Đô Thị Bác Sĩ Thần Thông

Bác Sĩ Thần Thông
Chương 620


Bản thân Trần Thương thấy kỹ thuật châm cứu lồng ngực của mình cũng đã là cao cấp, còn nằm giữ một cái đặc hiệu an toàn.

Vì lẽ đó, nhận được một cái kỹ năng như vậy, nói thật Trần Thương vẫn còn có chút cảm giác gân gà.

Bất quá có chút ít còn hơn không, coi như là thăng cấp cho mình đi.

[ Đinh! Kiểm tra đo lường thấy ngài đã có kỹ thuật châm cứu lồng ngực cao cấp, tự động tăng lên cấp đại sư, cũng giữ lại đặc hiệu. ]

[ Thuật châm cứu lồng ngực: Cấp đại sư; đặc hiệu: 1, Định vị tỉnh chuẩn; 2, Định vị siêu âm; 3, An toàn; ]

Trần Thương nhận được âm thanh nhắc nhở của hệ thống, lập tức trợn tròn mắt, hệ thống tuyệt đối là cha của mình!

Thật giống như người cha tốt!

Lại còn có thể có thao tác như vậy sao?

Nghĩ tới đây, Trần Thương nhịn không được bắt đầu vui vẻ.

Mặc dù là cấp đại sư, nhưng đã có ba đặc hiệu, bảo lưu lại đặc hiệu của mình: An toàn, còn tăng thêm hai đặc hiệu mới: Định vị tinh chuẩn cùng định vị siêu âm.

Bất luận kỹ năng gì, cấp đại sư là một đẳng cấp thể hiện chỗ thua kém lớn nhất.

Bởi vì khoảng cách giữa đại sư đến cấp hoàn mỹ quá xa, đến mức anh không ngừng tăng lên thực lực của mình, để anh phẫu thuật có một loại đặc tính nào đó, sau khi có tất cả đặc hiệu, kỹ năng của anh sẽ hướng tới hoàn mỹ.

Lúc này, kỹ năng châm cứu lồng ngực của Trần Thương là kết quả có được sau khi tập hợp thực lực của bản thân Trần Thương cùng, Tỉnh Nhiên

Cấp đại sư kỳ thật nói trắng ra là anh đã đầy đủ hiểu rõ đối với ca phẫu thuật này, sinh ra hai loại đặc hiệu.

Thu hoạch rất tốt!

Xem ra sau này phải đốc xúc tỉnh lông dê tiến độ học tập, tranh thủ cố gắng tăng lên năng lực của mình.

Hôm nay lục tục ngo ngoe còn có hai ca khâu cơ, lúc đầu Trần Thương đã không muốn đi, thế nhưng Đàm Trung Lâm cùng An Ngạn Quân nhất định phải lôi kéo Trần Thương đi, Tân Duyệt ở một bên đang nhìn với vẻ mặt ngây ngốc.

Tò mò, Tân Duyệt cũng đi theo.

Thế nhưng...

Viễn cảnh phẫu thuật lại nằm ngoài dự liệu của cô.

Ca phẫu thuật thứ nhất chủ nhiệm An làm mổ. chính, Đàm Trung Lâm phụ trợ, Trần Thương phát hiện tựa hồ hôm nay sau khi chủ nhiệm An đột phá, trực tiếp khai khiếu, thực lực đột nhiên tăng mạnh, rất có phong thái chân truyền của Trần Thương, đã có thể sử dụng phương pháp khâu Chen thành thạo.

Trần Thương nhịn không được nhẹ gật đầu, từ đáy lòng cảm khái:

- Không sai, chủ nhiệm An coi như không tệ, kỹ năng khâu này tôi cảm thấy đã đạt tiêu chuẩn.

Sau khi An Ngạn Quân nghe xong Trần Thương đánh giá, lập tức vui vẻ, vẻ mặt đều mang ý cười, ngay cả trong ánh mắt nhìn Đàm Trung Lâm cũng viết đây cảm giác ưu việt cùng đác ý!

Mà Đàm Trung Lâm lại tức giận hỉ mũi trừng mắt, nhất định phải đích thân ra tay mới được.

Mãi mới chờ đến lúc thực hiện ca phẫu thuật thứ hai, ông không nói hai lời, bắt đầu khởi công!

Không thể không nói, gừng càng già càng cay, kỹ năng khâu cơ của chủ nhiệm Đàm lại so ra đã có đột phá rất lớn, sử dụng phương pháp khâu Chen cũng rất ra dáng, Trần Thương tiếp tục gật đầu.

Ba người mỉm cười.

Niềm vui của người đàn ông chỉ đơn giản như vậy!

Một cái cơ gân đã có thể chơi vui vẻ như vậy.

Tăn Duyệt nhìn ba người, đột nhiên cảm giác được mình ngây thơ vô cùng!

Cứ như mấy đứa trẻ ở nhà trẻ đang so xem đồ. chơi của ai tốt hơn, ai viết chữ đẹp hơn, bài tập ai viết tỉnh tế hơn.

Khịt mũi coi thường!

Nhưng mà... Nghĩ lại, làm sao Trần Thương lại lợi hại như vậy chứ!

Vậy mà khiến hai vị chủ nhiệm cạnh tranh chấp sủng.

Vất vả lâm, Trần Thương mới thoát khỏi sự nhờ vả xin trợ giúp của hai vị chủ nhiệm, lập tức bỏ chạy, chưa năm giờ đã đến được Đông Đại Nhất viện.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 621


Khi bước vào ngoại khoa của bệnh viện, anh mới phát hiện ra mọi người bên trong đều đang bận bịu với công việc.

Chủ nhiệm Mạnh - người hướng dẫn anh không có mặt ở văn phòng, thế nhưng... bác sĩ Cát Hoài- Vị tiền bối lần trước so kỹ thuật khâu cùng anh lại ở nơi này!

Trần Thương vội vàng đi tới:

- Cát lão sư, xin chào.

Cát Hoài quay người, nhìn thấy Trần Thương, ông có chút sững sờ, dù sao đã qua hơn một tháng nay rồi nên Cát Hoài cũng không nhớ rõ Trần Thương lắm.

Dù gì hai người cũng mới gặp mặt nhau có một lần, ông ngập ngừng hỏi:

- Cậu là...

Trần Thương nhìn Oát Hoài, cười nói:

- Cát lão sư, tôi là học sinh của chủ nhiệm Mạnh.

Cát Hoài ngay lập tức phản ứng lại, biểu hiện có chút khoa trương:

- Nha! Cậu chính là... Ai ai ai vậy nhỉ!

Trần Thương thở dài, kỹ thuật diễn xốc nổi giả bộ kiểu này, nếu đi làm trò giải trí có vẻ còn hay hơn nhiều.

Dường như sự dạy dỗ lăn trước còn chưa đủ tàn nhẫn khốc liệt. Trong lòng Trần Thương âm thăm hạ quyết tâm, nếu có lần sau anh tuyệt đối không nhường nữa.

Người ta chỉ cần thua người khác một lần là đã khắc cốt ghi tâm. Giống như Tiêu Viêm vậy, sông có khúc người có lúc, đừng nên khinh thường người trẻ tuổi nghèo khó!

Cát lão sư này ngược lại khác hẳn, vừa đảo mắt đã quên ngay việc cũ.

Trần Thương vội vàng cười nói:

- Đúng đúng đúng! Tôi có là người nào đâu, nhưng Cát lão sư... Mạnh lão sư không ở đây sao?

Cát Hoài quay người nhìn Trần Thương nói:

- Ừm, cô ấy đang ở trong phòng phẫu thuật, nếu cậu không bận thì hãy ngồi chờ một chút, còn nếu không thì đi phòng phẫu thuật tìm cô ấy cũng được.

Trần Thương nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định ở văn phòng chờ Mạnh lão sư quay lại.

Dù sao phòng phẫu thuật không phải ai cũng có thể tùy tiện đi vào, Đàm Trung Lâm kia nếu không bởi vì thường xuyên đến bệnh viện làm phẫu thuật, cũng không có mặt mũi lớn như thế.

Còn Trần Thương anh ở bệnh Đông Đại Nhất viện chưa được tính là nhân viên... Vì thế mọi người tự nhiên cũng không thể đưa người không có phận sự như anh vào.

Nhàm chán rảnh rồi quá mức, anh tiện tay với lấy, quyển sách trên giá đọc, đợi chưa tới một tiếng, khoảng tầm sáu giờ Mạnh Hi đã về đến.

Trần Thương thấy bà vội vàng đứng lên:

- Chào Mạnh lão sư!

Mạnh Hi nhìn về phía Trần Thương, kéo khẩu trang xuống, nhẹ gật đầu, ngồi xuống ghế, chân trái bắt chèo qua chân phải, bày ra một tư thế thoải mái.

Buổi trưa liên tục thực hiện ba ca phẫu thuật như vậy, thật sự có chút mệt mỏi.

- Ngồi đi.

Trần Thương gật đầu ngồi xuống, sau đó nói tiếng cám ơn.

Hiện giờ sắp đến giờ tan làm, nên cũng không còn nhiều người ở đây nữa.

Lúc vừa mới ngồi xuống, cảm giác thời tiết bắt đầu nóng hơn chứt, Mạnh Hi duỗi tay cởi nút thắt áo khoác trắng, cứ bó chặt nãy giờ khiến cô cảm thấy cực kỳ nóng bức.

Mạnh Hi hỏi:

- Tiết học này xong rồi?

Mặc dù Trần Thương không đi, nhưng dựa vào lịch trình thì phải đi học, anh đỏ mặt, tim đập mạnh, ăn ngay nói thật:

- Ừm, sau khi kết thúc kỳ nghỉ Quốc Khánh, chính thức bắt đầu học cùng sư.

Mạnh Hi ö một tiếng:

- Chủ nhiệm Quan của bộ phận nghiên cứu sinh đã giới thiệu qua về cậu với tôi, nói rằng cậu... Ở khoa cấp cứu của Tỉnh Nhị Viện, đã từng làm rồi đúng không?

Trần Thương xấu hổ cười cười, thật sự thì anh cũng chưa đủ khả năng để xứng với cái chức nghiên cứu sinh này, ở nơi đó người ta ai cũng đều là lão sư cả, đi đâu để quy bồi, Trần Thương đi làm, chỉ có thể đưa ra lựa chọn hòa hoãn.. harry potter fanfic

- Đúng vậy, mà Mạnh lão sư này, sắp tới khi học tôi sẽ cố gắng hết sức.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 622


Mạnh Hi như đang suy nghĩ gì đó, cô trầm mặc mất mấy phút, nhìn Trần Thương lên tiếng:

- Tôi cho cậu hai lựa chọn.

- Thứ nhất, cậu sẽ không cần phải tới đây, cứ đi làm cái kia thôi cũng được, chỉ căn treo cho tôi một cái tên, tôi cũng sẽ không can thiệp vào việc gì của cậu hết, vì dù sao thì... Đây là tình huống đặc thủ, cậu cũng đã từng tham gia công tác, tuổi cũng không phải còn nhỏ nữa, nên đối với cậu tôi cũng không có yêu cầu cái gì hết, cậu sẽ thuận lợi tốt nghiệp, chỉ cần không gây phiền toái cho tôi là được rồi.

Trần Thương sững sờ, nếu làm như vậy, thì bản thân anh chẳng khác nào ăn trộm chức nghiệp, mà sau này vẫn có bát cơm ăn, tự nhiên lại thấy không có khả năng tủy tiện như thế.

Nghĩ tới đây, Trần Thương vội vàng lắc đầu:

- Mạnh lão sự, tôi là thật tâm muốn học tập với cô, rất có hứng thú với ngoại khoa tim, đồng thời tôi cũng hi vọng đi theo cô để có thể hiểu biết thêm nhiều thứ khác, không phải là chỉ vì muốn cái giấy chứng nhận tốt nghiệp hay trình độ.

Mạnh Hi nhàn nhạt cười một tiếng, cô suy nghĩ gì đó, rồi lại nhẹ gật đầu một cái:

- Làm như vậy sẽ rất vất vả đấy.

Một lúc lâu sau, cô lại đột nhiên buông lời tiếp:

- Vậy thì cậu cứ đi đi, hàng ngày sau khi tan sở hãy tới phẫu thuật cùng tôi, hôm nào có chuyện đột suất gì lại sắp xếp sau.

Mạnh Hi nói:

- Đông Đại Nhất viện tương đối nhiều ca phẫu thuật, nên chuyện tan làm đúng giờ căn bản là sẽ không có khả năng, hàng ngày cậu hãy tới cùng tôi khám phá, học tập một chút, như vậy tay nghề sẽ mau chóng được cải thiện.

Sau khi nghe xong, Trần Thương gật đầu:

- Được, vậy làm phiền Mạnh lão sư.

Trần Thương nghe ra ý tứ trong lời nói của Mạnh Hi, anh có chút cảm khái dành cho người phụ nữ này.

Có một câu nói rất ứng nghiệm khi ghép lên người Mạnh Hi: Rõ ràng có thể dựa vào khuôn mặt để kiếm cơm, nhưng lại hết lần này tới lân khác muốn học y!

Câu nói này, ít nhất khi đặt ý nghĩa của nó lên người tên Mạnh Hi này, cũng có thể coi như không tệ

Sinh hoạt ban đêm toàn trải qua ở trong phòng phẫu thuật.

Kỳ thật, suy nghĩ kỹ một chút, trong lòng rất chua xót.

Sau khi tan tầm, công việc vẫn phải tiếp tục, nếu nói là tan tầm, chẳng bằng nói là nghỉ giải lao.

Cát Hoài trông thấy Mạnh Hi trở về, vội vàng đi tới:

- Chủ nhiệm Mạnh, ngài trở về rồi, khoa cấp cứu đưa tới một bệnh nhân, là đau ngực cấp tính.

