Hài Hước [BACK!!!] Không Tên (allvietnam)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 4


Hello mn

_______ vô truyện đê_______

Cậu và Nazi đã về lại căn cứ.

Và lần này xui rủi đâu ra cậu lại bị sốt.

Nazi thì ngồi bên cạnh giường cậu, mấy người lính thì liên tục thay khăn, nước hoặc là nấu cháo.

- Em ngồi dậy ăn ít cháo đi.

- Nazi

- Ừm.

- Vie

Anh nhẹ nhàng đỡ cậu dậy rồi cầm lấy bát cháo mà đút cho cậu.

- Phận FA sao có thể ăn hết bát cơm tró này cơ chứ.

- Lính 1

- Cơ mà thưa phu nhân, bên đất nước của ngài hiện giờ đang khá là lạnh đấy và hình như bà con bên đấy cũng đang....

- Lính 2

- Huh?

Đ...

Được rồi cậu chuẩn bị cho tôi trực thăng để mai tôi về thăm đất nước nhé?

- Vie

- Tuân lệnh!

- Lính 2

- Em còn đang bệnh, sao phải cố gắng làm gì?

- Nazi

- E..

Em còn có đồng bào mà, đều là máu thịt của em, cớ gì em lại không sót thương được cơ chứ...

- Vie

- ....

Thôi được mai ta đi cùng em.

- Nazi

- Ừm.

- Vie

- Vậy ta ra ngoài cho em nghỉ ngơi nhé?

- Nazi

Cậu nhẹ gật đầu.

Một lúc sau khi Nazi ra khỏi phòng.

Cánh cửa mới nhẹ mở ra, 3 bóng hình lùn lùn mới hiện ra.

- Anh Vie yêu dấu ơiii!

- Japan

- Suỵt!

Mày nhỏ cái mồm cho anh Vie nghỉ ngơi coi.

- Ger

- Đúng rồi đấy.

- Italy

- B...

Ba đứa tới thăm anh à?

- Vie

- Vâng!

- Cả ba

- Lại đây.

- Vie

3 đứa mới mò lại giường cậu mà nhẹ nhàng leo lên do sợ làm phiền tới cậu.

Cậu mới xoa đầu từng đứa.

- Ai bảo 3 đứa vào đây thế?

- Vie

- Dạ!

Là em rủ 2 đứa này.

- Japan

- Ừm, vậy mấy đứa ngủ cùng anh cũng được.

- Vie

- Vâng.

- Cả ba

Bốn con người mới từ từ thiếp đi, nói đúng hơn là cậu ngủ trước do mệt, còn 3 đứa kia ngủ sau.

________ Sáng hôm sau________

- Bai bai anh iuu.

- Japan

- Nhóc dám nói thế với vợ ta á?

- Nazi

- Thôi, nó còn nhỏ nó có biết cái gì đâu.

- J.E

- Thôi nào, sắp muộn rồi đấy.

- Vie

Vậy là cậu cùng với anh mới bước lên trực thăng và bay đến Đại Nam.

_______Đến nơi rồiii______

Cậu được Nazi bế xuống luôn do, ổng lo vợ mình mỏi chân gì đó ấy chứ.

- A...

À chào mừng ngài đến nơi này.

- Đại Nam

- Ừm.

- Nazi

- Ôi trời!

Thật thất lễ khi con trai tôi để ngài bế như thế này.

- Đại Nam

Ông giơ tay ra tính đánh thức cậu thì Nazi cản lại

- Vợ tôi đang sốt mà khi nghe tin đồng bào của mình lạnh lẽo nơi Tổ Quốc cũng cố gắng về thăm, chắc là ông cũng không muốn đánh thức con mình dậy đâu nhỉ?

- Nazi

- À...

Vâng.

- Đại Nam

- Vậy mời ngài vào nhà cho ấm trước ạ.

- Đại Nam

- Ngài cứ đưa tôi bế thằng bé cho.

- Đại Nam

Nghe vậy Nazi mới đưa cậu cho ông.

Ông mới bế đứa con mà ông từng tra tấn dã man.

- "Sao nhẹ vậy..

" - Đại Nam

- Ông đang nghĩ sao con mình nhẹ thế chứ gì?

Là do hồi trước ông bắt ẻm không được ăn thịt hoặc là ăn thật ít đấy thôi, cho nên là khi về với tôi ẻm vẫn giữ thói quen đấy.

- Nazi

-....

Vâng, vậy tôi xin phép bế con tôi về phòng.

- Đại Nam

Ông bế cậu, buớc lên lầu và hướng về phía phòng của cậu.

Đến phòng của cậu, ông mới đặt cậu xuống giường rồi ngồi bên cạnh cậu, nhẹ nhàng vuốt tóc cậu.

- Giá như hồi đó ta đối xử với con tốt hơn thì đâu có như thế này...

- Đại Nam

Rồi ông buớc xuống để mà tiếp Nazi.

Khi ông vừa bước xuống thì bỗng nhiên từ cửa sổ xuất hiện 1 cái bóng, rồi nó mới nhảy vào trong phòng.

- Bây giờ hình như em đang sốt nhỉ?

Thôi để khi nào khỏe lại ta bắt cóc em sau vậy.

- Việt Hòa

- Nhiều lúc ta thầm nghĩ, cớ gì em lại có số phận như vậy khi đầu thai vào cái nhà này cơ chứ, đúng là hồng nhan bạc phận mà.

- Việt Hòa

- Haizz.

- Việt Hòa

- A...

Ai mà biết được.

- Vie

- Huh?

Em dậy từ bao giờ thế.

- Việt Hòa

- T...

Từ lúc anh nhảy vào.

- Vie

- M...

Mấy bữa nữa anh bắt em về tư bản đúng không?

V...

Vậy bắt cho cẩn thận vào.

- Vie

- À...

Ừ.

- Việt Hòa

- Nhưng mà sang bên đấy em sẽ bị hành hạ đấy!

- Việt Hòa

- C...

Có sao đâu, anh nghĩ chồng em sẽ như nào khi em bị bắt cóc?

- Vie

- Phá luôn cái căn cứ của anh hả?

- Việt Hòa

- C..

Chắc vậy.

- Vie

- Hơ hơ.

- Việt Hòa

- M...

Mà ở bên đó, anh sống tốt không?

- Vie

- Không!

Ame cứ bắt anh làm việc hoài.

- Việt Hòa

Vừa nói Việt Hòa vừa tỏ ra vẻ phụng phịu.

- Hì hì.

- Vie

- Em còn cười sao?

- Việt Hòa

- R...

Rồi rồi.

- Vie

Đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.

- Thôi anh phải đi đây!

- Việt Hòa

Xong Việt Hòa cũng nhảy ra ngoài.

Cánh cửa cuối cùng cũng mở ra.

Nhìn có phần quen nhỉ?

Ôi trời!

Chẳng phải là người đứng đầu cộng sản đó sao?

- Lâu rồi không gặp sao cậu lại tàn tạ thế này.

- USSR

- N...

Ngài đến đây làm gì.

- Vie

- Ta đến thăm ngươi thôi, không được sao.

- USSR

-.....

- Vie

Bỗng, cánh cửa lại 1 lần nữa mở ra.

- Sao ngươi lại ở đây?

- Nazi

- Ta đến thăm Vie thôi, không được sao?

- USSR

- Không!

Vie là vợ ta sao có thể để ngươi tùy tiện lại gần?

- Nazi

-....

- USSR

Anh cũng chẳng nói gì thêm mà đi lại, bế cậu ra ngoài.

Cậu cùng với Nazi đi tới những vùng miền khó khăn để mà giúp đỡ họ.

Thật là bao dung nhỉ?

Chắc ai đó bên biên giới cũng đang cảm động lắm đây~

________ End________

Mọi người thấy chap truyện này như thế nào?

Thế nhá pp mọi người.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 5


Hi mọi người.

Vie hôm nay khỏi ốm còn toi vẫn ho khù khụ🙂).

À mà toi hay viết tắt tên nhân vật lắm á.

______ Vô truyện đê______

Hiện tại thì cậu đã về lại căn cứ rồi.

Đương nhiên là cậu đã tốt hơn.

Cho nên....

Choang!

Cánh cửa kính phòng cậu đã bị vỡ, 2 người mặc đồ đen kín mít xông vào, cầm chiếc khăn tay đã thấm thuốc mê mà ụp vào miệng Vie.

Cậu cũng ngất ngay sau đó, sự việc xảy ra rất nhanh chóng cho nên cũng chưa ai biết.

_______ Căn cứ Ban Tử______

- Thưa ngài!

Tôi đã bắt Việt Nam về rồi ạ.

- Lính Tư Bản

- Vậy sao?

Nhanh nhỉ, đưa hắn xuống tầng hầm đi.

- Ame

Lúc đó Việt Hòa và vài người khác cũng ở đó, riêng Việt Hòa thì anh cũng chỉ biết im lặng mà đứng nhìn, còn mấy người khác thì....

- Ê, em trai mày phải không Việt Hòa, xinh ghê ắ gả cho tao nhaaa.

- Phil

Việt Hòa mới đưa ánh mắt như lửa đốt của mình sang Phil.

- Tao không nghĩ là mày lại ngốc tới mức mà không biết nó đã là quốc trưởng phu nhân rồi đấy.

- Việt Hòa

- Ủa thế à, ai mà biết.

- Phil

- Chỗ này có mình mày không biết thôi thằng ngu!

- Thai

- .....

- Phil

- Quê là quê là quê chúng mình quê nhiều, quê là quê là quê chúng mình quê quá.

- S.

Korea

- Mà ông boss đây bắt quốc trưởng phu nhân làm gì?

- Thai

- Tao chỉ muốn xem xem nó có phải là điểm yếu của Nazi hay không mà thôi.

- Ame

- Mưu mô thiệt đó.

- S.

Korea

- Đợi thời cơ chín muồi là tao sẽ giết nó.

- Ame

- "Có chắc là giết được không vậy?

" - Việt Hòa

Sao nào?

Việt Hòa ngay từ đầu đã xuyên vào đây, truớc Vie rất lâu và đương nhiên anh hiểu cái tính hay giết người của nó ở thế giới trước.

- "Cẩn thận lại bị phang cho ấy chứ đùa."

- Việt Hòa

- *Nói hay ghê ha ngài. * - Lotti

- * Ngươi từ đâu ra vậy? * - Việt Hòa

- * Trên trời rơi xuống thưa ngài. * - Lotti

- Việt Hòa!

THẰNG VIỆT HÒA ÓC CHÓ!

- S.

Korea

- CÁI CON MẸ GÌ!

- Việt Hòa

- Gọi mày nãy giờ có thấy trả lời đâu, đứng thẫn thờ thế còn gì.

- S.

Korea

- Tao còn tưởng hồn mày bay đi chơi rồi đấy.

- S.

Korea

______ Bay về phía Vie______

- A...

Hức...

Đau đầu quá.

- Vie

- Tỉnh rồi đấy à?

- Ame

Thằng này thật ra là nó chỉ muốn bắt cóc người nó yêu thôi chứ không có tra tấn gì gì như Việt Hòa nói đâu.

- Này ăn đi!

- Ame

Ame lấy đâu ra một cái bánh, quăng cho cậu.

- À..

Ừ.

- Vie

- Nhưng mà tôi nghĩ....

- Vie

- Hả?

- Ame

- Tôi cũng chẳng cần phải giả ngây nữa đâu nhỉ?

- Vie

Vie lao đến lấy dao từ trong túi ra, rạch thẳng 1 đường trên mặt Ame.

Rồi cậu chạy nhanh ra khỏi đó.

Ame ở lại thì...

- Mau!

Mau bắt hắn ta lại cho tao!

- Ame

Máu chảy ròng ròng xuống người anh, xui là nó cũng đã chạm trúng mắt anh.

Xem ra anh cũng sắp đến thời kì mù 1 mắt rồi!

______ Quay về phía Vie_____

Cậu chạy như bay ra khỏi căn cứ Tư Bản.

Đến lúc ra cửa thì cậu lại đâm sầm vào 1 người, ai đây nhỉ?

À chồng cậu đây mà.

Nazi bế cậu lên, đúng lúc, đám lính Tư Bản đuổi kịp.

- Nếu như các ngươi lại gần, ta sẽ xem đây là hành động gây chiến!

- Nazi

- Tch...

Rút lui!

