Ngôn Tình Bạch Tổng Lạnh Lùng Lần Đầu Yêu!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bạch Tổng Lạnh Lùng Lần Đầu Yêu!
Chương 100: 100: Đưa Thẻ Phòng Cho Anh


Amony vân vê tấm ảnh của Tôn Cửu Vi trên tay, nét mặt đầy vẻ phân vân.

Ông ta không có thói quen qua lại với những người phụ nữ đã qua tay.

Nhưng có điều, nhan sắc của cô quá tuyệt đẹp, lần đầu tiên gặp mặt, ông ta đã muốn thăng hoa trên thân thể của cô rồi.
Bây giờ người đẹp dâng đến tận miệng, chẳng lẽ ông ta lại từ chối.

Có thể cô cần một lợi ích nào đó nên mới mời gọi ông ta như vậy, nhưng tạm thời, ông ta không quan trọng điều đó, cô muốn gì, ông ta đều có thể đáp ứng.

Điều nên làm bây giờ, ông ta chấp nhận lời mời gọi của cô trước đã.
“Bạch tổng.”
Bạch Hàn Phong thận trọng nghe điện thoại của Amony: “Chào ngài, có vấn đề gì sao?”
“Tôi muốn đổi địa chỉ của cuộc hẹn tối nay sang khách sạn khác, tôi sẽ gửi số phòng và địa chỉ.”
“Không thành vấn đề, tôi sẽ sắp xếp giúp ngài, chúc ngài có một buổi tối vui vẻ.”
Hắn tắt máy, mang khuôn mặt lạnh tanh đi gặp Bạch Từ Lăng.
“Em sắp xếp Tôn Cửu Vi đến đâu rồi?”

Bạch Từ Lăng đang nghiền ngẫm trước tấm thẻ phòng, Bạch Hàn Phong bất ngờ bước vào, anh ta liền giật mình giấu tấm thẻ đi.

Vẻ mặt nghiêm nghị, lãnh khốc nhanh chóng hồi phục: “Cô ta đang ở đó rồi, phòng tổng thống, khách sạn C.”
“Có người canh gác không?”
“Không có, bên trong mở bằng vân tay, bên ngoài mở bằng thẻ phòng, cô ta không có khả năng thoát ra được.”
“Đưa thẻ phòng cho anh.”
Bạch Từ Lăng không thèm hỏi mục đích, lập tức đưa thẻ phòng cho hắn.

Anh ta không có tâm trạng muốn biết Bạch Hàn Phong sẽ làm gì, cũng chẳng buồn quan tâm đến tình hình của Tôn Cửu Vi, đầu óc anh ta bây giờ đã đậu trên tấm thẻ phòng của Chu Thiên Như.
“Mẹ à, Chu Thiên Như có nhắn lại gì không? Đã năm giờ chiều rồi.”
“Cạch.”
Mẹ con cô ta lập tức tròn mắt nhìn ra cửa.

Cánh cửa sang trọng bị người bên ngoài đẩy vào thật mạnh mẽ.

Dáng người thanh mảnh cùng với những bước chân vững chắc của Bạch Hàn Phong hiên ngang bước vào phòng tổng thống.
Một tay hắn buông thõng, tay kia bỏ vào túi quần.

Dừng bước trước mặt hai mẹ con Tôn phu nhân đang ngồi trên giường với một bộ dạng lo lắng.
Hàng lông mày rậm khẽ nhíu lại, đôi mắt quyền lực như đại bàng ở trên cao nhìn xuống nhân gian chiếu thẳng lên người bọn họ.
“Hàn…Hàn Phong.”
Tôn phu nhân run lẩy bẩy trước sự xuất hiện của hắn.

Tôn Cửu Vi cứng đơ người, mắt nhìn hắn từ trên xuống dưới.

Cô ta mới chỉ nghe kể, bây giờ mới được tận mắt nhìn thấy đôi chân dài cùng với dáng người cao lớn, dáng vẻ hiên ngang của hắn.
Cô ta đã từng ruồng rẫy người đàn ông hoàn mỹ như thế này ư? Cô ta đã bỏ lỡ một người hội tụ đầy đủ nhan sắc, quyền uy, tiền bạc như thế này ư?
Giờ nhìn lại, hắn thanh cao bao nhiêu, cô ta bần hàn bấy nhiêu.

“Đưa bà ta đi!”
Thanh âm lãnh khốc của hắn bất chợt vang lên.

Hai người vệ sĩ hắn đem theo lập tức đi từ ngoài vào, bám chặt lấy hai cánh tay Tôn phu nhân, kéo ra ngoài.
Tôn phu nhân trợn tròn mắt, vội vàng âm thầm dúi chiếc điện thoại vào cho Tôn Cửu Vi.
“Buông ra, buông tôi ra, Hàn Phong, Hàn Phong, cháu làm gì vậy?”
Tôn phu nhân mặt mày tái mét, hoảng sợ kêu lên, ra sức vùng vẫy đẩy hai người vệ sĩ ra.

Bạch Hàn Phong đứng im như tượng, không có bất cứ phản ứng gì, mặc kệ bà ta đang cố hết sức gào thét.
Tôn Cửu Vi bị phong thái bức người của hắn làm cho hoảng sợ, bất giác lùi về phía sau giường, chỉ có thể bất lực ngồi đó, trơ mắt nhìn mẹ bị vệ sĩ đưa đi mà không dám kêu dù chỉ một tiếng.
Tiếng kêu của Tôn phu nhân xa dần, Bạch Hàn Phong liền tiến lại gần chiếc giường hơn.
Luồng khí lạnh lẽo càng thêm phần áp bức không gian rộng lớn.

Cả người Tôn Cửu Vi run như cầy sấy, cố gắng bám víu vào mép chăn để tìm nơi nương tựa.

Không gian như muốn đóng băng vì hắn.

