Ngôn Tình Bấm Đốt Tay Nay Anh Ắt Gặp Đại Nạn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bấm Đốt Tay Nay Anh Ắt Gặp Đại Nạn
Chương 40: 40: Tôi Khuyên Bà Đối Xử Tốt Với Con Gái Mình Một Chút 3


Đứa nhỏ này có vẻ chỉ tầm năm tuổi, thực sự không biết cậu ấy đã gắng gượng trải qua như thế nào.Mọi người lần lượt hít vào một hơi, lại nhìn lão phu nhân đang ngồi trên mặt đất, ánh mắt liền chứa đầy sự khinh thường.Rất rõ ràng, lão phu nhân này chính là đang gieo tiếng xấu cho người ta.

Cho dù lời mụ ta nói có là sự thật, người phụ nữ lười biếng ở không, hay không đủ dịu dàng săn sóc.

Thì đem so với việc bạo lực gia đình chân chính, vốn dĩ đã không đủ trình để so nữa rồi.Trong chốc lát, mọi người đều thì thầm to nhỏ, thậm chí còn có người thẳng thắn nói một câu: Lão phu nhân này chắc không phải dì ghẻ đâu ha!Mày mới là dì ghẻ đó! Đây là con gái ruột của tao mang nặng đẻ đau mười tháng trời.

Thấy thái độ này của mọi người, lão phu nhân lại muốn khóc lóc rên la, lần này mụ ta cũng sinh thù với Nhan Khuynh.

Mở mồm ra thì chính là chửi chó mắng mèo, nói Nhan Khuynh chia rẻ tình cảm vợ chồng, không chừng là con giáp thứ mười ba.Nhan Khuynh lập tức bị chọc cười, cô nhìn chằm chằm vào mụ ta một lúc, thẳng thắn nói một câu: Tôi khuyên bà đối xử tốt với con gái mình một chút, nếu không thì về già sẽ thực sự phải lang thang đầu đường xó chợ đó.Liên quan gì tới mày...!lão phu nhân vẫn còn muốn mắng chửi, lại bị ánh mắt của Nhan Khuynh dọa sợ đến mức nuốt ngược trở lại.Nhan Khuynh lạnh lùng trừng mụ ta, giọng điệu lại càng châm biếm: Coi như bà được hời, hôm nay để tôi xem tướng cho bà.Tôi thấy trên trán bà có nhiều nếp nhăn chồng chéo lên nhau, bản mệnh con cháu điển hình có sự xung đột, khó có con nối dõi.

Cho dù có, thì về già cũng rất khó giữ được.

Về cơ bản chính là tuổi già cô độc cả đời.Dù bà có tin hay không thì tôi cũng xin nhắc nhở bà thêm một câu, con dâu lớn của bà đã lừa gạt con trai bà sang tên trên sổ đỏ từ lâu rồi.

Con trai thứ của bà cũng chỉ muốn bà bỏ tiền ra mua cho anh ta một ngôi nhà mới.

Thật đáng tiếc, hiện tại bà không đứng tên trên bất cứ thứ gì hết, ngay cả cái sổ tiết kiệm cũng viết tên con dâu bà.Không thể nào! Sổ tiết kiệm đều đang nằm trong tay tao.

Lần nào tụi nó cũng đều báo cáo chi phí cho tao, con đũy chó mày đừng có mà ăn nói bậy bạ.

Lời nói của Nhan Khuynh thật khiến cho con người ta khiếp sợ, thoáng chốc lão phu nhân liền hoảng loạn, cái mồm cứ leo lẻo phản bác lại.Nhưng Nhan Khuynh vẫn chưa kết thúc: Bà tưởng nằm trong tay bà là có tác dụng hả? Lão phu nhân à, nếu tôi không nhìn lầm thì hình như bà không biết chữ!Sao mày biết?Thuyết pháp về răng thì có (1) trường phái nội, răng cửa của bà bị lệch thì chính là điển hình ở người có mạch suy nghĩ bị rối loạn, dốt đặc cán mai.

