Ngôn Tình Bạch Liên Hoa Nàng Lại Bị Cầm Tù

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,360,960
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
bach-lien-hoa-nang-lai-bi-cam-tu.jpg

Bạch Liên Hoa Nàng Lại Bị Cầm Tù
Tác giả: Ngôn Lục Tiếu Ý
Thể loại: Ngôn Tình, Bách Hợp, Khác, Xuyên Nhanh
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Ngôn Lục Tiếu Ý

Thể loại: Xuyên nhanh, NP, Cả ngôn lẫn bách [Trà Trà chủ thụ]

Văn Án:

Đơn giản chỉ là câu chuyện về một đóa bạch liên hoa chuyên lừa gạt tình cảm của người khác xuyên qua các cuốn tiểu thuyết khác nhau rồi bị nhân vật trong sách cầm tù rồi giam cầm chuyện xưa thôi.===

Nói Tô Trà Trà là một bạch liên hoa cũng được, là trà xanh cũng được, cô cũng chẳng quan tâm

Vì cô biết có thể mình còn bẩn thỉu hơn nhiều.

Cô đơn xem họ như một công cụ bằng người mà thôi, cô lợi dụng họ, khiến họ say mê mình, hưởng thụ tình cảm họ dành cho cô, nhưng cô lại cũng chán ghét cảm giác mình bị tác động từ những tình cảm đơn thuần kia, thế nên cô đổi mục tiêu liên tục.

Cô có thể là một nhánh tầm gửi, chỉ có thể bám vào đàn ông, nhưng cô sẽ không như những cái cây chỉ bám vào một vật chủ, khi mất đi nó sẽ chết dần chết mòn, cô có thể đổi vô số vật chủ cô muốn, mạnh mẽ mà sống…​
 
Bạch Liên Hoa Nàng Lại Bị Cầm Tù
Chương 1: 1: Đừng Bỏ Rơi Anh


Tô Trà Trà là một đóa bạch liên hoa, lấy trêu đùa tình cảm của người khác làm lẽ sống.

Nàng chính là lừa gạt hẳn cả đại lão, khiến hắn cùng chân ái của mình không thể bên nhau.

Rồi khi hắn chuẩn bị cùng nàng ngỏ lời yêu.

Nàng lại cười nhạo vào mặt hắn.

Ánh mắt tràn đầy chế diễu cùng lạnh nhạt.

Nàng cười nhạo hắn vô tri ngu dốt, cười nhạo hắn đang dành tình yêu của hắn cho một kẻ như nàng.

Một kẻ lừa gạt ranh ma hai mặt.

Kẻ khiến cho chân ái của hắn bỏ hắn mà đi.

Nhưng đón chờ nàng không phải là câu nhục mạ hay tức giận gì của hắn.

Mà là vẻ mặt lạnh nhạt, giấu sâu mưa gầm gió dữ trong đôi mắt ấy, rồi nàng thấy hắn nhẹ mỉm cười, ôm lấy nàng rồi cất lời, giọng nói nhẹ nhàng mà ẩn sâu điên cuồng tình cảm.

"Tô Trà Trà, Em muốn bỏ anh mà đi sao?"
"Anh không cho phép.

"
"Nếu em dám rời đi, anh sẽ đánh gãy chân em để em không thể rời đi được nữa, nhé.

"
"Xin em đừng bỏ rơi anh mà.

"
"Nếu em mà đi, anh sẽ điên lên mất.

"
"Trà Trà của anh.

"
_____________________________________________
Thiết lập:
Nữ chính không phải nữ cường, ngoài việc thích trêu đùa tình cảm của người khác ra thì không biết gì nữa, thân thể yếu đuối dễ đẩy ngã tình cảm lại trì độn.

Nam chính điêng điêng khùm khùm bi3n thái chiếm hữu dục lại siêu ghê gớm nhưng rất giỏi che giấu đi bản tính của mình.

Nữ chính sẽ nói tục hơi nhiều, còn gọi nam chính là đồ ngu hay đồ chó gì đó rất thường xuyên!.
 
Bạch Liên Hoa Nàng Lại Bị Cầm Tù
Chương 2: 2: Ký Ức Về Vật Chủ Đầu Tiên


Bật dậy trên giường, Tô Trà Trà nhíu nhíu mày, trái tim nàng vẫn còn khinh hoàng mà nhảy lên, bàn tay lạnh toát.

Nàng cười nhạo một chút rồi day day lấy trán của mình.

"Mẹ nó, giấc mơ chết tiệt gì thế này.

"
Đứng dậy rồi bật đèn của căn phòng lên, Tô Trà Trà lạnh nhạt mà liếc nhìn người đàn ông tuấn mĩ đang say tít mù trên giường nàng, nàng có chút nghiến răng nghiến lợi mà thầm nghĩ.

Từ khi cùng đồ chó ngu này kết giao nàng ngày nào cũng mơ thấy giấc mộng quái dị này.

Còn làm sao mà nàng kết giao với tên này được á?
Thì chuyện là!
Mới mấy tuần khi nàng mới đá tên bồ cũ của mình nàng thì lại câu được tên thiếu gia nhà họ Tiêu giàu có này, tên này ngu ngu ngơ ngơ không hiểu phong tình lại rất hay đỏ mặt, không biết gì tự hiến dâng mình cho nàng luôn.

