Cập nhật mới

Khác Bạch Nguyệt Quang Sống Lại Trong Trò Chơi Ác Mộng

Bạch Nguyệt Quang Sống Lại Trong Trò Chơi Ác Mộng
Chương 19: Đại Học New South Wales


Edit: Tru Tâm

Chương 19: Nhìn tôi.

Trung tâm Xử lý tiếp máy, hỏi rõ tình hình xong thì nói sẽ lập tức cử người đến xử lý.

Trong lúc chờ, Từ Thành nhỏ giọng hỏi: “Tiểu Chu, sao cậu không gọi cho đội trưởng Tạ?”

Tiết Nghiên Chu ra vẻ vô tội: “Tớ đâu có thân thiết gì với đội trưởng Tạ.

Lần trước anh ấy chỉ tới bày tỏ sự quan tâm nhân đạo thôi.

Nhân vật lớn như vậy, sao có thể để sinh viên bình thường như chúng ta tùy tiện gặp chứ?”

Từ Thành càng nghe càng thấy hơi sai sai, nhưng nghĩ lại cũng thấy hợp lý nên chỉ ngơ ngác gật đầu.

Dư Đan đi tới, ngồi xuống, thở dài: “Ai… mẹ của Lập Tuyết…”

Cô còn định nói gì đó rồi lại thôi, vì mọi người đều biết Quan Lập Tuyết có lẽ đã thật sự chết rồi.

Nhưng mẹ Quan Lập Tuyết, từ khi nghe nói tới Trung tâm Xử lý, lại bỗng nảy sinh hy vọng khác, có lẽ Quan Lập Tuyết vẫn chưa chết, chỉ là bị đổi người thôi.

Mấy người thay phiên nhau an ủi bà, nhưng đều vô ích.

Tiết Nghiên Chu hỏi: “Dư Đan, tại sao truyện tranh Trung học New South Wales lại vẽ chuyện của Quan Lập Tuyết vào vậy?”

Dư Đan ngẩn ra: “Sao lại thế được?

Loại chuyện này sao có thể đưa vào truyện tranh được.

Nhân vật trong đó chỉ mượn hình mẫu vài người trong CLB manga anime thôi, còn cốt truyện đều là hư cấu.

Lúc họp nhóm đã nói rõ là không được vẽ sự việc có thật vào.”

Tiết Nghiên Chu mở điện thoại, vào mục tiếp truyện của Trung học New South Wales, nhưng thấy lần cập nhật mới nhất là từ ba ngày trước.

Những nội dung cậu xem tối qua hoàn toàn không tồn tại.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

“Ê, người của Trung tâm Xử lý tới rồi.”

Từ Thành nói.

Tiết Nghiên Chu ngẩng lên, thấy nhóm người mặc đồng phục đen bước ra từ thang máy, lập tức bị mọi người vây quanh.

Ngoài cha mẹ của Quan Lập Tuyết, gia đình Lương Sơ Húc cũng đến.

Gặp chuyện kì quái, dù nhà họ Lương có quyền có thế cũng chỉ có thể lo lắng cầu xin sự giúp đỡ.

Tiết Nghiên Chu bỗng hiểu vì sao hầu như ai cũng chọn tham gia trò chơi Ác Mộng, có người vì tiền, có người vì quyền lực, có người chỉ để cảm nhận loại cảm giác này.

Chỉ có điều cậu vẫn không hiểu đội trưởng Tạ Diệc Minh là vì cái gì.

Qua vài lần tiếp xúc, Tạ Diệc Minh giống như người chẳng màng đến thế sự, tính tình lạnh nhạt đến kỳ lạ.

Vì người trong ký ức sao?

Là người trong cuộc, Tiết Nghiên Chu vẫn không hiểu.

Đúng lúc này, điện thoại của cậu lại rung lên.

Cậu mở ra, lại là thông báo từ Tường Tỏ Tình.

Nhấn vào, lại là bản cập nhật mới của truyện tranh.

Cậu liếc mắt xuống, ngón tay lập tức lạnh đi.

Nội dung mới nhất chính là về cái chết của Quan Lập Tuyết.

Cô gái nằm bất động trên giường, gia đình đau đớn gào khóc—tất cả giống hệt những gì vừa xảy ra.

Sao có thể?

Chuyện này mới hơn mười phút trước còn xảy ra trong thực tế, vậy mà đã xuất hiện trong truyện tranh.

Không khỏi khiến người ta lạnh sống lưng.

“Là cậu à?”

Tiết Nghiên Chu hoàn hồn, ngẩng lên thì thấy người đứng trước mình lại là người quen.

Giang Bạch—đội viên dưới quyền Tạ Diệc Minh, từng xuất hiện ở khu Hoa Cương Nhị.

