Ngôn Tình Bẩm Báo Vương Gia Vương Phi Đến Rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bẩm Báo Vương Gia Vương Phi Đến Rồi
Chương 80: 80: Tình Yêu Quái Quỷ


Đầu giờ thìn, cũng là giờ bắt đầu thượng triều.

Chúng quan lại đều có mặt đầy đủ, soạn sẵn tấu sớ chuẩn bị tâu lên cho hoàng thượng.

Nhưng điều kỳ lạ là dù bọn họ có đợi chờ đến đâu, thì long vị vẫn trống trơn không người ngồi.
Mãi một lúc sau đó, Thái công công mới đi đến và buộc quần thần hãy tiếp tục chờ đợi, chỉ vì một lý do nhưng không ai được phép kháng cự: hoàng thượng còn đang có việc khác quan trọng hơn.
“Việc quan trọng hơn” mà Thái công công nói, xoay đi xoay lại chính là gặp mặt Kim Tịnh Ngọc ở Dưỡng tâm điện.

Chỉ mới hôm qua thôi, hắn đã nhận được một bức thư do Doãn Duẫn đưa đến, chỉ đọc sơ qua một lần đã thấy tim mình rạo rực.

Hắn tự cao, nhưng chưa bao giờ tự tin về việc mình sẽ có được Tịnh Ngọc như giây phút đó.
Tư Dạ Hành Lâm ăn vận đẹp đẽ, cố tình uống vào một chút men rượu để cảm xúc thêm thăng hoa.

Hắn lảo đảo bước vào Dưỡng tâm điện, không cho bất cứ kẻ hầu người hạ nào được phép đi theo để quấy rầy.

Cửa phòng ngủ mở ra, hắn choáng ngợp khi nhìn thấy dung mạo xinh đẹp của Tịnh Ngọc, mà không chỉ vậy, nàng còn đang cười với hắn nữa.
Tịnh Ngọc ngồi trên bàn, cố tình mặc bộ y phục có chút gợi tình, trang điểm cũng lòe loẹt khác xa với nàng lúc bình thường.

Nàng cười với Tư Dạ Hành Lâm, mà lý trí đang ép con tim không được phép manh động, vì nàng của bây giờ chỉ muốn xiên cho hắn một nhát ngay thôi.
Tư Dạ Hành Lâm mê man bước đến bên cạnh Kim Tịnh Ngọc, muốn vồ người ôm lấy nàng, nhưng đã lập tức bị nàng cự tuyệt.

Tịnh Ngọc nhanh nhẹn đứng nép sang một bên, khéo léo như chơi trò mèo vờn chuột, giọng nói nhẹ nhàng câu dẫn vô cùng:
“Hoàng thượng sao lại nóng vội như vậy? Chúng ta vẫn chưa nói chuyện xong mà?”
“Nói chuyện? Được! Được! Nàng muốn nói gì thì cứ việc nói, trẫm đang nghe đây!”

Nói rồi, Tư Dạ Hành Lâm ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, hai tay chống lên gối, mặt hướng về Tịnh Ngọc, hoàn toàn không có suy nghĩ gì khác ngoài việc muốn lên giường với nàng ngay bây giờ.
“Hoàng thượng, chuyện ta muốn nói chính là chuyện đã được nhắc đến trong thư.

Thật ra tối hôm qua ta đã… hạ thủ Tư Dạ Hành Vũ rồi, hắn không chút nghi ngờ, đã dễ dàng sa lưới…”
Nàng còn chưa kịp nói xong, Tư Dạ Hành Lâm đã xông đến ôm chặt lấy nàng, hỏi lại:“Nàng vừa nói gì? Nàng đã hạ thủ Tư Dạ Hành Vũ? Hắn đã chết?”
“Ừ.”
“Tốt quá rồi!”
Tư Dạ Hành Lâm sỗ sàng như con thú, vừa nói xong một câu đã định cắn môi Tịnh Ngọc, nhưng nàng đã lường trước, chặn lại bằng việc đặt tay lên môi hắn, tiếp tục dẫn dụ:
“Hoàng thượng đã quá nóng vội rồi đấy! Ta giúp người giết kẻ thù, không lẽ người không thể mời ta một chung rượu sao?”
Tịnh Ngọc vừa nói, vừa cố thoát người ra khỏi vòng tay của Tư Dạ Hành Lâm.

Nàng từ từ đi đến bàn, từ bình rót ra hai chung rượu, chìa một chung ra trước mặt Tư Dạ Hành Lâm:
“Hoàng thượng.

mời! Uống xong rồi, người muốn làm gì cũng được.”
Tư Dạ Hành Lâm nhận lấy chung rượu, ánh mắt nhìn Tịnh Ngọc như muốn chiếm trọn lấy nàng, nhưng đâu đó trong hắn vẫn còn sự đề cao cảnh giác:
“Nàng thật sự đã giết được Tư Dạ Hành Vũ? Dễ dàng như vậy?”
“Choảng!”
Một tiếng đổ vỡ vang trời, Kim Tịnh Ngọc vì một câu nói của Tư Dạ Hành Lâm, thẳng tay quăng chung rượu xuống sàn, khiếp nó vỡ tan tành thành từng mảnh.

Biểu cảm gương mặt của nàng cũng thay đổi hoàn toàn, lộ rõ sự tức giận:
“Đủ rồi! Ta liều mạng giết Tư Dạ Hành Vũ, trước đó còn viết thư ngỏ ý với hoàng thượng, bây giờ thì mạo muội đến đây để được gặp người.

Quanh đi quẩn lại, không phải chỉ vì ta yêu người sao? Còn người, người vẫn còn nghi ngờ ta dối trá?”
Tịnh Ngọc nói xong, bứt bối xoay người định rời đi, nhưng Tư Dạ Hành Lâm đã nhanh chóng ôm nàng lại.

Hắn không suy nghĩ nhiều, vội xin lỗi rối rít:
“Được rồi! Là trẫm sai, trẫm có lỗi với nàng! Nàng dành nhiều tình cảm cho trẫm như vậy, trẫm phải tin tưởng nàng mới phải chứ.

Trẫm xin lỗi, ái phi của trẫm.”
Kim Tịnh Ngọc một lần nữa vùng mình ra khỏi vòng tay của Tư Dạ Hành Lâm, biểu cảm thất vọng ê chề khiến hắn lo sợ vô cùng.

Hắn vội đi đến bàn, tự rót thêm một chung rượu, uống một lượt hai chung rồi vừa lau miệng vừa nói:
“Ái phi, trẫm kính nàng hai chung rượu, coi như là chuộc lỗi.

