Hài Hước [BakuDeku] Gia đình vui vẻ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
220161065-256-k505391.jpg

[Bakudeku] Gia Đình Vui Vẻ
Tác giả: KaoCao-chan_Douma
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chỉ là vài câu chuyện VÔ CÙNG ZUI ZẺ về gia đình của Kacchan và Deku 😀



yaoi​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Giấc Mộng Ngàn Năm
  • Thịnh Giả Trí Kim
  • Huyết Ấn Thời Gian
  • | OHSH | lí giải
  • [Bakudeku] Gia Đình Vui Vẻ
    Trước khi vào truyện kính mong các cao nhân đọc cái này 😀


    Đây là lần đầu tiên viết về OTP của tui nên có thể nó sẽ dở vl vì vậy mong các chế thông cảm 🙂

    Như tui đã nói ở phần giới thiệu thì đây sẽ là các câu chuyện nho nhỏ về gia đình của Katsuki và Izuku nên tui xin mạn phép được giới thiệu hai đứa con song sinh của họ

    Bakugo Katzuku : 4 tuổi,anh cả

    Bakugo Izuki : 4 tuổi,anh hai

    Lí do vì sao tui để Izuki là anh hai chứ hem phải em út vì sau này có thể tui sẽ cho thêm một đứa nữa cho cuộc sống thêm zui và dễ thở hơn nhé các thím 😀

    Ngoại hình thì Katzuku giống hết papa Katsuki ngoại trừ mắt nó màu xanh lục còn Izuki giống hệt mama Izuku ngoại trừ mắt nó màu đỏ nghen 😀 nếu mấy thím nghĩ sẽ có loạn luân giữa hai nhóc thì tùy ý các thím vì các thím có quyền công dân,nghĩ gì thì nghĩ chớ ai cấm 😀 ( nhưng tui khuyên là không nên nghĩ vậy, hãy giữ sự trong sạch cho trẻ nhỏ)

    Đây là câu chuyện trong một thế giới nơi đàn ông cũng có thể sinh con, đừng có nghĩ tui ngu đến mức không biết đàn ông không thể sinh con nhá ;-;

    Thôi không xàm nữa mời các chế vô truyện 🙂
     
    [Bakudeku] Gia Đình Vui Vẻ
    #1


    Bakugo Katsuki đang nằm ngủ trên ghế sofa một cách có vẻ không ngon lành cho lắm.

    Chuyện là vài phút trước,khi hắn đã đánh răng sạch sẽ,sắp xếp giường chiếu cẩn thận để chuẩn bị ôm vợ mà ngủ thì thằng con trời đánh của hắn-Bakugo Katzuku ôm gối qua phòng hắn và nằm lên giường hắn một cách ngang nhiên như thể đấy là giường của nó chứ không phải là của ông bố đang lườm nguýt nó với ánh mắt hình viên đạn trước mắt nó.Hắn gầm gừ,bàn tay hắn đã xuất hiện vài tiếng nổ lách tách :

    -Thằng nhãi,sao mày không ngủ ở căn phòng chết tiệt của mày mà lại qua đây??

    Katzuku hất hàm,nhìn bố nó đầy thách thức :

    -Ông già độc chiếm mẹ tôi hơi bị lâu rồi đấy.Vì vậy hôm nay tôi sẽ ngủ với mẹ.

    -Ngủ với Izuki đi,không phải mày thích ngủ với nó lắm hay sao?

    -Izuki ngủ qua đêm với bạn nó rồi,quên rồi hả ông già?

    Ờ ha,đúng là vài giờ trước Izuki đã xin phép hắn và Izuku cho phép nó ngủ với bạn qua đêm và hắn đã đồng ý nhưng CMN việc đó éo quan trọng,việc hắn cần làm bây giờ là tống cổ thằng nhãi Katzuku này về cái phòng chết tiệt của nó.Hắn sẽ không ngủ trong căn phòng hôi rình của thằng nhóc đó đâu.Không bao giờ.

    -Đủ rồi đấy,về phòng mày đi nhãi con-Katsuki cầm cổ áo Katzuku,nhấc bổng nó lên một cách dễ dàng.Hắn đang định ném nó ra khỏi phòng thì nó hét toáng lên : "Mẹ ơi cứu con bố đánh con!!"

    Đương nhiên,theo bản năng của một người mẹ,Izuku liền chạy tức tốc về phòng mà đứa con nhỏ vừa hét lên cầu cứu cậu.Cậu chạy nhanh đến mức hắn không kịp thả Katzuku xuống để xóa dấu vết,thế là đập vào mắt cậu là cảnh tượng hắn nhấc bổng đứa con yêu dấu của cậu lên theo một cách nào đó nhưng chắc chắn không phải là hai bố con đang chơi đùa với nhau.

    -Kacchan,bỏ con xuống.Nhanh!-Cậu nghiêm nghị nói.

    Hắn liền mau chóng thả Katzuku vì hắn biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu hắn không bỏ nó xuống.Và đúng như các cao nhân nghĩ,hắn sẽ bị bỏ đói.Ngay khi được thả,Katzuku liền chạy tới ôm chầm lấy mẹ nó,giả bộ sợ hãi.Nó kể lại những gì Katsuki đã làm với nó trong thời gian Izuku đi đánh răng.Đương nhiên đều là do nó tưởng tượng hết,nhưng với cái giọng sụt sùi sắp khóc và khuôn mặt đáng yêu đầy sợ hãi của nó thì chuyện nó kể cho dù có hoang đường đến mức nào cũng khiến cậu rơi vào bẫy của nó và tặng cho hắn cái nhìn tràn ngập sự thất vọng.

    Hắn nghiến răng,gầm gừ trước cái màn kịch xuất sắc của thằng con quý tử của hắn.Thằng nhóc này giống ai mà khôn lỏi thế không biết!

    Hắn vốn đã tức giận từ cái lúc nó vào phòng quấy phá hắn,nay hắn nhìn thấy ánh mắt cậu ném cho hắn,hắn lại càng bực bội hơn.Bây giờ hắn không coi thằng nhãi là con hắn nữa,hắn coi nó như địch thủ trong cuộc chiến giành Izuku.

    Hắn đã nghĩ ra một kế hoạch thông minh.Hắn biết bây giờ cũng đã muộn và nhiêu đó câu chuyện bốc phét hoang đường của Katzuku chưa đủ để khiến cậu tống hắn ra ghế sofa ngủ,vì thế sớm hay muộn cậu cũng sẽ bảo nó về phòng ngủ.Thế là hắn quyết định im lặng,không phản bác lại thằng nhãi con vắt mũi chưa sạch kia.

    Đúng như hắn nghĩ,vài giây sau,Izuku liếc nhìn chiếc đồng hồ điểm 10 giờ.Cậu xoa đầu Katzuku,dịu dàng:

    -Katzuku à,muộn rồi,con về phòng ngủ đi.

    -Hông chịu đâu,con muốn ngủ với mẹ cơ~

    -Nhưng con có thể ngủ một mình được mà đúng không bé con?Nếu con ngủ ở đây thì bố con sẽ ngủ đâu?

    -Đúng rồi đấy nhãi con,tao sẽ ngủ ở đâu đây?-Hắn nhân cơ hội ngàn năm có một mà chọc giận thằng nhãi Katzuku cho bõ tức.

    Nó biết hắn đang cà khịa nó,liền đáp lại hắn:

    -Ông già có thể ngủ sofa mà nhỉ?

    -Mày...khá lắm nhóc con-Hắn khen,nhưng nó thề với Chúa rằng hắn đang khen đểu nó.

    -Thôi nào hai bố con-Izuku chặn lại cuộc tranh cãi của hai bố con nhà Bakugo-Katzuku à,bố con không thể ngủ được trên sofa đâu nên con về phòng con ngủ đi nhé..

    -Vâng ạ...

    Nét mặt Katzuku xụ xuống.Nó biết khi mẹ nó đã kiên quyết thì không có chuyện nó sẽ được đáp ứng yêu cầu nên nó đành phải buồn bã quay về phòng.Ngay khi Katzuku rời đi,Katsuki sung sướng ẵm vợ lên giường ngủ.Vậy là đã tống cổ thằng nhóc về phòng thành công!Tối nay hắn có thể yên tâm ôm vợ ngủ ngon mà không phải nằm lủi thủi một mình ở ghế sofa hay cái phòng hôi rình của nhóc con đó nữa rồi!

    Hắn vừa chợp mắt được vài phút thì lại thấy bóng dáng nhỏ bé lấp ló ở ngay cánh cửa phòng hắn.Là Katzuku.Hắn ngồi dậy,gầm gừ:

    -Nhãi con,qua đây làm cái đéo gì??

    Katzuku lè lưỡi trước mặt bố nó rồi lay lay người mẹ nó ý muốn mẹ ngồi dậy.Izuku lười biếng mở mắt ra,thề sẽ đập chết thằng nào dám cả gan phá vỡ giấc ngủ quý giá của cậu.Nhưng khi thấy cậu con trai yêu dấu của mình trước mặt,cậu liền mỉm cười dịu dàng:

    -Chuyện gì vậy Katzuku?

    -Mẹ ơi,con được ăn kẹo trước khi đi ngủ không?

    -Không được con à.Nếu ăn kẹo con sẽ bị sâu răng mất.

    -Vậy ạ..Tại con thấy kẹo này in bao bì "Durex" trông có vẻ mới lạ nên con muốn thử thôi mà..

    Katsuki lẫn Izuku cứng người.Cậu vội vã ngồi dậy,mở đèn pin điện thoại lên rồi lấy hộp "kẹo" từ tay con trai,soi đèn vào nó.Ngay khi nhận ra đó không phải là kẹo,cậu liền nhẹ nhàng đưa nó cho Katsuki xem,mỉm cười:

    -Anh yêu,cái này là cái gì?Sao nó lại có trong phòng của Katzuku?

    Bỏ mẹ rồi.

    Hắn chảy mồ hôi nhiều đến mức lòng bàn tay đã xuất hiện tiếng nổ lách tách.Hắn nhớ vài hôm trước,hắn đã nhét hộp "kẹo" vào trong tủ Katzuku.Hắn cũng không muốn để ở đó đâu,nhưng vì tủ hắn đã hết sạch chỗ để và trong nhà không còn cái tủ nào có thể nhét được mà không bị phát hiện,vì vậy hắn quyết định nhét vào tủ thằng nhóc.Hắn đã nghĩ đó là chỗ để lí tưởng tạm thời cho đến khi hắn mua cái tủ bí mật,vậy mà bây giờ đã bị phát hiện,không những thế,Izuku đang ngồi ngay cạnh hắn.