- Ame

- CON MẸ MÀY HA, 1 LẦN NỮA MÀ MÀY BẮT CÓC TAO LÀ TAO ĐẤM CẢ CỤ TỔ NHÀ MÀY, TAO CẮT LUÔN CÁI GIỐNG CỦA MÀY HE, MẸ MÀY TƯỞNG TAO DỄ ĂN HAY GÌ, TRÊN TRỜI DƯỚI ĐẤT TAO CHƯA THẤY ĐỨA NÀO MẤT DẠY NHƯ MÀY HE, TAO CHƯA LÀM GÌ ĐÂU, TAO NGUYỀN MÀY ĂN KHÔNG NO, UỐNG KHÔNG HẾT KHÁT, LƯỜM TAO LÀ MÙ MẮT, CHỬI TAO LÀ MẤT LƯỠI, NẮM TÓC TAO LÀ MẤT ĐẦU, BẺ RĂNG TAO LÀ BỊ MÓM, VÉO TẠI TAO LÀ MẤT TAI, LÀM TỔN HẠI TỚI TAY TAO LÀ MÀY MẤT TAY, LÀM HẠI ĐẾN CHÂN TAO LÀ MÀY QUÈ, GIẾT GIA ĐÌNH TAO LÀ MÀY MÃI MÃI KHÔNG CÓ ĐỜI SAU, GIẾT CHỒNG TAO LÀ MÀY Ế ĐẾN KIẾP SAU, KIẾP SAU NỮA NÓI CHUNG LÀ MÃI MÃI!

- Vie

Nazi đưa cho cậu chai nước, cậu cầm lấy và uống 1 hơi hết mẹ cái chai.

- Cảm ơn chồng!

- Vie

- À vâng.

- Nazi

- Rén rồi thì nói đi cưng.

- J.E

- Câm mồm.

- Nazi

- Thôi đi, tôi phang cái dao này vào mồm anh bi giờ.

- Vie

- À thôi ạ.

- Nazi

Cậu mới liếc sang bên J.E

- Ủa, dạ em xin lỗi từ nay về sau em không làm vậy nữa.

- J.E

- Ừ!

- Vie

Rồi đột nhiên 1 bóng đen vụt qua và cướp lấy cậu từ tay Nazi.

Nazi thì đang ngơ ngác, ngỡ ngàng và hoang mang.

- Đm trả lại vợ tao đâyy.

- Nazi

Đuổi theo hắn ta thì bỗng hắn quẹo snág đường khác thế là Nazi đã mất dấu.

Lúc này cậu mới nhìn rõ khuôn mặt của người bắt cóc mình.

Ồ...

Ra là N.

Korea.

- Mắc gì bắt cóc tôi?

- Vie

- Tôi chỉ làm theo lệnh thôi.

- N.

Korea

- " Má hết Ban Tử ủa lộn Tư Bản rồi lại đến Cộng Sản, bộ hết người bắt cóc hả ta?

" - Vie

Lúc cậu đang thẫn thờ suy nghĩ thì N.

Korea đã hôn môi cậu 1 cái.

Dù chỉ là trong vài giây nhưng đủ khiến cậu suy nghĩ vài tuần.

- Ngọt ghê...

- N.

Korea

- Ngọt cc, đôi môi này chỉ dành cho Nazi hoi.

- Vie

- Vậy à?

- N.

Korea

N.

Korea như 1 vị thần mà hôn liên tục vào đôi môi quý giá của cậu.

________ End_______

Ôi tay toi, thoi pp mọi người nhaaa.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 6


Hi mọi người, nhờ ai đấy giục mềnh mà bây giờ mềnh mới ra truyện nè.

Vừa xem conan vừa viết truyện cho mấy Pác đó.

______ Vô truyện đê______

Hiện tại đương nhiên là cậu đang ở căn cứ Cộng Sản.

- Aiza, bắt tôi về đây xong lại tra khảo tôi là như thế nào?

- Vie

- Tôi tưởng cậu hiền lắm mà?

Sao lại đanh đá như vậy đây?

- China

- Mịe, cái thằng xuyên không như mày còn không biết tao xuyên không vào à?

- Vie

- Thôi nào đừng nóng chứ.

- China

______ Ở 1 góc nào đấy______

- Sao nhìn 2 bọn họ căng thẳng dữ vậy, không biết Vie có sao không nữa.

- Cuba

- Ừ, nhìn căng thẳng thật.

- USSR

______ Quay lại 2 người kia _____

- Haha, nhưng hình như không chỉ có tôi với cậu xuyên không nhỉ?

- China

- Đúng!

Còn Nazi nữa.

- Vie

- Là chồng của cậu sao?

- China

- Ừm hứm.

- Vie

- Dù sao cũng chỉ là hợp đồng thôi...

- China

- Không!

Là thật đấy, tôi hiện giờ đang là quốc trưởng phu nhân, cậu có dám động vào tôi không nào?

- Vie

Cậu đứng lên, đưa đôi tay của mình mà nâng cằm của China và dí sát vào mặt của anh.

Đến lúc 2 người sắp hôn thì...

Cậu lại bỏ cằm của China mà tránh xa anh 10m.

- Cậu thật biết lợi dụng người khác đó nha~.

- China

- Được rồi, cuộc tra khảo đến đây là kết thúc!

- USSR

- Đi ăn cơm thôi!

Vie.

- China

- Ừm.

- Vie

______ Sau khi ăn xong_____

- Cậu về phòng đi.

- USSR

Lần này cậu chỉ gật đầu chứ 1 tiếng động cũng chẳng phát ra.

Sau đó thì cậu cũng về phòng của mình.

Vừa vào phòng cậu đã ngả lưng xuống giường rồi...

- Hả?

Là em sao Vie?

- ?

- Anh Mặt Trận?

Anh ở cùng phòng với em à?

- Vie

- Mà sao em lại ở căn cứ Cộng Sản?

- Mặt Trận

- Nhờ boss của anh ra lệnh cho N.

Korea đi bắt em về chỗ này đấy.

- Vie

- À...

- Mặt Trận

- Anh e rằng tí nữa cái căn cứ này cũng sẽ tiêu đời mất thôi.

- Mặt Trận

- Haha..

- Vie

- Mà dạo này cha sao rồi anh cả?

- Vie

- Ông ấy dạo này hay nhốt mình ở trong phòng với bỏ bữa lắm đó.

- Mặt Trận

- Vậy anh có thể giúp em chuyển lời tới ông ấy được không?

- Vie

- Đương nhiên rồi!

- Mặt Trận

- Vậy chuyển lời này nhé!

" Đừng vì con mà bỏ bữa hay tự nhốt mình trong phòng nữa nhé cha à!"

- Vie

- ....

- Mặt Trận

- Nói sao đi chăng nữa thì...

Em buồn ngủ rồi!

- Vie

Mặt Trận ra vẻ hoang mang mà nhìn cậu.

- Đừng nhìn em nữa...

Em mệt rồi, em đi ngủ trước đây.

- Vie

- À...

Ừ.

- Mặt Trận

_____ 1 chỗ nào đấy____

- Ahahaha.

- ?

- Thật là phấn khích quá đi nha~.

- ?

- Giết người là một thú vui tiêu khiển bậc nhất mà, ahahaha.

- ?

- Mau giơ tay lên!

FBI đây!

- FBI

- Huh?

- ?

- Đuợc thôi.

- ?

- Thật mong chờ đuợc gặp cậu đó, Vie à~ .

- ?

_____ Quay lại với Vie_____

- Sao cơ?

Đến cả 1 con người mà cả đám người các ngươi còn không làm được sao?

- Vie

Ai mà biết được cậu là FBI ngầm cơ chứ...

- Vô dụng!

Ta sẽ tự mình ra tay.

- Vie

- Nhưng thưa...

- Hầu cận

- Câm!

- Vie

- À vâng.

- Hầu cận

- Hừ!

- Vie

_______ Bên Nazi______

- Có lẽ...

Ta cũng nên giúp 1 tay rồi.

- Nazi

- Mau chuẩn bị lính giúp 1 tay cho quốc trưởng phu nhân đi!

- Nazi

- Tuân lệnh!

- Lính

- Tao truớc giờ cứ nghĩ là phu nhân hiền lắm cơ không ngờ... phu nhân lại là chỉ huy của FBI đó.

- Lính

- Bớt nhiều chuyện về vợ của ta đi!

- Nazi

- Bằng không...

Ta e rằng cái lưỡi của bọn ngươi cũng chẳng còn đâu?

- Nazi

- A!

Chúng tôi xin lỗi ngài!

- Lính

- Hừ!

- Nazi

- Đáng sợ thật đó nha~.

- J.E

- Câm mồm!

- Nazi

- Hắn ta bấy lâu nay đã lặn tăm mất tích vậy cớ gì hôm qua hắn lại quay lại cơ chứ?

- Nazi

- Là vì vợ của ngươi chứ ai!

- I.E

- Hình như từ bé, Việt Nam đã có mối quan hệ chặt chẽ với hắn rồi.

- J.E

Từ đâu 1 viên đạn bay ra..

Nhẹ nhàng bay qua má của Nazi.

- Hả?

Sao...

- Nazi

- Là ở trên kia!

- J.E

- Đuổi theo hắn mau!

- Nazi

- Tch, trượt mất rồi.

- ?

- Đành chạy vậy!

- ?

- Chạy à?

Ngươi nghĩ ta luôn luôn ở căn cứ FBI trong thời điểm này à?

- Vie

- Hả?

- ?

- Sao đây?

Cậu có ngon thì bắn tôi đi, Venezuela?

- Vie

- Ha, hahaha cậu đúng là thông minh mà...

- Venezuela

- Tôi đành phải thủ tiêu cậu vậy!

- Venezuela

Nói rồi hắn ta lấy cây súng lục từ trong túi của mình ra mà chĩa thẳng vào đầu cậu.

- Cậu bắn đi?

Sao không bắn đi?

- Vie

- Tôi biết mà!

Cậu vì tình yêu mù quáng mà đâu có dám bắn tôi?

- Vie

- Nhiều lúc tôi cảm thấy tình yêu thật nực cười!

- Vie

- C...

Cậu.

- Venezuela

- Vie!

- Nazi

- Ah!

Nazi lại đây.

- Vie

- Người này có vẻ quen nhỉ?

3 màu, vài sao...

Ah!

Cậu là Venezuela?

- Nazi

- Hừ!

- Venezuela

- Tạm biệt nhé, Vie!

- Venezuela

Sau đó hắn ta biến mất vào không trung.

- Có điều...

Hắn không phải là người kia đâu!

- Vie

- Hả?

Vậy là ai mới đuợc cơ chứ?

- Nazi

- Giả bộ hợp tác rồi thảm sát mọi người, nghe quen thật chứ...

Mày mau nhớ lại đi, Việt Nam!

- Vie

- Huh?

Em nhớ rồi!

Là Brazil!

- Vie

- Brazil sao?

Đúng là giống với cách giết người của hắn thật..

- Nazi

- Rõ ràng là hắn ta rồi.

- Vie

- Khoan đã, 1...

2...

3.

- Vie

Lúc cậu đếm đến 3 cũng là lúc căn cứ nổ tung!

- Lần này lại là ai cơ chứ...

- Vie

- Sự việc ngày càng rối não mà...

- Vie

- Em nên nghỉ ngơi đi Vie, dù sao mấy ngày nay em cũng mệt rồi.

- Nazi

________ End________

Bai bai mọi ngườiii.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 7


Hello mọi ngừii.

Cảnh báo!

Chương này full kinh dị, nên là đọc được thì đọc chứ đừng cố đọc nghe.

_______ Vô truyện_______

(À quay lại căn cứ Cộng Sản rồi nha).

- Này Vie!

Đám này nhờ cậu giải quyết hộ tôi nhé!

Tại tôi bận quá.

- China

- Là mày bận hay là mày thấy tao ác quá nên mới giao cho tao?

- Việc

- Đúng như mày nghĩ đóo.

- China

- Hoi bai bai cưng nha.

- China

______ Bây giờ mới có máu me.. _____

- Ôi chà!

Nhiều người thật đó nha~, tận 4 người kia mà~.

- Vie

Cậu nhẹ nhàng để 4 người kia lên ghế.

- Lâu rồi không gặp~, lũ bạn đáng yêu à~, đúng không, Veritas, Bernie, Maho, Fuku.

- Việc

Mấy người kia vốn đã bị bịt miệng nên cũng chẳng thể nào mở miệng xin tha mà chỉ có thể kêu ư ử trong họng.

- Đã đến giờ làm việc rồi đây~.

- Vie

Nói xong, cậu nở một nụ cười khiến người ta rợn người.