Như vậy có được không?”
Tịnh Ngọc mỉm cười, nhưng không phải nụ cười hồn nhiên hạnh phúc, mà là một nụ cười tràn ngập sự khinh bỉ.

Nàng bước từng bước đến chỗ Tư Dạ Hành Lâm, bàn tay nhỏ bé v**t v* ngực áo hắn như dụ ngọt, khiến hắn mê man không dứt trong cơn mộng tưởng.
“Hự!”
Tư Dạ Hành Lâm tưởng bản thân mình đang trong trạng thái thăng hoa nhất, nhưng đột nhiên ở ổ bụng lại truyền đến một cơn đau nhói.

Hắn kinh ngạc nhìn xuống bụng, thấy một phi tiêu đã ghim vào người mình từ lúc nào không hay.
Hắn ngước mắt lên nhìn Tịnh Ngọc, gương mặt chứa đầy sự ngờ vực, như không tin vào mắt mình:
“Ái phi, nàng vừa làm gì vậy?”
“Cho ngươi một phi tiêu vào bụng, mà ngươi vẫn còn hỏi như vậy? Có lẽ ngươi rất mong chờ ta đã đâm tiếp một thứ khác, để ngươi mau chóng xuống địa ngục đúng không?”
“Nàng… nàng muốn giết trẫm? Nàng gài bẫy trẫm?”
Tư Dạ Hành Lâm như gầm lên, răng nghiến ken két muốn b*p ch*t Tịnh Ngọc ngay lập tức.

Hắn tự tay rút phi tiêu ra, để máu đổ ròng ròng, lý trí muốn xông đến tấn công đối phương, nhưng không hiểu sao cả cơ thể đều không còn sức lực.
Hắn cố trụ lại, nhưng càng trụ thì lại càng mất sức.

Chẳng bao lâu, Tư Dạ Hành Lâm đã nằm vật ra sàn, cả cơ thể đều không nghe theo ý mình, đau thì vẫn đau, nhưng tứ chi lại tê cứng không thể cử động.
Hắn nằm thở thoi thớp, mắt liếc nhìn Tịnh Ngọc, nhưng cũng không rõ đó là ánh mắt của hài lòng hay thù hận - mà Kim Tịnh Ngọc cũng chẳng buồn bận tâm.

Nàng ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, ánh mắt lạnh lùng hờ hững như kẻ đi săn với con mồi:
“Thế nào? Cảm giác của ngươi bây giờ thế nào? Có phải rất khó chịu đúng không? Nhớ ngày trước khi ta bị Doãn Mễ Yên và Tô Uyển Vân bỏ thuốc để đẩy xuống vách núi, chính là thứ thuốc này, là cảm giác mà ngươi đang phải hứng chịu.

Có điều ta không muốn ngươi chết đi một cách câm lặng.

Nói đi, ngươi bây giờ cảm thấy thế nào, có phải hận ta lắm đúng không?”
“Trẫm đã sai… đã sai khi nghĩ nàng yêu trẫm…?”
“Hừ, còn ta đã sai khi năm đó nghe theo lời phụ thân và Hành Vũ, sống an phận thủ thường.

Nếu năm đó ta một mực muốn giết ngươi, thì đầu ngươi sớm đã lìa khỏi cổ.”
Kim Tịnh Ngọc nói ra trong sự uất hận, không chỉ là hận đối phương, mà cũng là hận chính bản thân mình.

Đoạn, nàng tiến đến bên giường, lấy ra thanh “bạch hổ” đã được giấu kĩ càng.
Nhìn mặt gươm loáng bóng của nó, nàng chợt nhớ về một thời huy hoàng của mình.

Và rồi nàng của bây giờ, chỉ cần cho nó tắm máu của một người nữa thôi, thì mọi thứ trên đời đều sẽ kết thúc êm đẹp.Tịnh Ngọc cầm kiếm bằng hai tay, thủ sẵn tư thế đâm thẳng xuống, cũng là nơi chí mạng kết liễu đối phương.

Trước đó, nàng còn cười khinh bỉ:
“Đúng rồi, Tư Dạ Hành Lâm! Suýt chút nữa ta đã quên mất, trước khi ngươi chết, ta cần phải cho ngươi biết chân tướng sự thật.

Thật ra chẳng có Doãn Thành Thái nào làm gián điệp cho giặc, cũng chẳng có Doãn Mễ Yên nào bị Tô Uyển Vân giết, càng không có Tô Uyển Vân đã giết thái hậu đương triều.

Tất cả những chuyện đó, đều là do một tay ta gây nên!”
Tư Dạ Hành Lâm thở còn không nổi, nhưng hai hàng mày vẫn chau lại, có lẽ là đang rất giận dữ.

Rồi hắn lại thở dài, không rõ là do thuốc độc tác động, hay thật sự hắn đang cảm thấy nhẹ lòng?
“Chuyện của Tô Uyển Vân, trẫm vốn đã có mấy phần nghi ngờ nàng.

Nhưng không ngờ tất cả những chuyện khác, cũng đều do nàng làm? Hừ… đúng là trách bản thân trẫm đã yêu nàng quá nhiều, lại là lỗi của trẫm…”
“Yêu ta? Ngươi yêu ta, mà lại bứt chết muội muội của ta, muốn hại chết phu quân ta, đến cả tộc ta, cũng là chính tay ngươi lệnh cho xử trảm.

Yêu mà ngươi nói, rốt cuộc là thứ tình cảm quái quỷ gì?”
Kim Tịnh Ngọc tức giận ra mặt, nói từng câu mà như thét ra từng đoạn ruột, lúc nói dứt câu, cũng là lúc nàng không tài nào kìm được nước mắt.

Nhưng đến tận giây phút này, Tư Dạ Hành Lâm vẫn còn ôm ảo mộng vô lý về mình:
“Tình yêu của quân vương, nàng không thể hiểu được đâu.

Nếu đã ra đến nông nỗi này, thì nàng hãy nhớ lấy, kiếp sau… kiếp sau trẫm sẽ tiếp tục yêu nàng, và nàng chỉ có thể là hoàng hậu của trẫm!”
“Nhiều lời!”
Kim Tịnh Ngọc thét lên một tiếng, sau đó dùng hết sức lực đâm “bạch hổ” thẳng vào người Tư Dạ Hành Lâm.

Máu tươi theo đó b*n r* tung tóe, bắn vào người kẻ mới bị đâm, vào y phục Tịnh Ngọc, và bám đầy một màu đỏ tươi trên thanh gươm sáng bóng.
Kim Tịnh Ngọc rút thanh kiếm ra khỏi người kẻ vốn đã ngừng thở, rồi lại giơ nó lên cao.

