Cập nhật mới

Khác Bách Niên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
371437391-256-k45050.jpg

Bách Niên
Tác giả: khanhngan748
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nguyễn Vũ Hoàng Niên là một cô gái trẻ trung năng động đến từ thế kỷ XXI, nhưng đời lại không như mơ khi cô lại xuyên đến triều Trần đầy drama và kịch tính.

Ở đây cô gặp được bạn đời là Huệ Vũ Vương Trần Quốc Chẩn.

Chuyện tình của họ sẽ như thế nào giữa dòng chảy lịch sử đây?

Chúng ta cùng theo dõi nhé.

Số chương: hiện đang sáng tác

Tác giả: Gạo ( Naga)

Lưu ý: Truyện là tác phẩm đầu tay của tác giả, hoàn toàn là trí tưởng tượng của tác giả.

Truyện không có yếu tố tham khảo, mong các bạn độc giả không đánh đồng với lịch sử nước nhà.



dasu​
 
Bách Niên
Chương 1


Mùa đông năm 2023...

- Niên ơi, con đi mua dùm mẹ ít trái cây về tiếp khách nè con.

- Vâng!

Con biết rồi ạ!

Với cái thời tiết lạnh buốt da buốt thịt như thế này mà mẹ lại bắt tôi đi ra chợ mua hàng, quả là một cực hình.

Nói thì nói vậy thôi, tôi nào dám bật lại chị đẹp, đành mặc áo khoác mang khẩu trang, đội mũ bảo hiểm bước ra khỏi nhà ở cái lạnh 20°C.

Thủ đô Hà nội ở cái mùa này ai ai cũng chẳng muốn ra ngoài nên con đường trở nên vắng vẻ hẳn.

- Cô ơi, lấy cho cháu 1kg măng cụt, 1 chùm nho kia với thêm 1 quả thanh long ạ.

- Ừ đợi cô chút nhé!

Mỗi lần đi chợ mẹ tôi đều trả giá đến khi nào người bán chịu bán thấp nhất mẹ tôi mới rời đi.

Từ nhỏ đến lớn mẹ tôi đều thủ thỉ với tôi là "Trần đời con không biết một cái gì nhưng trả giá thì con phải biết" .

Cứ thế, khi nào ra hàng tôi phải trả xuống một chút để mình không chịu thiệt.

- Bao nhiêu vậy ạ?

- Của con hết 150k nha.

- Đắt vậy ạ?

Cô giảm cho cháu 30k đi, lần sau cháu lại ủng hộ tiếp.

- Không được đâu gái ơi.

Giá đó hợp lí rồi.

Ơ, nhất quyết không giảm thì tôi giả bộ quay xe về thôi, không mua hàng này thì mua hàng khác vậy.

Thấy tôi quay xe, cô gọi tôi lại rồi nói:

- Thôi cô chịu lỗ bán cháu 120 nhé.

Lần sau quay lại ủng hộ cô là được.

- Vâng ạ!- Tôi đáp.

Thật ra đi chợ có thể trả giá nhưng mua ở các shop mà trả thì cẩn thận người ta đấm vào mồm.

Về đến nhà cũng gần đến giờ ăn cơm.

Hôm nay chắc có mấy cô đồng nghiệp của cơ quan mẹ đến chơi đây mà.

Kì thật tôi mới 18 tuổi cách đây 5 năm, đang trong quá trình nghỉ phép ở bệnh viện Tâm Thần Hà Nội.

Tôi học nghề bác sĩ tâm lý, cái nghề này rất dễ stress khi ở trong môi trường làm việc như vậy, nhưng tôi vẫn yêu cái nghề này lắm.

Mặc dù trước đó bố mẹ tôi đều ngăn cản, đều khuyên tôi chọn học ngành khác nhưng đều thất bại.

Học ngành nào cũng có cái khó của nó và ngành này cũng không ngoại lệ.

Mở cửa ra, tôi choáng váng khi hôm nay lại có nhiều người đến vậy.

- Cháu chào cô ạ!

- Cái Niên về rồi hả cháu?

Ngồi xuống đây bác hỏi chút chuyện.

-Cô Hoa - bạn thân của mẹ tôi vừa nói vừa kéo tôi ngồi xuống cái ghế bên cạnh.

- Có chuyện gì vậy ạ?

- Niên đã có người yêu chưa?

Con thấy thằng Bách nhà cô thế nào?- Cô liếc mắt đến một thanh niên mặc áo sơ mi trắng quần tây đang ngồi ở góc sô pha.