Không một tiếng động vang lên, chỉ có sự run rẩy của Tôn Cửu Vi không ngừng va đập vào không khí.
“Đưa cô ta đi.”
Cuối cùng hắn cũng lên tiếng, vệ sĩ bên ngoài lập tức đi vào.

Bế cô ta lên xe lăn rồi đẩy đi.
“Bạch Hàn Phong, Bạch Hàn Phong, anh muốn làm gì, anh muốn đưa tôi đi đâu, thả tôi ra, mau thả tôi ra Bạch Hàn Phong.”
Hắn chẳng thèm để những tiếng la hét đó vào tai, lạnh lùng bước theo sau, đôi mắt bạt ngàn sự nham hiểm.
Amony không đặt phòng tổng thống, chỉ đặt một phòng thường.

Đúng là kỳ lạ, phải chăng ông ta hưởng thụ xa hoa, hoành tráng quen rồi, nên giờ muốn đổi gió, trải nghiệm cảm giác tầm thường, mộc mạc.
“Xin chào, anh có phải người quen của cô Chu Thiên Như không?”
Vừa sắp xếp phòng khách sạn ổn thoả xong.

Đột nhiên số điện thoại của cô gọi đến.

Bạch Hàn Phong nhíu mày, đúng là số máy của cô, nhưng người gọi không phải cô mà là một người đàn ông.
“Anh là ai, cô ấy đâu?”
Bạch Hàn Phong siết chặt điện thoại, nét mặt trở nên khẩn trương, kích động gầm lên.
 
Bạch Tổng Lạnh Lùng Lần Đầu Yêu!
Chương 101: 101: Chắc Hắn Vui Lắm


"Cô gái này uống say, đang ở quán rượu của tôi, tôi chỉ tìm thấy duy nhất số điện thoại của anh trong danh bạ của cô ấy."
Sợ Bạch Hàn Phong hiểu lầm, người đàn ông vội vàng giải thích.

Chu Thiên Như lắc lắc ly rượu trong tay, khoé miệng khẽ nhếch lên.

Hắn thích cô mà, nghe thấy trong danh bạ của cô chỉ lưu số điện thoại của hắn chắc hắn vui lắm.

Phòng đã đặt, Tôn Cửu Vi cũng đã được đưa đến, Bạch Hàn Phong căn dặn vệ sĩ, rồi vội vàng lái xe đến quán rượu theo địa mà người đàn ông kia gửi đến.
"Phòng 218, khách sạn B."
Chu Thiên Như nhíu mày trước tin nhắn được gửi đến, tay bất giác siết chặt điện thoại hơn.

Tôn Cửu Vi được chuyển sang một khách sạn khác rồi ư? Là phòng thường, thậm chí còn ở gần phòng cô đã đặt.

Đây là ý của Amony? Ông ta đã bị mê hoặc trước lời mời gọi của cô? Cố tình để Bạch Hàn Phong chuyển Tôn Cửu Vi sang cùng khách sạn với cô? Ông ta tham lam tới mức định vui vẻ cùng cô xong tiện thể tìm đến Tôn Cửu Vi để thăng hoa tiếp sao? Cái này không nằm trong kế hoạch của cô.

Ánh mắt cô chợt loé sáng, một ý nghĩ đã kịp nảy ra trong đầu.

Nếu chuyện đã như vậy, cô chỉ có thể nương theo chiều gió để gây bất lợi cho Bạch Hàn Phong bằng một cách khác.
"Phòng 220, đúng 7 giờ hãy đến."
Tôn Cửu Vi nhận được tin nhắn thì ngơ ngác: "Nhưng mẹ tôi bị Bạch Hàn Phong đưa đến nơi khác rồi, tôi làm sao có thể di chuyển được."
Ánh mắt cô trở nên sắc lạnh, khoé miệng cong lên lộ vẻ khinh bỉ: "Cô nghĩ tôi tin rằng chân cô bị tàn phế sao? Đúng 7 giờ tối, nếu cô không muốn làm trò tiêu khiển của Amony."
Tôn Cửu Vi tái mét mặt, hoảng loạn trước dòng tin nhắc cô gửi đến.

Ngay từ đầu, chuyện cô ta bị tàn phế, mọi người đều nghĩ là giả sao?
Chu Thiên Như tắt điện thoại, vẩy vẩy một chút rượu lên người, thả một viên thuốc vào cốc rượu, lắc lắc nhè nhẹ, rồi nằm gục xuống bàn, ra vẻ ngất ngây như đã say mềm.

Không gây bất lợi cho dự án được, thì cô sẽ khiến Bạch Hàn Phong mất đi cơ hội sở hữu miếng đất bạc tỷ.
"Cô ấy đâu?"
Bạch Hàn Phong xông thẳng vào quán rượu, phục vụ đã đứng chờ sẵn ngoài cửa: "Cô ấy ở phía bên kia."
Chu Thiên Như đang nằm gục trước quầy bar, xung quanh còn có vô số ánh mắt như hổ đói của những người đàn ông đang nhìn chăm chăm về phía cô.

Hắn cởi bỏ áo vest, lao thẳng đến, khoác áo lên người cô, không thèm quan tâm đến mọi thứ xung quanh, định bế cô lên thì đột nhiên cô nghiêng ngả, ngước đầu dậy: "Làm cái gì vậy hả?"
Khi nhìn ra đó là Bạch Hàn Phong, cô đột nhiên đưa bàn tay lên chạm vào má hắn: "Bạch Hàn Phong, là anh hả? Nào, đã đến rồi thì uống rượu cùng tôi."
Cô đưa cốc rượu về phía hắn, người cứ ngây ngất ngả nghiêng trong vòng tay của hắn, mắt lờ đờ không chút tỉnh táo, giọng điệu còn lè nhè khó nghe.

