Đô Thị Bác Sĩ Thần Thông

Bác Sĩ Thần Thông
Chương 640


Sau đó, mấy phụ chuyên gia khoa vội vàng tổ chức một lần thảo luận hội chẩn khẩn cấp.

Trương Tấn Phong chắc chắn, đây là một loại bệnh hiếm thấy!

Tràn dịch màng phối tự phát, thật lâu rồi ông không thấy căn bệnh này.

Dương Tư Kỳ thanh âm nghẹn ngào, mang theo iếng khóc nức nở n

- Chủ nhiệm Trương... Đang yên đang lành lại xảy ra chuyện này? Đứa trẻ... Đứa trẻ còn có thể cứu không?

- Chúng tôi thật mong muốn có đứa bé này! Van cầu ngài, chủ nhiệm Trương!

Trong khi nói chuyện, Dương Tư Kỳ từ trên giường, bệnh muốn quỷ xuống dập đầu!

Trương Tấn Phong đứng ở đẳng trước đoàn người, nói chuyện vô cùng bình tĩnh, để người nghe nghe xong trong lòng vững vàng! Đây chính là khí trằng bá khí uy nghiêm của một vị cao tuổi:

- Tiểu Dương, hai người không cần lo lẳng, tôi nói với cô về tình huống này một chút đi! Thai nhỉ hẳn là mắc phải bệnh "Tràn dịch màng phổi tự phát” hiếm thấy, mà không phải dị dạng tự nhiên. Vì lẽ đó cô có thể yên tâm.

Nếu như là một loại bệnh tật, thì đương nhiên là có thể chữa trị, còn dị dạng tự nhiên thì mới là phiền toái.

Dù sao... đứa trẻ bị dị dạng tự nhiên sau khi sinh ra cũng là không giống người bình thường, đối với gia đình càng là đả kích trầm trọng.

Vì lẽ đó, khi phụ khoa gặp phải đứa trẻ bị dị dạng tự nhiên, đều cực kỳ khó xử lý!

Bất luận là trên tỉnh thần chủ nghĩa nhân đạo, hay là quan tâm chủ nghĩa nhân văn, đều rất khó lựa chọn.

Trương Tấn Phong tiếp tục nói:

- Trần dịch màng phổi tự phát là có ý gì? Để tôi giải thích một chút.

- Hiện tại, trong lồng ngực thai nhỉ tụ tập ước chừng 250 ml dịch tràn màng phổi, những dịch này sinh ra áp lực lớn ép lên làm cho lá phổi của thai nhỉ cực kỳ nhỏ. Lá phổi thậm chí không thể phát triển, cũng đẩy trái tim sang một bên. Cho nên mới sinh ra loại tình huống này, nói cách khác, bởi vì những dịch màng phổi này, hiện tại thai nhi đang gặp phải nguy hiểm!

Ngay lúc này, bỗng nhiên bác sĩ siêu âm phát hiện:

- Chủ nhiệm, tình huống không ổn, hiện tại thai nhỉ... Nhịp tim càng ngày càng không rõ rằng, tiếp tục như vậy tôi lo lắng, không bao lâu sẽ bị suy tim, nhất định phải kịp thời xứ lý!

Bác sĩ siêu âm nói xong, tất cả mọi người biến sắc!

Đối mặt tình trạng nguy hiểm như thế, nếu như dịch màng phổi được rút ra trễ, dịch sẽ càng ngày càng nhiều, có thể làm thai nhỉ tử vong trong t* c*ng do suy tim.

Một khi tự nhiên trở dạ, bệnh rất có thể bởi vì tim chịu không nổi áp lực trong t* c*ng mà dẫn đến thai chết lưu.

Kể cả sinh con thuận lợi, con mới sinh phổi không cách nào mở rộng cũng sẽ thiếu oxi dẫn đến cái chết.

Nói tóm lại, tình huống đang rất nguy cấp!

Dương Tư Kỳ nghe thấy bá sĩ siêu âm nói lập tức sắp hôn mê rồi!

Chuyện này không khác nào một tỉa sét nháy mắt đánh tan nội tâm kiên trì của cô.

Nước mắt thi nhau chảy xuống, gương mặt không còn chút máu. Trong lòng tràn đầy tuyệt vọng! Bất lực!

Mình chỉ muốn đứa bé, sao lại gian nan như thế? Ông trời ơi, cäu xin ông...

Trong lòng Dương Tư Kỳ không ngừng cầu nguyện, cô giống như nhìn thấy một ngọn nến chập chờn trong gió, ngọn nến đó giống như là sinh mạng con của cô, cô phải bảo vệ nó, thế nhưng phát hiện chính mình căn bản không đụng tới...

Sợ hãi!

Thống khổ!

Bất đắc dĩ!

Các loại cảm xúc tràn ngập sợ hãi, bất lực cùng bi thương, muốn bảo vệ đứa bé nhưng lại vô năng bất lực

Ngụy Tuấn Minh thấy thế, vội vàng chạy tới, nhẹ nhàng ôm vợ mình vào trong ngực.

- Không có chuyện gì! Không có chuyện gì! Bà xã... Không cần sợ hị

- Thật không có chuyện gì? Chúng ta cố gắng lâu như vậy, ông trời nhất định sẽ trợ giúp chúng ta.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 641


- Đừng khóc, van cầu em, Bà xã...

Ngụy Tuấn Minh không ngừng an úi vợ mình, chính lời nói của anh cũng có chút nghẹn ngào.

....

Nếu là trước thế kỷ 21, Loại bệnh tràn dịch màng phổi tự phát sẽ bị cho là nghi nan tạp chứng do trình độ chữa bệnh kém phát triển.

Nếu trong quá trình kiểm tra phát hiện thai nhỉ có Tồng ngực tích dịch, thông thường bác sĩ sẽ cân nhắc đến tỉ lệ sống sót thai nhĩ khá thấp hoặc hoài nghỉ là dị dạng tự nhiên, sẽ đề nghị sản phụ phá thai.

Mà những năm này, theo y học kỹ thuật phát triển, khả năng chữa trị hội chứng tràn dịch màng phổi được đề cao thật lớn, tương lai cũng sẽ không lưu lại bất luận di chứng gì.

Cho nên khi bệnh viện huyện đưa ra đề nghị cũng cực kỳ đúng trọng tâm!

Nếu không phá thai, thì nên chuyến viện.

Trương Tấn Phong nhìn vợ chồng hai người Dương Tư Kỳ, trong giọng nói nhu hòa mấy phần:

- Tiểu Dương, cô cần phải ổn định cảm xúc của mình, chúng tôi sẽ mau chóng tổ chức cứu chữa, cảm xúc của cô như vậy sẽ rất dễ l*m t*nh huống của thai nhỉ xấu đi

Nghe vậy Dương Tư Kỳ ngẩn người, cô không ngừng gật đầu

- Được rồi, chủ nhiệm, tôi nghe ông, tất cả tôi đều nghe ông, khi đó ông hỗ trợ cho tôi mang thai, tôi tin tưởng ông nhất định là có biện pháp.

Vào giờ phút này, hai vợ chöng Dương Tư Kỳ, ngoại trừ cầu nguyện thì còn có biện pháp nào, bọn họ chỉ có thể ký thác tất cả kỳ vọng lên người chủ nhiệm. Trương Tấn Phong.

Thế nhưng....

Giải quyết như thế nào, trong lòng bọn họ cũng. không chắc!

Dù sao... Đứa bé còn ở trong bụng, cũng không thể lấy đứa nhỏ ra, làm phẫu thuật xong rồi nhét vào?

Cái này sao có thể?

Lúc này, Thạch Kỹ vội vã đi đến, nhìn thấy cả ba chủ nhiệm phụ khoa đều ở đây, lập tức sửng sốt một chứt, trong lòng cảm giác bất an, thăm nghĩ: Chuyện xấu, khẳng định là chuyện lớn!

Người chính là như vậy, kẻ tài cao gan cũng lớn,

không có thực lực bảo đảm sẽ không có lực lượng.

Trương Tấn Phong thấy Thạch Kỳ đến cũng rất khách khí, gọi Thạch Kỳ tới:

- Chủ nhiệm Thạch, ông đã đến, tranh thủ thời gian hỗ trợ đến xem thử đi

Thạch Kỳ kiên trì đi tới, bác sĩ siêu âm nói ra:

- Chủ nhiệm Thạch, tình huống hiện tại là thế này, kết quả siêu âm cho thấy trong lồng ngực thai nhi tụ tập ước chừng 250 ml tràn dịch màng phổi, áp lực quá lớn dẫn đến chèn ép lá phổi của thai nhí, lá phối không thể lớn được, cũng đẩy trái tim lệch sang một bên.

Nếu không thể kịp thời rút dịch màng phổi ra, tích dịch sẽ càng ngày càng nhiều, có khả năng làm cho thai nhỉ tử vong trong t* c*ng do suy tim

Mà bây giờ nhịp tim của thai nhỉ đã càng ngày. càng yếu!

Trương Tấn Phong nhìn hình ảnh siêu âm, nói:

- Hiện tại, biện pháp tốt nhất chính là lập tức rút dịch màng phổi ra, để giảm bớt áp lực lên phối của thai nhỉ và trái tim trở về vị trí bình thường.

- Vì vậy, chủ nhiệm Thạch, bây giờ chúng ta cần phải châm cứu lõng ngực cho thai nhĩ, anh có thế làm được chứ?

Thạch Kỳ trợn tròn mắt!... Đây không phải chuyện đùa đâu?

Cách cái bụng của mẹ cho đứa trẻ làm châm cứu Tồng ngực, ông xác định không phải đang đùa tôi chứ?

Hoàn toàn chính xác, phương pháp trị liệu này chỉ có người trưởng thành hoặc trẻ sơ sinh sau khi sinh mắc chứng lồng ngực tích dịch được rút dịch màng phổi là tương đối thường gặp.

Nhưng lần đầu tiên Thạch Kỳ nghe nói, châm cứu löng ngực cho đứa trẻ còn chưa ra đời.

Đó căn bản không thực tế!

Phải biết, thai nhi hiện tại đang ở trong bụng mẹ là đang di chuyển, cũng không phải nằm im một chỗ “Ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, mặc người chém giết”, hơn nữa thai nhi di chuyển không có quy tắc, nếu nhìn thấy trực tiếp đã rất khó rồi, mà giờ còn cách một người?
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 642


Muốn làm châm cứu lồng ngực cho thai nhi trong t* c*ng quả thực là một chuyện không thể tưởng tượng được và vô cùng kinh khủng.

Độ khó cực kỳ cao!

Thậm chí cao hơn so với bất kỳ châm cứu lồng ngực nào.

Kể cả siêu âm dẫn đường xuống thai nhi trong t* c*ng để châm cứu lồng ngực cũng như rút ra tích dịch, đây là lần đầu xuất hiện ở tỉnh Đông Dương. Dù nhìn khắp cả nước, phương thức gần như "Cách sơn đả ngưu" này cũng không nhiều.

Cũng may là Trương Tấn Phong, chứ nếu là người bình thường cũng không dám nghĩ ra phương pháp trị liệu khoa trương này.

Nhưng bây giờ phương pháp trị liệu này cũng là thích hợp nhất, phù hợp nhất với tình huống.

Không chỉ có Thạch Kỳ giật mình thấp thỏm, hai chủ nhiệm khác cũng thế, một mặt không thể tưởng tượng nhìn Trương Tấn Phong.

Loại hành vi này... Có chút không lý trí.

Bởi vì một khi châm cứu không được có thể đả thương tới tim và phổi của thai nhi, thậm chí... Sẽ trực tiếp dẫn đến thai nhỉ tử vong.

Sao Trương Tấn Phong có thể nghĩ ra phương pháp tị liệu cực kỳ nguy hiểm này?

Nếu như xảy ra vấn đề, phụ khoa lại cống lên một kiện tranh chấp y hoạn.

Thạch Kỳ bị phương án trị liệu gần như điên cuồng của Trương Tấn Phong làm cho lo lắng trợn tròn mắt, nữ nhân điên này, sao có thể nghĩ ra một phương pháp kinh khủng như vậy?

Thạch Kỳ nhìn Trương Tấn Phong:

- Chủ nhiệm... Phương pháp này... Căn bản không thực tế, bản thân thai nhi bên trong cơ thể mẹ cũng không phải luôn đứng im, hơn nữa... Khoảng cách cũng là một vấn đề rất lớn đứa trẻ di động lúc nào cũng có thể gây tổn thương tới khí quan trọng yếu, vấn đề an toàn tính mạng cũng không thể đảm bảo, vì vậy phương án trị liệu này gần như không thế được!

- Một khi làm đứa trẻ bị thương bộ vị đặc thù nào đó, căn bản không có cách nào cứu chữa trong t* c*ng, sợ rằng sẽ trực tiếp dẫn đến thai nhi tử vong, phương án này... Quá nguy hiểm!

~ Phương pháp này căn bản không có khả năng!

Thạch Kỳ một mặt chắc chắn phủ nhận, dù sao nhiều năm như vậy ông căn bản không có nghe nói đến phương án trị liệu này.

Thạch Kỳ vừa dứt lời, nghiên cứu sinh Trình Hân dự thi năm nay đứng bên cạnh Trương Tấn Phong bỗng nhiên nói ra:

- Kỳ thật, thai nhỉ cũng không phải lúc nào cũng di động, mà sẽ có thời kì nhất định sẽ tương đối yên tĩnh, hơn nữa... Chỉ cần siêu âm chuẩn xác thì tiến hành. châm cứu ngực cũng không phải không có khả năng.

Lúc này, mọi người tập trung nhìn về phía Trình Hân, người này là nghiên cứu sinh vừa tới bệnh viện không được mấy ngày.