Tiết Nghiên Chu đứng dậy, đưa tay: “Chào, chào anh.”

Nhưng Giang Bạch chỉ cúi mắt, không bắt tay: “Nghe nói cậu là người đề nghị báo cho Trung tâm Xử lý?”

Thái độ của anh ta có chút cao ngạo, như thể không mấy xem trọng người bình thường.

Tiết Nghiên Chu cũng không để bụng, tự nhiên rút tay về: “Vâng, bên trong là bạn cùng lớp tôi.

Chuyện là thế này…..”

Cậu tóm tắt lại từ lúc Quan Lập Tuyết hôn mê đến sáng nay.

Giang Bạch hơi nhíu mày, rất nhanh.

Tiết Nghiên Chu nhận ra anh ta có vẻ không coi trọng lời mình nói.

Cậu giải thích kỹ hơn: “Hôm qua khi Lương Sơ Húc đến, tinh thần còn tốt.

Vậy mà hôm nay lại ngủ không tỉnh.

Đúng rồi, tôi còn nhận được bản cập nhật truyện tranh kỳ quái, nội dung toàn là mô tả chuyện Quan Lập Tuyết chết.”

“Truyện tranh đâu?”

Tiết Nghiên Chu lấy điện thoại ra, nhưng truyện tranh đã biến mất.

Mở lại, chỉ còn bản cập nhật ba ngày trước.

“Không còn nữa.”

“À?

Vậy sao?”

Giang Bạch cười nhạt, rõ ràng không tin.

Tiết Nghiên Chu nói: “Tôi cảm thấy chuyện này không đơn giản.”

Giang Bạch lại chẳng buồn nghe thêm: “Cậu không hiểu công việc của chúng tôi, đừng nghi thần nghi quỷ.”

Nói rồi, anh ta quay vào phòng bệnh.

Mọi người lại tiếp tục chờ đợi.

Có lẽ sự việc không nghiêm trọng như tưởng tượng, chỉ năm phút sau Giang Bạch đã từ phòng của Quan Lập Tuyết đi ra.

Anh ta lại vào phòng của Lương Sơ Húc.

Mười phút sau, Giang Bạch bước ra, tay cầm một chiếc hộp trong suốt màu trắng, chất liệu kỳ lạ, bên trong là vật thể mảnh như sợi tóc đen.

Sợi đen ấy hơi xoắn lại, như đang cố thoát khỏi hộp.

“Con gái tôi sao rồi?”

“Con trai tôi thì sao?”

Cha mẹ hai bên lập tức vây tới, hỏi dồn dập.

Giang Bạch cau mày, lùi ra tạo khoảng cách: “Đây đúng là sự kiện Linh dị.

Đã xử lý xong rồi.”

“Vậy… vậy con gái tôi… có sao không?”

Mẹ Quan Lập Tuyết run rẩy hỏi, vô thức muốn nắm tay Giang Bạch.

Anh ta lại lùi một bước, mày càng nhíu chặt: “Xin lỗi, người đã chết thì không thể sống lại.”

Mẹ Quan Lập Tuyết loạng choạng lùi mấy bước, ngồi sụp xuống đất, sững sờ rồi bật khóc.

Mẹ Lương Sơ Húc lại hỏi: “Vậy con trai tôi thì sao?”

Giang Bạch giải thích: “Cậu ta bị Linh dị tấn công chưa lâu.

Có tỉnh lại hay không, phải xem ý chí của chính cậu ta.”

Nói xong, anh ta đợi ai lên tiếng, xoay người rời đi.

Chỉ còn lại tiếng khóc tuyệt vọng của mẹ Quan Lập Tuyết vang khắp hành lang.

Mọi chuyện dường như đã kết thúc.

Không còn ai khác rơi vào tình trạng bất tỉnh không rõ nguyên nhân.

Sự kiện Linh dị lần này được xử lý kịp thời, tránh được thương vong lớn hơn.

Dù nhà Lương có tiền có quyền, cũng không dám gây khó dễ Trung tâm Xử lý.

Người vẫn hôn mê, họ chỉ có thể chấp nhận hiện thực.

Linh dị xâm nhập đâu phải thứ có thể tránh chỉ bằng tiền hay quyền lực.

Gặp phải, chỉ có thể tự cầu phúc.

---

Cái chết của Quan Lập Tuyết và việc Lương Sơ Húc hôn mê gây chấn động không nhỏ trong trường.

Suốt một thời gian dài, chuyện này bị bàn tán ầm ĩ trên mạng.

Người hiểu người không hiểu đều suy đoán lung tung, thậm chí Tiết Nghiên Chu cũng liên tục bị quấy rầy.

