[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bắc Tống Phong Lưu-Nam Hi
chương 81+82+83
chương 81+82+83
Lý Kỳ cười hắc hắc: - Cái này đơn giản.
ỪmMười lăm cân thịt heo, đậu hũ, tỏi, gừng, thông, tùng (Cải trắng)
Lý Kỳ nói một hơi ước chừng ba mươi phối liệu, chủ liệu, đồ gia vị.
Sau đó bảo Bạch Thiển Dạ viết lên mỗi tấm vải rách một hai loại.
Bạch Thiển Dạ khẽ nhíu mày suy nghĩ, vẫn không nghĩ ra.
Tuy nhiên nàng không hỏi, mà tập trung ghi theo những gì Lý Kỳ nói.
Đợi Bạch Thiển Dạ viết xong, Lý Kỳ cầm những tấm vải rách kia, đi tới trước mặt đám hài tử.
Giơ tay xoa đầu một người thiếu niên trông có vẻ rắn chắc, cười hỏi: - Tiểu đệ đệ tên gì?
Thiếu niên kia có vẻ sợ hãi Lý Kỳ, run giọng đó: - TaTa tên là Điền Thất.
Đồ mồ hôi!
Điền Thất?
Cái tên thật là khí phách.
Lý Kỳ sững sờ, lại hỏi: - Phụ thân của ngươi là Điền thợ mộc?
Điền Thất gật đầu.
- Ài, phụ thân của ngươi thật biết cách đặt tên.
Cái tên cũng có thể xin độc quyền được rồi.
Lý Kỳ nói một câu mà tất cả mọi người nghe không hiểu gì cả.
Sau đó tùy ý cầm một tấm vải rách, đặt trước mặt Điền Thất, chỉ lên mặt chữ hỏi: - Điền Thất, ngươi biết chữ này không?
Điền Thất cẩn thận nhìn một lần: - Thịt heo và gVừng.
Chữ cuối cậu ta không nhận ra.
- Chữ này là chữ gừng, không phải là vừng.
Lý Kỳ mỉm cười nói.
Điền Thất nhỏ giọng đọc một lần, sau đó gật đầu.
- Tốt.
Lý Kỳ đưa vải trắng cho cậu ta, sau đó nói: - Ngươi có thể mua cho đại ca mười lăm cân thịt heo và một cân gừng được không?
Những người lớn kia vừa nghe Lý Kỳ muốn sai Điền Thất đi mua thịt heo, đều chạy tới, xung phong nhận việc.
Tuy nhiên Lý Kỳ lại cự tuyệt.
Nếu để cho các ngươi mua, ta cần gì phải phí công như vậy.
Lý Kỳ đi tới đám hài tử, phát cho mỗi người một tấm vải rách và tiền giấy.
Sau đó bảo bọn họ mua những thứ ghi trên tấm vải.
Ngoại trừ an bài một người lớn cùng đi với Điền Thất mua thịt heo ra.
Còn lại thì phải đi một mình.
Những hài tử kia được cầm nhiều tiền như vậy, hai tay liền phát run.
Trong lòng rất căng thẳng.
Nhưng bọn họ càng sợ Lý Kỳ hơn.
Chỉ có thể cứng ngắc đi ra khỏi cửa.
Những người này lang thang ở ngoài thành lâu như vậy, Lý Kỳ không cần lo lắng bọn họ lạc đường.
Đợi bọn họ đi rồi, Lý Kỳ liền phân phó mấy người Điền thợ mộc đi xung quanh chặt củi.
Sau đó lại phân phó đám đại nương đi ra ngoài tìm vài hòn đá, dựng một cái bếp tạm thời ở giữa sân.
Còn nồi niêu xong chảo thì trong phòng bếp đã có sẵn.
Đợi phân phó xong, Lý Kỳ chưa kịp thở, Bạch Thiển Dạ đã đi tới, quăng ánh mắt phức tạp về phía hắn: - Ngươi làm như vậy là để dạy bọn chúng biết chữ phải không?