Kỳ thật, Trình Hân biết rõ, câu nói này không nên do mình nói đi ra, dù sao người ở đây có kinh nghiệm, kỹ thuật, trình độ vô luận như thế nào đều vượt xa cô.

Nhưng bây giờ là cục diện thai nhỉ nguy cơ sớm tối, không phải là lúc lẽ mề chậm chạp.

Trình Hân là một nghé con mới đẻ tiểu bác sĩ, cũng có lòng thủ vững trách nhiệm của bản thân!

Trương Tấn Phong quay người mắt nhìn chằm chằm Trình Hân:

- Tiểu Trình, cô gặp qua?

Kỳ thật, đây cũng là lần thứ nhất Trương Tấn Phong làm chuyện như vậy, dù sao phương án trị liệu này thật ra rất nguy hiểm, người bình thường khẳng. định sẽ nghĩ cũng không dám nghĩ, may mà Trương Tấn Phong có thể nghĩ đến.

Trình Hân căng thẳng, ăn ngay nói thật:

- Đây là hôm qua Trần lão sư trên lớp giảng châm cứu lồng ngực, chính là bác sĩ Trần của khoa cấp cứu Tỉnh Nhị Viện - Trần Thương!

Vừa nghe lời này, không khí trong phòng lâm vào bầu quỷ dị.

“Trương Tấn Phong cũng chợt nhớ tới cái tên này - "Trần Thương, tháng trước ở phòng sinh phụ khoa chính

là Trần Thương của ngoại khoa lồng ngực hỗ trợ tiến hành phẫu thuật, lúc ấy Trương Tấn Phong đối với cậu ta ưu ái có thừa.

Nghe Trình Hân nói vậy, Trương Tấn Phong cũng suy nghĩ, Trần Thương có thể nói ra những lời này, thì khẳng định không phải là khoác lác, mà là có thể thao tác.

Nghĩ tới đây, Trương Tấn Phong nói với Trình Hân:

- Gọi điện thoại cho Trần Thương, được rồi, tôi tự mình gọi!

Trương Tấn Phong không kịp nói chuyện, chợt nhớ tới mình có số điện thoại của Trần Thương. Lần trước muốn giới thiệu cháu gái mình cho cậu ta nhưng chưa có thời gian.

Vì vậy, Trương Tấn Phong cầm điện thoại trực tiếp gọi cho Trần Thương.

Thạch Kỹ đứng bên cạnh trợn tròn mất: Người này... Tại sao lại là Trần Thương?

Hoàn toàn chính xác! Trong lòng Thạch Kỳ cực kỳ không thoải mái.

Dù sao vừa mới ở trên lớp giảng bài, mình bị học sinh hỏi!

Nếu không phải những học sinh khác cứu, hoàn cảnh lúc đó xấu hổ cỡ nào chứ.

Cũng may Thạch mỗ là người tự nhận da mặt đủ dày, cho nên mới thành công làm tiêu tan.

Không nghĩ tới khi đi hội chẩn lại nghe thấy cái tên này.

Tiểu tử Trần Thương kia không phải chỉ là một bác sĩ nho nhỏ của khoa cấp cứu sao?
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 643


Mới chuyển chính thức chưa được mấy ngày!

Như thế nào chỗ này chỗ kia đều là cậu ta!

Nghĩ tới đây, Thạch Kỳ sầm mặt lại.

Không sợ không biết hàng chỉ sợ hàng so hàng, lần này đặt Thạch Kỳ và Trần Thương ở cùng một chỗ để so sánh.

Hiệp một đã bị hoàn toàn Ko, không nghĩ tới chính mình còn chưa làm chuẩn bị cẩn thận, lập tức đã tới trận PK thứ hai.

...

Điện thoại của Trương Tấn Phong rất nhanh được kết nối.

Trần Thương trông thấy Trương Tấn Phong gọi điện thoại, vội vàng hỏi:

- Chủ nhiệm Trương, chào ngài.

Trương Tấn Phong không kịp khách sáo:

- Tiểu Trần! Cậu lập tức đến phụ khoa của chúng tôi, tầng 8 giường số 12:20, có một người bệnh, thai nhi có dấu hiệu tràn dịch màng phổi tự phát, hiện tại lồng ngực bị tích dịch, cần phải lập tức rút dịch trong màng phổi, cậu tới xem một chút đi.

Trần Thương nghe xong, vội vàng gật đầu đáp ứng:

- Được rồi, chủ nhiệm, ngài chờ một lát, tôi lập tức đi lên!

Trần Thương cúp điện thoại, trực tiếp đứng dậy chạy về phía phòng bệnh phụ khoa.

Mà ở nơi khác lúc này.

Bên trong phòng bệnh phụ khoa, Trương Yên nói:

- Chủ nhiệm, phó chủ nhiệm khoa ngoại lồng ngực của Đông Đại Nhất viện lập tức tới ngay... Nếu không chờ chút?

Mắt Trương Tấn Phong nhìn chăm chăm hình ảnh trên máy siêu âm, và các tín hiệu truyền tới trầm mặc. không nói.

Không đến ba phút, Trần Thương chạy vào:

- Chủ nhiệm.

Trương Tấn Phong thấy Trần Thương đến, nói thẳng:

- Tiểu Trần, cậu mau xem thử đi, tình huống thai nhỉ là thế này, tự cậu nhìn xem có nắm chắc hay không?

Trần Thương gật đầu, đi đến bên cạnh máy siêu âm nhìn, nhìn kỹ hai phút, sau đó nghiêm túc suy nghĩ một hồi lâu.

Ngẩng đầu nói:

- Có lẽ không có vấn đề.

Vừa nghe lời này, lập tức mọi người xung quanh ngây ngẩn cả người.

Thạch Kỳ hơi kinh ngạc, cái này sao có thể không có vấn đề?

Thạch Kỳ khẽ nhíu mày:

~ Tiểu Trần, nghiêm cẩn một chút.

Trần Thương ngẩng đầu vừa vặn trông thấy Thạch Kỳ, mỉm cười:

- Cảm ơn chủ nhiệm Thạch quan tâm.

Thạch Kỳ sững sờ, lập tức nghẹn lời.

Tôi TM quan tâm cậu lúc nào?

Thạch Kỳ lắc đầu:

- Tôi là đang suy nghĩ cho người bệnh, loại châm cứu này tôi vẫn là lần đầu tiên nghe nói, không cẩn thận có thể làm tổn thương tim phổi của thai nhi, khả năng khống chẳng nhiều lắm!

Trần Thương không nhìn Thạch Kỳ, mà nhìn Trương Tấn Phong:

- Chủ nhiệm Trương, còn có phương án trị khác không?

Trương Tấn Phong lắc đầu, thở dài, nhìn vợ chồng Dương Tư Kỳ, nói:

- Hiện tại việc duy nhất để có thể cứu đứa bé cũng chỉ có thể tiến hành loại biện pháp châm cứu này, nguy hiểm khẳng định là có, nhưng chúng tôi sẽ tận lực giảm nguy hiểm xuống mức thấp nhất, hiện tại cần hai người mau chóng đưa ra quyết định.

Sau khi nói xong, Trương Tấn Phong quay người nhìn Trương Yên:

- Tiểu Trương, đi căm tờ cam kết phẫu thuật tới đây để người nhà ký tên Bác sĩ siêu âm bỗng nhiên nói

- Không kéo dài được nữa! Chủ nhiệm, phải làm nhanh lên, sức chịu đựng của đứa bé càng ngày càng kém, phải mau rút dịch, bằng không... Cho dù là không trị liệu, cũng không xong rồi!

Vừa nghe tới đó, Dương Tư Kỳ biến sắc:

- Ký tên! Tôi ký tên, tôi sẽ nghe theo chủ nhiệm, chủ nhiệm Trương nhất định phải hết sức bảo vệ đứa bé!

Trương Tấn Phong gật đầu:

~ Anh yên tâm, chúng tôi khẳng định sẽ cố hết sức.

Sau khi nói xong, nhìn Trần Thương:

- Tiểu Trần, cậu mau chóng chuẩn bị đi.

Trần Thương gật đầu:

- Bác sĩ Trương, giúp tôi chuẩn bị một bao châm cứu lõng ngực.

Sau khi nói xong, Trần Thương đi đến bên cạnh người bệnh:

- Cô hãy nằm ngửa ra.

Trần Thương quay người nhìn Trình Hân ở bên cạnh:

~ Trình Hân, giúp tôi chỉnh giường, cố gắng khoảng nghiêng 30 đến 45 độ.

Trình Hân vội vàng gật đầu, bắt đầu chỉnh độ cao giường.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 644


Không bao lâu, mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn sàng!

Trần Thương nhìn xung quanh, cũng không có một cái gì để có thể đặt tay xuống, ánh mắt chuyển qua trên người Thạch Kỳ:

- Chủ nhiệm Thạch, giúp tôi một chút được chứ? Thạch Kỳ biến sắc, âm thầm lo lắng:

- Tôi không tán thành phương án phẫu thuật này, vì lẽ đó tôi sẽ không phối hợp.

Trương Tấn Phong sững sờ, không nghĩ tới Thạch Kỳ lại nói như thế.

Nhất thời trợn tròn mắt.

Ngay cả mấy chủ nhiệm xung quanh cũng ngẩn người, không tán thành phương án này?

Trương Tấn Phong kém chút không kìm được mắng ra!

Không tần thành phương án này? Hay là lo lắng xảy ra vấn đề sẽ ảnh hưởng chính mình?

Thật sự là không có tiền đồ!

Thế nhưng vì trở ngại mặt mũi, Trương Tấn Phong

cười lạnh một tiếng:

- Được rồi, tiểu Trần, để tôi tới giúp cậu.

Lúc này, bỗng nhiên một người đàn ông chạy vào.

~ Chủ nhiệm Trương, chào ngài, tôi là Tỉnh Nhiên - phó chủ nhiệm ngoại khoa lồng ngực của Đông Đại Nhất viện.

Một người đàn ông bảnh bao đi tới, khiến người ta vừa nhìn đã thấy có khí chất!

Trương Tấn Phong sững sờ, lập tức cười nói:

~ Ừm, chào chủ nhiệm Tỉnh!

- Tôi nói cho cậu một chút về tình huống đã.

Sau khi Trương Tấn Phong kỹ càng nói ra tình trạng của người bệnh, nhìn Tỉnh Nhiên:

- Bác sĩ Tỉnh, ý của cậu thế nào?

Tỉnh Nhiên khẽ nhíu mày:

- Khó khăn! Nhưng đây thật là phương án trị tốt nhất.

Thạch Kỳ nghe xong, nhịn không được nói:

~ Chủ nhiệm Trương, cô nhìn xem, cô không thể nghe một tiểu bác sĩ, chủ nhiệm Đông Đại Nhất viện người ta cũng đã nói như vậy, tôi cảm thấy vẫn là phải thận trọng một chút!

Tỉnh Nhiên vừa vặn ghé mắt, vừa vặn trông thấy Trần Thương, lập tức hai mắt tỏa sáng:

- Bác sĩ Trần?

Trần Thương đáp lại, nhẹ gật đầu:

~ Không kịp, chuẩn bị bắt đầu, bác sĩ Tỉnh, trợ thủ giúp tôi.

Trần Thương sai sử người khác thì hơi khó khăn, nhưng sai sử Tỉnh Nhiên vẫn tương đối thuận tay.

Dù sao từng có kinh nghiệm.

Nhưng ở trong tai người khác, thật là... Có chút quái dị.

Trương Tấn Phong cũng có chút kinh ngạc, Trần này... Rất có cá tính nha, sai sử chủ nhiệm Đông Đại Nhất viện người ta luôn!

Mà Thạch Kỳ kém chút cười: Cậu cho rằng cậu là ai? Sai sử chủ nhiệm của bệnh viện khác! Thật buồn cười

Nhưng điều khiến mọi người thấy không thể nào lại diễn ra.

Chỉ thấy Tỉnh Nhiên vội vàng gật đầu, thuần thục mang bộ hảo thủ đi tới vị trí phụ trợ!

- Được rồi, bác sĩ Trần, có thể bắt đầu!

Trần Thương khẽ gật đầu, nói với bác sĩ siêu âm:

- Lão sư, anh dựa theo vị trí này, giúp tôi nhìn xem, tiếp đó làm tiêu ký.

Bác sĩ siêu âm gật đầu, trong nháy mắt anh ta đã hiểu được ý của Trần Thương,

Rất nhanh, mọi thứ đều được chuẩn bị sẵn sàng!

Trần Thương nhìn hình ảnh trên máy siêu âm, chờ đợi một khắc đứa bé tương đối an tĩnh.

Lúc này, Thạch Kỳ đứng ở một bên, hiếu kỳ nhìn.

Trần Thương thấy thế, khụ khụ một tiếng, nói với Trương Tấn Phong:

- Chủ nhiệm Trương, bà hãy để người không có phận sự ra ngoài đi

Trương Tấn Phong vội vàng gật đầu, thế nhưng là Nhìn thoáng qua xung quanh, cũng không có người nào không phận sự mà?

Bồng nhiên, ánh mắt Trương Tấn Phong dừng ở trên người Thạch Kỳ

~ Chủ nhiệm Thạch, cái này, bên này không có chuyện gì nên anh đi làm việc đi, ở lại cũng giúp không được cái gì!

Một câu cực kỳ không nể mặt mũi!

Thế nhưng Thạch Kỳ là ai?

Mặt mũi là cái gì?

Thạch Kỳ lắc đầu:

- Chủ nhiệm Trương, tôi không vôi.