Suy cho cùng, Quan Lập Tuyết và Lương Sơ Húc đều từng có dây dưa với cậu.

“Này, Tiết Nghiên Chu, cậu thật ra chẳng làm gì cả, phải không?”

“Ừm, nói cho cậu một bí mật.”

Tiết Nghiên Chu cười tủm tỉm, ngoắc tay: “Thật ra, nhà tớ có truyền thống chiêu quỷ gọi hồn...”

Vừa nghe đã biết toàn nói phét, mấy người muốn moi tin thật liền thất vọng bỏ đi.

Nghe toàn bộ câu chuyện, Từ Thành giơ ngón tay cái: “Vẫn là cậu có cách.

Dạo này tớ sắp bị làm phiền đến chết rồi.

Nhưng mà, chuyện này… tớ vẫn luôn nghĩ Linh dị xâm lấn cách chúng ta rất xa, không ngờ……

Cậu nói xem, lỡ thật sự gặp phải thì phải làm sao?”

Tiết Nghiên Chu: “Người thường gặp phải thì ngoan ngoãn trốn, chờ cứu viện.

Tuyệt đối đừng hành động thiếu suy nghĩ.

Có thể đối phó Linh dị, chỉ có Linh dị.”

Từ Thành nghe xong sững người: “Thôi thôi, tớ không xui tới mức liên tiếp gặp Linh dị xâm lấn đâu, đúng không?”

“Này, Từ Thành, lại đây giúp tớ sắp xếp chút đồ.”

Dư Đan từ xa gọi.

“Đến đây!”

Vì chuyện của Quan Lập Tuyết, triển lãm của câu lạc bộ manga–anime bị dời sang tuần sau.

Từ Thành tuy không phải thành viên câu lạc bộ nhưng bị Dư Đan lôi vào làm chân sai vặt.

Còn Tiết Nghiên Chu thì bị Từ Thành kéo theo.

“Tiết Nghiên Chu.”

Cậu quay lại, thấy Phương Nhạc – hội trưởng câu lạc bộ – mang theo nụ cười lấy lòng ngồi xuống đối diện.

Phương Nhạc ở đối diện ký túc xá bọn họ, là người nhiệt tình, thường xuyên mang đồ ăn vặt qua giao lưu, quan hệ khá tốt.

Nhân vật trong 《Trung Học New South Wales》 có một nhân vật giống Tiết Nghiên Chu cũng là do Phương Nhạc mời mọc mấy bữa mới được cậu đồng ý.

Lúc chuẩn bị triển lãm anh ta còn muốn rủ Tiết Nghiên Chu đi COS, nhưng cậu chẳng hứng thú, từ chối thẳng.

Lần này vừa thấy nụ cười lấy lòng kia, cậu biết ngay chẳng có chuyện gì tốt.

“Không.”

Phương Nhạc: “Ấy đừng thế chứ, tôi còn chưa nói gì mà.”

Tiết Nghiên Chu liếc anh ta một cái: “Không phải muốn lừa tôi lên sân khấu à?

Tôi không đi.”

Lời vừa dứt, mấy nữ sinh từ phía sau ùa đến, vây chặt lấy cậu.

“Giúp một chút đi mà~ Có cậu cosplay nhân vật này mới trọn vẹn được!”

Tiết Nghiên Chu: “Tôi nhớ là nhân vật của tôi chỉ có hai trang truyện thôi mà?”

“Dù không xuất hiện nhiều, nhưng ‘học bá cao lãnh’ của Trung Học New South Wales là linh hồn của cả truyện đó!”

Tiết Nghiên Chu phản bác: “Không được, tôi không chuẩn bị gì cả.”

“Không cần chuẩn bị!

Tạo hình chỉ là đồng phục sơ mi trắng, rất đơn giản!”

“Tôi diễn dở lắm, hơn nữa giờ trang điểm cũng không kịp.”

“Không cần diễn đâu, gương mặt này của cậu khỏi cần trang điểm, thay đồ là xong!

À đúng rồi, cậu dùng mỹ phẩm gì thế, da tốt thật đó—”

Tiết Nghiên Chu lùi một bước, né khỏi cái tay định chạm vào mặt mình: “Từ Thành gọi tôi có việc, tôi đi trước.”

Cậu hơi nghiêng người, lách khỏi đám đông, động tác nhanh đến mức không ai kịp ngăn.

Trung tâm hoạt động đông người, nhưng cậu dễ dàng trốn thoát, tìm một góc yên tĩnh.

Cậu lấy điện thoại, định hỏi Từ Thành khi nào có thể rời đi.

