xuống căn tin tìm Đinh Tiếu, chưa gì đã thấy cô nàng đã mua hai hộp sữa dâu đợi sẵn ở căn tin, anh ta lại bày ra vẻ mặt thư sinh để nói chuyện với Đinh Tiếu.

Lúc tan học Lục Nhiên Thành không nhịn nổi nữa liền lên tiếng hỏi Đinh Tiếu “ Cậu thích Hứa Vĩ? ”.

“ Ừm! Anh ấy rất tốt ” Đinh Tiếu gật đầu cùng về với Lục Nhiên Thành.

“ Anh ta không tốt đâu, tốt nhất cậu đừng thích nữa ” Lục Nhiên Thành giọng điệu vô cùng nghiêm túc nói.

Đinh Tiếu cho rằng cậu đột nhiên khó chịu vô cớ còn bảo Hứa Vĩ không tốt liền không vui “ Không cần cậu quan tâm, tôi về trước đây ” cô không muốn nghe người khác nói Hứa Vĩ không tốt.

Riêng bản thân cô cảm thấy anh ta rất tốt với cô.

Tâm trạng Lục Nhiên Thành đột nhiên trầm xuống, đôi mắt dõi theo cô chạy đu trước, cô vậy mà khó chịu với ông đây? chẳng phải ông đây muốn tốt cho cô thôi sao?
Được vậy không quan tâm thì không quan tâm, ông đây cũng chẳng để ý làm gì cho mệt tấm thân này là được, nghĩ nhiều quá cô lại tưởng ông đây thích cô.

Nhưng tâm trạng không tốt ăn gì liền cũng cảm thấy không ngon, bước ra cửa hàng tiện lợi liền gặp cô ngồi ăn mì, cô nhìn thấy cậu chỉ liếc nhìn một cái rồi cũng không thèm nhìn, cũng chẳng ngó ngàn hay nói chuyện nữa.

Cô ăn xong liền dọn dẹp rồi về nhà, lại vô tình làm rơi tấm ảnh thẻ hồi cấp một của mình xuống, trùng hợp hơn là Lục Nhiên Thành là người nhặt được tấm ảnh đó.

Nhìn tấm ảnh thẻ đôi chân mày càng nhíu lại, rồi nhìn bóng cô đi khuất, cậu cất vào ví của mình xong liền không quan tâm mà mua một ít đồ ăn rồi đi về nhà.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 10: Chương 10


Lục Nhiên Thành và Đinh Tiếu chiến tranh lạnh ai cũng có thể nhìn ra, mỗi lần Tiêu Tuấn Nam hỏi Lục Nhiên Thành liền liếc cho một cái cậu ta liền im bặt, còn cô bây giờ đi học cùng Hứa Vĩ, về cũng cùng Hứa Vĩ.

Thật sự chẳng xem anh ra gì nữa rồi.

Đến chiều tối Tiêu Tuấn Nam sang nhà rủ anh đi đánh bóng, Lục Nhiên Thành cũng không biết ở nhà làm gì liền đồng ý, bọn anh có hẹn với một số người bạn chung lớp đi đến đánh bóng cùng.

Vừa đặt chân vào sân bóng đã thấy bóng dáng Đinh Tiếu ngồi trên ghế xem Hứa Vĩ đánh bóng chuyền một cách mê say khiến Lục Nhiên Thành còn khó chịu hơn.

“ Tiếu Tiếu! Cậu không phải muốn tạo phản đó chứ ” Tiêu Tuấn Nam nhìn thấy Đinh Tiếu nhiệt liệt cỗ vũ Hứa Vĩ cậu ta liền lên tiếng hỏi.

Đinh Tiếu liếc nhìn Lục Nhiên Thành cảm thấy không vui, cô bây giờ thậm chí còn không muốn nhìn thấy anh, quay sang nhìn Tiêu Tuấn Nam lên tiếng một cách bình thản “ Tôi cỗ vũ bạn trai cũng là tạo phản sao? ”
Tiêu Tuấn Nam bất ngờ mở to mắt, nhưng lúc này Lục Nhiên Thành đã đập quả bóng bay đến, Tiêu Tuấn Nam đỡ một cái cánh tay như muốn rớt ra ngoài, cái tên này lại muốn cái gì nữa vậy chứ.

Mấy ngày cứ khó chịu như vậy, cậu ta còn chiến tranh lạnh với Đinh Tiếu.

Hứa Vĩ nhìn Lục Nhiên Thành nhếch mép, anh ta không phải không biết bình thường hai người họ sẽ đi học cùng nhau, anh ta cũng từng nghe đến tên của Nhiên Thành, bây giờ Đinh Tiếu mặc kệ anh mà đi cùng anh ta khiến anh ta vô cùng vui vẻ.

Bọn họ đánh bóng đến tận tối mới chịu về, lúc ra về đột nhiên có một bạn nữ chạy lại ôm tay của Hứa Vĩ đưa mắt nhìn cô có chút ghét bỏ.

“ Tiếu Tiếu! Anh có hẹn với bạn rồi em tự về nhé? ” Hứa Vĩ nhìn cô lên tiếng.

Đinh Tiếu đứng bất động nhìn hai người họ câu tay nhau, vậy mà anh ta cũng không giải thích với cô, cô gái này là ai, rõ ràng anh nói chỉ thích một mình cô lại có thể để người khác thân mật như vậy?
“ Vâng! Anh đi cẩn thận ” Cô gật đầu.

Hứa Vĩ mỉm cười “ Về đến nhà nhớ nói với anh nhé ”.

Anh ta cùng cô gái đó rời đi, trong lòng Đinh Tiếu khó chịu vô cùng, cô càng có rất nhiều suy nghĩ, đường về nhà tối như vậy anh ta lại để cô đi một mình, đám người Lục Nhiên Thành đã về từ lâu rồi.

Chân còn chưa nhấc để đi thì cơn mưa lớn trút xuống rất lớn, cô nép vào mái hiên nhỏ gần đó, xem ra không thể về nhà ngay được, cô tự ôm lấy cơ thể mình, gió lại vô cùng lớn, càng khiến cô sợ hơn, cô lấy điện thoại gọi cho Hứa Vĩ.

“ tút! tút! tút ”.

Nhưng anh ta không nhấc máy, đôi môi cô trở nên tái nhợt, không thể gọi cho Tư Tư đến đây, cậu ấy đề kháng rất yếu, cũng chẳng thể gọi cho Tiêu Tuấn Nam nhà cậu ta quá xa chỗ này.

Cuối cùng cũng chỉ có thể gọi một người là Lục Nhiên Thành.

Lục Nhiên Thành nhìn thấy Đinh Tiếu gọi đến cậu có chút do dự khi bắt máy, bên ngoài trời mưa lớn như vậy, thấy nhà của cô vẫn tối thui, cậu liền nhấc máy lên.

“ Alo! ”.

“ Nhiên Thành! Cậu! có rảnh không? tôi không về nhà được mưa to quá ” Giọng của Đinh Tiếu đang run run vì trời lạnh, vì khó chịu trong lòng.

Lục Nhiên Thành lúc này đứng bật dậy trong lòng có chút lo lắng “ Đang ở đâu? ”.

“ Ở trước trường ” Đinh Tiếu run rẩy nói, cả bầu trời tối khiến cô có chút sợ hãi.

Anh vừa nghe cô nói xong liền cầm lấy chiếc áo khoác dù cùng ô, chạy vào trong màng mưa trên con đường từ nhà đến trường tuy không quá xa, nhưng nó rất tốt, nhưng tại sao Đinh Tiếu lại ở đó một mình?
Hứa Vĩ không đưa cô về sao?
Lục Nhiên Thành chạy trong mưa, tấm lưng của vị thiếu niên không quá mập nói thẳng ra chỉ là có chút da chút thịt nhưng lại rất cao, trong lòng vị thiếu niên này mang một cảm giác lo lắng mà chạy đi.

Chạy đến trước trường, anh liên lục đảo mắt nhìn cuối cùng cũng nhìn thấy cô, Lục Nhiên Thành đi lại chỗ của cô cầm ô che mưa cho cô, ánh mắt có chút phức tạp, nhìn cô vô cùng đáng thương.

“ Đinh Tiếu! Về thôi ” âm điệu của Lục Nhiên Thành vô cùng nhẹ nhàng.

Cô ngẩn đầu, đôi mắt đã đỏ lên vì khóc, môi tái nhợt nhìn anh mấp mấy “ Lục! Lục Nhiên Thành! ”
Lục Nhiên Thành đưa áo khoác cho cô, anh không nói lời nào, trong lòng vô cùng khó chịu, bộ dạng này của cô quá đáng thương.

Đinh Tiếu cùng anh đi về trong lòng cũng đã đỡ sợ.

Cô cũng không nói thêm lời nào nữa mà cùng anh về nhà.

Cả một quãng đường bọn họ điều im lặng không ai nói gì cho đến khi về đến nhà, nhưng Đinh Tiếu không hiểu kiểu gì đã làm mất chìa khoá nên không vào được.

“ Tôi làm rơi chìa khoá rồi, phải làm sao đây? ” Cô đưa mắt nhìn anh.

Cuối cùng anh cũng bất lực thở dài ra một hơi rồi lên tiếng “ Vậy cậu sang nhà tôi ở tạm đi, ngày mai rồi nhờ người làm cái mới ”.

“ Có được không? ” Đinh Tiếu dè đặt hỏi lại.

Lục Nhiên Thành nhíu mày “ Vậy cậu muốn ngủ ngoài đường? ” ông đây có lòng tốt cô còn không muốn nhận, bình thường cáu gắt lắm đến lúc nhờ vả lại mang vẻ mặt này ra.

Cô bĩu môi gật đầu đi theo sau anh về nhà của anh, Lục Nhiên Thành đi tìm trong tủ quần áo một cái áo thun một cái quần sọt rồi đưa cho Đinh Tiếu.

“ Đi tắm đi rồi tôi nói cái này với cậu ”.

Lục Nhiên Thành tranh thủ ra cửa hàng tiện lợi mua một ít vật dụng cho cô, nếu không hai người họ không thể nào ở chung một phòng được.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 11: Chương 11


Lục Nhiên Thành mua vật dụng xong thì chuyền vào trong cho cô, anh ngồi ngoài sofa xem lại những tấm ảnh mà anh nhờ bạn mình mới có được, vốn ngay từ đầu anh cũng không muốn quan tâm.
Nhưng bạn cùng bàn của anh quá ngốc nghếch bị người khác lừa như vậy vẫn đâm đầu thích người ta.
Cô bước ra ngoài, chiếc áo thun của Lục Nhiên Thành quá rộng so với cô, chiếc quần cũng rộng, nhưng dáng người nhỏ nhắn khiến anh nhìn cô có chút đáng yêu.
Tóc cô vừa mới gội nên vẫn còn ướt, Đinh Tiếu nhìn Lục Nhiên Thành nhưng tay vẫn đang lau tóc lên tiếng “ Cậu nói có chuyện muốn nói không phải sao? ”.
Anh cũng gật đầu cầm điện thoại đưa cho cô xem, trong đó là đoạn clip, và hình ảnh của Hứa Vĩ đi cùng người khác, bọn họ còn hôn môi nhau, bàn tay Đinh Tiếu có chút run run, mắt như không muốn tin.
Âm thanh trong đoạn clip không thể nào nhầm lẫn được, đó là Hứa Vĩ, anh ta nói với bạn gái kế khi được cô ấy hỏi “ Anh và con bé lớp dưới đang yêu nhau sao? ”.
Anh ta liền trả lời “ Trêu đùa một chút, hôm trước đám Lưu Đức bảo anh nếu cua được con bé ấy sẽ tùy anh sai bảo, nhưng thật không ngờ con bé đó thích anh thật, nhưng xong chuyện rồi cũng không cần nữa ”.