Ý nàng là tiền.

Tên này con út của gia tộc họ Tiêu kia ấy, tên là Tiêu Hạc Trầm tên gọi thân mật của nàng dành cho hắn là Trầm Trầm còn trong lòng thì gọi là Đồ Chó Ngu.

Có thể gọi Tô Trà Trà là một đóa Tầm Gửi, bởi vì để sống, nàng phải bám lấy người khác.

Nếu chỉ cần bị rời khỏi vật chủ của mình, đóa hoa ấy sẽ chết dần chết mòn mà chẳng làm gì được.

Nhưng Tô Trà Trà khác với đóa tầm gửi ở chỗ, nếu mất vật chủ này, nàng sẽ tìm vật chủ khác chứ không chỉ vì mất đi một vật chủ, cứ thế mà chết dần chết mòn đi.

Nàng từ nhỏ đã sống trong những khu ổ chuột rách nát, làm bạn với bệnh tật và lũ chuột cống bẩn thỉu.

Cho nên một kẻ phải sống dưới hoàn cảnh như thế, vẫn có còn thứ gọi là "tình cảm" chứ?
Chắc là vẫn còn nhỉ, nhưng mà nàng thì không đâu, một kẻ như nàng, một con chuột cống bẩn thỉu như nàng sẽ chẳng thể nào có nổi lòng thương cho kẻ khác đâu.

Bởi vì khi nàng khổ quá rồi, nàng sẽ chẳng nghĩ đến cái đau của người khác đâu.

"Vật chủ" đầu tiên của nàng là một cậu chàng sinh viên ngu ngốc thiện lương lại có chút vốn liếng tiền bạc, tên của cậu ta thì Trà Trà cũng chả nhớ nổi nữa, nhưng nàng vẫn nhớ như in cái câu nói khi mà cậu ta vì cứu nàng mà bị xe đụng ấy, nó khiến nàng gặp ác mộng mấy năm liền.

"Trà Trà nhỏ bé của anh.

"
"Thật tiếc khi không thể ở bên em được nữa.

"
"Nhưng mà! Trà Trà hãy ghi nhớ một điều này nhé.

"
Nói đến đây, cậu ta chạm vào khuôn mặt non nớt của nàng, ánh mắt dịu dàng khi xưa đột nhiên hoàn toàn thay đổi, vấy lên đó là làm người không biết tên đáng sợ cảm xúc.

"Em là của anh.

"
"Chỉ được phép là của riêng anh.

"
Tô Trà Trà ngẩn người, không biết vì sao nàng đột nhiên cảm thấy sợ hãi đến lạ, toàn thân như bị đông cứng lại không thể di chuyển nửa bước, chỉ có thể đối mặt với đôi mắt tựa dã thú ấy.

Đến lúc chết, cậu ta vẫn luôn nắm chặt lấy tay nàng.

Để lại một số tiền và ngôi nhà cho Trà Trà bé nhỏ, mà vào lúc ấy, chính là ngày sinh nhật tuổi 14 của nàng.

truyện teen hay
Một buổi sinh nhật mà nàng chỉ muốn lãng quên đi.

Cảm xúc của nàng khi được cậu ta cứu ra khỏi khu ổ chuột sao?
Lúc đầu có cảm kích đấy, nhưng dần dần chỉ còn là lợi dụng một phương mà thôi.

Nàng không tim không phổi mà bòn rút số tiền mà cậu sinh viên này kiếm được, đáp lại cậu ta là vẻ mặt ngoan ngoãn và sự nhu thuận giả tạo của mình.

Lúc cậu ta mất ấy, Tô Trà Trà rất sửng sốt, cũng rất hoảng loạn nhưng mà khi nghe câu nói trước khi mất của cậu ta, chút cảm xúc ấy tất cả đều hóa thành mây bay chỉ còn lại là sự hoảng sợ tột độ.

Dù nàng không hiểu tại sao.

Nhưng nàng cảm giác như.

Nàng đang bị một con quỷ bám lấy rồi.

.
 
Bạch Liên Hoa Nàng Lại Bị Cầm Tù
Chương 3: 3: Ngủ Ngon


"Chó chết thật chứ, tự nhiên tại sao lại nhớ về anh ta vậy!"
Tô Trà Trà lầm bầm, thần sắc tức giận, nhưng tay nàng lại run hết lên bại lộ tâm trạng thật sự của nàng.

Người vốn đã quên lâu rồi sao tự nhiên chỉ vì một cơn ác mộng mà nhớ lại được chứ!
Tô Trà Trà lắc đầu, nàng không muốn nghĩ đến hắn ta nữa.

Xoa lấy đôi mắt mình rồi nhìn vẫn ngủ ngon lành nãy giờ Tiêu Hạc Trầm, Tô Trà Trà tức gần chết.

Kẻ mất ngủ người lại ngủ say như chết.