Màn hình lại hiện thông báo từ Tường Tỏ Tình– vẫn là thông báo truyện tranh 《Tân Châu Trung Học》đã cập nhật.

Từ sau chuyện của Quan Lập Tuyết, loại truyện tranh kỳ quái chỉ mình cậu nhìn thấy này đã biến mất một thời gian.

Cậu tưởng việc kia thật sự được Giang Bạch giải quyết xong rồi.

Không ngờ hôm nay lại xuất hiện.

Cậu nhíu mày nhưng vẫn nhấn vào.

“……”

Nội dung truyện tranh lại chính là toàn bộ những việc xảy ra ngày hôm nay.

Từ cảnh cậu bị Từ Thành kéo tới trung tâm hoạt động, Từ Thành rời đi, cậu bị người vây quanh rồi tìm cách thoát, thậm chí cả chuyện nhỏ ở ký túc xá sáng nay cũng được vẽ lên đầy đủ.

Chuyện Từ Thành làm vỡ cái ly của cậu trong nhà vệ sinh cũng có luôn.

Cảm giác như có một đôi mắt vô hình, từng giây từng phút dõi theo cậu không rời.

Tiết Nghiên Chu nổi hết cả da gà.

Truyện tranh lật đến cuối, chỉ còn lại một trang.

Cậu gõ vào màn hình.

“!”

Cả màn hình đen kịt, chỉ có chi chít chữ trắng:

[ Tôi thích cậu.

Tôi thích cậu.

Tôi thích cậu.

Tôi thích cậu.

Tôi thích cậu. ]

Chữ viết hỗn loạn như muốn tràn ra khỏi màn hình, điên cuồng đến mức khiến người ta sợ hãi.

Lớp chữ đột nhiên chuyển động, vặn vẹo thành mấy chữ lớn:

[ Nhìn tôi!

Nhìn tôi!

Nhìn tôi! ]

Màu đỏ tươi, như máu nhỏ xuống từ một thế giới khác.

“!”

Ngón tay Tiết Nghiên Chu run lên, suýt làm rơi điện thoại.

Cậu siết chặt máy, nhìn lại thì màn hình đã trở về bình thường.

Truyện tranh kỳ quái kia biến mất không dấu vết.

Mở lại app, vào khu trò chuyện, truyện vẫn dừng ở lần cập nhật mấy ngày trước.

Hoàn toàn không có những nội dung cậu vừa thấy.

Hay là gửi tin nhắn cho Tạ Diệc Minh?

Một ý nghĩ xuất hiện.

Cậu luôn cảm thấy việc này không đơn giản.

Nếu báo thẳng lên trung tâm xử lý, chắc chắn sẽ không ai đoái hoài.

“Tiết Nghiên Chu, phiền cậu lên văn phòng lầu hai gọi Đường Gia Thanh, có chút chi tiết cần sửa.”

Cậu ngẩng đầu, thấy Dư Đan đang bận sửa đạo cụ cho người khác.

Không hỏi nhiều, cậu đi lên lầu hai.

Rất nhanh cậu tìm được văn phòng treo bảng của câu lạc bộ, gõ cửa: “Có ai không?”

Không có tiếng đáp.

Cậu thử xoay tay nắm cửa, cửa mở.

Bên trong chỉ có một người đang gục trên bàn, như ngủ gật.

“Đường Gia Thanh?”

Lên năm hai, cậu ít nói chuyện với Đường Gia Thanh hơn.

Cậu ta rất nhút nhát, mỗi lần chào đều cúi đầu né tránh.

Nhưng kỳ lạ là hai người rất hay vô tình gặp nhau – ở trung tâm hoạt động, ở khu dạy học, ở hành lang.

Không có phản ứng.

Tiết Nghiên Chu cảm giác có gì đó không đúng, bước lại gần, khẽ đẩy.

Vẫn không phản ứng.

Cậu dùng lực không hề nhẹ, người ngủ cũng không thể im lặng đến mức này.

Cảm giác quen thuộc ập tới — hôm trước Quan Lập Tuyết và Lương Sơ Húc cũng như vậy, đột nhiên hôn mê sâu.

Quan Lập Tuyết thì đã chết, Lương Sơ Húc đến giờ vẫn chưa tỉnh.

“A!”

Đột nhiên, từ phía cửa sổ truyền đến tiếng thét.

Tiết Nghiên Chu bước nhanh tới nhìn xuống.

Văn phòng nằm vòng ngoài đại sảnh, có thể trực tiếp nhìn xuống tầng một.

Nơi vừa nãy còn náo nhiệt, giờ im lìm.

Tất cả mọi người ngã xuống đất, dường như đều rơi vào trạng thái ngủ say.

Hết chương 19.
 
Back
Top Bottom