Khác |Bạch Cửu x Anh Lỗi| Một lần nữa

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
106,284
Điểm tương tác
0
Điểm
0
386703516-256-k502293.jpg

|Bạch Cửu X Anh Lỗi| Một Lần Nữa
Tác giả: LinhKiu800
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Meeting again once more, only to lose you once again.



vantieu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • 《Kim Lăng》Cữu Cữu, Về Nhà Thôi!
  • HẠNH PHÚC LÀ VĨNH CỬU
  • [HaliSol] Mama cứu! Tên mặt than đòi đè tớ kìa!!
  • [ TỐNG HÀN ] CỬU VĨ HỒ BÍ MẬT
  • Vô Hạn Lưu: Đấng Cứu Thế Hắn Bỏ Cuộc Không Làm Nữa
  • [HTTCCNVPD][Băng Cửu] Thẩm Cửu hắn...
  • |Bạch Cửu X Anh Lỗi| Một Lần Nữa
    Chờ


    Văn phong không hay, có gì thì góp ý nhé.

    Bạch Cửu: Cậu Anh Lỗi: Anh

    _______________________________________________________________________________

    Sau trận chiến chấn động ở Đại Hoang năm ấy, Bạch Trạch lệnh trở về với chủ cũ, đất trời dường như trở về trạng thái yên bình ban đầu.

    Bạch Cửu khẽ nhíu mày, khó khăn mở mắt.

    Trước mắt cậu là không gian quen thuộc—chính là ngôi nhà mà cậu vẫn luôn nhớ nhung.

    Cánh cửa chầm chậm mở ra.

    Một giọng nói dịu dàng vang lên:

    "Tiểu Cửu, con tỉnh rồi sao?"

    Cậu ngẩn người nhìn người phụ nữ trước mặt, như không tin vào mắt mình.

    Run rẩy, cậu khẽ cất lời:

    "Mẹ...

    Con... con đang mơ phải không?"

    Người phụ nữ ấy không ai khác chính là Bạch Nhan.

    Bà mỉm cười, bước lại gần và dịu dàng nói:

    "Không phải mơ đâu, Tiểu Cửu.

    Là ta đã đưa con từ cửa tử trở về."

    Nói xong, bà nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu cậu, ánh mắt tràn ngập yêu thương.

    Bạch Cửu thẫn thờ, môi mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng những lời nghẹn ngào đều mắc kẹt nơi cổ họng.

    Thấy vậy, Bạch Nhan cũng không nói thêm, chỉ ân cần dặn dò:

    "Con cứ nghỉ ngơi đi nhé.

    Mẹ sẽ nấu sữa hạnh nhân cho con."

    Khi cánh cửa khép lại, căn phòng trở nên yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng thở của chính mình.

    Bạch Cửu không kìm được nữa, những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má.

    Cậu lại nhớ Anh Lỗi rồi.

    Vài ngày sau, Bạch Cửu từ biệt Bạch Nhan, một mình lên đường đến Thiên Đô.

    Nơi ấy cậu dự định gặp lại Bùi Tư Tịnh, Văn Tiêu, và Trác Dực Thần.

    Thế nhưng, khi vừa đặt chân đến Thiên Đô, cậu mới hay tin rằng Trác Dực Thần đã rời đi từ trước.

    Trác Dực Thần lên đường du ngoạn, với mục tiêu tìm kiếm mảnh thần thức còn sót lại của Triệu Viễn Châu.

    Văn Tiêu vừa pha trà vừa hỏi, giọng điệu thoáng chút trầm ngâm:

    "Tiểu Cửu, sau này đệ định sẽ làm gì?"

    Bạch Cửu khẽ cúi đầu, hàng mi rũ xuống che đi ánh mắt đang dao động.

    Cậu đáp lại một cách ngập ngừng:

    "Đệ...

    đệ không biết nữa.

    Có lẽ sẽ mở một y quán nhỏ và đợi..."

    Câu nói ngắt quãng giữa chừng, nhưng Văn Tiêu đã thừa biết cậu định nói gì.

    Một thoáng im lặng trôi qua, Văn Tiêu nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói phảng phất sự mong chờ:

    "Đệ định chờ Anh Lỗi sao?"

    Bạch Cửu giật mình, không nhìn thẳng vào ánh mắt của Văn Tiêu.

    Cậu vội vàng đổi chủ đề:

    "À...

    Bùi tỷ tỷ đâu rồi?"

    Văn Tiêu thoáng thất vọng, nhưng vẫn giữ nụ cười dịu dàng trên môi.

    Cô không ép cậu, chỉ nhẹ nhàng trả lời:

    "Tỷ ấy đi mua bánh cho ta rồi."
     
    |Bạch Cửu X Anh Lỗi| Một Lần Nữa
    ....


    Không gian lại một lần nữa rơi vào im lặng.

    Bạch Cửu nhìn chén trà trên bàn, đôi mắt cậu thoáng hiện lên chút ưu tư.

    Hơi ấm từ trà toả ra, hòa quyện cùng hương thơm nhẹ nhàng trong không gian tĩnh lặng, trong lòng cậu lại như có ngàn lớp sóng ngầm khuấy động.

    Văn Tiêu nhấp một ngụm trà, ánh mắt thoáng nhìn qua Bạch Cửu như đang dò xét điều gì đó.

    Cô khẽ cười, phá tan bầu không khí trầm mặc:

    "Tiểu Cửu, đệ không cần phải gượng gạo như thế với ta.

    Nếu có chuyện gì muốn nói, đệ cứ nói thẳng."

    Bạch Cửu hơi ngẩng đầu lên, đôi môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ thở dài.

    Cậu nhấc chén trà, nhìn vào mặt nước trong veo phản chiếu hình bóng mơ hồ của mình, uống một ngụm nhỏ rồi nói một cách dè dặt:

    "Văn Tiêu, tỷ nghĩ... chờ đợi một người có lẽ sẽ không bao giờ trở lại là đúng hay sai?"

    Câu hỏi bất ngờ của Bạch Cửu khiến Văn Tiêu khựng lại.

    Cô đặt chén trà xuống, trầm tư trong giây lát, rồi trả lời:

    "Không có đúng hay sai.

    Chỉ cần đệ vẫn muốn chờ, thì đó chính là lựa chọn của đệ.

    Nhưng nếu một ngày nào đó, đệ thấymệt môi, muốn dừng lại thì đừng quên rằng luôn có những người khác luôn sẵn sàng ở bên cạnh đệ."