Nhưng cuối cùng nàng cũng chẳng nỡ đánh thức cậu ta, chỉ lặng lẽ kéo chăn lên cho cậu rồi bước ra khỏi phòng ngủ.

Loay hoay trong phòng bếp rót một cốc nước, tâm trạng của Trà Trà mới bình tĩnh lại một chút.

Đi ra giữa phòng khách rồi ngồi sụp xuống chiếc ghế sô pha mềm mại, nàng ngẩn ngơ nhìn trần nhà trước mắt.

Khóe mắt nàng tràn đầy mỏi mệt, Trà Trà nhắm mắt lại, nghỉ ngơi một chút rồi sau đó liền trở lại phòng ngủ, nhìn chăm chú vào Tiêu Hạc Trầm, nàng nhẹ giọng cất lời.

"Đồ chó ngu, anh tại sao lại dành tình cảm cho một kẻ lừa dối bẩn thỉu như tôi chứ.

"
"Rõ ràng trên đời này! "
"Còn có nhiều người tốt hơn tôi mà.

"
Nàng cụp mắt xuống, lòng nặng trĩu, dù biết rõ cậu ta sẽ chẳng nghe thấy và nàng cũng chẳng muốn cậu ta nghe được, nhưng không biết tại sao nhìn vào con người trước mắt, nghĩ đến nụ cười ấy của cậu.

Nàng lại mềm lòng, nàng không muốn cậu bị bản thân mình, một con chuột cống xấu xí làm bẩn.

Nghĩ thì cũng chỉ là nghĩ, Tô Trà Trà cuối cùng cũng chỉ thở dài một hơi, rồi nằm xuống bên cạnh cậu ta.

Sau khi nghe được tiếng hít thở đều đặn của nàng, Tiêu Hạc Trầm cuối cùng cũng mở bừng mắt ra.

Cẩn thận mà nhẹ nhàng ôm lấy cô gái nhỏ vào trong lòng.

Cậu có chút rầu rĩ mà nhẹ giọng cất lời.

"Dù trên đời này có nhiều người tốt hơn, em cũng chỉ muốn được ở bên chị mà thôi.

"
"Bởi vì chị, là người đã cứu em mà, em có thể vì chị mà làm tất cả mọi thứ.

"
"Cho nên chị à, xin đừng bỏ rơi em, bỏ rơi chú cún nhỏ này nhé.

"
Nói xong Tiêu Hạc Trầm ngu ngốc mà cười một phát, dấu đi trong mắt cậu vừa lướt qua một tia bệnh trạng si mê.

"Ngủ ngon nhé, Trà Trà của em.

".
 
Bạch Liên Hoa Nàng Lại Bị Cầm Tù
Chương 4: 4: Thế Giới Thứ Nhất Học Trưởng Của Ta 1


Ngáp dài một hơi rồi chớp chớp mắt, Tô Trà Trà theo thói quen nhìn bên cạnh xem có thấy ai không lại phát hiện một điều kì lạ.
"Mẹ kiếp, đây là đâu thế này!?"
Bật dậy trên chiếc giường chất đầy gấu bông, Trà Trà vội vàng đi vào phía nhà vệ sinh rồi ngẩn người.
Gương mặt này hoàn toàn là phiên bản lúc trẻ của nàng, ngay cả nốt ruồi son ngay giữa trán và viên lệ chí bên mắt trái của nàng hoàn toàn không lệch đi đâu được, mái tóc đen dài mềm mại hơi xoăn, làn da trắng nõn với đôi mắt xanh lam nhạt nhẽo của biển cả.
"Gì thế này..."
"Mình đang mơ sao...?"
Tô Trà Trà vò mạnh tóc, rồi đột nhiên khi nàng nhìn lại về phía chiếc gương nàng lại phát hiện một tấm bảng điện tử kì quái, nó giống y như là hệ thống trong các quyển truyện tranh mà nàng đã từng đọc.
Rồi hình ảnh trên tấm bảng điện tử đó thay đổi thành câu nói.
[Kính chào kí chủ thân ái, người được chính tay chủ thần đại nhân lựa chọn!]
[Tôi là hệ thống {Bạch Liên Hoa Trợ Công Hằng Ngày} số hiệu 837 ngài có thể gọi tôi là Dung Y.]
[Hiện tại linh hồn của ngài đang bị trói buộc tạm thời với tôi, thế giới mà ngài đang sống sẽ bị ngưng đọng lại thời gian trong thời gian ngài bị trói buộc.]