Lý Kỳ hơi sững sờ, cười khổ đáp: - Xem ra cái gì cũng không gạt được ngươi.
Ta chỉ muốn thừa dịp cơ hội này, thuận tiện dạy cho bọn chúng biết mấy chữ.
Nhưng phương pháp như vậy không thể làm thường xuyên, vì quá tốn tiền.
Về sau vẫn phải nhờ ngươi dạy cho bọn chúng.
- Ngươi yên tâm, ta đã đáp ứng ngươi, dĩ nhiên sẽ không thất tín.
Bạch Thiển Dạ khẽ nói.
Tuy nhiên nàng cảm thấy phương pháp kia của Lý Kỳ thật không tồi.
Đám hài tử cầm nhiền tiền như vậy, tự nhiên là không dám tách ra.
Nhất định là đi cùng nhau thương lượng làm việc.
Mà vài chữ trên tấm vải sẽ trở thành mục tiêu để bọn chúng thảo luận.
Nhờ vậy, mà bọn chúng sẽ khắc mấy chữ đó sâu vào trong tâm khảm.
Khả năng còn hơn đọc theo mình một trăm lần.
Lý Kỳ cười hắc hắc nói: - Tại hạ đương nhiên là tin tưởng Bạch nương tử rồi.
Bằng không tại hạ đã không tìm Bạch nương tử để hợp tác.
Bạch Thiển Dạ tức giận nhìn hắn, lại hỏi: - Đúng rồi, ngươi chuẩn bị làm món gì vậy?
Lý Kỳ bảo nàng ghi những nguyên liệu kia, ngoại trừ mười lăm cân thịt heo ra, còn lại đều là một ít phối liệu.
Cách pha trộn như vậy thật kỳ quái.
Lý Kỳ cười hắc hắc đáp: - Tí nữa ngươi sẽ biết.
Yên tâm đi, sẽ không để cho Bạch nương tử thất vọng đâu.
Đối với tính cách thích xâu khẩu vị người khác của Lý Kỳ, Bạch Thiển Dạ đã sớm quen thuộc.
Nhưng nhớ tới món Mặt Mày Hớn Hở tối hôm đó, trong lòng nàng có chút chờ mong.
Đám hài tử kia còn chưa về, nhưng bếp lò đã chuẩn bị xong.
Lý Kỳ cũng không nhàn rỗi.
Đầu tiên hắn bảo mọi người đun nước sôi.
Bạch Thiển Dạ thấy vậy, trong lòng rất tò mò.
Nàng chưa từng thấy món nào cần nhiều nước như vậy.
Không chỉ nói nàng, mà ngay cả Lý Kỳ cũng chưa từng thấy qua.
Hắn đun nước không phải để nấu ăn, mà là trừ độc.
Làm một người đầu bếp của thế kỷ 21, hắn biết rất rõ tầm quan trọng của vệ sinh.
Đầu tiên Lý Kỳ sai người dùng nước sôi rửa toàn bộ đồ dùng trong nhà bếp.
Hơn nữa, bởi vì hắn sẽ cho mấy vị đại nương này tới Túy Tiên Cư quét dọn vệ sinh.
Cho nên lúc mấy đại nương rửa bát đũa, Lý Kỳ đứng một bên dạy cho bọn họ vài kiến thức và tầm quan trọng của việc vệ sinh.
Những vị đại nương kia dù nghe không hiểu lắm, nhưng ở trước mặt Lý Kỳ, mấy người cũng không dám qua loa.
Đều dựa theo lời của Lý Kỳ mà làm.
Bạch Thiển Dạ đứng ở một bên.
Mặc dù không phải động tay vào, nhưng đối với kiến thức của Lý Kỳ, nàng cảm thấy rất khiếp sợ.
Đương nhiên, nàng cũng học được rất nhiều điều từ đó.