Từng lời nói Đinh Tiếu nghe rõ mồn một không thiếu sót một chữ, nước mắt cũng rơi ra, cô không phải tiếc, chỉ là tức giận, là buồn một chút, thật không ngờ cô ngày thường không sợ ai bây giờ lại bị anh ta chơi một vố đau như vậy bảo sao mà không tức chứ.
Bà đây ngày mai sẽ nói cho rõ rồi chia tay cái tên tra nam đó, nhất định khiến anh ta hối hận không thôi.
Lục Nhiên Thành lên tiếng, âm điệu nhàn nhạt “ Nếu cậu không tin ngày mai cứ đi theo ông đây, nhất định cho cậu tai nghe mắt thấy ” anh nhếch mép rất muốn tức giận với Đinh Tiếu nhưng không thể.
Đinh Tiếu không vui vẻ mấy, gật đầu “ Xin lỗi vì hiểu lầm cậu ”.
“ Ông đây không trách kẻ ngốc ” Lục Nhiên Thành nói.
Anh đứng dậy đi vào trong phòng ôm ra một gối một chăn đặt xuống sofa, không thể ngủ chung phòng, càng không thể để cô ngủ ngoài sofa được.
“ Cậu vào phòng tôi ngủ đi, tôi sẽ ngủ ở đây ”.

Anh nhét vào tay cô một hộp sữa dâu, là loại cô vẫn hay uống, vẫn còn lạnh.
Cô mỉm cười gật đầu, hoá ra Lục Nhiên Thành cũng không đánh ghét như cô nghĩ.
Nhưng người ngủ ngon lành là Đinh Tiếu, còn Lục Nhiên Thành không tài nào ngủ được, sofa nhỏ quá khiến anh có chút khó chịu, ngồi dậy muốn đi tìm nước uống.

Bước chân anh dừng lại ở trước phòng ngủ, Đinh Tiếu trong vô thức bước ra khỏi phòng, vừa nhìn thấy Lục Nhiên Thành đã ôm lấy cậu vào lòng, miệng còn không ngừng nói “ Mẹ ơi! Tết này mẹ có về với Tiểu Tiếu không? ”
“ Tiểu Tiếu ở một mình rất chán, mẹ nhớ phải về ăn tết cùng Tiểu Tiếu nhé ” cô vừa nói nước mắt vừa rơi ra.

Lục Nhiên Thành nghe cô nói anh chỉ đứng bất động, mẹ cô đi xa sao? thường xuyên không về ăn tết nên cô mới thế này? cho đến khi tiếng thở đều đều trong lòng thì mới nhận ra Đinh Tiếu vậy mà lại tiếp tục ngủ rồi.
Nhấc cô lên bế vào lại trong phòng, cẩn thận đắp chăn cho cô.
Lục Nhiên Thành uống nước xong liền quay về sofa, hai má có chút ửng đỏ, cậu cố gắng nhắm mắt lại để ngủ, được một lúc mới có thể chìm vào giấc ngủ, nhưng trong đầu toàn là hình ảnh của Đinh Tiếu.
Đến tận sáng Đinh Tiếu mới nhờ được thở sửa khoá để vào nhà cũng may hôm nay là ngày nghĩ, nếu không kiểu này cô chắc chắn sẽ bị Lưu Đại Đại cho vào sổ đầu bài mất.

Cô thay quần áo xong thì Lục Nhiên Thành và Tiêu Tuấn Nam cùng Lê Tư Tư đã đứng đợi ở cửa, hôm nay bọn họ có một phi vụ rất quan trọng.
“ Tiếu Tiếu! cái đồ tạo phản này lẹ lên cho ông ” Tiêu Tuấn Nam đứng bên ngoài hét vào trong nhà Đinh Tiếu.
Cô liền gấp gáp chạy ra “ Ra ngay ra ngày ma đừng giục ”.
Tiêu Tuấn Nam nhìn cô cười khinh bỉ, bình thường mạnh miệng lắm lần này thì hay rồi, bị người khác lừa thành nông nổi này, cũng thật là đáng đời cô.
Lê Tư Tư nghe xong liền tức giận sáng sớm đã gọi mắng Đinh Tiếu một trận khiến cô khóc không thành tiếng, chỉ có mỗi Lục Nhiên Thành là không nói gì không một chút cảm xúc nhìn cô, tay anh vẫn ôm quả bóng chuyền.

Hai cô nàng đi phía trước, Lục Nhiên Thành và Tiêu Tuấn Nam ôm quả bóng chuyền đi theo phía sau, cô đang cố năn nỉ Tư Tư đừng tức giận.
Nhưng khi đến trường chỉ có Lục Nhiên Thành và Tiêu Tuấn Nam vào trong còn cô và Tư Tư đi đến một cái quán gần đó có thể nhìn thấy họ đánh bóng chuyền.

Hôm nay đám người Hứa Vĩ cũng đến tập trông anh ta vẫn còn vui vẻ khi cả đêm cô không rep tin nhắn.
Một chút buồn bã cũng không hiện lên gương mặt anh ta thật khiến Đinh Tiếu tức muốn chết đi sống lại.

Không biết Lục Nhiên Thành và Tiêu Tuấn Nam định làm cái gì nữa thật sự khiến người ta tò mò.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 12: Chương 12


Lục Nhiên Thành và Tiêu Tuấn Nam cố tình đánh bóng, đến khi Tiêu Tuấn Nam chuyền cho Lục Nhiên Thành thì anh bật lên đập một cái thật mạnh lại trúng ngay mục tiêu là Hứa Vĩ.

Anh ta cao có xông đến nắm cổ áo Lục Nhiên Thành như muốn đánh anh một cái, nhưng gương mặt của Lục Nhiên Thành không hề sợ hãi mà còn nghênh ngang nhìn anh ta như đang thách thức.

Đám bạn anh ta chạy đến kéo anh ta ra, lúc này Lục Nhiên Thành mới nhếch mép nói, dáng vẻ này của anh thật không giống hình tượng bình thường ở trên lớp chút nào “ Anh Hứa! tôi nghĩ anh nên tránh xa Tiếu Tiếu một chút, nếu không trận banh sắp đến anh thắng không nổi ”.

Hứa Vĩ vốn định rời đi liền quay lại nhìn anh, gương mặt anh ta vô cùng bỡn cợt bật cười “ Haha! đàn em, em đây là vì cô bé đó mà gây sự sao? ”.

“ Anh đây cũng chỉ muốn trêu đùa cô bé đó một chút thôi, đợi anh đây chán sẽ cho em được không ” Anh ta vỗ vỗ vào gương mặt đẹp trai của Lục Nhiên Thành.

Lục Nhiên Thành cũng không hơn không kém “ Vậy thì phải cảm ơn đàn anh trước rồi ”.

“ Đinh Tiếu cậu nghe thấy chưa, tôi không nói dối cậu ” Anh đột nhiên nói lớn, Tiêu Tuấn Nam từ bao giờ đã liên lạc cho Đinh Tiếu, một màng bị Đinh Tiếu nghe thấy hết, hiện tại cô cũng đã đi đến trước sân bóng nhìn vào ánh mắt sắc bén.

Gương mặt vô cùng khó coi, Lục Nhiên Thành nhìn cô mỉm cười, cô chậm rãi cùng Lê Tư Tư bước vào trước sự bàn hoàng của Hứa Vĩ đang đứng trơ mắt ra nhìn cô.

“ Đinh! Đinh Tiếu ” Anh ta mấp mấy môi nhìn cô, nói lấp ba lấp bấp.

Cô đứng trước Lục Nhiên Thành, ở trước mặt của Hứa Vĩ, nhìn anh ta gương mặt không chút cảm xúc “ Anh đừng có gọi tên bà đây, bẩn tên bà hết rồi ”.

Hứa Vĩ lúc này đã quýnh lên, không biết thế nào liền nắm lấy tay của Đinh Tiếu cố gắng giải thích cho cô “ Đinh Tiếu! Anh không có ý đó, anh là do nhất thời kích động thôi em đừng giận ”.

“ Nhất thời kích động? vậy cái này là cái gì đây? ” Đinh Tiếu quăn ra cả một sấp ảnh của anh ta cùng những người khác bị chụp lại được.

“ Hứa Vĩ! chúng ta chia tay đi từ nay về sau đừng liên quan đến nhau nữa ” Đinh Tiếu vô cùng dứt khoát, vô cùng lạnh lùng mà nói vào mặt anh ta.

Cô sau đó liền nắm lấy tau Lục Nhiên Thành rời khỏi đó mặc cho Hứa Vĩ có cố gắng giải thích cho cô đó chỉ là hiểu lầm, anh bàng hoàng khi nhìn cô nắm lấy tay mình chạy đi như vậy.

Nhưng anh cũng không nói gì mà cứ mặc cho cô nắm tay mình, ở phía sau Lê Tư Tư ngây ngô nói với Tiêu Tuấn Nam khi bước ngang qua Hứa Vĩ.

“ Tiêu Tuấn Nam! anh ta là người xấu đừng học theo anh ta ”
“ Được! không học không học ”.

“ Đi! tớ đưa Tư Tư đi nhà sách ” Tiêu Tuấn Nam gật gù xách balo của Lê Tư Tư lên rồi nói.

Hai người họ cũng rời đi.

Hứa Vĩ đột nhiên trong lòng có chút nhói đau anh ta nhìn cô rời đi cùng Lục Nhiên Thành thì có chút không cam tâm, anh ta nhất định sẽ không bỏ qua cho Lục Nhiên Thành như vậy được.

Trận bóng chuyền sắp tới anh ta nhất định sẽ đánh bại anh.

Đám bạn của Hứa Vĩ cũng chỉ biết lắc đầu vỗ vai anh ta một cái xem như an ủi.

Còn Đinh Tiếu vừa ra khỏi trường liền không chạy nữa, cô vừa đi vừa sụt sùi khóc, tay cũng tự lau đi nước mắt Lục Nhiên Thành kéo cô lại một cái, tâm trạng cũng không vui mà mắng cô.

“ Chân ngắn! cậu khóc như vậy làm gì? tiếc anh ta lắm sao? ”.

“ Không có! chỉ là cảm thấy sao tình đầu của mình nó trớ trêu như vậy ” Đinh Tiếu ngồi xuống ven đường gục mặt khóc nức nở như đứa trẻ nhỏ.

Lục Nhiên Thành cũng hết cách liền lên tiếng “ Đừng khóc nữa! ông đây dẫn cậu đi xem phim ” anh kéo cô đứng dậy lau đi nước mắt.

Đinh Tiếu gật đầu cùng Lục Nhiên Thành đi coi phim, vì muốn dỗ cho cô không khóc, Đinh Tiếu đòi cái gì Lục Nhiên Thành cũng đáp ứng, nhưng được một lúc thì chạm mặt Liễu Thanh.

