Bạch Cửu sững người, bàn tay khẽ siết chặt lấy vạt áo.
Mười bảy tuổi?
Làm sao có thể?
Cậu nhìn chăm chăm vào gương mặt trước mắt—đôi mắt màu hổ phách, mái tóc vàng óng, tất cả đều là Anh Lỗi.
Nhưng tại sao... tại sao huynh ấy lại chỉ mới mười bảy?
Bùi Tư Tịnh cũng nhíu mày, trong lòng dâng lên một nỗi bất an khó tả.
"Lão bà đó là ai?"
Nàng hỏi.
Anh Lỗi đưa tay lên gãi đầu, vẻ mặt thoáng chút bối rối.
"Ta không biết.
Khi ta mở mắt ra, bà ấy đã ở bên cạnh ta rồi.
Bà bảo ta cứ coi bà là bà ngoại, sau đó nuôi ta khôn lớn."
"Vậy... trước đó thì sao?
Huynh có nhớ gì không?"
Bạch Cửu lên tiếng, giọng nói run rẩy.
Anh Lỗi trầm mặc một lúc, rồi lắc đầu.
"Không.
Ta chỉ nhớ rằng khi ta còn nhỏ, ta đã sống trong căn nhà này, cùng bà ngoại.
Nhưng gần đây, ta hay nằm mơ thấy một nơi nào đó rất xa, có một miếu thần, có tiếng chuông ngân, có một bóng người luôn đứng chờ ta...
Nhưng mỗi lần ta cố nhìn rõ hơn, giấc mơ lại tan biến."
Bạch Cửu lặng đi.
Miếu thần?
Đó chẳng phải là nơi họ từng gặp nhau sao?
Cậu siết chặt nắm tay, móng tay bấu vào da thịt nhưng không hề cảm thấy đau.
Không thể nào.
Không thể nào!
Anh Lỗi không thể nào quên cậu!
"Huynh thật sự không nhớ gì về ta sao?"
Bạch Cửu nghẹn giọng, bước lên một bước, ánh mắt đau đớn nhìn thẳng vào đối phương.
Anh Lỗi nhìn cậu, ánh mắt dường như hơi dao động, nhưng rồi vẫn lắc đầu.
"Xin lỗi, ta... không nhớ."
Bạch Cửu khựng lại, cảm giác như có thứ gì đó đổ sụp trong lòng.
"Thật sao..."
Cậu cười khẽ, nhưng trong tiếng cười ấy lại mang theo sự chua xót không nói thành lời.
Anh Lỗi nhìn Bạch Cửu, cảm giác trong lòng bỗng có chút khó chịu.
Hắn không biết vì sao, nhưng nhìn thấy thiếu niên này khóc, hắn lại cảm thấy lòng mình trống rỗng, như thể đã đánh mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng.
"Hay là... hai người vào nhà ngồi đi?"
Anh Lỗi lên tiếng, cố gắng phá vỡ bầu không khí trầm mặc.
"Dù sao cũng đã lên núi rồi, nghỉ ngơi một chút đã."
Bùi Tư Tịnh liếc nhìn Bạch Cửu, thấy cậu không phản đối, nàng mới khẽ gật đầu.
Cả ba bước vào trong nhà.
Căn nhà nhỏ nhưng gọn gàng, bếp lửa vẫn còn hơi ấm, trên bàn gỗ đặt một chén trà vẫn còn nghi ngút khói.
Anh Lỗi lấy ra một chiếc ấm nhỏ, đổ sữa hạnh nhân vào chén rồi đưa đến trước mặt Bạch Cửu.
"Ngươi thích cái này, đúng không?"
Bạch Cửu sững người.
Nhìn chén sữa trước mặt, trong lòng cậu bỗng dâng lên hàng loạt cảm xúc khó tả.
Cậu đưa tay nhận lấy chén sữa, nhưng ngón tay lại hơi run rẩy.
Mùi hạnh nhân nhè nhẹ lan tỏa trong không khí, mang theo chút ấm áp, chút hoài niệm, chút thương đau.
"Sao trong nhà huynh lại có sẵn sữa vậy?"
"Ta không biết tại sao nhưng lúc mới biết nấu ăn ta đã nấu món này.
Ngày nào cũng nấu, giống như bản năng vậy."