Ngược lại, Hạnh Nhi thấy Lý Kỳ mất nhiều tâm tư vào việc nhỏ như rửa chén bát như vậy, liền xì mũi coi thường.
Sau khi trừ độc các dụng cụ trong bếp xong, đám hài tử kia cũng mua xong tài liệu mà Lý Kỳ phân phó trở về.
Người nào người nấy đều rất hưng phấn.
Lý Kỳ kiểm tra một lần, thấy chỉ có một người mua không đúng số cân ghi trên tấm vải.
Còn đâu đều làm rất tốt.
Như vậy đã rất khá rồi.
Đủ để chứng minh trí lực của đám hài tử này không kém.
Có thể dạy dỗ được.
Đối với điều này, Lý Kỳ cực kỳ vui mừng.
Không tiếc lời khen ngợi một phen, sau đó bảo bọn chúng đi nghi ngơi.
Sau khi an bài xong hết thảy, Lý Kỳ cầm lấy con dao mà Trịnh hỏa phu (Hỏa phu: người đốt lò) vừa mài xong, bắt tay vào làm việc.
Một khi Lý Kỳ cầm dao lên, là lúc hắn cực kỳ chuyên chú.
Mọi người giống như bị sự cẩn thận tỉ mỉ của hắn lây nhiễm, đều đứng ở bên nhìn, thở mạnh cũng không dám.
Không thể không nói, lúc nam nhân chăm chú làm việc là lúc nam nhân có mị lực nhất.
Mà ngay cả Bạch Thiển Dạ cũng cảm nhận được lúc này Lý Kỳ giống như là một người khác.
Trong nháy mắt, Lý Kỳ đã thái xong đồ ăn rồi bỏ vào trong bát.
Bất kể là thịt heo, đậu hũ, rau củ, hắn đều cắt thành những miếng lớn nhỏ đồng đều.
Trịnh hỏa phu vốn cũng là một đầu bếp.
Nên chỉ cần xem kỹ thuật thái rau của Lý Kỳ , liền biết tài nấu nướng của mình căn bản không thể so sánh với hắn.
Trong lòng âm thầm bội phục.
Mọi người thấy Lý Kỳ mua nhiều nguyên liệu như vậy, dù thịt có hơi thiếu, nhưng cũng đủ làm một bàn thức ăn.
Nhưng khi bọn họ chứng kiến Lý Kỳ bỏ từng nguyên liệu vào trong một nồi, nhất thời đều đờ ra vì kinh hãi.
Mặc dù có kiến thức quảng bác như Bạch Thiển Dạ, cũng chưa từng thấy cách nấu ăn như vậy.
Thực ra món Lý Kỳ làm, chính là món Đại Oa Thái. (Đại Oa Thái (大锅菜.): Một món canh thịt lợn thập cẩm)
Đây là một món rất bình thường trong suy nghĩ của người hiện đại.
Nhưng trong suy nghĩ của Lý Kỳ, đây là món đáng giá để nghiên cứu.
Làm Đại Oa Thái, thực ra không cần quá nhiều kỹ xảo.
Nhưng lại rất nghiêm khắc trong việc yêu cầu những kiến thức cơ bản.
Đầu tiên nó sẽ cho biết đầu bếp đó quen thuộc với nguyên liệu như thế nào.
Dù Đại Oa Thái là món thập cẩm, nhưng không phải là một tổ hợp tùy ý.
Phải có sự nghiên cứu cẩn thận.
Tiếp theo là kiểm tra kỹ thuật thái rau củ.
Làm món Đại Oa Thái, không nên thái rau quá dày hoặc quá to.
Nếu không, nhiều nguyên liệu như vậy trộn lẫn vào nhau, một là rất khó chín đều.
Hai là hương vị của các nguyên liêu sẽ không bổ sung cho nhau được.
Cuối cùng là kiểm tra trình độ phân phối gia vị.