    Izuku vẫn mỉm cười nhân hậu,nhưng đối với hắn,nụ cười đó thậm chí còn kinh khủng hơn việc có một thần chết với lưỡi hái sắc nhọn đứng trước mặt hắn chào đón hắn xuống địa ngục.Mà khoan,có lẽ hắn sắp được xuống đia ngục rồi đấy,nhưng không có thần chết nào kéo hắn xuống hết,chỉ có Izuku tống cổ hắn đi thôi.

    "Cái đó..."

    Hắn ngập ngừng,không biết nên đáp cậu ra sao thì Katzuku bồi thêm một quả chí mạng:

    -A đúng rồi,con nhớ trong tủ còn có mấy món đồ chơi nữa,không biết có phải đó là quà không nhưng con thấy nó lạ lắm,khó chơi nữa.Nó ghi là dụng cụ SM á mẹ!

    Lần này thì Izuku vẫn cười,nhưng không cười nhân hậu nữa.Cậu nhìn hắn rồi đá đít hắn ra khỏi phòng,khuôn mặt mỉm cười VÔ CÙNG THÁNH THIỆN:

    -Xin chúc mừng,anh đã trúng thưởng tấm vé "Ngủ ghế sofa trong vòng 1 tháng",có hiệu lực bắt đầu từ bây giờ BAKUGO KATSUKI-rồi đóng sầm cửa lại.Trước khi cậu đóng cửa,hắn còn nhớ như in cái khuôn mặt tủm tỉm chết tiệt của thằng nhóc Katzuku đó.

    "Đờ mờ thằng nhóc chết tiệt"Hắn cuộn mình trong chăn,chửi rủa cậu con trai quý tử của hắn.Ở phòng khách thật CON MẸ NÓ lạnh và hắn thật sự muốn nổ tung lên để sưởi ấm bản thân nhưng hắn không muốn phá hủy cái ghế sofa-chỗ ngủ của hắn trong 1 tháng tới.Hắn gầm gừ,cảm thấy tiếc nuối vì đã không mua ghế sofa lớn hơn.Và hắn hối hận nhất vì đã để thằng con Izuki của hắn ngủ lại nhà bạn,nếu hắn từ chối có lẽ thằng nhóc Katzuku sẽ không quấy phá hắn và hắn sẽ được vùi trong chăn ấm nệm êm và được ôm người vợ yêu dấu của hắn.

    Mà thôi,tự làm thì tự chịu.Cũng do hắn cả thôi,ai bảo giấu hết "đồ nghề" ở sai chỗ cơ!
     
    [Bakudeku] Gia Đình Vui Vẻ
    #2.1


    Tui sẽ chia chương 2 làm 2 phần 2.1 và 2.2 nghen.Vì sao ư?Vì tui có quyền công dân 😀

    ___________

    -Ngày mai bố mẹ được nghỉ nên bố mẹ sẽ đưa các con đến công viên chơi nhé.

    Izuku dịu dàng nói.Ngay khi cậu vừa dứt lời,hai nhóc Katzuku và Izuki đã reo lên phấn khích.Chúng chưa được ra khỏi nhà lần nào kể từ khi lên 4,cả bố lẫn mẹ chúng đều là anh hùng chuyên nghiệp vì vậy không có thời gian đưa chúng đi chơi.Khi biết mình sắp được ra ngoài,không những thế,lại còn được đến công viên-một trong những nơi thú vị nhất trên thế giới,không vui làm sao được chứ!

    Nhìn các con vui vẻ đến vậy,Izuku không nén được mà nở một nụ cười.Thế nhưng con người cao lớn với quả đầu sầu riêng kia thì có vẻ không vui mừng cho lắm.

    -Anh phản đối-Hắn lên tiếng-Mãi mới có ngày nghỉ thì chúng ta nên dành thời gian riêng bên nhau,còn lũ nhóc thì cho tụi nó chơi với nhau là được rồi!

    Izuki vừa hớn hở chưa được vài giây thì nét mặt lập tức xụ xuống.Nó lại gần bố,dùng đôi mắt cún con giống mẹ nó như đúc nhưng mang sắc đỏ của hắn nhìn hắn,năn nỉ:

    -Đi mà papa,tụi con lâu rồi chưa được đi đâu cả.Ở nhà hoài,chán lắm!

    Thấy ánh mắt của đứa con nhỏ,Katsuki hơi mềm lòng nhưng hắn vẫn kiên quyết phản đối.

    -Đéo.Mãi tao mới có ngày nghỉ,làm sao có thể phung phí nó cho bọn mày được chứ!

    Đến đây thì đôi mắt to tròn của Izuki bỗng ươn ướt,rồi nó òa khóc.Katzuku liền hoảng hốt chạy về phía em trai,vỗ vỗ quả đầu súp lơ của nó để an ủi.Nó trừng mắt nhìn ông bố của mình,gầm gừ:

    -Ông già,đồng ý ngay.Ông làm em trai tôi khóc rồi đây này!

    Katsuki chẳng thèm quan tâm,vẫn thản nhiên cầm tờ báo mà đọc.Izuku biết tính chồng mình như thế nào nhưng cậu không nghĩ là hắn sẽ từ chối.Cậu nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn,dịu dàng:

    -Kacchan à,anh chiều ý lũ trẻ đi.Chúng ta đã là bậc cha mẹ rồi,cũng phải dành chút thời gian cho các con chứ.

    -Nhưng anh muốn dành thời gian bên em-Hắn liếc mắt (đưa tình) cậu,trên tay vẫn cầm lấy tờ báo.

    -Nếu anh đồng ý đưa tụi nhỏ đi chơi thì em sẽ xóa bỏ tấm vé "Ngủ trên sofa trong 1 tháng" của anh.

    Tức thì,đôi mắt đỏ của hắn bỗng sáng rực lên.Hắn vứt phăng tờ báo đi,xoa đầu hai đứa con của hắn,sung sướng hét:

    -Chuẩn bị đê mấy đứa vì ngày mai tao sẽ dẫn chúng mày đi chơi!!

    Hai đứa nhỏ không hiểu vì sao Katsuki thay đổi ý định nhanh như vậy nhưng chúng cũng không nghĩ về điều đó quá lâu.Chúng reo lên,vui vẻ chạy về phòng để chuẩn bị quần áo cho chuyến đi chơi ngày mai.

    Hắn cũng háo hức,nhưng không háo hức vì sắp được đi chơi công viên mà vì hắn sắp được trở về chiếc giường thân yêu của hắn với người vợ xinh đẹp của hắn.Đã một tuần và hắn đã chán ngấy cái ghế sofa đến tận cổ rồi!

    Nhìn thấy ba bố con ngốc nghếch đua nhau chạy vào phòng,Izuku cười khúc khích.Cậu nhẹ nhàng bê đống bát đĩa,vừa đi vừa suy nghĩ cho chuyến đi chơi công viên ngày mai.Nói thật chứ có khi cậu còn háo hức hơn cả lũ trẻ cơ đấy,chỉ là muốn giữ hình tượng người mẹ hiền dịu đảm đang trước mặt các con thôi.Nếu mà cậu trở lại cái thời cấp 3,khi mới bắt đầu hẹn hò với hắn thì chắc cậu sẽ reo lên vui sướng suốt cả ngày luôn!

    Đêm đó cả nhà không ai ngủ được.Mẹ con Izuku không ngủ được vì hồi hộp,còn riêng Katsuki,hắn thức trắng đêm để lên kế hoạch những điều cần làm khi về giường ngủ của hắn và cậu.
     
    [Bakudeku] Gia Đình Vui Vẻ
    #2.2


    Một ngày mới đã bắt đầu.

    Đó là một buổi sáng thanh bình.Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng chiếu qua khe cửa sổ.Tiếng chim hót líu lo ngọt ngào,trong trẻo vang lên đánh thức người con trai tóc xanh.Izuku lười biếng dụi mắt nhận ra mặt trời đã lên cao từ lúc nào thì cậu ngồi dậy,vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt.Khi vệ sinh cá nhân xong,cậu sẽ không vào bếp ngay mà ngắm khuôn mặt điển trai của Katsuki đang say ngủ trên ghế sofa hoặc rẽ vào phòng của Katzuku và Izuki để nhìn hai thiên thần bé nhỏ của cậu.Những lúc như thế,cậu cảm thấy mình là người may mắn nhất thế gian.

    Ummm...đó là buổi sáng thường lệ của vị anh hùng số Một.Nhưng hôm nay lại là ngoại lệ.

    Khi trời đã sáng,Izuku uể oải ngồi dậy.Tức thì,sự uể oải của cậu biến đi hết khi đôi mắt xanh lục của cậu nhìn thấy chiếc đồng hồ.

    -ẦU MAI GÓT ĐÃ 11 GIỜ TRƯA RỒI SAO????

    Cậu hét lên thất thanh.Cũng lỗi tại cậu,đã trải qua 25 năm trên cuộc đời rồi nhưng tính tình vẫn trẻ con,chỉ là đi công viên thôi mà cậu cũng háo hức đến mất ngủ.Bây giờ đã trưa rồi thì coi như kế hoạch đi công viên với cả nhà phá sản rồi còn gì nữa!

    Thế nhưng,bỏ cuộc chưa bao giờ có trong từ điển của cậu.Cậu liền vội vã đi gọi mấy bố con dậy.Người đầu tiên vinh dự được cậu gọi dậy là Katsuki.

    -Kacchan,Kacchan,dậy đi!-Cậu lay lay người hắn.

    Thấy người nọ vẫn không có động tĩnh gì,cậu liền chạy lẹ vào nhà vệ sinh lấy nguyên một xô nước tạt thẳng vào mặt hắn.

    -Khụ khụ khụ...MỌT SÁCH CHẾT TIỆT,EM LÀM CÁI ĐÉO GÌ ĐẤY???-Hắn ho sặc sụa vì sặc nước,cậu cũng thấy tội cho hắn lắm chứ nhưng nếu không làm thế,hắn còn lâu mới tỉnh dậy.

    -Kacchan,đã 11 giờ trưa rồi.Em không biết tối qua anh làm gì mà bây giờ anh lại ngủ lâu đến vậy nhưng hôm nay cả nhà đã dự định đi công viên và việc anh dậy muộn như thế này đã ảnh hưởng đến kế hoạch đó!

    -Chỉ có anh gây ảnh hưởng đến kế hoạch thôi hả?

    -...-Biết mình bị bắt bí,khuôn mặt cậu ửng đỏ vì xấu hổ.Cậu không đáp lại hắn mà tiến vào phòng của các con để gọi chúng dậy như thể ta đây vô tội,ngươi đừng có đổ thừa cho ta tội của ngươi.Hắn thực sự chẳng quan tâm lắm đến thái độ của cậu,chỉ lặng lẽ cầm chiếc điều khiển tivi rồi mở chương trình hắn yêu thích.