Ánh nắng rọi vào mặt kiếm sáng bóng, cộng với máu tươi chảy ròng ròng.

Tịnh Ngọc nở nụ cười hài lòng, hai mắt rưng rưng muốn khóc, nhưng giọng nói lại vô cùng kiên định:
“Đến lúc rồi, ta cũng nên đi thôi!”.
 
Bẩm Báo Vương Gia Vương Phi Đến Rồi
Chương 81: 81: Đẹp Như Tuổi Trăng Tròn


Ở chính điện, quần thần trên dưới sau khi chờ đợi quá lâu, đã bắt đầu lo lắng, sốt ruột.

Bọn họ không ngừng xì xầm bàn tán, đến cả người được cử đi ổn định đám người là Thái công công cũng không đủ bình tĩnh để chờ đợi nữa.
Nhờ vậy, khi Kim Tịnh Ngọc kéo lê thanh kiếm dài dưới mặt sàn, chẳng ai có đủ tâm trí để điềm tâm lắng nghe.

Nàng đi đến sau bức rèm tre cách long vị mấy thước, bây giờ chỉ cần bước ra đó, dưới sự chứng kiến của quần thần, vạch trần mọi tội ác của Tư Dạ Hành Lâm và thú tội giết hắn.
Chỉ cần như vậy thôi, dân chúng trên khắp cả nước sẽ biết được chuyện này, chuyện có một kẻ bề trên hại trung thần, chuyện một nữ nhân tầm thường giết được quân vương.

Tịnh Ngọc biết mình sẽ chết, nhưng chết thật vẻ vang, cho nên từ đầu nàng mới cố tình hẹn Tư Dạ Hành Lâm đương lúc thượng triều.
Tịnh Ngọc nhếch môi cười nhẹ, gương mặt hài lòng và thỏa mãn vô cùng.

Nhưng khi chỉ vừa bước lên một bước, nàng đã nghe chính điện bên ngoài truyền đến giọng nói quen thuộc.
Nàng vội tiến gần hơn nữa, qua khe hở của rèm tre mà quan sát được gần như toàn bộ khu vực ở gần long vị.

Hai mắt nàng mở to kinh ngạc, không tin người đang đứng ngoài kia là Tư Dạ Hành Dung.
Hành Dung vận bộ y phục có giáp mạ vàng như một vị tướng quân, lại tháo hết những vết sẹo giả trên mặt, cạo sạch râu, tóc tai gọn gàng, khí thế chẳng khác gì người làm đại tướng của nhiều năm về trước.

Hay nói một cách khác, tam hoàng tử kiêm đại tướng Tư Dạ Hành Dung đã trở lại, khiến đại thần hai bên từ lo lắng chuyển sang sợ hãi, hoang mang.
Hành Dung đứng trên bậc thang gần long vị, nhưng tuyệt nhiên không ngồi xuống.

Hắn lại tìm đâu ra được một thanh kiếm đầy máu, rồi giơ cao nó lên trời, thẳng thừng tuyên bố:
“Hỡi tiên đế, hỡi đại thần, hỡi thần dân nước Sở! Ta, Tư Dạ Hành Dung chính là người dùng thanh gươm này để g**t ch*t hoàng thượng! Hoàng thượng đã băng hà!”
Nghe lời bố cáo đầy quả quyết kia xong, vài đại thần tuổi cao sức yếu suýt nữa đã ngã vật ra sàn.

Những người khác cũng không bình tĩnh hơn được bao nhiêu, mặt mày ai cũng tái xanh như tàu lá.

Đương nhiên, người thật lòng lo cho Tư Dạ Hành Lâm thì ít, mà kẻ sợ sẽ vạ lây qua mình thì nhiều.
Kim Tịnh Ngọc đứng sau bức rèm, giận dữ nghiến răng nghiến lợi.

Nàng sốt sắng muốn bước thật vội ra đó để nhận tội về mình, nhưng đột nhiên lại bị một cánh tay nam nhân kéo ghì lại phía sau.

Chưa đầy ba giây, Tịnh Ngọc đã bị Doãn Duẫn kẹp cổ, toàn thân còn bị hắn để ép vào người và giữ chặt.
“Doãn Duẫn! Huynh làm gì vậy? Mau thả ta ra!”
“Không được!”
Không gian hiện tại không cho phép bọn họ ăn nói lớn tiếng, nhưng Doãn Duẫn bình thường đã nhẹ giọng, lúc này càng lạnh nhạt thờ ơ, nói lời nhẹ như không khiến Kim Tịnh Ngọc giận càng thêm giận.
“Ta cho huynh một cơ hội cuối cùng.

Nhanh chóng thả ta ra, nếu không ta sẽ la toáng lên, để cả hai chúng ta chết cùng!”
“Được, vậy cô thử đi!”
Doãn Duẫn vừa nói xong, liền dùng tay còn lại bịt chặt miệng Tịnh Ngọc.

Trong lòng bàn tay từ sớm còn thoa thêm hương liệu gì đó, khiến nàng càng ngửi phải càng thấy cơ mặt tê cứng, đầu óc choáng váng.
Ở bên ngoài, Tư Dạ Hành Dung vừa tuyên bố giết vua xong, Tư Dạ Hành Vũ lại xuất hiện, còn cho người khiêng một cái xác đến.

Hắn nhìn Hành Dung đang có mặt tại đây, có chút bất ngờ, nhưng cũng không thể dừng thực hiện điều đã tính toán từ trước.
Hắn cắn chặt răng, chính tay vạch khăn che mặt của cái xác kia ra.

Quần thần trên dưới lại thêm một phe bàng hoàng.

Ban nãy bọn họ chỉ nghe nói Hành Dung đã giết hoàng thượng, nhưng chưa thấy xác, vị chi cũng không kinh hãi bằng lúc này.
Tư Dạ Hành Vũ chỉ thẳng tay vào xác của Tư Dạ Hành Lâm, lại tuyên bố điều như ban nãy:
“Hỡi tổ tông! Hỡi quần thần! Hỡi thần dân nước Sở! Bổn vương chính là người đã hạ sát hoàng thượng, tội đáng muôn chết!”
“Hả?”

Những đại thần bắt đầu rối trí, không ngừng đưa mắt nhìn nhau.

Chuyện hoàng thượng băng hà đã đủ chấn động rồi, bây giờ đến hung thủ cũng có chuyện tranh qua tranh lại.