Cử chỉ của anh từ tốn nho nhã đọc sách, toát lên vẻ đẹp tri thức lại quý tộc.

Tôi gãi gãi đầu, thật sự không biết trả lời sao cho hợp lí.

Bỗng giọng mẹ vang lên gọi tôi đưa trái cây đến.

Lần này chị mẹ đã cứu tôi một bàn thua trông thấy.

- Đi mua gì lâu thế!

Hết bao nhiêu đấy?

- 120 mẹ ạ.

Ô!

Sao hôm nay nhà mình đông vậy ạ?

- Con thấy thằng Bách thế nào?

Ưng không?

Mẹ làm mối cho con nhé?

- Con thấy cũng đẹp trai, lịch sự.

Mà thời này còn mai mối nữa mẹ.

Tôi mê trai thì mê thật nhưng tôi thích kiểu tự tìm hiểu trước chứ không thích mai mối.

- Mẹ kệ mày đấy!

23 rồi con ạ!

Nhắm hai năm nữa lấy chồng cho mẹ nhờ.

Chứ bà này sợ không sống nổi đến khi bế cháu đâu.

-Ơ hay!

Mẹ còn trẻ chán mà, chưa xuống đất đâu mà lo, hì hì.

- Tổ sư bố nhà cô.

Dọn cơm đi dùm tôi.

Hôm nay bố tôi đi công tác ở trong nam, nên trong nhà đều là phụ nữ với nhau.

Các mẹ lâu lắm mới tụ tập nên rôm rả lắm, đòi đi tăng hai tăng ba nữa.

Tôi biết điều nên phắn luôn, ở lại đấy chắc đến tôi là chủ đề cho cuộc thảo luận của các bà.

- Niên ơi!

Con với anh Bách đi chơi đi, để đấy chút mẹ dọn cho.

- Tôi vừa nhấc mông ra cái ghế đã bị gọi lại.

Thật sự tôi đang rất buồn ngủ và tôi muốn ngủ, chứ tôi không muốn đi đâu hết huhu.

Tôi vâng dạ cho xong chuyện, thấy bên kia đang đứng dậy, đi đến phía tôi.

- Đi thôi.

Mấy cô mấy bác thấy cảnh này nhìn nhau cười tủm tỉm, còn tôi cười méo xệch.

- "Sao anh không từ chối đi, tôi đang thèm ngủ mà".

Nhận thấy sự không cam lòng của tôi nên anh bắt chuyện trước.

- Anh tên Trần Hữu Bách 25 tuổi, hiện đang làm giám đốc ở công ty ABC.

Còn em?

- À em tên Nguyễn Vũ Hoàng Niên, năm nay 23 tuổi.

Em đang làm bác sĩ tâm lý ở bệnh viện Tâm Thần Hà Nội ạ.

Sao giống đi xem mắt vậy trời.

- Vậy à!

Không khí giữa hai chúng tôi căng thẳng tột độ, cuộc trò chuyện nhàm chán quá

đi.

- Không giấu gì em.

Mẹ anh bắt anh đến nhà em cho bằng được đấy.

- Em biết mà.

Mục đích hôm nay của các bà là mai mối cho anh và em thôi.

Nói qua một hồi anh xin Facebook của tôi để dễ nói chuyện, tôi cũng cho thôi chứ biết sao giờ.

Không cho mẹ tôi lại cằn nhằn tôi chết mất.
 
Bách Niên
Chương 2


Sau hôm đi dạo tẻ nhạt đấy, tôi và anh hầu như không có cuộc trò chuyện nào, chỉ acp acc face của anh thôi.

Soi profile của anh tôi không tin một chàng trai hoàn hảo vậy mà không có người yêu.

Một là ảnh thuộc Làng Gốm Bát Tràng, hai là khó tính không cô nào chịu yêu thôi.

Đang mơ mơ màng màng suy nghĩ, tiếng chuông điện thoại đã kéo tôi về với hiện tại.

- Alo!

Hôm nay có chuyện gì mà rồng gõ cửa nhà tôm thế?

Người gọi đến là cô bạn thân từ nhỏ của tôi.

Cô nàng đang du lịch với bạn trai thiếu gia bên phương Tây kia mà, chắc đang giận dỗi người yêu gì đây này.

- huhu mày ơi, David ảnh cắm sừng tao.

Tao bắt gặp thằng cha đó đi chung với con nhỏ tao ghét.

Cứu tao với mày ơi!!!

Tôi biết ngay!