    Người thứ hai vinh dự được cậu gọi dậy là Izuki.Cậu biết để gọi nó dậy thì chỉ cần nhẹ nhàng lay người nó là nó tỉnh dậy.Gọi nó thì dễ,nhưng gọi anh trai nó thì khó hơn cả mò kim đáy bể.Katzuku có biệt tài ngủ say như chết,Izuku đến bây giờ vẫn chưa biết cái biệt tài đó được thừa hưởng từ ai.

    -Izuki,giúp mama gọi anh hai con dậy nghen!Mama còn phải chuẩn bị đồ đạc cho chuyến đi-Cậu mỉm cười dịu dàng,trìu mến nhìn đứa con nhỏ của mình.

    -Dạ vâng ạ!-Izuki vui vẻ đáp.Đôi chân ngắn tủn của nó liền nhanh nhẹn chạy về bên giường của anh trai.Nó vừa lay người Katzuku vừa gọi :

    -Onii-chan dậy đi!

    Katzuku không động đậy.

    -Onii onii dậy đi mà!!-Izuki lắc mạnh người Katzuku,nhưng cậu bé tóc vàng kia vẫn ngủ say.

    -ONIICHAN!!!

    Izuki hét toáng lên,thế mà Katzuku vẫn chưa tỉnh dậy,trông nó ngủ ngon như chưa có chuyện gì xảy ra.Bất lực trước biệt tài của anh trai,Izuki sụt sịt,nước mắt nước mũi chảy tùm lum,nó vừa lay Katzuku vừa khóc:

    -Onii-chan ơi dậy đi mà..hức hức..

    Như có một phép lạ nào đó,Katzuku lập tức bật dậy.Nó đảo mắt xung quanh,hét lên khiến Izuki vừa sợ hãi vừa ngạc nhiên:

    -THẰNG NÀO??THẰNG NÀO DÁM LÀM EM TRAI CỦA BỐ KHÓC???

    -O..Onii-chan!!Anh tỉnh dậy rồi!!-Izuki chạy đến ôm chầm lấy anh trai như thể đã lâu rồi chúng chưa được gặp nhau chứ không phải Katzuku vừa thức dậy sau một giấc ngủ dài (theo nghĩa đen).

    -Izuki mày có sao không??Có tao ở đây rồi đừng khóc nữa.Nói cho tao biết thằng nào bắt nạt mày để tao xử lí nó!!-Katzuku dịu dàng lấy tay quệt đi nước mắt của Izuki,đôi mắt xếch kiêu ngạo màu lục bảo vẫn đảo xung quanh tìm thằng khốn dám bắt nạt em trai yêu quý của nó.

    -N..Nãy giờ em có bị ai bắt nạt đâu onii-chan.

    -Thế sao mày khóc??

    -E..em thấy anh ngủ say quá...em sợ anh sẽ không bao giờ tỉnh dậy nữa...

    -Xì,có thể mà cũng khóc!Mày nghĩ tao là ai mà chết dễ như vậy?

    -E..em xin lỗi...

    Khuôn mặt Izuki đỏ ửng.Nó cúi gầm mặt xuống,hối lỗi.Katzuku thấy vậy cũng chẳng buồn mắng mỏ nữa.Nó nắm lấy tay Izuki rồi hai đứa kéo nhau vào phòng khách.

    Sau khi đã chuẩn bị xong đồ đạc thì Izuku bước vào phòng khách,nơi ba bố con Bakugo đang ngồi chễm chệ trên ghế sofa xem phim siêu anh hùng.Đôi mắt lục bảo to tròn của cậu hướng về phía Katsuki,cậu vỗ tay hai tiếng nhằm thu hút sự chú ý của ba bố con.

    -E hèm-Cậu hắng giọng-Đáng lẽ ra hôm nay chúng ta phải dậy sớm cho chuyến đi chơi công viên nhưng vì một số lí do cá nhân nên kế hoạch của chúng ta sẽ được chỉnh sửa một chút.

    Cậu ngừng một lúc để quan sát xem Katsuki với hai đứa con nhỏ có chăm chú theo dõi không.Thấy cả ba ngoan ngoãn nghe "giảng",cậu vui vẻ nói tiếp:

    -Chúng ta vẫn đi công viên như dự kiến,nhưng sẽ chỉ đi trong buổi chiều thôi chứ không đi cả ngày nữa.Và điều đó đồng nghĩa với việc không đi picnic trong công viên như mẹ đã tính nữa.

    Hai đứa trẻ xụ xuống,nom mặt buồn rười rượi.Riêng Katsuki thì vẫn thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra.Khi cậu dứt lời thì hắn quay qua xem phim tiếp,vừa chửi thề vừa bình luận.

    Izuku không mấy hài lòng trước thái độ của "đứa trẻ to xác" Katsuki.Cậu giật lấy cái điều khiển từ tay của hắn rồi tắt tivi đi trước ánh nhìn ngạc nhiên của hắn.

    -Cái đéo..Anh đang xem mà!

    -Kacchan,bây giờ không phải giờ xem phim.Anh giúp em mang đồ vào trong xe,nếu không thì..-Cậu mỉm cười,tay chỉ về chiếc ghế sofa-Đây sẽ là chỗ ngủ của anh trong 2 tháng tới đó.

    Hắn tặc lưỡi,ngao ngán cầm lấy đồ đạc cậu đã chuẩn bị.Hắn hối hận vì đã nuông chiều cậu quá mức,thành ra cậu trở nên hư đốn,gan to đến mức không coi hắn ra gì nữa luôn.Hắn nghĩ,đêm nay hắn phải cho cậu biết thế nào là lễ độ mới được!

    Cậu không hề hay biết sau chuyến đi chơi mình sẽ gặp họa,vẫn vui vẻ kiểm tra xem trong nhà đã tắt hết điện chưa rồi thong thả ngồi lên ghế trước.Hai nhóc Katzuku và Izuki thì đua nhau chạy vào trong xe,ngồi ở ghế sau.Chúng vui vẻ bàn tán về chuyến đi như ở công viên sẽ có những gì,chúng nên chơi những trò nào...Đến khi Katsuki quay lại gắt chúng thì chúng mới im bặt.

    -Em đã đem đủ mũ với khẩu trang để tránh fan hâm mộ chưa đấy?-Katsuki vặn chìa khóa,hỏi Izuku.

    -Đủ hết rồi anh-Cậu cười tỏa nắng.Hắn đã nhìn thấy nụ cười này nhiều lần nhưng hắn không thể không "đổ" trước nó.

    -Được rồi vậy chúng ta đi thôi.

    Katsuki khởi động động cơ xe rồi dùng khả năng tổ lái chuyên nghiệp phóng đi với tốc độ tia chớp.Mỗi khi hắn lái xe là y như rằng Izuku và Izuki lại khiếp vía,còn Katzuku thì cười sung sướng,đôi lúc nó còn gạ Katsuki tăng tốc độ lên.Lần này cũng y như vậy,chỉ khác là họ không bị anh cảnh sát chặn đường và mời lên phường uống nước chè như những lần trước.Cậu đã thở phào nhẹ nhõm khi không thấy cảnh sát giao thông ở đâu cả.

    Ngay khi họ đi vào con đường chính,Katsuki bắt đầu bài ca chửi rủa muôn thuở khi bỗng nhiên mọi người đều có chung một quan điểm rằng hôm nay là một ngày đẹp trời để đi chơi.Và đúng vậy,họ đang bị tắc đường.

    -Đệch mợ nó,đám người ngu si này không thể đi chơi vào một ngày khác được sao??-Hắn gắt ầm lên,giận dữ nắm chặt lấy cái vô lăng.

    -K..Kacchan anh bình tĩnh lại nào-Izuku nhẹ nhàng đặt tay lên bờ vai rắn chắc của hắn-Hôm nay là ngày cuối tuần,với lại thời tiết cũng khá đẹp mà,họ cũng không sai khi chọn ngày hôm nay để đi chơi đâu...

    -Đờ mờ lũ ngu đéo hiểu sao còn bao nhiêu hôm đéo chọn chọn ngày hôm nay!!-Hắn gầm gừ,nghiến răng.Khi những người kia mãi mới nhích lên được một tí,hắn liền nhích lên một tẹo rồi lại tiếp tục bài ca của mình.

    -Đm đm đm đm....

    Mất một lúc lâu họ mới có thể thoát khỏi tắc nghẽn.Izuku mở điện thoại lên,khuôn mặt cậu tái xanh khi dòng chữ to tướng màu đen đập thẳng vào mắt cậu.

    -5h35 phút rồi...

    Hai nhóc Katzuku và Izuki sắc mặt trở nên tái nhợt.Chúng ngán ngẩn,thở mấy tiếng rõ dài.Có vẻ chúng thất vọng vì mãi mới thoát khỏi con đường tắc nghẽn thì cũng đã xế chiều rồi.Katzuku buồn bã rướn người lên phía trước,lắc lắc vai mẹ nó:

    -Mẹ ơi...Hay thôi mình về nhà đi....Bây giờ cũng đã muộn rồi mà...

    -Vẫn kịp để các con chơi vài trò mà!Đừng có bỏ cuộc sớm thế chứ!-Izuku dịu dàng nói.

    -Tao đồng ý với mày nhãi con.-Katsuki thản nhiên chen ngang cuộc đối thoại giữa hai mẹ con.

    -Kacchan!

    Cậu hét lên tên thú cưng của hắn ý muốn hắn ngậm miệng lại.Katsuki hiểu ý cậu đang đe dọa nếu hắn không im lặng lại thì hắn sẽ "nhịn" thêm vài tuần nữa.Hắn không sợ cậu ( nói vậy cho ngầu thôi chứ từ khi cưới về mới nhận thức được sự đáng sợ của vợ 🙂) ) nhưng hắn biết cậu đang không thoải mái nên hắn quyết định mở đài radio lên,lặng lẽ dò kênh rồi tiếp tục lái xe.

    Khi chắc chắn Katsuki đã yên lặng,Izuku quay đầu lại,tiếp tục cuộc hội thoại còn dang dở của cậu và Katzuku:

    -Không phải con rất háo hức cho chuyến đi sao con yêu?

    -Nhưng con không nghĩ sẽ bị tắc đường...

    -Nghe mẹ nè-Izuku nở một nụ cười hiền dịu- Bố con là một người đàn ông mạnh mẽ,kiên cường,khát khao chiến thắng và không bao giờ bỏ cuộc.Con đã có hai yếu tố trên rồi,không lẽ con sẵn sàng bỏ cuộc,chấp nhận thua kém bố sao?Con sẽ chấp nhận thất bại trong cuộc đấu tranh để giành lấy điều mình muốn sao?Co-

    -Ờ anh có tin buồn đây-Katsuki cắt ngang bài diễn thuyết cảm động khó hiểu không phù hợp với đầu óc non nớt của đứa trẻ 4 tuổi của Izuku (mặc dù hắn đã rất khoái chí khi nghe vợ tâng bốc mình lên tận mây xanh)-Hôm nay cũng là một ngày đẹp trời cho đám công nhân ngu ngốc sửa đường tắt và đường vòng thì tắc nghẽn- như em đang thấy.