Cô lúc này cảm thấy không ổn rồi, quên mất chuyện Liễu Thanh và Lục Nhiên Thành đang hẹn hò cô bây giờ thì không đúng lắm, vậy là liền quay sang Lục Nhiên Thành nói “ Nhiên Thành! tôi có việc rồi đi trước nhé cậu ở lại xem phim với Liễu Thanh đi ”.

Cô nở nụ cười vô cùng thân thiện xong liền chạy đi mất, Lục Nhiên Thành ngơ ngác nhìn hai vé phim trên tay mình, nhìn Liễu Thanh cũng chỉ biết cười trừ sau đó nói cùng Liễu Thanh đi xem phim mà Đinh Tiếu đã chọn.

Liễu Thanh không thích Đinh Tiếu nhưng cô ta có thể lợi dụng Đinh Tiếu để tiếp cận Lục Nhiên Thành thì thật tốt, cô ta rất thích Lục Nhiên Thành tất nhiên bất kỳ cơ hội nào cũng không muốn bỏ qua khi được bên cạnh anh.

Đổi lại Lục Nhiên Thành lại không hề cảm thấy như vậy, lúc quay về anh nhất định cho cái đồ chân ngắn lùn tịt đó một trận, ông đây có lòng tốt dẫn cậu ta đi xem phim vậy mà lại đi bán đứng anh.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 13: Chương 13


Tâm trạng của anh một chút vui vẻ cũng không có, đột nhiên Đinh Tiếu lại chạy đi mất để anh đi xem phim với Liễu Thanh, cậu ta cứ luyên thuyên mãi không ngừng khiến anh vô cùng khó chịu.

Lục Nhiên Thành vừa về cửa hàng tiện lợi, thông qua tấm kính cậu nhìn thấy Đinh Tiếu ngủ quên, bên cạnh còn có ly nước và ly mì, tai cấm tai nghe, đang nghe nhạc.

Dừng xe lại liền đi vào bên trong cửa hàng tiện lợi, lấy chai sữa dâu cùng cơm rong biển rồi đi đến chổ của Đinh Tiếu ngồi, anh đặt hộp sữa dâu xuống bàn, bản thân giúp cô dọn rác trên bàn xong thì cũng không đánh thức cô mà chỉ ngồi bên cạnh ăn phần ăn của mình.

Lâu lâu lại đưa mắt nhìn cô một chút.

Không biết cô đã mơ thấy gì mà đột nhiên giật mình thức dậy, vừa quay sang đã thấy Lục Nhiên Thành kế bên liền giật bắn mình.

“ Cậu sao lại ở đây, định doạ người khác chết sao? ” Đinh Tiếu khó chịu liếc nhìn anh.

Lục Nhiên Thành nheo mắt nhìn cô xong khom người áp sát mặt mình vào gần mặt cô nói “ Cậu làm chuyện xấu nên có tật giật mình phải không? ”
“ Chuyện xấu gì chứ ”.

Đinh Tiếu đẩy người Lục Nhiên Thành ra.

“ Còn không phải sao? tôi có lòng tốt giúp cậu hết buồn cậu lại vô ơn bạc nghĩa ” Anh nhếch mép sắc mặt có chút khó coi.

“ Tôi cũng chỉ muốn giúp cậu thôi ” Cô nhún vai, cô vô tội, dù sao hai người họ như vậy chẳng lẽ bảo cô ở lại làm kỳ đà cản mũi sao? như vậy ngày mai chắc chắn cô sẽ bị lên trang trường mất.

Lục Nhiên Thành không thèm đôi co với cô, có chút tức giận đứng bật dậy không thèm nói nữa, bỏ đi một nước một không thèm quay đầu lại nhìn cô.

Khiến cô ở đây không hiểu chuyện gì trơ mắt nhìn cậu tức giận bỏ đi.

Cái tên này hôm nay ăn trúng cái gì rồi sao? còn khó chịu với cô như vậy, cô có lòng tốt cậu ta không nhận thì thôi chứ còn bày đặt ở đây trách cô.

*
Sáng Đinh Tiếu cũng đứng đợi Lục Nhiên Thành nhưng đợi đến mức sắp trễ học cũng không thấy anh đâu, cô nhìn xuống đồng hồ liền thấy chỉ còn 15 phút nữa là đến giờ vào lớp rồi.

“ Chết rồi! Lưu Đại Đại nhất định không tha cho mình ”
Cô nghĩ xong liền ba chân bốn cẳng, chạy như chết đi đến trường, lần này cô xong rồi Lưu Đại Đại dạo gần đây đặc biệt chú ý đến cô, nếu cô còn đi trễ chắc chắn sẽ không tha cho cô.

Đinh Tiếu đến trường cũng là 20 phút sau.

Gương mặt cô túa mồ hôi, bản thân cũng vô cùng khó chịu, đi đến cửa lớp thì thấy Lưu Đại Đại đã giảng bài rồi.

Giáo sư Lưu nhìn sang cô đứng ở cửa lớp liền khó chịu lên tiếng “ Đinh Tiếu! Em lại đi trễ nữa sao hả? mau ra ngoài đứng hết tiết cho tôi ”.

“ Thầy ơi em! em không cố ý đâu, là do em gặp sự cố mà thầy, thầy bỏ qua cho em lần này có được không ạ ” Đinh Tiếu dùng gương mặt đáng thương của mình nhìn Giáo sư Lưu nhưng ông ấy vẫn kiên quyết bắt cô ra ngoài đứng phạt.

Ngẩn đầu muốn cầu cứu Lê Tư Tư thì đột nhiên cô liền nhíu mài khi thấy Lục Nhiên Thành đã ngồi trong lớp, ánh mắt vừa quét qua cô xong liền quay sang chổ khác.

Đinh Tiếu cúi mặt ôm cặp đi ra ngoài đứng.

Cô có lòng tốt đợi Lục Nhiên Thành đi học, vậy mà cậu ta lại đến lớp trước còn không thèm nói trước với cô tiếng nào khiến cô vì cậu ta mà trễ học như vậy.

Bà đây có chết cũng không bỏ qua cho Lục Nhiên Thành.

Lục Nhiên Thành lúc nãy đảo mắt nhìn cô nhưng thấy cô nhìn mình anh liền quay sang chổ khác làm ngơ, cô vậy mà sắc mặt liền khó chịu.

Sáng nay anh cũng vì chuyện hôm qua mà tức giận đi học không đợi Đinh Tiếu mà đi học rất sớm, nhưng dù sao hôm nào cô cũng đi trễ hôm nay như vậy chắc không sao đâu.

Anh cúi người ghi bài một cách chăm chỉ, để lát nữa cô có vào cũng sẽ mượn tập thì có bài mà chép.

Tiếng trống đánh hết tiết vừa hết.

Đinh Tiếu ôm cặp đi vào sắc mặt vô cùng khó coi.

Không nói một lợi nào ngồi vào chổ ngồi lấy tập sách ra ghi bài, cô cũng không nhìn Lục Nhiên Thành lấy một cái.

“ Đức Lâm! Cậu cho tôi mượn vở với ” Cô quay sang nhìn Đức Lâm ở dãy bên cạnh ngồi ngang cô lên tiếng.

Câu nói của cô không những khiến Đức Lâm sững sờ mà ngay cả anh cũng không ngờ đến rằng cô sẽ mượn vỡ Đức Lâm chứ không phải là anh.

Đức Lâm nhìn cô khẽ gật đầu “ Ừm! hết tiết sẽ cho cậu mượn ”
“ Tớ cảm ơn trước nhé ” Đinh Tiếu mỉm cười gật đầu.

Cô nói xong liền bỏ trống một khoảng rồi ghi bài của tiết này, không thèm mở lời nói chuyện với Lục Nhiên Thành một câu nào, ngay cả Lê Tư Tư phía trước cũng cảm nhận được sát khí ở phía sau.

Bình thường Đinh Tiếu dù có trễ đến mức nào cũng sẽ chỉ trễ một hai phút hoặc đến trước đó một hai phút, cũng có thể là ngay lúc Giáo sư Lưu vừa vào chứ không phải là trễ đến mức bị phạt thế này.

Lục Nhiên Thành lúc này cũng khó chịu, sắc mặt tối sầm.

“ Này! Lục Nhiên Thành! cậu và Tiếu Tiếu cãi nhau à? ” Tiêu Tuấn Nam cũng cảm thấy có gì đó không đúng liền nghiên đầu nói nhỏ với Lục Nhiên Thành.

Anh nhìn cậu ta tâm trạng khó chịu vô cùng “ Tôi và cậu ta không liên quan, cậu mau quay lên học đi tôi không cho cậu mượn bài tập chép đâu ”
“ Ông đây không cần nhé ” Tiêu Tuấn Nam bĩu môi.

Ông đây có Tư Tư cậu ấy nhất định cho ông đây mượn chép, không thèm của cái tên này, khó khăn hỏi mới một câu mà khó chịu như vậy.

Cái đồ giận cá chém thớt.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 14: Chương 14


Đến giờ ra chơi Đinh Tiếu cũng không xuống nhà ăn như thường ngày, cô lại ôm tập đi sang chỗ của Đức Lâm hỏi bài, không dám hỏi Lê Tư Tư vì cậu ấy còn phải chuẩn bị thi học sinh giỏi càng không thể hỏi cái tên chết tiệt Lục Nhiên Thành.

Cô chỉ đành đi hỏi Đức Lâm thôi.

Lục Nhiên Thành trên tay cầm hộp sữa dâu, cùng với quả bóng chuyền, bên cạnh là đám người Tiêu Tuấn Nam, Tống Thụy, Từ Cảnh bọn họ vừa ở dưới sân bóng chuyền lên.

Ánh mắt của anh rơi trên người Đinh Tiếu đang ngồi hỏi bài Đức Lâm.

“ Nhiên Thành! Cậu có rảnh không, lớp tớ giáo viên giảng có chút khó hiểu cậu giúp tôi được không? ” Liễu Thanh đột nhiên cầm vở từ lớp của cậu ta đi sang lớp của anh.

Đinh Tiếu nghe liền ngẩn đầu một cái rồi không quan tâm mà hỏi bài tiếp.

“ Ừ! Cậu đợi tôi một chút ” Lục Nhiên Thành thấy cô như vậy liền không vui, cậu đi thẳng vào lớp đặt hộp sữa dâu xuống bàn học một cách vô cùng khó chịu.

Ngay cả Tống Thụy cũng giật mình nhìn anh, xong liền đảo mắt nhìn sang Tuấn Nam chỉ thấy cậu ta lắc đầu nhún vai không biết gì.

Lục Nhiên Thành ra khỏi lớp đi cùng Liễu Thanh.

Lúc này Đinh Tiếu mới thở hắc ra một hơi nhìn san bàn của mình liền thấy anh đặt hộp sữa dâu lên bàn của cô, cô ôm tập đi về chỗ ngồi tay cầm lấy hộp sữa dâu đặt lại chổ của anh như là không liên quan đến mình.

Từ đây về sau không muốn liên quan đến cái tên chết tiệt này nữa.