- Đầu tiên là mày, Veritas à~.

- Vie

Cậu lấy ra một cái kim rồi dứt khoát vung tay mà đâm thẳng vào con ngươi bên trái của cô ta.

Cậu mới mở băng dính trên miệng của cô ta ra, cô đã hét lên 1 cách tuyệt vọng.

- Nào nào điếc tai quá đó~.

- Vie

Nói rồi cậu mới cầm lấy con dao và rạch hai bên má của cô, từ khóe miệng cho đến mang tai.

- Hì hì, nhìn ngươi đẹp lắm đó~.

- Vie

Rồi cậu cầm ra cái cưa, khởi động nó lên rồi từ từ để nó xẻ đôi thân của cô ta ra, xong, cậu lại cầm tới con dao mà hướng tới phần cổ của cô ta mà đâm xuống.

3 người còn lại nãy giờ chứng kiến sự việc, tất thảy đều sợ hãi đến tột cùng.

- Bernie à~, đến lượt của cậu rồi đó~.

- Vie

Lần này cậu lấy cái khoan ra mà khoan thẳng vào hộp sọ của anh ta, không giống như lần trước, từ từ và chậm rãi.

Rồi cậu mới cầm lấy con dao mà nhẹ nhàng lột da của hắn ra, chẳng bao lâu sau, những miếng thịt đỏ tươi đã lộ ra.

- Ai da~ nhìn những miếng thịt này đi, thật là ngon nhể~?

- Vie

Cậu lấy ra một vài con đỉa mà để bọn chúng xuống những mẩu thịt kia.

- Những bé cưng của ta, ăn ngon lành nhé~.

- Vie

- Bây giờ thì đến ai được nhỉ?

- Vie

- "Chắc chắn là Maho, nãy giờ đều là theo thứ tự, không thể nào sai được.

" - Fuku

- A~ Fuku à lần này là cậu nhé~.

- Vie

- " H...Huh sao lại vậy?

" - Fuku

Trong lúc ả ta đang bận suy nghĩ thì cậu đã cầm lấy cây súng mà bắn vào chân của ả.

Ả đau đến nỗi chẳng thể hét lên, cậu cầm ra một xô nước sôi mà dội thẳng vào nguời ả.

Bây giờ ả ta trông như miếng thịt luộc vậy, thật ngon làm sao nha~.

Xong, cậu cầm lấy 1 cây kiếm và chém đứt đầu ả.

Cái đầu rơi xuống, lăn đến chân của Maho, người mà nãy giờ đã phải hứng chịu nỗi sợ hãi kinh hoàng, đồng tử của hắn mở to, hắn sợ, sợ đến mức chẳng thể hét lên.

Truớc mắt hắn là cảnh một cái đầu dưới chân, mắt của ả thì mở to ra, hướng về phía hắn, toàn cơ thể hắn như đóng băng lại, việc di chuyển lúc này như là không thể đối với hắn.

Đột nhiên 1 giọng nói vang lên bên tai hắn.

- Sao vậy?

Cậu sốc lắm sao, Maho?

- Vie

- Vậy để mình khiến cậu không thể nào sốc đuợc nữa nhé?

- Vie

Cậu móc mắt hắn ra, nhẹ nhàng và chậm rãi như muốn hắn phải từ từ tận hưởng cơn đau đến tận não.

Rồi lại móc móng tay của hắn ra, rồi cậu rạch bụng hắn ta, moi hết cơ quan nội tạng của hắn ra.

Sàn nhà lúc này ngập tràn máu, còn có những bộ phận của cơ thể.

Bỗng, cánh cửa mở ra.

- Này Vie!

Tôi vừa bắt đuợc 1 thằng nữ..

- China

Nhìn cảnh tượng trong phòng mà anh như muốn nôn ngay lúc này, máu thì ngập tràn, còn có cái đầu, ruột, gan, phổi, tim, mắt, móng tay, 4 người khi rơi vào tay cậu đều có kết cục BI THẢM.

Cậu nhẹ nhàng quay đầu sang phía anh, tay cậu dính đầy máu, mặt cũng đã dính máu phần nào, có thể nói rằng người cậu đã dính đầy máu.

- Có chuyện gì sao?

- Vie

- Chuyện là tôi vừa bắt được thêm 1 thằng ấy mà...

- China

- Nhìn mày có vẻ sợ nhỉ?

- Vie

- À không tôi chỉ hơi sốc thôi.

- China

- Vậy giao tên đấy cho tao.

- Vie

Vứt tên đấy cho cậu xong, anh cũng vội vã rời đi.

Cậu lấy ra một cái chích điện, rồi giật điện nó, rồi lại bóp cổ nó, nhưng đến phút chót lại thả ra.

Xong, cậu lấy một lọ thuốc độc rồi đổ trực tiếp vào họng nó.

Nó đau đớn tột cùng nhưng chẳng thể hét lên.

Nó đau đớn một thời gian dài rồi chết đi, đương nhiên, đã rơi vào tay cậu thì đến cái xác đã chết cũng chưa bao giờ đuợc yên.

Cậu đặt nó lên 1 cái bàn dài rồi chặt mỗi bộ phận của nó ra thành từng khúc rồi vứt cho chó ăn.

- Này, anh lính kia.

- Vie

- Dạ?

- Lính Cộng Sản

- Dọn hộ tôi phòng tra tấn nhé?

- Vie

- Vâng ạ.

" xưa nay ai cũng biết là ngài Việt Nam rất yếu đuối, cho nên chắc mấy người kia chỉ bị tra tấn vài trò đơn giản, rồi vẫn sống sờ sờ thôi.

" - Lính Cộng Sản

" Chắc chưaa?

- Tác giả"

Anh lính chỉ mới mở cửa ra, mùi tanh nồng nặc đã xộc thẳng lên khoang mũi.

________ End________

Chúc mọi người thi tốt nha, pp mọi nguời.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 8


Xin lỗi mọi người vì đã lâu không đăng nha.

Mọi nguời nghĩ sao nếu như toi viết 1 bộ truyện về Tokyo Revengers?

_________ Vô truyện________

Anh lính bất ngờ, vẻ mặt từ từ chuyển sang sợ hãi.

- C...

Cái...

- Lính

Trong màn đêm yên tĩnh, tiếng hét thất thanh của một ai đó vang lên làm thức tỉnh vài người.

Cộp cộp, tiếng giày liên tục vang lên như có ai đó đang chạy đến.

- Có chuyện gì vậy?

- China

- Có chuyện gì mà anh hét ghê vậy?

- Laos

Hai người nhìn vào phòng tra tấn.

Biểu cảm vậy mà lại khác nhau.

Người thì bình thường, người thì bất ngờ pha chút hoảng sợ.

- Nãy nguời vào là Vie, k... không lẽ...

- Laos

- " Bình thuờng...

" - China

- T...

Tôi nghe nói cậu ấy nhu nhược lắm mà.

- Laos

- " Ai mà biết được cơ chứ.

" - China

- China.

- Laos

- China.

- Laos

- CHINA.

- Laos

Laos hét to đến nỗi China đang đăm chiêu suy nghĩ cũng giật mình mà quay qua nhìn Laos.

- Mày bị điên à?

- China

- Mày bị điếc à?

- Laos

(đồng thanh)

- Tao không điếc.

- China

- Thế sao tao gọi mày không trả lời?

- Laos

-...

- China

-...

Tao chỉ muốn hỏi là sao Vie lại lạ đến vậy cơ chứ?

- Laos

- Đi mà hỏi nó.

- China

- Mọe.

- Laos

_____ Một chỗ nào đó lúc nãy_____

- Thằng nào hét to thế nhỉ?

- Vie

- Thôi kệ đi.

- Vie

______ Tại chỗ của Nazi______

- Aaaa vợ tao đâuuuuu.

- Nazi

- Kiếm vợ tao về đây nhanh lênn.

- Nazi

- Từ ngày phu nhân bị bắt, boss cứ như bị điên ấy nhỉ?

- Lính

- Ổng điên sẵn rồi, chỉ có điên hơn thôi.

- Lính

- Chứ còn gì nữa.

- Lính

- Bọn mày nói gì đấy?

- Nazi

- Dạ không có gì!

- Lính

- Hừ!

- Nazi

_____ Ở 1 nơi nào đấy______

Căn phòng tối tăm, ánh sáng duy nhất cũng chỉ từ vài cây nến mà ra.

Xung quanh toàn là ảnh, là ảnh chụp cậu trong mọi lúc, lúc tắm, lúc ăn, lúc ngủ,...

Một bóng người?

Ai vậy nhỉ?

Không biết nữa...

Anh ta nở một nụ cười biến thái.

- Em sẽ thuộc về tôi.

- ?

- Sớm thôi, sẽ sớm thôi, hahahaha.

- ?

Bên ngoài có một nguời đang đứng dựa vào cửa.

- Huh?

Là anh ấy sao?

Hì, thật mong ngày gặp lại anh đó nha~.

- ??

_______ Chỗ Vie______

Cậu đang ngồi chơi ở trên giường.

Chiếc máy tính mà cậu đem theo từ tương lai có vẻ màn hình của nó hơi...

- Èo, cái màn bảo vệ của tổ chức này dễ hack vl.

- Vie

- Để coi...

- Vie

Bàn tay của cậu liên tục thao tác trên bàn phím, tiếng lạch cạch liên tục vang lên, chỉ mới mấy giây vậy mà cậu đã hack đuợc vào phần chat của tổ chức.

*abc* đoạn chat của tổ chức

*Bọn mày thấy thằng chó Vietnam trong tổ chức JA như thế nào? *

*Thân hình của nó cũng ngon lắm đấy, thật muốn làm với nó mà. *

* Hahaha thật đấy, nhìn nó đẫy đà như vậy mà. *

* Hay là chúng ta bắt nó về để làm điem đi nhể? *

* Ý kiến hay đấy hahaha. *

* Nhưng không phải nó đã biến mất mấy năm nay cùng với tổ chức của nó hay sao? *

* Ai mà biết được cơ chứ, nhỡ... nó đi làm điem thì sao? *

* Hahaha. *

Kết thúc đoạn chat.

- Haha...

Tao mà quay lại thì tao đập chết bọn mày.

- Vie

- Đừng tức giận như vậy chứ?

- China

Anh bê một cốc trà vào cho cậu.

- Im đi...

- Vie

- Nào đừng có như vậy với anh chứ.

- China

-...

Lại đây.

- Vie

- Huh?

- China

Anh nhẹ nhàng bước đến bên cạnh cậu.

Do vừa đi đàm phán về nên anh vẫn đang mặc vest.

Cậu cầm lấy cà vạt của anh mà kéo xuống rồi hôn anh.

Chiếc lưỡi hư hỏng của cậu vậy mà lại luồn qua khoang miệng anh trêu đùa chiếc lưỡi kia.

Khúc đầu anh vẫn còn bất ngờ rồi lại dần chuyển sang thích thú mà phối hợp với cậu.

Kết thúc nụ hôn, anh lưu luyến rời khỏi đôi môi của cậu nhưng vẫn không quên kéo theo một sợi chỉ bạc.

Khuôn mặt của cậu đỏ bừng còn anh thì lại hiện lên vẻ thích thú.

- Nè, cưng là vừa chủ động đó sao?

- China

- S...

Sao không thích hay gì?

- Vie

- Không không, phải nói là rất rất thích đó nha~.

- China

- Hừ!

Câm miệng mau đi.

- Vie

- Haha, được thôi bé cưng.

- China

Ánh mắt của anh hướng ra ngoài cánh cửa đang hé mở, nở một nụ cười khinh bỉ.

Người đứng ngoài cũng là nguời đã chứng kiến mọi cảnh vừa rồi.

Hắn ta đang rất tức giận sao?

- Đáng ghét.

- Cuba

Hắn nắm chặt tay thành nắm đấm.

Sau đó cũng tức giận mà bỏ đi.

Anh cũng chẳng quan tâm đến nguời ở ngoài lề nữa mà quan tâm đến cậu.

Anh nhẹ nhàng nâng cằm cậu lên.

- Cưng à...

Cưng có biết cốc trà mà cưng vừa uống có chứa gì không?

- China

- Chứa gì?

- Vie

- Haha...

Cưng sẽ biết ngay thôi.

- China

- "Rồi lần đầu của em sẽ thuộc về tôi thôi, bé cưng~.

" - China

- Ah, sao nóng vậy ta?

- Vie

Cậu nhanh chóng cởi chiếc áo sơ mi ra.