Ngoài ra, khe hở giữa các răng lại rộng thể hiện cho việc bà là một người không giữ chữ tín, dễ buông lời dối trá.

Cho nên tôi mới nói bà không biết chữ.

Cuối cùng, bà có biết vì sao bà sẽ chết cóng ngoài đường không? Nhan Khuynh ngừng lại một chút, sau đó mới nói tiếp: Đây đều là luân hồi theo lẽ trời, chính là để đền mạng cho con gái bà.Cũng chính vì bà ngăn cản con gái mình li hôn, nên cuối cùng cô ấy mới bị thằng con rể của bà đánh chết.

Tiếp đó bà sẽ vì tiền mà đưa ra lời khai sai sự thật, nói con gái mình chỉ mất do tai nạn ngoài ý muốn.

Bởi vì bà gián tiếp hại chết cô ấy còn lấp li3m sự thật về cái chết của cổ, khiến cô ấy chết tức chết tưởi.

Cho nên cuối cùng bà sẽ bị trời trả báo.Mày đừng có nói bừa, tao hại chết con tao hồi nào? lão phu nhân bị Nhan Khuynh dọa đến mức đổ mồ hôi lạnh khắp người, còn quên cả khóc lóc.Nhưng lúc này lại có người nhận ra Nhan Khuynh, đột nhiên chỉ vào cô mà hét lên: Tôi nhớ ra rồi, đây chẳng phải là cô gái trước đó đã nói rằng y tá trưởng sẽ bị mất việc hay sao?Chỉ có thể nói là quá trùng hợp, bệnh viện mà Nhan Khuynh đưa người phụ nữ đến lại là chỗ đã khám cho ba của Chúc Dương hồi trước.

Ngay cả phòng bệnh được đưa vào nằm cũng gần chỗ mà ba của Trúc Dương nằm trước đây.

Cho nên có mấy bệnh nhân cũ vẫn chưa xuất viện, lập tức nhận ra cô.

Tiếp đó, mồm năm miệng mười đem chuyện khi đó ra kể, rồi cùng khuyên nhủ lão phu nhân.Nghe tui khuyên đi bà ơi! Cô bé này cái miệng linh lắm, nay nói mai có thể ứng nghiệm liền đó.Đúng đó, tuổi đã cao như vậy rồi, đừng làm nhiều chuyện cực phẩm như thế bà ơi.Bà có muốn tin hay không cũng chẳng sao cả, chốc nữa trở về xem lại sổ đỏ thì biết liền chứ gì? Dù bà không biết chữ đi nữa, thì tên mình cũng phải biết chứ!Các...!các người...!lão phu nhân bị một đám người nói cho không thốt nên lời, chỉ có thể run rẩy chỉ ngón tay về phía họ.

Nhưng quả thật có quá nhiều người nói này nọ mụ ta, và Nhan Khuynh vẫn còn đứng trước mặt.Trong phút chốc, lão phu nhân cũng không dám chắc là mấy người này đang nói bậy hay nói thật.

Cuối cùng vẫn chỉ có thể chán nản chuồn đi.Không còn cảnh náo nhiệt, người bu quanh phòng bệnh rất nhanh liền tản đi.Trong phòng bệnh, người phụ nữ ôm lấy con trai khóc nức nở, không ngừng nói lời cảm ơn Nhan Khuynh.

Trái lại cậu bé kia vẫn không có biểu cảm gì như cũ, chỉ là đợi sau khi người phụ nữ ngừng khóc, mới ngẩng đầu nhìn Nhan Khuynh nói một câu: Cảm ơn chị, nhưng cũng vô dụng thôi.Nhan Khuynh lắc đầu cười: Tin chị đi, nhất định sẽ có tác dụng.Chị không đấu lại bà em đâu.Chị có biện pháp.