Mà đây cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời, bọn họ được chứng kiến chuyện quái dị này.
Tư Dạ Hành Dung nghe vậy, tay cầm kiếm liền siết chặt lại.

Ánh mắt hắn kiên định và xa xăm, vừa nhìn thấy nhị ca mình ngay trước mặt, lại liếc vào rèm tre, thấy Doãn Duẫn đang gật đầu.

Hắn chợt nở nụ cười hài lòng - còn thanh thản và ung dung hơn cả nụ cười ban đầu của Tịnh Ngọc, như thể bao gánh nặng trên đời đã trôi theo cát bụi cả rồi.
“Hỡi thần dân! Vũ Tịnh vương cần liêm đoan chính, chẳng qua vì muốn giữ mạng cho ta, nên mới tự nhận mình giết vua.

Thực tế vẫn không thay đổi, người đã hạ thủ với hoàng thượng chính là ta.

Tại đây, xin kết liễu cuộc đời, trả nợ non sông!”
“Không!”
Hành Vũ vừa thét lên một tiếng, đã là lúc Hành Dung tự lấy thanh kiếm đầy máu kia ghim thẳng vào bụng mình.

Máu tươi theo đó b*n r* tung tóe, nhưng hắn không những không thấy đau, mà ngược lại còn hạnh phúc vô cùng.

Hắn thấy lòng mình nhẹ như tơ hồng, đến một chút sức lực cũng không cần dùng, mà cũng không thể dùng nữa.
Theo quán tính, Hành Dung cứ vậy ngã vật ra sàn, nhưng Hành Vũ đã nhanh chân chạy đến đỡ lấy, để đầu Hành Dung lên đùi mình.
Hành Vũ rưng rưng nước mắt, bàn tay run rẩy chạm vào ổ bụng đầy máu của đối phương, vừa muốn chặn máu lại, vừa muốn xác nhận là thật hay giả.

Ánh mắt hắn hoang mang tột độ, khóe môi run rẩy liên hồi, vì đến tận bây giờ, hắn vẫn chưa tin được những điều đang diễn ra trước mắt mình lại là sự thật.
“Đệ… tại sao?”
“Đệ không sao, đệ đã xong rồi.

Giang sơn này bây giờ phải giao cho huynh gánh vác, cả tỷ tỷ nữa, người An Bình rất yêu thương… huynh hãy chăm sóc tỷ ấy thật tốt.

Còn… còn mộ của đệ, đặt cạnh An Bình!”
Hành Dung vừa nói dứt câu.

ánh mắt liền mông lung khó tả.

Trong mắt hắn không còn nhìn thấy rõ bất cứ ai nữa, kể cả người đang ở rất gần.

Xa xa, hắn thấy An Bình đang đứng đợi mình.

Nàng vận bộ hỷ phục đỏ tươi, vẫn xinh đẹp như thuở trăng tròn.

Nàng nhìn hắn mỉm cười, hắn nghe được giọng nàng thúc giục “đi thôi!”.
 
Bẩm Báo Vương Gia Vương Phi Đến Rồi
Chương 82: 82: Ngao Du Thiên Hạ


Tư Dạ Hành Vũ run run đặt ngón tay dưới cánh mũi Hành Dung, mà tâm như chết lặng.

Hai mắt hắn vô thần đến đau thương, khóe môi run run không ngừng gọi tên đối phương.

Nhưng dù có gọi đến bao nhiêu lần đi chăng nữa, người đi cũng đã đi rồi.
Không những vậy, chẳng phải trên gương mặt của Hành Dung đang nở nụ cười hạnh phúc đó sao? Rốt cuộc cái chết có đáng sợ không? Với người khác thì không rõ, nhưng với Hành Dung thì có lẽ sung sướng hơn nhiều.

Cuối cùng kẻ hắn căm thù cũng đã chết dưới tay hắn - theo một cách tự thừa nhận.

Hắn của bây giờ cũng chẳng còn vướng bận chuyện gì ở trần thế nữa, mà quan trọng nhất là, chết đi rồi, hắn và An Bình lại tiếp tục được ở bên nhau.
Hành Vũ ôm chặt cái xác vẫn còn hơi ấm vào lòng, mặc máu tươi có chảy dài đến đâu đi chăng nữa.

Mấy trăm người xung quanh hắn bây giờ cũng chỉ như vô hình, thứ hắn quan tâm, chỉ có một mà thôi.
Một giọt nước mắt rơi ra từ khóe mắt Hành Vũ, lăn dài trên gò má người đã khuất, tim hắn như bị xé ra làm trăm mảnh.

Cảm giác của Tịnh Ngọc khi Ngọc Túc ra đi, cuối cùng hắn cũng đã bị nếm trải rồi.
-------------
Tối hôm đó, tại căn nhà ngoại thành mà Tư Dạ Hành Vũ chuẩn bị cho thẩm Phi Phi.
Doãn Duẫn thoải mái ngồi xuống chiếc ghế gỗ chắc chắn, không còn cảm giác sợ dây rừng cột ghế tre đứt giữa chừng như ngày xưa.

Hắn đảo mắt nhìn xung quanh căn nhà, tuy không to rộng gì, nhưng mọi thứ từ lớn đến nhỏ đều được chuẩn bị rất chu đáo.
Trước nay hắn chỉ thường nghe hạ nhân trong vương phủ nói mẹ mình được chăm sóc rất tốt, chứ chưa tận mắt chứng kiến bao giờ.

Không ngờ đến những chi tiết nhỏ thế này, Tư Dạ Hành Vũ cũng lo liệu chu toàn như vậy.
Thẩm phi phi bước đi chậm rãi đến bàn trà, đôi bàn tay nhăn nheo và run rẩy cẩn trọng rót ra hai tách, vừa làm vừa nói:
“Thế nào, cuối cùng Doãn thái y cũng đến thăm bà già này rồi? Thân già còn tưởng cả đời này sẽ không còn được gặp lại ngài nữa?”
“Được rồi! Là hà nhi có lỗi với mẹ! Hà nhi hứa sau này sẽ ngày ngày ở bên người nửa bước không rời, có được không?”
Thẩm phi phi cảm nhận được điều gì bất an, vội ngồi uống ghế, cố chồm người lên hỏi:
“Con nói vậy là có ý gì? Chức đệ nhất thái y mà con dành cả đời để có được, không lẽ định đem đi bỏ xó?”
Doãn Duẫn tiện miệng uống một ngụm trà, lại cười khẩy vì câu nói vừa rồi.