Có chuyện mới tìm đến tôi thôi, chứ bình thường cả tháng còn không nhắn tin cho tôi nữa mà.

- Nín liền cho tao.

Khổ thân chưa!

Giờ mày đang ở đâu?

- Tao về Việt Nam rồi.

Tao đang ở quán bar AB ở Cầu Giấy, để tao gửi định vị sang cho mày hức hức.

- Rồi ok.

Tôi nhìn đồng hồ trên điện thoại.

Giờ cũng đã gần 23h.

Thôi kệ đi sớm về sớm, chứ để nó ở đó một mình tôi lại không yên tâm.

Ở quán bar...

- Cho chị thêm một ly cocktail trái cây đê em ơi.

Bước đến quầy bar tôi đã thấy Oải Hương đang nằm dài trên quầy, hết khóc rồi lại cười, tiếp đến là nôn đầy ra quán.

Cảnh tượng hết sức khó coi.

Các bạn nhân viên không biết khóc hay nên cười, vô cùng hoảng hốt.

- Chị nói số điện thoại người thân đi.

Bên em sẽ gọi người đưa chị về ạ.

- David ơi là David, em yêu anh đến chết đi sống lại mà anh lại đi cặp kè với con Jessica láo toét kia, cắm lên đầu tôi một đống cái sừng đây làm vậy mà xem được hả?

Hương vừa đấm vừa đá vào bạn nhân viên nam kia.

Bạn nam kia mặt mày méo xệch, tay vừa giữ hai tay cô nàng, đầu nghiêng 45° tránh nó nôn vào người.

- Xin lỗi anh.

Em là bạn thân của nó, có gì chút em gửi tiền bồi thường thiệt hại ạ.

- Vâng!

Phiền chị đưa bạn chị về nghỉ ngơi ạ.

Có xấu hổ không chứ lị.

Thất tình đâu đến mức này, mặt mũi biết chui vào đâu đây Oải Hương ơi!!!

- Niên yêu dấu của tớ đến rồi à?

Tớ biết cậu không bỏ tớ mà.

- Ghê quá má ơi!

Đi về, chứ mày ở đây chút nữa bị quán tống ra ngoài đường đấy!

- Không, tao không về!

Tao muốn ở đây đợi David của tao đến rước tao.- Nó vùng vẫy ra khỏi người tôi, nhất quyết không về.

- Ngu vừa thôi con ạ.

Thằng kia cắm sừng mày đấy con ơi!

- Ừ đúng rồi nhở?

Chợt nhận ra mình là quả chôm chôm, nó oà khóc như một đứa trẻ.

Thật tội nghiệp.

Oải Hương đã tính đến chuyện hôn nhân với David, tháng sau là đám hỏi chúng nó, mà giờ nó phát hiện ra âu cũng là cái duyên cái số.

- Em ơi, cho chị chuyển khoản nhé.

- Bên em nhận được rồi ạ.

Em cảm ơn.

Tôi gật đầu lại rồi đến đỡ cô nàng dậy.

- Nào, về thôi.

Oải Hương gật gù đứng dậy, toàn bộ cơ thể đều dựa vào tôi một cách mệt mỏi.

- Hoàng Niên?

Nghe thấy ai gọi tên tôi, tôi bất giác quay sang nhìn.

À hoá ra là anh Bách, anh ta làm gì ở đây vậy?

- Em chào anh ạ!

- Em làm gì ở đây vậy?

- À bạn em say nên em đến đón.

Không có việc gì thì em đi nhé?

- Cũng khá trễ rồi hay anh lái xe đưa hai em về nhé?

- Không cần đâu ạ!

Em mới đặt Taxi rồi ạ.

- Lẹ lên Bách ơi!

Ngoan xinh yêu của mày đang đợi mày nè.

Tôi kẽ đánh mắt về hướng phát ra tiếng nói.

Ồ!

Hoá ra đến đây để hẹn hò với người yêu.

Đàn ông có tình yêu rồi lại đi "xem mặt".

Quả là đừng nhìn mặt mà bắt hình dong.

Không đợi Bách nhìn lại, tôi khoác tay Hương chuồn lẹ, về còn ngủ chứ buồn ngủ lắm rồi.

- Bác cho cháu đến khu chung cư X phường Yên Hòa, quận Cầu Giấy nhé bác!

- Đêm hôm thế này hai cháu đi đâu về muộn thế?

Bác tài xế cười cười nhìn chúng tôi, một tay lái xe một tay đưa cho tôi gói khăn giấy.