"Việc thì không làm, em đến đây làm gì?" Hắn nghiêm mặt lạnh lùng chất vấn: "Để tôi đưa em về."
"Không!" Hắn vừa định vòng tay xuống bế cô lên, cô đã giãy giụa, lắc đầu quầy quậy: "Anh phải uống rượu với tôi đã." Cô trưng ra vẻ mặt phụng phịu, phồng má lên.
Bạch Hàn Phong đưa mắt nhìn xung quanh, ở đây đa phần đều là đàn ông, nếu như hắn không đến thì cô sẽ xảy ra chuyệng gì đây.

Hắn có chút bực, không muốn để cô ở đây thêm một giây phút nào nữa, bất đắc dĩ chiều theo ý cô, cầm cốc rượu lên uống cạn, nghiêm mặt nhìn cô rồi cúi xuống bế cô lên.

Cô lập tức nở nụ cười tươi rói, ngây ngất ngắm nhìn khuôn mặt hắn, hai tay còn cố tình vòng qua gáy hắn.
Hắn nhẹ nhàng đặt cô lên ghế sau xe, cánh tay cô bất giác buông thõng, làm rơi tấm thẻ phòng xuống, ánh mắt hắn lập tức bị thu hút.

Thẻ phòng khách sạn! Hắn lập tức nhíu mày.

Cô đặt phòng khách sạn làm gì?
"Bạch Hàn Phong." Thanh âm lè nhè của cô lại cất lên, hai tay vòng lên ôm cổ hắn để mặt hắn ghé sát mặt cô: "Tôi không muốn về nhà, tôi ghét anh chị tôi, anh đưa tôi về khách sạn, có được không?"
Mùi rượu nồng nặc phả ra, hắn không khỏi nhíu mày, rốt cuộc cô đã uống nhiều tới mức nào rồi.

Phải chăng giữa cô và anh chị của cô đã xảy ra cãi vã nên cô mới không nói không rằng mà ra ngoài uống say tới mức này.

Hắn mím môi không nói gì, cầm lấy tấm thẻ lái xe đến khách sạn.
Bạch Từ Lăng đi qua đi lại trong phòng làm việc.

Đột nhiên anh ta cảm thấy bồn chồn không yên.

Cả chiều nay không thấy cô đâu, Bạch Hàn Phong cũng ra ngoài từ trước giờ tan làm.

Giờ nghĩ lại mới thấy lạ, vốn dĩ hắn không muốn nhúng tay vào chuyện đưa Tôn Cửu Vi cho Amony, sao đột nhiên lại đến hỏi thẻ phòng, hắn cũng không nói lại hiện tại tình hình ra sao rồi?
Hay là, cô và hắn đang đi cùng nhau, nhưng đi cùng nhau thì liên quan gì mà lại hỏi thẻ phòng khách sạn.

Không lẽ, cô gặp nguy hiểm rồi! Bạch Hàn Phong định đưa cả cô vào phòng tổng thống đó.
 
Bạch Tổng Lạnh Lùng Lần Đầu Yêu!
Chương 102: 102: D*c Vọng


Bạch Từ Lăng lái xe như bay đến khách sạn C.

Anh ta không còn giữ thẻ phòng, nhìn đồng hồ đã gần bảy giờ tối, anh ta tức tốc chạy đến phòng tổng thống.

Đúng lúc, người dọn phòng mang dụng cụ bước ra.

Bạch Từ Lăng lao tới, đẩy cửa bước vào.

Căn phòng xa hoa rộng lớn nhưng không một bóng người lập tức đập thẳng vào mắt anh ta.
Người dọn dẹp kinh ngạc, định cản lại nhưng không kịp: "Xin hỏi, anh có cần tôi giúp gì không?"
Bạch Từ Lăng vội vàng nhìn xung quanh: "Người trong phòng này đâu rồi?"
"Nửa tiếng trước đã có người đến thanh toán trả phòng, tôi được phân công đến quét dọn."
Trả phòng? Chân mày Bạch Từ Lăng lập tức nhíu lại, một suy nghĩ chợt thoáng qua, anh ta không nói gì, vội vàng chạy như bay đến thang máy.

Sao lại trả phòng, Bạch Hàn Phong rốt cuộc muốn làm gì đây?
Bạch Từ Lăng vừa siết chặt vô lăng, vừa giơ tấm thẻ phòng của cô lên, nhìn chăm chăm vào đó.

Bây giờ cô đã về phòng chưa, hay bị Bạch Hàn Phong đưa đến nơi nào đó rồi.
Chiếc xe sang trọng phanh gấp trước toà khách sạn cao lớn.

Hơi thở của Bạch Hàn Phong trở nên gấp gáp, hắn cau mày nới lỏng chiếc cavat, nhìn ra sau thấy cô đã ngủ thiếp đi.

Yết hầu hắn bất giác di chuyển lên xuống, giao lại chìa khoá xe cho bảo vệ, bế thốc cô lên phòng.

Hắn sải bước thật dài, đầu óc lúc này tập trung hoàn toàn vào cơ thể mềm mại của cô.

Không còn chút lí trí ý thức rằng có một sự trùng hợp, phòng của cô ở rất gần phòng của Tôn Cửu Vi.

Thậm chí, hắn lướt qua hai người vệ sĩ mà hắn còn không nhận ra.

Vừa đặt cô xuống giường, cô đã mơ màng mở mắt, hai cánh tay đột nhiên vòng lên cổ hắn, chu môi nhõng nhẽo: "Hàn Phong, anh đừng đi."
Câu nói quyến rũ này thực khiến trái tim hắn tan chảy.

Ánh mắt rực lửa cùng với hơi thở đầy d*c vọng kề sát khuôn mặt trắng nõn của cô.

Hắn làm sao thế này, cả người nóng rực, cảm giác như có trăm ngàn con kiến đang bò khắp cơ thể.

Dường như lí trí của hắn đang dần bị lu mờ bởi một thức gì đó.