“ Tiếu Tiếu! Lúc sáng cậu lại ngủ quên à? ” Lê Tư Tư ở phía trên quay xuống nhìn cô nằm dài ra bàn thì lo lắng hỏi.

Nhắc đến là Đinh Tiếu như muốn phát điên lên “ Tư Tư! tôi nói cậu nghe tôi đã dậy rất sớm, rất rất sớm có lòng tốt đợi Lục Nhiên Thành vậy mà cậu ta còn đi trước tôi còn không thèm nói câu nào, khiến tôi đợi đến mức trễ học ” cô dùng ngữ khí vô cùng tức giận nói, cậu ta từ nay về sau không liên quan đến nhau nữa, bà đây không thèm đợi cậu ta đi học.

“ Tiểu Đinh Đinh! ” Tống Thụy nhìn thấy cô tức giận như vậy liền chạy lại chỗ cô gọi.

Đinh Tiếu nhướn mài nhìn cậu ta “ Tống Thụy cậu còn gọi tôi như vậy nữa tôi liền đánh chết cậu ” cô rất ghét ai gọi cô bằng cái tên này.

Tiêu Tuấn Nam cứ gọi cô là Tiểu Tiếu Tiếu.

Tống Thụy lại gọi cô là Tiểu Đinh Đinh.

Nghe tức chết đi được.

“ Hôm nay cậu còn biết tức giận hả? ” Tống Thụy bật cười.

Gương mặt cậu ta nhìn có chút đáng yêu, da lại trắng như con gái vậy, chân mày cũng rất đậm dáng vẻ cũng không phải là xấu mà nói thẳng ra nhìn cậu ta mang cái nét đào hoa đầy gái chạy theo.

Đinh Tiếu đứng dậy thì Tống Thụy đã nhanh chân chạy đi, cô tất nhiên không bỏ qua mà chạy đuổi theo.

Cả dãy hành lang nghe tiếng trêu chọc của Tống Thụy “ Tiểu Đinh Đinh! ”
“ Tống Thụy! Cậu mau đứng lại cho tôi ” Đinh Tiếu tức giận không ngừng đuổi theo.

Lục Nhiên Thành ngồi ở băng ghế ngoài hành lang cũng nhìn thấy hai người rược đuổi nhau, anh nhíu mài vô cùng không vui nhưng cũng không muốn nói.

“ Aaaa ”
Đột nhiên Đinh Tiếu lật mắt cá chân té ngã một cái hét lên, khiến Lục Nhiên Thành đứng bật dậy còn Tống Thụy cũng không chạy nữa.

Bây giờ đừng nói là rược Tống Thụy ngay cả đứng lên cô cũng không đứng được.

“ Đinh Đinh! Cậu có sao không? ” Tống Thụy hốt hoảng chạy lại chỗ cô, Đinh Tiếu ngồi xuống hành lang không nhấc chân được.

“ Đều tại cậu ” Đinh Tiếu đau đến mức rơi nước mắt.

Tống Thụy lúc này cũng gật gù, xem xem chân cho cô, cậu ta vô cùng nhẹ nhàng, động cũng không dám động mạnh, nhưng miệng mấp mấy nói “ Được! Được! Tại tớ, tớ xin lỗi để tớ cõng cậu lên phòng y tế ”
Nhưng Lục Nhiên Thành lúc này cũng không nhìn được nữa, lấy áo khoác buộc ngang hông cho cô, xong mặc kệ Liễu Thanh mà bế cô trên tay đi đến phòng y tế.

Hai mắt của Tiêu Tuấn Nam và Từ Cảnh mở to nhìn Lục Nhiên Thành bế Đinh Tiếu rời đi.

Tống Thụy đột nhiên cụp mắt xuống, đứng dậy nhìn bóng dáng của Nhiên Thành bế cô rời đi đến phòng y tế.

Đinh Tiếu vì sợ ngã mà vòng tay qua cổ của anh, cô ngẩn đầu nhìn anh, sắc mặt của anh từ sáng đến giờ vẫn không thay đổi.

Anh mang nét đẹp không một chút góc chết, dù là nhìn góc nào cũng cảm thấy anh rất anh tú, nhưng rất ít khi cười, gương mặt của anh phải nói mười người gặp chín người mê người còn lại là do mù nên không nhìn ra.

Đến phòng y tế, Lục Nhiên Thành đặt cô ngồi trên giường bệnh nhờ giáo viên xem chân giúp cô.

Nhưng anh cũng không về lớp mà ở lại phòng y tế với cô.

“ Mấy cái đứa này cứ chạy giỡn quá trớn như vậy rất dễ bị thương có biết không ” Nữ y tá của trường nhìn chân của cô xong mắng một câu.

“ Xin lỗi cô ạ! ” Đinh Tiếu cúi đầu nói.

“ Chịu đau một chút ”
Vừa dứt câu một tiếng “ Rắc ” vang lên.

Nước mắt Đinh Tiếu cũng rơi ra, đau chết đi được nhưng hình như đã đỡ hơn một chút rồi, không còn cảm giác giống lúc nãy nữa.

“ Chân ngắn mà còn ham chạy ” Lục Nhiên Thành liếc mắt nhìn cô, gương mặt không chút cảm xúc.

Đinh Tiếu ngẩn đầu nhìn anh “ Mặc kệ tôi, tôi cũng đâu có mượn cậu đưa đến phòng y tê? ”.

“ Được! cậu nói cái gì cũng đúng, là do tôi rảnh rỗi lo chuyện bao đồng ” Anh nhìn cô giọng cũng cao lên, tức giận nói một câu rồi bỏ đi về lớp.

Cô cũng không quan tâm, nhưng mà không hiểu sao từ hôm trước đến bây giờ anh lại rất dễ tức giận với cô, còn khó chịu như vậy.

Rõ ràng cô đâu có làm gì.

Có lòng tốt muốn tát hợp cho anh và Liễu Thanh, anh không thích có thể từ chối đột nhiên lại khó chịu rồi tức giận với cô làm gì.

Cô quay về lớp học sau Lục Nhiên Thành một chút.

Vừa vào đã thấy cảnh anh quăn cả hộp sữa dâu trên bàn vào sọt rác, ánh mắt của cô liền cụp xuống bước đi về chỗ của mình, cô vừa đặt mông vào chỗ ngồi thì Lục Nhiên Thành đã cầm balo mà đi ra khỏi lớp.

Mặc kệ cho còn tận hai tiết nữa mới hết giờ.

Tiêu Tuấn Nam cũng không biết chuyện gì xảy ra nhưng cậu cũng cầm balo vội chạy theo Lục Nhiên Thành, mà mặc kệ Lưu Đại Đại có mắng đến mức nào thì hai người họ vẫn bỏ ra khỏi lớp.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 15: Chương 15


Hai người họ đi đến tiệm net gần trường, Lục Nhiên Thành sắc mặt vô cùng khó coi, anh bắn PUBG trên máy mà liên tục top 1 khiến Tiêu Tuấn Nam túa cả mồ hôi, bình thường anh rất ít khi đến tiệm net lại còn bắn PUBG kiểu này, nếu như chuyện này xảy ra thì chỉ có thể là tâm trạng cực kỳ cực kỳ xấu luôn.

“ Lục ca ca! anh là tâm trạng không tốt à ” Tiêu Tuấn Nam nhìn anh lên tiếng.

“ Cậu đoán xem? ” Lục Nhiên Thành nhướn mài có chút không vui nhìn Tuấn Nam.

Tiêu Tuấn Nam nghĩ một lúc liền lên tiếng nói tiếp “ Đinh Tiếu? ”.

Lục Nhiên Thành sắc mặt còn tối sầm hơn khi nghe đến cô “ Nhắc cô ấy làm gì? ” anh thật muốn tức chết với cô, có lòng tốt, ai mà cần cái lòng tốt gán ghép anh với người khác đó của cô chứ.

“ Lục ca ca của tôi ơi, cậu tâm trạng không tốt cái gì chứ, người ta sáng sớm đợi cậu đi học vậy mà cậu còn đi trước khiến cậu ấy trễ học bị phạt, cậu ấy không đánh chết cậu thì thôi, chứ ở đó cậu còn bày ra vẻ mặt này ” Tiêu Tuấn Nam lắc đầu thở dài một hơi, giọng điệu có chút trách móc.

Cậu không phải chơi với Đinh Tiếu ngày một ngày hai mà không biết tính của Đinh Tiếu, cô mà nổi giận thì coi như xong, đừng nói là ngày một ngày hai sẽ quên, một tháng vẫn còn ghim trong lòng.

Có lần Tống Thụy chỉ vô tình chọc giận Đinh Tiếu.

Bị Đinh Tiếu không nhìn mặt cả tháng trời mới nguôi giận.

Lục Nhiên Thành nghe xong có chút hoang mang, sững người mấy phút tay cũng không ấn lấy bàn phím nữa.

Cái gì chứ? Cô đợi anh nên mới trễ học sao? sao không ai nói anh nghe cái gì hết vậy, vậy từ sáng đến giờ sắc mặt của cô không tốt là vì chuyện này sao?
“ Cậu sao không nói sớm chứ ” Lục Nhiên Thành cầm balo lên để lại mấy đồng xong liền chạy vụt đi.

Tiêu Tuấn Nam bất ngờ không hiểu gì “ Nè Lục Nhiên Thành cậu đi đâu vậy ” hơi uổng công ông đây cúp học đi với cậu ta vậy mà cậu ta lại chạy đi như vậy.

Thôi chỉ đành ngồi đây chơi hết số tiền mà Lục Nhiên Thành bỏ lại nếu không sẽ rất uổng phí.

Anh vừa nhìn đồng hồ, vừa đạp xe chạy về nhà, giờ này đã tan học rồi, có khi cô đã về nhà rồi.

Cmn chuyện này mà là thật anh nhất định đánh chết bản thân mình.

Đinh Tiếu chắc chắn sẽ rất tức giận cho mà xem.

Nhớ lại hồi trưa anh còn lớn tiếng với cô như vậy, xong rồi lần này anh thật sự xong rồi phải làm sao đây? bây giờ xin lỗi có kịp không nhỉ?
Lục Nhiên Thành một mình đứng loay hoay trước cửa nhà của cô, không biết thế nào, bản thân cũng có chút lo lắng.

“ Lục Nhiên Thành! cậu làm gì trước nhà tôi vậy ” Đinh Tiếu tay giữ balo, còn đeo một cái iPod nhìn Lục Nhiên Thành đứng trước nhà cô cứ lóng nga lóng ngóng không biết là làm gì.

Anh nghe giọng cô liền giật phắng mình, đôi chân cũng cứng nhắc quay đầu lại nhìn cô.

Bắt gặp đôi mắt khó chịu của cô nhìn mình, anh có chút chột dạ, anh nhìn cô mất một lúc mới lên tiếng “ Chân cậu còn đau không? ”
“ Không đau, cậu có thể tránh ra cho tôi vào nhà không? ” Đinh Tiếu nhìn anh vô cùng vô cùng khó chịu.

Anh giật mình gật gù “ À.

.

Ừ cậu vào đi ”
Đinh Tiếu mặc kệ anh, lướt qua còn không thèm nhìn mà đi thẳng vào trong nhà, cô đây không thèm nói chuyện với cậu ta.