    Bạch Cửu không đáp, chỉ lặng lẽ cúi đầu.

    Lời nói của Văn Tiêu như một ngọn gió nhẹ, chạm vào những góc khuất trong lòng cậu.

    Ngay lúc đó, tiếng bước chân vang lên từ bên ngoài.

    Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra, Bùi Tư Tịnh bước vào, trên tay là một túi bánh.

    Nụ cười tươi tắn của cô mang theo đôi chút sự bình yên:

    "Tiểu Cửu, đệ đến rồi à?

    Ta vừa mua ít điểm tâm cho Văn Tiêu, đệ có muốn nếm thử một chút không."

    Bạch Cửu nhìn Bùi Tư Tịnh, ánh mắt dịu lại, như thể tìm được một khoảng không để trú ẩn khỏi những nỗi niềm trong lòng.

    Cậu gượng cười, đáp lời:

    "Đa tạ Bùi tỷ tỷ."

    Bùi Tư Tịnh đặt túi bánh xuống bàn, nhìn hai người với vẻ tò mò:

    "Hai người đang nói chuyện gì mà có vẻ nghiêm trọng vậy?"

    Văn Tiêu mỉm cười, vươn tay lấy một miếng bánh hoa quế, ung dung trả lời:

    "Chỉ là chuyện tương lai thôi.

    Đệ ấy định mở y quán, ta thì đang nghĩ xem sau này nên đi đâu du ngoạn."

    Bùi Tư Tịnh cười khẽ, vừa rót trà vừa nói:

    "Vậy thì tốt quá.

    Tiểu Cửu, nếu mở y quán, nhớ mời tỷ đến dự khai trương nhé!"

    Bạch Cửu gật đầu, cố nặn ra một nụ cười để che giấu tâm trạng rối bời.

    Nhưng trong lòng cậu hiểu rõ, mở y quán chỉ là cái cớ.

    Đằng sau những lời nói nhẹ nhàng ấy, là cả một nỗi nhớ khôn nguôi, một niềm tiếc nuối về một người có lẽ chẳng bao giờ quay trở lại.

    Cậu vẫn nhớ như in ngày Anh Lỗi rời xa cậu, tới một nơi mà không ai biết tới.

    ______________________________________________________________________________

    Truyện này là Cửu Lỗi (SE)

    Bạch Cửu top

    Bạch Cửu top

    Bạch Cửu top

    Điều quan trọng nhắc lại 3 lần
     
    |Bạch Cửu X Anh Lỗi| Một Lần Nữa
    ...


    Hai tháng sau, cậu khai trương một y quán nhỏ dưới chân núi Côn Luân.

    Ngày khai trương.

    Bùi Tư Tịnh tay cầm hai hũ sữa hạnh nhân bước vào, nụ cười dịu dàng nở trên môi:

    "Bạch Nhan phu nhân gửi cho đệ đó."

    Bạch Cửu nhận lấy, khóe mắt cong cong, đáp:

    "Cảm ơn Bùi tỷ tỷ, lại làm phiền tỷ rồi.

    À, Văn Tiêu tỷ tỷ đâu rồi"

    "Muội ấy rất bận, làm gì có thời gian chứ."

    Nàng nói với giọng đầy sự hờn dỗi.

    Bùi Tư Tịnh lướt mắt nhìn qua gian y quán đơn sơ mà thanh nhã.

    Những giá gỗ chất đầy dược liệu, bên góc tường là một chiếc bàn nhỏ đặt ấm trà còn tỏa hơi ấm.

    Không khí thoang thoảng hương thuốc Đông y, trộn lẫn với mùi hạnh nhân ngọt bùi.

    "Nhìn cũng không tệ."

    Nàng khẽ cười.

    "Chỉ mong sau này đệ không quên tự chăm sóc mình."

    Bạch Cửu cười cười, chưa kịp đáp thì bên ngoài có tiếng vó ngựa dừng lại.

    Một nam nhân vận y phục lấm lem, tay ôm một người đang hôn mê, vội vã lao vào.

    "Đại phu!

    Mau cứu người!"

    Bạch Cửu lập tức đặt hũ sữa xuống, bước nhanh tới xem xét.

    Nhìn người bị thương, đôi mắt cậu thoáng hiện vẻ nghiêm túc.

    "Đưa lên giường đi, ta xem thương thế thế nào."

    Bùi Tư Tịnh không nói gì, chỉ lẳng lặng lui sang một bên, ánh mắt dừng lại trên gương mặt chăm chú của Bạch Cửu.

    Ngày khai trương, y quán đã có bệnh nhân đầu tiên.

    Nam nhân kia vội vàng đặt người bị thương lên giường gỗ, sắc mặt đầy lo lắng:

    "Đại phu, huynh ấy bị thương trên núi, mất máu nhiều lắm!"

    Bạch Cửu cúi xuống kiểm tra vết thương, thấy những vết xước kéo dài từ bả vai xuống đến ngực, xen lẫn là những vết bầm tím do va đập.

    Máu đã khô bết lại, nhưng có vài chỗ vẫn còn rỉ ra, chứng tỏ bệnh nhân đã chịu đau một quãng đường dài trước khi được đưa tới đây.

    Bạch Cửu vừa băng bó xong vết thương, nam nhân kia mới bình tĩnh lại đôi chút, thở dài nói:

    "Đại phu, huynh ấy bị trượt chân rơi xuống vách núi...

    Nếu không nhờ mạng lớn thì e là khó toàn mạng."

    Bạch Cửu nghe vậy khẽ cau mày: "Sao lại rơi xuống vách núi?"

    Nam nhân nọ nuốt nước bọt, thần sắc có chút hoảng hốt, hạ giọng nói:

    "Chúng tôi lên núi hái thuốc, trời vừa sập tối thì sương mù bỗng dày đặc.

    Đột nhiên, từ trong sương, một bóng người cao lớn xuất hiện...

    Không thấy rõ lắm, nhưng ta thề là đã thấy râu tóc rậm rạp, đặc biệt là mái tóc vàng lóa lên trong sương!"

    Nhắc đến đây, hắn khẽ rùng mình.

    Hắn ngẫm nghĩ một lát rồi nó tiếp:

    "Trông rất giống sơn thần Anh Lỗi"

    Khi nghe hắn nói xong cả Bạch Cửu và Bùi Tư Tịnh thoáng sững sờ.