Trương Tấn Phong nhìn hồi lâu, bỗng nhiên nói:

- Không phải, Thạch chủ nhiệm, anh đứng ở đó cản ánh sáng, anh nhìn chỗ tiểu Trần thật tối, sắp thấy không rõ!

Một câu này khiến Thạch Kỳ kém chút tức giận chửi mẹ!

Tối thì mẹ nó mở đèn đi, hơn nữa mấy người châm cứu chính là đứa bé trong bụng, có máy siêu âm cơ mà, muốn ánh sáng làm gì!

Bản thân Trần Thương cũng kém chút cười!

Đúng là gừng càng già càng cay!
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 645


Trình Hân quay người muốn rời khỏi, bỗng nhiên Trần Thương nói:

~ Trình Hân, mau đến xem, đây chính là tâm hạch siêu âm cần châm cứu.

Một câu này khiến vẻ mặt Trình Hân vui mừng, nên đã ở lại.

Thạch Kỳ sững sờ, mẹ nó, đây không phải chỉ rõ một mình tôi chính là "Người không có phận sự”?

Nghĩ tới đây, Thạch Kỳ tức giận xoay người bỏ.

Sau khi đi ra, Thạch Kỹ cũng không muốn đi, đứng bất động ở cửa ra vào, hừ lạnh một tiếng: Đợi một hồi nữa mà xảy vấn đề thì làm sao bây giờ!

Sau đó, Trần Thương bắt đầu thao tác.

Rất nhanh, tư thế của đứa bé ổn định hơn, Trần Thương ra hiệu cho Tỉnh Nhiên.

“Tỉnh Nhiên lập tức hiểu ý, cầm kim châm cứu dài 15cm đã chuẩn bị xong trong tay đưa tới!

Trần Thương nhận kim châm cứu, thận trọng xuyên qua phần bụng tiến vào t* c*ng rồi đi qua khoang nhau thai, dựa theo chỉ dẫn trên màn hình máy siêu âm xác định đúng thời cơ một kim cảm vào lõng ngực thai nhi!

Toàn bộ quá trình nhẹ nhàng vui vẻ lâm ly!

Không có một tia đình trệ!

Càng không có một tia do dự!

Lộ ra cực kỳ nhẹ nhàng vui vẻ.

Thế nhưng trong đó hung hiểm thế nào mỗi người đều rõ ràng.

Trần Thương vội vàng nói:

- Chuẩn bị rút dịch!

Châm cứu ngực lần này không giống với những lần trước đó, nhất định phải có một người giữ kim châm cứu, một người khác trợ giúp rút dịch, nếu không một khi xảy ra bất trắc, chỉ có một người sẽ rất khó ứng biến kịp.

Tỉnh Nhiên vội vàng bắt đầu thao tác!

Toàn bộ quá trình thao tác đều có chút giống với khi rút nước ối cùng máu cuống rốn, nhưng độ khó hiển nhiên sẽ lớn hơn.

Sau lần đầu châm cứu ngực, Trần Thương rút 150 ml, tiếp đó bắt đầu rút khỏi cái ống!

Bỗng nhiên bác sĩ siêu âm kinh ngạc nói:

- Tốt! Nhịp tim khôi phục tất nhiều... Cả lá phối cũng bắt đầu...

Trần Thương buông kim châm cứu xuống, nhìn Trương Tấn Phong:

- Chủ nhiệm Trương, còn phải rút hai lần nữa, lần này chỉ có thể như vậy, trước tiên sắp xếp cho người bệnh nhập viện đi.

Trương Tấn Phong thật cao hứng, vội vàng gật đầu:

- Được rồi, tốt!

- Tiểu Trần, cậu thật sự là rất giỏi!

Lúc này, toàn bộ người trong phòng bệnh đều lâm vào trạng thái vui mừng.

Trên mặt Dương Tư Kỹ tràn đầy kinh hi, loại cảm giác từ hi vọng đến tuyệt vọng, thực sự là khiến người ta trở tay không kịp.

Nhìn Trần Thương:

- Bác sĩ Trần, thực sự là quá cảm ơn cậu!

Hai tay Ngụy Tuấn Minh kích động nằm chặt tay Trần Thương, có chút run rẩy:

- Bác sĩ Trần, đại ân đại đức, suốt đời khó quên!

Bọn họ có thể nói là thấy tận mắt nhìn lần châm cứu này từ đầu đến cuối, đều biết độ khó rất lớn.

Thế nhưng Trần Thương lại thật có thể làm được.

Nghĩ tới đây, hai người vui đến phát khóc, khóc không thành tiếng!

Mà Trình Hân thì một mặt sùng bái nhìn Trần Thương, thật là lợi hại.

Tỉnh Nhiên thở dài, bác sĩ Trần quả nhiên rất lợi hại, chỉ là... Chẳng biết tại sao, một bộ châm cứu lồng ngực này có cảm giác rất quen thuộc.

Hình như... gặp ở đâu rồi!

Đúng!

Rất giống thuật châm cứu lồng ngực của mình... Nhưng mà, nếu so với mình thì lợi hại hơn một chút, đặc biệt là tính ổn định cao hơn.

Nghĩ tới đây, ánh mắt Tỉnh Nhiên nhìn Trần Thương đều thay đổi, thật rất là lợi hại!

Trần Thương quay người nhìn Tỉnh Nhiên đang một mặt sùng bái, có chút mất tự nhiên, xấu hổ cười một tiếng:

~ Cám ơn bác sĩ Tỉnh!

Tỉnh Nhiên sững sờ:

- Không! Đây là việc tôi nên làm.

- Rất vinh hạnh có thể nhìn thấy một ca châm cứu lồng ngực ly kỳ như vậy, thật sự là... Thật sự là nhìn mà than thốt

Trần Thương vẫn kiên trì nói:

- May mắn mà có bác sĩ Tỉnh!

Tỉnh Nhiên thở dài, bác sĩ Trần thật khách khí, thật có lễ phép, rõ ràng mình chỉ làm một chứt việc vặt, nhưng cũng được cảm kích như vậy.

Mà lúc này, ánh mắt Trương Tấn Phong nhìn Trần Thương càng ngày càng thưởng thức, so với bao cỏ ở khoa ngoại lồng ngực kia thì lợi hại hơn nhiều

Thật sự không tệ!

- Tiểu Trần, cậu thật lợi hại, thật ra... Tôi mặc dù nói như vậy, nhưng trong lòng cũng không chắc chắn, may mà có cậu!

Trương Tấn Phong cảm khái nói.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 646


Thạch Kỳ đứng ở bên ngoài, tâm tình phức tạp, muốn đi nhưng lại không nỡ!

Ông cảm giác chủ nhiệm Trương Tẩn Phong của khoa phụ sản đang tự hủy thanh danh của mình!

Loại phương án trị liệu này, chưa từng nghe thấy, ính nguy hiểm cực kỳ lớn, đây không phải rõ ràng đang ôm rắc rối vào người sao?

Trương Tấn Phong có phải bị ngốc hay không!

Thanh danh vẫn luôn tốt.

Nhưng khi nghĩ đến vừa rồi Trương Tấn Phong bảo mình rời đi, coi mình là "Người không có phận sự”, thì trong lòng Thạch Kỳ cực kỳ khó chịu!

Đáng ghét!

Thế nhưng, Trương Tấn Phong ở tỉnh Nhị viện quyền cao chức trọng, chồng bà lại là lãnh đạo trong tỉnh, cho nên ở bệnh viện có địa vị cực kỳ cao, ngay cả viện trưởng cùng bí thư đối với Trương Tấn Phong cũng phải cực kỳ khách khí. Đọc‎ tгuyện‎ chuẩn‎ không‎ quảng‎ cáo‎ ﹎‎ 𝗧г𝑈𝑚𝗧гuyệ‎ n.𝘝n‎ ﹎

Nghĩ tới nghĩ lui, Thạch Kỳ vẫn quyết định nhịn, dù sao... Không thể chọc vào!

Thế nhưng, Thạch Kỳ có thể nhịn được chủ nhiệm Trương chứ không thể nhịn được Trần Thương!

Nghĩ đến Trần Thương, Thạch Kỳ đã có chút khó chịu.

Chỉ là một tiểu bác sĩ nhỏ nhoi, vừa mới chuyển chính thức không được mấy ngày, giờ còn dám diễu võ giương oai trước mặt tí

Hôm nay, hai lần PK, mình bị KO hoàn toàn, một chút sức hoàn thủ cũng không có, hai lần PK, Trần Thương một giọt máu cũng không mất, điều này Thạch Kỳ sao có thể dễ chịu

Nhưng khi tỉ mỉ nghĩ lại, hình như từ đầu đến cuối Trần Thương cũng không có cùng mình nói một câu quá đáng nào!

Duy nhất nói với chính mình một câu chính là:

~ Cảm ơn chủ nhiệm Thạch.

Thế nhưng, càng như thế Thạch Kỳ lại càng khó chịu.

Đầu tiên là xử lý học sinh chính mình dạy, lần thứ hai...

Càng nghĩ, Thạch Kỳ càng khó chịu, so với việc ăn phải con ruồi còn khó chịu hơn.

Giờ ông sẽ chờ ở bên ngoài xem kịch!

Căn bản ông không tin Trần Thương có thế làm được cách châm cứu ngực cho thai nhỉ trong bụng.

Cái này căn bản chính là thiên phương dạ đàm.

Trong lòng Thạch Kỳ càng thêm chắc chắn, khả năng Trần Thương thất bại sẽ rất cao.

....

....

Trương Tấn Phong nhẹ nhàng thở ra, thật sự là không dễ dàng

Hiện tại bà rất vui vẻ, cực kỳ k*ch th*ch, phẳng phất như đang quay trở về lúc tuổi còn trẻ, một đám người cái gì cũng không hiểu, lục lọi làm kiểm tra lâm sàng

Lúc ấy, sau khi xây viện, rất nhiều phẫu thuật đều phải đi ra ngoài học tập một đoạn thời gian, sau khi trở về mấy báo sĩ lục lọi mới bắt đầu làm.

Lúc ấy bọn họ không có người dạy, không có bác sĩ cấp trên hướng dẫn, còn không phải chính là mình tự lục lọi ra? Vì lẽ đó một nhóm người này, gan lớn, đủ quyết đoán!

Dám nghĩ dám làm.

Nhưng đây đây cũng là lịch sử cùng nhiều nhân tố khác nhau tạo thành.

Lúc ấy yêu cầu của người chữa bệnh không quá cao, các phương diện tài nguyên đều rất có hạn, dù cho xảy ra vấn đề, cũng sẽ không giống hôm nay se xảy ra một trận y náo lớn, dù sao có rất nhiều người chướng mắt bọn họ!

Vì vậy, nhóm người bọn họ mới có thể từ trong hoàn cảnh đó để rèn luyện được.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao sau khi đến bệnh anh sẽ phát hiện một nhóm lão bác sĩ năm sáu mươi tuổi dữ dội hơn nhóm trẻ nhiều!

Dữ dội, cái từ này cực kỳ có tính hình tượng.

Nhóm người này đại đa số đều đã 50, 60 tuổi, kinh nghiệm sự nghiệp y học của nhóm người này đều từ những năm 70, 80 nên cực kỳ lạc hậu, đến thời nay phồn vinh, sau khi thấy người bệnh, so tính liều cùng mạnh dạn lao đầu vào của họ thì thật sự là người hiện đại không bằng.

Nói thật, ngay từ đầu, trong lòng Trương Tấn Phong cũng không chắc chắn, phương án là nghĩ ra được, thế nhưng độ khó của phương án này quá cao, trong lòng bà đều không chắc.

Thế nhưng cũng không có cách nào, ngoại trừ biện pháp thứ hai mà bà nghĩ tới.

Bởi vậy, vào giờ phút này, chỉ căn một người có lực chấp hành, người có trình độ châm cứu lồng ngực cực cao tiến hành.

Nếu như không có Trần Thương, phương án của Trương Tấn Phong có khá hơn nữa cũng không làm nên chuyện gì.

Đây là án lệ điển hình cho một lăn chẩn đoán bệnh, trị liệu cùng kết hợp thao tác hoàn mỹ!

Thậm chí có thể đem ra niên hội để làm bài luận văn, mặc dù Trương Tấn Phong sắp về hưu, thế nhưng những ca bệnh kinh điển như vậy cũng rất muốn chia sẻ.

Dù sao cũng có thể cung cấp một loại phương pháp điều trị tiên tiến như vậy cho càng nhiều nhân viên y tế.

Đừng nói đứa trẻ không được sinh ra thì không thể trị liệu.

Đây chính là một loại phương pháp trị liệu mà trong ngoài hay ngoài nước đều hiếm thấy.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 647


Mà Trình Hân xem như là bạn học của Trần Thương, lúc này ở một bên nhìn khí thế ngất trời, cảm xúc bành trướng!

Cô cảm thấy đây mới là bác sĩ.

Một người trong lúc nguy cấp có thể cứu vớt sinh mệnh của người bệnh.

Nghĩ đến Thạch Kỳ, trong lòng Trình Hân tràn đầy xem thường, vốn dĩ còn tưởng rằng là một nhân vật lớn, không nghĩ tới lại là một bao cỏ.

Còn không đồng ý phương án trị liệu, sẽ không phối hợp Trần Thương.

Còn may là ông không phối hợp, bằng không nếu xảy ra chuyện, ông ngoại trừ gây thêm phiền thì cái gì cũng không làm được.

Kỳ thật, những bác sĩ có trình độ này, ở trong mắt học sinh cực kỳ đáng tôn trọng, trong lòng lại không có một danh hiệu?