- Nóng, nóng quá...

- Vie

- Huh?

Cưng à, bị sao vậy?

- China

- Anh c...còn hỏi sao?

- Vie

- Huh?

- China

- K...

Không phải là anh đã bỏ xuân dược vào cốc trà đó sao?

- Vie

- Ah, cưng biết rồi sao?

- China

- Nhưng mà vậy thì đã sao cơ chứ.

- China

- Cưng sắp thuộc về tôi rồi~.

- China

- H...

Hộc, hộc.

- Vie

- Nhìn cưng khổ sở quá nhỉ?

- China

- Cần anh giúp không, bé cưng?

- China

- Tch, s...sao cũng được, nhanh lên.

- Vie

- Hì hì, anh sẽ cố gắng hết sức để giúp cưng.

- China

- M...

Mẹ mày, hết sức để tao liệt hay gì?

- Vie

- Heh?

Bé cưng hung dữ quá đó nha~.

- China

________ End________

Ai muốn mềnh làm H thì giơ tay nàoo.

Phần còn lại thì mai mềnh sẽ đăng nka.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 9(H+)


Hello mọi người nha, có khá nhiều người đồng ý nên đương nhiên là toi sẽ làm.

Mà toi viết H hơi dở à nha, đừng có chê toi nha, trầm kẻm ấy nhe.

Anh = China

Cậu = Vie

________ Vô truyện_________

Anh nhanh chóng bước đến bên cậu rồi thoát y cho cả hai.

Nhéo nhẹ nhũ hoa hồng của cậu, cũng vì đau đớn mà...

- Ah đ...

đau, nhẹ tay thôi, hức a~.

- Vie

- Cưng rên nghe đã tai quá đi~.

- China

Trêu đùa nhũ hoa của người trước mặt đã chán.

Anh hướng tới hậu huyệt của cậu.

Chẳng do dự mà anh đút thẳng 1 ngón vào.

- AH~ ức~ ha~.

- Vie

- Chỉ mới 1 ngón thôi đó bé cưng à~.

- China

Hai ngón, ba ngón.

Ngón tay liên tục ra vào ở dưới khiến cậu đau đớn.

- Ức~ a~ đ...

đau, nh... nhẹ tay t... thôi.

- Vie

- Thả lỏng ra nào bé cưng, cưng đang muốn cắn đứt ngón tay của anh sao?

- China

Cậu nghe lời anh mà thả lỏng.

Thừa cơ hội mà xông lên.

Anh nhanh chóng rút tay ra rồi dùng cự vật của mình mà đâm lút cán vào trong.

- AH~ a~ hức ư~ m...mẹ mày nh...nhẹ thôi.

- Vie

- Bé cưng ngoan nào~.

- China

Nhìn cậu như vậy, không hiểu sao anh lại dừng.

Có lẽ là bởi...

- S...Sao lại d...dừng?

- Vie

- Muốn thì cầu xin anh đi nào, bé cưng~?

- China

- C...Cho em đ...đi.

- Vie

- Huh?

Cưng à~, cho cái gì cơ nhỉ?

- China

- C...Có làm k...không, không th...thì tao đ...đi tìm th...thằng khác?

- Vie

- Ôi trời, hung dữ thật đó nha~, đương nhiên là anh sẽ làm rồi~.

- China

Anh bắt đầu di chuyển, nhưng với tốc độ thật chậm như đang chọc tức cậu.

- M...Mẹ mày.

- Vie

Đúng ý của China, cậu đã nổi giận.

Cậu nhanh chóng lật người anh lại.

Nằm trên, cậu như nắm được lợi thế mà bắt đầu nhấp trên cự vật của anh.

- Ah~ sướng quá, a~.

- Vie

- Nè!

Cưng đừng có sướng một mình như vậy chứ.

- China

Cậu như chẳng nghe thấy mà vẫn giữ nguyên cái tốc độ chỉ mình hưởng thụ.

Hành động ấy của cậu đã chọc điên tới China.

Anh chiếm lại lợi thế, lật nguợc cậu lại rồi điên cuồng đâm rút.

- AH~.

- Vie

Cậu ngửa cổ rên lên một tiếng ngọt thanh.

- Huh?

Là chỗ này nhỉ?

- China

Anh như tìm thấy vàng mà đâm nhanh hơn nữa.

Bỗng một dòng máu chảy ra từ hậu huyệt của cậu.

Nhìn thấy nó, anh lại càng phấn khích mà đâm nhanh hơn nữa.

- Ư~, e...em ra đ...đây.

- Vie

- Thoải mái đi bé cưng~.

- China

Vừa dứt lời một dòng "sữa chua" đã phun ra từ cự vật của cậu.

- Cưng ra nhiều nhỉ?

- China

- I...Im miệng đi.

- Vie

- A~, anh ra đây.

- China

- G...Gì?

Ra ở ngoài!

- Vie

Cậu còn chưa nói xong, anh đã phun dòng sữa đặc vào trong hậu huyệt của cậu.

- Cuối cùng cũng xong...

- Vie

- Chưa xong đâu cưng à.

- China

- Huh?

- Vie

- Mút đi cưng~.

- China

Nhìn cự vật to lớn truớc mặt so với miệng của mình.

Cậu mới hoảng sợ.

- Kh...Không vừa đâu.

- Vie

- Vừa mà~.

- China

- Nhưng...

- Vie

- Đi mà~.

- China

Ánh mắt long lanh thể hiện sự đáng thương từ anh đã phá hỏng màn nghị lực cuối cùng.

- Th...Thôi đuợc.

- Vie

- Hì hì.

- China

Cậu cầm lấy cự vật của anh rồi mút nhẹ ở đầu khấc.

Đã hơi mất kiên nhẫn, anh nắm lấy tóc cậu, rồi nhấn đầu cậu xuống.

Khoang miệng cậu bao trọn lấy cự vật của anh.

- Ah~, sướng quá~.

Trong miệng cưng ấm thật đó nha~.

- China

Cự vật tuột đến cuống họng của cậu.

Nước mắt sinh lý cũng bắt đầu rơi xuống.

_______ 20 phút sau_______

- Ah~ anh ra đây.

- China

Dòng sữa đặc phun ra, lấp đầy khoang miệng của cậu.

Cậu định nhả ra thì anh lại mở lời.

- Bé cưng...

- China

- " Tính bảo tao nuốt chứ gì, thôi được rồi...

" - Vie

Cậu nuốt đống sữa đặc đó xuống họng.

Sau đó 2 người làm thêm 'vài' hiệp.

_______ Sau khi làm xong_______

- Cưng à...

Anh buồn ngủ...

- China

- Nằm xuống đây.

- Vie

Cậu vỗ vỗ đùi của mình.

Anh nằm xuống rồi nở một nụ cười ẩn ý hướng về cửa sổ lúc cậu không quan tâm.

- Đáng ghét!

Vie vậy mà lại cho thằng anh mình nằm ngủ trên đùi, hừ!

- Taiwan

______ Ngày hôm sau______

- Tôi về đây!

- Vie

- Bai bai bé cưng~.

- China

- Tạm biệt cậu...

- Cuba

Anh vừa nói vừa hướng ánh mắt căm thù đến China.

Mấy người khác cũng nói lời tạm biệt cậu.

Khi cậu vừa đi, China chuyển vẻ mặt từ vui mừng sang khinh bỉ.

- Lần đầu của Vie đã thuộc về tôi rồi, mấy cậu cũng nên bỏ cuộc đi chứ nhỉ?

- China

- Đáng ghét...

- một vài anh công

- China!

Cậu bị trừ lương!

- USSR

- Cho dù có bao nhiêu đồng tiền cũng không thể bằng lần đầu của cậu ấy đâu, boss à.

- China

Nói xong thì anh cũng rời đi.

________ Bên chỗ Vie________

- VIE!

Em cuối cùng cũng về rồi.

- Nazi

Nazi chạy đến ôm cậu, dụi vào hõm cổ cậu mà hít hà.

- Nhớ em lắm sao?

- Vie

- Nhớ, nhớ lắm...

- Nazi

- Phu nhân cuối cùng cũng về!

- Lính

- Bọn tôi trong tháng qua đã phải chịu rất nhiều nỗi đau từ boss đó ạ!

- Lính

- Đúng đúng đúng.

- Lính

- Vậy sao?

Anh đã làm gì vậy?

- Vie

-...

- Nazi

- Haiz, thôi được, ta vào phòng thôi.

- Vie

Nhìn người đang dụi vào hõm cổ mình, cậu như xiêu lòng mà vuốt vuốt lưng của hắn.

_______ Vào phòng_______

- Anh dỗi em luôn đấy!

- Nazi

Anh nói với cái mặt hiện rõ sự giận dỗi.

- Sao lại giận em?

- Vie

- Em bị bắt bình thường là được rồi sao lại bị cuớp lần đầu bởi một thằng nhãi ranh?

- Nazi

________ End________

Tạm biệt mọi nguời.

Ăn Tết vui vẻ nha.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 10


Haiii mn, đã lâu không ra chap toi sẽ đền bù bằng bão 5 chap nha.

1/5

_______ Vô truyện________

Cậu vòng tay qua cổ anh mà kéo sát mặt mình.

- Anh...

Cử gián điệp theo dõi em sao?

- Vie

- Như vậy thì có sao chứ?

- Nazi

- Em cũng đâu nói gì đâu.

- Vie

- Hah, em đã mất lần đầu, vậy có thể dành lần thứ 2 cho anh không?

- Nazi

- Em không nghĩ anh có thể tha cho em dễ dàng như vậy đó~.

- Vie

- Hay là...

Trong lòng anh đang muốn chặt chân của em đi rồi giam cầm em muốn chết đúng chứ?

- Vie

- Huh?

Vẫn là em hiểu anh nhất nhỉ?

- Nazi

Cậu buông cổ anh ra rồi ngồi lên giường rồi vỗ vỗ lên đùi mình.

Theo thói quen, anh nhanh chóng nằm xuống đùi của cậu.

Anh quay sang rồi dụi vào bụng của cậu.

- Có ai mà tin vị quốc trưởng tàn nhẫn lại nhõng nhẽo như vậy chứ?

- Vie

- Anh buồn ngủ...

- Nazi

Cậu xoa xoa tóc anh.

Do nhiều ngày vì cậu mà mất ngủ nên anh ngủ rất nhanh.

Cốc...

Cốc...

Cốc

- Huh?

Vào đi.

- Vie

- Ồ, quốc trưởng phu nhân đã về rồi sao?

- I.E

- Có chuyện gì không?

- Vie

- À, tôi chỉ muốn xem người tình của tôi ra sao thôi.

- I.E

-Vậy sao?

Gửi lời chào của tôi đến Italia nhé!

- Vie

- Sao em chỉ quan tâm mỗi Italia vậy?

Thằng nhóc đó có gì đặc biệt đâu cơ chứ?

- I.E

Như sắp tỉnh, Nazi nhíu mày khó chịu.

- Ah!

- Vie

- Nè, anh đi ra ngoài đi, Nazi mà tỉnh là ổng chém bay đầu anh đấy!

- Vie

- Được thôi.

- I.E

Anh nhanh chóng bước ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Cậu xoa nhẹ lên tóc anh như trấn tĩnh.

- Khục khục.

- Nazi

- Huh?

- Vie

Cậu đặt tay lên trán anh, tay cậu bỗng cảm thấy nóng bừng.

- Trời ạ, sốt cao lắm rồi nè.

- Vie

Cậu nhẹ nhàng đặt đầu anh xuống rồi tính đi lấy nước và khăn.

Bỗng, 1 cánh tay vươn ra rồi nắm lấy tay cậu.

- Đ...

Đừng bỏ tôi mà...

- Nazi

- Ah...

- Vie

Cậu vuốt vuốt lưng anh để trấn tĩnh anh.

Rồi gọi lính canh ngoài cửa vào.

- Người đâu?

- Vie

- Tôi đây ạ.

- Lính

- Mau truyền thái y, quốc trưởng bệnh rồi.

- Vie

- Vâng!

- Lính

- Tao không ngờ có 1 ngày quốc trưởng lại bị bệnh chỉ vì 1 người đó.

- Lính

- Chỉ có quốc trưởng phu nhân thôi chứ ai nữa.

- Lính

- Này!

Còn nói chuyện được cơ à?

- Lính

Những người lính đột nhiên nghe thấy tiếng quát mà giật mình đứng nghiêm.

- Chúng tôi không dám!

- Lính

- "Chứ bọn mày vừa làm gì?"

- Lính

Rầmmm..