Mạnh Hi vội vàng đứng lên:

- Hiện tại đang ở đâu? Đã làm điện tâm đồ chưa, khoa cấp cứu đưa ra chẩn đoán bệnh chưa?

Mạnh Hi liên tiếp hỏi mấy vấn đề, khiến cho Trần Thương không khỏi ghé mắt sang nhìn!

Đây đều là khoa cấp cứu cần phải sớm làm tốt.

Cát Hoài vội vàng nói:

- Đã làm điện tâm đồ, nhưng đều không có xuất hiện sự chênh lệch ST (STEMI) điến hình, cũng đã kiểm tra hoạt động sinh lý của tim, Troponin tăng cao bất thường, người bệnh có triệu chứng thiếu máu cơ tim, bây giờ suy nghĩ có thể là không phải tăng ST (STEMI) mà là hội chứng mạch vành cấp tình).

Mạnh Hi:

- Đi, đưa tôi đi xem một chút.

Cát Hoài vội vàng đi ra bên ngoài, mà Mạnh Hi vừa đi vừa cài nút thắt áo, nói thầm trong lòng một tiếng, cái áo blouse này quá nhỏ, ngày mai phải bảo y tá trưởng may cỡ số một!

- Tiểu Trần, cùng đi theo đi.

Mạnh Hi bỗng nhiên thấy Trần Thương, quay đầu lại nói.

Lúc này, Trần Thương đã theo sau lưng.

Mạnh Hi nhịn không được nhẹ gật đầu, không nói gì.

Sau khi đến phòng bệnh, phát hiện bệnh nhân đang nằm trên giường, biểu hiện của điện tâm đồ bên giường vẫn còn ở đó.

Mạnh Hi không nói hai lời, cầm lấy điện tâm đồ mới làm nhìn một lần, sau khi xem xong khẽ nhíu mày.

Hơi nghĩ hoặc một chút!

Người bệnh là một chàng trai trẻ tuổi, trên người mặc quần áo bình thường, lúc này đang nhe răng trợn mắt ôm ngực.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 623


Đứng bên cạnh có lẽ là đồng nghiệp của cậu ta.

Mạnh Hi cúi đầu hỏi người bệnh:.

Truyện đề cử: Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang)

- Cậu cảm giác không thoải mái ra sao.

Chàng trai nhíu mày, trên mặt bày ra bộ dáng thống khổ:

- Tôi cảm giác ngực mình đau như bị lửa đốt, cứ: một hồi lại đau nhới lên rồi hết! Hô hấp cũng có một chút khó khăn.

- Trước ngực và phía sau lưng, bả vai đều có chút không thoải mái.

Mạnh Hi gật đầu:

- Bao lâu rồi? Như thế nào mà xảy ra tình trạng này?

Chàng trai:

- Buổi trưa hôm nay, lúc ăn cơm với khách hàng, ôi có uống hơi nhiều rượu, giữa trưa trở về ngủ một giấc, khí dậy thì cảm giác có chút không thoải mái, tôi vội vàng chạy đến phòng khám bệnh dưới lầu, đối phương cho tôi vài miếng Nitroglycerin, sau khi lần đầu ngậm uống một viên, không còn đau nữa nên tôi không đế ý, thế nhưng mà... Một giờ trước lại bắt đầu

phát tác, cho dù ngậm cũng vô dụng, hơn nữa loại cảm giác khó chịu ở ngực lại càng thêm nghiêm trọng, tôi phải gọi xe cấp cứu tới

- Hiện tại cảm giác cũng không phải quá đau như lúc trước!

Trực tiếp nói với Trần Thương:

- Tiểu Trần, cậu biết làm điện tâm đồ không? Lại làm một cái đi!

Làm điện tâm đồ thì một bác sĩ cấp cứu thậm chí là mỗi một bác sĩ đều nhất định phải biết làm.

Trải qua ba năm rèn luyện ở khoa cấp cứu, Trần Thương đối với tiêu chí trình độ của bản thân đã quen thuộc từ 1 đạo trình đến 6 đạo trình, giống như thời đi học thì quen với bốn phím (Q,W/E,R) thời đại học lúc chơi Liên Minh Huyền Thoại!

Trên cơ bản anh chỉ căn bày ra tư thế, liếc mắt đã có thể nhìn ra chỗ nào cần dán, không quan tâm người bệnh có mặc quần áo hay không.

Bởi vì loại bệnh mà khoa cấp cứu thường thấy nhất chính là nhồi máu cơ tim, những người bệnh này phát bệnh đột ngột, tùy thời cũng có thể xuất hiện tình huống.

Vì lẽ đó sau khi Trần Thương đến Tỉnh Nhị Viện, thời gian nửa năm đầu đều là làm điện tâm đồ và đọc điện tâm đồ.

Lúc này, máy móc đo điện tâm đồ đang được bày ở một bên, rất rõ ràng người bệnh vừa mới lại làm một cái điện tâm đồ.

Vào giờ phút này, ba người đều nhìn chằm chằm báo cáo dần ổn định trên máy đo điện tâm đồ.

Mà trong đầu Mạnh Hi thì không ngừng suy nghĩ đến điện tâm đồ vừa rồi, bà luôn cảm thấy đã từng gặp qua ở đâu rồi, nhưng nghĩ mãi mà không ra, loáng thoáng cứ thấy có chút ấn tượng.

ST không chênh lên (STEMI), cũng không phải cứ nhất định chính là ST không chênh lên (NSTEM)) thì mới là hội chứng mạch vành cấp tính!

Điện tâm đồ chính là một cái máy kiểm tra SI, đem tất cả căn bệnh tiến hành sàng chọn thông qua một lần kiểm tra, sau khi sàng chọn ra, có thể dựa vào đó để tiến hành một bước chẩn đoán bệnh cùng trị liệu.

Kỳ thật, có đôi khi căn bệnh mà bệnh nhân mắc phải cũng giống như khi bạn làm một đề ứng dụng, cần dùng tư duy logic để phán đoán.

Nếu như tới một người bệnh, tức ngực, trong đầu của bạn đầu tiên hẳn là xuất hiện tất cả các nguyên nhân có thể sẽ gây nên tức ngực.

Sau đó thông qua kinh nghiệm của bạn, kiểm tra, xét nghiệm, tư liệu hình ảnh từng loại được nghiệm chứng hoặc là bài trừ.

Đây chính là một quá trình chẩn đoán trị liệu hiện tại của y học.

Nói đến đây, Tây Y là như vậy, còn quá trình chẩn đoán trị liệu của Trung Y sẽ như thế nào?

Có lẽ tất cả mọi người cảm thấy Trung Y đều dựa vào những huyệt đạo thần hồ, kỳ thật, Trung Y cũng có một loại năng lực tư duy logic, cũng không phải chỉ là nói hươu nói vượn.

Người cổ đại không hiểu rõ bên trong cơ thể, kiểm nghiệm sinh lý, sinh hóa cũng không thành thục, tới người bệnh bạn cũng không thể khai đao! Dù sao ở những năm đó, khả năng không có bệnh, nhưng vừa mở dao lại gây lây nhiễm cũng không biết chừng...
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 624


Mạnh Hi như đang suy nghĩ gì đó, cô trầm mặc mất mấy phút, nhìn Trần Thương lên tiếng:

- Tôi cho cậu hai lựa chọn.

- Thứ nhất, cậu sẽ không cần phải tới đây, cứ đi làm cái kia thôi cũng được, chỉ cần treo cho tôi một cái tên, tôi cũng sẽ không can thiệp vào việc gì của cậu hết, vì dù sao thì... Đây là tình huống đặc thù, cậu cũng đã từng tham gia công tác, tuổi cũng không phải còn nhỏ nữa, nên đối với cậu tôi cũng không có yêu cầu cái gì hết, cậu sẽ thuận lợi tốt nghiệp, chỉ căn không gây phiền toái cho tôi là được rồi

Trần Thương sững sờ, nếu làm như vậy, thì bản thân anh chẳng khác nào ăn trộm chức nghiệp, mà sau này vẫn có bát cơm ăn, tự nhiên lại thấy không có khả nẵng tùy tiện như thế.

Nghĩ tới đây, Trần Thương vội vàng lắc đầu

- Mạnh lão sư, tôi là thật tâm muốn học tập với cô, tôi rất có hứng thú với ngoại khoa tim, đồng thời tôi cũng hi vọng đi theo cô để có thể hiểu biết thêm nhiều thứ khác, không phải là chỉ vì muốn cái giấy chứng nhận tốt nghiệp hay trình độ.

Mạnh Hi nhàn nhạt cười một tiếng, cô suy nghĩ gì đó, rồi lại nhẹ gật đầu một cái

- Lâm như vậy sẽ rất vất vả đấy.

Một lúc lâu sau, cô lại đột nhiên buông lời tiếp:

- Vậy thì cậu cứ đi đi, hàng ngày sau khi tan sở hãy tới phẫu thuật cùng tôi, hôm nào có chuyện đột suất gì lại sắp xếp sau.

Mạnh Hi nói:

- Đông Đại Nhất viện tương đối nhiều ca phẫu thuật, nên chuyện tan làm đúng giờ căn bản là sẽ không có khả năng, hàng ngày cậu hãy tới cùng tôi khám phá, học tập một chút, như vậy tay nghề sẽ mau chóng được cải thiện.

Sau khi nghe xong, Trần Thương gật đầu:

- Được, vậy làm phiền Mạnh lão sư.

Trần Thương nghe ra ý tứ trong lời nói của Mạnh Hi, anh có chút cảm khái dành cho người phụ nữ này.

Có một câu nói rất ứng nghiệm khi ghép lên người Mạnh Hi: Rõ ràng có thể dựa vào khuôn mặt để kiếm cơm, nhưng lại hết lần này tới lần khác muốn học y!

Câu nói này, ít nhất khi đặt ý nghĩa của nó lên người tên Mạnh Hi này, cũng có thể coi như không tệ.

Sinh hoạt ban đêm toàn trải qua ở trong phòng phẫu thuật.

Kỳ thật, suy nghĩ kỹ một chút, trong lòng rất chua xót.

Sau khi tan tầm, công việc vẫn phải tiếp tục, nếu nói là tan tầm, chẳng bằng nói là nghỉ giải lao.

Cát Hoài trông thấy Mạnh Hi trở về, vội vàng đi tới:

- Chủ nhiệm Mạnh, ngài trở về rồi, khoa cấp cứu đưa tới một bệnh nhân, là đau ngực cấp tính.

Mạnh Hi vội vàng đứng lên:

- Hiện tại đang ở đâu? Đã làm điện tâm đồ chưa, khoa cấp cứu đưa ra chẩn đoán bệnh chưa?

Mạnh Hi liên tiếp hỏi mấy vấn đề, khiến cho Trần Thương không khỏi ghé mắt sang nhìn!

Đây đều là khoa cấp cứu cần phải sớm làm tốt.

Cát Hoài vội vàng nói

- Đã làm điện tâm đồ, nhưng đều không có xuất hiện sự chênh lệch ST (STEMI) điển hình, cũng đã kiểm tra hoạt động sinh lý của tim, Troponin tăng cao. bất thường, người bệnh có triệu chứng thiếu máu cơ tim, bây giờ suy nghĩ có thể là không phải tăng ST (STEMI) mà là hội chứng mạch vành cấp tình)

Mạnh Hi:

- Đi, đưa tôi đi xem một chút.

Cát Hoài vội vàng đi ra bên ngoài, mà Mạnh Hi vừa đi vừa cài nút thắt áo, nói thăm trong lòng một tiếng, cái áo blouse này quá nhỏ, ngày mai phải bảo y tá trưởng may cỡ số một!

- Tiểu Trần, cùng đi theo đi.

Mạnh Hi bỗng nhiên thấy Trần Thương, quay đầu lại nói.

Lúc này, Trần Thương đã theo sau lưng.

Mạnh Hi nhịn không được nhẹ gật đầu, không nói gì.

Sau khi đến phòng bệnh, phát hiện bệnh nhân đang nằm trên giường, biểu hiện của điện tâm đồ bên giường vẫn còn ở đó.

Mạnh Hi không nói hai lời, cầm lấy điện tâm đồ mới làm nhìn một lần, sau khi xem xong khế nhíu mày.

Hơi nghĩ hoặc một chút!

Người bệnh là một chàng trai trẻ tuổi, trên người mặc quần áo bình thường, lúc này đang nhe răng trợn mắt ôm ngực.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 625


Đứng bên cạnh có lẽ là đồng nghiệp của cậu ta.

- Cậu cảm giác không thoải mái ra sao.

Chàng trai nhíu mày, trên mặt bày ra bộ dáng thống khổ:

- Tôi cảm giác ngực mình đau như bị lửa đốt, cứ một hồi lại đau nhói lên rồi hết! Hô hấp cũng có một chút khó khăn.

- Trước ngực và phía sau lưng, bả vai đều có chút không thoải mái.

Mạnh Hi gật đầu:

- Bao lâu rồi? Như thế nào mà xảy ra tình trạng này?

Chàng trai:

- Buổi trưa hôm nay, lúc ăn cơm với khách hàng, tôi có uống hơi nhiều rượu, giữa trưa trở về ngủ một giấc, khi dậy thì cảm giác có chút không thoải mái, tôi vội vàng chạy đến phòng khám bệnh dưới lầu, đối phương cho tôi vài miếng Nitroglycerin, sau khi lần đầu ngậm uống một viên, không còn đau nữa nên tôi không đế ý, thế nhưng mà... Một giờ trước lại bắt đầu phát tác, cho dù ngậm cũng vô dụng, hơn nữa loại cảm giác khó chịu ở ngực lại càng thêm nghiêm trọng, tôi phải gọi xe cấp cứu tới

- Hiện tại cảm giác cũng không phải quá đau như lúc trước!