Nhan Khuynh cúi đầu nói vài lời bên tai cậu bé.

Cậu bé vừa nghe vừa kinh ngạc nhìn Nhan Khuynh.Còn có thể như vậy sao?" cậu cảm thấy cánh cửa của một thế giới mới dường như đã mở ra cho mình.Có thể! Nhan Khuynh gật đầu, vả lại nếu chị tính toán không sai thì sáng sớm ngày mai bà ta vẫn sẽ đến gặp mẹ em.

Em cứ đợi ở đây và làm theo lời chị, sau này bà ta sẽ không dám làm gì với mẹ em nữa đâu.Em sẽ thử xem.

cậu bé đồng ý, đồng thời cũng nhìn Nhan Khuynh bằng một ánh mắt khác.Nhan Khuynh vò mái tóc của cậu bé: Sau này em phải học cách bảo vệ mẹ thật tốt nhé!Dạ! cậu bé dùng sức gật đầu, trong lòng lại nghĩ đến một chuyện khác, nếu thực sự thành công, em chắc chắn sẽ báo đáp chị!.
 
Bấm Đốt Tay Nay Anh Ắt Gặp Đại Nạn
Chương 41: 41: Tôi Khuyên Bà Đối Xử Tốt Với Con Gái Mình Một Chút 4


Mà ở một bên khác, sau khi từ bệnh viện trở về trong lòng lão phu nhân cứ luôn thấy bất an.

Cả một buổi sáng, trong lòng mụ ta đều ở trong trạng thái hỗn loạn, cứ không ngừng nhớ lại lời nói của Nhan Khuynh.

Mãi cho đến hơn bốn giờ chiều, con dâu lớn tan làm và đón cháu trai từ nhà trẻ trở về thì mụ ta mới cảm thấy yên tâm hơn một chút.Mẹ, hôm nay mẹ đi thăm em hai cũng vất vả rồi.

Nghe chồng con nói là đã nhập viện rồi hả mẹ? Cơ thể có gì đáng lo ngại không? Con dâu lớn vừa vào nhà liền chào hỏi lão phu nhân.Xời! Mẹ thấy nó có tinh thần lắm cơ, còn có thể cãi lộn với mẹ nữa mà! nhắc đến con gái, lửa giận trong lòng mụ ta lại bốc lên.Nhưng con dâu lớn vốn khéo miệng, vội dỗ dành.Trời ơi, mẹ còn chẳng phải là mẹ ruột hay sao ~ em hai được nuông chiều từ bé, còn lấy được người chồng tốt, em rể còn là người có uy tín không có tính khí thích lang chạ với mấy em gái bên ngoài? Mẹ không thương em ấy thì còn ai thương nữa? Con không biết em hai nghĩ thế nào, nhưng con thấy ghen tỵ với em ấy lắm, kiếm đâu ra một người tốt như mẹ được cơ chứ! Con dâu lớn nịnh hót mẹ chồng một thôi một hồi, chỉ vài ba câu đã khiến lão phu nhân cảm thấy vô cùng hưởng thụ, trên mặt tràn đầy ý cười.Con dâu lớn thấy vậy liền nhắc đến chuyện công việc của chồng và chuyện học tiểu học của con trai.Yên tâm đi! Chốc nữa mẹ sẽ kêu con rể làm! lão phu nhân mở miệng hứa.Vẫn là mẹ có cách, mấy năm nay nếu không có sự giúp đỡ của mẹ thì tụi con đã không thể tiếp tục rồi.

Thế này đi, hôm nay con xuống bếp sẽ làm thêm mấy món mà mẹ thích.

con dâu lớn nói xong, liền đi vào phòng bếp bắt đầu nấu ăn.Nhưng lão phu nhân ở trong nhà lại cảm thấy không mấy vui vẻ.