    Bạch Cửu giọng run rẩy, lên tiếng: "Thực sự ngươi đã thấy Anh Lỗi sao?"

    Nam nhân kia nuốt khan, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi, nhưng vẫn kiên định gật đầu:

    "Ta không dám chắc... nhưng bóng dáng đó, râu tóc rậm rạp, mái tóc vàng lóa lên trong sương mù... trông rất giống những gì người ta vẫn đồn đại về sơn thần Anh Lỗi."

    Bạch Cửu và Bùi Tư Tịnh liếc nhìn nhau, trong lòng dậy lên những cảm xúc khó tả.

    Bạch Cửu hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng giọng nói vẫn có chút run rẩy:

    "Ngươi chắc chắn chứ?

    Thực sự đã nhìn thấy Anh Lỗi?"

    Nam nhân kia nghiến răng, đáp:

    "Ta không dám bịa chuyện!

    Lúc đó sương mù dày đặc, nhưng bóng dáng ấy thật sự đứng ngay đó, cách ta không xa.

    Ta còn cảm nhận được một luồng áp lực kỳ lạ, như thể có gì đó đè nặng lên người."

    Hắn nhớ lại cảnh tượng khi ấy, vẫn không khỏi rùng mình:

    "Chúng tôi không dám chần chừ, vừa định lùi lại thì huynh ấy trượt chân ngã xuống vách đá...

    Còn ta, ta chỉ kịp nhìn thoáng qua rồi hoảng hốt bỏ chạy."

    Không khí trong phòng trở nên trầm mặc.

    Bùi Tư Tịnh khẽ cau mày, ánh mắt phức tạp:

    "Bạch Cửu, đệ thấy sao?"

    Bạch Cửu trầm ngâm một lát rồi chậm rãi đáp:

    "Nếu thật sự là Anh Lỗi, tại sao lại không đến tìm đệ?

    Không phải huynh ấy đã..."

    Mặc dù không tin nhưng những gì vừa nghe khiến cậu không thể ngừng suy nghĩ.

    Bùi Tư Tịnh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đang dần bao trùm núi rừng.

    Nàng khẽ thở dài:

    "Có lẽ muốn biết rõ sự thật, chỉ còn cách tự mình lên núi tìm hiểu."

    Bạch Cửu lặng người một lúc, rồi ánh mắt hắn kiên định hẳn lên.

    "Vậy thì ngày mai, ta sẽ đi một chuyến."
     
    |Bạch Cửu X Anh Lỗi| Một Lần Nữa
    Gặp lại


    Sáng hôm sau, trời còn tờ mờ sáng, sương sớm lảng bảng phủ lên những tán cây xanh rì.

    Bạch Cửu khoác lên mình một tấm áo choàng đơn giản, chuẩn bị hành trang rồi bước ra khỏi y quán.

    Bùi Tư Tịnh đã đứng đợi sẵn, trên tay nàng là một túi lương khô cùng nước uống.

    "Đi thôi, đi sớm về sớm."

    Hai người cùng nhau xuất phát.

    Đường lên núi Côn Luân vốn dốc đứng và gập ghềnh.

    Đi được nửa đường, cậu đã cảm nhận rõ từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán.

    "Nghỉ chút đi, đệ có vẻ mệt rồi."

    Bùi Tư Tịnh đưa cho cậu một bình nước.

    Bạch Cửu đón lấy, uống một ngụm nhỏ, ánh mắt xa xăm nhìn về phía trước.

    "Mong lời người đó nói là sự thật."

    Bỗng, Bùi Tư Tịnh thốt lên đầy kinh ngạc:

    "Ở đằng kia có một ngôi nhà!"

    Bạch Cửu ngẩng đầu nhìn theo hướng tay nàng chỉ.

    Giữa lưng chừng núi, ẩn mình trong màn sương dày đặc, một ngôi nhà gỗ nhỏ hiện ra.

    "Chúng ta đến đó xem thử!"

    Cậu nói, trong mắt lóe lên một tia hy vọng.

    Hai người bước vào khoảng sân trước nhà.

    Khung cảnh nơi này yên bình đến lạ.

    Trước hiên, vài bó củi được xếp ngay ngắn, một chậu nước trong vắt phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt.

    Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra.

    Một nam nhân cao lớn bước ra từ trong nhà bếp.

    Mái tóc vàng óng, bộ râu rậm cùng đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm—một hình bóng quen thuộc mà Bạch Cửu chưa từng quên.

    Cậu như chìm vào hồi ức, quay về khoảnh khắc lần đầu gặp Anh Lỗi tại miếu Sơn Thần.

    Bùi Tư Tịnh cũng sững sờ, nhìn người trước mặt, môi mấp máy nhưng chẳng thể thốt ra lời nào.

    Bỗng, nam nhân kia lên tiếng, giọng nói trầm ổn nhưng lạ lẫm:

    "Hai vị là ai?

    Sao lại đến đây?"

    Bạch Cửu sững người, tim đập loạn nhịp.

    Giọng nói này...

    Ánh mắt này...

    Không thể nào!

    "Anh Lỗi...

    Thật sự là huynh sao?"

    Cậu nghẹn giọng, những giọt nước mắt không tự chủ mà rơi xuống.

    Nam nhân trước mặt thoáng ngạc nhiên:

    "Tiểu cô nương, cô nhầm người rồi chăng?

    Nhưng... sao cô biết tên ta?"

    Bạch Cửu khựng lại.

    Đau nhói.

    Cảm giác như bị một nhát dao xuyên qua lồng ngực.

    "Ai... ai là tiểu cô nương chứ?!

    Huynh thật sự không nhớ ta sao?"

    Cậu vội lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má.

    Nam nhân nhìn cậu chằm chằm, đôi mắt màu hổ phách thoáng dao động, như thể nhớ ra điều gì đó, nhưng rồi lại chỉ đọng lại vẻ nghi hoặc.

    "Ta... thực sự không nhớ gì cả."

    Bạch Cửu không kìm được mà bật khóc.

    Cậu đã chờ Anh Lỗi rất lâu, đã mong mỏi biết bao ngày được gặp lại.

    Vậy mà giờ đây, người đứng trước mặt cậu—người mà cậu từng coi là quan trọng nhất—lại chẳng còn nhớ gì về cậu nữa.

    Trái tim như bị bóp nghẹt, nỗi đau lan ra từng tế bào, khiến cậu không thốt nên lời.

    "Ấy... ngươi đừng khóc."

    Anh Lỗi luống cuống, không biết phải làm sao.