- Dạ chúng cháu....

Két.

Bỗng một tiếng phanh xe của bác tài không báo trước khiến chúng tôi bổ nhào đến trước khi không kịp chuẩn bị.

Tôi chưa kịp hoàn hồn và cũng chưa nhận thức được tình hình như thế nào thì BÙM .

Một tiếng động như xé toạc màn đêm yên tĩnh của thủ đô Hà Nội.

Cùng lúc đó, bầu trời xuất hiện những ánh sáng kì lạ, chói mắt cực kì như chúng đang dần nuốt chửng linh hồn tôi...

Tách

Một giọt

Tách

Hai giọt

Tách

Ba giọt

- Mưa ở đâu mà nhiều thế nhỉ?

Nhận biết được có gì đó không đúng ở đây, không phải tôi đang ở trên xe kia mà?

Sao lại có mưa được cơ chứ?.

Tôi từ từ lồm cồm ngồi dậy từ đống rơm ven đường hay bãi cỏ mà tôi còn chưa xác định.

Mở mắt ra tôi lại nghĩ mình đang mơ khi thấy một cảnh tượng hết sức kinh ngạc, tôi đang ở cái nơi quỷ quái nào đây?

Một nơi mà xung quanh con người đều đang khoác lên mình những trang phục cổ trang mà tôi hay xem trên phim.

Nhất định là tôi đang mơ thôi, không thể nào có chuyện phi lý như vậy được.

Tôi tự an ủi chính bản thân mình và nằm xuống ngủ tiếp.

Khi mở mắt ra một lần, cảnh tượng vẫn như cũ, vẫn là cảnh đồi núi bao la, cò bay thẳng cánh.

- Cái quái gì đang xảy ra thế này?

Huhu đây là thiên đường sao?

Thế kỷ XXI của tôi đâu?

Thủ đô Hà Nội yêu dấu của tôi đâu?

Ai đó làm ơn cho tôi về đi!!!

- Huhu ba ơi mẹ ơi, hai người ở đâu?

Nước mắt ngắn nước mắt dài khiến bao nhiêu người trên đường nhìn tôi với ánh mắt đánh giá phán xét, có người còn nhìn thấy tôi như thấy ma né xa trăm mét.
 
Bách Niên
Chương 3


Nước mắt ngắn nước mắt dài khiến bao nhiêu người trên đường nhìn tôi với ánh mắt đánh giá phán xét, có người còn nhìn thấy tôi như thấy ma né xa trăm mét.

- Kẻ điên nào đang ngáng đường công tử của ta?

Nghe như ai đang nói chuyện với mình, tôi giương đôi mắt ngấn lệ nhìn lên, trên đầu đầy dấu chấm hỏi.

- Anh gọi tôi sao?

Giường như cảm nhận được có gì đó không đúng gương mặt lúc xanh lúc tím, anh ta xoay người cung kính với người bên cạnh:

- Bẩm ngài, người này trang phục không giống con dân nước Đại Việt, nói năng lại không ai hiểu, nô tài nghĩ hắn là người Chiêm Thành.

Tôi nghe chỉ hiểu chữ đực chữ cái, loáng thoáng lại nghe thấy chữ Đại Việt Chiêm Thành, còn lại không hiểu gì.

Ủa Khoan!

Đại Việt?

Là quốc hiệu của Việt Nam dưới thời Lý hay thời Trần?

Chẳng lẽ mình đã xuyên không rồi nhỉ.

Tôi thử véo vào vùng eo của mình, đến khi cảm nhận sự đau điếng mới dám tin đây là sự thật.

- Ngươi đến từ đâu?

Không nói ta bắt ngươi về thẩm vấn.

Câu nói này bất giác tôi lại hiểu từng câu từng chữ, không sót chữ nào.

Không phải chứ?

Mới xuyên không lại vào tù ăn cơm hả trời.

Thấy tôi không trả lời, giường như đã mất hết kiên nhẫn, cầm kiếm cứa vào cổ tôi.

Đến khi cảm nhận sự đau rát ở cổ, tôi vội vàng quỳ xuống, bắt chước như trong phim lắp bắp trả lời:

- Thưa ngài, tôi đến từ Hà Nội à nhầm kinh thành Thăng Long ạ!

- Nói láo!

Người đâu, đem tên này về ngục cho ta!

- Oan quá huhu.

Lời tôi nói thật lòng mà.

- Đợi chút!Người là nam tử hay nữ tử?