Bạch Cửu nâng chén sữa lên, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay nhưng chẳng thể xua đi cơn lạnh trong tim.
Cậu đưa lên môi, nhấp một ngụm nhỏ.
Hương vị này... chẳng hề thay đổi.
Giống như năm ấy.
Giống như lúc cậu ngồi trên bậc thềm, từng muỗng sữa chảy qua cổ họng, hòa cùng nước mắt, tạo nên hương vị vừa ngọt ngào vừa mặn đắng.
Cậu siết chặt chén sữa, đầu ngón tay trắng bệch.
Nếu huynh ấy đã quên tất cả, vậy tại sao vẫn nhớ điều này?
Là bản năng sao?
Cậu ngẩng đầu, nhìn về phía Anh Lỗi.
Hắn không hề có vẻ gì là đang giả vờ.
Đôi mắt hổ phách ấy thật sự rất trong trẻo, nhưng bên trong lại là một khoảng trống vô tận—một khoảng trống đã từng có cậu trong đó.
Bùi Tư Tịnh ngồi bên cạnh, khẽ đặt chén trà xuống bàn, trầm giọng hỏi:
"Ngươi bảo ngươi đã sống ở đây từ nhỏ, vậy có từng ra ngoài không?"
Anh Lỗi suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Không nhiều.
Bà ngoại bảo bên ngoài nguy hiểm, ta không cần thiết phải đi xa."
"Nếu vậy thì người nói với đệ về miếu thần là ai?"
Bùi Tư Tịnh tiếp tục hỏi.
Anh Lỗi hơi giật mình, sau đó nhíu mày, như đang cố nhớ lại.
Một lúc sau, hắn chậm rãi nói:
"Không ai cả...
Những hình ảnh đó chỉ xuất hiện trong giấc mơ."
Bạch Cửu siết chặt mép áo.
Giấc mơ sao?
Nếu là giấc mơ thì ít nhất, vẫn còn một phần nào đó trong Anh Lỗi chưa quên mất quá khứ.
Cậu nhìn sâu vào đôi mắt hắn, chậm rãi hỏi:
"Huynh có từng mơ thấy ta không?"
Anh Lỗi sững người.
Ánh mắt hắn khẽ dao động, như thể trong vô thức có một đáp án nhưng hắn lại không dám chắc.
Bạch Cửu cắn môi, trong lòng bỗng dâng lên một tia hy vọng mong manh.
Chỉ cần huynh ấy còn nhớ một chút thôi, chỉ cần một chút... cậu nhất định sẽ tìm cách giúp huynh ấy nhớ lại tất cả.
"Ừm ta không nhìn rõ thiếu niên trong giấc mơ đó...nhưng người đó cũng có một cái chuông giống ngươi."
Bỗng, ngoài cửa vang lên một âm thanh kỳ lạ.
Lạch cạch—
Giống như có ai đó vừa vô tình giẫm lên cành khô.
Bùi Tư Tịnh lập tức đứng bật dậy, ánh mắt sắc bén nhìn ra cửa.
Anh Lỗi cũng nhíu mày: "Có lẽ là thú rừng."
Bạch Cửu đặt chén sữa xuống, trong lòng có một dự cảm không lành.
Gió khẽ lay động những tán cây, mang theo hương cỏ non sau cơn sương sớm.
Anh Lỗi đứng dậy, chầm chậm bước ra cửa.
Ánh mắt hổ phách của hắn ánh lên một tia cảnh giác, nhưng cũng xen lẫn chút tò mò.
Bùi Tư Tịnh khẽ kéo Bạch Cửu về phía sau, thấp giọng:
"Cẩn thận."
Nhưng khi cánh cửa mở ra, thứ xuất hiện trước mặt họ không phải là thứ gì đáng sợ.
Chỉ là một chú thỏ trắng nhỏ bé, đôi mắt tròn xoe long lanh nhìn họ, rồi giật mình phóng đi mất.
Bầu không khí căng thẳng thoáng chốc tan biến.
----------------------------------------------------------------------------------------
Hehe trong chuyện Bạch Cửu 16 tuổi nhé.
Tui nâng tuổi lên để nó hợp lý xíu.
À mấy bà có muốn thêm cp Ly Chu không?