- Quốc trưởng bị bệnh hả?

Quốc trưởng ra sao rồi?

Sắp chết chưa?

Ủa lộn, còn ổn không?

- Thái y

- Thay vì ông ở đây hỏi thì tôi nghĩ ông nên vào kiểm tra cho quốc trưởng thì hơn!

- Lính

- À ừ nhở, vậy tôi vào nhé.

- Thái y

Cốc...

Cốc...

Cốc

- Vào đi.

- Vie

- Thưa quốc trưởng phu nhân, quốc trưởng bị gì vậy?

- Thái y

- Anh ấy sốt khá cao.

- Vie

Thái y lôi đồ dùng ra rồi khám cho anh.

Bỗng, anh hất tay ông ra rồi nói mớ...

- Cút!

- Nazi

- Éc quốc trưởng phu nhân tôi sắp bay đầu rồi saoo.

- Thái y

Cậu lấy tay đập lên trán mình, vẻ mặt hiện rõ sự bất lực.

- Không đâu...

Anh ấy chỉ đang nói mớ thôi mà...

- Vie

- À vâng.

- Thái y

Một lần nữa anh lại hất tay ông ra.

-...

- Vie

- C...

Có vẻ quốc trưởng chỉ bị sốt thường thôi, chỉ cần chăm sóc cẩn thận và uống thuốc đúng giờ thì sẽ khỏi nhanh thôi ạ.

- Thái y

- Haizz...

Ông cứ để đấy đi, tôi sẽ chăm sóc cho anh ấy.

- Vie

- V...

Vâng ạ.

- Thái y

Ông nhanh chóng bước ra ngoài.

Cậu lấy chiếc khăn đã được tẩm ướt rồi đắp lên trán anh.

Đương nhiên cậu không thể rời khỏi anh dù chỉ 1 giây.

Cậu chỉ cần nhấc đầu anh ra 1 chút là anh lại cầm lấy tay cậu mà nói vài câu lạ lẫm...

Đã đến giờ uống thuốc nhưng anh vẫn đang ngủ say nên cậu chỉ đành lay anh dậy.

- Vie à...

- Nazi

- Anh đang bị sốt đó, nghỉ ngơi và uống thuốc đi!

- Vie

- Đắng lắm...

- Nazi

- Từ khi nào anh có thể chịu được hàng ngàn vết thương mà không thể chịu được thuốc đắng vậy?

- Vie

- Nhưng mà...

- Nazi

Thấy vậy cậu đành ngậm thìa thuốc vào miệng rồi hôn anh để ép anh uống thuốc.

- Xem ra cũng không đắng lắm...

- Nazi

- Anh có uống thuốc không?

- Vie

- Không thì em cũng chẳng muốn quan tâm nữa đâu.

- Vie

- Anh uống mà.

- Nazi

Anh cầm bát thuốc lên rồi uống.

- Về phần công việc em sẽ lo liệu, anh cứ việc nghỉ ngơi đi.

- Vie

- Nhưng mà anh không muốn rời xa em...

- Nazi

- Thôi nào thôi nào, em vẫn ở trong căn cứ mà.

- Vie

Cốc...

Cốc...

Cốc

- Vào!

- Vie

- Thưa quốc trưởng phu nhân có người muốn gặp ngài.

- Lính

- Được rồi, bảo người đó đợi ta 1 chút.

- Vie

- Vâng, tôi xin lui trước ạ.

- Lính

Người lính cũng nhanh chóng lui ra ngoài.

- Anh à, em đi ra ngoài nhé?

- Vie

- Ừm...

- Nazi

Nghe vậy cậu cũng ra ngoài rồi đi gặp người kia.

- Xem ra thuốc ốm giả của mình cũng hiệu quả phết ấy chứ.

- Nazi

- Quốc trưởng à tuy tôi chỉ là 1 người lính nhưng...

Tôi nghĩ quốc trưởng phu nhân cũng đã nhận ra lâu rồi.

- Lính

- Hahaha...

Ta biết ta biết chứ em ấy tuy đã nhận ra lâu nhưng không phải em ấy vẫn chăm sóc ta hay sao?

- Nazi

- Ừm thì...

- Lính

- Ngươi còn không mau câm miệng?

- Nazi

- Em ấy là thương ta nhất!

Vậy nên mới không vạch tội ta lại còn chăm sóc ta tận tình như vậy!

- Nazi

_________ End_________

Bai bai mọi ngườiiii.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 11


Haii mọi người.

2/5

________ Chỗ Vie________

- Vậy...

Anh tới đây làm gì, Ame?

- Vie

- Chỉ là muốn hợp tác vài thứ thôi à~.

- America

- Thứ nào?

- Vie

- Vũ khí.

- America

- Hợp đồng?

- Vie

Hắn cầm lấy hợp đồng từ trong túi ra rồi đưa cậu.

Cậu cầm bút lên, ánh mắt lướt nhanh qua từng dòng chữ rồi đột nhiên dừng lại.

- Phải trao đổi quốc trưởng phu nhân?

- Vie

- Chà chà, em phát hiện nhanh thật đó~.

- America

- Chúng tôi từ chối!

- Vie

- Cưng à...

- America

- Vợ tôi nói thế nào là như thế đấy!

- Nazi

- Nazi?

Em tưởng anh bị bệnh?

- Vie

- Thì...

- Nazi

- Thôi em hiểu rồi.

- Vie

Hắn cất hợp đồng vào túi.

- Không kí cũng được nhưng nhớ đến bữa tiệc của tôi ở căn cứ Tư Bản nhé, thời gian tôi sẽ gửi sau.

- America

Nói rồi hắn cũng quay về căn cứ.

- Lại uống thuốc giả ốm chớ giề?

- Vie

- D...

Dạ.

- Nazi

- Ôi trời, anh mà cứ co rúm lại như thế người ta tưởng em bắt nạt em thì sao?

- Vie

- T...

Thì...

- Nazi

- Thôi được rồi, em phải đến chỗ này 1 chuyến anh ở lại thì nhớ cẩn thận sức khỏe nhé!

- Vie

-Ơ, em mới về mà.

- Nazi

- Hì hì, em đi nha!

- Vie

Cậu ra ngoài căn cứ rồi bước lên trực thăng đã được chuẩn bị từ trước.

- Mau đến Cuba!

Ta cần phải giúp đỡ cậu ấy!

- Vie

- Nhưng...

Bây giờ người đang là quốc trưởng phu nhân, người của-

- Câm miệng!

Ngươi có quyền cãi lại ta sao?

- Vì

- ...

Vâng ạ.

- Lính

Lúc đến Cuba, cậu nhanh chóng chạy đến gặp người bạn thơ ấu của mình.

- Cuba!

Tình hình sao rồi?

- Vie

Thấy cậu, vẻ mặt của Cuba phấn khởi hẳn lên, nhưng rồi lại òa khóc rồi lao vào lòng cậu.

- H...

Hức hức, c... cha của tớ...

- Cuba

Cậu vuốt vuốt lưng của y để trấn tĩnh.

- Cuba à...

Bình tĩnh đi chắc chắn sẽ có cách giải quyết mà.

- Vie

- Bây giờ ngài KKK sao rồi?

- Vie

- Cha tớ đang bị bọn nó giam cầm, tra tấn dã man lắm...

- Cuba

- Sao chứ!?

- Vie

- Nếu cứ như vậy thì... c... cha tớ sẽ chết mất!

- Cuba

- Bình tĩnh nào...

- Vie

- Theo tớ!

- Vie

- Huh?

- Cuba

Cậu kéo tay anh lên trực thăng rồi xuất phát đến chỗ KKK đang bị giam cầm.

_______ Tới nơi_______

Cậu vừa bước xuống trực thăng thì đã kéo tay anh vào góc tương gần đó.

'abc' : nói nhỏ

- 'Cậu kéo tớ vào đây làm gì?

' - Cuba

- 'Nhìn người đang đi loanh quanh ở ngoài kia đi.

' - Vie

- 'Người đó là lính canh sao?

' - Cuba

- 'Đúng!

' - Vie

Thấy người đó lại gần chỗ mà anh và cậu đang đứng, cậu liền kéo người anh sát vào người mình.

- 'N...

Nè.

' - Cuba

Cậu đưa ngón tay lên miệng, ra hiệu cho anh im lặng.

Mặt anh đỏ tía tai như muốn độn thổ xuống đất ngay lập tức.

- 'K...

Khoan đã đó là cha tớ mà!

' - Cuba

- ...

- Vie

Ngay khi người lính canh ấy bước qua góc tường mà hai người đang trốn, cậu kéo hắn vào.

- Ah...

- KKK

Tưởng chừng như mình đã bị phát hiện, vẻ mặt của ông hiện rõ sự hoảng hốt nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của con trai mình thì lại càng thêm hoảng hốt.

- Mày là ai?

Sao lại bắt giữ con trai tao?

- KKK

- Cha à, đó là bạn của con.

- Cuba

- Ôi trời, cho ta xin lỗi nhé!

- KKK

- Không sao đâu ạ.

- Vie

- Nhìn cháu hơi lạ, có vẻ không phải người ở Bắc Mỹ.

Cháu tên là gì thế?

- KKK

- Tên cháu là Vietnam đến từ Châu Á ạ.

- Vie

- Vietnam, Vietnam sao quen vậy ta...

- KKK

- C...

Cháu có phải là quốc trưởng phu nhân không?

- KKK

- Vâng ạ, nhưng chú yên tâm cháu là phe trung lập sẽ chẳng theo phe nào đâu.

- Vie

- Ta tưởng Nazi ác độc lắm mà, không phải nếu như cháu trung lập thì sẽ bị hắn giết ngay hay sao?

- KKK

Cậu nghe xong cũng chỉ biết nở một nụ cười đầy ẩn ý.

- Chú yên tâm, anh ấy không dám giết cháu đâu.

- Vie

Cuba ăn bơ nãy giờ cũng lên tiếng.

- Ờm...

Con nghĩ là chúng ta nên đi khỏi nơi này trước rồi hẵng nói chuyện đi ạ.

- Cuba

- Được thôi.

- Vie

Cả hai cha con cuối cùng cũng quay lại nơi ở của Cuba.

Còn cậu thì quay trở lại căn cứ Phát Xít.

_______ Căn cứ Phát Xít________

Chỉ vừa bước xuống trực thăng là đã có ba bóng dáng bé nhỏ chạy đến ôm cậu.

- Sao bây giờ anh mới về?

- Germany

- Đúng đó!

Sao đến tận bây giờ anh mới về.

- Italy

- Thôi nào, anh có việc bận mà.

- Vie

Rồi cậu để ý tới Japan, đứa trẻ này thường ngày rất năng động, vậy tại sao bây giờ lại im lặng như thế.

- Jap, em sao vậy?

- Vie

- Không sao ạ...

- Japan

- Ger!

Ra đây học đi con.

- Nazi

- Italy!

Mau ra đây.

- I.E

- Vâng ạ!

Bọn em phải đi rồi, tạm biệt anh nhé!

- Italy+ Germany

Nói rồi cả 2 đứa cũng đi.

Cậu quay lại nhìn Japan đang hiện rõ vẻ mặt buồn thiu.

- Chúng ta về phòng của anh nhé!

- Vie

- Vâng...

- Japan

_______ Vào phòng______

Cậu để Japan ngồi trên giường, còn mình thì quỳ xuống trước chân của nó.

Cậu áp hai tay vào má của Japan rồi hỏi.

- Jap à, có chuyện gì sao?

- Vie

- A...

Anh à, con chim mà anh tặng em... mất rồi...

- Japan

- " Có thế thôi hả trời??

" - Vie

Cậu ôm lấy Japan rồi vỗ về để trấn tĩnh.

- Nó mất mà nó còn đem theo cái nhận mà anh tặng em nữa...

- Japan

- Thôi nào, anh tặng 1 con chim, cái nhẫn khác là đuợc, đúng chứ?

- Vie

- Vâng!

- Japan

Khuôn mặt của Japan cũng đã tươi tắn hơn phần nào.

_________ End_________

Tạm biệt mọingười nhaa.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
Chương 12


Lâu rồi chưa gặpp.

3/5

__________ Vô truyện__________

- Bé cưng!

Cũng đến giờ học của em rồi đấy, mau đi đi không lại bị mắng bây giờ!

- Vie

- Vâng ạ!

- Japan

Nói rồi Japan nhanh chóng chạy đến chỗ học của mình.

Japan vừa rời đi thì một người có làn da đen kịt xuất hiện.