Có chết cũng không thèm, ngày mai chắc chắn cô sẽ đi học sớm sau đó xin Lưu Đại Đại sang ngồi với Lư Mỹ dù sao cũng không thể ngồi được với Lê Tư Tư vì cô biết chắc chắn cái tên Tiêu Tuấn Nam đó không đồng ý đâu.

Qua hội khoẻ phù đổng là kỳ thi cuối kỳ, sau đó học thêm vài tuần là cuối năm rồi, không biết năm nay mẹ cô có về không.

Chỉ nghĩ đến nếu năm nay mẹ không về cô lại phải đón tết một mình rồi.

Đinh Tiếu thở hắc ra một hơi, cô ôm bài ra học, bây giờ chỉ có học, nếu học giỏi cô mới được mẹ công nhận, mới được sang Pháp cùng bà ấy nếu cô không cố gắng sẽ phải ở lại thành phố này một mình.

*
Sáng hôm sau cô đi học sớm, liền lên văn phòng giáo viên gặp giáo sư Lưu.

“ Thầy Lưu! em có chuyện muốn nói ” Đinh Tiếu đã mất cả đêm suy nghĩ, cô đã nghĩ rất nhiều chuyện khiến bản thân thay đổi, dáng vẻ ngoan ngoãn nhìn thấy ấy.

Khiến ông có chút giật mình nhìn cô như không muốn tin, bình thường cô rất quậy nhưng hôm nay lại bày ra cái dáng vẻ này “ Sao vậy? ”.

“ Em có thể xin đổi sang ngồi với Lư Mỹ không ạ ” Đinh Tiếu nhìn ông, giọng điệu mang chút cầu xin.

Lúc tối cô đã nghĩ đến chuyện, nếu cô cố gắng không được, học kỳ này lại bị điểm thấp sẽ kéo Lục Nhiên Thành đi theo, nếu như vậy cô cũng không muốn liên lụy đến người ta, cô học kém là do cô.

Dù sao Lư Mỹ cùng cô cũng có chút quen biết, thành tích của cô và cô ấy cũng có chút ngang nhau, thậm chí Đinh Tiếu còn cao hơn một bật, vậy nên cô không sợ liên lụy đến Lư Mỹ, cô ấy cũng rất hào phóng không quan tâm đến điểm số.

“ Sao vậy? em ngồi cạnh Nhiên Thành em ấy có thể kèm em học ” Giáo sư Lưu có chút thắc mắc, từ lúc ngồi cạnh Lục Nhiên Thành thì thành tích của Đinh Tiếu cũng có chút tiến bộ qua những bài kiểm tra thường xuyên sao con bé này lại đột nhiên muốn đổi chổ ngồi chứ.

Đinh Tiếu cũng thành thật nói với giáo sư Lưu “ Em cảm thấy thành tích em sẽ liên lụy đến cậu ấy, nên em xin đổi chổ ạ mong thầy chấp thuận ” cô cúi đầu như đang cầu xin giáo sư Lưu hãy đồng ý đi.

Mất một lúc cuối cùng giáo sư Lưu cũng đồng ý cho cô đổi chổ ngồi.

Cô gật đầu cảm ơn xong liền về lớp.

Lục Nhiên Thành ở bàn học, tay cầm điện thoại xem gì đó, bất giác ngẩn đầu bốn mắt nhìn nhau, Đinh Tiếu chột dạ quay đầu sang chổ khác.

Cô ôm lấy sách, cặp tất cả những thứ cần thiết đi lên bàn phía trên khác dãy xéo với phía Tư Tư ngồi cùng Lư Mỹ, cô cũng im lặng không nói một lời nào.

Đúng lúc Lê Tư Tư cũng vừa vào lớp cô nàng nhìn thấy Đinh Tiếu ngồi cùng Lư Mỹ liền có chút bất ngờ.

Đành lên tiếng hỏi “ Sao cậu ngồi ở đây? ”.

“ Tớ vừa xin giáo sư Lưu đổi chổ rồi, thầy ấy cũng đồng ý ” Đinh Tiếu mỉm cười, cô tỏ ra vô cùng bình thản.

Lê Tư Tư cũng gật đầu đi về chổ ngồi.

Lư Mỹ nhìn Đinh Tiếu, xong cô nàng nằm dài ra bàn nghiên đầu nhìn Đinh Tiếu nói “ Tiếu Tiếu! cậu sao lại muốn đổi chổ ngồi với tớ vậy, chẳng phải ngồi với Lục Nhiên Thành sẽ tốt hơn sao? ”.

Cô nàng cảm thấy Lục Nhiên Thành rất giỏi, cái gì cũng giỏi vậy sao Đinh Tiếu lại đổi chổ đi chứ.

“ Vì tớ muốn ngồi cạnh cậu đó còn phải hỏi sao ” Đinh Tiếu mỉm cười trêu chọc, cốc vào đầu của Lư Mỹ một cái.

Cô nàng liền bĩu môi, liếc mắt xuống bàn cuối nhìn thấy Lục Nhiên Thành sắc mặt khó coi, cả người như toả ra sát khí.

“ Tiếu Tiếu! có phải Nhiên Thành thích cậu không? cậu đổi chổ mà sắc mặt cậu ta nhìn tớ như vừa mới cướp mất đồ của cậu ta vậy ” Lư Mỹ tò mò, bất an hỏi Đinh Tiếu.

“ Cậu nghĩ cái gì chứ, cậu ta sao mà lại thích người ngu ngốc như tớ, người như cậu ấy chỉ hợp với Liễu Thanh lớp bên ” Đinh Tiếu nhíu nhíu mài nhìn Lư Mỹ, dùng sách đánh nhẹ lên người cô nàng sau đó chậm rãi lên tiếng nói.

Lục Nhiên Thành mà thích cô?
Trừ phi trời sập.

Cô và cậu ta chẳng khác nào lửa với nước.

Thích cái gì mà thích.

Lục Nhiên Thành nhìn bóng lưng bình thản của cô trong lòng vô cùng khó chịu, vậy mà đổi cả chổ ngồi, cô rốt cuộc chỉ vì chuyện hôm qua mà lại đổi chổ ngồi.

Sắc mặt tối sầm vô cùng khó coi của anh, khiến Tiêu Tuấn Nam quay xuống nhìn thôi đã thấy giật mình mà quay lên không dám động vào người anh.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 16: Chương 16


Hội khỏe phù đổng diễn ra, buổi sáng chính là chạy điền kinh, chân của Đinh Tiếu dù vẫn có chút đau nhưng cô không thể bỏ cuộc được, vì đối thủ bên cạnh chính là Liễu Thanh.

Chẳng hiểu sao cậu ta cứ nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ đó, bộ tưởng cô đây ưa cậu ta lắm chắc, khắp trường không ai không biết Liễu Thanh theo đuổi Lục Nhiên Thành một cách công khai.

Trên kháng đài, Lê Tư Tư, Tiêu Tuấn Nam, Tống Thụy, Từ Cảnh, Lư Mỹ còn có cả Lục Nhiên Thành, bọn họ đến để xem Đinh Tiếu chạy, trong lòng của Lục Nhiên Thành có chút bất an, chân của Đinh Tiếu vẫn chưa khỏi.

Trọng tài thổi còi dơ tay hiệu liệu “ Chuẩn bị ”.

Mấy giây sau “ Xuất Phát ”.

Đinh Tiếu mặc kệ chân đau mà dồn sức chạy, chạy rất nhanh, do chân cô nhỏ, lại cộng thêm dáng người rất nhỏ nên tốc độ có chút nhanh hơn người khác.

Nhưng Liễu Thanh phía sau đã chạy lên kịp cậu ta chạy ngang với Đinh Tiếu.

“ Cậu tốt nhất tránh xa Lục Nhiên Thành một chút, cậu ấy trước sau đều là của tôi ” Liễu Thanh lên tiếng ánh mắt có chút sắc bén.

Đinh Tiếu nhướn mày nhếch mép suýt chút thì bật cười “ Được! Cậu yên tâm Đinh Tiếu tôi không thích cậu ta ”.

Cô nói xong thì tăng tốc chạy về phía trước, bỏ lại Liễu Thanh cố gắng đuổi theo phía sau một cách mệt mỏi, nhưng Lục Nhiên Thành ở trên đang xem cậu ta cũng không thể thua.

Tống Thụy nhìn cô chạy, ánh mắt loé lên cái gì đó đột nhiên hét lớn “ Đinh Đinh! Cố lên ”.

Đinh Tiếu nghe xong thật muốn chạy đến đánh chết Tống Thụy, cô nhìn thấy sợi dây đỏ chắn phía trước, dùng bước đạp sau, đạp một cái thật mạnh.

Người đầu tiên về đích chính là Đinh Tiếu đứng thứ hai là Liễu Thanh.

Đám Tống Thụy hò reo không ngừng, Lục Nhiên Thành cầm chai nước đi đến vừa định đưa cho cô thì Liễu Thanh đã chạy đến cướp lấy chai nước, Đinh Tiếu cũng nở nụ cười nhạt.

Cầm lấy chai nước trên tay Tống Thụy uống một ngụm lớn.

Ánh mắt của Lục Nhiên Thành nhìn cô có chút phức tạm, đan xen khó chịu.

“ Đinh Tiếu! cậu thật sự giỏi quá ” Lê Tư Tư nhìn cô, không ngừng cảm thán.

“ Tống Thụy! Khi nãy cậu hét cái gì vậy hả ” Đinh Tiếu thở hồng hộc, đánh vào người Tống Thụy một cái.

“ Tôi là đang cỗ vũ cậu chứ cái gì ”
Đinh Tiếu nhếch mép, không thèm nói nữa, cô chỉ có một tiếng để nghĩ ngơi, một lát còn chạy tiếp sức nữa, cãi nhau với cái tên này khiến cô bực bội thêm thôi.

Cô lướt qua Lục Nhiên Thành không thèm nhìn lấy anh, dù sao cũng không liên quan đến cô, Tiêu Tuấn Nam nhìn thấy liền lắc đầu nhìn anh.

Liễu Thanh cũng thấy thái độ của cô đối với anh, ngay cả mặt cũng không nhìn, khiến cô ta có chút vui vẻ.

Bọn họ đi đến nhà ăn của Tam Đại, hình như hôm nay nhà ăn của trường cũng không đông lắm, bọn họ tìm chổ ngồi xuống.

Từ Cảnh và Tiêu Tuấn Nam cầm trên tay là những chai nước cùng với vài cái bánh ngọt mang đến bàn ăn, Lê Tư Tư cầm lấy một chai, Lư Mỹ cũng lấy một chai từ tay Từ Cảnh.

“ Đinh Đinh! Cậu muốn ăn gì không? tớ mua cho cậu nhé ” Tống Thụy từ quầy đồ ăn xoay đầu gọi Đinh Tiếu.

Nhưng cô rất mệt không muốn ăn “ Không ăn, cậu ăn đi ”.

Vừa dứt câu Lục Nhiên Thành từ bên ngoài đi đến, trên tay là hộp sữa dâu quen thuộc đặt xuống trước mặt của Đinh Tiếu xong thông thả ngồi xuống, dáng vẻ hiện tại của anh thật không phải học sinh ngoan chút nào.

Cô nhìn anh, nhưng anh lại bình thản nói chuyện với Tiêu Tuấn Nam.