Trong mắt hắn giờ đây chỉ phản chiếu duy nhất hình ảnh của cô.
Bàn tay của cô không an phận, bỗng lần xuống phần ngực rắn chắc, cởi bỏ cúc áo vest, tham lam ve vuốt lồ ng ngực hắn qua lớp áo sơ mi.

Hắn cúi sát xuống, vuốt v e đôi môi đỏ mềm, sức nóng trong cơ thể hắn càng tăng thêm.

Cơ hồ, trên vầng trán rộng còn lấm tấm mồ hôi.

Cơ thể đang nói với hắn rằng, hắn đang muốn cô, rất muốn cô.

Hơn lúc nào hết, lúc này hắn rất muốn cô.

Hơi thở nóng rực vẫn kề sát, ánh mắt bị d*c vọng nhuốm lên một màu đen đục ngầu.

Lồ ng ngực phập phồng vì những hơi thở gấp gáp.

Tay hắn bỗng thu lại, miễn cưỡng kìm chế bản thân, chống tay xuống hai bên người cô.

Vài giây sau đột nhiên tay hắn siết chặt rồi dứt khoát đứng lên, thoát ra khỏi cánh tay mềm mại của cô, cùng lúc đó, tay cô trượt xuống từ túi áo bên trong của hắn, hắn nhìn vòng quay một lượt rồi lao thẳng đến nhà tắm.

Đóng sầm cửa lại.
Xả vòi nước hết mức, hắn liên tiếp cúi xuống vực nước lạnh lên mặt rồi nhìn vào chiếc gương trước mặt.

Cô không coi hắn là đàn ông hay sao mà làm như vậy.

Đúng, hắn thích cô, thậm chí là muốn chiếm lấy cơ thể của cô, nhưng không phải lúc này.

Hắn không muốn dùng hình thức cưỡng ép, mà từ từ tiếp cận, để đến một ngày, cô toàn tâm toàn ý ngả vào lòng hắn, tình nguyện dâng hiến cơ thể cô cho hắn.

Nhưng hắn bị làm sao thế này, lý trí sắp không điều khiển nổi cơ thể của hắn nữa rồi.

Chu Thiên Như nhếch mép cười, cô ngồi bật dậy, nhìn về phía nhà tắm đang sáng đèn, rồi giơ tấm thẻ phòng cô vừa lấy được trong túi áo của hắn, kế hoạch có chút lệnh lạc nhưng vẫn diễn ra rất suôn sẻ, đúng là trời đang giúp cô.

Cô uyển chuyển bước xuống giường, đến trước phòng 218 đang có Tôn Cửu Vi.
"Chu tiểu thư, xin dừng bước."
Hai người vệ sĩ đồng loạt giơ tay ngăn cản, mặt cô lạnh như băng, giơ thẻ phòng lên: "Vừa rồi chắc các người đã nhìn thấy đại thiếu gia của các người đi lướt qua rồi chứ, tôi còn có thẻ phòng, chẳng lẽ cũng không được vào."
Hai người vệ sĩ nhìn nhau, đúng là Bạch Hàn Phong vừa bế cô đi lướt qua bọn họ.

Nhìn thẻ phòng đang ở trên tay cô, bọn họ có chút lúng túng, chẳng lẽ Bạch Hàn Phong cho phép cô bước vào phòng này sao?
Cánh tay của họ bất giác thu lại, đầu hơi cúi xuống, đứng sang một bên.

Cô hiên ngang quẹt thẻ phòng, mở cửa.

Tôn Cửu Vi vẫn còn ngồi trên xe lăn, mặt mày cô ta đang nhăn nhó lo lắng không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo thì cửa bị ai đó mở ra.

Cô ta giật bắn người, kinh ngạc nhìn ra cửa.

Chu Thiên Như hơi nhíu mày, cô cứ nghĩ lúc này cô ta đang đi đi lại lại trong phòng, đứng ngồi không yên vì lo lắng chuyện sắp xảy ra chứ.

Cô liếc nhìn đồng hồ, gần bảy giờ rồi, có lẽ Amony cũng sắp đến.
"Đi theo tôi.”
Cô bước đến đẩy xe lăn ra ngoài, đến nước này rồi cô ta vẫn giả bộ tàn phế, nhưng cô không chấn vấn, chỉ nhếch mép đẩy cô ta sang phòng 220 trước bộ dạng bất động, ngơ ngác của hai người vệ sĩ, bọn họ không dám cản lại cũng không hé răng nói nửa lời.
Chu Thiên Như không nói gì, đẩy Tôn Cửu Vi đến cạnh giường, thản nhiên lột bỏ áo của cô ta: "Cô..."
"Suỵt!" Cô ngay lập tức ra hiệu cho cô ta giữ im lặng, rồi hất cằm về phía nhà tắm, ý nói trong phòng còn có người.
Tôn Cửu Vi ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Thì chiếc áo bên ngoài đã bị cô lột bỏ, bên trong cô ta chỉ mặc một chiếc áo hai dây bằng lụa mỏng manh.

Rồi cô đỡ cô ta lên giường, nở nụ cười đắc ý: "Yên tâm đi, tôi đang giúp cô có được thứ cô muốn."
Dứt lời, cô liền rời khỏi phòng.

Chờ kịch hay thôi, chắc cũng sắp bắt đầu rồi.
 
Bạch Tổng Lạnh Lùng Lần Đầu Yêu!
Chương 103: 103: Thích Hay Không Đêm Nay Sẽ Rõ


Cửa phòng tắm bật mở.

Mái tóc của Bạch Hàn Phong nhỏ vài giọt nước xuống sàn.

Cúc áo ngực mở phanh ra, lộ rõ vòm ng ực săn chắc, quyến rũ.

Nước lạnh không thể khiến hắn tỉnh táo nổi.

Đầu óc hắn lúc này chỉ hiện ra cơ thể của cô.
Không ổn rồi, d*c vọng đang càng lúc trỗi dậy mãnh liệt hơn.