Đây cũng là điểm khó khăn nhất.
Với số lượng nguyên vật liệu nhiều như vậy, muốn chiếu cố chu toàn, tuyệt đối không phải là việc dễ dàng.
Dù cho có là Lý Kỳ, cũng rất khó làm được hoàn mỹ.
Giống như những đầu bếp làm Đại Oa Thái ở căn tin trường học, quả thực là vũ nhục món Đại Oa Thái.
Chỉ là một món canh suông, không có hương vị gì cả.
Có người vì để tăng khẩu vị của món này, mà đổ dầu từ cống ngầm còn nhiều hơn cả nước.
Lúc ăn cơm, nhìn cái nồi canh đen sì, có mấy ai có thể ăn vào?
Thực sự có thể so với thức ăn cho lợn.
Cũng khó trách, rất nhiều sinh viên tình nguyện ăn cơm chiên trứng còn hơn là ăn món Đại Oa Thái.
Món Đại Oa Thái dù không thể so sánh với bào ngư vây cá, nhưng lại là một món ăn rất phù hợp với khẩu vị của đại chúng.
Dù sao không phải người nào cũng có thể ăn được bào ngư hay vây cá.
HƠn nữa giá trị dinh dưỡng của Đại Oa Thái còn cao hơn rất nhiều món ăn.
Ít nhất, có thể nói, đây là một món ăn toàn diện.
Mặc dù là một món ăn, nhưng Lý Kỳ cũng phải chia ra ba lượt để xào.
Bởi vì nếu cho toàn bộ vào xào một lần, thì không có chỗ để mà xào.
Xào xong hai lần đầu, hắn múc cho các vị đại nương và đám nhỏ mỗi ngươi một bát.
Để cho bọn họ ăn trước.
Cái gì nam tôn nữ ti, Lý Kỳ chẳng quan tâm.
Bánh bao mà Bạch Thiển Dạ đặt đã được mang tới vừa nãy.
Cho nên đám hài tử kia ngồi xổm một góc, tay cầm bánh bao lớn, tay cầm bát canh ăn.
Người nào người nấy ăn rất say sưa.
Mấy vị đại lão gia còn chưa được ăn, nước miếng đã chảy ròng.
Tuy nhiên Lý Kỳ không để cho bọn họ đợi lâu.
Một lúc sau, phần cuối cùng đã ra lò.
Lý Kỳ không bảo bọn họ cầm bát tới, mà trực tiếp mời mọi người ngồi vây quanh cái nồi.
Rồi dùng đũa kẹp thức ăn trong nồi là được.
Đại Oa Thái, nếu thiếu nồi sao còn gọi là Đại Oa Thái?
Bởi vì đã qua giờ ăn trưa, nên các đại lão gia đã đói đến bụng dán sau lưng.
Vừa nghe có thể ăn, liền tranh nhau gắp thức ăn trong nồi.
Cũng không quan tâm là tỏi hay là thịt, cứ nhét trong miệng là được.
Đối với món Đại Oa Thái, tự nhiên là ai ai cũng khen.
Bạch Thiển Dạ ngồi bên cạnh Lý Kỳ, kẹp lấy một cây rau bỏ vào miệng.
Sau khi nhấp nhám, dù còn xa mới mang tới rung động như món Mặt Mày Hớn Hở.
Nhưng nàng cũng thật không ngờ, vài cọng rau qua tay của Lý Kỳ lại trở nên mỹ vị như vậy.
Liền hướng Lý Kỳ hỏi: - Lý công tử, món này tên là gì?
Lý Kỳ cười đáp: - Đại Oa Thái.
Cái tên rất bình thường phải không?
- Đại Oa Thái?
Bạch Thiển Dạ gật đầu: - Cái tên rất chuẩn xác.
Đây cũng là món mà công tử mới nghĩ ra à?
- ÁchMón nàyCũng không phải là tại hạ mới nghĩ ra.