    Hắn suy nghĩ một lúc, rồi bất giác bật thốt lên: "Ta nấu sữa hạnh nhân cho ngươi, được không?"

    Bạch Cửu thoáng sững người.

    Cậu ngẩng đầu lên, nước mắt chưa kịp lau đã rơi thêm giọt nữa.

    Anh Lỗi không phải đã quên hết rồi sao?

    Vậy tại sao... tại sao huynh ấy vẫn nhớ cậu thích sữa hạnh nhân?

    Bầu không khí thoáng chốc trở nên tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió thổi qua những tán cây, mang theo hơi lạnh nhè nhẹ của buổi sớm.

    Lúc này, giọng nói của Bùi Tư Tịnh bất ngờ vang lên, phá vỡ sự im lặng ấy:

    "Cậu bao nhiêu tuổi rồi?

    Sao lại ở đây?"

    Anh Lỗi chớp mắt, có vẻ hơi bất ngờ trước câu hỏi trực tiếp này.

    Hắn suy nghĩ một lát rồi đáp:

    "À... nếu tính theo tuổi của con người thì năm nay ta vừa tròn mười bảy."

    "Lúc trước, ta sống cùng một lão bà... nhưng bây giờ bà ấy mất rồi."

    Một cơn gió nhẹ lướt qua.

    Nhưng trong lòng Bạch Cửu lại dậy lên từng cơn sóng dữ.
     
    |Bạch Cửu X Anh Lỗi| Một Lần Nữa
    Bản năng


    Bạch Cửu sững người, bàn tay khẽ siết chặt lấy vạt áo.

    Mười bảy tuổi?

    Làm sao có thể?

    Cậu nhìn chăm chăm vào gương mặt trước mắt—đôi mắt màu hổ phách, mái tóc vàng óng, tất cả đều là Anh Lỗi.

    Nhưng tại sao... tại sao huynh ấy lại chỉ mới mười bảy?

    Bùi Tư Tịnh cũng nhíu mày, trong lòng dâng lên một nỗi bất an khó tả.

    "Lão bà đó là ai?"

    Nàng hỏi.

    Anh Lỗi đưa tay lên gãi đầu, vẻ mặt thoáng chút bối rối.

    "Ta không biết.

    Khi ta mở mắt ra, bà ấy đã ở bên cạnh ta rồi.

    Bà bảo ta cứ coi bà là bà ngoại, sau đó nuôi ta khôn lớn."

    "Vậy... trước đó thì sao?

    Huynh có nhớ gì không?"

    Bạch Cửu lên tiếng, giọng nói run rẩy.

    Anh Lỗi trầm mặc một lúc, rồi lắc đầu.

    "Không.

    Ta chỉ nhớ rằng khi ta còn nhỏ, ta đã sống trong căn nhà này, cùng bà ngoại.

    Nhưng gần đây, ta hay nằm mơ thấy một nơi nào đó rất xa, có một miếu thần, có tiếng chuông ngân, có một bóng người luôn đứng chờ ta...

    Nhưng mỗi lần ta cố nhìn rõ hơn, giấc mơ lại tan biến."

    Bạch Cửu lặng đi.

    Miếu thần?

    Đó chẳng phải là nơi họ từng gặp nhau sao?

    Cậu siết chặt nắm tay, móng tay bấu vào da thịt nhưng không hề cảm thấy đau.

    Không thể nào.

    Không thể nào!

    Anh Lỗi không thể nào quên cậu!

    "Huynh thật sự không nhớ gì về ta sao?"

    Bạch Cửu nghẹn giọng, bước lên một bước, ánh mắt đau đớn nhìn thẳng vào đối phương.

    Anh Lỗi nhìn cậu, ánh mắt dường như hơi dao động, nhưng rồi vẫn lắc đầu.

    "Xin lỗi, ta... không nhớ."

    Bạch Cửu khựng lại, cảm giác như có thứ gì đó đổ sụp trong lòng.

    "Thật sao..."

    Cậu cười khẽ, nhưng trong tiếng cười ấy lại mang theo sự chua xót không nói thành lời.

    Anh Lỗi nhìn Bạch Cửu, cảm giác trong lòng bỗng có chút khó chịu.

    Hắn không biết vì sao, nhưng nhìn thấy thiếu niên này khóc, hắn lại cảm thấy lòng mình trống rỗng, như thể đã đánh mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng.

    "Hay là... hai người vào nhà ngồi đi?"

    Anh Lỗi lên tiếng, cố gắng phá vỡ bầu không khí trầm mặc.

    "Dù sao cũng đã lên núi rồi, nghỉ ngơi một chút đã."

    Bùi Tư Tịnh liếc nhìn Bạch Cửu, thấy cậu không phản đối, nàng mới khẽ gật đầu.

    Cả ba bước vào trong nhà.

    Căn nhà nhỏ nhưng gọn gàng, bếp lửa vẫn còn hơi ấm, trên bàn gỗ đặt một chén trà vẫn còn nghi ngút khói.

    Anh Lỗi lấy ra một chiếc ấm nhỏ, đổ sữa hạnh nhân vào chén rồi đưa đến trước mặt Bạch Cửu.

    "Ngươi thích cái này, đúng không?"

    Bạch Cửu sững người.

    Nhìn chén sữa trước mặt, trong lòng cậu bỗng dâng lên hàng loạt cảm xúc khó tả.

    Cậu đưa tay nhận lấy chén sữa, nhưng ngón tay lại hơi run rẩy.

    Mùi hạnh nhân nhè nhẹ lan tỏa trong không khí, mang theo chút ấm áp, chút hoài niệm, chút thương đau.

    "Sao trong nhà huynh lại có sẵn sữa vậy?"

    "Ta không biết tại sao nhưng lúc mới biết nấu ăn ta đã nấu món này.

    Ngày nào cũng nấu, giống như bản năng vậy."

    Bạch Cửu nâng chén sữa lên, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay nhưng chẳng thể xua đi cơn lạnh trong tim.

    Cậu đưa lên môi, nhấp một ngụm nhỏ.

    Hương vị này... chẳng hề thay đổi.

    Giống như năm ấy.

    Giống như lúc cậu ngồi trên bậc thềm, từng muỗng sữa chảy qua cổ họng, hòa cùng nước mắt, tạo nên hương vị vừa ngọt ngào vừa mặn đắng.

    Cậu siết chặt chén sữa, đầu ngón tay trắng bệch.