Hắn không thể kiềm chế được nữa.

Hắn sải bước đến gần chiếc giường.

Hơi thở đàn ông phả rất rõ vào không trung khiến Tôn Cửu Vi nằm trong chăn không khỏi bất an trước sự di chuyển của hắn.

Hắn nắm lấy tấm chăn, kéo một cái, rồi dùng cả cơ thể cao lớn nằm phủ lên người cô.
Mặt Tôn Cửu Vi cứ thế lộ ra khỏi lớp chăn.

Cơ thể hắn đang đè lên cơ thể cô ta không chút kiêng dè.

Ngũ quan sắc nét, góc cạnh cân đối đập thẳng vào mắt cô ta.

Cô ta kinh ngạc không thốt nên lời trước vẻ đẹp hoàn mỹ, hút hồn người của hắn.

Đầu óc cô ta quay cuồng, trống rỗng
Chuyện mà Chu Thiên Như muốn giúp cô ta là để cô ta lên giường cùng với Bạch Hàn Phong ư?
“Cạch.” Cửa phòng đột nhiên bật mở.
“What?” Đèn phòng vẫn bật sáng trưng.

Amony cầm nắm cửa, trợn tròn mắt: “Cái quái gì vậy?”
Bạch Từ Lăng gấp gáp, dùng toàn bộ sức lực chạy lên cầu thang bộ.

Khi vừa vào sảnh khách sạn, anh ta đã bắ gặp Amony đang ở trong cửa thang máy.

Nhìn thấy ông ta ở khách sạn, anh ta không thể nghĩ ra trường hợp tốt đẹp nào khác.
Anh ta liều mạng chạy thẳng lên phòng của cô.

Cũng là lúc thấy bóng dáng Amony quẹt thẻ phòng.

Anh ta lao tới khi cửa đã mở.

Bạch Hàn Phong lập tức đứng phắt lên.

Vừa nhìn thấy Bạch Từ Lăng, Tôn Cửu Vi đã hoảng sợ tới mức bật dậy khỏi giường, hai tay bất giác đưa lên che chắn trước ngực.
Mắt Bạch Hàn Phong đục ngầu.

Hai bàn tay siết chặt, nhìn Tôn Cửu Vi như thể muốn lao đến băm cô ta ra thành trăm mảnh
”Chuyện…chuyện gì vậy anh?”
Bạch Từ Lăng thực không tin nổi vào mắt mình.

Đây là phòng của Chu Thiên Như, sao Bạch Hàn Phong và Tôn Cửu Vi lại ở đây, hai người này từ bao giờ đã phát sinh quan hệ kiểu này vậy.
Chu Thiên Như nhếch mép, giả ngây giả ngô bước từ ngoài vào, nhìn Tôn Cửu Vi đứng run nhong nhóc bên cạnh giường, cô liền đắc ý nói: “Ồ, Tôn tiểu thư, chân cô đã bình phục rồi đấy á.”
Sau đó lại nhìn sang Bạch Hàn Phong, cô kinh ngạc che miệng: “Đây là phòng của chúng tôi mà, cô làm gì với người đàn ông của tôi vậy.”
Amony quay phắt người lại nhìn cô, giờ đây ông ta không khác gì một kẻ thừa, một con dối bị đẩy đưa, trêu đùa.

Cô thản nhiên nhìn lại ông ta.

Ông ta liền siết chặt tay, tức giận quay người bỏ đi.
“Từ Lăng.” Bạch Hàn Phong đột nhiên gầm lên: “Đưa cô ta cuốn xéo khỏi nơi này.”
Bạch Từ Lăng giật mình, nhìn Bạch Hàn Phong chăm chăm.

Hắn không định giải thích gì về chuyện này sao?
Hắn đột nhiên ngẩng lên, phóng ánh mắt tức giận nhìn Bạch Từ Lăng: “Đưa cô ta cút ra khỏi đây!”
Chuyện rốt cuộc là thế nào, bị phong thái của hắn áp bức, Bạch Từ Lăng chỉ có thể hành động theo bản năng, lập tức kêu hai vệ sĩ lôi Tôn Cửu Vi ra ngoài.

Chu Thiên Như có chút hụt hẫng, mọi người không làm ầm ĩ chuyện này lên mà cứ thế đưa nhau rời khỏi sao.

Cô lùi bước, định ra khỏi phòng thì Bạch Hàn Phong đã lao đến, đóng sầm cửa lại, đồng thời khoá trái.
Hai tay siết chặt, đầy sự tức giận từng bước tiến đến trước mặt cô.

“Em bỏ thuốc tôi, gài Tôn Cửu Vi vào phòng để Amony bắt gặp cảnh đó, em muốn ông ta hiểu lầm rằng tôi chung đụng phụ nữ với ông ta, làm hỏng chuyện làm ăn của tôi, đúng không?” Cô lùi dần theo từng bước tiến, đột nhiên gầm lên: “Hả?”
Hắn đấm mạnh vào tường, tay chống hai bên không cho cô một lối thoát.
Chu Thiên Như giật mình, nhưng vẫn dùng ánh mắt kiên định nhìn hắn: “Thì sao, anh định làm gì tôi?”
“Em hận tôi tới vậy cơ à?”
“Kẻ từng làm tổn thương tôi, sẽ không có chuyện được nhận kết quả tốt đẹp.”
Hắn cười thành tiếng, phả hơi thở nóng rực vào tai cô: “Được, vậy tôi sẽ biến tôi thành ngoại lệ của em.”
Hắn rít qua kẽ răng, siết chặt eo, giữ chặt gáy, lao tới cắn rít đôi môi mềm mại, căng mọng của cô.