Chỉ có điều trước kia bởi vì chưa có cơ hội, nên rất ít làm.
Lý Kỳ lắc đầu đáp.
Bạch Thiển Dạ không khỏi thở dài: - Xem ra Vương tỷ tỷ có được công tử giúp đỡ, đúng là một chuyện may mắn!
Dù trong lòng nàng, nhân phẩm của Lý Kỳ không được tốt lắm, mở miệng ngậm miệng là tiền, nhưng tài nấu nướng là không thể chê.
Lý Kỳ cười hắc hắc: - ĐÚng là chuyện may mắn.
Lần sau Bạch nương tử nếu tìm phu nhân nói chuyện phiếm, vạn lần đừng khen ngợi tại hạ quá hoàn mỹ.
Đối với sự Khiêm tốn của Lý Kỳ, Bạch Thiển Dạ có chút dở khóc dở cười, lắc đầu không đáp.
Điền thợ mộc ngồi một bên chép chép miệng, vẫn chưa thỏa mãn nhìn Lý Kỳ, nói: - Lý công tử, món ĐạiĐại Oa Thái này của ngài đúng là tuyệt.
Đây là món ngon nhất mà tiểu nhân từng ăn.
- Đương nhiên.
Lý công tử là ai vậy.
Có thể được ăn món do Lý công tử nấu, đó chính là tam sinh hữu hạnh.
.
Lý Kỳ thấy bọn họ càng nói càng khoa trương, vội vàng ngăn cản: - Ta không lợi hại như vậy đâu.
Mọi người ăn nhanh lên đi.
- Vâng, vâng.
- Nếu có thêm chút rượu, thì không thể tốt hơn.
Điền thợ mộc bỗng lắc đầu thở dài.
Xem ra lại lên cơn nghiện rượu.
Bạch Thiển Dạ hơi sững sờ.
Lúc này mới nhớ tới vừa rồi Lý Kỳ không sai người mua rượu.
Ở thời Bắc Tống, cơ hồ người nào cũng thích uống rượu.
Trên mâm cơm, rượu là thứ không thể thiếu.
Nàng vội phân phó: - Hạnh Nhi, ngươi đi ra ngoài xem trên xe ngựa có rượu không.
- Không cần.
Lý Kỳ khoát tay ngăn cản, sau đó hướng Điền thợ mộc nói: - Nếu các ngươi muốn làm việc trong tiệm của ta, thì không cho phép uống rượu.
Tuy thanh âm không lớn, nhưng lại không để cho bất kỳ kẻ nào nghi vấn.
Bạch Thiển Dạ sững sờ, sau đó nháy mắt ra dấu với Hạnh Nhi, ý bảo không cần nữa.
Điền thợ mộc cũng phát hiện ngữ khí của Lý Kỳ lộ vẻ không vui, mặt già liền đỏ lên, vội vàng hướng Lý Kỳ nhận lầm.
Lý Kỳ cười cười, tỏ vẻ không sao.
Tuy nhiên trong lòng hắn vẫn có chút khó chịu.
Hôm nay liệu có thể no bụng không đã là một câu hỏi.
Vậy mà đã nghĩ tới rượu rồi.
Ngươi tưởng ngươi là đại gia à?
Cũng không phải Lý Kỳ tiếc tiền.
Chỉ là mọi việc phải có chừng mừng.
Ngươi muốn gì, cũng phải nhìn hoàn cảnh xung quanh đã.
Nói sau, vừa rồi hắn còn cùng đám người Điền thợ mộc nói, chiều nay theo hắn tới Túy Tiên Cư.
Nếu để cho Ngô Phúc Vinh nhìn thấy hắn dẫn theo một đám người say trở về, thì chú ấy sẽ nghĩ như thế nào.
Sau khi cơm nước xong, nghỉ ngơi một lúc, Lý Kỳ liền bắt đầu dạy đám hài tử một số lễ nghi phục vụ vượt thời đại.