[Bây giờ để trở lại và giải trừ khế ước ngài cần hoàn thành nhiệm vụ mà tôi giao cho là được!]
Tô Trà Trà sửng sốt hồi lâu, nàng mang theo hồ nghi rồi cấu nhẹ vào cánh tay mình để xác định chính mình có phải áp lực đến điên hay không mà lại thấy thứ này.
Cảm nhận được cơn đau làm nàng xác định rằng chính mình không có nằm mơ nhưng mà nàng cũng đồng thời cảm thấy có thứ gì vừa từ khóe mắt mình chảy xuống.
?
Nàng đưa tay lên chạm nhẹ vào má mình thì phát hiện thì ra là mình đang rơi nước mắt, nàng cau mày rồi nhẹ lầm bầm.
"Gì thế này, mới cấu tý mà đã rơi nước mắt rồi á?"
Rồi nãy giờ luôn giữ im lặng hệ thống lại tiếp tục cất lời.
[Đó chính là thiết lập của nhân vật ngài đang xuyên vào.]
"Thiết lập?"
[Đúng vậy! Thiết lập của ngài chính là {Bạch liên hoa học muội thân thể kiều mềm mít ướt sau lưng lại ác độc mưu mô tìm mọi cách để có được người mình yêu} tuyệt lắm đúng không nào!]
Tô Trà Trà nắm chặt tay, gân xanh nổi lên.
Thiết lập chó má gì thế này!
Tô Trà Trà quay lại phía giường, nằm phịch xuống đó, nàng cần thời gian để tiêu hóa tất cả những chuyện này.
Mà có khi nàng ngủ một giấc, nàng có thể trở lại thì sao...
________________________
Đến lúc nàng tỉnh dậy, vẫn thấy khung cảnh như cũ.

Nàng thở dài một hơi rồi ngồi dậy, đi vào phòng vệ sinh.
Cái bảng điện tử vẫn còn y nguyên ở đấy, Tô Trà Trà có chút kì quái mà nhìn nó rồi cất lời.
"Ngươi chỉ có thể ở trong nhà vệ sinh thôi hả?"
[Vâng, sau khi giao nhiệm vụ xong cho kí chủ ta sẽ rời đi để lại thanh tiến độ nhiệm vụ và cốt truyện cho ngài.]

"Cốt truyện...?"
[Thế giới mà ngài đang ở là trong một cuốn tiểu thuyết có tên là [Học Trưởng Của Ta] cốt truyện thì lúc sau ta sẽ gửi đến để người từ từ thưởng thức.]
"Thế thì nhiệm vụ của ta là g-"
Tô Trà Trà chưa nói xong nàng lại phát hiện hệ thống kia đã đi mất, chỉ để lại trong tay nàng một cuốn tiểu thuyết và một bảng điện tử nhỏ bé đang có hình khóa.
Hình như là...
Nàng phải đọc xong cuốn tiểu thuyết dài hơn trăm này thì nó mới cho nàng biết nhiệm vụ sao!?
"Chết tiệt thật chứ!"
Khóe mắt tràn đầy mỏi mệt, Tô Trà Trà trở lại phòng ngủ, bấy giờ nàng mới cẩn thận mà quan sát kĩ căn phòng này, dù tràn đầy là gấu bông trông có vẻ xa hoa, nhưng xa hoa chỉ là những con gấu bông ấy cùng chiếc giường.

Chiếc váy ngủ trên người cũng đã hơi cũ kĩ, sàn nhà bằng gỗ mục nát đi lên còn có tiếng kêu cọt kẹt cọt kẹt, tường thì nứt nẻ, sơn bong tróc.

Lúc này trông chiếc giường giống như đến từ thế giới khác vậy.
Xoa xoa nhẹ chiếc bụng đói của mình, Tô Trà Trà mở cửa phòng ra rồi chấn kinh trước sự mục nát của căn nhà này, nhưng nàng cũng chả có sức lực gì để mà quan sát nó thêm nữa, nàng tìm đến được chỗ tủ lạnh, nhưng mở ra lại chả có gì ngoài vài chai nước lọc với 2 quả trứng, Tô Trà Trà nhíu mày, ánh mắt vấy lên chút tuyệt vọng rồi cất lời.
"Nguyên chủ mẹ nó tại sao lại nghèo như vậy chứ..."
Trứng có thể rán nhưng Tô Trà Trà không biết nấu ăn, nàng vẫn còn giữ cái ký ức đầu tiên khi mà nàng cố ý tự mình ra tay nấu ăn cho vật chủ thứ 3, nàng đã rán ra một quả trứng đen đen cháy khét.

Nhưng tên đó không hiểu sao vẫn cứ đút vào mồm cho bằng được rồi khen nàng nấu ăn ngon lắm, đương nhiên kết quả là hắn ta bị đau bụng thậm chí phải nhập viện luôn.
Thoát ra khỏi hồi ức, Tô Trà Trà chỉ có thể nhịn đói uống chút nước rồi phát hiện trong túi áo váy ngủ của mình còn vài đồng tiền lẻ, có lẽ có thể đủ tiền mua được một gói mì ăn tạm.
Nhận mệnh rồi trở lại phòng ngủ thay quần áo, nàng phát hiện nguyên chủ mẹ nó chỉ có duy nhất 3 bộ quần áo.

Một bộ để đi học, một bộ để đi ra ngoài và còn một bộ chính là chiếc váy ngủ trên người nàng đây.

Hữu khí vô lực mà thay đồ rồi ra ngoài, nàng phát hiện cửa nhà còn có dấu hiệu hơi lạ, lung la lung lay dường như có thể sập bất cứ lúc nào vậy.
Tô Trà Trà: "..."
Không thể than thêm về sự nghèo nàn của vị nguyên chủ này nữa, nàng lang thang vài phút liền may mắn phát hiện rằng nhà nguyên chủ gần với một cửa tiệm tạp hóa.
Ngay lúc nàng đang định bước vào cửa hàng ấy, ở dưới chân nàng đột nhiên có cảm giác có thứ gì mềm mềm mại mại đang cọ vào mình..
 