Chu Thiên Như không kịp định hình, cô trợn tròn mắt, lưng bị áp sát vào tường tới mức khó chịu, cả người đột nhiên căng cứng.
“Ưm…buông ra.”
Cô vừa hé răng, hắn đã tham lam đẩy lưỡi vào thăm dò cái miệng thơm thơ, ngọt ngào của cô.

Cô càng ra sức dãy dụa, hắn càng giữ cô chặt hơn.

Đột nhiên hắn buông cô ra.

Ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào cô: “Thuốc là do em chuốc mà, em tự nhận lấy hậu quả đi.”
Dứt lời, hắn bế thốc cô lên, ném xuống giường, cô còn chưa kịp phản kháng, cơ thể cường tráng của hắn đã lao đến, đè lên thân thể mềm mại của cô.

Hắn ngấu nghiến cúi xuống cắn lấy cắn để đôi môi của cô đến bật máu.

Bàn tay không an phận, di chuyển ra khắp cơ thể cô không sót một vị trí nào.
“Buông…tôi…ra.”
Cô càng ra sức dãy dụa, hắn càng mạnh mẽ làm tới, người cô càng bị cơ thể hắn siết chặt lại.

Cô đâu biết, cô càng phản kháng sẽ càng k1ch thích d*c vọng trong hắn.
Hắn nhả môi cô ra, chống tay xuống hai bên, phả hơi thở nóng rực lên khuôn mặt trắng nõn, mịn màng của cô: “Ở nhà tôi lâu như vậy, chẳng lẽ em không có chút rung động nào với tôi sao?”
Chu Thiên Như ấm ức, căm phẫn nhìn hắn: “Thứ tôi muốn là lật đổ Bạch thị, không đời nào tôi thích anh.”
Chu Thiên Như kiên định hét lên, trong khi cô còn đang nằm dưới thân của hắn.

Bạch Hàn Phong dùng thân hình cao lớn của hắn khoá chặt người cô lại, khoé miệnh của hắn bất giác nhếch lên trước bộ dạng căm tức nhưng không làm gì được của cô: “Có thích hay không, sau đêm nay sẽ rõ.”
Hắn mạnh mẽ xé rách chiếc áo sơ mi lụa, gục xuống khoá chặt môi cô, bàn tay tiếp tục thăm dò đến nơi sâu thẳm nhất.

“Không! Buông…tôi…ra…! Ưm…” Lúc này, dù thánh thần có xuất hiện cũng không thể nào ngăn cản được hắn phát ti3t trên cơ thể cô.
 
Bạch Tổng Lạnh Lùng Lần Đầu Yêu!
Chương 104


Bàn tay hắn không an phận luồn lách khắp cơ thể cô. Chạm vào đâu, da thịt cô liền có cảm giác tê dại như điện giật đến đó. Nam nữ tiếp xúc cơ thể là cảm giác như thế này ư?

Nhưng cô không muốn, càng không muốn cùng với hắn ở trong tình huống thế này. Cô ra sức đẩy hắn ra, hắn càng khoá chặt người cô lại. Quần áo trên người cô nhanh chóng bị hắn lột s@ch.

Lúc này dù cô có cầu xin hắn thế nào đi nữa, hắn cũng không còn đủ tỉnh táo để dừng lại nữa rồi. Xuân dược có tác dụng kinh khủng như thế này ư? Bây giờ cô mới biết.

Lồ ng ngực rắn chắc của hắn cọ sát vào cơ thể mềm mại của cô. Hắn không ngừng tham lam hút hết tinh tuý ngọt ngào trên cơ thể cô. Bỗng hắn dùng một tay, siết chặt hai cổ tay cô, kéo ngược lên đầu, cố định cả người cô lại.

Mắt cô mở to hết mức, kinh ngạc, hoảng hốt trước hành động bất ngờ của hắn, tiếp theo hắn định làm gì cô thế này.

Đèn phòng lập tức tắt ngấm. Tay kia của hắn bỗng tách hai chân của cô ra, cô kinh hãi vùng vẫy giữ dội hơn nhưng lúc này, toàn bộ cơ thể không thể nào nhúc nhích nổi: "Bạch Hàn Phong, anh đừng có làm càn."

Hắn cười điệu gian xảo, ghé sát vào tai cô, phả vào hơi thở ấm nóng: "Trở thành người phụ nữ của tôi, em sẽ không phải chịu thiệt."

Thứ gì đó cưng cứng bỗng rơi xuống giữa hai ch@n, cô giật mình trừng mắt, căm phẫn nhìn hắn: "Anh..."

Hắn đột nhiên đẩy người một cái. Ngay lập tức bị xâm chiếm, nơi m3m mại nhất bị tách làm đôi. Cô cong người, mắt đỏ hoe nhìn thẳng lên trần nhà, cả cơ thể căng cứng bất động. Nước mắt trào ra. Hai tay bị hắn giữ chặt trên đầu không tài nào cử động được.

Hắn cũng ngưng lại mọi hành động, cúi xuống nhìn khuôn mặt trắng bệnh cắt không một giọt máu của cô. Chinh phục phụ nữ là cảm giác như thế này sao? Bây giờ hắn mới được trải nghiệm.

Cả người cô bỗng run lên, nước mắt càng tuôn ra lợi hại. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế như vậy, đưa tay vuốt v e mái tóc mượt mà của cô: "Ngoan nào, thả lỏng người ra."

Mắt cô chớp chớp, lim dim rồi ngất lịm đi. Thanh âm đó cô không còn nghe thấy nữa, hắn làm cô đau đớn tới mức cô không chịu đựng nổi nữa rồi. Thuốc vẫn còn phát tác trong cơ thể hắn, đây là lần đầu tiên của cô thì cũng là lần đầu tiên của hắn.

Hắn chẳng có một chút kinh nghiệm gì cả, chỉ hành động theo bản năng vốn có. Chinh phục nơi đó một cách mãnh liệt. Cô ở dưới thân hắn đã bất tỉnh, phó mặc trước sự đẩy đưa vô cùng mãnh liệt của hắn.