    Nếu huynh ấy đã quên tất cả, vậy tại sao vẫn nhớ điều này?

    Là bản năng sao?

    Cậu ngẩng đầu, nhìn về phía Anh Lỗi.

    Hắn không hề có vẻ gì là đang giả vờ.

    Đôi mắt hổ phách ấy thật sự rất trong trẻo, nhưng bên trong lại là một khoảng trống vô tận—một khoảng trống đã từng có cậu trong đó.

    Bùi Tư Tịnh ngồi bên cạnh, khẽ đặt chén trà xuống bàn, trầm giọng hỏi:

    "Ngươi bảo ngươi đã sống ở đây từ nhỏ, vậy có từng ra ngoài không?"

    Anh Lỗi suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Không nhiều.

    Bà ngoại bảo bên ngoài nguy hiểm, ta không cần thiết phải đi xa."

    "Nếu vậy thì người nói với đệ về miếu thần là ai?"

    Bùi Tư Tịnh tiếp tục hỏi.

    Anh Lỗi hơi giật mình, sau đó nhíu mày, như đang cố nhớ lại.

    Một lúc sau, hắn chậm rãi nói:

    "Không ai cả...

    Những hình ảnh đó chỉ xuất hiện trong giấc mơ."

    Bạch Cửu siết chặt mép áo.

    Giấc mơ sao?

    Nếu là giấc mơ thì ít nhất, vẫn còn một phần nào đó trong Anh Lỗi chưa quên mất quá khứ.

    Cậu nhìn sâu vào đôi mắt hắn, chậm rãi hỏi:

    "Huynh có từng mơ thấy ta không?"

    Anh Lỗi sững người.

    Ánh mắt hắn khẽ dao động, như thể trong vô thức có một đáp án nhưng hắn lại không dám chắc.

    Bạch Cửu cắn môi, trong lòng bỗng dâng lên một tia hy vọng mong manh.

    Chỉ cần huynh ấy còn nhớ một chút thôi, chỉ cần một chút... cậu nhất định sẽ tìm cách giúp huynh ấy nhớ lại tất cả.

    "Ừm ta không nhìn rõ thiếu niên trong giấc mơ đó...nhưng người đó cũng có một cái chuông giống ngươi."

    Bỗng, ngoài cửa vang lên một âm thanh kỳ lạ.

    Lạch cạch—

    Giống như có ai đó vừa vô tình giẫm lên cành khô.

    Bùi Tư Tịnh lập tức đứng bật dậy, ánh mắt sắc bén nhìn ra cửa.

    Anh Lỗi cũng nhíu mày: "Có lẽ là thú rừng."

    Bạch Cửu đặt chén sữa xuống, trong lòng có một dự cảm không lành.

    Gió khẽ lay động những tán cây, mang theo hương cỏ non sau cơn sương sớm.

    Anh Lỗi đứng dậy, chầm chậm bước ra cửa.

    Ánh mắt hổ phách của hắn ánh lên một tia cảnh giác, nhưng cũng xen lẫn chút tò mò.

    Bùi Tư Tịnh khẽ kéo Bạch Cửu về phía sau, thấp giọng:

    "Cẩn thận."

    Nhưng khi cánh cửa mở ra, thứ xuất hiện trước mặt họ không phải là thứ gì đáng sợ.

    Chỉ là một chú thỏ trắng nhỏ bé, đôi mắt tròn xoe long lanh nhìn họ, rồi giật mình phóng đi mất.

    Bầu không khí căng thẳng thoáng chốc tan biến.

    ----------------------------------------------------------------------------------------

    Hehe trong chuyện Bạch Cửu 16 tuổi nhé.

    Tui nâng tuổi lên để nó hợp lý xíu.

    À mấy bà có muốn thêm cp Ly Chu không?
     
    |Bạch Cửu X Anh Lỗi| Một Lần Nữa
    Xuống núi


    Anh Lỗi bật cười, xoa xoa gáy, có chút ngại ngùng:

    "Hóa ra chỉ là một con thỏ nhỏ thôi."

    Bạch Cửu cũng khẽ thở phào, nhưng trong lòng vẫn còn chút gì đó không yên.

    Cậu ngước nhìn Anh Lỗi.

    Dưới ánh mặt trời nhàn nhạt, gương mặt hắn mang theo nét dịu dàng mà cậu chưa từng thấy từ khi gặp lại.

    Cậu đột nhiên nhớ lại những ngày trước kia.

    Nhớ những lần Anh Lỗi luôn cho cậu trước gió rét.

    Nhớ những buổi tối khi hắn và cậu cùng ngồi ngắm trăng, kể những câu chuyện linh tinh cậu chưa từng nghe.

    Nhớ cả những lần hắn kiên nhẫn nấu sữa hạnh nhân cho cậu, dù có khi cháy khét, có khi lại quá ngọt.

    Cậu khẽ cắn môi, trong lòng ngổn ngang cảm xúc.

    Không kiềm được, Bạch Cửu khẽ kéo nhẹ góc áo của Anh Lỗi.

    Hắn quay lại, có chút ngạc nhiên: "Sao thế?"

    Bạch Cửu hít sâu một hơi, nhỏ giọng nói:

    "Huynh có muốn cùng đi xuống núi không?"

    Anh Lỗi thoáng sững sờ.

    Bùi Tư Tịnh liếc nhìn Bạch Cửu, nhưng không nói gì.

    Cậu nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh, mang theo chút mong chờ:

    "Nếu huynh xuống núi, có lẽ... có lẽ huynh sẽ nhớ lại được điều gì đó."

    Anh Lỗi nhìn cậu, ánh mắt thoáng chốc trở nên mơ hồ.

    Trong khoảnh khắc ấy, Bạch Cửu cảm nhận được nhịp tim mình đập nhanh hơn một chút.

    Cậu không biết Anh Lỗi có đồng ý hay không.

    Nhưng cậu muốn thử.

    Muốn đưa hắn trở về bên cạnh mình, dù chỉ là một bước nhỏ thôi cũng được.

    Anh Lỗi không trả lời ngay.

    Hắn chỉ lặng lẽ nhìn Bạch Cửu, như thể đang suy nghĩ rất lâu về lời đề nghị ấy.

    Ánh nắng ban mai chiếu lên khuôn mặt hắn, phản chiếu đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm.

    Một cơn gió nhẹ thổi qua, cuốn theo vài sợi tóc vàng rối bời.

    Rồi, hắn khẽ cười.