Trực tiếp nói với Trần Thương:

- Tiểu Trần, cậu biết làm điện tâm đõ không? Lại làm một cái đi!

Làm điện tâm đồ thì một bác sĩ cấp cứu thậm chí

là mỗi một bác sĩ đều nhất định phải biết làm.

Trải qua ba năm rèn luyện ở khoa cấp cứu, Trần “Thương đối với tiêu chí trình độ của bản thân đã quen thuộc từ 1 đạo trình đến 6 đạo trình, giống như thời đi học thì quen với bốn phím (Q,W/E,R) thời đại học lúc chơi Liên Minh Huyền Thoại!

Trên cơ bản anh chỉ cần bày ra tư thế, liếc mắt đã có thể nhìn ra chỗ nào cần dán, không quan tâm người bệnh có mặc quần áo hay không.

Bởi vì loại bệnh mà khoa cấp cứu thường thấy nhất chính là nhồi máu cơ tim, những người bệnh này phát bệnh đột ngột, tùy thời cũng có thể xuất hiện tình huống.

Vì lẽ đó sau khi Trần Thương đến Tỉnh Nhị Viện, thời gian nửa năm đầu đều là làm điện tâm đồ và đọc điện tâm đồ.

Lúc này, máy móc đo điện tâm đồ đang được bày ở một bên, rất rõ ràng người bệnh vừa mới lại làm một cái điện tâm đồ.

Vào giờ phút này, ba người đều nhìn chằm chằm báo cáo dần ổn định trên máy đo điện tâm đồ.

Mà trong đầu Mạnh Hi thì không ngừng suy nghĩ đến điện tâm đồ vừa rồi, bà luôn cảm thấy đã từng gặp qua ở đâu rồi, nhưng nghĩ mãi mà không ra, loáng thoáng cứ thấy có chút ấn tượng.

ST không chênh lên (STEMI), cũng không phải cứ nhất định chính là ST không chênh lên (NSTEM]) thì mới là hội chứng mạch vành cấp tính!

Điện tâm đồ chính là một cái máy kiểm tra SI, đem tất cả căn bệnh tiến hành sàng chọn thông qua một lần kiểm tra, sau khi sàng chọn ra, có thế dựa vào đó để tiến hành một bước chẩn đoán bệnh cùng trị liệu.

Kỳ thật, có đôi khi căn bệnh mà bệnh nhân mắc phải cũng giống như khi bạn làm một đề ứng dụng, cần dùng tư duy logic để phán đoán.

Nếu như tới một người bệnh, tức ngực, trong đầu của bạn đầu tiên hắn là xuất hiện tất cả các nguyên nhân có thể sẽ gây nên tức ngực.

Sau đó thông qua kinh nghiệm của bạn, kiểm tra, xét nghiệm, tư liệu hình ảnh từng loại được nghiệm chứng hoặc là bài trừ.

Đây chính là một quá trình chẩn đoán trị liệu hiện tại của y học.

Nói đến đây, Tây Y là như vậy, còn quá trình chẩn đoán trị liệu của Trung Y sẽ như thế nào?

Có lẽ tất cả mọi người cảm thấy Trung Y đều dựa vào những huyệt đạo thần hồ, kỳ thật, Trung Y cũng có. một loại năng lực tư duy logic, cũng không phải chỉ là nói hươu nói vượn.

Người cổ đại không hiểu rõ bên trong cơ thể, kiểm nghiệm sinh lý, sinh hóa cũng không thành thục, tới người bệnh bạn cũng không thể khai đao! Dù sao ở những năm đó, khả năng không có bệnh, nhưng vừa mở dao lại gây lây nhiễm cũng không biết chừng...
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 626


Trung Y thông qua biểu hiện bên ngoài của thân thể, tồi nghiên cứu xem có liên quan gì đến căn bệnh hay không.

Mà quá trình họ chẩn đoán điều trị, được gọi là Tứ chuẩn Đông Y, bao gồm: Vọng, Văn, Vấn, Thiết.

Nhìn mà biết gọi là thần, cái này chính là nói có rất nhiều danh y có kinh nghiệm phong phú, kiến thức rộng rãi, liếc qua lời nói, cử chỉ, sắc mặt, hình thái lưỡi tượng của người bệnh là đã có thể chẩn đoán ra bệnh.

Mà người xưa trải qua các loại biểu hiện: vọng, văn, vấn, thiết, lại tiếp tục trải qua tổng kết của các ca bệnh sau mấy trắm năm, tạo thành chuẩn đoán y học cổ truyền, hay còn gọi là Trung y.

Thông qua nhìn, ngửi, hỏi, cắt lần lượt nghiệm chứng, cho tới bây giờ đạt được một cái bệnh cơ phù hợp, từ đó tiến hành chẩn trị, thực hiện một mục đích gặp gì biết nấy!

Có đôi khi, anh không thể không cảm khái các vị cao nhân thời cổ đại.

Điện tâm đồ vừa mới ra, Trần Thương đang muốn đưa cho Mạnh Hi, nhưng sau khi căm ở trong tay, bỗng nhiên sửng sốt một chút!

Bởi vì cái điện tâm đồ này... Có chút không được. bình thường!

"Đầu tiên là trước ngực đạo trình V 1 - 6, điểm. bị đề thấp từ 1- 3 mm, đoạn ST trình lên nghiêng hình dời xuống, sau đó sóng T đối xứng cao nhọn!

Tiếp theo, sóng QRS bình thường, không quá rộng.

Cuối cùng chính là cường độ đạo trình AVR và đoạn ST đang tăng.

Sau khi Trần Thương cẩn thận lại nhìn một lần, bỗng nhiên liên tưởng đến một loại khả năng!

Chẳng lẽ là... Nghĩ tới đây, Trần Thương biến sắc!

Tiếp tục vừa cẩn thận suy nghĩ một chút, rất có thể đúng là vậy!

Vài giây sau!

Trần Thương kết hợp bệnh tình và số tuổi của người bệnh rồi tổng hợp cân nhắc một phen, nghĩ đến khả năng của người bệnh.

Quay người, Trần Thương vội vàng cầm tâm điện đồ trong tay đưa cho Mạnh Hi.

Mạnh Hi nhận lấy rồi xem xét, không khỏi nhíu mày lại, vẫn không có khác biệt gì lớn hơn so với vừa rồi.

Thật chẳng lẽ chính là NSTE-ACS*?

(DG: Hội chứng mạch vành cấp tính không STphân khúc cao)

Vốn dĩ Trần Thương còn cho rằng Mạnh Hi với tư cách là nữ tiến sĩ trở về từ nước ngoài, hẳn là có nhiều hiểu biết, thế nhưng khi nhìn thấy bộ dạng của cô như vậy, tựa hồ cũng có chút do dự, lập tức có chút nóng nảy.

Nghĩ tới đây, Trần Thương trực tiếp nói

- Mạnh lão sư, tôi cảm thấy điện tâm đồ của bệnh nhân rất giống hội chứng De-Winter! Nhất định phải nhanh chóng sắp xếp tiến hành một bước kiểm tra, để kịp thời trị liệu!

Không chút do dự, bây giờ không phải là thời điểm để do dự, bởi vì loại điện tâm đồ này thuộc về. chênh lệch ST (STEM), biểu hiện của nhöi máu cơ tim siêu cấp tính! Cũng chính là cái gọi là: hội chứng. De-Winter.

Sau khi Trần Thương nói ra câu nói này, hai người lập tức hôn mê rồi!

Sau khi Cát Hoài nghe thấy từ này, cũng hơi dừng một chút, có chút quen mắt!

Bởi vì tư liệu về loại điện tâm đồ này trong nước là thông qua điện tâm đồ của 1532 ca tắc cấp nhánh LAD, hội chứng mạch vành do bác sĩ De - Winter của nội khoa tìm Rotterdam Hà Lan nghiên cứu. Phát hiện 30 ca bệnh cũng không có xuất hiện điển hình đoạn ST nâng lên, thế là sau khi nghiên cứu, phát hiện mấy loại hình sóng đặc thù của điện tâm đồ, sau đó lấy hình thức luận văn để phát biểu trên « Tạp chí Y học New England ».

Đây chính là cái gọi là hội chứng De-Winter!

Nhưng mà loại hội chứng này chỉ xuất hiện trong thời gian ngắn ngủi, tài liệu tiền sử ở trong nước có lẽ tìm đọc được cũng không phải là rất nhiều, vì lẽ đó rất nhiều bác sĩ không quá hiểu rõ.

Mà Mạnh Hi bị Trần Thương, nhắc nhở lập tức. biến sắc, De-Winter?

Đúng!

Rất giống!

Rất có thể đúng là vậy!

Nghĩ tới đây, Mạnh Hi vội vàng căm báo cáo kiểm tra điện tâm đồ tiếp tục so sánh nhìn lại.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 627


Mạnh Hi càng xem càng kinh hãi, càng xem càng thấy tim đập mạnh và loạn nhịp.

Quay người nhìn Cát Hoài, vội vàng nói:

- Bác sĩ Cát, tranh thủ thời gian làm bảng theo dõi, hoàn thiện kiểm tra tương quan, chuẩn bị ký tên... Mau chóng làm chụp CT mạch vành...

Nếu như chẩn đoán chính xác, sau đó phải kịp thời trị liệu làm chụp mạch vành, khai thông mạch máu nhồi máu tương quan, cấp cứu giúp cơ tim sống sót đã là chuyện bắt buộc phải làm!

Trước mắt, việc giải quyết vấn đề nhồi máu cơ tim chủ yếu là căn cứ độ chênh lệch ST (STEMI), giải quyết sự cản trở lưu thông máu ở tâm nhĩ thất bên trái, mặc dù hội chứng De-Winter trước tiên sẽ khiến cho sự vận hành của tâm nhĩ thất hoàn toàn hoặc toàn bộ bị tắc nghẽn, nhưng biểu hiện của điện tâm đồ cũng cho thấy không phù hợp dùng thuốc để làm tan máu.

Trên lý thuyết mà nói, có thể sẽ có hiệu quả làm tan máu, nhưng xuất hiện giai đoạn vẫn là dùng thuốc “Siêu hợp thuốc”. Nhìn chung năm gần đây chỉ nam rong STEMI trong và ngoài nước, cũng không có loại người bệnh loại này.

Có ý tứ gì, bất kỳ loại bệnh tật gì, khi tiếp nhận trị liệu đều cần dựa theo chứng chỉ để

Mà loại hội chứng De-Winter này cũng không phải trong quá trình trị liệu tan máu, vì lẽ đó nếu xảy ra vấn đề, chính là trách nhiệm của bác sĩ.

Thế nhưng chữa bệnh vốn chính là y học đang phát triển, ai có thể cam đoan không xảy ra vấn đề chứ?

Với tư cách là bác sĩ thì nhất định phải nghiêm cẩn đối với việc sử dụng dao phẫu thuật trong tay mình!

Cát Hoài nghe xong lời này, vội vàng đứng lên bắt đầu đủ chuẩn bị mọi chuyện!

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Trần Thương đi theo Mạnh Hi và Cát Hoài bận lên bận xuống!

Làm chụp CT mạch vành rồi lấy tư liệu hình ảnh, sắc mặt ba người lập tức ngưng trọng!

Quả là thế!

Thật sự là hội chứng De-Winter!

Tất nhiên đã chẩn đoán chính xác, tiếp theo chính là cần khẩn cấp sắp xếp phẫu thuật trị liệu.

Mạnh Hi hùng hổ dẫn theo đoàn đội tới cấp tốc cứu chữa cho người bệnh, từng giây từng phút thời gian đều không thể trì hoãn, đến lúc mười một giờ, phẫu thuật cho người bệnh rốt cuộc cũng hoàn tất.

Phẫu thuật thuận lợi!

Một sinh mạng hoạt bát, đã có được một lần cứu chữa hoàn mỹ.

Ba người không khỏi bùi ngủi mãi thôi!

Lúc này, bên tai Trần Thương vang lên:

[ Đinh! Độ thiện cảm của Mạnh Hi + 15! ]

Người bệnh được cứu vớt, rốt cuộc ba người cũng có thể buông lỏng gánh nặng trong lòng.

Trần Thương cũng nhẹ nhàng thở ra, nếu như dựa theo không chênh lệch ST (NSTEMI) mà vội vàng tiến hành trị liệu làm tan máu hội chứng chụp mạch vành, có khả năng cũng sẽ hữu hiệu.

Nhưng là, hai chữ “Khả năng” này, thật không thích hợp để dùng trong trường hợp chữa bệnh cứu người!

Bởi vì "Khả năng" mà bạn mang tới, thường thường chính là sự không chắc chắn đối với sinh mệnh!

Với tư cách là một nhân viên y tế, chúng ta nhất định phải đưa ra lựa chọn tốt nhất.

Cho bệnh nhân một phương án chẩn đoán và phương án trị liệu thích hợp nhất, không thể bởi vì lý do cá nhân của bác sĩ mà làm chậm trễ cơ hội chữa trị của bệnh nhân.

Đương nhiên, có lẽ mấy chục năm về sau, mọi người quay đầu nhìn lại, có lẽ sẽ cảm thấy phương án trị liệu bây giờ của chúng ta còn thô sơ không chịu nổi, mười phần lạc hậu, thậm chí có rất nhiều sai sót, nhưng đây đã là phương án tốt nhất mà chúng ta có thể làm lúc này.

Chặng đường dài của lịch sử chính là chậm rãi phát triển như vậy.