Hơn nữa... Nếu như bạn gặp phải chút chuyện, mức độ lan truyền cũng có thể nhanh chút

Các học sinh đối với các bác sĩ trong bệnh viện đều hay bàn tán, giống như là mèo nghe thấy mùi cá anh.

Hiện tại, Trình Hân đã không kịp chờ đợi mà muốn ngay lập tức trở lại ký túc xá chia sẻ án lệ hôm nay cùng bạn học.

Quá kình bạo!

Dù sao “Cách sơn đả ngưu”, cách bụng người mẹ tiến hành châm cứu lồng ngực cho thai nhi, dạng án lệ chữa bệnh này thực sự là quá hiếm thấy, nói ra lực rung động này cũng quá cường đại.

Trình Hân nhìn thấy biểu hiện của mấy chủ nhiệm bên cạnh, tự nhiên hiểu rõ.

Án lệ hôm nay có khả nẵng trong vòng mấy năm mấy chục năm cũng không nhất định có thể gặp được.

Vì lẽ đó trong lòng cô còn có chút kích động.

Trương Tấn Phong hài lòng nhìn thoáng qua Trần Thương, hai mắt tràn đầy thưởng thức:

- Tiểu Trần, quá tuyệt, về sau phụ khoa chúng tôi mà có hội chấn gấp thì coi như tìm cậu?

Trần Thương mim cười:

~ Đây là việc mà tôi phải làm.

Trương Tấn Phong đối với Trần Thương càng nhìn càng ưa thích, đáng tiếc con gái nhà mình đã lập gia đình, cháu gái cũng mới 5 tuổi, bằng không...

Tỉnh Nhiên nhìn thấy hiện tại không có chuyện gì, cũng chuẩn bị cáo từ:

- Chủ nhiệm Trương, vậy tôi liền trở về.

Trương Tấn Phong vội vàng nói:

- Hôm nay thật sự là phiền phức chủ nhiệm Tỉnh, vất vả chạy một chuyến.

Tỉnh Nhiên cười nói:

~ Chủ nhiệm Trương khách khí rồi, nếu như không. đến, sao tôi có thể thấy được một ca phẫu thuật châm cứu lồng ngực cho thai nhỉ hiếm gặp như vậy, tôi ở phụ ngoại cũng chưa nghe nói qua, xem ra danh phù của khoa phụ sản Tỉnh Nhị Viện thực lợi hại!

Trương Tấn Phong mỉm cười:

~ Khách khí, khách khí.

Một đoàn người chuẩn bị đẩy cửa đi ra ngoài.

Vừa mở cửa, bỗng nhiên trông thấy Thạch Kỳ đang đứng ở cửa ra vào.

Lập tức cả đoàn người trợn tròn mắt!

Thạch Kỳ cũng bị dọa lui ra phía sau một bước, cười xấu hổ, hỏi:

- Chủ nhiệm Trương, châm cứu xong chưa?

Trương Tấn Phong có chút dở khóc dở cười, Thạch Kỳ này thật sự là mặt dày.

Nếu là người bình thường thì sao còn ở chỗ này? Trương Tấn Phong hừ lạnh một tiếng:

- Không mượn chủ nhiệm Thạch nhọc lòng, châm cứu cực kỳ thành công, không phải chủ nhiệm Thạch còn có công việc ở khoa đó sao?

Thạch Kỳ lập tức ngẩn người, thành công?!

Đây cũng quá... Quá không thể tin.

Nhưng khi nhìn thấy sắc mặt của mọi người chung quanh, không giống như là đang đùa.

Lập tức Thạch Kỳ vỗ tay một cái:

~ Aizz, thật tốt! Sau khi tôi đi ra thật sự là lo lắng, trong lòng lo sợ bất an, chỉ lo lắng châm cứu thất bại.

~ Chủ nhiệm Trương cũng biết, con người tôi trước nay vốn rất nghiêm cẩn, có thể làm là có thể làm, không thể làm là không thể làm.

~ Hiện tại tôi xem như đã yên tâm.

Sau khi nói xong, Thạch Kỳ làm gì còn mặt mũi mà ở lại:

~ Vậy giờ tôi xin đi trước, người bệnh không có chuyện gì tôi đã yên tâm rồi!

Nhìn bóng lưng Thạch Kỳ rời đi, mọi người cười ha ha.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 648


Mấy ngày nay, chuyện Trần Thương châm cứu lồng ngực cho thai nhỉ ở khoa phụ sản trong nháy mắt đã truyền ra bên ngoài, anh lập tức nổi danh khắp bệnh viện.

Nguyên nhân chủ yếu dẫn đến việc này, chính là Trình Hân!

Vào lúc đêm muộn, sau khi đi làm về, Trình Hân trắng trợn tuyên truyền ra bên ngoài.

Thậm chí còn thêm mắm thêm muối, thổi phồng Trần Thương lên nói anh là nhân tài chỉ có ở ngoại khoa lồng ngực của Tỉnh Nhị Viện, một tay châm cứu Tồng ngực xuất thần nhập hóa, có khả năng cứu vớt thai nhi ngay khi vẫn còn ở bên trong nước ối

Mà thường thường, khi một anh hùng bất ngờ xuất hiện, lập tức sẽ có một nhân vật nào đó làm nền.

Thạch Kỳ, cũng phát hỏa trong thời điểm này, với miệng của một người phụ nữ, nếu muốn hạ thấp khả năng của một người đàn ông, bình thường sẽ chỉ cần nói vài chữ: Ông ta không được!

Thế là, trong nháy mắt tin tức Thạch Kỳ không có năng lực được truyền khắp Tính Nhị Viện.

Khi vừa thấy Thạch Kỳ đến, toàn bộ sinh viên quy bồi ở bệnh viện, không hẹn mà đều có chung một phản ứng!

- Nha! Thạch Kỳ à? Ông ta không được!

Vốn Thạch Kỳ muốn tạo dựng một chút uy tín riêng trong lòng các sinh viên quy bồi ở đây, sau đó sẽ cải thiện quan hệ với các lãnh đạo một chút, cốt yếu là để bản thân có thể làm chú nhiệm trung tâm quy bồi

Thế nhưng hiện tại đến quỷ cũng biết, giờ còn chưa làm được cái gì, mà những học sinh trong này lại lưu truyền ra một cái biệt hiệu “Không được” dành cho ông.

Bây giờ học sinh ở đây luôn đùa cợt gọi Thạch Kỳ là “Thạch không được”!

Nghĩ tới đây, Thạch Kỳ tức đến mức mặt đỏ tía tai!

Chỉ có điều, Thạch Kỳ cũng rất tò mò, ông không hiểu bí mật này của mình là bị ai phát hiện ra?

Từ đó về sau, Thạch Kỳ tranh thủ thời gian cùng trung tâm quy bồi và đi huấn luyện công việc với lão sư, dù sao thì lúc đi dạy học, đâu ai có đủ khả năng nhịn được hầu hết những ánh mắt chất vấn của các học sinh trong trường.

Sau khi Thạch Kỳ từ chức, Chu Ba khoa bệnh phổi đến phối hợp với Trần Thương.

Công việc hợp tác cũng diễn ra rất thuận lợi.

Vào buổi chiều ngày thứ năm.

Khi Trần Thương đang ngồi trong phòng làm việc nhấn tin cho Mạnh Hi:

- Mạnh lão sư, tối nay tôi bận ca đêm nên không đến được.

Trực ca đêm ở khoa cấp cứu giống như đứng trên một võ đài lớn để thi đấu.

Người bệnh kiểu gì cũng có khả năng xuất hiện, chuyện không may gì cũng có khả năng xảy ra. Đọc‎ thêm‎ các‎ chươ𝗇g‎ mới‎ tại‎ ⩵‎ 𝙏RÙ𝑴𝙏RUY‎ Ệ𝗡.𝐯𝗇‎ ⩵

Buổi tối y tá Tiểu Lâm mang cơm đến cho Trần Thương, sau khi cơm nước xong xuôi, Trần Thương bắt đầu bù lại trí thức về ngoại khoa tim.

Khoảng chừng hơn tám giờ, bỗng nhiên người đến khoa cấp cứu, mà hai người này trang điểm vô cùng quái dị.

Hai người lải nhải đi đến, vừa lúc Trần Thương đang đứng đợi y tá trưởng đóng dấu đơn xét nghiệm.

Trông thấy hai người, hỏi:

- Có chuyện gì?

Nhìn ngoại hình cả hai có vẻ đều đã lên chức bà nội, khoảng chừng hơn sáu mươi tuổi, ăn mặc rất quái dị, giống như tín đồ phật giáo nhưng cũng có chút không giống, nói tóm lại là nhìn không ra, ngay đến Trần Thương nhìn cũng không rõ.

...

Một lão thái thái mập mạp nói:

- Bác sĩ, em gái tôi phát sốt!

Trần Thương sững sờ, từ túi áo móc ra một cái nhiệt kế, bảo hai người ngồi xuống ghế dựa.

- Trước đo nhiệt độ cơ thể đã!

Trần Thương kẹp nhiệt kế ở dưới nách lão thái thái.

Mấy phút sau, nhiệt độ cơ thể cho kết quả, 38.5 độ C.

Sau khi Trần Thương do dự một phen, nói:

- Cần phải lấy máu, nhanh chóng xét nghiệm máu.

Đối phương cũng không từ chối mà rất phối hợp.

Mọi việc đều rất thuận lợi, sau khi đi ra, cũng không phải vấn đề lớn gì.

Bình thường khi người bệnh phát sốt, chủ yếu là do vi khuẩn cùng nhiễm virus gây ra.

Trong sinh hoạt có khả năng mọi người sẽ không quá hiểu rõ các bệnh khác nhau, bởi vì biểu hiện lâm sàng của virus đều không khác mấy, như phát sốt, ho khan, viêm phổi vân vân.

Có thể thông qua kiểm tra lâm sàng để phân biệt nhiễm vi khuẩn cùng nhiễm virus, bình thường khó có thể đoán được.

Thường thấy nhất là khi kiểm tra máu, phần lớn vi khuẩn lây nhiễm sẽ xuất hiện trong sơ đồ cấu tạo máu, tức là tế bào bạch cầu tăng, tế bào trung tính tăng, cho thấy thân thể bị nhiễm khuẩn, đây là đặc điểm chủ yếu nhất của nhiễm vi khuẩn.

Mà nhiễm virus thì tế bào bạch cầu tăng rất ít, bình thường hoặc sẽ giảm.

Đương nhiên còn có nhiều phương pháp kiểm tra, dù sao tính hạn chế của phương pháp kiểm tra máu này cũng rất nhiều.

Kết quả rất nhanh đã có, không đến 20 phút, kết quả đã được đưa tới.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 649


Tế bào bạch cầu tăng cao, hạt tế bào trung tính tăng cao, kết hợp với triệu chứng của bệnh nhân, Trần Thương đoán chừng là nhiễm vi khuẩn.

Bình thường thì uống thuốc một tuần là có thể khôi phục, nhưng tình huống của người bệnh này, Trần Thương vẫn đề nghị dùng chút thuốc kháng khuẩn.

Trần Thương giải thích nói:

- A di, bác đây là bị nhiễm vi khuẩn, hoặc là uống thuốc, hoặc là truyền chút dịch đều được, bác thấy bác hợp với cái nào?

Hai người nghe thấy Trần Thương nói vậy, lập tức sửng sốt:

- Thuốc này có tác dụng gì?

Trần Thương cũng sững sờ:

- Thuốc này là để sát trùng! Tiêu diệt vi khuẩn, bệnh sẽ ổn.

Hai người nghe xong, liếc nhau, lập tức lắc đầu:

- Không được! Không được! Không thể sát sinh!

Vừa nghe như vậy, Tiểu Lâm cùng y tá Thường Lệ Na ở bên cạnh đều nhìn trợn tròn mắt.

Thần TM không thể sát sinh!

Trần Thương cũng ngẩn người, cái này có thể gọi là sát sinh?

Lập tức khiến Trần Thương lúng túng, giải thích:

- Nếu vi khuẩn không chết, sẽ g**t ch*t tế bào bình thường, nó là thành phần xấu! Cho nên chúng ta giết nó là làm việc tốt.

Người kia lắc đầu:

- Vậy cũng không được, có loại thuốc nào có thể đề cao sức đề kháng không?

Trần Thương nghe hai người nói như vậy cũng đúng là trợn tròn mắt

Khuyên hết nửa ngày cũng không thể giải thích rõ ràng.

Ngay khi Trần Thương đang bất đắc dĩ không biết làm sao.

Thường Lệ Na bỗng nhiên nói:

- Không sát sinh chỉ là không giết hữu tình chúng sinh, đó là chỉ những cá — chim ~ thú ngoài kia... vi khuẩn nấm không ở trong luân hồi, không tính là sát sinh.

Hai lão thái liếc nhau, nhìn thoáng qua Thường Lệ Na:

- Thật?

Thường Lệ Na gật đầu, chắc chắn nói:

- Thật!

Lúc này, hai người mới quyết định tiêm một mũi, mua chút thuốc...

Sau khi họ rời đi, Trần Thương nhịn không được giơ ngón tay cái lên đối với Thường Lệ Na:

- Có thể! Học ở đâu đó?

Thường Lệ Na cười ha ha một tiếng:

- Tôi nói bậy.

Trần Thương:...

Kỳ thật cấp cứu chính là như vậy, người bệnh kiểu nào cũng có, chuyện muôn hình muôn vẻ cũng làm cho bạn phải dở khóc dở cười, không nói rõ được cũng không tả rõ được.

Nhưng với tư cách là bác sĩ, có chút bất đắc dĩ.