“ Cậu đặt nhầm chỗ à? ” Đinh Tiếu lên tiếng trước, giọng điệu không chút cảm xúc.

Lục Nhiên Thành lúc này mới chú ý “ Không nhầm, là mua cho cậu ”.

“ Ồhhhhhh ” Từ Cảnh và Tiêu Tuấn Nam Ồ lên một cái.

Đinh Tiếu nhíu mài không uống, cô đứng bật dậy “ Tớ đi trước đây ” nói xong liền bỏ đi.

Ở đây nhìn Lục Nhiên Thành thêm một chút có khi cô sẽ phát điên mất, cái tên chết tiệt này là âm hồn bất tán sao?
Lê Tư Tư cũng cảm thấy rất lạ, Đinh Tiếu với Lục Nhiên Thành cứ như là đang chiến tranh lạnh vậy, hai người này ở đâu có mặt người này liền không có người kia ở đâu có người kia liền không có người này.

Tống Thụy cầm trên tay là hộp sữa dâu, nhưng quay lại thì đã không thấy Đinh Tiếu đâu, cậu đặt hộp sữa dâu xuống bàn sau đó ngay chỗ vừa rồi Đinh Tiếu đã ngồi.

“ Cậu ấy đi rồi à? ”.

“ Đi rồi ” Từ Cảnh lên tiếng.

Chạy tiếp sức có cả Lê Tư Tư và Lư Mỹ tham gia, vì để Đinh Tiếu nghĩ ngơi nên Đinh Tiếu đứng ở cuối cùng, nếu bây giờ để cô chạy đầu tiên có khả năng sẽ không chạy nổi.

Vị trí đầu tiên là của một bạn nữ cùng lớp, thứ hai là Lê Tư Tư và tiếp theo chính là Lư Mỹ người cuối cùng là Đinh Tiếu.

Không khác với suy nghĩ của cô bên kia Liễu Thanh lại tiếp tục chạy cuối.

Ở đích tất cả mọi người đều ở đó, Hứa Vĩ cũng có mặt ở đó, từ đầu anh ta đã dõi theo cô rồi, anh ta cũng chưa từng nghĩ là cô sẽ dứt khoát xóa bỏ anh ta như vậy, từ trước đến nay đây chính là cảm giác khó chịu nhất.

Tiêu Tuấn Nam đã lo lắng đứng ngồi không yên khi Lê Tư Tư đăng ký tham gia, bình thường cô chỉ chăm học, chạy cái này không biết chạy nổi không nữa.

“ Một lũ quê mùa ” Đám người Liễu Thanh bước ngang qua đám bốn người bọn cô nói.

Lư Mỹ nắm cây gậy trong tay ném xuống đất vang lên tức giận mắng “ Liễu Điên! Cậu có ngon nói lại một lần nữa cho tôi nghe xem ” Cô nàng xông đến nắm lấy cổ áo của Liễu Thanh.

“ Tôi nói các cậu quê mùa thì sao? không đúng à ” Liễu Thanh gạt tay Lư Mỹ ra nghênh mặt nói.

“ Còn hơn kẻ thua cuộc ”
“ Cậu!.

” Liễu Thanh tức giận nói không thành câu.

Đinh Tiếu khó chịu nhìn Liễu Thanh xong rồi quay sang chỗ của Lư Mỹ nắm lấy tay của Lư Mỹ kéo đi “ Đi thôi, đã sắp thi rồi, mặc kệ cậu ta chúng ta sẽ chiến thắng ” cô không hiểu sao Liễu Thanh lúc nào cũng kiếm chuyện với bọn họ khiến.

Muốn chơi bà đây chơi tới cùng dù sao dạo gần đây tâm trạng không vui đang tìm chổ trút giận đây.

Lệnh xuất phát bắt đầu, trong cơn tức giận không kém bạn nữ lớp cô cũng chạy rất nhanh mang gậy đến đưa cho Tư Tư.

Cầm được gậy xong trong khi Tiêu Tuấn Nam bất an lo lắng thì Lê Tư Tư đã chạy rất nhanh, khác với những gì mà cậu lo lắng, còn tưởng cô sẽ chạy theo kiểu như rùa bò thật không ngờ.

Lư Mỹ nhếch mép nhìn Liễu Thanh một cách khinh bỉ “ Thua cuộc ”.

Sau khi gậy đến tay thì Lư Mỹ đã xoay người chạy với tốc độ tối đa mang gậy đến cho Đinh Tiếu.

Nhưng chẳng hiểu sao Đinh Tiếu lại có chút chóng mặt, nhưng cô đánh vào mặt mấy cái cho tỉnh.

Gậy đến tay Đinh Tiếu nhìn Liễu Thanh cũng đã cầm gậy trên tay.

Cô thầm mắng “ Chết Tiệt ”
Sợi dây đỏ điểm đến đột nhiên ngày một lờ mờ đi, Đinh Tiếu có chút tức giận trong lòng, cô chạy, cố gắng chạy cho đến khi bản thân chạm vào sợi dây đỏ.

Cô nghe thấy tiếng của Lục Nhiên Thành và cả Tống Thụy nhưng lại không mở mắt nổi nữa.

Đinh Tiếu ngất ngay khi về đích vì kiệt sức.

Hứa Vĩ cũng rất nhanh hốt hoảng gọi cô “ Đinh Tiếu ”.

Anh ta định vươn tay bế cô thì Lục Nhiên Thành thẳng thắng gạt tay anh ta ra “ Đừng chạm vào Đinh Tiếu ”.

Lục Nhiên Thành bế cô lên, bước chân gấp gáp đi đến phòng y tế, sắc mặt anh có chút lo lắng.

Liễu Thanh nhìn thấy đây cũng không phải lần đầu cậu ta tức điên lên không nói nên lời.

Lê Tư Tư và tất cả mọi người cũng chạy theo cô đến phòng y tế.

Đến khi nhìn thấy Đinh Tiếu được truyền dịch, nằm trên giường yên lặng mà ngủ mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô là do không ăn, lại còn chạy hai lần liên tiếp, khiến sức lực cạn kiệt, vừa tuột canxi vừa kiệt sức vừa thiếu ngủ nên mới chóng mặt mà ngất đi.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 17: Chương 17


Lục Nhiên Thành nhìn Đinh Tiếu, anh vẫn cầm hộp sữa dâu trên tay, Đinh Tiếu cũng nhìn anh có chút khó chịu.

Đám người Tiêu Tuấn Nam nhìn thấy sát khí liền bỏ ra ngoài không ai dám ở lại làm phiền, ngửi thôi cũng thấy hai người họ chính là đang chiến tranh.

“ Cậu uống đi ” Lục Nhiên Thành nhét vào tai cô hộp sữa dâu.

Đinh Tiếu vẫn im lặng không nói gì.

“ Tôi xin lỗi chuyện hôm trước, tôi không biết chuyện cậu đợi tôi, cũng không nên lớn tiếng với cậu ” Lục Nhiên Thành nhìn cô chậm rãi nói.

“ Thì sao? ”
“ Nên là cậu có thể đừng giận nữa được không? ”
Đinh Tiếu giật giật khoé môi, cái tình huống gì vậy? Lục Nhiên Thành còn biết xin lỗi người khác? người đó lại còn là cô sao?
Không tất nhiên cô mệt đến mức sin ảo giác rồi, cái tên này chẳng khác nào kẻ thù tám kiếp của cô không thể nào mà ở đây nói mấy cái câu này được.

Thật sự không tin được đúng là nảy sinh ảo giác rồi.

“ Ai giận cậu làm gì? nghĩ tôi rảnh rỗi lắm chắc ” Đinh Tiếu có chút ngơ ngác nói.

Lục Nhiên Thành lại nhướn mày “ Vậy cậu không giận? ”.

“ Tôi không rảnh ”
“ Vậy sao cậu lại đổi chỗ ” Lục Nhiên Thành phải hỏi cho ra lẽ nhất định không để cô im lặng mà chiến tranh lạnh nữa.

Đinh Tiếu có chút sững người, cô cũng không biết sao bản thân lại đổi chổ nữa “ Tôi có lòng tốt sợ kết quả kỳ thi cuối kỳ ảnh hưởng đến cậu thôi ”
“ Tôi không cần lòng tốt của cậu, ngày mai quay về chỗ ngồi đi ” Lục Nhiên Thành đứng dậy nhìn cô nói, xong liền ra ngoài.

Đinh Tiếu thở hắc ra một hơi, cấm ống hút vào hộp sữa rồi uống, bây giờ muốn quay về là quay về sao? Lưu Đại Đại chắc chắn mắng cô một trận, khi nãy còn nói với Liễu Thanh như vậy.

Bây giờ mà quay đầu lại nói chuyện với Lục Nhiên Thành chẳng phải bà đây tự đào hố chôn mình sao?
Nhưng dù sao thì cậu ta cũng rất thấy ghét nên cô sẽ mặc kệ cô ta.

Chiều tối chính là trận bóng chuyền chung kết của lớp cô và lớp Hứa Vĩ, trong lúc cô ngủ thì nghe Tư Tư nói là lớp họ đã đánh 3 trận mới vào được chung kết.

Còn nói đánh xong trận thứ ba Lục Nhiên Thành liền chạy đến xem cô tỉnh dậy hay chưa.

Lục Nhiên Thành quay đầu nhìn cô ở ngoài sân, mỉm cười một cái.

Đối đầu với Hứa Vĩ lần này anh sẽ cho anh ta thua một cách thảm hại.

Nghe nói đội anh ta năm nào có hội khoẻ phù đổng đều là giải nhất, nhưng năm nay xem ra anh ta nhất không nổi.

Tiêu Tuấn Nam chính là tay chắn mạnh nhất, Từ Cảnh chuyền hai cũng cực kỳ giỏi, Tống Thụy thì phát bóng có khi đối phương còn không đỡ nổi, nhìn quả bóng xoáy rất đáng sợ, còn Lục Nhiên Thành thì không cần nói nữa, anh đạt cả huy chương vàng của thành phố rồi.

Đinh Tiếu vừa nhìn thấy Hứa Vĩ ở đội đối thủ liền nhíu mài, oan gia ngõ hẹp đến mức này? cái tên đáng ghét đó sao lúc nào cũng gặp hết vậy?
“ Đinh Tiếu! Đợi anh thắng rồi em có thể bỏ qua cho anh không? ” Hứa Vĩ nhìn về phía của Đinh Tiếu đang đứng hét lớn.

Khiến Lư Mỹ và Lê Tư Tư cũng giật mình nhìn về phía sân bóng.

Cái loại tình huống này là gì vậy? anh ta bị điên sao? Tất cả mọi người còn đang nhìn về phía của cô nữa, thật sự tức chết mà.

Lục Nhiên Thành nhíu mài nhìn anh ta xong lại nhìn cô, thật sự rất khó chịu.

“ Lục Nhiên Thành! Cậu không giành chiến thắng tôi nhất định đánh chết cậu ” Đinh Tiếu lần này nhìn thẳng đến phía Lục Nhiên Thành nói lớn.

Khiến cả đám Tiêu Tuấn Nam bật cười, ngay cả Lê Tư Tư cũng cảm thấy thật tốt, bầu không khí không giống lúc sáng nữa.