Bất kỳ một lĩnh vực nào cũng đều đang không ngừng phủ định cùng phủ định để dần tiến bộ.

Y học mỗi một thời đại, đều là tài phú tính túy và quý báu nhất của thời đại đó, họ dùng tri thức chân thành nhất, giúp mọi người được đảm bảo về mặt sức khỏe.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 628


Sau khi nghe thấy âm thanh nhắc nhở của hệ thống, Trần Thương hơi sững sờ!

Hoá ra độ thiện cảm còn có thể lấy được như thế? Xem ra.

Sau này đại nghiệp kiếm độ hảo cảm của mình đều phải dựa vào việc chinh phục chủ nhiệm Mạnh rồi....

Nghĩ tới đây, Trần Thương cảm thấy nhẹ nhõm hơn mấy phần, tựa hồ sau khi hiểu rõ cần phải như thế. nào để kiếm được độ hảo cảm.

Mà sau khi Mạnh Hi đi ra, tựa hồ có chút mệt mới, đi đến hàng ghế bên ngoài cạnh phòng phẫu thuật, chậm rãi ngồi xuống, lúc này, cô mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn còn sợ hãi....

Trần Thương cùng Cát Hoài thấy thế, cũng ngồi xuống cùng.

Mọi người đều có chút mệt mỏi.

Cấp cứu có các kiểu căng thẳng, không khác gì giảm béo, dù sao bạn nhìn xem khoa cấp cứu làm gì có ai mập mạp không?

Mạnh Hi hít sâu một hơi.

Kém một chút...

Chỉ kém một chút....

Khả năng sẽ bởi vì chính mình nhất thời lơ là sơ suất hoặc phải nói là năng lực có hạn... Có thể sẽ tạo thành tổn thương không thể nghịch chuyển đổi với người bệnh.

Mạnh Hi là một người khi làm việc sẽ yêu cầu mười phần nghiêm ngặt đối với bản thân, gần như là người hà khắc, là một người yêu cầu sự hoàn mỹ trong quá trình chẩn đoán bệnh và trị liệu, cô sợ nhất cũng là bởi vì học thức của mình nông cạn mà khi cứu chữa cho người bệnh, bởi vì nguyên nhân của bản thân mà tạo nên hậu quả xấu.

Nhưng hôm nay, chính mình suýt nữa đã để chuyện như vậy xảy ra.

Càng nghĩ, Mạnh Hi càng ảo não, thậm chí quyết định buổi tối hôm nay sau khi trở vẽ, lại đặt thêm một nhiệm vụ, nghiên cứu chỉ nam mới nhiều một chút.

Chút mệt mỏi đó thì tính là gì?

Nghề nghiệp của mình chính là có liên quan đến Tử thần.

Mà thẻ đánh bạc của chúng ta chính là tri thức!

Nhưng thẻ đánh bạc của đối phương, lại là tính mạng của người bệnh.

Kiến thức của chúng ta càng nhiều, mới có thể thắng được thẻ đánh bạc của đối phương.

Nghĩ tới đây, Mạnh Hi cảm kích nhìn thoáng qua Trần Thương, nghiêm túc xoay người, nói:

- Trần Thương!

Trần Thương vô thức nhìn về phía Mạnh Hi:

- Mạnh lão sư?

Mạnh Hi lấy khẩu trang xuống, trong ánh mắt tràn đây sự phức tạp, nghiêm túc nói:

- Cảm ơn cậu!

Trần Thương sững sờ, lắc đầu, không nói gì.

Chuyện này có thể trách Mạnh Hi sao?

Anh không có tư cách. Trình độ của anh thế nào trong lòng anh nám chắc, đơn giản là trùng hợp với điện tâm đồ cấp hoàn mỹ của anh, trùng hợp gặp chuyện như vậy.

Ai có thể cam đoan lần sau gặp phải những chuyện khác, cũng có thể xử lý rất tốt chứ?

Nghĩ tới đây, Trần Thương nhịn không được thở.

Kỹ thật nếu như vận khí của mình vẫn luôn tốt như vậy cũng được, tối thiểu có thể cứu giúp nhiều thêm một số người, cứu vớt nhiều sinh mệnh hơn.

Bác sĩ vốn là có giới hạn.

Bạn không phải con người toàn vẹn!

Bạn không có khả năng học được tất cả tri thức, bạn chỉ có thế dùng tất cả tri thức cùng kỹ năng mà mình có để có đủ khả năng làm tốt công việc của mình.

Vì sao lại nói bác sĩ bị áp lực rất lớn?

Bởi vì sinh mệnh quá nặng nề.

Chúng ta gánh không nổi.

Khi nhìn thấy từng người một chết trước mắt chúng ta, nhìn thấy người nhà người bệnh khóc ròng, nhìn thấy thân nhân yên lặng nghẹn ngào lệ rơi đầy mặt, loại cảm giác áy náy đó, loại cảm giác bất lực đó, bạn sẽ không có lời nào có thể diễn tả được!

Những lúc như thế này, chúng ta đều chỉ biết tiếc hận cùng ảo não, nếu như kỹ thuật của chúng ta khá hơn một chút, trình độ lại cao thêm một chút, hệ thống càng thêm hoàn thiện một chút... Tốt biết bao nhiêu!

Thế nhưng chúng ta không điều khiển được những tác nhân bên ngoài.

Điều mà chúng ta có thể làm, chính là mua chỉ nam mới nhất quý nhất, không ngừng thúc giục bản thân, bức bách chính mình không ngừng đề cao năng lực bản thân.

Đáng tiếc, đời này không có nếu như!

Y học đang phát triển, kiến thức của chúng ta chỉ có thể chậm rãi cách tân, không ngừng đề cao.

Tính hạn chế?

Chỗ nào cũng có!

Không thế trách cứ người khác?

Ngẫm lại chính mình, đã làm tốt hay chưa?

Tài nguyên chữa bệnh có hạn, chúng ta có thể cứu hết sức thì sẽ cứu, toàn lực ứng phó, vậy là đủ rồi. ngôn tình hoàn

....

Trần Thương nhìn Mạnh Hi, thở dài:

- Đây chính là y học....

Trần Thương nói ra câu này khiến hai người Cát Hoài cùng Mạnh Hi kinh ngạc một trận, nhẹ nhàng thở ra.

Đúng vậy, đây chính là y học!

Lúc này đã hơn mười một giờ, sau khi mọi người thu thập một phen, đang muốn chuẩn bị giao ban rồi về nhà.

Mạnh Hi bỗng nhiên nhìn Trần Thương, nói:

- Tiểu Trần, cậu ở chỗ nào? Tôi đưa cậu một đoạn?

Trần Thương sững sờ, lắc đầu:

- Tôi đi về cũng chỉ mất mười mấy hai mươi phút, Mạnh lão sư ngài mau đi vẽ nghỉ đi!

Mạnh Hi cũng không có kiên trì, quay người rời đi.

Lúc này, bụng Trần Thương bỗng nhiên kêu lên, lúc này mới phản ứng được mình còn chưa ăn cơm, mẹ nó, tiếp tục như vậy sớm muộn gì cũng chết vì đói.

....

....

Sáng sớm hôm sau, sau khi giao ban, Trần Thương bỗng nhiên biết được bệnh viện tổ chức hội nghị quy bồi sinh mới tới.

Sau khi Trần Thương tới, lại lần nữa gặp được Tiền Lâm, trung tâm quy bồi chủ yếu giảng một chút thử quy bồi và hạng mục công việc cần chú ý, đồng thời sẽ tiến hành khảo hạch định kỳ, để mọi người có chuẩn bị tốt nhất.

Tiếp đó trong thời gian một tuần sau, yêu cầu tiến hành bốn đợt huấn luyện những thao tác cơ bản của một bác sĩ trong lĩnh vực châm cứu và khôi phục tim phổi.

Về sau có lẽ sẽ phải bắt đầu sắp xếp phòng ban chuyển khoa.

Bất quá bây giờ thuận tiện, thứ gì đều có app trên điện thoại, Trần Thương cũng download cho mình một cái "Sách điện tử y học Quốc gia”, phía trên có một vài kiến thức về quy bồi.

Sau khi mở xong rồi ra ngoài, Tiền Lâm trông thấy. Trần Thương, nhịn không được nói

- Trần Thương, anh thật là giỏi nha! Chương trình học trong một tháng qua, anh lại một ngày cũng không đi, anh có biết anh bị điểm danh bao nhiêu lần không? Trần Thương sững sờ:

- Đã là nghiên cứu sinh... Còn phải điểm danh à?

Sau khi Trần Thương tới, lại lần nữa gặp được Tiền Lâm, trung tâm quy bồi chủ yếu giảng một chút thử quy bồi và hạng mục công việc cần chú ý, đồng thời sẽ tiến hành khảo hạch định kỳ, để mọi người có chuẩn bị tốt nhất.

Tiếp đó trong thời gian một tuần sau, yêu cầu tiến hành bốn đợt huấn luyện những thao tác cơ bản của một bác sĩ trong lĩnh vực châm cứu và khôi phục tim phổi.

Về sau có lẽ sẽ phải bắt đầu sắp xếp phòng ban chuyển khoa.

Bất quá bây giờ thuận tiện, thứ gì đều có app trên điện thoại, Trần Thương cũng download cho mình một cái "Sách điện tử y học Quốc gia”, phía trên có một vài kiến thức về quy bồi.

Sau khi mở xong rồi ra ngoài, Tiền Lâm trông thấy Trần Thương, nhịn không được nói.

- Trần Thương, anh thật là giỏi nha! Chương trình học trong một tháng qua, anh lại một ngày cũng không đi, anh có biết anh bị điểm danh bao nhiêu lần không?

Trần Thương sững sờ:

- Đã là nghiên cứu sinh... Còn phải điểm danh à?

Tiền Lâm ừ một tiếng:

- Nói nhảm, không điểm danh thì ai đi, mấy ngày cuối cùng, trước khi vào bài học, việc lão sư làm đầu tiên chính là điểm danh. Hơn nữa mỗi ngày người bị điểm danh đầu tiên đều chính là anh!

Trần Thương lập tức bó tay rồi:

- Vậy sao cậu không nói cho tôi biết?

Tiền Lâm thở dài:

- Mấy lần trước không có để ý lắm, đến cuối cùng. khi nhớ lại thì phát hiện đã muộn, người ta nói điểm danh ba lần không đến sẽ hủy bỏ thành tích của khoá, tôi suy nghĩ anh đã không có rồi, cần gì chứ.

Trần Thương nghe xong, lập tức trợn tròn mắt, đây con mẹ nó nên làm cái gì?

Nghiên cứu sinh sẽ không bởi vì rớt tín chỉ mà bị cho nghỉ học chứ?

Độ thiện cảm của chủ nhiệm Mạnh chỉ vừa mới bắt đầu, không thể mất oan như vậy được!

Nghĩ tới nghĩ lui, Trần Thương quyết định tìm chủ nhiệm Quan của bộ phận nghiên cứu sinh tâm sự.

Sau khi tạm biệt Tiền Lâm, anh vội vàng bấm điện thoại gọi cho Quan Vĩ.

Điện thoại treo không bao lâu lập tức có người nghe máy.

Trần Thương xấu hổ cười một tiếng:

- Quan lão sư, em có một chuyện muốn nhờ, không phải em đang làm việc đó sao? Những khoá học kia không có đi, về sau mới biết được, lão sư cho rớt tín chỉ... Tựa hồ còn không chỉ một khoa... Ngài xem có thể sắp xếp cho em một chút không? Có phải là cần phải thi lại cái gì không?

Sau khi Quan Vĩ nghe được, cười nói:

- Không có chuyện gì, chuyện của cậu tôi sẽ nói với lão sư kia, thành tích không cần lo lẳng, hiệu trưởng Tiền còn cố ý căn dặn tôi phải chiếu cố cậu nhiều hơn, cậu yên tâm đi.

Trần Thương nghe xong lời này, lập tức cao hứng trở lại:

- Khụ khụ, vậy thì cảm ơn Quan lão sư!
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 629


Cúp điện thoại, rốt cuộc Trần Thương cũng có thể nhẹ nhàng thở ra, một bụng tâm sự cũng hạ xuống.

Chỉ là điện thoại vừa mới reo không bao lâu, một cuộc gọi khác lại tới.

- Bác sĩ Trần, tôi là Phó Trí Tuệ ở trung tâm quy bồi!

Một giọng nữ vang lên.

Trần Thương sững sờ, anh đương nhiên biết Phó Trí Tuệ, trước kia làm ở nội khoa thần kinh, còn gọi mình hội qua chẩn.

- Nha! Tiểu Phó lão sư, chào cô.

Nếu Trần Thương không muốn phải đi đường vòng, tốt nhất phải tạo mối quan hệ tốt với trung tâm quy bồi.

Dù sao “cửa vào không như hiện quản”, cũng không thể cứ làm phiền chủ nhiệm cùng viện trưởng được?

Phó Trí Tuệ cười nói:

- Được rồi, bác sĩ Trần, cậu không căn gọi tôi là tiểu Phó lão sư, chúng ta đây đều là đồng nghiệp cùng đơn vị, đừng khách khí như vậy.

Trần Thương ngượng ngùng cười một tiếng:

- Trong triều có người dễ làm việc, tôi đây không phải nên giữ gìn mối quan hệ cùng lãnh đạo trực hệ sao? Tiểu Phó lão sư, cô phải cho tôi một cơ hội chứ.

Phó Trí Tuệ đến bệnh viện sớm hơn Trần Thương mấy năm, là bác sĩ chuyên nội khoa thần kinh, nhưng hiện tại ông xã của người ta là lực lượng chủ chốt của khoa chỉnh hình.