Đến hơn mười một giờ, găn mười hai giờ, Thường, Lệ Na nói với Tiểu Lâm

- Tiểu Lâm, tôi tổng kết một chút kinh nghiệm cấp cứu từ trước đến nay, bệnh nhân bị ngoại thương tương đối nhiều!

Tiểu Lâm cười nói:

- Chị Na, chị phải viết một quyển sách, gọi là cái gì mà phân bố thời gian cấp cứu cho người bệnh, tuyệt đối bán chạy.

Hai mắt Thường Lệ Na tỏa sáng:

- Đây tuyệt đối là một cái nghề phụ!

Hai người đang nói chuyện khí thế thì bên ngoài có đi vào hai người.

Người phụ nữ trang điểm đậm, nhìn không ra tuổi tác, nhưng theo Trần Thương phán đoán, nhìn dung mạo như vậy, đoán chừng ít nhất cũng phải hơn bốn mươi tuổi.

Lúc này, bà đang đỡ một chàng trai, tuổi không lớn lầm, đoán chừng cũng mới hơn ba mươi tuổi, dáng dấp cực kỳ đẹp trai!

Nhưng còn chưa kịp phán đoán, Trần Thương chợt phát hiện trên mông chàng trai đang không ngừng chảy máu!

Lần này khiến Trần Thương bị hù dọa, vội vàng hỏi:

- Chuyện gì xảy ra?

Người phụ nữ vội vàng nói:

- Bị người ta dùng dao nhỏ đâm một cái, bây giờ đang chảy máu, bác sĩ tranh thủ kiểm tra giúp chúng tôi với.

Trần Thương sững sờ:

- Báo cảnh sát chưa?

Hai người do dự nửa ngày, ấp a ấp úng nói:

- Bác sĩ, trước hết xử lý vết thương đi đã, còn đang chảy máu mà.

Trần Thương gật đầu, bảo người phụ nữ tiến hành làm thủ tục đóng viện phí, còn anh thì dẫn theo chàng trai vào phòng xử lý.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 650


Đến phòng xử lý, Trần Thương cẩn thận kiểm tra vết thương phát hiện vấn đề cũng không lớn.

Chỉ là trên mông người đàn ông có một vết thương dài chừng bảy tám centimet, cũng không sâu, không phải quá nghiệm trọng, đơn giản chỉ cần làm sạch vết thương khâu lại là được.

Kỳ thật, trên mông cũng không có bộ vị gì đặc biệt trọng yếu, hơn nữa thịt nhiều nên cho dù bị dao đâm, cũng không quá dễ xảy ra chuyện. Đây là chỗ chắc. chẩn nhất trên cơ thể con người, cũng là chỗ người lớn hay dùng để phạt nhất, mọi người chắc không ai là chưa bị đánh lần nào.

Trần Thương gọi người đàn ông năm ở trên giường, bắt đầu chuẩn bị làm sạch rồi khâu vết thương.

Tiểu Lâm đang giúp đỡ xử lý thủ tục, Thường Lệ Na đi tới hỗ trợ cho Trần Thương.

Vừa rồi Trần Thương nói báo cảnh sát cũng chỉ là thiện ý nhắc nhớ, dù sao... Chuyện liên quan đến đao thương này vẫn tương đối nguy hiểm, đã dính đến hành vi phạm pháp.

Nhưng hình như đối phương không có ý định báo cảnh sát nên anh cũng không kiên trì, dù sao đây là chuyện của họ, Trần Thương cũng chỉ thiện ý nhắc nhở mà thôi.

Vạn nhất... Chính là do người phụ nữ làm ra cũng không phải không có khả năng

Hồi tưởng lại hai vợ chồng cãi nhau lần trước, người chồng không nỡ đánh đối phương, đã tự phạt mình một bình rượu.

Vì vậy... Trên thế giới này, chuyện lạ quái đản gì cũng có thể xảy ra.

Trần Thương với tư cách là một bác sĩ, bớt lo. chuyện bao đồng làm tốt công việc của mình là được rồi.

Nhưng... Trần Thương thật hết chỗ nói nhìn Thường Lệ Na, một đôi mắt hiếu kỳ tràn đầy hứng thú nhìn vết thương trên mông của nam bệnh nhân.

Trần Thương trừng mắt Thường Lệ Na:

- Lấy băng gạc cho tôi

Thường Lệ Na thấy ánh mắt Trần Thương, lập tức cười xấu hổ, cầm băng gạc đưa cho Trần Thương.

Làm sạch vết thương rồi khâu lại không quá khó, trước hết Trần Thương tiêm một chút thuốc tê, một lát sau mới bắt đầu khâu lại

Loại khâu vết thương đơn giản này là công việc mà Trần Thương thường hay làm nhất từ khi đến khoa cấp cứu.

Không đến mấy phút, Trần Thương đã khâu xong.

Lúc này, người phụ nữ đi đến, thấy Trần Thương đã khâu xong thì vội vàng hỏi:

- Bác sĩ... Không có chuyện gì chứ?

Trần Thương gật đầu:

- Ừm, chỉ là vết thương ngoài da, không có vấn đề gì, mấy ngày nay không được dính nước.

Người phụ nữ nhìn vết thương trên mông người đàn ông, đau lòng ghê gớm, vội vàng chạy tới, hai tay năm chặt tay của người đàn ông.

- Anh yêu... Anh không có chuyện gì chứ?

Người đàn ông thở dài, cười lớn một tiếng:

- Không có chuyện gì, cô bé ngốc, đừng lo lắng.

Nghe thấy người đàn ông vừa an ủi, người phụ nữ rốt cuộc không nhịn được nữa, trực tiếp khóc lên

Hai mắt của người đàn ông cũng đỏ, không bao lâu sau hai người ôm ở cùng một chỗ khóc rống lên.

Thường Lệ Na và Trần Thương thấy thế, cũng rất ngượng ngùng, quyết định cho người ta một chút thời gian, thế là đ* ra ngoài.

Trần Thương cầm ly uống một hớp nước, nhớ tới một đôi chị em yêu nhau, thở dài:

- Thấy không? Tình yêu nha!

Người con gái tuyệt đối lớn tuổi hơn người con trai, đây là không hề nghĩ ngờ, thậm chí lớn hơn rất nhiều!

Thế nhưng khi trông thấy bộ dạng hai người anh anh em em, đột nhiên cảm thấy tuổi tác không phải vấn đề.

Nếu mà so sánh, thì Phó Ngọc Phương và Tiêu Điền Hoa trẻ hơn người phụ nữ kia rất nhiều... Vạn nhất ngày nào đó mình không muốn phấn đấu.

Trần Thương phi phi phi một cái, tranh thủ lắc đầu, vứt bỏ ý nghĩ kinh khủng này.

Thường Lệ Na cũng kinh ngạc cảm khái một tiếng:

- Đúng vậy! Tình yêu không phân biệt tuổi tác, vượt qua địa vực, xuyên việt thời gian...

Hai người đứng ở cửa ra vào mấy phút, nhưng Thường Lệ Na và Trần Thương thấy thế, cũng rất ngượng ngùng, quyết định cho người ta một chút thời gian, thế là đ* ra ngoài.

Trần Thương cầm ly uống một hớp nước, nhớ tới một đôi chị em yêu nhau, thở dài:

- Thấy không? Tình yêu nha!

Người con gái tuyệt đối lớn tuổi hơn người con trai, đây là không hề nghĩ ngờ, thậm chí lớn hơn rất nhiều!

Thế nhưng khi trông thấy bộ dạng hai người anh anh em em, đột nhiên cảm thấy tuổi tác không phải vấn đề.

Nếu mà so sánh, thì Phó Ngọc Phương và Tiêu Điền Hoa trẻ hơn người phụ nữ kia rất nhiều... Vạn nhất ngày nào đó mình không muốn phấn đấu.

Trần Thương phi phi phi một cái, tranh thủ lắc đầu, vứt bỏ ý nghĩ kinh khủng này.

Thường Lệ Na cũng kinh ngạc cảm khái một tiếng:

- Đúng vậy! Tình yêu không phân biệt tuổi tác, vượt qua địa vực, xuyên việt thời gian...

Hai người đứng ở cửa ra vào mấy phút, nhưng vẫn không thấy hai người đi ra, quyết định vào trong thúc giục.

Dù sao loại chuyện này vẫn nên về nhà tự mình giải quyết thì tốt hơn.

Thể hiện tình cảm đừng tới bệnh viện.

Hai người không biết bệnh viện toàn cẩu độc thân sao?

Trần Thương đẩy cửa đi vào.

Phát hiện hai người còn ôm nhau khóc sướt mướt.

Người phụ nữ hít sâu một hơi:

- Bảo bối, làm sao bây giờ?

- Chúng ta bị bọn họ phát hiện... Sau này chúng ta phải làm thế nào?

Một câu, lập tức khơi gợi lên vô số suy nghĩ trong đầu Trần Thương...
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 651


Có ý tứ gì?

Thường Lệ Na càng trừng lớn con mắt, ngọn lửa bát quái cháy hừng hực!

Người đàn ông cũng lắc đầu, bất đắc dĩ thở dài:

- Cô bé ngốc, Anh... Anh cũng không biết làm sao nữa!

Trần Thương không hiểu người đàn ông sao có thể nói ra hai chữ “cô bé" này.

Dù sao đối mặt với phụ nữ lớn hơn mình nhiều tuổi thì hai chữ "cô bé” này đúng là quá nặng nề.

Trang điểm trên mặt người phụ nữ đã nước mắt cuốn trôi, xem ra là thật xúc động.

“Trần Thương đột nhiên cảm thấy, đứng trước tình yêu tất cả mọi thứ đều không phải là vấn đề, tối thiểu nhất hai người là yêu nhau thực lòng.

Nghĩ đến vết thương trên mông, Trần Thương thậm chí cảm thấy đây là bằng chứng cho tình yêu của hai người.

Dù sao... Cũng là bạn cùng chung hoạn nạn đi...?

Đang lúc Trần Thương quyết định đánh gãy hai người này tiếp tục thể hiện tình cảm.

Người phụ nữ lại nói:

- Nếu không... Chúng mình tìm bọn họ nói chuyện?

Người đàn ông lập tức biến sắc:

- Như vậy... Như vậy được không?

Người phụ nữ thất hồn lạc phách:

- Vậy chúng ta làm sao bây giờ? Cũng không thể rời khỏi đây?

Người đàn ông thở dài, thanh âm có chút nghẹn ngào, nói:

- Anh cũng không biết làm sao nữa, em cũng nghe thấy con trai của em nói đó, cậu ta nói muốn dẫn người chém anh, thấy anh một lần sẽ đánh anh một lăn, đánh chết mới thôi!

- Nếu như em không giải quyết xong chuyện con trai của em, chúng ta... Chúng ta cực kỳ phiền phức, anh mới 30, anh không muốn chết...

Người đàn ông nói xong câu cuối cùng, ủy khuất khóc lên

Mà vừa mới uống một hớp nước, Trần Thương không nhịn được toàn bộ phun trên mặt Thường Lệ Na.

Mà Thường Lệ Na tựa hồ ngoảnh mặt làm ngơ....

rừng hai mắt nhìn chằm chằm hai người này, cô không thể tưởng tượng rung động đến tâm can!

Cái quỷ gì?

Ngay cả Trần Thương không quá ưa thích bát quái cũng không nhịn được mong đợi kịch bản tiếp tục.

Lúc này, người phụ nữ dìu người đàn ông đứng

- Đi thôi, bảo bối, về nhà đi.

Người đàn ông sững sờ:

- Về nhà ai?

Người phụ nữ cũng do dự một chút:

- Hay là, về nhà anh?

Cơ thế người đàn ông khẽ run rẩy, vội vàng lắc đầu, ủy khuất sắp khóc:

- Anh sợ cha anh sẽ đánh chết anh.

Hai người như thế vừa đi vừa nói, rời khỏi phòng cấp cứu.

Nhìn bóng lưng hai người dần biến mất.

Trần Thương đột nhiên cảm thấy người đàn ông này thật rất khó..

Đây quả thật là tình yêu hai bên gia đình đều không tán thành.

Trong lúc nhất thời nghẹn lời, không biết nên đánh giá như thế nào.

Trách không được hai người bị chém một dao cũng không báo cảnh sát.

Không quản là cha người đàn ông chém đến, hay là con trai người phụ nữ chém đến, một dao kia cũng chỉ có thể bất đắc dĩ chấp nhận.

Thật khó!

Trần Thương không tự chủ đặt mình vào hoàn cảnh người đàn vừa đi lúc nãy, nhịn không được cảm khái một tiếng.

Nghĩ tới đây, Trần Thương thở dài, tình yêu thật đáng sợ.

Càng là tình yêu oanh liệt rung động đến tâm can thì càng nguy hiểm.

Nghĩ tới nghĩ lui, Trần Thương đột nhiên cảm thấy làm người độc thân cũng không có gì không tốt

Tối thiểu nhất không có nguy hiểm tính mạng.

Thường Lệ Na cũng không để ý tới lau mặt, gấp gáp chạy tới trạm y tá, vội vàng chia sẻ cố sự vừa rồi với Tiểu Lâm.

Dù sao, khi trực ca đêm, so với tin tức bát quái thì những chuyện khác không là gì cả?

Trần Thương lắc đầu, về lại phòng trực ban, chuẩn bị nghỉ ngơi một lúc.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 652


Xưa nay cấp cứu trong đêm sẽ không khiến người ta cảm thấy an bình.

Khó nhất ở đây chính là suy nghĩ lung tung.

Cũng như Trần Thương lúc này, vừa mới năm xuống không đến 10 phút, khi tiếng ngáy mới vừa bắt đầu xuất hiện, đột nhiên tiếng gõ cửa dồn dập vang lên mãnh liệt!