Lục Nhiên Thành lúc này mới bật cười “ Được! Nhất định mang chiến thắng về cho cậu ”
Vì hai người đẹp trai đang đối đầu với nhau nên nữ sinh đến xem cũng không hề ít, bọn họ liếc mắt nhìn cô cũng không phải là ánh mắt cảm tháng mà là ghét chính là ánh mắt ghét cay ghét đắng.

Tống Thụy là người phát bóng, lợi thế tất nhiên nghiên về bọn anh.

Quả bóng của Tống Thụy là phát bóng cao, trái banh cũng xoáy không ít vậy mà Hứa Vĩ vẫn đỡ được quả bóng ấy, chuyền hai của bọn họ là Lý Đức Lâm nghe nói anh ta cũng thuộc loại chuyền hai giỏi.

Ngay bả đầu anh ta đã chuyền cho Hứa Vĩ rồi, Hứa Vĩ nhếch mép lấy đà bật một cái dùng hết lực đập quả bóng.

Nhưng thật tiếc Từ Cảnh và Tiêu Tuấn Nam cũng đã bật lên chắn lại quả bóng, tiếng bóng đập vào cánh tay của Tiêu Tuấn Nam vang cả tiếng khiến Lê Tư Tư có chút nóng lòng.

Quả bóng bị chắn bật ngược về phía sau khoảng trống trong sân phía của Hứa Vĩ.

Bọn họ không ai lên kịp nên điểm đầu tiên thuộc về đội của Lục Nhiên Thành.

“ Tiếc quá anh Hứa! Anh đập rất tốt nhưng trình độ chắn của tôi cũng không phải tầm thường đâu ” Tiêu Tuấn Nam đập tay với Từ Cảnh hất mặt khiêu khích nhìn về phía Hứa Vĩ nói.

Trận bóng chuyền diễn ra rất kịch liệt, điểm theo sát nhau liên tục, cứ hoà xong rồi lại hoà, đánh liên tiếp bốn trận vậy mà đều là lại tiếp tục hoà.

Đinh Tiếu cũng hít thở không thông đây là trận cuối rồi vậy mà lại 18|19 thật sự không dám tin được bọn họ thật sự lợi hại như vậy.

Con số cứ theo sát nhau không ngừng, Lục Nhiên Thành lúc này sắp không bình tĩnh được nữa.

Bóng vừa đến đã gọi “ Từ Cảnh! ”.

“ Từ Cảnh ”
Lục Nhiên Thành đập liên tục hai quả đều ghi điểm, bây giờ đã là 18|21, còn 1 phút nữa đã hết giờ rồi.

Tiêu Tuấn Nam chắn đến mức tay cũng đã đỏ lên hết rồi.

“ Anh Hứa! Anh thắng chúng tôi không nổi đâu ” Tống Thụy nhìn anh ta đầy khiêu khích.

Lý Đức Lâm cũng có chút khó chịu khi Tiêu Tuấn Nam liên tục chắn được bóng, ngay cả người phát bóng giỏi như Lưu Đức cũng cảm chịu được khi Tống Thụy luôn đỡ được bóng anh ta phát.

Nhưng bây giờ đã cách ba điểm rồi, bọn họ chỉ còn một phút.

“ Hứa Vĩ bên phải ” Lý Đức Lâm tiếp tục chuyền cho Hứa Vĩ.

Anh ta liếc mắt vươn tay đập về phía bên phải ở đó không có người đứng, là một lỗ hỏng.

Nhưng Lục Nhiên Thành cũng rất nhanh, không phải chắn mà là đỡ quả bóng đó.

“ Từ Cảnh! Tiêu Tuấn Nam! ” Nhưng anh không đập được nữa.

“ Được! ” Tiêu Tuấn Nam gật đầu.

Từ Cảnh liền chuyền cho Tiêu Tuấn Nam.

Tiêu Tuấn Nam đập một cái về phía Lý Đức Lâm, anh ta không đỡ được, chỉ giỏi ở chuyền hai không có nghĩa quả bóng đập nào cũng đỡ được.

Đúng thật quả bóng Tuấn Nam đập Lý Đức Lâm không đỡ được.

Tiếng còi báo hiệu hết giờ vang lên.

Tỷ số chính là 18|22 chiến thắng thuộc về lớp của bọn cô.

Lục Nhiên Thành và Tống Thụy nhìn vẻ mặt khó coi của Hứa Vĩ và đám bạn của anh ta.

“ Tiếc quá! Anh Hứa không quay lại với Tiếu Tiếu nhà chúng tôi được rồi ” Lư Mỹ cùng Đinh Tiếu và Lê Tư Tư chạy đến nhìn Hứa Vĩ nói.

Khiến Tiêu Tuấn Nam và Lục Nhiên Thành bật cười.

“ Đinh Tiếu! Anh đợi em ở Thanh Bắc” Hứa Vĩ nhìn cô nói, xong rồi rời đi cùng đám bạn của anh ta.

“ Tiếc quá tôi không có ý định thi vào Thanh Bắc ” Đinh Tiếu cười nhạt nói.

Lục Nhiên Thành nhìn cô, xong nhìn Hứa Vĩ rồi mới lên tiếng “ Cậu bảo tôi giành chiến thắng vậy mà nước cũng không có cho tôi ” anh bĩu môi giọng điệu có chút uất ức.

“ Tôi thấy Liễu Thanh mua cho cậu rồi mà, cậu ta đang đợi cậu kìa khát thì qua đó lấy đi ” Đinh Tiếu mỉm cười nhướn mài về phía Liễu Thanh.

“ Không khát! chúng ta đi ăn mừng đi đã lấy ba giải nhất rồi ” Lục Nhiên Thành cũng chỉ đành thở dài.

Bọn họ đi đến quán lẩu gần trường, cùng nhau ăn mừng, Tiêu Tuấn Nam không ngừng than vãn đau tay bảo Lê Tư Tư chăm sóc cậu ấy, còn bắt Lê Tư Tư đút cho ăn.

Vậy mà Tư Tư ngốc nhà cô thật sự bị cái tên này dụ dỗ rồi.

“ Tư Tư! tớ cũng muốn ” Đinh Tiếu nhìn sang Lê Tư Tư hai mắt lấp la lấp lánh.

Nhưng Tư Tư còn chưa lên tiếng thì Lục Nhiên Thành đã gấp vào bát cô một miếng bò rồi “ Của cậu ăn đi, đừng đòi hỏi nữa ”
Đinh Tiếu liếc anh một cái, rồi cậm cụi ăn phần của mình.

Nhưng lạ nhất vẫn là Lư Mỹ và Từ Cảnh hai người họ cãi nhau không ngừng, ăn cũng giành, ngay cả uống cũng xiên xỏ để cãi nhau.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 18: Chương 18


Lục Nhiên Thành cùng Đinh Tiếu về nhà vì bọn họ chung đường lại còn là nhà cạnh nhau.

Cô có chút vui vẻ vì hôm nay lớp cô lấy được rất nhiều giải, đều là giải nhất, như vậy thật tốt, lúc Hứa Vĩ ở sân bóng nhìn cô nói, lúc đó cô đã rất sợ, sợ Lục Nhiên Thành không thắng nổi.

Cậu dừng lại ngay quán trà sữa gần nhà tiện tay vươn ra kéo cặp của cô kéo cô lại.

“ Lục Nhiên Thành cậu làm cái gì vậy ” Đinh Tiếu nhíu nhíu hàng chân mài của mình nhìn cậu.

Cậu mỉm cười nói với chủ quán “ Lấy cho con một ly trà trái cây ” nói xong cậu quay đầu nhìn cô.

“ Mua trà trái cây cho cậu, uống trà sữa không tốt về nhà uống xong nhớ ôn bài thật kỹ ngày mai đã bước vào kỳ thi rồi ” Lục Nhiên Thành được sms thông báo thi phòng số 2 còn Đinh Tiếu tận phòng số 5.

Bọn họ không ai chung phòng thi, chỉ có Tống Thụy và Đinh Tiếu là chung phòng.

Đinh Tiếu bật cười hì hì nhìn cậu, sau đó cầm lấy ly trà trái cây, cấm ống hút, hút một ngụm lớn.

Chậc! thật mát nha, lại rất ngon càng không quá ngọt uống rất dễ chịu.

Đôi lúc cảm thấy oan gia này thật tốt, cô cũng không còn cảm thấy ghét anh như lúc đầu nữa, Lục Nhiên Thành nhìn thấy cô mỉm cười vui vẻ anh có chút ngây người sau đó cũng mỉm cười mà bước theo phía sau cô.

*
Sáng hôm sau bước vào phòng thi, ai nấy đều căn thẳng cô được ngồi trên Tống Thụy, nhưng có cậu ta cũng như không thành tích cũng không hơn cô là bao nhiêu.

Môn Toán thật đúng là con dao vô hình giết người mà, cô đọc đề mà cứ như gà nuốt dây thun, thật sự không hiểu một cái gì cả.

Tìm những câu quen thuộc để làm bài lần thi này mà không được 80đ cô chết chắc mới mẹ cô, đừng nói là xin mẹ mua truyện tranh với tiểu thuyết ngay cả xin mẹ mua bút màu không biết bà có cho không.

Thôi thì Lục Nhiên Thành chỉ cái gì cô chép cái đó, cũng không biết đúng không.

Nhưng vậy mà Tống Thụy còn ra khỏi phòng thi sớm hơn cô, cậu ta còn quay đầu thè lưỡi khiến cô muốn ném cây viết vào mặt cậu ta.

Lục Nhiên Thành mấy môn này đối với anh không khó, tầm 15 phút đã làm gần xong rồi, cậu làm xong rồi thì ra ngoài băng ghế của hành lang gần phòng thi của Đinh Tiếu ngồi đợi.

“ Đinh Tiếu không ra cùng cậu à? ” Nhiên Thành nhìn Tống Thụy hỏi.

Tống Thụy nhún vai nói “ Cậu ấy sao? hết giờ có khả năng mới ra môn toán là môn cậu ấy tệ nhất, không ra sớm được đâu ”.

“ Vậy sao cậu lại ra sớm? ” Từ Cảnh có chút bất khi nhìn thấy Tống Thụy ra sớm.

“ Tôi ghi bừa ” Tống Thụy thông thả nói.

Đến hết giờ thì Đinh Tiếu, Lư Mỹ cùng Tiêu Tuấn Nam mới ra, sắc mặt của cô phải nói buồn rầu còn hơn là đám mây đen ngoài khi trời sắp đổ mưa.

Lục Nhiên Thành nhìn cô có chút bất an lên tiếng “ Có làm bài được không? ”.

“ Nói thật tôi nhìn đề, xong tôi chợt nhận ra nó biết tôi còn tôi hoàn toàn không biết gì về nó ” Đinh Tiếu mệt mỏi thở dài.

“ Tiếu Tiếu! Không sao đâu kỳ sau làm lại chúng ta còn hai tháng nữa lận mà ” Lê Tư Tư khẽ an ủi cô, cô biết Đinh Tiếu rất giỏi Ngữ Văn nhưng Toán học vô cùng tệ.

Tiêu Tuấn Nam cũng dựa vào Lục Nhiên Thành khóc không ra nước mắt “ Lục ca ca! Cậu có thể kèm tôi học không, học kỳ này của tôi xem như xong rồi ” cậu ta còn làm hơn 2/3 đề bài còn lại đều ghi bừa.