Bạch Liên Hoa Nàng Lại Bị Cầm Tù
Chương 5: 5: Thế Giới Thứ Nhất Học Trưởng Của Ta 2


Tô Trà Trà cúi đầu xem xem thì phát hiện thì ra đó là một chú mèo Ragdoll mắt xanh xinh đẹp, nàng nhẹ nhàng ôm bé mèo lên, nhìn mèo nhỏ ngoan ngoãn trong lòng mình tâm trạng của Trà Trà nháy mắt liền tốt lên rất nhiều.
Vuốt mèo trong chốc lát, Tô Trà mới đột nhiên nhớ ra mục đích của mình rồi nhẹ giọng cất lời với bé mèo trong lòng.
"Bé yêu đi lạc sao? Chủ nhân của em đâu rồi nào."
Chú mèo dường như có thể nghe hiểu nàng nói, chú ta đưa chiếc măng cụt của mình chạm vào má nàng rồi meo meo mà kêu lên.
Tô Trà Trà có chút kì quái mà nhìn nó, nàng chỉ vào chính mình rồi cất lời.
"Ý của bé là...chị chính là chủ nhân của bé?"
Dường như biểu tình rằng nàng đã đoán đúng rồi, chú ta phất phất đuôi rồi cuốn lấy bàn tay nàng.
Một mặt ngu ngơ mua xong một gói mì, nàng có chút phức tạp mà nhìn chú mèo trong lòng mình này giờ vẫn luôn vui vẻ mà rung rung đuôi.
Chính mình còn không nuôi được lấy gì mà nuôi mèo bây giờ.
Đột nhiên có chút hối hận.
Tô Trà Trà không phải nữ cường nhân, nàng chỉ biết mỗi việc trêu đùa tình cảm của người khác rồi giả vờ yếu đuối đáng thương thôi, đến cả việc rửa bát cũng chưa từng động vào nửa phần nữa.
Về tới nhà, nàng thở dài thườn thượt, làm tạm một gói mì rồi sau khi ăn xong nàng nhìn thấy bé mèo đang ngồi trên ghế dường như thể hiện ra chút ghét bỏ căn nhà rách nát của nàng.
Tô Trà Trà: "..."
Mặt vô biểu tình mà nghĩ đến nàng cũng thầm ghét bỏ căn nhà này thật, ôm lấy chú mèo vào phòng ngủ của mình rồi định tắm rửa cho chú ta, nàng lại phát hiện rằng vòi nước của căn nhà hỏng mất rồi.

Tô Trà Trà: "..."
May mắn thay chú ta cũng sạch sạch sẽ sẽ thơm tho nên nàng chỉ ôm cậu lên giường, nằm bệt lên đó rồi bắt đầu đọc cuốn tiểu thuyết.
Câu chuyện bắt đầu với góc nhìn của nguyên thân cùng tên với nàng, cũng chính là nhân vật phụ của cuốn tiểu thuyết này.

Nàng vốn là tiểu thư một gia đình khá giả nhưng không may con trai nuôi của gia đình nàng, Tô Cảnh Trúc lại là một con bạch nhãn lang, luôn âm thầm mà xâm nhập vào công ti của gia đình nàng, khống chế hết người trong công ti, cha mẹ nàng lại vì một vụ tai nạn mà mất nên bấy giờ gia tộc nàng đều do hắn khống chế hết.

Nguyên thân may mắn lúc nhỏ thật sự là một đóa bạch liên hoa chân chính, nhút nhát lại yếu đuối, đối xử với hắn cũng coi như vài phần tốt đẹp nên cuối cùng nàng được hắn cho một căn nhà riêng, hằng tháng sẽ gửi tiền trợ cấp đến cho nguyên thân đi học và ăn ở nhưng không biết tại sao vài năm nay, hắn dường như quên mất đi việc phải gửi tiền cho nàng.

Nguyên thân được nuông chiều từ nhỏ, đến nấu ăn cũng chả biết.

Bấy giờ nguồn trợ cấp cứ dần dần mà cạn kiệt đi cuộc sống của nàng cũng tuột dốc không phanh, lòng tự tôn của nàng lại quá cao không muốn hạ mình đi cầu Cảnh Trúc, nên chả có tiền sửa nhà cũng chả có tiền đặt đồ ăn, nàng chỉ có duy nhất những con thú bông xinh đẹp trước kia đã mua luôn làm bạn.
Nhưng mỗi khi đến trường, nàng lại gặp được một chàng trai, người ấy trông thật lạnh lùng nhưng cũng thật tốt bụng, người đã luôn giúp đỡ nàng trong lúc nàng mệt mỏi nhất, học trưởng Tiêu Giang.
Nàng ôm mối tình đơn phương với anh, nhưng nàng nào có phải nữ chính.

Dù luôn làm bạn với nàng nhưng học trưởng lúc nào cũng trông thật xa cách đến lạ.