Đương nhiên, hắn nào có ý muốn chế giễu mẫu thân mình, chỉ là hắn đang cười chính mộng tưởng ngày xưa của mình mà thôi.
“Làm thái y quyền cao chức trọng trong triều, mà suốt ngày chỉ có thể chữa bệnh khó tiêu, kém vận động của đế hậu, thì còn gì là y? Danh y, phải là người ngao du tứ hải, chữa bệnh cho dân chúng, làm phước giúp đời.”
“Thật sự là như vậy sao? Nếu con không nói, ta còn nghĩ là do con muốn trốn tránh Tịnh Ngọc.

Con sợ một ngày nào đó, mình sẽ không còn đủ khả năng để giấu diếm tình cảm, sau đó lại làm cho Tịnh Ngọc khó xử, có đúng không?”
Thẩm phi phi chỉ nói có mấy câu, đã soi rọi trúng tim đen của Doãn Duẫn.

Phải, hắn đúng thật là muốn từ chức để đi chữa bệnh cứu người, nhưng việc mà mẫu thân nói, hắn cũng hoàn toàn không đủ sức để phủ nhận.

Doãn Duẫn thở dài, cố tình đánh trống lảng để lấp l**m điểm yếu của mình:
“Thôi được rồi! Người là mẹ, người muốn nói sao cũng được.

Có điều không phải người muốn nghe hà nhi kể nội tình sự việc hôm đó sao? Nếu muốn nghe, thì đừng tìm chuyện để hà nhi phân tâm nữa!”
“Được! Ta sẽ im lặng, không nói gì nữa!”
Doãn Duẫn thở phào, từng kí ức về câu chuyện đêm tối trước khi Tư Dạ Hành Lâm băng thệ lần lượt ùa về.

Doãn Duẫn nhớ rõ từng chi tiết, nhưng lại không kể hết ra, chỉ nói khái quát cho xong chuyện:
“Trước đêm tối đó, Tịnh Ngọc nói với hà nhi về toàn bộ kế hoạch, định sau khi giết vua xong, nàng sẽ đứng trước mặt triều thần để thú tội, tránh làm liên lụy đến vương gia và người khác.

Rốt cuộc, chính hà nhi đã là người tiết lộ chuyện đó cho vương gia, dù Tịnh Ngọc đã cẩn thận dặn dò là phải giữ bí mật.”
“Vì sao?”
Doãn Duẫn cười nhạt nhòa, không thể không nhận trong một giây phút nào đó, bản thân mình đã thực sự có dã tâm riêng:
“Đơn giản thôi! Vì khi vương gia biết chuyện, nhất định sẽ chọn cách đi đến trước triều thần để nhận tội thay cho Tịnh Ngọc.

Như vậy, hà nhi sẽ… hà nhi ngu ngốc, nghĩ rằng cách đó thì sẽ có được Tịnh Ngọc.
Nhưng cuối cùng hà nhi lại suy nghĩ kĩ thêm một lần nữa, lại quyết đem chuyện đó đi nói với tam vương gia.

Cũng vì hà nhi biết, tam vương gia nhất định sẽ không ngại hi sinh để Tịnh Ngọc và vương gia được hạnh phúc.”
Thẩm phi phi trầm lặng nghe đối phương kể, sau đó lại đứng dậy và đi đến trước mặt Doãn Duẫn, đặt hai tay lên vai hắn, nở nụ cười đôn hậu:
“Duẫn nhi, con thật sự làm đúng lắm! Quả nhiên là Duẫn nhi của ta, cha từng khiến ta thất vọng.”
“Dĩ nhiên rồi!”

Doãn Duẫn nói rồi cười, đứng lên ôm chầm lấy mẹ.

Cũng không biết là bao nhiêu năm rồi, hắn không thể hiện tình cảm ra ngoài thế này.

Một suy nghĩ chợt thoáng qua, nếu trong ba năm ở vực thẳm, hắn ấm áp và tình cảm một chút, có khi nào đã sớm có được Tịnh Ngọc rồi không?
Suy nghĩ thoáng qua nhanh chóng bị chính Doãn Duẫn dập tắt, Giọng hắn trầm trầm, nhưng chưa bao giờ Thẩm phi phi lại nghe ấm áp như vậy:
“Sáng sớm ngày mai, hai mẫu tử chúng ta sẽ rời khỏi kinh thành phồn hoa này.

Ta sẽ lại đi đó đi đây, ngao du thiên hạ, chữa bệnh cho dân.

Hà nhi nhất định sẽ cho người thấy thật nhiều cảnh đẹp thế gian, và thấy con của người có ích thế nào!”
“Được! Được!”
\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=
Còn ngoại truyện.
 
Bẩm Báo Vương Gia Vương Phi Đến Rồi
Chương 83: 83: Ngoại Truyện 1


Sáu năm sau.

Thời gian trôi nhanh như giấc mộng.
Lúc này hoàng thượng Tư Dạ Hành Vũ với phong hiệu là Vũ Tịnh đế đã lên ngôi xấp xỉ năm năm.

Nghe bàn dân thiên hạ đồn đại, do vô cùng tôn kính tiên đế, nên vị vua mới này vẫn giữ nguyên phong hiệu lúc còn làm vương gia do tiên đế ban cho.

Thực hư thế nào, chỉ có người trong cuộc mới rõ.
Ngoài tên gọi, triều đại lạ lùng này còn có một điểm đặc biệt khác, đó là từ khi tân đế lên ngôi, hậu cung ba ngàn giai lệ đã bị bãi bỏ.

Các phi tần từng hầu hạ cho tiên đế được phép đi tu, hoặc xuất cung nhưng cả đời phải thủ tiết.

Còn về hậu cung của tân đế Hành Vũ, nay và mãi về sau chỉ độc sủng duy nhất một mình hoàng hậu - cũng chính là đích thê của hắn: Kim Tịnh Ngọc.
Hai người chung sống đã lâu, nhưng do hoàng hậu lớn tuổi khó sinh nên chỉ có duy nhất một nam tử, lúc chỉ vừa chào đời đã được phong ngay vào vị trí thái tử đương triều.

Chỉ bấy nhiêu thôi, cũng đủ thấy sự sủng ái mà hoàng thượng dành cho hoàng hậu.
Còn về hai công chúa vốn là con ruột của tiên đế, đã được tân đế tiếp tục nhận nuôi, cho giữ tước vị công chúa như ngày nào, thậm chí còn được yêu thương và chăm sóc nhiều hơn lúc phụ hoàng của chúng còn sống.
Việc nghĩa trọn vẹn, việc nước chu toàn.