Không biết vì sao mà hôm nay mụ ta cảm thấy con dâu lớn nói chuyện rất khác thường, ánh mắt nhìn mụ ta cũng vô cùng xem thường.Cứ như thế đến tận tối, lão phu nhân không tài nào ngủ được, lại vô thức đi đến cửa phòng của con trai lớn nghe ngóng ở góc tường.

Nhưng lại nghe phải điều không thể tưởng nổi.Mẹ anh có bệnh hả? Em anh sắp bị đánh chết luôn rồi còn không để cô ta li hôn.

Nếu không phải vì anh luôn mồm nói cô ta là em gái ruột của anh, thì em còn nghi ngờ có phải là dì ghẻ hay không đó.

trong phòng, giọng điệu của con dâu lớn chứa đầy sự mỉa mai.Kệ đi, già cả rồi nên bị khùng đó.

thái độ của con trai lớn cũng rất hời hợt: Bà ấy không cho li hôn thì chẳng phải càng tốt hay sao? Em đừng có quên, công việc của anh và chuyện học của con đều dựa vào em rể.Ừm, cũng đúng.

Thực ra thì hai người họ có li hôn cũng chả sao cả, dù sao thì bây giờ nhà cửa của chúng ta đều ở bên này, đợi qua hai năm nữa giải tỏa, tiền giải tỏa đến tay rồi thì ném mẹ anh cho em trai anh đi.

Bà ta cay độc lắm em không hầu hạ bà ta cả đời được đâu.Cái đó khó à nha, nói cho nghe nè! Em trai anh cũng chẳng phải đứa tốt lành gì đâu.Phía sau đó, mụ ta cũng không nghe rõ nữa.

Lão phu nhân đứng ở cửa, trong lòng ớn lạnh.

Mụ ta cũng không biết rốt cuộc bản thân đã trở về phòng ngủ như thế nào.Sáng sớm ngày hôm sau, mụ ta nhân lúc hai vợ chồng con trai lớn đi làm liền lẻn vào phòng ngủ của họ.

Lục tung toàn bộ, cuối cùng cũng lật được cuốn sổ đỏ ra.

Đúng như dự đoán, vị trí chính chủ ở cột đầu tiên không phải viết tên của mụ ta.

Nhìn kĩ lần nữa, cũng không giống tên của con trai lớn mà lại có chút giống tên của con dâu lớn.Đối xử tốt với con gái mình một chút, nếu không thì về già sẽ thực sự phải lang thang đầu đường xó chợ đó.

nhớ đến câu nói này của Nhan Khuynh ở bệnh viện, lão phu nhân càng thêm hoang mang.Không biết là nghĩ đến điều gì, mụ ta lập tức thay đồ đi tới bệnh viện của con gái.

Kết quả là khi mụ ta đang gấp gáp đến bệnh viện thì bất ngờ nhìn thấy cháu ngoại của mình ở cạnh ngã tư đường.

Nhưng điều khiến mụ ta cảm thấy sợ hãi chính là đứa cháu ngoại này đang đốt tiền giấy.

Ngọn lửa mờ nhạt chiếu lên khuôn mặt của cậu bé, hiện ra vô cùng kỳ dị dọa người.Cháu làm gì vậy? lão phu nhân vội hỏi một câu.Đốt tiền giấy đó! cậu bé nhếch miệng cười, hàm răng trắng bóc đều tăm tắp lại khiến người ta sởn gai óc: Bà không biết hả? Hôm qua ông ngoại đã báo mộng cho cháu.(1) Học khu hay khu học chính là một hình thức của khu dành cho mục đích đặc biệt phục vụ điều hành các trường trung học và tiểu học công cộng địa phương.(2) Là một trong bốn trường phái lí luận của nhân tướng học cổ đại.

Tứ trường chủ yếu được chia thành bốn vị trí để đánh giá trí thông minh và tài năng của một cá nhân, đó là bốn vị trí Trường phái Quan (mắt), Trường phái Lục (trán), Trường phái Nội (răng) và Trường phái Vệ (tai)..
 
Back
Top Bottom