Nhưng lần đầu tiên, lần đầu tiên nàng thấy học trưởng quan tâm một một nữ sinh nhiều như vậy.
Nàng lần đầu tiên cảm thấy ghen ghét một người nhiều như vậy.

Ghen ghét đến mức mụ mị cả đầu óc.

Cũng từ đó trở đi nàng luôn cố gắng xuất hiện trước mặt anh đồng thời hãm hại nữ sinh kia ấy.
Nhưng những cảm xúc ghen ghét và mưu kế đấy chẳng khác gì trò hề trước mắt người nữ sinh ấy.

Cô ấy là con gái út của một nhà quyền quý, tên gọi là Dư Thời Mạn, còn là bạn từ nhỏ của học trưởng, hai nhà đã có đính ước từ nhỏ.

So với nàng, con gái của một gia đình đã phá sản, lưu lạc đến mức chỉ có ăn mì gói mà sống qua này, chẳng khác gì sao trên trời và kiến dưới đất.
Cùng lúc đó là ngày mà học trưởng phát hiện ra những mưu hèn kế bẩn mà nàng gây ra cho cô ấy, nàng từ nghèo nhưng vẫn còn nhà để ở thật sự trở thành một người vô gia cư.

Lúc nàng bị ép đến mức phải vứt bỏ đi tự tôn của mình để cầu xin người anh trai giúp đỡ mình một chút, nàng lại phát hiện rằng người anh ấy thích lâu nay đó chính là Dư Thời Mạn, sau đó nàng bị anh cắt đứt quan hệ rồi đuổi ra khỏi công ti.
Lang thang không xác định điểm dừng, đột nhiên một tờ báo bay đến, chuẩn xác mà rơi xuống chân nàng.

miệng khô lưỡi khô mà đọc xong tin tức đầu báo, nàng ngồi sụp xuống, trái tim như bị bóp nghẹt đi vậy.

Nước mắt từ khóe mắt nàng không khống chế mà chảy ra, tờ báo đã bị nàng vò nhăn thành một đoàn nhưng nếu cố gắng thì vẫn có thể thấy rõ thông tin về việc thông gia kết hôn giữa hai gia tộc Tiêu - Dư.
Rồi vào chính ngày mà nam nữ chính hạnh phúc kết hôn cũng chính là ngày mà nguyên thân gieo mình xuống biển.
Câu chuyện kết thúc.
Há hốc mồm trước cốt truyện chó chết của cuốn tiểu thuyết này, Tô Trà Trà lần đầu tiên thấy có tác giả lấy thị giác tác phẩm là của nữ phụ pháo hôi làm chủ yếu đấy.
Nhưng nàng vẫn có đầy thắc mắc tại sao nam nữ chủ lại thích nhau được, có thật là khi kết hôn hai người họ có sống hạnh phúc hay không nhưng nàng cũng chả thể nào chi tiết biết được, bởi vì đây là thị giác của nguyên thân, nguyên thân cảm thấy thế nào, xem được những gì đó chính là sự thật thôi.
Đỡ lấy trán mình, Tô Trà Trà nằm sụp xuống giường mặc kệ thân ảnh của chú mèo đang lại gần chính mình cọ lấy cọ để, nàng phát hiện nhiệm vụ đã mở khóa, ánh mắt Tô Trà Trà sáng lên.
[Nhiệm vụ chủ tuyến: Đụng vào nam chủ - số lần 0/5]
[Nhiệm vụ phụ: Duy trì thiết lập nhân vật - số lần được OOC 0/10]
[Lưu Ý: Ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ ký chủ phải rời đi ngay.]
Đầy mặt hỏi chấm mà đọc xong nhiệm vụ, Tô Trà Trà lướt qua lại cuốn tiểu thuyết thì đúng thật trong truyện có đúng 5 lần mà nguyên thân đụng phải nam chủ, nhưng mà cách lần đụng đầu tiên thì phải tầm gần 1 năm nữa.
"Mẹ kiếp thật chứ, lâu như thế này thì có khi mình chết đói trước khi kịp gặp nam chủ mất!"

Tô Trà Trà oán giận vài câu nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể nhận mệnh mà chờ, ngồi dậy rồi hút mèo trong chốc lát, Tô Trà Trà đứng dậy, tìm trong nhà hồi lâu cuối cùng tìm được chút đồ ăn cho mèo vẫn còn hạn, may mắn trước đây nguyên chủ từng nuôi một chú mèo nhỏ nhưng không biết tại sao chú mèo đó lại bỏ đi mất, một đi không trở lạ,i nên tất cả đồ ăn mà nàng mua không ai dùng được cả.

Bây giờ lại phát huy tác dụng.
Cho chú mèo ta ăn xong xuôi, Tô Trà Trà xem giờ bằng chiếc điện thoại cổ lỗ sĩ của nguyên thân, rồi phát hiện rằng bây giờ cũng lại gần 9h rồi.