Không ai khác là Xích Quỷ.

- Chà, thằng nhóc đấy có vẻ thích cháu quá nhỉ?

- Xích Quỷ

- Cháu không nghĩ vậy...

- Vie

- Vậy sao?

Thế thì cũng đành thuận theo cháu vậy.

- Xích Quỷ

Nói rồi ông nhanh chóng biến mất.

- Vie!

Có tin dữ cho em rồi.

- Nazi

- Dạ?

- Vie

Anh kéo tay cậu đi về phía phòng làm việc trong khi cậu vẫn chưa kịp hiểu gì.

Ú ớ được một hồi thì cũng đã đến phòng của anh.

- Từ từ nào, có chuyện gì thì anh nói đi.

- Vie

- Ừm...

Đất nước của em đang bị Trung Quốc xâm lược.

- Nazi

- Sao cơ?

- Vie

- Anh biết là chuyện này đột ngột với em nhưng đừng sốc quá, ...

Anh sẽ giúp em được chứ?

- Nazi

- ...

Em nghĩ anh không nên nhúng tay vào chuyện này.

- Vie

- Vậy để anh giúp em chuẩn bị quay về.

- Nazi

- Ừm...

- Vie

_______ Chuẩn bị xong_______

- TẠM BIỆT QUỐC TRƯỞNG PHU NHÂN!

QUỐC TRƯỞNG PHU NHÂN BÌNH AN TRỞ VỀ!

- Lính

- Ừm, tạm biệt mọi người, tôi nhất định sẽ trở về không một vết xước!

- Vie

Đứng trước cửa trực thăng, cậu nhẹ nhàng nói rồi nở một nụ cười mê người.

Bấy giờ mặt người lính nào cũng đỏ tía, Nazi thấy vậy thì...

- Đứa nào đỏ mặt tao quăng bọn mày xuống sông!

- Nazi

Cũng nhờ lời nói của mà chẳng còn ai dám nhìn cậu nữa.

Nhìn cảnh vừa rồi cậu cũng thấy yên lòng hơn mà bước vào trực thăng.

_______ Đến nơi ________

Cậu bước xuống trực thăng rồi nhanh chóng chạy đến ôm lấy Đại Nam.

- Cha không sao chứ?

- Vie

- Ừm...

Không sao...

- Đại Nam

Ông nói với giọng đượm buồn.

Cậu quay ra nhìn một người.

- Anh Mặt Trận và... chú Tây Sơn!?

- Vie

- Lâu rồi mới gặp lại cháu.

- Tây Sơn

- Sao chú lại ở đây?

Cháu tưởng chú phải vài năm nữa mới quay về?

- Vie

- Ta lo cho đất nước thôi, ta không nghĩ tên Qing và China sẽ để yên chuyện này, nếu như hắn đã quyết định xâm lược chúng ta thì chắc chắn sẽ tính đến chuyện đô hộ lâu dài.

- Tây Sơn

- Tch, có lẽ là vậy...

- Vie

- Mọi người vào nhà đi.

- Đại Nam

_______ Buổi tối _______

Ngồi trong phòng của mình, cậu thất thần nhìn về phía xa qua cửa sổ.

Tiếng xào xạc của lá cây với mỹ nhân bên khung cửa sổ, ánh mắt say mê nhìn về cậu.

Cảm nhận được có người sau lưng, cậu quay người lại...

- Anh Mặt Trận?

- Vie

- Em nghĩ gì mà thất thần vậy?

- Mặt Trận

- Về lần xâm lược này của Qing...

- Vie

Mặt Trận chẳng nói gì mà tiến tới ôm lấy cậu.

- Em không nghĩ là China phát động cuộc chiến này...

- Vie

- Nó không như em nghĩ đâu, chính China là người đã tiếp tay cho cha mình nhiều nhất mà.

- Mặt Trận

- Vậy sao?

- Vie

- " Vẫn đáng ghét như ngày nào...

" - Vie

-...

Ngày mai em sẽ đến gặp China.

- Vie

- Không được!

Nhỡ đâu...

- Mặt Trận

- Em biết là anh lo lắng cho em nhưng nếu em có xảy ra chuyện gì thì Nazi chắc chắn sẽ không để yên đâu mà.

- Vie

- Biết là vậy nhưng...

- Mặt Trận

Cậu xoay người lại rồi hôn nhẹ vào môi người nọ khiến anh ta đơ người, mặt đỏ đến mang tai.

- E...

Em...

- Mặt Trận

Cậu nhìn Mặt Trận đang lúng túng mà nở một nụ cười vui vẻ.

- Anh trai của em dễ ngại vậy saooo.

- Vie

Cậu nói với giọng đầy trêu chọc.

- T...

Thôi đi.

- Mặt Trận

- " Cũng chỉ với em thôi...

" - Mặt Trận

________ Sáng hôm sau _______

Cậu vừa đến nơi hẹn thì đã có bóng người ra đón cậu.

- Chào bé cưng~.

- China

- Vào nhanh đi...

- Vie

Cậu chẳng chào lại mà đi thẳng vào, China cũng đi theo sau.

- Nói đi, sao lại xâm lược nước tôi?

- Vie

- Hửm?

Đừng nóng vội như vậy chứ.

- China

- Tôi không có nhiều thời gian với anh.

- Vie

- Muốn em thuộc về tôi chăng?

- China

- Nực cười...

- Vie

________ Nói chuyện xong ________

China đã rời đi còn cậu thì vẫn ở lại với Macau.

- Chà!

Em muốn chơi bài với anh sao?

- Vie

- Vâng ạ...

- Macau

Cậu chống cằm nhìn Macau, ngắm nghía khuôn mặt xanh lá, ở giữa một bông sen trắng được điểm thêm 5 ngôi sao vàng ở trên.

- Được thôi!

- Vie

Sau một hồi chơi thì kết quả đã hiện rõ, Vie thắng 5 ván, Macau thắng 6 ván.

- Được rồi!

Anh nhận thua.

- Vie

Cậu đứng dậy rồi chào tạm biệt Macau.

_________ Quay về________

- Vie!

- Mặt Trận

Mặt Trận chạy ra rồi xem xét cậu có vết thương nào không, ngắm nghía được một hồi thì anh cũng buông ra.

- Cũng may là em không sao...

- Mặt Trận

- Đương nhiên rồi, em khỏe lắm đó!

- Vie

- Bơ ngon không Tây Sơn?

- Đại Nam

- Ngon nhưng hơi ngán.

- Tây Sơn

- Haha...

- Vie

- Được rồi, con không bơ hai người nữa.

- Vie

- Vậy sao?

- Đại Nam

- Ta dỗi.

- Đại Nam

- Trời ạ...

- Vie

- Eo ôi, liêm sỉ của chú mày đâu?

- Tây Sơn

- Im đê.

- Đại Nam

- Khụ...

Khụ.

- Vie

Nghe thấy tiếng ho của cậu, 3 người mới quay ra nhìn cậu.

Họ thấy cậu đang liên tục ho ra máu, nét mặt dần trở thành hoảng loạn.

- Truyền thái y!

Mau lên!

- Đại Nam

_________ End_________

Bai bai mọi người nha.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
Chương 13


Hello mọi người.

4/5

__________ Vào truyện __________

Tình hình nước Nam hỗn loạn, trong thành lại càng loạn hơn cung nữ, thái y ra vào liên tục.

Không biết là chuyện lớn gì chỉ thấy trên giường là Vie.

Gương mặt xanh xao, mồ hôi tuôn như suối, khuôn miệng chảy ra máu đỏ thắm.

- Con trai của ta sao rồi?

- Đại Nam

- Thưa người, thần nghĩ là... ngài Việt Nam bị đầu độc...

- Thái y

- Đầu độc?

Không lẽ...

- Đại Nam

-...

Được rồi, mấy người hầu hạ Việt Nam cho tốt, ai dám phản ta liền chặt đầu hắn!

- Đại Nam

Nói rồi Đại Nam bước ra ngoài.

- Cha, người có nghĩ vậy không?

- Mặt Trận

- Đương nhiên!

- Đại Nam

- Lúc Vie vừa trở về rõ ràng không có triệu chứng gì chỉ sau khi trở về từ Đại Thanh liền bị dính độc, không phải là họ thì là ai?

- Đại Nam

- Nhưng vẫn không thể kết luận ngay được, nếu như điều đó không đúng thì đất nước ta sẽ gặp rắc rối!

-Mặt Trận

-...

Mau điều tra cho rõ, nhất định phải tìm được sự thật.

- Đại Nam

___________ Đến tối ___________

Đêm tối như mực, ngoài cửa luôn có thị vệ canh gác, nhưng chẳng hiểu sao ngài Đại Nam lại không để bất cứ ai ở trong phòng giống như đang đợi ai...

Bỗng bóng ai đó vụt vào phòng của cậu, thị vệ nhìn thấy cũng biết là ai họ chỉ nhìn nhau rồi gật đầu ra hiệu không làm phiền.

- Nhìn em bây giờ thật thảm hại, chẳng giống thường ngày chút nào...

- Việt Hòa

-...

Haizz, em có duyên với độc thật đấy... ba lần bảy lượt dính dáng tới độc tố.

Anh nhìn cậu mà xót xa không nói lên lời, từ khi biết người thương của mình bị đầu độc anh liền xin America trở về.

Tưởng rằng hắn ta không cho nhưng lại lập tức đồng ý.

Anh đã đến từ sáng sớm nhưng thân là kẻ tạo phản sao dám đối diện với anh cả và cha?

Nghe loáng thoáng được vài câu từ miệng thái y nói rằng cậu có thể không qua khỏi.

Anh xót lắm... xót lắm chứ, người vừa là em trai lại vừa là người thương bị như vậy tim anh như tan nát...

- Tên Qing đó...

Hắn dám đầu độc em sao...

Tàn nhẫn thật đấy...

- Việt Hòa

- Nhưng ta không nghĩ người chồng của em sẽ để yên cho hắn.

- Việt Hòa

- Và ta cũng vậy!

- Việt Hòa

Anh thủ thỉ thêm một hồi rồi rời đi.

________ Sáng hôm sau_________

Tin tức vợ mình bị dính độc sau khi trở về từ Đại Thanh nhanh chóng truyền đến tai của Nazi, nghe được tin đó anh nhất thời điên lên mà ra lệnh bắt Qing.

- MAU BẮT TÊN QING ĐÓ LẠI CHO TA!

- Nazi

- Vâng ạ!

- Lính

- Đáng ghét!

Lúc đi bảo về không vết xước mà giờ lại ra nông nỗi như vậy.

- Nazi

______ Trong tâm trí Vie _____

- Người thật có nhiều mưu tính, vậy mà lại tự đầu độc chính mình gây xôn xao cho người khác, làm Nazi ra lệnh bắt lấy Qing.

- Jas

- Ta làm như vậy cũng chỉ vì không muốn tự tay khử tên Qing gây họa thôi...

- Vie

- Vâng vâng...

- Jas

- Cũng sắp đến ngày người phải tỉnh lại rồi đó, nghe nói Nazi cũng đã bắt được tên Qing rooif~.

- Jas

- Vậy sao?

- Vie

- Được thôi...

Ta sẽ đợi.

- Vie

_______ 1 thời gian sau_______

- Đến khi nào em mới tỉnh lại đây...

- Nazi

Nhìn anh lúc này mới thật lạ lẫm làm sao, thần sắc tiều tụy đi hẳn.

Bỗng ngón tay cậu nhẹ động đậy.

- A...

Việt Nam đã tỉnh mau truyền thái y!

- Nazi

Sau khi kiểm tra sơ qua và không có gì bất thường thì cậu mới được cho là đã không còn độc tố trong người.

- Em thấy trong người thế nào rồi?

- Nazi

- Em ổn...

- Vie

- Em ổn là tốt rồi.

- Mặt Trận

- Khi nào em có thể quay lại Đức vậy?

- Vie

- Khi em khỏe hẳn.

- Nazi

- Ừm...

- Vie

_______ Tua_______

- CHÀO MỪNG QUỐC TRƯỞNG VÀ QUỐC TRƯỞNG PHU NHÂN TRỞ VỀ!

- Lính

- Tôi mừng vì người đã yên ổn trở về đấy phu nhân à ~.

- J.E

- Em cũng thế ~.

- Japan

Cậu không nói gì mà chỉ cúi người xuống bẹo má Japan.

- Đúng là cha con, y hệt nhau luôn mà.

- Vie

- " Thiên vị...