Vũ Tịnh đế mới lên ngôi vài năm, mà triều thần phía trên, dân chúng phía dưới đều thấy rõ sự khác biệt của hai triều đại.

Do vậy, tân đế càng ngày càng nhận được sự kính trọng và ủng hộ của dân chúng, còn nhiều hơn lúc hắn còn làm vương gia bội lần.
Nói đến Tư Dạ Hành Vũ và Kim Tịnh Ngọc, lại không thể không nhắc đến những người xung quanh.

Năm đó sau khi tang lễ của Tư Dạ Hành Lâm kết thúc, Tuyết quý phi vốn dĩ có thể ở lại trong cung, cũng có thể ra ngoài bắt đầu một cuộc sống khác, chỉ cần nàng muốn.

Nhưng không hiểu sao nàng lại cương quyết muốn xuống tóc đi tu, lên một vùng núi cao hẻo lánh, mang theo một bài vị nhỏ, có lẽ là của con mình.
Khi đi, nàng vui cười thanh thản, chỉ kịp ôm Kim Tịnh Ngọc một cái, đã vội lên xe ngựa rời đi.

Lúc Tịnh Ngọc làm lễ sắc phong, nàng có trở về tham gia tụng kinh cầu an.

Lúc thái tử được hạ sinh, nàng cũng có gửi quà mừng đến.

Tuyệt nhiên, lần cuối Kim Tịnh Ngọc còn thấy nàng, nhìn qua nhìn lại cũng đã gần năm năm rồi.
Tiếp theo là đến Trường An và A Thúy.

Sau khi Hành Vũ lên ngôi không lâu, hắn đã cho phép Trường Khang được đến quân doanh luyện võ.

Những ngày đầu tuy vất vả, nhưng cốt Trường Khang vốn nhanh nhạy thông minh, chỉ mất vài năm đã lên được tiểu tướng.

Cách đây hai năm, khi vừa được thăng lên hạ tướng, hắn liền vào cung xin Tịnh Ngọc cho cưới A Thúy - lúc đó đang làm đại cung nữ cho nàng.
Tịnh Ngọc không cần suy nghĩ nhiều, vui vẻ đồng ý.

Ngày rước dâu diễn ra linh đình và rầm rộ cũng chẳng kém chi ai, Hành Vũ vui mừng, còn ban cho bọn họ một phủ đệ nhỏ gần kinh thành để tiện đi lại.

Đến tận bây giờ, hai người bọn họ cũng đã có đủ một gái một trai, hạnh phúc không gì sánh bằng.

Đầu thu gió mát, tại Hàng Châu.
Tư Dạ Hành Vũ và Kim Tịnh Ngọc vận trang phục thường dân, cố tình ẩn mình vi hành đến đây.

Hai người nắm tay nhau đi đến trước một đồng cỏ xanh mướt cạnh bờ sông, Tịnh Ngọc cung kính thắp nhang cho nấm mồ nằm giữ cánh đồng, cẩn thận c*m v** bình loài hoa cúc trắng trong lành và thanh khiết.
Tịnh Ngọc mỉm cười, thời gian trôi nhiều như vậy, lấy của tất cả mọi người rất nhiều thứ, nhưng dường như đã bỏ sót tuổi xuân của nàng.

Vì chỉ cần nhìn gương mặt, nụ cười của nàng, thì bao tươi tắn trẻ trung lại ùa về như thuở đôi mươi.
“Ngọc Túc, tỷ và Hành Vũ đến thăm muội đây.

Dạo này muội thế nào rồi? Vẫn tốt đúng không?”
Ngày trước, mỗi lần đi đến nơi này, Tịnh Ngọc nhất định sẽ không kìm được nước mắt.

Nhưng bây giờ chỉ cần nhìn thấy đồng cỏ từ xa, nàng đã mỉm cười mãn nguyện, như thể đến chơi nhà muội muội vậy, hoàn toàn không còn bi ai và đau khổ như ngày nào nữa.
Tịnh Ngọc vừa nói dứt câu, một con chim bồ câu trắng liền bay đến đậu lên vai nàng.

Nó không hề biết sợ, cặp mắt lại tinh anh và thân thuộc đến lạ thường.

Hành Vũ nhìn thấy nó, cũng vui vẻ không kém:
“Lại là con chim bồ câu này.

Nương tử, nó biết chúng ta đến đây, nên nhất định đã đợi sẵn từ lâu.”
“Phải, năm nào cũng vậy, cứ vào ngày giỗ Ngọc Túc, nó sẽ lại đến đây để tìm chúng ta.

Nhìn lông của nó kìa, đúng là đẹp thật, đôi mắt cũng rất khôn lanh…”
“Nếu nàng thấy thích như vậy, hay là mang nó về cung?”
Trước câu ngỏ ý của Hành Vũ, Tịnh Ngọc không cần suy nghĩ nhiều đã lắc đầu.

Nàng để con bồ câu trắng vào tay mình, vuốt nhẹ bộ lông trắng muốt của nó, sau đó dùng lực vừa đủ đẩy cho nó bay lên trời xanh.

Nàng ngước nhìn theo một hồi, lại quay đầu cười rạng rỡ với nam nhân trước mặt:
“Thay vì mang nó về, chi bằng để nó tự do như vậy.

Ngọc Túc thích nhất là tự do mà!”
Tư Dạ Hành Vũ khẽ chau mày biểu lộ sự khó hiểu, nhưng đã nhanh chóng bình thường trở lại.

Hắn tiến lên mấy bước, cùng Tịnh Ngọc nói lời tạm biệt với Ngọc Túc rồi choàng tay qua vai Tịnh Ngọc, vẫn động thái xoa xoa nhẹ bả vai mỏng manh kia, vừa đi vừa nói:
“Được! Nương tử muốn làm thế nào cũng được.”
Tịnh Ngọc cười mãn nguyện, lại nhìn ra phía xa xa, thấy cậu nhóc tầm nam tuổi đứng đợi bên ngoài đồng cỏ đã chán đến tận cổ.
“Phu quân, hình như chúng ta đã đi lâu quá rồi, thái tử của chúng ta nhất định sẽ lằng nhằng cho xem!”
“Trẻ con mà, cứ dắt đi dạo phố thì tự nhiên sẽ vui lại thôi!”
Tư Dạ Hành Vũ điềm tĩnh nói, sau đó lại nhìn sang Tịnh Ngọc, nhân lúc nàng không để ý liền thừa cơ hôn nhẹ một cái vào má nàng, rồi lại quay mặt đi nơi khác như không hề hay biết chuyện gì.
“Vậy đi! Cả nhà chúng ta đi dạo phố.”
Kim Tịnh Ngọc lườm lườm hắn, đưa tay sờ mặt rồi chỉ cười trừ chứ không nói.