Vì lẽ đó khi cân nhắc chuyện lập gia đình và sinh con, sau khi hai người thương lượng một phen, Phó Trí Tuệ đã quyết định chuyển tới làm hành chính, vừa vặn bệnh viện thành lập trung tâm quy bồi, thế là bị điều đến đây làm quản lý công tác quy bồi sinh.

Dù sao cũng là người đồng lứa, không kém nhiều tuổi, vì lẽ đó hai người nói chuyện cũng rất tùy ý.

Phó Trí Tuệ nói:

- Báo sĩ Trần, tôi tìm cậu là có chính sự, cuối tuần này phải tiến hành huấn luyện thao tác kỹ năng cơ bản trong kỳ hạn một tuần, chắc cậu cũng biết chứ? Tôi liên hệ một bác sĩ khoa giáo khoa, họ đưa cho tôi danh sách, tôi nhìn phía trên vừa vặn có tên cậu, nếu không cậu cứ dứt khoát tới làm lão sư huấn luyện lần này đi, tiếp tục phụ trách châm cứu lồng ngực.

- Báo sĩ Trần, cậu thấy thế nào?

Trần Thương gật đầu:

- Đương nhiên không thành vấn đề, tiểu Phó lão sư sắp xếp là được!

Phó Trí Tuệ hài lòng nhẹ gật đầu:

- Vậy thì làm phiền bác sĩ Trần.

Nói xong, hàn huyên hai câu, cúp điện thoại.

Đối với châm cứu lồng ngực, Trần Thương cũng không cần chuẩn bị gì, mỗi lần sau khi thực tập sinh khoa giáo khoa chung quy đều kéo anh đi làm tráng đinh, sớm đã thành thói quen, nhưng trước kia còn có Lý Thế Kiến ngẫu nhiên cộng tác một chút, hiện tại tốt rồi, tất cả đều có việc của riêng mình, những lão bác sĩ kia cũng không có thời gian.

Hơn nữa, trong máy vi tính của mình đã lưu trữ sẵn mô bản châm cứu ngực, đến lúc đó mang theo để mô phỏng trên thân thể cho các học sinh là được.

Căn bản không tính là chuyện gì.

Nhưng mà Trần Thương bỗng nhiên kịp phản ứng, tối hôm nay sau khi trở về phải đổi mới một cái Power Point, bởi vì sau khi kỹ năng châm cứu ngực của anh tăng lên đến cấp đại sư, cũng có nhiều lý giải cùng cảm ngộ mới hơn.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 630


Trần Thương hỏi triệu chứng bệnh án kỹ càng

- Lần này đau bao lâu, đau như thế nào?

Lúc này, cô gái nhỏ cũng không còn đau lắm, nhưng lòng vẫn còn sợ hãi nói:

- Trong tháng này đau nhiều lần, hơn nữa mỗi lần phát tác có thể sẽ đau hơn 2 giờ. Qua một hồi mới chậm rãi đỡ đau, hiện tại đã hết đau.

Trần Thương tiếp tục hỏi:

- Trước kia từng bị vậy chưa?

Cô gái nhẹ gật đầu:

- Chưa, chính là gần đây bắt đầu đau, trong một tháng này đau bốn năm lần, cực kỳ đều đặn, hay bị nhiều vào buổi tối, hôm nay khi đi học bỗng nhiên đau, tiếp đó giáo viên liên hệ người nhà.

Phản ứng đầu tiên của Trần Thương là chụp CT, thế nhưng vừa mới nghĩ đến nơi đây, bỗng nhiên Trần Thương cảnh giác một cái.

Không thể làm CT!

Vạn nhất mang thai làm sao bây giờ?

Nghĩ tới đây, Trần Thương cúi đầu nhìn cô gái, hỏi:

- Gần đây chu kỳ kinh nguyệt có đều không?

Cô gái hơi sững sờ, vẻ mặt biến đổi, nói

- Không quá đều... Chu kì của em vẫn luôn không quá đều.

Trong lòng Trần Thương lộp bộp một tiếng:

- Cô gái nhỏ, có bạn trai hay không, đã từng quan hệ t*nh d*c chưa?

Nghe được lời của Trần Thương, hai phụ huynh đều là có chút sợ hãi, vẻ mặt lập tức thay đổi.

Cô gái thấy thế, vội vàng nói:

- Không có! Em không có bạn trai, càng không có quan hệ với ai hết!

Nói năng lộn xộn!

Trần Thương không thể không thận trọng hơn.

Ở độ tuổi này cực kỳ khiến người ta lo lắng, vì lẽ đó kiểm tra nước tiểu nhất định phải làm.

Dù cho cô gái có nói với bác sĩ là mình không có bạn trai, không có quan hệ t*nh d*c.

Nhưng Trần Thương khẳng định sẽ không tin, bởi vì... Người bệnh thường xuyên sẽ nói dõi, đây không phải là chuyện gì hiếm lạ, trọng yếu nhất chính là cô gái này nói năng vội vã, cha mẹ cũng đều ở bên cạnh, cho dù cô gái này đã từng quan hệ cũng tuyệt đối không dám nói!

Bởi vì cô ấy mới chỉ là một học sinh trung học!

Nghĩ tới đây, Trần Thương không có nhìn cô gái mà ngẩng đầu nhìn phụ huynh, nghiêm túc giải thích nói

- Cái này... Hiện tại cũng không thể bài trừ những khả năng khác, để cho an toàn, tôi đề nghị trước đi lấy mẫu nước tiểu, trước tiên chúng tôi sẽ kiểm tra một cái xem có thai hay không.

Mẹ cô gái nghe được vậy, mặc dù biến sắc, nhưng. vẫn vội vàng gật đầu!

- Được rồi! Vâng! Làm phiền bác sĩ. Tất cả kiểm tra chúng tôi đều sẽ tích cực phối hợp, hiện tại con bé mới học lớp mười hai, chúng tôi không muốn để cho nó chậm trễ thời gian quá dài. Cái gì có thể tra đều tra một chút... Cái gì mà siêu âm, vân vân...

Kỳ thật, mẹ của cô gái cũng đang rất luống cuống!

Lỡ như... Lỡ như thật sự là mang thai thì làm sao bây giờ?

Con trẻ bây giờ, ở trường học làm gì cha mẹ căn bản không rõ lắm, lần này mới đến ký túc xá ở trường bao lâu?

Nghĩ tới đây, tim người mẹ lập tức đập mạnh và. tay có chút run rẩy!

Bà biết rõ sau khi phụ nữ mang thai sẽ phải làm siêu âm là có thể nhìn thấy, vì lẽ đó thậm chí còn nhắc nhở cho Trần Thương, cũng lo lắng con gái mình nghĩ lung tung, cho nên nói mịt mờ đi một chút.

dù cô gái không mấy tình nguyện, nhưng không lay chuyển được mẹ mình, đành phải bị lôi đi làm kiểm tra.

Cha cô gái cũng muốn theo tới, bị mẹ cô trừng mắt:

- Anh ở chỗ này đợi, em đi theo con bé làm kiểm tra.

Bởi vì đi khám rất gấp, vì vậy rất nhanh đã có kết quả.

Xét nghiệm nước tiểu kiểm tra thai khí cho kết quả âm tính.

Thật không phải có thai, không phải thì tốt.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 631


Cha mẹ cô gái rốt cục cũng nhẹ nhàng thở ra.

Nhưng Trần Thương phát hiện cô gái cũng thở dài một hơi.

Trần Thương cũng chỉ đành phối hợp nhẹ nhàng thổ ra.

Nhưng kế tiếp còn cần phải mau chóng chẩn đoán rõ ràng xem đến cùng nguyên nhân khiến người bệnh đau bụng là do đâu.

Khi cha mẹ cô mãnh liệt yêu cầu, lại làm siêu âm phần bụng cùng siêu âm phụ khoa.

Nhưng mà...

Mẹ cô gái lặng lẽ đến trong phòng làm việc, hỏi Trần Thương:

- Bắc sĩ Trần... Cậu có thế tra xem con bé có từng quan hệ t*nh d*c chưa hay không? Tôi bây giờ hoài nghi... Không đúng! Là lo lẳng cho con bé, cậu nói xem cũng đã lớp mười hai rồi, cái này mới ở ký túc xá của trường hai tháng, hy vọng đừng thật xảy ra vấn đề!

Trần Thương nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra!

Ngài thực sự là làm khó tôi.

Nếu tôi biết bí mật này, tôi coi như lợi hại.

Mẹ cô gái thấy Trần Thương không có cách nào, đi ra ngoài thương lượng với chồng một phen, cảm thấy để cho con gái về nhà sẽ an toàn hơn, tuy đi đi về về mệt mỏi chút.. Nhưng mà...

Kết quả siêu âm rất nhanh chuyển tới nhưng cũng không có phát hiện vấn đề rõ ràng, ruột thừa, túi mật, thận, ống dẫn niệu đều rất tốt.

Gan, mật, tuyến tuy, lá lách, thận, nhìn qua cũng rất bình thường!

Cân nhắc đến cô bé không có rượu chị quá độ, hơn nữa chỗ bị đau cũng không phải bên trái hẳn không phải là viêm tụy cấp tính.

Chẳng lẽ là viêm ruột thừa cấp tính?

Siêu âm sẽ không nhìn ra viêm ruột thừa, trừ phi là chứng viêm kéo dài không khỏi dẫn đến mãn tính, đã tạo thành khối viêm nghiêm trọng trong ổ bụng,

Trần Thương tiếp tục hỏi thăm kỹ càng quá trình bệnh tật.

- Vị trí đau bụng có cảm giác thay đổi hay không, ví dụ như từ bên trên phần bụng, tiếp đó đần dần chuyển dời đến rốn, rồi chuyển đến dưới bụng bên phải?

Cô bé tựa hồ có ý kiến đối với Trần Thương, lúc nói chuyện cảm xúc đã không tốt lắm.

Trần Thương có chút bất đắc dĩ.

Mẹ cô thấy thế, bỗng nhiên nói ra:

- Ny Ny, con hãy nói với bác sĩ để bác sĩ kiểm tra, bác sĩ còn có thể tìm ra bệnh của con nhanh hơn?

Cô bé lắc đầu:

- Không có loại tình huống này.

Trần Thương nghĩ tới nghĩ lui:

- Đi chụp CT phần bụng đi, nhìn xem có phải là viêm ruột thừa hay không!

Cô bé liếc Trần Thương một cái, cười nhạo một tiếng:

- Anh có làm được bác sĩ không vậy? Anh lừa gạt để lấy tiền nhà tôi hả? Lúc làm cái này, lúc lại chụp cái kia!

Ba mẹ cô bé vội vàng nói xin lỗi:

- Xin lỗi bác sĩ, kỳ thật chúng tôi đã sớm muốn làm kiểm tra sức khoẻ cho con bé, coi như lần này kiểm tra luôn!

Cũng may ba mẹ cô bé phối hợp tích cực, kiểm tra còn có thể tiếp tục.

Ba mẹ cô bé phải kéo đi chụp CT phần bụng do cô vô luận như thế nào đều không tình nguyện làm.

Nhưng kết quả ra lại không có dấu hiệu gì bất thường.

Không phải viêm ruột thừa cấp tính, cũng không bị sỏi thận, viêm túi mật, viêm ống mật, viêm tụy, bệnh tắc ruột, dạ dày bệnh thủng ruột các loại tình huống.

Hiện tại nguyên nhân đau bụng cũng rất khó chẩn đoán.

Loại đau bụng kịch liệt này, khả năng duy nhất chính là vấn đề vẽ đường tiêu hóa, nguyên nhân chỉ có một chút khả năng như loét dạ dày, còn có loét tá tràng,... Mà đau bụng do tiêu hóa là nguyên nhân cực. kỳ thường gặp.

Nhưng hiện tại nếu nội soi dạ dày, Trần Thương lo lắng cô gái nhỏ này sẽ không phối hợp. Thật sự anh không có cách nào chẩn đoán bệnh rõ ràng đến cùng xây ra chuyện gì.

Lúc này, điện thoại của ba cô bé vang lên, ông đứng dậy đi ra ngoài nghe điện thoại, sau đó vội vàng trở về cầm tư liệu xét nghiệm cùng hình ảnh gửi cho đối phương. Ba cô bé còn hỏi và nghe Trần Thương giải thích một vài vấn đề chuyên nghiệp, rồi cầm điện thoại đi ra ngoài.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 632


Qua mấy phút, ông quay lại nói:

- Bác sĩ... Có thể giúp chúng tôi nội soi kiểm tra dạ dày cùng ruột hay không?

- Là như vậy, khoảng thời gian này con bé đau bụng tôi cũng trưng cầu ý kiến một người bạn làm bác. sĩ ở thủ đô, ông ấy là chuyên gia khoa tiêu hóa, bạn tôi đề nghị tôi nội soi kiểm tra dạ dày cùng ruột, nhìn xem có biến hóa gì hay không?

Nội soi dạ dày ở khoa tiêu hóa khẳng định phải hẹn trước để sắp xếp số phòng, thế nhưng nếu làm ở khoa cấp cứu sẽ nhanh hơn, tuy nhiên thu phí cũng sẽ đắt một chút.

Trần Thương nhìn bộ dáng cô bé bèn đề nghị đến khoa tiêu hóa kiểm tra nằm viện, cũng có thể giảm bớt thanh toán một chút

Nhưng ba mẹ cô bé vội vàng cự tuyệt, họ tựa hồ cũng không quan tâm chút tiền này, chỉ muốn mau chóng chẩn đoán bệnh rõ ràng.

Nội soi dạ dày tương đối khổ cực, mới đầu cô gái nhỏ tương đối mâu thuẫn, dưới sự bức bách của ba mẹ nên miễn cưỡng đồng ý làm.