Cả căn phòng nhuốm mùi ám muội, hai cơ thể không ngừng toát mồ hôi, cuốn lấy nhau không có dấu hiệu sẽ rời. Chăn ga gối đệm đều nhăn nhúm. Nơi đó chảy ra một vệt máu đỏ tươi.

Tôn Cửu Vi như kẻ mất hồn ngồi trên xe của Bạch Từ Lăng. Cô ta vẫn chưa thể hoàn hồn trước cơ thể hoàn mỹ của Bạch Hàn Phong. Sự quyến rũ nam tính mà biết bao phụ nữ hằng mơ ước, trên cơ thể hắn đều hội tụ đầy đủ cả.

Sao cho đến tận bây giờ cô ta mới được chiêm ngưỡng sức hút đầy nam tính đó. Cho đến tận bây giờ cô ta mới nhận ra, hắn chính là hình mẫu lý tưởng của biết bao người phụ nữ luôn thèm khát.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Bạch Từ Lăng mặt lạnh, siết chặt vô lăng, tức giận nhìn Tôn Cửu Vi.

Cô ta giật mình, quay sang nhìn anh ta. Rồi rụt cổ, sợ hãi lắc đầu: "Tôi không biết gì hết, thật sự không biết gì hết, là cô ta gài tôi, là cô ta gài tôi."

Bạch Từ Lăng ngước lên nhìn toà khách sạn cao lớn. Cô và Bạch Hàn Phong còn ở trên đó. Anh ta dường như đã lờ mờ hiểu ra vấn đề. Đây đều là kế hoạch của Chu Thiên Như, thảo nào cô lại tình nguyện đưa thẻ phòng cho anh ta.

Amomy còn biết cả phòng khách sạn của cô và ông ta còn xuất hiện rất đúng lúc. Cô đang muốn đưa mọi người vào tròng để phá hỏng chuyện làm ăn của Bạch thị. Gây hiểu lầm, để Amony tức giận vì phát hiện ông ta đang bị hai anh em bọn họ chơi xỏ.

Chắc Bạch Hàn Phong đến giờ này cũng đã hiểu ra vấn đề. Không biết hắn sẽ làm gì cô đây?

Bạch Từ Lăng lưu luyến rời khỏi khách sạn. Anh ta không khỏi bất mãn khi không thể kéo cô theo cùng. Ném Tôn Cửu Vi trở lại căn biệt thự riêng, anh ta một bộ dạng hậm hực đi vào phòng sách.

“Cửu Vi, Cửu Vi, con không sao chứ?”

Bạch phu nhân đã bị đưa về đây từ sớm, bà ta vội vàng đỡ lấy Tôn Cửu Vi, rồi lại ngờ nghệch nhìn cô ta đang tự đứng bằng đôi chân của mình: “Cửu Vi, con…”

Tôn Cửu Vi căm phẫn siết chặt tay: “Là Chu Thiên Như gài bẫy con, cô ta cố tình làm vậy để bóc trần chuyện con giả tàn phế trước mặt Bạch Từ Lăng và Bạch Hàn Phong.”

Tôn phu nhân một vẻ bàng hoàng: “Sao, sao lại như vậy, Từ Lăng…Từ Lăng có làm gì con không?”

Cô ta ấm ức lắc đầu: “Không có, nhưng vừa rồi cậu ta rất tức giận.”

“Mẹ.” Đột nhiên cô ta nắm lấy cánh tay của Tôn phu nhân: “Con muốn gả cho Bạch Hàn Phong, con muốn trở thành vợ của anh ấy.”
 
Bạch Tổng Lạnh Lùng Lần Đầu Yêu!
Chương 105: Anh không muốn dùng biện pháp cưỡng chế


Chu Thiên Như mơ màng mở mắt. Cô vừa động người một cái, toàn thân đã truyền đến cơn đau nhức. Đêm qua cô không say, cũng không bị bỏ thuốc. Nên dù cho có ngủ li bì suốt mười tám tiếng đồng hồ cô cũng không thể nào quên chuyện đã xảy ra đêm qua.

Bạch Hàn Phong đã làm gì với cơ thể của cô thế này. Toàn thân chi chít những dấu hôn đỏ tím. Đặc biệt ở vị trí th@n dưới, đau đớn khiến cô nhăn mặt, nhíu mày.

Bạch Hàn Phong hiên ngang đứng bên cửa sổ, bỏ tay vào túi quần, quay lưng về phía cô. Tấm lưng rộng lớn, rắn chắc của hắn cơ hồ che đi một nửa ánh sáng đang hắt từ bên ngoài vào.

Bàn tay cô bất giác siết chặt, thật không ngờ, cơ thể trong trắng, ngọc ngà cô gìn giữ bao năm qua lại bị hắn ***** *** một cách trắng trợn như vậy.

“Tỉnh rồi à?” Bất chợt hắn quay lại, nhếch mép, sải bước đến ngồi lên giường, đưa cánh tay muốn đỡ cô dậy.

Cô vừa mới chỉ chống tay lên, thấy hắn tiến đến liền vùng vằng né tránh, thu người lại giữ khoảng cách với hắn.

“A…” Cô nhăn mặt, nằm rạp xuống giường vì vừa rồi dùng sức hơi mạnh, khiến toàn thân bị động chạm nên cảm giác đau đớn bủa vây.

Khoé miệng hắn càng thích thú kéo dài hơn, hắn leo hẳn lên giường, giữ chặt lấy eo cô, kéo cô vào lòng rồi gắt gao ôm lấy: “Sao hả? Cảm thấy không phục à? Hay chúng ta làm lại từ đầu, để tôi bù đắp cho em.”

Cô khẽ rùng mình một cái, nghiến răng nghiến lợi, căm phẫn nhìn hắn: “Bỉ ổi.”