Trước khi rời khỏi đồng cỏ, nàng còn tranh thủ quay đầu nhìn về phía mộ của Ngọc Túc.
Con chim bồ câu trắng đó bay đi một lúc, lại trở về đậu trên bia mộ.

Nó nhìn Tịnh Ngọc, nghiêng nghiêng đầu.

Tịnh Ngọc nhìn nó, không cần hiểu ý muốn là gì, vẫn mỉm cười như một lời từ biệt.
Ngọc Túc, thật vui vì nàng được tự do!.
 
Bẩm Báo Vương Gia Vương Phi Đến Rồi
Chương 84: 84: Ngoại Truyện 2


Tầm một canh giờ sau, Tư Dạ Hành Vũ, Kim Tịnh Ngọc và nam tử của hai người - Tư Dạ Nhược Đông đã đi được gần một nửa chợ Hàng Châu.

Ba người ung dung tự tại như những người thường, còn cảnh vệ được lệnh cho âm thầm theo sau chứ không được phép tùy tiện ra mặt.

Hành Vũ cũng đặt biệt không cho thái giám cải trang theo hầu hạ mình, vì muốn bản thân tự tay chăm lo từng chút một cho hai mẹ con Tịnh Ngọc.
Đi được một đoạn, Nhược Đông bỗng khựng người lại, bàn tay nhỏ bé đang nắm tay Tịnh Ngọc còn cố tình giật một lực nhẹ để nàng chú ý đến mình.
“Đông Đông, có chuyện gì vậy?”
Khuôn mặt Nhược Đông sáng sủa tinh khôi, thích thú chỉ tay về chỗ đông người cách bọn họ không xa:
“Mẫu hậu, chỗ đó vui quá, hay là chúng ta sang đó chơi?”
“Đông Đông à, đằng đó là quầy thuốc chữa bệnh cứu người, không phải chỗ để chơi.

Nếu con muốn, mẫu hậu sẽ dắt con đi nơi khác vui hơn.”
Kim Tịnh Ngọc vừa dứt lời, Hành Vũ liền nói với Nhược Đông:
“Không cần đi đâu hết.

Con ở đây cùng phụ hoàng và mẫu hậu.

Đợi dân chúng chữa bệnh xong, chúng ta sang đó chơi với đại phu có được không?”
“Sao…”
Tịnh Ngọc vừa hỏi, lại được Hành Vũ dẫn lối nhìn về phía quầy thuốc đó.

Vài người trong đám đông di chuyển qua lại, vô tình xuất hiện một lỗ thỏm khiến nàng có thể nhìn thấy đại phu đang ngồi trên bàn.

Nhìn thấy người đó, Tịnh Ngọc còn suýt không tin vào mắt mình.

Sáu năm rồi, không ngờ lại có cơ hội gặp lại ở một hoàn cảnh thế này.
Tư Dạ Hành Vũ đặt tay lên vai trấn an Tịnh Ngọc:
“Đằng kia có quán nước, chúng ta lại đó ngồi đợi huynh ấy làm xong việc rồi hẳn gặp, có được không?”
Tịnh Ngọc gật gật đầu, mi mắt vẫn run run nhìn về phía đó.

Sau đó cả ba người lại đi đến quán nước ven đường ở gần đó để ngồi lại.

Trong khi Tư Dạ Hành Vũ và Kim Tịnh Ngọc chỉ lo chú ý đến người đang chữa bệnh cho dân, Nhược Đông không rõ là do chiều cao có hạn nên tầm nhìn bị hạn chế, hay vì lí do nào mà chỉ chú ý mỗi bé gái xinh đẹp đang giúp đại phu trao thuốc.
—--------
Khoảng một tuần hương sau, lúc này đã đến giờ nghỉ trưa, nên quầy thuốc cũng vắng hẳn.Đại phu đan hai tay lại với nhau, vươn vai một cái cho giãn xương giãn cốt.
Đã sáu năm rồi, nhưng những thói quen ngày xưa của hắn vẫn chưa từng thay đổi.

Trừ việc gương mặt kia đã trông đứng đắn và trưởng thành hơn trước, nếu không Kim Tịnh Ngọc còn ngỡ mình đang trở về quá khứ.

Thấy Doãn Duẫn đã xong xuôi mọi việc, Hành Vũ và Tịnh Ngọc mới dắt theo Nhược Đông cùng đi đến quầy.
“Đại phu, có bắt mạch không?”
“Đã đến giờ nghỉ trưa của tại hạ, huynh đài muốn bắt mạch, vui lòng đợi đến buổi chiều!”
Doãn Duẫn vừa dọn thuốc trên bàn vừa nói, câu nói vừa dứt cũng là lúc hắn tự cảm nhận được có điều gì đó không đúng.

Duẫn Duẫn vội ngẩng đầu lên nhìn, suýt nữa thì trái tim có tuổi của hắn đã nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cũng đúng thôi, kẻ thường dân ở gần hoàng thượng, không có chút hoảng loạn nào mới là chuyện lạ hiếm có.
Đoạn, hắn lấy hơi sâu để bình tĩnh trở lại, vội đứng dậy chỉn chu quần áo, thiếu chút nữa đã dập đầu bái lạy, may mà Tư Dạ Hành Vũ còn kịp can ngăn.

Hành Vũ mời Doãn Duẫn đến quán nước gần đó ngồi chuyện trò cho mát, bởi quầy thuốc của hắn chỉ nhỏ bằng cái lỗ mũi, vừa không đủ chỗ ngồi, lại là quầy lưu vong nên không có lấy một mái hiên đàng hoàng.
Đi đến quán nước, Doãn Duẫn tay xách nách mang hai, ba tay nải, là toàn bộ gia tài thuốc thang mà hắn có, tuy nhiên vẫn chừa một tay trống để nắm tay đứa bé gái ban nãy Nhược Đông nhìn thấy.
Đôi bên vừa an tọa, Kim Tịnh Ngọc liền nhìn đứa bé rồi cười khúc khích, dường như nàng vẫn luôn trông ngóng một nữ tử, nhưng sức khỏe không cho phép nàng có thêm một mụn con nào nữa.