    Hắn chỉ về phía trước,nơi có hàng trăm..à không hàng nghìn xe cộ nhung nhúc trên một con đường hẹp và dài.Izuku đã định lườm Katsuki một cái lúc hắn chặn họng cậu,nhưng đôi mắt lục bảo của cậu liền mở to ra vì sốc khi thấy cảnh tượng kinh hoàng trước mặt.

    -C..chuyện quái gì đang diễn ra vậy???

    -Ờ,đúng như em nói,hôm nay quả là một ngày đẹp trời để lũ tiện nhân này đi chơi- Hắn nói,có chút trách móc-Thật thú vị khi em và đám người này có chung một suy nghĩ.

    Và thế là gia đình Bakugo rơi vào im lặng.Trong xe không có tiếng động nào,chỉ còn chiếc đài radio vẫn vang vọng giọng nói của người phát thanh viên.Hôm nay là một ngày đặc biệt khi có nhiều "kì tích" đã xảy ra : Bakugo Katsuki hủy bỏ kế hoạch "thịt thỏ",Bakugo (Midoriya) Izuku đã có hai chữ bỏ cuộc trong từ điển,Bakugo Katzuku không còn hứng thú gì với công viên nữa,Bakugo Izuki lần đầu biết chửi thề "Khốn kiếp" khi thấy đường tắc liên tục.

    Đến 2 giờ sáng họ mới về đến nhà trong tình trạng mệt mỏi và đói cồn cào.Họ quyết định ăn bánh kẹo thay cơm để chống đói.Thế là thêm một "kì tích" nữa xảy ra!

    Hôm đó là ngày vô cùng đặc biệt,nhưng cũng là ngày xui xẻo nhất đời họ.
     
    [Bakudeku] Gia Đình Vui Vẻ
    #3


    -Bố mẹ ơi,con được sinh ra như thế nào vậy?

    Đây rồi!Câu hỏi của thế kỉ!Một câu hỏi huyền thoại mà đứa trẻ nào cũng phải hỏi bố mẹ cho bằng được và bậc phụ huynh nào cũng điên đầu vì nó.Đó không phải là câu hỏi không có câu trả lời,thậm chí cha mẹ biết tỏng câu trả lời đó là gì rồi,nhưng họ không thể giải đáp chính xác và trung thực cho con cái họ,bởi vì câu trả lời không phù hợp với trẻ con và chúng còn quá nhỏ để có thể biết điều đó.

    Katsuki và Izuku biết ngày này kiểu gì cũng sẽ đến,nhưng họ không ngờ nó lại đến sớm đến như vậy,nhất là khi đứa trẻ trước mặt họ là cậu bé Katzuku 4 tuổi tính cách đa nghi,lại còn sở hữu bộ óc thông minh,sáng lạng hơn hẳn so với những đứa trẻ khác.Ý tôi là,làm gì có cậu hay cô nhóc nào mới lên 4 mà đã biết giải toán lập phương trình rồi chứ!

    Katzuku chớp chớp đôi mắt xếch lục bảo của nó,ngước nhìn đấng sinh thành trước mặt nó với hi vọng sẽ nhận được câu trả lời thích đáng.Nó hỏi một câu rất ngắn gọn,thế nhưng điều đó lại làm người con trai tóc xanh rêu toát mồ hôi hột để nghĩ cách đối phó với đứa con yêu quái của cậu.Izuku vò đầu,cố gắng sử dụng hết chất xám để trả lời Katzuku một cách logic,sao cho vừa che đậy được sự thật vừa qua mặt được cậu bé.Cậu cũng chẳng muốn nói dối đâu,nhưng nếu cậu nói sự thật,không khéo con trai cậu mất đi tuổi thơ mất!

    Đang chìm trong hàng đống suy nghĩ miên man thì cậu bắt gặp ngay cái dáng vẻ thản nhiên đọc báo "Anh Hùng",uống tách cà phê của Katsuki như chưa có chuyện gì xảy ra.Cậu liếc nhìn hắn,đá vào chân hắn một cái rồi hất đầu về phía Katzuku ý muốn hắn trả lời câu hỏi của thằng con quý tử của hắn,một cách hợp lí và đương nhiên,hắn không được kể hết sự thật.

    Katsuki tặc lưỡi.Hắn chúa ghét việc nói dối trẻ con về cách chúng nó được sinh ra.Trẻ con xứng đáng được biết hết sự thật chứ không phải nghe cha mẹ chúng nó xạo "một con cò đã đưa con đến gia đình của chúng ta" hay "bố mẹ nhặt được con trên đường".Việc đ*o gì hắn phải đi lừa lọc nhóc con Katzuku chứ,nói hết ra rằng hắn đã ch*ch mẹ nó rồi đẻ ra nó có phải nhanh hơn không!

    Trong đầu hắn nghĩ vậy chứ hắn cũng kiêng nể Izuku mà trả lời bản sao của hắn và cậu.Hắn rất thông minh và bá đạo,đúng thế,nhưng hắn cũng chẳng muốn tiêu hao nơ-ron để trả lời câu hỏi mà CHẮC CHẮN ĐỨA TRẺ NÀO CŨNG HỎI.Vì thế hắn đáp đại:

    -Tao nhặt mày ngoài bãi rác.

    Izuku đập tay lên trán,thở một hơi rõ dài tràn ngập sự thất vọng.Katzuku thì đương nhiên sẽ không tin rồi.Nó hừ mũi:

    -Xạo.Làm gì có chuyện ông nhặt được một đứa trẻ ở ngoài bãi rác mà giống ông y như đúc chứ.

    Katsuki biết tỏng Katzuku sẽ không tin.Thậm chí hắn còn biết rõ nó sẽ trả lời như thế.Nhưng như tôi đã nói thì hắn không hề muốn phung phí nơ-ron cho một đứa nhóc,vì vậy hắn mặc kệ nó,nó tin hay không là việc của nó,hắn cóc quan tâm.

    Katsuki cóc quan tâm nhưng vợ hắn thì có.Izuku trừng mắt nhìn hắn ý cảnh báo rồi lại hất đầu về phía đứa con trai yêu dấu của cậu.Ý cậu là hãy cho nó một câu trả lời hợp lí hơn,hắn biết,nhưng hắn chọn im lặng thay vì trả lời.Hắn không muốn nói dối trẻ con.Hắn ghét điều đó.

    Izuku bất lực trước sự cứng đầu của Katsuki mà thở dài,lắc đầu ngao ngán.Cậu đành phải tự thân vận động vậy.Nhưng khổ nỗi,trong suốt thời gian hắn đối phó với cậu con trai,cậu không nghĩ ra được câu trả lời nào ra hồn cả!Thế là cậu quỳ xuống,xoa xoa quả đầu sầu riêng của Katzuku,mỉm cười dịu dàng:

    -Con chịu khó đợi đến ngày mai nhé,bố mẹ sẽ có câu trả lời cho con.

    May mà Katzuku "tha bổng" cho cậu,chỉ đáp hai tiếng "vâng ạ" rồi chạy lon ton về phòng.Nếu nó còn thắc mắc thêm thì cậu cũng không biết phải đáp lại nó ra sao nữa!Cậu thở phào nhẹ nhõm.Katzuku hỏi câu hỏi "huyền thoại" đúng ngày nghỉ của hắn và cậu,vì thế cậu quyết định tận dụng thời gian nghỉ ngơi ít ỏi còn lại để nghĩ ngợi về câu trả lời cho cái câu hỏi đó.

    Đương nhiên là Izuku sẽ không nghĩ một mình rồi,phải có người nghĩ cùng cậu chứ.

    -Deku chết tiệt,em kéo anh về phòng ngủ làm gì??-Katsuki,sau khi bị cậu túm cổ áo lôi xềnh xệch về phòng,đã dùng hết sự kiên nhẫn của mình để không đè cậu ra hấp diêm cho bõ tức vì tội kéo lê hắn như một món đồ nhưng vẫn không giấu được sự bực bội mà gầm gừ.

    -Lúc nãy anh trả lời con trai anh tệ hại lắm đó,Kacchan.-Cậu làm khuôn mặt nghiêm trọng,trách móc hắn.

    -Vậy em muốn anh nói hết sự thật là chúng ta đã ch*ch nhau ra nó hả?Hay bây giờ quay clip cho nhóc Katzuku xem nó và Izuki được sinh ra như thế nào nhỉ?-Hắn cười hiểm độc,cố tình sáp gần khuôn mặt của cậu,tay thì..ờm..để đâu chắc độc giả cũng biết rồi đấy🙂>)Cho dù hắn hay làm thế với cậu,thậm chí từ năm cấp 3 rồi,nhưng cậu không thể nào quen nổi.

    Đến bây giờ đã có hai đứa con,cậu vẫn ngại ngùng,khuôn mặt cậu không còn nghiêm trọng nữa mà ửng đỏ cả lên.Cậu cuống quýt đẩy người hắn ra,quay mặt đi để che giấu vệt đỏ trên mặt mình,lắp bắp:

    -Ý..ý em không phải như thế!Ý em là..chúng ta nên tìm một câu trả lời logic mà khiến Katzuku tin ngay lập tức á!

    -Vậy nói hết sự thật thì không logic à?

    -Logic và khiến Katzuku tin,miễn không phải sự thật!

    -Đố em nghĩ được một lí do nào thích hợp để qua mặt thằng nhãi đó đấy.

    -Chính vì vậy em mới cần sự trợ giúp của anh Kacchan!Nếu là Izuki hỏi thì chúng ta đã không phải nghĩ ngợi thế này đâu!

    -Ai bảo em sinh nó ra đã thông minh y hệt người chồng đẹp trai của em.

    -...-Izuku nín thinh trước sự tự luyến của Katsuki.

    May mắn cho cậu,hắn kiêu ngạo thì kiêu ngạo thật nhưng hắn không tự luyến lâu.Hắn khoanh tay khoanh chân lại,hỏi:

    -Bây giờ em tính trả lời nó thế nào?

    -Em không biết nữa..khó nghĩ quá...

    -Ờ oke nghĩ tiếp đi anh đi ngủ đây-Nói rồi hắn nằm "bịch" một cái xuống giường và ngủ.