Một giọng nói trầm ấm vang lên đan xen thiếu kiên nhẫn, cách một lớp màn của xe ngựa, tôi có thể dễ dàng thấy người bên trong xe kia.

Là một nam tử nhưng xem ra cũng là người có quyền có thế.

Với tình hình như hiện tại, chống cự chẳng khác nào đâm đầu vào chỗ chết, chết không có chỗ chôn thân.

Thôi đành chấp nhận sự thật, cố gắng nghe theo, đợi thời cơ rồi chạy cũng không muộn.

Hắn hỏi tôi nam hay nữ là sao?

Chẳng lẽ không nhận ra tôi là con gái hay sao?

Mà cũng đúng, ở cái thời đại này trai hay gái đều để tóc dài cả mà.

Tạm thời cứ che giấu thân phận trước đã rồi tính sau.

- Bẩm!

Tiểu nhân là nam tử ạ.

Phía trong rèm im lặng hồi lâu rồi phất ống tay áo.

- Lui đi!

Lần sau đừng bén mảng đến đây nữa, nếu không cái đầu ngươi khó mà giữ.

Tôi chấp tay như tên hoạn quan ban nãy, cung kính đáp:

- Tiểu nhân biết rồi ạ.

Nói xong, xe ngựa của hắn ta đi thẳng một mạch, không thèm ngó lại phía sau nhưng tôi lại nghe tiếng lẩm bẩm của tên trai không ra trai gái không ra gái khi nãy:

- Nam nhân mà nhìn yếu đuối hơn nữ nhân.

Thì tôi là nữ nhân mà, cũng may bọn chúng không nhận ra, nếu không lại thêm nhiều rắc rối nữa.

Trước mắt nên tìm nhà người dân nghỉ ngơi, rồi tìm cách làm sao để trở về, lỗ hổng thời gian có lẽ ở xung quanh đây thôi.

Bỗng ở đâu lại xuất hiện một đám người vây quanh tôi, đang không hiểu mô tê gì, từ đâu lại có một người đàn bà trung niên nói giọng miền Trung Việt Nam hiện nay chạy về phía tôi, khóc lóc ỉ ôi như nhà có tang, vừa nắm tay tôi vừa lau nước mắt.

- Tiểu thư của lão nô, người đi đâu mấy ngày nay vậy?

Tôi chớp chớp mắt, hỏi lại:

- Bà đây là ai vậy?

Được dịp bà lão lại khóc rống lên, sau một hồi bà ấy mới bình tĩnh được, mếu máo nói:

- Tiểu thư mất trí rồi phải không?

Lão nô đây, vú nuôi của tiểu thư đây.

Ôi trời!

Sao số của tiểu thư nhà ta lại khổ như vậy?

Bà ta là ai mà cứ một mực nói tôi là tiểu thư nhà họ vậy, có phải nhận nhầm người rồi hay không?

Nhưng mà trong cái rủi có cái may, giờ tôi giả danh tiểu thư nhà họ, chẳng phải sau này có chốn dung thân, dễ dàng tìm đường về nhà hơn sao.

Tôi khẽ hắng giọng, lấy tay lau nước mắt người phụ nữ trung niên.

- Ta bị đập đầu vào đá, tạm thời quên hết tất cả ở quá khứ, bà có thể nói rõ hơn cho ta nghe được không?

Người phụ nữ sụt sùi, lấy vạt áo lau lệ, nhẹ nhàng trả lời:

- Người là con gái duy nhất của lệnh úy huyện ta, họ Nguyễn tự Hoàng Niên.

- Khoan!

Cho ta hỏi đây là năm bao nhiêu?

Vua là ai?

- Đây là năm Hưng Long thứ 10, triều Trần.

Thứ lỗi cho nô tỳ không được nói tên Vua.

Hưng Long thứ 10, triều Trần?

Tôi lẩm bẩm đếm từng ngón tay, lục lại trí nhớ xem thử.

Nghĩ một hồi lâu, tôi có thể đoán rằng thời này là của vua Trần Anh Tông- Trần Thuyên mà thế hệ sau này gọi là vị vua anh minh nhỉ?

Để biết phán đoán của mình có thật sự chính xác hay không, dù sao cũng không được nói thẳng tên vua, không cẩn thận bay đầu như chơi, tôi hỏi dò:

- Vậy đây là năm 1302 nhỉ?

- Dạ bẩm, đúng vậy ạ.

Ra là vậy, không ngờ lần xuyên không lại xuyên về thời vua Anh Tông, quả là sống không uổng kiếp người.
 
Back
Top Bottom