Trần Thương mở to mắt xoay người xuống giường, chạy nhanh khẩn cấp mở cửa dùng không đến 5 giây.

Sau khi cửa mở, Tiểu Lâm đã đứng ngoài cửa.

Sắc mặt Tiểu Lâm bối rối, gấp gáp nói:

- Bác sĩ Trần, không tốt, trên cầu đường ống có một người đàn ông lái motor đụng phải cạnh đường. Cách chúng ta gần nhất nên bệnh viện đang chuẩn bị phái xe cấp cứu 120 tới đó, cần một bác sĩ đi cùng xe!

Trần Thương biến sắc, hướng ra bên ngoài vừa đi vừa nói:

- Tranh thủ gọi điện thoại cho Vương Dũng, nói anh ta tranh thủ tới đây, tôi đi theo xe cấp cứu nhìn một chút.

Tiểu Lâm vội vàng gật đầu:

- Được rồi!

Trần Thương gấp gáp chạy lên xe cấp cứu, tài xế Lưu đã chuẩn bị hoàn tất, tùy thời tùy chỗ chuẩn bị xuất phát

Khi Trần Thương vừa ngõi xuống thì xe lập tức chạy đi.

Khoảng cách từ cầu đường ống tới Tỉnh Nhị Viện là găn nhất, chỉ không đến 2 km thế nhưng điểm chết người nhất không phải khoảng cách này.

Mà là căn bản xe vào không được!

Cầu đường ống kỳ thật chính là đoạn đường ống nối giữa hai đầu sông, thuận tiên xây dựng trên đó một cây cầu nhỏ, bình thường mọi người hay đi tắn bộ ở trên cầu.

Nhiều nhất có thể đi xe điện, xe đạp, căn bản ô tô không đi được.

Xe chỉ có thể dừng ở hai bên đường, còn bác sĩ phải tự mình chạy lên, từ đường cái đến trên cầu còn một đoạn bậc thang rất dài, đây không thể nghỉ ngờ là một trở ngại cực lớn đối với việc cấp cứu!

Bỏ ra không đến hai phút, xe lập tức đã dừng ở địa điểm, Trần Thương mở cửa ôm hộp cấp cứu nhảy xuống xe, mà tài xế Lưu thì lấy giường đẩy trên xe 120 xuống.

Đang muốn đi lên, thế nhưng phát hiện tất cả đều là bậc thang, căn bản không đẩy xe được, vội vàng ôm cáng cứu thương vào trong ngực đi theo lên.

Lúc này trời vừa rạng sáng!

Trên đường một người đi đường cũng không có.

Trần Thương cùng tài xế Lưu chạy lên trên cầu đường ống thì nhìn thấy hai người con trai đứng ở một bên, cầm điện thoại trong tay đang gọi.

Mà một cái xe gắn máy ngã ở một bên, một người đàn ông nằm trên mặt đất, sống chết không rõ!

Thế nhưng khi nhìn thấy rào chẵn bị phá hư, trong lòng Trần Thương trầm xuống!

Đụng thành dạng này!

Người... Cũng rất nguy hiểm.

Trần Thương không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng cùng tài xế Lưu chạy đến.

Hai người trẻ tuổi thấy Trần Thương mặc áo blouse trắng gấp gáp chạy tới, lập tức hai mắt sáng lên:

- Bác sĩ! Ở chỗ này!

Lúc này, cơ thể người bị thương nằm ở trên lan can, nửa người ở trên cầu, không để ý một chút sợ là sẽ rơi xuống!

Đèn đường ở đây cũng không phải rất sáng, chỉ có thể loáng thoáng trông thấy đại khái!

Trên đường cái không thấy máu.

Hắn không có ngoại thương.

Nhưng nhìn xem bộ dáng người đàn ông này, lo lắng nhất khả năng là gãy xương cổ. Nếu như vậy thật thì lần cấp cứu này sẽ cực kỳ phiền phức.

Tư thế treo nửa người này không có biện pháp nào tiến hành cấp cứu, nhất định phải đưa ngươi đàn ông xuống

Trần Thương vỗ nhẹ bả vai người đàn ông:

- Đồng chí! Tỉnh!

- Đồng chí có thể nghe thấy không?
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 653


....

Trần Thương ghé vào lỗ tai anh ta gọi mấy lần, không có thấy bất kỳ phản ứng nào.

Anh đành gọi mọi người:

- Chúng ta khiêng anh ta xuống, ông Lưu hãy ôm bên hông, tôi đỡ đầu, còn... hai cậu, hai người các cậu hỗ trợ phụ một tay, nhấc chân ông ấy xuống.

Hai người cũng không lớn, chỉ khoảng mười tám mười chín tuổi hoặc cao lắm là hai mươi. Nhưng hai người hơn nửa đêm không ngủ sao lại lên cầu tản bộ?

Trần Thương không để ý nghĩ những chuyện khác, hiện tại cứu người là quan trọng nhất.

Vận chuyển người bệnh phải cực kỳ cẩn thận.

Loại tai nạn xe cộ này rất dễ gây gãy xương, đặc biệt là xương cổ.

Một khi cách vận chuyển không thích hợp, rất dễ làm vết thương trở nên nghiêm trọng hơn, thậm chí nặng thêm.

Vi lẽ đó, đối mặt tình huống của người bệnh, nhất định không được tùy tiện di chuyển, nếu không rất dễ từ chuyện tốt thành chuyện xấu.

Mà cách làm của hai người trẻ tuổi, lại rất đúng!

Sau khi vận chuyển người bệnh đến cáng cứu thương, Trần Thương mở hộp cấp cứu ra, vội vàng đo huyết áp, sau đó kiên nhẫn quan sát hô hấp, mạch đập.

Lúc này, hai người trẻ tuổi thấy đèn đường rất tối, dứt khoát mở ra đèn flash điện thoại chiếu sáng người bệnh.

Không bao lâu sau, đã đo huyết áp xong, nhìn thấy giá trị trên máy, Trần Thương biến sắc!

- 60/30 mmHg!

Huyết áp này, chết tiệt là là bị sốc dẫn đến hạ huyết áp?

Bị sốc dẫn đến hạ huyết áp... Ngoại thương Có chảy máu không?

Thế nhưng nửa ngày vẫn không có tìm được chỗ chảy máu!

Vì sao lại như vậy?

Bỗng nhiên Trần Thương thấy chỗ được đèn flash chiếu sáng có chút kỳ quái.

Trần Thương vội vàng nói:

- ho tôi mượn đèn flash một chút!

Một thanh niên đứng bên cạnh rất phối hợp, đưa điện thoại tới.

Trần Thương vội vàng cúi thấp xuống xem!

Dãn phình tĩnh mạch ở cổ?

Lập tức, một ca bệnh nguy cấp xuất hiện trong đầu Trần Thương, nhất định phải nghiệm chứng!

Trần Thương đưa điện thoại cho đối phương, vội vã lấy ra ống nghe.

Hai tay có chút khẩn trương.

Dù sao, loại bệnh này Trần Thương mới chỉ nghe nói nhưng cho tới nay chưa từng gặp qua, nếu thật là như thế thì khả năng phải lập tức tổ chức cứu viện.

Không thể trì hoãn!

Nghĩ tới đây, Trần Thương cầm ống nghe đặt ở vị trí trái tim trước ngực người bị thương...

Lập tức, từng tiếng tim đập yếu ớt lúc có lúc không truyền đến, tốc độ rất nhanh, tựa như là tiếng trống ngoài mười dặm, liên tục không dứt.

Sắc mặt Trần Thương ngưng trọng!

Hắn là... Ba nhận thức chèn ép màng tim!

Đây là một loại trọng chứng bệnh tim nguy cấp: Chèn ép trái tim cấp tính, xuất hiện bộ ba nhận thức triệu chứng Beck điển hình.

Biểu hiện chủ yếu là huyết áp cao dẫn đến áp lực gây lên tính mạch tăng nhanh, dãn phình tĩnh mạch ở cổ, đây là đặc thù thứ nhất trong đó.

Huyết áp chợt hạ xuống dẫn đến huyết áp trong tìm cũng hạ xuống, áp lực lên tĩnh mạch nhỏ lại, bị sốc, mạch đập hỗn loạn là triệu chứng thứ hai.

Tìm đập yếu ớt lúc có lúc không, tốc độ lại rất nhanh, đây là triệu chứng thứ ba.

Ba triệu chứng tựa hồ đã bảy chân tướng ra trước mặt Trần Thương!

Lúc này, Trần Thương sở lên cơ thể người bị thương, cảm giác nhiệt độ cơ thể đang không ngừng hạ xuống.

Trần Thương đã xác định, người bệnh nhất định là bị ngoại thương dẫn đến màng tim lấp đầy cấp tính, trạng thái trước mắt là bị sốc, tình huống khẩn cấp, lúc nào cũng có thể nguy hiểm đến sinh mệnh.

Màng tìm lấp đầy là cái gì?

Trái tim là nơi duy trì tuần hoàn máu đưa đến các cơ quan trong thân thể, nó đảm bảo cung cấp đủ máu đến mỗi cơ quan trong cơ thể.

Mà màng tim giống như là áo giáp của trái tim, bao bọc ở bên ngoài trái tim.

Mà ở giữa trái tim cùng màng tim có một cái khoang trống, gọi là khoang màng tim.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 654


Bình thường bên trong khoang màng tim có chút ít chất lỏng màu vàng nhạt, bôi trơn mặt ngoài trái tim, cái này giống như động cơ có đầu bôi trơn. Dù sao trái tim cũng giống như một cái píttông, không ngừng hoạt động lên xuống, bên ngoài có một buồng tim chứa chất lỏng màu vàng nhạt làm giám bớt ma sát giữa trái tim và màng tim.

Mà khi bị ngoại thương, trái tìm rạn nứt hoặc mạch máu trong màng tim bị tốn thương sẽ tạo thành máu bị tồn đọng trong màn tim. Được gọi là máu màng tim hoặc màng tim lấp đầy, là nguyên nhân dẫn Tới trái tìm tử vong nhanh nhất.

Bởi vì lực đàn hồi của buồng tim có hạn, màng im cấp tính tích máu đạt đến 150 ml có thể hạn chế nhịp đập của tim, gây nên suy kiệt tuần hoàn cấp tính, dẫn đến nhịp tìm đột nhiên ngừng.

Suy nghĩ một chút, máu tích trữ quá nhiều trong buồng tim, áp suất quá lớn làm cho trái tim không thể đập được, vì để không ngừng cung cấp máu cho các cơ quan trong cơ thể, trái tìm chỉ có thể liều mạng co vào dãn ra... Dẫn đến tim đập nhanh hơn, thế nhưng lượng máu bơm ra càng ngày càng ít, bởi vì áp lực bên ngoài trái tim mang tới lực cản càng lúc càng lớn!

Nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ dẫn đến nhịp tim ngừng đập, dẫn đến tuần hoàn suy kiệt cấp tính, thậm chí là... Lập tức tử vong!

Hiện tại tình huống người bệnh cực kỳ nguy hiểm, lúc nào cũng có thể đứng trước tử vong.

Truyện đề cử: Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Mà bây giờ, hi vọng sống duy nhất của người bệnh chính là giải trừ áp lực lên trái tim

Hiện tại, Trần Thương cực kỳ lo lắng!

Anh không biết người bệnh còn có thể kiên trì bao lâu, có thể chống cự đến khi đến được bệnh viện.

Dù sao châm cứu màng tim....

Trần Thương đột nhiên nhớ tới, trên người mình có một kỹ năng bao màng tim.

[kỹ năng bao màng tim: Mở ra về sau, có thể lựa chọn thu hoạch được một kỹ năng màng tim. ]

Trần Thương cần răng một cái, vội vàng lựa chọn [Thuật châm cứu màng tim]

Học được kỹ năng này, Trần Thương cảm thấy cũng không phải quá thua thiệt

Dù sao kỹ năng bao màng tim, có đủ kiểu phẫu thuật màng tim, bao gồm thuật rạch màng tim, thuật chữa trị màng tim.

Đây đều là phẫu thuật cấp ba.

Nếu mà so sánh, châm cứu màng tim vẻn vẹn chỉ là một thao tác châm cứu cấp hai.

Mặc dù so với châm cứu lồng ngực, ổ bụng.... Châm cứu màng bao tim phức tạp hơn một chút, nhưng cuối cùng cũng chỉ là kỹ năng châm cứu.

Tình huống khẩn cấp, Trần Thương trực tiếp lựa chọn học tập!

[ Đinh! Chúc mừng ngài học được thuật châm cứu màng tim, có muốn bắt đầu huấn luyện không? ]

Giờ khắc này, Trần Thương nơi nào có thể do dự, trực tiếp lựa chọn học tập!

Châm cứu màng tim so với châm cứu ngực mà nói, nếu như không cẩn thận châm vào tâm thất thì mới chính là phiền toái mang tính nguy hiểm lớn nhất!

Dù sao màng tim không dày như trong tưởng tượng!

Trái tim cũng không bền chắc như trong tưởng tượng.

Có lẽ... Sau khi châm vào chẳng những không giảm bớt bệnh tình của người bệnh, ngược lại triệu chứng liên hồi, thậm chí sẽ dẫn đến tử vong.

Trước mặt Trần Thương biến đổi, nháy mắt xuất hiện bên trong phòng phẫu thuật quen thuộc.

Tiến vào không gian huấn luyện, anh bắt đầu không ngừng học mô phỏng, học nằm giữ áp dụng phương pháp châm cứu màng tim, châm cứu màng tim đòi hỏi...