" - J.E

- Ta biết ngươi đang nghĩ gì đấy, J.E!

- Nazi

- Vâng vâng.

- J.E

- " Nếu như ông không phải là boss của tôi thì tôi xiên ông lâu rồi."

- J.E

Nazi chỉ im lặng nhìn J.E suy nghĩ.

Cậu đứng dậy rồi dắt theo Japan vào căn cứ, lúc này Nazi mới nói :

- J.E hỗn xược, đến phòng ta lãnh công việc gấp đôi!

- Nazi

Nói rồi Nazi cũng đi theo cậu luôn.

- Làm như tao sợ ấy...

- J.E

_____ Chỗ Vie______

- Ger, Italy!

- Vie

- Hửm?

- Germany

Cậu dắt theo Japan đến chỗ Germany và Italy đang học đấu kiếm.

- Anh Vie!

- Italy

Italy nhanh chóng lao đến ôm cậu.

- Ger, em còn đứng ngơ ra mà không đến đón anh sao?

- Vie

Lúc này Germany mới hết ngơ ngẩn mà đi về phía cậu.

- Em nghe nói anh bị Qing hạ độc, anh sao rồi?

- Germany

- Anh không sao!

Đứa bé hiểu chuyện của anh cũng biết quan tâm quá nhỉ?

- Vie

- V...

Vâng.

- Germany

- " Của anh sao...

" - Germany

Nazi đứng đằng sau nhìn thì cũng hiểu, ánh mắt của nó nhìn phu nhân của anh giống y như ánh mắt năm xưa mà anh nhìn Vie.

- " Cho dù là phụ tử, con vẫn là tình địch của ta...

" - Nazi

______ End______

Lười vải, bai bai mọi người nhaaa.

Chúc cuối tuần vui vẻ.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chuơng 14


5/5, là bão dữ chưa ta...

Thôi thì cũng tầm 1-2 tháng chưa ra chap, không biết mọi người còn nhớ toi không nữa.

________ Vào truyện_______

Sau một hồi nói chuyện với Germany cậu đi xuống hầm, nơi giam giữ Qing.

Đứng trước phòng giam của hắn, cậu nhẹ nhàng mở giọng.

- Mở cửa cho ta nhé?

- Vie

- Vâng, thưa phu nhân!

- Lính

Cánh cửa phòng giam mở ra, hình ảnh Qing quằn quại trong những vết thương lớn nhỏ cũng dần dần hiện ra.

- Chà...

Thảm quá nhỉ?

- Vie

Ánh mắt cậu nhìn Qing khinh bỉ, rồi ngồi xuống chiếc giường đơn sơ của tù nhân.

- Ng...

Ngươi đến đây làm gì?

- Qing

- Làm gì hả..?

Xem ngươi có còn thở không thôi ấy mà~.

- Vie

- C...

Cút.

- Qing

Cầm lấy chiếc quạt mà cậu chôm đuợc khi ở bên Đại Thanh, đặt dưới cằm hắn rồi nâng lên.

- Bây giờ ngươi cũng chỉ là một tù nhân thôi~ Kiêu ngạo trong hoàn cảnh này có giúp đuợc gì cho ngươi không?

- Vie

- Hay là...

Chỉ gây hại cho nguơi?

- Vie

- Câm!

- Qing

Cậu nheo mắt nhìn hắn.

- Ngươi là cái thá gì mà ta phải nghe theo?

- Vie

- Ta hả...

Chồng của ngươi chăng...?

- Qing

Qing cười khẩy khi nói.

Bỗng một thanh Katana bay đến và ghim vào tường sau lưng Qing, chỉ cách đầu hắn 2 cm.

- Chà...

Bớt nóng đi, J.E à~.

- Vie

- Tôi chỉ bảo vệ phu nhân giúp ngài Nazi thôi mà~.

- J.E

- Vậy thì...

Ngươi đến đây làm gì?

- Vie

- Ngài Quốc Trưởng gọi người đến phòng làm việc của ngài ấy ạ...

- J.E

- Ừ.

- Vie

- Tạm biệt nguơi, khi khác ta lại đến thăm nhé~.

- Vie

- Cút luôn cũng đuợc...

- Qing

Cậu cười nhẹ trước câu trả lời của hắn rồi đi đến phòng làm việc của Nazi.

Đến trước phòng làm việc của anh, cậu gõ cửa.

- Vào đi...

- Nazi

Cậu mở cửa bước vào và đóng cửa sau lưng.

- Có chuyện gì sao, phu quân?

- Vie

- Ta nghe đuợc rằng em đi đến phòng giam của tên Qing, vậy thái độ của hắn ta đối với em ra sao?

- Nazi

- Phải nói sao nhỉ...?

Kiêu ngạo?

Ngông cuồng?

Hay là có tình cảm?

- Vie

Nói đến đây thì Nazi liền liếc sang cậu.

- Lại đây...

- Nazi

Cậu nghiêng đầu hơi thắc mắc rồi lại gần anh.

Nazi kéo cậu ngồi lên đùi mình rồi dụi đầu vào hõm cổ cậu.

- Huh?

- Vie

Tuy chẳng hiểu việc gì nhưng cậu vẫn nhẹ nhàng xoa lưng anh như an ủi.

- Anh chỉ muốn em là của riêng anh thôi...

- Nazi

(Nhìn lại tiêu đề giùm em nhé🥰.

- Tác giả thân iu)

Anh thì thầm vào tai cậu với giọng nói mệt mỏi.

- À...

Đương nhiên mà~.

- Vie

Hơi thở của Nazi đều dần rồi anh cũng thiếp đi, cậu đứng dậy rồi rời khỏi phòng.

Cậu đi vào rừng rồi sau một lúc thì rời đi, Germany và Japan tò mò đi vào rừng nơi cậu vừa đến.

Cảnh tượng trước mặt của 2 đứa trẻ làm cả 2 kinh ngạc mà ngây người.

Ở giữa vách đá và khu rừng, dưới bóng 1 cái cây to, một cơ thể nam lõa lồ ngồi trong ánh sáng mùa hè lờ mờ.

Hông hắn chạm đất, lưng tựa vào cây, tứ chi hòan tòan không có sức lực.

Trên cổ hắn trống không.

Đầu hắn nhét bên trong phần bụng bị mổ phanh ra.

Hai mắt bị móc ra và bỏ lên hai tay.

Thay vào đó, hai hốc mắt được lấp đầy bùn còn miệng thì bị nhét đầy đất mùn.

Có gì đó quấn lên thân cây mà hắn tựa vào.

Chính là nội tạng của hắn.

Vết máu của hắn còn đọng lại đen sì trên mặt đất.

Quần áo của hắn vứt cách đó không xa.

2 người lặng lẽ nhìn, miệng chẳng thể phát ra lời nào.

Chỉ biết câm lặng nhìn thi thể hắn.

Cổ họng gần như muốn nôn ra..

Bỗng, sau lưng của 2 người phát ra tiếng nói ma mị.

- Hai đứa...

Làm gì ở đây thế?

- Vie

Germany và Japan liền lập tức quay lại nhìn Vie.

- C...

Chúng em, uh...

ừm..

- Germany + Japan

Nhìn hai đứa trẻ đang lắp bắp sợ hãi trước mặt mình, cậu bật cuời rồi nói với chất giọng nhẹ nhàng.

- Về căn cứ nhé?

- Vie

Cậu đưa hai tay ra, Germany và Japan cũng hiểu ý mà nắm lấy tay cậu, rồi cả 3 dắt tay nhau đi về căn cứ như chưa có chuyện gì.

Nhưng làm gì có chuyện quên nhanh như thế được?

Khi đến phòng của mình, đảm bảo đã khóa cửa cẩn thận, Germany và Japan mới thì thầm bàn luận về chuyện vừa nãy.

- Này...

Cậu nghĩ ai là người giết hắn ta?

- Japan

- Còn ai ngoài anh Vie nữa?

- Germany

- Biết là thế nhưng mà có phải là hơi tàn nhẫn rồi không?

- Japan

- Đã là vợ của cha tớ thì có lẽ cũng chẳng bình thường nhưng mà...

Thế thì tàn nhẫn thật...

- Germany

- Nhưng mà...

Nghĩ lại thì anh Vie mổ xẻ cái thi thể đấy cũng đẹp thật ấy~.

- Japan

Người con của Quốc Trưởng nhìn quốc gia 4000 độ bằng ánh mắt kinh tởm.

- Chẳng khác gì chú J.E...

- Germany

- Nè nha!

Ổng điên hơn tớ nhiều à!

- Japan

- Ờ, được, cậu luôn đúng, cậu méo bao giờ sai, được chưa?

- Germany

- Chưa!

- Japan

Cốc...

Cốc...

Cốc

Tiếng gõ cửa vang lên.

- Đã đến giờ ăn, mời 2 vị đến phòng ăn ạ.

- Người hầu

- À ừ, bọn ta đến ngay đây!

- Germany

_______ Ở phòng ăn_______

- Đến rồi à?

Ngồi xuống đi.

- Nazi

- Vâng ạ.

- Germany + Japan

Sau những chuyện trước đó, Germany nhìn cậu với ánh mắt hoài nghi khi thấy rằng vẻ mặt của cậu như kiểu chẳng có chuyện gì xảy ra.

- Germany à...

Mặt anh có dính gì sao..?

- Vie

Cậu đột nhiên nói làm hắn giật mình.

- À dạ không ạ!

- Germany

- Ừm...

- Vie

_________ End__________

Bái bai mí cưng, hẹn gặp lại vào chương sauuuu.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 15


=))))), mấy cậu chờ mình bao lâu ròi?

_______ Buổi tối _______

Cậu về lại phòng của mình, nằm phịch xuống mà ôm cái giường sau một ngày mệt mỏi.

Nhưng mà... cậu rõ ràng vẫn chưa thể ngủ được vì còn việc chưa làm.

Nghỉ ngơi một lúc thì cậu liền nhấc cái mông lên rồi ngồi vào bàn.

Nhìn vào sấp giấy dày cộm trên bàn ngán ngẩm, không tự chủ được, miệng xinh liền thốt ra lời tục tĩu.

- Đ*t mẹ... làm quốc trưởng phu nhân thôi mà lắm việc vãi cả l*n...

Biết thế đ*o làm cho rồi.

- Vie

Nếu như các bạn đang thắc mắc quốc trưởng phu nhân cũng phải làm việc sao?

Thì câu trả lời là đương nhiên là có rồi, đã là người đứng đầu thì kiểu gì cũng phải tiếp xúc với giấy tờ.

Hơn nữa, ở trong thế chiến loạn lạc như vậy mà chỉ biết ăn hại, chẳng có lợi ích gì cho phe ta thì chỉ có nước chết ngay phút đầu tiên ra chiến trường.

Sau một hồi phàn nàn thì cậu cũng bắt tay vào làm việc.

Rốt cuộc thì Vie đã hoàn thành chúng nhanh chóng chỉ trong 2 tiếng.

Nằm xuống giường rồi ngay lập tức thiếp đi, nhưng lần này cậu lại gặp nó...

Một ác mộng luôn ám ảnh cậu.

______ Trong ác mộng ______

Người ta thường nói những kẻ ác luôn có quá khứ đau khổ, vậy thì Vie cũng là một trong những trường hợp đó.

Cậu đang phải trải qua cái quá khứ ở thế giới gốc mà cậu cho rằng nó là điểm yếu duy nhất của mình một lần nữa.

Ban đầu, lúc mới chào đời, gia tộc Đại Việt rất yêu thương cậu, cậu cũng có rất nhiều bạn bè.

Và quan trọng nhất, Vie của khi đó vẫn mang trong mình cái vẻ ngây thơ, trong sáng, chẳng biết gì về thế giới bẩn thỉu, độc ác ngoài kia.

Để rồi một ngày cậu bị bắt cóc bởi một đám tự cho mình là tiến sĩ.

Chúng đưa cậu vào phòng thí nghiệm, nơi đó tối tăm, ẩm ướt lại còn có những "vật thí nghiệm" khác.

Tuy có vẻ bề ngoài, thân phận và xuất thân khác nhau nhưng khi bước chân vào đây cũng chẳng khác gì mấy.

Đều bị gắn mác cái tên "vật thí nghiệm", đều bị tra tấn, hành hạ, và đều bị xích lại như một con chó đáng thương.

Ở chốn địa ngục này, ngày ngày cậu phải chịu những trận đánh đập đau đớn đến thấu xương từ bọn tiến sĩ điên ấy.