Hắn lập tức sa sầm mặt, cúi sát xuống, nhíu mày nhìn cô: “Thuốc là do em bỏ, nếu không trải qua cùng em thì em định để tôi tự xử thế nào đây.”

Cô ngước lên nhìn hắn, đột nhiên nở một nụ cười tanh máu: “Tôi từng nói, để anh thích tôi cũng nằm trong kế hoạch của tôi.” Cô đắc ý, khoé miệng kéo dài hơn: “Làm anh đau, chính là điều tôi mong muốn.”

Dứt lời, cô cắn răng chịu đau đớn, nhoài người lấy chiếc điện thoại trong túi xách đặt trên tủ đầu giường, vào danh bạ mở ra cái tên Vu Dịch Dương rồi mỉm cười trưng màn hình ra trước mặt hắn.

Hắn lập tức hoá đá nhìn cô, không đoán được cô đang muốn làm gì.

“Chúng ta hẹn hò đi.” Đầu dây bên kia vừa bắt máy, cô đã thản nhiên phả vào điện thoại một thanh âm ngọt ngào.

“Em…”

Bạch Hàn Phong trừng mắt tức giận, định cướp lấy điện thoại thì cô đã tắt máy. Dường như cô không còn cảm nhận thấy cơn đau thể xác nữa. Cô đặt chân xuống sàn nhà lạnh ngắt, cầm theo điện thoại bước xuống giường. Tấm chăn cứ thế tuột khỏi người cô, cơ thể l0ã lồ, trắng nõn nà không một mảnh vải lập tức được phơi bày trước mặt hắn.

Thấy thì cũng đã thấy rồi, chinh phục cũng đã chinh phục rồi, giờ đây cô cần gì phải che chắn trước mặt hắn nữa.

Cô đứng lại, lạnh lùng đối diện với vẻ mặt cứng đờ của hắn: “Anh có được cơ thể tôi, nhưng đừng hòng có được trái tim tôi, tôi sẽ khiến anh đau đớn giống như cái ngày mà tôi chứng kiến cảnh ba tôi qua đời.”

Cô lùi ra sau vài bước rồi tiến thẳng vào phòng tắm. Vòi hoa sen được mở hết mức, cô ngửa cổ lên đón nhận dòng nước mạnh mẽ, tuôn xối xả lên cơ thể. Hai bàn tay không ngừng ra sức chà chà những dấu hôn in hằn trên cơ thể.

Bạch Hàn Phong nhìn điện thoại cô để trên bàn mà không thể làm gì được. Cô dám gọi điện cho Vu Dịch Dương trước mặt hắn, thậm chí còn ngỏ lời hẹn hò muốn hẹn hò với anh, thật khiến hắn tức chết đây mà. Vậy mà anh cũng không thèm gọi lại. Rốt cuộc hai người đã có quan hệ tốt đến mức nào rồi?

Cô khoác áo tắm cùng với mái tóc còn nhỏ nước bước ra ngoài. Bạch Hàn Phong đã chống tay, chờ sẵn ngoài cửa.

Cô vừa bước ra, hắn đã vươn tay ôm trọn lấy eo nhỏ, ép cô vào tường, dùng toàn bộ sức lực hôn cô ngấu nghiến. Chu Thiên Như bị động, mắt trợn tròn lên, ra sức vùng vẫy.

Đầu óc cô quay cuồng, lồ ng ngực khó thở tới nỗi choáng váng, cô chỉ định mở miệng để hít thở không khí thì đã bị hắn xâm chiếm hoàn toàn. Cô chới với, đập liên hồi lên lưng hắn nhưng hắn vẫn cô chịu buông cô ra.

Cô đay nghiến cắn răng, chỉ thấy cả người Bạch Hàn Phong giật lên một cái. Máu tanh nhanh chóng lan ra trong miệng cô. Cô còn cảm nhận được vị tanh tanh ngọt ngọt. Không biết là hắn hay cô chảy máu, nhưng cô không thấy đau chút nào.

Hắn dừng lại vài giây, không rời khỏi môi cô, tiếp tục ngấu nghiến hôn cô mặc kệ lưỡi của hắn đang đau điếng. Chuông điện thoại của hắn đột nhiên reo vang. Hắn mặc kệ, gắt gao ôm lấy thân hình mảnh mai, mềm mại của cô vật lộn qua những bước tường. Cả người cô phút chốc mềm nhũn, cô sắp cạn kiệt oxi rồi, không thể chịu nổi được nữa.

Bạch Từ Lăng đi đi, đi lại trong phòng làm việc. Anh ta không ngừng vò đầu bứt tai, sốt sắng gọi đi vài cuộc liên tiếp nhưng đều không thấy Bạch Hàn Phong bắt máy.

Cuối cùng hắn cũng chịu nhả môi cô ra, một tay ôm eo, một tay chống lên tường, hắn th ở dốc, phả hơi thở ấm nóng lên mặt cô, lồ ng ngực còn phập phồng lên xuống: “Anh đối với em là thật lòng, đừng trêu đùa anh, anh không muốn phải dùng biện pháp cưỡng chế.”

Cô mở miệng, hít lấy hít để không khí. Vốn dĩ không muốn nghe những lời nói đó nhưng thanh âm cứ vô tình lọt thẳng vào tai.

Một lát sau, khi hơi thở của cô bình ổn, cô lập tức đẩy hắn ra: “Ngoài chuyện đêm qua ra thì anh có thể làm gì khác? Anh nghĩ tôi sợ anh chắc.”

Hắn tức giận, siết chặt hai tay. Đột nhiên chuông điện thoại của hắn lại reo lên một hồi nữa. Không gian ngợp tình bị phá vỡ khiến hắn như càng tức giận hơn. Hắn bức bối cầm lấy điện thoại, cáu kỉnh nhấn nút nghe: “Nói!”

“Amony hẹn gặp anh vào ba giờ chiều nay.”
 
Back
Top Bottom