    Phản xạ hắn vốn đã nhanh rồi mà cách hắn nằm ngủ còn lẹ hơn đến mức cậu chưa kịp phàn nàn gì hắn đã ngáy o o.Cậu chỉ biết trố mắt nhìn hắn ngủ.Cậu thở dài.Nói thật thì cậu bất lực rồi.Cậu biết Katsuki không thích việc tiêu hao chất xám cho câu hỏi của trẻ con,thậm chí còn biết rõ,nhưng cậu đã hi vọng rằng hắn sẽ thực hiện tốt bổn phận của một người cha bằng cách giải đáp thắc mắc của đứa trẻ,tất nhiên không phải phá hoại tuổi thơ của nó.Ấy vậy mà như một đứa trẻ to xác,hắn cứng đầu,nhất quyết chống đối lại cậu.

    Mải mê suy nghĩ về sự bảo thủ của Katsuki và câu trả lời cho câu hỏi của Katzuku,cậu lim dim đôi mắt rồi gục xuống lúc nào không hay.Và thế là cả đêm họ..à không nói đúng hơn là cậu không thể nghĩ ra được một câu trả lời thích đáng cho thắc mắc của đứa con 4 tuổi của họ.

    Sáng hôm sau,đúng như Izuku lo sợ,Katzuku bước vào phòng của Katsuki và cậu.Cậu đã chuẩn bị sẵn tinh thần và nghĩ ra cái cớ để xin gia hạn rồi.Katzuku có hỏi,đúng vậy,nhưng không phải cậu mà cậu nghĩ là nó sẽ hỏi.

    -Mẹ ơi-Nó chớp mắt-Sáng nay chú Kirishima có qua nhà mình nhưng bố mẹ ngủ say quá,con không muốn đánh thức bố mẹ dậy.Con hỏi chú ấy câu hỏi hôm qua con hỏi mẹ,chú ấy bảo bố mẹ "phịch" nhau ra con.Có phải vậy không ạ?

    Izuku mở to hai mắt,đầy bàng hoàng và kinh ngạc.Đôi môi cậu hé mở nhưng không nói nên lời.Khi đã bình tĩnh lại một chút,cậu nắm lấy đôi vai bé nhỏ của Katzuku,cố gắng mỉm cười:

    -Chú Kirishima...có nói vậy với con à?

    -Vâng ạ.Chú ấy còn định nghĩa cho con "phịch" là gì nữa.Chú ấy giảng chi tiết và dễ hiểu lắm mẹ!

    Katzuku vừa cười tươi vừa kể lại sự việc.Thế nhưng nụ cười đó càng rạng rỡ bao nhiêu thì sắc mặt cậu càng tái xanh bấy nhiêu.Nhưng lần này cậu không hoảng hồn nữa.Cậu mỉm cười thánh thiện,nếu ai tinh ý sẽ nhận ra nó không thánh thiện như bạn nghĩ.

    -Kacchan,anh nghĩ thế nào?

    -Anh sẽ đồ sát nó-Katsuki,không biết đã dậy từ bao giờ,nghiến răng ken két,một tay đấm vào lòng bàn tay còn lại-Cho dù anh đéo quan tâm đến việc nhãi con Katzuku biết về chuyện này nhưng việc nó mặc kệ nỗi lo lắng của vợ anh mà kể hết thì nó xứng đáng bị bài trừ.

    -Đừng Kacchan,cậu ấy là người anh em thiện lành của anh mà-Izuku nói,bỗng cậu nở một nụ cười tỏa nắng-Bình thường thì em sẽ nói thế nhưng hôm nay em ủng hộ anh.Anh đi vui vẻ Kacchan,em yêu anh.

    Hôm đó là thứ Hai và cũng là một ngày lí tưởng để tổ chức một đám tang.
     
    [Bakudeku] Gia Đình Vui Vẻ
    #4


    Gia đình Bakugo đã chào đón một thành viên mới.

    Thực ra cả nhà không có ai tính tới chuyện này cả.Lần cuối Katsuki đè Izuku ra chỉ khoảng 2 tháng trước mà thôi,cùng lắm thì cậu cũng mang thai được 2 tháng.Vậy chắc các bạn đang thắc mắc vì sao trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó mà gia đình họ đã có thêm thành viên mới đúng không?

    Chuyện là vài tiếng trước,khi Katsuki dắt Izuku đi siêu thị mua chút thức ăn thì Izuku va vào phải một người phụ nữ khiến người phụ nữ đó bị kích hoạt quirk của mình.Không hiểu thế nào mà cậu không va vào ai đó khác thôi mà lại va vào đúng người có khả năng "đỡ đẻ".Thế là bỗng nhiên cái bụng của cậu phình to ra và BÙM!Một em bé ra đời.

    Tất cả mọi người xung quanh trố mắt nhìn cậu,há hốc mồm ra vì sốc.Katsuki cũng không phải ngoại lệ.Hắn nhìn chằm chằm vào đứa bé đang nằm ngủ ngon lành trên tay cậu,khuôn mặt thể hiện rõ sự choáng ngợp.Hắn sốc đến mức không nói nên lời,quay qua nhìn cậu đầy bối rối.

    -Đừng nhìn em thế.Em còn không biết mình đang mang thai!!-Cậu chưa khỏi bất ngờ mà đáp hắn.

    Anh hùng số Hai chưa bao giờ gặp tình huống nào kì quái như tình huống này cả.Hắn đã gặp vô vàn chuyện lạ có thật và hắn cũng đã quá quen với chúng rồi.Đến cả chuyện con chó biết bay hắn cũng không thấy lạ.Nhưng CMN cái chuyện đang đi siêu thị yên ổn thì tự nhiên đùng một cái vợ mình đẻ con và không hề hay biết nó đã có thai thì quá sức tưởng tượng với hắn rồi!

    Cũng may mà năng lực của người phụ nữ đó làm cho đứa bé bay ra khỏi bụng cậu rồi rơi "bịch" một cái xuống vòng tay của cậu(bonus thêm một cái chăn để bọc),chứ đứa bé mà được sinh ra từ chỗ "ấy" thì hắn xin phép được rời khỏi thế gian.

    -Đm đéo mua đồ ăn đồ uống gì nữa!Về nhà!-Katsuki gắt,mạnh bạo đặt Izuku đang bế trên tay đứa nhỏ vào bên trong chiếc xe đẩy trống rỗng rồi sử dụng quirk của mình mà phóng đi với tốc độ tỉ lệ nghịch với não của tôi khi giáo viên bảo còn năm phút nữa thu bài trước sự hiếu kì của đám đông.Hắn cùng cậu và đứa bé bỏ đi để lại anh nhân viên siêu thị nhẹ nhàng hét : "Anh gì gì đó ơi cái xe đẩy đó là của siêu thị mà!!!!"

    Hiện tại thì gia đình Bakugo đang ngồi bao quanh thành giường,nhìn chăm chú vào sinh linh trước mặt.Khi Katsuki và Izuku bế đứa bé về,Katzuku và Izuki đã chạy toán loạn khắp nhà vì hết hồn khi biết đứa nhỏ đó lại chính là em ruột của chúng.Bây giờ chúng không còn sợ hãi nữa,thay vào đó là sự tò mò.Izuki hết nhìn em bé rồi lại nhìn mẹ nó,ngơ ngác:

    -Mama ơi,em ấy tên là gì ạ?

    -Mama và papa vẫn chưa nghĩ ra.Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ bé con ạ-Izuku cười nhẹ,tay cậu dịu dàng xoa cái đầu súp lơ nhỏ bé của nó.

    -Đúng rồi,tao và mẹ mày còn không biết nó là đực hay cái..ĐỜ MỜ TAO VÀ MẸ MÀY CHƯA BIẾT NÓ LÀ ĐỰC HAY CÁI!!!!!

    -Ờ NHỈ EM QUÊN!!!!

    Hét lên xong,Izuku tức tốc chạy về phía đứa bé,vội vã lật cái vỏ bọc ra.Cậu nhìn chăm chú vào đứa nhỏ,sau khi có kết quả,cậu mỉm cười tuyên bố:

    -Là con gái nha.

    Ngay khi cậu vừa dứt lời,Katsuki lộ rõ vẻ sung sướng mà nhảy lên bàn,múa điệu "múa quạt" mà hắn mới biết qua chương trình truyền hình "Khám phá đất nước Việt Nam".Riêng hai đứa trẻ thì không hiểu mô tê gì cả,chúng nghiêng đầu sang một bên,ngơ ngác đồng thanh:

    -Con gái là cái gì ạ?

    Đến đây thì Katsuki không múa quạt nữa.Hắn đơ đứng một lúc rồi cau mày nhìn hai đứa trẻ,hỏi:

    -Tụi mày hỏi thật đấy hả?

    -Đương nhiên rồi ông già-Katzuku thản nhiên đáp- Ông nghĩ tụi tôi gặp cái thứ gọi là "con gái" đó rồi hả?

    -Bộ ở trường tụi mày không gặp đứa nào khác giống với tụi mày hả?

    -Toàn con trai cả mà.

    -Rồi cả giáo viên dạy tụi mày cũng là đực rựa à??

    -Tất nhiên rồi.

    Nghe xong cuộc hội thoại của hai bố con nhà Bakugo mà không chỉ Katsuki,Izuku cũng khô héo lời luôn.Cậu không biết làm gì hơn ngoài cười trừ và cầm trên tay chiếc khăn để lau mồ hôi.

    Katzuku và Izuki nghiêng đầu sang một bên,không thể hiểu vì sao bố mẹ chúng lại có biểu cảm như vậy.

    Katzuku quay đầu sang nhìn Katsuki,thắc mắc:

    -Ông già,chuyện đó thì ảnh hưởng gì đến tụi tôi chứ?

    -Rất ảnh hưởng là đằng khác.Em trai mày có thể bị mang thai còn mày có thể làm cho những đứa khác mang thai,bao gồm cả em mày nữa.

    Nghe đến đó,Izuki co rúm người lại,giữ khoảng cách nhất định với anh trai,đôi mắt to tròn của nó bắt đầu rơm rớm nước mắt.Hai tay nó ôm trọn lấy thân thể,sụt sịt:

    -Onii-chan...đừng làm em có thai mà...hức hức...

    Katzuku sốc khi thấy đứa em trai bé bỏng đáng yêu của mình đang cố xa lánh mình.Khuôn mặt nó thể hiện rõ sự đau khổ,nó càng tiến gần thì Izuki càng cố trốn tránh nó.Mà không chỉ trốn tránh,Izuki vừa khóc vừa đạp nó.Thế là khuôn mặt nó trở nên tối sầm,không biết do quirk của nó vừa bộc lộ hay nó vừa được buff sức mạnh nhưng bỗng nhiên căn nhà bị rung lắc mạnh như có động đất,mọi thứ xung quanh chao đảo : bàn sập,ghế đổ,hay cả cốc cà phê Katsuki vừa pha để ăn mừng vụ có thêm đứa nữa không cánh mà bay (theo nghĩa đen).