Không ngừng huấn luyện, siêu âm định vị châm cứu... Phụ trợ châm cứu... Giám sát tâm điện châm cứu...

Thắng đến cuối cùng, Trần Thương bắt đầu tiến hành mù châm cứu (Châm cứu không cần dùng mắt).

Dưới tình huống rõ ràng không có thiết bị phụ trợ, anh dùng kim châm cứu tiến hành châm cứu màng tim.

Đây là một bước mấu chốt nhất!

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Trần Thương cũng không ngừng thuần thục hơn.

Thế nhưng chung quy không có làm đến trăm phần trăm.

Điều này làm cho Trần Thương trong lòng cực kỳ không nắm chắc.

Huấn luyện châm cứu rất đầy đủ
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 655


Thậm chí bao gồm đòi hỏi châm cứu khẩn cấp đổi với màng tim.

Cũng giống như màng tim tích dịch cũng không cần phải lập tức tiến hành phẫu thuật, mà là cần có một tiêu chuẩn chính xác, có ca cần châm cứu khẩn cấp, mà có ca căn châm cứu trong vòng 12 đến 48 giờ.

Cũng không phải tất cả buồng tim tích dịch đều cần phải châm cứu càng sớm càng tốt

Trong không gian ảo, Trần Thương không ngừng học tập cùng phố cập kỹ thuật và tri thức châm cứu màng tìm bao tích dịch.

Rất nhanh, thời gian huấn luyện kết thúc.

Đây là lần đâu tiên Trần Thương cảm thấy thời gian đặc huấn ngắn như thế.

Anh rất muốn học kỹ thuật này đến cấp hoàn mỹ, nâng xác suất thành công của “Mù châm” luyện tập đến 100%, có thể tốt hơn chuẩn xác hơn tiến hành cứu chữa người bệnh

Đáng tiếc, thực tế không như là mơ...

Rất nhanh...

Từ trong không gian ảo ra ngoài, một thanh âm nhắc nhở Trần Thương vang lên.

[ Đinh! Thuật châm cứu màng tim: cấp đại sư, đặc hiệu: 1. Tinh chuẩn; 2. An toàn. ]

Hai đặc hiệu này đối với Trần Thương cực kỳ trọng yếu.

Đây cũng là nguyên nhân Trần Thương không ngừng luyện tập hai phương hướng này trong không gian ảo.

Đầu tiên nhất định phải đảm bảo vị trí châm cứu chuẩn xác vào màng tim, tiếp theo phải bảo đảm quá trình châm cứu tuyệt đối an toàn.

....

Vào giờ phút này, bên ngoài mới chỉ trôi qua không đến một giây đồng hồ.

Một giây đồng hồ rất ngắn, thế nhưng đối với người bệnh lúc này giống như là khoảng cách giữa sống và chết.

Trần Thương cấp tốc dùng tr thức học được phán đoán tình huống người bệnh.

Tài xế Lưu thấy Trần Thương do dự, vội vàng nói:

- Bác sĩ Trần, nhanh lên đi! Đưa đến bệnh viện, chúng ta đến bệnh viện rồi nghĩ biện pháp!

Trần Thương lắc đầu:

- Không còn kịp rồi, tình huống người bệnh hiện tại cực kỳ nguy cấp, trong khoang màng tim tích dịch quá nhiều, đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến tuần hoàn máu, nếu như không rút ra bớt thì đoán chừng không đến được bệnh viện!

Cho dù là cấp cứu kịp thời đến, ai biết là một dạng cục diện gì, hiện tại anh ta cần làm nhanh lên phẫu thuật châm cứu màng tim!

Ông Lưu nghe Trần Thương nói vậy, lập tức lắc đầu!

Tiểu Trần quá xúc động.

Châm cứu màng tim là cái gì?

Ông làm tài xế 120 gần hai mươi năm, đối với loại tình huống này đã rất hiểu rõ.

Chính là bởi vì hiểu rõ cho nên mới lo lẳng như: vậy.

Điều kiện hiện trường là cái gì?

Cái gì cũng không có!

Không có CT, không có siêu âm định vị điện tâm đồ, điện tâm đồ cũng không có!

Cậu lấy cái gì làm?

Mù làm sao?!

Đừng tưởng rằng tài xế xe cấp cứu 120 chỉ biết làm tài xế, họ thấy qua sinh tử không ít hơn các bác sĩ, thấy qua cấp cứu cũng không phải ít, vì vậy khi nghe thấy Trần Thương nói như vậy ông lập tức lo lắng bất an.

- Tiểu Trần, thật không thể kiên trì đến bệnh viện à?

Tài xế Lưu có chút không yên lòng.

Trần Thương gật đầu:

- Kiên trì không được, lúc này nhịp tim càng ngày càng yếu ớt, nếu đợi đến được tỉnh Nhị viện thì khả năng người này đã tử vong!

Lúc này, trái tim chịu phụ tải lớn như vậy, không quản dùng biện pháp gì cũng không có cách nào xử lý dịch trong màng tim.

Giải trừ áp suất trái tim là một chút hi vọng sống duy nhất của người bệnh.

Nhưng trước mắt, thiết bị có hạn, không cách nào định vị để tiến hành châm cứu cùng dò xét tình huống kết cấu trái tim, làm sao bây giờ?

Nếu như không có siêu âm định vị, hoàn toàn chỉ có thể băng vào xúc giác cùng kinh nghiệm của bác sĩ, rất có thể châm cứu thất bại, thậm chí bệnh tình nặng thêm. Hơn nữa bởi vì không rõ nguyên nhân chảy máu, không biết tình huống tốn thương bên trong trái tìm thế nào, châm cứu có thể bởi vì trái tìm rạn nứt mà dẫn

đến chảy máu hay không? Hoặc là châm cứu thất bại dẫn đến ống thông bị vô hiệu, thậm chí làm tăng nhanh thời gian người bệnh tử vong?

Nếu như áp dụng phương pháp mở ngực truyền thống để kiểm tra thì không có đủ dụng cụ để căm máu?

Mà vấn đề thiết bị căn bản cũng không có!

Thời gian không còn kịp nữa!

Một đống vấn đề khó giải quyết bày ở trước mặt Trần Thương, mà sinh mệnh người bệnh thì đang hấp hối, không cho anh thời gian cân nhắc, cơ hội đoạt sinh mệnh trong tay Tử thần chớp mắt là qua, chỉ một lần này thôi!

Thuật đặt ống thông châm cứu màng tim khẩn cấp!
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 656


Trần Thương hạ quyết tâm, quyết định nhất định phải cấp cứu nhanh nhất có thể để giành giật từng giây hi vọng sống cho người bệnh.

Nếu như không nhanh chóng châm cứu màng tim, đừng nói có thể có thể cấp cứu người bệnh thành công hay không, căn bản là không đến được bệnh viện.

Chớ nói chỉ là kiểm tra cùng xem xét vấn đề xảy ra chỗ nào.

Mà châm cứu màng tim đặt ống thông có thể nhanh chóng giải quyết màng tim lấp đầy này. Cửa thứ nhất nguy hiểm sinh mệnh cực kỳ quan trọng, cũng là một bước cực kỳ quan trọng để thực hiện các bước cấp cứu tiếp theo.

Trần Thương mở hộp cấp cứu ra, không có kim châm cứu màng tim, thế nhưng có kim châm cứu lồng ngực.

Đều có thể dùng.

Tài xế Lưu một mặt lo lắng bất an, nhìn Trần Thương nói:

- Trần bác sĩ... cậu đây là muốn.

- Mù châm?

Trần Thương gật đầu, lúc này không mù châm làm gì còn có biện pháp khác?

Không có!

Nhất định phải truyền châm qua.

Cắt bỏ quần áo, sau khi sát trùng, Trần Thương bắt đầu thao tác.

Hiện tại, Trần Thương bỗng nhiên hi vọng mắt của mình có thể xuyên thấu, thật là tốt biết bao?

Không vì cái gì khác, chính là khi mình châm cứu, có thể nhiều một phần tỷ lệ thành công!

Thấp thỏm!

Bất an!

Tất cả cảm xúc tràn ngập trong lòng Trần Thương

Chỉ có một cơ hội duy nhất.

Trần Thương hít sâu một hơi, kim châm cứu chậm chạp đâm vào, anh muốn cảm giác được một tia xúc cảm kia, loại cảm giác thất bại khi đâm vào buồng tim.

Trần Thương chậm chạp tiến lên.

Xung quanh tất cả mọi người cũng không dám lên tiếng.

Tài xế Lưu càng không nhúc nhích tí nào, không chút nào dám quấy rầy.

Trong lòng nhỏ giọng thầm thì

Loại mù châm này ông đã từng gặp qua chưa?

Tất nhiên đã gặp qua!

Nhưng tất cả đều thất bại!

Mẹ nó.

Nghĩ tới đây, Ông Lưu một trận hoảng sợ.

Thận trọng nhìn Trần Thương, sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Tiểu Trần này... Lá gan cũng thật lớn!

Hoàn cảnh bức bách để người không thở nổi.

Mà Trần Thương lại cảm thấy sau lưng một trận mồ hôi lạnh!

Tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì nha.

Bỗng nhiên, hai tay Trần Thương cảm thấy từ kim châm cứu truyền đến cảm giác thất bại, anh vội vàng dừng lại.

Hai tay linh xảo giúp phản ứng của anh hết sức nhanh chóng.

Trần Thương nói với ông Lưu:

- Giúp tôi rút ra xem là chất lỏng gì.

Ông Lưu vội vàng gật đầu:

- Rút bao nhiêu?

Trần Thương lắc đầu:

- Ông trước rút mấy ml thử xem, tôi nhìn thử đó là cái gì.

Trần Thương nói xong, lại lắc đầu:

- Tôi tự mình làm.

Ông Lưu có chút xấu hổ cười một tiếng.

Trần Thương cũng không để ý, ông Lưu cũng không phải bác sĩ, hơn nữa người khác rút cũng phải có kỹ xảo, cũng đừng rút quá mạnh, rứt đến trái tim.

Trần Thương chậm chạp rút vẽ, không có lực cản.

Yên tâm... Sau khi rút được 5 ml, Trần Thương trông thấy tất cả đều là huyết dịch.

Lập tức biến sắc.

Chuyện này không phải tin tức tốt gì

Mạch máu rạn nứt? Hay là trái tìm bị tổn hại?

Mọi chuyện đều có thể.

Trần Thương tiếp tục rút.

Anh cảm thụ được ống chích truyền đến lực cản, chậm rãi rút ra.

Ước chừng rút ra khoảng 100 ml, Trần Thương. không còn dám rút nữa.

Rút kim châm cứu ra, căm lấy ống nghe bệnh bắt đầu nghe chẩn đoán bệnh, cảm thấy tiếng tim đập đã khôi phục, mà trái tim nhảy lên cũng đần ổn định lại.

Trần Thương lập tức hưng phấn.

Thành công!

Châm cứu màng tim thành công.

Trần Thương kiểm tra cảm nhận được triệu chứng sinh mệnh người bệnh đang đần khôi phục, trong lòng vui mừng.

Tối thiểu người bệnh đã vượt qua bước đầu tiên!

Nói cách khác, chính là bước thứ nhất khó khăn nhất để cứu người bênh đã thành công!

Màng tim lấp đầy!
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 657


Nhưng đây cũng không có nghĩa là người bệnh thoát khỏi nguy hiểm.

Bởi vì nguyên nhân buồng tim tích dịch còn chưa làm rõ ràng, tiếp xuống nhất định phải tranh thủ thời gian đưa đến bệnh viện, tiến hành bước kế tiếp cấp cứu.

- Ông Lưu, chuẩn bị khiêng lên cáng mang lên trên xe đi bệnh viện!

Ông Lưu nghe lời này, lập tức hiểu rõ tình huống, vội vàng cùng Trần Thương thận trọng nâng cáng cứu thương lên, nhanh chóng đi về phía xe cấp cứu 120 đang đậu trên đường cái

Khi Trần Thương cùng ông Lưu xuống thang lầu luôn thấp thỏm lo lắng xảy ra vấn đề, hai thanh niên trẻ tuổi cũng chủ động tích cực tới hỗ trợ, cùng đi theo hỗ trợ đem người bị thương mang lên xe cấp cứu.

Hai người do dự một phen quyết định không đi bệnh viện.

Hai người bọn họ lên đây chơi từ buổi chiều, hiện tại mới về trường học thì đi qua chỗ này, không ngờ sẽ gặp phải chuyện như vậy.

Cho tới bây giờ cũng coi như đã hết lòng quan tâm giúp đỡ.

Vạn nhất... Vạn nhất bệnh nhân tỉnh lại bắt đền hai người bọn họ, cũng không thể nói rõ được?

Sở dĩ chờ tới bây giờ là bởi vì lo lắng người đàn ông này xảy ra vấn đề.

Hai người đều là tuổi trẻ thanh niên, vừa mới lên đại học, chưa hết ngây thơ, kinh nghiệm sống chưa nhiều, khi gặp phải loại chuyện như vậy, đầu nóng lên nên muốn giúp đỡ một tay.

Khi thấy người đàn ông được đưa lên xe cấp cứu, lập tức sinh lòng thoái ý.

Dù sao khoa bọn họ cũng không có tiền ứng ra mua thuốc men cho người bệnh, nếu chọc phải kiện cáo gì càng là nói không rõ.

Hai người đứng dậy rời đi, phương thức liên lạc. cũng không để lại.

Trần Thương không thèm để ý chuyện này, hiện tại quan trọng nhất chính là đưa người đến bệnh viện tích cực tiến hành cấp cứu, tìm ra nguyên nhân màng tim lấp đầy, tiếp đó triển khai cứu chữa.