Ôm lấy chú mèo lên rồi hôn vào mặt nó một cái, Tô Trà Trà cất lời chào chúc nó ngủ ngon, mệt mỏi mà híp híp mắt, nàng đột nhiên nhớ ra mình chưa đặt tên cho mèo ta liền thuận tiện đặt một cái.
"Tiểu Giang, chị gọi em là Tiểu Giang nha bé yêu."
Tiểu Giang lắc lắc đuôi, trông có vẻ rất hài lòng với cái tên này.

Tô Trà Trà mỉm cười rồi tắt điện đi, bắt đầu chìm vào giấc ngủ.
Nhưng hôm nay giấc mơ có chút lạ, nàng mơ mình bị một con rắn khổng lồ cuốn quanh, nó dùng chiếc lưỡi dài của của mình li3m lấy cổ của nàng, đôi mắt kim sắc ẩn sâu một thứ gì đó thật kì quái mà bản năng của Trà Trà mách bảo rằng nàng không nên biết.
Nàng dường như loáng thoáng nghe thấy nó đang nói gì đó nhưng cuối cùng không biết vì sao nàng lại không khống chế thiếp đi mất.
Chỉ nghe thấy rằng, dường như nó đang gọi tên của nàng.
"Trà Trà.".
 
Bạch Liên Hoa Nàng Lại Bị Cầm Tù
Chương 6: 6: Thế Giới Thứ Nhất Học Trưởng Của Ta 3


Thức dậy với quầng thâm trên mắt, Tô Trà Trà im lặng nhìn Tiểu Giang đang ngủ khò khò trong lòng nàng.
Cẩn thận mà ngồi dậy, để lại vẫn đang ngủ say Tiểu Giang, Tô Trà Trà vào phòng vệ sinh rồi nhìn vào chiếc gương, nàng thầm nghĩ quả nhiên hệ thống kia là đi thật rồi.

Sau khi đã vệ sinh cá nhân xong xuôi, nàng đánh thức Tiểu Giang dậy bằng một nụ hôn buổi sáng.
Trông mèo ta có vẻ bất ngờ lắm, Tô Trà Trà buồn cười, không biết tại sao nàng lại nhìn ra cảm xúc từ một con mèo chứ.
Rồi Tô Trà Trà rũ mắt xuống, đôi bàn tay nắm chặt, nàng nhẹ cất lời.
"Hôm nay mình không có gì ăn rồi."
Nói xong nàng lại nhìn về phía Tiểu Giang, đôi mắt vấy lên chút u oán, bóp nhẹ vào má chú ta.
"Ghen tị với em thật đấy, may mắn còn có đồ để ăn, giờ chị đây còn không có một xu nào dính túi để ăn đây nè."
Tiểu Giang có vẻ chẳng nghe hiểu nàng nói gì nhưng nhạy bén cảm nhận được cảm xúc u oán của nàng liên bước đến meo meo cọ vào bàn tay nàng.
Lòng Tô Trà Trà mềm thành một mảnh, nàng ôm lấy Tiểu Giang rồi nhẹ vuốt v3 chú ta.
Trong lúc Tiểu Giang đang khò khè thoải mái, Tô Trà Trà đã thả chú ta xuống rồi bước lại vào trong phòng ngủ.

Chỉ để cho chú ta ở ngoài phòng khách với đồ ăn sáng của mình.
Tiểu Giang: "..."
Trở lại vào trong phòng ngủ, Tô Trà Trà thay bộ đồng phục để đến trường.

Rồi nàng phát hiện bộ đồng phục cũng hơi bị ố vàng một chút nhưng có vẻ nguyên chủ rất quý bộ đồ này, nó được cất giữ cẩn thận nhất trong 3 bộ đồ.
Thay xong đồ Tô Trà Trà bẹp bẹp miệng rồi xoa chiếc bụng đói của mình, hốc mắt nàng đỏ bừng lên nước mắt suýt nữa thì không khống chế mà rơi xuống.
"Mẹ kiếp thật chứ, thân thể này chỉ cần cảm thấy chút ủy khuất là lại muốn khóc nhè hả...?"
Thở dài một hơi rồi nhận mệnh, Tô Trà Trà cất thêm một bịch giấy nhỏ trong cặp để phòng ngừa không biết khi nào thân thể này lại khóc nhè còn có đồ để lau.
Lúc ra khỏi nhà để đến trường ấy, Tô Trà Trà đột nhiên mới phát hiện ra nguyên thân không biết đi xe đạp cũng chả có người đưa đón nên bây giờ muốn đến trường thì nàng phải bắt buộc đi bộ.
Vừa đói bụng lại phải đi bộ đến trường, lần đầu tiên nàng thấy nữ phụ nào mà khổ như vậy đấy.
Đang vừa đi đến trường vừa ngậm nước mắt, trước mặt Tô Trà Trà đột nhiên hiện lên một bóng người.
"Này, Tô tiểu thư mít ướt sao hôm nay lại đi bộ thế hả?"
Đó là một cậu trai cao ráo, mái tóc vàng và đôi mắt phượng đen nhánh, thần sắc kiêu ngạo, ngay lập tức Tô Trà Trà nhận ra đây là Tống Uy Đình, kẻ thù không đội trời chung của nguyên thân, ở trong tiểu thuyết gốc, theo góc nhìn của nguyên thân thì cậu ta chán ghét nguyên thân rất nhiều, lúc nào cũng trêu ghẹo nàng, từ nhỏ đã bắt nạt nàng, luôn cố ý mà nghịch tóc nàng rồi gọi nàng là tiểu thư nhỏ mít ướt.
Có một phân cảnh mà Tô Trà Trà khá có ấn tượng đó chính là nguyên thân trong lúc tức giận nói với Uy Đình rằng đừng làm phiền nàng theo đuổi học trưởng Tiêu Giang ấy.