    Izuku hoảng hồn,chạy ra ôm đứa nhỏ đang khóc toáng lên,vừa dỗ dành nó vừa cố gắng khuyên Katzuku bình tĩnh lại.Nhưng nó nào có nghe,một khi ai đã làm đứa em sinh đôi dễ thương của nó rời xa nó thì nó sẽ đồ sát người đó đến khi nào em nó trở lại với nó mới thôi.Nó trừng mắt Katsuki với ánh nhìn viên đạn,hai tay để ra đằng sau theo Naruto style,chuẩn bị phóng vào để trừng trị ông bố tội đồ trước mặt.

    -Izuki!!Con hãy bảo anh con dừng lại đi không bố con "ngủm" luôn tại đây đó!!-Izuku tay ôm đứa bé,ánh mắt cầu cứu hướng về phía Izuki.

    -Ê ê Deku em lại khinh thường anh quá đó!!-Katsuki vừa thản nhiên ngồi trên sàn liền bật dậy,hét lên đầy bức xúc.

    -Anh im đi,em còn chưa tính sổ anh vụ anh dạy con linh tinh đâu đấy nhá-Cậu lườm nguýt hắn một cái làm cho bản tính sợ vợ (mà đàn ông ai cũng có) trong hắn nổi lên.Hắn liền im bặt,ngồi ngoan như một con cún và không bình luận gì thêm.

    Izuki dùng cái tay bé nhỏ của nó bám víu lấy chiếc bàn để tránh bị bay ra ngoài trước cơn thịnh nộ của ông anh,đôi mắt ánh lên rõ sự sợ hãi.Nó run lẩy bẩy,chậm rãi bước tới gần Katzuku,lí nhí:

    -O..onii-chan...dừng lại đi...

    -Nói to lên Izuki anh con không làm con mang thai được đâuuuu

    -ONII-CHAN DỪNG LẠI!!

    Ngay tức thì,chiếc bàn (không hiểu sao) trở về trạng thái ban đầu,chiếc ghế (không hiểu sao) liền đứng dậy và về vị trí cũ,cốc cà phê của Katsuki vừa bay ra ngoài (không hiểu sao) quay vào bên trong và ở yên vị trên chiếc bàn.Quang cảnh trở nên yên bình đến lạ,cứ như trận "động đất" vừa rồi chỉ là ảo giác còn thực tế thì chưa có chuyện gì xảy ra cả.

    Izuku cầm lấy chiếc khăn và lau mồ hôi sau nỗ lực bảo vệ đứa nhỏ và "chống chọi" lại Katzuku.Cậu thở phào nhẹ nhõm khi thấy cô bé không hề hấn hay khóc lóc gì cả,không những thế nó còn cười khanh khách nữa.Cậu mỉm cười,tay ôm chặt lấy nó rồi xoa nhẹ cái đầu trọc nhỏ xíu của nó.Katsuki thấy cảnh tượng đẹp quá liền chạy đi lấy cái máy ảnh rồi bấm lia lịa,trông hắn vẫn cục súc nhưng chắc chắn trong lòng rất hạnh phúc.Còn Katzuku đang dỗ dành Izuki vẫn còn sợ hãi sau trận địa chấn nó gây ra,trong lòng đã nguôi ngoai vì nó lại được lại gần đứa em đáng yêu của nó và thỏa mãn cái máu brocon của nó.

    Đứa bé nằm trong vòng tay ấm áp của Izuku đã say trong giấc ngủ.Cậu ngắm nhìn thiên sứ của cậu,mỉm cười nói với nó :

    -Sinh ra khi chỉ mới 2 tháng,vừa về nhà đã chịu một trận động đất từ anh hai con,lại còn vừa hết động đất xong đã cười như không có chuyện gì xảy ra nữa.Con có biết con đặc biệt lắm không?-Cậu nhẹ nhàng áp mũi cậu với mũi cô nhóc tạo nên một hình ảnh dễ thương hết mức khiến Katsuki không kìm nén được mà chụp vài chục bức.

    Bỗng đầu Katsuki lóe lên một ý tưởng.

    -Con bé đặc biệt đến vậy..thì tên nó cũng phải đặc biệt!-Hắn nhìn vào đứa bé-Katsumi!Đó sẽ là tên của mày đó nhóc con!

    -Tôi thì chả thấy có gì đặc biệt cả.-Katzuku xen ngang-Tên của nó chỉ đơn thuần là tên của ông và họ cũ của mẹ kết hợp lại với nhau thôi,khác gì bọn tôi đâu.

    -Thì chúng mày là con tao với vợ tao nên đương nhiên tên phải đặc biệt rồi.Tuy chúng mày không có tuổi thơ dữ dội như em gái tụi mày.

    Izuku cười khúc khích trước câu trả lời bá đạo của Katsuki.Cậu nhìn hắn,vui vẻ nói:

    -Đó là một cái tên hay đó,Kacchan.

    -Đương nhiên rồi-Hắn cười-Chồng em thì phải đặt tên hay chứ.

    Gia đình Bakugo cười một tràng to tràn ngập hạnh phúc.Vậy là các vấn đề khó đã giải quyết xong.Khi cô bé Katsumi vẫn ở trong gia đình,chắc chắn sau này sẽ còn nhiều vấn đề nan giải nữa tới thăm nhà nhưng thôi,chúc cả năm thành viên trong gia đình Bakugo hạnh phúc mãi mãi về sau.

    À khoan,còn một vấn đề nữa.Katsuki phải làm thế nào để trả cái xe đẩy siêu thị về vị trí cũ của nó mà không phải lên phường đây?
     
    [Bakudeku] Gia Đình Vui Vẻ
    #5


    Khi số phận hai con người được đưa đẩy với nhau,họ sẽ kết mối duyên ấy nên duyên vợ chồng.

    Một khi đã là vợ chồng, họ sẽ được tận hưởng cuộc sống hôn nhân hạnh phúc như bao đôi vợ chồng khác.

    Nhưng song song với niềm hạnh phúc ấy sẽ là sự bất hòa giữa đôi bên.

    Vợ chồng ấy mà, ai mà chẳng có lúc cãi nhau.

    Đâu phải cái gì họ cũng hài lòng ở nhau đâu.

    Không cãi thì nào có phải vợ chồng.

    Vợ chồng Bakugo cũng vậy thôi ,họ cãi nhau phải gọi là như cơm bữa, tuy vậy những câu chuyện họ cãi thường như...bữa cơm.

    Và lần này cũng không khác những lần trước là bao.

    -Deku , anh đã bảo là nấu cà ri cơ mà,sao em cứ kiên quyết nấu Katsudon vậy?

    -Thì bởi nó ngon.

    - Ai chả biết nó ngon, nhưng ăn mấy ngày liền rồi em không thấy chán hả?

    - Vợ anh mãi mới nấu được một món ngon là Katsudon anh không khen thì thôi, đằng này lại còn đi chê bai người ta.

    Dỗi vl.

    - Nhưng vấn đề chính ở đây là em nấu món này ba ngày liên tiếp làm anh ngấy đến tận cổ rồi , chuyển sang món khác không được sao ?

    - Anh không thích ăn thì tự đi mà vào bếp nấu cà ri.

    Anh hay tự nhận mình là đầu bếp số một thế giới cơ mà.

    - Thế đứa nào ba ngày trước đá anh ra khỏi căn bếp rồi đòi nấu ăn?

    Đến đây , Izuku bắt đầu cứng họng nhưng vẫn cố cãi :

    - L..là em , nhưng mà do từ trước đến giờ anh luôn than phiền em vô dụng , lười nhác ,việc gì cũng đến tay anh hết nên em mới muốn nấu ăn phụ anh chứ bộ...

    - Tại em vô dụng, lười nhác, ăn hại , ngu ngốc , đần độn, hậu đậu quá nên anh vẫn làm hết việc nhà còn gì, có kêu em ra làm đâu.

    -N..này!

    Xúc phạm người ta quá đó Kacchan!

    - Rồi sao?

    Anh nói có sai không?

    -Urgh......-Cậu nghiến răng- Ít nhất em không bị các anh hùng khác ghét bởi cái mặt cau có như khỉ đột của anh!

    Nghe người vợ yêu quý xúc phạm mình như vậy, Katsuki đâm quạu.

    Hắn gầm gừ,đập mạnh hai tay lên bàn ăn,quát :

    - Cái gì cơ?

    Em vừa nói cái gì cơ hả đồ mọt sách chết tiệt?

    -Em kêu anh là khỉ đột đấy,đồ bakacchan!

    - Izuku không ngần ngại gì mà nhắc lại.

    -Ờ đấy,anh là khỉ đột đấy!

    Vẫn đỡ hơn con heo lười đã ăn lắm còn nhờ rửa có cái bát cũng làm vỡ được!

    -Ít ra em không hùng hổ đòi sửa trần nhà mà làm cháy luôn cả bóng đèn!

    Và thế là họ cứ thi nhau đào bới tất cả những tội lỗi mà họ đã gây ra trong quá khứ,đến cả chuyện từ đời tàm hoánh nào rồi cũng lôi ra,tất cả chỉ bắt đầu từ việc Izuku không nấu món cà ri.

    Bản thân hai đứa con nhỏ của họ đã quá quen với cảnh này rồi,vì vậy khi mà bố mẹ tụi nhỏ cãi nhau trong bữa ăn như vậy,chúng chỉ lặng lẽ ngồi ăn.

    Cô bé Katsumi ban đầu có khóc toáng lên khi thấy bố mẹ mình cãi nhau, nhưng sau khi chứng kiến cảnh tương ấy đến mòn cả con mắt rồi thì nó cũng coi điều đó là hiển nhiên,không thèm khóc nữa.

    Katsuki và Izuku cãi nhau thường khá lâu,lần này cũng vậy,khi đã cãi xong xuôi thì bàn ăn đã sạch bách, không còn một cái bát đĩa nào nữa.

    - Nè Katzuku!

    - Izuku gọi lớn - Bố mẹ đã ăn gì đâu mà con đã dọn sạch bát đũa vậy?

    Katzuku từ trên tầng 2 lật đật đi xuống, đôi mắt đỏ rực chán chường nhìn bố mẹ nó :

    - Mẹ với ông già cứ cãi nhau đến quên cả ăn nên bọn con ăn hết cơm cho hai người biết thế nào là cơn đói.

    Nói xong, nó lại quay ngoắt đi lên trên tầng để lại đôi vợ chồng trẻ nhìn nhau đầy bối rối.

    Với một người sống nề nếp như Katsuki thì không ăn không được,hắn liền chạy ra kiểm tra xem tủ lạnh có còn gì để ăn không.

    Nhưng tủ lạnh trống rỗng.

    Katsuki gầm gừ :

    - Thằng lỏi này, chả biết giống ai mà hốc lắm thế, sạch bách cả tủ lạnh luôn rồi này.

    - Thực ra chuyện này lỗi do em, em tính ăn hết bữa hôm nay rồi để mai đi mua thức ăn một thể, ai ngờ thằng con mình nó lại chơi xấu như vậy chứ...