    "Ta có thể đi với các ngươi, nhưng..."

    Hắn chậm rãi đưa tay gõ nhẹ lên trán Bạch Cửu, giọng điệu mang theo chút trêu chọc:

    "Ta không quen đi xa đâu, nếu mệt quá, ngươi phải cõng ta đấy."

    Bạch Cửu sững sờ, mắt mở to nhìn hắn, sau đó đỏ bừng mặt.

    "Hứ, nếu huynh mệt ta..ta sẽ bỏ huynh lại!"

    Cậu lắp bắp, nhanh chóng lùi lại một bước.

    Bùi Tư Tịnh đứng bên cạnh, khóe môi khẽ cong lên, nhưng không nói gì.

    Anh Lỗi bật cười, tiếng cười trầm ấm vang lên giữa khoảng sân nhỏ.

    "Đùa thôi mà, đừng căng thẳng vậy chứ."

    Hắn xoay người, đi vào nhà, bắt đầu thu dọn vài thứ cần thiết.

    Bạch Cửu nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

    Huynh ấy... vẫn là Anh Lỗi mà cậu nhớ.

    Có chút nghịch ngợm, có chút lười biếng, nhưng vẫn dịu dàng theo một cách rất riêng.

    Chỉ là, bây giờ huynh ấy không còn nhớ cậu nữa.

    Nhưng không sao...

    Cậu sẽ từ từ giúp huynh ấy nhớ lại.

    Chuyến hành trình xuống núi này, có lẽ cũng là một khởi đầu mới.

    Sau khi thu dọn xong, Anh Lỗi khoác lên mình một tấm áo khoác đơn giản, trên lưng chỉ mang theo một túi nhỏ.

    "Ta xong rồi, đi thôi."

    Bạch Cửu nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.

    Cậu vốn nghĩ rằng sẽ phải mất rất nhiều thời gian để thuyết phục Anh Lỗi, nhưng không ngờ hắn lại đồng ý nhanh như vậy.

    Bùi Tư Tịnh liếc nhìn túi hành lý nhỏ gọn của Anh Lỗi, nhướng mày:

    "Ngươi không mang thêm gì sao?"

    "Ta cũng đâu có gì nhiều để mang."

    Hắn nhún vai, đôi mắt hổ phách cong lên như đang cười.

    "Hơn nữa, có các ngươi rồi, ta còn sợ đói chắc?"

    Bạch Cửu không nhịn được mà bật cười.

    "Huynh vẫn tham ăn như trước."

    Anh Lỗi nghiêng đầu nhìn cậu, ánh mắt thoáng qua một tia khó hiểu.

    "Thật sao?

    Trước đây ta cũng như vậy à?"

    Bạch Cửu khựng lại, cảm thấy hơi hối hận vì lỡ miệng.

    Nhưng cậu nhanh chóng nở một nụ cười:

    "Đúng vậy!

    "

    Anh Lỗi bật cười thành tiếng, đôi mắt sáng lấp lánh như ánh sao.

    "Vậy sao?

    Nếu thế thì sau này ta cũng không khách sáo nữa đâu!"

    Bạch Cửu trừng mắt nhìn hắn, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ngọt ngào.



    Đường xuống núi không còn xa lạ như lúc đi lên, nhưng vì có Anh Lỗi bên cạnh, bầu không khí dường như trở nên nhẹ nhàng hơn.

    Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi khi Bạch Cửu lỡ bước hụt hay có vẻ mệt, hắn đều đưa tay đỡ cậu một cách rất tự nhiên.

    Bạch Cửu ngẩng đầu nhìn hắn, tim khẽ rung lên.

    Hắn không nhớ cậu, nhưng cơ thể vẫn phản xạ một cách vô thức...

    Điều đó có nghĩa là, dù trí nhớ có mất đi, thì đâu đó trong lòng Anh Lỗi vẫn còn lưu lại bóng dáng của cậu.

    Cậu khẽ siết chặt tay.

    Nhất định, cậu sẽ giúp hắn nhớ lại tất cả.
     
    |Bạch Cửu X Anh Lỗi| Một Lần Nữa
    Trở về


    Sau một ngày dài xuống núi, ba người cuối cùng cũng đến được trấn nhỏ dưới chân Côn Luân.

    Trời đã về chiều, ánh hoàng hôn trải dài trên những mái ngói, nhuộm cả con đường thành một màu cam dịu dàng.

    Bạch Cửu vừa định quay về y quán thì một giọng nói quen thuộc vang lên:

    "Bạch Cửu!"

    Cậu ngẩng đầu, liền thấy hai bóng người đang nhanh chóng tiến lại gần.

    Một nữ tử vận y phục màu lam nhạt, khuôn mặt xinh đẹp nhưng lại toát lên sự sắc sảo.

    Bên cạnh nàng là một nam nhân tuấn tú, đôi mắt sắc bén nhưng lúc này lại ánh lên vẻ kinh ngạc khó che giấu.

    Bạch Cửu mỉm cười:

    "Văn Tiêu tỷ, Trác ca ca."

    Nhưng khi ánh mắt hai người họ chạm đến Anh Lỗi, cả hai lập tức khựng lại.

    Không gian như chìm vào tĩnh lặng.

    Văn Tiêu mở to mắt, vẻ mặt không tin nổi.

    Giọng nàng hơi run rẩy:

    "Anh...

    Anh Lỗi?"

    Trác Dực Thần nhìn chằm chằm vào nam nhân trước mặt, như thể đang cố xác nhận thứ gì đó.

    Anh Lỗi cau mày, có chút khó hiểu:

    "Hai người là ai?"

    Một câu nói đơn giản nhưng lại khiến bầu không khí trùng xuống.

    Văn Tiêu và Trác Dực Thần đều sững sờ.

    Văn Tiêu như không thể tin vào tai mình, lẩm bẩm:

    "Sao có thể...

    Anh Lỗi đã chết rồi mà..."

    Bạch Cửu siết chặt tay.

    Cậu sớm đã đoán được tình huống này sẽ xảy ra.

    Anh Lỗi của hiện tại không còn nhớ gì về quá khứ, nhưng đối với Văn Tiêu và Trác Dực Thần, sự tồn tại của hắn là một cú sốc lớn.

    Trác Dực Thần nhìn Bạch Cửu, giọng trầm xuống:

    "Chuyện này là thế nào?"

    Bạch Cửu hít sâu một hơi, nhẹ giọng đáp:

    "Huynh ấy không nhớ gì cả."