Kết quả nội soi dạ dày thấy có chút biểu hiện của bệnh viêm dạ dày, mặt khác không có vấn đề gì lớn, nhưng nhất định đây không phải nguyên nhân dẫn đến đau bụng.

Nếu như nội soi dạ dày cô bé còn có thể miễn cưỡng tiếp nhận, nội soi ruột cô lập tức phản ứng kịch liệt!

Mẹ cô bé nghĩ đến nội soi ruột nên vội vàng thương lượng với ba cô. Sau đó hai người quyết định làm!

Trước khi vào phòng nội soi, mẹ cô bé tìm một nữ. bác sĩ của phòng nội soi ruột thì thăm nói vài câu, còn lén lút nhét vào một cái phong bì, hi vọng bác sĩ khi làm nội soi ruột, thuận tiện nhìn xem... Có tốn hại gì hay không!

Kết quả nội soi vẫn không có dị thường.

Không có viêm ruột, không có ruột kết, càng không có u bướu gì.

Tuy không có dị dạng, nhưng mẹ cô bé rõ rằng có chút tức giận...

Nguyên nhân không phải bởi vì cô đau bụng, mà. là do nữ bác sĩ báo cáo.

- Con gái cô rất có thể từng có, nhưng mà... Cũng không thể đảm bảo, bởi vì các loại nguyên nhân gây nên tới tổn hại rất nhiều, vì lẽ đó cô cũng không cần quá lo lắng.

Kiểm tra hoàn tất, ba mẹ cô bé đều tương đối tức giận.

Nhưng lúc này cô bé bỗng nhiên lại đau bụng! Vừa ôm bụng, vừa kêu đau.

Trần Thương quan sát các kết quả cũng không có đầu mối.

Trên cơ bản, có thế làm kiểm tra anh đều cho. làm. Nhưng bây giờ một chút xíu dị thường cũng chưa. có, đây cũng quá không khoa học đi!

Siêu âm phần bụng, phụ khoa, CT phần bụng, nội soi dạ dày, ruột đều đã làm, nhưng vẫn không tìm được nguyên nhân đau bụng.

Trong bụng tổng cộng chỉ có mấy bộ phận như: vậy, hơn nữa toàn bộ đường tiêu hóa cũng dài như vậy, nội soi dạ dày có thể coi trọng bộ phận đường tiêu hóa, nội soi ruột có thể nhìn xem bộ phận.

Chẳng lẽ là... Vấn đề ở ngoại trừ không thấy được bộ phận kia?

Cũng chính là đoạn ruột rỗng của đường tiêu hóa, đoạn ruột cong, cái này không có cách nào nhìn, có phải là nơi này có vấn đề hay không?

Làm nội soi bao con nhộng?

Hiện tại, Trần Thương cũng rất muốn biết, đến cùng là yêu nghiệt phương nào tác quái.

Loại đau bụng kỳ quái này anh rất lâu chưa từng gặp qua!

Nhìn thấy trạng thái nữ hài nhỉ lúc này, Trần Thương cảm thấy quá sức!

Nội soi bao con nhộng đúng là có thể nhìn toàn bộ đường tiêu hóa, chính là để người bệnh nuốt vào. một viên thuốc bình thường nhưng trong đó chứa camera, camera này sẽ chạy một vòng bên trong dạ dày đường ruột, không ngừng chụp ảnh, thông qua đó truyền ra số liệu đến máy tính, cuối cùng thông qua đại tiện đưa ra ngoài.

Nếu như là ruột non có vấn đề (đoạn ruột rỗng, đoạn ruột cong), như vậy ni ao con nhộng sẽ có trợ giúp.

Nhưng cái kiểm tra kiểu này rất đắt!

Phòng nội soi Tỉnh Nhị Viện có thể làm, nhưng đắt đến mấy ngàn, người bệnh nắm viện có thể thanhtoán, nhưng nếu cấp cứu loại này... Quá sức.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 633


Ngay lúc này, Trần Thương bỗng nhiên quay người, phát hiện cô bé khóe miệng co quắp, hai mắt vô thần ngốc trệ!

...

Trần Thương bị hù dọa! Không hiểu thế nào?

Ngay lập tức anh ổn định lại, nghĩ đến một khả năng khiến cho Trần Thương khiếp sợ.

Anh nhìn mẹ cô bé ngập ngừng

- Xin hỏi... Người nhà có có ai bị mắc chứng động kinh hay không?

Lời này vừa nói ra, hai người vội vàng lắc đầu:

- Chưa, không có chứng động kinh...

Trần Thương tiếp tục hỏi:

- Vậy cô bé này có hay không từng bị ngoại thương? Đầu.

Ba cô bé bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ:

- Có! Cái này có, hồi tháng bảy, con bé được nghỉ hè đi xe ngã sấp xuống một lần, đụng phải đầu, lúc ấy choáng đầu vài ngày, nhưng kiểm tra hạch từ cùng CT đầu đều nói không có việc gì, có thể là chấn động não rất nhỏ.

Trần Thương vội vàng nói:

- Hiện tại tôi cân nhắc con ông bà biểu hiện có thể là chứng động kinh!

Vừa nghe vậy, mẹ cô bé giật nảy mình! Chứng động kinh cũng không phải bệnh gì tốt!

Đó chính là bị kinh phong!

Nói trắng ra, ở nông thôn trước kia đều bị mọi người phỉ nhổ cùng chê cười.

Nhà ai có người bị kinh phong, nói ra... Cái này tìm vợ hoặc chồng đều khó khăn!

Vì lẽ đó mẹ cô bé bị dọa sợ:

- Bác sĩ... Anh có phải đang nói đùa hay không? Chứng động kinh làm sao có thể đau bụng, không phải là toàn thân run rẩy sùi bọt mép sao?

Trần Thương lắc đầu:

- Tôi hiện tại chỉ là hoài nghị, bởi vì có một loại động kinh, biểu hiện chủ yếu chính là đau bụng!

- Khi chứng động kinh phát tác, có thể sẽ kèm thêm hệ thần kinh thực vật phát tác, y học gọi là động kinh liên sọ, cụ thể có thể có hình thức đau đầu, hình thức đau bụng, hình thức đau chân tay, ngất hoặc phát tác động mạch tim.

- Cơ bản kiểm tra đều làm, hiện tại tôi đề nghị chúng ta làm điện não đồ nhìn xem, tranh thủ tìm ra nguyên nhân.

Ba mẹ cô bé rất nhanh hiểu ra, nghe vậy vội vàng đáp ứng!

Tất cả mọi người hiểu chứng động kinh điển hình, đích thật là run rẩy, ý thức mơ hồ, miệng sùi bọt mép.

Nhưng chứng động kinh không điển hình có khả năng sẽ biểu hiện là đau bụng, bởi vì đại não phóng điện dị thường, khả năng dẫn đến hỗn loạn dây thần kinh phần bụng, dẫn đến đau bụng.

Trường hợp này mặc dù hiếm thấy, nhưng vẫn từng có!

Bằng không cũng sẽ không viết trong sách giáo khoa y học.

Thời điểm khi Trăn Thương nhìn đến cô bé phát tác, bỗng nhiên nghĩ đến khả năng này.

Ca bệnh cực kỳ hi hữu, khiến hứng thú của Trần Thương cũng tăng nhiều.

Ba mẹ cô bé đi thẳng đến phòng điện não đồ, lâm thời kéo một cái điện não đồ.

So sánh với điện tâm đồ, điện não đõ làm tương đối chậm, nhưng Trần Thương đoán nếu là chứng động kinh thì nhất định có thể phát hiện.

Bởi vì hôm nay cô bé đã phát tác nhiều lần, hơn nữa mới vừa rồi còn có phát tác nhỏ. Rất nhanh đã có kết quả điện não đồ!

Trần Thương nhìn sóng não hình cầu, không quá dễ diễn giải...

Mà bác sĩ kiểm tra nói:

- Bác sĩ Trăn, thấy không? Tổng hợp bước sóng. chậm 3 lần/giây, đồng bộ lại đôi bên đối xứng... Đây là điện não đồ điển hình biểu hiện chứng động kinh nhỏ phát tác!

Nghe đến đó, Trần Thương lập tức vui mừng!

Kiểm tra điện não đồ đối với chẩn đoán chứng ông kinh có tác dụng mang tính chất quyết định.

Mà bây giờ, chân tướng rõ rằng. Rốt cuộc tìm được nguyên nhân ở nơi nào!

Lý Diễm khoa khám bệnh hơi kinh ngạc:

- Lần thứ nhất tôi nhìn thấy người bệnh loại này! Nếu đã tìm ra nguyên nhân, Trần Thương gọi điện thoại cho nội khoa thần kinh, thỉnh cầu hội chấn. Trương Lăng Vân nghe thấy đặc thù bệnh này, vội vàng chạy xuống, còn có chút kích động.

- Tiểu Trần, nhiều năm trước đang đi học tôi cũng gặp qua người bệnh như vậy! Không nghĩ tới lần này lại gặp phải!

Chẩn đoán chính xác là chứng động kinh, ba mẹ cô bé làm gì còn tâm trí quản cái gì học tập, vội vàng xin phép nghỉ, đến nội khoa thần kinh làm thủ tục nằm viện.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 634


Chín giờ sáng ngày hôm sau, sau khi Trần Thương giao ban xong, anh đi về hướng trung tâm bồi dưỡng.

Để huấn luyện châm cứu lồng ngực.

Thời gian dự định là chín giờ rưỡi bắt đầu, Trần Thương cầm USB lên lầu bắt đầu chuẩn bị trước.

Lúc này còn chưa có người đến, Trần Thương cắm USB vào trong máy vi tính, sau đó nhìn thấy Phó Trí Tuệ cầm một tấm đánh dấu biểu để lên bàn.

Nhìn thấy Trần Thương nói ra:

- Bác sĩ Trần, tới sớm như thế? Khoa cấp cứu không có việc gì hả?

Trần Thương cười nói:

- Nhiệm vụ Tiểu Phó lão sư giao cho, đương nhiên tôi phải cố gắng làm tốt!

Phó Trí Tuệ cười cười quay người rời đi.

Kỳ thật giảng bài cũng không phải lao động nghĩa vụ, còn được một món tiền nhỏ. Ngày trước đối với Trần Thương mà nói, một mao tiền cũng không thể bỏ qua huống hồ một trăm hai trăm.

Dần dần có đồng học lục tục đi đến, khi nhìn thấy Trần Thương lập tức hơi kinh ngạc!

Dù sao mọi người chung một lớp, khi họp lớp thường xuyên nhìn thấy, mặc dù Trần Thương rất ít đi học.

Nhưng mà... Lớn lên đẹp trai, ấn tượng cũng sẽ. không quá kém!

Nhìn thấy Trần Thương, mấy cô gái nhao nhao hiếu kỳ nói:

- Trần Thương, cậu tích cực như vậy?

Hầu cười ngọt ngào nói.

Trần Thương sững sờ, mỉm cười:

- Cái này... Không thể nghỉ làm.

Mấy nữ sinh nghe xong, lập tức ha ha nở nụ cười:

- Cậu có ý tốt sao?

- Đúng đấy, cậu nghỉ làm còn ít hả?

Trần Thương xấu hổ cười một tiếng:

- Không giống, đúng, cái kia là phiếu điểm danh, trước đánh dấu vào đi.

Lúc này, Tiền Lâm cùng một cái nam học đi đến, sau khi nhìn thấy Trần Thương, cũng cười nói:

- A? Mẹ nó, cậu đến sớm vậy! Tôi còn nghĩ có nên gọi điện thoại cho cậu hay không.

Trần Thương cười cười, cầm phiếu điểm danh, nhìn mọi người một vòng, mười hai người đều tới, cũng bắt đầu được rồi.

Nghĩ tới đây, Trần Thương nhìn mọi người, khế gật đầu:

- Được rồi, đóng cửa lại, chúng ta bắt đầu đi.

Tiền Lâm sững sờ:

- Lão sư còn chưa đến, như thế nào bắt đầu?!

Trần Thương mỉm cười, bật máy tính lên Power Point, chỉ thấy trên màn hình xuất hiện:

- Châm cứu lồng ngực, người giảng chính: “Trần Thương”.

Trần Thương nhìn đông đảo đồng học, trong mắt mang ý cười nói

- Hôm nay, tôi là Trần lão sư, đến đây để giảng cho mọi người về những thao tác cơ bản cùng nhưng điều căn phải chú ý khi châm cứu lõng ngực, bây giờ chuẩn bị bắt đầu thôi.

Giờ khắc này, mọi người nhất thời trợn tròn mắt.

- Mẹ ơi!

- Móa!

- Thật hay giả?

- Phốc!

...

Một đám người mắt lớn trừng mắt nhỏ tràn đầy giật mình!

Một mặt không thể tưởng tượng nhìn Trần Thương.

Tiền Lâm càng khó có thể tin:

- Trần... Trần...

Trần Thương mim cười, thân thiết nói đến:

- Từ giờ gọi tôi là Trần lão sư!

Mọi người nhất thời cười vang.

Rất nhanh, Trần Thương nói:

- Được rồi, mọi người im lặng đi, hôm nay chúng ta bắt đầu học tập châm cứu lồng ngực.

- Đầu tiên chúng ta hẳn là nhớ rõ, mục đích của châm cứu ngực là gì?
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 635


- Một là chẩn đoán bệnh, một là để trị liệu!

- Chúng ta sẽ theo hai phương diện này, bắt đầu giới thiệu về châm cứu ngực...

Trần Thương giảng cực kỳ cẩn thận, bởi vì là người đồng lứa, mọi người cũng tương đối sinh cùng thoải mái, tự nhiên cũng tương đối nhiều vấn đề.