Rất rõ ràng, hắn muốn biến Túy Tiên Cư thành một quán ăn hiện đại hóa.
Về điểm này, Lý Kỳ đã sớm tính toán.
Hắn không muốn làm như Phỉ Thúy Hiên.
Bảy tám tiểu nhị, giống như đám ruồi mất đầu chạy loạn khắp nơi.
Thỉnh thoảng lại vang lên tiếng gọi to ầm ĩ.
Như vậy nếu đặt ở thời đại của hắn, cho dù tiệm đó có món ăn ngon cỡ nào, cũng không có khách hàng tới.
Đối với một quán ăn mà nói, phục vụ chu đáo là điều không thể thiếu.
Đầu tiên, Lý Kỳ dạy cho bọn họ một số tri thức về đón khách.
Chẳng hạn như phải mỉm cưỡi, cách nói chuyện, cùng thần thái khi tiếp xúc với khách hàng.
Tiếp theo lại dạy cho bọn họ vài động tác, thế đứng, thế ngồi, cùng cử chỉ.
Hai chủ tớ Bạch Thiển Dạ lúc đầu nhìn Lý Kỳ dạy những tư thế kỳ lạ kia, đều có chút buồn cười.
Nhưng càng nhìn, hai người càng không cười nổi.
Chỉ còn lại sự rung động.
Nếu dùng một từ hiện đại để mô tả sự rung động đó, thì chính là Chức nghiệp hóa.
Lý Kỳ dạy chăm chú, đám hài tử kia cũng học chăm chú.
Mà người bên cạnh xem càng thêm chăm chú.
Cả sân rộng chỉ nghe thấy tiếng của một mình Lý Kỳ.
Thời gian yên lặng trôi qua.
Trong lúc bất tri bất giác, mặt trời đã lặn về phía tây.
Lý Kỳ thấy không còn sớm, liền ngừng lại.
Dặn dò đám hài tử vài câu, bảo bọn chúng buổi tối ôn lại những điều đã học hôm nay.
Ngày mai hắn có thể tới kiểm tra.
Sau đó liền dẫn mấy người Điền thợ mộc đi theo Bạch Thiển Dạ quay về thành.
Hôm nay Lý Kỳ bận rộn cả ngày, Ngô Phúc Vinh bên kia cũng không nhàn rỗi.
Dẫn theo mấy người Ngô Tiểu Lục, cơ hồ chạy khắp thành Biện Kinh mấy vòng.
Cuối cùng mới thuê đủ thợ mộc, thợ xây và thợ sơn để trang hoàng lại cửa hàng.
Buổi chiều đã bắt đầu khởi công, bận rộn tới tận tối đêm mới kết thúc công việc.
Công nhân vừa rời đi không lâu, Lý Kỳ đã quay trở lại.
Trở lại Túy Tiên Cư, đầu tiên Lý Kỳ giới thiệu mấy người Điền thợ mộc và lý do hắn dẫn bọn họ tới đây cho Ngô Phúc Vinh nghe.
Ngô Phúc Vinh nghe xong, cực kỳ hưng phấn.
Hiện tại Túy Tiên Cư đang lúc dùng người.
Nhiều người hỗ trợ như vậy, tất nhiên không phải là chuyện xấu.
Hơn nữa những người này đều là dân chuyên nghiệp.
Vừa cầm dụng cụ lên là có thể bắt đầu làm luôn.
Đúng là không gì tốt hơn.
Cùng một chỗ ăn xong cơm chiều, Lý Kỳ phân phó mấy người Ngô Tiểu Lục quét dọn phòng trống, bố trí chỗ ở cho đám người Điền thợ mộc.
Sau khi làm xong hết thảy, Lý Kỳ lại nói kế hoạch chọn lựa dân chạy nạn tới Túy Tiên Cư làm tiểu nhị cho Ngô Phúc Vinh.