    Chỉ bốn chữ đơn giản nhưng lại như một nhát dao cắt ngang tâm trạng của mọi người.

    Văn Tiêu trầm mặc một lúc lâu, ánh mắt nàng có quá nhiều cảm xúc đan xen—xúc động, đau lòng, không cam tâm, và cả nghi hoặc.

    Cuối cùng, nàng nhìn thẳng vào Anh Lỗi, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định:

    "Không sao cả.

    Nếu huynh đã quay lại, thì bọn ta sẽ giúp huynh nhớ lại."

    Anh Lỗi chớp mắt, nhìn nữ tử trước mặt, lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

    Dù không nhớ họ là ai, nhưng ánh mắt ấy... lại có gì đó thật quen thuộc.

    Bầu không khí trên đường trở về y quán có chút trầm lắng.

    Văn Tiêu và Trác Dực Thần thỉnh thoảng lại nhìn Anh Lỗi, trong mắt có chút phức tạp, nhưng không ai lên tiếng.

    Anh Lỗi cũng không hỏi gì nhiều, hắn cảm thấy kỳ lạ, nhưng lại không có cảm giác bài xích với họ.

    Dường như... những con người này từng rất quan trọng với hắn.

    Bạch Cửu đi bên cạnh Anh Lỗi, thỉnh thoảng quay sang nhìn trộm hắn.

    Đến khi bị bắt gặp, cậu mới đỏ mặt quay đi chỗ khác.

    Bỗng, Anh Lỗi bật cười:

    "Bạch Cửu, sao ngươi cứ nhìn ta mãi thế?"

    Bạch Cửu giật mình, lúng túng đáp:

    "Ta... ta chỉ đang nghĩ, tại sao huynh lại không nhớ gì thôi!"

    Anh Lỗi nghiêng đầu, ánh mắt hổ phách ánh lên sự dịu dàng hiếm thấy:

    "Không nhớ quá khứ thì đã sao?

    Hiện tại chẳng phải vẫn đang sống rất tốt à?"

    Bạch Cửu cắn môi, không biết phải trả lời thế nào.

    Sau một lúc im lặng, Văn Tiêu nở nụ cười nhẹ, dịu dàng nói với Anh Lỗi:

    "Dù ngươi không nhớ bọn ta, nhưng không sao.

    Chỉ cần ngươi còn sống, thế là đủ rồi."

    Anh Lỗi thoáng ngạc nhiên, nhìn Văn Tiêu thật lâu, sau đó khẽ gật đầu.

    Bầu không khí dần trở nên thoải mái hơn.

    Khi y quán đã hiện ra trong tầm mắt, Bùi Tư Tịnh thở phào nhẹ nhõm:

    "Cuối cùng cũng về đến nơi."

    Cả nhóm cùng bước vào trong.

    Bùi Tư Tịnh nhanh chóng đi chuẩn bị trà nóng cho mọi người.

    Bạch Cửu vừa mới đặt chân vào cửa thì bị Văn Tiêu kéo sang một góc.

    "Tỷ có chuyện muốn nói với ta à?"

    Bạch Cửu nghi hoặc hỏi.

    Văn Tiêu nhìn cậu, ánh mắt đầy thâm ý:

    "Đệ định làm gì với Anh Lỗi?"

    Bạch Cửu ngẩn ra, không hiểu câu hỏi này là có ý gì.

    "Làm gì là sao?"

    Văn Tiêu khẽ thở dài, giọng nói trở nên dịu dàng hơn:

    "Đệ nhớ không, Anh Lỗi...

    đã chết một lần rồi."

    Bạch Cửu mở to mắt, trái tim như bị siết chặt.

    Cậu quay đầu nhìn về phía Anh Lỗi—người đang ngồi bên bàn, thản nhiên nhận chén trà từ tay Bùi Tư Tịnh, khóe môi khẽ cong lên khi nhấp một ngụm.

    Nhìn hắn lúc này, thật khó tưởng tượng được rằng... hắn đã từng chết một lần.

    "Vậy... tại sao huynh ấy vẫn còn ở đây?"

    Bạch Cửu lắp bắp hỏi.

    Văn Tiêu khẽ cười, nhưng nụ cười ấy lại mang theo chút đắng chát:

    "Đệ nghĩ sao?"
     
    |Bạch Cửu X Anh Lỗi| Một Lần Nữa
    Chu Yếm?


    Bạch Cửu siết chặt vạt áo, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an khó tả.

    "Tỷ... tỷ đang muốn nói gì?" – giọng cậu run run, như thể sợ nghe được đáp án.

    Văn Tiêu im lặng một hồi, ánh mắt rơi xuống nền đất gạch cũ kỹ.

    Nàng thì thầm, giọng thấp đến mức chỉ có hai người nghe được:

    " Có lẽ đây chỉ là một mảnh thần thức còn sót lại của Anh Lỗi.

    "

    Bạch Cửu ngẩn người.

    Trái tim cậu đập loạn trong lồng ngực.

    "Ý tỷ là..."

    "Là sẽ có một ngày nào đó, Anh Lỗi sẽ biến mất, biến mất như chưa từng tồn tại."

    Lời nói của Văn Tiêu rơi xuống, nặng nề như một nhát búa giáng vào lòng Bạch Cửu.

    Cậu đứng chết lặng, bàn tay siết đến trắng bệch.

    Trong đầu như vang vọng mãi một chữ "biến mất".

    "Không... không thể nào..." – Bạch Cửu lắc đầu liên tục, giọng run rẩy. – "Huynh ấy đang ở ngay trước mắt chúng ta, đang thở, đang cười... sao có thể biến mất được chứ?"

    Văn Tiêu nhìn thiếu niên trước mặt, trong đáy mắt thoáng xẹt qua chút thương xót.

    Nàng nhẹ nhàng đáp:

    "Đệ tưởng ta muốn nói điều này sao?

    Nhưng sự thật là vậy.

    Một mảnh thần thức không thể vĩnh viễn tồn tại... cho dù mạnh mẽ đến đâu, cuối cùng cũng sẽ tan biến."

    Bạch Cửu siết chặt vạt áo, ngực như nghẹn lại, hô hấp nặng nề.

    Hình ảnh Anh Lỗi đang ngồi thong thả nhấp trà ở bàn kia hiện rõ trong mắt cậu—thản nhiên, yên ổn, tựa như chẳng hề hay biết bản thân mình chỉ là một ngọn đèn lay lắt trước gió.