Hơn nữa, Trần Thương giảng nội dung rất sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, kết hợp với lý giải của bản thân, tiếp đó còn giảng giải rất nhiều dẫn chứng mà trong sách không có.

Châm cứu lồng ngực được dùng tương đối nhiều trong lâm sàng, bởi vì thao tác không đặc biệt khó khăn cho nên bác sĩ cũng tương đối yên tâm khi thực hiện.

Nói trắng ra, khoa ngoại quan trọng nhất chính là có một lá gan đủ lớn.

Khi mới bắt đầu thì khó, sau đó dần dần sẽ dễ dàng hơn.

Đến quá trình thao tác, cái gì trừ độc, trải động khăn...

Trên cơ bản, tất cả châm cứu đều như thế, trọng yếu là tính an toàn, và tránh nhiễm trùng.

Giảng giải xong, Trần Thương nhìn mọi người làm một lần, chỉ đạo một chút. Tiếp đó anh còn giảng thêm thông tin mới nhất liên quan tới châm cứu lồng ngực trong ngoài nước và các hạng mục căn chú ý.

Trên cơ bản phạm vi trí thức khá rộng, kiến thức từ căn bản đến quan trọng, sau đó sẽ đến các kiến "thức mới nhất. Trần Thương đều nghiêm túc giảng từng cái và một chút án lệ đặc thù,xảo đặc thù,...

Kỳ thật, học không căn bạn một lăn phải nhớ, nhưng yêu cầu bạn phải có ấn tượng.

Đối với vấn đề của mọi người, Trần Thương trên cơ bản biết gì nói nấy!

Trọng yếu nhất chính là mọi người chợt phát hiện, vô luận vấn đề xảo trá như thế nào, Trăn Thương luôn có thể cho ra một giải thích hợp lý.

Trần Thương chính là bạn học của bọn họ?

Những người suy nghĩ tỉ mỉ lại đều thấy sợ hãi, cậu ta biết nhiều như vậy?

Nghĩ tới đây, xưng hô của mọi người Thương cũng thuận lý thành Chương thành:

- Trần lão sư!

- Thương lão sư!

...

Một khoa đầu tiên rất nhanh đã qua, mọi người đều mang thẳng lợi trở về, dư vị vô tận, lần thứ nhất phát hiện đi học có thể sinh động thú vị như thế!

Khi mọi người rời đi, bỗng nhiên Trần Thương thu được âm thanh hệ thống nhắc nhở.

[ Đinh! Chúc mừng ngài, nghiêm túc truyền đạo, giải thích nghỉ hoặc, khảo nghiệm nhân tâm y đức thành công, nhận được: điểm kỹ năng + 1. ]

Ban thưởng rất ít, nhưng lại để Trần Thương rất vui vẻ.

Tối thiểu nhất hành động của mình không có lãng phí.

Nội tâm Trần Thương phỏng đoán nhiệm vụ nhân tâm y đức muốn nhận được ban thưởng, yêu cầu phải được người khác thực tình cảm kích.

...

...

Năm nay là lần đầu tiên Tỉnh Nhị Viện nhận từ xã hội và cơ cấu tuyển nhận bồi dưỡng học viện!

Bồi dưỡng học viên tương đối nhiều, lăn này ngoại trừ Trần Thương học nghiên cứu sinh ra, còn có một nhóm nhân viên bồi dưỡng ở ngoài xã hội. Vì vậy vừa nhanh chóng thuận tiện triển khai thứ tự huấn luyện tân sinh, lại không chậm trễ công tác của bác sĩ. Tự nhiên, trung tâm bồi dưỡng không có khả năng chỉ có một bác sĩ huấn luyện, mà thời gian mọi người thay. phiên nhau lên lớp để không ảnh hưởng đến công việc bình thường của các bác sĩ.

Thạch Kỳ với tư cách là chủ nhiệm khoa ngoại lồng ngực trước kia, như thế nào trung tâm bồi dưỡng đều muốn mời, cho dù ông không có thời gian nhưng vẫn phải mời.

Thạch Kỳ đáp ứng khiến cho Phó Trí Tuệ khiếp sợ!

Chẳng lẽ phó chủ nhiệm ngoại khoa lồng ngực rảnh rồi quá hay sao?

Kỳ thật, trung tâm bồi dưỡng không quá ưa thích dùng những bác sĩ có chức vị hành chính. Mà chủ nhiệm Thạch là người khá nối bật là người bận rộn, nhiều việc, toàn bộ bệnh viện đều biết và nghe thấy.

Nhưng nếu Thạch Kỹ nguyện ý đương nhiên sẽ được chào đón, kinh nghiệm Ngoại lõng ngực làm việc hai ba năm, chắc chắn cũng hiểu rõ châm cứu lồng ngực.

"Trung tâm bồi dưỡng suy nghĩ gọi ông ta tới, Thạch Kỳ và Trần Thương thay phiên huấn luyện, mỗi người một ngày cũng thuận tiện hơn.

- Thứ ba là khi Trần Thương đi làm, Thạch Kỳ phụ trách huấn luyện châm cứu lồng ngực.

Hôm nay tâm tình của Thạch Kỳ không tệ, còn cố. ý đổi một áo blouse trắng mới tỉnh, sạch sẽ, tóc vuốt keo đi đến trung tâm bồi dưỡng. Cả người sáng sủa, tình thần tràn đây, ông căm USB tới phòng huấn luyện châm cứu lồng ngực thật sớm, chờ đợi tốt mọi thứ, chờ đợi huấn luyện bắt đầu.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 636


- Mình nói với cậu, Trăn Thương giảng đặc biệt hiểu, trước kia mình cũng nghe qua người khác giảng châm cứu lồng ngực, thế nhưng so với Trần Thương kém quá xa!

- Mấu chốt nhất là dáng dấp còn đẹp trai!

- Thật sự có khoa trương như vậy?

- Không khoa trương đâu, hôm qua mười mấy hai mươi người hỏi vấn đề, không còn gì có thể hỏi, cậu ấy cái gì cũng biết và trả lời hết! Mình đã cảm thấy, người đang giảng châm cứu lồng ngực so với cậu ấy, Trần Thương giảng là tuyệt nhất!

- Mình nghe theo cậu, Trần Thương còn không có đối tượng đâu!

- Cậu ta là biên chế tỉnh Nhị viện, hiện tại đưa ra ngoài đọc nghiên cứu sinh, dáng dấp đẹp trai, đơn vị tốt, người cũng không tệ, cố gắng nha!

...

Mấy cái cô gái học bồi dưỡng trò chuyện quên cả trời đất, hôm nay đến huấn luyện kỳ thật không có các cô, hoàn toàn là tới nghe giảng chùa, giống như thời đi học đại học, lão sư nào nói thật hay, dáng dấp đẹp trai, gây hứng thú cho người học, người tới khóa nghe sẽ càng nhiều!

Kỹ thật, trong số rất nhiều nghiên cứu sinh tới tham gia bồi dưỡng, chẳng qua sau đó nghiên cứu sinh tốt nghiệp không được cấp chứng nhận bồi dưỡng của trung tâm.

Mà bây giờ làm bác sĩ, đều yêu cầu có chứng nhận bồi dưỡng của trung tâm, cái này cũng trọng yếu giống giấy phép hành nghề bác sĩ, không có chứng nhận bồi dưỡng không cách nào lên chức danh trung cấp.

Nói trắng ra anh không có chứng nhận bồi dưỡng, anh sẽ không thể trở thành bác sĩ chính.

Vì lẽ đó rất nhiều người đều tới tham gia huấn luyện.

Lúc này, có thể nhìn ra tỉ lệ nam nữ học sinh y Trong số mười người có bảy nữ, ba nam.

Trong học viện trường y, học sinh nam vẫn tương đối dễ tìm người yêu hơn.

...

Một đoàn người đẩy cửa tiến vào phòng châm cứu ngực trông thấy bên trong đã đứng một người đàn ông.

Người này... Đầu bóng không che giấu nổi hiện thực hói đầu, áo trắng mới không ngăn nổi bụng bự, nhìn qua cực kỳ to béo...

Những người đang chuẩn bị đánh dấu lại do dự!

Hẳn là người này... Không phải Trần Thương?

- Đây chính là Trần Thương? Như thế... Trừu tượng?

Hôm qua mấy người đến nghe giảng đều trợn tròn mắt:

- Không phải! Trần Thương là bạn học của mình sao mình lại không nhận biết, người này nào phải là Trần Thương?

Mấy người lằng nhà lằng nhẵng không tình. nguyện ký tên, nguyên một đám mặt tò mò nhìn Thạch Kỳ.

Đã đến thì không thể bỏ đi?

Thạch Kỳ nhìn mọi người đều tới, cười mở Power Point ra, bày ra bộ dáng giống như Ngô Ngạn Tổ mim cười:

- Ừm, hoan nghênh mọi người đến Tỉnh Nhị Viện, tôi là Thạch Kỳ, hôm nay tôi đến giảng cho mọi người thao tác cùng những hạng mục liên quan cần chú ý khi châm cứu lồng ngực.

- Có lẽ mọi người chưa hiểu rõ về tôi, nhưng không sao, qua một đoạn thời gian nữa chúng ta sẽ quen thuộc, tôi trước kia là chủ nhiệm khoa ngoại lồng

ngực ở bệnh viện chúng ta, về sau cải cách, tôi đến ngoại khoa tuyến sữa, cho nên nói về giảng giải châm cứu lồng ngực ở tỉnh Nhị viện này tôi cảm thấy tôi hắn là thích hợp nhất đi?

Nói đến đây, Thạch Kỹ tự nhận là hài hước cười cười.

- Tại lâm sàng, châm cứu lồng ngực có ích rất nhiều, đối với người làm việc y tế đều rất trọng yếu, tất cả mọi người là bác sĩ tương lai, vì vậy nắm giữ mộ môn kỹ xảo này, thực sự là rất cần thiết

- Tôi bình thường rất bận, nhưng cảm thấy chuyện này càng trọng yếu hơn nên đã nhận lời trung tâm bởi dưỡng đến giảng dạy, hiện tại chúng ta bắt đầu...

Tư liệu của Thạch Kỳ chính là Lý Thế Kiến lưu lại, lúc ấy Ngoại lồng ngực Lý Thế Kiến cùng Trần Thương cùng một chỗ thường xuyên huấn luyện, vì lẽ đó tư liệu đã chuẩn bị rồi.

Bây giờ Thạch Kỳ chuẩn bị đến trung tâm bồi dưỡng làm chủ nhiệm, bởi vì khoa tuyến sữa, lão chủ nhiệm không về hưu, trên căn bản ông không đi, hơn nữa... Bây giờ ông cũng không quá muốn làm khám lâm sàng.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 637


Ba năm làm chủ nhiệm ở khoa ngoại lồng ngực, cá ướp muối ba năm, công việc này không cực khổ?

Làm chủ nhiệm ở trung tâm bồi dưỡng, trông coi mấy trăm học sinh, cũng là dễ chịu tự tại.

Thạch Kỳ giảng... rất quy củ, tiêu chuẩn cho điểm, cực kỳ quy phạm, cực kỳ quan phương.

Mọi người mới đến thì còn có thể.

Những người hôm qua nghe qua Trần Thương giảng thì đột nhiên cảm giác nghe có chút chưa đủ nghiền.

Không có so sánh thì không thấy chỗ thua kém, đôi khi trình độ của bác sĩ khám lâm sàng, từ trong lời giảng giải có thế nhìn ra, có người trong lời có ý sâu xa, mà có người làm một chút có vẻ ba hoa.

Nhưng nghĩ đến người này trước kia là chủ nhiệm Ngoại khoa lồng ngực, mọi người vẫn cảm thấy có lẽ là có trình độ, chỉ là không am hiểu giảng giải mà thôi.

Thế là nhẫn nại ngồi nghe, Thạch Kỳ giảng xong nhìn mọi người:

- Còn có vấn đề gì không?

Lúc này, một người hỏi:

- Thạch lão sư, hiệp hội màng phổi bệnh tật năm 2010 khoa ngực nước Anh chỉ nam thì chỉ ra: Đối với dịch ngực ác tính, tị liệu ngay lúc đó châm cứu ngực rút dịch lượng tương ứng với triệu chứng của người bệnh mà định ra, một lần rút dịch không nên dưới 1500. ml, mà vừa rồi ông giảng chính là lần đầu không được cao hơn 700 ml, vẽ sau không được cao hơn 1000 ml, mà hô hấp bệnh học Hiệp Hòa cho rằng lần đầu không được vượt qua 600 ml, về sau không được vượt qua 1000 ml, trong nước thì lần đầu lượng dịch rút ra càng ít hơn họ, đây là vì sao?

Vấn đề này vừa ra khỏi miệng!

Đại đa số người ở chỗ này đều hôn mê rồi!

Vấn đề này hỏi rất hay và rất khó trả lời!

Bởi vì nội khoa học năm sáu bảy tám phiên bản bên trên viết đều là lăn đầu không cao hơn 700, vẽ sau không cao hơn 1000, nhưng tựa hồ thật không có người hỏi thăm vấn đề này là vì sao!

Thạch Kỳ sững sờ, vấn đề này hỏi thật hay, ông chỉ một học sinh nữ trước mặt hỏi:

- Vấn đề này em thấy thế nào?

Học sinh nữ do dự một chút:

- Em xem... « Nội khoa học » phiên bản thứ tám. thấy...

Lời này vừa nói ra, lập tức xung quanh đều trợn tròn mắt, tiếp theo cười lên ha hả.

Mà Thạch Kỳ cũng cười, nói:

- Bởi vì rút dịch quá nhiều, quá nhanh sẽ gây nên dịch tràn phối, cho nên chúng ta phải rút ra ít hơn nước. ngoài một chút.