Ngô Phúc Vinh nghe xong, vừa mừng vừa lo.
Mấy ngày hôm nay ông ta cũng vì việc thiếu người mà cảm thấy phiền não.
Hiện tại nghe Lý Kỳ đã tìm được người, trong lòng sao không cao hứng.
Chỉ là, Lý Kỳ thoáng cái tìm tới ba, bốn mươi người.
Như vậy là quá nhiều, kiếm đâu ra chỗ để ở.
Lý Kỳ cũng thấy chật chội.
Nhưng việc đến mức này, chỉ có thể làm như vậy.
Hai ngươi thương lượng một lúc, liền quyết định chọn ra năm vị đại nương tay chân nhanh nhẹn đến Túy Tiên Cư quét dọn vệ sinh.
Lại chọn năm người lớn tuổi hơn tới Tần phủ làm công.
Còn việc bố trí chỗ ở, Lý Kỳ tính toán để mấy người Điền thợ mộc ở vườn phía sau.
Còn đám hài tử, chia một phần ra ở nhà Ngô Phúc Vinh.
Dù sao Ngô Phúc Vinh chỉ có một thân một mình.
Vợ của ông ta đã qua đời vì khó sinh từ lâu rồi.
Thương lượng xong hết thảy, Ngô Phúc Vinh chợt nói: - Đúng rồi, suýt nữa quên mất một chuyện.
- Chuyện gì?
- Hôm nay phu nhân đã tới tiệm.
Nếu cậu về sớm một canh giờ, thì đã có thể gặp phu nhân rồi.
- A thật không?
Lý Kỳ ngạc nhiên.
Trong ấn tượng của hắn, hình như đây là lần đầu tiên Tần phu nhân tới Túy Tiên Cư.
Trong lòng vừa hưng phấn vừa tiếc nuối.
Biết như vậy, thì vữa nãy đã quay về sớm.
Ngô Phúc Vinh gật đầu: - Hôm nay phu nhân tới chủ yếu là việc của Dương Lâu.
Lúc sáng sớm, Trương viên ngoại có tới Tần phủ.
- Vậy à, thiếu chút nữa cháu quên mất việc này.
Lý Kỳ vỗ đầu, vội hỏi: - Hai người đó đã thương lượng thế nào?
Ngô Phúc Vinh đáp: - Đại khái giống như những gì cậu dự tính.
Chỉ có điều Trương viên ngoại muốn giảm giá mỗi cân xuống còn một trăm năm mươi văn.
Lý Kỳ nhíu mày, hỏi: - Vậy y tính toán bán bao nhiêu tiền?
Hai mắt Ngô Phúc Vinh ánh lên tia kinh ngạc, cười ha ha đáp: - Xem ra cái gì cũng không gạt được cậu.
Không sai, Trương viên ngoại muốn ép giá để đối phó với Phỉ Thúy Hiên.
Y tính toán bán hai trăm văn một phần chao.
Giá này thấp hơn Phỉ Thúy Hiên những năm mươi văn.
Lý Kỳ trầm tư một lát, hỏi:
- Phu nhân trả lời thế nào?
Ngô Phúc Vinh đáp: - Phu nhân vẫn chưa đáp ứng y.
Hôm nay phu nhân tới, cũng là muốn tìn cậu để thương lượng.
Cậu thấy nên đáp ứng y không?
Lý Kỳ suy nghĩ một lúc, gật đầu nói: - Cháu thấy cũng được.
HIện tại giá chao vẫn quá cao.
Tin rằng chờ thêm một khoảng thời gian, giá tiền sẽ tiếp tục giảm, giảm đến chừng một trăm văn là dừng.
Dù sao, chúng ta cũng không có ý định bán chao.
Hàng cũ không bằng hàng mới.
Dương Lâu vừa hạ giá, Phỉ Thúy Hiên bắt buộc cũng phải hạ giá.