Dù nàng vẫn yêu thương hai công chúa ở cung rất nhiều, nhưng dù sao cảm giác bồng bế một đứa bé do chính mình sinh ra vẫn tốt hơn rất nhiều.
Doãn Duẫn cũng định nói gì đó, nhưng lại đưa mắt nhìn Nhược Đông và đứa bé gái bên cạnh, tiện tay lấy trong túi ra mấy xu tiền, giao cho đứa bé:
“Tiểu Anh, phụ thân cho con ngân lượng để đi mua hồ lô và màn thầu, con đưa theo công tử kia, cùng nhau dạo chơi có được không?”
Đứa bé gái được gọi là Tiểu Anh xòe hai bàn tay bé xíu ra nhận tiền, rồi gật đầu ngoan ngoãn.

Hành Vũ thấy vậy cũng đưa cho Nhược Đông ít tiền lẻ, dặn dò cậu phải trông chừng Tiểu Anh cho cẩn thận.
Sau khi hai đứa bé đưa nhau đi chơi rồi, Doãn Duẫn mới thở phào nhẹ nhõm.

Hắn không còn giọng điệu nhẹ nhàng như lúc nói chuyện với đứa bé gái kia, mà trở lại điệu bộ trầm mặc, có chút cợt nhã như ngày nào:
“Thần tử vinh dự được diện kiến hoàng thượng và hoàng hậu nương nương, không biết có thể làm được gì có ích?”
“Nếu huynh còn tỏ vẻ xa lạ như vậy, trẫm sẽ bắt huynh về cung làm thái y, cả phần đời còn lại cũng đừng hòng đi chu du thiên hạ.”
Doãn Duẫn nghe xong, suýt nữa phun hết ngụm trà vừa uống ra ngoài.

Hắn lấy tay áo chùi miệng, cẩn trọng quan sát Tư Dạ Hành Vũ.

Hắn dường như chẳng nói bông đùa với ai bao giờ - trừ Tịnh Ngọc - nên Doãn Duẫn liền có cảm giác chỉ cần mình lỡ làm ra điều gì phật ý thì liền toi ngay.
Kim Tịnh Ngọc nhìn ra sự sợ hãi của Doãn Duẫn, nên liền cười cợt ra mặt:
“Người như Doãn Duẫn huynh cũng biết sợ sao? Đừng lo, phu quân của ta chỉ nói đùa thôi mà, đừng để tâm nhiều quá!”
“Phù…” - Doãn Duẫn thở một hơi rõ mệt.

Thêm một mùa xuân nữa, hắn cũng đã tròn bốn mươi tuổi, lúc còn trẻ lại thường thử thuốc chế độc… Tính ra thì hắn dĩ nhiên là không còn đủ sức để cùng “chơi đùa” với hai người trước mặt.
“Đúng rồi, công tử ban nãy là thái tử có phải không? Nhược Đông hoàng thái tử.”
“Còn phải hỏi sao? Nhìn mặt thằng bé rất giống trẫm mà! Hahaha!”
Tư Dạ Hành Vũ tự nói tự cười.

Kim Tịnh Ngọc cũng chỉ biết lắc đầu bó tay, sau lại quay sang hỏi Doãn Duẫn:
“Vậy còn đứa bé tên Tiểu Anh lúc nãy? Là nữ tử của huynh sao? Mẫu thân nó đâu?”
“Tiểu Anh của ta tên là Doãn Chư Anh, không cha không mẹ.

Từ lúc ta tìm thấy Tiểu Anh ở một xó bỏ hoang, ta đã vừa làm phụ thân và cả mẫu thân của con bé rồi.

Còn nếu hoàng hậu muốn hỏi về mẫu thân của ta, người đã ra đi từ ba năm trước.

Giờ chỉ còn hai phụ tử ta sống nương tựa vào nhau.”
Doãn Duẫn nói nhẹ như không, nhưng lại khiến trái tim Kim Tịnh Ngọc đau như thắt lại.

Thẩm phi phi đã đi được ba năm, vậy mà nàng lại chẳng hay chẳng biết.

Còn cả Doãn Duẫn nữa, nàng đã ngỡ hắn có nhi nữ, thì sẽ có nương tử, hóa ra cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Không lẽ cả cuộc đời Doãn Duẫn không có lấy một người ở bên nâng khăn sửa túi?
Dường như Doãn Duẫn biết Tịnh Ngọc đang chạnh lòng, nên đã cố tình nói sang chuyện khác.

Hắn chuyện trò với Hành Vũ nhiều hơn, kể nhiều về những câu chuyện du sơn ngoạn thủy, đi đó đi dây, chữa bệnh cứu người…
—----------
Ở một đồng cỏ cạnh bờ sông, mát mẻ và gần chợ.

Nhược Đông và Chư Anh đều cầm trên tay mấy cây hồ lô thơm phức, cùng nhau ngồi dưới gốc cây cổ thụ hướng ra mặt sông.
Đây là lần đầu tiên Nhược Đông được thưởng thức thứ lạ ở nhân gian, nên đã ăn rất nhiều, thậm chí còn chăm chú ăn đến mức quên mất người bên cạnh.

Mãi một lúc sau, Chư Anh phải là người mở lời:
“Công tử, có phải là nhà ngươi rất giàu không? Ta thấy cả phụ mẫu và ngươi đều ăn mặc rất đẹp.”
“Nói cho ngươi nghe.

Ta không phải công tử, bình thường đâu.

Ta là thái tử, còn phụ thân ta là hoàng thượng, mẫu thân là hoàng hậu!”
“Vậy nghĩa là sao?”
“Tức là sau này khi lớn lên, ta sẽ làm vua.

Ta sẽ nối ngôi phụ thân, gánh vác trách nhiệm lo cho dân chúng.”
Chư Anh gật gật đầu như hiểu ra.

Nhưng thay vì thán phục Nhược Đông, Chư Anh lại hồn nhiên nói:
“Vậy nếu phụ thân ngươi là hoàng thượng, có phải phụ thân ta cũng rất ngầu không? Phụ thân ta không chỉ là một đại phu tài giỏi, mà còn quen biết với hoàng thượng và hoàng hậu nữa.”
“Phụ thân ngươi quen biết với hoàng thượng và hoàng hậu, cũng không bằng việc làm hoàng thượng… mà sung sướng nhất vẫn là làm hoàng hậu.

Ta thấy mẫu hậu của ta ngày ngày chỉ việc ở trong cung đi tới đi lui, còn được phụ hoàng cưng chiều, thật sự rất tốt.

Nếu ngươi muốn, ngươi cũng có thể làm.”
“Làm thế nào?”
“Ngươi đồng ý làm bạn của ta.

Sau này ta làm hoàng thượng, nhất định sẽ cho ngươi làm hoàng hậu!”.
 
Back
Top Bottom