Học sinh nữ sững sờ:

- Vậy nước ngoài lần đầu 1500 ml không sợ dịch tràn sao? Nguyên nhân trong nước chúng ta khác với nước ngoài cũng là bởi vì chúng ta quan niệm định lượng ít hơn sao?

Thạch Kỳ sửng sốt một chút:

- Mỗi một cái chỉ nam đều cần có kinh nghiệm chuyên môn nhận biết thông qua rất nhiều ca bệnh từ đó chứng nhận y học nghiên cứu mới đưa ra lý luận, tôi cảm thấy chúng ta hắn là tôn trọng chỉ nam.

Lúc này, một học sinh nữ bỗng nhiên giơ tay nói ra:

- Thạch lão sư, kỳ thật trị số này là có nơi đã đưa ra nghiệm chứng, hơn nữa cũng không phải là một trị số chết.

- Sinh lý học nói cho chúng ta một người đàn ông, trưởng thành, bình quân tổng dung tích phổi là 5000 mị, trong đó dung tích dùng để hô hấp là 3500 ml cộng với dung tích tàn khí là 1500 ml, chúng ta dùng cái này phỏng đoán dung tích lồng ngực khoảng 5000 ml, như vậy một bên lồng ngực ước chừng 2500 ml. Một người bệnh dịch màng phổi quá nhiều, duy nhất chúng ta một một lần rút đi 1000 ml, 2/5 dung tích một bên lồng ngực, lượng rất lớn, nếu như duy nhất một lăn rút đi 1800 ml (một bên), 3/5 dung tích một bên lồng ngực, trên cơ bản cái này là không thể vượt qua hồng cầu.

- Mà theo biểu hiện thống kê đã được y học chứng nhận, hình thể người Âu - Mỹ cao lớn đây chính là sự thực, cho nên dung tích lõng ngực của bọn họ cũng lớn hơn chúng ta, vì lẽ đó bọn họ một lần rứt dịch hạn mức cao nhất nhiều hơn chúng ta cũng có thể lý giải.

- Mà ý tứ chỉ nam chân chính cũng không phải là cường điệu trị số này, mà đây chỉ là một trị số giới hạn, chân chính chúng ta ở bên trong lâm sàng, trên thực tế "700ml, 100ml” này không phải là không thế thay đối, bởi vì mỗi người bệnh đều có tuổi tác, hình thể, bệnh tình không giống nhau, chúng ta không có khả năng dùng hai con số chết này, càng quan trọng hơn tùy thời quan sát tình huống bệnh nhân, nước ngoài cũng là như thế, chí nam là một phạm vi khá rộng, với tư cách là một bác sĩ, hẳn phải nên tùy thời quan sát người bệnh, điều chỉnh dùng lượng."
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 638


Giọng nói của học sinh nữ không lớn, thế nhưng lại để toàn trường đều yên tĩnh.

Những lời này, giải thích triệt để rõ ràng tất cả ý nghĩa của trị số châm cứu ngực rút dịch, nói ra, để tất cả những người ở đây nháy mắt hiểu được, có loại cảm giác bừng tỉnh đại ngộ.

Thì ra là thế!

Chính Thạch Kỳ cũng ngay lập tức có loại cảm giác thông thoáng sáng sủa, thì ra là như vậy à.

Thạch Kỳ nhịn không được hỏi:

- Đồng học này, nói thật tốt! Lý giải rất đúng chỗ.

Kỳ thật cô bé kia cũng không muốn nói, nhưng nhịn không được nói ra, tự nhiên cũng không nghĩ tới sẽ có tiếng vọng như thế lớn, nhìn chung quanh mọi người đều một mặt bừng tỉnh, chăm chú nhìn mình, lập tức có chút đỏ.

- Kỳ thật... Đây không phải em nói, đây là Trần lão sư giảng.

Học sinh nữ một mặt ngượng ngùng nói, sau đó chỉ vào bạn học bên cạnh:

- Thầy hỏi một chút bọn họ, bọn họ cũng biết!

Vài vị đồng học nhao nhao gật đầu:

- Không sai, Tiần lão sư đã nói qua.

Mọi người nhất thời trợn tròn mât!

Ai là Trần lão sư?

Vị Trần lão sư kia hả?

Chính Thạch Kỳ cũng một mặt mờ mịt, Trần lão sự là ai? Sao nghe rất quen tai

Nghe nữ học sinh nói ra, mọi người xung quanh nhao nhao ghé mắt.

Trần lão sư?

Có phải là Trần lão sư kia?

Thạch Kỳ cũng hết sức tò mò:

- Trần lão sư? Em nói là chuyên gia nào sao?

Nữ học sinh lắc đầu lúng túng:

- Thạch lão sư, không phải, hôm qua Trần lão sư giảng cho chúng em châm cứu ngực, tên là Trần Thương.

Trần Thương? Thạch Kỳ sững sờ!

Nghe tên rất quen thuộc...

Bồng nhiên, Thạch Kỳ nhớ tới Trần Thương, người cùng Lý Thế Kiến cạnh tranh vào cương vị khi đó.

Là một kia tiểu bác sĩ của khoa cấp cứu?

Nghĩ tới đây, Thạch Kỳ không nhịn cười được:

~ Ừm, không sai, bác sĩ Trần nói rất có lý, đây chính là năng lực tư duy lâm sàng, mọi người sau này phải xem nhiều tài liệu lịch sử, suy nghĩ nhiều một chút

- Đương nhiên, châm cứu lồng ngực là một loại thao tác, không thể chỉ đọc mỗi sách tri thức, còn phải tăng cường rèn luyện lâm sàng, mọi người hãy cố gắng luyện tập nhiều vào.

Thạch Kỳ cũng không để ý đến Trần Thương, ông nghĩ lý luận là lý luận, thực tế cần phải có.

Lâm sàng không phải lý luận suông, năng lực của Thạch Kỳ cũng không phải một tiểu bác sĩ cấp cứu có thể so sánh được.

Cho nên Thạch Kỳ căn bản không có coi trọng Trần Thương.

...

....

Mọi người bắt đầu nhao nhao luyện tập.

Thời điểm chừng mười một giờ, điện thoại Thạch Kỳ vang lên. Một giọng nữ vang lên ở đầu dây bên kia.

- Xin chào? Chủ nhiệm Thạch? Tôi là Trương Yên ở phụ khoa.

Thạch Kỳ dừng một chút, phụ khoa có quan hệ với khoa tuyến sữa, dù sao người bệnh sinh con xong có trường hợp không có sữa, hoặc bị ung thư vú... Bình thường cũng có hội chẩn.

Vì vậy Thạch Kỳ cười nói:

- Vâng! Bác sĩ Trương? Có chuyện gì vậy?

Trương Yên có chút nóng nảy:

~ Chuyện là như vậy, khoa chúng tôi vừa mới nhận đến một người bệnh mới

~ Người bệnh là nữ, 28 tuổi, mang thai đã tám tháng, thai kì cuối bỗng nhiên xuất hiện dấu hiệu động thai, chủ nhiệm Trương cùng vài vị chuyên gia sau ki hội chẩn đã phát hiện thai nhi của người bệnh đó hắn là mắc phải chứng “Tràn dịch màng phổi tự phát” hiếm thấy. Trải qua siêu âm cùng kiểm tra kỹ lưỡng, trong lồng ngực thai nhỉ tụ tập ước chừng 250 ml dịch màng phổi, hiện tại yêu cầu châm cứu, tình huống rất nguy hiểm, yêu cầu ông xuống hội chẩn hỗ trợ nhìn xem!
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 639


Thạch Kỳ lập tức sững sờ, tràn dịch màng phổi tự phát?

- Tôi... Sẽ tới hỗ trợ hội chẩn.

Nói thật Thạch Kỳ rất không muốn đị, bởi vì ông không biết cái gì gọi là tràn dịch màng phổi tự phát?

Nhưng không đi lại không được, đã bị gọi hội chẩn rồi.

- Tên tuổi của chủ nhiệm Trương, bác sĩ Phụ khoa... ở bệnh viện vang dội vô cùng, đi trước xem rồi nói sau.

...

Lúc này, bên trong phòng bệnh phụ khoa, ngay bên cạnh giường siêu âm, ba chủ nhiệm phụ khoa tập trung ở cùng một chỗ, nhìn kết quả hình ảnh siêu âm, sắc mặt ngưng trọng.

Trương Yên vội vàng chạy vào:

- Chủ nhiệm, tôi đã gọi điện thoại cho chủ nhiệm Thạch Kỳ.

Trương Tấn Phong sững sờ:

- Thạch Kỹ... Ông ta có được hay không? Hay cô gọi cho chuyên gia khoa ngoại lồng ngực Nhân Dân tỉnh hoặc là Đông Đại Nhất viện xin hội chẩn đi.

Hai cái chủ nhiệm còn lại nói:

- Trước hết để cho ông ta nhìn kỹ rồi nói đi, bây giờ tình huống cũng không phải rất khẩn cấp, chúng ta không được sẽ liên lạc với bên kia.

Trương Tấn Phong cũng nhẹ gật đầu, nhưng vẫn nói ra

- Tiểu Trương, vẫn gọi cho chuyên gia ngoại khoa Töng ngực của Đông Đại Nhất viện đi, từ đó qua đây cũng gần hơn, nói họ mau chóng an bài chuyên gia tới hội chẩn.

Trương Yên vội vàng gật đầu.

Lúc này, người bệnh Dương Tư Kỳ một mặt sợ hãi, gần như sụp đổ, thanh âm nghẹn ngào, có chút khóc không thành tiếng:

- Bác sĩ... Bác sĩ, nhất định phải cứu đứa bé! Tôi mang thai thật không dễ dàng!

Chồng Dương Tư Kỳ là Ngụy Tuấn Minh thì than thở, đi qua đi lại trong phòng bệnh, nôn nóng bất an.

Hai người bọn họ vì có đứa bé này rất trắc trở!

Kết hôn bốn năm mãi không mang thai, thử các loại biện pháp, cũng đủ kiểu kỹ xảo cuối cùng vẫn không có cách nào mang thai

Thật vất vả được phụ khoa Tỉnh Nhị Viện trợ giúp thông qua phương pháp nhân tạo nhiều lần trắc trở mới thụ thai thành công.

Người một nhà có thể nói là vui mừng hớn hở, dù sao vợ anh rốt cục mang thai, sao có thể không vui chứ?

Có thể nói, hai vợ chồng cực kỳ trân quý đứa bé kiếm không dễ này. Nhưng mà mắt thấy thời gian chuyển dạ càng ngày càng gần, Dương Tư Kỹ lại đột nhiên cảm giác thai động rõ ràng yếu bớt.

Lần này dọa Dương Tư Kỳ sợ hãi, vội vàng đi bệnh viện làm siêu âm kiếm tra.

Kết quả siêu âm biểu hiện, phát hiện phía bên phải lồng ngực thai nhỉ tích lượng lớn dịch.

Căn bản bác sĩ nơi đó chưa từng gặp qua loại Tình huống này, hoài nghỉ có thể là quái thai dị dạng tự nhiên, nên đề nghị thai phụ lập tức từ bỏ thai nhĩ hoặc là đi bệnh viện lớn thành phố An Dương chẩn trị!

Tin tức xấu này đối với gia đình họ chính là một tin dữ nghiêm trọng!

Mong chờ đứa bé đến thời điểm sắp ra đời, lại gặp tình huống này!

Dương Tư Kỳ kém chút không chịu nổi!

Vội vàng gọi chồng đang công tác ở nơi khác trở Yề, trực tiếp đi theo xe huyện tới Tỉnh Nhị Viện.

Tin tức xấu như thế khiến hai vợ chồng trẻ Dương Tư Kỳ cùng Ngụy Tuấn Minh trở tay không kịp, khát vọng sinh con dưỡng cái của hai vợ chồng không. muốn cứ từ bỏ như thế.

....

....

Phụ khoa Tỉnh Nhị Viện rất không tệ, ở tỉnh Đông Dương cung coi là rất có danh tiếng, đại chủ nhiệm Trương Tấn Phong phụ khoa được người tôn xưng là “Tống Tử Quan Âm”.

“Trương Tấn Phong là bác sĩ khám chính của phụ khoa Tỉnh Nhị Viện, ngay từ đầu ông coi trọng phụ khoa cùng khoa sản, sớm vào năm 2006 đã chế tạo thành phòng ban thành trọng điểm cấp quốc gia, đến thế kỷ 21, nhạy cảm phát hiện người bệnh không mang thai không dục càng ngày càng nhiều!

Cho nên trong phòng ban trực tiếp mở ra nửa tăng, để xây dựng trung tâm sinh sản, đây chính là một hành động sáng suốt, đã giải quyết vấn đề của vô số gia đình không mang thai không dục.

Đến bây giờ, phòng làm việc của chủ nhiệm, phòng làm việc của bác sĩ, cả trong phòng bệnh cũng treo cờ thưởng không thể đếm hết được!

Mỹ danh "Tống Tử Quan Âm" của Trương Tấn Phong cũng lập tức truyền ra ngoài.

Khi Dương Tư Kỳ cùng chồng Ngụy Tuấn Minh đến bệnh viện, Trương Yên chẩn đoán bệnh đối phương, lại lần nữa vội vàng làm siêu âm cho Dương Tư Kỳ, kết quả vẫn là phát hiện phía bên phải lồng ngực thai nhỉ tích dịch rất nhiều, nhịp tim của thai nhi cảng ngày càng yếu.

Trương Yên cũng chưa từng thấy qua loại tình huống này, căn bản không quyết định chắc chẳn được, trực tiếp cho đối phương năm viện, để chủ nhiệm đến định đoạt
 
Back
Top Dưới