Tuy chúng ta thu lợi ít hơn, nhưng hai nhà bọn họ cũng không tốt hơn là bao.
Cho nên giá tiền một trăm năm mươi văn có thể chấp nhận được.
Tuy nhiên, chú phải dặn phu nhân, lúc đàm phán, phải giả bộ như do dự, khó xử.
Ít nói về tiền nong, mà nhiều hơn về tình cảm.
Ngàn vạn lần đừng lộ chân ngựa.
Nếu để cho Trương viên ngoại biết được lợi nhuận khổng lồ của chao.
Vậy thì cũng không phải là chuyện tốt gì với Phỉ Thúy Hiên và chúng ta.
Ngô Phúc Vinh gật đầu: - Ta hiểu rồi.
Tốt lắm, ngày mai ta sẽ tới Tần phủ sớm.
À, còn có, lúc phu nhân tới tiệm, nhìn thấy tiệm đang trang hoàng, phu nhân có đưa ra vài đề nghị.
- Vậy sao?
Đây là chuyện tốt.
Lý Kỳ vui vẻ hỏi: - Phu nhân đưa ra đề nghị gì?
Ngô Phúc Vinh vuốt râu, nói ra những đề nghị của Tần phu nhân cho Lý Kỳ nghe.
Dù Tần phu nhân không hiểu về buôn bán, nhưng dù sao nàng cũng thư hương môn đệ, hơn nữa còn là quý tộc.
Cho nên thưởng thức tương đối cao.
Hôm nay nàng nghe thấy Lý Kỳ muốn biến lầu ba thành nơi dành cho khách quý.
Liền đưa ra một vài đề nghị về cách trang trí.
Lý Kỳ nghe xong, không chút nghĩ ngợi gật đầu: - Chú cứ làm theo lời của phu nhân.
Khó khăn lắm phu nhân mới thấy hứng thú một việc.
Chúng ta sao không thừa dịp này, lôi kéo phu nhân.
Về chuyện trang trí, lúc ấy Lý Kỳ đã nghĩ ra một kế hoạch đại khái.
Còn cụ thể như thế nào, hắn lại không biết.
Dù sao người của thời đại này thưởng thức khác với thời của hắn.
Nếu dựa theo thời đại kia để trang trí, nói không chừng lại lộng xảo thành chuyên.
Hắn vốn định để Ngô Phúc Vinh quản lý việc trang trí.
Nhưng chưa từng nghĩ tới, Tần phu nhân chợt xuất hiện và đưa ra ý kiến.
Quả thực khiến cho hắn hưng phấn không thôi.
Về độ thưởng thức, Ngô Phúc Vinh sao có thể so sánh với Tần phu nhân được.
Ngô Phúc Vinh sững sờ hỏi: - Lôi kéo?
- ÁchÝ của cháu là, sao chúng ta không mượn cơ hội này, giao toàn bộ việc trang trí cho phu nhân.
Phu nhân đã đưa ra đề nghị, thì phu nhân phải phụ trách.
Nói sau, mấy ngày nay cháu còn rất nhiều việc phải làm, căn bản không có thời gian rảnh rỗi.
Cũng đến lúc phu nhân xuất thủ rồi.
Lý Kỳ cười gian đáp.
- Điều nàyLão hủ chỉ sợ phu nhân không đáp ứng.
Ngô Phúc Vinh khó xử nói.
Lý Kỳ đảo đảo con ngươi: - Chú cứ nói với phu nhân thế này.
Sắp tới ngày khai trương rồi, hai chúng ta đều có rất nhiều việc phải làm, mà người thì lại không đủ.
Bảo phu nhân quan tâm tới việc trang trí của điếm một chút.
Nhớ kỹ, lúc chú nói với phu nhân, phải lộ ra vẻ lực bất tòng tâm.
Như vậy phu nhân mới đồng tình.
- Như vậy không tốt lắm đâu.
Ngô Phúc Vinh lo lắng nói.