Bị tiêm thuốc độc tựa một con chuột bạch, à không... trong mắt chúng thì cậu đã là một con chuột bạch không hơn không kém để thử độc.

Đám cặn bã ấy còn thao túng cậu giết chết người bạn thân nhất của mình khiến cậu đau khổ và ám ảnh, cho rằng mình chính là sát nhân

Dần dần, đôi mắt khi xưa luôn mang vẻ hồn nhiên kia như phủ một lớp sương mù, vô hồn và thiếu sức sống.

Cơ thể cậu gầy gò đi trông thấy, lòng hận thù cũng đã lớn lên trong thâm tâm.

Rồi một ngày nọ, 1 trong số đám tiến sĩ điên định xâm hại cậu, nhưng ôi thôi...

đó là sai lầm lớn nhất của hắn ta.

Khoảnh khắc hắn chạm vào cơ thể cậu, giọt nước tràn ly khiến lòng hận thù trỗi dậy.

Vie lấy ra con dao được giấu đi mà cậu lấy được ở trong nhà bếp rồi đâm thẳng vào đầu của hắn.

Cậu như nổi điên, giết chết đám tiến sĩ cặn bã rồi thả những người bị giam cầm cùng cậu ra.

Sau câu chuyện ấy, Đại Nam tìm được cậu rồi đưa cậu về lại gia tộc Đại Việt.

Chỉ tiếc là, Vie chẳng còn là cậu bé hồn nhiên khi xưa nữa...

_____ Buổi sáng _____

Nazi thấy lạ khi thường ngày vợ hắn thức dậy rất sớm, nhưng bây giờ đã là 9 giờ sáng rồi, sao cậu chưa thức nữa?

Hắn nhớ hình dáng bé nhỏ ấy đến phát điên rồi...

Nazi cũng chẳng nghĩ nhiều thêm, liền đi đến trước cửa phòng cậu mà gõ lên.

Chẳng nhận thấy hồi đáp từ cậu, hắn tự tiện mở cửa bước vào.

Cảnh gì trước mắt hắn đây?

Cậu nằm trên giường, khuôn mặt kiều diễm như khó chịu mà nhíu mày, mồ hôi tuôn ra từng giọt.

Khóe mắt cậu chảy ra vài giọt nước mắt.

Chà...

Hắn biết rồi, rằng vợ hắn đang gặp ác mộng.

Nazi ngay lập tức đi đến bên cậu, lay nhẹ khiến cậu tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng kinh hoàng.

- Ah...

Mệt thật...

- Vie vừa ngồi dậy vừa xoa xoa thái dương

- Lại gặp ác mộng sao?

- Nazi vốn đã biết rõ nhưng vẫn muốn cậu xác nhận

- Ừm...

- Vie gật nhẹ, ngước lên nhìn anh với đôi mắt ngấn lệ

Trời ạ...

Làm sao Nazi có thể cưỡng lại vẻ đáng yêu này của cậu chứ?

Hắn hận không thể chụp lại khuôn mặt của vợ hắn ngay lúc này.

Nazi cúi xuống hôn lên khóe mắt cậu như an ủi.

- Phu nhân của ta có muốn ăn sáng không?

- Nazi

- Không đói lắm...

Nhưng cũng được thôi, bế em đi...

- Vie dang hai tay về phía hắn, nũng nịu đòi hắn bế mình

Kẻ đứng trước mặt cậu lúc này ngàn lần không thể từ chối cậu được, nhất là khi cậu nũng nịu đòi hắn thế này.

Hắn ngay lập tức bế cậu lên theo phong cách cô dâu, Vie cũng thuận tay mà vòng tay qua cổ hắn để giữ thăng bằng.

Do quốc trưởng chưa ngồi vào bàn ăn nên cả căn cứ cũng chưa được ăn, Nazi quay sang bảo với lính.

- Ngươi đi mời J.E, I.E với đám nhóc kia vào phòng ăn đi, phu nhân thức dậy rồi.

- Nazi

- Vâng ạ!

- lính

_______ End _______

Heheee hứa với các bác là Tết đăng mà sắp đi học lại rồi toi mới đăng =))), thứ lỗi bằng 2 chap nhaaa.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
Chương 16


Híiii

______ Trong phòng ăn ______

Nazi bế cậu vào phòng ăn rồi định đặt cậu xuống ghế nhưng một lần nữa bị dáng vẻ làm nũng của cậu đánh bại.

- Em muốn ngồi lên đùi anh cơ...~.

- Vie

- Phu nhân đúng là biết chạm đến điểm yếu của ta mà~.

- Nazi

Nói rồi hắn ngồi xuống ghế của mình, đặt Vie lên đùi, quay mặt về phía bàn ăn.

Hai tay Nazi không yên phận mà ôm lấy eo của cậu, kéo thân thể nhỏ bé của cậu dựa lên người hắn.

- Mọi người sẽ không phiền đâu nhỉ?

Mà thôi, kệ đi.

- Vie

Hắn không nhịn được mà cười nhẹ với câu nói thờ ơ của cậu.

- Thôi nào~ mọi người sắp đến rồi đấy~.

- Nazi

Cậu gật gật rồi nghịch cái dao.

- Trời ạ...

Phu nhân à~ dao nguy hiểm lắm đó, nghe anh bỏ dao xuống nha?

- Nazi

- Vâng ạ...

- Vie

Đợi một lúc thì mọi người đã đến đầy đủ và ngồi vào bàn ăn.

- Tôi thật sự thắc mắc tại sao phu nhân lại dậy muộn vậy ạ?

- I.E

- À...

Do tôi gặp ác mộng thôi...

- Vie

- Nếu người đã nói vậy thì tôi cũng không có ý kiến gì thêm.

- I.E

- Sao anh lại ngồi lên đùi-...

- Japan

Germany nhận ra lời nói ngu xuẩn của thằng bạn mình, nhanh chóng bịt mồm Japan lại rồi nói thầm.

- ' Mày bị ngu à mà hỏi như thế?

Bộ mày không biết là khi gặp ác mộng xong thì anh Vie sẽ rất trẻ con à?

' - Germany

- ' Ủa vậy hả?

' - Japan

- ' Chứ sao nữa?

' - Italy

- ' Ui mẹ ơi, mày từ đâu rơi xuống đấy?

' - Japan

- ' Tao ở ngay bên cạnh tụi mày mà?

' - Italy

- Haha...

Vậy thì thứ lỗi cho anh vì làm phiền em nhé, Japan.

- Vie

- À ủa, d-dạ không cần đâu ạ!

Lỗi của em vì không hiểu chuyện mà đã vội nói ra ạ...

- Japan

- Ừm ngoan lắm, với cả... ngài J.E sao lại lườm con trai mình vậy nhỉ?

- Vie

J.E nãy giờ lườm con trai mình muốn lòi cả mắt, nhắc nhở nó cẩn thận cái mồm với người thương của anh- lộn, với quốc trưởng phu nhân.

- Không có gì đâu ạ!

Tôi chỉ muốn nhắc nhở nó cẩn trọng lời nói của mình thôi, người không cần phải quan tâm đâu!

- J.E

- Vậy thì chúng ta bắt đầu bữa ăn được rồi đúng chứ?

Đợi tôi nên chắc mọi người cũng đói rồi.

- Vie

- Chúc mọi người ngon miệng.

- mọi người

Xuyên suốt cả bữa ăn chỉ có đám trẻ ngồi thì thầm với nhau về chuyện gì đó.

Vie cũng không đói nên chỉ ngồi nghịch một cách vô tri.

_____ Sau bữa ăn ______

Nazi bế cậu vào phòng làm việc của mình, đặt nàng thơ lên đùi , quay mặt về phía hắn.

Hắn làm việc của mình còn cậu thì nghịch cà vạt của hắn.

Bỗng có tiếng gõ cửa, Nazi ngẩng đầu lên rồi nói.

- Có chuyện gì?

- Nazi

- Thưa quốc trưởng, phe Cộng Sản và Tư Bản đến tìm ngài, bảo là muốn bàn bạc về chuyện thế chiến ạ.

- lính

- Bảo chúng là ta đang bận.

- Nazi

- Để em đi cho...

- Vie

- Ta không muốn phu nhân bị bắt cóc như lần trước nữa đâu.

- Nazi

- Chuyện đó qua lâu rồi mà, cho em gặp họ đi~.

- Vie

- Haiz...

Thôi được rồi, chiều em lần này nhé~.

- Nazi

- Vâng ạ...

- Vie

Nói rồi cậu đứng dậy, bước ra khỏi phòng rồi đóng cửa lại.

- Dẫn đường cho ta.

- Vie

- Vâng ạ.

- Lính

______ Trong phòng họp ______

Cậu bước vào phòng, ngồi xuống ghế quốc trưởng.

- Các ngài đây muốn gì thì cứ nói, tôi sẽ thay phu quân của mình bàn bạc với các ngài.

- Vie

- Trước tiên thì...

Ngươi tính chịu trách nhiệm ra sao với mắt của ta đây?

- Ame

À...

Vết sẹo lúc cậu bị bắt cóc rồi cầm dao rạch một đường vào mặt hắn kìa?

- ...

Ngài muốn tôi đền bù như thế nào?

- Vie

- Lên giường với ta.

- Ame

- Xin ngài hãy cẩn trọng lời nói của mình thưa ngài.

- Vie

- Đừng căng như vậy chứ~ chỉ cần một nụ hôn là được rồi~.

- Ame

- Vậy thì được, sau giờ tôi sẽ đền bù cho ngài.

- Vie

- E hèm...

Chúng ta vào chuyện chính được chưa?

- USSR

- Rồi.

- Vie

_____ Sau giờ họp ______

Mọi người đều đã rời đi hết, chỉ còn lại Việt Hòa, America và USSR.

- Vie, ta biết việc lôi kéo người khác như này là không tốt nhưng mà...

Nếu như cậu muốn thì tôi hoàn toàn có thể cho cậu về lại phe Cộng Sản.

- USSR

- Kể cả là gián điệp?

- Vie

- Cái này...

- USSR

- Tôi tự hỏi, không biết từ khi nào ngài đã mù quáng đến mức độ có thể cho tôi về lại phe Cộng Sản một cách dễ dàng như vậy?

Ngài USSR à, tôi biết ngài yêu tôi nhưng mù quáng đến vậy thì phe Cộng Sản sớm muộn gì cũng sẽ sụp đổ và thất bại thôi.

Ngài nên suy nghĩ lại đi ạ.

- Vie

USSR sau khi nghe xong những lời cậu nói, vẻ mặt trầm ngâm một lúc rồi nhanh chóng rời đi.

Sau khi USSR rời đi thì Việt Hòa liền bước vào, đi đến trước mặt cậu, anh mở miệng cất lời.

- Mày cũng xuyên không tới đây phải không, em trai?

- Việt Hòa

- Anh cũng vậy à?

- Vie

- Đương nhiên rồi!

Mà Nazi đối xử với mày có tốt không?

Nó mà đánh mày là tao sẽ giết nó luôn!

- Việt Hòa

- Nhắm nổi 1 cọng tóc không anh?

Không làm được mà sao ngông cuồng dữ vậy?

- Vie

- Ít nhất thì mày cũng phải cho tao một tí thể diện chứ em?

Mày em tao hay bố tao vậy?

- Việt Hòa

- Vợ anh.

- Vie

- Đé- à ừ đúng rồi.

- Việt Hòa

- Chỉ thế là nhanh.

- Vie

Nói chuyện một hồi thì cuối cùng cũng đã đến lượt chàng trai chột 1 bên mắt của chúng ta vào phòng.

Hắn chẳng nói chẳng rằng mà lao vào hôn Vie ngấu nghiến.

Trùng hợp thay đúng lúc Nazi bước vào.

- Phu nh-...

- Nazi

Vừa nhìn thấy cảnh vợ mình bị thằng khác hôn, hắn liền sôi máu lên như mất kiểm soát.

America sau khi đạt được mục đích của mình thì liền rời khỏi phòng, để lại cặp vợ chồng son một mình trong phòng họp.

Hắn không chần chừ, lao đến rồi nắm lấy hông cậu nhấc bổng lên, đặt cậu nằm lên bàn.

- Bỏ em r-...

- Vie

- Con mẹ nó, em có tin là tôi chơi chết em ngay tại đây không!!?

- Nazi

_______ End _______

H hay không H??

À mà lần đầu của Vie là của Nazi nha, cái đêm tân hôn á.

Hại cậu liệt giường nguyên ngày luôn cơ mà=))).

Baiii
 
Back
Top Bottom