    "Vậy... còn ta thì sao?" – Bạch Cửu bật thốt, gần như van nài. – "Ta không thể làm gì để giữ huynh ấy lại sao?

    Không thể làm gì cả ư?"

    Văn Tiêu khẽ cắn môi, đôi vai run lên một thoáng.

    Nàng không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ đặt tay lên bờ vai của cậu, giọng nói trầm thấp:

    "Có lẽ... chúng ta phải chấp nhận rằng rồi sẽ có một ngày Anh Lỗi sẽ biến mất."

    Nàng ngừng lại, mắt hơi cụp xuống, thì thầm như gió thoảng:

    "Cũng phải làm quen với việc Anh Lỗi lại biến mất một lần nữa."

    Toàn thân Bạch Cửu run lên.

    Đáy mắt ánh lên sự tuyệt vọng cùng cực.

    Cậu cắn chặt môi, máu tươi len lỏi nơi khóe miệng mà cũng không hay biết.

    Không cam lòng.

    Không chấp nhận.

    Cho dù phải đối mặt với kết cục nào, cậu cũng không thể buông tay.

    Bạch Cửu khẽ thì thầm, tựa như hứa với chính mình:

    "Cho dù thế nào... ta cũng sẽ giữ lấy huynh ấy.

    Dù chỉ còn một mảnh thần thức, ta cũng sẽ không để huynh ấy biến mất."

    Văn Tiêu lặng lẽ nhìn cậu thật lâu, trong đáy mắt tràn đầy cảm xúc phức tạp.

    Sau cùng, nàng chỉ khẽ thở dài, không nói thêm gì nữa.

    Bầu không khí trong phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió ngoài cửa sổ lùa qua khe gỗ khe khẽ.

    Đúng lúc ấy, Trác Dực Thần chợt đứng phắt dậy, đôi mắt bỗng lóe sáng, giọng đầy kích động:

    "Ta nhớ ra rồi!

    Ta đã tìm được tung tích của Chu Yếm!"
     
    |Bạch Cửu X Anh Lỗi| Một Lần Nữa
    Động hòe yêu


    Trác Dực Thần vừa dứt lời, không gian như bị bóp nghẹt, từng giây trôi qua nặng nề.

    "Thật sao!?

    Đệ tìm thấy hắn...

    ở đâu?"

    Văn Tiêu là người phản ứng đầu tiên, ánh mắt trừng lớn đầy kinh hãi.

    Trác Dực Thần gật mạnh, giọng chắc nịch:

    "Ở gần động Hòe Yêu!

    Ban đầu ta còn nghĩ mình nhìn nhầm, nhưng không thể nào... khí tức ấy, ta tuyệt đối không lẫn đi đâu được.

    Chính là hắn!"

    Bùi Tư Tịnh chau mày, trầm giọng hỏi:

    "Động Hòe Yêu?

    Ý đệ là...

    Ly Luân?

    Hắn đang ở chỗ cây Hòe Yêu đó sao?"

    Trác Dực Thần hừ lạnh, ánh mắt tối sầm lại:

    "Đúng vậy.

    Dù sao thì... bọn chúng vốn dĩ là 'tri kỷ' kia mà."

    Không khí trong phòng lập tức đặc quánh lại.

    Văn Tiêu hít một hơi sâu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:

    "Trước hết... chúng ta phải tìm được Chu Yếm.

    Chỉ hắn mới có thể giải đáp được mọi chuyện."

    Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên, phá tan sự nặng nề.

    "Các người...

    đang nói đến con khỉ trắng ngàn năm kia phải không?"

    Mọi ánh mắt đồng loạt hướng về phía Anh Lỗi.

    Anh ngẩng đầu, đôi mắt hổ phách thoáng hiện lên sự ngờ vực.

    "Ngươi còn nhớ hắn sao?" – Văn Tiêu gần như thốt lên, giọng run rẩy.

    Anh Lỗi xoa cằm, tỏ vẻ suy nghĩ:

    "Lúc bà lão kia còn sống, bà ấy có kể cho ta nghe về một con vượn trắng ngàn năm.

    Bà ấy còn dặn ta không được lại gần động Hòe Yêu."

    Văn Tiêu nhíu mày, giọng đầy nghi hoặc:

    "Tại sao lại không được lại gần?"

    Anh Lỗi nhướng mày, giọng hiển nhiên:

    "Còn sao nữa chứ, ở đó không chỉ có một con khỉ trắng ngàn năm mà còn có một gốc hòe cổ thụ... nhìn thôi cũng đủ khiến người ta nổi da gà."

    Trác Dực Thần cau mày, ngón tay vô thức gõ nhịp trên mặt bàn gỗ.

    "Gốc hòe cổ thụ..." – hắn lặp lại, giọng trầm xuống, trong ánh mắt lóe lên tia nghi hoặc pha lẫn cảnh giác. – "Ngươi chắc chứ, Anh Lỗi?

    Gốc hòe đó... vẫn còn sống?"

    Anh Lỗi khẽ nhún vai, vẻ mặt nửa tin nửa ngờ.

    "Ta chỉ mới nhìn từ xa, chẳng dám lại gần.

    Nhưng... hình như nó vẫn thở.

    Cành lá khẽ rung dù không có gió, còn quanh đó... sương mù dày đặc đến mức không thấy rõ nổi bàn tay mình."

    Một cơn rùng mình lan dọc sống lưng mọi người.

    Bùi Tư Tịnh siết chặt thanh trường kiếm đặt bên hông, ánh mắt sâu thẳm:

    "Không lẽ...

    Ly Luân vẫn còn sống?"

    Văn Tiêu khẽ gật đầu, ngầm đồng ý.

    "Dù sao đi nữa," – Tư Tịnh nói, giọng trầm thấp – "giờ cũng muộn rồi.

    Mai chúng ta tới đó xem thử."

    Nói xong, y đứng dậy, khoác áo choàng rồi bước vào phòng.

    Lần lượt, những người còn lại cũng giải tán.

    Chỉ còn lại Anh Lỗi và Bạch Cửu ngồi lại trong căn phòng đang dần chìm vào yên tĩnh.

    Ánh đèn dầu lập lòe, hắt bóng hai người lên vách tường.

    Anh Lỗi là người phá vỡ sự im lặng đầu tiên:

    "Ngươi không vào nghỉ sao?

    Sương đêm ở đây lạnh lắm đấy."
     
    Back
    Top Dưới