Ngoài với dự đoán của nàng, Uy Đình không chế diễu nàng cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga mà chỉ im lặng, phải mất một lúc lâu sau cậu ấy mới nhạt nhẽo mà đáp lại.
"Ừ."
Nguyên thân ngơ ngẩn, nàng đột nhiên chả biết nói gì nữa.

Rồi từ đó kể đi nguyên thân ít khi gặp được Uy Đình hẳn, hai người bọn họ cũng chẳng còn giao thoa gì nhiều nữa.
Đến cả lúc nguyên thân gieo mình xuống biển ấy, nàng cũng chưa từng gặp lại được cậu ấy.
Tô Trà Trà cảm thấy có chút phức tạp, nàng biết mình trì độn thế nào trong chuyện tình cảm dù đã lừa gạt biết bao người.

Nhưng có một điều mà nàng biết chắc rằng cậu trai Tống Uy Đình không hề ghét nguyên thân.
Dù chả biết tại sao nhưng nàng cảm giác như rằng chính bản thân nàng cũng đã từng có một khoảng ký ức như vậy.
Tống Uy Đình im lặng nhìn đột nhiên phát ngốc Tô Trà Trà, cậu giật nhẹ nhẹ ngón tay, cổ họng khô khốc, cậu như muốn nói gì đó rất trọng đại nhưng cuối cùng cũng chỉ nhạt nhẽo bật ra một câu.
"Tô Trà Trà, để tôi chở cậu đi học nha."
Tô Trà Trà sửng sốt nàng cảm thấy lỗ tai mình bị hư hay sao mà tự nhiên nghe thấy tên Tống Uy Đình luôn phách lối trong ký ức lại còn biết gọi tên của chính mình.
Thấy nàng không tin, Uy Đình rũ mắt xuống, cậu vò vò tóc rồi giả vờ hung dữ cất lời.
"Cậu đây là không tin tôi đây sao! T- tôi chỉ sợ là Tô tiểu thư đây đi bộ mệt mỏi rồi ngất ở đâu mất thì phải làm sao đây, như vậy thì tôi sẽ lo lắm..."
Câu cuối cậu ta nói gần như là lí nhí nên nàng cũng chẳng nghe thấy.

Tô Trà Trà vừa thấy buồn cười lại không hiểu được ấm lòng, đúng lúc đó bụng nàng lại réo lên một tiếng.
Hai người cùng sửng sốt, Tô Trà Trà ôm lấy bụng mình, không mặt nhỏ đỏ chót lên.

Tống Uy Đình thì trầm mặc, cậu quay đầu đi, cả khuôn mặt tuấn tú đều đỏ bừng lên rồi cất lời.
"Không ngờ Tô tiểu thư đây lại nghèo đến mức phải nhịn đói đấy, hôm nay tôi đây làm việc tốt một chút mang Tô tiểu thư đi ăn cơm thế nào."
Tô Trà Trà cũng chẳng chối từ làm gì cả, nàng mà từ chối thì chắc chắn chưa đến được trường thì nàng sẽ ngất xỉu ở nẻo đường nào mất.

Được Tống Uy Đình bao ăn bao chở, Tô Trà Trà no bụng vui sướng, ánh mắt liếc nhìn về phía bảng nhiệm vụ, nàng cảm thấy mình hành động khác nguyên thân nhiều như vậy chắc là nhiệm vụ phụ thất bại rồi nhỉ nhưng ngoài ý muốn của nàng, số lần được OOC vẫn là 0/10 như cũ.

Nhưng Tô Trà Trà cũng chả nghĩ gì nhiều lắm, nàng chỉ thầm nghĩ chắc là nàng chỉ cần giữ đúng thiết lập vào lúc làm nhiệm vụ thôi.
Được cậu ta chở đến trường, Tô Trà Trà leo xuống xe mô tô của cậu, chậm rì rì mà nói câu cảm ơn rồi tạm biệt.
Nhưng đột nhiên tay nàng lại bị cậu ấy nắm lấy, nàng cảm nhận được bàn tay của cậu ấy đang run lên.

Tống Uy Đình cúi đầu xuống nên Trà Trà cũng chẳng thể thấy rõ thần sắc của cậu lúc này, phải mất một lúc sau nàng mới nghe thấy Uy Đình cất lời.
"Tô Trà Trà, xin đừng nói câu tạm biệt với tôi."
_______________________________________
Ghi chú:
Nguyên thân và Trà Trà cùng là một người nhưng Trà Trà chỉ là quên đi thôi.
Trông Uy Đình có vẻ bình thường thật ra cũng điêng khùm lắm!.
 
Back
Top Bottom