Lúc này, còi xe cảnh sát 110 vang lên.

Trần Thương lúc này hiểu rõ hai thanh niên kia cũng gọi điện báo cảnh sát 110.

Bởi vì tình huống người bệnh tương đối nguy hiểm, vạn nhất trong cơ thể có lượng lớn máu chảy, nhất định phải đến bệnh viện tiến hành kịp thời cứu chữa.

Hiện tại Trần Thương lo lảng nhất là trái tim bị ảnh hưởng, có lượng lớn huyết dịch chảy vào lồng ngực....

Nếu như vậy, trị liệu bước sau sẽ càng ngày càng phiền phức.

Bởi vậy, từng giây từng phút đều căn tranh thủ!

Nghĩ tới đây, Trần Thương vội vàng cùng cảnh sát thương lượng một phen, sau đó gọi ông Lưu lái xe nhanh chóng tiến về bệnh viện.

Mà trong đó một cảnh sát cũng theo xe Trần Thương đến bệnh viện. Truyện Hài Hước

Trần Thương ngồi trên xe, con mắt nhìn chằm chằm trị số theo dõi bên trên máy điện tim, tình huống của người bệnh coi như ổn định.

Huyết áp dần khôi phục, nhịp tim mặc dù còn hơi nhanh, nhưng cũng tốt hơn nhiều.

Trần Thương láy nước muối sinh lí truyền cho người đàn ông.

Mặc dù rút ra không quá nhiều máu, nhưng hiện tại không có cách nào biết được trong cơ thể người bệnh có chảy máu nhiều hay không.

Nếu như người bệnh bị sốc bởi vì mất máu quá nhiều, nhất định phải dùng nước muối cùng huyết dịch ổn định để tránh bị sốc, tích cực trù bị mở ngực phẫu thuật kiểm tra!

Lúc này, Trần Thương cầm điện thoại lên, bắt đầu liên hệ bệnh viện tổ chức đoàn đội cấp cứu!

Triệu tập nội khoa tim, ngoại khoa tim, bác sĩ trực ban khoa chỉnh hình, báo cáo lại tình huống của người bệnh.

Hiện tại tình huống người bệnh hoàn toàn không biết gì cả, nhưng nhất định phải chuẩn bị sẵn sàng công tác cấp cứu, một khi phát hiện tình huống đặc biệt, có thể thong dong đối mặt!

Trần Thương lấy ra điện thoại của người đàn ông, thử hai ngón tay thì thành công mở ra điện thoại.

Hiện tại người bệnh bị sốc ở vào trạng thái hôn mê, cần liên hệ người nhà, báo lại tình huống, tiếp đó dựa theo quá trình tiến hành cấp cứu.

Với tư cách một bác sĩ cấp cứu, không chỉ cần có năng lực phẫu thuật.

Kết nối ghi chép thông tin, Trần Thương trông thấy trong danh bạ có bà xã, vội vàng gọi đi.

Lần thứ nhất, điện thoại không có người nhận!

Trần Thương bắt đầu gọi lần thứ hai, vẫn không có người nhận.

Đang lúc Trăn Thương chuẩn bị liên hệ những người khác thì bỗng nhiên điện thoại vang lên.

- Anh còn biết trở về hả?!
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 658


Phía đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ nghiêm nghị hỏi!

Trần Thương lập tức sững sờ, sắp xếp ngôn ngữ, bắt đầu nói ra:

- Xin chào, tôi là bác sĩ khoa cấp cứu của Tỉnh Nhị Viện, chồng cô bị tai nạn giao thông tại trên cầu đường ống, hiện tại đã được chúng tôi đưa đến khoa cấp cứu bệnh viện tỉnh Đông Dương.

- Hiện tại anh ta đang bị sốc, chúng tôi nhất định phải báo cho người nhà, mau chóng ký tên, chuẩn bị phẫu thuật... Xin cô hiện tại mau chóng đến bệnh viện.

Sau khi Trần Thương nói xong, đối phương rõ rằng ngây người một lúc, nửa ngày không thấy lên tiếng.

Ai có thể lường trước được.

Nửa đêm tỉnh lại, bỗng nhiên nhận được một tin tức như vậy, không ngơ ngác mới là lạ.

Vốn dĩ Trần Thương cho rằng người phụ nữ sẽ đột nhiên bị dọa khóc!

Thế nhưng không ngờ, người phụ nữ rất tỉnh táo, sau khi hơi trầm mặc một phen, rõ ràng lấy lại bình tĩnh, nhanh chóng nói:

- Bác sĩ! Tôi lập tức đi qua, anh chờ một chút, biện pháp anh cấp cứu tôi đều đồng ý, tôi đều ký tên... Còn có bây giờ tôi lập tức đi đến, xin anh không được trì hoãn thời gian phẫu thuật, anh nhất định phải mau cứu chồng tôi!

Nói tới đây, người phụ nữ giống như lo lắng cái vội vàng nói bổ sung:

- Tiền không là vấn đề, báo sĩ, tôi lập tức mang tiền tới, trong nhà của tôi tiền mặt chỉ có 2 vạn, nhưng Alipay trả sau của tôi có hơn một vạn, trả trước có mười vạn... Anh nhất định không được trì hoãn thời gian.

Nói đến đây, giọng nói của người phụ nữ cũng nghẹn ngào.

Cúp điện thoại, Trần Thương kỳ thật cũng có chút thấp thỏm.

Máy móc kiểm tra một chút, Trần Thương cũng không dám đảm bảo hiện tại là tình huống gì.

Tiếng tim đập đẩy máu, vạn nhất máu tồn đọng ở vành tim bị đông lại sẽ thật phiền toái.

Nghe thanh âm của máy theo dõi vang lên, trong lỗ mũi tràn đầy mùi rượu.

Trần Thương mặc dù không biết người đàn ông đến tột cùng là bởi vì cái gì, cụ thể chỉ tiết xảy ra tai nạn thế nào, nhưng uống rượu khẳng định là một nguyên nhân chủ yếu.

Trần Thương thở dài...

Không có thời gian đi xoắn xuýt những cái này.

Không tới mấy phút, xe cấp cứu 120 đã về tới khoa cấp cứu Tỉnh Nhị Viện, Vương Dũng đã đứng chờ sẵn ở cửa ra vào.

Mà bên trong đại sảnh cấp cứu, bốn năm bác sĩ cũng ngồi chờ, chờ đợi ca phẫu thuật này bắt đầu.

Trần Thương ở trên xe cấp cứu đã xin hội chẩn phẫu thuật gấp.

Khi xe đẩy đưa người đàn ông xuống xe 120, tất cả nhân viên y tế cấp cứu đứng ở đại sảnh bắt đầu khởi động, nháy mắt đều đâu vào đấy làm việc!

Lấy máu!

Kiểm tra!

Xét nghiệm!

Liên hệ kho máu!

Phòng CT đã chuẩn bị tốt để kiểm tra, y tá trực tiếp đẩy vào.

Mà bên siêu âm cũng chuyển tới phòng cấp chuẩn bị tùy thời làm kiểm tra đo lường.

Khoa chỉnh hình tới lại là tiểu bác sĩ Trương Tuyết.

Bác sĩ ngoại khoa tim tới nói:

- Bác sĩ Trần, chúng tôi đã liên hệ chủ nhiệm, rất nhanh sẽ tới.

Một ca phẫu thuật này nhất định phải lấy ngoại khoa tim làm chủ đạo trị liệu.

Khoa ngoại lồng ngực phụ trợ.

Khoa chỉnh hình hỗ trợ.

Bác sĩ ngoại khoa tim vì để phòng vạn nhất và lý do an toàn, cho nên đã liên hệ Đào Mật.

Bỗng nhiên Trần Thương quay người nhìn thấy Lý Bảo Sơn đang chạy đến, trên người vẫn mặc áo ngủ, chân đi giày da.

À, áo ngủ màu hồng.

Nhìn ra được, căn bản Lý Bảo Sơn chưa kịp thay quần áo, xuống giường xong ra cửa, đi giày da vào vội chạy đến.

Hiện tại, Trần Thương biết rõ bệnh viện vì sao phải chuẩn bị ký túc xá cho chủ nhiệm ở, tuyệt đối không phải chỉ là quyền cao chức trọng, mà là vì thời điểm tăng ca cấp cứu, gọi một cái sẽ có mặt ngay.

Trong lúc nhất thời, Trần Thương càng thêm kính nể chủ nhiệm Lý.

Hai ba mươi năm qua không dinh một giọt rượu nào, vì đảm bảo đầu óc luôn thanh tỉnh đầu óc, có thể chuẩn bị phẫu thuật tốt nhất.

Đây là một lão chủ nhiệm cấp cứu kiên trì.

Lý Bảo Sơn mặc áo blouse trắng vào, trực tiếp đi tới.

Lúc này, người bệnh đang làm kiểm tra, còn chưa trở về.

Mà phòng phẫu thuật đã chuẩn bị kỹ càng, máu cũng đã chuẩn bị đầy đủ, sẵn sàng cho phẫu thuật bắt đầu.

Giờ khắc này, tất cả nhân viên y tế đều chuẩn bị vận sức chờ phát động tốt nhất để ứng phó cuộc chiến đấu này.

Tất cả mọi người lo lắng bất an, tim cũng nương theo tin tức người bệnh!
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 659


Mà lúc đây, Đào Mật đi tới, so sánh với Lý Bảo Sơn, Đào Mật trực tiếp ăn mặc một cái áo ngủ màu trắng, quần cộc lớn, đi dép lê, mỗi bước đi còn có thể nghe thấy thanh âm “Ba kít... Ba kít."

Nhưng loại hiện tượng này giống như đối với mọi người nhìn nhiều cũng thành quen, dù sao những chủ nhiệm này lo lắng người bệnh xảy ra chuyện, làm gì có thời gian đi thay quần áo!

Trần Thương thấy mấy vị chủ nhiệm đến, vội vàng đi tới:

- Chủ nhiệm, ngài đã tới.

Lý Bảo Sơn nhẹ gật đầu, sắc mặt ngưng trọng nói:

- Hiện tại thế nào?

Trần Thương nuốt ngụm nước miếng:

- Coi như ổn định, hiện tại đang đi làm kiểm tra, chắc cũng nhanh trở về.

Lý Bảo Sơn ồ một tiếng.

Lúc này, chủ nhiệm Đào Mật của ngoại khoa tim và chủ nhiệm Từ Thiên Phúc của nội khoa tim đi cùng đi tới tới.

Đào Mật nhíu mày, hỏi:

- Tiểu Trần? Tình huống của người bệnh như thế nào?

Trần Thương giải thích nói:

- Người bệnh trước mắt chưa có kết quả kiểm tra, tôi đoán chừng có thể là ngoại thương màng tim gây nên màng tim lấp đầy!

Vừa nghe đến Màng tim lấp đầy, lập tức mấy chủ nhiệm biến sắc!

Màng tim lấp đầy, đây chính là nguy hiểm đến tính mạng!

Kiểm tra cũng không thể tùy tiện làm, tối thiếu phải có người nhìn đứng quan sát!

Nghĩ tới đây, Lý Bảo Sơn vội vàng hỏi:

- Làm kiểm tra gì?

Lúc này, mang theo người bệnh đi làm kiểm tra Thường Lệ Na đẩy xe cùng bác sĩ trực ban khoa X- Quang đi tới.

Bác sĩ khoa X Quang cầm kết quả trong tay, đưa phim chụp X Quang ra:

- Chủ nhiệm, mọi người xem, đây là X Quang ngực, đây là hạch từ.

Đào Mật nghe được câu này, lập tức biến sắc:

- Vì sao lại làm hạch từ?

Một câu nói kia làm cho mọi người choáng váng! Bác sĩ khoa X Quang sửng sốt:

- Vì để kiểm tra tình huống khoang màng tim tích máu nhiều hay ít...

Vấn đề này làm cho bá sĩ khoa X Quang có chút mơ hồ, chẳng lẽ... Mình làm sai?

Nhưng khi nhìn lấy ba vị chủ nhiệm đều là một mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm mình, bác sĩ khoa X Quang bỗng nhiên rụt đầu, mình thật sai à?

Lý Bảo Sơn vội vàng hỏi:

- Tình huống người bệnh bây giờ ổn định chưa?

Thường Lệ Na đưa người bệnh đi làm kiểm tra, gật đầu:

- Ổn định! Huyết áp 90/70, nhịp tim 70 lần mỗi phút... Tạm thời người bệnh sẽ không có nguy hiểm đến tính mạng.

Vừa nghe như vậy, xung quanh mấy vị chủ nhiệm mới thở phào nhẹ nhõm!

Từ Thiên Phúc chậm rãi nói:

- Không phải không cho cậu làm hạch từ, mà là đến khi bệnh tình của người bệnh ổn định mới có thể làm, bằng không màng tim lấp đầy rất dễ gây chết người!

Hoàn toàn chính xác!

Từ Thiên Phúc không phải nói đùa.

Hàng năm, người bệnh chết trong phòng CT, phòng bệnh tim, phòng hạch từ cũng không ít.

Vì vậy, hiện tại trong nước rất nhiều bệnh viện đều đối với người bệnh có khả năng bị nhồi máu cơ tim, suy tim thì sẽ không đề nghị làm hạch từ cùng CT, đợi sau khi ổn định mới làm.

Bác sĩ khoa X Quang xấu hổ cười một tiếng:

- Chủ nhiệm, khi người bệnh được đưa tới thì đã ổn định.

Ba người sững sờ!

Máu trong màng tim dẫn tới màng tim lấp đầy.... Không trị liệu sao có thể ổn định?
 
Back
Top Dưới