    Katsuki lấy tay bóp thái dương cho đỡ nhức đầu, hắn thở một hơi rõ dài trước sự khốn nạn của thằng con.

    Chưa kịp thở thêm hơi nữa thì tiếng từ cái bộ đàm phát ra : "Alo alo anh hùng Dynamight cùng với anh hùng Deku đề nghị có mặt ở tọa độ XY-69.

    Xin nhắc lại, anh hùng Dynamight.."

    - BỐ MÀY BIẾT RỒI!

    Hắn giận dữ hét vào trong bộ đàm rồi quẳng nó vào một xó.

    Izuku nhìn hắn,cười trừ :

    - Hay là bây giờ cứ đi bắt tội phạm đã.. sau đó em với anh ra ngoài ăn hàng ha?

    Katsuki cũng không nghĩ ngợi gì nhiều mà gật đầu đồng ý luôn.

    Đằng nào nhà cũng chẳng còn gì cho hắn nấu nữa nên chỉ còn nước ra hàng ăn.

    Hắn tự nhủ phải tống lẹ thằng cha tội phạm vào tù rồi còn đi ăn chứ hắn đói quá rồi.

    Nhưng Katsuki không lường trước được việc gã tội phạm là một gã khó nhằn .

    Siêu năng lực của gã đó là tạo ra một chiều không gian khác nhằm nhốt người vào, muốn thoát ra thì chỉ có cách giải câu đố trong đó.

    Trong lúc sơ suất,gã ta nhanh chóng nhốt cặp đôi Katsuki và Izuku vào trong một chiều không gian.

    Mấy cái câu đố hay thử thách tuổi gì làm khó hắn và cậu, nhưng đó là khi họ bình thường còn bây giờ bụng đói cồn cào, tâm trạng đâu mà giải đố nữa !

    Thật may làm sao khi cuối cùng họ vẫn có thể thoát được, và càng may mắn hơn nữa khi các siêu anh hùng khác đã đến để áp giải tên tội phạm.

    Song, khi bắt được gã tội phạm, lúc đó đã là 12h đêm và không còn bất kì hàng quán nào mở để cho cặp vợ chồng anh hùng ấy ăn tối nữa.

    Nhưng dường như may mắn vẫn luôn mỉm cười với họ, bởi trong lúc tuyệt vọng, hai người họ đã tìm thấy một tiệm ăn Katsudon mở xuyên đêm.

    Họ liền lập tức xông vào như xe tăng húc dinh độc lập, gọi ngay hai suất Katsudon loại đắt nhất.

    Katsuki hoàn toàn không quan tâm đến việc hắn đã ăn món này bao nhiêu lần, bởi thứ hắn cần nhất lúc này là đồ ăn, và chỉ cần nó là đồ ăn thôi thì lòng lợn chấm sữa hắn cũng ăn hết.

    Nói vậy thôi chứ bây giờ có cho hắn cũng chả buồn liếc đâu.

    Cuộc cãi vã của hai vợ chồng Bakugo bắt đầu từ món Katsudon, và kết thúc cũng từ món Katsudon.

    Sau cùng thì,cho dù cãi vã bao nhiêu lần với lí do ngớ ngẩn đến đâu đi chăng nữa, họ vẫn mãi là cặp vợ chồng hạnh phúc mà, đúng không?

    -------------------

    Ờm thì.........tui đã quay lại đây 😀 Tui biết chả ai quan tâm hay còn nhớ gì đến tui nhưng mà sau cùng tui vẫn quay lại và viết tiếp câu chuyện vì tình yêu với cặp đôi máu chó này 🙂)) Nói thật chứ tui đã định viết và đăng truyện từ tầm 4 tháng trước cơ nhưng mà tự nhiên hola yêu cầu mua gói prenium mới có thể vào watt thoải mái được và thế là tui không thể nào vào nổi watt trên máy tính nữa.

    Tiền thì mình làm gì có đâu mà mua gói prenium ;-; Cơ mà đm wattpad chả hiểu sao cập nhật lỗi tùm lum, muốn vào cũng phải xài hola nữa .

    Và hên vl khi mà tui phát hiện ra cái máy tính cũ của tui có thể xài wattpad mà không cần hola 😀 thế là tui có thể viết tiếp truyện rồi ( mặc dù không ai quan tâm đến tui nhưng thôi kệ =))))

    Chào thân ái tất cả những ai đang đọc truyện này nha 😀
     
    [Bakudeku] Gia Đình Vui Vẻ
    #6


    - Đứa nào đã làm chuyện tày trời này?

    Izuku nghiêm giọng hỏi, tay cầm cái chổi chỉ vào hai đứa nhỏ đang quỳ gối khóc sụt sịt trước mặt.

    Nhưng không một đứa nào trả lời.

    - Mẹ hỏi lại, rốt cuộc đứa nào đã làm vỡ cái đĩa All Might phiên bản giới hạn của mẹ??

    Izuku không giữ được bình tĩnh mà quát lớn làm cho hai cậu bé giật bắn mình.

    Izuki liền gào toáng lên khóc nức nở, Katzuku vẫn cố mà không khóc, nhưng không khỏi run rẩy như cầy sấy.

    Đối với hai đứa trẻ..à không, đối với tất cả mọi người trên thế giới này, thì chuyện Izuku tức giận phải nói gần như là bất khả thi, bởi cậu quá đỗi hiền dịu, ân cần, bị Katsuki cho ăn chửi thường xuyên mà vẫn vui vẻ không quạu.

    Chẳng ai có thể tưởng tượng nổi cậu cáu sẽ như thế nào.

    Vậy mà bây giờ đây, việc gần như là bất khả thi ấy đã xảy ra.

    Izuku đang nổi trận lôi đình, không những thế, còn là với Bakugo Katzuku và Bakugo Izuki - hai đứa con trai mà cậu yêu thương hết mực.

    - Không đứa nào khai, mẹ sẽ đập cả hai đứa luôn !

    Lời tuyên bố của Izuku buộc hai đứa nhỏ không thể nào im lặng được nữa.

    Katzuku tính lên tiếng,nhưng Izuki đã nhanh nhẹn hơn mà khai báo trước :

    - Mama ơi, là con...Con đã làm vỡ cái đĩa yêu thích của mama..

    Nếu có đánh xin hãy đánh con, đừng có đánh anh Katzuku, anh ấy không có làm gì hết!

    - Mày nói cái gì vậy Izuki?

    Tao mới là đứa làm vỡ đĩa của mẹ.

    Đó hoàn toàn không phải lỗi của mày!

    - Oniichan, anh không có lỗi gì hết, tất cả là lỗi của em, anh không cần phải nhận đâu!

    - Mày mới là đứa không cần phải nhận ấy.

    Lỗi tao, tao nhận, ai cho mày nhận mà nhận??

    - Lỗi em sao oniichan cứ giành thế hức hức...

    - Cái gì cơ thằng nhãi??Tao giành hồi nào??

    Tao đã bảo tao là đứa làm vỡ đĩa của mẹ, tức là lỗi của tao, nên mày ngậm cái mồm của mày lại ngay, để một mình tao chịu đòn của mẹ là đủ rồi!

    - Em không ngậm!

    - Á à mày dám...

    - THÔI ĐỦ RỒI!

    Izuku hét lên , dập tắt cuộc tranh cãi của hai đứa trẻ.

    Mặc dù cậu rất muốn cười phá lên trước cách tranh nhau nhận lỗi như tranh giành đồ chơi của hai đứa con trai nhưng cơn tức giận chưa từng có này đã ngăn cản cậu làm điều đó.

    Cậu lại tiếp tục gằn giọng, hỏi :

    - Thế sau cùng thì đứa nào mới là đứa làm vỡ cái đĩa của mẹ?

    - Con!

    - Hai đứa nhỏ đồng thanh đáp.

    - Mẹ đập cả hai đứa đấy.

    Lần này không đứa nào dám hé miệng mà nhận lỗi như trước nữa.

    Bầu không khí mỗi lúc càng căng thẳng hơn, không ai có thể cười trong khoảnh khắc như thế này, ngoại trừ thằng cha tóc vàng đang nằm trên ghế sofa hóng drama từ nãy giờ, xung quanh toàn bim bim, bỏng ngô với coca, pepsi.

    - Đ*t mẹ , tình hình căng như trên phim luôn - Hắn bình phẩm, tay bốc lấy bỏng ngô mà ăn nhồm nhoàm, cảm giác như hắn đang xem phim trên rạp chứ không phải đang coi nội bộ gia đình trong chính căn nhà của mình.

    Katzuku nhìn thấy ông bố mình cười hả hê trước sự khốn khổ của mình và em trai, nó trừng mắt , chửi rủa nhưng chỉ đủ cho mình nó nghe thấy:

    - Đồ lão già chết tiệt.

    Izuku nhác thấy tên chồng của mình nằm lì trên ghế sofa cười khà khà, cậu liền nhanh chóng dập tắt đi sự vui sướng của hắn :

    - À Kacchan, ra đây quỳ ngay.

    Anh cũng đừng hòng mà thoát tội.

    - Ơ anh làm gì có tội đâu - Katsuki đau khổ đáp khi bị xướng tên

    - Anh có ở trong nhà tức là anh có tội.

    Một là anh ra quỳ hai là anh ngủ ghế sofa, thế thôi.

    Với cương vị là chủ gia đình thì hắn sẽ không chấp nhận đánh mất đi cái danh dự của mình mà ngồi quỳ để được nằm trên giường.

    Nhưng đấy là nếu hắn là chủ gia đình chứ một người với danh phận nhà đội nóc lên đầu như hắn thì hắn đâu có ngu mà nằm co ro trên ghế sofa, danh dự là cái thá gì chứ, hắn đây chỉ cần nằm giường ôm vợ thôi.

    Chính vì vậy,hắn không chần chừ gì mà lập tức rời chỗ để ngồi quỳ với hai đứa con.

    Khi vừa ngồi quỳ,Katsuki quay ra nhìn thằng con khốn nạn của mình.

    Và đúng như hắn đoán, thằng con hắn đang lén khịa hắn.

    Katzuku không nói gì,nhưng cái mặt nó rõ ràng là đang khích bác hắn, vì vậy hắn không ngần ngại gì mà giơ ngón giữa trước mặt nó.

    Izuku liền trừng mắt Katsuki một cái như để nhắc nhở về hành vi thiếu lịch sự của hắn.

    Cho đến khi ba bố con đã ổn thỏa xong xuôi, tay cậu cầm cán chổi đập vào tay còn lại, khuôn mặt đùng đùng sát khí :

    - Ai là người đã làm vỡ cái đĩa của mẹ???

    Sát khí tỏa ra từ Izuku quá lớn khiến cho ba con người đằng kia nín thinh, không ai dám mở mồm nhận tội.