“ Tôi cũng không làm được gì, kỳ nghĩ này lão Lư nhà tôi chắc dùi đầu tôi vào lớp học thêm ” Lư Mỹ ủ rũ lên tiếng, trên tay còn cầm cây bút làm bài thi.

Từ Cảnh nhếch mép “ Năn nỉ ông đi, ông đây kèm cho cậu học không tốn phí ”.

“ Cậu đừng có nằm mơ, bà đây không cần nhé ” Lư Mỹ liếc xéo Từ Cảnh một cái nói.

“ Được rồi! kết quả không sửa được chúng ta về nhà ôn môn khác thôi ” Lục Nhiên Thành nắm lấy balo của Đinh Tiếu kéo đi, lần này không những kéo thành tích của Lư Mỹ cô còn phụ lòng gia sư Lục của cô nữa.

Lục Nhiên Thành hôm nay vẫn ghé mua cho cô ly trà trái cây, dù sao thì thi xong anh cũng phải bắt Đinh Tiếu học hành đàng hoàng nếu không cô không thể quay lại ngồi cùng cậu được.

Cô cầm lấy ly trà trái cây từ tay của Nhiên Thành uống một ngụm, nhưng tâm trạng cũng không tốt lên là bao nhiêu, lần nào thi Toán cô đều khổ sở như vậy.

Sao sinh ra cô còn sinh ra thêm môn toán làm gì vậy? Khiến cô chật vật như vậy.

“ Cậu thay đồ đi! mang sách vật lý và hoá theo, sang nhà tôi, tôi giúp cậu giải đề ” Lục Nhiên Thành nhìn cô bước vào trong nhà lên tiếng nói.

“ Tôi biết rồi! ” Đinh Tiếu mệt mỏi, Toán cũng phải tính, Lý, Hoá cũng phải tính thậm chí môn Hoá còn khổ sở hơn vậy mà ngày mai thi một lúc hai môn.

Cô thật sự quá mệt mỏi rồi, sau này cô sẽ lấy chồng đại gia cho đỡ phải cực, đi học thôi mà đã cực khổ như vậy rồi.
 
Bạn Cùng Bàn Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 19: Chương 19


Qua nhiều ngày thi, hôm nay là ngày thu cuối cùng của bọn họ, lại là môn tủ của Đinh Tiếu cô làm rất nhiều, phải nói viết văn tận mấy tờ chẳng hiểu chữ ở đâu mà tuông ra nhiều như vậy không biết.

Lục Nhiên Thành lần nào cũng xong trước, anh vẫn ngồi ở băng ghế hành lang gần phòng thi của cô đợi cô thi xong ra, Lục Nhiên Thành tối qua có hứa hôm nay thi xong sẽ mua cho cô quyển sách cô thích.

Lần này người ra thứ hai là Tiêu Tuấn Nam, nhưng lần này cậu ta lại nhìn cậu, hình như ngời ngợi ra gì đó, Lục Nhiên Thành thi phòng số 2 để đến được phòng 5 cũng khá là xa vậy mà hôm nào thi xong cậu ta cũng ở đây.

Không phải chứ??????
“ Lục ca ca! Tôi hỏi cậu cái này nhé ” Tiêu Tuấn Nam ngồi xuống cạnh Lục Nhiên Thành ánh mắt vừa nghi ngờ còn mang theo chút dò xét.

Lục Nhiên Thành khó hiểu nhìn cậu ta, thuận tiện nhích xa cậu ta một chút “ Cậu hỏi cái gì thì hỏi, dùng ánh mắt đó nhìn tôi làm gì ”
“ Cậu thích Đinh Tiếu à? ” Tiêu Tuấn Nam vẫn nhìn cậu bằng ánh mắt dò xét.

“ Cậu đoán thử xem? ” Lục Nhiên Thành nhếch mép nói.

“ Lục Nhiên Thành! ” Đinh Tiếu từ trong phòng thi chạy ra, tâm trạng tốt hơn những lúc thi xong mấy môn trước rất nhiều, lần trước mỗi lần thi ra đều mang dáng vẻ ủ rũ không thôi.

Đồng loạt cả Lục Nhiên Thành và Tiêu Tuấn Nam đều nhìn cô, nụ cười của cô khiến anh ngây ngốc, cô chạy lại chổ của bọn họ.

Nhìn thấy Tiêu Tuấn Nam còn ra trước cả mình liền mặt mài bí xị, bây giờ mà Tư Tư còn chưa ra nữa.

“ Lục Nhiên Thành! Chúng ta đi nhà sách đi ”
“ Ừm đi ” Lục Nhiên Thành gật gù nghe theo cô.

Tiêu Tuấn Nam trợn tròn mắt cảm thán, cái này đúng thật chấn động rồi, cậu bình thường cậu ta rủ đi còn chẳng thèm trả lời điện thoại vậy mà Đinh Tiếu nói một cái đã gật đầu cái rụp.

Khoan đã! không đúng chẳng phải Đinh Tiếu với Lục Nhiên Thành là nước với lửa sao? sao bây giờ bọn họ lại đi cùng nhau miết như vậy.

Anh còn bỏ công sức ra ôn tập cho Đinh Tiếu nữa, đúng thật hai người này đang hẹn hò à? nhưng mà chẳng phải Đinh Tiếu nói mẹ cậu ấy cấm yêu sớm sao? cậu ấy cũng không ưa gì Lục Nhiên Thành?
“ Tuấn Nam! Đinh Tiếu với Nhiên Thành đâu? ” Tống Thụy cùng đám người Lê Tư Tư đi từ phòng thi ra, bọn họ phải hết giờ mới chịu ra.

“ Hai người họ về trước rồi ” Tiêu Tuấn Nam nhúng vai lấy balo của Lê Tư Tư giúp cô cầm về, anh phải hỏi Lục Nhiên Thành cho ra lẽ mới được cái tên này không thể nào bị tình yêu làm mù mắt được.

Tống Thụy chán nản nói “ Vậy chúng ta cũng về thôi ”
Sau hôm nay chính là kỳ nghĩ một tuần, cũng sắp phải đón năm mới rồi.

Lục Nhiên Thành đưa Đinh Tiếu đi nhà sách như những gì đã hứa với cô, trên tay cậu cũng chính là balo của cô, cậu nhìn cô như đang bước vào thiên đường của mình liền cảm thấy vui vẻ, cậu cũng bất giác dõi theo cô.

Cô cứ đứng ở quầy tiểu thuyết, cảm thấy quyển nào cũng muốn mua, nhưng Lục Nhiên Thành chỉ cho cô mua một quyển vậy đành chọn cái bộ cô thích nhất, nhưng Nụ Hôn Của Sói của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm và Từng Có Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh của Thư Nghi cả hai bộ này cô đều thích.

Ngẩn đầu nhìn Lục Nhiên Thành đang đứng ở quầy sách học lập trình, sau đó lại cúi đầu nhìn hai cuốn truyện.

“ Muốn mua cả hai à? ” Lục Nhiên Thành thấy cô cả buổi vẫn chưa chọn xong liền đi đến hỏi.

Đinh Tiếu khẽ gật đầu “ Tớ có thể mua cả hai quyển không? ” cô biết giá của nó không ít, so với học sinh như cô như vậy là bằng cả ba buổi tiền lương đi học.

“ Ừmm lấy hai quyển đi ” Lục Nhiên Thành cũng chiều theo ý của cô.

Cô vui vẻ gật đầu, bước chân vô cùng nhanh chạy đến quầy thanh toán, cậu nhìn cô chẳng khác nào là đứa trẻ con.

Lục Nhiên Thành đi đến mang thẻ của mình ra thanh toán cho cô, rồi mới đưa cô về, suốt đoạn đường về dù cậu không hiểu cô đang luyên thuyên cái gì.

Anh không rành về tiểu thuyết nhưng vẫn lắng nghe cô nói, lâu lâu lại bật cười một cái, còn hỏi cô vài câu.

Vậy mà Đinh Tiếu vô cùng vui vẻ giải đáp cho anh không thiếu cái gì hết, cái gì cô cũng biết.

Hôm nay cậu vẫn mua cho cô ly trà trái cây như thường lệ, Đinh Tiếu xem đó như một thói quen.

Đinh Tiếu trong mắt Lục Nhiên Thành rất năng động, lại có chút đáng yêu.

Cô không phải kiểu người yếu đuối, chỉ cần thích sẽ cố gắng đạt được, lại có chút hồn nhiên, đôi khi cũng rất chăm chỉ.

“ Ngày mai cậu đi rồi đúng không? ” Đinh Tiếu đứng trước cửa nhà xoay người lại lấy balo rồi nhìn cậu nói.

“ Ừm! Ngày mai phải về rồi ” Lục Nhiên Thành đưa balo cho cô bình thản gật đầu.

Cậu phải về nhà ông bà để ăn tết, không ăn tết ở thành phố này, năm nào cũng như vậy thì phải, cả nhà đều phải họp mặt đông đủ như thế.

“ Ăn tết vui vẻ nhé ” Đinh Tiếu mỉm cười nói, sau đó cô chạy vào nhà.

Thật tốt, Lục Nhiên Thành về quê ông bà ăn tết, Lê Tư Tư sẽ ăn tết cùng gia đình, Tiêu Tuấn Nam và Tống Thụy cũng sẽ như vậy, Lư Mỹ quá xa Từ Cảnh cũng thế.

Năm nay mẹ cô cũng không biết thế nào, bây giờ bà ấy không gọi có lẽ năm nay lại bận rồi, cô vẫn phải ăn tết một mình thôi.

Giao thừa thì ra ngoài một chút, mấy ngày sau là có thể hẹn đám người Lê Tư Tư đi chơi rồi.

Đinh Tiếu mệt mỏi nằm lăn ra sofa cầm điện thoại lướt thấy một dãy số.

“ alo! mẹ ”.

“ Tiếu Tiếu! ”.

Đầu dây bên kia cũng rất nhanh đáp.

“ Mẹ ơi năm nay mẹ có cùng con đón tết không ” Đinh Tiếu có chút mủi lòng nhẹ nhàng hỏi bà.

“ Tiếu Tiếu! Con nghe mẹ nói công việc ở đây rất nhiều, năm sai mẹ về với con được không, con thích cái gì có thể mua xong liền nói với mẹ, mẹ cho con tiền mừng nhé ”
Cô cúi mặt, đôi mắt có chút ươn ướt “ Vâng ”.

Dứt câu liền cúp máy, Đinh Tiếu hình như đã quen với chuyện này rồi, chỉ là cảm thấy nhiều người ăn tết như vậy cô chỉ có một mình liền có chút tuổi thân.

Cô đứng dậy tìm quần áo sau đó đi tắm.

“ Được rồi Đinh Tiếu ăn tết một mình thì sao chứ, có tiền mua tiểu thuyết chính là tốt nhất ” Cô tự an ủi bản thân.

Thật ra đã nhiều năm rồi mẹ cô không về ăn tết, lễ cũng không về, những ngày lễ trong năm Đinh Tiếu cũng chỉ có một mình, theo thời gian cũng không thấy lạ nữa.
 
Back
Top Bottom