    Họ thật lòng không muốn nếm mùi " ý thiên chổi" của Izuku.

    Mới ngày trước, cái chổi vẫn chỉ là cái chổi, vậy mà giờ đây, nó đã trở thành một món thần khí, quất vào mông một cái e không bảo toàn tính mạng.

    Thế nhưng im lặng cũng chả phải là một ý kiến hay.

    - Nếu không ai thú nhận thì cả 3 ba bố con mấy người sẽ phải chịu đòn đấy.

    Katzuku hoảng hốt, vội vàng đổ thừa cho Katsuki :

    - Mẹ ơi bố làm đấy!!

    - Cái gì cơ nhãi con??

    Mày làm vỡ sao không nhận còn đổ cho tao??

    - Đừng có chối.

    Hôm qua tôi thấy ông đi qua tủ rồi làm vỡ nó !

    - Mày mới là đứa đi qua ấy oắt con!

    Con nít con nôi đừng có mà hỗn láo!

    - Đổ thừa cho nhau là mẹ cũng đập đấy.

    Và thế là lại trở về sự yên lặng vốn có.

    Izuku biết tình hình này sẽ còn kéo dài, nếu cậu không mau chóng tìm thủ phạm thì khéo lại hết ngày nghỉ quý giá của cậu, vì vậy liền tuyên bố :

    - Cho ba bố con 5 phút thảo luận với nhau, thuyết phục được nhau để đầu thú thì may ra mẹ còn nhẹ tay, còn sau 5 phút vẫn không ai khai báo thì cả 3 chết với tôi.

    Ngay khi cậu vừa dứt lời, cả 3 bố con Bakugo liền chúi đầu vào nhau thảo luận.

    Katzuku lên tiếng trước :

    - Tôi vô tội, tôi chẳng làm cái gì hết.

    - Sao nãy mày với thằng Izuki thi nhau nhận lỗi ghê lắm cơ mà?

    - Tôi nhận tội để thể hiện khả năng chịu đau siêu phàm của tôi thôi.

    Mày nhá Izuki, đừng có nghĩ là tao vì lo mày đau nên tao mới nhận lỗi nhá.

    - Vâng em biết rồi oniichan - Izuki mỉm cười đáp.

    - Thế ra mà thể hiện khả năng chịu đau đi oắt con.

    - Cây chổi trong tay mẹ hóa thành vũ khí hủy diệt rồi, có khi tôi chưa thể hiện được khả năng đã lên trời rồi.

    - Thế bây giờ đứa nào làm thì nhận tội lẹ lên không là phen này chả có ai toàn thây đâu.

    - Con không làm.

    Oniichan cũng không có làm.

    Chỉ có papa thôi.

    - Mày nghi ngờ tao hả oắt con??

    - N..nhưng... bọn con chắc chắn là không làm...- Izuki cố ngăn cho nước mắt không chảy ra sau khi Katsuki gắt nó, nhưng vẫn không khỏi sụt sùi - H..hôm qua con với anh Katzuku đi chơi về bằng cửa sau, không đi bằng cửa trước nên không thể nào va vào tủ được..

    - Lạ nhỉ, hôm qua tao đi bắt tội phạm về muộn nên cũng về bằng cửa sau để tránh đánh thức mẹ mày, còn chả nhìn thấy cái đĩa để mà làm vỡ.

    Chẳng lẽ nó lại tự nhảy xuống??

    - Hoặc là có gã tội phạm nào đó muốn trả thù papa nên làm vỡ cái đĩa?

    - Thế thì nó ám sát tao luôn cho nhanh chứ làm vỡ cái đĩa thì nó được cái gì đâu!

    - Có khi là con nhỏ Katsumi làm ấy chứ.

    - Mày ngáo à Katzuku?

    Nó còn chưa biết lẫy thì làm được cái gì.

    - Nhưng mà còn ai làm được nữa chứ!

    Cả 3 người đăm chiêu suy nghĩ.

    - Còn 1 phút.

    Izuku nhẹ nhàng nói, nhưng đối với ba con người kia thì nó chẳng khác gì đếm ngược trước giờ tử của họ cả.

    Katzuku hốt hoảng vẫy vẫy tay Katsuki :

    - Ông già, ra nhận tội đi !!

    - Tao có làm đâu mà nhận!

    Mày đi mà ra nhận!

    - Nhanh lên thời gian không còn nhiều đâu!

    Ông muốn cả 3 cùng ốm đòn à??

    - Tao kệ, miễn sao mày bị ăn đòn là được.

    - Thế thì ít nhất cũng ra làm mẹ bình tĩnh đi, tôi biết ông đâu muốn bị ăn đánh!

    - Không, tao đéo ngu.

    Bị nghi ngờ làm vỡ cái đĩa All Might của mẹ mày thì đến bố tao cũng chả làm nổi!

    - Ông sợ mẹ nên mới không dám ra chứ gì?

    Bị chọc tức, Katsuki lập tức bật dậy, đáp trả thằng con hỗn xược :

    - Mày đang thách thức tao chứ gì?

    Rồi đợi đấy, tao làm mẹ mày vui như chưa từng được vui luôn cho mày coi.

    - Hết giờ!

    Khi lời tuyên bố tử thần của Izuku vang lên, Katsuki liền hùng hổ tới chỗ của cậu , đặt tay lên vai cậu, giọng đanh thép :

    - Này em !

    - Sao?

    Anh muốn gì?

    Khuôn mặt hằm hè, ánh mắt hình viên đạn của Izuku làm cho Katsuki nổi tiếng không sợ trời, không sợ đất , chỉ sợ vợ phải khiếp vía.

    Nhưng hắn không để lộ rõ sự sợ hãi đó ra mà nói với cậu bằng khuôn mặt bình thường nhất có thể :

    - Cần cái roi to hơn không ông đây còn đi lấy!

    - Thôi khỏi.

    Cái chổi này là vừa đủ xài rồi.

    - Thế thôi ông đây lại về ngồi quỳ!

    - Tưởng muốn đi là đi hả?

    Ra kia úp mặt vào tường tự kiểm điểm cho chừa thói lanh chanh.

    - Oke úp thì úp, sợ đếch gì!

    Nói rồi Katsuki hùng hổ tiến về phía góc, áp mặt vào tường, im thin thít.

    - ....

    - Katzuku nhìn ông bố của mình ngoan ngoãn úp mặt vào tường mà thất vọng tràn trề, không hiểu sao mình lại là con của thằng cha đầu sầu riêng này.

    Thấy Katsuki không có vẻ gì là tiếp tục phá đám, Izuku lại tiếp tục truy lùng thủ phạm làm vỡ cái đĩa All Might yêu thích của cậu.

    - Bây giờ khai thật, ai là thủ ph-

    "Kính coong"

    - Đù má, ai lại đến đúng lúc thế nhỉ?

    Izuku than phiền,nhưng vẫn bực bội ra mở cửa.

    Ngay lập tức, cơn bực tức của cậu dường như bay sạch hết khi thấy trước mặt cậu chính là cô bạn thân thời cấp ba dễ thương của cậu.

    - Uraraka-san, cơn gió nào đã mang cậu đến đây vậy?

    - Cơn gió Uravity chứ sao nữa hihi - Uraraka mỉm cười , đưa cho Izuku một túi đồ - Nè, đây là món đồ cậu nhờ tớ mua giùm nè.

    - Ơ..tớ có nhờ cậu mua gì hả?

    - Trời, chuyện mới xảy ra hôm qua mà cậu quên nhanh vậy!

    - Dạo này công việc bận rộn quá nên trí nhớ tớ dạo gần đây hơi kém, cậu thông cảm nha.

    - Ừ ha gần đây cũng xuất hiện nhiều tên tội phạm, bảo sao chuyện hôm qua mà Deku-kun cũng quên!

    Vậy để tớ nhắc lại nhé.-Uraraka vui vẻ nói- Hôm qua tớ có qua nhà cậu chơi, lúc cậu đang đi pha trà mời tớ uống thì cậu bất cẩn va phải vào tủ làm cho cái đĩa in hình All Might rơi xuống, vỡ tan tành thành từng mảnh luôn.

    Nghe đến đây, Izuku bất giác cứng người.

    - Cậu thấy tiếc cái đĩa quá, vì nó là phiên bản giới hạn, rất khó có thể tìm mua lại.

    Thế là cậu gửi tiền tớ, trăm sự nhờ tớ đi tìm mua cái đĩa đó.

    May mà tớ có quan hệ rộng nên để mua cái đĩa chỉ tốn mất mỗi một ngày thôi đó!

    Cơ mà giá lại hơi mắc chút nên tớ phải bù tiền mình vào.

    Nhưng cứ coi như là tớ mua tặng cậu đi nhé, không cần phải trả thêm tiền đâu.

    - Thế..thế à..

    - Ừm, thế đó.

    Vậy thôi tớ đi nha!

    - Uraraka-san đi sớm thế, ở lại chơi chút đi!

    - Tớ đang trên đường đi làm việc, tiện đường nên ghé qua nhà cậu đưa đồ thôi mà.

    Bây giờ tớ đang vội lắm, để khi khác nha bye bye.

    - K..khoan đã Uraraka-san!

    Izuku muốn giữ chân cô bạn của cậu lại thêm một chút nữa để kéo dài sinh mạng của mình, bởi từ lúc Uraraka nhắc lại chuyện, cậu đã cảm thấy luồng sát khí khổng lồ đằng sau lưng mình rồi.

    Nhưng có lẽ là không kịp nữa, Uraraka đã đi, và chỉ còn mình cậu với ba tử thần sau lưng.

    Quả nhiên là luồng ám khí không tự sinh ra và mất đi mà nó chỉ chuyển từ người này qua người khác!

    - Về chuyện lúc nãy...cho mẹ xin lỗi nha.

    Tại dạo này đãng trí quá hihi...

    Izuku cười gượng gạo, nhưng luồng sát khí kia vẫn chưa thay đổi đi chút nào.

    - Xin lỗi mà.. muốn trách gì thì cứ trách đi.

    Katsuki không trách mắng gì cậu, hắn chỉ cười, quay ra hỏi Katzuku :

    - Ê nhãi con, mày thích quà gì?

    Katzuku cũng cười, đáp :

    - Tôi muốn có em.

    - Ý mày thế nào Izuki?

    - Nhiều em trai em gái vào nha papa.

    - Ok tụi bây luôn.

    Cho tụi bây cả đội bóng đá luôn.

    Rồi hắn nhìn cậu,cười nham hiểm.

    Đêm đó có người suýt thiệt mạng vì hướng dương nở rộ.

    ____________________

    Hơi bị chăm rồi đấy nhá các thím 🙂))

    P/s : anyone hia pờ lây liên quân 😀D?
     
    Back
    Top Bottom